Ánh mắt Ôn Loan tối sầm lại. Lời nói của Giang Đình Lan như một nhát dao cứa vào tim cô. Sự lạnh nhạt của anh, dù cô đã cố gắng né tránh, vẫn khiến cô đau đớn. Cô quay lưng lại với anh, cảm nhận sự lạnh lẽo lan tỏa từ khoảng trống trên giường, nỗi cô đơn bao trùm lấy cô cho đến tận sáng.
Sáng hôm sau, Ôn Loan gắng gượng chịu đựng cơn mệt mỏi khắp người, dậy đi làm như thường lệ. Cô đã đặt lịch hẹn phá thai vào ba ngày tới, và quyết định ly hôn vẫn còn nguyên vẹn. Mọi thứ đã quá đủ.
Tại bệnh viện, công việc cuốn lấy cô. Giữa dòng người qua lại, một giọng nói quen thuộc vang lên.
“Chị Ôn Loan, chị có tăng ca không?”
Đó là Mai, đồng nghiệp của cô. Ôn Loan quay lại, nhìn Mai với ánh mắt mệt mỏi. Cô nhớ đến lời Giang Đình Lan nói tối qua, anh sẽ đón cô đi ăn. Lời hứa hẹn hão huyền đó giờ đây trở nên vô nghĩa khi cô biết anh đã ở bên cạnh Tống Từ. Tuy nhiên, cô vẫn cần một lý do để từ chối công việc, để có thời gian suy nghĩ cho bản thân.
“Không tăng ca,” Ôn Loan đáp, giọng cô đều đều, cố gắng che giấu đi sự rung động trong lòng. Cô quay lưng lại, bước đi, để lại Mai với vẻ ngạc nhiên.
Vừa bước ra khỏi bệnh viện, điện thoại cô rung lên. Là Giang Đình Lan. Ôn Loan hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tinh thần.
“Xin lỗi, tối nay đội bay có tăng ca, chỉ có thể để hôm khác đưa em đi ăn,” giọng anh vang lên, pha lẫn chút áy náy.
Ôn Loan mím chặt môi. Cô đã quá quen với những lời xin lỗi này. Nỗi đau âm ỉ trong lòng, nhưng cô đã quá mệt mỏi để phản ứng.
“Được,” cô chỉ nói vỏn vẹn một tiếng, cúp máy.
Cô đi bộ đến trung tâm mua sắm gần đó, ý định mua chút đồ ăn. Vừa đặt những túi rau củ vào xe đẩy, cô bỗng nghe thấy giọng nói quen thuộc.
“Em mang thai rồi, không nên ăn vải.”
Ôn Loan quay đầu lại. Trước mắt cô là Giang Đình Lan, người đàn ông nói rằng đang tăng ca, đang đứng bên cạnh Tống Từ. Anh ta đang nhẹ nhàng lấy hộp vải từ tay Tống Từ, đặt lại chỗ cũ. Giọng anh ta tuy lạnh lùng nhưng lại đầy sự dịu dàng yêu chiều. Tống Từ cười vui vẻ, ôm chặt cánh tay anh ta.
“Đình Lan, anh thật sự rất dịu dàng, sau này nhất định sẽ là một người cha tốt!”
Tim Ôn Loan nhói lên. Cô nhìn Tống Từ, rồi lại nhìn cái bụng bầu của cô ta. Cô thầm nghĩ, nếu Giang Đình Lan biết cô mang thai, anh có chăm sóc cô như vậy không?
Đột nhiên, Tống Từ vẫy tay chào cô.
“Bác sĩ Ôn, chị cũng ở đây à?”
Tống Từ bước tới, nhiệt tình nắm lấy tay Ôn Loan. “Lần trước khám thai ở bệnh viện, em còn chưa kịp cảm ơn chị đấy!”
Ôn Loan sững sờ. Vừa hôm qua Tống Từ còn thêm bạn với cô, đăng những dòng trạng thái khiêu khích. Nay cô ta lại giả vờ như không quen biết. Sự khó chịu dâng lên trong lòng Ôn Loan. Cô khẽ nhíu mày, rút tay ra.
“Em đang làm gì vậy? Tống Từ còn đang mang thai!” Giang Đình Lan lớn tiếng quát, vội vàng đỡ lấy Tống Từ.
Mặt Ôn Loan tái nhợt. Cô không thể tin được Giang Đình Lan lại mắng cô, lại không nhận ra sự gài bẫy vụng về của Tống Từ. Cô siết chặt móng tay vào lòng bàn tay.
“Còn anh, chẳng phải anh nói anh tăng ca sao?” Ôn Loan hỏi, giọng cô run run.
Sắc mặt Giang Đình Lan biến đổi. Trong mắt anh hiện lên chút bối rối. Tống Từ nhếch môi, giả vờ ngạc nhiên.
“À Đình Lan, hóa ra anh quen biết bác sĩ Ôn?”
Ôn Loan liếc nhìn Giang Đình Lan. Anh ta né tránh ánh mắt cô, mím môi im lặng. Anh ta không có ý định nói với Tống Từ về mối quan hệ của họ.
Ôn Loan mỉm cười châm biếm, sự bình tĩnh phảng phất thêm thất vọng sâu sắc.
“Không quen.”
Nói rồi, Ôn Loan đẩy xe đẩy, bước đi, bỏ lại hai người phía sau.
Ôn Loan quay lưng lại, bước đi nhanh hơn. Tiếng giày cao gót vang vọng trên nền gạch lạnh lẽo của trung tâm mua sắm. Cô không muốn nhìn lại, không muốn đối mặt với sự thật trần trụi đang phơi bày trước mắt. Cô biết Giang Đình Lan sẽ không bao giờ thừa nhận mối quan hệ này với Tống Từ. Cô biết anh ta sẽ chọn cách im lặng, hoặc thậm chí đổ lỗi cho cô. Sự tức giận và tủi nhục dâng lên nghẹn đắng trong cổ họng.
Cô đẩy xe hàng, mắt dõi theo những kệ hàng. Ý nghĩ về cuộc hẹn phá thai sắp tới càng khiến tâm trạng cô thêm nặng nề. Cô có thai, và người đàn ông cô yêu, người đàn ông đã cùng cô xây dựng tổ ấm, lại đang vui vẻ bên người phụ nữ khác, người phụ nữ mà anh ta đang cưng chiều một cách rõ ràng. Cô tự hỏi, liệu có bao giờ Giang Đình Lan từng dành cho cô sự dịu dàng như thế? Có bao giờ anh ta quan tâm đến cô đến vậy?
Đột nhiên, điện thoại trong túi xách rung lên. Là Giang Đình Lan. Ôn Loan khựng lại, lòng bàn tay siết chặt. Một giọng nói vẫn còn văng vẳng bên tai: “Đình Lan, anh thật sự rất dịu dàng, sau này nhất định sẽ là một người cha tốt!” Lời nói của Tống Từ, ánh mắt trìu mến của Giang Đình Lan dành cho Tống Từ, tất cả cứ xoay mòng mòng trong đầu cô.
Cô hít một hơi sâu, cố gắng nén lại những cảm xúc hỗn độn. Cô đã quá mệt mỏi rồi. Mệt mỏi vì yêu, mệt mỏi vì bị lừa dối, mệt mỏi vì sự vô tâm của chồng.
“Alo,” Ôn Loan đáp, giọng đều đều, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Em à,” giọng Giang Đình Lan vang lên, có chút ngập ngừng. “Anh xin lỗi, tối nay đội bay có tăng ca thật. Không thể đi ăn tối với em được. Mình hoãn lại nhé.”
Ôn Loan mím chặt môi, đôi mắt nhìn xa xăm. Cô đã quá quen với những lời bào chữa này. Anh ta nói dối trắng trợn, ngay cả khi cô đã tận mắt chứng kiến anh ta đang ở trung tâm mua sắm cùng Tống Từ. Sự thất vọng lẫn lộn với một chút bực tức.
“Được,” Ôn Loan chỉ nói vỏn vẹn một tiếng, rồi dứt khoát cúp máy.
Cô nhìn chiếc điện thoại trên tay, rồi lại nhìn xung quanh. Tiếng cười nói, tiếng nhạc từ các cửa hàng vọng lại. Mọi thứ dường như quá xa vời. Cô cảm thấy mình lạc lõng giữa dòng người. Cô lẳng lặng đặt những túi đồ vào cốp xe, rồi lái xe rời đi, để lại phía sau một khoảng trống rỗng. Cô không muốn đối mặt với bất kỳ ai, không muốn giải thích bất kỳ điều gì. Tất cả những gì cô muốn lúc này là sự tĩnh lặng.
Ôn Loan lái xe rời đi, để lại phía sau khoảng trống rỗng. Cô không muốn đối mặt với bất kỳ ai, không muốn giải thích bất kỳ điều gì. Tất cả những gì cô muốn lúc này là sự tĩnh lặng.
Cô chạy xe về phía trung tâm mua sắm, nơi cô và Giang Đình Lan từng có những kỷ niệm ngọt ngào. Giờ đây, nơi này lại trở thành nhân chứng cho sự phản bội của anh ta. Cô đẩy chiếc xe mua sắm, mắt dán vào những kệ hàng, cố gắng quên đi hình ảnh Giang Đình Lan đang âu yếm Tống Từ.
Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía xa: “Em mang thai rồi, không nên ăn vải.”
Ôn Loan khựng lại. Tim cô đập thình thịch. Giọng nói đó… là Giang Đình Lan. Cô ngẩng đầu lên, nhìn về phía phát ra âm thanh.
Ở quầy trái cây, Giang Đình Lan đang ân cần gắp từng quả vải cho Tống Từ. Tống Từ, bụng bầu đã nhô cao, mỉm cười dịu dàng nhìn anh. Nụ cười đó, ánh mắt đó… Ôn Loan đã quá quen thuộc. Đó là ánh mắt mà Giang Đình Lan từng dành cho cô.
Cơn tức giận và nỗi đau như thủy triều dâng lên nhấn chìm Ôn Loan. Cô nhìn chằm chằm vào hai người họ, hai kẻ phản bội, hai kẻ đang xây dựng một tương lai hạnh phúc trên đống tro tàn của cuộc hôn nhân cô.
Giang Đình Lan quay đầu lại, dường như cảm nhận được ánh mắt của ai đó. Khi ánh mắt anh ta chạm vào Ôn Loan, nụ cười trên môi Tống Từ vụt tắt. Cả hai sững sờ.
Ôn Loan không nói một lời. Cô chỉ nhìn chằm chằm vào Giang Đình Lan, ánh mắt đầy sự khinh bỉ và tuyệt vọng. Cô biết, giờ đây, anh ta không còn gì để bào chữa.
Giang Đình Lan lắp bắp: “Ôn Loan… sao em lại ở đây?”
Ôn Loan khẽ nhếch môi, một nụ cười cay đắng. “Tôi đến đây để mua đồ. Nhưng có vẻ như tôi đã làm phiền bữa tiệc gia đình của hai người.”
Tống Từ vội vàng che bụng, ánh mắt đầy lo lắng. Giang Đình Lan bước về phía Ôn Loan, định giải thích, nhưng Ôn Loan đã quay lưng lại, bỏ đi. Cô không muốn nghe bất kỳ lời giải thích nào nữa. Tất cả đã quá rõ ràng.
Cô đẩy chiếc xe mua sắm, bước đi nhanh hơn, nước mắt giàn giụa. Cô chỉ muốn chạy thật xa, chạy đến một nơi nào đó mà cô có thể khóc thật to, khóc cho cuộc đời, khóc cho đứa con trong bụng cô, khóc cho chính mình.
Ôn Loan quay lưng bước đi, tiếng giày cao gót vang vọng trên sàn đá bóng loáng. Mỗi bước chân cô đi là một lần tim cô vỡ vụn. Nước mắt tuôn rơi không thể kiểm soát, nhòe đi hình ảnh quầy trái cây xa xa, nơi Giang Đình Lan và Tống Từ vẫn đang đứng đó, kiên cố như một bức tượng đài của sự phản bội. Cô cảm thấy mình như một con rối bị giật dây, bị đưa vào một vở kịch mà mình hoàn toàn không biết kịch bản.
Chiếc xe mua sắm nặng trĩu, giống như gánh nặng trên vai cô lúc này. Cô dừng lại trước một kệ hàng quần áo, mắt lướt qua những bộ váy thanh lịch. Cô nhớ lại lần cuối cùng Giang Đình Lan mua váy cho cô, đó là một chiếc váy lụa màu xanh ngọc, cũng ở trung tâm thương mại này. Anh ta đã nói nó rất hợp với cô. Giờ đây, ký ức ấy như một nhát dao cứa vào tim.
Một giọng nói trầm ấm, quen thuộc vang lên từ phía sau.
GIANG ĐÌNH LAN
(Khẩn trương)
Ôn Loan, em đừng đi vội. Anh có chuyện muốn nói.
Ôn Loan đứng im, vai cô cứng đờ. Cô không muốn quay lại, không muốn đối mặt với anh ta lần nữa. Cô đã thấy đủ rồi.
TỐNG TỪ
(Giọng nhẹ nhàng, pha chút lo lắng)
Đình Lan, đừng làm cô ấy buồn thêm. Chúng ta về thôi.
Ôn Loan siết chặt tay vịn xe mua sắm. Tiếng Tống Từ, giọng điệu ấy, cách cô ta dựa vào Giang Đình Lan, tất cả đều như một lời khẳng định đanh thép cho sự thật tàn khốc.
GIANG ĐÌNH LAN
(Bước tới gần Ôn Loan, giọng anh ta đầy vẻ van xin)
Em nghe anh giải thích. Cô ấy chỉ là… bạn cũ. Anh tình cờ gặp ở đây thôi.
Ôn Loan từ từ quay lại, ánh mắt cô quét qua Giang Đình Lan rồi dừng lại ở Tống Từ. Cô nhìn thấy sự ưu ái trong ánh mắt Giang Đình Lan dành cho Tống Từ, cách anh ta dịu dàng gắp vải cho cô ta, cách cô ta tựa đầu vào vai anh ta. Mọi lời nói dối của Giang Đình Lan đều trở nên vô nghĩa.
ÔN LOAN
(Giọng lạnh lùng, không chút cảm xúc)
Giải thích? Anh định giải thích thế nào? Rằng anh đang “tăng ca” tại đây, với “bạn cũ”? Rằng những lời anh nói với em tối qua đều là giả dối?
Tống Từ vội vàng che bụng, ánh mắt cầu khẩn nhìn Giang Đình Lan. Giang Đình Lan thoáng cau mày, rồi nhìn Ôn Loan, vẻ mặt bối rối.
GIANG ĐÌNH LAN
(Lắp bắp)
Không phải… Em đừng hiểu lầm.
Ôn Loan cười khẩy.
ÔN LOAN
Hiểu lầm? Có lẽ anh mới là người đang hiểu lầm. Anh nghĩ tôi vẫn là Ôn Loan ngây thơ, tin vào mọi lời anh nói sao?
Cô nhìn sâu vào mắt Giang Đình Lan, tìm kiếm một tia hối hận, một chút gì đó của người đàn ông cô từng yêu. Nhưng cô chỉ thấy sự bối rối và có lẽ, một chút bất lực.
ÔN LOAN
(Tiếp tục, giọng ngày càng gay gắt)
Anh xem.
Ôn Loan lấy trong túi xách ra một hộp giấy nhỏ, mở nó ra. Bên trong là một bức ảnh. Cô giơ bức ảnh lên. Đó là ảnh của Tống Từ, chụp cách đây khá lâu.
ÔN LOAN
(Giọng mỉa mai)
Bức ảnh này, anh giữ nó trong ví suốt bao năm. Còn tôi, tôi chỉ là cái bóng của anh. Phải không, Giang Đình Lan?
Tống Từ nhìn bức ảnh, rồi nhìn Giang Đình Lan, nét mặt căng thẳng. Giang Đình Lan sững sờ, anh ta nhìn bức ảnh, rồi nhìn Ôn Loan, như thể bị chạm vào điểm yếu nhất.
GIANG ĐÌNH LAN
(Giọng lạc đi)
Ôn Loan… Em biết rồi sao?
ÔN LOAN
(Khẽ lắc đầu, một nụ cười cay đắng hiện trên môi)
Không, tôi chỉ vừa mới biết thôi. Vừa mới biết về “người yêu cũ” của anh, về “cuộc tăng ca” của anh. Và cả về đứa con trong bụng cô ta.
Ôn Loan nhìn Tống Từ, ánh mắt cô quét qua bụng bầu của cô ta, rồi quay lại nhìn Giang Đình Lan.
ÔN LOAN
(Giọng dứt khoát)
Tôi đã quyết định rồi.
Nói rồi, Ôn Loan không chờ đợi bất kỳ phản ứng nào. Cô quay người, đẩy chiếc xe mua sắm, sải bước đi thật nhanh, bỏ lại phía sau hai kẻ đang đứng chôn chân giữa sảnh trung tâm thương mại rộng lớn. Nước mắt cô rơi lã chã, nhưng lần này, đó là nước mắt của sự giải thoát. Cô sẽ không còn ở lại đây để chứng kiến thêm bất kỳ màn kịch nào nữa.
Ôn Loan lái xe rời khỏi trung tâm thương mại. Bên ngoài, ánh đèn đường nhấp nháy phản chiếu lên gương mặt cô. Cô nhấn ga, chiếc xe lao đi như muốn thoát khỏi tất cả. Những lời nói của Giang Đình Lan, nụ cười của Tống Từ, tất cả như những bóng ma ám ảnh cô.
Về đến căn nhà chung, không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Cô bước vào phòng ngủ, nơi từng chứa đựng biết bao kỷ niệm. Giờ đây, nó chỉ còn là một nơi xa lạ. Cô nhìn vào chiếc tủ quần áo, nơi mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn. Cô đưa tay vuốt ve chiếc váy lụa màu xanh ngọc mà Giang Đình Lan từng tặng. Lòng cô thắt lại.
Bỗng, ánh mắt cô dừng lại trên đầu giường. Một tập giấy trắng nằm đó. Cô cầm lên. Đó là báo cáo mang thai của cô. Ba tuần trước. Đã bị anh ta bỏ qua. Nước mắt cô trào ra. Cô đã nghĩ đến việc giữ lại đứa bé này. Nhưng giờ đây…
Ôn Loan nhìn xuống bụng mình. Trái tim cô nhói lên, nghĩ đến đứa con trong bụng. Nếu Giang Đình Lan biết cô mang thai, liệu anh ấy có chăm sóc, quản thúc cô như vậy không, hay chỉ dành sự ân cần đó cho Tống Từ và đứa con của họ? Cô đã từng mơ về một gia đình hạnh phúc, về đứa con bé bỏng lớn lên trong tình yêu thương của cả cha lẫn mẹ. Giờ đây, tất cả chỉ còn là ảo ảnh.
Một tiếng mở cửa nhẹ nhàng vang lên. Giang Đình Lan bước vào. Anh ta nhìn thấy Ôn Loan đứng đó, trên tay là tập giấy. Vẻ mặt anh ta thoáng biến sắc.
GIANG ĐÌNH LAN
(Giọng hốt hoảng)
Ôn Loan… Em…
Ôn Loan ngước lên nhìn anh ta, ánh mắt cô giờ đây không còn vẻ ngây thơ, mà thay vào đó là một sự lạnh lẽo đến thấu xương.
ÔN LOAN
(Giọng bình tĩnh đến lạ thường)
Anh vẫn định giấu em sao?
Giang Đình Lan im lặng. Anh ta không biết phải nói gì.
ÔN LOAN
(Tiếp tục, giọng càng thêm gay gắt)
Anh không cần phải giả vờ nữa. Em biết hết rồi. Về Tống Từ, về đứa con của cô ta… và về cả cái thai trong bụng em mà anh đã cố tình bỏ qua.
Giang Đình Lan bước tới, định nắm lấy tay cô.
GIANG ĐÌNH LAN
(Van xin)
Ôn Loan, nghe anh giải thích…
Ôn Loan giật tay lại.
ÔN LOAN
(Cười khẩy)
Giải thích? Anh định giải thích gì đây? Rằng anh vẫn còn yêu cô ta? Rằng em chỉ là một người vợ không hơn không kém?
Cô siết chặt tập giấy mang thai trong tay. Quyết định đã được đưa ra.
ÔN LOAN
(Giọng dứt khoát)
Em không cần sự giải thích của anh nữa. Em sẽ phá bỏ đứa bé này. Và em sẽ ly hôn.
Giang Đình Lan đứng sững lại, vẻ mặt kinh hoàng.
GIANG ĐÌNH LAN
(Lắp bắp)
Không… Ôn Loan, em đừng làm vậy…
ÔN LOAN
(Ánh mắt lạnh băng)
Anh nghĩ anh có quyền ngăn cản em sao? Anh đã có gia đình mới rồi còn gì. Em chỉ đang làm điều đúng đắn cho cả ba chúng ta.
Ôn Loan không nhìn anh ta nữa. Cô quay lưng bước đi, để lại Giang Đình Lan đứng đó, chôn chân trong căn phòng trống rỗng. Tiếng bước chân cô xa dần, như một lời tuyên bố cho sự kết thúc.
Ôn Loan bước ra khỏi căn nhà chung, tim đập mạnh trong lồng ngực. Cô đã quyết định, và không gì có thể lay chuyển được nữa. Cô lái xe về phía bệnh viện, nơi cô làm việc, nơi mọi thứ đã bắt đầu và giờ đây sẽ kết thúc. Ánh đèn đường nhòe nhoẹt, phản chiếu một hình ảnh mờ ảo của người phụ nữ đang đau khổ trên tay lái.
Vừa đến cổng bệnh viện, Ôn Loan đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng đợi. Là Tống Từ. Cô ta đang đứng đó, với chiếc bụng bầu tám tháng lấp ló dưới lớp váy rộng. Ôn Loan hơi khựng lại, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô bước xuống xe, hướng thẳng về phía Tống Từ, không chút do dự.
Đúng lúc đó, Tống Từ đột nhiên vẫy tay chào Ôn Loan, làm như không quen biết chuyện cô và Giang Đình Lan là vợ chồng. Cô ấy bước tới, nhiệt tình nắm lấy tay Ôn Loan và nói:
TỐNG TỪ
(Giọng ngọt ngào, giả tạo)
Bác sĩ Ôn, chị cũng ở đây à? Lần trước khám thai ở bệnh viện, em còn chưa kịp cảm ơn chị đấy!
Ôn Loan nhìn thẳng vào mắt Tống Từ, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không run rẩy.
ÔN LOAN
(Giọng lạnh lùng, chỉ vừa đủ nghe)
Tôi không có nhiều thời gian.
Tống Từ cười xòa, nhưng ánh mắt lóe lên vẻ đắc thắng khi cô ta thấy sự gượng gạo của Ôn Loan.
TỐNG TỪ
(Tiếp tục, cố tình nhấn mạnh)
Em biết rồi mà, chị bận rộn lắm. Nhưng hôm nay em đặc biệt đến đây để tìm chị. Nghe nói chị đang có một ca hẹn phá thai quan trọng vào hôm nay. Em chỉ muốn đến để… động viên chị thôi.
Ôn Loan siết chặt tay. Cô nhận ra ý đồ của Tống Từ. Cô ta đang cố tình chơi trò tâm lý, muốn nhìn thấy sự đau khổ của cô.
ÔN LOAN
(Giọng dứt khoát)
Cảm ơn sự quan tâm của cô. Tôi vẫn ổn. Và tôi sẽ xử lý công việc của mình.
Tống Từ nhếch mép cười, ánh mắt dò xét.
TỐNG TỪ
(Giọng mỉa mai)
Chắc là khó khăn lắm nhỉ, bác sĩ Ôn. Nhất là khi… người chồng của mình lại là người đàn ông mà mình từng yêu sâu đậm. Em hiểu mà. Đôi khi, duyên nợ lại trớ trêu đến vậy.
Ôn Loan không đáp. Cô quay người bước thẳng vào bệnh viện, bỏ lại Tống Từ đứng đó với nụ cười nửa vời. Cô biết, cuộc đối đầu này mới chỉ là bắt đầu. Lòng cô nặng trĩu, nhưng sự quyết tâm phá bỏ đứa bé và ly hôn càng thêm vững chắc.
Ôn Loan bước vào bệnh viện, không gian quen thuộc nhưng giờ đây mang một màu sắc u ám đến lạ. Cô sải bước nhanh về phía phòng khám sản phụ của mình, lòng nặng trĩu. Mỗi bước chân như giẫm lên những mảnh vỡ của hy vọng.
Trong phòng khám, Ôn Loan đối diện với màn hình siêu âm. Không khí im lặng đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng máy móc đều đều. Cô nhìn vào hình ảnh mờ ảo trên màn hình, cố gắng không để dòng nước mắt tuôn rơi. Đây là quyết định cuối cùng của cô.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở. Tống Từ đứng sừng sững ở ngưỡng cửa, nụ cười đắc ý nở trên môi. Cô ta tiến thẳng vào phòng, tiến lại gần Ôn Loan, ánh mắt lướt qua màn hình siêu âm rồi dừng lại trên khuôn mặt tái nhợt của Ôn Loan.
TỐNG TỪ
(Giọng nói mỉa mai, đầy vẻ hả hê)
Nhìn gì vậy bác sĩ Ôn? Định bỏ đi đứa con của anh ấy sao? Thật tàn nhẫn.
Ôn Loan quay lại, ánh mắt đối diện với Tống Từ. Cô không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm, cố gắng nén lại cơn giận dữ đang sôi sục trong lòng. Cô siết chặt tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay.
TỐNG TỪ
(Tiếp tục, tiến sát lại hơn)
Tôi biết chị đang đau khổ lắm. Chồng chị, người đàn ông mà chị yêu thương, giờ lại sắp có con với tôi. Đó là cảm giác tồi tệ nhất đúng không? Nhưng chị ơi, đây là số phận thôi. Anh ấy yêu tôi. Anh ấy yêu tôi rất nhiều.
Tống Từ đưa tay lên vuốt ve bụng bầu của mình, một cử chỉ đầy khiêu khích. Ôn Loan cảm thấy dạ dày mình quặn lại. Cô bước tới, định đẩy Tống Từ ra khỏi phòng.
ÔN LOAN
(Giọng nói lạnh lùng, pha chút run rẩy)
Cút ra khỏi đây. Cô không có quyền ở đây.
Ôn Loan khẽ nhíu mày và rút tay ra khỏi Tống Từ. Rõ ràng Ôn Loan không dùng lực, nhưng Tống Từ lại đột ngột lùi lại một bước, giả vờ như bị đẩy mạnh. Cô ta ôm bụng, khuôn mặt nhăn lại đầy đau đớn.
TỐNG TỪ
(Thét lên, cố tình tạo tiếng động lớn)
Aaa! Đau quá! Bác sĩ Ôn! Chị làm gì vậy? Con tôi! Con tôi!
Tiếng hét của Tống Từ vang vọng khắp hành lang bệnh viện. Một y tá chạy vội vào, theo sau là vài người nữa. Họ nhìn thấy cảnh tượng Tống Từ đang ôm bụng, còn Ôn Loan đứng đó, vẻ mặt lạnh lùng.
Y TÁ
Bác sĩ Ôn! Cô ấy sao vậy?
Ôn Loan nhìn quanh, thấy ánh mắt dò xét của mọi người. Cô biết Tống Từ đã giăng bẫy. Cô cố gắng giải thích.
ÔN LOAN
Tôi… tôi chỉ chạm nhẹ vào cô ấy thôi.
TỐNG TỪ
(Đau đớn giả tạo, hướng về phía những người xung quanh)
Chị ấy… chị ấy đẩy tôi! Chị ấy ghen tức vì tôi mang thai con của anh Giang Đình Lan nên đã cố tình hãm hại chúng tôi!
Ánh mắt của những người có mặt bắt đầu đổ dồn về phía Ôn Loan. Sự nghi kỵ và phán xét hiện rõ trên từng khuôn mặt. Ôn Loan cảm thấy mọi thứ xung quanh mình sụp đổ.
Đám đông xì xào bàn tán, ánh mắt ai cũng đổ dồn vào Ôn Loan. Tống Từ vẫn ôm bụng, nước mắt lưng tròng, bộ dạng đáng thương đến cực điểm. Giang Đình Lan lao tới, đẩy mọi người ra, khuôn mặt đầy tức giận. Anh tiến thẳng đến chỗ Ôn Loan, ánh mắt anh sắc lạnh như dao găm.
GIANG ĐÌNH LAN
(Giọng gằn từng tiếng)
Ôn Loan! Em đang làm cái quái gì vậy? Tống Từ còn đang mang thai 8 tháng! Em muốn giết hai mẹ con cô ấy sao?
Ôn Loan chết lặng. Cô nhìn Giang Đình Lan, anh ta đang nhìn cô với ánh mắt căm ghét, như thể cô là kẻ ác độc nhất thế gian. Cái bụng của Tống Từ, cái bụng mà anh ta vẫn còn yêu thương, giờ đây lại trở thành vũ khí để tấn công cô. Nụ cười mỉa mai của Tống Từ lướt qua, chỉ mình cô nhìn thấy.
ÔN LOAN
(Giọng run rẩy, cố gắng giữ bình tĩnh)
Anh… anh không thấy sao? Cô ấy đang giả vờ. Em chỉ chạm nhẹ vào cô ấy thôi.
GIANG ĐÌNH LAN
(Cười khẩy, giọng đầy mỉa mai)
Giả vờ? Em nhìn xem, cô ấy đau đớn như thế. Bác sĩ như em sao lại không phân biệt được thật giả? Hay là em cố tình làm vậy?
Ôn Loan cảm thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt. Cô nhìn vào mắt Giang Đình Lan, tìm kiếm dù chỉ một chút tin tưởng, một chút nghi ngờ về lời Tống Từ nói. Nhưng không, anh ta hoàn toàn tin tưởng người tình kia. Anh ta nhìn cô như kẻ thù, như người muốn hãm hại gia đình anh ta. Nỗi đau quặn thắt.
TỐNG TỪ
(Vẫn ôm bụng, giọng yếu ớt nhưng đủ để mọi người nghe thấy)
Đình Lan ơi… em không sao đâu… chỉ là hơi đau thôi… chị ấy chắc là ghen tức vì em mang thai con của anh… chị ấy sợ mất anh…
Lời nói của Tống Từ như đổ thêm dầu vào lửa. Giang Đình Lan quay sang Tống Từ, nhẹ nhàng vuốt ve vai cô ta.
GIANG ĐÌNH LAN
(Giọng dịu lại, đầy xót xa)
Ngoan, đừng nói nữa. Em cứ nghỉ ngơi đi. Anh sẽ xử lý chuyện này.
Anh ta quay lại nhìn Ôn Loan, ánh mắt vẫn đầy sự phán xét.
GIANG ĐÌNH LAN
Ôn Loan, em làm anh thất vọng quá. Em là bác sĩ, em hiểu hơn ai hết về tính mạng con người. Anh không ngờ em lại có thể hành động tàn nhẫn như vậy.
Ôn Loan nhìn Giang Đình Lan đỡ Tống Từ đi ra khỏi phòng khám. Cô nhìn theo bóng lưng họ, trái tim tan nát. Anh ta quá mù quáng, quá yêu Tống Từ, đến mức không thấy được sự gài bẫy trắng trợn trước mắt. Cô đã từng nghĩ anh ta là người đàn ông của đời mình, là người chồng, người cha. Nhưng giờ đây, cô chỉ thấy một kẻ ngoại tình, một kẻ ngu ngốc bị tình yêu làm cho mù quáng. Nước mắt cô cuối cùng cũng tuôn rơi, mặn chát.
Ôn Loan đứng lặng, hơi thở hổn hển. Cô nhìn Giang Đình Lan dìu Tống Từ đi xa dần, bóng lưng khuất sau cánh cửa. Cảm giác cay đắng dâng lên, nghẹn lại nơi cổ họng. Anh ta, chồng cô, cha của đứa con trong bụng cô, lại mù quáng tin vào lời kẻ thứ ba. Anh ta nhìn cô bằng ánh mắt ghê tởm, như thể cô là tội đồ.
Cô bước lùi về phía phòng khám, nơi chỉ còn lại mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt và sự trống rỗng. Mắt cô lướt qua chiếc bàn làm việc, rồi dừng lại trên chiếc ví da dày cộp của Giang Đình Lan, rơi lại sau lưng anh ta khi vội vã lao tới Tống Từ. Một ý nghĩ lóe lên. Cô tiến lại gần, tay run run mở chiếc ví ra.
Bên trong là ảnh thẻ của anh, ảnh của hai vợ chồng cô, và… một tấm ảnh đã cũ sờn. Đó là ảnh của Tống Từ, chụp cùng một chàng trai trẻ, nhìn rất thân mật. Dưới đáy ví, cô thấy một mảnh giấy nhỏ, trên đó nguệch ngoạc ghi dòng chữ: “Nhớ em, Tống Từ. Sài Gòn, 0 giờ 37 phút.”
Ôn Loan đóng sập ví lại. Tim cô đập thình thịch. “0 giờ 37 phút”. Buổi đêm đó, khi Giang Đình Lan nói anh ta “tăng ca” ở phi trường, thì anh ta lại đang ở đâu? Và lời dối trá “tăng ca” kia, có còn giá trị gì nữa không?
Cô siết chặt móng tay vào lòng bàn tay, cố gắng giữ bình tĩnh. Cơn giận dữ dần thay thế nỗi đau. Cô không còn muốn khóc nữa. Cô muốn biết sự thật.
Ôn Loan bước ra khỏi phòng khám, sải bước nhanh nhẹn về phía căn nhà chung của hai người. Cánh cửa phòng ngủ mở tung. Đống quần áo vương vãi trên sàn, vali hành lý mở sẵn. Gương mặt Giang Đình Lan hiện lên trong tâm trí cô, cái cách anh ta vội vã ra đi sau khi nói dối.
Cô đi thẳng vào phòng làm việc của Giang Đình Lan, lục lọi ngăn kéo bàn. Cuối cùng, cô tìm thấy nó – một tập giấy tờ được đóng dấu “Đơn ly hôn”. Cô cầm lấy, nhìn những dòng chữ lạnh lùng, rồi quay sang nhìn ra cửa sổ. Ngoài trời, màn đêm vẫn đặc quánh.
Một tiếng gõ cửa vang lên. Ôn Loan giật mình, nhanh chóng cất đơn ly hôn vào túi. Cô nhìn qua mắt mèo. Giang Đình Lan đứng đó, khuôn mặt mệt mỏi, tay ôm một túi đồ.
Ôn Loan mở cửa, không một lời chào. Cô nhìn thẳng vào mắt Giang Đình Lan, ánh mắt lạnh băng và dò xét.
ÔN LOAN
(Giọng chắc nịch, không chút run rẩy)
Anh về rồi à?
Giang Đình Lan bước vào, đặt túi đồ xuống sàn. Anh ta tránh ánh mắt của Ôn Loan, bước nhanh vào bếp.
GIANG ĐÌNH LAN
(Giọng uể oải)
Anh mệt quá. Em đã ăn gì chưa?
Ôn Loan theo anh ta vào bếp, khoanh tay trước ngực. Cô nhìn anh ta, chờ đợi.
ÔN LOAN
(Nhấn mạnh từng chữ)
Còn anh, chẳng phải anh nói anh tăng ca sao?
Sắc mặt Giang Đình Lan biến đổi. Anh ta khựng lại, tay cầm chai nước suối đang mở dở rơi xuống. Trong ánh mắt sâu thẳm của anh ta, một thoáng bối rối hiện lên, rất nhanh, rồi biến mất.
GIANG ĐÌNH LAN
(Cố giữ bình tĩnh, giọng hơi gượng gạo)
Anh… anh giải quyết xong việc gấp ở sân bay rồi. Nên về sớm.
Ôn Loan nhếch mép cười khẩy, nụ cười không chút ấm áp. Cô lôi chiếc ví da của Giang Đình Lan từ trong túi ra, đặt mạnh lên bàn bếp.
ÔN LOAN
(Giọng đầy mỉa mai)
Giải quyết xong việc gấp? Vậy cái này là sao? “Sài Gòn, 0 giờ 37 phút”? Anh đang “giải quyết” gì ở Sài Gòn lúc nửa đêm vậy, Giang Đình Lan?
Giang Đình Lan nhìn chiếc ví, rồi nhìn Ôn Loan. Khuôn mặt anh ta tái mét, tay chân luống cuống. Anh ta không còn lời nào để biện minh. Sự thật phơi bày trước mắt, trần trụi và tàn khốc.
Giang Đình Lan nhìn chiếc ví, rồi nhìn Ôn Loan. Khuôn mặt anh ta tái mét, tay chân luống cuống. Anh ta không còn lời nào để biện minh. Sự thật phơi bày trước mắt, trần trụi và tàn khốc.
ÔN LOAN
(Giọng vẫn lạnh lùng, nhưng đã có chút mỉa mai)
Anh nói anh tăng ca. Anh nói anh bận. Nhưng hóa ra, anh bận “giải quyết” ở Sài Gòn lúc 0 giờ 37 phút. Với ai vậy, Giang Đình Lan?
Giang Đình Lan cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt Ôn Loan. Anh ta thở hắt ra, cố gắng lấy lại chút bình tĩnh.
GIANG ĐÌNH LAN
(Giọng khàn đặc)
Em… em hiểu lầm rồi.
Ôn Loan bật cười lớn, một tràng cười chua chát vang vọng khắp căn bếp trống trải. Cô tiến lại gần, đứng đối diện Giang Đình Lan, ánh mắt sắc như dao cứa.
ÔN LOAN
Hiểu lầm? Bức ảnh này là hiểu lầm? Lời nhắn này là hiểu lầm? Hay là cái thai trong bụng tôi là hiểu lầm?
Nói đến đây, Ôn Loan đưa tay lên bụng, ánh mắt thoáng đau xót. Giang Đình Lan giật mình, như bị trúng đích.
GIANG ĐÌNH LAN
(Lắp bắp)
Anh… anh xin lỗi. Anh thực sự xin lỗi.
Ôn Loan lắc đầu, nụ cười tắt hẳn. Cô lấy trong túi áo ra một tập giấy. Đó là Đơn ly hôn.
ÔN LOAN
(Giọng bình thản đến đáng sợ)
Tôi không cần lời xin lỗi. Tôi chỉ cần anh ký vào cái này. Anh có muốn ở lại với tôi, hay về với Tống Từ? Anh không thể có cả hai.
Giang Đình Lan nhìn tập đơn ly hôn, rồi nhìn Ôn Loan, rồi nhìn về phía cánh cửa. Ánh mắt anh ta lộ rõ sự giằng xé. Trong lúc đó, điện thoại của Ôn Loan rung lên. Cô liếc nhìn màn hình. Là Tống Từ gọi. Ôn Loan khẽ nhếch mép, một nụ cười đầy thách thức.
ÔN LOAN
(Nhấn mạnh từng chữ, giọng đầy mỉa mai)
Ồ, xem ai đang gọi này. Tình đầu của anh, người yêu của anh, người phụ nữ đang mang thai 8 tháng của anh. Cô ta có gì mà anh phải bất chấp tất cả vì cô ta như vậy? Hay là… cô ta nắm giữ bí mật gì đó mà tôi không biết?
Ôn Loan đưa điện thoại cho Giang Đình Lan.
ÔN LOAN
Anh nghe máy đi. Hoặc là anh ký đơn ly hôn này. Anh chọn đi. Anh yêu ai hơn? Anh muốn đứa con nào trong bụng hai người phụ nữ?
Giang Đình Lan nhìn chiếc điện thoại rung liên hồi, rồi nhìn Ôn Loan. Anh ta biết, mọi chuyện đã đi quá xa. Anh ta rơi vào cái bẫy mà chính mình đã giăng ra.
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên. Ôn Loan quay đầu lại. Giang Đình Lan cũng nhìn về phía cửa. Cả hai đều biết, đó chắc chắn không phải là ai khác ngoài Tống Từ. Cô ta đã đến. Kịch bản giả ngạc nhiên của cô ta sắp bắt đầu.
Tiếng chuông cửa vang lên lần thứ ba. Tống Từ đứng đó, nụ cười rạng rỡ thường ngày bỗng chốc biến mất, thay vào đó là vẻ mặt đầy lo lắng, thậm chí là hoảng loạn.
TỐNG TỪ
(Giọng run run)
Chị Ôn Loan… Em xin lỗi vì đến muộn. Em… em gặp chút chuyện.
Giang Đình Lan đứng sững người, nhìn Tống Từ như nhìn thấy một bóng ma. Anh ta hoàn toàn không ngờ Tống Từ lại xuất hiện vào lúc này, và với bộ dạng như vậy.
Ôn Loan tiến lại gần Tống Từ, ánh mắt quét một lượt từ đầu đến chân cô ta. Cô nhận ra sự bối rối, đôi mắt thâm quầng, và chiếc bụng bầu 8 tháng lồ lộ dưới lớp váy rộng. Ôn Loan không chút lay động, chỉ đơn thuần đánh giá.
ÔN LOAN
(Giọng lạnh băng)
Chuyện gì? Chuyện gì quan trọng đến mức khiến cô đến đây giờ này, với bộ dạng này, và làm phiền giờ nghỉ của tôi? Hay là… anh ta lại giở chứng gì đó?
Ôn Loan liếc sang Giang Đình Lan. Anh ta đứng như trời trồng, khuôn mặt trắng bệch. Anh ta né tránh ánh mắt của Ôn Loan, mím môi im lặng, rõ ràng không có ý định nói với Tống Từ về mối quan hệ vợ chồng của họ, hay về việc anh ta đã ký đơn ly hôn. Nỗi thất vọng và tủi nhục dâng lên tột độ trong lòng Ôn Loan. Cô cảm thấy như có một bàn tay vô hình siết chặt lấy trái tim mình, bóp nghẹt từng chút một.
TỐNG TỪ
(Ánh mắt cầu khẩn nhìn Giang Đình Lan)
Anh Lan… em… em không biết phải làm sao nữa. Đứa bé…
Tống Từ ôm bụng, nước mắt lưng tròng. Giang Đình Lan cuối cùng cũng lấy lại được giọng nói, nhưng chỉ là những lời lắp bắp.
GIANG ĐÌNH LAN
(Nhìn Tống Từ, rồi nhìn sang Ôn Loan)
Loan à… Tống Từ… cô ấy…
ÔN LOAN
(Ngắt lời, giọng đầy mỉa mai)
Cô ấy làm sao? Mang thai con của anh? Cô ấy gặp nguy hiểm? Hay cô ấy đến đây để đòi hỏi quyền lợi gì đó mà anh đã hứa với cô ta? Anh nói đi, Giang Đình Lan. Anh định để tôi đứng đây và xem vở kịch này diễn ra đến bao giờ nữa?
Giang Đình Lan cúi gằm mặt, không thể đưa ra bất kỳ lời giải thích nào. Anh ta biết mình đã rơi vào một cái bẫy do chính mình tạo ra.
TỐNG TỪ
(Khóc nấc lên)
Em… em xin lỗi chị Ôn Loan. Em không cố ý làm phiền. Nhưng… anh Lan… anh hứa sẽ giúp em. Anh nói anh sẽ lo cho em và con.
Ôn Loan bật cười lớn, một tràng cười chua chát vang vọng. Cô không còn cảm thấy đau đớn nữa, chỉ còn lại sự trống rỗng đến đáng sợ.
ÔN LOAN
(Nhìn thẳng vào Tống Từ, giọng đều đều nhưng đầy uy lực)
Anh ta hứa? Anh ta hứa gì với cô? Hứa sẽ bỏ tôi để đến với cô? Hứa sẽ để cô có một gia đình mà cô không có được? Hay hứa sẽ mang đứa bé này đi phá, như cái cách tôi sắp làm đây?
Câu nói cuối cùng của Ôn Loan khiến cả Giang Đình Lan và Tống Từ đều cứng đờ người. Tống Từ ngước nhìn Ôn Loan, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc và sợ hãi.
TỐNG TỪ
(Thều thào)
Chị… chị mang thai sao?
Giang Đình Lan lập tức quay phắt lại nhìn Ôn Loan, khuôn mặt anh ta như mất hết máu. Anh ta quên mất hoàn toàn về đứa con trong bụng Ôn Loan.
GIANG ĐÌNH LAN
(Giọng hoảng hốt)
Loan… em… em có thai thật sao? Em… em đã khám chưa?
Ôn Loan bước lùi lại, nở một nụ cười yếu ớt. Cô cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực của sự sụp đổ, nhưng đồng thời, một sự giải thoát kỳ lạ cũng đang len lỏi trong tâm trí.
ÔN LOAN
(Nhìn Giang Đình Lan, ánh mắt đầy sự thất vọng và quyết tâm)
Phải. Tôi có thai. Và tôi đã lên lịch phá thai. Ba ngày nữa.
Cô liếc nhìn chiếc đồng hồ trên tay.
ÔN LOAN
Và hôm nay, tôi sẽ khám thai cho cô, Tống Từ. Vì tôi là bác sĩ. Và tôi có trách nhiệm. Nhưng sau đó… tôi sẽ về nhà. Và tôi sẽ chờ anh. Chờ anh đưa ra quyết định. Anh sẽ chọn ai, Giang Đình Lan? Vợ con anh? Hay tình đầu của anh?
Ôn Loan mỉm cười, một nụ cười không mang chút ấm áp nào, chỉ có sự chua chát và nỗi thất vọng đã đóng băng. Cô nhìn Giang Đình Lan, rồi chuyển ánh mắt sang Tống Từ, người đang run rẩy trong sợ hãi và bối rối.
ÔN LOAN
(Giọng bình thản, như không có chuyện gì xảy ra, nhưng ẩn chứa sự cay đắng tột cùng)
Tôi không quen.
Cô lặp lại một lần nữa, nhấn mạnh từng chữ, như để khắc sâu vào tâm trí của cả hai người. “Không quen”. Đó là tất cả những gì cô có thể nói với người chồng đã phản bội mình, với người tình đang mang giọt máu của anh ta trong bụng.
Giang Đình Lan đứng chết trân, không dám nhìn vào mắt Ôn Loan. Anh ta đã dự đoán được phản ứng của cô, nhưng sự lạnh lùng và dứt khoát ấy vẫn khiến anh ta run sợ. Anh ta quay sang Tống Từ, muốn nói điều gì đó, nhưng nghẹn lại.
Tống Từ nhìn Ôn Loan, rồi nhìn Giang Đình Lan. Cô ta nhận ra sự thay đổi đột ngột trong thái độ của Ôn Loan. Từ sự tức giận và đau đớn, giờ đây là một vẻ bình tĩnh đáng sợ, một sự buông bỏ mà cô ta chưa từng thấy.
ÔN LOAN
(Tiếp tục, giọng đều đều, nhưng mỗi từ đều như một nhát dao cứa vào tim họ)
Anh ta đã ở đây. Anh ta đã dọn dẹp nhà cửa cho cô. Anh ta đã đưa cho cô tất cả những gì cô cần. Giờ thì, cô đã có anh ta, và anh ta đã có cô. Hai người các người là một cặp trời sinh.
Cô bước lùi lại một bước, ánh mắt quét qua chiếc xe đẩy nhỏ mà cô vừa mới dọn dẹp xong, giờ đây trống rỗng. Bên trong đó, là cái thai của chính cô, cái thai mà cô đã quyết định bỏ đi.
ÔN LOAN
(Hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào ra)
Tôi không còn gì để nói nữa. Anh Giang Đình Lan, tôi nghĩ chúng ta đã ký giấy tờ rồi. Anh có thể đi cùng cô ấy. Chăm sóc cô ấy.
Cô liếc nhìn Giang Đình Lan, ánh mắt đầy sự khinh bỉ.
ÔN LOAN
Anh đã làm hết sức mình để bảo vệ hai người rồi đấy.
Rồi, không chờ đợi thêm bất kỳ lời nào nữa, Ôn Loan quay người lại. Cô nắm chặt lấy tay lái của xe đẩy, nhấn mạnh vào từng bước chân. Mỗi bước đi là một sự dứt khoát, một lời tuyên bố chấm dứt mọi thứ. Lòng cô tan nát, nhưng trong sự tan nát ấy, lại có một quyết tâm sắt đá trỗi dậy. Cô sẽ không để mình chìm đắm trong đau khổ nữa. Cô sẽ bước tiếp, dù có phải cô đơn.
Cô đẩy xe đẩy, bóng lưng gầy gò khuất dần trong hành lang bệnh viện, mang theo cả sự tan vỡ và một ý chí mới, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Giang Đình Lan và Tống Từ đứng đó, chứng kiến sự ra đi của Ôn Loan, một sự ra đi lặng lẽ nhưng đầy ám ảnh. Họ đã có nhau, nhưng họ đã đánh mất một điều gì đó còn quý giá hơn cả tình yêu.
Ôn Loan đẩy mạnh chiếc xe, mỗi vòng quay của bánh xe đều như nghiền nát thêm một mảnh hy vọng. Những hình ảnh Giang Đình Lan bận rộn chuyển đồ cho Tống Từ, những lời nói đầy tình cảm anh ta dành cho cô bồ, tất cả cứ tua đi tua lại trong đầu cô như một thước phim tồi tệ. Cô đã nhìn thấy tất cả, nghe thấy tất cả. Căn nhà này, cuộc hôn nhân này, giờ đây chỉ còn là một cái vỏ rỗng tuếch, chẳng còn chút hơi ấm nào có thể cứu vãn.
Cô dừng lại giữa hành lang bệnh viện vắng vẻ, ánh mắt nhìn chăm chú vào những tờ giấy trong tay. Trên đó là đơn ly hôn. Cô đã ký, với hy vọng mỏng manh rằng Giang Đình Lan sẽ hiểu và ký lại. Nhưng giờ đây, điều đó dường như vô nghĩa. Việc Giang Đình Lan ký nhầm vào đơn của cô, rồi lại vội vã dọn dẹp cho Tống Từ, chỉ càng chứng minh anh ta đã hoàn toàn thuộc về người phụ nữ kia.
Ôn Loan siết chặt hai bàn tay. Cô đã quyết định bỏ đi đứa con trong bụng mình, một quyết định đau đớn nhưng cần thiết để thoát khỏi kiếp bi kịch này. Bây giờ, cái quyết định ấy lại trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Cô sẽ không để bất kỳ sợi dây nào trói buộc mình với Giang Đình Lan nữa.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ hình ảnh Tống Từ đang mang thai 8 tháng, có thể là con của Giang Đình Lan. Đứa con trong bụng cô, dù là gì, cũng sẽ không bao giờ được sinh ra trong một gia đình tan vỡ, không có tình thương. Cô nhìn vào tờ giấy khám thai, rồi lại nhìn vào chiếc xe đẩy trống rỗng. Ngày kỷ niệm kết hôn của họ, ngày mà mọi thứ sụp đổ, lại là ngày cô ấn định cho sự giải thoát của mình.
Giọng nói của Ôn Loan vang lên, trầm và kiên quyết, dù vẫn còn chút run rẩy: “Tôi không còn gì để nói nữa. Anh Giang Đình Lan, tôi nghĩ chúng ta đã ký giấy tờ rồi. Anh có thể đi cùng cô ấy. Chăm sóc cô ấy.” Lời nói đó không còn là sự chua chát hay tuyệt vọng, mà là sự dứt khoát của một người đã đưa ra quyết định cuối cùng. Cô nhìn thẳng vào khoảng không, nơi mà Giang Đình Lan và Tống Từ vừa đứng. “Anh đã làm hết sức mình để bảo vệ hai người rồi đấy.”
Rồi, không một lời tạm biệt, Ôn Loan quay người lại. Cô nắm chặt tay lái chiếc xe đẩy. Mỗi bước chân đi là một nhát bổ nhát vào quá khứ. Cô đã bỏ lại tất cả. Nước mắt cuối cùng cũng tuôn rơi, nhưng lần này, chúng không còn mang theo nỗi đau, mà là sự giải thoát và một ý chí mạnh mẽ. Cô đã quyết định. Ly hôn. Và phá thai. Tất cả trên cùng một ngày. Một ngày mà cô sẽ không bao giờ quên.
Ôn Loan bước vào căn nhà quen thuộc, nhưng giờ đây nó trở nên rộng lớn một cách kỳ lạ. Những đồ đạc quen thuộc vẫn còn đó, nhưng sự trống trải và tĩnh mịch đến đáng sợ bao trùm lấy không gian. Từng ngóc ngách dường như đang gào thét sự cô đơn. Ánh mắt cô lướt trên mặt bàn, dừng lại ở tờ giấy trắng. Đơn ly hôn. Cô đã ký tên mình vào đó, với tất cả sự tuyệt vọng và cam chịu.
Cô đưa tay chạm nhẹ lên bụng mình. Một sinh linh bé bỏng đang lớn dần nơi đó, một minh chứng sống cho cuộc hôn nhân đã vỡ nát. Nỗi day dứt tột cùng dâng lên trong lòng Ôn Loan. Đứa con này, một sinh linh vô tội, giờ đây lại trở thành gánh nặng, một lời nhắc nhở đau đớn về sự phản bội của Giang Đình Lan. Cô biết mình phải đưa ra một quyết định, một quyết định mà tim cô đang quặn thắt. Tống Từ đang mang thai, có thể là con của Giang Đình Lan. Dù sao đi nữa, đứa con trong bụng cô cũng sẽ không có một người cha thực sự, không có một gia đình trọn vẹn. Căn nhà lạnh lẽo này, không còn là nơi cô có thể xây dựng tổ ấm. Nước mắt lăn dài trên má, cô cố gắng siết chặt bản thân, đưa ra lời thì thầm đầy chua xót.
Ôn Loan tựa lưng vào ghế sofa, hơi thở cô nặng trĩu. Tờ đơn ly hôn với đầy đủ chữ ký nằm gọn trong tay, giờ đây đã không còn là một giấc mơ kinh hoàng nữa. Nó là hiện thực. Cô nhìn vào đó, đôi mắt không còn giọt lệ, chỉ còn lại một tia kiên định lạnh lẽo. Sự chấp nhận len lỏi vào trái tim đã vỡ vụn, gặm nhấm từng mảnh hy vọng. Cô buông bỏ, buông bỏ tất cả những gì thuộc về Giang Đình Lan, dù biết rằng con đường phía trước sẽ gập ghềnh và đầy nước mắt.
Trong ví Giang Đình Lan, bức ảnh Tống Từ mỉm cười rạng rỡ. Đó là bằng chứng rõ ràng nhất về tình cảm sâu đậm của anh ta dành cho người phụ nữ kia, thứ tình cảm mà Ôn Loan chưa bao giờ nhận được. Nước hoa Givenchy L’Interdit, món quà sinh nhật anh ta tặng cô, hóa ra lại là mùi hương yêu thích của Tống Từ. Tất cả những chi tiết nhỏ nhặt ấy cứa sâu vào lòng Ôn Loan, như những nhát dao lạnh lẽo.
Cô sờ lên bụng mình. Một sinh linh bé bỏng đang lớn dần, một sự sống đang nhen nhóm. Nhưng giờ đây, nó trở thành một lời nhắc nhở đau đớn về sự phản bội. Tống Từ, người tình của Giang Đình Lan, đang mang thai tám tháng. Ai biết được đứa con kia có phải là dòng máu mủ của Giang Đình Lan hay không. Dù có hay không, đứa con trong bụng cô, đứa con vô tội này, sẽ không bao giờ có được một gia đình trọn vẹn, không bao giờ có được một người cha thực sự.
Bản báo cáo mang thai của chính cô, mờ nhạt và bị bỏ quên trên đầu giường, nằm đó như một lời tố cáo im lặng. Giang Đình Lan đã hoàn toàn phớt lờ nó, chỉ chăm chăm vào thế giới của riêng mình, thế giới có Tống Từ.
Căn nhà chung giờ đây chỉ còn là một khối kiến trúc lạnh lẽo, trống rỗng. Không còn hơi ấm, không còn tình yêu. Chỉ còn sự phản bội và nỗi đau. Cô đứng dậy, ánh mắt dán chặt vào tờ đơn ly hôn. Đã đến lúc phải kết thúc tất cả.
Sau đó, trong ánh sáng nhập nhoạng của phòng khám sản phụ, Ôn Loan thực hiện một cuộc hẹn. Cô bước vào phòng, không gian thoảng mùi thuốc sát trùng quen thuộc. Ánh mắt cô lướt qua chiếc bàn khám, nơi lẽ ra là hạnh phúc, giờ lại là điểm khởi đầu cho sự buông bỏ.
Ôn Loan hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại trái tim đang đập loạn xạ. Cô đưa tay chạm nhẹ vào bụng, một nụ cười buồn bã thoáng qua trên môi. Nước mắt đã ngừng rơi, thay vào đó là một quyết tâm sắt đá. Cô sẽ đối mặt với mọi thứ, dù khó khăn đến đâu.
Chậm rãi, cô bước vào phòng khám. Ánh đèn trên cao chiếu xuống, làm nổi bật sự cô đơn và quyết định cuối cùng của Ôn Loan. Cô đã ký. Giờ là lúc để thực hiện.
Ôn Loan nhìn chằm chằm vào chiếc ghế khám trống trơn. Không gian phòng khám sản phụ quen thuộc bỗng trở nên xa lạ. Mùi thuốc sát trùng xộc lên mũi, như một lời nhắc nhở lạnh lùng về sự lựa chọn cô vừa đưa ra. Cô đưa tay vuốt nhẹ lên bụng mình, nơi có một sinh linh đang lớn dần. Nước mắt đã ngừng rơi, thay vào đó là một nỗi đau âm ỉ, một sự dằn vặt không lời.
“Xin lỗi con nhé,” Ôn Loan thì thầm, giọng nghẹn lại. “Mẹ không thể để con sinh ra trong một gia đình không có tình yêu.”
Cô nhắm mắt lại, hình ảnh Giang Đình Lan hiện lên rõ mồn một trong tâm trí. Bức ảnh Tống Từ trong ví anh ta, mùi nước hoa Givenchy L’Interdit, tờ đơn ly hôn bị ký nhầm. Tất cả như những nhát dao cứa vào tim cô. Cô đã cố gắng níu kéo, đã cố gắng vun đắp, nhưng tất cả đều tan vỡ.
Tống Từ, người tình của Giang Đình Lan, đang mang thai tám tháng. Đứa con của cô, liệu có bao giờ được biết đến tình yêu thương của cha? Liệu có bao giờ được sống trong một mái ấm trọn vẹn? Ôn Loan lắc đầu, nước mắt lại tuôn rơi. Cô không muốn đứa con của mình phải chịu đựng sự tổn thương và dối trá.
Ánh sáng từ đèn trần hắt xuống, làm nổi bật sự cô đơn và quyết định cuối cùng của Ôn Loan. Cô đã ký. Giờ là lúc để thực hiện. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng gượng dậy. Con đường phía trước sẽ vô cùng khó khăn, nhưng cô sẽ không bỏ cuộc.
Chậm rãi, Ôn Loan quay lưng bước ra khỏi phòng khám. Cánh cửa khép lại sau lưng cô, mang theo một phần hy vọng đã vụn vỡ. Cô bước ra khỏi bệnh viện, ánh mắt nhìn về phía chân trời. Nơi đó, có thể là một tương lai mịt mờ, nhưng ít nhất, đó là tương lai của riêng cô. Cô sẽ phải học cách mạnh mẽ, học cách đối diện với cuộc sống một mình. Sẽ có những lúc cô gục ngã, sẽ có những lúc cô tuyệt vọng, nhưng cô sẽ không bao giờ từ bỏ. Bởi vì, cô còn một lý do để tiếp tục.
Ôn Loan bước đi, từng bước chân vững chãi hơn. Cô đã đưa ra quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời mình. Không còn nước mắt, chỉ còn sự kiên định. Cô sẽ tìm lại sức mạnh, sẽ xây dựng lại cuộc đời mình từ đống tro tàn. Dù phía trước có gian nan đến đâu, cô sẽ đối mặt. Bởi lẽ, cuộc sống của một người mẹ, dù đơn độc, vẫn luôn tràn đầy tình yêu thương và nghị lực phi thường. Cô sẽ mang tình yêu ấy dành cho đứa con vô tội của mình, đủ để bù đắp cho tất cả những thiếu thốn. Cô sẽ bước tiếp, với trái tim nặng trĩu nhưng tràn đầy hy vọng về một ngày mai tươi sáng hơn cho cả hai mẹ con. Dù không có tình yêu của người đàn ông kia, cô tin rằng mình có thể mang đến cho con một cuộc sống trọn vẹn, đủ đầy tình thương và sự che chở.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*