Chị ơi, đừng lên chiếc xe hoa đó… Cả xóm ai cũng bảo Hạnh may mắn. Lấy được người đàn ông giàu có, quyền lực, hơn chị gần hai mươi tuổi nhưng có thể lo cho cả gia đình. Mẹ chị s/u/ng s/ư/ớng khoe khắp nơi, bảo từ nay bà không còn phải bán rau ngoài chợ, nắng ch/áy mặt mày nữa. Nhưng không ai biết đêm nào Hạnh cũng kh/óc…Hằng níu tay chị mình, nước mắt tuôn rơi như mưa tháng Bảy. Đám cưới đông người, nhạc cưới vang lên inh ỏi. Mẹ Hạnh rạng rỡ trong chiếc áo dài đỏ thắm, miệng không ngớt nở nụ cười, tay liên tục khoe nhẫn vàng và vòng cổ mới được tặng. Nhưng giữa niềm vui giả tạo ấy, chỉ có Hằng là thấy rõ trong mắt chị gái mình – Hạnh – là một trời u tối.
Không ai hiểu vì sao một cô gái 23 tuổi, có bằng đại học, từng yêu một chàng trai hiền lành cùng quê, lại đồng ý lấy một người đàn ông đã gần 40, đã từng một đời vợ, có tiếng giàu có và quyền lực. Người ta chỉ biết rằng, sau đám cưới, mẹ Hạnh không còn ra chợ bán rau nữa. Nhà cũng sửa sang lại, mái ngói mới lợp, cổng sắt được sơn lại, sáng loáng.
Hạnh ngồi lặng lẽ trong phòng trang điểm, lớp son phấn không che nổi quầng mắt thâm sau nhiều đêm mất ngủ. Cô nhìn vào gương, thấy một người con gái lạ lẫm đang đeo khăn voan, mặc váy cưới trắng tinh khôi. Nhưng lòng cô thì không còn trong trắng như vậy nữa – nó đang vấy bẩn bởi nỗi sợ, sự hy sinh, và nước mắt.
Hạnh sinh ra trong một gia đình nghèo ở một làng quê nhỏ miền Trung. Ba mất từ khi hai chị em còn nhỏ. Mẹ gồng gánh nuôi hai con gái bằng gánh rau mỗi ngày ra chợ từ 4 giờ sáng. Hạnh học giỏi, đỗ đại học, nhưng sau khi tốt nghiệp, cô chật vật tìm việc. Giữa lúc đang bấp bênh với công việc tạm bợ ở thành phố, cô gặp ông Tùng – người đàn ông có chức trong một công ty lớn, hơn cô gần 20 tuổi, từng ly hôn vợ vì “không sinh được con”.
Lần đầu gặp, ông Tùng đã ấn tượng với vẻ đẹp dịu dàng và sự lễ phép của Hạnh. Ông ngỏ lời mời cô về làm trợ lý riêng. Lương cao, môi trường tốt, và có cơ hội “phát triển”. Ban đầu, Hạnh dè chừng, nhưng mẹ cô lại vui mừng: “Làm cho người ta như vậy còn hơn đi làm công nhân, cả đời chẳng ngóc đầu lên nổi.”
Và rồi những bữa ăn sang trọng, những món quà đắt tiền, những lời hứa “sẽ cưới, sẽ lo cho cả gia đình”, đã khiến Hạnh bước dần vào một cuộc chơi mà cô không biết lối ra. Khi ông Tùng cầu hôn, mẹ cô là người đầu tiên gật đầu, còn cô thì… im lặng.
“Đây là cơ hội đổi đời, con phải nắm lấy,” mẹ nói, giọng run lên vì xúc động.
“Nhưng con không yêu ông ấy…”
“Con yêu rồi có ăn được không? Yêu nhau mà nghèo thì có lo được cho mẹ con mình không?”
Hạnh nghẹn lại. Cô nhìn bàn tay mẹ đầy vết chai sần, mường tượng ra cái chợ quê đầy bụi đất và mùi tanh rau dập. Rồi cô gật đầu, như một cái máy.
Đêm đó, Hạnh ngồi co ro ở một góc giường. Căn phòng khách sạn 5 sao lạnh lẽo, dù đèn vàng ấm áp. Ông Tùng say rượu, cười khà khà khi bước vào. Ông k/éo m/ạnh tay cô:
“Em là vợ anh rồi, ng;;oan đi em.”
Hạnh thấy tay mình như bị k/éo vào h;ố s;âu. Nước mắt rơi nhưng không ai nhìn thấy. Cô không h;é/t, không v//ùng v/ẫy. Chỉ nằm yên, buông xuôi như một thân cây mục. Trong đầu cô là hình ảnh mẹ đang ngủ yên ở quê trong căn nhà mới, ánh đèn điện sáng trưng không còn phải xài dầu hôi.
Từ hôm đó, đêm nào cô cũng khóc, một mình…Xem thêm 👇
Sáng hôm sau, ánh nắng chói chang từ khung cửa sổ lớn của căn phòng khách sạn 5 sao rọi thẳng vào. Hạnh mở mắt. Trần nhà cao vút, những chùm đèn pha lê lấp lánh như trêu ngươi. Cả căn phòng xa hoa đến mức ngột ngạt. Hạnh cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên tận cổ họng, đi kèm với nỗi trống rỗng đến cùng cực. Cô nằm bất động, cơ thể nặng trĩu như thể vừa trải qua một trận chiến.
Bên cạnh, Ông Tùng vẫn đang ngủ say, tiếng thở đều đều. Khuôn mặt ông có vài nếp nhăn nơi khóe mắt, và một chút râu lún phún. Hạnh tránh quay mặt về phía ông, ánh mắt dán chặt lên tấm rèm cửa lụa đắt tiền. Lồng ngực cô quặn thắt, một cảm giác tuyệt vọng cuộn xoáy trong dạ. “Cuộc đời mình bây giờ sẽ đi về đâu?” Hạnh tự hỏi, không một tiếng động.
Hạnh vẫn nằm bất động, chìm trong nỗi tuyệt vọng khi ánh nắng ban mai len lỏi vào căn phòng.
Đột nhiên, Ông Tùng khẽ cựa mình. Ông ta chậm rãi mở mắt, rồi quay sang nhìn Hạnh, nở một nụ cười rạng rỡ như thể đêm qua chỉ là một giấc mơ đẹp. Không một chút dấu vết của sự giằng xé hay cảm giác tội lỗi.
“Em yêu, dậy rồi à?” Ông Tùng dịu dàng, giọng nói ấm áp đến lạ thường. “Ngủ ngon không?”
Ông ta đưa tay vuốt nhẹ tóc Hạnh, cử chỉ ân cần một cách giả tạo. Hạnh khẽ rụt người lại, nhưng Ông Tùng dường như không nhận thấy, hoặc cố tình phớt lờ. Ông ta ngồi dậy, kéo chăn che kín người rồi thản nhiên bước vào phòng tắm.
Tiếng nước chảy róc rách từ bên trong. Hạnh nhắm mắt, cố gắng hít thở thật sâu, mùi hương xa xỉ của căn phòng càng khiến cô thêm khó chịu. Khi Ông Tùng bước ra, trông ông ta đã tỉnh táo và tươi tắn hơn hẳn. Ông ta mặc một chiếc áo choàng tắm lụa, tóc còn hơi ẩm.
Ông Tùng quay lại giường, với lấy chiếc hộp nhỏ đặt trên tủ đầu giường. “Anh có cái này cho em.”
Ông ta mở hộp, bên trong là một chiếc điện thoại đời mới nhất, vỏ ngoài bóng loáng, sang trọng.
“Đây là quà của anh,” Ông Tùng nói, đưa chiếc điện thoại về phía Hạnh, ánh mắt lấp lánh sự hào phóng, pha chút tự mãn. “Từ nay em muốn gì anh cũng chiều. Chỉ cần em ngoan ngoãn bên anh, cả thế giới này sẽ là của em.”
Hạnh không nhận lấy chiếc điện thoại. Cô chỉ nhìn chằm chằm vào nó, rồi đưa mắt nhìn thẳng vào Ông Tùng. Đôi mắt cô trống rỗng, vô cảm, nhưng sâu thẳm trong đó là một vẻ xa lạ đến đáng sợ, không một chút tin tưởng, không một chút cảm xúc ngoài sự ghê tởm vừa kìm nén. Cô im lặng, không nói một lời. Căn phòng lại chìm vào sự tĩnh mịch ngột ngạt.
Hạnh rời căn phòng khách sạn 5 sao, bỏ lại phía sau mùi hương xa xỉ và những ký ức kinh hoàng. Vài ngày sau đám cưới định mệnh, cô trở về làng quê nhỏ miền Trung, nơi tuổi thơ nghèo khó đã in sâu vào tâm trí.
Mẹ Hạnh rạng rỡ, khuôn mặt hằn những nếp nhăn của tháng năm lam lũ giờ đây tràn ngập niềm hạnh phúc. Bà đứng trước căn nhà mới sửa ở quê, những bức tường được quét vôi trắng tinh, mái ngói đỏ tươi và cánh cổng sắt mới toanh lấp lánh dưới ánh nắng chiều.
“Hạnh con về rồi!” Mẹ Hạnh reo lên, vội vã chạy ra ôm chầm lấy Hạnh. “Con xem này, nhà mình đấy con! Khang trang thế này có nằm mơ mẹ cũng không thấy!”
Hạnh nhìn căn nhà, rồi nhìn mẹ. Nụ cười của Mẹ Hạnh rạng rỡ đến nỗi khiến trái tim Hạnh thêm quặn thắt.
Mẹ Hạnh nắm chặt tay Hạnh, ánh mắt bà lấp lánh niềm vui, không hề hay biết về cái giá mà cô con gái đã phải trả. “Cảm ơn con, Hạnh. Mẹ con mình từ nay được nhờ rồi!” Giọng bà run run, đầy xúc động.
Hạnh cố gắng mỉm cười. Một nụ cười méo mó, gượng gạo. Lòng cô nặng trĩu, cảm giác tội lỗi như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Cô đã mua lại sự khang trang này bằng chính tương lai và tâm hồn mình. Mẹ Hạnh vẫn thao thao bất tuyệt về những dự định sửa sang thêm, về việc mua sắm đồ đạc mới. Mỗi lời nói của bà như một nhát dao cứa vào lòng Hạnh. Cô chỉ biết im lặng lắng nghe, cái gật đầu nhẹ và ánh mắt lạc đi xa xăm.
Hạnh rời làng quê nhỏ miền Trung, bỏ lại nụ cười gượng gạo cuối cùng dành cho Mẹ Hạnh và căn nhà mới khang trang mà cô đã đánh đổi. Chiếc xe sang trọng đưa Hạnh trở lại thành phố, thẳng tiến đến căn biệt thự rộng lớn của Ông Tùng. Cánh cổng sắt nặng nề chậm rãi mở ra, hé lộ một thế giới khác.
Căn biệt thự hiện ra trước mắt Hạnh, lộng lẫy đến choáng ngợp. Nó không chỉ rộng lớn mà còn được trang hoàng xa hoa với kiến trúc cổ điển, những chùm đèn pha lê lấp lánh, sàn nhà lát đá cẩm thạch bóng loáng phản chiếu ánh sáng. Nội thất sang trọng, những bức tranh đắt tiền treo trên tường, những món đồ trang trí tinh xảo, tất cả đều hoàn hảo đến lạnh lùng.
Một người phụ nữ trung niên, quản gia của căn nhà, cúi chào Hạnh. Bà dẫn cô đi qua những hành lang dài hun hút, những căn phòng rộng thênh thang. Mỗi căn phòng đều được bài trí tỉ mỉ, không một tiếng động, không một bóng người ngoài cô và người quản gia. Hạnh nghe tiếng bước chân mình vang vọng trên sàn đá, cảm giác như đang lạc vào một viện bảo tàng chứ không phải một ngôi nhà.
Khi người quản gia đã lui xuống, Hạnh đứng một mình giữa phòng khách mênh mông. Ánh nắng chiều len lỏi qua ô cửa sổ lớn, chiếu xuống tấm thảm Ba Tư đắt đỏ, nhưng không thể xua đi cái cảm giác trống rỗng bao trùm. Hạnh chậm rãi bước đi, hết căn phòng này đến căn phòng khác. Bàn tay cô vuốt nhẹ lên những món đồ nội thất lạnh lẽo, nhìn những bức ảnh gia đình Ông Tùng, nhưng không thấy hình ảnh của mình trong đó.
Không gian tĩnh mịch nuốt chửng mọi âm thanh. Hạnh đi ra ngoài khuôn viên rộng lớn, nơi có hồ bơi xanh biếc và những vườn cây cảnh được cắt tỉa cầu kỳ. Cô bước đi trên những lối đi lát đá, bóng mình đổ dài trên nền đất. Gió heo may thổi qua, mang theo chút hơi lạnh của buổi chiều tà. Hạnh dừng lại, nhìn quanh, đôi mắt vô hồn.
“Đây là nhà của mình sao?” Hạnh thì thầm, giọng nói lạc lõng giữa không gian bao la. “Sao lại lạnh lẽo đến vậy?” Một sự trống rỗng đến cùng cực. Hạnh cảm thấy mình như một con chim bị nhốt trong lồng vàng, có tất cả mọi thứ nhưng lại không có tự do, không có hơi ấm của gia đình.
Hạnh tỉnh dậy trong căn phòng lạ lẫm, ánh nắng thành phố gay gắt rọi qua ô cửa sổ lớn. Cảm giác trống rỗng của đêm qua vẫn còn nguyên vẹn, nhưng một nhiệm vụ mới đã chờ đợi. Ông Tùng đã hẹn cô ngay sáng hôm sau để bắt đầu công việc.
Ông Tùng không đưa Hạnh đến công ty mà chỉ thẳng vào căn phòng làm việc riêng của mình ngay trong biệt thự. Căn phòng rộng rãi, tràn ngập tài liệu, màn hình máy tính lớn hiển thị những biểu đồ phức tạp. Ông Tùng ngồi sau chiếc bàn làm việc gỗ mun sang trọng, ánh mắt sắc lạnh lướt qua những tập giấy tờ. Hạnh ngồi đối diện, cố gắng ghi nhớ mọi thứ, lắng nghe từng lời dặn dò.
Những ngày đầu làm việc, Hạnh như một cái bóng, theo chân Ông Tùng từ cuộc họp trực tuyến này đến cuộc điện thoại khác. Cô dần chứng kiến một Ông Tùng hoàn toàn khác với vẻ ngoài lịch lãm, hào phóng trong đám cưới. Trước mặt đối tác, ông ta có thể cười nói vui vẻ, nhưng ngay sau đó, giọng điệu lại trở nên lạnh lùng, dứt khoát đến đáng sợ khi ông ta ra quyết định. Ông Tùng sẵn sàng gạt bỏ mọi ràng buộc tình cảm, đạo đức để đạt được mục tiêu, chỉ cần mang lại lợi nhuận.
Một buổi chiều nọ, Ông Tùng đang nói chuyện điện thoại với một đối tác. Hạnh nghe loáng thoáng bên kia đầu dây trình bày về khó khăn tài chính, về những người công nhân sẽ mất việc nếu hợp đồng bị hủy. Gương mặt Ông Tùng không biểu cảm, chỉ thỉnh thoảng nhếch mép cười nhạt. Cuộc gọi kết thúc, ông ta dập máy không chút do dự.
“Họ nghĩ chỉ cần kể lể thì tôi sẽ mềm lòng sao?” Ông Tùng quay sang nhìn Hạnh, ánh mắt lóe lên vẻ khinh thường. Hạnh sững sờ, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô không dám chớp mắt.
Ông Tùng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn xanh mướt. Giọng ông ta trầm khàn, vang vọng trong căn phòng.
“Hạnh này,” Ông Tùng không quay lại, “cô cần phải hiểu rõ điều này.” Ông ta chậm rãi xoay người, ánh mắt sắc như dao găm xuyên thẳng vào Hạnh. “Trong kinh doanh, chỉ có thắng hoặc thua, không có chỗ cho sự yếu mềm.”
Hạnh rùng mình. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt không chút cảm xúc của Ông Tùng, nơi chất chứa sự tàn nhẫn và tham vọng. Trái tim cô như thắt lại, đập loạn xạ. Đây mới là con người thật của Ông Tùng, một kẻ mưu mô, sẵn sàng đạp đổ mọi thứ để đi lên. Cảm giác ghê sợ trỗi dậy, nuốt chửng sự trống rỗng mà cô đã cảm thấy trước đó. Cô biết mình đã dấn thân vào một thế giới mà cô chưa từng hình dung được.
Hạnh vẫn còn rùng mình bởi sự lạnh lẽo trong ánh mắt của Ông Tùng. Cô cố gắng nén chặt cảm giác ghê sợ đang cuộn trào, biết mình không thể để lộ bất cứ điều gì. Chỉ vài giờ sau, Ông Tùng yêu cầu Hạnh chuẩn bị cho một buổi tiệc xã giao quan trọng. Hạnh khoác lên mình chiếc đầm dạ hội sang trọng, gương mặt trang điểm kỹ càng nhưng đôi mắt vẫn không giấu được sự mệt mỏi.
Họ đến một sảnh tiệc lộng lẫy, ánh đèn pha lê phản chiếu lấp lánh trên sàn đá cẩm thạch. Tiếng nhạc du dương và những cuộc trò chuyện xì xào vang khắp không gian. Ông Tùng ngay lập tức được bao quanh bởi các đối tác và nhân vật quyền lực. Hạnh đứng cạnh ông, giữ vẻ mặt điềm tĩnh, cố gắng nhập tâm vào vai trò trợ lý. Cô rót rượu, nhận danh thiếp, và ghi nhớ những gương mặt quan trọng.
Trong một khoảnh khắc Ông Tùng đang quay lưng trò chuyện với một nhóm người, ánh mắt Hạnh vô định lướt qua đám đông. Bỗng nhiên, nhịp tim cô như ngừng đập. Ở phía đối diện sảnh tiệc, một bóng hình quen thuộc đang đứng đó, tay cầm ly rượu, ánh mắt cũng đang tìm kiếm điều gì đó giữa biển người. Là anh. Người yêu cũ của Hạnh.
Tim Hạnh đập thình thịch, một dòng điện lạnh chạy khắp cơ thể. Cô muốn quay đi ngay lập tức nhưng đôi mắt của họ đã chạm vào nhau. Khoảng cách dường như biến mất. Trong ánh mắt Người yêu cũ của Hạnh, cô thấy sự bàng hoàng, nỗi xót xa và cả một chút tiếc nuối khôn nguôi. Ánh mắt Hạnh cũng phản chiếu những cảm xúc tương tự, trộn lẫn với sự tủi hổ và bất lực. Khuôn mặt anh vẫn hiền lành như ngày nào, nhưng giờ đây có thêm chút phong trần, từng trải.
Người yêu cũ của Hạnh bước nhanh về phía cô, chỉ vài bước chân đã rút ngắn khoảng cách. Ông Tùng vẫn đang mải mê nói chuyện, không hề để ý đến Hạnh. Anh dừng lại cách Hạnh một khoảng đủ gần để chỉ mình cô nghe thấy.
“Em… vẫn ổn chứ?” Giọng anh nhỏ nhẹ, chất chứa nỗi lo lắng và cả sự ngạc nhiên.
Hạnh giật mình, hoảng hốt. Cô cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khi nghĩ đến Ông Tùng. Cô lập tức quay mặt đi, cố gắng né tránh ánh mắt anh, không dám nhìn lại. Nụ cười gượng gạo nở trên môi, cô giả vờ như đang tìm kiếm Ông Tùng trong đám đông, sợ hãi rằng bất cứ dấu hiệu nào cũng có thể khiến ông ta phát hiện ra bí mật của cô.
Ông Tùng quay lại, ánh mắt sắc như dao lướt qua Hạnh. Hạnh giật mình, vội vàng cuối đầu.
“Em đang làm gì vậy?” Ông Tùng hỏi, giọng lạnh lùng.
“Dạ, em… em đang tìm anh,” Hạnh lắp bắp, tim đập thình thịch.
Ông Tùng nhìn chằm chằm vào Hạnh thêm vài giây rồi kéo cô đi mà không nói thêm lời nào. Hạnh không dám quay đầu lại, nhưng cô vẫn cảm nhận được ánh mắt của Người yêu cũ của Hạnh đang dõi theo mình, nặng trĩu.
Những ngày sau đó, sự kiểm soát của Ông Tùng càng trở nên ngột ngạt hơn. Một buổi sáng, khi Hạnh chọn một chiếc váy đơn giản để đi làm, Ông Tùng cau mày.
“Em nghĩ em đang đi đâu với bộ đồ đó?” Ông Tùng lạnh giọng.
Hạnh ngước nhìn, bối rối. “Dạ, em đi làm…”
“Vợ của anh phải thật hoàn hảo, không được phép làm anh mất mặt,” Ông Tùng cắt lời, rồi ném một chiếc váy hàng hiệu đắt tiền về phía Hạnh. “Mặc cái này. Từ giờ, anh sẽ chọn đồ cho em. Anh không muốn em ăn mặc tùy tiện nữa.”
Hạnh cắn chặt môi, cảm thấy nhục nhã nhưng không dám phản kháng. Cô biết mọi nỗ lực đều vô ích.
Không chỉ quần áo, Ông Tùng còn bắt đầu hạn chế các mối quan hệ của Hạnh. Hạnh nhớ Hằng, em gái cô, và bạn bè đại học. Cô lén nhắn tin cho Hằng nhưng luôn phải xóa ngay sau đó.
“Em không cần phải gặp bạn bè nhiều. Thời gian đó để dành cho gia đình, cho anh,” Ông Tùng nói trong một bữa tối, ánh mắt kiên định.
Một lần, khi Hạnh đang cầm điện thoại, Ông Tùng bất ngờ giật lấy.
“Em đang nhắn tin với ai?” Ông Tùng lướt qua các tin nhắn, ánh mắt dò xét.
Hạnh hoảng hốt, cố gắng giằng lại nhưng không được. “Không có gì… chỉ là bạn bè thôi anh.”
Ông Tùng không nói gì, nhưng nụ cười nhếch mép trên môi ông ta khiến Hạnh rùng mình.
Hạnh cảm thấy như một con chim bị nhốt trong lồng vàng. Căn biệt thự xa hoa, những bộ váy lộng lẫy, tất cả chỉ là xiềng xích vô hình trói buộc cô. Cô mất đi tự do, mất đi cả quyền được lựa chọn những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống của mình. Mỗi ngày trôi qua, Hạnh càng chìm sâu hơn vào sự tuyệt vọng.
Hạnh nhìn chiếc điện thoại như một vật cấm kỵ. Cô phải đợi Ông Tùng đi vắng, phải đảm bảo không có ai xung quanh. Căn biệt thự rộng lớn bỗng trở thành nhà tù xa hoa, nơi Hạnh không thể thở. Cuộc gọi cho Hằng, em gái Hạnh, là hy vọng mỏng manh duy nhất.
Khi tiếng chuông điện thoại vang lên, Hạnh giật mình, vội vàng nhìn quanh. Mấy ngày nay, Hạnh đã quen với việc sống trong sợ hãi, từng giây phút đều lo lắng Ông Tùng sẽ xuất hiện. Hằng nhấc máy.
“Chị Hạnh à? Lâu rồi chị không gọi cho em,” giọng Hằng đầy vẻ vui mừng nhưng cũng pha chút lo lắng.
Hạnh cố gắng nặn ra một nụ cười, dù biết em gái không thể thấy. “Chị… chị bận quá ấy mà. Dạo này em sao rồi?” Hạnh muốn hỏi về cuộc sống ở quê, về Mẹ Hạnh, về những điều giản dị cô đã đánh mất.
“Em thì vẫn vậy, chỉ thấy nhớ chị thôi. Mà chị ơi,” Hằng hạ giọng, “em thấy chị lạ lắm. Có chuyện gì không? Giọng chị nghe cứ…”
Hạnh nghe câu hỏi của Hằng mà lòng thắt lại. Cô muốn bật khóc, muốn kể hết mọi chuyện, về sự kiểm soát, về nỗi nhục nhã, về cảm giác bị mắc kẹt. Nhưng những lời nói đó cứ nghẹn lại ở cổ họng, như có ai đó đang bóp chặt. Ông Tùng đã dặn dò, rằng Hạnh không được phép làm xấu mặt ông ta, không được phép kể lể những chuyện riêng tư ra ngoài. Nỗi sợ hãi lớn hơn cả nỗi đau.
“Chị ổn mà, chỉ là… hơi mệt thôi,” Hạnh cố gắng nói thật tự nhiên, nhưng giọng cô run lên, lạc đi. Cô phải nuốt ngược nước mắt vào trong, từng giọt mặn chát. “Dạo này công việc hơi nhiều ấy mà.”
Hằng im lặng một lúc, rồi khẽ nói, “Chị đừng giấu em đấy nhé. Em thấy chị không ổn đâu.”
Hạnh chỉ có thể cười gượng gạo, một nụ cười méo mó. “Thôi, chị cúp máy đây, có việc chút. Em nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.” Hạnh không dám nghe thêm, sợ rằng sẽ không kìm được nữa. Hạnh vội vàng cúp máy, tay run run. Chiếc điện thoại rơi nhẹ xuống đệm sofa. Nước mắt bắt đầu chảy dài trên khuôn mặt Hạnh, không tiếng động. Cô biết Hằng không tin, và Hạnh cũng không thể lừa dối chính mình. Cuộc sống này đang bóp nghẹt Hạnh.
Những giọt nước mắt khô dần trên gò má Hạnh, nhưng nỗi đau trong lòng thì không. Cô biết, đó chỉ là một trong vô vàn những khoảnh khắc cô phải nuốt ngược nỗi uất nghẹn vào trong. Cuộc sống của Hạnh, sau khi bước vào cánh cửa xa hoa của Ông Tùng, đã trở thành một vở kịch không hồi kết.
Hạnh thường xuyên phải đi cùng Ông Tùng đến các buổi gặp gỡ đối tác, những bữa tiệc sang trọng nơi ánh đèn lấp lánh và tiếng cười nói vang vọng khắp sảnh đường. Trong mỗi lần xuất hiện, Hạnh luôn là tiêu điểm. Cô được khoác lên người những bộ cánh đắt tiền, những món trang sức lấp lánh, biến thành một “phu nhân” hoàn hảo bên cạnh người chồng quyền lực. Nhưng Hạnh không bao giờ cảm thấy mình thực sự thuộc về nơi đó.
Tối nay, tại một buổi tiệc quy mô lớn, Hạnh đứng cạnh Ông Tùng, gương mặt cô cố gắng duy trì nụ cười rạng rỡ, tự hào. Cô nhìn Ông Tùng đang say sưa nói chuyện với các đối tác, nụ cười giãn hết cỡ, và Hạnh biết mình cũng phải làm điều tương tự. Bên trong, lòng cô trống rỗng, nhưng bên ngoài, Hạnh phải tỏ ra vui vẻ, hạnh phúc, và đặc biệt là tự hào về người chồng giàu có, quyền lực. Mỗi cái chạm tay, mỗi ánh mắt, mỗi lời khen ngợi từ những người xung quanh đều như những mũi kim châm vào tâm hồn Hạnh. Cô phải diễn thật tròn vai, thật chuyên nghiệp.
“Cô Hạnh thật may mắn khi lấy được chồng tốt như ông Tùng,” một người phụ nữ trung niên, diện bộ đầm dạ hội lộng lẫy, tiến đến, tay cầm ly rượu vang đỏ, giọng nói đầy vẻ ngưỡng mộ. Bà ta nhìn Hạnh từ đầu đến chân, ánh mắt đánh giá nhưng cũng đầy thiện chí. “Ông ấy đúng là một người đàn ông đáng nể, vừa tài giỏi lại chu đáo. Nhìn hai vợ chồng hạnh phúc thế này, ai cũng phải ghen tỵ.”
Nghe những lời khen ấy, Hạnh chỉ có thể cười gượng, một nụ cười cứng nhắc và méo mó. Trái tim Hạnh đau như cắt, như có ai đó đang dùng dao cứa vào từng thớ thịt. May mắn ư? Hạnh thầm nghĩ, nếu may mắn là thế này, thì cô thà không có nó còn hơn. Cô không biết mình đã phải trả giá những gì để có được cái “may mắn” này, để đứng đây, gồng mình mỉm cười như một bức tượng sống. Hạnh chỉ muốn chạy trốn khỏi nơi đây, khỏi những ánh mắt soi mói và những lời khen rỗng tuếch, để được là chính mình, dù chỉ một khoảnh khắc. Nhưng cô không thể. Ông Tùng vẫn đang nhìn cô, và Hạnh hiểu, cô không có lựa chọn nào khác ngoài tiếp tục diễn vở kịch của đời mình.
Chiếc xe sang trọng lao vun vút trên đường về nhà, mang theo hơi rượu nồng nặc và bầu không khí nặng trĩu. Hạnh ngồi cạnh Ông Tùng, cố gắng giữ hơi thở đều đặn, nhưng lồng ngực cô như bị bóp nghẹt. Ông Tùng đã say mèm, nhưng vẫn còn đủ tỉnh táo để vẻ mặt ông ta đỏ gay, ánh mắt đằng đằng sát khí. Một phi vụ làm ăn lớn vừa thất bại, kéo theo những khoản lỗ khổng lồ, và cơn giận dữ đang sôi sục trong lồng ngực gã đại gia U40.
Vừa bước chân vào căn biệt thự xa hoa, Ông Tùng đã ném mạnh chiếc cặp da xuống sàn, tạo ra một tiếng động chát chúa vang vọng khắp không gian tĩnh mịch. Hạnh giật mình, theo phản xạ lùi lại một bước. Ông Tùng loạng choạng, nhìn Hạnh bằng đôi mắt vằn đỏ, sự tức tối không cần che giấu.
“Cô! Cô đứng đó làm gì?” Ông Tùng gằn giọng, bàn tay nắm chặt. “Cô có biết tôi vừa mất bao nhiêu tiền không hả? Bao nhiêu công sức đổ sông đổ bể!”
Hạnh câm nín, không dám thốt ra lời nào. Cô biết Ông Tùng đang trút giận, và mọi lời nói lúc này đều vô nghĩa, chỉ càng đổ thêm dầu vào lửa. Hạnh chỉ cúi gằm mặt, nuốt nước bọt.
“Hừ, im lặng là vàng à?” Ông Tùng nhếch mép khinh bỉ, tiếng cười khẩy vang lên khô khốc. Ông ta tiến đến gần, mùi rượu phả vào mặt Hạnh. “Cô nhìn xem, cô được cái gì ngoài việc ăn bám tôi? Suốt ngày chỉ biết ăn diện, tiêu tiền của tôi, rồi cô làm được cái gì cho đời hả?”
Hạnh ngẩng đầu lên, ánh mắt ngập tràn nỗi oan ức. Cô muốn phản bác, muốn nói rằng cô cũng đã cố gắng, nhưng cổ họng cô như bị chặn lại. Những lời nói cay nghiệt của Ông Tùng như những mũi kim đâm thẳng vào trái tim Hạnh. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, bất lực.
“Cái loại vô dụng! Từ ngày tôi rước cô về, cô đã làm được cái gì ngoài việc mang lại xui xẻo cho tôi hả?” Ông Tùng tiếp tục tuôn ra những lời lăng mạ. “Tôi nghĩ cô sẽ mang lại may mắn, ai dè… ha ha… Đúng là thứ vô dụng!”
Hạnh lùi dần, từng bước chân run rẩy. Cô lùi mãi, cho đến khi tấm lưng Hạnh chạm vào bức tường lạnh lẽo. Cô cố gắng nén lại tiếng nức nở đang trào dâng trong lồng ngực. Nước mắt bắt đầu chảy dài trên gò má, nóng hổi và mặn chát. Hạnh úp mặt vào lòng bàn tay, cơ thể Hạnh co rúm lại trong góc phòng, những tiếng nức nở nghẹn ngào trong im lặng.
Hạnh úp mặt vào lòng bàn tay, cơ thể Hạnh co rúm lại trong góc phòng, những tiếng nức nở nghẹn ngào trong im lặng. Cơn say của Ông Tùng kéo dài đến tận sáng, còn sự khinh miệt của ông ta thì hằn sâu trong tâm trí Hạnh. Những ngày sau đó, biệt thự rộng lớn trở thành một nhà tù vô hình. Hạnh đi lại như một cái bóng, cố gắng tránh mọi ánh nhìn của Ông Tùng, bởi mỗi lần chạm mắt, cô lại thấy rõ sự coi thường.
Tuy nhiên, cơ thể Hạnh bắt đầu phản ứng theo một cách lạ lùng. Những đêm mất ngủ triền miên biến thành những giấc mơ kỳ lạ, rồi chuyển sang cảm giác buồn nôn dai dẳng vào mỗi buổi sáng. Ban đầu, Hạnh nghĩ mình bị căng thẳng quá độ. Nhưng khi cơn buồn nôn trở nên thường xuyên hơn, và cô luôn cảm thấy uể oải, mệt mỏi, một nỗi lo sợ không tên bắt đầu gặm nhấm tâm can Hạnh. Cô nhìn vào gương, thấy mình xanh xao, tiều tụy, và đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.
Một buổi sáng, sau khi cố nén lại cơn buồn nôn đang dâng trào trong phòng tắm, Hạnh lặng lẽ lấy chiếc ví, trốn đi khám bệnh. Cô chọn một phòng khám tư nhân nhỏ ở ngoại ô thành phố, nơi ít người biết đến. Cô ngồi trong phòng chờ, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mỗi giây phút trôi qua là một cực hình.
Cuối cùng, đến lượt Hạnh. Cô bước vào căn phòng khám trắng toát, mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi. Bác sĩ là một người phụ nữ trung niên, khuôn mặt hiền hậu. Sau một hồi thăm khám và làm các xét nghiệm cần thiết, bác sĩ đưa cho Hạnh một tờ giấy siêu âm.
“Chúc mừng cô, Hạnh,” bác sĩ mỉm cười nhẹ nhàng. “Cô đã có thai được tám tuần rồi.”
Những lời nói của bác sĩ như một tiếng sét đánh ngang tai Hạnh. Cô sững sờ, cả người cứng đờ. “Có thai…?” Giọng Hạnh lạc đi. Cô nhìn chằm chằm vào tờ giấy siêu âm trên tay, một chấm đen nhỏ xíu đang dần định hình. Đó là một sinh linh, một phần của cô, đang lớn lên bên trong.
Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng đột ngột bao trùm lấy Hạnh. Cô cảm thấy cả thế giới quay cuồng. Một đứa bé? Bây giờ? Với Ông Tùng? Với một người chồng từng tuyên bố không thể có con và vừa mới lăng mạ cô là kẻ vô dụng, chuyên mang lại xui xẻo? Hạnh ôm chặt tờ giấy siêu âm, móng tay cô găm sâu vào lòng bàn tay, cảm giác đau đớn cũng không bằng nỗi đau đang cào xé trong lòng. Nước mắt Hạnh không kìm được mà trào ra, lăn dài trên má.
Hạnh rời khỏi phòng khám như người mất hồn, lang thang trên con đường đông đúc. Tiếng còi xe inh ỏi, dòng người hối hả, tất cả đều trở nên mờ nhạt. Cô nhìn vào tờ giấy siêu âm một lần nữa, đôi mắt nhòe đi vì nước mắt. Một câu hỏi lớn, nặng trĩu, vang vọng trong tâm trí Hạnh: “Mình phải làm gì với đứa bé này đây?”
Hạnh lang thang trên đường thêm một lúc, đôi chân nặng trĩu. Cuối cùng, cô cũng lê bước trở về biệt thự rộng lớn, nỗi sợ hãi vẫn bủa vây lấy tâm trí Hạnh. Cô biết mình không thể trốn tránh mãi. Hạnh phải đối mặt với Ông Tùng, phải nói cho ông ta biết sự thật.
Buổi tối hôm đó, không khí trong bữa ăn căng thẳng đến nghẹt thở. Ông Tùng ngồi đối diện, nhấm nháp ly rượu vang đắt tiền, không mảy may để ý đến vẻ xanh xao, tiều tụy của Hạnh. Hạnh cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, mỗi nhịp thở đều trở nên khó khăn.
Hạnh hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm. Cô đặt đôi đũa xuống, tiếng động nhỏ vang lên trong căn phòng ăn tĩnh lặng.
“Anh Tùng…” Giọng Hạnh run rẩy, như sợi dây đàn sắp đứt.
Ông Tùng ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Có chuyện gì?”
Hạnh đấu tranh với chính mình, cổ họng cô khô khốc. Hạnh cố gắng nhìn thẳng vào mắt ông ta, mặc dù điều đó khiến cô sợ hãi. “Em… em có chuyện muốn nói với anh.”
Một khoảng lặng kéo dài. Ông Tùng vẫn lạnh lùng nhìn Hạnh, không thúc giục.
“Em… em có thai rồi.” Hạnh thốt ra ba từ đó, như trút được gánh nặng nhưng cũng đồng thời đẩy mình vào một vực sâu mới.
Ông Tùng dừng động tác đưa ly rượu lên môi. Khuôn mặt ông ta không biểu lộ bất ngờ, không có một chút vui mừng nào, chỉ có một sự lạnh nhạt đến đáng sợ. Ông ta thản nhiên nhấp một ngụm rượu vang, như thể Hạnh vừa nói về chuyện thời tiết.
“Tôi biết rồi.” Ông Tùng nói, giọng điệu bằng phẳng.
Hạnh sững sờ. “Anh… anh biết?” Một tia hy vọng mong manh vừa nhen nhóm trong lòng cô về một phản ứng khác, nhưng nó nhanh chóng vụt tắt.
Ông Tùng đặt ly rượu xuống, nở một nụ cười nhạt, đầy vẻ giễu cợt. “Cô nghĩ mình có thể giấu được tôi chuyện này bao lâu? Thể trạng của cô gần đây, những biểu hiện ốm nghén, tôi đã đoán được phần nào.”
Ông Tùng đứng dậy, đi vòng qua bàn ăn, dừng lại phía sau ghế của Hạnh. Bàn tay to lớn của ông ta đặt lên bụng Hạnh, xoa nhẹ. Cảm giác lạnh lẽo từ bàn tay ông ta khiến Hạnh rùng mình, một nỗi ghê tởm dâng lên.
“Tốt lắm,” Ông Tùng thì thầm, giọng ông ta không chút ấm áp, “Cuối cùng thì nhà ta cũng có người nối dõi.”
Mỗi lời nói của Ông Tùng như một nhát dao đâm thẳng vào tim Hạnh. Cô cứng người, không dám cử động. Trong ánh mắt ông ta, Hạnh không thấy một chút quan tâm nào đến cô, người đang mang nặng giọt máu của ông. Ông ta chỉ nhìn vào cái bụng, nhìn vào thứ sẽ là “người nối dõi”, một công cụ để tiếp tục dòng họ.
Hạnh cúi gằm mặt, nước mắt bắt đầu chảy xuống, nóng hổi trên gò má. Cô biết, trong mắt Ông Tùng, cô chỉ là một cái máy đẻ, một công cụ để ông ta có được thứ mình muốn. Cảm giác bị lợi dụng, bị coi thường dâng trào mạnh mẽ. Hạnh nhắm nghiền mắt lại, cố gắng kìm nén tiếng nức nở đang chực trào, nuốt ngược sự tủi nhục vào trong. Nỗi cô đơn và tuyệt vọng lúc này còn lớn hơn cả nỗi sợ hãi về tương lai.
Hạnh vẫn ngồi đó, nước mắt đã khô cạn nhưng tâm hồn cô thì vỡ vụn. Cô không thể ở lại cái biệt thự này thêm một giây nào nữa. Nỗi tuyệt vọng dâng lên như một cơn sóng thần, cuốn phăng mọi lý trí. Cô cảm thấy mình như đang chìm dần, chìm dần vào một vực sâu không đáy.
Hạnh bật dậy, lao ra khỏi căn phòng ăn lạnh lẽo. Cô không biết mình sẽ đi đâu, chỉ biết phải thoát khỏi nơi này, thoát khỏi sự ghê tởm đang bủa vây. Hạnh tìm đến điện thoại, vội vã lướt qua danh bạ. Chỉ có một cái tên hiện lên trong đầu cô lúc này – người bạn thân thiết nhất thời đại học.
Hạnh phóng xe ra khỏi biệt thự, chạy thẳng đến căn hộ nhỏ của cô bạn nằm sâu trong một con hẻm ở Thành phố. Khi Hạnh bấm chuông, đôi chân cô run rẩy, cả người như sắp đổ gục. Cánh cửa mở ra, người bạn ôm chầm lấy Hạnh. Nét mặt Hạnh xanh xao, đôi mắt sưng húp, hằn rõ sự đau khổ.
“Hạnh ơi, có chuyện gì vậy? Sao trông cậu tệ thế này?” người bạn lo lắng hỏi, kéo Hạnh vào nhà.
Hạnh ngồi xuống ghế sofa, hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu kể. Từ lúc gặp Ông Tùng, những lời hứa hẹn, cuộc hôn nhân chớp nhoáng, rồi cách Ông Tùng đối xử với cô, những đêm tân hôn ám ảnh, và cả cái tin cô có thai mà ông ta đón nhận một cách lạnh lùng đến đáng sợ. Giọng Hạnh nghẹn lại, mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu nỗi đau.
“Tớ… tớ không biết phải làm gì nữa. Ông ta… ông ta chỉ coi tớ như cái máy đẻ. Tớ… tớ sợ hãi quá, sợ hãi chính cuộc đời mình.” Hạnh bật khóc nức nở, nước mắt tuôn như suối.
Người bạn ôm chặt lấy Hạnh, xoa nhẹ lưng cô. “Tớ hiểu mà, Hạnh. Tớ biết cậu đã phải chịu đựng nhiều thế nào.”
Cô bạn giữ Hạnh trong vòng tay mình, để Hạnh thỏa sức khóc hết những uất ức. Khi Hạnh dần nín, cô bạn nhìn thẳng vào mắt Hạnh, giọng kiên định nhưng đầy sự cảm thông. “Cậu không thể sống như thế này mãi được, Hạnh ạ. Cậu xứng đáng được hạnh phúc. Cậu phải tìm cách thoát ra.”
Những lời nói đó như một liều thuốc an ủi, chạm đến nơi sâu thẳm nhất trong trái tim Hạnh. Cô nhìn người bạn, những giọt nước mắt mới lại lăn dài nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự sẻ chia, của cảm giác được thấu hiểu. Lần đầu tiên sau bao tháng ngày chìm đắm trong nỗi sợ hãi và cô đơn, Hạnh cảm thấy mình không còn một mình.
Những lời của người bạn thân vẫn vang vọng trong tâm trí Hạnh, thắp lên một ngọn lửa nhỏ trong trái tim cô. Hạnh biết, cô không thể tiếp tục lẩn trốn. Cô cần phải đối mặt, không phải với Ông Tùng, mà với người đã đẩy cô vào cuộc hôn nhân này. Hạnh đứng dậy, đôi mắt đỏ hoe nhưng đầy kiên quyết. Cô biết mình phải làm gì.
Sáng hôm sau, Hạnh không trở về biệt thự. Cô thuê một chiếc xe, hướng thẳng về Làng quê nhỏ miền Trung. Suốt chặng đường dài, tâm trí Hạnh như một mớ bòng bong. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, những cánh đồng lúa xanh mướt, những con đường đất quen thuộc lướt qua nhanh chóng, nhưng mỗi cảnh vật lại gợi lại một ký ức đau đáu. Cái nghèo, lời hứa đổi đời, và cả hình ảnh Mẹ Hạnh tảo tần sớm hôm ngoài Chợ quê. Tất cả như một gánh nặng đè lên đôi vai cô.
Chiếc xe dừng lại trước Căn nhà mới sửa ở quê. Ngôi nhà khang trang, sạch đẹp, đúng như mong ước của Mẹ Hạnh bấy lâu. Hạnh bước xuống, cảm giác vừa thân quen vừa xa lạ. Cô hít thở một hơi thật sâu, rồi đẩy cổng bước vào.
Mẹ Hạnh đang ngồi nhặt rau ở sân sau. Khi nhìn thấy Hạnh, bà ngạc nhiên đến mức đánh rơi cả bó rau trên tay. Nét mặt bà từ ngỡ ngàng chuyển sang lo lắng khi thấy khuôn mặt hốc hác, đôi mắt sưng húp của con gái.
“Hạnh… Hạnh về hồi nào vậy con? Sao con không báo trước cho mẹ một tiếng?” Mẹ Hạnh vội vàng đứng dậy, phủi tay rồi chạy lại phía con gái.
Hạnh không nói gì, chỉ ôm chầm lấy mẹ, vùi mặt vào bờ vai gầy guộc mà cô từng quen thuộc. Nước mắt cô bắt đầu trào ra, thấm ướt vai áo mẹ. Những giọt nước mắt mang theo bao nhiêu uất ức, tủi hờn mà bấy lâu cô cố nén lại.
Mẹ Hạnh thấy vậy thì hoảng hốt, bà cố đẩy Hạnh ra để nhìn rõ mặt con. “Có chuyện gì vậy Hạnh? Con nói cho mẹ nghe đi, có chuyện gì xảy ra?”
Hạnh lắc đầu, những tiếng nấc nghẹn ngào khiến cô không thể thốt nên lời. Mẹ Hạnh dẫn cô vào nhà, ngồi xuống ghế gỗ. Bà rót cho cô một chén nước chè xanh, bàn tay run rẩy đưa cho Hạnh.
“Con uống đi, rồi từ từ kể cho mẹ nghe.” Giọng Mẹ Hạnh đầy lo lắng.
Hạnh cầm chén nước, nhưng chỉ khóc. Cuối cùng, khi đã cố gắng bình tâm lại một chút, Hạnh ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn Mẹ Hạnh. Từng lời cô nói ra như xé toạc trái tim chính mình, và cả trái tim người mẹ. Hạnh kể về những ngày tháng cô đơn trong căn biệt thự xa hoa, về sự thờ ơ lạnh nhạt của Ông Tùng, về những đêm tân hôn ám ảnh như một cơn ác mộng. Cô kể về cảm giác bị coi thường, bị lợi dụng, bị biến thành một công cụ sinh sản mà không một chút yêu thương hay tôn trọng.
Mẹ Hạnh nghe con gái kể, sắc mặt bà tái đi từng chút một. Đôi mắt bà ngấn lệ, nhìn con gái đau đớn như chính mình đang chịu đựng. Bà không ngờ, cuộc hôn nhân mà bà từng nghĩ sẽ là phước lành cho con lại là một địa ngục trần gian.
Hạnh nhìn vào đôi mắt đầy hối lỗi của Mẹ Hạnh, giọng nói cô nghẹn lại, mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu: “Mẹ ơi… con không chịu nổi nữa rồi… Con muốn thoát khỏi cuộc sống này!”
Mẹ Hạnh như chết lặng. Bà nhìn chằm chằm vào Hạnh, đôi mắt mở to vì không thể tin vào tai mình. Một sự phẫn nộ bùng lên trong bà, thứ phẫn nộ trộn lẫn với nỗi sợ hãi tột độ. Bà lắc đầu lia lịa, gần như muốn phủ nhận tất cả những gì vừa nghe.
“Con nói gì vậy Hạnh? Con đang nói những chuyện gì vậy? Vớ vẩn! Làm gì có chuyện đó!” Giọng Mẹ Hạnh run rẩy, bà cố gắng gạt đi những lời Hạnh vừa nói, như thể phủ nhận nó sẽ khiến nó không trở thành sự thật. “Con Tùng nó là người tốt, giàu có, sao nó lại đối xử với con như vậy? Chắc là con hiểu lầm rồi, hay là con… con chỉ đang giận dỗi thôi đúng không?”
Hạnh bật cười chua chát, một nụ cười đầy nước mắt và tuyệt vọng. “Mẹ vẫn không tin con sao? Mẹ nghĩ con về đây để kể những chuyện bịa đặt này sao? Con đã phải chịu đựng đủ rồi, mẹ có biết không?” Nước mắt Hạnh lại tuôn rơi, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ nhìn xoáy vào Mẹ Hạnh, mỗi ánh nhìn đều chứa đựng một nỗi đau tột cùng, một sự tổn thương không thể che giấu. Khuôn mặt Hạnh hốc hác, nhợt nhạt, chỉ còn là một cái bóng của cô gái rạng rỡ ngày nào.
Nhìn thấy nỗi đau xé lòng ấy trong mắt con gái, Mẹ Hạnh khựng lại. Nét mặt bà từ sự tức giận, phủ nhận dần chuyển sang sự thấu hiểu, rồi là một nỗi ân hận sâu sắc. Bà không còn có thể chối bỏ được nữa. Ánh mắt tuyệt vọng, thân thể gầy guộc của Hạnh chính là bằng chứng sống động nhất cho những gì Hạnh vừa kể. Trái tim Mẹ Hạnh như bị ai bóp nghẹt.
Bà run rẩy đưa tay chạm vào má Hạnh, rồi bất ngờ ôm chặt lấy con gái vào lòng, như thể muốn bù đắp cho tất cả những khổ đau mà Hạnh đã phải trải qua. Bà vùi mặt vào tóc con, nước mắt giàn giụa, thấm ướt bờ vai Hạnh.
“Mẹ xin lỗi… Mẹ xin lỗi con gái của mẹ…” Mẹ Hạnh nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào đến mức không thể nói thành lời. “Tất cả… tất cả là do mẹ… Mẹ đã vì cái nghèo, vì muốn con được sung sướng mà đẩy con vào cảnh này. Mẹ xin lỗi, con gái. Là mẹ đã sai…”
Mẹ Hạnh nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào đến mức không thể nói thành lời. “Tất cả… tất cả là do mẹ… Mẹ đã vì cái nghèo, vì muốn con được sung sướng mà đẩy con vào cảnh này. Mẹ xin lỗi, con gái. Là mẹ đã sai…”
Hạnh vẫn nằm trong vòng tay Mẹ Hạnh, những giọt nước mắt của mẹ thấm ướt tóc cô. Nhưng lần này, Hạnh không còn cảm thấy sự tuyệt vọng hoàn toàn nữa. Từ sâu thẳm trái tim Mẹ Hạnh, cô tìm thấy một sức mạnh, một sự thấu hiểu mà cô hằng khao khát. Hạnh khẽ ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt sưng húp của mẹ, rồi chậm rãi lau đi những giọt lệ trên má Mẹ Hạnh.
“Mẹ à,” Hạnh thì thầm, giọng nói vẫn còn nghẹn nhưng đã pha lẫn một sự kiên định lạ thường, “Con đã nghĩ kỹ rồi. Con không thể tiếp tục cuộc sống này nữa. Con sẽ không thể chịu đựng thêm một ngày nào trong căn nhà đó, một giây nào bên người đàn ông đó.” Hạnh ngừng lại, hít một hơi thật sâu, đôi mắt cô ánh lên một ngọn lửa quyết tâm. “Con sẽ không bao giờ để con mình phải sống như con đã từng.”
Mẹ Hạnh lặng người nghe từng lời Hạnh nói. Ánh mắt bà từ sự hối hận dần chuyển sang một niềm thấu hiểu sâu sắc, rồi biến thành sự ủng hộ tuyệt đối. Bà không còn phản đối, không còn tìm cách níu kéo. Bà chỉ gật đầu thật chậm, siết chặt tay Hạnh. “Mẹ hiểu rồi, con gái. Dù con quyết định thế nào, mẹ cũng sẽ luôn ở bên con, ủng hộ con. Mẹ sẽ không để con phải chịu khổ một mình nữa.”
Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng Hạnh, như thể tảng đá nặng trĩu đã được nhấc khỏi lồng ngực. Quyết định táo bạo đó, được nói ra và nhận được sự đồng thuận từ người mẹ, đã mang lại cho Hạnh một nguồn năng lượng sống mới. Cô biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Sẽ có những lời đàm tiếu, những ánh mắt dò xét, và cả những khó khăn tài chính mà cô phải đối mặt. Nhưng với sự ủng hộ của Mẹ Hạnh, với sinh linh bé bỏng đang lớn dần trong bụng, Hạnh cảm thấy mình đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả.
Hạnh ôm chặt Mẹ Hạnh, hít hà mùi hương quen thuộc của đất và của mẹ. Căn nhà nhỏ ở Làng quê nhỏ miền Trung, từng là nơi cô muốn trốn thoát, giờ đây trở thành bến đỗ bình yên nhất. Cô đã từng khao khát một cuộc sống giàu sang ở Thành phố, tin rằng nó sẽ mang lại hạnh phúc. Nhưng sau cùng, hạnh phúc lại nằm ở một nơi giản dị, chân thật hơn nhiều, nơi có tình yêu thương vô điều kiện của gia đình và sự tự do để lựa chọn cuộc đời mình.
Thời gian trôi đi, vết thương lòng của Hạnh dần được chữa lành. Cô không còn là cô gái 23 tuổi ngây thơ, chật vật tìm việc, hay người vợ cam chịu trong căn phòng khách sạn 5 sao. Cô là một người phụ nữ mạnh mẽ, đầy nghị lực, đang chuẩn bị chào đón một sinh linh bé bỏng vào thế giới này. Mỗi buổi sáng, Hạnh đều thức dậy với một tâm trạng thanh thản, vuốt ve bụng mình và thầm hứa với con: con sẽ được lớn lên trong tình yêu thương trọn vẹn, không bao giờ phải chịu đựng sự tủi nhục hay bị giam cầm trong một cuộc hôn nhân không tình yêu. Cuộc đời Hạnh đã rẽ sang một lối khác, không còn ánh hào quang giả tạo, mà ngập tràn hy vọng và một tình yêu thương chân thật, bắt nguồn từ chính quyết định táo bạo của mình. Cô nhìn ra cánh đồng xanh mướt phía xa, một nụ cười nhẹ nhõm và bình yên nở trên môi. Có lẽ, đây mới chính là nơi hạnh phúc thực sự.

