Tôi và chồng quen nhau khi đi làm ở khu công nghiệp Bình Dương, gia đình cả 2 đều khó khăn. Lương hai đứa cộng lại chỉ khoảng 18 triệu đồng. Sau khi trừ tiền trọ, điện nước, ăn uống, còn lại 10 triệu đồng. Nhưng tháng nào, chồng tôi cũng gửi 4 triệu đồng về cho nhà anh, số còn lại anh để dành tích lũy. Tôi hỏi nhẹ nhàng: “Mình gửi cho ba mẹ em một chút được không, nhà cũng đang lo tiền ch:.ữa b:.ệnh cho ba mà”.
Anh thở dài: “Bên nội giờ nhiều chuyện phải lo hơn. Em là con gái, lấy chồng thì theo chồng, em hiểu mà”.
Tôi không dám tr:.ách anh, chỉ biết lẳng lặng gói ghém, trích ra vài trăm nghìn từ tiền chợ hàng tháng gửi về quê. Có tháng, tôi còn phải v:.ay m:.ượn bạn bè để gửi về quê khi gia đình có việc đột xuất.
Khi em trai tôi ố:.m phải nh:.ập v:.iện, tôi l:.én bán chiếc nhẫn cưới để gửi tiền về. Chồng phát hiện…
Đỉnh điểm là tuần trước, mẹ tôi gọi lên, hỏi nhỏ: “Con có gửi được cho mẹ ít tiền mua th:.uoc cho ba không, gần đây ba h:.o nhiều lắm”.
Tôi nghe mà ứ:.a nước mắt. Nhưng trong tài khoản chỉ còn 800.000 đồng, tiền lương hai vợ chồng mới nhận, chồng đã gửi hết về quê anh để chuẩn bị sửa nhà.
Tôi nói với anh, giọng r:.un r:.un: “Ba em b:.ệnh n:.ặng, anh cho em xin một triệu đồng gửi về”. Chồng tôi đứng dậy bỏ đi, nói vọng lại: “Lấy chồng rồi, đừng mơ lo nhà ngoại”…
Xem tiếp dưới bình luận👇👇
Chồng Vy bỏ đi, nói vọng lại câu nói lạnh như băng găm thẳng vào tim Vy. “Lấy chồng rồi, đừng mơ lo nhà ngoại.”
Những lời ấy như một nhát dao chí mạng, cắt đứt sợi dây hy vọng cuối cùng trong lòng Vy. Vy đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt ráo hoảnh nhìn theo bóng lưng Chồng khuất dần sau cánh cửa nhà trọ ọp ẹp. Chân Vy run rẩy, cả cơ thể Vy dường như mất hết sức lực. Vy không thể đứng vững thêm nữa.
Vy ngồi thụp xuống nền nhà trọ lạnh lẽo, từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa cùng nỗi cay đắng dâng trào trong lồng ngực. Vy gục mặt vào hai đầu gối, tiếng nức nở nghẹn lại trong cổ họng. Căn phòng trọ chật chội, ẩm thấp bỗng trở nên mênh mông, lạnh lẽo đến đáng sợ. Vy cảm thấy thế giới như đang quay lưng lại, bỏ mặc Vy một mình trong cơn tuyệt vọng cùng cực.
Những hình ảnh về Ba của Vy đang bệnh nặng, về Mẹ của Vy tiều tụy, về Em trai của Vy ốm yếu cứ chập chờn hiện lên trong tâm trí Vy. “Mình phải làm gì bây giờ?” Vy thầm hỏi, nhưng không có câu trả lời nào. Vy đã cố gắng hết sức, đã hy sinh cả chiếc nhẫn cưới, nhưng tất cả dường như vô nghĩa.
Vy đưa tay ôm chặt lấy bản thân, cố tìm kiếm chút hơi ấm giữa sự cô đơn bao trùm. Nhưng chỉ có một khoảng trống vô định. Vy cảm thấy mình như đang chìm dần xuống một vực sâu không đáy, không có ai để bấu víu, không có ánh sáng nào để hy vọng. Nỗi tuyệt vọng xâm chiếm toàn bộ tâm hồn Vy, khiến Vy chỉ muốn biến mất khỏi thế giới này. Vy ngồi đó, bất động, nước mắt cứ thế tuôn rơi như suối nguồn không ngớt, hòa vào sự lạnh lẽo của nền gạch, cảm nhận rõ rệt sự tan vỡ của chính mình.
Vy vẫn còn ngồi trên nền nhà lạnh, nước mắt đã khô cứng trên má. Nỗi đau trong lòng cô vẫn nhức nhối. Đột nhiên, chiếc điện thoại trong túi áo Vy rung lên. Là Mẹ của Vy. Vy giật mình, vội vàng lau nước mắt, cố hít thở thật sâu để ổn định lại giọng nói. Vy nhấn nút nghe, tim đập thình thịch.
“Vy đó hả con? Mẹ gọi nãy giờ sao không nghe máy? Con có sao không?” Giọng Mẹ của Vy ở đầu dây bên kia đầy lo lắng, xen lẫn tiếng ho khan của Ba của Vy vọng lại.
Vy cố nuốt nghẹn, giọng cô khản đặc: “Dạ… con không sao đâu mẹ. Con vừa… vừa mới để điện thoại trong túi. Mẹ đừng lo.” Vy dứt lời, nước mắt lại bắt đầu tuôn rơi, nóng hổi trên gò má.
“Sao nghe giọng con lạ vậy? Con có chuyện gì giấu mẹ đúng không? Ba của Vy hôm nay yếu lắm, cứ đòi gặp con…” Mẹ của Vy nói, giọng bà run rẩy.
Vy siết chặt điện thoại, trái tim cô như bị bóp nghẹt. Cô không thể nói ra sự thật về Chồng, về chiếc nhẫn cưới đã biến mất, về số tiền ít ỏi còn lại. Cô phải mạnh mẽ, ít nhất là trước mặt Mẹ của Vy.
“Dạ không có gì đâu mẹ, con hơi mệt một chút thôi. Mẹ yên tâm, con đang cố gắng xoay sở đây mà. Con sẽ tìm cách nhanh nhất để gửi tiền về cho Ba của Vy chữa bệnh. Mẹ đừng lo lắng gì hết, cứ chăm sóc Ba của Vy thật tốt nha mẹ. Nhất định sẽ có cách thôi mà.” Vy nói dối, từng câu từng chữ như xé toạc lòng cô, nhưng cô vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười méo mó.
Nước mắt Vy lăn dài, ướt đẫm gò má. Cô cảm nhận rõ vị mặn chát của nước mắt hòa cùng nỗi tủi thân dâng trào. Cô nghe tiếng Mẹ của Vy thở dài, rồi bà dặn dò cô giữ gìn sức khỏe. Vy chỉ có thể vâng dạ, nuốt trôi những uất nghẹn vào trong.
Vy gác máy, tiếng tút tút kéo dài như vọng vào tâm trí Vy, càng xoáy sâu thêm nỗi tuyệt vọng. Vy ngồi bất động một lúc, nước mắt đã cạn nhưng lòng Vy vẫn nặng trĩu. Lời dặn dò của Mẹ của Vy, tiếng ho khan của Ba của Vy cứ văng vẳng bên tai, thúc giục Vy phải làm điều gì đó.
Vy bật dậy, hai bàn tay Vy siết chặt. Vy nhìn quanh căn `Nhà trọ` tồi tàn. Nơi này là tổ ấm của Vy và Chồng, nhưng giờ đây, nó không khác gì một cái lồng chật chội, giam hãm mọi hy vọng của Vy. Vy phải tìm tiền, tìm bất cứ thứ gì có thể bán được.
Vy lao vào tìm kiếm như một người điên. Vy mở tủ quần áo cũ kỹ, lục lọi từng chiếc áo, chiếc quần đã sờn rách. Không có gì. Vy kéo ngăn kéo bàn học, nơi Chồng thường vứt đồ lặt vặt. Một chiếc đồng hồ nhựa rẻ tiền, vài cây bút hết mực, một xấp giấy tờ đã ố vàng. Tất cả đều vô giá trị.
Vy chuyển sang khu vực bếp. Vài cái xoong méo mó, mấy chiếc đĩa sứt mẻ. Vy cầm lên một chiếc bát nhựa đã phai màu, định bụng mang bán đồng nát cũng được vài nghìn, nhưng rồi Vy lại buông xuống. Ai sẽ mua những thứ này? Vy tự hỏi.
Vy quỳ xuống, nhìn vào gầm giường. Ngoài mấy thùng carton đựng đồ linh tinh cũ rích, không có gì khác. Vy lật tung từng cái gối, tấm chăn, sờ nắn từng góc tường, từng khe hở. Hy vọng nhỏ nhoi cứ thế lụi tàn dần trong Vy.
Vy đứng giữa căn phòng trọ bừa bộn, xung quanh là những món đồ cũ kỹ, vô dụng. Vy cảm thấy bất lực cùng cực. Cả căn nhà này, cả cuộc đời Vy lúc này, dường như chẳng có gì đáng giá. 800.000 đồng trong tài khoản của Vy là tất cả những gì Vy có. Làm sao Vy có thể cứu Ba của Vy với số tiền ít ỏi này? Nỗi tuyệt vọng nhấn chìm Vy.
Vy đứng bất động giữa căn phòng, đôi mắt vô hồn nhìn vào hư vô. Bỗng, một tia sáng vụt qua trong tâm trí Vy. Chiếc dây chuyền! Chiếc dây chuyền bạc mà Chồng đã tặng Vy nhân dịp kỷ niệm hai năm yêu nhau, hồi cả hai còn là sinh viên ở `Khu công nghiệp Bình Dương`. Vy đã cất kỹ nó trong một chiếc hộp nhỏ.
Vy lập tức lao đến chiếc tủ quần áo cũ kỹ một lần nữa, kéo ra một chiếc hộp gỗ đã sờn màu nằm sâu bên trong. Bụi bặm phủ đầy, nhưng Vy chẳng màng. Vy run rẩy mở nắp. Bên trong, nằm gọn gàng trên lớp vải nhung đã bạc màu, là chiếc dây chuyền bạc nhỏ nhắn với mặt dây chuyền hình trái tim. Một kỷ vật tình yêu tưởng chừng vô giá, giờ đây, lại là niềm hy vọng duy nhất của Vy.
Không chần chừ thêm một giây nào, Vy nắm chặt chiếc dây chuyền, lao ra khỏi `Nhà trọ`. Vy đi bộ vội vã đến tiệm cầm đồ gần đó, một cửa tiệm nhỏ nằm khuất trong con hẻm, với tấm biển hiệu đã bạc màu và lớp kính cửa sổ cáu bẩn.
Một người đàn ông trung niên, tóc lún phún bạc, vẻ mặt thờ ơ, ngẩng đầu nhìn Vy khi cô bước vào. Ông ta nhướng mày, không nói lời nào.
Vy đặt chiếc dây chuyền lên mặt kính. Giọng Vy run rẩy: “Chú ơi, cái này… chú xem giúp cháu có cầm được không ạ?”
Người chủ tiệm cầm đồ nhếch mép, không nhìn Vy mà chỉ lướt mắt qua chiếc dây chuyền. Ông ta đeo cặp kính lão, cầm chiếc dây chuyền lên, vặn vẹo trong tay. Một nụ cười khẩy hiện rõ trên môi ông.
“Cái này á?” Ông ta khạc một tiếng, giọng đầy vẻ khinh thường. “Bạc xi thôi cô ơi. Trông thì sáng đấy, nhưng chạm nhẹ là phai màu. Làm gì có giá trị mà cầm. Cầm đồ gì chứ, cái này bán sắt vụn may ra được vài chục.”
Vy chết lặng. Máu trong người Vy như đông cứng lại. “Bạc xi? Không đáng giá?” Niềm hy vọng mong manh vừa nhen nhóm đã bị dập tắt không thương tiếc, bị nghiền nát dưới bàn tay lạnh lùng của người đàn ông xa lạ. Chiếc dây chuyền, kỷ niệm về tình yêu, giờ đây chỉ là một món đồ vô giá trị. Vy cảm thấy choáng váng, cả thế giới như quay cuồng. Tay Vy buông thõng, chiếc dây chuyền trượt khỏi tay, rơi xuống mặt kính kêu loảng xoảng. Tiếng động đó như một tiếng sét đánh thẳng vào trái tim Vy, xé nát nốt hy vọng cuối cùng.
Vy khuỵu gối xuống sàn nhà trọ, chiếc dây chuyền bạc xi vẫn nằm trơ trọi trên bàn kính. Đôi mắt Vy nhìn chằm chằm vào món đồ vô giá trị ấy, như nhìn vào chính cuộc đời mình lúc này: trống rỗng, vô vọng. Tiếng loảng xoảng của chiếc dây chuyền khi rơi xuống mặt kính vẫn văng vẳng bên tai, xé nát nốt hy vọng cuối cùng. Vy thấy toàn thân lạnh toát, nỗi tuyệt vọng nuốt chửng cô.
Đúng lúc đó, điện thoại trong túi quần Vy chợt rung lên bần bật, phá tan bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Vy giật mình, tay run run lấy điện thoại ra. Màn hình hiển thị một cái tên quen thuộc: “Liên – Bạn thân”. Là Liên, người bạn Vy từng vay tiền cách đây không lâu khi ba cô mới bắt đầu trở bệnh. Một tia lo lắng len lỏi trong lòng Vy. Cô cố gắng trấn tĩnh, hít thở sâu rồi nhấn nút nghe.
“Vy đấy à? Sao giờ này mới nghe máy vậy?” Giọng Liên ở đầu dây bên kia vọng đến, không che giấu vẻ bực dọc.
Vy nuốt khan, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: “À… ừ, tớ đang hơi bận chút.”
“Bận gì mà bận, tớ gọi Vy có chuyện quan trọng muốn hỏi đây.” Liên không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề. “Cái khoản tiền Vy vay tớ bữa trước ấy, khi nào Vy trả tớ được nhỉ? Tớ đang cần gấp một khoản lớn để lo chuyện nhà, mà Vy biết đấy, tớ cũng chẳng dư dả gì.”
Câu hỏi của Liên như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Vy, khiến cô chết sững. Vy cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Áp lực nợ nần chồng chất, từ khoản vay cho ba, đến những đồng tiền Vy lén lút bán nhẫn cưới để bù đắp, rồi giờ là khoản nợ cũ với Liên, tất cả đè nặng lên đôi vai gầy gò của Vy. Mấy trăm nghìn cuối cùng trong tài khoản ngân hàng cũng không đủ để giải quyết bất cứ vấn đề gì lúc này.
“Liên… tớ…” Vy lắp bắp, không biết phải nói sao. Cô muốn giải thích, muốn xin khất, nhưng lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng.
“Vy đừng nói với tớ là Vy chưa có nhé. Tớ đã cho Vy mượn khá lâu rồi đấy. Giờ tớ thực sự rất cần.” Giọng Liên trở nên gay gắt hơn.
Vy cắn chặt môi, mắt ráo hoảnh. Nỗi nhục nhã và tuyệt vọng khiến cô không dám mở lời. Miệng Vy muốn nói “Tớ có thể vay thêm Vy một ít được không?”, nhưng rồi lại không thể. Cô không dám cầu xin thêm. Cô cảm thấy mình như một con cá đang mắc cạn, vùng vẫy trong tuyệt vọng, xung quanh là những vòng vây nợ nần thắt chặt hơn từng chút một. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Vy. Cô biết, mình không thể làm gì khác ngoài việc gánh chịu.
Vy lặng lẽ ngắt điện thoại. Chiếc điện thoại tuột khỏi tay Vy, rơi xuống mặt sàn lạnh lẽo. Vy không còn sức để nhặt lên. Cô ngồi bệt xuống, lưng dựa vào bức tường ẩm mốc của căn nhà trọ, ánh mắt vô hồn nhìn về một điểm xa xăm. Cả thế giới dường như thu nhỏ lại, chỉ còn lại Vy và nỗi đau đang gặm nhấm tâm can.
Những hình ảnh cũ kỹ như thước phim đen trắng chợt hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Vy. Đó là Ba của Vy, với tấm lưng còng xuống dưới cái nắng chang chang của “Quê Vy”, đôi tay chai sần vun từng luống khoai, củ sắn. Mồ hôi Ba của Vy thấm đẫm chiếc áo bạc màu, nhưng trên môi Ba của Vy vẫn luôn nở nụ cười hiền hậu khi nhìn Vy và “Em trai của Vy” ríu rít bên mâm cơm đạm bạc.
Vy nhớ như in những buổi trưa hè oi ả, Ba của Vy chỉ dám ăn vội mấy hạt cơm nguội với rau luộc, rồi vội vàng đi làm. Khi Vy hỏi, Ba của Vy chỉ xua tay, nói Ba của Vy không đói. Nhưng Vy biết, Ba của Vy muốn để dành phần cơm đủ đầy nhất cho chị em Vy. Vy nhớ đôi mắt Ba của Vy rạng ngời niềm tự hào khi Vy cầm trên tay cuốn vở mới, khi Vy khoe điểm cao. Ba của Vy đã đánh đổi cả tuổi thanh xuân, cả sức khỏe, chỉ để những đứa con của Ba của Vy được ăn học tử tế, để Vy có thể thoát khỏi cái nghèo khó đeo bám quê hương.
Một nỗi ân hận cào xé tim Vy. Ba của Vy đã cho Vy tất cả, nhưng giờ đây, khi Ba của Vy đang vật lộn với bệnh tật hiểm nghèo, Vy lại không thể làm gì. Vy vô dụng, Vy bất lực. Bao nhiêu năm Ba của Vy tần tảo nuôi dưỡng, bao nhiêu yêu thương Ba của Vy dành cho, giờ đây Vy chỉ có thể đáp lại bằng những giọt nước mắt nghẹn ngào và một trái tim đầy dằn vặt. Vy đưa tay ôm mặt, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài qua kẽ tay, thấm vào quần áo. Tiếng nấc nghẹn ngào của Vy xé tan sự im lặng trong căn phòng trọ chật hẹp.
Tiếng nấc nghẹn ngào của Vy xé tan sự im lặng trong căn phòng trọ chật hẹp. Đột ngột, một âm thanh chói tai vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của cô. Chiếc điện thoại nằm chỏng chơ dưới sàn nhà rung bần bật, màn hình sáng lên liên hồi. Vy giật mình, đôi mắt đỏ hoe từ từ dán vào màn hình. Tên “Em trai của Vy” nhấp nháy.
Vy vội vàng với tay nhặt điện thoại lên, ngón tay run rẩy trượt trên màn hình để nghe máy. Một sự dự cảm không lành dâng lên trong lòng cô.
“Alo… Em trai của Vy?” Giọng Vy khản đặc.
Đầu dây bên kia, một tiếng nấc nghẹn ngào vang lên, sau đó là giọng nói đứt quãng, run rẩy của Em trai của Vy: “Chị Vy ơi… Hức… Ba… Ba bị ngất rồi, chị ơi! Ba đang nằm cấp cứu ở bệnh viện tỉnh… Bác sĩ nói… nói là Ba của Vy cần phải phẫu thuật ngay lập tức… Nếu không thì…”
Vy cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp chặt. Cô không thể thở nổi. “Phẫu thuật… bao nhiêu tiền, Em trai của Vy?” Giọng Vy thì thào, gần như không thành tiếng.
“Bác sĩ nói… ít nhất là trăm triệu, chị Vy ơi! Mà giờ mình không có tiền… Ba của Vy… Ba của Vy đang nằm đó, nhìn yếu lắm chị ơi…” Em trai của Vy khóc nức nở, khiến từng từ cậu nói ra như những nhát dao cứa vào tim Vy.
Chiếc điện thoại tuột khỏi tay Vy một lần nữa, nhưng lần này, cô không còn cảm nhận được gì. Cơ thể Vy cứng đờ, đôi mắt Vy nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Trăm triệu. Một con số khổng lồ, một gánh nặng không tưởng đè lên vai Vy. Trong tài khoản của Vy chỉ còn vỏn vẹn tám trăm nghìn đồng. Vy chết lặng. Cả thế giới như ngừng quay, chỉ còn lại tiếng vọng đau đớn từ lời của Em trai của Vy vang vọng trong tâm trí cô: “Phẫu thuật ngay lập tức… tốn nhiều tiền lắm…”
Vy chết lặng. Cả thế giới như ngừng quay, chỉ còn lại tiếng vọng đau đớn từ lời của Em trai của Vy vang vọng trong tâm trí cô: “Phẫu thuật ngay lập tức… tốn nhiều tiền lắm…”
Cánh cửa phòng trọ bật mở đột ngột. Chồng Vy bước vào, dáng vẻ mệt mỏi sau ca làm. Ánh mắt anh ta liếc qua Vy đang thất thần trên nền nhà, rồi định bước thẳng vào trong. Vy như bừng tỉnh, bật dậy như một cái lò xo, lao tới chặn ngang cửa. Cô đứng chắn trước mặt chồng, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào anh ta, vẻ mặt chất chứa sự kiên quyết tột cùng.
Chồng Vy nhíu mày, tỏ rõ sự khó chịu. “Có chuyện gì vậy? Tránh ra đi, tôi mệt rồi, muốn nghỉ ngơi.” Anh ta định gạt tay Vy ra để đi vào.
Vy lắc đầu, giữ chặt cánh cửa, không nhúc nhích. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, dù trái tim cô như đang bị bóp nghẹt. “Không được, anh! Anh phải nghe em nói đã. Chuyện này rất quan trọng.”
Chồng Vy thở dài một tiếng, đầy vẻ bực dọc. “Chuyện gì mà quan trọng thế? Mai nói không được à?”
“Không được!” Giọng Vy bắt đầu run lên bần bật, nhưng cô vẫn cố giữ bình tĩnh để trình bày rõ ràng. “Ba của Vy… Ba của Vy bị ngất, đang cấp cứu ở bệnh viện tỉnh. Bác sĩ nói… nói là Ba của Vy cần phải phẫu thuật ngay lập tức… gấp lắm, nếu không thì…” Cô nghẹn lại, khó khăn lắm mới nuốt xuống được cục tức đang mắc nghẹn trong cổ họng.
Chồng Vy vẫn đứng đó, ánh mắt hờ hững nhìn Vy, không hề có chút lo lắng hay bận tâm. “Phẫu thuật thì sao?”
“Tốn trăm triệu, anh ơi!” Vy thốt lên, nước mắt lại chực trào ra. “Em trai của Vy vừa gọi, mình… mình không có tiền. Anh… anh có thể giúp đỡ một chút được không? Dù chỉ là một phần nhỏ thôi cũng được.” Cô nắm chặt vạt áo anh ta, đôi mắt van lơn cầu khẩn. “Anh ơi, đây là chuyện sống chết mà!”
Chồng Vy thờ ơ giật vạt áo ra khỏi tay cô. Anh ta lách người qua, bước vào trong phòng, mặc kệ Vy vẫn đang đứng chết trân. Anh ta ngồi phịch xuống giường, cầm lấy chiếc điện thoại cũ kỹ, bắt đầu lướt mạng xã hội một cách vô cảm. Ánh mắt anh ta dán chặt vào màn hình, không hề bận tâm đến sự hiện diện đau khổ của Vy.
Vy vẫn đứng đó, như một pho tượng. Cô nhìn tấm lưng rộng của chồng, nhìn ngón tay anh ta lướt trên màn hình điện thoại, và chờ đợi. Một tia hy vọng mong manh vẫn le lói trong lòng cô, rằng anh ta sẽ quay lại, sẽ nói một lời an ủi, hay ít nhất là hứa hẹn sẽ tìm cách. Nhưng không.
Sau một hồi lướt lướt, Chồng Vy buông một câu lạnh nhạt, giọng điệu khô khan, không hề quay đầu nhìn Vy: “Hay em bảo nhà ngoại bán bớt ruộng đất mà lo cho ba em đi.”
Lời nói của anh ta như một nhát dao đâm thẳng vào tim Vy. Toàn thân cô run lên bần bật. Cô không thể tin vào tai mình. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rồi tuôn ra như suối. Vy cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực, khiến cô không thể thở nổi. Đau đớn, tuyệt vọng, và sự tủi nhục dâng trào đến tận cùng. Cô lùi lại một bước, cảm giác như mình vừa bị đẩy xuống vực sâu không đáy.
Tủi nhục dâng trào đến tận cùng, Vy lùi lại một bước, cảm giác như mình vừa bị đẩy xuống vực sâu không đáy. Nhưng rồi, giữa vực thẳm tuyệt vọng đó, một ngọn lửa bùng lên. Đủ rồi! Cô đã chịu đựng sự thờ ơ này quá đủ.
Vy quay lưng lại với Chồng, người vẫn đang dán mắt vào màn hình điện thoại, không một chút bận tâm. Ánh mắt Vy đỏ hoe nhưng ánh lên sự kiên quyết tột độ. Cô không nói thêm lời nào, chỉ lẳng lặng bước ra phía cửa.
Vy lấy chiếc điện thoại cũ kỹ của mình, bàn tay run rẩy mở danh bạ, tìm số của người quản lý. Tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô hít một hơi thật sâu, nén lại tiếng nức nở đang chực trào, rồi nhấn gọi.
Tiếng chuông điện thoại đổ dài. Vy siết chặt điện thoại vào tai, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
“Alo, em Vy đây ạ.” Giọng Vy nghẹn lại, nhưng cô cố gắng giữ cho nó ổn định nhất có thể.
Ở đầu dây bên kia, người quản lý đáp lại bằng giọng điệu hơi ngạc nhiên.
“Vâng, quản lý ơi, em xin nghỉ việc đột xuất ạ.” Vy cắn chặt môi dưới, nước mắt lại chực trào ra. “Ba em… ba em bệnh nặng quá, em phải về Quê Vy ngay lập tức để chăm sóc ông ấy. Tình hình… rất khẩn cấp ạ.”
Cô nói dối. Bố của Vy đúng là đang bệnh nặng, nhưng cô chưa từng gọi về nhà. Đây là quyết định của riêng cô, một quyết định táo bạo nhất từ trước đến nay. Giọng Vy run rẩy vì lo lắng, nhưng ẩn chứa trong đó là một sự kiên quyết đến lạ thường, như thể cô đã chạm đến giới hạn cuối cùng của mình. Cô biết, việc xin nghỉ đột ngột như thế này chắc chắn sẽ gây rắc rối, nhưng lúc này, Vy không còn lựa chọn nào khác. Cô phải đi.
Sau cuộc điện thoại đầy kịch tính, Vy khẽ đặt chiếc điện thoại cũ xuống bàn. Tay Vy vẫn còn run rẩy, nhưng ánh mắt cô đã hoàn toàn đổi khác. Sự tuyệt vọng đã nhường chỗ cho một quyết tâm sắt đá. Vy không do dự thêm một giây phút nào nữa.
Vy lẳng lặng đi vào phòng ngủ, nơi Chồng vẫn đang mê mải với chiếc điện thoại, tai nghe đeo kín mít, hoàn toàn không hay biết gì về sự thay đổi lớn lao đang diễn ra ngay cạnh mình. Vy cố gắng di chuyển thật nhẹ nhàng, mỗi bước chân như nén lại một tiếng thở dài. Cô mở chiếc tủ quần áo cũ kỹ, gom góp vài bộ đồ đã sờn màu vào chiếc túi du lịch nhỏ. Đó là tất cả những gì cô có thể mang theo, tất cả những gì còn lại của cuộc sống cá nhân cô.
Vy tìm thấy một mẩu giấy nhỏ và cây bút bi đã gần hết mực. Cô đặt chúng lên chiếc bàn con cạnh giường, nơi Chồng vẫn thường vứt đồ đạc bừa bãi. Vy viết nhanh, nét chữ run run nhưng dứt khoát. Vỏn vẹn mấy chữ: “Em về với ba. Anh ở lại mạnh khỏe.” Cô đặt mẩu giấy ngay ngắn dưới cốc nước Chồng hay uống, đảm bảo anh sẽ nhìn thấy. Vy không muốn giải thích, không muốn tranh cãi. Mọi lời nói giờ đây đều vô nghĩa.
Vy đứng lặng một chút, nhìn căn Nhà trọ đơn sơ, nhìn bóng lưng Chồng đang chìm đắm trong thế giới ảo của riêng anh. Một cảm giác nặng trĩu đè nén lồng ngực Vy, nhưng kỳ lạ thay, không hề có sự hối hận. Chỉ là nỗi đau của một kết thúc.
Vy đeo chiếc túi du lịch lên vai, quay lưng lại với mọi thứ. Cô khẽ mở cửa, ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà hắt vào, in bóng Vy nhỏ bé lên sàn nhà. Vy bước ra khỏi cửa, đóng lại cánh cửa một cách thật khẽ khàng, như thể sợ làm vỡ tan một giấc mơ nào đó. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió lạnh lẽo lướt qua mặt. Một chương mới, đầy bất định, vừa bắt đầu.
Vy tìm một chỗ trống cuối xe, cố gắng nép mình vào góc khuất. Chiếc xe khách đêm cũ kỹ rù rì lăn bánh, từng vòng quay chậm rãi như kéo lê tâm hồn Vy đi qua những con đường tối tăm. Ánh đèn vàng vọt từ cột điện hai bên đường vụt qua, in bóng lên tấm kính cửa sổ rồi nhanh chóng biến mất vào màn đêm thăm thẳm.
Vy tựa đầu vào cửa kính lạnh buốt, cảm nhận từng rung động nhẹ từ thân xe. Cô nhìn ra ngoài, những hàng cây, nhà cửa, ruộng đồng cứ thế lướt qua trong một mảng màu xám nhạt nhòa, mờ ảo như chính cuộc đời cô lúc này. Một cuộc đời đang dần trở nên vô định, không phương hướng. Nước mắt Vy lặng lẽ lăn dài trên má, hòa vào hơi ẩm mờ trên tấm kính. Từng giọt nước mắt mang theo nỗi tuyệt vọng, nỗi bất lực mà cô không thể cất thành lời.
Trong đầu Vy hiện lên hình ảnh Ba của Vy, người đàn ông gầy gò đang nằm trên giường bệnh ở Quê Vy, hơi thở nặng nhọc. Mỗi lần nhắm mắt lại, cô lại thấy rõ hơn nụ cười hiền lành của ông, đôi mắt đầy lo lắng khi biết tin cô khó khăn. Trái tim Vy thắt lại. Ba của Vy đang bệnh nặng, Mẹ của Vy thì yếu ớt, Em trai của Vy còn nhỏ dại. Và cô, đứa con gái duy nhất đang ở cái tuổi “có thể làm chỗ dựa”, lại trắng tay.
Tài khoản ngân hàng của Vy chỉ còn vỏn vẹn 800.000 đồng. Số tiền ít ỏi ấy, liệu có đủ để Ba của Vy uống thuốc? Liệu có đủ để duy trì cuộc sống của gia đình trong những ngày sắp tới? Vy cắn chặt môi, cố nén tiếng nấc nghẹn ngào. Tương lai mịt mờ phía trước, không một tia hy vọng. Vy không biết mình sẽ làm gì, sẽ xoay sở ra sao. Chiếc xe vẫn đều đều chạy, lao vào màn đêm hun hút, mang theo Vy và gánh nặng ngàn cân trên vai.
Chiếc xe khách cũ kỹ cuối cùng cũng dừng lại. Vy như người mất hồn, vội vã lao xuống, không kịp nhìn ngó xung quanh. Cô cắm đầu chạy, vượt qua cổng bệnh viện, xuyên qua hành lang dài dằng dặc nhuốm mùi thuốc sát trùng và sự lo âu. Tiếng còi xe cấp cứu văng vẳng từ xa, hòa vào tiếng bước chân vội vã của Vy, càng khiến trái tim cô đập loạn xạ.
Rồi cô thấy. Ở cuối hành lang phòng cấp cứu, một bóng dáng quen thuộc đang ngồi co ro trên chiếc ghế nhựa cứng nhắc. Đó là Mẹ của Vy. Bà gục mặt vào hai lòng bàn tay, tấm lưng gầy gò run lên từng đợt, những tiếng nức nở xé lòng vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
Vy như bị sét đánh ngang tai. Cô cảm giác máu trong huyết quản mình đóng băng, rồi lại sôi lên sùng sục. Chân Vy như bị thôi thúc, cô chạy như bay đến bên Mẹ của Vy, quỳ sụp xuống.
Vy ôm chầm lấy mẹ, vòng tay siết chặt như sợ bà sẽ tan biến đi mất. Hơi thở Vy dồn dập, lồng ngực cô đau nhói. Cô ghì chặt lấy mẹ, lay nhẹ bà.
“Mẹ ơi! Mẹ! Ba sao rồi? Ba có sao không hả mẹ? Nói cho con nghe đi mẹ!” Vy dồn dập hỏi, giọng nghẹn lại, nước mắt đã thi nhau tuôn trào. “Ba có sao không mẹ?”
Mẹ của Vy giật mình ngẩng lên. Đôi mắt bà sưng húp, đỏ hoe vì khóc, ánh nhìn vô định không trọng tâm. Bà chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy, tiếng nấc nghẹn ngào, không thốt nên lời. Tim Vy như bị bóp nghẹt. Lòng cô nóng như lửa đốt.
Vy ghì chặt lấy Mẹ của Vy, lay bà. Hơi thở của Vy dồn dập, lồng ngực cô đau nhói. Cô lặp đi lặp lại câu hỏi, giọng nghẹn lại, nước mắt tuôn rơi. Mẹ của Vy chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy, tiếng nấc nghẹn ngào đến nỗi không thốt nên lời. Tim Vy như bị bóp nghẹt. Lòng cô nóng như lửa đốt.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng cấp cứu màu trắng bật mở, một Bác sĩ bước ra. Khuôn mặt anh tuấn của vị Bác sĩ giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi và nghiêm trọng, đôi mắt ông dừng lại trên hai người phụ nữ đang ngồi vật vờ. Vy và Mẹ của Vy như bị hút hồn, lập tức đứng bật dậy, ánh mắt tràn đầy hy vọng xen lẫn sợ hãi.
“Bác sĩ! Ba con sao rồi ạ?” Vy vội vàng hỏi, giọng nói run rẩy như sắp đứt. Mẹ của Vy cũng đưa đôi mắt sưng húp nhìn Bác sĩ, hai tay bà siết chặt vào nhau.
Bác sĩ thở dài một hơi, chậm rãi tháo khẩu trang. “Ca phẫu thuật đã thành công. Chúng tôi đã cố gắng hết sức.”
Một tiếng thở phào nhẹ nhõm thoát ra từ lồng ngực Vy và Mẹ của Vy. Ánh sáng le lói vừa mới lóe lên trong đôi mắt họ chưa kịp rõ ràng thì bị Bác sĩ dập tắt.
“Nhưng tình trạng của Ba của Vy vẫn còn rất yếu. Ông ấy cần được theo dõi đặc biệt trong phòng hồi sức tích cực. Quá trình điều trị và phục hồi sau đó sẽ rất dài và chi phí phát sinh cũng sẽ rất lớn.” Bác sĩ nói, giọng điệu trầm hẳn xuống, ánh mắt ông lộ rõ vẻ thương cảm. “Gia đình cần chuẩn bị tinh thần và tài chính cho giai đoạn sắp tới.”
Từng lời của Bác sĩ như những nhát dao đâm thẳng vào tim Vy. “Chi phí rất lớn” – câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô. Tình trạng tài khoản của Vy lúc này chỉ còn vỏn vẹn 800.000 đồng. Cô đã lén bán cả nhẫn cưới, gom góp từng đồng, vay mượn khắp nơi để có tiền cho ca phẫu thuật cấp bách. Bây giờ, chi phí lại chồng chất. Một cảm giác bất lực, tuyệt vọng bao trùm lấy Vy. Cô cảm thấy mọi thứ như sụp đổ trước mắt mình. Mẹ của Vy nghe xong thì ngã khụy xuống ghế, bà lại gục đầu vào tay khóc nấc lên. Vy đứng chết lặng.
Vy vẫn đứng chết lặng, tâm trí cô quay cuồng với những con số chi phí khổng lồ và số tiền ít ỏi còn lại trong tài khoản. Mẹ của Vy vẫn gục đầu vào tay, tiếng nấc nghẹn ngào lay động cả khoảng không tĩnh mịch của hành lang bệnh viện. Vy cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực mình, không thở nổi. Thế giới xung quanh dường như biến thành một màu xám xịt, vô vọng.
Đúng lúc đó, một bóng người xuất hiện ở cuối hành lang. Là Bà cô ruột của Vy, cô của Ba của Vy. Bà vừa từ quê lên, dáng vẻ khắc khổ, hốc hác vì lo lắng. Bà cô ruột của Vy chậm rãi bước đến gần, ánh mắt dừng lại trên Vy và Mẹ của Vy, tràn đầy sự xót xa, thương cảm. Bà đặt tay lên vai Vy, khẽ siết nhẹ.
“Vy ơi con, mẹ con ơi…” Giọng Bà cô ruột của Vy run run. Bà nhìn Mẹ của Vy đang gục đầu, rồi quay sang Vy, ánh mắt chất chứa nỗi buồn. “Cô vừa nghe tin Ba của Vy bệnh nặng, vội vàng lên thăm con đây. Con và mẹ con đã vất vả nhiều rồi.”
Vy ngước nhìn Bà cô ruột của Vy, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước. Cô không nói nên lời, chỉ biết lắc đầu, cảm giác bất lực bóp nghẹt lấy cô. Mẹ của Vy cũng ngẩng đầu lên, nước mắt giàn giụa khi nhìn thấy em chồng.
Bà cô ruột của Vy nhìn Vy, như muốn nói điều gì đó nhưng lại ngập ngừng. Bà liếc nhìn xung quanh, đảm bảo không ai chú ý, rồi nhỏ giọng, kéo Vy lại gần hơn một chút.
“Con ơi, cô không biết có nên nói ra lúc này không, nhưng… Bà ngoại bên chồng con vừa kể với cô một chuyện.” Bà cô ruột của Vy thì thầm, giọng đầy vẻ ái ngại và khó xử. “Bà ấy nói, ông bà bên chồng con… họ đang dùng tiền con gửi về để xây nhà to ở quê, chứ chưa có bệnh tật gì nghiêm trọng đâu con ơi! Bà ấy còn khoe nhà sắp xây xong rồi.”
Từng lời của Bà cô ruột của Vy như một tiếng sét đánh ngang tai Vy. Cô đứng sững sờ, trái tim như ngừng đập. Toàn thân Vy lạnh toát, mắt cô mở to nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân Vy một lần nữa, nhưng lần này, là sự sụp đổ của một niềm tin đã bị phản bội. “Xây nhà to… không bệnh tật gì nghiêm trọng…” Những từ ngữ đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu Vy, biến thành những nhát dao cứa sâu vào tâm can cô. Vy bàng hoàng.
Vy đứng sững sờ, trái tim như ngừng đập. Toàn thân Vy lạnh toát, mắt cô mở to nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân Vy một lần nữa, nhưng lần này, là sự sụp đổ của một niềm tin đã bị phản bội. “Xây nhà to… không bệnh tật gì nghiêm trọng…” Những từ ngữ đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu Vy, biến thành những nhát dao cứa sâu vào tâm can cô. Vy bàng hoàng. Mọi sự hy sinh của cô, những đêm thức trắng, những bữa ăn đạm bạc, cả chiếc nhẫn cưới thiêng liêng… tất cả đều chỉ là trò đùa để phục vụ cho lòng tham không đáy của một số người. Cô cảm thấy như bị sét đánh ngang tai, một cảm giác cay đắng tột cùng dâng lên tận cổ họng.
Vy chậm rãi quay đầu, ánh mắt tìm đến `Mẹ của Vy`. `Mẹ của Vy` cũng đang nhìn cô, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước. Trong ánh nhìn của bà, Vy thấy rõ sự lo âu tột độ về bệnh tình của `Ba của Vy`, nhưng sâu thẳm hơn, là nỗi uất nghẹn đã chôn giấu từ rất lâu. Một nỗi đau âm ỉ, một gánh nặng mà `Mẹ của Vy` đã phải mang vác một mình, giờ đây như được bộc lộ rõ ràng qua ánh mắt ấy. Bà siết chặt bàn tay gầy guộc của mình, khẽ lắc đầu, như muốn nói rằng bà cũng đã biết, hoặc ít nhất là đã ngờ vực từ lâu về những điều Vy vừa nghe.
`Bà cô ruột của Vy` đặt tay lên vai Vy, giọng bà đầy sự cảm thông: “Thôi con ơi, số phận nghiệt ngã… nhưng dù sao thì bây giờ con cũng biết rồi. Con phải mạnh mẽ lên để lo cho `Ba của Vy`.”
Vy hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại những giọt nước mắt đang chực trào. Cô nhắm mắt lại, từng hình ảnh về những lời nói dối, những yêu cầu tiền bạc liên tục từ `Chồng` và gia đình anh ta cứ hiện lên trong đầu. Cô đã từng tin tưởng tuyệt đối, đã từng nghĩ rằng mình đang làm tròn bổn phận của một người con dâu, một người vợ hiếu thảo. Nhưng tất cả đều là giả dối. Giờ đây, mọi cảm xúc tiêu cực như giận dữ, thất vọng, và sự tổn thương tột độ đã tan biến, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Vy mở mắt ra, ánh mắt cô giờ đây không còn sự yếu đuối hay hoang mang. Thay vào đó là một tia sáng kiên định, lạnh lùng. Cô nhìn `Mẹ của Vy`, rồi khẽ gật đầu. `Mẹ của Vy` dường như hiểu được, bà cũng gật nhẹ đáp lại, như một lời động viên thầm lặng. `Bà cô ruột của Vy` nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt Vy, bà hơi giật mình nhưng rồi cũng thở phào nhẹ nhõm, như thể Vy đã tìm thấy một hướng đi mới.
“Con sẽ làm gì, Vy?” `Bà cô ruột của Vy` khẽ hỏi, phá vỡ sự im lặng.
Vy không trả lời ngay. Cô nhìn về phía cửa phòng bệnh, nơi `Ba của Vy` đang nằm, nơi những nỗi lo lắng đang bao trùm. Cô đã hy sinh quá nhiều, đã chịu đựng quá đủ. Từ giờ phút này, Vy sẽ không còn là Vy của ngày xưa nữa. Một quyết định lớn, một sự thay đổi toàn diện, một con đường mới sẽ mở ra trước mắt cô. Cô sẽ đứng dậy, không chỉ vì bản thân mình, mà còn vì `Ba của Vy`, vì `Mẹ của Vy`, và vì tất cả những người đã tin yêu cô. Cô sẽ đòi lại tất cả những gì đã mất, bằng mọi giá.
Đây sẽ là khởi đầu cho một chương mới đầy sóng gió nhưng cũng đầy mạnh mẽ của Vy.
***
Cuộc đời vốn là một dòng sông chảy xiết, đôi khi mang theo những con sóng dữ dội tưởng chừng có thể nhấn chìm mọi thứ. Vy đã từng nghĩ mình không thể vượt qua. Nỗi đau và sự phản bội đã từng bóp nghẹt trái tim cô, khiến cô mất đi niềm tin vào những giá trị tốt đẹp nhất. Nhưng rồi, chính trong khoảnh khắc tăm tối nhất, khi mọi thứ dường như sụp đổ, một tia sáng lại lóe lên từ sâu thẳm bên trong cô. Đó là ngọn lửa của sự tự trọng, của tình yêu thương gia đình không điều kiện, và của ý chí kiên cường không chịu khuất phục.
Những gì Vy đã trải qua không phải là mất mát vô nghĩa. Chúng là những bài học đắt giá, khắc sâu vào tâm hồn cô về sự thật và lòng người. Cô hiểu rằng không phải ai cũng xứng đáng với sự tin tưởng vô điều kiện, và đôi khi, sự im lặng và nhẫn nhịn chỉ khiến bản thân bị tổn thương sâu sắc hơn. Giờ đây, Vy không còn nuối tiếc về những gì đã mất, bởi vì cô biết, cô đã làm tất cả bằng trái tim chân thành nhất. Điều quan trọng không phải là những gì đã bị lấy đi, mà là cách cô sẽ đứng dậy và xây dựng lại cuộc đời mình.
Hành trình phía trước chắc chắn sẽ không dễ dàng. Sẽ có những lúc Vy cảm thấy mệt mỏi, muốn buông xuôi. Nhưng mỗi khi nhìn thấy ánh mắt tin yêu của `Mẹ của Vy`, mỗi khi nhớ đến nụ cười của `Ba của Vy`, cô lại tìm thấy sức mạnh để bước tiếp. Cô sẽ không để những vết thương trong quá khứ định nghĩa mình, mà sẽ biến chúng thành động lực để trở nên mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn. Cuộc đời vẫn tiếp diễn, và Vy tin rằng sau cơn bão, bầu trời sẽ lại trong xanh, và những tia nắng ấm áp sẽ sưởi ấm tâm hồn cô một lần nữa. Cô sẽ không tìm kiếm sự trả thù, mà là sự công bằng và bình yên cho chính mình và gia đình. Đó là con đường mà Vy sẽ chọn, một con đường không hận thù, mà là con đường của sự phục hồi và trưởng thành.

