– Mày tin bạn thân mười năm hay tin người con gái mới gặp một tháng ?
– Tao…tao không biết, có lẽ tao…
– Mày tin cô ấy phải không ?
– Hân…tao.
Cô mỉm cười nhếch mép, cái tình bạn này đã cố giữ nhưng có lẽ không được nữa rồi. Người ta vừa xinh đẹp nhà giàu cô thì chẳng gì ngoài cậu bây giờ cậu vì một người con gái mà bỏ tình bạn.
Bài kiểm tra của cô lẽ ra phải được 80/100 nhưng chỉ được 20/100. Chắc chắn là Diệu Nhi đã tráo đổi vì người cuối cùng được cô nhờ đen lên là Diệu Nhi. Khi trả bài một tiếng hét lớn của thầy giáo khiến cô giật mình :
– Trò Tuyết Hân bài dễ như thế này em cũng làm sai được em định đi chăn bò à.
Cả lớp cười rộ lên, cô thì mặt gầm xuống lên nhận bài nhưng đo không phải chữ cô. Tất cả các câu khoanh trắc nhiệm đều bị sửa lại nhìn về phía Diệu Nhi cô nghi ngờ.
– Diệu Nhi có phải cậu đã sữa lại bài tôi không ?
– Mình không biết.
Nắm chặt cổ tay Diệu Nhi mắt nhìn thẳng vào đôi mắt to tròn đó hỏi lại :
– Mình hỏi lại một lần nữa có phải không.
– Mình không biết mà.
Vung tay ra và Diệu Nhi ngã xuống sàn lúc này tất cả ánh mắt đều đổ về cô.
– Mình không biết gì mà.
Đôi mắt tội nghiệp nhìn thẳng vào cô như bị oan nước mắt trực trờ tưởng sắp khóc, những tiếng chỉ trích vang lên :
– Cậu ta làm gì vậy, đã xấu rồi còn ra oai bắt nạt người khác…..
Muôn vàn lời nói, lời chỉ trích nhắm vào cô. Hét lên :
– Các người hiểu gì chứ chính cô ta đã sữa bài kiểm tra của tôi. Hại tôi bị điểm yếu các cậu biết gì ?
– Cậu ghen tị khi cô ấy được Thiên Minh thích còn cậu thì không nên mới đổ lỗi cho cậu ấy. Chúng tôi không tin đâu.
Tất cả mọi người đều chỉ trích cô đâu ai biết ba nói với cô nếu không được 70 điểm trở lên thì cô sẽ bị ăn đánh. Thiên Minh bước vào thấy thế vội chạy lại đỡ Diệu Nhi nhìn cô hét lớn :
– Cậu làm gì vậy ?
Lần này tiến lại nắm hai vai của Diệu Nhi cô lắc mạnh :
– Cậu mau thừa nhận đi.
– Đau mà thả mình ra.
Nước mắt đã tuôn trào, cô vẫn cần vai Diệu Nhi thật chặt thấy bạn gái mình bị bạn thân làm vậy không so đo Thiên Minh lấy tay đẩy mạnh cô ra. Không giữ thăng bằng cô ngã quỵ xuống đất ánh mắt nhìn Thiên Minh uất ức :
– Mày đã thay đổi rồi.
– Tao xin lỗi.
Cô đứng dậy nhưng lại khụy xuống mắt cá chân đau nhói, Thiên Minh bước lại đỡ thì bị cô khước từ. Cà khiễng bước về phòng y tế trong đầu luôn nghĩ tại sao, cô luôn đối sử tốt với mọi người sao mọi người lại đối sử với cô vậy chứ.
[…]
– Em cố chịu đau một chút
– Vâng.
Nhắm chặt mắt lại, tay nắm chặt ga giường nghĩ về những lần bị thương khác. Đều là Thiên Minh đưa cô tới động viên an ủi cô không sao, nắm tay truyền cô sức mạnh vượt qua cơn đau nhưng bây giờ…Nước mắt cô tuôn rơi mà không hiểu tại sao chắc vì đau.
[…]
Buổi tự học khá là thoải mái nên ai cũng rong ra nói chuyện trao đổi với nhau ngoại trừ cô ngồi một góc không nói chuyện với ai trước thỉnh thoảng Thiên Minh hay nói chuyện nhưng bây giờ thì không cậu bận bạn gái rồi. Thà như thế thì cup học là ý hay, khuân viên trường khá rộng bóng cây bãi cỏ xanh mát. Cô tự hỏi liệu ngủ một giấc có thể quên hết tất cả những việc buồn không. Nhìn áng may trôi bồng bềnh cô khẽ chìm vào giấc ngủ.
[…]
– Này dậy đi bạn ơi.
Tiếng gọi trầm ấm giọng của con trai khiến cô tỉnh giấc khó khăn mở mặt. Một khuân mặt rất khôi ngôi tuấn tú chuẩn soái ca giật mình cô ngồi bật dậy :
– Aaaaa
– Tôi có phải là ma đau mà cậu sợ vậy.
Cô và anh xoa xoa trán thật đau nhìn anh cô nhíu mày.
– Cậu là ai ?
– Mình nên hỏi cậu là ai mới đứng đang trong giờ học mà ra đây ngủ.
Cô tắc cứng họng không biết nói gì, sao lại đen đủi vậy chứ muốn yên tĩnh chút cũng không được :
– Tôi là ai liên quan gì tới cậu.
Đứng dậy cô nhíu mày cố gắng đứng dậy nhưng đau quá một bàn tay giơ ra trước mặt cô :
– Nắm lấy tay tôi đi.
Do dự một chút cô nắm tay anh, đứng dậy khập khiễng đi vào lớp chợt nghe thấy tiếng gọi :
– Bạn ơi có thể chỉ cho tôi đường tới phòng giám thị được không ?
– Làm gì ?
– Tôi là học sinh mới đến.
Dù gì anh cũng đã giúp cô cũng nên giúp lại, gật đầu khẽ cười :
– Đi theo tôi.
Dáng anh cao lớn, cao tầm 1m9 đi bên cô nhưng một người khổng lồ. Cả chặng đường cô không nói một lời chỉ anh nói hỏi này nọ đây là phòng gì kia là phòng gì….
– Tôi tên là Lâm Minh Triết học lớp 11.
– Cậu thế này mà lớp 11 .
– Đương nhiên, cậu là Ngọc Hân 11A9 phải không ?
– Sao cậu biết.
– Phù hiệu.
Coi suýt quên đã đến phòng giám thị coi không quay đầu chào mà chỉ nói :
– Mong tôi và cậu không gặp nhau lần nào nửa.
Anh nhìn bóng dáng nhỏ bé dựa vào hành lang đi từng bước miệng khẽ mỉm cười nói :
– Tôi mong là vậy.
[…]
Trong lớp học .
– Cậu đi đâu vậy Hân ?
– Liên qua tới cậu à.
– Mình là bạn thân cậu.
– Thân cũng không mượn cậu quản.
Cô bước khập khiễng về chỗ dựa vào bàn, khó khăn :
– Mình xin lỗi vì mình mà cậu…
– Không sao vào học rồi đấy.
Tiếng trống vang lên, mọi người bước nhanh về chỗ vì bây giờ là tiết của cô chủ nhiệm nên phải ngoan một chút. Cô bước vào khuân mặt nghiêm nghị, có thể nói từ đầu năm tới giờ cô chưa cười một lần nào :
– Hôm nay lớp ta có học sinh mới, vào đi.
Cô thơ thẩn nhìn áng mây trên trời thật đẹp và nghĩ tới anh đồ thần khinh lúc nãy, kệ đi việc quan trọng là học và học. Lớp có thêm mấy bạn nữa thì cũng không liên quan tới cô những tiếng thán phục vang lên :
– Hân mày xem đẹp trai chưa kìa.
Nhã Phương bạn cô lên tiếng quay xuống thúc cô, lười nhác lướt ánh mắt lên là anh cô nhíu mày sao…sao lại như vậy chứ. Lúc vào lớp anh đã nhìn qua một lượt mãi mới thấy cô. Cô thấy anh nhìn về phía mình nháy mắt một cái lũ con gái trong lớp ngã rụp ngoài cô.
– Chào các bạn mình là Lâm Dương Triết, mong mọi người giúp đỡ.
– Để cô xếp chỗ cho em.
– Em chọn được rồi ạ.
Không để cho cô giáo chịn anh bước nhanh đi không thèm nhìn nữa cô đánh mắt về phía ngoài cửa sổ một giọng nói vừa quen vừa lạ vang lên :
– Ngọc Hân mình ngồi đây được chứ ?
– Còn chỗ khác mà.
– Nếu đã chọn thì ngồi đó đi.
Anh mỉm cười gật đầu cô giáo nhìn lại cô, cô khó chịu nhìn anh :
– Tại sao cậu lại ở đây.
– Người ta nói nếu hai người lỡ đụng trán nhau thì hai người đấy có duyên lắm đây.
– Xí…nhảm nhí đề nghị cậu ngồi lui ra.
Tay xoa đầu cô anh cười tít mắt :
– Làm gì căng thế ?
– Rối tóc.
Thiên Minh ngồi trên quya xuống khẽ nhíu mày :” sao cô ấy lại thân thiết với cậu ta vậy chứ ? “. Một lời nói cắt ngang tâm trí :” quay lên học đi cô giáo đang nhìn kìa “. Diệu Nhi khẽ nhắc nhở rồi nhìn về phía cô tỏ khó chịu :” Như thế mà cậu vẫn quan tâm cô ta sao ? “.
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , Ai muốn đọc cmt bên dưới em gửi ạ
Thiên Minh ngước nhìn Diệu Nhi, vẻ mặt thoáng chút bối rối. Diệu Nhi vẫn giữ cái nhìn khó chịu hướng về Ngọc Hân, như muốn thách thức. Lâm Dương Triết, người vẫn ngồi cạnh Ngọc Hân, khẽ liếc mắt sang phía Diệu Nhi và Thiên Minh. Anh quan sát Diệu Nhi với ánh mắt sắc lạnh rồi chuyển sang Thiên Minh, đôi mày khẽ nhíu lại. Có vẻ như anh đã nhận ra sự căng thẳng giữa ba người họ. Ánh mắt Lâm Dương Triết sau đó dừng lại trên Ngọc Hân, ẩn chứa sự thăm dò, như thể đã đọc được điều gì đó không ổn từ cô. Ngọc Hân vẫn cúi gằm mặt, thái độ khó chịu lộ rõ qua từng đường nét trên khuôn mặt, nhưng cô không nói một lời, chỉ tập trung vào cuốn sách mở trước mặt, cố gắng lờ đi mọi thứ xung quanh.
Tiếng chuông báo giờ ra chơi vang lên chói tai, phá vỡ không khí ngột ngạt trong lớp. Ngọc Hân khẽ giật mình, vội vàng gấp sách lại, định đứng dậy ra khỏi chỗ càng nhanh càng tốt. Cô không muốn ở lại thêm một giây phút nào, không muốn phải đối mặt với bất cứ ánh mắt dò xét hay mỉa mai nào nữa. Nhưng khi Ngọc Hân vừa bước chân ra khỏi dãy bàn, một bàn tay đã nhanh chóng giữ lấy cổ tay cô.
Đó là Nhã Phương. Cô bạn kéo Ngọc Hân ra một góc hành lang vắng người, đôi mắt đầy lo lắng.
NHÃ PHƯƠNG
(Thì thầm, gấp gáp)
Cậu ta là ai vậy, Ngọc Hân? Cẩn thận đấy, mình nghe Diệu Nhi đang nói xấu cậu đủ điều rồi. Suốt từ nãy đến giờ, cậu ta cứ nhìn chằm chằm vào cậu…
Ngọc Hân chỉ khẽ thở dài, dường như đã quá quen với những lời đồn đại, những ánh mắt dò xét. Vẻ mặt Ngọc Hân lộ rõ sự bất lực, mệt mỏi.
NGỌC HÂN
(Giọng nhỏ, yếu ớt)
Kệ đi, mình mệt rồi.
Ngọc Hân cố gắng gạt tay Nhã Phương ra, lảng tránh ánh mắt cô bạn, đôi vai khẽ rụt lại, như muốn thu mình vào một vỏ bọc vô hình, tránh xa khỏi tất cả những rắc rối đang bủa vây. Nhã Phương nhìn Ngọc Hân với vẻ xót xa, nhưng không biết phải làm gì hơn.
Sáng hôm sau, những lời thì thầm bắt đầu lan đi như một cơn gió độc trong khuôn viên trường. Tại hành lang giờ ra chơi, Diệu Nhi ngồi giữa nhóm bạn nữ, mái tóc uốn xoăn nhẹ nhàng lướt qua tai, ra chiều thản nhiên nhưng ánh mắt lại sắc lẻm hướng về phía Ngọc Hân đang đi một mình.
“Nghe nói… có người vừa thoát khỏi ‘cái bóng’ của bạn trai cũ liền vội vàng bám víu ngay lấy thiếu gia Lâm Dương Triết nhỉ?” Diệu Nhi nhếch mép, giọng điệu đủ lớn để một vài học sinh gần đó nghe thấy.
Một cô bạn tròn xoe mắt, đáp lời: “Thật sao? Sao Diệu Nhi biết?”
Diệu Nhi cười khúc khích, đưa tay che miệng: “Ôi dào, con gái với nhau nhìn là biết ngay ấy mà. Chẳng qua là muốn quyến rũ cậu ta vì nhà giàu, học giỏi để quên Thiên Minh thôi. Chứ làm gì có cái tình yêu trong sáng nào ngay sau khi chia tay cơ chứ?”
Những tiếng xì xào, bàn tán nhỏ to bắt đầu nổi lên. Vài ánh mắt dò xét, khinh khỉnh đổ dồn về phía Ngọc Hân. Cô đang đi ngang qua, lén nghe được từng lời một, bước chân bỗng chốc trở nên nặng nề. Đầu óc Ngọc Hân quay cuồng. Từng câu chữ của Diệu Nhi như những mũi kim đâm thẳng vào tim cô.
Nhã Phương chạy tới, gương mặt đầy lo lắng. “Ngọc Hân, cậu ổn không? Tớ nghe người ta nói…”
Ngọc Hân cúi gằm mặt, hai bàn tay siết chặt đến trắng bệch. Một cảm giác tủi thân dâng trào, hòa lẫn với sự phẫn nộ tột cùng. Cô muốn hét lên, muốn giải thích rằng không phải như vậy, rằng Lâm Dương Triết chỉ giúp đỡ cô… nhưng cổ họng lại nghẹn ứ. Cô không biết phải làm gì, chỉ đứng đó, bất lực chịu đựng những ánh nhìn phán xét và những lời đồn thổi ác ý. Cô tự hỏi liệu cả trường có tin vào những lời đó không, và nếu có, cô sẽ phải đối mặt ra sao.
Cả buổi chiều, cảm giác bị cô lập đè nặng lên Ngọc Hân. Từng ánh mắt lướt qua, từng tiếng xì xào vọng lại từ hành lang khiến cô chỉ muốn trốn vào một góc. Trong giờ tự học, không khí căng thẳng vẫn bao trùm lấy cô gái. Ngọc Hân cố gắng dồn hết sự tập trung vào cuốn sách Toán, nhưng tâm trí cô không ngừng hiện lên những lời ác ý của Diệu Nhi. Cô siết chặt cây bút, những con số và công thức nhảy múa hỗn loạn trước mắt, không tài nào tìm ra lời giải cho bài toán khó. Cô biết mình không thể để điểm số tụt dốc thêm nữa, áp lực từ ba khiến cô nghẹt thở.
Một tiếng gõ nhẹ, đều đặn vang lên từ phía bàn bên cạnh, kéo Ngọc Hân khỏi dòng suy nghĩ mông lung. Lâm Dương Triết, với dáng người cao lớn, đã lặng lẽ ngồi đó từ lúc nào. Anh khẽ gõ bút vào mép bàn, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào cô.
“Để mình kèm cậu môn toán nhé, Hân.” Anh nói, giọng nói trầm ấm nhưng dứt khoát. “Cậu không thể để điểm kém mãi được.”
Ngọc Hân ngước lên, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc. Cô không ngờ anh lại chủ động nói chuyện với mình, nhất là sau những lời đồn đại đang lan khắp trường. Trong lòng Ngọc Hân, một tia ấm áp khẽ nhóm lên, xua tan đi phần nào sự lạnh lẽo mà cô vừa phải trải qua. Cô nhìn anh, miệng mấp máy muốn nói điều gì đó, nhưng lời lại nghẹn ứ.
Ngọc Hân mím chặt môi, cố gắng tìm lại lời nói. Sự ngập ngừng hiện rõ trong ánh mắt cô. Cô không biết nên chấp nhận hay từ chối lời đề nghị bất ngờ này.
“Mình… mình không biết nữa,” Ngọc Hân khẽ đáp, giọng lạc đi.
Lâm Dương Triết không nói thêm lời nào, chỉ nhìn thẳng vào Ngọc Hân, ánh mắt kiên định. Anh không muốn cô gái này chìm sâu hơn vào sự tuyệt vọng.
Sự im lặng bao trùm giữa hai người cho đến khi tiếng chuông báo hiệu hết giờ vang lên, phá tan không khí căng thẳng. Ngọc Hân vội vã thu dọn sách vở, cố tránh ánh mắt của Lâm Dương Triết, trong lòng vẫn còn bộn bề suy nghĩ.
Vài ngày sau đó, không khí trong lớp 11A9 trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Trong buổi sinh hoạt lớp, Cô giáo chủ nhiệm bước vào, gương mặt nghiêm nghị. Cả lớp im phăng phắc.
“Tuần tới, chúng ta sẽ có một bài kiểm tra định kỳ rất quan trọng,” Cô giáo chủ nhiệm thông báo, giọng nói vang vọng khắp căn phòng. “Đây sẽ là một bài kiểm tra tổng hợp kiến thức từ đầu năm, và kết quả sẽ được tính vào điểm số cuối kỳ.”
Ngọc Hân như chết lặng. Cả người cô cứng đờ, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Gương mặt Ngọc Hân tái mét, bàn tay nắm chặt dưới gầm bàn đến trắng bệch. Nỗi sợ hãi về áp lực từ Ba của Ngọc Hân lại trỗi dậy mạnh mẽ. Cô nhớ đến ánh mắt nghiêm khắc, đến lời cảnh cáo “không được dưới 70 điểm” nếu không muốn bị đánh.
Đúng lúc đó, ánh mắt Ngọc Hân vô tình chạm phải Diệu Nhi ở dãy bàn đối diện. Một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý thoáng hiện trên môi Diệu Nhi. Ngọc Hân rùng mình. Cô biết, Diệu Nhi sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để hãm hại mình lần nữa, đặc biệt là sau vụ bài kiểm tra bị tráo đổi.
Ngọc Hân hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Cô tự nhủ trong đầu, lời Ba nói, ánh mắt của Diệu Nhi, tất cả như một gánh nặng đè lên vai. Cô không thể mắc sai lầm. Dù là một lỗi nhỏ nhất cũng sẽ khiến cô phải trả giá đắt. Bài kiểm tra này, cô phải vượt qua. Cô phải thật cẩn thận, không được để bất kỳ sơ hở nào.
Buổi chiều hôm đó, ánh nắng nhạt len lỏi qua ô cửa sổ cao của thư viện, phủ lên những kệ sách tĩnh lặng. Lâm Dương Triết đang lật giở một cuốn sách chuyên ngành, cố gắng tập trung vào những con số và công thức. Cậu vẫn suy nghĩ về ánh mắt đầy lo âu của Ngọc Hân hôm trước.
Đột nhiên, một bóng dáng quen thuộc lướt qua tầm nhìn của Lâm Dương Triết. Đó là Diệu Nhi, cô ta đang đi về phía một góc khuất, nơi có một thầy giáo khoảng chừng ngoài bốn mươi tuổi đang ngồi đọc báo. Diệu Nhi tỏ ra hết sức lén lút, đôi mắt không ngừng liếc ngang liếc dọc.
Lâm Dương Triết khẽ nheo mắt. Linh cảm mách bảo cậu có điều gì đó bất thường. Cậu lặng lẽ khép cuốn sách lại, cố gắng thu mình vào sau một kệ sách cao, chỉ để lộ một khe hở nhỏ đủ để quan sát.
Diệu Nhi nở một nụ cười xã giao, rồi nhanh chóng rút từ trong túi xách ra một phong bì dày cộm, kín đáo đặt xuống bàn ngay dưới cuốn báo của thầy giáo.
“Thầy xem giúp em bài kiểm tra sắp tới… với lại, chuyện điểm số của bạn Ngọc Hân lần trước… thầy đã giải quyết xong rồi phải không ạ?” Giọng Diệu Nhi nhỏ nhẹ, nhưng đủ lọt vào tai Lâm Dương Triết.
Người thầy giáo khẽ gật đầu, không nhìn Diệu Nhi, chỉ lướt qua phong bì một cách nhanh chóng, rồi đẩy nhẹ về phía mình. “Yên tâm. Chuyện đó đâu còn gì đáng nói. Còn bài kiểm tra lần này… cô bé này muốn đổi bài à?”
Diệu Nhi khẽ cười khúc khích, đầy vẻ đắc thắng. “Dạ vâng, em muốn nhờ thầy một chút. Lần này, nhất định phải cho Ngọc Hân một bài học đích đáng.”
Nghe đến đó, Lâm Dương Triết thầm siết chặt nắm đấm. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng cậu. Cậu lập tức rút điện thoại ra, nhấn nút ghi âm một cách kín đáo nhất. Ánh mắt Lâm Dương Triết trở nên sắc lạnh, nhìn chằm chằm vào Diệu Nhi. Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu cậu: Diệu Nhi đã tráo đổi bài kiểm tra của Ngọc Hân. Và đây chính là bằng chứng.
Tiếng chuông báo hiệu giờ làm bài kiểm tra vang lên, cắt ngang không khí tĩnh lặng. Ngọc Hân hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi mọi lo lắng. Cô bắt đầu làm bài, từng nét chữ cẩn thận, từng câu trả lời được cân nhắc kỹ lưỡng. Áp lực 70/100 điểm đè nặng lên vai Ngọc Hân, khiến cô không dám lơ là một giây phút nào.
Thỉnh thoảng, Ngọc Hân lại ngước lên, đôi mắt cô vô thức tìm đến Diệu Nhi. Diệu Nhi ngồi ở bàn đối diện, vẻ mặt thư thái, đôi khi còn khẽ cười một mình. Cô ta làm bài một cách nhanh chóng, gần như không cần suy nghĩ, rồi gấp bài lại và ngồi khoanh tay. Sự tự tin thái quá đó khiến Ngọc Hân bất giác nhíu mày.
Một lần, khi Ngọc Hân đang mải miết kiểm tra lại các đáp án, cô bắt gặp ánh mắt của Diệu Nhi. Diệu Nhi đang nhìn chằm chằm vào Ngọc Hân, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đầy ẩn ý, một nụ cười mà Ngọc Hân cảm thấy khó hiểu, thậm chí có chút mỉa mai. Nó giống như một lời thách thức thầm lặng.
Ngọc Hân lập tức quay đi, tập trung vào bài làm của mình, nhưng cảm giác bất an đã len lỏi vào tâm trí cô. Lòng Ngọc Hân dấy lên một nỗi lo mơ hồ. Cô kiểm tra lại bài lần thứ ba, thứ tư, cố gắng tìm kiếm bất kỳ sai sót nào. Đầu óc Ngọc Hân quay cuồng, một dự cảm chẳng lành cứ đeo bám lấy cô. Thời gian trôi qua, tiếng kim đồng hồ tích tắc như gõ vào trái tim Ngọc Hân, thúc giục cô nhanh chóng hoàn thành bài kiểm tra. Cô cố gắng trấn tĩnh, hoàn tất những câu hỏi cuối cùng với sự tập trung cao độ nhất có thể.
Thầy giáo bước vào lớp, trên tay cầm xấp bài kiểm tra đã chấm xong. Không khí trong `Lớp học` lập tức căng thẳng. Ngọc Hân cảm thấy tim mình đập thình thịch, một cảm giác lo lắng xen lẫn hy vọng mơ hồ. Cô đã cố gắng hết sức, đã kiểm tra đi kiểm tra lại rất nhiều lần, và cô tin lần này mình sẽ đạt được điểm số mong muốn.
Từng cái tên được gọi, từng tờ giấy được trả về. Khuôn mặt học sinh thay đổi theo từng con điểm. Ngọc Hân cố gắng hít thở sâu, đôi mắt dán chặt vào xấp bài trong tay thầy giáo. Đến lượt cô.
“Ngọc Hân.”
Cả lớp như nín thở. Ngọc Hân khẽ chồm người về phía trước, bàn tay nắm chặt. `Thầy giáo` đặt tờ giấy xuống bàn cô. Đôi mắt Ngọc Hân vội vàng quét qua con số đỏ chói trên cùng.
10/100.
Mười điểm. Thậm chí còn tệ hơn lần trước. Mười điểm. Con số ấy như một cái tát trời giáng, xé toạc mọi hy vọng cuối cùng của Ngọc Hân. Tầm nhìn của cô nhòe đi, tai ù đặc. Ngọc Hân cảm thấy như một lực vô hình đánh mạnh vào đầu gối, khiến cô gần như ngã quỵ khỏi ghế. Họng cô nghẹn ứ, mọi nỗ lực, mọi thức khuya ôn bài đều trở thành trò cười. Nước mắt không tự chủ trào ra, làm nhòe đi con số tàn nhẫn trên tờ giấy.
Xung quanh, những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, nhỏ dần rồi lớn dần.
“Gì vậy? Có 10 điểm thôi sao?”
“Trời đất, không thể tin được.”
“Chắc là do cô ấy vẫn còn sốc từ vụ trước đó.”
“Lần này còn tệ hơn nữa.”
Những ánh mắt tò mò, xen lẫn ái ngại và cả chút thương hại đổ dồn về phía Ngọc Hân. Cô cảm thấy mình như một kẻ tội đồ đang bị phán xét. Ngọc Hân cố gắng nuốt nước bọt, nhưng chỉ thấy cổ họng khô khốc. Cảm giác nhục nhã, thất vọng và tuyệt vọng dâng trào, nhấn chìm cô.
Ở dãy bàn đối diện, Diệu Nhi khẽ liếc nhìn Ngọc Hân, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười gần như không thể nhận ra. Trong mắt Diệu Nhi ánh lên vẻ đắc thắng. Cô ta thầm nghĩ, đây mới chỉ là khởi đầu thôi, Ngọc Hân. Thiên Minh cũng quay đầu lại, nhìn Ngọc Hân với vẻ mặt phức tạp, có chút khó hiểu và cả bối rối.
Ngọc Hân ôm chặt bài kiểm tra vào lòng, tờ giấy nhàu nát dưới bàn tay run rẩy. Trái tim cô như bị bóp nghẹt, cảm giác trống rỗng và vô vọng bao trùm lấy toàn bộ tâm trí. Mọi thứ trở nên mờ ảo. Cô chỉ muốn biến mất khỏi đây, khỏi tất cả những ánh nhìn phán xét đó.
Ngọc Hân vẫn ngồi chết lặng, tờ bài kiểm tra bẹp dúm trong tay. Nước mắt không ngừng chảy, làm ướt đẫm gò má. Cả thế giới xung quanh cô như tan biến, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi nhục nhã tột cùng. Cô không thể ngẩng mặt lên, không dám nhìn vào bất cứ ai. Mười điểm. Con số ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí, như một vết dao cứa. Ba của Ngọc Hân sẽ thất vọng đến mức nào? Liệu lần này ông có còn tin tưởng cô không? Ngọc Hân thực sự đã cố gắng hết sức rồi mà.
Một cái bóng đổ dài xuống bàn Ngọc Hân. Cô giật mình, ngước nhìn lên qua làn nước mắt. Lâm Dương Triết đứng đó, gương mặt anh tuấn thường ngày giờ lộ rõ vẻ lo lắng. Anh không nói gì, chỉ khẽ cúi xuống, đặt nhẹ một chiếc USB nhỏ màu đen vào lòng bàn tay đang run rẩy của Ngọc Hân.
“Cậu không đơn độc đâu, Hân,” Lâm Dương Triết nói nhỏ, giọng nói trầm ấm chỉ đủ để Ngọc Hân nghe thấy. Ánh mắt anh kiên định, truyền cho cô một chút sức mạnh mong manh. “Đừng từ bỏ.”
Ngọc Hân ngạc nhiên nhìn chiếc USB, rồi lại nhìn anh. Cô không hiểu.
“Tớ đã nghe thấy toàn bộ,” anh tiếp tục, ánh mắt thoáng lướt qua Diệu Nhi đang ngồi cách đó không xa, vẻ mặt vẫn còn chút mãn nguyện. Diệu Nhi khẽ nhếch môi, ánh mắt chạm phải Lâm Dương Triết rồi nhanh chóng lảng tránh. “Đoạn đối thoại của Diệu Nhi với thầy giáo. Cô ta đã thừa nhận hối lộ để sửa bài của cậu, khiến điểm của cậu từ 80 xuống còn 10. Tớ đã ghi âm lại tất cả.”
Trái tim Ngọc Hân như ngừng đập. Toàn thân cô run rẩy không phải vì tuyệt vọng, mà vì một cú sốc khác, một tia hy vọng bùng lên giữa màn đêm. Cô ta đã hối lộ? Từ 80 thành 10? Diệu Nhi… mọi chuyện đã xảy ra không phải do cô ngu dốt, mà do một âm mưu hèn hạ.
Ngọc Hân siết chặt chiếc USB trong tay. Lồng ngực cô phập phồng, cảm giác như có hàng ngàn câu hỏi đang chực trào ra. Nhưng lúc này, cô chỉ có thể nhìn Lâm Dương Triết, đôi mắt đẫm lệ nhưng giờ đây đã ánh lên một chút quyết tâm. Anh đã làm gì? Tại sao anh lại giúp cô?
Lâm Dương Triết khẽ gật đầu, như muốn trấn an cô. “Dùng nó. Cậu xứng đáng được công bằng.”
Lồng ngực Ngọc Hân phập phồng, cảm giác như có hàng ngàn câu hỏi đang chực trào ra. Cô siết chặt chiếc USB, đôi mắt đẫm lệ nhưng giờ đây đã ánh lên một chút quyết tâm. Lâm Dương Triết khẽ gật đầu, như muốn trấn an cô.
Ngọc Hân hít một hơi sâu, gạt phăng những giọt nước mắt cuối cùng. Cô không còn là cô bé yếu đuối, hoảng loạn nữa. Nỗi sợ hãi đã biến thành sự phẫn nộ, và sự phẫn nộ giờ đây đang được tiếp thêm sức mạnh từ tia hy vọng mong manh ấy. Cô ngẩng đầu nhìn Lâm Dương Triết, ánh mắt kiên định.
“Đi thôi,” Ngọc Hân nói khẽ, giọng còn chút run rẩy nhưng đã đầy nội lực. “Đến gặp thầy giáo và ban giám hiệu.”
Lâm Dương Triết không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Anh hiểu, đây không chỉ là cuộc chiến đòi lại công bằng cho Ngọc Hân, mà còn là một cuộc chiến của lòng dũng cảm. Anh đứng dậy, vươn tay đỡ Ngọc Hân. Cô tự mình đứng vững, rồi cả hai cùng bước ra khỏi lớp.
Họ sải bước trên hành lang trường, không thèm bận tâm đến những ánh nhìn tò mò. Khuôn mặt Ngọc Hân lạnh lùng, bước chân dứt khoát. Lâm Dương Triết đi bên cạnh, ánh mắt luôn hướng về phía cô, sẵn sàng hỗ trợ.
Họ dừng lại trước cửa phòng Ban Giám Hiệu. Cánh cửa gỗ sẫm màu dường như đang giữ bên trong một phán quyết công bằng, hoặc một sự thật phũ phàng. Ngọc Hân hít thở sâu một lần nữa, bàn tay nắm chặt chiếc USB đến trắng bệch. Lâm Dương Triết đưa tay gõ nhẹ.
Một giọng nói trầm ấm từ bên trong vọng ra. “Mời vào.”
Ngọc Hân và Lâm Dương Triết bước vào. Bên trong phòng, thầy giáo phụ trách bài kiểm tra đang ngồi bên bàn, vẻ mặt thư thái. Kế bên thầy, Diệu Nhi ngồi trên ghế khách, vẫn còn nét cười tự mãn trên môi, cô ta không hề hay biết rằng mình sắp phải đối mặt với một cơn bão. Ánh mắt Diệu Nhi chạm phải Ngọc Hân, nụ cười trên môi chợt cứng lại.
“Có chuyện gì sao, hai em?” thầy giáo hỏi, ánh mắt lướt qua vẻ mặt căng thẳng của Ngọc Hân rồi dừng lại ở Lâm Dương Triết.
Ngọc Hân không vòng vo. Cô đặt thẳng chiếc USB lên bàn, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào thầy giáo. “Thưa thầy, em muốn trình bày một vụ việc liên quan đến bài kiểm tra hôm qua của em.”
Vẻ mặt thầy giáo thoáng ngạc nhiên. Diệu Nhi bên cạnh bắt đầu cảm thấy bất an.
“Vụ việc gì?” thầy hỏi, cau mày.
“Có người đã tráo đổi bài kiểm tra của em, khiến điểm số của em bị thay đổi từ 80 xuống 10 điểm,” Ngọc Hân nói rành mạch, giọng nói vang rõ trong căn phòng. “Và người đó không ai khác chính là Diệu Nhi.”
Diệu Nhi bật cười, vẻ mặt giả tạo. “Ngọc Hân nói gì vậy chứ? Chắc cậu bị điểm kém nên đổ lỗi cho người khác à? Mình có liên quan gì đâu!”
Ngọc Hân không tranh cãi. Cô nhìn Lâm Dương Triết, anh hiểu ý, lấy chiếc USB cắm vào máy tính trên bàn thầy giáo. Một đoạn ghi âm bắt đầu phát.
Giọng nói của Diệu Nhi vang lên rõ ràng: “Thầy cứ yên tâm, số tiền này đủ để thầy… giúp em ‘sửa’ bài của Ngọc Hân từ 80 thành 10 điểm. Miễn sao con nhỏ đó không có cơ hội ngóc đầu dậy nữa!”
Tiếng thầy giáo đáp lại, giọng có chút do dự nhưng cuối cùng lại chấp thuận: “Được rồi… nhưng chuyện này phải giữ kín.”
Cả căn phòng như đóng băng. Thầy giáo phụ trách bài kiểm tra tái mặt, đôi mắt trợn trừng nhìn chằm chằm vào chiếc loa phát ra âm thanh. Tay thầy run rẩy, làm rơi cây bút đang cầm trên tay.
Diệu Nhi, người ban nãy còn vênh váo, giờ đây mặt mày tái mét không còn một giọt máu. Cô ta lắp bắp, vội vã đứng dậy. “Không… không phải vậy! Đây là ghép tiếng! Ngọc Hân vu khống tôi!”
Ngọc Hân nhìn thẳng vào Diệu Nhi, ánh mắt đầy khinh bỉ. “Ghép tiếng ư? Giọng của cô, thầy giáo và cả những chi tiết chỉ cô và thầy biết. Diệu Nhi, cô không thể chối cãi được nữa.”
Thầy giáo hốt hoảng, định tắt máy tính nhưng Lâm Dương Triết đã nhanh hơn, giữ chặt chuột, ngăn không cho thầy làm điều đó. Đoạn ghi âm vẫn tiếp tục phát, từng câu chữ như những nhát dao đâm thẳng vào lương tâm thầy giáo và sự gian xảo của Diệu Nhi.
“Tôi… tôi…” Diệu Nhi ú ớ, nhìn Ngọc Hân bằng ánh mắt hoảng loạn. Mọi sự tự tin, vẻ kiêu căng của cô ta đã biến mất, chỉ còn lại sự sợ hãi tột độ.
Đoạn ghi âm kết thúc, để lại một khoảng lặng đáng sợ trong căn phòng. Thầy giáo phụ trách bài kiểm tra gục mặt xuống bàn, hai tay ôm đầu, vai run lên bần bật. Sự hốt hoảng đã biến thành tuyệt vọng.
Diệu Nhi, gương mặt tái mét không còn giọt máu, lắp bắp lùi lại phía sau. “Không… không phải vậy! Đây là ghép tiếng! Ngọc Hân vu khống tôi!” Cô ta vẫn cố gắng gào lên, dù giọng nói đã mất đi vẻ đanh thép thường ngày, thay vào đó là sự yếu ớt, run rẩy.
Ngọc Hân vẫn đứng đó, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Diệu Nhi, không một chút dao động. Bên cạnh Ngọc Hân, Lâm Dương Triết đứng vững chãi, như một bức tường thành bảo vệ.
Từ chiếc ghế đối diện, một giọng nói trầm ổn vang lên, phá tan bầu không khí căng thẳng. “Đủ rồi, Diệu Nhi.”
Đó là thầy Hiệu trưởng, ông Đăng. Ông Đăng đã ngồi đó từ đầu, lặng lẽ quan sát mọi diễn biến. Khuôn mặt nghiêm nghị của ông giờ đây ánh lên vẻ thất vọng sâu sắc. “Bằng chứng đã rõ ràng như vậy, em còn muốn chối cãi đến bao giờ?”
Diệu Nhi ngước nhìn thầy Hiệu trưởng, ánh mắt hoảng loạn. Cô ta không ngờ sự việc lại có thể đi xa đến mức này.
Lúc này, một bóng người khác khẽ nhúc nhích ở cuối phòng. Thiên Minh. Anh đã có mặt từ trước, lặng lẽ đứng dựa vào tường, chứng kiến toàn bộ màn kịch phơi bày. Từ giây phút đoạn ghi âm vang lên, trái tim anh đã không ngừng thắt lại. Từng lời nói của Diệu Nhi, từng câu trả lời của thầy giáo, như những nhát dao đâm thẳng vào niềm tin mà anh đã dành cho cô. Anh nhìn Diệu Nhi, người con gái anh yêu, đang đứng đó, trơ trẽn chối bỏ sự thật dù bằng chứng hiển nhiên. Rồi anh lại nhìn Ngọc Hân, người bạn thân thuở nhỏ, người anh đã đẩy ngã và khiến cô phải chịu oan ức. Ánh mắt anh đầy bối rối và hoang mang, không biết nên đứng về phía ai, giữa tình yêu và sự thật. Bàn tay Thiên Minh siết chặt, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay.
Thầy Hiệu trưởng gõ nhẹ ngón tay xuống bàn. “Diệu Nhi, em có giải thích gì cho hành động của mình không? Và em, thầy giáo, thầy có điều gì muốn nói không?”
Thầy giáo phụ trách bài kiểm tra từ từ ngẩng đầu lên, gương mặt trắng bệch. “Thưa… thưa thầy Hiệu trưởng… em… em lỡ dại… vì hoàn cảnh gia đình…” Giọng thầy đứt quãng, đầy sự ăn năn và sợ hãi.
“Hoàn cảnh gia đình không phải là cái cớ để hủy hoại tương lai của một học sinh khác và danh dự của một người thầy!” Thầy Hiệu trưởng nghiêm giọng, ánh mắt sắc lạnh như xuyên thấu tâm can cả hai. “Về phần em, Diệu Nhi. Em đã tráo đổi bài kiểm tra, hãm hại bạn học. Hành vi này không chỉ ảnh hưởng đến điểm số, mà còn là hủy hoại tinh thần của Ngọc Hân.”
Diệu Nhi run rẩy, ánh mắt cầu xin nhìn Thiên Minh. Cô ta hy vọng anh sẽ nói gì đó, sẽ đứng ra bảo vệ cô ta như mọi khi. Nhưng Thiên Minh chỉ đứng đó, đôi mắt chìm trong sự giằng xé nội tâm, không một lời, không một hành động. Anh chỉ biết câm lặng nhìn mọi thứ sụp đổ.
Ngọc Hân nhìn Thiên Minh, ánh mắt cô không còn sự căm ghét hay oán trách, chỉ còn lại chút lạnh nhạt và thất vọng. Cô đã thấy sự giằng xé trong ánh mắt anh, nhưng điều đó không thể thay đổi những gì Diệu Nhi đã làm.
Thầy Hiệu trưởng đứng dậy, nhìn thẳng vào Diệu Nhi và thầy giáo. “Vụ việc này đã vượt quá tầm xử lý của phòng giáo vụ. Ban giám hiệu sẽ họp khẩn cấp và đưa ra quyết định cuối cùng. Diệu Nhi, em sẽ bị đình chỉ học vô thời hạn để chờ hội đồng kỷ luật nhà trường. Còn thầy, thầy cũng sẽ bị tạm đình chỉ công tác để phục vụ công tác điều tra.”
Lời phán quyết vừa dứt, Diệu Nhi như mất hết sức lực, cô ta khuỵu xuống ghế, nước mắt bắt đầu tuôn rơi. Lần đầu tiên, cô ta không còn vẻ kiêu ngạo, chỉ còn lại sự hoảng loạn tột cùng. Thiên Minh vẫn đứng đó, như một pho tượng, đôi mắt thất thần nhìn người con gái mình từng yêu thương đang sụp đổ. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả len lỏi khắp cơ thể, một cảm giác tội lỗi nặng nề đè nén.
Diệu Nhi khuỵu xuống ghế, từng tiếng nức nở bật ra, hòa vào bầu không khí đặc quánh sự thất vọng và tội lỗi. Thầy giáo phụ trách bài kiểm tra ôm mặt, đôi vai vẫn run lên bần bật, chẳng dám ngẩng đầu. Phòng hiệu trưởng chìm trong sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng khóc của Diệu Nhi và tiếng thở dài của thầy Hiệu trưởng.
Thiên Minh vẫn đứng đó, thân hình như hóa đá, nhưng nội tâm anh đang gào thét. Những lời thầy Hiệu trưởng vừa nói, cùng với cảnh tượng Diệu Nhi khóc nấc, như hàng ngàn mũi kim châm vào trái tim anh. Anh đã mù quáng, đã bỏ qua tất cả những dấu hiệu, đã tin vào Diệu Nhi một cách vô điều kiện, và hơn hết, anh đã làm tổn thương Ngọc Hân – người bạn thân từ thuở nhỏ của mình. Cảm giác tội lỗi như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Anh đã đẩy Ngọc Hân, đã gián tiếp đồng lõa với sự bất công mà cô phải chịu.
Ánh mắt anh từ từ dịch chuyển, tìm kiếm Ngọc Hân. Cô vẫn đứng đó, kiêu hãnh và bất khuất, bên cạnh Lâm Dương Triết. Ánh mắt Ngọc Hân lướt qua anh, không một chút căm ghét hay oán trách, chỉ còn lại sự lạnh nhạt đến thấu xương, một vẻ thất vọng không thể che giấu. Chính cái nhìn ấy, còn đau đớn hơn vạn lời mắng chửi, xé toang vỏ bọc cuối cùng của sự tự vệ trong lòng Thiên Minh. Anh biết mình đã sai, sai một cách trầm trọng.
Thiên Minh nuốt khan, từng bước chân nặng trĩu tiến lại gần Ngọc Hân. Mỗi bước đi là một sự đấu tranh với chính bản thân, với nỗi xấu hổ và hối hận đang nhấn chìm anh. Anh cảm nhận được ánh mắt kiên định của Lâm Dương Triết, một ánh mắt không thiện cảm nhưng cũng không có ý phán xét gay gắt, chỉ là sự bảo vệ dành cho Ngọc Hân.
Khi đứng đối diện Ngọc Hân, Thiên Minh cảm thấy cổ họng mình khô khốc, giọng nói như bị bóp nghẹt. Anh cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đã từng tràn đầy tin tưởng giờ chỉ còn sự lạnh lẽo ấy.
“Hân… mình… mình xin lỗi…” Anh lí nhí, giọng nói lạc đi, khẽ đến mức gần như không nghe thấy. “Mình… mình đã sai rồi.”
Cả căn phòng lại chìm vào im lặng. Chỉ có tiếng nấc của Diệu Nhi vẫn đều đều vọng lại. Ngọc Hân nhìn Thiên Minh, ánh mắt cô đanh lại. Cô đã từng đặt niềm tin vào anh, đã từng coi anh là tất cả. Giờ đây, lời xin lỗi đó, dù chân thành đến mấy, cũng không thể bù đắp được những tổn thương anh đã gây ra, không thể xóa đi những nỗi sợ hãi mà cô đã phải trải qua.
Lâm Dương Triết đặt tay lên vai Ngọc Hân, nhẹ nhàng, như một lời động viên vô hình.
Ngọc Hân nhìn Thiên Minh, ánh mắt cô đanh lại. Cô đã từng đặt niềm tin vào anh, đã từng coi anh là tất cả. Giờ đây, lời xin lỗi đó, dù chân thành đến mấy, cũng không thể bù đắp được những tổn thương anh đã gây ra, không thể xóa đi những nỗi sợ hãi mà cô đã phải trải qua.
Lâm Dương Triết đặt tay lên vai Ngọc Hân, nhẹ nhàng, như một lời động viên vô hình. Ngọc Hân khẽ lắc đầu, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi Thiên Minh.
“Lời xin lỗi của cậu… có lẽ đã quá muộn rồi, Thiên Minh,” Ngọc Hân bình thản nói, giọng cô không chút oán trách, nhưng lại nặng trĩu sự thất vọng. “Những gì đã qua… mình không thể quên được.”
Thầy Hiệu trưởng thở dài, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. “Thôi được rồi. Sự việc đã rõ. Diệu Nhi, em sẽ bị đình chỉ học một tuần và bị hạ hạnh kiểm. Đồng thời, kết quả của em trong các bài kiểm tra gần đây sẽ được xem xét lại nghiêm túc.”
Diệu Nhi không nói một lời, chỉ gục đầu, tiếng nức nở vẫn còn vương vấn.
“Còn Ngọc Hân,” thầy tiếp lời, hướng về phía cô. “Kết quả bài kiểm tra của em sẽ được điều chỉnh lại đúng với thực tế. Em đạt 80/100 điểm. Nhà trường và các thầy cô thành thật xin lỗi vì sự sơ suất này đã gây ra hiểu lầm và tổn thương cho em.”
Ngọc Hân chỉ khẽ gật đầu, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Cô biết, điểm số đã được trả lại, áp lực từ ba cô cũng sẽ vơi đi, nhưng vết thương lòng thì không dễ dàng lành lặn như vậy.
Sau cuộc họp, thông tin về việc Ngọc Hân bị oan nhanh chóng lan truyền khắp trường. Trên hành lang trường, nhiều bạn học quay sang nhìn Ngọc Hân với ánh mắt hối lỗi. Những lời xì xào, bàn tán ban đầu giờ đây biến thành những lời thì thầm xin lỗi.
Nhã Phương chạy đến bên Ngọc Hân, ôm chầm lấy cô. “Hân ơi, mình xin lỗi! Mình đã sai khi không tin cậu. Mình xin lỗi nhiều lắm!” Nhã Phương bật khóc, nước mắt làm ướt vai áo Ngọc Hân.
Ngọc Hân vỗ nhẹ lưng bạn, một nụ cười nhạt hiện trên môi. “Không sao đâu, Nhã Phương. Mình hiểu mà.”
Trong lớp học, buổi sinh hoạt đầu giờ, cô giáo chủ nhiệm đứng trước lớp, ánh mắt nghiêm nghị quét qua từng học sinh. “Hôm nay, cô muốn thay mặt các bạn trong lớp, xin lỗi Ngọc Hân. Chúng ta đã có những lúc hiểu lầm, đã có những lời nói, hành động không đúng mực. Mong em bỏ qua.”
Cả lớp cúi đầu đồng thanh xin lỗi. Ngọc Hân chỉ đứng đó, đối diện với những ánh mắt hối lỗi của bạn bè. Lời xin lỗi của mọi người như xoa dịu phần nào nỗi đau, nhưng nó không thể xóa bỏ hoàn toàn ký ức về những ngày tháng bị cô lập, bị nghi ngờ.
Giữa những lời xin lỗi ấy, Thiên Minh tiến đến gần Ngọc Hân. Anh vẫn cảm thấy một khối nặng nề trong lồng ngực. Anh nhìn Ngọc Hân, ánh mắt đầy hối hận.
“Hân, cho mình một cơ hội để bù đắp, được không?” Thiên Minh khẽ nói, giọng anh run run. “Chúng ta… vẫn có thể làm bạn như trước mà, đúng không?”
Ngọc Hân quay sang nhìn Thiên Minh, ánh mắt cô bình thản đến lạ. Không có sự tức giận, không có oán hờn, chỉ là một sự xa cách vô hình, một bức tường vô hình đã dựng lên giữa họ. Cô không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu xã giao, rồi quay đi, bước về phía Lâm Dương Triết đang đợi sẵn ở cửa lớp.
Thiên Minh đứng chôn chân tại chỗ, nhìn bóng lưng Ngọc Hân khuất dần. Anh hiểu, lời xin lỗi có thể đã được chấp nhận, nhưng vết thương lòng thì chưa thể lành lại. Mối quan hệ giữa họ, dù có thể không hoàn toàn đổ vỡ, nhưng chắc chắn đã không còn như xưa. Ánh mắt bình thản của Ngọc Hân còn đau đớn hơn vạn lời mắng chửi, nó cho thấy anh đã mất đi một người bạn thân thiết, mất đi sự tin tưởng mà bấy lâu nay anh vẫn luôn có.
Những ngày sau đó, Lâm Dương Triết như một chiếc bóng thầm lặng bên cạnh Ngọc Hân. Cậu không nói quá nhiều, chỉ đơn giản là có mặt. Cậu chờ cô mỗi buổi tan học, cùng cô đi ngang qua hành lang trường, thỉnh thoảng chỉ nói đôi ba câu bâng quơ nhưng đủ để xua đi sự nặng nề trong lòng Ngọc Hân. Sự hiện diện của Lâm Dương Triết mang đến một sự an ủi kỳ lạ, dần gỡ bỏ từng lớp vỏ bọc u ám mà Ngọc Hân đã khoác lên mình. Họ trở nên thân thiết hơn, một sự thân thiết nhẹ nhàng, không ồn ào nhưng lại vô cùng vững chắc.
Một buổi chiều muộn, khi ánh nắng vàng ươm cuối ngày hắt qua ô cửa sổ, nhuộm hồng cả lớp học, Ngọc Hân đang cặm cụi dọn dẹp sách vở trên bàn. Tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến lại gần. Cô ngẩng đầu lên, thấy Lâm Dương Triết đứng bên cạnh, trên tay là một bó hoa nhỏ, màu sắc dịu dàng. Cậu nhẹ nhàng đặt bó hoa lên bàn học của Ngọc Hân, những cánh hoa rung rinh khẽ chạm vào trang sách còn mở dở. Lâm Dương Triết mỉm cười ấm áp, ánh mắt chất chứa sự thấu hiểu và động viên.
“Cậu xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn, Hân,” Lâm Dương Triết nói, giọng cậu trầm ấm, như một làn gió mát xua tan đi những muộn phiền còn vương vấn trong lòng Ngọc Hân.
Ngọc Hân nhìn bó hoa, rồi ngước lên nhìn Lâm Dương Triết. Trong khoảnh khắc ấy, mọi gánh nặng, mọi nỗi buồn, mọi sự tổn thương dường như tan biến. Một nụ cười rạng rỡ, thật sự tươi tắn, lần đầu tiên sau chuỗi ngày dài u ám, nở trên môi cô. Nụ cười ấy không chỉ là sự vui vẻ nhất thời, mà còn là ánh sáng của một khởi đầu mới, của niềm tin vào những điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước.
Vài ngày sau, khi ánh chiều tà phủ xuống căn phòng nhỏ của Ngọc Hân, một tiếng gõ cửa khẽ vang lên. Cô mở cửa, thấy một gói bưu phẩm nhỏ nằm gọn trên thềm, không ghi địa chỉ người gửi. Cảm giác lạ lẫm len lỏi, Ngọc Hân cầm gói bưu phẩm vào trong, cẩn thận xé lớp giấy gói. Bên trong là một phong bì trắng, không tên. Cô khẽ nuốt khan, trái tim đập nhanh một nhịp khi rút ra một bức ảnh và một mảnh giấy nhỏ từ phong bì.
Bức ảnh chụp Diệu Nhi đang đứng nói chuyện với một người đàn ông trung niên lạ mặt. Gương mặt Diệu Nhi trong ảnh tỏ vẻ căng thẳng, còn người đàn ông kia chỉ đứng khoanh tay, dáng vẻ uy quyền nhưng đầy bí ẩn. Đôi mắt Ngọc Hân dán chặt vào bức ảnh, cô cố gắng nhận ra người đàn ông ấy nhưng vô vọng. Rồi ánh mắt cô rơi vào mảnh giấy nhỏ bên dưới. Chỉ vài dòng chữ viết tay, nắn nót nhưng lạnh lẽo đến rợn người: “Sự thật về gia đình Diệu Nhi còn kinh khủng hơn… Hãy cẩn thận!”
Ngọc Hân bất giác siết chặt bức ảnh trong tay, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Kinh khủng hơn?” Một câu hỏi vang vọng trong tâm trí cô. Tất cả những gì Diệu Nhi đã làm, từ việc tráo bài kiểm tra đến đẩy cô ngã, đã đủ tàn nhẫn. Vậy mà còn có điều gì đó tồi tệ hơn, ẩn sau vỏ bọc hoàn hảo của Diệu Nhi? Sự hoang mang bao trùm lấy Ngọc Hân, nhưng xen lẫn vào đó là một tia sáng của sự tò mò. Bí mật này, không chỉ của Diệu Nhi mà còn liên quan đến cả gia đình cô ta, có lẽ chính là chìa khóa cho mọi chuyện. Cô nhìn chằm chằm vào bức ảnh, đôi mắt nheo lại. Điều gì đang thực sự diễn ra?
Cô trầm tư bên cửa sổ, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn đèn đường đã bắt đầu thắp sáng cả một góc phố. Cuộc đời vốn dĩ như một dòng sông, có lúc êm đềm trôi, có lúc lại cuồn cuộn sóng gió. Những gì đã trải qua, từ áp lực điểm số nặng nề đến sự phản bội đau đớn, từ những vết thương thể xác đến những tổn thương tinh thần, tất cả đã tôi luyện Ngọc Hân trở nên mạnh mẽ hơn. Giờ đây, đứng trước một bí mật mới, một phần của quá khứ đầy cạm bẫy, cô không còn cảm thấy hoàn toàn lạc lõng hay yếu đuối.
Ngọc Hân tự hỏi, liệu có bao nhiêu sự thật bị che giấu dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo của cuộc sống? Mỗi người, mỗi gia đình, đều có những câu chuyện riêng, những góc khuất mà không phải ai cũng dám đối diện. Nỗi sợ hãi khi xưa, nỗi bất an về tương lai, dường như đã nhường chỗ cho một sự bình tĩnh đến lạ. Cô nhận ra rằng, cuộc chiến này không chỉ là giành lại công bằng, mà còn là hành trình khám phá chính bản thân, học cách tin tưởng vào trực giác và đối mặt với những điều chưa biết.
Bó hoa nhỏ mà Lâm Dương Triết tặng ngày nào, dù đã khô héo, vẫn nằm đó trên bàn học, như một lời nhắc nhở về lòng tốt và sự ủng hộ. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, dù có bao nhiêu bí mật bị hé mở, bao nhiêu giông bão ập đến, thì điều quan trọng nhất vẫn là cách ta đối diện và vượt qua chúng. Ngọc Hân khẽ mỉm cười. Cô đã sẵn sàng, không phải vì sự trả thù, mà vì sự thật và sự bình yên mà cô xứng đáng có được. Ánh mắt cô giờ đây chứa đựng một sự kiên định, một niềm tin vào một tương lai tươi sáng hơn, nơi mọi bí mật đều sẽ được phơi bày dưới ánh sáng của công lý và lòng dũng cảm.