Bạn thân 10 năm bán đứng tôi vì “trà xanh”… Cái kết đắng ngắt cho nữ sinh bị vu oan!

– Mày tin bạn thân mười năm hay tin người con gái mới gặp một tháng ?

– Tao…tao không biết, có lẽ tao…

– Mày tin cô ấy phải không ?

– Hân…tao.

Cô mỉm cười nhếch mép, cái tình bạn này đã cố giữ nhưng có lẽ không được nữa rồi. Người ta vừa xinh đẹp nhà giàu cô thì chẳng gì ngoài cậu bây giờ cậu vì một người con gái mà bỏ tình bạn.

Bài kiểm tra của cô lẽ ra phải được 80/100 nhưng chỉ được 20/100. Chắc chắn là Diệu Nhi đã tráo đổi vì người cuối cùng được cô nhờ đen lên là Diệu Nhi. Khi trả bài một tiếng hét lớn của thầy giáo khiến cô giật mình :

– Trò Tuyết Hân bài dễ như thế này em cũng làm sai được em định đi chăn bò à.

Cả lớp cười rộ lên, cô thì mặt gầm xuống lên nhận bài nhưng đo không phải chữ cô. Tất cả các câu khoanh trắc nhiệm đều bị sửa lại nhìn về phía Diệu Nhi cô nghi ngờ.

– Diệu Nhi có phải cậu đã sữa lại bài tôi không ?

– Mình không biết.

Nắm chặt cổ tay Diệu Nhi mắt nhìn thẳng vào đôi mắt to tròn đó hỏi lại :

– Mình hỏi lại một lần nữa có phải không.

– Mình không biết mà.

Vung tay ra và Diệu Nhi ngã xuống sàn lúc này tất cả ánh mắt đều đổ về cô.

– Mình không biết gì mà.

Đôi mắt tội nghiệp nhìn thẳng vào cô như bị oan nước mắt trực trờ tưởng sắp khóc, những tiếng chỉ trích vang lên :

– Cậu ta làm gì vậy, đã xấu rồi còn ra oai bắt nạt người khác…..

Muôn vàn lời nói, lời chỉ trích nhắm vào cô. Hét lên :

– Các người hiểu gì chứ chính cô ta đã sữa bài kiểm tra của tôi. Hại tôi bị điểm yếu các cậu biết gì ?

– Cậu ghen tị khi cô ấy được Thiên Minh thích còn cậu thì không nên mới đổ lỗi cho cậu ấy. Chúng tôi không tin đâu.

Tất cả mọi người đều chỉ trích cô đâu ai biết ba nói với cô nếu không được 70 điểm trở lên thì cô sẽ bị ăn đánh. Thiên Minh bước vào thấy thế vội chạy lại đỡ Diệu Nhi nhìn cô hét lớn :

– Cậu làm gì vậy ?

Lần này tiến lại nắm hai vai của Diệu Nhi cô lắc mạnh :

– Cậu mau thừa nhận đi.

– Đau mà thả mình ra.

Nước mắt đã tuôn trào, cô vẫn cần vai Diệu Nhi thật chặt thấy bạn gái mình bị bạn thân làm vậy không so đo Thiên Minh lấy tay đẩy mạnh cô ra. Không giữ thăng bằng cô ngã quỵ xuống đất ánh mắt nhìn Thiên Minh uất ức :

– Mày đã thay đổi rồi.

– Tao xin lỗi.

Cô đứng dậy nhưng lại khụy xuống mắt cá chân đau nhói, Thiên Minh bước lại đỡ thì bị cô khước từ. Cà khiễng bước về phòng y tế trong đầu luôn nghĩ tại sao, cô luôn đối sử tốt với mọi người sao mọi người lại đối sử với cô vậy chứ.

[…]

– Em cố chịu đau một chút

– Vâng.

Nhắm chặt mắt lại, tay nắm chặt ga giường nghĩ về những lần bị thương khác. Đều là Thiên Minh đưa cô tới động viên an ủi cô không sao, nắm tay truyền cô sức mạnh vượt qua cơn đau nhưng bây giờ…Nước mắt cô tuôn rơi mà không hiểu tại sao chắc vì đau.

[…]

Buổi tự học khá là thoải mái nên ai cũng rong ra nói chuyện trao đổi với nhau ngoại trừ cô ngồi một góc không nói chuyện với ai trước thỉnh thoảng Thiên Minh hay nói chuyện nhưng bây giờ thì không cậu bận bạn gái rồi. Thà như thế thì cup học là ý hay, khuân viên trường khá rộng bóng cây bãi cỏ xanh mát. Cô tự hỏi liệu ngủ một giấc có thể quên hết tất cả những việc buồn không. Nhìn áng may trôi bồng bềnh cô khẽ chìm vào giấc ngủ.

[…]

– Này dậy đi bạn ơi.

Tiếng gọi trầm ấm giọng của con trai khiến cô tỉnh giấc khó khăn mở mặt. Một khuân mặt rất khôi ngôi tuấn tú chuẩn soái ca giật mình cô ngồi bật dậy :

– Aaaaa

– Tôi có phải là ma đau mà cậu sợ vậy.

Cô và anh xoa xoa trán thật đau nhìn anh cô nhíu mày.

– Cậu là ai ?

– Mình nên hỏi cậu là ai mới đứng đang trong giờ học mà ra đây ngủ.

Cô tắc cứng họng không biết nói gì, sao lại đen đủi vậy chứ muốn yên tĩnh chút cũng không được :

– Tôi là ai liên quan gì tới cậu.

Đứng dậy cô nhíu mày cố gắng đứng dậy nhưng đau quá một bàn tay giơ ra trước mặt cô :

– Nắm lấy tay tôi đi.

Do dự một chút cô nắm tay anh, đứng dậy khập khiễng đi vào lớp chợt nghe thấy tiếng gọi :

– Bạn ơi có thể chỉ cho tôi đường tới phòng giám thị được không ?

– Làm gì ?

– Tôi là học sinh mới đến.

Dù gì anh cũng đã giúp cô cũng nên giúp lại, gật đầu khẽ cười :

– Đi theo tôi.

Dáng anh cao lớn, cao tầm 1m9 đi bên cô nhưng một người khổng lồ. Cả chặng đường cô không nói một lời chỉ anh nói hỏi này nọ đây là phòng gì kia là phòng gì….

– Tôi tên là Lâm Minh Triết học lớp 11.

– Cậu thế này mà lớp 11 .

– Đương nhiên, cậu là Ngọc Hân 11A9 phải không ?

– Sao cậu biết.

– Phù hiệu.

Coi suýt quên đã đến phòng giám thị coi không quay đầu chào mà chỉ nói :

– Mong tôi và cậu không gặp nhau lần nào nửa.

Anh nhìn bóng dáng nhỏ bé dựa vào hành lang đi từng bước miệng khẽ mỉm cười nói :

– Tôi mong là vậy.

[…]

Trong lớp học .

– Cậu đi đâu vậy Hân ?

– Liên qua tới cậu à.

– Mình là bạn thân cậu.

– Thân cũng không mượn cậu quản.

Cô bước khập khiễng về chỗ dựa vào bàn, khó khăn :

– Mình xin lỗi vì mình mà cậu…

– Không sao vào học rồi đấy.

Tiếng trống vang lên, mọi người bước nhanh về chỗ vì bây giờ là tiết của cô chủ nhiệm nên phải ngoan một chút. Cô bước vào khuân mặt nghiêm nghị, có thể nói từ đầu năm tới giờ cô chưa cười một lần nào :

– Hôm nay lớp ta có học sinh mới, vào đi.

Cô thơ thẩn nhìn áng mây trên trời thật đẹp và nghĩ tới anh đồ thần khinh lúc nãy, kệ đi việc quan trọng là học và học. Lớp có thêm mấy bạn nữa thì cũng không liên quan tới cô những tiếng thán phục vang lên :

– Hân mày xem đẹp trai chưa kìa.

Nhã Phương bạn cô lên tiếng quay xuống thúc cô, lười nhác lướt ánh mắt lên là anh cô nhíu mày sao…sao lại như vậy chứ. Lúc vào lớp anh đã nhìn qua một lượt mãi mới thấy cô. Cô thấy anh nhìn về phía mình nháy mắt một cái lũ con gái trong lớp ngã rụp ngoài cô.

– Chào các bạn mình là Lâm Dương Triết, mong mọi người giúp đỡ.

– Để cô xếp chỗ cho em.

– Em chọn được rồi ạ.

Không để cho cô giáo chịn anh bước nhanh đi không thèm nhìn nữa cô đánh mắt về phía ngoài cửa sổ một giọng nói vừa quen vừa lạ vang lên :

– Ngọc Hân mình ngồi đây được chứ ?

– Còn chỗ khác mà.

– Nếu đã chọn thì ngồi đó đi.

Anh mỉm cười gật đầu cô giáo nhìn lại cô, cô khó chịu nhìn anh :

– Tại sao cậu lại ở đây.

– Người ta nói nếu hai người lỡ đụng trán nhau thì hai người đấy có duyên lắm đây.

– Xí…nhảm nhí đề nghị cậu ngồi lui ra.

Tay xoa đầu cô anh cười tít mắt :

– Làm gì căng thế ?

– Rối tóc.

Thiên Minh ngồi trên quya xuống khẽ nhíu mày :” sao cô ấy lại thân thiết với cậu ta vậy chứ ? “. Một lời nói cắt ngang tâm trí :” quay lên học đi cô giáo đang nhìn kìa “. Diệu Nhi khẽ nhắc nhở rồi nhìn về phía cô tỏ khó chịu :” Như thế mà cậu vẫn quan tâm cô ta sao ? “.

CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , Ai muốn đọc cmt bên dưới em gửi ạ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bạn thân 10 năm bán đứng tôi vì “trà xanh”… Cái kết đắng ngắt cho nữ sinh bị vu oan!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt