Bạn trai tôi có một đồng nghiệp nữ được anh ta lưu tên trong danh bạ với biệt danh là “thùng rác cảm xúc”.
Tôi còn nói với anh ta rằng gọi người ta như thế không lịch sự chút nào.
Cho đến khi tôi tận mắt nhìn thấy nhật ký trò chuyện của họ, toàn là những lời anh ta phàn nàn về mình.
“Mua có một bó rau thôi mà cô ta có thể cò kè cả nửa ngày, đi siêu thị mua giấy vệ sinh cũng phải so giá từng đồng.”
“Hôm trước lúc chuẩn bị vui vẻ với nhau, mặc dù đã cởi hết đồ rồi, cô ta còn lải nhải vì anh đi vệ sinh văng nước tiểu ra ngoài bồn cầu.”
“Phiền nhất là, Trần Gia cứ mặc bộ đồ ngủ đó, cúi xuống là lộ ra một đống mỡ.”
Khi thấy anh ta mỉa mai dè bỉu về bộ đồ ngủ của tôi, nữ đồng nghiệp kia liền gửi một bức ảnh khoe thân hình gợi cảm sang cho anh ta.
Quan trọng không phải ở chỗ cô ta có đường cong quyến rũ, mà là cô ta chỉ mặc đồ lót, sau đó chụp ảnh gửi qua cho bạn trai người khác.
Bạn trai tôi đã trả lời, “Anh có thể giữ được bình tĩnh như vậy là đều nhờ em làm trạm tiếp nhiên liệu cảm xúc.”
Tôi nhìn anh ta nằm trên ghế sofa, dáng vẻ nhếch nhác kia không khác gì lúc trước.
Cảm xúc của tôi cũng chẳng có gì biến hóa, rất ổn định, thế này thì có nói chia tay cũng là hợp lý.
Tối thứ Sáu, An Hạo Dương ngủ thiếp đi khi đang nhắn tin vớ ai đó.
Tôi lấy điện thoại anh ta để sạc pin, bỗng nghe thấy “ting” một cái, có tin nhắn mới đến.
Người gửi tin nhắn đến được lưu là “thùng rác cảm xúc”, tên thật là Bạch Gia Huệ, đồng nghiệp mới đến làm ở công ty anh ta.
Cô ấy nhắn, “Ngày mai tìm cớ ra ngoài, đỡ phải cãi nhau vào cuối tuần.”
Tôi sững sờ một lúc, rồi lướt ngược lên xem lại.
Càng xem tôi càng thấy rõ rằng mình không cách nào dứt ra khỏi màn hình điện thoại của bạn trai mình được.
Bạch Gia Huệ mới đến chưa đầy ba tháng, mà nhật ký trò chuyện của họ đã có đến 2GB.
Hầu hết đều là An Hạo Dương phàn nàn về tôi.
“Mua có mỗi nắm rau thôi mà cô ta có thể cò kè cả nửa ngày, đi siêu thị mua giấy vệ sinh cũng phải so giá từng đồng.”
“Hôm trước lúc chuẩn bị vui vẻ với nhau, anh đã cởi hết đồ rồi mà cô ta còn lải nhải vì anh đi vệ sinh văng nước tiểu ra ngoài bồn cầu.”
“Phiền nhất là, Trần Gia cứ mặc bộ đồ ngủ đó, cúi xuống là lộ ra một đống mỡ.”
Khi anh ta phàn nàn về bộ đồ ngủ của tôi thì Bạch Gia Huệ lập tức gửi một bức ảnh khoe thân hình gợi cảm sang cho anh ta.
Quan trọng không phải là vì cô ta có đường cong quyến rũ, mà là cô ta chỉ mặc mỗi bộ đồ lót rồi chụp hình gửi sang cho bạn trai tôi.
An Hạo Dương trả lời cô ta, “Anh có thể giữ được bình tĩnh đến bây giờ, đều nhờ em làm trạm tiếp nhiên liệu cảm xúc.”
Tôi lặng lẽ đặt điện thoại xuống, trong lòng đầy cảm giác nghẹt thở.
Cảm giác này kéo dài đến tận sáng hôm sau.
Tôi không nói gì, vẫn dọn dẹp nhà cửa, rồi vắt cây lau nhà bắt đầu lau sàn.
An Hạo Dương nằm nghiêng trên ghế sofa, vừa mở mắt ra đã nhắn tin.
“Dịch chân ra một chút, anh có thể đi dép vào được không, sàn bẩn rồi.”
Anh ta nhấc chân lên rồi lại đặt xuống, mặt đầy vẻ khó chịu.
Sau đó anh ta nhảy dựng lên, cầm lấy áo khoác và đi ra ngoài.
“Làm chút việc nhà thôi mà em cũng nhiều chuyện, thấy anh chướng mắt thì anh đi chỗ khác cho em vừa lòng có được không?”
Nhưng tôi rõ ràng thấy ánh mắt anh ta lóe lên một tia đắc ý.
Thay giày và ra ngoài liền một mạch, cửa còn bị anh ta đóng rầm một cái.
Chờ cái cớ này lâu rồi đúng không?
Những tháng qua, anh ta thường xuyên bỏ đi mà không nói một lời.
Lúc này, tôi đi đến cửa sổ và nhìn xuống, thấy anh ta bước đi nhẹ nhàng, cúi đầu liên tục trả lời tin nhắn.
Quay lại nhìn đệm ghế sofa bị anh ta nằm đến nỗi nhăn nhúm hết lại.
Lúc này tôi bỗng cảm thấy chán ghét anh ta đến cực điểm.
Chiều tối, An Hạo Dương gọi điện bảo tôi đến đón anh ta.
Nghe thấy xung quanh rất ồn ào, anh ta gần như phải hét lên vào điện thoại.
“Anh uống rượu rồi, em mang áo khoác đến.”
Không chờ tôi từ chối, anh ta nhanh chóng nói địa chỉ rồi cúp máy.
Trên đường kẹt xe, lúc ngồi trong xe, trong đầu tôi hiện lên đầy những lời anh ta phàn nàn về mình.
Đối lập với đó là sự an ủi của Bạch Gia Huệ dành cho anh ta.
“Phụ nữ không phải đều như thế sao? Đây là họ biết anh không thể rời xa họ.”
Tôi nghĩ những lời này đối với An Hạo Dương rất có tác dụng.
Nhưng với tôi, từng chữ như có gai nhọn, đâm chi chít vào lòng.
Khi vừa đến nơi liền trông thấy An Hạo Dương đang dựa vào Bạch Gia Huệ.
Trên bàn nướng bên đường đầy những mảnh vụn, dưới đất nằm lộn xộn vài chai rượu trống rỗng.
Trần Gia lặng người đứng nhìn An Hạo Dương say xỉn dựa vào Bạch Gia Huệ giữa quán nướng vỉa hè. Mùi thức ăn khét lẹt, khói thuốc lá bay lơ lửng. Xung quanh là những chai rượu rỗng ngổn ngang, mảnh vụn đồ ăn vương vãi trên mặt bàn. An Hạo Dương, với ánh mắt lờ đờ, lẩm bẩm điều gì đó mà Trần Gia không nghe rõ. Bạch Gia Huệ, khoác tay anh ta, mỉm cười một cách quyến rũ.
Một sự trống rỗng cùng cực bao trùm lấy Trần Gia. Trái tim cô như đóng băng, không còn cảm thấy đau đớn, chỉ còn sự chai sạn. Cô nhớ lại những lời phàn nàn của An Hạo Dương về mình, nhớ lại hình ảnh Bạch Gia Huệ gửi ảnh đồ lót. Giờ đây, mọi thứ như một bức tranh biếm họa méo mó. Cô quay lưng, bước đi mà không một lời giải thích, để lại phía sau hình ảnh hai người họ hòa quyện trong ánh đèn mờ ảo của quán nướng.
Trần Gia lặng người đứng nhìn An Hạo Dương say xỉn dựa vào Bạch Gia Huệ giữa quán nướng vỉa hè. Mùi thức ăn khét lẹt, khói thuốc lá bay lơ lửng. Xung quanh là những chai rượu rỗng ngổn ngang, mảnh vụn đồ ăn vương vãi trên mặt bàn. An Hạo Dương, với ánh mắt lờ đờ, lẩm bẩm điều gì đó mà Trần Gia không nghe rõ. Bạch Gia Huệ, khoác tay anh ta, mỉm cười một cách quyến rũ.
Một sự trống rỗng cùng cực bao trùm lấy Trần Gia. Trái tim cô như đóng băng, không còn cảm thấy đau đớn, chỉ còn sự chai sạn. Cô nhớ lại những lời phàn nàn của An Hạo Dương về mình, nhớ lại hình ảnh Bạch Gia Huệ gửi ảnh đồ lót. Giờ đây, mọi thứ như một bức tranh biếm họa méo mó. Cô quay lưng, bước đi mà không một lời giải thích, để lại phía sau hình ảnh hai người họ hòa quyện trong ánh đèn mờ ảo của quán nướng.
Trần Gia rảo bước trên con phố quen thuộc, tiếng xe cộ ồn ào bỗng trở nên xa vời. Cô không biết mình đi đâu, chỉ đơn giản là muốn rời xa nơi đó càng nhanh càng tốt. Không gian xung quanh dường như đặc quánh lại, nghẹt thở. Cô khẽ đưa tay lên ngực, nơi trái tim đang đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Sự ghê tởm dâng lên cuồn cuộn trong lòng cô.
Đột nhiên, một giọng nói lè nhè vang lên ngay sát tai, khiến Trần Gia giật bắn mình.
AN HẠO DƯƠNG
(Giọng say xỉn, nồng nặc mùi rượu)
Em… em đến rồi à?
Trần Gia chết sững. Cô chậm rãi quay đầu lại. An Hạo Dương đứng đó, chân nam đá chân chiêu, dựa hẳn vào người Bạch Gia Huệ. Anh ta nhìn Trần Gia, nở một nụ cười nhếch mép đầy khó chịu. Nhưng điều khiến Trần Gia run lên không phải là cái cười đó, mà là cách An Hạo Dương siết nhẹ cánh tay Bạch Gia Huệ đang khoác trên vai mình.
AN HẠO DƯƠNG
(Tiếp tục, giọng ngày càng lơ lớ)
Mau… mau đỡ anh về đi. Anh… anh say quá rồi.
Hắn ta đưa tay ra về phía Trần Gia, một bàn tay dính đầy dầu mỡ từ đồ ăn.
Trần Gia nhìn bàn tay ấy, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt, ánh mắt vô hồn của An Hạo Dương. Cô nhìn cả Bạch Gia Huệ đứng bên cạnh, nhìn cái cách cô ta mỉm cười đầy đắc thắng. Mọi thứ bỗng trở nên rõ ràng đến tàn nhẫn. Sự ghê tởm lúc nãy giờ đây biến thành một cơn buồn nôn dữ dội. Cô cảm thấy mình như đang đứng giữa một bãi rác.
Trần Gia không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào mắt An Hạo Dương. Trong đáy mắt cô, không còn chút tình cảm nào sót lại, chỉ còn sự lạnh lẽo và một lời tuyên án không lời. Cô ghê tởm. Ghê tởm đến tận cùng. Cô thấy mình như bị lột trần, mọi sự tôn trọng, mọi tình yêu cô dành cho hắn ta đều bị giẫm đạp không thương tiếc.
Trần Gia hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cơn buồn nôn. Cô quay mặt đi, không thèm nhìn An Hạo Dương thêm một giây nào nữa.
TRẦN GIA
(Giọng lạnh băng, gần như không có cảm xúc)
Anh tự đi mà về.
Nói rồi, Trần Gia quay gót, sải bước thật nhanh, bỏ lại phía sau An Hạo Dương đang ngã nghiêng và Bạch Gia Huệ vẫn giữ nụ cười đầy thách thức. Cô không dám ngoái lại, chỉ muốn chạy thật xa, thật xa khỏi cái cảnh tượng kinh tởm đó. Tiếng An Hạo Dương vẫn còn vọng lại, nhưng Trần Gia đã quyết tâm không bao giờ nghe thấy nữa. Cô biết, từ giây phút này, mọi thứ đã kết thúc.
Trần Gia bước đi, bóng lưng cô nhỏ dần trong màn đêm. An Hạo Dương loạng choạng, đưa tay ra như muốn níu giữ, nhưng chỉ chạm vào không khí. Bạch Gia Huệ, với nụ cười vẫn còn đọng trên môi, nhìn theo bóng lưng Trần Gia.
**CẢNH TIẾP THEO**
**SIÊU THỊ – SÁNG HÔM SAU**
Ánh đèn huỳnh quang sáng trưng của siêu thị phản chiếu lên những kệ hàng đầy ắp. Trần Gia, với vẻ mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt quyết tâm, đang cẩn thận lựa chọn từng món đồ. Cô lấy một giỏ hàng nhỏ, lướt qua các loại rau củ tươi ngon.
AN HẠO DƯƠNG
(Bước đến, giọng có chút khó chịu)
Em đang làm gì ở đây vậy? Anh tưởng em còn giận anh.
Trần Gia không ngẩng đầu lên, tiếp tục cho một bó rau vào giỏ.
TRẦN GIA
(Giọng đều đều)
Em đi chợ.
AN HẠO DƯƠNG
(Cười khẩy)
Đi chợ? Em cứ thích phung phí tiền vào mấy thứ lặt vặt này làm gì không biết. Em không nhớ lần trước anh đã nói gì à?
Trần Gia dừng tay, nhìn thẳng vào mắt An Hạo Dương.
TRẦN GIA
Em nhớ. Anh nói em tiêu xài hoang phí. Anh nói em chỉ biết mua sắm.
AN HẠO DƯƠNG
(Tiến lại gần hơn, hạ giọng)
Thì đúng là vậy mà. Em xem, những thứ này có cần thiết không? Thà mình để dành tiền mua cái gì đó giá trị hơn.
AN HẠO DƯƠNG
(Tiếp tục, giọng đầy vẻ tính toán)
Vợ chồng mình còn phải tính cho tương lai. Em cứ lãng phí thế này sao được?
Trần Gia nhìn anh ta, trong lòng dâng lên một cảm giác trống rỗng lạ kỳ. Cô không còn cảm thấy tức giận, chỉ có một sự lạnh lẽo bao trùm.
TRẦN GIA
(Giọng chậm rãi, như đang tự nói với mình)
Anh nói đúng. Chúng ta cần tính cho tương lai.
Cô đặt giỏ hàng xuống, ánh mắt quét qua An Hạo Dương một lượt, rồi quay lưng bước đi, bỏ lại anh ta đứng một mình giữa lối đi. An Hạo Dương ngớ người ra, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
**CĂN HỘ CỦA TRẦN GIA VÀ AN HẠO DƯƠNG – CHIỀU TỐI**
Căn hộ vẫn gọn gàng, ngăn nắp như mọi khi. Trần Gia đang ngồi ở bàn làm việc, trước mặt là chiếc laptop đã mở sẵn. Cô lướt qua các trang web tuyển dụng, ánh mắt chăm chú.
Cùng lúc đó, An Hạo Dương bước vào nhà, trên tay cầm một túi đồ ăn mang về. Anh ta đặt túi đồ xuống bàn ăn, gọi với vào phòng ngủ.
AN HẠO DƯƠNG
(Giọng có vẻ thoải mái)
Em ăn gì chưa? Anh mua đồ ăn về rồi đây. Hôm nay có món em thích.
Trần Gia bước ra khỏi phòng làm việc, tay cô cầm theo một chiếc vali nhỏ.
AN HẠO DƯƠNG
(Nhìn thấy chiếc vali, ngạc nhiên)
Em làm gì với cái vali đó vậy?
TRẦN GIA
(Giọng bình thản)
Em đi.
AN HẠO DƯƠNG
(Cười lớn, cho rằng Trần Gia đang đùa)
Đi đâu? Em lại giận dỗi gì nữa à? Anh xin lỗi là được chứ gì.
TRẦN GIA
(Lắc đầu, ánh mắt kiên định)
Không. Em không giận dỗi. Em đi thật.
An Hạo Dương sững người, nụ cười tắt hẳn trên môi. Anh ta nhìn chằm chằm vào Trần Gia, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu nào đó cho thấy cô đang nói đùa.
AN HẠO DƯƠNG
(Giọng bắt đầu có chút hoảng hốt)
Em… em đang nói gì vậy? Em đi đâu cơ chứ?
TRẦN GIA
(Nhìn thẳng vào mắt An Hạo Dương)
Em đã tìm được một công việc ở xa. Họ đã đồng ý nhận em.
An Hạo Dương cảm thấy như có ai đó vừa đấm vào bụng mình. Anh ta lùi lại vài bước, tay run rẩy.
AN HẠO DƯƠNG
(Giọng lạc đi)
Không… không thể nào. Em không được bỏ anh. Em không được làm vậy.
TRẦN GIA
(Nhẹ nhàng, nhưng dứt khoát)
Em xin lỗi. Nhưng em phải đi.
Cô bước về phía cửa, kéo chiếc vali theo sau. An Hạo Dương lao tới, cố gắng giữ tay cô lại.
AN HẠO DƯƠNG
(Hoảng loạn tột độ)
Không! Em không được đi! Em yêu anh mà! Em không thể bỏ anh một mình được!
Trần Gia nhìn bàn tay anh ta đang bám lấy mình, rồi nhìn lên khuôn mặt méo mó vì sợ hãi của anh ta. Cô khẽ giật tay ra, động tác dứt khoát nhưng không hề bạo lực.
TRẦN GIA
(Giọng nói cuối cùng, vang lên như một lời tuyên án)
Tạm biệt, An Hạo Dương.
Cô mở cửa, bước ra ngoài, đóng sập cửa lại phía sau. An Hạo Dương đứng chết trân giữa phòng khách, tiếng bước chân của Trần Gia xa dần, để lại một khoảng không tĩnh lặng đến rợn người. Anh ta đưa tay ôm lấy đầu, cảm giác mọi thứ sụp đổ xung quanh mình.
CĂN HỘ CỦA TRẦN GIA VÀ AN HẠO DƯƠNG – CHIỀU TỐI
Trần Gia nhìn thẳng vào An Hạo Dương và Bạch Gia Huệ một lần cuối cùng, không nói bất kỳ lời nào, sau đó quay lưng bước đi dứt khoát. Trong lòng cô trào dâng một cảm giác giải thoát lạ kỳ, xen lẫn nỗi đau âm ỉ của một sự kết thúc.
Bạch Gia Huệ khẽ nhếch mép cười, ánh mắt lướt qua An Hạo Dương đầy ẩn ý. An Hạo Dương vẫn đứng đó, vẻ mặt thất thần, đôi mắt dõi theo bóng lưng Trần Gia khuất dần. Anh ta không hiểu tại sao mọi thứ lại diễn ra nhanh như vậy, tại sao một lời tạm biệt chỉ đơn giản lại mang sức nặng như một lời tuyên án.
**CĂN HỘ CỦA TRẦN GIA VÀ AN HẠO DƯƠNG – BUỔI SÁNG HÔM SAU**
Không khí trong căn hộ đặc quánh sự im lặng. An Hạo Dương ngồi trên ghế sofa, mắt vô hồn nhìn vào màn hình TV đang phát chương trình nhạt nhẽo. Chiếc vali nhỏ của Trần Gia đã biến mất, mang theo cả một phần cuộc sống của anh ta. Anh ta lục lọi trí nhớ, cố gắng tìm lại những khoảnh khắc hạnh phúc, nhưng tất cả giờ đây chỉ còn là những mảnh ghép rời rạc, bị che phủ bởi bóng tối của sự phản bội và dối trá.
Anh ta với tay lấy điện thoại, lướt qua danh bạ. Bàn tay run rẩy dừng lại ở tên “Bạch Gia Huệ”. Anh ta ngập ngừng, rồi bấm gọi.
AN HẠO DƯƠNG
(Giọng khàn đặc)
Huệ à…
Bạch Gia Huệ bắt máy ngay lập tức. Giọng cô vẫn ngọt ngào, nhưng ẩn chứa một sự thâm hiểm khó dò.
BẠCH GIA HUỆ
Anh gọi em có chuyện gì không? Sáng ra đã làm phiền anh rồi.
AN HẠO DƯƠNG
(Hít một hơi sâu)
Em… em có biết Trần Gia đi đâu không? Cô ấy… cô ấy bỏ đi rồi.
Bạch Gia Huệ im lặng trong vài giây. An Hạo Dương cảm thấy một sự lạnh lẽo bò dọc sống lưng.
BẠCH GIA HUỆ
Anh sao vậy? Cô ấy đi là đúng rồi. Đàn ông các anh, lúc nào cũng thế. Khi có được rồi thì không biết trân trọng.
Giọng Bạch Gia Huệ bắt đầu trở nên gay gắt hơn.
BẠCH GIA HUỆ
Anh cứ nghĩ em là cái thùng rác cảm xúc của anh à? Lúc nào anh buồn, anh tổn thương là lại tìm đến em tâm sự. Còn khi mọi chuyện ổn thỏa thì anh lại quay về với cô ta. Anh có bao giờ nghĩ cho cảm xúc của em không?
An Hạo Dương chết lặng. Anh ta nhận ra mình đã quá tin tưởng Bạch Gia Huệ, đã quá xem thường sự quyến rũ và khả năng thao túng của cô ta.
AN HẠO DƯƠNG
(Lắp bắp)
Anh… anh xin lỗi. Anh không cố ý…
BẠCH GIA HUỆ
(Cắt ngang)
Anh xin lỗi à? Anh có biết anh đã làm gì không? Anh đã để cô ta phát hiện ra mọi thứ. Anh đã để em phải làm cái việc bẩn thỉu này.
An Hạo Dương càng thêm hoang mang.
AN HẠO DƯƠNG
Cô ấy phát hiện? Phát hiện cái gì chứ?
BẠCH GIA HUỆ
(Giọng đầy vẻ đắc thắng)
Anh tưởng em giấu kỹ lắm sao? Cái tin nhắn 2GB kia, anh nghĩ nó để làm gì? Anh nghĩ anh có thể lừa dối em và cô ta mãi sao?
An Hạo Dương cảm thấy đầu óc quay cuồng. Anh ta nhớ lại những tin nhắn, những lời phàn nàn về Trần Gia mà anh ta từng gửi cho Bạch Gia Huệ. Anh ta nhớ cả những bức ảnh đồ lót mà cô ta đã gửi lại. Tất cả giờ đây đều hiện về như những bóng ma, ám ảnh anh ta.
AN HẠO DƯƠNG
(Thều thào)
Không… không thể nào…
BẠCH GIA HUỆ
(Cười khẩy)
Anh nghĩ em là ai chứ? Em không phải là người để anh tùy tiện xả giận rồi bỏ đi. Em có kế hoạch của em. Và anh, chỉ là một quân cờ trong đó thôi.
Bạch Gia Huệ cúp máy. An Hạo Dương ngã gục xuống sàn, tiếng thở dốc hòa lẫn với tiếng khóc nấc nghẹn ngào. Anh ta đã mất tất cả, không chỉ là tình yêu của Trần Gia, mà còn là sự tự tôn và tương lai của chính mình. Giờ đây, anh ta chỉ còn lại nỗi hối hận và sự trống rỗng đến cùng cực.
QUÁN NƯỚNG VỈA HÈ – CHIỀU TỐI
Trần Gia dừng bước. Ánh đèn đường vàng vọt hắt lên khuôn mặt cô, làm nổi bật nét cứng rắn nhưng cũng ẩn chứa sự đau đớn. Cô đứng đó, giữa dòng người tấp nập, nhìn chăm chú vào một bàn nướng nhỏ. An Hạo Dương đang ngồi đó, dựa sát vào Bạch Gia Huệ, tay anh ta vuốt ve lưng cô ta một cách vô tư. Cảnh tượng trước mắt cô không khác gì một nhát dao cứa vào tim.
An Hạo Dương chợt ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Trần Gia. Nụ cười trên môi anh ta tắt lịm, thay vào đó là vẻ ngạc nhiên tột độ, rồi dần biến thành sự bực bội.
AN HẠO DƯƠNG
(Vọng ra, giọng hơi cao)
Trần Gia! Em đi đâu đấy? Không phải đến đón anh à?!
Giọng anh ta vang lên giữa tiếng xì xào của quán nướng, thu hút sự chú ý của vài người xung quanh. Trần Gia không quay đầu lại. Cô không muốn cho An Hạo Dương thấy sự run rẩy đang cố gắng kìm nén. Cô bước chân vững vàng hơn, mỗi bước đi khẳng định một quyết định đã được đưa ra. Tiếng gọi của An Hạo Dương như một sự níu kéo yếu ớt, một phản ứng bản năng trước sự mất mát.
Bạch Gia Huệ nhìn theo hướng Trần Gia vừa đi, một nụ cười nhếch mép khó dò hiện lên. Cô ta khẽ dựa vào An Hạo Dương, thì thầm vào tai anh ta.
BẠCH GIA HUỆ
(Giọng ngọt ngào nhưng đầy mỉa mai)
Anh gọi cô ấy làm gì? Cô ấy đã có ý định đi rồi còn gì. Anh không thấy sao? Cô ấy đã có nơi mới, không cần anh nữa đâu.
An Hạo Dương quay lại nhìn Bạch Gia Huệ, rồi lại nhìn về phía Trần Gia đang ngày càng xa. Anh ta cảm thấy một sự trống rỗng quen thuộc lại xâm chiếm.
AN HẠO DƯƠNG
(Thều thào, giọng đầy bất lực)
Em… em có chuyện gì với cô ấy sao?
BẠCH GIA HUỆ
(Cười khẩy)
Chuyện gì với cô ấy ư? Anh nói xem, anh có bao giờ thực sự chung thủy với cô ấy chưa? Anh cứ nghĩ em là cái thùng rác cảm xúc của anh à? Lúc nào anh buồn, anh tổn thương là lại tìm đến em tâm sự. Còn khi mọi chuyện ổn thỏa thì anh lại quay về với cô ta. Anh có bao giờ nghĩ cho cảm xúc của em không?
Lời nói của Bạch Gia Huệ như một tiếng chuông cảnh tỉnh, nhưng giờ đây đã quá muộn. An Hạo Dương nhìn xuống bàn tay mình, nơi vẫn còn vương lại chút hơi ấm từ bàn tay của Bạch Gia Huệ. Anh ta nhớ lại những tin nhắn, những lời phàn nàn về Trần Gia mà anh ta từng gửi cho cô ta. Anh ta nhớ cả những bức ảnh đồ lót mà cô ta đã gửi lại, như một lời thách thức.
AN HẠO DƯƠNG
(Giọng lạc đi)
Anh… anh xin lỗi. Anh không cố ý…
BẠCH GIA HUỆ
(Cắt ngang, giọng đầy đắc thắng)
Anh xin lỗi à? Anh có biết anh đã làm gì không? Anh đã để cô ta phát hiện ra mọi thứ. Anh đã để em phải làm cái việc bẩn thỉu này. Cái tin nhắn 2GB kia, anh nghĩ nó để làm gì? Anh nghĩ anh có thể lừa dối em và cô ta mãi sao?
An Hạo Dương ngẩng đầu lên nhìn Bạch Gia Huệ, ánh mắt anh ta giờ đây đầy tuyệt vọng và sợ hãi.
AN HẠO DƯƠNG
(Thều thào)
Không… không thể nào…
Bạch Gia Huệ đứng dậy, phủi nhẹ quần áo, một nụ cười lạnh lùng hiện trên môi.
BẠCH GIA HUỆ
Anh nghĩ em là ai chứ? Em không phải là người để anh tùy tiện xả giận rồi bỏ đi. Em có kế hoạch của em. Và anh, chỉ là một quân cờ trong đó thôi.
Cô ta quay lưng bước đi, bỏ lại An Hạo Dương một mình trong tiếng ồn ào của quán nướng. An Hạo Dương sụp đổ, anh ta chỉ còn lại nỗi hối hận và sự trống rỗng.
CĂN HỘ CỦA TRẦN GIA VÀ AN HẠO DƯƠNG – BUỔI TỐI
Trần Gia bước vào căn hộ quen thuộc. Không một tiếng động, cô tắt đèn ngay từ cửa. Bóng tối bao trùm, chỉ còn những mảng sáng lờ mờ hắt vào từ cửa sổ. Cô không hề chần chừ, đôi chân vững vàng đưa cô thẳng vào phòng ngủ.
Cô mở chiếc vali đã chuẩn bị sẵn. Khung cảnh quen thuộc của căn phòng, của cuộc sống chung với An Hạo Dương giờ đây như một vết thương rỉ máu. Nhưng Trần Gia không để nó níu giữ. Tay cô thoăn thoắt gấp quần áo, xô chúng vào vali một cách dứt khoát. Mỗi món đồ cô cầm lên, mỗi cử động cô thực hiện đều mang một sự lạnh lùng đến tàn nhẫn.
Khuôn mặt cô dưới ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài không biểu lộ bất kỳ giọt nước mắt nào. Chỉ có sự mệt mỏi hằn sâu nơi khóe mắt, sự kiên định xiết chặt đường nét hàm. Sự phản bội của An Hạo Dương, những lời phũ phàng của Bạch Gia Huệ, tất cả đã tôi luyện cô thành một con người khác. Quyết tâm rời đi, bỏ lại tất cả phía sau, đang cháy bỏng mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Cô lấy bàn chải đánh răng, lọ kem, những vật dụng cá nhân nhỏ nhặt. Mỗi thứ đều được đặt vào vali một cách có trật tự, như thể cô đang dọn dẹp một quá khứ đã kết thúc. Chiếc điện thoại rung lên trên bàn. Màn hình sáng lên, là tin nhắn mới từ An Hạo Dương. Cô liếc nhìn, không một chút cảm xúc. “Em đang ở đâu vậy? Anh xin lỗi.”
Trần Gia khẽ nhếch môi, một nụ cười chua chát. Cô bỏ điện thoại vào túi xách, rồi tiếp tục công việc. Tiếng sụt sịt khe khẽ vang lên từ phòng khách. An Hạo Dương đã về, có lẽ vẫn đang chìm đắm trong sự hối hận và tuyệt vọng mà Bạch Gia Huệ đã gieo rắc. Nhưng Trần Gia không quan tâm nữa. Cô đã ra quyết định. Cuộc sống của cô, dù có cay đắng, giờ đây sẽ do chính cô nắm giữ.
Cô đóng sập vali. Một âm thanh dứt khoát. Cô đứng dậy, nhìn quanh căn phòng một lần cuối. Không còn vương vấn, không còn luyến tiếc. Cô bước ra khỏi phòng ngủ, không thèm nhìn về phía phòng khách đang có tiếng An Hạo Dương gục đầu. Cô mở cửa chính, bước ra ngoài. Không ngoảnh lại.
CĂN HỘ CỦA TRẦN GIA VÀ AN HẠO DƯƠNG – TỐI THỨ SÁU
Điện thoại trong túi Trần Gia rung lên không ngừng. Cô bước nhanh ra khỏi cửa căn hộ, dáng vẻ kiên quyết. Tiếng chuông báo tin nhắn mới vang lên dồn dập. An Hạo Dương đang cố liên lạc, nhưng cô phớt lờ. Cô cứ bước đi, như thể không nghe thấy gì.
Vài giây sau, một tin nhắn hiện lên màn hình điện thoại đặt trên bàn cạnh cửa ra vào. Trần Gia đã kịp liếc qua trước khi ra khỏi phòng.
MÀN HÌNH ĐIỆN THOẠI – TIN NHẮN
AN HẠO DƯƠNG
Em đang làm cái quái gì vậy? Về nhà ngay!
Trần Gia không hề dừng bước. Lòng cô phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng. Cô biết An Hạo Dương đang hoảng loạn, biết anh ta có lẽ còn đang suy sụp vì sự ra đi đột ngột của cô. Nhưng mọi thứ đã quá muộn. Những lời lẽ tàn nhẫn, những hành động phản bội đã khắc sâu trong tâm trí cô. Cô đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này, đã dồn nén cảm xúc đủ lâu.
Trên màn hình điện thoại, một tin nhắn khác từ An Hạo Dương hiện lên.
AN HẠO DƯƠNG
Anh sai rồi, Gia. Làm ơn quay về đi. Anh xin lỗi.
Trần Gia bước ra hành lang, tiếng đóng cửa vang lên dứt khoát. Cô không có ý định trả lời. Cô đã nói lời tạm biệt bằng hành động, bằng sự ra đi im lặng nhưng đầy mạnh mẽ. Cô bước xuống cầu thang, tiếng bước chân đều đặn vang vọng trong không gian vắng lặng. Mỗi bước đi của cô là một sự giải thoát. Cô đang tiến về một tương lai không có An Hạo Dương, không có những dối trá và phản bội. Cuộc sống của cô, giờ đây, sẽ do cô tự quyết định.
TRẦN GIA KÉO CHIẾC VALI BỊ CŨ KỸ RA KHỎI CĂN HỘ. Tiếng khóa cửa lách cách vang lên, nhỏ bé nhưng dứt khoát. Đó là âm thanh của một cánh cửa đã khép lại vĩnh viễn. Trần Gia đứng lặng lẽ ngoài hành lang, vai cô trĩu nặng. Một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ, nhường chỗ cho cảm giác trống trải đến lạ. Cuộc tình tưởng chừng bền chặt giờ đây chỉ còn là một vết sẹo nhạt màu. Cô nhìn lại cánh cửa một lần cuối, nơi từng chứa đựng những kỷ niệm, những cuộc cãi vã và cả những lời dối trá. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một không gian đã thuộc về quá khứ.
Cô hít một hơi thật sâu, mùi không khí bên ngoài phảng phất chút se lạnh của buổi sáng sớm. Sương đêm còn đọng lại trên lá cây ngoài ban công chung cư. Trần Gia siết chặt quai vali, bóng lưng cô nhỏ dần trên hành lang vắng lặng. Trên tay cô, chiếc điện thoại im lìm, không còn tin nhắn nào từ An Hạo Dương. Sự im lặng đó, đôi khi, còn đáng sợ hơn cả những lời van xin. Cô không biết An Hạo Dương đang làm gì trong căn hộ đó, liệu anh ta có đang hối hận hay chỉ đang tìm cách biện minh cho hành động của mình. Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.
Trần Gia bước xuống cầu thang bộ, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước. Cô không nhìn lại. Cô đã chọn cách ra đi, chọn cách cắt đứt mọi sợi dây ràng buộc. Chiếc vali trên tay như đang kéo cô về phía một chân trời mới, một tương lai không có An Hạo Dương, không có Bạch Gia Huệ và không còn những đêm dài suy tư về sự phản bội.
MỘT GIỜ SAU.
Trần Gia ngồi trong một quán cà phê vỉa hè nhỏ, gọi một ly cà phê đen đắng. Ánh nắng ban mai yếu ớt hắt lên mặt cô, làm dịu đi phần nào vẻ mệt mỏi. Cô lấy điện thoại ra, mở lại đoạn nhật ký trò chuyện với An Hạo Dương. 2GB dung lượng chứa đựng những lời yêu thương giả dối, những lời phàn nàn về thói quen mua sắm của cô ở siêu thị, và giờ đây, là những tin nhắn cuối cùng. Cô lướt qua, trái tim thắt lại khi đọc lại những lời anh ta trút bầu tâm sự với Bạch Gia Huệ. Lời phàn nàn về cô, những lời than thở về áp lực cuộc sống, tất cả đều được “thùng rác cảm xúc” mang tên Bạch Gia Huệ đón nhận một cách “tuyệt vời”.
Và rồi, dòng tin nhắn cuối cùng hiện lên. Kèm theo đó là một bức ảnh. Một bức ảnh đồ lót. Trần Gia gần như nôn khan. Cô đã nhìn thấy tất cả. Sự phản bội, sự khinh bỉ, tất cả gói gọn trong một tin nhắn. Cô đóng sập điện thoại, cảm giác ghê tởm dâng lên tột độ. Cái gánh nặng kia, giờ đây, đã biến thành một khối u nhọt trong lòng cô.
Trần Gia đứng dậy, bỏ lại ly cà phê còn một nửa. Cô cần phải làm gì đó. Cô không thể cứ ngồi đây và để nỗi đau này gặm nhấm mình. Cô cần một sự trả thù. Một sự trả thù đủ đau đớn để khiến An Hạo Dương và Bạch Gia Huệ phải hối hận.
CHIỀU TỐI.
Bên ngoài công ty của An Hạo Dương, Trần Gia dừng xe. Cô nhìn vào trong, thấy An Hạo Dương đang bước ra cùng với Bạch Gia Huệ. Họ cười nói vui vẻ, vai kề vai. An Hạo Dương đặt tay lên vai cô ta một cách tự nhiên, như thể đó là điều hiển nhiên. Bạch Gia Huệ dựa đầu vào vai anh, nụ cười ngọt ngào. Trần Gia nhìn cảnh tượng đó, cơn tức giận dâng lên như thủy triều. Cô đã nghĩ mình đã chuẩn bị tinh thần, nhưng khi tận mắt chứng kiến, trái tim cô như bị hàng ngàn mũi dao đâm vào.
Cô đã đủ kiên nhẫn. Cô đã đủ tổn thương. Giờ là lúc để cho họ biết thế nào là hậu quả. Trần Gia nhấn ga, chiếc xe lao đi trong màn đêm, bỏ lại phía sau hai con người tội lỗi đang vui vẻ trên con đường dẫn đến sự sụp đổ của chính họ.
CHIỀU TỐI.
Bên ngoài công ty của An Hạo Dương, Trần Gia dừng xe. Cô nhìn vào trong, thấy An Hạo Dương đang bước ra cùng với Bạch Gia Huệ. Họ cười nói vui vẻ, vai kề vai. An Hạo Dương đặt tay lên vai cô ta một cách tự nhiên, như thể đó là điều hiển nhiên. Bạch Gia Huệ dựa đầu vào vai anh, nụ cười ngọt ngào. Trần Gia nhìn cảnh tượng đó, cơn tức giận dâng lên như thủy triều. Cô đã nghĩ mình đã chuẩn bị tinh thần, nhưng khi tận mắt chứng kiến, trái tim cô như bị hàng ngàn mũi dao đâm vào.
Cô đã đủ kiên nhẫn. Cô đã đủ tổn thương. Giờ là lúc để cho họ biết thế nào là hậu quả. Trần Gia nhấn ga, chiếc xe lao đi trong màn đêm, bỏ lại phía sau hai con người tội lỗi đang vui vẻ trên con đường dẫn đến sự sụp đổ của chính họ.
TỐI THỨ SÁU.
Căn hộ của Trần Gia và An Hạo Dương. An Hạo Dương lảo đảo bước vào nhà, tay loạng choạng tìm chiếc chìa khóa. Cánh cửa bật mở. Một sự im lặng lạ thường bao trùm lấy không gian. Không có tiếng chào đón, không có tiếng bước chân quen thuộc. An Hạo Dương lơ đãng nhìn quanh. Phòng khách trống trải đến kỳ lạ. Chiếc sofa anh vẫn hay nằm, chiếc bàn ăn nơi họ từng chia sẻ bữa tối, tất cả đều không còn. Thay vào đó là một khoảng không mênh mông, chỉ còn những vết tích mờ nhạt.
Anh ta cau mày, sự bực tức ban đầu thay thế cho cơn say. “Trần Gia! Em đâu rồi?” Giọng anh ta vang lên, nghe lạc lõng trong căn nhà vắng. Anh ta bước vào phòng ngủ. Giường trống trơn. Tủ quần áo mở toang, để lộ những ngăn kệ trống rỗng. Đồ đạc cá nhân của Trần Gia, từ quần áo, sách vở, đến những món đồ trang sức nhỏ, tất cả đều đã biến mất. Chỉ còn lại những khoảng trống lạnh lẽo, phơi bày sự thật phũ phàng.
Gương mặt An Hạo Dương dần hiện lên vẻ hoang mang. Anh ta bắt đầu bước nhanh hơn, chạy dọc hành lang, mở tung các cánh cửa. Nhà vệ sinh, nhà bếp, phòng làm việc tạm bợ… mọi ngóc ngách đều bị lục soát. Nhưng kết quả vẫn chỉ là sự trống rỗng đến đáng sợ. Sự bực tức ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một cảm giác bất an len lỏi trong tâm trí.
Rồi, trong một thoáng tĩnh lặng, khi ánh mắt anh ta lướt qua khoảng trống trên tường nơi từng treo bức ảnh hai người, một sự nhận thức kinh hoàng ập đến. Trần Gia đã thực sự rời đi. Không phải là một cuộc cãi vã tạm thời, không phải là một lời đe dọa suông. Cô ấy đã biến mất, mang theo tất cả.
Hoang mang nhanh chóng chuyển sang sợ hãi. An Hạo Dương đứng sững giữa căn nhà trống. Anh ta không còn nghe thấy tiếng nhạc, không còn ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc. Chỉ còn lại sự tĩnh mịch đến rợn người. Anh ta run rẩy, nhìn quanh căn hộ giờ đây xa lạ. Cái cảm giác mất mát ban đầu nhanh chóng biến thành nỗi sợ hãi tột độ. Anh ta đã làm gì? Cô ấy đã đi đâu? Và quan trọng hơn, anh ta sẽ đối mặt với điều gì đây? Bóng tối trong căn hộ dường như đang bao trùm lấy anh ta, nuốt chửng mọi chút lý trí còn sót lại.
SÁNG HÔM SAU.
Căn hộ giờ chỉ còn là một cái vỏ rỗng. An Hạo Dương run rẩy, quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo. Điện thoại anh ta rơi ra khỏi tay, lăn lóc trên sàn. Tiếng chuông điện thoại vang lên từ màn hình điện thoại, lặp đi lặp lại.
An Hạo Dương vội vàng nhặt điện thoại lên, ánh mắt dại đi vì sợ hãi và hoảng loạn. Màn hình hiển thị tên “Trần Gia”. Anh ta hít một hơi sâu, cố gắng điều chỉnh giọng nói.
AN HẠO DƯƠNG
(Giọng run rẩy, cố nén sự hoảng loạn)
Trần Gia… em… em đang ở đâu vậy?
Im lặng đáp lại. Chỉ có tiếng thở dồn dập của An Hạo Dương vang vọng trong căn phòng trống.
AN HẠO DƯƠNG
(Giọng bắt đầu biến thành van nài)
Làm ơn… nghe máy đi mà. Anh xin lỗi. Thật sự xin lỗi em.
Anh ta đưa tay lên vuốt mặt, nước mắt bắt đầu tuôn rơi.
AN HẠO DƯƠNG
Anh biết anh đã sai. Sai rất nhiều. Anh không nên… anh không nên làm vậy. Anh đã suy nghĩ bồng bột. Em làm ơn, nói gì đi chứ.
Anh ta vò đầu bứt tai, ánh mắt quét qua căn hộ giờ đây xa lạ.
AN HẠO DƯƠNG
Anh đã tìm khắp nơi rồi. Em đi đâu vậy? Em đang ở đâu? Anh… anh không sống nổi nếu không có em đâu.
Giọng An Hạo Dương vỡ òa, hoàn toàn không còn vẻ kiêu ngạo hay bực tức ban đầu. Giờ chỉ còn là sự van xin tuyệt vọng.
AN HẠO DƯƠNG
Làm ơn… làm ơn nghe máy đi mà. Anh sẽ sửa chữa mọi thứ. Bất cứ thứ gì em muốn. Anh… anh yêu em.
Trần Gia ngồi trong một quán cà phê quen thuộc, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào màn hình điện thoại đang rung lên liên tục. Cô đã bật chế độ im lặng ngay từ đầu. Nhìn những dòng tin nhắn “Em yêu anh”, “Anh xin lỗi”, “Anh nhớ em” tràn ngập màn hình, cô chỉ thấy buồn nôn. Những lời lẽ sáo rỗng đó giờ đây giống như những nhát dao cứa vào tim cô, nhưng không còn gây đau đớn nữa, chỉ còn lại sự chai sạn.
Cô lướt qua danh bạ, tìm đến tên “Bạch Gia Huệ”. Một nụ cười nhạt nhẽo nở trên môi. Cô nhấn gọi.
TRẦN GIA
(Giọng lạnh lùng, không cảm xúc)
Bạch Gia Huệ, cô còn nhớ tôi không?
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
BẠCH GIA HUỆ
(Giọng ngập ngừng)
Trần Gia? Sao… sao cô lại gọi cho tôi?
TRẦN GIA
Tôi gọi để cảm ơn cô. Cảm ơn cô vì đã giúp tôi nhận ra bộ mặt thật của kẻ tôi đã tin tưởng.
BẠCH GIA HUỆ
(Giọng bắt đầu hoảng sợ)
Tôi… tôi không hiểu…
TRẦN GIA
Cô không cần phải hiểu. Chỉ cần cô biết rằng, mọi thứ cô đã làm, tôi đều biết. Và tôi sẽ không để cô yên đâu.
Trần Gia cúp máy. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi. Một cảm giác bình yên kỳ lạ len lỏi trong tâm trí cô. Cuộc chiến đã bắt đầu. Và lần này, cô không còn là người yếu thế nữa. Cô sẽ dùng chính sự tổn thương đó để nghiền nát những kẻ đã làm cô đau khổ.
SÁNG HÔM SAU.
Trần Gia ngồi trong một quán cà phê quen thuộc, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào màn hình điện thoại đang rung lên liên tục. Cô đã bật chế độ im lặng ngay từ đầu. Nhìn những dòng tin nhắn “Em yêu anh”, “Anh xin lỗi”, “Anh nhớ em” tràn ngập màn hình, cô chỉ thấy buồn nôn. Những lời lẽ sáo rỗng đó giờ đây giống như những nhát dao cứa vào tim cô, nhưng không còn gây đau đớn nữa, chỉ còn lại sự chai sạn.
Cô lướt qua danh bạ, tìm đến tên “Bạch Gia Huệ”. Một nụ cười nhạt nhẽo nở trên môi. Cô nhấn gọi.
TRẦN GIA
(Giọng lạnh lùng, không cảm xúc)
Bạch Gia Huệ, cô còn nhớ tôi không?
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
BẠCH GIA HUỆ
(Giọng ngập ngừng)
Trần Gia? Sao… sao cô lại gọi cho tôi?
TRẦN GIA
Tôi gọi để cảm ơn cô. Cảm ơn cô vì đã giúp tôi nhận ra bộ mặt thật của kẻ tôi đã tin tưởng.
BẠCH GIA HUỆ
(Giọng bắt đầu hoảng sợ)
Tôi… tôi không hiểu…
TRẦN GIA
Cô không cần phải hiểu. Chỉ cần cô biết rằng, mọi thứ cô đã làm, tôi đều biết. Và tôi sẽ không để cô yên đâu.
Trần Gia cúp máy. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi. Một cảm giác bình yên kỳ lạ len lỏi trong tâm trí cô. Cuộc chiến đã bắt đầu. Và lần này, cô không còn là người yếu thế nữa. Cô sẽ dùng chính sự tổn thương đó để nghiền nát những kẻ đã làm cô đau khổ.
CHIỀU TỐI.
Căn hộ thuê nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh. Cánh cửa vừa đóng lại, Trần Gia như trút bỏ được gánh nặng ngàn cân. Không gian nhỏ bé nhưng sạch sẽ, ngăn nắp, tỏa ra một mùi hương thoang thoảng dễ chịu. Đây là nơi cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng, một pháo đài nhỏ cho riêng mình. Cô tựa lưng vào cánh cửa, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Cảm giác an toàn lan tỏa khắp cơ thể. Vài giọt nước mắt lăn dài trên má, nhưng đó không phải là nước mắt của sự đau khổ, mà là của sự giải thoát.
Cô mở mắt, nhìn quanh căn phòng. Chiếc sofa nhỏ màu xám, bàn làm việc bằng gỗ đơn giản, một chiếc giường ấm áp. Mọi thứ đều vừa vặn, không thừa thãi, không phô trương. Trần Gia biết, hành trình phía trước sẽ còn rất nhiều chông gai. An Hạo Dương sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, và Bạch Gia Huệ cũng sẽ không cam tâm chịu thua. Nhưng giờ đây, cô không còn đơn độc. Cô có sự chuẩn bị, có kế hoạch, và quan trọng nhất, cô đã tìm lại được chính mình. Cô bước vào bếp, bật công tắc đèn. Ánh sáng vàng dịu nhẹ bao trùm không gian, xua tan đi những bóng tối còn sót lại trong tâm trí cô. Trần Gia mỉm cười. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và cô đã sẵn sàng.
TRẦN GIA ngồi trong căn hộ nhỏ, ánh đèn vàng dịu nhẹ bao trùm không gian. Cô đặt điện thoại xuống bàn, mắt nhìn xa xăm. Vừa rồi, cô đã thấy tin nhắn cuối cùng từ An Hạo Dương gửi cho Bạch Gia Huệ: “Em yên tâm nhé, anh sẽ không sao đâu. Em đúng là người duy nhất hiểu anh lúc này.” Lời lẽ đó, thay vì khiến Trần Gia đau đớn, lại khiến cô cảm thấy một sự lạnh lẽo đến tê dại. Cô biết, giờ đây, điều cô cần làm không phải là khóc lóc hay van xin. Cô cần một kế hoạch.
Cô cầm điện thoại lên, mở ứng dụng nhắn tin, tìm đến tên “Bạch Gia Huệ”. Ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, một tin nhắn được soạn thảo và gửi đi trong tích tắc.
TRẦN GIA (V.O.)
“Chị ấy có giận anh lắm không? Anh đừng buồn nhé. Dù sao em cũng là người sẽ luôn ở đây vì anh.”
Nụ cười nhạt nhòa nở trên môi Trần Gia. Cô giả vờ quan tâm, giả vờ là người bạn đồng cảm, nhưng sâu thẳm bên trong, cô đang đánh giá phản ứng của Bạch Gia Huệ. Cô muốn xem, liệu con “thùng rác cảm xúc” kia có lộ ra bản chất thật của mình dưới lớp vỏ bọc tốt đẹp hay không.
SÁNG HÔM SAU.
Trần Gia thức dậy với một tâm trạng hoàn toàn khác. Không còn là sự u uất, tổn thương. Thay vào đó là sự quyết tâm, lạnh lùng. Cô pha một tách cà phê, ngồi bên cửa sổ, nhìn dòng xe cộ tấp nập bên ngoài. Trong đầu cô, một âm mưu đang dần hình thành. Cô nhớ lại cuộc trò chuyện với An Hạo Dương tối qua, nhớ lại cách anh ta phàn nàn về những lần cô đi siêu thị quá nhiều, về việc cô không biết tiết kiệm. Những lời đó, giờ đây lại trở thành vũ khí.
Cô mở điện thoại, truy cập vào nhật ký trò chuyện giữa An Hạo Dương và Bạch Gia Huệ. Dung lượng 2GB, dày đặc tin nhắn. Cô lướt qua, đọc những dòng An Hạo Dương than thở về Trần Gia, về những mâu thuẫn nhỏ nhặt trong cuộc sống. Rồi cô đọc đến những lời an ủi của Bạch Gia Huệ, những lời lẽ ngọt ngào, thấu hiểu. Và rồi, cô nhìn thấy những bức ảnh. Những bức ảnh đồ lót, được gửi đi một cách táo bạo, cùng với lời nhắn: “Đây là món quà an ủi anh. Hy vọng anh thích.”
Một cơn giận dữ dâng lên trong Trần Gia, nhưng nó nhanh chóng bị cô kìm nén. Cô không muốn để cảm xúc lấn át lý trí. Thay vào đó, cô bắt đầu sao chép những tin nhắn, những hình ảnh đó. Cô biết, đây sẽ là bằng chứng quý giá.
CHIỀU TỐI.
Trần Gia diện một bộ đồ chỉnh tề, trang điểm nhẹ nhàng. Cô quyết định sẽ đến công ty của An Hạo Dương. Không phải để làm loạn, không phải để khóc lóc. Cô sẽ đến như một người phụ nữ trưởng thành, tự tin, và thông minh. Cô muốn đối diện trực tiếp với Bạch Gia Huệ, và cho cô ta thấy rằng, thứ cô ta đang cố gắng chiếm đoạt, không hề đơn giản như cô ta nghĩ. Cô đứng trước gương, nhìn thẳng vào mắt mình. Nụ cười đầy tự tin nở trên môi. Cuộc chơi đã thay đổi. Và người nắm quyền kiểm soát, giờ đây là Trần Gia.
Trần Gia đứng trước gương, ánh mắt quét qua từng đường nét trên khuôn mặt mình. Sự tức giận âm ỉ thay thế hoàn toàn nỗi đau hay sự yếu đuối từng tồn tại. Cô đã để An Hạo Dương và Bạch Gia Huệ thao túng quá lâu, để những lời lẽ cay nghiệt của anh ta và những lời xoa dịu giả tạo của cô ta gặm nhấm sự tự tôn. 2GB tin nhắn, chứa đựng bao nhiêu lời phàn nàn về cô, bao nhiêu lời “an ủi” đầy ẩn ý từ Bạch Gia Huệ, giờ đây lại trở thành vũ khí sắc bén trong tay Trần Gia. Cô nhớ lại những lời An Hạo Dương nói về việc cô tiêu xài hoang phí, về sự vô tâm của cô khi anh ta mệt mỏi. Tất cả những lời đó, giờ đây vang vọng trong đầu cô như những lời chế giễu, những bằng chứng về sự lừa dối trắng trợn.
Căn phòng mới, dẫu không có dấu vết của An Hạo Dương, lại hằn sâu bóng dáng của anh ta và cả Bạch Gia Huệ. Trần Gia nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh An Hạo Dương dựa vào Bạch Gia Huệ, nhưng vô ích. Nỗi giận dữ bùng lên mạnh mẽ, cô đấm nhẹ vào bàn trang điểm. Không còn khóc lóc, không còn níu kéo. Sự khinh bỉ và một quyết tâm lạnh lùng dần bao trùm lấy cô. Cô sẽ không để mình trở thành nạn nhân thêm một giây phút nào nữa. Cô sẽ cho họ thấy, người phụ nữ họ coi thường có thể trở nên đáng sợ đến mức nào.
BƯỚC RA NGOÀI.
Trần Gia bước ra khỏi căn hộ, tay siết chặt chiếc điện thoại. Từng bước chân cô đi vững chãi, không chút do dự. Cô đã xem đi xem lại những bức ảnh đồ lót, những dòng tin nhắn khiếm nhã. Sự ghê tởm dâng lên, nhưng cô nhanh chóng kìm nén, biến nó thành sức mạnh. Cô nhớ lại ánh mắt đầy tính toán của Bạch Gia Huệ, nụ cười nhếch mép của An Hạo Dương mỗi khi họ thành công trong việc hạ thấp cô.
Một nụ cười nửa miệng nở trên môi Trần Gia. Cô sẽ không chỉ đối mặt với Bạch Gia Huệ. Cô sẽ đối mặt với tất cả những gì đã xảy ra. Cô sẽ mang toàn bộ sự thật ra ánh sáng, và xem ai sẽ là người phải gánh chịu hậu quả. Cuộc chơi đã bước sang một giai đoạn mới, và Trần Gia đã sẵn sàng. Cô sẽ là người kết thúc nó.
Trần Gia siết chặt điện thoại trong tay. Những dòng tin nhắn phồn thực, trần trụi hiện lên rõ mồn một. An Hạo Dương phàn nàn về cô, về cách cô tiêu tiền, về sự vô tâm của cô. Rồi đến Bạch Gia Huệ, cô ta an ủi anh ta, còn gửi kèm những bức ảnh nhạy cảm. Trần Gia cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô mở ứng dụng nhắn tin, bàn tay run run nhưng ý chí thì kiên định.
Cô soạn từng chữ, cẩn thận lựa chọn từng từ ngữ. Mỗi ký tự hiện lên màn hình là một nhát dao đâm thẳng vào mối quan hệ rạn nứt này. Cô dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu, rồi tiếp tục.
“An Hạo Dương,” cô gõ. “Mối quan hệ của chúng ta kết thúc tại đây.”
Cô nhìn chằm chằm vào dòng chữ, cảm giác một gánh nặng ngàn cân được trút bỏ.
“Anh có thể thoải mái tìm ‘trạm tiếp nhiên liệu cảm xúc’ của mình.”
Cô dừng lại, đọc đi đọc lại câu đó. Nó vừa mỉa mai, vừa khinh bỉ, nhưng trên hết là một sự giải thoát. Cô không còn muốn níu kéo, không còn muốn van xin. Sự mạnh mẽ và kiên định trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng cô. Cô nhấn nút gửi.
Căn phòng đột nhiên trở nên yên tĩnh lạ thường. Trần Gia nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, không còn thấy gì nữa ngoài sự trống rỗng. Cô đã làm điều mình cần làm. Cô cảm thấy một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ kỳ, xen lẫn một chút trống vắng mơ hồ. Nhưng sự trống vắng đó nhanh chóng bị thay thế bởi một quyết tâm sắt đá. Cô sẽ không còn là nạn nhân nữa. Cô sẽ bắt đầu cuộc sống mới của mình, và họ sẽ phải trả giá cho những gì đã làm. Trần Gia mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo và đầy ẩn ý. Cuộc chơi đã kết thúc, và cô là người nắm giữ phần thắng.
[CẢNH MỞ]**NỘI CUNG:** Căn phòng tối, ánh sáng duy nhất là màn hình điện thoại đang phát sáng. Trần Gia ngồi sụp trên ghế sofa, ánh mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không. Bên cạnh cô là chiếc điện thoại, vừa mới gửi đi một tin nhắn định mệnh. Cô hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh lại. Cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn nỗi trống trải mơ hồ bao trùm lấy cô. Cô biết mình đã làm điều cần làm, nhưng cái giá phải trả là sự cô đơn trước mắt.
**TRẦN GIA**
(Thì thầm, giọng run run)
Cuộc chơi đã kết thúc rồi…
Cô đưa tay chạm nhẹ vào màn hình điện thoại, nơi dòng tin nhắn cuối cùng vẫn còn hiển thị. Những lời lẽ lạnh lùng, dứt khoát. Cô ngả đầu ra sau, nhắm mắt lại. Hình ảnh An Hạo Dương lướt qua tâm trí, nhưng lần này, nó không còn mang theo sự đau khổ hay níu kéo. Thay vào đó là sự thờ ơ, một cảm giác đã từng thuộc về anh ta khi anh ta nhìn cô.
**TRẦN GIA**
(Tự nhủ, giọng kiên định hơn)
Không còn gì cả.
Cô mở mắt ra, nhìn quanh căn hộ chung. Từng góc phòng đều in dấu kỷ niệm của hai người. Nơi An Hạo Dương từng phàn nàn về thói quen mua sắm của cô ở siêu thị, nơi anh ta từng dựa dẫm vào Bạch Gia Huệ tại quán nướng vỉa hè. Giờ đây, tất cả chỉ còn là quá khứ. Một quá khứ mà cô quyết định bỏ lại phía sau.
Cô đứng dậy, đi về phía cửa sổ. Bên ngoài, màn đêm đã bao phủ. Những ánh đèn lấp lánh của thành phố như những vì sao trên mặt đất. Cô nhìn chúng, trong lòng dấy lên một cảm giác bình yên kỳ lạ. Cô đã từng đánh mất chính mình trong mối quan hệ này, đã từng cảm thấy mình chỉ là một “thùng rác cảm xúc” cho những bất mãn của An Hạo Dương. Nhưng giờ đây, cô đã tìm lại được bản thân.
**TRẦN GIA**
(Nhìn ra xa, giọng trầm ấm)
Cảm ơn vì tất cả, An Hạo Dương. Cảm ơn vì đã cho tôi thấy mình đáng giá đến nhường nào.
Cô mỉm cười, một nụ cười không còn chút đượm buồn nào nữa. Nó là nụ cười của sự giải thoát, của một khởi đầu mới. Cô quay lưng lại với khung cảnh đêm, bước vào sâu hơn trong căn hộ. Bước chân cô giờ đây vững chãi và dứt khoát hơn bao giờ hết. Cô biết, phía trước có thể còn nhiều khó khăn, nhưng cô không còn sợ hãi nữa. Cô đã sẵn sàng đối mặt với mọi thứ, một mình.
[CẢNH CUỐI] [CẢNH 1]**NGOẠI CẢNH. CĂN HỘ CỦA TRẦN GIA VÀ AN HẠO DƯƠNG – BAN NGÀY**
Ánh nắng chói chang len lỏi qua khe cửa sổ, nhưng căn phòng vẫn mang một vẻ u ám, trống trải. Trần Gia ngồi bất động trên chiếc ghế sofa quen thuộc, tay ôm chặt lấy chiếc điện thoại. Màn hình giờ đây trống rỗng, không còn một dòng tin nhắn nào liên quan đến An Hạo Dương. Cô đã chặn số, xóa mọi dấu vết của anh ta.
Một cảm giác lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể. Cô biết mình đã dứt khoát, nhưng sự cô đơn bắt đầu bủa vây. Những ngày tháng quen thuộc với An Hạo Dương, dù đầy rẫy mâu thuẫn, giờ đây dường như lại là nguồn năng lượng duy nhất. Anh ta như một “trạm tiếp nhiên liệu cảm xúc” mà cô không hề hay biết.
Cô mở ứng dụng nhắn tin, tìm kiếm tên An Hạo Dương. Dòng nhật ký trò chuyện nặng trĩu 2GB dữ liệu hiện lên. Mỗi tin nhắn là một lời phàn nàn, một lời trách móc của An Hạo Dương về mọi thứ, từ thói quen mua sắm của cô ở siêu thị, đến cách cô không hiểu anh ta. Song song đó là những tin nhắn an ủi, động viên từ Bạch Gia Huệ, thậm chí còn có những bức ảnh nhạy cảm.
Trần Gia ném mạnh chiếc điện thoại xuống sàn. Tiếng vỡ vụn không chỉ là âm thanh, mà còn là sự vỡ vụn trong trái tim cô. Cô đứng bật dậy, bước nhanh vào phòng ngủ. Từng đồ vật, từng góc nhà đều gợi nhớ đến anh ta. Chiếc áo sơ mi anh ta hay để quên trên ghế, đôi giày thể thao anh ta mang đi làm mỗi sáng.
Cô mở tủ quần áo, lục lọi tìm kiếm. Cô tìm thấy chiếc áo phông cũ của An Hạo Dương, thứ mà cô vẫn thường mặc để ngủ. Cô đã từng xem nó như một báu vật, một sự an ủi. Giờ đây, nó chỉ còn là một mảnh vải vô tri.
**TRẦN GIA**
(Giọng đứt quãng, thì thầm)
Tôi đã sai rồi… Tôi đã hoàn toàn sai rồi. Tôi đã nghĩ mình đang yêu, nhưng tôi chỉ là kẻ thay thế cho Bạch Gia Huệ, là nơi để anh ta trút bỏ mọi thứ.
Cô vò nát chiếc áo, ném vào một góc phòng. Nước mắt bắt đầu tuôn rơi, không còn sự kìm nén. Cô bước ra ban công, nhìn về phía chân trời. Màn đêm đã bắt đầu buông xuống.
**TRẦN GIA**
(Khóc nấc lên, giọng nghẹn ngào)
An Hạo Dương… anh đã lấy đi tất cả của tôi. Anh đã hút cạn tôi, và giờ đây tôi chẳng còn gì cả. Tôi chỉ là một cái bóng vật vờ.
Cô cảm thấy một sự trống rỗng tột cùng. Không còn An Hạo Dương để níu kéo, để phân tích, để tìm kiếm sự công nhận. Cô hoàn toàn đơn độc.
[CẢNH 2]**NGOẠI CẢNH. CÔNG TY – BAN NGÀY**
An Hạo Dương ngồi gục trên bàn làm việc, tay ôm đầu. Điện thoại của anh ta réo liên hồi, nhưng tất cả đều là những cuộc gọi nhỡ từ Trần Gia hoặc tin nhắn đòi nợ từ ngân hàng. Anh ta hoàn toàn bị cô lập.
Anh ta mở ứng dụng nhắn tin, tìm đến danh bạ của Trần Gia. Dòng chữ “Không thể gửi tin nhắn” hiện lên. Anh ta thử gọi điện thoại, nhưng âm thanh “thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được” vang lên như một lời chế giễu.
Anh ta ngẩng đầu lên, nhìn về phía bàn làm việc của Bạch Gia Huệ. Cô ta đang cười nói vui vẻ với một đồng nghiệp khác, như chưa hề có chuyện gì xảy ra. An Hạo Dương cảm thấy một cơn tức giận dâng lên, xen lẫn với sự tuyệt vọng.
**AN HẠO DƯƠNG**
(Thầm nghĩ, giọng cay đắng)
Trần Gia, em thật tàn nhẫn. Em không hiểu gì cả. Em là tất cả đối với anh.
Anh ta nhớ lại những ngày tháng bên Trần Gia, những khoảnh khắc cô dịu dàng, những lúc cô tin tưởng anh ta. Giờ đây, tất cả đã tan vỡ. Anh ta không có ai để chia sẻ, không có ai để vỗ về.
Anh ta lấy điện thoại ra, mở danh bạ Bạch Gia Huệ. “Gọi điện” – anh ta nhấp vào.
**BẠCH GIA HUỆ**
(Giọng ngọt ngào)
Anh Dương! Em nghe đây.
**AN HẠO DƯƠNG**
(Giọng run run, tuyệt vọng)
Gia Huệ… Em có thể đến gặp anh không? Anh… anh đang rất tệ.
Bạch Gia Huệ im lặng một lúc. An Hạo Dương cảm thấy tim mình như ngừng đập.
**BẠCH GIA HUỆ**
(Giọng lạnh lùng)
Em xin lỗi anh Dương. Em đang có việc bận.
Bạch Gia Huệ dập máy. An Hạo Dương chết lặng. Anh ta nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, sự cô đơn giờ đây như một gã khổng lồ đang siết chặt lấy anh ta. Anh ta đã mất đi cả hai người phụ nữ trong cuộc đời mình.
[CẢNH 3]**NGOẠI CẢNH. QUÁN NƯỚNG VỈA HÈ – BUỔI TỐI**
An Hạo Dương ngồi một mình bên bàn nướng, khói bay mù mịt. Anh ta gọi một bàn đầy đồ ăn, nhưng không hề động đũa. Ánh mắt anh ta trôi dạt vô định, thỉnh thoảng lại đưa tay lên vuốt tóc, một thói quen của sự bồn chồn.
Anh ta nhớ lại những ngày xưa, khi Trần Gia vẫn còn ở bên. Cô luôn pha cho anh ta một ly nước cam, trò chuyện vui vẻ. Giờ đây, chỉ còn lại mình anh ta trong cái không gian ồn ào, náo nhiệt này.
Bỗng nhiên, anh ta nghe thấy tiếng gọi.
**TRẦN GIA**
(Từ xa vọng lại)
An Hạo Dương!
An Hạo Dương ngẩng phắt đầu lên. Anh ta thấy Trần Gia đang đứng cách đó vài mét, tay cầm một túi đồ ăn. Cô nhìn anh ta với ánh mắt pha trộn giữa thương hại và xa lạ.
Anh ta vội vàng đứng dậy, nụ cười gượng gạo nở trên môi.
**AN HẠO DƯƠNG**
(Giọng đầy hy vọng)
Trần Gia! Em… em đến tìm anh sao? Anh còn tưởng…
Trần Gia bước đến gần hơn. Nụ cười trên môi An Hạo Dương vụt tắt.
**TRẦN GIA**
(Giọng lạnh lùng, dứt khoát)
Tôi đến để lấy đồ của mình.
An Hạo Dương sững sờ.
**AN HẠO DƯƠNG**
(Lắp bắp)
Lấy đồ? Ý em là sao? Em… em còn muốn quay lại với anh sao? Anh xin lỗi… anh biết anh đã sai.
Trần Gia nhìn thẳng vào mắt An Hạo Dương.
**TRẦN GIA**
(Giọng kiên định)
Tôi đến để lấy những thứ còn sót lại của tôi. Chúng ta không còn gì để nói nữa, An Hạo Dương.
Cô bước ngang qua anh ta, đi thẳng vào con hẻm nhỏ phía sau quán nướng, nơi cô đã giấu chiếc xe đạp cũ của mình. An Hạo Dương đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng lưng Trần Gia khuất dần. Khói từ bếp nướng bốc lên, che mờ đi tầm nhìn của anh ta. Anh ta cảm thấy mình như đang lạc lõng giữa một cơn bão cảm xúc, không có bất kỳ điểm tựa nào.
[CẢNH KẾT]—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

