Nhịp ᴛɪᴍ ᴛʜᴀɪ rơi xuống 85… khoảnh khắc khiến một người mẹ ɢụᴄ ɴɢã. Tôi ᴄʜᴜʏểɴ ᴅạ lúc 2 giờ sáng, sau một ngày dài chỉ hơi đᴀᴜ âᴍ ỉ. Chồng tôi ʜᴏảɴɢ ʜốᴛ đến mức lấy nhầm áo khoác của hàng xóm rồi ʟᴀᴏ ra khỏi nhà. Trên đường đến ʙệɴʜ ᴠɪệɴ, tôi cảm nhận từng cơn gò rõ ràng, nhịp nhàng và… hoàn toàn bình thường. ɴướᴄ ốɪ ᴄʜưᴀ ᴠỡ, ɴʜịᴘ ᴛɪᴍ ʙé ᴠẫɴ ᴛốᴛ. Mọi thứ diễn ra đúng như những gì tôi mong đợi cho lần sɪɴʜ đầu tiên.
Khi vào phòng chờ sɪɴʜ, y tá đặt ᴍáʏ đᴏ ᴛɪᴍ ᴛʜᴀɪ, chỉnh tư thế cho tôi và khẽ nói:
“Ổn lắm chị, ᴄổ ᴛử ᴄᴜɴɢ ᴍở ʙᴀ ᴘʜâɴ rồi, chắc tầm vài tiếng nữa thôi.”
Tôi thở phào. Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho đᴀᴜ đớɴ, nhưng không hề chuẩn bị cho bất cứ điều gì bất thường. Chồng tôi ngồi bên cạnh, tay nắm chặt tay tôi, mắt không rời từng nhịp dao động trên màn hình máy đo.
Đến gần 4 giờ, ᴄơɴ đᴀᴜ ᴍạɴʜ ʜơɴ, ᴅữ ᴅộɪ ʜơɴ, nhưng vẫn trong mức mà tôi nghĩ là bình thường. ʙụɴɢ ᴛôɪ ᴄăɴɢ ᴛứᴄ, ᴍồ ʜôɪ ʟạɴʜ ᴄʜảʏ xᴜốɴɢ ᴛʜáɪ ᴅươɴɢ. Y tá thỉnh thoảng vào kiểm tra, vẫn trấn an:
“Ổn chị ơi, ᴄổ ᴛử ᴄᴜɴɢ tiến triển tốt lắm.”
Nhưng rồi… khoảng 4 giờ 20, bác sĩ trực bước vào. Không phải vị bác sĩ ᴛʜᴇᴏ ᴅõɪ ᴛʜᴀɪ ᴋỳ của tôi – người tôi đã gặp suốt 9 tháng trời – mà là một ʙáᴄ sĩ ʟạ, ᴛʀẻ, ᴠóᴄ ᴅáɴɢ ɴʜỏ, ɢươɴɢ ᴍặᴛ ᴄăɴɢ ᴛʜẳɴɢ.
Cô ấy không cười, không nói gì ngoài một câu khiến tôi ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ:
“ɴʜịᴘ ᴛɪᴍ ᴛʜᴀɪ đᴀɴɢ ᴄó ᴅấᴜ ʜɪệᴜ ɢɪảᴍ. ᴄʜúɴɢ ᴛᴀ ᴄầɴ ᴋɪểᴍ ᴛʀᴀ ɴɢᴀʏ.”
Không khí trong phòng thay đổi đột ngột. Chồng tôi nhìn tôi, ʜᴏᴀɴɢ ᴍᴀɴɢ. Tôi cố hỏi: “Giảm là… giảm như thế nào ạ?”
Nhưng bác sĩ chỉ tập trung vào màn hình, rồi ra hiệu cho y tá chuẩn bị dụng cụ.
Tôi liếc sang màn hình monitor – đường biểu đồ ɴʜịᴘ ᴛɪᴍ ʙé không còn ổn định như trước. Nó lượn xuống, rồi bật lên, rồi lại rơi xuống một cách bất thường.
Cơn đᴀᴜ tiếp theo ập tới, nhưng lần này không chỉ là đᴀᴜ – mà là s.ợ. S.ợ điều gì đó đang diễn ra mà tôi không hiểu. S.ợ rằng phút giây tôi mong chờ suốt 9 tháng sắp biến thành điều ᴋɪɴʜ ᴋʜủɴɢ.
Bác sĩ đổi ɢươɴɢ ᴍặᴛ ɴɢʜɪêᴍ ᴛʀọɴɢ hơn:
“Có thể phải ᴄᴀɴ ᴛʜɪệᴘ. Chị chuẩn bị tinh thần.”
Mọi thứ từ đó diễn ra nhanh đến mức tôi không kịp phản ứng. Y tá đẩʏ ɢɪườɴɢ, chồng tôi buộc phải đứng ngoài.
Trong khoảnh khắc bị cuốn đi, tôi chỉ kịp nghĩ:
“ʟàᴍ ơɴ… xɪɴ đừɴɢ ᴄó ᴄʜᴜʏệɴ ɢì ᴠớɪ ᴄᴏɴ ᴛôɪ…”
Khi cánh cửa phòng sɪɴʜ khép lại, tôi cảm giác như mình bị tách khỏi cả thế giới. Mọi tiếng động trở nên hỗn loạn nhưng xa xăm: tiếng bánh xe inox, tiếng dụng cụ va vào nhau, tiếng bác sĩ trao đổi nhanh đến mức tôi không kịp hiểu. Cơn g.ò ập tới khiến tôi cong người lại, nhưng tôi không còn tập trung vào đᴀᴜ nữa – chỉ dồn toàn bộ sự chú ý vào một câu hỏi duy nhất: Điều gì đang xảy ra với ᴄᴏɴ tôi?
Bác sĩ kiểm tra lại monitor, nét mặt càng lúc càng căng.
“ɴʜịᴘ ᴛɪᴍ đang xuống 90… 85… Không ổn rồi.”
Tôi nghe mà như ʀụɴɢ ʀờɪ. 9 tháng ᴍᴀɴɢ ᴛʜᴀɪ ᴋʜỏᴇ ᴍạɴʜ, tất cả các xét nghiệm đều bình thường. Không có một dấu hiệu nào báo trước. Sao lại đột ngột như vậy
Một y tá khẽ nói với bác sĩ: “Có thể do ᴅâʏ ʀốɴ. ʜᴏặᴄ ʙé đổi tư thế.”
Nhưng đó chỉ là phỏng đoán. Không ai dám khẳng định.
Bác sĩ quay sang tôi, giọng dứt khoát:
“Chúng tôi sẽ thử xoay tư thế của chị để xem có cải thiện ɴʜịᴘ ᴛɪᴍ ᴛʜᴀɪ không. Nhưng nếu không ổn, có thể phải ᴍổ ᴄấᴘ ᴄứᴜ.”
ᴍổ? Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ phải ᴍổ. Tôi đã hình dung một ca sɪɴʜ tự nhiên với nước mắt hạnh phúc, tiếng con khóc chào đời trong vòng tay chồng. Còn giờ đây, chỉ trong vài phút, mọi thứ vỡ vụn.
Họ lật nghiêng tôi sang bên trái. Không cải thiện. Sang bên phải. Không thay đổi. Monitor vẫn báo những con số làm ᴛɪᴍ tôi như muốn rơi ra khỏi ʟồɴɢ ɴɢựᴄ.
Bác sĩ siết lại khẩu trang, ra lệnh:
“Chuẩn bị phòng ᴍổ.”
Tôi nắm lấy tay y tá gần nhất, hỏi trong ᴛᴜʏệᴛ ᴠọɴɢ:
“Con tôi… có sao không?”
Cô ấy dừng lại nửa giây, rồi nói nhỏ:
“Chúng tôi đang làm mọi thứ có thể. Cố gắng hít sâu nhé chị.”
Tôi ᴋʜóᴄ. Không phải vì đᴀᴜ. Không phải vì s.ợ ᴍổ. Mà vì giây phút ấy, lần đầu tiên tôi cảm nhận rõ sự ᴍᴏɴɢ ᴍᴀɴʜ ᴄủᴀ sɪɴʜ ᴍạɴɢ ʙé ɴʜỏ đᴀɴɢ ɴằᴍ ᴛʀᴏɴɢ ʙụɴɢ mình.
Đúng lúc ấy, bác sĩ khác – ʟớɴ ᴛᴜổɪ hơn – bước vào. Ông liếc nhanh monitor, rồi nói:
“Khoan đã….
Tôi chết lặng tập hai…. quý độc giả
Y tá nhanh chóng lắp đặt cảm biến vào bụng Người vợ, ánh đèn xanh từ màn hình hiện ra, nhịp tim thai rơi ổn định ở mức 140‑150 nhịp mỗi phút.
“Ổn lắm chị, con đang đập mạnh rồi, còn vài tiếng nữa là…” Y tá nói nhẹ nhàng, giọng êm ái như một luồng gió ấm.
Người vợ hít một hơi dài, mắt rưng rưng nhưng nụ cười bắt đầu nở trên môi. Cô nắm chặt tay Chồng, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa từ lòng nắm của anh.
“Cảm ơn, cảm ơn các bác sĩ, các y tá,” cô nói, giọng run rẩy nhưng đầy hy vọng.
Chồng cúi xuống, ánh mắt đầy lo lắng chuyển nhanh sang ánh mắt bình an. “Anh ở đây, chị không lo. Con sẽ ra đời, chúng ta sẽ cùng nhau đón nhận nó,” anh thở dài, ngón tay siết chặt hơn.
Y tá kiểm tra lại đồ dùng, khu răng cười mỉm, mắt liếc nhìn đồng hồ. “Chúng ta vẫn còn thời gian, nhưng mọi thứ đang tiến triển tốt. Hãy cố gắng giữ bình tĩnh, chị.”
Người vợ gật đầu, nhắm mắt, để cho âm thanh êm ái của máy móc và tiếng thở đều đều của mình hòa cùng nhịp tim con. Cô cảm nhận một làn sóng nhẹ nhàng lan tỏa trong tâm hồn, như một lời hứa của cuộc sống mới sắp tới.
Chồng kéo nhẹ cánh tay cô, đưa cô ngồi thẳng dậy, mắt họ gặp nhau trong khoảnh khắc yên lặng. “Anh tin vào chị, tin vào con. Mọi khó khăn sẽ qua, còn lại chỉ là niềm vui,” anh thì thầm, giọng ấm áp như lời hứa.
Y tá tiếp tục giám sát, ghi lại các chỉ số, mắt cô vẫn dõi chờ từng con số trên màn hình. Khi nhịp tim con vẫn duy trì ổn định, cô thở ra một tiếng nhẹ, cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập trong lồng ngực.
“Đây là dấu hiệu tốt. Chúng ta sẽ chuẩn bị cho giai đoạn cuối,” Y tá thông báo, giọng cô dịu dàng nhưng đầy quyết tâm.
Trong phòng sinh, ánh sáng le lói trên mặt người vợ, ánh mắt cô rạng rỡ hơn bao giờ hết, trong khi Chồng vẫn nắm chặt tay, như muốn truyền sức mạnh vô hình tới cô. Cả hai cùng nhau đón chờ giây phút cuối cùng, hy vọng dâng trào, niềm tin tràn ngập.
Y tá quay lại bên giường, tay nhấc nhẹ cảm biến để kiểm tra lại chỉ số. Màn hình hiện lên con số 145, nhịp tim vẫn êm đềm.
“Ổn chị ơi, tiến triển tốt lắm,” y tá nói, giọng ấm áp vẫn vang lên như nhịp thở đồng bộ với máy móc.
Người vợ mở mắt, ánh mắt đẫm lệ nhưng đã lấp lánh hy vọng. Cô siết chặt tay chồng hơn, cảm nhận sự bền bỉ của nỗ lực chung.
“Cảm ơn mọi người,” cô thì thầm, tiếng nói rung nhẹ như tiếng chuông thanh.
Bác sĩ trẻ, người mới, đứng bên cạnh dừng lại, nhìn vào màn hình rồi quay sang y tá. “Chúng ta còn khoảng… ba mươi phút nữa. Đừng để bất cứ yếu tố nào làm gián đoạn.”
Y tá gật đầu, nhanh chóng kiểm tra bộ dụng cụ trên bàn mổ, mắt liếc qua đồng hồ bám sát thời gian. “Đã chuẩn bị đầy đủ, công cụ vô trùng, ánh sáng phòng mổ đã bật.”
Bác sĩ kinh nghiệm hơn, người đã từng đối mặt với bao cơn bối rối, bước tới gần hơn. “Nếu có thay đổi bất cứ chỉ số nào, báo ngay. Không có chỗ cho sai sót.”
Trong không gian yên tĩnh, thở của người vợ hòa quyện với tiếng máy tính, tiếng tim con vẫn vang vọng mạnh mẽ.
Chồng nắm chặt tay cô, thầm nghĩ: *Cứ kiên định, mình sẽ vượt qua.*
Đúng lúc đồng hồ chỉ 4 giờ 20, y tá nhìn lên, mỉm cười nhẹ. “Phòng mổ đã sẵn sàng, chúng tôi sẽ đưa chị vào ngay khi cần.”
Người vợ ngẩng đầu, ánh sáng le lói trên khuôn mặt cô tỏa ra một luồng ánh bình an. “Mình sẵn sàng,” cô trả lời, giọng đầy quyết tâm, nhưng vẫn êm ái như lời hứa.
Cả ba bác sĩ, y tá và chồng đồng thời nhìn nhau, một niềm tin vô hình lan tỏa trong không khí. Tiếng động cơ máy móc vẫn tiếp tục, nhưng âm vang của nó đã trở nên êm ái, như một bản nhạc êm đềm dẫn dắt bước cuối cùng của hành trình.
Bác sĩ trẻ bước vào phòng sinh với dáng bước gấp gáp, áo blouse chưa kịp vắt khô mồ hôi. Ánh đèn trực diện chiếu lên mặt cô, không một nụ cười. Anh dừng lại ngay trước giường, mắt nheo râm, nhìn chằm chằm vào màn hình máy đo.
“Nhịp tim thai đang có dấu hiệu giảm.”
Giọng anh lạnh lùng, không hề dao động.
Người vợ quay đầu, ánh mắt bừng lên hoảng loạn, tay chồng siết mạnh hơn vào tay cô.
“Cái gì?!” chồng gào to, giọng khàn khàn.
Y tá liền gắp một tay ngón tay, nhấn nút tăng độ nhạy của cảm biến. “Đang đo lại, cô ạ!”
Màn hình nhấp nháy, chỉ số giảm dần: 90…85.
“Trời ạ, giảm nhanh quá!” người vợ thở gấp, môi rụng rợn.
Bác sĩ kinh nghiệm hơn chạy tới, tay cầm máy siêu âm cầm tay. “Chúng ta không còn thời gian. Cầm tay cô, hít sâu, cố định tay lên ngực.”
Người vợ cố gắng hít một hơi sâu, mắt rưng rưng, ánh sáng le lói trên khuôn mặt lúc nào cũng kiên cường giờ bây giờ như một phép màu do dự.
“Đầu ra vào huyết áp, chuẩn bị cấp oxy ngay!” bác sĩ trẻ hô lên, tuy không biểu lộ cảm xúc nhưng giọng câu cú chuyên nghiệp khiến mọi người vội vàng chạy ra.
Y tá gập tay lại, nắm chặt ống dẫn oxy, đưa ngay vào mũi người vợ.
“Bây giờ! Đặt băng sinh học, bật máy bơm tích hợp!” bác sĩ kinh nghiệm ra lệnh, mắt không rời khỏi màn hình.
Tiếng bơm máy kêu rầm vang, ánh sáng phòng mổ dần hướng vào giường.
Người vợ gắng giữ bình tĩnh, nhưng tim cô thở dở dả, tiếng thở nghẹt thở vang lên trong không gian như tiếng gầm của sấm.
“Chúng ta sẽ phải làm mổ ngay!” bác sĩ trẻ nói, không để thời gian trôi qua.
“Đưa cô vào phòng mổ ngay, không chậm!” bác sĩ kinh nghiệm hầm hầm, đồng thời chuẩn bị cho vòng đệm bảo vệ.
Chồng nắm chặt tay người vợ, lặng lẽ thì thầm: *Không để con mình ra đi.*
Những bước chân vang vọng trên sàn vô trùng, ánh sáng trắng sáng phản chiếu trên vệt may mắn và quyết định.
Tiếng đồng hồ treo tường tích tắc: 4 giờ 22.
Mọi người di chuyển, cảm giác sợ hãi lan tỏa như một bức tường vô hình, nhưng trong tim người vợ chỉ còn một tia hy vọng duy nhất – được sinh ra.
“Nhịp tim thai đã rơi xuống mức nguy hiểm!” bác sĩ trẻ hét lên, giọng vẫn lạnh lùng như trước.
Người vợ lặng thở, mắt ngập lệ, tay chồng vẫn như kẹp chặt thắt đồng hồ đếm ngược.
“Cần phải đưa cô vào phòng mổ ngay lập tức!” bác sĩ kinh nghiệm chỉ ra, không cho thời gian suy nghĩ.
Y tá nhanh tay lắp bộ dụng cụ: ống dẫn khí, băng sinh học, và một khay dao kéo. “Mở cánh cửa, chuẩn bị ánh sáng!” cô hô, ánh mắt quét qua từng góc phòng.
Bác sĩ trẻ quét một ánh nhìn nhìn vào màn hình, chỉ số nhấp nhô: 85. “Không có thời gian để suy nghĩ, đưa cô lên giường mổ!”
Người chồng cầm chặt tay vợ, lấn lên bàn di chuyển. “Không được để mất em,” anh thầm nghĩ, rồi thở mạnh để ổn định giọng nói. “Mình sẽ ở đây cùng em.”
Tiếng vòng tròn đèn chiếu mạnh lên giường, tiếng kịch tính vang lên trong bộ ống nhựa. Y tá đặt bộ mũ bảo hiểm oxy lên mũi vợ, hơi oxy rực rỡ chạm vào làn da nhợt nhạt.
“Đặt đầu vào máy siêu âm, chuẩn bị cắt rốn ngay!” bác sĩ kinh nghiệm ra lệnh, mắt không nở nụ cười.
Bác sĩ trẻ kéo dao kéo nhanh, cắt lớp da, bảo vệ ống thông qua. “Cố định tay lên ngực, hít sâu, không được lo lắng!” cô hét lên, giọng vang lên khi mọi người sẵn sàng.
Màn hình hiển thị điểm đỏ, nhịp tim thở dốc lên: 90…85… “Tăng cường khí oxy, bơm nhanh hơn!” bác sĩ kinh nghiệm gào lên.
Người vợ gắng hít một hơi sâu, mắt mờ dần, khuôn mặt hiện ra nỗi sợ hãi rối bời. “Nếu không… nếu không giữ được…?” cô thở yếu.
Chồng nắm chặt tay, thầm nghĩ: *Mình sẽ không để cô chết ở đây.*
Lúi tiếng dao cắt, tiếng bơm máy vang to hơn, ánh sáng phản chiếu trên mặt nạ oxy. Nhịp tim thai đột ngột tăng lên: 95, 100. “Đã ổn! Nhịp tim tăng lên!” bác sĩ trẻ thở phào, nhưng không để cảm xúc lộ ra.
“Tiếp tục đẩy, chuẩn bị đưa con ra khỏi tử cung!” bác sĩ kinh nghiệm hùng hồn, đôi mắt khoá chặt vào màn hình.
Người vợ la lên, tiếng thở gấp gáp vang trong không gian đông đúc. “Giúp mình! Giúp mình!”
Bác sĩ trẻ nắm chặt tay người vợ, dùng lực dứt khoát để kéo con ra. “Mẹ, con sắp ra rồi!” cô thở, giọng ngập ngừng.
Ánh sáng phòng mổ rạng rỡ, tiếng máy bơm dừng lại, và một tiếng khóc nhỏ vang lên từ bọc bông – tiếng của một sinh linh mới chợt hiện ra.
“Cầm lấy con, nhanh lên!” bác sĩ kinh nghiệm chỉ đạo, đưa bé vào tấm vải ấm áp.
Người chồng ôm chặt người vợ, nước mắt chảy dài, lặng lẽ nói thầm: *Chúng ta đã thắng.*
Tiếng đồng hồ trên tường dừng lại ở 4 giờ 27.
Mọi người đứng lại, hô vang “Cứu sống!” trong tiếng thở dốc của không khí.
Máy đo nhịp tim hiển thị: 120, ổn định. Người vợ rên rỉ nhẹ, gối đầu nghiêng, nhìn vào mắt bác sĩ trẻ.
“Còn gì quan trọng hơn lúc này?” bác sĩ trẻ trả lời, giọng giờ thả lỏng hơn chút.
Bệnh viện bỗng yên lặng, chỉ còn tiếng thì thầm của hy vọng tràn ngập phòng.
Màn hình máy đo tim thai rung lên, chỉ số chập chờn: 88… 84… 80… Đường nét xanh dần chuyển sang màu đỏ cam, nhịp tim giảm liên tục như tiếng thở héo hắt.
Bác sĩ trẻ nhìn chằm chằm vào biểu đồ, miệng lè lưỡi, giọng câm thắt. “Có thể phải can thiệp.”
Người vợ rũ bỏn, mắt nhìn vào đèn neon trên trần, nước mắt chảy dài.
Chồng siết chặt tay cô, giọng nghẹt thở. “Không… Đừng để em… Đừng để chúng ta mất con.”
Y tá nhanh chóng điều chỉnh van oxy, nhấn nút tăng áp lực, mắt không rời khỏi các đồng hồ. “Áp suất lên 12 cm H₂O, chuẩn bị chất tạp thuốc gây co thắt!”
Bác sĩ khác, người đã dày dạn kinh nghiệm, bước tới bên cạnh bác sĩ trẻ, ánh mắt sắc lạnh. “Nếu tim thai không phục hồi trong 2 phút, chúng ta sẽ cắt mạch tử cung ngay.”
Bác sĩ trẻ hít một hơi sâu, suy nghĩ ngắn gọn: *Không có thời gian sai lầm.*
Tiếng kịch bật lên, bóng đèn chiếu sáng mạnh hơn, phản chiếu trên mặt bê tông lạnh lẽo của bàn mổ.
Y tá đưa ống dẫn khí vào mũi người vợ, hơi oxy bốc lên như làn hơi thở cuối cùng. “Hít sâu, đừng lo lắng!” cô hét lên, giọng vang vọng.
Người vợ nở răng, tiếng thở bị gượng gạo. “Nếu… nếu con không còn…?” cô lẩm bẩm, giọng run rẩy.
Chồng nín thở, đôi mắt dồn dập quyết tâm. “Mình sẽ không rời xa em, bất cứ khi nào.”
Bác sĩ khác đưa tay tới máy siêu âm, mắt dõi theo mỗi đợt nhịp tim. “Đếm ngược từ ba… Hai… Một…!”
Màn hình nhấp nháy, chỉ số nhảy lên một lần rồi lại tụt xuống: 78… 74… 70.
Bác sĩ trẻ gấp lời, giọng vang lên trong không gian dày đặc căng thẳng. “Chuẩn bị hồi sức, tôi sẽ thực hiện ca mổ khẩn cấp ngay bây giờ!”
Y tá lắp đặt đồng thời bộ dụng cụ: dao kéo, kẹp máu, ống hút. “Mở cửa, bật đèn chiếu sáng tối đa!” cô gọi, tiếng cô vang lên như lời lệnh trên chiến trường.
Bác sĩ khác vô hiệu hoá hệ thống cảnh báo, thở dài rồi nói thầm: *Đây là thời khắc quyết định.*
Tiếng dao cắt vang lên, máu đỏ tươi chảy ra trên vải trắng, ánh sáng phản chiếu trên tờ áo phẫu thuật.
Người vợ co rúm lại, tay chồng siết chặt hơn, mồ hôi đổ ròng ròng trên trán. “Cứu mình… cứu con…!” cô hét lên, tiếng thở gấp gáp hòa lẫn tiếng máy móc.
Bác sĩ trẻ nắm chặt tay người vợ, mắt không rời màn hình. Nhịp tim thai bỗng dừng lại, biểu đồ trống rỗng.
Bác sĩ khác hạ giọng, lời nói nặng nề. “Nếu không phục hồi… chúng ta không còn lựa chọn nào khác.”
Ánh đèn chớp nháy, tiếng tim ảo của máy phản hồi: 62… 58… 55.
Người vợ bật khóc, tiếng khóc vang lên khắp phòng, chồng nắm chặt tay cô, nước mắt hòa lẫn vào bụi mồ hôi.
Bác sĩ trẻ thở dài, mắt nhìn vào mắt bác sĩ khác, rồi lên tiếng quyết định: “Thực hiện cắt mạch ngay, không chần chừ!”
Những âm thanh căng thẳng của máy móc và tiếng thở dốc của người vợ tiếp tục vang lên khi họ chuẩn bị bước vào quyết định cuối cùng.
Bác sĩ trẻ hít một hơi dài, mắt nghiền nát biểu đồ chập chờn. “Nếu tim không phục hồi trong 30 giây, chúng ta sẽ phải cắt mạch tử cung ngay.”
Người vợ rụt rè, tiếng thở ngắn gọn, tay còn chặt nắm vào tay chồng. “…Nếu… nếu con…” cô nức nở, mắt lộ ra vệt lệ.
Chồng siết chặt hơn, giọng nặng nề: “Không có lựa chọn khác, em. Chúng ta phải tin vào họ.”
Y tá nhanh chóng kéo ống dẫn oxy lên, bấm nút tăng áp lực lên 14 cm H₂O. “Áp suất đã tăng, chuẩn bị thuốc gây co thắt.”
Bác sĩ khác, người có kinh nghiệm, nghiêng người lại gần màn hình. “Đếm ngược từ ba… Hai… Một…!”
Màn hình nhấp nháy, chỉ số tim thai giảm dần: 78… 74… 70.
Bác sĩ trẻ đưa tay giữu máy siêu âm, giọng trầm: “Chuẩn bị hồi sức, tôi sẽ thực hiện ca mổ khẩn cấp ngay bây giờ!”
Y tá lắp đặt dao kéo và kẹp máu lên khay. “Mở cửa, bật đèn chiếu sáng tối đa!” cô hét lên, giọng vang vọng trong phòng mổ.
Bác sĩ khác hủy kích hoạt hệ thống cảnh báo, thở dài, tự nói thầm: *Đây là thời khắc quyết định.*
Tiếng dao cắt vang lên, máu tươi đỏ chảy ra trên tấm vải trắng. Ánh sáng chói lóa phản chiếu trên áo phẫu thuật.
Người vợ co rúm lại, tiếng thở gấp gáp hòa lẫn tiếng máy móc. “Cứu mình… cứu con…!” cô la lên, mồ hôi đổ dồn trên trán.
Chồng nắm chặt tay cô, nhìn lên khuôn mặt mệt mỏi của bác sĩ trẻ. “Đừng bỏ cuộc, em nhé.”
Bác sĩ trẻ nhìn vào mắt người vợ, giọng không rung: “Chúng ta sẽ cố gắng hết sức.”
Màn hình tim thai đột nhiên im lặng, sau đó một nhịp yếu ớt xuất hiện: 62… 58… 55.
Bác sĩ khác cúi đầu, giọng nặng nề: “Nếu không phục hồi, chúng ta không còn lựa chọn nào khác.”
Người vợ gào thét, tiếng khóc vang lên khắp phòng, chồng nắm chặt tay cô, nước mắt hòa lẫn vào mồ hôi.
Bác sĩ trẻ nhìn vào mắt bác sĩ khác, rồi lên tiếng quyết định: “Thực hiện cắt mạch ngay, không chần chừ!”
Đội ngũ y tế di chuyển nhanh chóng, chuẩn bị dụng cụ cắt mạch. Y tá đặt ống dẫn thuốc vào tử cung, áp lực tăng lên.
Bác sĩ trẻ nắm chặt tay người vợ, không rời mắt khỏi màn hình. “Giây phút quyết định, chúng ta sẽ không để con rơi vào hư vô.”
Tiếng máy thở rền lên, ánh sáng nhấp nháy, không khí dày đặc căng thẳng.
Bác sĩ khác thở dài, suy nghĩ nhanh: *Nếu may mắn, sẽ còn một tia sống.*
Đầu mối ca mổ đã bắt đầu, mọi người đều chực chờ kết quả cuối cùng.
Y tá nhanh tay mở ngăn đựng dao kéo, lấy ra máy cắt tử cung, đặt cẩn thận lên khay; cô đẩy tay ra xa, mắt quét nhanh các dụng cụ còn thiếu. “Kính, chỉ, băng ép, bình thuốc – mọi thứ đã sẵn sàng,” cô thở hổn hển, giọng rung nhẹ vì áp lực.
Bác sĩ trẻ lắc đầu, mặc áo choàng lạnh lẽo, nhấn mạnh: “Chúng ta không còn thời gian. Đưa bệnh nhân ra phòng mổ ngay.”
Bệnh nhân, một người phụ nữ đang đang nằm cô đơn trên giường, rên rừ lên khi người chồng, người hùng thầm lặng, được đẩy ra khỏi cửa. Cô gượng dậy, mắt rộng mở, lòng đập nhanh hơn bao giờ hết.
“Xin lỗi, anh phải ra ngoài ít phút. Hãy giữ cô ấy an toàn,” bác sĩ khác nói, kéo giòng tay ra ngoài hành lang, mắt lạnh lùng không cho thấy một chút đồng cảm.
Chồng không đáp lời, chỉ bước ra ngoài, mắt đỏ hoe, đôi tay run rẩy bám vào rèm. Họ mở cửa, tiếng máy thở vang lên như tiếng hú trong không gian tĩnh lặng, ánh sáng ủ lạnh trong hành lang dừng hầu như không chạm tới.
Trong phòng, người vợ — người mẹ trong cơn hoảng loạn — rên rẩm: “Con tôi… có sao không?” giọng run rẩy, tiếng thở gấp gáp hòa lẫn tiếng tim thai thưa thớt trên màn hình.
Bác sĩ trẻ dừng lại, mắt nhìn vào sóng tim yếu ớt: “85… 85… giảm dần. Nếu không hồi phục trong 30 giây, chúng ta sẽ phải cắt mạch tử cung ngay.”
Y tá đẩy nút tăng áp lực lên 15 cm H₂O, đồng thời cầm bình thuốc gây co thắt, giọng khẳng định: “Áp lực đã tăng, chuẩn bị thuốc.”
Bác sĩ khác, người có kinh nghiệm, cúi xuống, nói thầm: “Cứu một sinh mạng, nhưng không thể hy sinh cả ba.” Anh nhấn nút hủy cảnh báo, ánh đèn phòng mổ chớp nháy rực rỡ hơn.
Tiếng đồng hồ bấm đếm vang lên: “Ba… hai… một…” mọi người nín thở.
Màn hình tim thai rớt sâu: 78… 74… 70… rồi im lặng. Ánh sáng xanh nhạt trên mặt người vợ lộ một vệt nước mắt chảy dài, miệng cô khẽ thở hổn hển: “Cứu con…”
Bác sĩ trẻ nắm chặt tay người vợ, giọng đầy quyết tâm: “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc.” Anh nhanh tay cầm dao cắt tử cung, chuẩn bị thực hiện quyết định cuối cùng.
Y tá đặt ống dẫn thuốc vào tử cung, âm thanh kim loại dội nhau vang lên vang dội trong không gian kín. “Đã sẵn sàng,” cô thốt lên, mắt dõi theo chỉ số trên màn hình.
Bác sĩ khác thở dài, nhìn vào mắt người vợ, rồi nói: “Nếu tim không hồi phục, chúng ta sẽ không còn sự lựa chọn nào khác.” Anh vặn nút khởi động máy cắt, âm thanh cơ hội cắt gãy rì rầm.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tiếng dao cắt vang lên, máu đỏ tươi bắn tung tóe, ánh sáng phản chiếu trên áo phẫu thuật. Người vợ gào lên: “Con tôi…!” tiếng hét cắt trong không gian, hòa lẫn tiếng khấn cầu âm ỉ.
Bác sĩ trẻ nhanh chóng đưa tay lên tay bệnh nhân, gót ngón tay chạm vào bụng, nhẹ nhàng thì thầm: “Mãi sống, con ơi.” Áp lực tăng lên, thuốc co thắt chảy vào dị vật, tim thai bắt đầu rên rỉ: 62… 58… 55.
Bác sĩ khác gật đầu, quyết định: “Cắt mạch ngay.” Anh chỉ dẫn y tá chuẩn bị máy cắt.
Tiếng máy cắt kêu vang, không gian như ngắt quãng, mọi ánh mắt tập trung vào một điểm duy nhất – quả tim đang lặng lẽ của một sinh linh non nớt.
Bác sĩ trẻ nhanh chóng quay lại phía monitor, mắt dán chặt vào đường sóng nhấp nhô. “85… 85…” anh lẩm bẩm, giọng thở dốc.
“Không ổn rồi,” anh thì thầm, tiếng nói gợn lên như tiếng đồng hồ vang phá vỡ im lặng.
Người vợ quay đầu, ánh mắt gương mặt bể vỡ, nước mắt dâng lên như lụa trên má. “Con…?” cô thốt lên, tiếng hoang mang vang dội như tiếng chuông chết trong tâm hồn.
Y tá gấp tay đẩy phấn khích. “Thêm 10 cm H₂O, chuẩn bị thuốc tăng nhịp!”
Bác sĩ khác lắc đầu, tay nắm chặt ống dẫn. “Nếu tim không hồi phục trong 15 giây, chúng ta sẽ phải cắt tử cung.”
Bác sĩ trẻ nhấn nút tăng áp lực, máy phát lên tiếng rít. Màn hình hiển thị số 85 lại giảm còn 80.
“Không… không thể…!” Người vợ gào lên, tiếng kêu thấm dày trong không gian mờ ảo của phòng mổ.
Chồng đứng bên cửa, mắt rưng rưng, tay siết chặt vào khung giường. “Giúp cô ấy! Cứu con!” anh gào lên, giọng rung lên vì căng thẳng.
Bác sĩ trẻ nhìn vào mắt Người vợ, cảm nhận nỗi sợ hãi tột độ. “Hãy tin tôi,” anh đáp, giọng chắc chắn nhưng ngầm lo lắng. “Chúng ta sẽ làm mọi cách để cứu con.”
Y tá nhanh tay bơm thuốc co thắt vào đèn cầm. “Nồng độ đã đạt mức tối đa, còn lại chỉ là thời gian.”
Màn hình tim thai bỗng dừng, con số rơi xuống 70, rồi 65.
“Cắt mạch ngay!” bác sĩ khác ra lệnh, giọng đứt quãng, không chừa chỗ cho suy nghĩ.
Bác sĩ trẻ bám chặt vào tay Người vợ, cảm nhận hơi ấm yếu ớt trên da. “Nếu không… sẽ không còn gì,” anh thì thầm, mắt lộ sự quyết tâm lạnh lùng.
Tiếng cắt dao vang lên, tia sáng xanh lơ của máy cắt chập chờn. Mọi ánh mắt dõi theo đường đi của lưỡi dao, dường như thời gian kéo dài chỉ một hơi thở.
Máy cắt dừng lại; màn hình hiển thị số 62, rồi 58, rồi 55.
Người vợ rơi gục vào gối, tiếng khóc bật lên rền rĩ. “Con… cứu con!” cô hét lên, giọng vọng lên trong căn phòng.
Bác sĩ trẻ hạ tay, nghiêng người lại gần bụng người vợ, đặt ngón tay lên nách cổ. “Đừng bỏ cuộc,” anh nói, giọng nhẹ nhàng hơn, cố gắng giữ vững hơi thở của mình.
Y tá nhanh chóng chuẩn bị máy kích tim, công tắc bật lên, ánh sáng xanh chớp nháy.
“Đặt máy lên, chuẩn bị điện tim,” bác sĩ khác chỉ đạo, giọng không chút mệt mỏi.
Trong giây lát, tim thai đột nhiên tăng lên, số 68, rồi 72, rồi 78.
“78… 80… rồi 84!” Người vợ đứng dậy, mắt rưng rưng nhưng ánh lửa hi vọng bắt đầu lóe sáng.
Bác sĩ trẻ nở một nụ cười khép trong, thở dài. “Chúng ta đã mua lại một nhịp.”
Rồi một tiếng thở dài nhẹ nhàng vang lên trong phòng, tiếng thở của một cuộc chiến vừa qua, của một hy vọng chưa tắt.
Y tá dừng lại một giây, mắt lướt qua màn hình như đang tìm kiếm một manh mối. “Có thể… là rối dây rốn,” cô lẩm bẩm, giọng run rẩy. “Hoặc thay đổi tư thế của bé… chúng tôi chưa chắc.”
Người vợ gật đầu, đôi mắt sáng lên một tia loờn trong đêm. “Nói cho tôi thật, bác sĩ. Con đang sao?” Cô ngậm ngùi, giọng nghẹt lệ.
Bác sĩ trẻ cúi người, tay còn ướt đẫm mồ hôi. “Nếu là rối dây rốn, chúng ta phải giảm áp lực ngay, dùng thuốc giãn mạch. Nếu thay đổi tư thế, có thể cần đưa bé lên vị trí khác.” Anh liệt kê, mắt không rời khỏi monitor.
Bác sĩ khác, người có kinh nghiệm, đứng thẳng, giọng lạnh lùng nhưng đầy quyết đoán. “Đừng suy đoán rồi. Hãy chuẩn bị siêu âm nhanh. Nếu thấy rối, chúng ta sẽ dùng kim nhỏ để giải thoát. Nếu không, chuyển sang sinh tự nhiên ngay lập tức.” Anh chỉ tay vào bộ thiết bị bên cạnh giường.
Y tá gấp gọn bộ đồ, chạy tới máy siêu âm, tiếng bước chân vang lên trong không gian ngột ngạt. “Đánh giá lại, thưa bác sĩ,” cô thở hở, đặt đầu dò lên bụng người vợ.
Màn hình hiện ra hình ảnh mờ ảo, những đường nét dây rốn xen kẽ. “Có… một phần rối,” cô lẩm bẩm, mắt mở to. “Nhưng không chắc chắn. Cần kiểm tra sâu hơn.”
Người chồng nắm chặt tay vợ, khẽ nặn nhẹ vào vai cô. “Cứ bình tĩnh, con mình sẽ ổn,” anh thì thầm, giọng cố gắng mạnh mẽ.
Người vợ rít lên, giọng nghẹn ngào: “Mẹ ơi, con có nghe tim con? Con còn…”? Cô rên rỉ, nước mắt chảy dài.
Bác sĩ trẻ nhìn vào mắt cô, cố gắng truyền sức mạnh. “Chúng ta sẽ không để con mất nhịp. Đã có dấu hiệu hồi phục, còn lại là kiên nhẫn và quyết đoán.” Anh nắm tay người vợ, nhẹ nhàng.
Bác sĩ khác lệnh nhanh: “Tăng áp lực nhẹ, đồng thời chuẩn bị thuốc giãn 20 ml. Nếu tim không lên trên 90 trong 10 giây, chúng ta sẽ chuyển sang can thiệp ngay.” Ông nhìn quanh, mắt lấp lánh quyết tâm.
Y tá nhanh tay bơm thêm áp lực, tiếng rít máy vang lên mạnh mẽ. Đôi mắt cô lộ vẻ lo lắng, nhưng tay không ngừng di chuyển. “Áp lực 15 cm H₂O, thuốc đã pha, chuẩn bị tiêm.”
Màn hình tim thai chập chờn, số 68 tăng dần, rồi đột ngột bật lên 75. “75… ngay rồi!” người vợ la lên, tiếng cô nức nở vang trong phòng.
Nhưng chỉ trong chốc lát, con số tụt xuống 68 một lần nữa, rồi dừng lại ở 70. “Đây… là rối dây rốn hay không?” bác sĩ trẻ hỏi, giọng căng thẳng.
Y tá lắc đầu, mắt ngấn lệ. “Không chắc. Nhưng nếu bảo vệ bé, chúng ta phải hành động ngay.” Cô nhìn sang người vợ, trong mắt cô hiện một hy vọng chập chờn.
Người vợ vỗ tay run rẩy, nghiêng người về phía bác sĩ. “Hãy làm gì, bất cứ gì, chỉ cần con còn sống.” Cô thốt lên, giọng nghẹn ngào.
Bác sĩ khác đưa quyết định cuối cùng. “Chúng ta sẽ dùng kim rạch dây rốn ngay bây giờ.” Ông cầm kim, ánh mắt kiên định, không để chút do dự.
Ánh sáng máy siêu âm le lói, kim châm xuyên qua da, cầm lấy dây rốn. Đột nhiên, tim thai nhô lên 78, rồi nhanh chóng chạm ngưỡng 84. “84… 86… ổn!” Y tá reo lên, giọng rộn ràng.
Người vợ bật khóc nức nở, ôm chặt vào người chồng, tiếng khóc hòa lẫn tiếng hò reo của đội ngũ y tế. Bác sĩ trẻ thở phào, mắt nhìn vào monitor, nụ cười nhẹ xuất hiện. “Chúng ta đã làm được.”
Bác sĩ khác gật đầu, đứng lại gần giường, lặng lẽ quan sát. “Vậy giờ… chuẩn bị sinh tiếp tục. Đừng để bất kỳ yếu tố nào làm gián đoạn nữa.”
Tiếng bánh xe kéo qua hành lang vang lên, báo hiệu việc chuyển sang phòng sinh chuẩn bị. Người vợ, tay vẫn nắm chặt trái tim con, nhìn lên trần nhà, ánh mắt lấp lánh quyết tâm mới.
Bác sĩ trẻ nhanh chóng chỉ đạo: “Xoay người sang trái, rồi sang phải, kiểm tra lại nhịp tim!”
Người vợ gập người về phía bên trái, đôi mắt lấp lánh lo âu. Y tá tay cầm monitor, giọng đầy căng thẳng: “Nhịp tim không thay đổi, vẫn dừng lại ở 70 bpm.”
Bác sĩ trẻ nghiêng đầu, miệng ngậm mũi. “Lại thử lại, lần nữa, chậm hơn!” Anh lặp lại thao tác, người vợ quay về phía bên phải, lưng gầy óc uốn cong dưới sức ép của gối.
Âm thanh của máy thở vang lên liên tục, nhưng màn hình vẫn chỉ hiển thị những con số chậm rãi: 68 → 71 → 68. Bác sĩ khác, người có kinh nghiệm, đứng gần giường, mắt nheo lại, giọng cứng rắn: “Nếu không có cải thiện trong 30 giây, chúng ta sẽ chuẩn bị vào phẫu thuật ngay.”
Chồng nắm chặt tay vợ, bứt một tiếng thở dài nặng nề. “Mình sẽ không để con mất,” anh thầm nghĩ, mắt dán chặt vào đồng hồ treo tường, mỗi giây trôi qua như một lưỡi dao.
Y tá khẽ đưa tấm màn vải lên, chuẩn bị cách ly khu vực. “Chuẩn bị phòng mổ,” cô thở nhanh, tay lướt qua bộ dụng cụ, nhặt một bộ mũ bảo hiểm, một bộ kim cắt, một ống dẫn thuốc.
Bác sĩ trẻ nhìn lên, lưỡi cắn mép: “Cứu mạng con bé, chúng ta không còn lựa chọn nào khác.” Anh gõ nhẹ vào bàn phím, kích hoạt hệ thống cảnh báo: “Cảnh báo: thời gian suy giảm tim thai vượt quá ngưỡng cho phép.”
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, người vợ cảm giác sụp đổ, đôi mắt mở to như muốn nuốt trọn không gian. Cô liếc nhìn vào mắt chồng, lời thở ngắn gọn: “Mẹ… mong… con… sống.”
Bác sĩ khác vỗ tay nhẹ lên vai cô, ánh mắt không chút thương hại: “Cứ giữ nguyên vị trí, chúng tôi sẽ đưa bạn vào phòng mổ ngay bây giờ.” Ông chỉ tay vào cánh cửa mở ra hành lang sáng lạnh lẽo.
Tiếng bước chân của đội mổ vang dội, tiếng kính phản chiếu ánh sáng nhấp nháy. Y tá nhanh tay gập các nắp máy, chuẩn bị ống thông tĩnh mạch, trong khi bác sĩ trẻ đưa tay lên trán, cố gắng hít một hơi sâu, nén nọc sợ hãi.
“2 giờ sáng,” bác sĩ khác nhắc nhở, giọng không thay đổi: “Thời gian quan trọng, không được lãng phí.”
Người vợ nắm chặt tay chồng, cảm nhận hơi ấm yếu ớt, lặng thầm thề: “Dù sao, con sẽ được sinh ra.”
Cánh cửa phòng mổ tự động đóng lại, đèn sáng lên rực rỡ, và đội ngũ y tế bắt đầu di chuyển vào trong, chuẩn bị cho cuộc chiến cuối cùng.
Bệnh nhân “Người vợ” nắm chặt tay y tá, ngón tay cô co ro như muốn nắm giữ cả không gian quanh mình.
“Hít sâu, cố gắng giữ bình tĩnh,” y tá thở dài, mắt dán vào màn hình monitor đang nhấp nháy.
“Tim bé… đang tăng dần,” bác sĩ trẻ báo cáo, giọng run rẩy giữa hồi hộp. “85… bây giờ lên 88 rồi, 92 rồi…”
“Đừng lo lắng quá,” bác sĩ khác, người có kinh nghiệm, nói, giọng trầm ấm nhưng không kém phần quyết đoán. “Chúng ta đang vào giai đoạn cuối, còn vài giây nữa là…”
Tiếng máy thở rít lên, âm thanh dội lại trong phòng sinh. Người vợ rít lên hơi thở, nặng nề, mắt khép hờ. “Mẹ… mong… con… sống,” cô thì thầm, tiếng thở dập dờn.
“Cứ giữ vị trí, không di chuyển nữa,” y tá khẽ dặn, đồng thời kéo thanh trượt của ống dẫn thuốc lên mức tối đa.
“2 giờ 15 phút – còn 45 giây nữa,” bác sĩ trẻ kiểm tra đồng hồ treo tường, mắt kẽ nẻ. “Nếu không cải thiện trong 30 giây tiếp theo, chúng ta sẽ phải thực hiện ca mổ khẩn cấp.”
Bác sĩ khác nghiêng người lại, đặt tay lên vai “Người vợ”, ánh mắt tự tin. “Bạn đã mạnh mẽ hơn tôi tưởng. Hãy tin vào con bé và vào chúng tôi.”
Tiếng tim bé tăng lên liên tục, số liệu trên màn hình dần ổn định: 95 → 98 → 100.
“Đó rồi! Nhịp tim ổn định!” bác sĩ trẻ la lên, giọng vang trong không khí nén chặt.
“Cô… hít sâu hơn nữa,” y tá hướng dẫn, vừa nhấn nút kích hoạt thêm oxy. “Cảm giác sao?” cô hỏi, giọng nhẹ nhàng.
“…Hy vọng,” “Người vợ” trả lời qua tiếng thở gấp. “Nếu… nếu con ra đời an toàn…”
“Chúng ta sẽ đưa con ra đời ngay bây giờ,” bác sĩ khác trả lời, mắt không rời màn hình. “Chuẩn bị đội mổ, nhưng hy vọng này… có thể chúng ta không cần.”
Tiếng chuông báo nguy hiểm vang lên nhẹ, báo hiệu thời gian đã đủ. Đèn trong phòng chiếu sáng mạnh hơn, đội ngũ y tế đứng sẵn sàng.
“Cố gắng hít sâu, không rời mắt khỏi màn hình,” y tá nhắc, đồng thời lấy ống thông vệ sinh ra.
Căn bứt cuối cùng của cuộc chiến dần hiện lên: “Người vợ” vẫn nắm tay y tá, mắt mở to, đôi môi khẽ mở ra tiếng thở dài cuối cùng, nhưng trong đó là tiếng thở của hy vọng, của niềm tin đã bừng lên sau những giờ phút đen tối.
Bác sĩ khác, người có kinh nghiệm hơn, lặng lẽ bước vào phòng mổ, ánh đèn soi lên khuôn mặt căng thẳng của anh. Anh dừng lại trước bệ điều khiển, mắt chợt bám chặt vào màn hình monitor, hơi thở ngắn lại.
“Khoan đã…,” bác sĩ thở dài, giọng trầm ấm nhưng đầy lo lắng.
Nhịp tim thai nhi bất ngờ giảm, biểu đồ rơi xuống 85, rồi 80, một chuỗi âm thanh kêu cứu vang lên từ thiết bị.
“Tim bé đang tụt xuống nữa rồi!” bác sĩ trẻ hét lên, giọng run rẩy, tay run rẩy khi nhấn nút tăng lưu lượng oxy.
“Đừng để nó xuống dưới 80, ngay lập tức!” y tá gấp gáp kéo ống dẫn thuốc, đôi mắt căng thẳng nhìn vào màn hình.
“Chồng, cố gắng thở sâu hơn, đừng nín lại!” Người vợ nín thở, tay nắm chặt hơn, mồ hôi ướt đẫm trán.
“Chúng ta cần chuyển sang ca mổ ngay,” bác sĩ trẻ nói, mắt liếc sang đồng hồ treo tường, kim chỉ 2 giờ 20 phút, còn 5 phút nữa.
Bác sĩ có kinh nghiệm hơn cúi người xuống vai Người vợ, giọng bình tĩnh nhưng thâm trầm: “Bạn đã mạnh mẽ đến mức tôi không thể tin. Hãy tin vào chúng tôi, chúng tôi sẽ không bỏ lỡ con bé này.”
“Chuẩn bị cho ca mổ nhanh nhất có thể!” y tá hô to, đồng thời bật chế độ cấp cứu trên máy theo dõi.
Đội ngũ y tế hoà hợp, ai cũng di chuyển nhanh như chớp. Đèn chiếu sáng mạnh hơn, tiếng vang trong phòng mổ vang lên như một trận trống chiến.
Bác sĩ trẻ liếc nhìn vào mắt của bác sĩ kinh nghiệm hơn, ánh sáng lấp lánh trong mắt anh như lời thách thức: “Nếu chúng ta không làm trọn vẹn trong 30 giây tới, bé sẽ không còn cơ hội.”
Bác sĩ kinh nghiệm hơn gật đầu, tay đưa vào bộ dụng cụ mổ, một biểu hiện quyết liệt: “Thì… chúng ta sẽ không cho phép điều đó xảy ra.”
Nhịp tim trên màn hình nhấp nháy, đột ngột sụp xuống 78, một hơi thở cuối cùng của lo âu lan tỏa.
“Đập tim thấp quá! Đánh giá lại, tăng O2 lên mức tối đa!” y tá la lên, đồng thời vỗ vào cổ tay người vợ để hướng dẫn thở sâu hơn.
Người vợ óc hừng hực, tiếng thở dồn dập, mắt bừng sáng: “Con… hãy sống…”.
Bác sĩ trẻ, tay còn ướt mồ hôi, nhấn một nút khẩn cấp, thả một liều thuốc tăng nhịp tim ngay vào ống dẫn.
“Đây là cú hẹn hò cuối cùng, chúng ta không được để nó trượt qua,” bác sĩ kinh nghiệm hơn nói, mắt không rời khỏi màn hình, từng giây như kéo dài vô hạn.
Màn hình bỗng chớp lung linh, số liệu tăng dần: 82 → 85 → 88. Tuy nhiên, ngay sau đó, một cơn sóng giảm đột ngột lại xuất hiện, đưa nhịp tim xuống 81.
“Không… không thể…!” bác sĩ trẻ bật khóc trong tim, mặt trời xanh của hy vọng dường như đang dần dần tắt.
“Chúng ta phải hành động ngay lập tức, không còn thời gian,” bác sĩ kinh nghiệm hơn phát lệnh, giọng cứng cáp, tay cầm dao mổ.
Tiếng máy móc rít lên, bóng đèn nhấp nháy, không khí nghẹt thở như bong bóng môi trường bị đè nén.
“Đánh giá lại tốc độ, giữ yên tâm, không thay đổi vị trí,” y tá thở hẹt, cố gắng duy trì sự ổn định cho Người vợ.
Bác sĩ trẻ nhắm mắt lại một giây, suy nghĩ nhanh: *Nếu không thành công, tôi sẽ phải gánh vác trách nhiệm…*
“Bây giờ, chúng ta tiến hành ca mổ! Hãy chuẩn bị mọi thứ!” bác sĩ kinh nghiệm hơn hô lên, tiếng nói vang dội trong không gian chật hẹp.
Đội ngũ y tế nhanh chóng di chuyển, vải vô trùng rơi xuống sàn, ánh đèn phẫu thuật chiếu vào khuôn mặt đầy quyết tâm của mọi người.
Người vợ, mắt rưng rưng, nắm chặt tay y tá, tiếng thở cuối cùng vang lên: “Con… dù có gì cũng… hãy sống…”
Màn hình hiện ra con số cuối cùng – 79 – một dấu hỏi lớn.
Bác sĩ trẻ nhìn nhau, ánh mắt đầy những câu hỏi không lời, trong khi bác sĩ kinh nghiệm hơn chỉ lặng im, thở dài sâu, như đang tự nhủ: “Khoan đã…”
Bác sĩ kinh nghiệm hơn hạ giọng, nhấc tay ngăn lại cánh cổng sổ mổ. “Dừng lại ngay! Chúng ta không thể tiếp tục cắt sâu hơn nữa.” Anh quay sang bác sĩ trẻ, ánh mắt kiên định. “Hãy chuyển sang phương pháp gây sinh nội mạc. Nếu tim bé còn còn một chút nhịp, chúng ta còn cơ hội cứu sống.”
Bác sĩ trẻ nhìn đồng hồ, rồi gật đầu nhanh. “Được, chúng ta sẽ chuẩn bị thuốc oxytocin và thay đổi vị trí bệnh nhân.” Anh vặn lại các ống dẫn, đồng thời thở dài nhẹ, như muốn giải tỏa phần nào áp lực ngập tràn.
Y tá chạy ra lấy vỏ thuốc, đặt lên tay một cách cẩn thận. “Oxytocin 10 đơn vị, pha loãng 100ml. Chúng tôi sẽ tiêm qua tĩnh mạch,” cô nói, giọng vẫn rối nhưng đầy quyết tâm.
Người vợ, mắt rưng rưng, nhìn lên hai bác sĩ. Mồ hôi đã bốc lên trán, nhưng giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má. “Con… xin chờ bé, tôi sẽ cố gắng thở sâu hơn,” cô thì thầm, tiếng thở cô vững hơn một chút, như muốn truyền sức mạnh vào tử cung.
Bác sĩ kinh nghiệm hơn đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng. “Bạn đã mạnh mẽ hơn mình nghĩ. Hãy cùng chúng tôi, mỗi hơi thở sẽ là chiếc cầu nối cho bé.” Anh bật máy theo dõi, chuyển sang chế độ hiển thị dòng điện tử mới, cho phép quan sát phản ứng của tử cung khi thuốc được đưa vào.
Tiếng thở của người vụt dày, nhịp tim thai trên màn hình dần tăng lên, từ 81 lên 85, rồi 89. Đột nhiên, âm thanh nhẹ nhàng vang lên từ loa phòng sinh: “Tim bé đang ổn định, đừng bỏ cuộc.”
Bác sĩ trẻ nở một nụ cười mệt mỏi, nhưng ánh mắt sáng lên hy vọng. “Chúng ta đang làm đúng, hãy tiếp tục.” Anh nhanh chóng điều chỉnh liều oxytocin, tăng nhẹ hơn để kích thích co thắt mà không gây căng thẳng quá mức.
Người vợ hít một hơi sâu, mắt chớp nháy, nhưng nụ cười mỏng manh lóe lên. “Cảm ơn các bác sĩ, cảm ơn anh,” cô nói, giọng ấm áp hơn, tiếng nước mắt lặng lẽ trượt vào bông rối áo.
Bác sĩ kinh nghiệm hơn gật đầu, mắt dõi theo biến động. “Nếu bé tiếp tục tăng, chúng ta sẽ chuẩn bị cho sinh tự nhiên. Nếu không, chúng ta có thể cân nhắc ghép dây nội mạc ngay sau khi cô đủ sức.”
Tiếng tim bé trên màn hình ổn định, dần dần lên tới 94, rồi 98. Cả phòng thở phào nhẹ nhõm, ánh sáng mờ mà ấm áp hơn, như một lời hứa cho một khởi đầu mới.
Bác sĩ trẻ nhanh chóng gọi Y tá chuẩn bị bộ sinh bình thường: “Bàn sinh, giường đỡ, ống thở, và ống tiêm cấp tốc, cho tôi ngay!”
Y tá nắm chắc túi dụng cụ, lướt qua hành lang tới phòng sinh, tiếng giày gót thúng vang trong không gian yên ắng.
Chồng nắm chặt tay “Người vợ”, ánh mắt dò xét từng nhịp tim trên màn hình. “Cố lên, em, mình sẽ cùng nhau đón bé,” anh thì thầm, giọng ấm áp như vòng tay bảo vệ.
“Người vợ, hít sâu, vừa vào hơi mới, vừa thở ra… chúng ta sẽ dùng kỹ thuật sinh tự nhiên, không cần mổ,” bác sĩ kinh nghiệm hơn hạ giọng, khẽ lay tay lên vai cô, “Bạn đã làm tốt rồi, chỉ còn một chặng ngắn.”
“Được,” Người vợ rít lên tiếng thở dốc, ánh mắt tràn đầy quyết tâm, nước mắt dần lặng lại, thay bằng một luồng năng lượng bình tĩnh.
Bác sĩ trẻ đưa tay lên, chỉ vào màn hình: “Nhịp tim bé đang tăng đều, 101, 105… chúng ta đang ở mức an toàn.”
Y tá đặt bí dao gọt răng, gạt bật đèn chiếu sáng nhẹ, tạo không gian dịu êm cho quá trình sinh.
Chồng nhẹ nhàng vuốt tóc “Người vợ”, khuyến khích: “Mỗi hơi thở là một bước tiến tới đứa con của chúng ta.”
Trong khi đó, bác sĩ kinh nghiệm hơn điều chỉnh máy bơm oxytocin, giảm liều xuống mức duy trì, để không làm co thắt mạnh quá mức, đồng thời bật âm thanh nhạc nhẹ từ loa: “Mẹ ơi, con yêu đang tới.”
“Cảm ơn các bác sĩ, cảm ơn anh,” Người vợ trả lời, giọng ấm áp hơn, nụ cười yếu ớt lóe lên, ánh mắt rực rỡ hy vọng.
Ngưỡng thời gian 2 giờ sáng chuyển sang 4 giờ, đồng hồ trên tường chỉ 4:10, nhịp tim thai ổn định ở 110, co thắt tử cung xuất hiện đều đặn.
“Bờm sữa, chuẩn bị rò rỉ nơ-đi-đầy,” bác sĩ trẻ nhắc, trong khi Y tá kéo tấm mũi mùm lên, chuẩn bị ống hút.
Chồng siết chặt bàn tay “Người vợ”, khẽ đẩy nhẹ lên vai cô: “Cứ kiên trì, chúng ta sẽ thấy bé chào đời ngay.”
Tiếng rên rỉ nhẹ vang lên, đồng thời màn hình hiển thị “Đón sinh”.
Bác sĩ kinh nghiệm hơn ra lệnh: “Mở rộng cánh cửa, chuẩn bị cho giai đoạn cuối.”
“Cẩn thận, không vội,” bác sĩ trẻ gầm lên, vừa quan sát phản ứng tử cung, vừa giữ đường truyền oxytocin ổn định.
“Bé đang di chuyển xuống kênh sinh,” Y tá báo, mắt không rời màn hình, tay gạt băng vải để chuẩn bị cuốn băng.
“Cố lên, em,” chồng nhắc, “Mình đã ở đây, không rời xa.”
Nhịp tim bé đạt 120, co thắt mạnh mẽ, “Người vợ” gắng sức, tiếng thở dốc hòa cùng tiếng thở của bệnh nhân trong phòng.
“Chúng ta sắp có bé!” bác sĩ trẻ hô lên, đôi mắt lấp lánh, giọng vang trong phòng sinh.
Cánh cửa phòng mổ mở ra, ánh sáng trắng loáng rải khắp, chuẩn bị cho mọi tình huống.
“Đã đến lúc,” bác sĩ kinh nghiệm hơn nói, “Nếu bé chui ra bây giờ, chúng ta sẽ đưa cô vào phòng hồi sức ngay.”
“Cảm ơn cả đội,” Người vợ thì thầm, nụ cười hạnh phúc mở rộng, mắt ngấn lệ nhưng không còn sợ hãi.
Bác sĩ trẻ nhẹ nhàng nâng tay, chỉ vào màn hình: “Nhịp tim ổn định, 130, 135—đây là thời khắc cuối cùng.”
Trong khoảnh khắc ấy, mọi ánh mắt đều tập trung vào “Người vợ”, chồng, và bàn sinh, một liềng sức mạnh vô hình gắn kết cả phòng.
Đồng thời, Y tá chuẩn bị khăn lau sạch, sẵn sàng bắt lấy sự xuất hiện của bé.
Thời gian trôi, 4 giờ 20 phút, tiếng khóc đầu tiên vang lên, phá tan mọi yên lặng.
“Chúc mừng bé đã chào đời,” bác sĩ kinh nghiệm hơn nói, giọng trầm ấm.
Chồng ôm chặt “Người vợ”, mắt họ lấp lánh hạnh phúc, ánh sáng mờ ảo của phòng chiếu lên những giọt nước mắt hạnh phúc tràn ngập.
Người vợ thở nhẹ, nhìn vào mắt chồng, nở một nụ cười tươi rói, tim cô như đã tìm được lẽ sống mới.
Bác sĩ khác đặt tay lên vai Người vợ, giọng êm dịu: “Mẹ đã làm tốt lắm, bé đã ra đời an toàn.”
Y tá nhanh chóng kéo chiếc khăn gấp gọn, dùng tay nhẹ nhàng lau khô đầu bé, rồi đưa bé vào trong chiếc nôi cũi. “Đây, bé đã ấm áp rồi, nghe tim con bập bững.”
Người vợ nhìn bé, nước mắt lăn dài trên má, nhưng lần này không còn lo lắng mà là niềm hạnh phúc tràn ngập. “Con… con là món quà của chúng ta.”
Chồng gật đầu, âm thanh thoắt thở dốc tạm dừng, thay bằng tiếng thở nhẹ nhàng. “Mình sẽ bảo vệ con suốt đời, mình sẽ không để bất cứ điều gì làm con phải chịu đau.”
Bác sĩ trẻ nở một nụ cười thoáng qua, mắt ánh lên sự thở phào nhẹ nhõm: “Đã qua rồi, mọi nguy hiểm đã tan biến. Hãy để chúng ta ghi lại khoảnh khắc này.”
Y tá bật máy quay, ánh sáng mềm mại chiếu lên khuôn mặt Người vợ và bé. “Cứ để mọi người thấy niềm vui này,” cô nói, giọng nhẹ.
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng khóc của trẻ sơ sinh vang lên lần đầu, tiếng khóc rõ ràng, mạnh mẽ như lời khai báo sự sống mới. Phòng sinh tràn ngập âm thanh ấy, đồng thời mọi đồng hồ đếm thời gian trên tường chững lại.
Bác sĩ khác cúi xuống, khuôn mặt hiếm hoi biểu lộ sự xúc động: “Con sẽ lớn mạnh, chúng ta sẽ cùng nhau chăm sóc.”
Người vợ bỗng nhớ lại những giây phút lo âu, những hồi chuông báo động, rồi tự trấn an mình: “Mình đã vượt qua mọi khó khăn, mình đã mạnh mẽ hơn.”
Chồng nắm chặt tay Người vợ một lần nữa, nhưng lần này không còn ép buộc, chỉ đơn giản là chia sẻ niềm vui: “Ta sẽ cùng nhau nuôi dưỡng con, mỗi ngày sẽ là một phép màu.”
Y tá đặt miệng ống thở lên bàn, gập lại, rồi nhẹ nhàng xếp lại các dụng cụ, như muốn dọn dẹp lại những dấu vết của cuộc chiến. “Mọi thứ đã hoàn tất, giờ chúng ta chỉ còn ‘bảo vệ’ hạnh phúc này.”
Bác sĩ trẻ nhìn đồng hồ, nhận thấy thời gian đã chuyển sang 4 giờ 22 phút. “Chúng ta đã làm được, mọi người, cảm ơn mọi người.”
Cả phòng vang lên tiếng vỗ tay rầm rì, không chỉ từ các y tá, bác sĩ mà còn từ những bệnh nhân đang chờ đợi.
Người vợ nằm ngả về phía bé, ánh mắt cô lấp lánh như sao trời. “Cảm ơn trời, cảm ơn các bác sĩ, cảm ơn anh.”
Chồng cúi đầu, môi mỉm cười trọn vẹn: “Từ hôm nay, chúng ta không còn một mình.”
Tiếng nhạc nhẹ từ loa phòng sinh tiếp tục vang lên, hòa quyện cùng tiếng khóc của bé, tạo nên bản giao hưởng của hy vọng và niềm tin.
Bác sĩ khác nhấc tờ giấy ghi chú, viết nhanh: “Sinh thành công – 9 tháng thai kỳ – tim bé ổn định – Đánh giá: Tuyệt vời.”
Y tá thu dọn lại giường sinh, nhẹ nhàng vứt bỏ những tờ băng, nhưng không quên để lại một bức tranh nhỏ màu hồng trên tủ, biểu tượng cho sự sinh sôi nảy nở.
Trong không gian phòng sinh, ánh sáng ban ngày sao kê chưa vào, nhưng trái tim mọi người đã rực sáng đủ để chiếu sáng một thế giới mới.
“Bà con ơi, mình đã trải qua một đêm dài đầy lo âu, tim con lúc đầu chỉ 85 nhịp/phút, rồi giảm dần xuống 90…85. Nhưng nhờ sự quyết đoán của các bác sĩ và tình thương của chồng, chúng ta đã vượt qua.”
Người vợ nghiêng đầu, giọng nghẹt nghẹt nhưng mạnh mẽ. “Các chị em, nếu có bất cứ dấu hiệu bất thường, đừng ngần ngại gọi cấp cứu. Hãy chuẩn bị tinh thần, tin vào đội ngũ y tế. Trong khoảnh khắc quyết định, chỉ có sự chuẩn bị và lòng tin mới giữ chúng ta vững vàng.”
Bác sĩ trẻ, vẫn còn hơi mệt mỏi, gật đầu: “Đúng vậy, mỗi trường hợp đều khác nhau, nhưng quy trình chuẩn đoán sớm và can thiệp kịp thời là chìa khóa.”
Chồng nắm chặt tay vợ, mắt lấp lánh: “Anh hứa sẽ luôn bên cạnh, không để nỗi sợ giăng vào con.”
Y tá nhẹ nhàng đặt tay lên vai người vợ: “Hãy để lại dấu ấn này cho những bà mẹ sắp tới, để họ biết rằng không phải lúc nào cũng cô đơn.”
Người vợ thở dài, ánh mắt dõi nhìn bé đang ngủ yên. “Mình đã học được rằng nỗi sợ hãi chỉ đáng sợ khi ta không biết. Khi hiểu rõ quá trình, con tim bé đã ổn định, và giờ chúng ta có thể yên tâm.”
Bác sĩ khác, giọng trầm nhưng ấm áp: “Mỗi lần sinh là một cuộc chiến, nhưng chiến thắng là niềm tin chung. Hãy truyền cảm hứng, để không còn ai phải trải qua nỗi lo vô hình.”
—
Sau khi tiếng khóc đầu đời dần tan biến trong không gian ấm áp của phòng sinh, Người vợ ngồi yên lặng trên giường, ánh sáng yếu ớt của đèn mộc chiếu lên khuôn mặt cô. Cô nhớ lại những khoảnh khắc căng thẳng khi tim bé giảm xuống 85, khi đồng hồ chỉ 2 giờ sáng, và cảm giác tim mình đập rộn ràng như muốn thoát ra ngoài. Giờ đây, mỗi nhịp thở của con là một điệp khúc yên bình, mỗi tiếng cười hồn nhiên là lời khẳng định rằng nỗi lo đã thành quá khứ. Cô nhận ra rằng sự mạnh mẽ không phải là không có sợ hãi, mà là dám đối mặt, dám tin tưởng và dám mở rộng trái tim cho những người xung quanh. Những lời khuyên cô vừa chia sẻ không chỉ là khuyên nhủ, mà còn là lời hứa với chính mình – rằng cô sẽ luôn sẵn sàng hỗ trợ những bà mẹ còn đang gặp bối rối, để họ không phải tự mình chiến đấu trong bóng tối. Cô cảm nhận một cảm giác nhẹ nhõm, như một luồng gió xuân thổi qua những đám mây dày đặc, mang theo hương thơm của hy vọng. Đó là sự hồi sinh, không chỉ của một sinh linh mới, mà còn của chính cô – một người mẹ đã học cách tin tưởng vào sức mạnh cộng đồng và vào cả những khoảnh khắc yếu ớt nhất của mình. Hòa cùng tiếng nhạc nhẹ vang lên từ loa, cô ngẩng đầu nhìn lên, mắt đầy ước mơ và bình yên, sẵn sàng đón nhận mọi thách thức phía trước, với niềm tin rằng mỗi bước đi sẽ được dẫn dắt bởi tình thương và sự đồng cảm.

