“Gia đình g/iàu có đưa ta-ng bà cụ bằng xe ô tô sang trọng băng băng qua cây đa đầu làng, quên cả phong tục phải dừng chào 1 phút, nào ngờ một lúc sau xe ta;/ng liên tục giật lùi, đám người trên xe hoảng hốt bỏ chạy, mở quan tài kiểm tra thì ngỡ ngàng…
Gia đình bà cụ Tư là một trong những dòng họ giàu có và thế lực nhất vùng. Bà Tư m-/ất ở tuổi 87 trong sự ti-/ếc thươ;/ng của con cháu, tang lễ được tổ chức linh đình, thuê hẳn xe ta-ng siêu sang, phủ kín hoa trắng, mạ viền vàng, thậm chí còn có bảo vệ chạy mô-tô hộ tống như rước dâu nhà trâm anh thế phiệt.
Con trai trưởng là ông H., đại gia bất động sản, đích thân chỉ đạo mọi thứ. Nhưng có một chuyện nhỏ bị ông gạt đi:
“Đừng có vớ vẩn mê tín nữa. Cây đa đầu làng thì cây đa, việc nhà tao nhà tao lo, còn không rước sớm là trễ giờ đẹp!”
Theo lệ làng, khi xe ta/ng đi qua cây đa đầu làng – nơi được xem là “lối về” của tổ tiên – phải dừng lại cúi chào một phút, thắp hương tạ lễ. Đó là phong tục đã có hàng trăm năm.
Nhưng hôm đó, xe tang chạy băng băng, lướt thẳng, bánh xe nghiến lên rễ cây mà không một người quay lại khấn vái.
Chỉ 10 phút sau khi vượt qua cây đa…
Chiếc xe tang đột ngột giật mạnh.
Một lần.
Hai lần.
Rồi bất ngờ… giật lùi liên tục.
Cả đoàn người trên xe la hét, đập cửa, đạp kính. Tài xế cố đạp phanh nhưng xe cứ lùi ngược lại, dù đoạn đường đang bằng phẳng và khô ráo.
Mùi khét bốc lên từ động cơ. Xe lùi tới mức suýt tông vào chiếc xe đi sau.
Người nhà hốt hoảng, quyết định mở nắp quan tài kiểm tra vì sợ có vấn đề tâm linh. Nhưng khi vừa mở ra… cảnh tượng không ai có thể nói thành lời… 👇👇”
“…cảnh tượng không ai có thể nói thành lời.
Nắp quan tài vừa được nhấc lên, một mùi hương trầm quyện với không khí lạnh lẽo ùa ra. Những người nhà đang vây quanh, chen chúc nhìn vào, đều nín thở. Ánh sáng chói chang của buổi trưa đổ xuống, rọi thẳng vào bên trong. Thi thể bà cụ Tư nằm đó, vẫn giữ nguyên sự trang nghiêm cuối cùng. Nhưng rồi, ánh mắt họ dừng
lại.
Nằm gọn gàng bên cạnh bàn tay đã khô đét của bà, không phải là đóa hoa hay vật kỷ niệm nào, mà là một khúc rễ cây nhỏ, còn vương đầy đất ẩm, cong queo như một ngón tay. Khúc rễ trần trụi, lạc lõng một cách kinh dị giữa tấm lụa trắng và không gian chỉ dành cho người đã khuất.
Sự sững sờ lan nhanh như một dòng điện. Khuôn mặt của Ông H., vốn đang căng thẳng, bỗng biến sắc trắng bệch. Những người nhà trên xe tang há hốc mồm, có người đưa tay bụm miệng. Một cảm giác rờn rợn, lạnh lẽo hơn cả cái chết, bò dọc sống lưng họ.
Không ai thốt nên lời. Chỉ có tiếng thở dốc nặng nề và nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cái vật lạ lùng đó nằm đó, thách thức mọi lý giải, như một lời cảnh báo đầy ám ảnh.
Và rồi, một tiếng thét thất thanh vang lên, xé tan không khí tĩnh lặng, vang vọng khắp con đường làng, khiến cả đoàn người đi bộ phía sau giật mình nhìn tới. Đó là tiếng thét của sự hoảng loạn tột cùng, của nỗi sợ hãi không thể gọi tên. Mọi thứ trở nên hỗn loạn. Người nhà thi nhau lùi lại, đụng vào nhau. Khuôn mặt ai nấy đều thất thần, ánh mắt dán chặt vào khúc rễ cây đất bẩn trong quan tài, và thi thể bà cụ Tư dường như đang mang một vẻ gì đó… rất khác lạ so với lúc mới liệm.”
“Tiếng thét thất thanh vẫn còn vang vọng, nhưng nó nhanh chóng bị át đi bởi những âm thanh hỗn loạn khác. Người nhà trên xe tang, bao gồm cả Ông H., đồng loạt lùi lại như bị điện giật, va cả vào nhau. Khuôn mặt ai nấy đều tái mét, cặp mắt mở to đầy kinh hoàng dán chặt vào thứ dị vật nằm trong quan tài và hình ảnh kỳ lạ của Bà cụ Tư.
Không khí tĩnh lặng đã tan biến, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ. Những tiếng lẩm bẩm, rên rỉ bắt đầu nổi lên. Một người phụ nữ trung niên, họ hàng xa của Ông H., bỗng bật khóc nức nở, đưa tay chỉ thẳng vào quan tài rồi lập bập: “”Ô… Ôi trời ơi… điềm… điềm gở rồi…””.
Sự sợ hãi lan nhanh hơn cả lửa cháy. Vài người không còn giữ được chút bình tĩnh hay sự trang nghiêm nào của đám tang. Họ vội vã quay lưng, tìm cách thoát khỏi chiếc xe tang siêu sang đột ngột biến thành nơi rợn người. Một thanh niên liều lĩnh nhảy phắt xuống khỏi xe, dù xe vẫn đang dừng giữa đường, tạo ra tiếng động lớn. Ngay sau đó, thêm một, hai người khác cũng bắt chước, chân tay lóng ngóng, vẻ mặt thất thần.
Ông H. vẫn đứng chết trân một lúc, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Khuôn mặt bặm trợn thường ngày giờ chỉ còn lại sự sợ hãi trần trụi. Ông nhìn khúc rễ cong queo, rồi nhìn thi thể mẹ mình, ánh mắt đầy ngờ vực xen lẫn khiếp đảm. Bên cạnh ông, vài người nhà khác thì ôm mặt khóc hoặc run rẩy không ngừng.
Những người vừa nhảy xuống xe đứng dưới lòng đường làng, thở hổn hển. Họ nhìn ngược trở lại chiếc xe tang, nhìn đám người vẫn còn kẹt lại trên đó, và đặc biệt là nhìn cái quan tài đang mở nắp. Ánh mắt họ trao đổi sự sợ hãi tột độ. Tiếng lẩm bẩm về “”điềm gở””, về “”tổ tiên quở phạt”” bắt đầu xuất hiện, nhỏ ban đầu rồi lớn dần lên giữa đám người đang nháo nhào. Cả đoàn người đi bộ phía sau, thấy cảnh tượng kỳ lạ trên xe, cũng dừng lại, xôn xao bàn tán và nhìn nhau đầy lo lắng. Con đường làng vốn đang trang nghiêm bỗng chốc biến thành một cảnh tượng hỗn loạn và đầy ám ảnh.”
“Những tiếng lẩm bẩm về “”điềm gở””, về “”tổ tiên quở phạt”” bắt đầu xuất hiện, nhỏ ban đầu rồi lớn dần lên giữa đám người đang nháo nhào. Cả đoàn người đi bộ phía sau, thấy cảnh tượng kỳ lạ trên xe, cũng dừng lại, xôn xao bàn tán và nhìn nhau đầy lo lắng. Con đường làng vốn đang trang nghiêm bỗng chốc biến thành một cảnh tượng hỗn loạn và đầy ám ảnh.
Giữa lúc sự hoảng loạn lên đến đỉnh điểm, một người đàn ông luống tuổi, mái tóc bạc phơ, đeo khăn tang trắng lỏng lẻo, từ từ tiến lại gần chiếc xe. Ông là chú họ xa của Ông H., đã sống cả đời ở làng, thuộc nằm lòng những phong tục cũ. Khuôn mặt ông nhăn nhúm lại vì sợ hãi, đôi mắt đỏ hoe và đôi môi run rẩy. Ông nhìn quanh một lượt, rồi hướng ánh mắt về phía chiếc quan tài đang mở, nơi có khúc rễ cây kỳ dị và thi thể Bà cụ Tư.
“Trời ơi… trời ơi là trời…”, ông thì thầm, giọng lạc đi vì hoảng loạn. “Tôi… tôi đã bảo rồi mà… tại không dừng lại ở cây đa… tôi đã dặn rồi…”.
Lời nói của ông chú họ như một gáo nước lạnh dội vào đám đông hỗn loạn. Những tiếng xôn xao bỗng nhỏ dần. Mọi ánh mắt, từ những người còn kẹt trên xe đến những người đã nhảy xuống, thậm chí cả đoàn người đi bộ phía sau, đều đổ dồn về phía Ông H. Trên những khuôn mặt tái mét vì sợ hãi giờ đây xuất hiện thêm sự trách móc, oán giận và cả sự hiểu ra vấn đề.
Ông H. vẫn đang run rẩy, nhìn khúc rễ. Khi nhận ra tất cả mọi người đang nhìn mình với ánh mắt đầy buộc tội, tim ông như bị bóp nghẹt. Ông nuốt khan, cố gắng nói điều gì đó nhưng cổ họng nghẹn lại. Sự giàu có, quyền lực thường ngày bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại nỗi sợ hãi và sự bối rối tột cùng khi đối diện với cơn thịnh nộ thầm lặng của cả dòng họ, cả dân làng.”
“Ông H. cảm thấy như có một dòng điện chạy khắp cơ thể. Cơn run rẩy ban đầu chỉ là ở khóe môi, giờ lan khắp người. Ông không còn đứng vững được nữa, phải vịn vào thành xe tang. Khuôn mặt vốn luôn kênh kiệu, đầy vẻ bất cần đời, giờ nhợt nhạt như tàu lá chuối, không còn một giọt máu. Đôi mắt ông mở to, vô hồn nhìn chằm chằm vào khúc rễ cây khô khốc nằm bên cạnh thi thể mẹ mình, rồi liếc nhanh sang thi thể Bà cụ Tư đang nằm im lìm với một vẻ gì đó thật khó tả.
Ông cố gắng cất lời, muốn thanh minh, muốn bác bỏ, muốn tìm một lời giải thích khoa học cho cái xe tang tiền tỷ bỗng dưng “nổi loạn”, cho khúc rễ cây kỳ dị đó, nhưng cổ họng ông khô khốc, nghẹn lại. Những âm thanh bật ra chỉ là tiếng lắp bắp, run rẩy, không thành lời: “”Tôi… tôi đâu có… cái này… sao lại…””.
Sự kiêu ngạo, vẻ bất cần mà ông đã xây dựng bấy lâu hoàn toàn sụp đổ. Trước mắt ông lúc này không còn là một đám tang xa hoa, một màn thể hiện đẳng cấp, mà là một cảnh tượng kỳ bí, đầy ám ảnh, vượt ra ngoài mọi lý lẽ khoa học mà ông từng tin tưởng tuyệt đối. Ông H. cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu ớt trước một thế lực vô hình nào đó mà ông chưa từng nghĩ đến. Nỗi sợ hãi dâng lên tột cùng, nuốt chửng lấy ông. Ông biết, có điều gì đó khủng khiếp đang xảy ra, và nó liên quan trực tiếp đến quyết định bất chấp phong tục của mình. Ông nhận ra mình đã đùa giỡn với lửa, và giờ đây, ngọn lửa đó đang quay lại thiêu đốt ông.”
“Ông H. vẫn đứng đó, bám chặt lấy thành xe tang, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy. Đôi mắt thất thần nhìn vào cỗ quan tài gỗ quý, nơi thi thể mẹ ông đang nằm. Sự sợ hãi vẫn còn nguyên vẹn, như một dòng nước lạnh ngắt chảy trong huyết quản. Cổ họng ông nghẹn lại, không thể thốt ra lời nào hoàn chỉnh.
Chiếc xe tang siêu sang, chỉ vài phút trước còn là biểu tượng của sự giàu có và quyền lực, giờ đây đứng im lìm giữa đường làng, vô hồn như một tảng đá khổng lồ. Sau cú giật lùi kinh hoàng, động cơ của nó đột ngột tắt ngúm.
Tài xế xe tang, một người đàn ông kinh nghiệm đã lái qua không biết bao nhiêu đám tang, giờ mồ hôi túa ra như tắm. Anh ta vội vã ngồi vào ghế lái, tay run run vặn chìa khóa. Tiếng “”roẹt… roẹt…”” khô khốc vang lên, nhưng động cơ chỉ khẽ rùng mình rồi im bặt. Anh ta thử lại lần nữa, rồi lần nữa, càng thử càng tuyệt vọng. Mỗi tiếng đề nổ bất thành như một nhát dao cứa vào sự căng thẳng tột độ lúc này. Chiếc xe chết cứng, biến thành một gánh nặng khổng lồ, chình ình giữa con đường làng nhỏ hẹp, chặn đứng cả đoàn người đi sau.”
“Tiếng đề nổ khô khốc từ chiếc xe tang vẫn lặp đi lặp lại một cách tuyệt vọng. Tài xế cúi gằm mặt, mồ hôi nhễ nhại nhỏ xuống bảng điều khiển. Chiếc xe chết cứng, một khối sắt khổng lồ vô dụng.
Phía sau, đoàn xe đưa tang nối dài như một con rắn khổng lồ cũng lần lượt phanh kít, dừng lại. Những người thân khác của Bà cụ Tư, những người giàu có ngồi trong những chiếc xe sang trọng, thò đầu ra ngoài, ánh mắt ngỡ ngàng nhìn cảnh tượng phía trước. Họ chưa từng chứng kiến điều gì kỳ lạ đến vậy. Một chiếc xe tang, giữa đường làng, giật lùi điên cuồng rồi chết máy? Điều này là không thể tin được.
Những người nhà đi bộ theo sau, vốn đã sốc và sợ hãi từ lúc chiếc xe lao ngược, giờ cũng đuổi kịp. Họ xúm lại, khuôn mặt tái mét, hỏi han rối rít. “”Có chuyện gì thế? Sao lại dừng lại? Xe bị sao vậy?”” Tiếng nói của họ tràn đầy sự lo lắng và hoang mang.
Từ hai bên đường làng, những cánh cửa nhà hé mở. Người dân trong làng, cả những người lớn tuổi am hiểu phong tục lẫn lớp trẻ hiếu kỳ, đổ ra. Họ đứng từ xa nhìn ngó, rồi dần dần tiến lại gần hơn. Cái tin về chiếc xe tang “”ma ám”” chết máy giữa đường lan đi nhanh chóng như một đám cháy.
Trong chốc lát, một đám đông khổng lồ đã vây quanh chiếc xe tang siêu sang. Hàng trăm con mắt đổ dồn vào cỗ quan tài lộng lẫy đặt trên xe. Không khí trở nên đặc quánh sự căng thẳng. Tiếng xì xào bàn tán bắt đầu nổi lên, ban đầu chỉ là những tiếng thì thầm, rồi lớn dần, như một bầy ong vỡ tổ.
“”Ôi trời ơi, chuyện gì thế này?”” một bà lão thốt lên, tay run run che miệng.
“”Tôi chưa thấy đám tang nào kỳ lạ như thế này bao giờ!”” một người đàn ông trung niên thì thầm với người bên cạnh.
“”Xe chết máy ngay đây á? Hay là… hay là cụ không muốn đi?””
“”Không muốn đi đâu? Không muốn đi thẳng về nghĩa địa à? Hay là không muốn đi qua chỗ nào đó?””
“”Chắc là tại không dừng ở cây đa rồi…”” một giọng nói nhỏ vang lên, đầy vẻ rụt rè nhưng lại như một tia lửa châm ngòi cho những lời đồn đoán.
Những lời bàn tán xôn xao nhanh chóng biến thành những tiếng nói đầy lo lắng. Ai cũng cảm thấy có gì đó không ổn, một điềm gở nào đó đang bao trùm lên đám tang linh đình này. Đám đông ngày càng tụ tập đông hơn, hiếu kỳ và sợ hãi, tạo nên một vòng vây ngột ngạt quanh chiếc xe tang chết cứng giữa đường làng.”
“Tiếng xì xào xung quanh chiếc xe tang ngày càng lớn, những ánh mắt hoang mang lẫn sợ hãi của đám đông đổ dồn vào Ông H. và những người trên xe. Họ, những người quen sống trong nhung lụa, giờ đây lại đang đối diện với một thứ gì đó nằm ngoài hiểu biết và tầm kiểm soát của tiền bạc hay quyền lực. Sợ hãi len lỏi, lạnh lẽo bóp nghẹt lồng ngực.
Ông H., khuôn mặt trắng bệch không còn một giọt máu, đứng cạnh Tài xế xe tang. Ông H. nhìn chằm chằm vào bảng điều khiển chết ngắt, rồi lại nhìn ra đám đông đang tụ tập. Ông ta chưa bao giờ thấy mình bất lực đến thế. Cái cảm giác bị giam cầm giữa đường, bị hàng trăm con mắt nhìn chằm chằm như xem một trò hề, và quan trọng nhất, cái cảm giác lạnh gáy khi nghĩ về những gì vừa xảy ra với chiếc xe… Nó quá sức chịu đựng.
Trong đám đông những Người nhà đi bộ theo sau và Người dân làng, một giọng nói già dặn, đầy uy tín vang lên, át đi tiếng xì xào bàn tán. Đó là cụ Ba, một Người lớn tuổi trong họ, cũng là một người rất được kính trọng trong làng. Cụ Ba tiến lại gần chiếc xe, nhìn thẳng vào Ông H., ánh mắt đầy vẻ trách móc và kiên quyết.
“”H., con nghe ta nói đây!”” Cụ Ba nói, giọng khàn khàn nhưng rõ ràng. “”Chuyện này không đơn giản là xe hỏng hóc đâu! Đây là do các con đã phạm vào điều cấm kỵ! Bỏ qua phong tục của tổ tiên!””
Ông H. giật mình, lắp bắp: “”Dạ… dạ cụ Ba… nhưng… nhưng xe…””
Cụ Ba lắc đầu, cắt ngang lời Ông H. Khuôn mặt cụ Ba hiện rõ sự giận dữ và sợ hãi. “”Đừng có nói chuyện máy móc gì ở đây nữa! Chiếc xe nó tự giật lùi, nó không chịu đi, là do cụ Tư không muốn đi tiếp! Bà ấy muốn dừng lại!””
Một sự im lặng chết chóc bao trùm đám đông. Lời nói của cụ Ba như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự chối bỏ của mọi người.
“”Muốn dừng lại… ở đâu ạ?”” Một người thân rụt rè hỏi.
Cụ Ba nhìn về phía cuối đường, nơi có bóng dáng cây đa cổ thụ sừng sững. “”Còn ở đâu nữa! Ở cây đa đầu làng chứ đâu! Đó là ‘lối về’ của tổ tiên! Tổ tiên nhà ta, ai về với đất cũng phải dừng chân ở đó để chào cáo, để được phù hộ cho chuyến đi cuối cùng!””
Cụ Ba chỉ tay vào chiếc xe tang đang chết cứng. “”Vậy mà các con, ỷ có tiền, ỷ xe sang, muốn đi thẳng! Muốn bỏ qua hết thảy! Giờ thì thấy chưa? Thấy tổ tiên nổi giận chưa?””
Lời buộc tội của cụ Ba như một nhát dao đâm vào sự kiêu ngạo của gia đình Ông H. Họ bỗng cảm thấy mình nhỏ bé và run rẩy trước những thế lực vô hình mà từ trước đến nay họ vẫn khinh thường.
Cụ Ba hít một hơi thật sâu, ánh mắt nhìn Ông H. đầy đanh thép. “”Không thể đi tiếp được nữa! Không cách nào đi tiếp được! Chỉ có một cách duy nhất để giải quyết chuyện này thôi.””
Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn vào cụ Ba, chờ đợi. Không ai dám lên tiếng.
“”Phải quay lại!”” Cụ Ba tuyên bố một cách dứt khoát. “”Phải quay lại! Phải quay lại cây đa tạ tội! Xin lỗi cụ Tư, xin lỗi tổ tiên vì đã làm trái ý! Xin tổ tiên tha thứ và cho phép cụ được yên nghỉ!””
Lời nói của cụ Ba vang vọng giữa không gian tĩnh lặng, mang theo một sức nặng khủng khiếp. Quay lại? Với một chiếc xe tang chết máy? Giữa đường làng, trước mắt hàng trăm người? Đó là một sự sỉ nhục chưa từng có.
Nhưng Ông H. nhìn cụ Ba, nhìn những khuôn mặt tái mét sợ hãi của người thân, nhìn đám đông người làng đang nhìn mình chờ đợi. Ông H. cảm thấy lạnh toát sống lưng. Nỗi sợ hãi về những gì vừa xảy ra với chiếc xe, nỗi sợ hãi tâm linh về sự giận dữ của tổ tiên, và cả nỗi sợ hãi bị cô lập, bị cả làng quay lưng nếu tiếp tục cố chấp… Tất cả đè nặng lên vai ông ta.
Ông H. nuốt khan, cổ họng khô đắng. Ông ta không thể phản đối. Ông ta không dám phản đối. Lý trí nói rằng thật phi lý, nhưng những gì đã xảy ra thì lại quá thật.
Cuối cùng, Ông H. chậm rãi gật đầu. Cái gật đầu yếu ớt, chứa đựng sự bất lực, sợ hãi, và cả một chút tin vào điều mà ông ta vẫn luôn chế giễu.
“”Dạ… dạ vâng…”” Ông H. thì thầm, giọng lạc đi. “”Quay… quay lại ạ…””
Lời đồng ý của Ông H. như một lời xác nhận cho nỗi sợ hãi đang bao trùm. Không khí căng thẳng vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó pha trộn thêm sự kỳ lạ và một cảm giác bồn chồn, lo lắng không tả xiết về những gì sắp xảy ra khi chiếc xe tang “”ma ám”” này cố gắng quay đầu.”
“””Quay… quay lại ạ…”” Ông H. lẩm bẩm, giọng khô khốc.
Cụ Ba gật đầu, ánh mắt vẫn đanh thép. “”Phải. Quay lại. Nhưng giờ làm sao?”” Cụ nhìn chiếc xe tang siêu sang đang nằm chết dí giữa đường, vẻ mặt đầy khó khăn.
Chiếc xe đen bóng, nặng trịch, sừng sững như một khối kim loại khổng lồ không chút sức sống. Vài người nhà trên xe tang bám víu vào tay vịn, khuôn mặt còn nguyên vẻ bàng hoàng. Họ đã quen di chuyển bằng những chiếc xe hơi đắt tiền, chỉ cần ngồi yên và đến nơi. Nhưng giờ đây, phương tiện xa xỉ ấy lại trở thành một gánh nặng không cách nào nhích nổi.
Ông H. nhìn Tài xế xe tang. “”Anh… anh thử đề máy lại xem?””
Tài xế lắc đầu quầy quậy. “”Không được đâu ông chủ. Máy chết hẳn rồi. Khét lẹt. Khóa cứng rồi.””
“”Thế… thế bây giờ làm sao?”” Một Người nhà trên xe tang lắp bắp hỏi. “”Không lẽ… bỏ xe ở đây?””
Bỏ xe tang giữa đường làng? Ý nghĩ đó còn khủng khiếp hơn cả chuyện tâm linh vừa xảy ra. Nó không chỉ là sự bất kính với người đã khuất, mà còn là một sự sỉ nhục chưa từng có đối với một gia đình giàu có, thế lực như nhà họ.
“”Đẩy!”” Một Người nhà đi sau xe tang lên tiếng. “”Chúng ta cùng đẩy! Đông người thế này, chắc sẽ nhích được!””
Đám đông người nhà và cả vài người dân làng có thiện cảm bắt đầu xúm lại phía sau chiếc xe. Họ đặt tay lên thành xe, lên cốp sau. “”Một, hai… Đẩy!””
Họ gồng hết sức, mặt đỏ bừng. Những tiếng “”hừm, hừm”” nặng nhọc vang lên. Nhưng chiếc xe vẫn đứng im re, không suy chuyển dù chỉ một phân. Nó nặng khủng khiếp. Được bọc thép chắc chắn, trang bị đủ thứ xa xỉ, trọng lượng của nó có lẽ gấp nhiều lần một chiếc xe tang thông thường.
Ông H. nhìn cảnh tượng đó, lòng càng thêm nặng trĩu. Tiền bạc, quyền lực, tất cả đều vô dụng trước một khối sắt chết.
“”Không ăn thua đâu!”” Cụ Ba nói, giọng đầy vẻ bất lực xen lẫn một chút gì đó như “”tôi đã bảo rồi””. “”Nó không muốn đi, thì có mà voi kéo cũng không nhích nổi!””
Một người khác đưa ra ý kiến: “”Hay gọi xe cứu hộ? Xe kéo?””
Ông H. nhíu mày. Xe cứu hộ? Ở đây ư? Đường làng không quá rộng rãi, và gọi một chiếc xe kéo đến kéo xe tang về giữa đám tang thế này… Thật là kỳ cục và mất mặt. Hơn nữa, liệu xe kéo bình thường có đủ sức kéo cái khối thép khổng lồ này không? Và liệu nó có giải quyết được vấn đề “”tâm linh”” mà cụ Ba đã nói không?
Nghĩ đến đó, Ông H. lại rùng mình. Có vẻ như sức mạnh cơ học cũng không phải là giải pháp ở đây.
Mọi người nhìn nhau. Những khuôn mặt rầu rĩ, bất lực. Chiếc xe tang sang trọng, niềm kiêu hãnh ban đầu của gia đình, giờ đây như một con vật khổng lồ bị thương, nằm vật vã giữa đường, trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn tò mò, sợ hãi và cả… hả hê.
Làm sao đây? Làm sao để di chuyển cỗ xe sắt nặng trịch này, quay ngược trở lại con đường mà nó đã cố tình từ chối đi tiếp? Nhiệm vụ tưởng chừng đơn giản là đưa tang, giờ đây lại trở thành một bài toán khó nhằn, vượt quá khả năng giải quyết của mọi người, bất kể họ giàu có hay quyền lực đến đâu.”
“…Làm sao đây? Làm sao để di chuyển cỗ xe sắt nặng trịch này, quay ngược trở lại con đường mà nó đã cố tình từ chối đi tiếp? Nhiệm vụ tưởng chừng đơn giản là đưa tang, giờ đây lại trở thành một bài toán khó nhằn, vượt quá khả năng giải quyết của mọi người, bất kể họ giàu có hay quyền lực đến đâu.
Cuối cùng, chỉ còn một cách duy nhất. Sau một hồi bàn bạc nhanh chóng và đầy căng thẳng, ý kiến của Cụ Ba và một vài Người lớn tuổi/người dân làng có kinh nghiệm được ưu tiên lắng nghe. Phải đưa cụ về lại. Về lại nơi đáng lẽ phải về. Về lại gốc cây đa đầu làng.
Ông H. gật đầu, khuôn mặt không còn chút kiêu ngạo thường thấy, chỉ còn sự mệt mỏi và chấp nhận. “”Đúng vậy. Về lại. Chúng ta… chúng ta cùng đẩy nó về.””
Lời hô hào lan nhanh trong đám đông. Hàng chục người, từ những Người nhà trên xe tang sang trọng bước xuống, những Người nhà đi sau xe tang đi bộ mệt mỏi, cho đến những Người lớn tuổi/người dân làng hiếu kỳ và cả những người giữ phong tục, tất cả đều xúm lại quanh chiếc xe tang siêu sang. Nó nằm im lìm, nặng nề giữa đường, như một tảng đá khổng lồ.
Họ đặt tay lên thân xe lạnh lẽo, bóng loáng. Lên nắp cốp, lên thành xe, lên bất cứ điểm tựa nào có thể. Bàn tay của người giàu có, bàn tay chai sần của người lao động, bàn tay nhăn nheo của Người lớn tuổi/người dân làng, tất cả cùng chạm vào lớp vỏ thép kiên cố.
“”Một… hai… BA! ĐẨY!”” Tiếng hô vang lên, phá tan sự tĩnh lặng đáng sợ.
Cả đám đông cùng gồng mình. Những tiếng “”hừm… ừm…”” nặng nhọc vang vọng. Những bắp tay nổi lên, những khuôn mặt đỏ bừng vì gắng sức. Họ dồn toàn bộ trọng lượng, toàn bộ sức lực vào việc đẩy lùi chiếc xe. Nó nặng khủng khiếp, lì lợm, dường như không hề muốn di chuyển. Tiếng kim loại ken két nhỏ bé vang lên khi những tấm thép cố định không chịu nổi áp lực.
Từng chút một… Rất chậm rãi… Chiếc xe tang nhích dần lùi lại. Nó di chuyển theo hướng ngược lại với hành trình ban đầu của nó. Hướng về phía Cây đa đầu làng, nơi cột mốc tâm linh mà họ đã cố tình bỏ qua.
Mồ hôi túa ra như tắm. Ông H. áo vest xộc xệch, mái tóc bết lại trên trán. Ông chưa từng nghĩ có ngày mình phải dùng sức lực chân tay đến vậy. Bên cạnh ông, một Người nhà trên xe tang, người phụ nữ quý phái với bộ trang sức kim cương lấp lánh, cũng đang đẩy, bàn tay trắng muốt giờ lấm lem bụi đường, hơi thở hổn hển.
“”Nhích… nhích nữa đi!”” Tiếng thúc giục vang lên. Họ không thể dừng lại. Phải đẩy nó về đến gốc cây đa. Đó là hy vọng duy nhất để thoát khỏi tình cảnh kỳ lạ và đáng sợ này.
Họ tiếp tục đẩy, bước chân lùi dần. Con đường làng quen thuộc giờ đây như dài vô tận. Mỗi mét lùi lại là một sự giằng co với trọng lực và với cái “”ý chí”” khó hiểu của chiếc xe. Cây đa già cổ thụ hiện ra rõ ràng hơn ở phía sau, cành lá sum sê như đang chứng kiến tất cả. Họ đang về gần hơn.
Sức lực của hàng chục con người đang dần cạn kiệt, nhưng họ không dám dừng lại. Phía sau, mùi khét từ động cơ xe vẫn còn thoang thoảng trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự cố kỹ thuật… hay một lời cảnh báo khác. Họ phải đẩy nó về, trước khi có chuyện gì đó tồi tệ hơn xảy ra.”
“Hàng chục người, từ những Người nhà trên xe tang sang trọng bước xuống, những Người nhà đi sau xe tang đi bộ mệt mỏi, cho đến những Người lớn tuổi/người dân làng hiếu kỳ và cả những người giữ phong tục, tất cả đều xúm lại quanh chiếc xe tang siêu sang. Nó nằm im lìm, nặng nề giữa đường, như một tảng đá khổng lồ.
Họ đặt tay lên thân xe lạnh lẽo, bóng loáng. Lên nắp cốp, lên thành xe, lên bất cứ điểm tựa nào có thể. Bàn tay của người giàu có, bàn tay chai sần của người lao động, bàn tay nhăn nheo của Người lớn tuổi/người dân làng, tất cả cùng chạm vào lớp vỏ thép kiên cố.
“”Một… hai… BA! ĐẨY!”” Tiếng hô vang lên, phá tan sự tĩnh lặng đáng sợ.
Cả đám đông cùng gồng mình. Những tiếng “”hừm… ừm…”” nặng nhọc vang vọng. Những bắp tay nổi lên, những khuôn mặt đỏ bừng vì gắng sức. Họ dồn toàn bộ trọng lượng, toàn bộ sức lực vào việc đẩy lùi chiếc xe. Nó nặng khủng khiếp, lì lợm, dường như không hề muốn di chuyển. Tiếng kim loại ken két nhỏ bé vang lên khi những tấm thép cố định không chịu nổi áp lực.
Từng chút một… Rất chậm rãi… Chiếc xe tang nhích dần lùi lại. Nó di chuyển theo hướng ngược lại với hành trình ban đầu của nó. Hướng về phía Cây đa đầu làng, nơi cột mốc tâm linh mà họ đã cố tình bỏ qua.
Mồ hôi túa ra như tắm. Ông H. áo vest xộc xệch, mái tóc bết lại trên trán. Ông chưa từng nghĩ có ngày mình phải dùng sức lực chân tay đến vậy. Bên cạnh ông, một Người nhà trên xe tang, người phụ nữ quý phái với bộ trang sức kim cương lấp lánh, cũng đang đẩy, bàn tay trắng muốt giờ lấm lem bụi đường, hơi thở hổn hển.
“”Nhích… nhích nữa đi!”” Tiếng thúc giục vang lên. Họ không thể dừng lại. Phải đẩy nó về đến gốc cây đa. Đó là hy vọng duy nhất để thoát khỏi tình cảnh kỳ lạ và đáng sợ này.
Họ tiếp tục đẩy, bước chân lùi dần. Con đường làng quen thuộc giờ đây như dài vô tận. Mỗi mét lùi lại là một sự giằng co với trọng lực và với cái “”ý chí”” khó hiểu của chiếc xe. Cây đa già cổ thụ hiện ra rõ ràng hơn ở phía sau, cành lá sum sê như đang chứng kiến tất cả. Họ đang về gần hơn.
Sức lực của hàng chục con người đang dần cạn kiệt, nhưng họ không dám dừng lại. Phía sau, mùi khét từ động cơ xe vẫn còn thoang thoảng trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự cố kỹ thuật… hay một lời cảnh báo khác. Họ phải đẩy nó về, trước khi có chuyện gì đó tồi tệ hơn xảy ra.
Tiếng thở dốc của hàng chục người tạo thành một bản hợp xướng mệt mỏi. Tiếng chân lẹp kẹp trên mặt đường rải đá dăm. Chiếc xe nặng trịch, mỗi inch di chuyển đều là một nỗ lực khổng lồ. Đôi khi, nó khựng lại, dường như muốn phản kháng, khiến mọi người phải dồn thêm sức, gồng mình đến run rẩy. Ông H. cảm thấy cơ bắp trên cánh tay căng cứng, đau nhức. Những Người nhà trên xe tang, quen với cuộc sống nhung lụa, giờ đây cảm thấy như mỗi thớ thịt đều đang gào thét phản đối. Nhưng ánh mắt của họ, trộn lẫn giữa sợ hãi và quyết tâm, không cho phép họ dừng lại. Họ đẩy, lùi từng bước. Con đường lùi này không chỉ là về mặt địa lý. Nó giống như một hành trình lùi về quá khứ, về những giá trị mà họ đã xem nhẹ. Mỗi bước chân mệt nhọc, mỗi tiếng thở hổn hển đều là sự trả giá cho thái độ kiêu căng, coi thường phong tục trước đó. Cây đa đã ở rất gần. Nhưng sức nặng của chiếc xe, sức nặng của sự hối hận muộn màng, vẫn đè nặng lên vai mỗi người. Họ vật lộn, không bỏ cuộc. Phía trước, gốc cây đa sừng sững chờ đợi.”
“Họ vật lộn, không bỏ cuộc. Phía trước, gốc cây đa sừng sững chờ đợi.
Và rồi, sau một tiếng rướn sức cuối cùng, tiếng kim loại kêu ken két nhỏ dần rồi im bặt. Chiếc xe tang siêu sang dừng lại. Nó nằm gọn gàng, chính xác dưới tán lá sum sê của Cây đa đầu làng, nơi họ đã cố tình đi qua.
Một sự im lặng nặng nề ập xuống. Tiếng thở hổn hển của hàng chục người vang vọng trong không khí chiều tà. Mồ hôi nhễ nhại, quần áo xộc xệch. Những khuôn mặt đỏ bừng, kiệt sức. Ông H. dựa vào thân cây đa, hai tay chống gối, cố gắng hít lấy từng ngụm không khí. Bên cạnh ông, Người nhà trên xe tang, những người chưa từng phải đổ mồ hôi thế này, đang ngồi bệt xuống vệ đường, tay run rẩy.
Bóng cây rợp xuống, trùm lên chiếc xe bóng loáng và đám đông đang thở dốc. Không khí trở nên u tịch, khác hẳn cái nắng chói chang lúc chiều. Có gì đó lành lạnh, tĩnh mịch và thiêng liêng. Mùi khét từ động cơ vẫn còn vương vấn đâu đó, giờ đây hòa lẫn với mùi đất ẩm và lá mục dưới gốc cây.
Những Người lớn tuổi/người dân làng đứng cách đó một quãng, lặng lẽ quan sát. Ánh mắt họ không còn vẻ hiếu kỳ hay sợ hãi tột độ như trước, mà thay vào đó là sự trầm ngâm, như thể họ đã lường trước được chuyện này. Đây là nơi ‘phạm lỗi’, và đây là nơi họ phải quay về.
Tài xế xe tang, người đã bất lực chứng kiến mọi chuyện, giờ đây cũng đứng dựa vào thân xe, nhìn chằm chằm vào bánh sau, nơi có vẻ như là nguồn gốc của sự cố… hay sự kỳ lạ.
Không ai nói gì. Chỉ có tiếng thở dốc, tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực mỗi người. Chiếc xe tang, giờ đã nằm đúng vị trí của nó, trông không còn vẻ kiêu hãnh, sang trọng như ban đầu. Nó chỉ là một vật thể nặng nề, mang theo một gánh nặng vô hình lớn hơn trọng lượng thật của nó rất nhiều.
Đám đông nhìn nhau. Trong mắt mỗi người đều là câu hỏi: Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo? Họ đã đưa xe về đúng nơi, liệu mọi chuyện có kết thúc? Hay đây chỉ là sự bắt đầu?
Sự mệt mỏi về thể xác bị lu mờ bởi sự căng thẳng tột độ về tinh thần. Họ biết, việc đẩy lùi chiếc xe chỉ là giải quyết hậu quả tức thời. Nguyên nhân sâu xa, thứ đã khiến chiếc xe tang “”nổi loạn””, vẫn còn đó. Và nó nằm bên trong chiếc quan tài, bên trong chính chiếc xe này.
Một trong những Người lớn tuổi/người dân làng bước tới gần, nhìn thẳng vào Ông H. Ánh mắt ông cụ già dặn, chất chứa kinh nghiệm và sự thấu hiểu về những phong tục thiêng liêng.
“”Đưa bà cụ về đến đây rồi…”” Giọng ông cụ trầm ấm, vang vọng nhẹ dưới tán cây. “”Giờ thì… phải làm rõ mọi chuyện thôi.”””
“Ông cụ già dặn bước thêm vài bước tới gần gốc đa, nơi chiếc xe tang vẫn đang nằm im lìm. Những người nhà trên xe tang và đi sau xe tang, giờ đã đứng dậy, vẫn còn vẻ mặt hoảng loạn và kiệt sức, nhìn ông cụ đầy hy vọng xen lẫn sợ hãi. Ông cụ nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở một vài người dân làng khác đang đứng gần đó.
“”Lấy hộ tôi ít hương đèn với cái chiếu con ra đây,”” ông cụ nói, giọng không quá lớn nhưng đủ vang vọng. Một người đàn ông trung niên trong đám đông dân làng lập tức chạy đi.
Ít phút sau, hương đèn và một cái chiếu nhỏ được mang tới. Ông cụ già nhận lấy, đặt lên thềm đất dưới gốc đa. Ông cẩn thận thắp ba nén hương, mùi trầm thoang thoảng lan tỏa. Cây nến được thắp lên, ánh lửa lập lòe trong không khí chiều tà.
Ông cụ trải chiếu, rồi chậm rãi quỳ xuống. Những Người lớn tuổi/người dân làng khác cũng bước tới gần hơn, nhưng vẫn giữ khoảng cách tôn kính. Ông H., với vẻ mặt xám ngắt vì ăn năn, chầm chậm bước tới, đứng chếch phía sau ông cụ, cúi đầu rất sâu. Hàng chục cặp mắt đổ dồn về phía gốc đa và nghi thức sắp sửa diễn ra.
Ông cụ chắp tay trước ngực, nén hương khói nghi ngút hướng về phía gốc đa sừng sững. Ông bắt đầu khấn vái, giọng trầm ấm nhưng rõ ràng từng lời.
“”Kính lạy các bậc tổ tiên, kính lạy các thần linh hiển linh nơi Cây đa đầu làng linh thiêng này…”” ông cụ bắt đầu, giọng thành kính. “”Hôm nay, có con cháu trong làng là gia đình nhà Bà cụ Tư, có làm tang lễ cho cụ.””
Ông cụ ngừng lại một chút, như để lấy hơi, rồi tiếp tục, giọng chất chứa sự nghiêm trang pha lẫn tiếc nuối. “”Lẽ ra, khi đưa cụ về nơi an nghỉ cuối cùng, phải dừng chân ở đây, để cụ chào hỏi tổ tiên, xin phép các ngài cho cụ được thuận đường xuôi gió.””
Đến đây, giọng ông cụ hơi chùng xuống. “”Nhưng… con cháu vì lầm lỗi, vì vội vã, đã không thực hiện đúng phong tục. Đã tự ý cho xe đi qua, không dừng lại… khiến hương hồn cụ Tư chưa kịp bái biệt, chưa kịp về nơi ‘lối về’ này.””
Ông cụ quay đầu nhẹ về phía chiếc xe tang, rồi hướng lại gốc đa. “”Các ngài đã hiển linh, đã ‘níu giữ’ lại, buộc chiếc xe phải quay về đây, để con cháu nhận ra sai lầm của mình.””
Ông cụ cúi đầu thật sâu, trán gần chạm đất. Ông H. đứng sau cũng cúi rạp người xuống, cả thân hình run rẩy.
“”Thay mặt gia đình, thay mặt Ông H. là trưởng nam của cụ, chúng con thành tâm xin sám hối. Xin các ngài, xin tổ tiên tha thứ cho sự bất kính, cho hành động đi ngược lại với truyền thống cha ông. Xin cho phép hương hồn cụ Tư được làm đúng nghi lễ, được thanh thản về với thế giới bên kia.””
Ông cụ giữ nguyên tư thế cúi đầu một lúc lâu. Không gian tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió khẽ xào xạc trên tán lá đa cổ thụ và tiếng nấc nghẹn yếu ớt từ phía đám đông. Ông H. vẫn đứng bất động, chìm trong sự ăn năn tột cùng.
Sau lời khấn vái, ông cụ từ từ đứng dậy. Ông cắm nén hương vào bát, đứng yên lặng nhìn làn khói trắng cuộn bay lên rồi tan vào không trung. Ông cụ biết, lời xin lỗi đã được gửi đi. Giờ là lúc chờ đợi, và đối mặt với những gì còn ẩn chứa bên trong chiếc xe tang kia.
Ông cụ quay sang nhìn Ông H. và những người nhà. Ánh mắt không trách móc, chỉ còn sự bình thản và dặn dò.
“”Nghi lễ đã xong,”” ông cụ nói. “”Lời tạ tội đã dâng lên. Giờ thì… phải xem lý do vì sao Bà cụ Tư lại ‘buộc’ phải quay về đây như thế này.””
Mọi ánh mắt lại đổ dồn vào chiếc xe tang siêu sang, vào chiếc quan tài đặt trang trọng bên trong. Cái lạnh lẽo của buổi chiều tà dưới gốc đa như thấm sâu vào từng thớ thịt. Mùi khét từ động cơ đã dịu đi, nhường chỗ cho mùi hương trầm và không khí u tịch. Tất cả đều hiểu, phần khó khăn nhất, phần đối mặt trực diện với bí mật, vẫn còn ở phía trước.”
“Ông cụ quay sang nhìn Ông H. và những người nhà. Ánh mắt không trách móc, chỉ còn sự bình thản và dặn dò.
“”Nghi lễ đã xong,”” ông cụ nói. “”Lời tạ tội đã dâng lên. Giờ thì… phải xem lý do vì sao Bà cụ Tư lại ‘buộc’ phải quay về đây như thế này.””
Mọi ánh mắt lại đổ dồn vào chiếc xe tang siêu sang, vào chiếc quan tài đặt trang trọng bên trong. Cái lạnh lẽo của buổi chiều tà dưới gốc đa như thấm sâu vào từng thớ thịt. Mùi khét từ động cơ đã dịu đi, nhường chỗ cho mùi hương trầm và không khí u tịch. Tất cả đều hiểu, phần khó khăn nhất, phần đối mặt trực diện với bí mật, vẫn còn ở phía trước.
Ông cụ quay lại nhìn Tài xế xe tang vẫn đang đứng đó, vẻ mặt còn chút ngơ ngác.
“”Anh thử đề máy lại xem,”” ông cụ nói, giọng không nhanh không chậm.
Tài xế xe tang giật mình, như thoát khỏi cơn mê. Anh chần chừ một chút, rồi khẽ gật đầu. Anh bước nhanh lại phía cánh cửa xe, leo lên ghế lái. Những người nhà trên xe tang, dù vẫn còn run rẩy, cũng lặng lẽ ngồi lại vào chỗ của mình.
Không khí xung quanh Cây đa đầu làng bỗng chốc trở nên căng như dây đàn. Tất cả Người nhà trên xe tang, Người nhà đi sau xe tang, và cả những Người lớn tuổi/người dân làng đang đứng dõi theo đều nín thở. Họ nhìn chằm chằm vào chiếc xe tang, chờ đợi. Lòng ai cũng đầy hồi hộp, xen lẫn một tia hy vọng mong manh.
Tài xế xe tang hít một hơi sâu, bàn tay nắm chặt lấy chìa khóa. Anh cắm chìa vào ổ, rồi xoay.
*Xoạch.*
Tiếng đề máy vang lên. Khác hẳn với những lần trước, lần này không có tiếng rít ken két hay sự ì ạch đầy khó chịu. Động cơ xe tang bất ngờ nổ máy, tiếng gầm nhẹ nhàng, đều đặn vang lên. Nó hoạt động bình thường trở lại, như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Một tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên từ phía đám đông, nhưng ngay lập tức bị nuốt chửng trong sự ngỡ ngàng. Ông H. đứng dưới gốc đa, há hốc miệng nhìn chiếc xe. Đôi mắt ông không tin vào cảnh tượng trước mắt. Những người nhà khác cũng ngơ ngác nhìn nhau.
Đúng lúc đó, một làn gió nhẹ chợt thổi qua. Không phải cơn gió lạnh lẽo mang theo điềm gở như trước, mà là một luồng không khí mát mẻ, dễ chịu. Làn gió lướt qua tán lá đa cổ thụ, khiến những chiếc lá khẽ xào xạc như đang thì thầm điều gì đó. Mùi hương trầm từ nén hương dưới gốc đa như được gió mang đi xa hơn.
Chiếc xe tang siêu sang vẫn nổ máy, nằm im lìm dưới bóng đa. Cái chết chóc, sự sợ hãi dường như đã tan biến, nhường chỗ cho một bầu không khí tĩnh lặng đầy bí ẩn. Mọi người nhìn nhau, ánh mắt truyền đi cùng một thông điệp: Liệu đây có phải là dấu hiệu “”thứ tha”” từ nơi linh thiêng, sau lời sám hối muộn màng của gia đình? Hay còn điều gì khác ẩn giấu?”
“Tiếng động cơ đều đặn vang lên. Cái âm thanh quen thuộc đó, trong hoàn cảnh này, nghe như một bản nhạc cứu rỗi. Hơi thở gấp gáp của Người nhà trên xe tang dần chậm lại. Những bả vai căng thẳng của Người nhà đi sau xe tang và Người lớn tuổi/người dân làng chùng xuống. Một làn sóng nhẹ nhõm lan tỏa trong đám đông, như thể một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Chiếc xe tang siêu sang không còn là vật thể quỷ ám nữa, nó chỉ đơn giản là một cỗ máy đã hoạt động trở lại.
Nhưng sự nhẹ nhõm ấy không kéo dài trọn vẹn. Dù tiếng động cơ đã xua đi cái im lặng đáng sợ, nhưng sự sợ hãi và ám ảnh về những gì vừa xảy ra vẫn còn nguyên đó, in hằn trong ánh mắt họ. Những đôi mắt mở to đầy kinh hoàng khi chiếc xe giật lùi điên loạn giờ đây thu hẹp lại, nhìn nhau với sự ngờ vực và run rẩy còn sót lại. Mùi khét dường như vẫn quanh quẩn trong không khí, trộn lẫn với mùi hương trầm, nhắc nhở họ về ranh giới mong manh giữa thế giới thực và cõi tâm linh.
Ông H. đứng dưới gốc đa cổ thụ, không rời mắt khỏi chiếc xe tang. Vẻ mặt đắc thắng, tự tin thường ngày của một đại gia bất động sản đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là sự thất thần, một nỗi sợ hãi sâu sắc và một sự suy tư chưa từng có. Ông nhìn gốc đa, nơi chỉ vài phút trước ông còn thấy là một vật cản vô lý, với một ánh mắt hoàn toàn khác. Đó là ánh mắt của sự kính sợ, của người vừa chạm trán với điều siêu nhiên và nhận ra sự nhỏ bé của bản thân trước sức mạnh của tín ngưỡng và phong tục đã tồn tại hàng trăm năm.
Sự việc này không chỉ là một trục trặc kỹ thuật đơn thuần. Nó là một lời cảnh tỉnh tàn khốc. Một bài học đắt giá về thái độ bất kính, về việc cố gắng dùng tiền bạc và thế lực để chà đạp lên những giá trị tâm linh. Chiếc xe tang siêu sang, biểu tượng của sự giàu có và kiêu ngạo, đã phải dừng lại, phải lùi bước trước “”lối về”” linh thiêng của tổ tiên. Gia đình giàu có, thế lực ấy đã phải quỳ gối, dâng lời tạ tội dưới gốc đa cổ thụ. Họ đã hiểu, một cách đau đớn, rằng có những thứ trên đời này mà tiền bạc không thể mua được, và sự bất kính đối với tín ngưỡng, phong tục có thể phải trả một cái giá rất đắt. Cái chết của Bà cụ Tư, dù nguyên nhân thực sự là gì, giờ đây dường như đã trở thành một phần của bức thông điệp ấy, một sự kiện bi kịch được sử dụng như một lời nhắc nhở mạnh mẽ nhất.”
“Chiếc xe tang siêu sang từ từ nhích bánh về phía trước. Cái ga vội vã, cộc lốc khi nãy đã không còn. Thay vào đó là một sự chậm rãi, đĩnh đạc, như thể người Tài xế xe tang đang cố gắng bù đắp lại sự bất kính vừa rồi bằng từng vòng bánh xe lăn chậm.
Ông H. vẫn đứng dưới gốc đa, ánh mắt dõi theo chiếc xe. Những Người nhà đi sau xe tang giờ đây bước đi rón rén hơn, không còn vẻ vội vã, hối hả của những người bận rộn. Họ nhìn chiếc xe, rồi lại nhìn gốc đa, rồi lại nhìn nhau với sự thấu hiểu câm lặng.
Chiếc xe tang đến ngang cây đa. Thay vì lao thẳng qua như dự định ban đầu, Tài xế xe tang nhẹ nhàng phanh lại, để chiếc xe từ từ, gần như là lướt qua gốc cổ thụ. Đó là một sự dừng lại không thành lời, một lời cúi chào không cần động tác, một sự bày tỏ sự kính trọng cuối cùng đối với “”lối về”” linh thiêng, nơi mà chỉ vài phút trước họ đã suýt chút nữa chà đạp lên.
Trên xe tang, Người nhà trên xe tang ngồi lặng như tờ. Không còn tiếng khóc than thắt thẻo, không còn tiếng thúc giục hay bàn tán. Khuôn mặt họ đanh lại, ánh mắt nhìn xa xăm hoặc cụp xuống, chất chứa sự suy ngẫm. Họ nghĩ về Bà cụ Tư, về cuộc đời bà, và về cái chết đầy ám ảnh này. Họ nghĩ về bài học khủng khiếp vừa diễn ra, về sự nhỏ bé của con người trước những điều không thể giải thích, về cái giá phải trả cho sự kiêu ngạo và bất kính. Mùi khét vẫn thoang thoảng đâu đó, như một lời nhắc nhở liên tục về sự kiện kinh hoàng.
Người lớn tuổi/người dân làng đi sau xe tang cũng giữ im lặng. Họ không hả hê hay cười nhạo. Chỉ có sự trầm mặc và ánh mắt đồng tình lẫn cảnh tỉnh khi nhìn đoàn xe đi qua. Họ biết, bài học này sẽ còn ám ảnh gia đình Ông H. rất lâu. Phong tục, tín ngưỡng, không phải là những thứ có thể dễ dàng bỏ qua.
Chiếc xe tang từ từ khuất dần trên Đường làng. Sự phô trương, vội vã đã tan biến. Chỉ còn lại một đoàn tang lễ lặng lẽ, mang theo không chỉ di hài của Bà cụ Tư, mà còn cả một bài học đắt giá vừa in hằn vào tâm khảm của tất cả những ai chứng kiến.”
“Đoàn xe tang từ từ di chuyển, bỏ lại sau lưng gốc đa trầm mặc và những ánh mắt đầy chiêm nghiệm của Người lớn tuổi/người dân làng. Không còn sự hối hả, chỉ còn sự chậm rãi, nặng trĩu. Chiếc xe tang siêu sang, vật chứng cho sự phô trương của gia đình giàu có, giờ đây mang vẻ gì đó thật khiêm nhường. Người nhà trên xe tang và Người nhà đi sau xe tang đều giữ im lặng, nỗi sợ hãi và sự tỉnh ngộ vẫn còn hằn sâu trên nét mặt. Tang lễ tiếp tục hành trình, đến nơi an nghỉ cuối cùng. Buổi hạ huyệt diễn ra trong bầu không khí trang nghiêm hiếm thấy, không còn tiếng thúc giục hay thái độ bất mãn. Mọi nghi lễ đều được thực hiện cẩn trọng, đúng theo phong tục, như thể gia đình Ông H. đang cố gắng bù đắp lại tất cả những gì đã sai sót. Bà cụ Tư cuối cùng cũng yên nghỉ một cách bình yên.
Câu chuyện về chiếc xe tang ‘lùi ngược’ nhanh chóng lan truyền khắp Đường làng. Nó trở thành đề tài nóng hổi trong mỗi buổi trà nước, mỗi cuộc gặp gỡ nơi chợ búa, đầu ngõ. Người ta kể lại với vẻ kính sợ và cả sự hả hê thầm kín. Đó không còn đơn thuần là một sự cố kỹ thuật, mà là minh chứng hùng hồn cho sự can thiệp của thế lực siêu nhiên, một lời cảnh báo đanh thép cho bất kỳ ai dám coi thường tín ngưỡng, tổ tiên. Họ nói rằng, linh hồn Bà cụ Tư đã không muốn rời đi một cách vội vã, không muốn con cái bất kính với nơi chôn nhau cắt rốn, với “”lối về”” của cha ông.
Ông H., đại gia bất động sản kiêu ngạo, sau sự việc chấn động ấy đã thay đổi đến ngỡ ngàng. Vẻ kênh kiệu, lạnh lùng thường thấy biến mất. Thay vào đó là sự trầm lắng, khiêm tốn. Ông dành nhiều thời gian hơn cho gia đình, lắng nghe lời khuyên của Người lớn tuổi/người dân làng thay vì gạt đi như trước. Người ta thấy ông thường xuyên đến thăm đình làng, thắp hương trầm lặng trước ban thờ tổ tiên. Ông không còn nói về những dự án bạc tỷ hay khối tài sản khổng lồ, mà bắt đầu nói về giá trị của tình thân, của cội nguồn. Bài học từ chiếc xe tang đã in sâu vào tâm khảm ông, bẻ gãy sự kiêu ngạo đã chai sạn bấy lâu.
Tang lễ Bà cụ Tư cuối cùng cũng kết thúc trọn vẹn, mọi thủ tục hậu sự đều được gia đình Ông H. làm chu đáo, đúng mực. Nhưng dư âm của sự kiện kỳ lạ ấy thì còn đọng lại mãi. Nó không chỉ là câu chuyện để răn dạy con cháu trong làng về sự kính trọng đối với người đã khuất và phong tục truyền thống, mà còn là lời nhắc nhở mạnh mẽ cho bất cứ ai sống trong xã hội hiện đại, rằng dù giàu có, thành công đến đâu, con người vẫn chỉ là hạt cát nhỏ bé trước những điều linh thiêng, huyền bí. Bài học về sự khiêm nhường, về lòng thành kính trước tổ tiên và những giá trị văn hóa ngàn đời đã được trả bằng một cái giá đắt, nhưng có lẽ, đó là cái giá xứng đáng để gìn giữ những điều thiêng liêng nhất. Đường làng lại trở về với nhịp sống bình dị, chỉ còn gốc đa cổ thụ vẫn đứng đó, chứng nhân cho một câu chuyện tưởng chừng hoang đường nhưng lại đầy ý nghĩa, về bài học đắt giá cho kẻ kiêu ngạo.”

