Đến thăm chị gái đang mang b:ầu 6 tháng, tôi bàng hoàng khi nhìn thấy bát cơm mẹ chồng chị ấy chuẩn bị. Nó khiến tôi bu:ồn n:ôn d:ữ d:ội, và một bí mật gh:ê s;ợ đã được hé lộ. Tôi không chút do dự, gọi ngay cho ba mẹ đến đón chị gái về nhà gấp.
Hôm nay là thứ Bảy, tôi quyết định chạy xe hơn hai mươi cây số để ghé thăm chị gái tôi, Ánh. Chị đã mang thai được sáu tháng. Tôi lo lắng cho chị vô cùng, không phải vì chị yếu ớt, mà vì chị đang sống trong một gia đình mà sự “quan tâm” được biến thành một hình thức tr:a t:ấn chậm rãi, đặc biệt là từ mẹ chồng chị – bà Thủy. Bà Thủy là người phụ nữ luôn miệng nói lời hoa mỹ về sự hy sinh và tình thương, nhưng hành động lại đầy rẫy sự kiểm soát và ch:èn é:p.
Khi tôi bấm chuông cửa, người ra mở không phải là chị Ánh, mà là bà Thủy. Khuôn mặt bà lập tức nở một nụ cười rạng rỡ, nhưng đôi mắt lại s:ắc lạ:nh như băng. “Ôi, em dâu của Ánh đến chơi này! Vào đây con, sao không báo trước để mẹ còn chuẩn bị?” Giọng bà cao vút, ngọt ngào đến mức giả tạo. Tôi biết, từ “mẹ” này chỉ là phép xã giao, và sự “chuẩn bị” của bà luôn là một màn kịch.
“Dạ, con chào bác. Con chỉ ghé thăm chị con một lát thôi ạ.” Tôi cố gắng giữ thái độ lễ phép tối đa, dù trong lòng đã dấy lên sự khó chịu. Bà Thủy lập tức nắm tay tôi kéo vào, ra vẻ thân mật. “Vào đi con, Ánh nó đang nằm nghỉ trong phòng. Con bé dạo này yếu lắm, mang th:ai đứa con đầu lòng mà, nó cứ đòi tự làm mọi thứ, làm mẹ phải lo lắng biết bao nhiêu. Thôi, con cứ để mẹ lo hết cho.”
Tôi gượng cười, bước vào phòng khách. Ngôi nhà này luôn sạch sẽ một cách kỳ quặc, mọi thứ đều được sắp đặt quá hoàn hảo, đến mức tôi cảm thấy không khí ở đây thật ngột ngạt. Bà Thủy đi trước, vừa đi vừa lải nhải, cốt để nhấn mạnh sự hy sinh tuyệt đối của bà. “Mẹ thương Ánh lắm, con bé mang nặng đ:ẻ đau, nên mọi việc ăn uống mẹ đều tự tay chăm sóc hết. Phải là đồ bổ, đồ sạch sẽ, chứ thuê người ngoài mẹ không yên tâm đâu. Con biết đấy, mẹ là người cầu toàn mà.”
Tôi bước vào phòng chị Ánh, căn phòng tối lờ mờ. Chị tôi đang nằm cuộn tròn, nhìn chị gầy đi nhiều so với lần trước tôi gặp. Bụng chị đã lớn, nhưng khuôn mặt lại hốc hác, thiếu sức sống. “Em đến rồi à, Mai?” Chị cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười đó thật yếu ớt. Tôi chạy đến bên giường, nắm lấy tay chị. Tay chị lạnh ngắt, không có chút hơi ấm nào.
“Chị sao vậy, Ánh? Sao chị gầy đi thế này? Anh Phong đâu?” Tôi hỏi dồn, sự lo lắng đã biến thành một cơn giận dữ âm ỉ. Chị Ánh lập tức nhìn ra ngoài cửa, nơi bà Thủy đang đứng dựa vào khung cửa, ra vẻ lắng nghe.
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Mai đặt tay lên bàn tay lạnh ngắt của Ánh, lòng dâng lên một sự khó chịu tột độ. Ánh mắt sợ hãi của chị gái khi nhìn về phía cánh cửa, nơi bà Thủy vẫn đứng đó, đã nói lên tất cả. Nó là một tiếng kêu cứu bị nuốt chửng, một lời giải thích đau đớn cho tình trạng hốc hác của Ánh. Căn phòng tối lờ mờ không thể che giấu được bầu không khí ngột ngạt, nặng nề, như có một tảng đá vô hình đang đè nặng lên hơi thở của Ánh.
“Em… em đừng lo,” Ánh thì thầm, giọng yếu ớt, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo. “Chị vẫn khỏe mà. Anh Phong… anh ấy bận việc.”
Mai cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Không thể nào khỏe được, chị ấy gầy đi rất nhiều, khuôn mặt hốc hác, đôi môi trắng bệch. Mai siết nhẹ tay Ánh, thương xót cho người chị gái đang mang thai sáu tháng mà lại yếu ớt, thiếu sức sống đến vậy. Chị đang sống trong sự áp bức vô hình, và Mai nhận ra mình không thể nói bất cứ điều gì riêng tư hay trực tiếp trong hoàn cảnh này.
Bà Thủy, như thể đã đoán được dòng suy nghĩ của Mai, lập tức bước vào phòng. Nụ cười giả tạo vẫn nở trên môi bà, nhưng đôi mắt sắc lạnh thì vẫn dán chặt vào Ánh. “Ánh nó cứ thế đấy, Mai ạ. Con bé cứ tự nhận mình khỏe, nhưng mẹ nhìn là biết nó yếu. Mẹ nói mãi nó không nghe. Thôi, con cứ để mẹ chăm sóc cho. Dù sao mẹ cũng có kinh nghiệm rồi.” Bà Thủy vừa nói, vừa đưa tay vuốt tóc Ánh. Đó không phải là một cái vuốt ve yêu thương, mà như một hành động khẳng định quyền sở hữu, một lời nhắc nhở về sự kiểm soát tuyệt đối. Ánh rụt người lại một cách vô thức, ánh mắt vẫn không rời khỏi bà mẹ chồng.
Mai nuốt khan. Bà Thủy vừa nói xong, lại quay sang Mai, giọng điệu chuyển hẳn sang sự thân mật quá mức. “Con bé Ánh từ ngày về đây, mẹ thương nó lắm, chăm sóc từng li từng tí. Ăn gì, uống gì mẹ cũng phải tự tay làm mới yên tâm. Con bé được mẹ chồng chăm thế này là phúc ba đời rồi đó con.” Bà Thủy không quên khoe khoang sự “hy sinh” của mình, cố tình nhấn mạnh vai trò người mẹ chồng “hoàn hảo”.
Mai nhìn chằm chằm vào bà Thủy, rồi lại nhìn Ánh, cô chị đang cúi gằm mặt xuống. Mai biết, những lời nói ngọt ngào của bà Thủy chỉ là vỏ bọc cho một sự kiểm soát đáng sợ. Cô muốn kéo Ánh ra khỏi căn phòng này, muốn nói chuyện riêng với chị, muốn hỏi rõ mọi chuyện. Nhưng với ánh mắt sắc lạnh của bà Thủy đang theo dõi từng cử chỉ, Mai hiểu rằng mình không thể làm gì lúc này. Mọi nỗ lực đều sẽ bị ngăn chặn, và có thể còn khiến Ánh gặp khó khăn hơn. Sự bất lực dấy lên trong Mai, khiến cô cảm thấy tức giận đến tột độ.
Mai siết chặt tay Ánh một lần nữa. Mặc kệ ánh mắt sắc lạnh của bà Thủy đang dán vào mình, Mai cúi sát xuống, cố gắng thì thầm thật nhanh, giọng khẽ đến mức chỉ Ánh mới có thể nghe thấy.
MAI
(Thì thầm, lo lắng)
Chị Ánh, chị có khỏe không? Ăn uống thế nào? Sao em thấy chị gầy hốc hác quá vậy?
ÁNH
(Lắc đầu yếu ớt, ánh mắt run rẩy liếc ra phía cửa, không dám nhìn thẳng Mai)
Em… em đừng lo…
Mai cảm nhận được sự run rẩy trong bàn tay Ánh, và cả nỗi sợ hãi dâng lên trong ánh mắt chị. Ánh không dám nói ra bất cứ điều gì. Mỗi từ như bị nghẹn lại nơi cổ họng, bị kìm kẹp bởi nỗi sợ hãi vô hình nhưng có thật mang tên Bà Thủy. Mai tức giận nhìn về phía bà Thủy, người đang đứng cách đó vài bước, đôi môi vẫn nở nụ cười giả tạo, nhưng ánh mắt thì sắc như dao cau, quan sát từng cử động nhỏ của hai chị em. Bà ta đang lắng nghe. Bà ta đang kiểm soát.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng của Ánh chợt mở ra. Bà Thủy tươi cười bước vào, trên tay bưng một bát cơm bốc khói nhẹ. Nụ cười của bà ta vẫn giả tạo như cũ, nhưng ánh mắt sắc lẹm lướt qua Mai và Ánh một cách dò xét, như muốn khẳng định sự kiểm soát tuyệt đối của mình. Bà đặt bát cơm xuống chiếc bàn nhỏ cạnh giường Ánh, vẻ mặt đầy tự hào.
BÀ THỦY
(Giọng ngọt ngào, giả lả)
Ánh ơi, con gái của mẹ, mau dậy ăn đi con. Mẹ nấu cơm bổ cho con nè, phải ăn hết sạch đấy nhé! Có thế thì cháu của mẹ mới khỏe mạnh được chứ.
Mai liếc nhìn bát cơm. Ngay lập tức, một cảm giác ghê tởm dâng lên trong cổ họng cô. Bát cơm trông lạ thường, những hạt gạo tái nhợt, bết dính, và xen lẫn vài miếng thịt băm màu sẫm trông không hề tươi. Một mùi khó chịu, nồng nặc và hơi tanh tưởi xộc thẳng vào mũi Mai, khiến cô cảm thấy buồn nôn dữ dội. Ánh mắt Mai dán chặt vào bát cơm, nỗi nghi ngờ bỗng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô cố gắng nín thở, nuốt khan để kìm lại cơn buồn nôn đang chực trào.
Mai cố gắng nín thở, nuốt khan để kìm lại cơn buồn nôn đang chực trào. Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào bát cơm. Cảm giác nghi ngờ thôi thúc Mai phải hành động. Cô giả vờ như muốn giúp Ánh ăn, khẽ nghiêng người, ghé sát hơn nhìn vào bát cơm. Từng hạt gạo lứt trông nhợt nhạt, nấu dở dang, cứ bết vào nhau. Xen lẫn trong đó là vài miếng rau củ luộc sơ sài, có vẻ như chỉ là rau muống hoặc bí đao, cắt miếng to và không hề có chút màu sắc bắt mắt nào. Không hề có một miếng thịt hay chút cá nào, hoàn toàn thiếu vắng chất đạm. Mùi tanh nồng lúc nãy giờ đã dịu đi một chút, nhưng vẫn lởn vởn quanh bát cơm, một mùi tanh khó tả, không phải mùi của thức ăn tươi sống. Mai nuốt nước bọt. Cô biết, đây không thể nào là món ăn bổ dưỡng cho một người phụ nữ mang bầu sáu tháng như Ánh. Nghi ngờ trong lòng Mai càng lúc càng lớn, hóa thành một sự cảnh giác cao độ. Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt Bà Thủy đang dò xét mình.
Mai khẽ nuốt khan, cố gắng giữ cho vẻ mặt mình bình tĩnh nhất có thể. Cô quay sang Bà Thủy, nở một nụ cười xã giao mà trong lòng nặng trĩu nghi ngờ.
“Bác Thủy ơi,” Mai cất lời, giọng dịu dàng nhưng đầy ẩn ý, “cơm này là bác nấu riêng cho chị Ánh hả? Cháu thấy chị gầy quá, có nên bổ sung thêm chút thịt cá không ạ?”
Bà Thủy thoáng giật mình, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên. Một nụ cười gượng gạo nở trên môi, nhưng ánh mắt sắc lạnh của bà vẫn không giấu được sự dò xét. “Ôi dào, con bé Ánh nó kén ăn lắm, lại sợ béo. Mẹ phải nấu thanh đạm thế này nó mới chịu ăn.” Giọng bà Thủy nghe có vẻ quan tâm, nhưng lại ẩn chứa sự áp đặt và kiểm soát rõ rệt.
Ánh vừa nghe Bà Thủy nói xong, cô đã vội vàng chen vào, giọng yếu ớt đến thảm thương. “Dạ, em thích ăn thanh đạm mà Mai. Mẹ nấu vậy là tốt rồi.” Ánh gắng gượng mỉm cười, nhưng ánh mắt cô lại dán chặt vào Mai, khẩn cầu, van xin. Cô khẽ đưa tay, lén lút cấu nhẹ vào đùi Mai dưới gầm bàn, như một tín hiệu tuyệt vọng bảo em gái đừng nói thêm gì nữa. Mai cảm thấy một luồng máu nóng xộc lên tận thái dương. Nắm chặt bàn tay dưới gầm bàn đến mức móng tay găm vào da thịt, Mai bất lực nhìn chị gái. Sự tức giận sôi sục trong lồng ngực cô, thiêu đốt mọi nghi ngờ thành sự thật kinh hoàng. Ánh đang bị chèn ép, rõ ràng là vậy.
Mai vẫn không yên tâm, ánh mắt xoáy vào thân hình gầy gò của Ánh, nỗi lo lắng càng thêm chồng chất. Cô quay sang bà Thủy, cố nén lại sự bức bối trong lòng.
MAI
(Giọng dịu dàng nhưng đầy ẩn ý)
Nhưng chị Ánh đang bầu mà mẹ, cần đủ chất. Hay để cháu ra ngoài mua chút đồ bổ về cho chị ạ?
Bà Thủy lập tức xua tay, nụ cười giả tạo vẫn giữ nguyên trên môi, nhưng đôi mắt sắc lạnh thoáng qua vẻ không hài lòng.
BÀ THỦY
(Giả lả, đầy kiểm soát)
Thôi thôi, con bé kén lắm, lại sợ đồ ngoài không đảm bảo vệ sinh. Mẹ là người cầu toàn, tự tay làm mới yên tâm. Chứ để người ngoài làm mẹ lại lo. Mẹ chỉ mong con dâu khỏe mạnh, đứa cháu đích tôn được bổ dưỡng thôi mà con.
Bà Thủy vẫn giữ nụ cười như đúc khuôn, nhưng ánh mắt lướt qua Mai với một sự lạnh lùng khó tả, như thể đang khẳng định quyền lực tuyệt đối của mình trong ngôi nhà này. Mai nhìn Ánh, thấy chị gái chỉ lặng lẽ cúi đầu, không dám hé môi phản đối hay cầu cứu. Một nỗi thất vọng và bất lực dâng lên trong lòng Mai. Cô hiểu, mọi lời cô nói ra lúc này đều sẽ vô ích. Bà Thủy đã dựng lên một bức tường vô hình, kiên cố và không thể xâm phạm.
Mai hít một hơi thật sâu, gượng cười đáp lại Bà Thủy.
MAI
(Cố gắng giữ bình tĩnh)
Vâng, mẹ nói phải ạ. Chắc cháu cũng nên để mẹ và chị Ánh nghỉ ngơi. Cháu xin phép về trước.
Bà Thủy gật đầu, sự hài lòng lộ rõ trong ánh mắt. Bà tiễn Mai ra cửa với những lời lẽ ngọt ngào, giả tạo quen thuộc, dặn dò Mai về thăm thường xuyên. Mai gật đầu đáp lại một cách máy móc, tâm trí cô đã bay xa. Khi cánh cửa ngôi nhà của Bà Thủy đóng lại sau lưng, Mai cảm thấy như mình vừa thoát ra khỏi một cái lồng chật hẹp, ngột ngạt.
Đứng trên vỉa hè, Mai nhìn lại căn nhà sạch sẽ một cách kỳ quặc, nỗi lo lắng cho chị Ánh bỗng biến thành một ngọn lửa quyết tâm rực cháy trong lòng. Cái “bí mật ghê sợ” mà Ánh đã nhắc đến thoáng qua, cùng với tình trạng sức khỏe tồi tệ và sự kiểm soát trắng trợn của Bà Thủy, đã thôi thúc Mai không thể đứng yên được nữa. Ánh không thể tự mình vượt qua được. Mai phải làm gì đó. Cô sẽ không để chị gái mình phải chịu đựng thêm dù chỉ một giây phút nào nữa.
Mai rút điện thoại ra, ngón tay lướt nhanh trên màn hình. Cô cần phải bắt đầu từ đâu đó. Và người đầu tiên cô cần nói chuyện, chắc chắn là Anh Phong, chồng của Ánh. Anh Phong có biết chuyện gì đang xảy ra trong chính ngôi nhà của mình không? Hay anh ta cũng chỉ là một con rối trong tay Bà Thủy?
Mai nhấn nút gọi.
Mai nhấn nút gọi. Tiếng tút dài vọng lại, không ai bắt máy. Linh cảm của Mai réo lên một cách dữ dội. Bà Thủy vừa mới tiễn cô, chắc chắn đang nghĩ cô đã đi khỏi. Đây chính là cơ hội ngàn vàng. Mai nhanh chóng tắt điện thoại, quyết định quay lại.
MAI (NỘI TÂM)
(Sắc bén)
Mẹ chồng giả tạo, bà không thể qua mắt tôi dễ dàng vậy đâu.
Mai nhẹ nhàng đẩy cánh cửa chính, vốn không khóa trái, lách mình vào bên trong căn nhà trước khi Bà Thủy kịp nhận ra sự vắng mặt của cô. Căn nhà vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ. Mai nín thở, di chuyển khẽ khàng như một bóng ma. Cô đã nhìn thấy phòng vệ sinh ở cuối hành lang, gần phòng của Ánh. Đó sẽ là vỏ bọc hoàn hảo.
Cô bước tới phòng khách, cố tình để lộ bóng dáng một cách chớp nhoáng, đủ để Bà Thủy, nếu có ở gần đó, nhìn thấy.
MAI
(Giả vờ ngạc nhiên)
Ôi, mẹ Thủy ơi! Cháu xin lỗi ạ, cháu quên ví tiền trong phòng chị Ánh. Với lại, cháu hơi đau bụng, xin phép mẹ cho cháu ghé nhà vệ sinh một lát ạ.
Từ phía bếp, Bà Thủy ló mặt ra, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên nhưng rồi nhanh chóng trở lại vẻ hòa nhã.
BÀ THỦY
(Cười giả lả)
Ôi dào, con bé này. Đãng trí quá! Con cứ tự nhiên như ở nhà nhé. Ví tiền của con chắc chị Ánh để gọn gàng rồi. Cứ lấy đi rồi xuống nhà vệ sinh dưới bếp đấy con.
Mai biết Bà Thủy cố tình chỉ xuống nhà vệ sinh ở bếp, cách xa phòng Ánh. Nhưng cô đã có kế hoạch khác.
MAI
(Vẫn vẻ hối lỗi)
Dạ, cháu cảm ơn mẹ. Nhưng cháu thấy hơi gấp quá ạ, cháu xin phép dùng tạm nhà vệ sinh tầng trên gần phòng chị Ánh cho tiện ạ. Cháu sẽ nhanh thôi.
Mai không chờ câu trả lời của Bà Thủy, đã nhanh chân leo lên cầu thang. Bà Thủy định nói gì đó, nhưng Mai đã khuất dạng. Nụ cười trên môi Bà Thủy lập tức tắt ngấm, thay vào đó là ánh mắt sắc lạnh và đầy nghi ngờ. Bà ta biết Mai không phải loại dễ bị lừa.
Mai biết mình không còn nhiều thời gian. Cô phải hành động thật nhanh. Cô lao vội vào nhà vệ sinh trên lầu, khóa trái cửa lại nhưng không phát ra tiếng động. Cô không đi vệ sinh. Cô đứng nấp sau cánh cửa, dán tai vào vách, căng thẳng lắng nghe mọi động tĩnh.
Không lâu sau, tiếng bước chân quen thuộc của Bà Thủy vang lên, tiến thẳng về phía phòng Ánh. Mai nín thở. Từ sau cánh cửa, cô có thể nghe thấy tiếng Bà Thủy mở cửa phòng Ánh.
BÀ THỦY
(Giọng ngọt xớt, nhưng mang đầy vẻ giả tạo, kiểm soát)
Ánh con à, con thấy khỏe hơn chưa? Mẹ thấy con ngủ nãy giờ rồi. Ngủ nhiều quá cũng không tốt đâu con. Mau dậy ăn bát cháo mẹ nấu nè. Để nguội là mất chất hết đó.
MAI (NỘI TÂM)
(Cứng người)
Bát cháo… hay là thứ gì đó ghê tởm khác?
Tiếng động trong phòng Ánh rất nhỏ, như tiếng Ánh đang cố gắng cựa quậy. Căn phòng của Ánh tối lờ mờ, chỉ có một ngọn đèn ngủ nhỏ le lói.
ÁNH
(Giọng yếu ớt, thều thào)
Dạ… con… con không muốn ăn đâu mẹ. Con thấy hơi mệt…
BÀ THỦY
(Giọng đột ngột trở nên lạnh lùng, dứt khoát, hoàn toàn khác hẳn khi Mai có mặt)
Không muốn ăn? Mẹ đã tốn công nấu nướng cho cô, mang tận lên đây, vậy mà cô còn làm mình làm mẩy? Cô nghĩ cô là ai? Cô đang mang giọt máu của nhà này đó! Đừng có mà làm giá ở đây. Mau dậy mà ăn! Hay là cô muốn thằng Phong về thấy cô vẫn nằm ì một đống thế này, nó lại lo lắng à?
Tiếng rít lạnh lùng của Bà Thủy khiến Mai giật mình thót tim. Cô không thể tin vào tai mình. Giọng điệu của Bà Thủy hoàn toàn khác hẳn.
ÁNH
(Nức nở, yếu ớt)
Mẹ… mẹ cho con xin… con thật sự không muốn ăn… con thấy mùi… mùi cháo làm con khó chịu lắm…
BÀ THỦY
(Cười khẩy, đầy mỉa mai)
Khó chịu? Cô đúng là làm trò. Hay là cô muốn bỏ bữa để giữ dáng? Cô có biết cái thai này quan trọng thế nào với nhà này không? Cô mà có mệnh hệ gì, đừng trách tôi không nhắc trước!
Tiếng loạt xoạt, có lẽ là Bà Thủy đang ép Ánh phải ngồi dậy. Mai siết chặt nắm tay, trong lòng dậy sóng căm phẫn. Cô phải giữ bình tĩnh. Cô phải nghe cho rõ.
ÁNH
(Khóc nức nở, tiếng động yếu ớt hơn, như thể đang bị khống chế)
Mẹ… mẹ đừng ép con… con sợ… con sợ lắm…
BÀ THỦY
(Giọng nhỏ hơn, thì thầm nhưng đầy đe dọa, Mai phải căng tai lắng nghe)
Sợ? Sợ cái gì? Cô nghĩ tôi không biết cô định làm gì sao? Tôi đã nói rồi, cái thai này phải an toàn! Đừng có giở trò với tôi! Nếu không… tôi sẽ không đảm bảo ba mẹ cô được yên ổn đâu!
MAI (NỘI TÂM)
(Tim Mai như ngừng đập. Ba mẹ? Bà Thủy đang đe dọa ba mẹ của Ánh?)
Tiếng bát đĩa lạch cạch vang lên, rồi tiếng Ánh ho sặc sụa. Mai không thể kiềm chế được sự phẫn nộ đang dâng trào. Cô muốn xông ra ngay lập tức, nhưng lý trí mách bảo cô phải kiên nhẫn. Cô cần bằng chứng. Cô cần nghe rõ hơn.
Mai hé nhẹ cánh cửa nhà vệ sinh, nhìn qua khe hở nhỏ. Cảnh tượng bên trong phòng Ánh khiến máu trong người cô như đóng băng.
Mai hé nhẹ cánh cửa nhà vệ sinh, nhìn qua khe hở nhỏ. Cảnh tượng bên trong phòng Ánh khiến máu trong người Mai như đóng băng. Bà Thủy đang đứng sừng sững bên giường, một tay cầm bát, tay kia kẹp chặt lấy cằm Ánh, ép chị gái phải nuốt từng thìa. Ánh gầy gò, hốc hác, đôi mắt sưng húp vì khóc, cố gắng quay mặt đi nhưng vô vọng. Chiếc bát mẹ chồng chuẩn bị cho Ánh, giờ đang đựng thứ chất lỏng sánh đặc, màu vàng ố, bốc lên mùi tanh nồng khó tả mà Mai đã ngửi thấy từ trước.
BÀ THỦY
(Giọng lạnh lẽo, gằn từng tiếng, hoàn toàn không còn chút dịu dàng giả tạo nào)
Nuốt đi! Đừng có giở trò với tôi. Cô nghĩ tôi không biết cô muốn kiếm cớ ăn ngoài sao? Đồ tôi nấu là tốt nhất cho ‘cái thai’ của cô. Không được lén lút bên ngoài!
ÁNH
(Ho sặc sụa, cổ họng nghẹn lại, nước mắt giàn giụa)
Mẹ… mẹ à… con không ăn được… con thật sự không nuốt nổi… Mùi này… con khó chịu lắm…
BÀ THỦY
(Cười khẩy, ánh mắt sắc lạnh)
Khó chịu? Cô đúng là làm trò. Mẹ làm vậy là để tốt cho con đó, sau này đẻ xong còn giữ dáng. Cứ gầy yếu đi thì mẹ chồng mới thương, mới đỡ mất công lo lắng. Cô muốn Phong về thấy mẹ chồng này không quan tâm con dâu sao?
MAI (NỘI TÂM)
(Mai cứng người. Giữ dáng? Cô bàng hoàng nhận ra bà Thủy đang cố tình bỏ đói Ánh! Cái bụng bầu 6 tháng mà gầy trơ xương, tay lạnh ngắt, không phải do bệnh tật, mà là do sự cố tình của bà ta!)
BÀ THỦY
(Mặt không cảm xúc, tiếp tục ép Ánh)
Nói nhiều! Lo mà nuốt cho hết. Không thì đừng trách tôi không nhắc trước. Nếu cô không ăn đủ chất, cái thai có mệnh hệ gì, tôi sẽ không đảm bảo ba mẹ cô được yên ổn đâu!
Ánh run rẩy, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Chị nuốt xuống từng thìa cháo một cách khó nhọc, mặt tái mét vì buồn nôn và sợ hãi. Căn phòng ngột ngạt bao trùm bởi sự sợ hãi và tuyệt vọng.
BÀ THỦY
(Đặt bát cháo trống rỗng xuống bàn một cách thô bạo, dùng khăn lau miệng cho Ánh như thể đang lau chùi vật gì đó)
Đó, ngoan như vậy có phải tốt không? Giờ thì nằm xuống nghỉ ngơi đi. Đừng có mà bày trò nữa. Mai vừa về rồi, cô đừng có hòng nói xấu tôi. Tôi biết hết đấy.
Bà Thủy đứng dậy, ánh mắt lướt qua cánh cửa nhà vệ sinh một cách nhanh chóng, như thể đang kiểm tra xem có ai nghe trộm không. Mai giật mình rụt người lại, nín thở. Bà Thủy không nhìn thấy cô, quay lưng lại, bước ra khỏi phòng Ánh, đóng sập cửa.
Tiếng bước chân của Bà Thủy xa dần xuống cầu thang. Mai chờ đợi thêm một lúc, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Sau đó, cô nhẹ nhàng mở cửa nhà vệ sinh. Ánh vẫn nằm đó, cuộn tròn người, tiếng khóc nghẹn ngào, yếu ớt vọng ra từ phòng. Mai biết cô cần phải làm gì. Cô phải giúp Ánh. Nhưng phải làm cách nào để lật mặt được mưu đồ thâm độc của người mẹ chồng này?
Không thể chờ đợi thêm nữa. Chứng kiến chị gái mình bị hành hạ dã man, sự tức giận trong Mai bùng lên như ngọn lửa. Cô không còn nghĩ đến việc lật mặt hay lên kế hoạch. Điều duy nhất Mai muốn là đối diện với kẻ đã gây ra tất cả. Mai lao ra khỏi nhà vệ sinh, sải bước nhanh xuống cầu thang. Tiếng loảng xoảng từ bếp vọng lên.
Bà Thủy đang thản nhiên đứng bên quầy bếp, tay cầm một chiếc ly sang trọng, chậm rãi rót trà hoa cúc vào. Trên môi bà ta nở một nụ cười mãn nguyện, ánh mắt sắc lạnh lướt qua những lọ gia vị được xếp ngay ngắn. Mai xông thẳng vào bếp, đứng đối diện bà Thủy, hơi thở dồn dập, đôi mắt rực lửa.
MAI
(Giọng Mai run lên vì tức giận tột cùng, từng chữ như bị xé ra khỏi cổ họng)
Bác làm vậy là sao? Con dâu bầu sáu tháng mà bác cho ăn thứ đó? Bác muốn chị con suy kiệt mà chết à?
Bà Thủy giật mình đánh rơi chiếc nắp ấm trà thủy tinh, tạo ra tiếng va chạm chói tai. Nụ cười tự mãn trên môi bà ta lập tức tắt ngấm, thay vào đó là một vẻ mặt khó chịu xen lẫn kinh ngạc. Bà ta chậm rãi cúi xuống nhặt nắp ấm, rồi quay lại nhìn Mai, ánh mắt sắc lẹm.
BÀ THỦY
(Giọng bà Thủy vẫn cố giữ vẻ dịu dàng giả tạo, nhưng sự căng thẳng rõ ràng trong từng câu chữ)
Ôi Mai đấy à? Con bé này sao lại xông vào nhà người lớn mà la hét om sòm thế? Có chuyện gì mà cháu kích động đến vậy? Bác đang pha trà giải nhiệt, cháu có muốn một ly không?
Mai không một chút nao núng trước sự giả tạo của bà Thủy. Ánh mắt Mai vẫn rực lửa căm phẫn, không để lời nói ngọt ngào giả dối của bà Thủy làm xoa dịu.
MAI
(Giọng Mai lạnh băng, không còn chút run rẩy nào, chỉ còn sự cứng rắn)
Bác đừng giả vờ nữa. Bác trả lời đi, bác làm vậy với chị Ánh là có ý gì? Bác muốn gì từ chị ấy?
Nụ cười trên môi bà Thủy lập tức vụt tắt. Bà ta nhìn thẳng vào Mai, ánh mắt sắc lẹm như dao, vẻ bình thản đến đáng sợ thay thế cho khuôn mặt cố gắng giữ vẻ dịu dàng ban nãy. Bà ta đặt chiếc ly trà xuống bàn bếp bằng một lực đủ mạnh để tạo ra tiếng cụng chói tai.
BÀ THỦY
(Giọng bà Thủy trở nên khô khốc, mỗi chữ tuôn ra đều đầy vẻ khinh miệt và kiểm soát)
Con bé này láo xược! Mẹ làm vậy là có lý do của mẹ. Mẹ phải dạy nó biết điều, không thì sau này nó sẽ lấn lướt cả mẹ chồng. Vả lại, mẹ muốn con bé sinh con trai, nên phải ‘kiêng’ những thứ này. Mấy đứa con gái các cô thì biết gì mà xen vào chuyện nhà tôi?
Nói rồi, bà Thủy quay lưng đi, chẳng thèm nhìn Mai lấy một giây, như thể lời Mai vừa nói ra không đáng để bà ta bận tâm. Mai đứng đó, trơ trọi giữa bếp, nghe từng câu chữ của bà Thủy như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim. Cô không thể tin nổi vào sự tàn độc của người phụ nữ này.
Trên lầu, trong căn phòng tối lờ mờ, Ánh nằm co ro trên chiếc giường, gầy hốc hác. Cô úp mặt vào gối, vai rung lên bần bật, nước mắt tuôn rơi ướt đẫm ga trải giường. Những tiếng nấc nghẹn ngào cứ thế bật ra, không ngừng nghỉ, nhấn chìm cô vào nỗi tuyệt vọng cùng cực.
Mai nhìn theo bóng lưng của bà Thủy khuất dần, trong lòng cuộn lên một cảm giác ghê tởm đến tột cùng. Cô không còn cảm thấy tức giận, mà thay vào đó là sự lạnh lẽo và kinh hoàng trước bộ mặt thật bệnh hoạn của người phụ nữ này. Mọi hy vọng về việc có thể lý lẽ hay thay đổi bà ta đều tan biến. Trong khoảnh khắc đó, một quyết tâm sắt đá hình thành trong tâm trí Mai: cô phải đưa Ánh ra khỏi đây, ngay lập tức, bằng mọi giá.
Mai siết chặt nắm tay, xoay người chạy vội lên cầu thang. Tiếng nấc nghẹn ngào của Ánh vẫn vang vọng, xuyên qua cánh cửa phòng khép hờ. Mai đẩy mạnh cửa, bước vào căn phòng tối lờ mờ. Ánh vẫn nằm co ro trên giường, tấm lưng gầy guộc run lên bần bật, nước mắt ướt đẫm gối.
MAI
(Giọng Mai khàn đặc, đầy sự cương quyết)
Chị Ánh, chị nghe em nói đây. Mình phải đi khỏi đây. Ngay bây giờ.
Ánh giật mình quay lại, đôi mắt sưng húp, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy, nhìn Mai đầy bàng hoàng. Cô cố gắng ngồi dậy, hai tay vịn lấy thành giường, run rẩy.
ÁNH
(Giọng Ánh yếu ớt, lạc đi)
Em nói gì vậy, Mai? Đi đâu chứ?
MAI
(Bước nhanh đến bên giường, nắm chặt tay Ánh, tay chị lạnh ngắt)
Mình phải đi, chị. Bà ta… bà ta không phải người. Bà ta muốn hại chị. Em sẽ đưa chị về nhà mình, về với ba mẹ.
Ánh lắc đầu nguầy nguậy, những giọt nước mắt mới lại tuôn rơi.
ÁNH
(Thều thào, đầy sợ hãi)
Không được đâu, Mai. Anh Phong… anh ấy sẽ không đồng ý. Bà ấy… bà ấy sẽ không để chị đi đâu.
MAI
(Siết chặt tay Ánh, ánh mắt kiên định, xen lẫn sự cấp bách)
Anh Phong không có ở đây. Và bà ta không có quyền gì hết. Chị không thể ở lại đây thêm một phút nào nữa. Chị tin em không? Tin em, mình phải đi. Bây giờ.
Mai nhanh chóng nhìn quanh căn phòng, đầu óc cô hoạt động với tốc độ chóng mặt, cố gắng tìm cách đưa chị gái ra ngoài mà không gây chú ý. Cô không còn tin vào bất kỳ điều gì, chỉ có một mục tiêu duy nhất: Ánh phải an toàn.
Mai nhanh chóng nhìn quanh căn phòng, đầu óc cô hoạt động với tốc độ chóng mặt, cố gắng tìm cách đưa chị gái ra ngoài mà không gây chú ý. Cô không còn tin vào bất kỳ điều gì, chỉ có một mục tiêu duy nhất: Ánh phải an toàn. Ngay lập tức, Mai rút điện thoại ra khỏi túi, ngón tay run rẩy nhưng dứt khoát bấm số. Ánh vẫn nằm đó, run rẩy nhìn cô, đôi mắt sưng húp đầy sợ hãi.
MAI
(Giọng Mai khàn đặc, có chút nghẹn ngào nhưng vẫn đầy kiên quyết, cô dường như đang nói vào điện thoại)
Ba ơi, con Mai đây. Ba mẹ đến đón chị Ánh về gấp đi ạ! Con không thể để chị ở đây thêm một phút nào nữa.
Mai siết chặt điện thoại, đôi mắt cô quét một vòng căn phòng, rồi lại nhìn vào Ánh, như để tiếp thêm sức mạnh cho chính mình và chị gái.
MAI
(Giọng Mai đột ngột cao hơn, tràn đầy sự phẫn nộ và tuyệt vọng, từng lời như cứa vào không khí. Ánh giật mình nhìn cô, rồi nhìn ra phía cửa phòng.)
Mẹ chồng chị ấy… bà ấy… bà ấy đang giết chị ấy từ từ! Ba mẹ ơi, con nói thật đấy!
Tiếng điện thoại bên kia đầu dây vang lên những tiếng hỏi dồn dập, lo lắng, nhưng Mai không để tâm. Cô chỉ biết một điều duy nhất. Đúng lúc đó, cánh cửa phòng hé mở rộng hơn. Bà Thủy, với vẻ mặt vẫn còn giữ nụ cười “nhân hậu” giả tạo, đang đứng đó, tay cầm một bát súp yến mạch. Nụ cười trên môi bà ta chợt cứng lại, đôi mắt sắc lạnh mở to, khuôn mặt trắng bệch đi vì sốc. Bà Thủy đứng sững sờ ở ngưỡng cửa, bát súp trên tay dường như sắp rơi. Ánh quay đầu lại, nhìn thấy mẹ chồng, rồi lại nhìn Mai, trong ánh mắt yếu ớt dấy lên một tia hy vọng mong manh, như một đốm lửa nhỏ vừa được thắp lên trong đêm tối.
KHOẢNG MỘT GIỜ SAU.
Tiếng chuông cửa dồn dập cắt ngang bầu không khí căng thẳng trong căn nhà của bà Thủy. Mai đang đỡ Ánh ngồi dậy trên giường, vội vàng nhìn ra cửa. Bà Thủy, lúc này đã trấn tĩnh hơn chút ít, vội vàng ra mở. Vừa thấy bà ta, Ba và Mẹ của Mai và Ánh đã xông thẳng vào, gương mặt hằn rõ vẻ lo lắng và tức giận. Ba của Mai, một người đàn ông vốn điềm đạm, giờ đây đôi mắt đỏ ngầu, sục sôi nhìn quanh. Ông gần như đạp cửa phòng Ánh ra, rồi đứng sững sờ khi nhìn thấy con gái mình.
Ánh nằm co ro trên giường, thân hình gầy hốc hác đến đáng sợ, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt trũng sâu. Mai đang giữ chặt tay chị gái, cũng ngước nhìn cha mẹ.
BA MAI
(Giọng Ba Mai gằn lên, đầy phẫn nộ, chỉ thẳng vào Bà Thủy đang lúng túng sau lưng ông)
Bà Thủy! Bà giải thích ngay cho tôi! Con Ánh nó ra nông nỗi này là sao? Bà đã làm gì con tôi?
Mẹ của Mai không đợi được thêm, bà lao đến bên giường, ôm chầm lấy Ánh. Nước mắt lưng tròng, bà vuốt ve mái tóc rối bời của con gái, đôi môi run rẩy.
MẸ MAI
(Nức nở, nghẹn ngào)
Ánh ơi, con của mẹ… Sao con lại ra nông nỗi này? Sao lại thế này hả con?
Bà Thủy lùi lại một bước, nụ cười giả tạo vội vàng xuất hiện trên môi, cố gắng che giấu sự chột dạ. Bà ta đưa tay lên ngực, ra chiều bị oan ức.
BÀ THỦY
(Giọng bà Thủy vẫn cố gắng giữ vẻ dịu dàng, nhưng pha chút lắp bắp)
Anh thông gia nói gì lạ vậy chứ? Ánh nó yếu là do ốm nghén, do nó không chịu ăn uống thôi mà. Tôi chăm sóc cháu dâu còn hơn con ruột! Ngày nào tôi cũng nấu đồ bổ, súp yến mạch, cháo gà…
MAI
(Mai đứng dậy, giọng cô sắc lạnh cắt ngang lời bà Thủy)
Bát cơm mốc meo, bát súp toàn nước lã mà bà gọi là đồ bổ sao, bà Thủy? Bà còn nhốt chị ấy trong phòng, không cho ra ngoài, bà nghĩ tôi không biết chắc?
Ba Mai quay phắt lại, nhìn chằm chằm vào Bà Thủy, ánh mắt như muốn xuyên thủng tâm can bà ta.
BA MAI
(Giọng Ba Mai trở nên lạnh như băng)
Bát cơm mốc? Nhốt con tôi? Bà dám…
Bà Thủy luống cuống nhìn Mai, rồi lại nhìn Ba Mai, ánh mắt sắc lạnh lóe lên một tia hoảng sợ, nhưng bà ta vẫn cố gắng gồng mình, khuôn mặt trắng bệch dần trở nên méo mó.
BÀ THỦY
(Bà Thủy cố gắng bao biện, giọng càng lúc càng nhỏ dần)
Làm gì có chuyện đó! Con bé Mai nó… nó hiểu lầm thôi. Tôi… tôi chỉ muốn giữ gìn sức khỏe cho Ánh và cháu nội thôi mà. Phòng ốc sạch sẽ, yên tĩnh để Ánh nghỉ ngơi…
Mẹ Mai siết chặt Ánh trong vòng tay, cảm nhận rõ sự run rẩy và thân nhiệt lạnh ngắt của con gái. Bà ngước lên, ánh mắt đầy căm phẫn nhìn thẳng vào Bà Thủy, không còn chút tôn trọng nào. Ánh, trong vòng tay mẹ, yếu ớt ngẩng đầu nhìn mẹ chồng, đôi mắt sưng húp vẫn ngập tràn sợ hãi, nhưng cũng đã le lói một tia hy vọng.
BA MAI
(Giọng Ba Mai vang lên, dứt khoát, không một chút khoan nhượng)
Không nói nhiều nữa! Con Ánh nó sẽ về với chúng tôi ngay lập tức! Bà Thủy, bà không có quyền giữ con gái tôi ở cái nhà này thêm một giây phút nào nữa!
BÀ THỦY
(Bà Thủy hoảng hốt, bà ta vùng vẫy, cố gắng giữ lại chút sĩ diện, giọng cao vút)
Về sao? Anh nói gì lạ vậy? Đây là nhà của con trai tôi! Ánh là con dâu tôi, là mẹ của cháu nội tôi! Các người không có quyền tự tiện đưa nó đi như vậy! Nó đang ốm yếu, cần được nghỉ ngơi!
MAI
(Mai đỡ Ánh đứng dậy, quay sang nhìn thẳng vào Bà Thủy, ánh mắt cô đầy khinh bỉ)
Ốm yếu là do ai? Bà Thủy, bà tự nhìn lại bản thân mình đi! Chị Ánh sẽ về nhà của chúng tôi, nơi có tình yêu thương thật sự, chứ không phải cái nhà tù mạ vàng này của bà!
Mẹ Mai dịu dàng đỡ lấy Ánh, giúp con gái dựa vào người mình. Ánh cố gắng nhấc từng bước chân yếu ớt. Ba Mai không nói thêm lời nào, ông giáng ánh mắt căm ghét cuối cùng lên Bà Thủy, rồi quay lưng bước ra khỏi phòng, mở đường cho Mai và mẹ đưa Ánh ra ngoài.
Bà Thủy đứng sững sờ, bất lực nhìn cảnh tượng đó. Bà ta muốn ngăn cản, nhưng ánh mắt kiên quyết và sự phẫn nộ của Ba Mai đã khiến bà ta không dám nhúc nhích. Khuôn mặt bà Thủy méo mó vì tức giận và tủi hổ.
Ánh, được Mai và mẹ dìu đi, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Khi đến ngưỡng cửa chính, cô bất giác quay đầu lại. Căn nhà của bà Thủy vẫn sạch sẽ đến lạnh lẽo, những món đồ nội thất đắt tiền vẫn im lìm toát lên vẻ hào nhoáng giả tạo. Bà Thủy vẫn đứng đó, ánh mắt sắc lạnh và đầy thù hằn dõi theo. Một giọt nước mắt lăn dài trên má Ánh, thấm vào mái tóc rối bời. Đó là nước mắt của bao nhiêu tủi nhục, bao nhiêu đau khổ phải chịu đựng, nhưng cũng là nước mắt của sự giải thoát, của niềm nhẹ nhõm vô bờ. Cô không còn phải đối mặt với người đàn bà độc ác, kiểm soát kia nữa.
Mai siết chặt tay Ánh, cảm nhận được sự run rẩy của chị gái.
MAI
(Giọng Mai nhẹ nhàng nhưng kiên định, thì thầm vào tai Ánh)
Chị đừng lo, có em đây rồi. Em sẽ không bao giờ để chị một mình nữa. Chúng ta về nhà thật rồi, chị à.
Ánh gật đầu yếu ớt, tựa đầu vào vai Mai. Lần cuối cùng cô nhìn lại cánh cửa sắt lạnh lùng đóng sập lại phía sau, chặn đứng mọi thứ thuộc về quá khứ nghiệt ngã.
Gió đêm khẽ thổi, mang theo hương hoa sữa thoang thoảng của con phố nhỏ, xoa dịu tâm hồn Ánh. Cuộc đời cô, tưởng chừng như đã rơi vào ngõ cụt tăm tối, nay lại được thắp lên một tia hy vọng mới, mong manh nhưng đủ để cô bám víu. Ánh biết rằng chặng đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, với một đứa trẻ sắp chào đời và những vết thương lòng cần thời gian để chữa lành. Nhưng giờ đây, cô không còn đơn độc. Vòng tay ấm áp của mẹ, ánh mắt đầy bao dung của cha, và đặc biệt là sự đồng hành không rời của Mai đã cho cô sức mạnh để đối mặt với tất cả. Có lẽ, đây là lúc cô phải học cách tha thứ – không phải cho bà Thủy, mà là cho chính bản thân mình, vì đã từng quá yếu đuối và để bản thân rơi vào hoàn cảnh khắc nghiệt ấy. Cuộc sống luôn có những thử thách, nhưng cũng luôn có những cánh cửa mới mở ra khi ta dám bước qua những nỗi sợ hãi. Ánh hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị mặn của nước mắt và vị ngọt của tự do. Mặc dù đau đớn vẫn còn đó, nhưng trong lòng cô đã bắt đầu nảy nở một niềm tin mãnh liệt vào tương lai, một tương lai nơi cô và con mình sẽ được yêu thương, che chở, và sống một cuộc đời trọn vẹn, không còn phải chịu đựng sự giam hãm hay dối trá nào nữa. Bình yên, cuối cùng đã mỉm cười với Ánh, như một lời hứa hẹn cho những ngày tháng tươi sáng sắp tới.

