Bát cơm mẹ chồng cho con dâu bầu 6 tháng: Sự thật ghê rợn khiến tôi buồn nôn!

Đến thăm chị gái đang mang b:ầu 6 tháng, tôi bàng hoàng khi nhìn thấy bát cơm mẹ chồng chị ấy chuẩn bị. Nó khiến tôi bu:ồn n:ôn d:ữ d:ội, và một bí mật gh:ê s;ợ đã được hé lộ. Tôi không chút do dự, gọi ngay cho ba mẹ đến đón chị gái về nhà gấp.
Hôm nay là thứ Bảy, tôi quyết định chạy xe hơn hai mươi cây số để ghé thăm chị gái tôi, Ánh. Chị đã mang thai được sáu tháng. Tôi lo lắng cho chị vô cùng, không phải vì chị yếu ớt, mà vì chị đang sống trong một gia đình mà sự “quan tâm” được biến thành một hình thức tr:a t:ấn chậm rãi, đặc biệt là từ mẹ chồng chị – bà Thủy. Bà Thủy là người phụ nữ luôn miệng nói lời hoa mỹ về sự hy sinh và tình thương, nhưng hành động lại đầy rẫy sự kiểm soát và ch:èn é:p.
Khi tôi bấm chuông cửa, người ra mở không phải là chị Ánh, mà là bà Thủy. Khuôn mặt bà lập tức nở một nụ cười rạng rỡ, nhưng đôi mắt lại s:ắc lạ:nh như băng. “Ôi, em dâu của Ánh đến chơi này! Vào đây con, sao không báo trước để mẹ còn chuẩn bị?” Giọng bà cao vút, ngọt ngào đến mức giả tạo. Tôi biết, từ “mẹ” này chỉ là phép xã giao, và sự “chuẩn bị” của bà luôn là một màn kịch.
“Dạ, con chào bác. Con chỉ ghé thăm chị con một lát thôi ạ.” Tôi cố gắng giữ thái độ lễ phép tối đa, dù trong lòng đã dấy lên sự khó chịu. Bà Thủy lập tức nắm tay tôi kéo vào, ra vẻ thân mật. “Vào đi con, Ánh nó đang nằm nghỉ trong phòng. Con bé dạo này yếu lắm, mang th:ai đứa con đầu lòng mà, nó cứ đòi tự làm mọi thứ, làm mẹ phải lo lắng biết bao nhiêu. Thôi, con cứ để mẹ lo hết cho.”
Tôi gượng cười, bước vào phòng khách. Ngôi nhà này luôn sạch sẽ một cách kỳ quặc, mọi thứ đều được sắp đặt quá hoàn hảo, đến mức tôi cảm thấy không khí ở đây thật ngột ngạt. Bà Thủy đi trước, vừa đi vừa lải nhải, cốt để nhấn mạnh sự hy sinh tuyệt đối của bà. “Mẹ thương Ánh lắm, con bé mang nặng đ:ẻ đau, nên mọi việc ăn uống mẹ đều tự tay chăm sóc hết. Phải là đồ bổ, đồ sạch sẽ, chứ thuê người ngoài mẹ không yên tâm đâu. Con biết đấy, mẹ là người cầu toàn mà.”
Tôi bước vào phòng chị Ánh, căn phòng tối lờ mờ. Chị tôi đang nằm cuộn tròn, nhìn chị gầy đi nhiều so với lần trước tôi gặp. Bụng chị đã lớn, nhưng khuôn mặt lại hốc hác, thiếu sức sống. “Em đến rồi à, Mai?” Chị cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười đó thật yếu ớt. Tôi chạy đến bên giường, nắm lấy tay chị. Tay chị lạnh ngắt, không có chút hơi ấm nào.
“Chị sao vậy, Ánh? Sao chị gầy đi thế này? Anh Phong đâu?” Tôi hỏi dồn, sự lo lắng đã biến thành một cơn giận dữ âm ỉ. Chị Ánh lập tức nhìn ra ngoài cửa, nơi bà Thủy đang đứng dựa vào khung cửa, ra vẻ lắng nghe.
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bát cơm mẹ chồng cho con dâu bầu 6 tháng: Sự thật ghê rợn khiến tôi buồn nôn!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt