“B/ắt con dâu ngủ dưới sàn để cháu trai được nằm giường – 3 tháng sau bác sĩ báo tin rú;ng độ;;ng khiến cả nhà mẹ chồng quỳ khóc thảm thiết trước mặt con dâu…
Vừa sinh xong chưa đầy hai tuần, Linh – cô con dâu mới của bà Tám – đã phải nhường chiếc giường nhỏ trong phòng cho thằng cháu trai “”đích tôn”” của dòng họ. Đứa bé là con của vợ chồng thằng Cường, con trai trưởng, đang làm việc tận Bình Dương gửi về cho bà chăm hộ vài tháng.
“Cháu nội tao chứ ai! Con cô mới đ/ẻ thì nằm đất cũng được, hồi xưa tôi còn sinh nó giữa ruộng,” – bà Tám trợn mắt phán.
Chồng Linh đi công trình, cả tháng về một lần. Linh yếu ớt, lại mới mổ, sữa chưa có nhiều, nửa đêm phải lồm cồm dưới sàn trét thuốc tê cơn đau, cố dỗ con khóc mà chẳng ai giúp.
Cô từng xin mẹ chồng cho dời thằng bé sang phòng khác, nhưng bị mắ;/ng xối xả:
“Cô chỉ biết đẻ con gái, không có phước. Cháu đích tôn là vàng là bạc, không lo kỹ, có chuyện gì ai chịu trách nhiệm?”
Ba tháng, Linh mất ngủ triền miên. Phòng chật, bí bách, lại nhiều muỗi. Linh ôm con nằm sàn chỉ dám bật quạt nhỏ vì sợ cháu bà lạnh.
Một ngày nọ, thằng bé nhà thằng Cường lên cơn sốt cao, c;o g//iật. Bà Tám hốt hoảng ôm đi viện. Lúc bác sĩ hỏi về lịch sử sinh hoạt, tiêm phòng, vệ sinh, bà ú ớ không rõ. Linh đứng bên cạnh, mặt trắng bệch.
Rồi đến khoảnh khắc bác sĩ quay lại, lật tờ kết quả xét nghiệm, giọng lạnh như băng…
Cả nhà như rụng rời. Bà Tám ch;/ết đ//iếng…
Xem thêm nội dung phần 2 dưới bình luận👇”
“Bác sĩ bước vào, trên tay cầm tập hồ sơ và tờ xét nghiệm. Gương mặt anh ta không còn nét vồn vã thường thấy mà thay vào đó là sự nghiêm trọng đến đáng sợ. Bà Tám thấy vậy, tim bà chợt hẫng đi một nhịp. Linh đứng nép bên cạnh, bàn tay run run nắm chặt vạt áo.
Bác sĩ ngồi xuống ghế, đặt hồ sơ lên bàn, ánh mắt nhìn thẳng vào bà Tám.
“”Mẹ cháu bé đây ạ?”” Bác sĩ hỏi, giọng trầm và lạnh.
Bà Tám giật mình, lắp bắp: “”Dạ, dạ vâng… tôi… tôi là bà nội
cháu.””
Bác sĩ khẽ nhíu mày nhìn sang Linh, rồi lại hướng về phía bà Tám.
“”Chúng tôi đã có kết quả xét nghiệm rồi. Tình trạng của cháu bé… khá nặng.”” Bác sĩ ngừng lại một chút, như tìm từ ngữ thích hợp.
Bà Tám cảm thấy cổ họng nghẹn ứ. Bà Tám vội hỏi: “”Nặng là… là sao hả bác sĩ? Cháu nó bị làm sao?””
Bác sĩ thở dài, giọng nói trở nên dứt khoát hơn, như một lời phán quyết: “”Cháu bé bị viêm màng não mủ.””
Cả người Bà Tám như bị sét đánh trúng. Hai chân bà loạng choạng, suýt ngã xuống đất. “”Viêm… viêm màng não mủ? Trời ơi…””
Linh nghe thấy, đồng tử giãn ra vì sợ hãi. Cô cảm thấy lồng ngực mình thắt lại.
Bác sĩ tiếp tục, giọng vẫn đều đều nhưng ẩn chứa sự cảnh báo: “”Đây là một bệnh nhiễm trùng cấp tính, diễn tiến rất nhanh và có thể để lại di chứng nặng nề, thậm chí đe dọa tính mạng nếu không được điều trị kịp thời và đúng cách.””
Bà Tám run rẩy: “”Nhưng… nhưng sao lại bị? Cháu nó có ra ngoài đâu, toàn ở trong nhà thôi mà.””
Bác sĩ nhìn thẳng vào bà Tám, ánh mắt dò xét: “”Như lúc nãy tôi có hỏi, lịch sử tiêm phòng của cháu, vệ sinh môi trường sống, sinh hoạt hàng ngày thế nào? Bệnh này thường do vi khuẩn xâm nhập, có thể từ đường hô hấp, tai mũi họng, hoặc qua vết thương hở…””
Bà Tám ú ớ, không trả lời rành mạch được. Bà chỉ biết quanh quẩn chuyện ăn uống, ngủ nghỉ, còn mấy thứ bà cho là “”vặt vãnh”” như lịch tiêm phòng, hay môi trường sống thật sự ra sao thì bà hoàn toàn không để tâm. Suốt ba tháng qua, bà chỉ chăm chăm giữ cháu như giữ vàng, nhưng lại bỏ qua những điều cơ bản nhất. Một nỗi sợ hãi mơ hồ bắt đầu len lỏi trong tâm trí bà. Bà Tám chợt liếc sang Linh, thấy mặt Linh tái mét. Một dự cảm chẳng lành ập đến…”
“””…Như lúc nãy tôi có hỏi, lịch sử tiêm phòng của cháu, vệ sinh môi trường sống, sinh hoạt hàng ngày thế nào? Bệnh này thường do vi khuẩn xâm nhập, có thể từ đường hô hấp, tai mũi họng, hoặc qua vết thương hở…””
Bà Tám ú ớ, không trả lời rành mạch được. Bà chỉ biết quanh quẩn chuyện ăn uống, ngủ nghỉ, còn mấy thứ bà cho là “”vặt vãnh”” như lịch tiêm phòng, hay môi trường sống thật sự ra sao thì bà hoàn toàn không để tâm. Suốt ba tháng qua, bà chỉ chăm chăm giữ cháu như giữ vàng, nhưng lại bỏ qua những điều cơ bản nhất. Một nỗi sợ hãi mơ hồ bắt đầu len lỏi trong tâm trí bà. Bà Tám chợt liếc sang Linh, thấy mặt Linh tái mét. Một dự cảm chẳng lành ập đến…
Bác sĩ thấy bà Tám lúng túng, anh ta nói tiếp, giọng trở nên cụ thể và nhấn mạnh hơn. “”Bệnh viêm màng não mủ này có thể do nhiều yếu tố, vi khuẩn có thể lây từ nhiều nguồn. Nhưng trong trường hợp của cháu bé, chúng tôi đặc biệt lưu ý đến môi trường sống.”” Bác sĩ dừng lại, ánh mắt sắc lẹm quét qua cả bà Tám và Linh. “”Một môi trường ẩm thấp, thiếu vệ sinh, đặc biệt là có nhiều muỗi… là điều kiện lý tưởng để vi khuẩn phát triển và lây lan.””
Nghe đến đây, cả người Bà Tám như có dòng điện chạy qua. Mặt bà tái mét, không còn một giọt máu. Hai tay bà bấu chặt vào nhau, run rẩy. Bà Tám nghĩ ngay đến căn phòng chật chội, bí bách ở nhà, nơi Linh và con bà đã nằm trên cái chiếu trải dưới sàn suốt ba tháng trời. Nơi mà mỗi tối, chỉ dám bật cái quạt nhỏ cho đỡ nóng, và lũ muỗi thì vo ve khắp nơi. Nơi mà bà đã lạnh lùng bắt Linh, một người vừa sinh mổ còn yếu ớt, phải nhường cái giường duy nhất cho “”cháu đích tôn””.
Linh đứng nép bên cạnh, nghe từng lời Bác sĩ nói mà tim như bị bóp nghẹt. Nước mắt lưng tròng, cô siết chặt hai bàn tay vào nhau, móng tay hằn sâu vào da thịt. Môi cô mím chặt để không bật ra tiếng nấc. Cô nhớ như in những đêm nằm dưới sàn nhà lạnh lẽo, ẩm thấp, muỗi đốt sưng cả chân tay con. Cô đã xin bà Tám cho mình và con lên giường nằm tạm, chỉ một đêm thôi khi con sốt, nhưng bà Tám đã gạt đi không thương tiếc, nói cô làm “”vấy bẩn”” cái giường “”quý giá”” của cháu. Giờ đây, những lời nói của Bác sĩ như nhát dao cứa vào tim cô, khẳng định sự thật tàn khốc mà cô đã sợ hãi bấy lâu.”
“Bác sĩ nhìn thẳng vào Bà Tám. “”Bà nói kỹ hơn về nơi cháu bé ở được không? Cháu ngủ ở đâu, trong phòng thế nào?””
Bà Tám nuốt khan. Bàn tay bà càng siết chặt vào nhau, đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. Giọng bà ấp úng, run rẩy như một sợi chỉ mỏng manh sắp đứt. “”Dạ… dạ vâng… Cái… cái phòng… cái phòng ở nhà…””
Bà Tám ngập ngừng, đảo mắt nhìn quanh quất như tìm kiếm sự trợ giúp, nhưng chỉ thấy ánh mắt dò xét của Bác sĩ và khuôn mặt đầy đau đớn của Linh. Bà đành tiếp tục, cố gắng giữ cho giọng bình tĩnh nhưng bất thành. “”Phòng… phòng nhỏ thôi ạ… bé tí ấy… Cháu nó… cháu nó ngủ… ngủ chung phòng với… với cô Linh nhà cháu…””
Nói đến đây, Bà Tám dừng lại một chút, như thể câu nói đó đã rút cạn hết sức lực của bà. Bà đưa tay quệt mồ hôi trên trán, dù trời không hề nóng. “”Trong phòng thì… thì cũng bình thường… chỉ là… chỉ hơi… hơi chật một tí… rồi… rồi có… có muỗi nữa… nhiều muỗi lắm ạ…””
Câu cuối cùng bật ra gần như là một lời thú tội, giọng bà Tám càng lúc càng nhỏ dần, run rẩy đến tội nghiệp. Bà cố gắng biện minh cho hoàn cảnh tồi tệ mà bà đã tạo ra, nhưng những lời nói lại như những nhát dao tự cứa vào lương tâm bà. “”Nhưng mà… nhưng mà cháu bé được đắp chăn cẩn thận… rồi… rồi cũng bật quạt… quạt nhỏ… để đỡ nóng…””
Bác sĩ chăm chú lắng nghe, nét mặt không biểu lộ cảm xúc gì rõ rệt ngoài sự tập trung cao độ. Anh ta ghi lại vài dòng vào hồ sơ bệnh án. Từng lời Bà Tám nói ra như những cú đánh trực diện vào sự vô tâm và tàn nhẫn của bà. Căn phòng nhỏ, chật chội, đầy muỗi, nơi hai mẹ con Linh phải nằm dưới sàn suốt ba tháng trời, giờ đây hiện lên rõ ràng, trần trụi qua lời kể run rẩy của chính người đã đẩy họ vào hoàn cảnh đó.
Linh đứng đó, nghe mẹ chồng mình thừa nhận sự thật tàn khốc. Nỗi đau và sự uất nghẹn dâng lên trong lòng cô như thủy triều. Môi cô vẫn mím chặt, cố nén tiếng khóc, nhưng nước mắt vẫn không ngừng lăn dài trên má. Cô thầm nghĩ, cái giá cho sự ác độc và vô tâm của bà Tám… liệu có phải là sức khỏe, thậm chí là tính mạng của đứa bé vô tội?”
“Nhưng mà… nhưng mà cháu bé được đắp chăn cẩn thận… rồi… rồi cũng bật quạt… quạt nhỏ… để đỡ nóng…””
Bác sĩ buông cây bút xuống bàn, tiếng lạch cạch nhỏ nhưng vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Bà Tám, nét mặt hoàn toàn biến mất sự trung lập ban nãy, thay vào đó là vẻ nghiêm nghị, thậm chí là hơi giận dữ. Giọng anh trầm xuống, dứt khoát, cắt ngang dòng biện bạch yếu ớt của bà.
“”Bà Tám,”” Bác sĩ nói, không còn chút khách sáo nào. “”Việc để một đứa trẻ nhỏ như thế, đặc biệt là cháu mới chỉ vài tháng tuổi, thậm chí trước đó là trẻ sơ sinh vừa sinh mổ, sống trong điều kiện như bà vừa mô tả…”” Anh dừng lại, ánh mắt sắc như dao găm vào bà, “”là CỰC KỲ NGUY HIỂM.””
Lời nói như sấm sét đánh thẳng vào tai Bà Tám. Bà giật mình, mặt tái đi.
Bác sĩ tiếp tục, giọng càng lúc càng đanh thép, chỉ thẳng vào những sai lầm chết người. “”Phòng chật chội, bí bách, thiếu thoáng khí là môi trường lý tưởng cho vi khuẩn, virus phát triển. Nhiều muỗi không chỉ gây khó chịu mà còn tiềm ẩn nguy cơ truyền bệnh. Việc chỉ bật quạt nhỏ, không đảm bảo lưu thông không khí đủ tốt cho hô hấp của trẻ. Tất cả những yếu tố đó, cộng với việc cháu bé không được chăm sóc đúng mức về vệ sinh, dinh dưỡng (Bác sĩ liếc nhanh về phía Linh, người vẫn đang im lặng nức nở), là nguyên nhân trực tiếp, là điều kiện thuận lợi dẫn đến các bệnh nhiễm trùng đường hô hấp, nhiễm trùng da, sốt virus, thậm chí là những biến chứng thần kinh nguy hiểm như trường hợp của cháu bé đây!””
Từng lời Bác sĩ nói ra như những nhát búa tạ giáng xuống Bà Tám. Bà chết lặng tại chỗ, đôi mắt vô hồn nhìn Bác sĩ, miệng há hốc nhưng không thốt nên lời nào. Toàn thân bà run lên bần bật, không phải vì sợ hãi, mà vì cái lạnh lẽo đột ngột của sự thật tàn khốc vừa được phơi bày. Sai lầm của bà, sự vô tâm, tàn nhẫn của bà, giờ đây được chính người Bác sĩ này vạch trần, chỉ thẳng mặt như một tội lỗi không thể chối cãi. Khuôn mặt Bà Tám cắt không còn giọt máu, bà như hóa đá, hoàn toàn không thể phản ứng.</blockquote>”
“Bà Tám vẫn hóa đá, hoàn toàn không thể phản ứng. Không khí trong phòng muộn còn đặc quánh hơn, nặng nề đến ngạt thở. Bác sĩ nhìn bà thêm vài giây, ánh mắt vẫn giữ nguyên sự nghiêm nghị, rồi anh cúi xuống, cầm lấy tập hồ sơ bệnh án trên bàn, lật từng trang một cách chậm rãi. Tiếng giấy sột soạt nhỏ nhoi vang lên như tiếng kim đồng hồ đếm ngược thời gian sinh mệnh. Linh siết chặt tay, nước mắt vẫn lăn dài trên má, nhìn chằm chằm vào bàn tay Bác sĩ, cảm giác bất an dâng trào trong lồng ngực. Thằng bé vẫn nằm im lìm, hơi thở yếu ớt.
Sau một khoảnh khắc im lặng dài như vô tận, Bác sĩ dừng lại ở một trang cuối cùng. Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Bà Tám và Linh, giọng nói giờ đây không còn sự tức giận ban nãy, chỉ còn lại sự nặng trĩu và buồn bã.
“”Kết quả xét nghiệm cuối cùng… đã có,”” Bác sĩ nói, ngưng lại một nhịp, như đang lấy hết sức lực để nói ra điều tàn khốc. “”Cháu bé… bị viêm màng não mủ.””
Như một tiếng sét đánh ngang tai. Linh thốt lên một tiếng kêu nghẹn lại trong cổ họng, che miệng lại, nước mắt tuôn ra như suối.
Còn Bà Tám, nghe thấy cái tên căn bệnh, toàn thân bà như rụng rời. Hai chân mềm nhũn, bà loạng choạng lùi lại một bước, dựa hẳn vào bức tường lạnh lẽo phía sau. Khuôn mặt vốn đã tái nhợt nay còn trắng bệch hơn. “”Viêm… viêm màng não mủ? Bệnh đó… có nguy hiểm không Bác sĩ?”” Giọng bà run lẩy bẩy, không còn chút oai vệ, chỉ còn là sự hoang mang và sợ hãi tột độ.
Bác sĩ nhìn thẳng vào đôi mắt thất thần của bà Tám. “”Đây là một bệnh truyền nhiễm rất nguy hiểm,”” anh trả lời, giọng điềm tĩnh nhưng mỗi từ như một nhát dao cứa vào lòng người nghe. “”Viêm màng não mủ có thể để lại di chứng nặng nề về thần kinh, chậm phát triển trí tuệ, bại liệt, thậm chí là… đe dọa tính mạng.””
Lời Bác sĩ như nhát dao cuối cùng đâm thẳng vào tim Bà Tám. Bà ôm lấy ngực, thở hổn hển, cảm giác như tất cả sức lực trong cơ thể bị rút cạn. Cái viễn cảnh cháu đích tôn vàng bạc của bà, đứa trẻ bà luôn tự hào, giờ đây có thể sẽ mang di chứng suốt đời, hoặc tệ hơn… khiến bà không dám nghĩ tiếp. Nỗi sợ hãi thật sự, nỗi ân hận muộn màng bắt đầu gặm nhấm tâm can người đàn bà độc đoán ấy.”
“Lời Bác sĩ vừa dứt, nỗi sợ hãi và ân hận cuộn trào trong lòng Bà Tám, phá tan mọi sự kìm nén. Bà như phát điên thật rồi. Không còn là người đàn bà độc đoán, cay nghiệt thường ngày, bà gào lên những tiếng khóc méo mó, nức nở, run rẩy. Hai tay bà vồ vập lấy tay Bác sĩ, siết chặt như thể chỉ cần buông ra là mọi hy vọng sẽ tan biến.
“”Không! Bác sĩ ơi! Không được! Cháu tôi… cháu vàng cháu bạc của tôi mà! Cứu lấy cháu tôi Bác sĩ ơi! Tôi xin ông, tôi lạy ông đấy!”” Bà khóc ngằn ngặt, giọng lạc đi, nước mắt giàn giụa, làm nhòe đi lớp trang điểm nhạt nhòa. Bà cúi rạp người xuống, như muốn quỳ gối ngay tại chỗ, ôm lấy chân Bác sĩ mà cầu xin.
Nỗi ân hận dày vò tâm can. Bà nghĩ đến những tháng ngày cháu bà nằm dưới sàn nhà chật chội, nóng bức, đầy muỗi mòng, nơi bà đã đẩy cháu ra chỉ để giữ giường cho một người lớn khỏe mạnh khác. Bà nghĩ đến những lời lẽ cay nghiệt bà dành cho Linh, người mẹ duy nhất ở bên cháu lúc này. Bà nghĩ đến việc bà đã thờ ơ không tìm hiểu kỹ về việc chăm sóc, tiêm phòng cho cháu, chỉ vì nghĩ rằng “”trẻ con có bệnh gì đâu””. Giờ đây, cái giá phải trả quá đắt.
“”Sao… sao lại thế này…?”” Bà lẩm bẩm trong tiếng nấc, ánh mắt thất thần nhìn về phía Thằng bé đang nằm bất động trên giường, rồi lại chuyển sang Bác sĩ. “”Tôi… tôi sai rồi… Bác sĩ ơi, làm ơn đi mà… Cháu tôi không thể… không thể bị làm sao được!””
Linh đứng lặng bên cạnh, chứng kiến màn gào khóc van xin thảm thiết của Bà Tám. Lòng cô đau như cắt. Nhìn người mẹ chồng độc ác giờ đây sụp đổ hoàn toàn, cô không cảm thấy hả hê như mình vẫn nghĩ. Chỉ có một nỗi đau xé lòng cho Thằng bé, cho đứa cháu mà cô cũng yêu thương theo cách riêng của một người dì, người đã chăm sóc nó từng ngày ngay cả khi bản thân còn yếu ớt. Nước mắt Linh vẫn không ngừng rơi. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Thằng bé, cầu mong một phép màu sẽ đến.
Bác sĩ nhìn Bà Tám, vẻ mặt buồn bã. Anh nhẹ nhàng gỡ tay bà ra khỏi cánh tay mình. “”Bà bình tĩnh lại đi. Chúng tôi sẽ làm hết sức có thể,”” Bác sĩ nói, giọng trầm ấm nhưng không giấu được sự mệt mỏi. “”Nhưng bây giờ, quan trọng nhất là bà phải cung cấp đầy đủ thông tin về lịch sử sức khỏe, tiêm chủng của cháu cho chúng tôi. Cháu đã tiêm những mũi gì rồi? Có sổ theo dõi sức khỏe không?””
Câu hỏi của Bác sĩ như một gáo nước lạnh dội vào Bà Tám. Bà khựng lại, khuôn mặt vốn đẫm nước mắt giờ đây lộ rõ vẻ lúng túng, bối rối. Bà đâu có biết gì về mấy chuyện đó. Bà chỉ biết Thằng bé là cháu đích tôn, là vàng bạc. Mọi chuyện chăm sóc lặt vặt thường ngày, bà đều ỷ lại vào Linh hoặc bỏ qua. Chuyện tiêm phòng hay sổ sách y tế, bà chưa bao giờ thực sự quan tâm.
“”Tôi… tôi không rõ lắm, Bác sĩ ạ…”” Bà Tám lắp bắp, giọng nhỏ dần, không còn vẻ hung hăng như lúc trước. “”Cháu nó… cháu nó ở với mẹ nó ở Bình Dương… rồi mới về đây không lâu. Cái Linh… cái Linh nó chăm cháu…”” Bà Tám nhìn về phía Linh, ánh mắt vừa cầu cứu, vừa né tránh.”
“””Tôi… tôi không rõ lắm, Bác sĩ ạ…”” Bà Tám lắp bắp, giọng nhỏ dần, không còn vẻ hung hăng như lúc trước. “”Cháu nó… cháu nó ở với mẹ nó ở Bình Dương… rồi mới về đây không lâu. Cái Linh… cái Linh nó chăm cháu…”” Bà Tám nhìn về phía Linh, ánh mắt vừa cầu cứu, vừa né tránh.
Bỗng, như một tia sáng lóe lên trong cơn hoảng loạn tột cùng, Bà Tám tìm thấy một lối thoát cho nỗi sợ hãi và tội lỗi đang dâng trào. Đôi mắt bà đỏ ngầu, đột ngột quay phắt sang Linh. Cái run rẩy, van xin ban nãy lập tức biến thành sự giận dữ, đổ lỗi điên cuồng. Bà Tám bất ngờ chỉ thẳng ngón tay run rẩy vào mặt Linh, giọng the thé, gào lên trong tiếng nấc nghẹn:
“”Đúng rồi! Tại mày hết! Tất cả là tại mày, cái Linh!”” Bà Tám hét lên, âm thanh đinh tai nhức óc. “”Mày mang vận xui vào nhà! Từ ngày mày về đây, nhà này không yên ổn! Cái thằng bé… cháu tao… tại mày không chăm sóc nó cẩn thận! Mày mang bệnh tật đến cho cháu tao!””
Lời buộc tội oan nghiệt như nhát dao cứa thẳng vào trái tim Linh. Cô ngẩng mặt lên, đôi mắt sưng húp vì khóc đối diện với khuôn mặt méo mó vì căm giận của mẹ chồng. Linh cảm thấy toàn thân như đông cứng lại, nỗi tủi thân và uất ức trào dâng, nghẹn lại nơi cổ họng. Cô cố gắng kìm nén, không để bật khóc thành tiếng. Tại sao? Tại sao ngay cả lúc này, khi đứa cháu bé bỏng đang đứng giữa lằn ranh sinh tử, bà vẫn có thể buông ra những lời cay độc, vô lý đến vậy? Tại sao bà không nhìn lại chính sự thờ ơ, vô tâm của mình?
Linh chỉ lặng lẽ nhìn Bà Tám, ánh mắt đầy sự đau đớn, bất lực và cả một chút khinh miệt. Cô không biện minh, không phản kháng ngay lập tức. Cô chỉ để những lời lẽ tàn nhẫn ấy dội vào mình, trong khi tâm trí chỉ hướng về đứa cháu trai đang nằm yếu ớt trên giường bệnh.”
“Nhìn Linh với ánh mắt đầy sự đau đớn, bất lực và cả một chút khinh miệt, Bà Tám đang gào thét bỗng bị cắt ngang bởi một giọng nói lạnh lùng, dứt khoát. Bác sĩ đã đứng đó nãy giờ, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Ông bước lại gần hơn, ánh mắt nhìn thẳng vào Bà Tám, không chút nể nang.
“”Bà Tám!”” Bác sĩ gọi thẳng tên, giọng vang lên đầy quyền uy giữa phòng bệnh. “”Bệnh của cháu không liên quan gì đến vận xui hay ai chăm sóc không tốt cả!””
Lời nói của Bác sĩ như một tiếng sấm giữa trời quang, khiến Bà Tám sững sờ. Mụ quay phắt lại nhìn ông, khuôn mặt vẫn còn nguyên nét giận dữ và hoảng loạn.
Bác sĩ tiếp tục, giọng nhấn mạnh từng từ, như đang buộc tội thẳng thừng. “”Nó là hậu quả trực tiếp của điều kiện sống tồi tệ và sự thiếu hiểu biết của người lớn!””
Ông liếc nhìn Bà Tám, ánh mắt sắc như dao. “”Cháu bé bị viêm phổi nặng, cộng với suy dinh dưỡng nhẹ. Bà đưa cháu đến đây trong tình trạng sốt cao co giật, nhưng lại không nắm rõ cháu đã tiêm phòng những gì, sinh hoạt ra sao trước khi về đây. Bà thậm chí còn không biết lịch sử bệnh tật của cháu.””
Mỗi lời nói của Bác sĩ như nhát dao đâm vào tim Bà Tám. Khuôn mặt mụ tái mét, hai tay run rẩy bấu chặt vào vạt áo. Cái sự giận dữ, đổ lỗi cho Linh ban nãy lập tức tan biến, thay vào đó là sự choáng váng, kinh hoàng và một cảm giác tội lỗi sâu sắc đang trào dâng. Mụ không ngờ căn bệnh của đứa cháu vàng bạc lại nghiêm trọng đến mức đó, và nguyên nhân lại nằm ở chính sự thờ ơ, thiếu trách nhiệm của người lớn, mà trực tiếp là mụ – người đang chăm sóc cháu.
Bà Tám lắp bắp, cố gắng nói điều gì đó nhưng cổ họng nghẹn lại. “”Tôi… tôi…”” Mụ chỉ biết nhìn chằm chằm vào Bác sĩ, rồi lại nhìn đứa cháu đang nằm bất động trên giường, rồi lại lén nhìn sang Linh đang đứng đó, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe nhưng ánh nhìn lại ẩn chứa điều gì đó khiến mụ sợ hãi. Lời buộc tội Linh vừa rồi giờ đây như một cái tát đau điếng vào chính mặt mụ.”
“Bác sĩ nhìn thẳng vào Bà Tám, giọng nói không còn chỉ trích gay gắt như ban nãy, mà chuyển sang sự nghiêm trọng, lạnh lùng của một người đưa tin xấu.
“”Tình trạng của cháu bé rất nguy kịch,”” ông bắt đầu, từng lời như đóng đinh vào không khí căng thẳng. “”Viêm phổi đã biến chứng nặng, ảnh hưởng đến chức năng hô hấp. Cộng thêm suy dinh dưỡng kéo dài khiến sức đề kháng của cháu rất yếu.””
Bà Tám nghe đến đây, hai chân lảo đảo, như sắp khuỵu xuống. Khuôn mặt mụ trắng bệch không còn một giọt máu.
“”Nếu không được điều trị tích cực và đáp ứng tốt với thuốc, cháu bé có thể phải đối mặt với những di chứng nặng nề về sau,”” Bác sĩ tiếp tục, không chút né tránh. “”Đặc biệt là ảnh hưởng đến hệ hô hấp, có thể suyễn mãn tính, hoặc thậm chí là ảnh hưởng đến sự phát triển trí tuệ.””
Linh đứng lặng ở một bên, tim như bị bóp nghẹt. Cô nhìn đứa bé đang nằm đó, yếu ớt, thở khó nhọc, lòng đau đớn vô hạn. Dù không phải con mình, nhưng Linh không bao giờ muốn điều tồi tệ xảy ra với bất cứ đứa trẻ nào.
Bác sĩ nhìn Bà Tám, giọng nặng trĩu. “”Chúng tôi đang cố gắng hết sức, nhưng phải cảnh báo trước. Với tình trạng này, nếu không có sự can thiệp kịp thời và hiệu quả nhất, khả năng xấu nhất hoàn toàn có thể xảy ra… là tử vong.””
Tiếng “”tử vong”” vừa thốt ra, Bà Tám như hóa đá. Mụ há hốc miệng, không tin vào tai mình. Đứa cháu đích tôn, “”vàng là bạc”” của mụ, lại có thể đối mặt với cái chết chỉ vì… chỉ vì mụ?
Bà Tám quay phắt lại nhìn đứa trẻ trên giường bệnh. Thằng bé nhỏ bé, yếu ớt, đang gồng mình chiến đấu với tử thần mà mụ vô tình hay cố ý đã đẩy nó vào. Cái hình ảnh đứa bé đang nằm đó, đối lập hoàn toàn với sự khỏe mạnh mà mụ luôn mong chờ, khiến lòng mụ quặn lại đau đớn. Nước mắt, lần đầu tiên không phải vì giận dữ hay oán trách ai, mà vì sợ hãi và ân hận, trào ra lã chã. Mụ run rẩy đưa tay lên che miệng, không dám thốt ra dù chỉ một tiếng. Cái cảm giác tội lỗi đè nặng lên ngực mụ, khiến mụ gần như không thở được. Mụ chỉ biết đứng đó, nhìn đứa cháu, và cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình. Linh vẫn đứng đó, nhìn mụ, đôi mắt sâu thẳm không thể đọc được cảm xúc.”
“Mụ chỉ biết đứng đó, nhìn đứa cháu, và cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình. Linh vẫn đứng đó, nhìn mụ, đôi mắt sâu thẳm không thể đọc được cảm xúc.
Trong khoảnh khắc kinh hoàng đối diện với khả năng mất đứa cháu “”vàng là bạc””, tâm trí Bà Tám như bị xé toạc. Những hình ảnh quá khứ ùa về, rõ mồn một, tàn nhẫn như những nhát dao cứa vào lòng mụ. Mụ thấy lại cái đêm chưa đầy hai tuần sau khi Linh sinh mổ, vết thương còn chưa lành, yếu ớt và đau đớn. Mụ đã thẳng tay chỉ xuống nền nhà lạnh ngắt, bắt Linh trải chiếu nằm đó, nhường cái giường chật hẹp cho thằng bé được “”ngủ yên thân””. Mụ nhớ lại ánh mắt cầu xin yếu ớt của Linh, nhớ cả đứa cháu nội gái của Linh nằm co ro bên cạnh mẹ, bé nhỏ và đáng thương.
Mụ thấy lại căn phòng chật chội, bí bách ở nhà mình, nơi mụ đã đẩy hai mẹ con Linh vào ở. Căn phòng nóng như cái lò, chỉ có độc chiếc quạt nhỏ quay è è chẳng đủ xua đi cái nóng hầm hập và đám muỗi vo ve hút máu. Mụ nhớ lại mỗi lần mụ đi ngang qua, thấy Linh và đứa cháu gái nằm đó, mụ lại quay mặt đi, lòng đầy sự khinh bỉ vì Linh “”không có phước”” đẻ con trai nối dõi, không xứng đáng được chăm sóc tử tế. Mụ đã đối xử với mẹ con Linh không bằng con vật, chỉ vì sự ích kỷ, sự phân biệt đối xử nặng nề của mụ.
Rồi mụ giật mình nhận ra, chính cái môi trường sống tồi tệ ấy, chính sự thiếu quan tâm, thiếu hiểu biết về vệ sinh, về sức khỏe mà mụ đã tạo ra cho cả gia đình, không chỉ ảnh hưởng đến Linh và con bé, mà còn gián tiếp ảnh hưởng đến cả thằng bé cháu đích tôn này. Mụ luôn miệng nói nó là “”vàng là bạc””, nhưng mụ chưa bao giờ thật sự tìm hiểu xem nó cần được chăm sóc thế nào, tiêm phòng ra sao, hay những dấu hiệu bệnh tật đầu tiên. Mụ cứ nghĩ chỉ cần cho nó ăn ngon, cho nó nằm trên giường tốt là đủ. Mụ đã quá tin vào cái suy nghĩ cổ hủ rằng cháu đích tôn là trời cho, không cần quan tâm quá nhiều đến những thứ tầm thường như môi trường sống hay lịch tiêm chủng.
Sự thật phũ phàng đập thẳng vào mặt mụ: Chính sự phân biệt đối xử tàn nhẫn với Linh, chính sự ích kỷ chỉ lo cho cái danh “”có cháu đích tôn”” mà bỏ qua những kiến thức cơ bản về nuôi dạy con trẻ, chính sự thiếu hiểu biết tệ hại của mụ đã đẩy đứa cháu mà mụ yêu quý nhất vào tình cảnh thập tử nhất sinh này. Cái cảm giác hối hận, tội lỗi ngập tràn, nhấn chìm mụ trong một vực sâu tăm tối. Mụ chỉ muốn gào lên, muốn xin lỗi, nhưng cổ họng mụ nghẹn cứng. Nước mắt chảy thành dòng, nóng hổi trên khuôn mặt già nua, in hằn sự tàn ác và giờ là nỗi ân hận muộn màng. Mụ nhìn đứa trẻ đang giành giật sự sống, lòng mụ như bị xé ra từng mảnh. Mụ nhận ra, mụ không chỉ tàn nhẫn với Linh, mà còn tàn nhẫn với chính máu mủ ruột thịt của mình, với cái tương lai mà mụ luôn tự hào khoe khoang.”
“Mụ chỉ biết đứng đó, nhìn đứa cháu, và cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình. Linh vẫn đứng đó, nhìn mụ, đôi mắt sâu thẳm không thể đọc được cảm xúc.
Trong khoảnh khắc kinh hoàng đối diện với khả năng mất đứa cháu “”vàng là bạc””, tâm trí Bà Tám như bị xé toạc. Những hình ảnh quá khứ ùa về, rõ mồn một, tàn nhẫn như những nhát dao cứa vào lòng mụ. Mụ thấy lại cái đêm chưa đầy hai tuần sau khi Linh sinh mổ, vết thương còn chưa lành, yếu ớt và đau đớn. Mụ đã thẳng tay chỉ xuống nền nhà lạnh ngắt, bắt Linh trải chiếu nằm đó, nhường cái giường chật hẹp cho thằng bé được “”ngủ yên thân””. Mụ nhớ lại ánh mắt cầu xin yếu ớt của Linh, nhớ cả đứa cháu nội gái của Linh nằm co ro bên cạnh mẹ, bé nhỏ và đáng thương.
Mụ thấy lại căn phòng chật chội, bí bách ở nhà mình, nơi mụ đã đẩy hai mẹ con Linh vào ở. Căn phòng nóng như cái lò, chỉ có độc chiếc quạt nhỏ quay è è chẳng đủ xua đi cái nóng hầm hập và đám muỗi vo ve hút máu. Mụ nhớ lại mỗi lần mụ đi ngang qua, thấy Linh và đứa cháu gái nằm đó, mụ lại quay mặt đi, lòng đầy sự khinh bỉ vì Linh “”không có phước”” đẻ con trai nối dõi, không xứng đáng được chăm sóc tử tế. Mụ đã đối xử với mẹ con Linh không bằng con vật, chỉ vì sự ích kỷ, sự phân biệt đối xử nặng nề của mụ.
Rồi mụ giật mình nhận ra, chính cái môi trường sống tồi tệ ấy, chính sự thiếu quan tâm, thiếu hiểu biết về vệ sinh, về sức khỏe mà mụ đã tạo ra cho cả gia đình, không chỉ ảnh hưởng đến Linh và con bé, mà còn gián tiếp ảnh hưởng đến cả thằng bé cháu đích tôn này. Mụ luôn miệng nói nó là “”vàng là bạc””, nhưng mụ chưa bao giờ thật sự tìm hiểu xem nó cần được chăm sóc thế nào, tiêm phòng ra sao, hay những dấu hiệu bệnh tật đầu tiên. Mụ cứ nghĩ chỉ cần cho nó ăn ngon, cho nó nằm trên giường tốt là đủ. Mụ đã quá tin vào cái suy nghĩ cổ hủ rằng cháu đích tôn là trời cho, không cần quan tâm quá nhiều đến những thứ tầm thường như môi trường sống hay lịch tiêm chủng.
Sự thật phũ phàng đập thẳng vào mặt mụ: Chính sự phân biệt đối xử tàn nhẫn với Linh, chính sự ích kỷ chỉ lo cho cái danh “”có cháu đích tôn”” mà bỏ qua những kiến thức cơ bản về nuôi dạy con trẻ, chính sự thiếu hiểu biết tệ hại của mụ đã đẩy đứa cháu mà mụ yêu quý nhất vào tình cảnh thập tử nhất sinh này. Cái cảm giác hối hận, tội lỗi ngập tràn, nhấn chìm mụ trong một vực sâu tăm tối. Mụ chỉ muốn gào lên, muốn xin lỗi, nhưng cổ họng mụ nghẹn cứng. Nước mắt chảy thành dòng, nóng hổi trên khuôn mặt già nua, in hằn sự tàn ác và giờ là nỗi ân hận muộn màng. Mụ nhìn đứa trẻ đang giành giật sự sống, lòng mụ như bị xé ra từng mảnh. Mụ nhận ra, mụ không chỉ tàn nhẫn với Linh, mà còn tàn nhẫn với chính máu mủ ruột thịt của mình, với cái tương lai mà mụ luôn tự hào khoe khoang. Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại réo lên, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của mụ.
Mụ giật mình, tay chân run rẩy. Đó là số của Cường, con trai trưởng của mụ, bố của đứa bé. Mụ bắt máy, giọng yếu ớt: “”A lô… Cường hả con…””.
Đầu dây bên kia là tiếng Cường gấp gáp, nghẹn ngào: “”Mẹ ơi… con đây… Thằng bé… nó… nó bị nặng lắm mẹ ơi! Bác sĩ nói… nguy kịch lắm rồi mẹ ơi!””.
Bà Tám nghe như sét đánh ngang tai. Chiếc điện thoại suýt tuột khỏi tay mụ. Nước mắt giàn giụa, mụ chỉ còn sức bật ra những tiếng đứt quãng, nghẹn ứ trong cổ họng: “”Nặng… nặng lắm hả con… nguy… nguy kịch sao… Trời ơi… cháu tôi…””. Mụ khóc không thành tiếng, chỉ còn là những tiếng nấc xé lòng, báo tin dữ cho chính mình và cho bất kỳ ai có mặt ở đó. Cái tin dữ về đứa cháu đích tôn mà mụ coi như báu vật đã giáng một đòn chí mạng vào tâm can đang ngập tràn hối hận của mụ. Mụ sụp xuống, tiếng khóc hòa lẫn với tiếng kêu đau đớn từ chính trái tim mình.”
“Cường lao như bay qua hành lang bệnh viện, mồ hôi nhễ nhại, khuôn mặt tái mét vì lo lắng. Tiếng bước chân gấp gáp vang vọng trong tĩnh mịch. Anh vừa xuống xe là chạy thẳng, lòng như lửa đốt sau cuộc điện thoại kinh hoàng của mẹ. Bệnh viện ngột ngạt mùi thuốc khử trùng, càng khiến lồng ngực anh thêm khó thở.
Rồi anh nhìn thấy họ. Ở cuối hành lang, gần cánh cửa phòng cấp cứu, Bà Tám ngồi sụp xuống ghế đá, đầu tóc rũ rượi, đôi mắt thất thần nhìn vô định. Cạnh đó là Linh, ngồi nép mình, lưng dựa vào tường, khuôn mặt tiều tụy, hốc hác, đôi mắt sưng mọng vì khóc. Cảnh tượng ấy đập vào mắt Cường như một nhát dao.
“”Mẹ! Linh! Thằng bé đâu? Thằng bé thế nào rồi?”” Cường hụt hơi lao tới, giọng lạc đi vì sợ hãi. Anh khuỵu xuống trước mặt mẹ, nắm lấy vai bà lay mạnh.
Bà Tám giật mình ngẩng đầu lên, nhìn thấy Cường, nước mắt lại tuôn ra như suối. Mụ chỉ ú ớ, không nói nên lời, chỉ biết nấc nghẹn.
Linh từ từ ngẩng mặt lên, đôi mắt vô hồn nhìn Cường. Cô không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu, nước mắt vẫn lặng lẽ chảy.
Cường nhìn sang Linh, thấy cô cũng trong tình trạng tồi tệ không kém. Linh vừa mới sinh mổ chưa lâu, sức khỏe còn yếu, giờ lại tiều tụy đến đáng sợ. Anh thấy xót xa, nhưng nỗi lo cho con trai lấn át tất cả.
“”Rốt cuộc là thế nào? Thằng bé bị làm sao? Sao lại nặng đến mức này?”” Cường gào lên, sự hoảng loạn bắt đầu xâm chiếm.
Bà Tám vật vã mãi mới thốt lên được vài tiếng đứt quãng: “”Nó… nó sốt cao… co giật… nguy kịch lắm con ơi… Bác sĩ… bác sĩ nói… do viêm phổi… viêm phế quản nặng… do… do ở bẩn… do môi trường sống không đảm bảo… thiếu chăm sóc…””.
Những lời của Bà Tám như sét đánh ngang tai Cường. Anh chết sững. Viêm phổi? Viêm phế quản? Do ở bẩn? Do môi trường sống? Anh lập tức nghĩ đến căn phòng chật chội, ẩm thấp ở nhà, nơi Linh và con gái anh phải sống, và nơi anh biết thằng bé cũng thường xuyên ở đó cùng bà nội. Anh nhìn chằm chằm vào Bà Tám, khuôn mặt tối sầm lại.
“”Mẹ nói sao? Do ở bẩn? Do môi trường sống không đảm bảo? Ở nhà… ý mẹ là ở nhà mình sao?”” Giọng Cường đầy run rẩy và ngờ vực.
Bà Tám cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt con trai. Mụ biết Cường đang nghĩ gì. Mụ biết cái “”môi trường sống không đảm bảo”” mà bác sĩ nói chính là cái ổ chuột mà mụ đã tạo ra. Mụ chỉ biết khóc, tiếng nấc càng lúc càng lớn.
Linh vẫn ngồi đó, im lặng, nhìn Cường và Bà Tám. Khuôn mặt cô không biểu lộ cảm xúc gì rõ rệt, nhưng ẩn sâu trong ánh mắt là một nỗi đau và sự mệt mỏi cùng cực.
Cường nhìn Bà Tám đang gục đầu khóc nức nở, rồi lại nhìn sang Linh đang tiều tụy. Bao nhiêu chuyện Linh và con gái anh phải chịu đựng ở căn nhà đó, anh không phải là không biết, chỉ là không nghĩ nó lại nghiêm trọng đến mức này, đến mức ảnh hưởng cả đứa con trai anh. Anh bàng hoàng nhận ra, có lẽ chính sự thiếu hiểu biết, sự phân biệt đối xử và ích kỷ của mẹ mình đã gián tiếp gây ra bệnh tình nguy kịch cho con trai anh. Nỗi sợ hãi ban đầu dần chuyển thành cơn giận dữ nghẹn lại trong lồng ngực. Anh đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía cánh cửa phòng cấp cứu, nơi con trai anh đang giành giật sự sống. Thế giới của anh dường như đang sụp đổ.”
“Thế giới của anh dường như đang sụp đổ. Cường quay phắt lại, đôi mắt đỏ ngầu găm thẳng vào khuôn mặt đẫm nước mắt của mẹ mình. Cơn giận dữ đã lấn át nỗi sợ hãi.
“”Mẹ! Mẹ nghe bác sĩ nói gì chưa? ‘Ở bẩn’? ‘Môi trường sống không đảm bảo’? Cái môi trường đó là ở đâu hả mẹ? Chính là cái nhà của mẹ đấy! Là cái góc phòng tồi tàn mà mẹ bắt vợ con tôi nằm đấy!”” Giọng Cường run lên bần bật, không còn sự kiềm chế.
Bà Tám giật bắn mình, càng cúi gằm mặt xuống. Tiếng nấc nghẹn xé ruột gan.
“”Mẹ biết rõ nó chật chội, bí bách thế nào mà? Mẹ biết Linh mới sinh mổ, sức khỏe yếu, lại còn phải bế con nằm dưới sàn nhà ẩm thấp không? Mẹ biết mẹ chỉ cho nó bật cái quạt nhỏ, muỗi thì nhiều vô kể không?”” Cường tiến lại gần mẹ hơn, chỉ thẳng vào mặt bà, “”Mẹ đối xử tàn nhẫn với Linh đã đành, dù sao nó cũng chỉ là con dâu. Nhưng còn Thằng bé? Cháu đích tôn của mẹ đấy! Mẹ nói nó là ‘vàng là bạc’, vậy mà mẹ lại để nó sống trong cái điều kiện như vậy sao? Mẹ nghĩ nó không bị ảnh hưởng à?””
Lời nói của Cường như những mũi kim đâm sâu vào trái tim Bà Tám. Mụ biết, mụ biết tất cả. Mụ đã quá mù quáng bởi sự phân biệt đối xử, sự ích kỷ của mình. Mụ chỉ chăm chăm vào đứa cháu đích tôn mà quên mất môi trường sống, quên mất đứa con dâu yếu ớt, và quên mất rằng tất cả đều có sự liên kết. Chính sự ưu ái mù quáng của mụ, gián tiếp lại đẩy cháu mụ vào cửa tử.
“”Mẹ… mẹ xin lỗi… mẹ không ngờ…”” Bà Tám thều thào, những lời bào chữa yếu ớt tan biến trong tiếng nấc. Mụ chỉ biết ôm mặt khóc.
Cường nhìn khuôn mặt già nua, tiều tụy của mẹ, nhìn sự hối hận muộn màng trong đôi mắt sưng húp. Nhưng cơn giận trong anh vẫn chưa nguôi. Anh đau lòng vì con, giận mẹ vì sự tàn nhẫn và thiếu hiểu biết, và thấy bất lực trước tình thế hiện tại. Anh đã đi làm xa, bỏ lại vợ con ở nhà, và giờ đây mọi chuyện thành ra thế này. Anh siết chặt tay, quai hàm bạnh ra.
Linh vẫn ngồi đó, nhìn cảnh mẹ chồng và chồng. Nỗi đau của cô đã vượt quá giới hạn của nước mắt. Khuôn mặt cô trống rỗng, như một bức tượng chứng kiến tấn bi kịch do chính tay người thân gây ra. Cô không nói gì, cũng không khóc thêm nữa. Có lẽ, cô đã khóc cạn nước mắt từ rất lâu rồi.
Cường thở hắt ra một hơi, mệt mỏi và tuyệt vọng. Anh không thể trách mẹ thêm nữa lúc này. Điều quan trọng nhất vẫn là Thằng bé. Anh quay lưng lại, bước vài bước về phía cửa phòng cấp cứu, đứng đó nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín, lòng ngập tràn lo lắng, hối hận và một nỗi giận dữ âm ỉ vẫn chưa tan biến. Bà Tám vẫn ngồi đó khóc nức nở, còn Linh vẫn im lặng như đá tảng. Không gian hành lang bệnh viện lại chìm trong sự căng thẳng và chờ đợi nghẹt thở.”
“Rồi, cánh cửa phòng bệnh nhỏ mở ra. Cường bước vào, đôi chân nặng trĩu. Anh đứng sững lại ở cửa, trái tim như bị bóp nghẹt. Trên chiếc giường bệnh trắng toát, Thằng bé nằm đó, bé bỏng và yếu ớt, dây nhợ chằng chịt. Khuôn mặt con trai anh xanh xao, đôi môi khô nẻ. Nhìn đứa trẻ mà mới mấy tháng trước còn hồng hào, bụ bẫm, giờ đây vật vờ chống chọi với bệnh tật, Cường cảm thấy lồng ngực mình như muốn nổ tung.
Anh tiến lại gần giường, đôi tay run run đưa ra nhưng không dám chạm vào con. Nước mắt lặng lẽ rơi. Anh không thể tin được, chỉ vì sự ích kỷ, sự phân biệt đối xử tàn nhẫn của gia đình mình, đứa con bé bỏng của anh đã phải chịu đựng đến mức này. Chỉ vì cái gọi là “”cháu đích tôn””, “”vàng là bạc””, mà nó bị nhốt trong cái môi trường bẩn thỉu, ẩm thấp, đầy muỗi, nơi mà ngay cả quạt cũng không được bật thoải mái.
Cơn đau đớn pha lẫn giận dữ cuộn trào. Cường quay phắt lại. Ánh mắt anh găm vào Bà Tám, người đang đứng nép ở góc phòng, vẫn còn sụt sùi. Sau đó, ánh mắt anh dừng lại ở Linh, người phụ nữ gầy guộc, khuôn mặt hốc hác vì ba tháng trời chịu đựng, vì lo lắng cho con, vì kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần.
Anh không nói gì. Chỉ là cái nhìn đó, cái nhìn đầy tổn thương, hối hận, và một sự giận dữ thầm lặng. Anh giận mẹ mình vì sự mù quáng, giận bản thân vì đã vắng mặt, không bảo vệ được vợ con, và đau lòng thay cho Linh, người đã phải hứng chịu tất cả. Cô ấy đã mang nặng đẻ đau, sinh mổ, đáng lẽ phải được chăm sóc, được nghỉ ngơi, vậy mà lại bị đối xử như người dưng, bị đày đọa cùng với con mình trong cái góc phòng tồi tàn.
“”Ba tháng trời…””, giọng Cường khản đặc, yếu ớt vang lên trong không gian tĩnh mịch của phòng bệnh. Anh nhìn Linh, “”Em… em đã chịu đựng tất cả những điều này… một mình?””
Linh ngước mắt lên nhìn Cường, ánh mắt cô không có sự trách móc, chỉ có nỗi buồn thăm thẳm và sự mệt mỏi tột cùng. Cô chỉ khẽ gật đầu, không thốt nên lời.
Cường quay đi, không dám nhìn thẳng vào Linh nữa. Anh tự thấy mình quá hèn nhát, quá vô dụng. Anh quay lại nhìn con trai mình đang thở khó nhọc. Bàn tay anh siết chặt thành nắm đấm. Lòng anh gào thét. Sự thật quá phũ phàng và đau đớn.”
“Bà Tám đứng đó, sụp đổ hoàn toàn. Từng lời Cường nói như nhát dao đâm thẳng vào tim bà. Bà nghe thấy tiếng con trai mình trách móc, dù anh không nói ra lời. Anh không trách Linh, không trách ai khác ngoài bà và chính anh ta. Rồi bà nhớ lại khuôn mặt nghiêm trọng của bác sĩ, nhớ lại những lời nói lạnh lùng về tình trạng nguy kịch của cháu bà. Tim bà thắt lại. Ánh mắt bà lướt qua Cường, đang quay lưng đi vì sự bất lực và đau đớn, rồi dừng lại ở Linh.
Người phụ nữ gầy gò đó vẫn đứng đó, lặng lẽ. Không một lời than vãn, không một tiếng oán trách. Suốt ba tháng qua, trong khi bà mải mê với cái gọi là “”vàng là bạc””, mải mê hành hạ con dâu thứ, thì Linh đã âm thầm chịu đựng tất cả. Chịu đựng sự hành hạ về thể xác sau ca mổ, chịu đựng sự phân biệt đối xử tàn nhẫn, chịu đựng cái môi trường sống tồi tệ bà dành cho hai mẹ con, và giờ là nỗi lo đến quặn ruột cho đứa con đang nằm thoi thóp.
Ánh mắt bà Tám thay đổi. Cái nhìn cay nghiệt, xét nét thường ngày tan biến. Chỉ còn lại sự cắn rứt, nỗi đau đớn xé lòng và một sự cầu xin yếu ớt. Bà nhìn Linh, như thể lần đầu tiên bà thực sự nhìn thấy cô. Không còn là con dâu mà bà ghét bỏ, không còn là cái gai trong mắt. Giờ đây, Linh là người phụ nữ đã phải gánh chịu hậu quả khủng khiếp từ chính sự độc ác của bà. Bà hối hận. Hối hận đến tột cùng. Nước mắt giàn giụa chảy xuống trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. Bà Tám đưa tay lên che miệng, tiếng nấc nghẹn ngào bật ra.”
“Bà Tám đưa tay lên che miệng, tiếng nấc nghẹn ngào bật ra. Giờ đây, trước mắt bà chỉ còn là Linh, người phụ nữ gầy gò, xanh xao đang đứng lặng lẽ. Cái dáng người khắc khổ đó, từng bị bà khinh miệt, lại chính là người đã phải gánh chịu những gì bà gây ra. Một sự hối hận kinh khủng cuộn trào trong lòng. Bà Tám từ từ hạ thấp người, đầu gối run rẩy chạm sàn bệnh viện lạnh lẽo. Bà khuỵu xuống, ngay trước mặt Linh, nước mắt lã chã rơi ướt đẫm vạt áo.
“”Linh… con ơi… mẹ… mẹ xin lỗi,”” giọng bà Tám đứt quãng, run rẩy như sắp vỡ vụn. Bà đưa bàn tay nhăn nheo về phía Linh, nhưng rồi lại rụt về. “”Mẹ sai rồi… mẹ sai thật rồi… Tất cả là tại mẹ… Tại mẹ đã… đã đối xử tệ bạc với con… Với cháu…””
Lời nói nghẹn lại nơi cổ họng. Bà Tám gục đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt Linh. Cái quỳ gối này, lời xin lỗi này, không chỉ là sự hối hận nhất thời. Nó là sự sụp đổ của cả một bức tường kiêu ngạo, của sự phân biệt đối xử tàn nhẫn đã tồn tại bấy lâu. Nó là sự thừa nhận cho những đêm Linh và con nằm co ro dưới sàn nhà lạnh lẽo, cho những bữa cơm chan nước mắt, cho nỗi đau thể xác sau ca mổ chưa kịp lành.
Linh đứng đó, nhìn cảnh tượng trước mắt. Tim cô thắt lại. Bà Tám, người mẹ chồng từng cay nghiệt, từng là nỗi sợ hãi, giờ đây đang quỳ dưới chân cô, khóc lóc và cầu xin sự tha thứ. Lòng Linh dậy lên muôn vàn cảm xúc phức tạp. Có sự tủi hờn của những ngày đã qua, sự giận dữ cho những gì mẹ con cô phải chịu đựng, nhưng đâu đó, sâu thẳm trong trái tim người mẹ, lại có cả sự thương xót cho một người đàn bà cuối đời mới nhận ra sai lầm. Và quan trọng hơn cả, là một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ. Gánh nặng uất ức bấy lâu dường như vơi đi ít nhiều khi nhìn thấy sự thừa nhận này. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn.
Cường và Vợ Cường đứng cách đó không xa, lặng lẽ chứng kiến. Khuôn mặt Cường vẫn còn hằn lên vẻ đau đớn bất lực. Anh không biết phải nói gì, chỉ biết nhìn mẹ mình quỳ xuống, nhìn Linh đứng thẳng. Một khoảng không im lặng bao trùm hành lang bệnh viện, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào của bà Tám và tiếng thở dài như trút hết gánh nặng của Linh. Giây phút ấy, mọi sự phân biệt giàu nghèo, dâu trưởng dâu thứ, tất cả dường như tan biến, chỉ còn lại sự hối hận và nỗi đau làm người ta tỉnh ngộ.
Sau giây phút quỵ lụy và lời xin lỗi được thốt ra trong tiếng nấc nghẹn ngào, bà Tám vẫn quỳ đó, đầu cúi gằm. Linh vẫn đứng đó, không nói một lời, nhưng ánh mắt cô đã không còn sự lạnh lẽo. Cô nhìn người mẹ chồng đang run rẩy, và trong khoảnh khắc ấy, cô thấy một người đàn bà đáng thương hơn là đáng trách. Cuộc đời vốn không dễ dàng cho bất kỳ ai, và đôi khi, phải trả một cái giá quá đắt người ta mới nhận ra bài học. Cái giá cho bà Tám có lẽ là giọt nước mắt và sự nguy kịch của chính đứa cháu bà nâng niu. Linh thở khẽ một hơi, cảm giác như vừa trút đi cả tấn đá đè nặng trong lòng suốt ba tháng qua. Nỗi đau vẫn còn đó, vết thương lòng chưa thể lành ngay, nhưng sự thừa nhận này giống như liều thuốc xoa dịu đầu tiên. Nó không xóa nhòa quá khứ, nhưng ít nhất, nó mở ra một cánh cửa nhỏ cho tương lai, nơi sự hiểu lầm và cay nghiệt có thể được thay thế bằng lòng trắc ẩn và sự tha thứ, dù chỉ là từ một phía. Cuộc sống không phải lúc nào cũng có kết thúc có hậu như trong truyện cổ tích, nhưng đôi khi, chỉ cần một khoảnh khắc con người đối diện với sai lầm và sự thật, đã đủ để gieo mầm cho một sự thay đổi. Và khoảnh khắc ấy, chính là lúc bà Tám quỳ gối dưới chân con dâu thứ, trong hành lang bệnh viện lạnh lẽo, nơi một sinh linh bé nhỏ đang vật lộn với sinh tử.”

