Đi khám, tôi vô tình bắt gặp bố chồng đưa 1 cô gái trẻ đi kh//ám th//ai, nhưng điều khiến tôi ho;;ang ma;;ng hơn cả là cách xưng hô giữa 2 người họ, thật là ối dồi ôi
Hôm ấy, tôi có hẹn khám lại vết m//ổ sau si//nh ở phòng khám tư. Tôi đến phòng khám sớm hơn giờ hẹn. Đang ngồi đợi ở ghế ngoài hành lang thì bỗng nghe tiếng cười quen thuộc. Ngẩng lên, tôi không tin vào mắt mình, bố chồng tôi đang dắt tay một cô gái trẻ vào phòng khám. Cô ấy trông chừng 22-23 tuổi, bụng đã lộ rõ dáng b;;ầu có lẽ đã 5-6 tháng.
Tim tôi như ngừng đập. Tay run lẩy bẩy cầm điện thoại giả vờ quay sang chỗ khác sau khi nghe duduowjc cuộc đối thoại của họ. Họ đi thẳng vào phòng siêu âm mà không nhận ra tôi ngồi ở góc khuất.
Suốt buổi khám của mình, đầu óc tôi trống rỗng. Bác sĩ nói gì tôi cũng chỉ gật đầu cho qua. Ra về, tôi đi lang thang khắp các con phố, không dám về nhà sợ không giữ được bình tĩnh khi gặp mẹ chồng.
Chiều hôm đó, khi tôi bước vào nhà, mẹ chồng đang bế cháu hát ru. Bà cười hiền lành: “Con về rồi à? Mẹ nấu canh rau ngót với thịt bò, mau vào ăn kẻo nguội”. Nhìn gương mặt phúc hậu của bà, tôi bỗng nghẹn ứ nơi cổ họng…
Linh ngồi vào bàn ăn tối, đối diện với chồng, bên cạnh là Bà Mai đang tươi cười bón cho Cháu của Linh. Căn bếp ấm cúng, mùi canh rau ngót thịt bò thoang thoảng, nhưng đối với Linh, tất cả chỉ là một bức màn che giấu đi sự thật khủng khiếp. Cô cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, đưa thìa cơm lên miệng nhưng cổ họng như bị chặn lại, không tài nào nuốt trôi.
Chồng Linh vui vẻ kể về công việc trong ngày, thỉnh thoảng liếc nhìn Linh với ánh mắt quan tâm. Bà Mai vừa cười móm mém với cháu, vừa góp chuyện, không hề hay biết về cơn bão đang càn quét trong lòng con dâu. Linh chỉ biết gật đầu, thỉnh thoảng buông vài câu đáp lại cụt lủn, ánh mắt trống rỗng. Từng miếng cơm trắng muốt trên đĩa như đang giễu cợt sự giả tạo của cô. Hình ảnh Ông Hùng dắt tay Cô gái trẻ, cái bụng bầu tròn vo và cách xưng hô thân mật của họ cứ xoáy mạnh vào tâm trí Linh, khiến cô muốn nôn khan.
Bà Mai nhìn đĩa cơm gần như còn nguyên của Linh, gương mặt hiền từ lộ vẻ lo lắng.
“Con ăn ít thế? Hay không hợp khẩu vị à?” Bà Mai hỏi, giọng ấm áp.
Câu hỏi của Bà Mai như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Linh. Cô cảm thấy nghẹn ứ, tội lỗi dâng trào. Tội lỗi vì đã chứng kiến một sự thật kinh hoàng, tội lỗi vì giữ bí mật đó, và tội lỗi nhất là phải diễn kịch trước mặt người mẹ chồng phúc hậu và người chồng vô tư này. Cả thế giới dường như đang quay cuồng, mọi thứ trở nên méo mó và khó hiểu. Linh chỉ muốn chạy trốn khỏi bữa ăn này, chạy trốn khỏi ngôi nhà này, khỏi cái sự thật đang đè nặng lên cô. Cô siết chặt tay dưới gầm bàn, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Linh thầm ước mình có thể tan biến ngay lập tức.
ĐÊM. NHÀ RIÊNG CỦA LINH – PHÒNG NGỦ.
Linh nằm trên giường, mắt thao láo nhìn trần nhà. Tiếng gió đêm rít nhẹ qua khe cửa, từng tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường như gõ vào thái dương cô. Chồng Linh đã ngủ say bên cạnh, hơi thở đều đều, nhưng Linh thì không tài nào chợp mắt được. Cô trở mình liên tục, cuộn tròn trong chăn nhưng vẫn không tìm thấy sự yên bình.
Từng khung hình từ chiều ở PHÒNG KHÁM TƯ hiện về rõ mồn một. Hình ảnh Ông Hùng nắm tay Cô gái trẻ, bụng bầu tròn vo. Rồi là lời thoại, cái cách Cô gái trẻ gọi Ông Hùng là “anh”, và Ông Hùng gọi lại “em”. Linh nhắm chặt mắt, cố xua đi nhưng vô ích. Những lời nói ấy như được khắc sâu vào tâm trí, xoáy sâu vào nỗi bất an trong lòng.
Linh bật dậy, ngồi tựa lưng vào thành giường, hai tay ôm đầu.
LINH (NỘI TÂM, NGHẸN NGÀO)
Không thể nào… Bố chồng mình sao lại có thể…
Cô lắc đầu lia lịa, cố gắng gạt bỏ suy nghĩ đáng sợ đó. Linh cố tìm một lời giải thích hợp lý: Có thể đó chỉ là hiểu lầm? Có thể họ là họ hàng xa, hay một mối quan hệ công việc nào đó mà cô không biết? Nhưng những lời giải thích đó đều trở nên yếu ớt, vô nghĩa trước sự thân mật mà cô đã tận mắt chứng kiến.
Mồ hôi lấm tấm trên trán Linh. Trái tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Linh cảm thấy căng thẳng và lo lắng tột độ, như thể đang đứng trên bờ vực của một vực sâu thăm thẳm, nơi mà mọi sự thật cô từng tin tưởng sắp bị kéo sập. Cô không dám tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra nếu những nghi ngờ này là sự thật. Ánh mắt Linh đầy hoang mang và tuyệt vọng, nhìn chằm chằm vào bóng tối vô định phía trước.
Sáng hôm sau. NHÀ RIÊNG CỦA LINH – BẾP.
Linh thức dậy với đôi mắt thâm quầng, đầu óc vẫn ong ong những suy nghĩ hỗn độn. Cô bước xuống bếp, nơi Bà Mai đang bế Cháu của Linh, vừa ngân nga ru cháu vừa đảo thức ăn trên chảo. Mùi đồ ăn thơm lừng lan tỏa, nhưng Linh chẳng thiết tha.
BÀ MAI
(Nhìn Linh)
Con dậy rồi à? Sao mặt mũi phờ phạc thế? Đêm qua không ngủ được sao?
Linh gượng cười, tránh ánh mắt của Bà Mai.
LINH
À, không có gì mẹ ạ. Con chỉ hơi trằn trọc một chút thôi. Mà mẹ ơi, đồ ăn sáng nay hình như thiếu rau phải không ạ? Với lại con thấy ở nhà hết tỏi rồi.
BÀ MAI
(Nhìn vào nồi)
Ừ nhỉ, đúng là thiếu thật. Rau xanh thì mẹ cũng quên mua mấy hôm nay rồi.
Linh nắm lấy cơ hội, giọng nói lộ rõ sự sốt ruột.
LINH
Vậy để con ra chợ mua mẹ nhé. Tiện thể mua thêm ít tỏi với mấy thứ lặt vặt nữa.
BÀ MAI
(Hơi ngạc nhiên)
Thôi con cứ ở nhà nghỉ ngơi đi. Con mới sinh xong mà, để mẹ…
LINH
(Nhanh chóng ngắt lời)
Không sao đâu mẹ. Con đi bộ một chút cho khỏe người. Với lại con cũng muốn ra ngoài hít thở không khí một chút. Con đi nhanh rồi về ngay ạ.
Bà Mai nhìn Linh một lúc, thấy cô có vẻ quyết tâm, đành gật đầu.
BÀ MAI
Vậy con đi cẩn thận nhé. Nhớ mua thêm mấy lạng thịt bò về hầm cháo cho cháu.
Linh vội vàng thay quần áo, ra khỏi nhà. Cô không đi về phía chợ như lời nói, mà lặng lẽ rẽ sang con đường dẫn tới khu PHÒNG KHÁM TƯ hôm trước. Trái tim Linh đập thình thịch trong lồng ngực. Cô cảm giác như mình đang làm một điều gì đó tội lỗi, nhưng sự tò mò và nỗi sợ hãi về sự thật đã lấn át tất cả.
CÁC CON PHỐ – GẦN PHÒNG KHÁM TƯ.
Linh đi bộ chậm rãi, ánh mắt dò xét xung quanh. Cô không dám đến gần phòng khám ngay lập tức, mà chọn một quán cà phê vỉa hè cách đó vài căn nhà, nơi có thể quan sát dễ dàng mà không gây chú ý. Linh gọi một ly cà phê, ngồi xuống, giả vờ lướt điện thoại nhưng thực chất là lén lút quan sát.
Cô nhìn thấy một người phụ nữ bán hàng nước đã lớn tuổi, ngồi ở đối diện, ngay sát con hẻm dẫn vào phòng khám. Linh chờ đợi một lúc, sau đó đứng dậy, tiến về phía người bán hàng.
LINH
(Giả vờ thân thiện)
Cô ơi, cho cháu một chai nước lọc ạ.
NGƯỜI BÁN HÀNG
(Đon đả)
Rồi, cháu đợi cô chút.
Linh nhận chai nước, ngập ngừng hỏi.
LINH
Cô bán hàng ở đây lâu chưa ạ? Cháu thấy khu này đông đúc quá.
NGƯỜI BÁN HÀNG
Ôi dào, tôi bán ở đây phải gần chục năm rồi ấy chứ. Chỗ này toàn khách quen.
Linh gật gù, ánh mắt liếc về phía phòng khám.
LINH
Cháu thấy có cái phòng khám kia, hình như cũng đông người ra vào lắm cô nhỉ? Cháu có người nhà cũng hay đi khám phụ khoa, không biết phòng khám đó có tốt không?
NGƯỜI BÁN HÀNG
(Nhướn mày)
Phòng khám đó à? Tốt thì tôi không rõ, nhưng mà… ừm, cũng nhiều chuyện lắm cháu ạ. Toàn là khách lạ đến thôi. Mà lạ nhất là có mấy cặp, trông cứ… không giống ai.
Linh cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Cô cố giữ vẻ mặt bình tĩnh.
LINH
Không giống ai là sao hả cô?
NGƯỜI BÁN HÀNG
Thì đấy, cứ có mấy cặp già – trẻ. Đặc biệt là có một ông già trông bệ vệ lắm, hay đi cùng với một cô bé trẻ măng, bụng bầu to tướng ấy. Cứ dắt nhau ra vào. Tôi để ý mấy lần rồi, thấy cứ cưng nựng nhau như vợ chồng son ấy. Mà nhìn mặt con bé thì thấy có vẻ còn non choẹt lắm.
Lời người bán hàng như một nhát dao sắc lẹm đâm thẳng vào nỗi nghi ngờ của Linh. Mọi hình ảnh, âm thanh từ hôm qua lại hiện về rõ mồn một. Cô gái trẻ với cái bụng bầu, cái cách xưng hô “anh – em” thân mật với Ông Hùng. Linh siết chặt chai nước trong tay.
LINH (NỘI TÂM)
Không thể sai được… Cô ta nói là sự thật! Mình phải biết sự thật, không thể để mọi chuyện mơ hồ như vậy.
Linh nói lời cảm ơn người bán hàng, nhưng tâm trí cô đã quay cuồng với những suy đoán kinh hoàng. Cô quyết định nán lại, tiếp tục quan sát, hoặc tìm cách hỏi thêm những người dân khác. Ánh mắt Linh đầy quyết tâm, nhưng sâu thẳm bên trong là nỗi sợ hãi ngày càng lớn dần.
CÁC CON PHỐ – GẦN PHÒNG KHÁM TƯ.
Linh đứng chết lặng một lúc lâu sau lời của người bán hàng, những mảnh ghép rời rạc trong đầu cô dần khớp lại thành một bức tranh đáng sợ. Sự thật hiển hiện rõ ràng hơn bao giờ hết, như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Linh nuốt khan, quay lưng rời khỏi quán nước, bước đi vô định trên vỉa hè. Cô cảm thấy mọi ánh mắt đều đổ dồn vào mình, mọi tiếng ồn ào đều biến thành những lời thì thầm chế giễu. Nỗi sợ hãi và uất ức dâng lên trong lòng Linh, thôi thúc cô phải tìm ra sự thật. Cô muốn đối diện, muốn vạch trần. Nhưng rồi, một cảm giác bất lực và mệt mỏi ập đến. Linh quyết định không thể tiếp tục đứng đây thêm nữa. Cô cần về nhà, cần thời gian để sắp xếp lại mớ hỗn độn trong đầu.
NHÀ RIÊNG CỦA LINH – CỬA CHÍNH.
Linh mở cửa bước vào nhà. Không khí yên tĩnh bao trùm, chỉ có tiếng thì thầm của Bà Mai đang dỗ Cháu của Linh trong bếp. Bà Mai vẫn đang bế cháu, chuẩn bị bữa tối. Mùi thơm của thức ăn không thể xua đi không khí nặng nề đang bao phủ lấy Linh. Cô tháo giày, khẽ khàng đi vào.
LINH
(Giọng khẽ, mệt mỏi)
Mẹ ơi, con về rồi ạ.
BÀ MAI
(Quay lại nhìn Linh, gương mặt hơi lo lắng)
Con về rồi đấy à? Sao đi lâu thế? Mẹ cứ tưởng con đi lạc ở đâu chứ. Mua được đồ chưa con?
Linh gượng gạo đưa túi đồ vừa mua ở một cửa hàng tiện lợi trên đường về, tránh ánh mắt của Bà Mai.
LINH
Con… con đi bộ hơi xa nên mất thời gian một chút ạ. Đồ đây mẹ.
BÀ MAI
(Nhận lấy túi đồ, không để ý nhiều)
Thôi, con lên nghỉ ngơi đi. Trông con mệt mỏi quá.
Linh gật đầu, cố gắng che giấu cảm xúc thật sự. Cô không muốn Bà Mai nhìn thấy sự suy sụp của mình. Linh bước lên cầu thang, dự định vào phòng mình. Khi đi ngang qua PHÒNG LÀM VIỆC của Ông Hùng, cánh cửa hé mở, một giọng nói trầm thấp, quen thuộc lọt ra ngoài.
ÔNG HÙNG (O.S.)
(Giọng nói ôn tồn, nhưng đầy vẻ kiên quyết)
Con bé cứ yên tâm, mọi chuyện bố lo liệu hết.
Linh khựng lại. Tim cô đập thình thịch. Cô nín thở, ghé sát tai vào cánh cửa.
ÔNG HÙNG (O.S.)
Không cần phải lo lắng gì cả. Anh sẽ sắp xếp ổn thỏa. Quan trọng nhất bây giờ là chăm sóc sức khỏe thật tốt. Con bé và đứa cháu của bố phải khỏe mạnh. Cứ làm theo lời bác sĩ dặn dò là được. Nhớ đấy, không được để ai biết chuyện này. Tuyệt đối không được nói cho bất cứ ai.
Linh cảm thấy toàn thân cứng lại, như có luồng điện chạy qua. “Con bé,” “đứa cháu của bố,” “chăm sóc sức khỏe,” “không được để ai biết chuyện này”… Mọi lời nói của Ông Hùng như những nhát dao đâm thẳng vào tim Linh. Cô nhận ra giọng nói ở đầu dây bên kia điện thoại không ai khác chính là Cô gái trẻ mà mình đã gặp ở phòng khám. Lời nói của người bán hàng, hình ảnh người đàn ông bệ vệ và cô gái trẻ bụng bầu, tất cả hiện về rõ mồn một. Bố chồng cô, Ông Hùng, đang nói chuyện với cô gái đó. Và ông gọi cô ta là “con bé”, xưng “bố”.
Linh bàng hoàng lùi lại, va nhẹ vào bức tường phía sau. Một tiếng “rầm” khẽ vang lên.
ÔNG HÙNG (O.S.)
(Giọng nói hơi giật mình)
Ai đấy?
Linh không dám trả lời, cô hoảng loạn quay người, vội vàng chạy thẳng vào phòng ngủ của mình, đóng sập cửa lại. Cô dựa lưng vào cánh cửa, thở dốc. Khuôn mặt Linh tái nhợt, đôi mắt mở to vô hồn. Sự nghi ngờ từ lâu đã len lỏi trong tâm trí cô giờ đây đã biến thành một sự thật kinh hoàng, một cú sốc lớn đến mức Linh cảm thấy cả thế giới như đang sụp đổ. Cô không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Nỗi uất hận và sự phản bội trào dâng, khiến cô không tài nào kiểm soát được những giọt nước mắt đang chảy dài trên má.
NHÀ RIÊNG CỦA LINH – PHÒNG NGỦ CỦA LINH.
Linh dựa lưng vào cánh cửa phòng ngủ, những giọt nước mắt nóng hổi chảy dài trên má. Cả người cô run lên bần bật, cảm giác như có hàng ngàn nhát dao đang cứa vào tim. “Con bé… đứa cháu của bố…” Những từ ngữ của Ông Hùng vẫn văng vẳng bên tai, rõ ràng đến đáng sợ. Mùi phản bội, dối trá ngập tràn trong không khí. Linh cố gắng hít thở thật sâu, nhưng lồng ngực cô như bị nén chặt, không thể nào thông được. Cô không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy, nhưng sự thật nghiệt ngã lại hiện hữu rõ ràng như thế.
Linh lảo đảo bước đến bên giường, ngồi thụp xuống. Cô nắm chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. Cô muốn hét lên, muốn đập phá mọi thứ, nhưng một cảm giác bất lực đến tê dại lại kéo cô chìm xuống. Cô phải làm gì đây? Làm sao cô có thể đối mặt với sự thật khủng khiếp này?
Tiếng cười nói vui vẻ của Cháu của Linh và một giọng đàn ông quen thuộc vọng lên từ phòng khách. Linh giật mình. Là chồng của cô. Chồng cô đang ở nhà. Anh ấy đang chơi với con. Một sự thôi thúc mãnh liệt dâng lên trong lòng Linh – cô muốn kể cho anh ấy nghe tất cả. Kể hết mọi chuyện. Nhưng rồi, nỗi sợ hãi lại đè nặng. Liệu anh ấy có tin cô không? Hay anh ấy sẽ nghĩ cô đang suy diễn, đang bị hoang tưởng sau sinh? Gia đình này… liệu có tan vỡ không?
Linh đứng dậy, bước ra khỏi phòng. Cô men theo hành lang, đôi chân nặng trĩu.
NHÀ RIÊNG CỦA LINH – PHÒNG KHÁCH.
Trong phòng khách, chồng của Linh đang ngồi bệt dưới sàn nhà, cười đùa vui vẻ với Cháu của Linh. Anh tung Cháu của Linh lên cao rồi đón lấy, tiếng cười của đứa bé vang vọng khắp căn nhà. Bà Mai đang lúi húi trong bếp, thỉnh thoảng liếc nhìn ra, nở một nụ cười hiền hậu. Không khí ấm cúng, hạnh phúc bao trùm căn phòng.
Linh đứng lặng ở cửa phòng khách, nhìn cảnh tượng trước mắt. Hình ảnh chồng cô dịu dàng với con trai, nụ cười rạng rỡ trên môi anh, khiến trái tim Linh như bị bóp nghẹt. Tình yêu thương và sự bình yên ấy, cô có thể đánh mất nó không? Cô có nên phá vỡ sự yên bình giả tạo này để đối diện với một sự thật tàn khốc không?
Chồng của Linh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt vợ.
CHỒNG CỦA LINH
(Cười tươi)
Em về rồi đấy à? Sao đứng thừ ra đấy? Lại đây chơi với con này. Nó nhớ mẹ lắm đấy.
Linh gượng cười, bước chậm rãi đến bên chồng con. Cô ngồi xuống, nhìn Cháu của Linh đang chới với đưa tay về phía mình. Cô ôm con vào lòng, mùi sữa non và hơi ấm của con khiến cô cảm thấy một sự bình yên tạm thời. Nhưng rồi, hình ảnh Ông Hùng và Cô gái trẻ lại hiện về, kéo cô trở lại thực tại đau đớn.
Linh nhìn chồng, ánh mắt đong đầy những điều muốn nói nhưng không thể thốt nên lời. Cô hít một hơi thật sâu, nuốt nghẹn.
LINH
(THẦM NGHĨ)
Mình có nên nói với anh ấy không? Liệu anh ấy có tin mình không? Hay mọi chuyện sẽ chỉ đổ vỡ?
Nỗi đau khổ giằng xé trong lòng Linh. Cô không biết phải làm gì, không biết nên tin vào ai. Cô chỉ biết ôm chặt lấy con, như thể đó là sợi dây duy nhất níu giữ cô khỏi vực sâu của sự tuyệt vọng.
CÁC CON PHỐ – TRUNG TÂM THƯƠNG MẠI.
Một buổi chiều khác, Linh bước đi vô định trong trung tâm thương mại đông đúc. Tâm trí cô vẫn còn quay cuồng với những suy nghĩ nặng nề từ hôm trước. Hình ảnh Ông Hùng và Cô gái trẻ cứ lởn vởn, cùng với những lời nói ám ảnh của bố chồng. Cô cố gắng tìm một chút bình yên, một khoảng lặng để sắp xếp lại mớ bòng bong trong lòng, nhưng vô ích. Mọi thứ cứ xoáy vào nhau thành một cơn lốc hỗn loạn.
Đôi mắt Linh lướt qua hàng loạt cửa hàng quần áo trẻ em, lòng chợt chùng xuống. Cô nhớ lại khoảng thời gian mình háo hức chuẩn bị đồ cho Cháu của Linh. Một cảm giác ghen tị không tên dâng lên khi cô nhìn những cặp đôi trẻ hạnh phúc lựa chọn những bộ quần áo nhỏ xíu.
Bỗng, ánh mắt Linh dừng lại. Không thể nhầm lẫn được. Dáng người ấy, cái bụng bầu tròn lẳn ấy… Cô gái trẻ. Cô ấy đang đứng trước một gian hàng đồ trẻ sơ sinh, tay chỉ trỏ vào mấy bộ quần áo màu pastel. Đi cùng Cô gái trẻ là một người phụ nữ lớn tuổi, gương mặt hiền lành, đang chăm chú lắng nghe. Người phụ nữ này có nét giống Cô gái trẻ, có lẽ là mẹ ruột của cô ta.
Linh lùi lại, nép vào một góc khuất gần đó, tim đập thình thịch. Cô cảm thấy như có một lực vô hình đang kéo mình lại gần, muốn nghe ngóng, muốn tìm hiểu. Cô gái trẻ vẫn cười nói vui vẻ, tay vuốt nhẹ lên bụng.
CÔ GÁI TRẺ
(Vui vẻ, hớn hở)
Mẹ xem cái này có đẹp không? Con bé nhà mình mặc chắc sẽ xinh lắm đấy.
NGƯỜI PHỤ NỮ LỚN TUỔI
(Nhìn con gái âu yếm)
Tháng thứ sáu rồi phải không con? Cũng sắp đến lúc phải chuẩn bị dần rồi. Nhưng mà… tiền nong con đã lo liệu ổn thỏa chưa? Mẹ thấy con cứ mua sắm nhiều quá…
Cô gái trẻ khoát tay, ánh mắt lấp lánh sự tự tin.
CÔ GÁI TRẺ
(Mỉm cười trấn an)
Mẹ đừng lo. Chú ấy bảo sẽ lo cho con và cháu đầy đủ. Từ A đến Z, mẹ không phải nghĩ đâu. Cứ sắm sửa thoải mái đi mẹ ạ. Chú ấy nói rồi, không để con và cháu phải thiếu thốn thứ gì đâu.
Mấy chữ cuối của Cô gái trẻ như tiếng sét đánh ngang tai Linh. “Chú ấy… sẽ lo cho con và cháu đầy đủ.” “Chú ấy nói rồi, không để con và cháu phải thiếu thốn thứ gì đâu.” Cả thế giới xung quanh Linh bỗng chốc quay cuồng. Cô nắm chặt lấy thành tủ trưng bày, cố gắng đứng vững. “Chú ấy”… Cô gái trẻ đang nhắc đến ai? Không lẽ nào… Không lẽ nào lại chính là Ông Hùng? Giọng nói của ông “đứa cháu của bố” lại văng vẳng bên tai cô.
Linh cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, lan tỏa khắp cơ thể. Cơn đau nhói từ vết mổ sau sinh bỗng trở nên vô nghĩa trước cơn đau thắt đến tận tâm can. Cả người cô run lên bần bật, cảm giác như mình vừa rơi xuống vực thẳm không đáy. Sự thật nghiệt ngã, tàn khốc hơn cả những gì cô từng tưởng tượng, đang phơi bày rõ ràng ngay trước mắt.
NHÀ RIÊNG CỦA LINH – PHÒNG KHÁCH.
Trời tối hẳn, nhưng ánh đèn trong căn nhà của Linh vẫn không thể xua tan được bóng đen trong lòng cô. Linh đi đi lại lại trong phòng khách, từng bước chân nặng trĩu. Cơn sốc từ những lời nói của Cô gái trẻ vẫn còn nguyên vẹn, như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực Linh. “Chú ấy sẽ lo cho con và cháu đầy đủ.” “Chú ấy nói rồi, không để con và cháu phải thiếu thốn thứ gì đâu.” Những câu đó cứ lặp đi lặp lại, giằng xé tâm trí Linh. Cô biết mình không thể im lặng nữa. Cô phải đối mặt.
Linh liếc nhìn ra bếp, Bà Mai đang lúi húi dọn dẹp sau bữa tối, thỉnh thoảng lại vọng vào tiếng hát ru nho nhỏ cho Cháu của Linh đang ngủ say trong nôi. Đây chính là lúc. Ông Hùng đang ngồi ở sofa, mắt dán vào màn hình điện thoại. Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. Cô tiến lại gần Ông Hùng, ngồi xuống chiếc ghế đối diện, tạo ra một khoảng cách vừa đủ để không quá thân mật, cũng không quá xa cách. Ông Hùng ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua Linh một cách thờ ơ.
LINH
(Giọng dè dặt, cố giữ vẻ bình tĩnh)
Dạo này con thấy bố có vẻ bận rộn… Có phải bố đang giúp đỡ ai không ạ?
Ánh mắt Linh không rời khỏi gương mặt Ông Hùng, từng nét biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt ông đều không thoát khỏi tầm mắt cô. Cô căng thẳng đến nghẹt thở, chờ đợi phản ứng từ bố chồng. Lòng Linh như có lửa đốt, vừa sợ hãi lại vừa khao khát một lời giải đáp. Cả không gian dường như ngưng đọng, chỉ còn lại sự im lặng đầy nặng nề và ánh mắt dò xét của Linh.
Ông Hùng giật mình, chiếc điện thoại suýt chút nữa rơi khỏi tay ông. Ánh mắt ông lướt qua Linh, cố gắng che giấu sự lúng túng đang hiện rõ trên khuôn mặt. Ông né tránh cái nhìn dò xét của Linh, quay đi một cách vội vàng.
ÔNG HÙNG
(Giọng hơi hụt hơi, cố gắng tỏ ra bình thường)
À… không có gì, bố chỉ giúp đỡ một người quen cũ thôi con ạ. Con đừng suy nghĩ nhiều.
Ông Hùng vội vàng đặt điện thoại xuống bàn, đứng bật dậy. Ông nhìn đồng hồ một cách chiếu lệ, rồi quay sang Linh với vẻ mặt giả vờ vội vã.
ÔNG HÙNG
Thôi chết, bố có việc gấp cần phải đi ngay. Có cuộc hẹn quan trọng.
Ông Hùng không đợi Linh kịp phản ứng, quay lưng bước nhanh về phía cửa ra vào. Linh nhìn theo bóng lưng ông, cảm giác hụt hẫng và thất vọng dâng trào. Những lời nói của ông Hùng không xua tan được nghi ngờ, mà ngược lại, chúng càng đào sâu thêm hố đen trong lòng Linh. “Người quen cũ”? Linh nhếch mép, một nụ cười chua chát hiện trên môi. Cô cảm thấy mình như một đứa trẻ bị lừa dối, những mảnh ghép về Cô gái trẻ và thái độ của Ông Hùng càng lúc càng khớp lại một cách đáng sợ.
Linh đứng sững sờ giữa phòng khách, hình ảnh chiếc điện thoại bị giấu vội vàng và ánh mắt lảng tránh của Ông Hùng cứ ám ảnh cô. Cảm giác nghi ngờ đã chuyển thành một sự chắc chắn đến lạnh người. Cô gái trẻ kia, cái bụng bầu, và thái độ của bố chồng – tất cả như một cuốn phim quay chậm trong đầu Linh. Cô gần như ngã quỵ xuống ghế sofa, đầu óc quay cuồng. Sự thật này quá sức chịu đựng, quá động trời. Linh ôm lấy đầu, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn loạn, nhưng vô vọng.
Cô không thể giữ mọi chuyện trong lòng. Linh cần một điểm tựa, một người có thể lắng nghe mà không phán xét, một người có thể cho cô lời khuyên đúng đắn. Trong đầu Linh, chỉ có một cái tên hiện lên: chị chồng của cô. Chị ấy là người luôn đứng về phía Linh, thấu hiểu cô hơn ai hết trong gia đình này.
Với bàn tay run rẩy, Linh tìm đến điện thoại, bấm số của chị chồng. Tiếng chuông dài vang lên, mỗi giây trôi qua đều như một sự dày vò.
GIỌNG CHỊ CHỒNG (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Hơi ngạc nhiên)
Linh đó hả em? Sao giờ này em gọi chị? Có chuyện gì không?
LINH
(Giọng khản đặc, nghẹn ngào)
Chị ơi… em có chuyện muốn nói… Quan trọng lắm chị ạ. Em không biết phải làm sao nữa.
GIỌNG CHỊ CHỒNG (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Lo lắng)
Em sao vậy? Giọng em lạ quá. Có chuyện gì cứ bình tĩnh kể chị nghe.
Linh hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô không thể nói thẳng tên Ông Hùng ra, điều đó quá khó khăn. Linh quyết định kể lại câu chuyện một cách gián tiếp, như một giả định.
LINH
Chị ơi… Em có chuyện này… Chuyện là… nếu như, em nói là nếu như thôi nhé chị… nếu như một ngày nào đó, chị phát hiện ra một bí mật động trời của bố, một chuyện mà chị không thể tưởng tượng nổi… Chuyện liên quan đến danh dự, đến cả gia đình mình… Chị sẽ làm gì?
Đầu dây bên kia im lặng một lát, có lẽ chị chồng đang cố gắng tiêu hóa câu hỏi đột ngột của Linh. Linh cảm thấy như có một gánh nặng vô hình đè nặng lên ngực. Cô tuyệt vọng chờ đợi lời khuyên, ánh mắt vô định nhìn ra khoảng không. Cô cần lắm một lời chỉ dẫn, một lối thoát khỏi mớ bòng bong này. Cô đã quá bế tắc rồi.
GIỌNG CHỊ CHỒNG (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng suy nghĩ, sau đó có phần trấn an)
Bố á? Em nói gì lạ vậy Linh? Chuyện gì mà động trời ghê vậy. Chị biết bố mình mà, bố sống cả đời có bao giờ làm điều gì khuất tất đâu. Chuyện gì mà liên quan đến danh dự, gia đình em? Em nói rõ hơn chút được không? Chuyện gì khiến em phải dùng từ ngữ nặng nề như vậy?
LINH
(Giọng vẫn còn run rẩy, cố gắng sắp xếp lời)
Em… em không chắc nữa chị. Nhưng… em thấy bố có những biểu hiện rất lạ. Cứ như có điều gì đó ông đang giấu, một bí mật rất lớn. Em không thể kể chi tiết được lúc này, chỉ là… em cảm thấy mọi chuyện không bình thường chút nào.
GIỌNG CHỊ CHỒNG (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Im lặng một lúc, rồi thở dài)
Bố… giấu bí mật gì cơ chứ? Chị nghĩ em đang suy nghĩ quá nhiều rồi đó Linh. Hay là… có khi nào là con của người bạn cũ bố không? Bố là người sống rất tình nghĩa mà. Ngày xưa bố có kể về mấy người bạn chiến trường, có người mất sớm, để lại con nhỏ không ai nương tựa…
Lời gợi ý của chị chồng như một tia sáng nhỏ vụt qua trong tâm trí Linh. Cô chưa từng nghĩ đến khả năng này. Ông Hùng đúng là người sống rất tình nghĩa, luôn giúp đỡ người khác. Nhưng rồi, ánh mắt lảng tránh và sự giấu giếm vội vã của ông lại hiện lên, kéo Linh trở về với thực tại đầy hoài nghi.
LINH
(Giọng nhỏ dần)
Bạn cũ… sao ạ? Có thể không chị?
GIỌNG CHỊ CHỒNG (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Cố gắng tìm lời giải thích)
Thì chị cũng chỉ đoán vậy thôi. Em cứ bình tĩnh đã. Đừng có suy diễn lung tung mà hại sức khỏe. Em mới sinh xong còn yếu đó. Chị biết em đang lo lắng, nhưng dù sao cũng phải tìm hiểu rõ ràng đã chứ. Đừng vội kết luận gì hết.
Linh cúp máy, lòng cô rối bời. Một mặt, lời giải thích của chị chồng mang đến một chút hy vọng mong manh. Có thể mọi chuyện không tệ như Linh vẫn nghĩ? Có thể cô đã quá nhạy cảm? Nhưng mặt khác, những hình ảnh, những biểu hiện lạ lùng của Ông Hùng vẫn cứ lởn vởn trong đầu, không ngừng gieo rắc sự ngờ vực. Linh siết chặt điện thoại, cảm giác bất an vẫn bám riết lấy cô. Cô không thể nào hoàn toàn tin vào lời gợi ý đó.
LINH
(Nội tâm, đầy quyết đoán)
Mình cần phải thấy tận mắt để biết rốt cuộc mọi chuyện là gì.
Buổi chiều hôm sau, Linh vẫn còn cảm thấy vết mổ sau sinh hơi nhói khi cô đứng trước cửa sổ, nín thở nhìn theo bóng Ông Hùng. Ông bước ra khỏi Nhà riêng của Linh, khoác một chiếc áo khoác quen thuộc, gương mặt có vẻ vội vã. Không chút do dự, Linh khoác vội chiếc áo khoác, lặng lẽ mở cửa và theo chân ông.
Trên Các con phố đông đúc, Linh giữ một khoảng cách an toàn, hoà mình vào dòng người. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Mỗi bước chân của Ông Hùng như một nhát dao cứa vào sự nghi ngờ của cô, vừa muốn phủ nhận vừa khao khát tìm ra lời giải đáp. Cô cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, ánh mắt không rời khỏi bóng lưng của bố chồng. Ông Hùng di chuyển khá nhanh, đôi lúc liếc nhìn xung quanh, khiến Linh càng phải thận trọng hơn. Mồ hôi lấm tấm trên trán, Linh cảm thấy mệt mỏi nhưng không cho phép bản thân dừng lại. Cô cần câu trả lời.
Ông Hùng dẫn Linh đi qua vài con phố, rồi rẽ vào một khu dân cư khá vắng vẻ. Cuối cùng, ông dừng lại trước một toà nhà nhỏ. Biển hiệu cũ kỹ trên cửa ghi rõ: “PHÒNG KHÁM TƯ”. Linh lập tức nấp vào một góc khuất gần đó, tim cô thắt lại. Đây chính là nơi cô đã thấy Ông Hùng trước đây. Ông Hùng đẩy cửa bước vào.
Linh chờ đợi, sự lo lắng dần biến thành nỗi sợ hãi. Khoảng vài phút sau, cánh cửa phòng khám lại mở ra. Một bóng dáng quen thuộc bước ra, cùng với Ông Hùng. Cô gái trẻ! Cô ta vẫn mặc bộ đồ bầu, cái bụng tròn lùm lùm hiện rõ dưới lớp vải. Gương mặt Cô gái trẻ ánh lên vẻ mệt mỏi, nhưng khi nhìn thấy Ông Hùng, cô khẽ mỉm cười. Ông Hùng đỡ lấy tay Cô gái trẻ, ánh mắt ông nhìn cô ta đầy sự quan tâm, ân cần. Không chỉ là sự quan tâm của một người bạn cũ. Đó là sự quan tâm của một người cha, hay một người đàn ông có trách nhiệm hơn thế.
Ông Hùng cẩn thận đỡ lấy tay Cô gái trẻ, đưa cô ta ra khỏi Phòng khám tư. Ông ta gọi một chiếc taxi đang đỗ gần đó. Linh nép mình vào bóng cây, nín thở theo dõi. Cô gái trẻ với cái bụng bầu 5-6 tháng được Ông Hùng ân cần mở cửa xe, dìu vào. Rồi Ông Hùng cũng nhanh chóng bước vào theo. Chiếc taxi lăn bánh. Linh lập tức gọi một chiếc taxi khác, ra hiệu cho tài xế bám theo, tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô thầm nghĩ, mình phải đi đến cùng!
Chiếc taxi đưa Linh qua những Các con phố quen thuộc, rồi dần rẽ vào một con đường nhỏ, vắng vẻ, dẫn đến khu ngoại ô yên tĩnh. Cuối cùng, chiếc taxi của Ông Hùng dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ, sơn màu vàng nhạt, có hàng rào gỗ đơn sơ. Linh yêu cầu tài xế dừng xe ở một khoảng cách an toàn, đủ để cô quan sát nhưng không bị phát hiện.
Linh thấy Ông Hùng bước xuống xe trước, rồi cẩn thận quay lại đỡ Cô gái trẻ. Cô ta bước đi chậm rãi, tay ôm bụng. Ông Hùng mở cánh cổng gỗ, dìu Cô gái trẻ vào nhà. Linh nín thở, cố gắng nhìn xuyên qua tấm rèm cửa sổ. Khoảng vài phút sau, đèn trong nhà bật sáng. Linh thấy bóng Ông Hùng di chuyển trong bếp, rồi ông ta mang ra một ly nước, tận tay đưa cho Cô gái trẻ đang ngồi trên ghế sofa. Ông Hùng ân cần xoa đầu Cô gái trẻ, ánh mắt ông lộ rõ vẻ yêu thương, chăm sóc. Nó không phải ánh mắt của một người đàn ông ngoại tình, mà là một sự quan tâm sâu sắc, có phần gia đình.
Linh cố gắng căng tai lắng nghe, dù khoảng cách khá xa. Bỗng, qua khe cửa sổ mở hờ, một đoạn đối thoại lọt vào tai Linh, rõ ràng đến từng câu chữ.
ÔNG HÙNG
(Giọng nói ấm áp, đầy tình cảm)
Con cứ coi chú như bố đẻ, không phải ngại ngùng gì cả. Có chuyện gì cứ nói với chú. Đừng giữ trong lòng.
Cái cụm từ “bố đẻ” đập mạnh vào tai Linh, khiến cô choáng váng. Đầu óc cô quay cuồng. Mọi thứ trong Linh như sụp đổ, một mớ cảm xúc hỗn độn trào lên. Cô không biết nên vui hay nên buồn. Linh cảm thấy một chút nhẹ nhõm vì Ông Hùng không phải là “vợ bé” của bố chồng mình, nhưng đồng thời, một câu hỏi lớn hơn, phức tạp hơn hiện lên trong tâm trí cô: “Con gái ruột ư? Hay là con nuôi? Rốt cuộc chuyện này là thế nào?”
Linh vội vã bắt taxi về Nhà riêng của Linh, đầu óc vẫn quay cuồng với những gì mình vừa nghe thấy. Cụm từ “bố đẻ” cứ ám ảnh cô, gieo vào lòng cô một nỗi bất an xen lẫn hiếu kỳ tột độ. Cô bước vào nhà, thấy Bà Mai đang bế Cháu của Linh trên tay, còn Ông Hùng ngồi đọc báo ở phòng khách.
Linh không thể kìm nén thêm được nữa. Cô đặt mạnh túi xách xuống ghế, tiếng động nhỏ nhưng đủ để Ông Hùng ngẩng đầu lên. Ánh mắt Linh sắc lạnh, nhìn thẳng vào Ông Hùng.
Linh đi thẳng đến trước mặt ông.
LINH
(Giọng nói kiên quyết, đầy sức nặng)
Bố, con cần bố nói chuyện với con ngay bây giờ!
Ông Hùng nhíu mày, nhìn Linh, cảm nhận được sự căng thẳng trong lời nói của con dâu. Ông ta gấp tờ báo lại, đặt xuống bàn.
ÔNG HÙNG
(Bình thản)
Có chuyện gì mà con gái về nhà trông căng thẳng thế? Có gì từ từ nói chuyện.
Linh không chút nao núng, cô bắt đầu kể lại.
LINH
Con vừa đi khám về. Con đã thấy bố ở Phòng khám tư, cùng với cô gái trẻ đó. Cô gái bụng bầu 5-6 tháng.
Ông Hùng thoáng giật mình, sắc mặt thay đổi. Bà Mai, nghe thấy, cũng quay lại nhìn Linh với vẻ khó hiểu.
LINH
(Tiếp tục, giọng ngày càng mạnh mẽ)
Con đã bám theo bố. Con thấy bố đưa cô ấy về một ngôi nhà nhỏ màu vàng ở ngoại ô. Và con đã nghe thấy. Con nghe rất rõ bố gọi cô ấy là “con”.
Cả căn phòng như chùng xuống. Bà Mai thốt lên một tiếng nhỏ, mắt mở to kinh ngạc. Ông Hùng đứng bật dậy, ánh mắt ông ta tóe lửa.
ÔNG HÙNG
(Tức giận, chỉ tay vào Linh)
Con bé này! Ai cho phép con theo dõi bố? Con đang làm gì thế hả? Con đang nghi ngờ bố điều gì?
Linh không hề lùi bước trước cơn giận của Ông Hùng.
LINH
(Đanh thép)
Con không cần biết bố nghĩ gì. Con chỉ cần biết sự thật! Cái gì đang diễn ra vậy? Con nhìn thấy, con nghe thấy tận mắt, tận tai. Bố giải thích cho con đi!
Ông Hùng nhìn thẳng vào ánh mắt đầy chất vấn của Linh. Cơn giận của ông dần tan biến, thay vào đó là sự trầm ngâm, nặng trĩu. Ông ta nhìn xuống sàn nhà, rồi lại ngẩng lên, ánh mắt đầy sự phức tạp. Một lúc lâu, ông ta thở dài, dường như đã đưa ra một quyết định khó khăn.
Ông Hùng lại ngồi xuống, ra hiệu cho Linh ngồi đối diện. Bà Mai vẫn đứng đó, lặng lẽ ôm cháu, như một pho tượng.
ÔNG HÙNG
(Giọng nói trầm tư, yếu ớt)
Thôi được rồi. Bố sẽ nói. Bố sẽ nói hết cho con.
Linh siết chặt tay, tim đập thình thịch. Cô cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.
LINH
(Lời nói dứt khoát, mạnh mẽ, nhìn thẳng vào Ông Hùng)
Bố phải nói cho con biết, rốt cuộc cô ấy là ai và tại sao lại như vậy?
Ông Hùng ngước nhìn Linh, ánh mắt ông chan chứa nỗi niềm khó tả. Bà Mai vẫn đứng đó, lặng lẽ lắng nghe, vẻ mặt bà hiện rõ sự lo lắng.
ÔNG HÙNG
(Giọng nói nặng trĩu, chậm rãi)
Con bé… con bé tên Ngân. Nó là con gái của… một người bạn cũ của bố.
Linh nín thở chờ đợi, trái tim cô đập thình thịch.
ÔNG HÙNG
(Tiếp tục, giọng ông nghẹn lại)
Ba mươi năm về trước, bố từng trải qua một biến cố lớn. Có một lần, bố suýt mất mạng trong một vụ tai nạn lao động. Người bạn ấy… anh ấy đã hy sinh thân mình để cứu bố. Anh ấy đã đỡ cho bố cả một tấm tôn lớn rơi xuống… đổi lại là mạng sống của anh ấy.
Linh bàng hoàng, đôi mắt mở to. Một luồng sóng cảm xúc chạy qua cô.
ÔNG HÙNG
(Cố kìm nén cảm xúc)
Trước khi ra đi, anh ấy đã trăn trối với bố. Anh ấy nhờ bố… nhờ bố chăm sóc cho con gái anh ấy. Anh ấy chỉ có một mụn con duy nhất, chính là con bé Ngân này. Bố đã hứa. Bố đã hứa với người bạn đã khuất ấy.
Ông Hùng dừng lại, hít một hơi thật sâu, như thể đang gánh vác một gánh nặng vô hình. Bà Mai lúc này đã đặt Cháu của Linh vào cũi, lặng lẽ đến ngồi cạnh chồng, đưa tay nắm lấy tay ông, ánh mắt bà tràn đầy sự cảm thông.
ÔNG HÙNG
(Giọng nói trở nên dịu dàng hơn, xen lẫn xót xa)
Sau đó, mẹ ruột của con bé Ngân cũng bỏ nó đi. Nó lớn lên không có cha, rồi không có mẹ. Cuộc đời nó khổ lắm con ạ. Đến giờ, nó lại mang thai. Người yêu nó cũng bỏ đi… Bỏ lại nó một mình với cái bụng bầu sắp sinh.
Linh nghe đến đây, từng lời nói của bố chồng như những nhát dao đâm vào sự nghi ngờ bấy lâu của cô. Cô cảm thấy trái tim mình thắt lại.
ÔNG HÙNG
(Nhìn thẳng vào Linh, ánh mắt ông ngập tràn tình thương)
Con bé ấy không có ai nương tựa, bố không thể làm ngơ được con ạ. Bố chỉ coi nó như con gái ruột của bố thôi. Bố xưng hô như vậy để con bé cảm thấy nó vẫn có một người cha, vẫn có một mái ấm. Bố Hùng này… không thể quay lưng lại với lời hứa năm xưa và tình nghĩa bạn bè đã hy sinh vì mình.
Linh sững sờ. Tất cả những gì cô vừa nghe thấy đã đánh sập hoàn toàn bức tường nghi ngờ trong lòng cô. Cô nhìn Ông Hùng, nhìn Bà Mai đang nắm chặt tay chồng, nhìn căn phòng ấm cúng của gia đình mình. Cô gái trẻ kia… hoàn cảnh thật đáng thương.
Một dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Linh. Nước mắt không phải vì tức giận hay ghen tuông, mà là sự bàng hoàng, rồi vỡ òa xúc động. Cô cảm thấy một nỗi xấu hổ vô cùng lớn. Cô đã nghi ngờ người bố chồng nhân hậu của mình. Cô đã đánh giá sai lầm một tình người cao cả.
LINH
(Giọng run rẩy, nước mắt giàn giụa)
Bố… con… con xin lỗi bố. Con đã… con đã hiểu lầm bố.
Linh cúi gằm mặt xuống, cảm thấy xấu hổ đến tột độ. Ông Hùng nhìn Linh, ánh mắt ông không còn sự giận dữ, chỉ còn lại sự bao dung. Bà Mai nhẹ nhàng vỗ vai Linh, đầy thông cảm.
Linh vẫn còn nức nở. Ông Hùng thở dài, ánh mắt hiền từ nhìn con dâu. Bà Mai siết nhẹ tay Linh, rồi quay sang Ông Hùng.
BÀ MAI
(Giọng nói trấn an)
Thôi, con hiểu ra là được rồi. Đừng tự trách mình nữa. Chuyện này… ai nghe qua mà không nghi ngờ cơ chứ.
Ông Hùng gật đầu, đồng tình. Lúc này, Chồng Linh từ trong bếp bước ra, tay cầm ly nước, vẻ mặt lộ rõ sự khó hiểu. Anh ta vừa nghe loáng thoáng cuộc trò chuyện căng thẳng, nhưng không rõ đầu đuôi.
CHỒNG LINH
(Đặt ly nước xuống bàn, nhìn mọi người)
Mọi người đang nói chuyện gì mà căng thẳng vậy? Vợ, sao em khóc?
Linh ngước lên, đôi mắt đỏ hoe. Cô hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh. Cô biết mình phải kể lại mọi chuyện cho chồng, để anh ấy cũng hiểu được tấm lòng của bố mình.
LINH
(Giọng còn hơi run, nhưng kiên định)
Anh… anh ngồi xuống đây đi. Em có chuyện này… cần kể cho anh nghe.
Chồng Linh ngồi xuống ghế sofa đối diện, ánh mắt đầy lo lắng nhìn vợ và bố mẹ. Linh kể lại rành mạch từng chi tiết câu chuyện mà Ông Hùng vừa kể về Ngân, về lời hứa với người bạn đã khuất, về cuộc đời bất hạnh của Ngân, và về việc Ông Hùng chỉ coi Ngân như con gái ruột.
Trong suốt câu chuyện, Bà Mai liên tục gật đầu, ánh mắt bà tràn đầy xót xa khi Linh nhắc đến hoàn cảnh của Ngân. Ông Hùng lặng lẽ ngồi đó, thỉnh thoảng liếc nhìn vợ và con trai, như muốn thăm dò phản ứng của họ.
Chồng Linh lắng nghe, vẻ mặt từ ngạc nhiên, bàng hoàng chuyển sang cảm thông sâu sắc. Ban đầu, anh cũng thoáng chút hoài nghi khi nghe Linh nhắc đến mối quan hệ “bố con” bất thường, nhưng khi câu chuyện được giải thích rõ ràng, sự nghi ngờ nhanh chóng tan biến, thay vào đó là sự kính phục dành cho người bố nhân hậu của mình.
CHỒNG LINH
(Với vẻ mặt xúc động)
Bố… con thật sự không ngờ… Con cũng đã từng nghĩ… Bố đã phải chịu đựng những hiểu lầm này một mình sao?
Ông Hùng chỉ lắc đầu nhẹ, ánh mắt ông lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng cũng có phần nhẹ nhõm.
BÀ MAI
(Nhìn Chồng Linh, giọng cương quyết)
Ông Hùng làm đúng rồi! Mình không thể bỏ mặc con bé đó được. Nó cũng là một mảnh đời bất hạnh, không cha không mẹ, giờ lại mang bầu một mình. Ai nỡ lòng nào.
Linh gật đầu lia lịa, nước mắt lại chực trào.
LINH
(Quyết tâm)
Vâng, mẹ nói đúng. Con bé tội nghiệp quá. Mình phải giúp con bé, mẹ ạ.
Chồng Linh nắm lấy tay Linh, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương và tự hào.
CHỒNG LINH
(Nhẹ nhàng)
Vậy bây giờ mình phải làm gì? Để con bé một mình thế kia thì không ổn chút nào.
BÀ MAI
(Dứt khoát)
Trước mắt, mình phải đến thăm nó, động viên nó. Rồi tính tiếp xem có thể đưa nó về đây chăm sóc tạm thời được không. Dù sao thì cũng sắp đến ngày sinh rồi, ở một mình nguy hiểm lắm.
Ông Hùng gật đầu tán thành. Cả gia đình cùng ngồi lại, bàn bạc về những việc cần làm để giúp đỡ Ngân. Không khí trong nhà không còn sự căng thẳng hay nghi ngờ, mà thay vào đó là sự đồng lòng, yêu thương và sẻ chia.
***
**CẢNH: NƠI CÔ GÁI TRẺ ĐANG Ở – CHIỀU**
Chiều hôm đó, dưới ánh nắng chiều tà dịu nhẹ, chiếc xe của gia đình Ông Hùng dừng lại trước một con hẻm nhỏ. Ông Hùng, Bà Mai, Linh và Chồng Linh cùng bước xuống. Trên tay Bà Mai là giỏ trái cây tươi, còn Linh mang theo một ít sữa và đồ ăn nhẹ.
Họ tìm thấy Ngân đang ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế đá trong một khu vườn nhỏ gần căn phòng trọ tạm bợ của cô bé. Ngân ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng hốt khi thấy cả gia đình xuất hiện. Cô bé cố gắng đứng dậy, vẻ mặt đầy bối rối.
ÔNG HÙNG
(Tiến đến gần, giọng ấm áp)
Ngân, con đừng lo. Bố và gia đình đến thăm con đây.
Bà Mai đặt giỏ trái cây xuống, tiến lại gần Ngân, nở một nụ cười hiền hậu. Linh và Chồng Linh cũng đứng phía sau, ánh mắt đầy sự cảm thông.
BÀ MAI
(Ôm nhẹ Ngân, giọng xót xa)
Con bé tội nghiệp của bố Hùng. Con đã khổ nhiều rồi. Từ giờ, không có gì phải sợ hãi hay lo lắng nữa.
Ngân bất ngờ trước sự ấm áp của Bà Mai, đôi mắt cô bé rưng rưng.
NGÂN
(Giọng lí nhí)
Con… con chào cô chú.
LINH
(Mỉm cười nhẹ nhàng)
Chào em Ngân. Em đỡ hơn chưa? Đừng nghĩ nhiều quá nhé.
CHỒNG LINH
(Gật đầu)
Cứ yên tâm, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
Bà Mai nhìn Ngân, ánh mắt bà tràn đầy tình yêu thương. Bà quay sang Ông Hùng, rồi lại nhìn Ngân.
BÀ MAI
(Giọng dứt khoát, đầy tình người)
Ông Hùng làm đúng rồi! Mình phải giúp đỡ con bé. Nó cũng là một mảnh đời bất hạnh, đáng thương. Bây giờ nó cần người ở bên cạnh.
Ngân không kìm được nước mắt, cô bé vùi mặt vào vai Bà Mai mà khóc nức nở. Gia đình Ông Hùng đứng đó, cùng nhau chia sẻ nỗi đau và sự mất mát của Ngân. Không khí xung quanh ấm áp lạ thường, sự yêu thương và đoàn kết hiện rõ trên từng gương mặt. Họ biết rằng, dù phía trước còn nhiều khó khăn, nhưng cả gia đình sẽ cùng nhau vượt qua, tạo dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho Cô gái trẻ và đứa bé sắp chào đời.
Thời gian trôi qua, những ngày cuối thai kỳ của Cô gái trẻ được gia đình Linh chăm sóc tận tình. Không còn cảnh cô đơn, lo lắng, Ngân được bao bọc trong tình yêu thương ấm áp. Ông Hùng lặng lẽ lo liệu mọi chi phí, Bà Mai ngày đêm chuẩn bị tẩm bổ, còn Linh và Chồng Linh thì thường xuyên trò chuyện, động viên Ngân.
***
**CẢNH: BỆNH VIỆN – ĐÊM**
Đêm đó, Cô gái trẻ chuyển dạ. Cả gia đình hối hả đưa cô vào bệnh viện. Trong phòng chờ, ánh đèn hành lang hắt xuống, hằn lên vẻ lo lắng trên gương mặt mỗi người. Ông Hùng đứng ngồi không yên, Bà Mai không ngừng cầu nguyện, Linh nắm chặt tay Chồng Linh, lòng cô cũng dâng lên một cảm giác hồi hộp lạ thường. Cuối cùng, tiếng khóc trẻ con vang lên, xé tan màn đêm tĩnh mịch. Một y tá bế đứa bé sơ sinh đỏ hỏn ra, nụ cười rạng rỡ.
Y TÁ
(Vui vẻ)
Chúc mừng gia đình! Bé trai kháu khỉnh lắm ạ. Mẹ tròn con vuông rồi.
Cả gia đình vỡ òa trong niềm hạnh phúc. Ông Hùng vội vàng chạy tới nhìn mặt đứa bé, ánh mắt rưng rưng. Bà Mai xúc động ôm lấy Linh, thì thầm lời cảm ơn trời đất.
***
**CẢNH: NHÀ RIÊNG CỦA LINH – SAU ĐÓ VÀI TUẦN**
Vài tuần sau, Ngân và đứa bé đã trở về nhà Linh. Căn nhà vốn đã ấm cúng nay lại càng rộn rã tiếng cười nói, tiếng bi bô của trẻ thơ. Bà Mai đảm nhận vai trò chăm sóc đứa bé, bà bế bé con trên tay, nhẹ nhàng ru ngủ, miệng lẩm bẩm những câu hát dân ca. Ánh mắt Bà Mai tràn đầy trìu mến khi nhìn đứa bé nhỏ xíu đang say ngủ. Thỉnh thoảng, bà lại quay sang bếp, nấu những món ăn bổ dưỡng cho Ngân. Ngân, sau những tháng ngày vật lộn với nỗi sợ hãi và cô đơn, giờ đây đã tìm thấy sự bình yên trong mái ấm này. Cô ngồi trên ghế sofa, nhìn đứa bé và Bà Mai, ánh mắt biết ơn vô hạn.
Linh đi lại trong nhà, cô vừa từ Phòng khám tư về sau buổi khám lại vết mổ sau sinh. Vết thương đã lành, nhưng tâm hồn cô lại được chữa lành theo một cách khác. Linh nhìn khung cảnh trước mắt: Ông Hùng đang đọc báo trên ghế bành, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên mỉm cười với đứa bé; Chồng Linh đang phụ mẹ dọn dẹp nhà cửa, còn Bà Mai thì đang hát ru. Tất cả tạo nên một bức tranh gia đình trọn vẹn, ấm áp.
LINH
(Tiến lại gần Bà Mai, mỉm cười)
Mẹ ơi, trông mẹ bế cháu khéo thế! Con bé An (tên đứa bé) ngoan quá mẹ nhỉ?
BÀ MAI
(Nhìn Linh, ánh mắt dịu dàng)
Uhm, cháu ngoan lắm. Cứ tưởng con gái, ai dè lại là bé trai. Có cháu trong nhà, vui hẳn lên con ạ.
Ông Hùng gấp tờ báo lại, nhìn vợ và con dâu.
ÔNG HÙNG
(Giọng điềm tĩnh, nhưng ánh mắt đầy tình cảm)
Chúng ta đã làm điều đúng đắn. Đứa bé này sinh ra đã không có lỗi.
Ngân nghe thấy lời Ông Hùng, đôi mắt cô bé đỏ hoe. Cô đứng dậy, cúi đầu cảm ơn mọi người.
NGÂN
(Giọng run run)
Con… con không biết nói gì để cảm ơn cô chú và anh chị. Nếu không có mọi người, mẹ con con không biết phải làm sao nữa.
Linh bước tới, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Ngân.
LINH
(Mỉm cười ấm áp)
Em đừng khách sáo như vậy. Giờ em và bé An đã là người trong nhà rồi. Cứ coi đây là nhà của mình đi.
Chồng Linh gật đầu đồng tình, ánh mắt anh nhìn vợ tràn đầy sự tự hào và yêu thương. Một bữa cơm gia đình ấm cúng diễn ra sau đó. Trên bàn ăn, tiếng cười nói rộn ràng, không khí hòa thuận bao trùm. Mọi người cùng nhau chia sẻ những câu chuyện vui, những dự định cho tương lai.
Linh nhìn Ông Hùng, Bà Mai, và cả Ngân cùng đứa bé. Cô cảm thấy trái tim mình tràn ngập sự mãn nguyện. Từ một người dâu đã từng nghi ngờ, Linh giờ đây thấu hiểu và tự hào về tấm lòng nhân ái của bố mẹ chồng. Tình cảm gia đình không chỉ là máu mủ ruột thịt, mà còn là sự sẻ chia, bao dung và yêu thương vô điều kiện. Họ đã cùng nhau vượt qua những hiểu lầm, những định kiến, để rồi tìm thấy một hạnh phúc bình yên, vững bền trong chính mái nhà này. Mỗi ngày trôi qua, đứa bé kháu khỉnh lớn lên trong vòng tay yêu thương của đại gia đình, như một minh chứng sống động cho tình người và sự vị tha. Cuộc sống vẫn còn đó những thử thách, nhưng với tình yêu thương làm kim chỉ nam, gia đình Linh tin rằng họ sẽ luôn tìm thấy được ánh sáng của hạnh phúc và bình an.

