Tôi và chị quen nhau đã được 3 năm, tôi chiều chị hết mực vậy mà hôm nay đi trên đường tôi gặp chị vui vẻ hớn hở với người đàn ông già hơn cả tôi, ngay lập tức tôi bèn lao đến và rồi đúng 10 phút sau…
Tôi và chị quen nhau đã 3 năm, cả quãng thời gian ấy tôi coi chị như báu vật, chiều chuộng từng chút, không để chị phải thua thiệt với bất kỳ ai. Thế nhưng… hôm nay, trên con đường quen thuộc, tim tôi như bị ai bóp nghẹt khi bắt gặp chị.
Chị – người con gái tôi thương – đang ríu rít, hớn hở đi bên cạnh một người đàn ông lạ, già hơn tôi nhiều tuổi. Hai người vừa đi vừa cười, thỉnh thoảng ông ta còn đưa tay che nắng cho chị, cái hành động thân mật ấy đ;/âm thẳ-ng vào mắt tôi như ngàn mũi d;/ao.
Trong khoảnh khắc mất kiểm soát, tôi lao thẳng đến, gằn giọng:
“Đây là gì hả chị? Ba năm của tôi… chỉ đổi lại được cảnh này thôi sao?”
Người qua đường dừng lại, bàn tán. Chị sững sờ, mặt tái nhợt, còn ông ta thì nhếch mép:
“Chuyện riêng của chúng tôi, cậu đừng xen vào.”
Không khí căng như dây đàn, ai cũng nghĩ sẽ có một cuộc ẩu đả nổ ra. Tôi run lên vì giận, nhưng chưa kịp nói thêm câu nào thì trời ơi…
Chỉ đúng 10 phút sau… 👇👇
Khoa run lên vì giận, nhưng chưa kịp nói thêm câu nào thì một tiếng còi hú vang xé tan không khí căng thẳng trên con đường quen thuộc. Từ xa, một chiếc xe cứu thương màu trắng lao tới với tốc độ kinh hoàng, đèn xoay chớp nháy loạn xạ. Nó phanh gấp, dừng lại ngay trước mặt nhóm người Khoa, Trang và Ông Tấn, tạo ra một tiếng rít chói tai.
Mọi ánh mắt, kể cả của những người qua đường đang hiếu kỳ, đều đổ dồn về phía chiếc xe. Không khí nãy giờ còn như muốn nổ tung, giờ lại đột ngột chùng xuống, bị phá vỡ một cách thô bạo. Khoa sững sờ. Cơn tức giận đang dâng trào trong lồng ngực anh bỗng dưng bị dội một gáo nước lạnh, không phải vì anh hết giận, mà vì bị ngắt lời một cách khó hiểu. Anh thấy bực bội tột cùng khi cảm xúc của mình bị gián đoạn, đúng vào khoảnh khắc anh sắp bùng nổ.
Cửa xe cứu thương bật mở. Hai nhân viên y tế, một nam một nữ, với đồng phục trắng tinh và vẻ mặt khẩn trương, lập tức lao ra. Không chút chần chừ, họ chạy thẳng về phía Ông Tấn, bỏ qua Khoa và Trang đang đứng gần đó.
Ông Tấn đang đứng đó với vẻ mặt ngạo nghễ, bất ngờ bị hai người lạ mặt lao tới. Ông ta giật mình, đôi mắt trợn ngược. Vẻ kiêu ngạo trên gương mặt lập tức tan biến, thay vào đó là sự hoang mang, bối rối và một chút lo lắng không thể che giấu. Trang, nãy giờ vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, bỗng quay phắt sang nhìn Ông Tấn. Đôi mắt cô trợn tròn, đầy vẻ sợ hãi và hoảng hốt tột độ, như thể vừa chứng kiến một điều không tưởng. Khoa đứng nhìn cảnh tượng lạ lùng. Cơn tức giận trong anh vẫn chưa nguôi, nhưng giờ đây nó bị trộn lẫn với sự khó hiểu và một dự cảm chẳng lành. Anh nhíu mày, cố gắng nắm bắt tình hình.
Hai nhân viên y tế lao tới, một người đàn ông mặc đồng phục ngay lập tức giữ lấy tay Ông Tấn, người phụ nữ trẻ hơn thì vươn tay kiểm tra đầu ông ta.
“Bác sĩ Tấn, ông có ổn không?” Cô y tá trẻ hỏi dồn dập, giọng điệu đầy lo lắng, đôi mắt cô quét qua vết thương trên trán Ông Tấn. “Vết thương trên đầu ông lại chảy máu rồi! Sao ông lại ra đây mà không nghỉ ngơi?”
Ông Tấn, vẫn còn đang bàng hoàng, cố gắng gạt tay cô y tá ra nhưng cô ta vẫn giữ chặt. Khuôn mặt ông trắng bệch, đôi mắt liếc vội sang Trang rồi lại nhìn Khoa, như thể đang tìm kiếm sự giải thích hoặc một lối thoát.
Khoa chết sững tại chỗ. Từ “Bác sĩ Tấn” vang vọng trong đầu anh như một tiếng sét đánh. Mọi sự tức giận, nghi ngờ bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một sự ngạc nhiên tột độ, một cảm giác khó tin. Anh nhìn chằm chằm vào Ông Tấn, rồi lại nhìn Trang, bộ óc quay cuồng cố gắng ghép nối những mảnh ghép rời rạc. Đây là ai? Cái gì đang xảy ra vậy?
Trang đứng bất động. Đôi mắt cô vẫn trợn tròn, giờ đây không chỉ là sợ hãi mà còn pha lẫn một nỗi hoảng loạn tột cùng. Cô không dám nhìn thẳng vào Ông Tấn, cũng không dám nhìn Khoa. Môi cô mấp máy như muốn nói điều gì đó nhưng không thành tiếng.
Những Người qua đường nãy giờ vẫn đang xì xào bàn tán về cuộc cãi vã bỗng im bặt. Họ nhìn cảnh tượng trước mắt với vẻ mặt hết sức khó hiểu, rồi lại quay sang nhìn Khoa và Trang, cố gắng tìm kiếm manh mối về sự việc lạ lùng này. Mọi ánh mắt đổ dồn vào Ông Tấn và hai nhân viên y tế, rồi lại chuyển sang Khoa, người đang đứng đó với vẻ mặt ngơ ngác không kém.
Ông Tấn, dù một tay vẫn bị cô y tá giữ chặt, vội vàng xua xua bàn tay còn lại, giọng nói yếu ớt nhưng cố gắng trấn an: “Tôi không sao, cô đừng làm quá lên. Chỉ là đi dạo chút thôi cho khuây khỏa đầu óc.” Ông ta liếc nhanh sang Khoa, ánh mắt thoáng hiện sự cầu khẩn.
Cô y tá trẻ vẫn không buông tay, giọng điệu đầy lo lắng: “Nhưng vết thương trên trán ông lại chảy máu rồi! Và ông mới phẫu thuật xong cách đây mấy ngày, đáng lẽ phải nằm nghỉ hoàn toàn chứ ạ? Ông biết rõ tình trạng của mình mà!”
Khoa vẫn đứng bất động, như bị đóng băng. Ánh mắt anh xoáy sâu vào Ông Tấn, rồi lại dời sang Trang. Sự hoài nghi, bối rối và một nỗi sợ hãi mơ hồ dần thay thế cơn giận dữ ban đầu trong anh. Anh nhìn thấy sự run rẩy trong đôi mắt Ông Tấn, sự hoảng loạn tột cùng trên gương mặt Trang. Mọi thứ đang diễn ra vượt quá sức tưởng tượng của Khoa.
Trang, không thể chịu đựng thêm áp lực từ những ánh mắt dò xét và sự im lặng đáng sợ, cuối cùng cũng bật thốt. Nước mắt cô bắt đầu tuôn rơi trên gò má, giọng nói run rẩy đến nỗi gần như không nghe rõ. Cô hít một hơi thật sâu, dồn hết sức lực và những mảnh vụn can đảm cuối cùng: “Anh Khoa à…” Cô đưa tay chỉ về phía Ông Tấn, giọng nghẹn lại: “Đây là bác sĩ Tấn, người đang điều trị cho mẹ em. Ông ấy… ông ấy vừa phẫu thuật xong cách đây mấy ngày!”
Lời nói của Trang như một tiếng sét đánh ngang tai Khoa. Anh lùi lại một bước, toàn thân cứng đờ. Mọi mảnh ghép trong đầu Khoa dường như đã khớp lại, nhưng lại tạo thành một bức tranh đáng sợ và khó tin hơn gấp bội. Bác sĩ Tấn? Người điều trị cho mẹ Trang? Và vừa phẫu thuật xong? Khoa cảm thấy đầu óc quay cuồng, mọi thứ xung quanh dường như mất đi trọng lực. Anh không thể tin vào những gì mình vừa nghe, vào cảnh tượng đang diễn ra trước mắt.
Cái tên “bác sĩ Tấn” vang vọng trong tâm trí Khoa, xoáy sâu vào từng ngóc ngách như một mũi khoan lạnh giá. Sự tức giận cuộn trào chỉ vài phút trước bỗng chốc tan biến không dấu vết, để lại một khoảng trống rỗng, lạnh toát và nỗi hối hận cồn cào. Khoa nhớ mang máng Trang từng nhắc mẹ cô bị bệnh nặng, cần điều trị tốn kém. Nhưng Khoa, trong suốt ba năm yêu nhau, đã quá nuông chiều bản thân và Trang, mà chưa bao giờ thực sự hiểu rõ gánh nặng mà cô đang mang. Anh đã từng vô tư nghĩ rằng tiền bạc không phải là vấn đề quá lớn, rằng anh luôn có thể lo cho Trang. Vậy mà giờ đây, cảnh tượng Trang đứng đó, tái nhợt, đôi mắt sưng húp, cùng với vị “bác sĩ Tấn” vừa phẫu thuật xong đang bị thương, đã vả thẳng vào sự ngây thơ đến vô tâm của Khoa.
Những lời Trang nói về việc mẹ cô cần chi phí chữa bệnh, những lần cô bận rộn đến lạ thường mà Khoa chỉ nghĩ đơn thuần là công việc hay bạn bè, tất cả giờ đây như những mảnh vỡ sắc nhọn đâm vào tim anh. Mọi sự khinh miệt, ghen tuông trong Khoa đã bị thế chỗ bởi một sự lạnh lẽo kinh hoàng và một nỗi đau thắt lòng. Anh đã sai. Sai quá rồi.
Trang nhìn Khoa, nước mắt vẫn không ngừng chảy nhưng giọng nói đã kiên định hơn đôi chút, như thể cô đang cố gắng bám víu vào chút sức lực cuối cùng để giải thích. “Ông ấy… ông ấy chính là bác sĩ phẫu thuật cho mẹ em, Khoa à. Tối qua mẹ em lên cơn co giật đột ngột, ông Tấn đã phải vào viện ngay lập tức dù bản thân cũng vừa mới trải qua ca phẫu thuật lớn. Em… em sợ quá nên đã đưa ông ấy ra đây hít thở không khí, vì ông ấy cứ nói ngột ngạt trong phòng bệnh quá…”
Ông Tấn, vẫn được cô y tá giữ chặt, khẽ thở dài, ánh mắt ông nhìn Khoa đầy vẻ mệt mỏi và cầu khẩn. “Cô Trang đã rất cố gắng… vì mẹ cô ấy. Chuyện vừa rồi là do tôi, cô ấy chỉ muốn tôi được thoải mái một chút.”
Lời nói của Trang và Ông Tấn chỉ khiến Khoa cảm thấy đầu óc mình càng quay cuồng. Bác sĩ Tấn? Người điều trị cho mẹ Trang? Và còn vừa phẫu thuật xong, lại phải cấp cứu cho mẹ cô? Khoa nhìn người đàn ông lớn tuổi, gầy gò, với vết thương rõ rệt trên trán, một cảm giác lạnh sống lưng bao trùm lấy anh. Khoa chợt nhận ra mình đã hời hợt đến mức nào, anh đã không hề quan tâm đến những gánh nặng Trang đang phải gồng gánh. Nhưng nếu Ông Tấn thực sự là bác sĩ, tại sao Trang lại phải vất vả đến mức này? Và Trang, cô ấy đang làm gì, đang phải trải qua những gì mà Khoa, bạn trai cô, lại hoàn toàn không hay biết? Một bức màn bí ẩn và đáng sợ hơn nhiều những gì Khoa tưởng tượng đang từ từ mở ra.
Khoa vẫn đứng sững sờ, cố gắng ghép nối những mảnh vụn thông tin trong đầu. Cảm giác nhói buốt nơi tim Khoa là sự hòa trộn giữa hối hận tột cùng và một nỗi sợ hãi mơ hồ.
Trang nhìn Khoa, nước mắt không ngừng tuôn rơi, đôi vai cô run lên bần bật. Cô như cạn kiệt sức lực, nhưng vẫn gắng gượng cất lời, giọng nói đứt quãng vì những tiếng nấc. “Khoa à… anh nghe em nói đây… Mấy ngày nay em phải túc trực chăm mẹ ở bệnh viện, gần như không ngủ. Bác sĩ Tấn… ông ấy đã tận tình giúp đỡ chúng em rất nhiều, không chỉ chuyên môn mà còn cả tinh thần. Ông ấy… còn tự tay đưa mẹ em về nhà hôm nay, sau ca phẫu thuật của mẹ.”
Khoa trừng mắt nhìn Ông Tấn, rồi lại quay sang Trang. Người đàn ông lớn tuổi kia quả thực trông rất tiều tụy, vết thương trên trán còn rỉ máu, và khuôn mặt ông hằn rõ sự mệt mỏi. Trang đưa tay quệt ngang nước mắt, nhìn thẳng vào Khoa, ánh mắt vừa đau khổ, vừa chứa đựng một sự trách móc sâu sắc.
“Em… em chỉ muốn đỡ ông ấy đi dạo một lát cho đỡ mệt sau ca phẫu thuật thôi. Ông ấy đã cứu mẹ em, đã quá vất vả rồi… Em không nghĩ anh sẽ… sẽ hiểu lầm đến mức đó.” Giọng Trang vỡ òa, những lời cuối cùng gần như nghẹn lại.
Khoa cảm thấy một cú đấm giáng mạnh vào lồng ngực. Mọi sự hung hăng, ghen tuông vô cớ của Khoa lúc nãy giờ đây trở thành hàng ngàn mũi dao đâm ngược vào chính mình. Trang đang phải gánh chịu gánh nặng kinh khủng đến thế, còn Khoa thì mù quáng bởi sự ích kỷ và vô tâm của bản thân. Anh đã không chỉ bỏ mặc cô, mà còn hiểu lầm và sỉ nhục cô một cách tàn nhẫn nhất. Những ánh mắt dò xét, bàn tán của những Người qua đường xung quanh càng xoáy sâu vào nỗi nhục nhã của Khoa. Khoa nhìn Trang, thấy rõ sự tổn thương tột cùng trong đôi mắt cô, và cảm nhận được bức tường vô hình đang dần dựng lên giữa hai người.
Tiếng còi hú của xe cứu thương xé toang không khí tĩnh lặng cuối chiều. Một chiếc xe cứu thương màu trắng toát, với đèn ưu tiên nhấp nháy, lao nhanh đến và dừng phanh gấp ngay cạnh chỗ Khoa và Trang đang đứng. Cánh cửa sau bật mở.
Khoa, với tâm trí vẫn đang quay cuồng trong hối hận, nhìn chằm chằm vào chiếc xe. Anh tự động cho rằng nó đến để đón Ông Tấn đi cấp cứu. Những Người qua đường xung quanh cũng nhao nhao bàn tán, ánh mắt đổ dồn vào cảnh tượng căng thẳng trước mặt. Một làn sóng cảm thông pha lẫn tò mò lan khắp đám đông.
Hai y tá bước xuống xe một cách vội vã. Một người tiến lại gần Trang và Ông Tấn, ánh mắt lo lắng quét qua Ông Tấn đang tựa vào Trang.
“Bác Tấn, sao bác lại đi dạo ở đây vậy? Bác vừa mới phẫu thuật xong, còn yếu lắm mà! Bác sĩ trưởng dặn phải nghỉ ngơi tuyệt đối, sao bác không nghe lời?” Nữ y tá trẻ cất lời, giọng điệu vừa trách móc vừa chứa đựng sự quan tâm chân thành. Cô vội đỡ lấy cánh tay Ông Tấn từ Trang, kiểm tra nhanh chóng vết thương trên trán ông. “Trời đất, vết thương này lại rỉ máu rồi. Để cháu dìu bác vào xe nằm nghỉ cho yên tĩnh.”
Khoa sững sờ. Đôi mắt anh mở to. Không phải cấp cứu ư? Anh vội liếc nhìn Trang. Trang đã gạt nước mắt, ánh mắt vừa nhìn Khoa vừa có chút khẩn khoản, như muốn Khoa hiểu ra mọi chuyện.
Người y tá còn lại từ phía sau xe, đang hạ cáng và chuẩn bị một chiếc ghế lăn, lên tiếng giải thích thêm, dường như đã quen với những tình huống tương tự. “Chiếc xe này là để đưa bệnh nhân về nhà sau phẫu thuật thôi ạ. Mẹ của cô Trang đây đã phẫu thuật thành công và được xuất viện rồi. Bác Tấn vì quá lo cho bệnh nhân nên mới đích thân đưa về, nhưng đúng là bác ấy cũng vừa mới phẫu thuật, không nên di chuyển nhiều như thế.”
Toàn bộ hiện trường chìm vào một sự bàng hoàng khó tả. Khoa cảm thấy một cú sốc điện chạy khắp cơ thể. Chiếc xe cứu thương, biểu tượng của sự khẩn cấp và nguy hiểm, lại chỉ là phương tiện để đưa người thân của Trang về nhà. Mẹ của Trang. Vị “bác sĩ” mà anh hiểu lầm là tình địch lại chỉ đang làm tròn trách nhiệm, và còn tự nguyện giúp đỡ gia đình Trang.
Những Người qua đường đang xì xào bàn tán cũng lập tức im bặt. Từ ánh mắt thương cảm, tò mò ban nãy, giờ đây chuyển thành sự kinh ngạc, rồi từ từ là những cái nhìn dò xét, đánh giá về phía Khoa. Họ hiểu ra mọi chuyện. Hiểu ra sự thật nghiệt ngã đang phơi bày trước mắt. Khoa đã hiểu lầm một cách thảm hại, và đã hành xử như một kẻ ghen tuông mù quáng trước một tình huống hoàn toàn trong sáng.
Khoa đứng đó, toàn thân đông cứng. Chiếc xe cứu thương vẫn nổ máy, hai y tá nhẹ nhàng dìu Ông Tấn vào ghế sau, rồi bắt đầu đưa cáng xuống để đón mẹ Trang. Khoa nghe rõ tiếng cười khẩy của vài Người qua đường. Anh cảm thấy mình như đang bị đóng đinh tại chỗ, mọi ánh mắt đổ dồn vào anh như hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt. Sự nhục nhã, xấu hổ dâng lên đến tột cùng, thiêu đốt anh. Anh vừa sỉ nhục Trang, sỉ nhục cả một người đàn ông lớn tuổi vừa phẫu thuật, ngay trước mặt bao nhiêu người. Anh đã biến mình thành một trò hề.
Khoa chật vật quay sang Trang. Cô gái mà anh hết mực chiều chuộng giờ đây gầy rộc đi, đôi mắt thâm quầng vì những đêm dài thiếu ngủ và nỗi lo lắng triền miên. Gương mặt cô hốc hác, phờ phạc. Cái nhìn của Trang dành cho Khoa lúc này không còn là sự khẩn khoản, mà là sự tổn thương sâu sắc.
Khoa đột ngột hiểu ra tất cả. Anh nhìn Trang, rồi nhìn lại Ông Tấn đang được y tá dìu vào xe. Những cử chỉ ân cần, cái chạm tay vô thức, những lời nói dịu dàng anh vừa thấy không phải là sự tình tứ giữa tình nhân. Đó là sự quan tâm, là lòng biết ơn vô bờ bến của một người con gái hiếu thảo dành cho ân nhân đã cứu sống mẹ mình. Anh đã hiểu lầm tất cả. Mọi mảnh ghép rơi vào đúng vị trí, tạo nên một bức tranh sự thật méo mó, ghê tởm, mà chính Khoa là kẻ đã vẽ ra.
Một cơn nhức nhối ghê rợn chạy dọc sống lưng Khoa. Anh cảm thấy tội lỗi tột cùng, như có hàng ngàn mũi dao đang cứa vào tim. Khoa muốn gào lên, muốn làm gì đó để chuộc lỗi, nhưng cơ thể lại hoàn toàn đông cứng. Mọi lời nói đều nghẹn lại trong cổ họng, nặng trịch. Trang… Trang đã phải trải qua những gì, còn Khoa thì chỉ biết ghen tuông mù quáng, sỉ nhục cô, sỉ nhục cả người ân nhân của gia đình cô. Anh đã biến bản thân thành một tên khốn nạn tột độ.
Ông Tấn, vẫn còn được y tá dìu, nhìn Khoa. Ánh mắt ông không còn sự bình thản mà Khoa từng lầm tưởng là khinh miệt, mà là nỗi buồn sâu thẳm, pha lẫn sự thất vọng nặng nề. Nó như một nhát dao nữa cứa vào trái tim đang rỉ máu của Khoa. Ông Tấn khẽ thở dài, quay sang Trang, giọng nói dịu dàng đến lạ nhưng lại chứa đựng một ẩn ý khiến Khoa rùng mình.
“Thôi, chúng ta vào nhà thôi con,” Ông Tấn nói, ánh mắt vẫn chưa hoàn toàn rời khỏi Khoa. “Sức khoẻ con còn quan trọng hơn cả việc giải thích những chuyện không đâu này.”
Từng lời của Ông Tấn như búa bổ vào tai Khoa. “Chuyện không đâu này” – đó là cách ông coi nhẹ hành động ngu xuẩn của Khoa, như thể nó không đáng để Trang phải bận tâm, phải phí sức giải thích. Sự nhẹ nhàng của Ông Tấn, thái độ quan tâm đến Trang, càng khiến Khoa cảm thấy mình tồi tệ hơn gấp vạn lần. Khoa muốn tan biến vào không khí. Cả thân thể anh run rẩy vì xấu hổ, vì tội lỗi, và vì sự tự trách hối hận đang nuốt chửng lấy anh. Anh đã sỉ nhục một người cha, một ân nhân, và một người bạn gái hiếu thảo bằng chính sự hồ đồ, nhỏ nhen của mình. Cơn nhức nhối trong lồng ngực Khoa trở nên không thể chịu đựng nổi.
Khoa vẫn đứng như trời trồng giữa con đường. Từng thớ thịt trên cơ thể anh run rẩy, lạnh toát. Anh cố gắng mở miệng, muốn gọi tên Trang, muốn thốt ra lời xin lỗi chất chứa nơi cuống họng, nhưng vô ích. Cổ họng anh nghẹn ứ lại, như có một tảng đá đè nặng, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài tiếng thở dốc nặng nề. Môi anh mấp máy, muốn nói rằng anh sai rồi, anh thật ngu ngốc, nhưng chỉ có gió đêm lạnh buốt đáp lại.
Một cảm giác tồi tệ đến tột cùng, một sự mục ruỗng từ bên trong, trỗi dậy và nuốt chửng lấy Khoa. Anh đã phán xét một cách hồ đồ, đã hành động thiếu suy nghĩ và gây ra cảnh tượng đáng xấu hổ giữa chốn đông người, sỉ nhục người mà anh yêu thương và cả người thân của cô. Khoa ước gì có một lỗ hổng dưới chân để anh có thể tan biến vào đó, trốn tránh khỏi cái thực tại nghiệt ngã này.
Trang, như cảm nhận được sự tồn tại tuyệt vọng của Khoa, khẽ quay đầu lại. Ánh mắt cô chạm vào anh, không còn sự tức giận hay bối rối, chỉ còn lại một sự thất vọng sâu sắc, cùng với vẻ mệt mỏi đã in hằn trên khuôn mặt. Cô chậm rãi lắc đầu, một cái lắc đầu nhẹ nhưng lại mang theo sức nặng của hàng ngàn lời nói không thành. Rồi, cô quay đi hẳn, bước theo Ông Tấn vào trong cổng bệnh viện. Cánh cửa sắt nặng nề khẽ khàng đóng lại, như cánh cửa cuối cùng đang khép sập trước mặt Khoa.
Cánh cổng bệnh viện vừa khép lại cũng là lúc những ánh mắt hiếu kỳ của Người qua đường bắt đầu thay đổi. Ban nãy là sự tò mò, xen lẫn chút xì xào phán xét về sự giằng co của một đôi tình nhân trẻ. Nhưng giờ đây, những lời thì thầm ấy lại mang một sắc thái hoàn toàn khác, chúng trở nên rõ ràng hơn, như những mũi kim châm thẳng vào tâm can Khoa.
“Tội nghiệp con bé Trang quá đi mất. Nghe nói mẹ nó bệnh nặng lắm, đang nằm trong đó mà nó còn phải chịu cảnh này…” Một phụ nữ lớn tuổi lắc đầu ngao ngán, ánh mắt thương cảm nhìn về phía cổng bệnh viện.
“Thằng Khoa này thật là nóng nảy, hồ đồ. Không biết chuyện gì đã xảy ra mà lại gây sự giữa chốn đông người như vậy, sỉ nhục người yêu mình như thế…” Một người đàn ông khác chen vào, giọng nói đầy vẻ phê phán.
“Đúng đó, nhìn thái độ của nó kìa, cứ như thể Trang đang làm gì sai trái lắm vậy. Con bé hiền lành, chịu khó đến thế mà…” Một cô gái trẻ thì thầm với bạn mình, liếc xéo về phía Khoa đang đứng bất động.
Những lời thì thầm, những câu trách móc, những ánh mắt thương cảm dành cho Trang và cả sự chỉ trích dành cho Khoa, tất cả như một làn sóng lạnh buốt dội thẳng vào người anh. Khoa đứng như hóa đá, tai anh ù đi, nhưng từng câu, từng chữ của Người qua đường đều găm sâu vào não anh. Anh cảm nhận được từng lời ấy như những chiếc búa tạ, đập tan nát cái vỏ bọc tự tin, kiêu ngạo của mình.
Gương mặt Khoa tái mét, anh cảm thấy một luồng máu nóng xộc thẳng lên não, rồi lại lạnh toát. Mồ hôi túa ra trên trán, sống lưng anh ướt đẫm. Khoa chỉ muốn đào một cái hố thật sâu dưới chân để chui xuống, để tan biến khỏi tầm mắt của tất cả những Người qua đường đang nhìn chằm chằm vào anh, để thoát khỏi cảm giác xấu hổ và hối hận tột cùng đang nuốt chửng lấy anh. Cả thế giới như đang quay lưng lại, chỉ còn lại mình Khoa cô độc giữa con đường quen thuộc, chìm trong sự phán xét không ngừng.
Khoa vẫn đứng bất động, từng lời chỉ trích của Người qua đường vẫn văng vẳng trong tai anh. Mắt Khoa cố tìm Trang trong đám đông.
Chỉ cách đó vài bước, Trang khẽ thở dài, dường như trút bỏ mọi gánh nặng từ cuộc đối đầu vừa rồi. Cô quay lưng về phía Khoa, không một chút do dự, không một cái liếc nhìn. Bàn tay nhỏ bé của Trang vươn ra, nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay Ông Tấn đang run rẩy. Gương mặt Ông Tấn vẫn còn tái nhợt vì sốc, nhưng ánh mắt ông nhìn Trang lại tràn đầy sự biết ơn và cảm kích.
“Bác sĩ Tấn, bác cứ nương tựa vào con,” Trang nói khẽ, giọng cô trầm ấm, đầy quan tâm, hoàn toàn khác hẳn với sự lạnh lùng cô dành cho Khoa. Trang dẫn Ông Tấn đi từng bước chậm rãi.
Khoa dõi theo Trang. Trái tim anh như bị một bàn tay vô hình siết chặt. Anh thấy cô dẫn Ông Tấn bước vào một căn nhà nhỏ nằm khuất sau những hàng cây, cách đó không xa. Cánh cửa gỗ khép lại sau lưng họ, khép lại cả một khoảng không gian giữa Trang và Khoa.
Khoa đứng đó, chôn chân giữa “con đường quen thuộc”, nơi từng chứng kiến biết bao kỷ niệm đẹp của Khoa và Trang trong suốt ba năm yêu nhau. Giờ đây, con đường ấy chỉ còn lại một mình Khoa, đơn độc và trống rỗng. Ánh mắt Người qua đường vẫn hướng về anh, nhưng Khoa không còn cảm nhận được sự phán xét nữa. Anh chỉ cảm thấy lạnh buốt, một nỗi mất mát lớn lao đè nặng lên lồng ngực. Sự hối hận như một cơn sóng thần, cuốn phăng mọi thứ trong tâm trí anh. Tại sao Khoa lại mù quáng đến vậy? Tại sao anh lại để mọi chuyện ra nông nỗi này?
Khoa như một kẻ vô hồn, đứng bất động, thân ảnh anh đổ dài trên mặt đường, lạc lõng giữa ánh chiều tà. Anh ngước nhìn cánh cửa vừa khép lại, ước rằng Trang sẽ quay đầu nhìn anh, dù chỉ một lần cuối. Nhưng không, cánh cửa vẫn đóng im lìm, như bức tường vô hình ngăn cách anh với mọi thứ anh từng trân trọng.
Khoa vẫn đứng chôn chân, nhìn chằm chằm vào cánh cửa vừa khép lại. Mỗi giây trôi qua, nỗi ân hận trong anh lại cuộn trào mạnh mẽ hơn. Anh không thể để mọi chuyện kết thúc như thế này. Không thể. Khoa hít một hơi thật sâu, dồn hết sức lực còn lại vào đôi chân đang mỏi nhừ. Anh quyết định. Khoa chạy vội về phía căn nhà nhỏ, nơi Trang và Ông Tấn vừa bước vào, từng bước chân như nện xuống mặt đường, phá tan sự tĩnh lặng của buổi chiều tà.
Anh vừa đặt chân đến bậc thềm, chưa kịp vươn tay gõ cửa, cánh cửa gỗ đã bất ngờ mở ra. Không phải Trang, mà là một người phụ nữ trạc ngũ tuần, mái tóc đã điểm bạc, gương mặt hằn rõ những nếp nhăn. Bà nhìn Khoa bằng ánh mắt dò xét, rồi chuyển sang lạnh lùng và đầy sự dè bỉu. Ánh mắt đó như muốn xé toạc Khoa ra thành từng mảnh.
“Cậu tìm ai?” Bà hỏi, giọng khô khan, pha lẫn chút gay gắt.
Khoa lắp bắp, trái tim anh đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. “Dạ… cháu… cháu muốn gặp Trang ạ. Cháu có chuyện cần nói rõ với cô ấy.”
Người phụ nữ nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy khinh miệt hiện trên môi. “Trang? Cô ấy không có nhà cho cậu gặp đâu.”
“Dì ơi, cháu xin dì,” Khoa cố gắng kìm nén sự tuyệt vọng. “Cháu biết cháu đã sai. Cháu chỉ muốn xin lỗi Trang một lần nữa, muốn giải thích mọi chuyện. Cháu…”
“Giải thích?” Người phụ nữ cắt ngang, giọng điệu càng lúc càng cao. “Giải thích cái gì? Cậu muốn giải thích rằng cậu đã làm khổ nó như thế nào à? Cái loại người bạc bẽo như cậu thì nói cái gì cũng chỉ là ngụy biện thôi!”
Khoa sững sờ. Anh không ngờ lại bị chặn lại và đối xử như vậy. “Dì… dì hiểu lầm rồi ạ. Cháu thật sự không có ý đó. Cháu và Trang…”
“Im ngay!” Bà ta gằn giọng, ánh mắt tóe lửa. “Chúng tôi không hoan nghênh những kẻ như cậu ở đây. Mau cút đi! Đừng để tôi phải gọi bảo vệ.”
Khoa lùi lại một bước, cảm giác nhục nhã dâng trào. Anh nhìn sâu vào ánh mắt giận dữ của người phụ nữ, nhận ra rằng không có bất kỳ cơ hội nào để anh có thể tiếp cận Trang. Cánh cửa bắt đầu khép lại từ từ, như một lời khẳng định dứt khoát rằng mọi cánh cửa đến với Trang đều đã đóng sập trước mặt anh.
Khoa vẫn đứng sững, đôi mắt trân trân nhìn cánh cửa đang khép hờ, tựa như một vách ngăn vô hình chia cắt anh khỏi thế giới của Trang. Anh muốn gọi tên cô, muốn phá tan sự im lặng ngột ngạt này, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ.
Đột nhiên, cánh cửa hé ra thêm một chút, không phải để mở rộng, mà là để người phụ nữ ban nãy nhìn thẳng vào mặt Khoa, ánh mắt vẫn không chút nao núng, giờ còn pha thêm sự khinh miệt rõ rệt hơn.
NGƯỜI PHỤ NỮ
(Giọng điệu lạnh lẽo, đầy sự khinh thường)
Vào làm gì nữa? Người ta đang chăm mẹ bệnh nặng, cậu lại còn gây chuyện ra nông nỗi này. Cậu mà là người yêu thật lòng thì đã biết mà san sẻ rồi chứ!
Lời nói như một nhát dao bén ngót, đâm thẳng vào tim Khoa. Anh như bị đóng băng tại chỗ, từng thớ thịt, từng mạch máu đều cảm nhận được nỗi đau nhói buốt. Toàn bộ thế giới trong Khoa dường như sụp đổ. Khoa ngã quỵ trên bậc thềm lạnh lẽo, đôi mắt thất thần nhìn xuống mặt đất, nơi những giọt nước mắt nóng hổi thi nhau rơi xuống, hòa cùng bụi bẩn. Nỗi nhục nhã, sự bất lực và nỗi ân hận tột cùng bủa vây lấy Khoa, nặng trĩu hơn bất cứ gánh nặng nào anh từng phải trải qua. Khoa ước gì có thể tan biến vào hư không, để không phải đối mặt với thực tại phũ phàng này.
Khoa vẫn quỵ trên bậc thềm, nhưng tâm trí anh đã không còn ở đó. Lời nói của người phụ nữ kia như một nhát roi quất thẳng vào tận sâu thẳm con người anh, đánh tan mọi ảo tưởng mà Khoa đã tự dệt nên. Khoa lùi lại, không phải bằng thể xác, mà bằng cả linh hồn, trốn tránh khỏi sự thật phũ phàng vừa được phơi bày.
Ba năm yêu nhau, Khoa luôn tự nhận mình đã chiều chuộng Trang hết mực. Anh đã mua cho cô những món đồ hiệu, đưa cô đến những nhà hàng sang trọng, nghĩ rằng đó là tình yêu. Nhưng giờ đây, những hành động đó hiện lên trong tâm trí Khoa như những cử chỉ rỗng tuếch, vô nghĩa. Anh đã mù quáng đến mức không hề hiểu những gánh nặng mà Trang đang mang, những đêm cô thức trắng, những lần cô mệt mỏi rã rời mà anh chỉ quy cho công việc. Anh đã bao giờ thực sự lắng nghe? Đã bao giờ nhìn thấy nỗi lo lắng hằn sâu trong đôi mắt cô, hay chỉ biết đến những đòi hỏi của riêng mình?
Một cảm giác nhục nhã tột cùng bóp nghẹt lồng ngực Khoa. Anh đã quá ích kỷ, chỉ biết nhìn mọi thứ bằng đôi mắt ghen tuông và sự hồ đồ của bản thân. Anh đã từng bực tức khi Trang không có thời gian cho anh, đã từng nghi ngờ khi thấy cô đi với Ông Tấn, tất cả chỉ để phục vụ cho cái tôi nhỏ nhen và sự kiểm soát độc đoán của anh. Anh đã tự biến mình thành một kẻ đáng khinh. Nỗi ân hận cuộn trào, nhấn chìm Khoa vào một vực sâu không đáy.
Khoa từ từ đứng dậy, đôi chân Khoa nặng trịch như mang chì. Con đường quen thuộc, nơi Khoa từng đón đưa Trang bằng chiếc xe sang trọng, nơi những tiếng cười của họ từng vang vọng, giờ đây trống trải đến đáng sợ. Khoa nhìn chằm chằm vào cánh cửa căn nhà Trang, cánh cửa ấy đã khép lại, không một tiếng động, không một lời từ biệt. Nó khép lại, như một dấu chấm hết cho ba năm mặn nồng mà Khoa đã tự tay hủy hoại.
Khoa đã từng nghĩ, tình yêu chỉ đơn thuần là việc Khoa mua cho Trang tất cả những gì cô muốn, dành cho cô những lời có cánh và những buổi hẹn hò lãng mạn. Khoa tin rằng sự chiều chuộng hết mực của mình sẽ giữ chân Trang mãi mãi. Nhưng giờ đây, dưới ánh đèn đường leo lét, một sự thật nghiệt ngã hiện rõ mồn một. Tình yêu không phải là một chuỗi những hành động hào nhoáng để thỏa mãn cái tôi của người cho đi. Tình yêu là sự thấu hiểu, là đôi mắt biết đọc được nỗi lo trong lòng người mình yêu, là đôi tai biết lắng nghe những điều không nói. Tình yêu là sự sẻ chia gánh nặng, là cùng nhau vượt qua khó khăn, không phải là vô tư tận hưởng trong khi người kia oằn mình gánh vác. Khoa đã quá nông nổi, quá thiếu suy nghĩ. Khoa đã đánh đồng tình yêu với sự chiếm hữu, với một danh sách dài những món quà và những buổi tiệc xa hoa, mà bỏ quên đi những giá trị cốt lõi, những sợi dây vô hình kết nối hai trái tim. Trang đã cố gắng bao nhiêu, đã chịu đựng những gì, Khoa chưa bao giờ thực sự hiểu. Khoa đứng đó, giữa con đường quen thuộc, cảm thấy trống rỗng đến tận cùng. Cánh cửa kia không chỉ khép lại một mối tình, mà còn khép lại một phần của chính Khoa, phần Khoa non dại, ích kỷ và mù quáng. Khoa đã đánh mất một điều quý giá nhất vì sự tự mãn và những định nghĩa sai lầm về tình yêu của mình.
Gió đêm khẽ thổi qua, mang theo cái lạnh se sắt len lỏi vào từng thớ thịt. Khoa ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, nhưng không tìm thấy chút ánh sáng nào cho tâm hồn mình. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị đắng chát của sự hối hận. Có lẽ, đây là cái giá phải trả cho những tháng ngày Khoa sống trong sự vô tâm và ích kỷ. Bài học này đến muộn, nhưng nó đã đến, khắc sâu vào tâm trí Khoa một cách đau đớn. Anh nhận ra rằng cuộc sống vốn dĩ không đơn giản là sự trao đổi vật chất, mà là sự đồng cảm, sự cho đi mà không mong cầu nhận lại. Tình yêu không phải là một món đồ xa xỉ để trưng bày, mà là một hạt mầm cần được vun trồng bằng sự chân thành, kiên nhẫn và lòng vị tha.
Khoa khẽ nhắm mắt. Trong màn đêm đen đặc, anh thấy lại hình ảnh Trang, không phải là cô gái với những món đồ hiệu, mà là cô gái kiên cường, đôi mắt luôn chất chứa nỗi lo nhưng vẫn cố mỉm cười. Anh đã bỏ lỡ biết bao khoảnh khắc để lắng nghe, để sẻ chia, để thực sự là chỗ dựa cho cô. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng và cảm giác mất mát không thể bù đắp. Khoa biết, con đường phía trước của Khoa sẽ không còn Trang bên cạnh, nhưng bài học này sẽ đi theo Khoa mãi mãi. Anh sẽ phải học cách yêu thương một cách trọn vẹn hơn, biết trân trọng những giá trị đích thực của cuộc sống. Dù cánh cửa đã khép lại, một cánh cửa khác có thể sẽ mở ra, nếu Khoa biết cách thay đổi, biết cách lớn lên từ những sai lầm. Khoa đứng đó, một mình, giữa con đường quen thuộc, trong sự tĩnh lặng của đêm khuya, để đối diện với chính mình, với những vấp ngã đã qua, và hy vọng về một ngày mai Khoa sẽ sống khác, sống tốt đẹp hơn.

