Hôm đó, không hiểu vì sao lại lạc bước vào nghĩa trang.
Lướt qua từng bia mộ lạnh ngắt, tôi dừng lại trước một tấm bia có ảnh người đàn ông trẻ, ánh mắt hiền hòa, gương mặt dịu dàng như ánh sáng buổi sớm.
Tôi quỳ xuống. Ôm lấy bia mộ. Rồi bật khóc như thể thế giới vừa sụp đổ.
Khóc đến mức không còn nhớ vì sao mình khóc.
Bất ngờ, một giọng nói nghẹn ngào vang lên sau lưng:
“Cô gái… cô quen con trai tôi sao?”
Tôi quay đầu.
Một quý bà mặc sườn xám đen, áo choàng lông chồn, trang điểm tỉ mỉ—nay lại lem nhem nước mắt. Bà ấy nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, ánh lên thứ xúc động không thể kìm nén.
Tôi cúi xuống nhìn lại tấm ảnh trên bia.
Người đàn ông ấy… tôi chưa từng gặp.
Tôi đang định giải thích, thì bà đã lao đến, ôm lấy tôi, nghẹn ngào khóc:
“Con trai tôi đi vội quá… Tôi cứ nghĩ nó không để lại gì. Không ngờ… còn có cô…”
Tôi: ???
Tôi chỉ… khóc cho đỡ buồn thôi mà?
Sao lại thành ra thế này?
1.
Tôi thật sự đã mang thai ba tháng.
Và thật sự—không biết cha đứa trẻ là ai.
Phá thai thì không đủ tiền. Sinh con thì càng không có khả năng lo nổi.
Tài khoản chỉ còn đúng hai trăm tệ. Tôi đem tất cả mua một bó cúc trắng, rồi bắt xe đến nghĩa trang Tây Sơn—nơi chôn cất toàn người giàu.
Tôi muốn… tìm cho con một người cha có điều kiện. Dù chỉ là trên danh nghĩa.
Tôi lang thang giữa từng dãy mộ, đọc tên, ngắm ảnh, chọn gương mặt.
Có người nghiêm nghị, có kẻ lạnh lùng, có nụ cười nhếch mép, có ánh mắt chan chứa hiền hòa.
Cuối cùng, tôi dừng lại.
Thẩm Tinh Hà.
Một gương mặt trẻ trung, thanh tú. Ánh mắt sáng. Nụ cười nhẹ như gió xuân.
Cái tên cũng đẹp như người.
Chính là anh rồi.
Tôi đặt bó hoa xuống, rồi quỳ xuống.
Mọi nỗi uất ức kìm nén suốt thời gian qua bất ngờ vỡ tung.
“Anh Tinh Hà, em nhớ anh lắm.”
“Sao anh nỡ bỏ mẹ con em mà đi như vậy…?”
“Em không chịu nổi nữa rồi…”
Tôi khóc đến tan nát. Nửa là diễn, nhưng nửa… là thật.
Khóc cho một người đã chết. Nhưng cũng khóc cho chính mình.
Tôi đang rơi tự do trong một đời sống bấp bênh, chới với, không bám víu.
Bỗng sau lưng, một giọng run rẩy cắt ngang:
“Cô… cô quen con trai tôi, Tinh Hà à?”
Tiếng khóc của tôi lập tức nghẹn lại.
Toang rồi.
Đụng trúng người nhà.
Tôi không dám quay lại. Chỉ nằm rạp, run rẩy giả vờ khóc tiếp, đầu óc xoay vù vù: Thừa nhận? Hay chối?
Nếu thừa nhận—mối quan hệ là gì?
Nếu chối—ai lại vô duyên vô cớ khóc trước mộ người lạ?
Một bàn tay đặt nhẹ lên vai tôi. Tay bà ấy cũng đang run.
“Con ngoan, đừng sợ. Mẹ là mẹ của Tinh Hà.”
Tôi quay đầu.
Một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi. Mặc sườn xám đen vừa vặn, choàng khăn lông chồn, tóc búi cao không một sợi rối. Tai đeo khuyên ngọc trai, ánh nhìn… dừng thẳng vào bụng tôi.
Tôi theo phản xạ che bụng lại.
Xong rồi.
Tôi há miệng, định giải thích.
“Dì à, cháu…”
“Cháu mang thai đúng không?” – bà ấy cắt ngang. Giọng run. Ánh mắt sáng rực như bắt được bảo vật.
“Là của Tinh Hà đúng không?”
Tôi nhìn vào đôi mắt ấy—khát khao, yếu đuối, tuyệt vọng. Như thể nếu tôi nói “không”, bà sẽ sụp đổ ngay trước mặt.
Tôi không biết Thẩm Tinh Hà đã chết thế nào. Nhưng… người mẹ này rõ ràng đang cần một chỗ để bám víu.
Còn tôi, tôi cũng vậy.
Tôi cúi đầu, che đi cảm xúc, rồi… gật nhẹ.
Ngay giây sau, bà ấy ôm chầm lấy tôi. Siết chặt đến mức tôi tưởng mình sẽ bị bóp nát.
“Trời ơi… Tinh Hà, con thật sự để lại giọt máu cho mẹ rồi sao…”
Bà khóc nấc bên tai tôi. Không còn điềm đạm. Chỉ còn lại một nỗi đau nghẹn thở của người mẹ mất con.
Tôi cứng đờ. Mùi đàn hương nhè nhẹ trên người bà quấn lấy tôi, vừa ấm vừa ngạt.
Rất lâu sau, bà mới thả lỏng vòng tay.
Lấy khăn tay lau nước mắt cho tôi. Giọng dịu dàng:
“Dưới đất lạnh lắm. Mau đứng lên, con ngoan.”
“Con tên gì?”
“… Giang Nguyệt.” Tôi đáp khẽ.
“Giang Nguyệt… cái tên đẹp quá.”
Bà nắm tay tôi thật chặt:
“Về nhà với mẹ.”
Chiếc Bentley đen đậu ven đường. Người tài xế thấy bà liền cúi chào mở cửa: “Phu nhân.”
Bà kéo tôi vào ghế sau. Xe ấm như mùa xuân. Tôi nhìn ra cửa sổ, thấy từng dãy bia mộ lùi dần sau lưng như một giấc mộng cũ.
Xe chạy vào trung tâm thành phố, rồi rẽ vào khu biệt thự sang trọng nhất.
Căn biệt thự ba tầng mái đỏ, sân vườn xanh mướt, sang trọng đến choáng ngợp.
“Về đến nhà rồi.”
Tôi bước vào, lặng người trước ánh đèn chùm pha lê, sàn gạch trắng bóng, cầu thang uốn lượn.
Tôi không mơ.
Chỉ vài giờ trước còn lo tiền thuê nhà.
Giờ… tôi đang đứng giữa biệt thự nhà giàu, vai diễn đã bắt đầu.
Và tôi… phải diễn cho đến khi không thể diễn nổi nữa.
2.
Tôi ngồi trên ghế sofa êm ái, nhận lấy bát yến chưng từ chị giúp việc.
Văn Bội Lan – tên bà – ngồi bên cạnh, dịu dàng đến lạ.
“Con cứ coi đây là nhà mình. Mẹ không muốn con khách sáo.”
Tôi gật đầu.
“Cháu làm phiền dì rồi…”
“Không phiền chút nào.”
Ánh mắt bà lại đỏ hoe, rưng rưng như thể chỉ cần tôi nói thêm một câu là nước mắt sẽ trào ra lần nữa.
Bà bắt đầu kể chuyện về Thẩm Tinh Hà. Nghịch ngợm, bướng bỉnh, mê thể thao mạo hiểm, từng suýt gãy chân vì đua xe, từng nhảy dù bất chấp lời can ngăn.
“Lần cuối cùng… chính là vì bộ môn đó.”
Giọng bà nghẹn lại.
“Khi tìm thấy nó…”
Câu nói không thể hoàn tất. Căn phòng rơi vào tĩnh lặng.
Tôi thấy tim mình siết lại. Không vì vai diễn. Mà vì nỗi đau của một người mẹ mất con.
Thẩm Tinh Hà, xin lỗi anh. Tôi đã mượn danh anh để đổi lấy đường sống. Nhưng cũng xin cảm ơn anh. Nhờ anh… mà con tôi có hy vọng.
Tôi ăn từng muỗng yến chưng bà đút. Vị ngọt dịu. Nhưng trong lòng… đắng chát.
Càng được đối xử tử tế, cái bóng của lời nói dối càng đè nặng lên vai tôi.
Sau bữa ăn, tôi được đưa lên lầu.
Phòng của Thẩm Tinh Hà. Từ nay con cứ ở đây.
Không gian tĩnh lặng, sạch sẽ, lạnh màu đen – trắng – xám. Mọi thứ đều được giữ nguyên, như chưa từng có ai dọn chạm.
“Sau khi nó mất, mẹ không đành lòng động vào bất cứ thứ gì.”
Tôi gật đầu, nghẹn họng.
Tôi nằm xuống giường.
Chăn gối sạch sẽ, thơm mùi nắng. Căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ nhịp tim mình.
Tôi ôm bụng.
Con à, chúng ta được cứu rồi. Mẹ sẽ liều tất cả.
Chỉ cần sống tiếp.
Dù có phải trả giá bằng cả đời nói dối.
Tiếng gõ cửa đánh thức tôi. Là chị Vương.
“Cô Giang, bữa tối đã chuẩn bị xong.”
Tôi xuống lầu. Bàn ăn dài bày kín món ngon. Văn Bội Lan đã ngồi vào ghế chủ tọa.
Bên cạnh bà—là một cô gái trẻ.
Vừa thấy tôi, cô ta lập tức đứng dậy, cười ngọt như mật:
“Chị là Giang Nguyệt đúng không?”
Chiếc váy hồng nhạt. Tóc dài buông xoã. Ánh mắt long lanh đầy thiện cảm.
Tôi khẽ gật đầu.
“Em là Hứa An An, bạn thân nhất của Tinh Hà.”
Cô ta bước tới, nắm lấy tay tôi. Giọng nhẹ nhàng. Bàn tay lạnh ngắt.
Nhưng ánh mắt lại nóng rực.
Một ánh mắt… đang dò xét, đang đề phòng.
Trực giác nói với tôi—
Hứa An An là thử thách đầu tiên.
Cô ta không tin tôi.
Cách để đọc full truyện ( Chắc chắn đọc được , nếu làm đúng như hướng dẫn ạ )
Bước 1 : Lai bài viết
Bước 2 : Để lại một lời nhận xét góp ý , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ.
Linh đọc full sẽ có sau 30 phút
Hứa An An siết chặt tay Giang Nguyệt, nụ cười vẫn ngọt ngào nhưng đôi mắt như muốn xuyên thủng lớp mặt nạ của Giang Nguyệt.
“Giang Nguyệt này,” Hứa An An lên tiếng, kéo Giang Nguyệt ngồi xuống cạnh mình. “Em nghe dì Văn kể, chị và Tinh Hà quen nhau đã lâu lắm rồi, phải không?”
Giang Nguyệt cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cô ta đang cố gắng thăm dò. Hứa An An không tin vào câu chuyện này.
Văn Bội Lan ngồi đối diện, ánh mắt trìu mến nhìn Giang Nguyệt. Bà không nhận ra sự căng thẳng ngầm giữa hai cô gái trẻ.
“Mẹ, con kể cho An An nghe rồi,” Văn Bội Lan nói. “Là Tinh Hà muốn giữ bí mật mà.”
Hứa An An cười khẽ, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào Giang Nguyệt, chờ đợi câu trả lời. Cô ta muốn nghe chính Giang Nguyệt nói ra.
Giang Nguyệt hít một hơi thật sâu, nặn ra một nụ cười gượng gạo.
“Dạ… đúng vậy ạ,” Giang Nguyệt đáp, giọng hơi run. “Bọn cháu… quen nhau cũng mới đây thôi ạ…”
Cô cố ý nói mơ hồ, tránh né câu hỏi cụ thể về thời gian.
Hứa An An nhướng mày, vẻ mặt không đổi nhưng trong lòng đã có đánh giá. “Mới đây thôi ạ?” Cô ta nhắc lại, giọng điệu ẩn ý. “Thế mà Tinh Hà chưa bao giờ nhắc tới chị với em.”
Bầu không khí bỗng trở nên nặng nề. Văn Bội Lan nhìn hai người, bà dường như cảm nhận được điều gì đó bất thường nhưng không thể nắm bắt. Bà nhìn Hứa An An, rồi lại nhìn Giang Nguyệt, ánh mắt mang theo chút bối rối.
Giang Nguyệt biết mình phải trả lời khéo léo. Một sơ suất nhỏ cũng có thể phá hỏng tất cả.
“Tinh Hà… anh ấy muốn tạo bất ngờ cho mọi người,” Giang Nguyệt nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể. “Với lại, anh ấy cũng không muốn em lo lắng khi mới bắt đầu mối quan hệ.”
Hứa An An bật cười nhẹ, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. “Vậy sao? Em cứ tưởng Tinh Hà có chuyện gì cũng đều kể cho em nghe hết chứ.” Giọng cô ta đầy vẻ hoài nghi và giễu cợt ngầm. “Ai mà ngờ được, anh ấy lại giấu một cô bạn gái xinh đẹp như chị Giang Nguyệt này.”
Cô ta vẫn nắm chặt tay Giang Nguyệt, như thể đang kiểm soát, hoặc đơn giản là không muốn buông ra.
Giang Nguyệt cảm thấy sự lạnh lẽo từ bàn tay Hứa An An truyền đến, không khác gì một lời cảnh báo. Cô ta đang bị bủa vây, và Hứa An An sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Thử thách này, còn khó hơn cô tưởng rất nhiều.
Hứa An An vẫn không buông tay Giang Nguyệt. Nụ cười trên môi cô ta càng sâu hơn, nhưng ánh mắt lại như viên đá lạnh, không chút thiện cảm. Hứa An An dứt khoát kéo chiếc ghế gần hơn, sát cạnh Giang Nguyệt, gần như không chừa một khoảng cách.
“Vậy chị Giang Nguyệt này,” Hứa An An bắt đầu, giọng điệu đầy vẻ dò xét. “Chị và Tinh Hà đã hẹn hò lâu đến thế, chắc hẳn chị biết rõ tất cả sở thích, thói quen riêng tư của anh ấy đúng không? Ví dụ như, anh ấy có thói quen nghiện ăn kem dâu vào giữa đêm không? Hay là, anh ấy nhất định phải đọc sách trước khi ngủ?”
Giang Nguyệt cảm thấy đầu óc quay cuồng. Cô ta đang cố tình làm khó cô. Những câu hỏi này không phải ai cũng biết, ngay cả những người bạn thân thiết nhất cũng chưa chắc đã tường tận. Giang Nguyệt không biết gì về Thẩm Tinh Hà cả, ngoài những thông tin cơ bản nhất. Cô nuốt khan, nụ cười gượng gạo trên môi cứng đờ.
“À… thì…” Giang Nguyệt ấp úng, cố gắng tìm kiếm từ ngữ phù hợp. “Thẩm Tinh Hà… anh ấy là người khá kín đáo. Bọn cháu… bọn cháu thường cùng nhau đi dạo, xem phim… Những sở thích riêng tư thì… anh ấy ít khi chia sẻ lắm.”
Giang Nguyệt cố gắng giữ giọng điềm tĩnh, bịa ra những câu chuyện chung chung nhất có thể, tránh đi vào bất kỳ chi tiết cụ thể nào. Cô thầm cầu mong bà Văn Bội Lan sẽ lên tiếng giúp đỡ. Một giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương Giang Nguyệt.
Văn Bội Lan ngồi đối diện, bà nheo mắt nhìn Giang Nguyệt, rồi lại nhìn Hứa An An, trong lòng có chút bối rối. Bà cảm nhận được sự căng thẳng ngầm giữa hai cô gái, nhưng không thể hiểu rõ nguyên nhân. Bà chỉ nghĩ Hứa An An đang quá quan tâm đến người bạn đã khuất của mình.
Hứa An An cười khẽ, âm điệu đầy vẻ châm chọc. “Thật sao? Em lại cứ tưởng Tinh Hà có chuyện gì cũng đều kể cho em nghe hết chứ. Ngay cả việc anh ấy rất ghét màu hồng, nhưng lại thích sưu tầm những món đồ nhỏ xíu màu hồng, em cũng biết mà.” Cô ta dừng lại, chờ đợi phản ứng từ Giang Nguyệt, đôi mắt lấp lánh sự tinh quái. “À, còn nữa, Tinh Hà chỉ uống cà phê không đường, và phải là cà phê rang xay nguyên hạt từ Brazil, chị biết không?”
Mỗi câu Hứa An An nói ra như một mũi dao đâm thẳng vào tâm trí Giang Nguyệt. Cô cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở. Hứa An An đang cố ý dồn ép cô vào đường cùng, phơi bày sự giả dối của Giang Nguyệt. Cô không thể bịa ra được nữa. Tim Giang Nguyệt đập thình thịch, một cảm giác hoảng loạn dâng lên. Cô nhìn sang Văn Bội Lan, ánh mắt van cầu sự giúp đỡ, chỉ cần một lời nói từ bà cũng có thể cứu vãn tình hình.
Giang Nguyệt câm nín, cổ họng khô khốc. Cô không thể nói thêm bất cứ điều gì. Hứa An An đã thành công đẩy cô vào chân tường, ánh mắt đầy thách thức. Cả căn phòng như chìm trong sự im lặng ngột ngạt, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc nặng nề. Giang Nguyệt cảm thấy mồ hôi ướt đẫm lưng áo, cô gần như không thể thở nổi. Tim cô đập rộn ràng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Văn Bội Lan từ nãy giờ vẫn im lặng quan sát, ánh mắt bà tinh tường lướt qua vẻ mặt trắng bệch của Giang Nguyệt và nụ cười sắc lạnh của Hứa An An. Dù không hoàn toàn hiểu hết ẩn ý sâu xa, nhưng bà Văn Bội Lan vẫn nhận ra không khí đang căng thẳng đến cực độ. Sự đối đầu ngầm giữa hai cô gái khiến bà cảm thấy khó chịu. Nhìn Giang Nguyệt đang yếu ớt cúi đầu, bà Văn Bội Lan thở dài, quyết định can thiệp.
“An An, để Giang Nguyệt nghỉ ngơi đi con,” Văn Bội Lan cất tiếng, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng lại mang theo chút uy quyền không thể chối cãi. “Con bé mới về nhà, lại đang mang thai. Con không nên làm khó nó quá.”
Bà Văn Bội Lan đứng dậy, tiến đến bên Giang Nguyệt. Bàn tay bà ấm áp, dịu dàng đặt lên mái tóc Giang Nguyệt, nhẹ nhàng xoa đầu cô. Ánh mắt bà nhìn Giang Nguyệt đầy sự bảo bọc, như thể cô là một đứa con gái yếu đuối cần được che chở. Hành động của bà Văn Bội Lan như một cơn mưa rào giữa sa mạc khô cằn, cứu Giang Nguyệt khỏi vũng lầy hoảng loạn. Một làn sóng nhẹ nhõm đột ngột tràn qua Giang Nguyệt, nhưng ngay sau đó, một cảm giác tội lỗi nặng trĩu lại dâng lên. Cô đang lợi dụng lòng tốt và sự tin tưởng của người phụ nữ này.
Văn Bội Lan nhìn Giang Nguyệt với ánh mắt trìu mến. Giang Nguyệt miễn cưỡng ngẩng đầu, bắt gặp sự lo lắng và dịu dàng trong đôi mắt bà Văn Bội Lan. Cảm giác tội lỗi như một gọng kìm siết chặt trái tim cô. Cô gật đầu nhẹ, cố nặn ra một nụ cười yếu ớt, rồi khẽ thốt lên: “Con cảm ơn mẹ.”
Bữa tối nhanh chóng kết thúc trong bầu không khí nặng nề. Văn Bội Lan sau đó rời đi để giải quyết công việc. Giang Nguyệt đứng dậy, định xin phép lên phòng nghỉ ngơi, mệt mỏi rã rời cả về thể xác lẫn tinh thần. Cô chỉ muốn nhanh chóng trốn vào căn phòng xa lạ, đối mặt với sự thật phũ phàng mà cô đang cố gắng xây dựng.
Nhưng Hứa An An không dễ dàng từ bỏ. Ngay khi Giang Nguyệt vừa đặt tay lên thành ghế, Hứa An An đã bước đến, chặn ngang lối đi của cô. Trên môi cô ta nở một nụ cười nửa miệng, ánh mắt lấp lánh sự tinh quái và đầy thách thức.
“Chị Giang Nguyệt, chị định lên phòng sao?” Hứa An An hỏi, giọng điệu ngọt ngào đến rợn người. “Đừng vội thế chứ. Chị mới về đây, chắc hẳn chưa quen với biệt thự của Thẩm Tinh Hà. Để An An dẫn chị đi tham quan một vòng nhé? Chị biết đấy, biệt thự này rộng lắm, có khi chị còn lạc đường ấy chứ.”
Giang Nguyệt lập tức cảnh giác. Cô biết rõ Hứa An An không có ý tốt. Cô ta đang cố tình tìm cách gây sự, muốn đẩy cô vào thế khó. “Không cần đâu, An An,” Giang Nguyệt cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Chị hơi mệt, muốn nghỉ ngơi sớm một chút.”
“Ôi dào, mệt gì chứ? Chị đang mang thai mà, cần phải đi lại cho khỏe khoắn chứ,” Hứa An An không chịu buông tha, ánh mắt càng thêm phần mỉa mai. “Với lại, đây là nhà của Thẩm Tinh Hà, cũng là nhà của chị mà. Chị phải nắm rõ từng ngóc ngách chứ. Hay chị sợ… có gì đó không muốn cho An An thấy?”
Lời nói của Hứa An An như một nhát dao đâm thẳng vào nỗi lo sợ thầm kín của Giang Nguyệt. Cô ta đang ám chỉ điều gì? Giang Nguyệt không dám nghĩ sâu hơn, nhưng cô biết mình không thể từ chối nếu không muốn mọi chuyện trở nên tệ hơn. Một dự cảm không lành dâng lên trong lòng, nặng trĩu. Hứa An An đang gài bẫy, và Giang Nguyệt biết mình không có lựa chọn nào khác ngoài việc bước vào cái bẫy đó.
“Được thôi,” Giang Nguyệt thở dài, cố gắng che giấu sự lo lắng của mình. “Vậy thì làm phiền em dẫn chị đi xem.”
Hứa An An mỉm cười đắc thắng, quay người bước đi, dáng vẻ như một nữ chủ nhân thực thụ của căn biệt thự. Giang Nguyệt miễn cưỡng bước theo sau, từng bước chân nặng trĩu. Hứa An An dẫn cô qua một hành lang dài, nơi ánh sáng lờ mờ hắt vào từ những ô cửa sổ lớn, rồi dừng lại trước một cánh cửa gỗ sẫm màu.
“Đây là căn phòng đặc biệt của Tinh Hà,” Hứa An An nói, giọng điệu chuyển sang sự trịnh trọng giả tạo, pha lẫn chút u buồn giả tạo. Cô ta đẩy nhẹ cánh cửa, để lộ một không gian rộng lớn, ngập tràn ánh sáng và những kỷ vật.
Giang Nguyệt bước vào, mắt cô lập tức bị thu hút bởi những bức ảnh treo kín tường. Đó là một căn phòng trưng bày, mỗi bức ảnh là một khoảnh khắc sống động của Thẩm Tinh Hà. Từ những bức chân dung nghệ thuật, những bức ảnh du lịch khắp nơi trên thế giới, đến những bức ảnh ghi lại niềm đam mê thể thao mạo hiểm của anh. Tinh Hà trong ảnh hiện lên đầy sức sống, nụ cười rạng rỡ và ánh mắt luôn ánh lên sự thách thức.
Hứa An An chậm rãi bước đi, tay lướt nhẹ qua từng khung ảnh như thể đang vuốt ve một ký ức. Giang Nguyệt đi sau cô ta, cảm thấy mình như một kẻ xâm nhập, hoàn toàn lạc lõng giữa thế giới của một người đã khuất mà cô chưa từng hiểu rõ. Trái tim cô nặng trĩu bởi cảm giác tội lỗi, bởi mỗi bức ảnh đều nhắc nhở cô về lời nói dối lớn mà cô đang gánh vác.
Cuối cùng, Hứa An An dừng lại trước một bức ảnh lớn nhất, đặt ở vị trí trung tâm của căn phòng. Trong ảnh, Thẩm Tinh Hà đang mặc bộ đồ bay, gương mặt anh rạng ngời, hai tay dang rộng giữa không trung bao la, phía sau là chiếc dù lượn đầy màu sắc, như một cánh chim khổng lồ đang sải cánh. Đó là hình ảnh của tự do, của sự mạo hiểm, và cũng là hình ảnh cuối cùng về cuộc đời anh.
Hứa An An đưa tay chạm nhẹ vào bức ảnh, ánh mắt cô ta chợt tối sầm lại. “Chị Giang Nguyệt còn nhớ Tinh Hà đã liều lĩnh thế nào không?” Giọng cô ta nghe như một tiếng thở dài nặng nề, nhưng ẩn chứa một sự sắc lạnh khó tả. “Anh ấy yêu môn thể thao này hơn cả mạng sống của mình. Chị có từng khuyên ngăn nó bỏ môn thể thao đó chưa? Chị có từng lo lắng cho nó đến mất ăn mất ngủ khi nó cứ lao vào những trò mạo hiểm đó không?”
Câu hỏi của Hứa An An như một nhát dao đâm thẳng vào tim Giang Nguyệt. Cô cứng người, cổ họng nghẹn ứ, không tài nào thốt lên được lời nào. Đứng trước bức ảnh của Thẩm Tinh Hà, đứng trước sự đau khổ (dù là giả tạo) của Hứa An An, Giang Nguyệt nhận ra mình là một kẻ hoàn toàn xa lạ. Cô chưa từng quen biết Thẩm Tinh Hà, chưa từng ở bên anh, chưa từng có cơ hội khuyên ngăn hay lo lắng cho anh. Mọi lời nói dối của cô đều trở nên trơ trẽn và vô nghĩa trước sự thật nghiệt ngã này. Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng, chỉ có tiếng Giang Nguyệt cố gắng hít thở. Cô biết mình đã rơi vào cái bẫy hoàn hảo của Hứa An An.
Giang Nguyệt cứng người, cổ họng nghẹn ứ, không tài nào thốt lên được lời nào. Đứng trước bức ảnh của Thẩm Tinh Hà, đứng trước sự đau khổ (dù là giả tạo) của Hứa An An, Giang Nguyệt nhận ra mình là một kẻ hoàn toàn xa lạ. Cô chưa từng quen biết Thẩm Tinh Hà, chưa từng ở bên anh, chưa từng có cơ hội khuyên ngăn hay lo lắng cho anh. Mọi lời nói dối của cô đều trở nên trơ trẽn và vô nghĩa trước sự thật nghiệt ngã này. Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng, chỉ có tiếng Giang Nguyệt cố gắng hít thở. Cô biết mình đã rơi vào cái bẫy hoàn hảo của Hứa An An.
Giang Nguyệt cảm thấy đầu óc quay cuồng, nhưng cô buộc mình phải nhanh chóng tìm cách thoát thân. “Em… em đã khuyên nhiều lần,” Giang Nguyệt cuối cùng cũng thốt lên được, giọng nói run rẩy đến mức khó tin. Cô đưa tay lên che mặt, những ngón tay dài mảnh che đi nửa khuôn mặt đang cố gắng nặn ra vẻ đau khổ. “Nhưng anh ấy cứ nói là phải sống hết mình… phải cháy hết mình với đam mê… Anh ấy nói cuộc đời ngắn ngủi, không nên để phí hoài bất cứ giây phút nào… nghĩ đến anh ấy em lại đau lòng quá…”
Cô giả vờ khóc nấc, bờ vai khẽ rung lên. Trong lòng Giang Nguyệt lúc này rối bời, một bên là nỗi sợ hãi bị vạch trần, một bên là sự ghê tởm chính bản thân mình vì đã phải diễn trò tệ hại này. Cô biết Hứa An An đang dõi theo từng cử chỉ của mình, ánh mắt sắc lẹm ấy như muốn xuyên thấu mọi lớp mặt nạ. Nhưng Giang Nguyệt không có lựa chọn nào khác, cô phải diễn cho đạt, phải khiến người phụ nữ đứng trước mặt tin vào sự đau khổ giả tạo này. Cô siết chặt tay, cảm thấy từng thớ thịt trên mặt mình đang gồng cứng, cố gắng nín thở để những tiếng nấc nghe chân thực hơn.
Hứa An An im lặng quan sát Giang Nguyệt một lúc lâu, ánh mắt sắc như dao găm cứa vào từng thớ thịt trên mặt Giang Nguyệt. Cô ta không nói thêm lời nào về Thẩm Tinh Hà, cũng không nhắc lại những ký ức mà Giang Nguyệt đã “quên”. Chỉ có ánh nhìn lạnh lẽo, dò xét ấy là không rời khỏi khuôn mặt đang gồng mình diễn kịch của Giang Nguyệt. Giang Nguyệt cố gắng nín thở, cảm nhận từng giây phút trôi qua như một cực hình. Cô biết Hứa An An đang cân nhắc, đánh giá từng cử chỉ, từng giọt nước mắt khô khốc của mình.
Cuối cùng, Hứa An An cất tiếng, giọng điệu vẫn trầm lạnh như băng, nhưng lại mang theo một ý vị khó lường. “Chị Giang Nguyệt hãy cố gắng nhớ thật kỹ mọi thứ về Tinh Hà nhé.” Cô ta tiến thêm một bước, đôi mắt không chớp. “Kỷ niệm là thứ quý giá nhất, đặc biệt là khi người ta không còn nữa.”
Giang Nguyệt chợt rùng mình, sống lưng lạnh toát. Câu nói của Hứa An An không phải là một lời an ủi, mà như một lời cảnh cáo ngầm, một mũi dao vô hình đâm thẳng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của Giang Nguyệt. Hứa An An đang ám chỉ điều gì? Liệu cô ta đã biết sự thật? Hay đây chỉ là một phép thử? Giang Nguyệt cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang siết chặt trái tim mình.
Hứa An An quay lưng bước đi, bóng cô ta khuất dần sau cánh cửa. Giang Nguyệt đứng bất động một lúc lâu, cảm giác căng thẳng như dây đàn cuối cùng cũng được giải tỏa, nhưng sự mệt mỏi lại ập đến tức thì. Cơn ớn lạnh vẫn còn vương vấn trên sống lưng Giang Nguyệt. Cô biết, Hứa An An không hề dễ đối phó.
Giang Nguyệt khẽ thở dốc, từng bước chân nặng nhọc quay trở lại Phòng của Thẩm Tinh Hà. Cánh cửa vừa đóng sập lại, cô lập tức buông mình xuống chiếc giường lớn. Cơ thể Giang Nguyệt mềm nhũn, rã rời, tựa như một con rối bị cắt đứt dây. Cô nằm ngửa, nhìn trân trân lên trần nhà trắng toát, hơi thở vẫn còn gấp gáp. Cả căn phòng rộng lớn dường như đang nuốt chửng lấy cô, và mỗi món đồ trong đó đều là một ẩn số.
Giang Nguyệt nhắm mắt lại, cảm nhận sự cô độc và áp lực đang đè nặng. Cô biết, mình không thể cứ thế này mãi. Hứa An An đã gieo rắc một nỗi sợ hãi mới. Cô phải hành động.
Giang Nguyệt bật dậy, đôi mắt mệt mỏi nhưng ánh lên sự quyết tâm. Cô nhìn quanh căn phòng, quan sát từng chi tiết nhỏ. Trên bàn học là một chồng sách, một chiếc máy tính. Kệ sách đầy ắp đủ loại tác phẩm, từ văn học cổ điển đến sách chuyên ngành thể thao mạo hiểm. Một bức tường treo đầy ảnh Thẩm Tinh Hà với những nụ cười tươi rói khi tham gia các môn thể thao khắc nghiệt. Cô nhận ra mình phải tìm hiểu thật nhanh và thật kỹ về Thẩm Tinh Hà. Mỗi chi tiết nhỏ đều có thể là mấu chốt để hoàn thiện vai diễn, để không bị bất kỳ ai nghi ngờ.
Giang Nguyệt đặt tay lên bụng bầu đang lớn dần, một ánh nhìn kiên định lướt qua. “Mình không thể để bị lộ,” Giang Nguyệt thì thầm, giọng nói khẽ nhưng chứa đầy sự kiên cường. “Không thể để bị lộ, vì con.” Cô lập tức bắt đầu lục lọi, tìm kiếm những gì có thể giúp cô hiểu rõ hơn về người đã khuất, người cô đang giả làm người yêu.
Giang Nguyệt bước đến chiếc bàn học bằng gỗ sẫm màu, đôi mắt cô lướt qua từng ngăn kéo. Tay Giang Nguyệt khẽ chạm vào tay nắm, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Cô kéo nhẹ ngăn kéo trên cùng, bên trong chỉ có vài tập tài liệu và bút viết. Không có gì đặc biệt. Giang Nguyệt tiếp tục với ngăn kéo thứ hai, rồi thứ ba, mỗi lần mở ra là một sự thất vọng nhỏ.
Cho đến khi bàn tay Giang Nguyệt chạm vào ngăn kéo dưới cùng, một ngăn kéo trông có vẻ cũ kỹ hơn, hơi kẹt. Giang Nguyệt dùng chút lực, cánh cửa gỗ bật mở với tiếng kẽo kẹt khẽ. Bên trong, một cuốn sổ tay bọc da đã sờn màu nằm gọn ghẽ, khác hẳn với vẻ ngăn nắp của những thứ còn lại trong phòng. Tim Giang Nguyệt đập mạnh một nhịp. Cô nhận ra đó là một cuốn nhật ký.
Giang Nguyệt khẽ run rẩy, rút cuốn nhật ký ra khỏi ngăn kéo. Cuốn sổ lạnh lẽo trong tay cô, mang theo một cảm giác nặng trĩu. Cảm giác như Giang Nguyệt đang cầm trên tay một phần linh hồn của Thẩm Tinh Hà, một thế giới riêng tư mà anh đã cất giấu cẩn thận. Việc xâm phạm vào nó khiến Giang Nguyệt cảm thấy tội lỗi, nhưng sự cần thiết phải sống sót lớn hơn tất cả.
Giang Nguyệt hít sâu một hơi, bàn tay cô lật trang đầu tiên. Những dòng chữ viết tay cẩn thận, nét mực đã hơi phai màu hiện ra trước mắt Giang Nguyệt. Đây là Thẩm Tinh Hà. Cô bắt đầu đọc.
“Ngày X tháng Y năm Z… Hôm nay, mình lại hoàn thành thử thách nhảy dù từ độ cao kỷ lục. Cảm giác gió rít bên tai, trái đất nhỏ dần dưới chân thật tuyệt vời. Mẹ lại lo lắng, nhưng làm sao bà hiểu được niềm đam mê này?”
Giang Nguyệt nhíu mày. Thẩm Tinh Hà thật sự yêu thích cảm giác mạnh.
Cô đọc tiếp, những dòng chữ miêu tả chi tiết các môn thể thao mạo hiểm mà anh tham gia, cảm giác chinh phục giới hạn bản thân. Đôi khi, xen lẫn vào đó là những đoạn ngắn ngủi về việc anh thích đọc sách triết học cổ điển, hay những lần anh ghé thăm viện bảo tàng một mình.
“Mẹ luôn muốn mình theo con đường kinh doanh, nhưng mình lại tìm thấy sự bình yên trong những chuyến phiêu lưu, và cả trong những câu chuyện cổ xưa…”
Giang Nguyệt khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa. Hóa ra Thẩm Tinh Hà không chỉ là một kẻ ưa mạo hiểm như cô tưởng tượng từ những bức ảnh. Anh có một tâm hồn sâu sắc hơn, một sự mâu thuẫn giữa kỳ vọng gia đình và khao khát cá nhân. Những chi tiết nhỏ này, từng chút một, đang vẽ nên một bức chân dung rõ ràng hơn về người đàn ông đã khuất. Giang Nguyệt ghi nhớ từng câu chữ, từng nét tính cách. Đây chính là chìa khóa.
Giang Nguyệt lật sang những trang tiếp theo, ánh mắt không ngừng quét qua từng dòng chữ, như một kẻ thám tử đang tìm kiếm manh mối. Cô cần hiểu Thẩm Tinh Hà, để trở thành Thẩm Tinh Hà.
Giang Nguyệt tiếp tục lật những trang nhật ký đã ố vàng, đôi mắt cô không ngừng quét qua từng dòng chữ, cố gắng hấp thụ mọi chi tiết. Cô đọc về Hứa An An, người bạn thân thiết nhất của Thẩm Tinh Hà, người đã cùng anh trải qua vô số cuộc phiêu lưu, từ những đỉnh núi tuyết phủ đến những khu rừng rậm hoang sơ. Những ghi chép đầy ắp những câu chuyện cười, những lời tâm sự chân thành, cho thấy một tình bạn sâu sắc, không vụ lợi. Giang Nguyệt ghi nhớ cái tên Hứa An An, biết rằng đây có thể là một mối liên kết quan trọng.
Những trang tiếp theo kể về những nơi Thẩm Tinh Hà đã từng đặt chân đến. Từ những bãi biển vắng lặng ở Maldives, nơi anh tìm thấy sự bình yên, đến những con hẻm nhỏ ở Rome, nơi anh lang thang hàng giờ chỉ để cảm nhận kiến trúc và lịch sử. Anh không chỉ là một kẻ ưa mạo hiểm, mà còn là một lữ khách khao khát khám phá, một tâm hồn nghệ sĩ ẩn giấu. Giang Nguyệt cảm thấy choáng ngợp trước thế giới rộng lớn mà Thẩm Tinh Hà đã đi qua, và nhận ra mình cần phải nhớ từng con đường, từng địa danh, như thể chúng là của chính cô.
Ước mơ của Thẩm Tinh Hà cũng dần hiện rõ. Không chỉ là chinh phục những thử thách khắc nghiệt, anh còn ấp ủ mong muốn mở một quán cà phê sách nhỏ, nơi anh có thể dành cả ngày để đọc và viết. Anh khao khát một cuộc sống giản dị hơn, thoát khỏi gánh nặng kỳ vọng của gia đình. Một sự tương phản cay đắng hiện lên trong tâm trí Giang Nguyệt: một người có tất cả nhưng lại tìm kiếm sự bình yên trong những điều nhỏ bé, còn cô, không có gì, lại phải đóng giả một cuộc đời hào nhoáng.
Thậm chí, những dòng nhật ký còn hé lộ món ăn yêu thích của anh: không phải sơn hào hải vị, mà là món mì vằn thắn gia truyền của một quán ăn nhỏ trong khu phố cổ. Anh miêu tả vị ngon đậm đà, sợi mì dai giòn và hương vị quen thuộc của tuổi thơ. Giang Nguyệt nhẩm đi nhẩm lại, cố gắng khắc sâu vào trí nhớ. Từng chi tiết, dù nhỏ nhặt nhất, đều là vũ khí giúp cô tồn tại.
Đêm dần trôi. Ánh trăng đã lặn, và những tia nắng đầu tiên của bình minh đã bắt đầu hé rạng qua khung cửa sổ. Giang Nguyệt vẫn miệt mài đọc, đôi mắt cô thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng tinh thần lại căng như dây đàn. Cuốn nhật ký như một cuốn bách khoa toàn thư về Thẩm Tinh Hà, và cô đang cố gắng nuốt trọn từng chữ.
Càng đọc, Giang Nguyệt càng cảm thấy một sự nặng trĩu vô hình đè lên vai mình. Cô đang xâm phạm vào một thế giới riêng tư, đang cố gắng đóng một vai diễn quá sức chân thật. Thẩm Tinh Hà, qua những dòng chữ này, trở nên sống động hơn bao giờ hết, và điều đó khiến tội lỗi trong lòng Giang Nguyệt càng thêm chồng chất. Cô biết, mình đang bị cuốn sâu hơn vào vở kịch dối trá này, và không có đường lùi. Giang Nguyệt gập cuốn nhật ký lại, đặt nó trở về ngăn kéo. Hít sâu một hơi, cô tự nhủ, đây là con đường duy nhất.
Sáng hôm sau, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua ô cửa sổ, đánh thức Giang Nguyệt. Cô mở mắt, cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực hằn sâu trong từng thớ thịt, hậu quả của một đêm không ngủ. Nhưng đồng thời, trong ánh mắt cô lại ánh lên sự quyết tâm, như một lưỡi dao sắc bén đã được mài giũa. Cuốn nhật ký của Thẩm Tinh Hà đã trở thành tấm bản đồ, và cô giờ đây đã sẵn sàng cho cuộc hành trình đầy dối trá.
Giang Nguyệt đứng dậy, bước xuống giường với đôi chân nặng trĩu. Cô chỉnh trang lại trang phục, cố gắng che đi quầng thâm dưới mắt bằng một nụ cười gượng gạo. Xuống đến phòng khách, bà Văn Bội Lan đã ngồi ở bàn ăn, gương mặt lộ rõ vẻ ưu tư. Bà đặt tách trà xuống, ánh mắt đầy lo lắng nhìn Giang Nguyệt.
“Con không ngủ được sao, Giang Nguyệt?” Bà Văn Bội Lan hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự quan tâm. “Trông con có vẻ mệt mỏi lắm. Có chuyện gì buồn phiền trong lòng con sao?”
Giang Nguyệt khẽ lắc đầu, cố gắng nở một nụ cười mệt mỏi nhưng chân thành nhất có thể. Trong đầu cô, từng chi tiết về Thẩm Tinh Hà, về những kỷ niệm “giả” của họ, đang xếp hàng ngay ngắn. Cô biết mình phải diễn tròn vai, phải hóa thân thành một người phụ nữ đang đau khổ vì mất đi tình yêu.
“Dạ không ạ,” Giang Nguyệt nói, giọng cô hơi khàn, như thể đã khóc rất nhiều. “Chỉ là… con nhớ Tinh Hà quá thôi ạ.”
Cô đưa tay khẽ chạm vào bụng mình, một cử chỉ vô thức nhưng đầy ý nghĩa, như thể đang tìm kiếm sự an ủi từ đứa con còn chưa chào đời. Ánh mắt cô chợt thoáng qua sự trống rỗng, một cái nhìn đau khổ đủ để thuyết phục bất cứ ai về nỗi mất mát mà cô đang gánh chịu. Giang Nguyệt thầm nghĩ, bà Văn Bội Lan sẽ tin cô. Bà phải tin cô.
Bà Văn Bội Lan nhìn Giang Nguyệt, ánh mắt dịu đi thấy rõ. Bà không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, như thể đã hiểu thấu nỗi lòng của Giang Nguyệt. Không khí trong phòng ăn bỗng trở nên nặng nề bởi sự im lặng đầy cảm thông.
Chị Vương nhẹ nhàng đặt đĩa thức ăn lên bàn. Bà Văn Bội Lan cầm lấy chiếc nĩa, nhưng tay bà vẫn còn run nhẹ. Bà nhìn Giang Nguyệt, rồi đột nhiên, bà đưa tay vào túi áo choàng. Giang Nguyệt chợt nín thở, không biết bà định làm gì.
Bà Văn Bội Lan rút ra một chiếc hộp nhung màu xanh đậm, nhỏ nhắn nhưng đầy vẻ sang trọng. Bà mở hộp. Một ánh sáng lấp lánh chói mắt lập tức thu hút mọi sự chú ý. Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương lớn, viên chủ lấp lánh như một ngôi sao nhỏ, được bao quanh bởi vô số hạt kim cương li ti.
“Đây là nhẫn đính hôn của Tinh Hà,” Bà Văn Bội Lan nói, giọng bà hơi run, “và mẹ muốn con đeo nó.”
Giang Nguyệt sững sờ. Đôi mắt cô mở to, nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn đang được đưa về phía mình. Toàn thân cô cứng đờ, không dám tin vào những gì đang diễn ra. Chiếc nhẫn lấp lánh dưới ánh đèn, mang theo một sức nặng vô hình đè nén lên Giang Nguyệt. Cảm giác áp lực từ chiếc nhẫn không chỉ đến từ giá trị vật chất của nó, mà còn là từ ý nghĩa sâu xa mà nó đại diện. Nó không chỉ là một món trang sức, mà là một lời tuyên bố, một sợi dây vô hình đang siết chặt cô vào vai diễn này.
Giang Nguyệt run rẩy đưa tay ra đón lấy chiếc nhẫn. Cô cảm thấy nó nặng trĩu trên lòng bàn tay, nặng như một lời thề nguyền, một gánh nặng mà cô chưa bao giờ dự liệu. Chiếc nhẫn lạnh buốt, nhưng lại khiến cả cơ thể Giang Nguyệt nóng bừng. Vai diễn của cô, tưởng chừng chỉ là một màn kịch tạm bợ để sinh tồn, giờ đây đang trở thành một phần của thực tại, chân thật hơn bao giờ hết. Cô sắp trở thành “vợ sắp cưới” của một người đã khuất, với một sợi dây liên kết không thể chối bỏ này. Một tia sợ hãi chợt lướt qua trong lòng Giang Nguyệt. Cô biết, mình đã không còn đường lui nữa rồi.
Giang Nguyệt run rẩy đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út. Kim cương lấp lánh như muốn thiêu đốt da thịt cô. Chiếc nhẫn vừa vặn một cách kỳ lạ, như thể nó được làm ra để dành cho cô, hay cho vai diễn mà cô đang cố gắng thể hiện. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Giang Nguyệt khi cô nhìn chằm chằm vào món trang sức định mệnh. Bà Văn Bội Lan khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn Giang Nguyệt có vẻ… hài lòng?
Đúng lúc đó, một giọng nói bất ngờ vang lên từ phía cửa phòng ăn.
“Ôi, mẹ Văn Bội Lan, Giang Nguyệt cũng ở đây ạ?”
Giang Nguyệt giật mình ngẩng đầu. Cô nhìn thấy Hứa An An đang đứng ở ngưỡng cửa, trên môi nở một nụ cười tươi tắn nhưng ánh mắt lại như tia laser quét qua cô. Nụ cười ấy chợt tắt hẳn khi ánh mắt Hứa An An rơi vào chiếc nhẫn kim cương đang lấp lánh trên tay Giang Nguyệt.
Vẻ mặt Hứa An An thoáng qua một tia kinh ngạc tột độ, đôi mắt cô ta mở to không tin nổi. Nhưng chỉ trong tích tắc, biểu cảm đó biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng và một nụ cười mỉa mai đến ghê người.
“Chúc mừng chị Giang Nguyệt,” Hứa An An nói, giọng điệu ngọt ngào giả tạo đến mức rợn người. Nụ cười của cô ta không hề chạm tới ánh mắt, chỉ đọng lại trên môi như một lớp mặt nạ. “Chị thật biết cách… khiến mọi người bất ngờ.”
Giang Nguyệt cảm thấy toàn thân đông cứng. Lời nói của Hứa An An như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào lòng cô. Một cảm giác bất an dâng lên, mách bảo rằng rắc rối lớn đã thực sự bắt đầu. Ánh mắt Hứa An An đầy vẻ dò xét và khinh thường, khiến Giang Nguyệt bỗng thấy mình nhỏ bé và dễ bị tổn thương. Cô biết, Hứa An An đã nhận ra điều gì đó, hoặc ít nhất là không hề chấp nhận sự hiện diện của cô.
Giang Nguyệt cảm thấy toàn thân đông cứng. Lời nói của Hứa An An như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào lòng cô. Một cảm giác bất an dâng lên, mách bảo rằng rắc rối lớn đã thực sự bắt đầu. Ánh mắt Hứa An An đầy vẻ dò xét và khinh thường, khiến Giang Nguyệt bỗng thấy mình nhỏ bé và dễ bị tổn thương. Cô biết, Hứa An An đã nhận ra điều gì đó, hoặc ít nhất là không hề chấp nhận sự hiện diện của cô.
Bà Văn Bội Lan ngạc nhiên nhìn Hứa An An, dường như không hiểu ẩn ý trong lời nói. Bà chỉ khẽ nhíu mày.
“An An đấy à? Sao con lại đến đây giờ này?” Bà Văn Bội Lan hỏi, giọng có chút khó hiểu.
Hứa An An lập tức quay sang bà, nụ cười trên môi thay đổi thành vẻ dịu dàng, thân thiết. “Con nhớ dì quá nên ghé qua thôi ạ. Dì ơi, con có chuyện muốn nói riêng với dì một chút, được không ạ?” Ánh mắt cô ta liếc nhanh qua Giang Nguyệt, đầy hàm ý.
Bà Văn Bội Lan nhìn Giang Nguyệt, rồi lại nhìn Hứa An An. Bà có vẻ lưỡng lự nhưng cuối cùng gật đầu. “Được thôi, ra ngoài sofa nói chuyện vậy.”
Giang Nguyệt cúi đầu, giả vờ tập trung vào ly nước trước mặt. Cô cảm thấy rõ ràng Hứa An An đang cố gắng tách cô ra khỏi bà Văn Bội Lan. Cảm giác bị theo dõi và đánh giá khiến Giang Nguyệt khó thở. Cô lắng nghe tiếng bước chân xa dần khỏi phòng ăn.
Ngay khi khuất bóng Giang Nguyệt, Hứa An An kéo bà Văn Bội Lan ngồi xuống ghế sofa mềm mại trong phòng khách. Vẻ mặt tươi cười khi nãy biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự lo lắng hiện rõ.
“Dì à,” Hứa An An thì thầm, giọng hạ thấp, “con thấy cô gái đó có gì đó không ổn.” Cô ta dừng lại một chút, chờ đợi phản ứng từ bà Văn Bội Lan. “Con chưa bao giờ nghe Tinh Hà nhắc đến Giang Nguyệt cả. Một người quan trọng như vậy, lại là người yêu… sao Tinh Hà có thể giữ bí mật kỹ đến thế chứ?”
Bà Văn Bội Lan thở dài, nỗi buồn hiển hiện rõ trong đôi mắt. Bà day day thái dương, giọng nói khẽ run rẩy. “Có thể Tinh Hà muốn giữ bí mật… dù sao, con bé đang mang thai giọt máu của nó.” Nỗi đau mất con trai hòa lẫn với hy vọng về đứa cháu khiến bà không thể phủ nhận Giang Nguyệt. “Dì biết con lo lắng, An An. Nhưng bây giờ, đứa bé là tất cả những gì Tinh Hà để lại.”
Bà Văn Bội Lan nhìn thẳng vào Hứa An An, đôi mắt đượm buồn nhưng giờ đây ánh lên một tia kiên định. “Dì hiểu con lo lắng cho Tinh Hà, An An. Con là bạn thân của nó, dì biết. Nhưng bây giờ, đứa bé là tất cả niềm hy vọng của dì, là giọt máu cuối cùng của Tinh Hà mà dì có được. Dì tin vào Tinh Hà… và dì tin vào Giang Nguyệt. Con bé đã mang đến cho dì hy vọng vào những ngày tháng tưởng chừng đã tuyệt vọng.” Ánh mắt bà trở nên kiên quyết, không cho phép bất kỳ lời hoài nghi nào được thốt ra thêm. Bà chỉ muốn giữ lấy niềm tin mong manh này.
Hứa An An há hốc miệng, mọi lời lẽ đã chuẩn bị sẵn dường như nghẹn lại ở cổ họng. Cô ta trừng mắt nhìn Bà Văn Bội Lan, rồi quay phắt lại nhìn về phía căn phòng nơi Giang Nguyệt đang ở. Một ngọn lửa giận bùng lên trong lòng Hứa An An. Cô ta cảm thấy bị xúc phạm, bị gạt bỏ. Rõ ràng cô ta đã nhìn thấu Giang Nguyệt, nhưng Bà Văn Bội Lan lại mù quáng tin vào một kẻ lừa đảo.
“Dì à!” Hứa An An cố gắng phản bác, giọng đầy vẻ phẫn uất.
“Thôi đi, An An.” Bà Văn Bội Lan phẩy tay, dứt khoát. “Dì đã quyết định rồi. Dì không muốn nghe thêm bất kỳ điều gì nữa.”
Sự lạnh lùng và kiên quyết của Bà Văn Bội Lan như một gáo nước lạnh tạt vào Hứa An An. Cô ta đứng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu vì tức tối. Không còn gì để nói, không còn cách nào để lay chuyển Bà Văn Bội Lan. Hứa An An siết chặt tay, trong lòng thầm nguyền rủa Giang Nguyệt. Cô ta quay lưng lại, bước nhanh ra cửa mà không nói thêm lời nào, để lại Bà Văn Bội Lan một mình trong phòng khách. Tiếng bước chân giận dữ của Hứa An An vang vọng rồi dần mất hút. Bà Văn Bội Lan thở dài, lòng nặng trĩu. Bà biết Hứa An An có ý tốt, nhưng niềm hy vọng vào đứa cháu đã che mờ mọi lý lẽ.
Giang Nguyệt nằm trên giường trong Phòng của Thẩm Tinh Hà, trái tim đập thình thịch. Cô đã nghe rõ mồn một từng lời đối thoại gay gắt giữa Bà Văn Bội Lan và Hứa An An. Tiếng bước chân giận dữ của Hứa An An vừa dứt, theo sau là tiếng thở dài nặng nề của Bà Văn Bội Lan. Một cảm giác nhẹ nhõm len lỏi qua Giang Nguyệt. Bà Văn Bội Lan đã chọn tin cô, chọn tin vào đứa cháu nội sắp chào đời. Đó là một chiến thắng nhỏ, một lá chắn vững chắc cho cô và đứa bé trong biệt thự này.
Nhưng ngay lập tức, Giang Nguyệt siết chặt chiếc nhẫn trên ngón áp út. Chiếc nhẫn bạc, sờn cũ, vốn dĩ không thuộc về Thẩm Tinh Hà, giờ đây lại là biểu tượng duy nhất cho câu chuyện cô đang dựng lên. Ánh mắt Giang Nguyệt trở nên sắc lạnh. Hứa An An không phải là kẻ dễ dàng buông tha. Cô ta đã nhìn thấu sự giả dối, và sự tức giận, thất bại hôm nay chắc chắn sẽ biến thành động lực để cô ta tìm mọi cách lật tẩy Giang Nguyệt. Cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Bí mật về cái thai, về cha đứa bé, và tương lai của con cô – tất cả đều treo lơ lửng, mong manh như sợi tơ trước giông bão. Giang Nguyệt thở hắt ra, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt. Cô biết, để bảo vệ con mình, cô sẽ phải mạnh mẽ hơn, mưu trí hơn bất kỳ ai cô từng nghĩ mình có thể trở thành.
Khi màn đêm buông xuống, bóng tối bao trùm căn phòng của Thẩm Tinh Hà, Giang Nguyệt vẫn ngồi đó, lặng lẽ nhìn về phía chân trời xa xăm. Nỗi sợ hãi vẫn còn, nhưng giờ đây, nó không còn là nỗi sợ hãi đơn độc, vô định. Cô không còn chỉ chiến đấu vì bản thân, vì sự sống sót của một cá nhân lạc lõng giữa cuộc đời. Mỗi quyết định, mỗi bước đi của cô giờ đây đều mang theo một ý nghĩa lớn lao hơn: bảo vệ một sinh linh bé bỏng, vô tội đang lớn dần trong mình. Cuộc đời vốn dĩ không công bằng, và đôi khi, để có thể tồn tại, để nắm bắt lấy một cơ hội mong manh, người ta phải chấp nhận những lựa chọn khắc nghiệt, những vai diễn không phải của chính mình. Sự lương thiện, trong một thế giới khắc nghiệt, đôi khi là một thứ xa xỉ. Giang Nguyệt không biết liệu cô có thể tha thứ cho chính mình vì những lời nói dối, vì sự giả tạo cô đang phải duy trì, nhưng cô biết chắc chắn một điều: vì đứa con, cô sẽ làm tất cả, bất chấp mọi ánh mắt phán xét hay những lời buộc tội. Tương lai là một bức màn sương mù mịt, không ai có thể đoán định. Nhưng qua làn sương ấy, cô vẫn nhìn thấy ánh sáng le lói của hy vọng, của một ngày mai mà cô tin rằng con mình xứng đáng được sống. Hy vọng vào một ngày bình yên, nơi con cô có thể lớn lên trong tình yêu thương và sự an toàn, không phải trải qua những sóng gió, những mất mát mà mẹ nó đã và đang đối mặt. Có lẽ, những gánh nặng này sẽ không biến mất, những vết thương sẽ không lành ngay lập tức, nhưng cô sẽ học cách mang chúng, và biến chúng thành sức mạnh để bước tiếp. Đó là lời hứa cô tự dành cho mình, cho con mình, một lời hứa tĩnh lặng như đêm đen đang dần bao trọn lấy thế giới. Cuộc chiến này có thể đầy gian nan, đầy rẫy hiểm nguy rình rập, nhưng miễn là có con, Giang Nguyệt sẽ không bao giờ gục ngã, không bao giờ từ bỏ.