Bầu không cha, cô gái ‘cưới’ người chết… bất ngờ bị ‘kẻ thù’ vạch trần!

Tôi phát hiện mình đã mang thai 3 tháng.

Vấn đề là… tôi không biết cha đứa bé là ai.

Hôm đó, không hiểu vì sao lại lạc bước vào nghĩa trang.

Lướt qua từng bia mộ lạnh ngắt, tôi dừng lại trước một tấm bia có ảnh người đàn ông trẻ, ánh mắt hiền hòa, gương mặt dịu dàng như ánh sáng buổi sớm.

Tôi quỳ xuống. Ôm lấy bia mộ. Rồi bật khóc như thể thế giới vừa sụp đổ.

Khóc đến mức không còn nhớ vì sao mình khóc.

Bất ngờ, một giọng nói nghẹn ngào vang lên sau lưng:

“Cô gái… cô quen con trai tôi sao?”

Tôi quay đầu.

Một quý bà mặc sườn xám đen, áo choàng lông chồn, trang điểm tỉ mỉ—nay lại lem nhem nước mắt. Bà ấy nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, ánh lên thứ xúc động không thể kìm nén.

Tôi cúi xuống nhìn lại tấm ảnh trên bia.

Người đàn ông ấy… tôi chưa từng gặp.

Tôi đang định giải thích, thì bà đã lao đến, ôm lấy tôi, nghẹn ngào khóc:

“Con trai tôi đi vội quá… Tôi cứ nghĩ nó không để lại gì. Không ngờ… còn có cô…”

Tôi: ???

Tôi chỉ… khóc cho đỡ buồn thôi mà?

Sao lại thành ra thế này?

1.

Tôi thật sự đã mang thai ba tháng.

Và thật sự—không biết cha đứa trẻ là ai.

Phá thai thì không đủ tiền. Sinh con thì càng không có khả năng lo nổi.

Tài khoản chỉ còn đúng hai trăm tệ. Tôi đem tất cả mua một bó cúc trắng, rồi bắt xe đến nghĩa trang Tây Sơn—nơi chôn cất toàn người giàu.

Tôi muốn… tìm cho con một người cha có điều kiện. Dù chỉ là trên danh nghĩa.

Tôi lang thang giữa từng dãy mộ, đọc tên, ngắm ảnh, chọn gương mặt.

Có người nghiêm nghị, có kẻ lạnh lùng, có nụ cười nhếch mép, có ánh mắt chan chứa hiền hòa.

Cuối cùng, tôi dừng lại.

Thẩm Tinh Hà.

Một gương mặt trẻ trung, thanh tú. Ánh mắt sáng. Nụ cười nhẹ như gió xuân.

Cái tên cũng đẹp như người.

Chính là anh rồi.

Tôi đặt bó hoa xuống, rồi quỳ xuống.

Mọi nỗi uất ức kìm nén suốt thời gian qua bất ngờ vỡ tung.

“Anh Tinh Hà, em nhớ anh lắm.”

“Sao anh nỡ bỏ mẹ con em mà đi như vậy…?”

“Em không chịu nổi nữa rồi…”

Tôi khóc đến tan nát. Nửa là diễn, nhưng nửa… là thật.

Khóc cho một người đã chết. Nhưng cũng khóc cho chính mình.

Tôi đang rơi tự do trong một đời sống bấp bênh, chới với, không bám víu.

Bỗng sau lưng, một giọng run rẩy cắt ngang:

“Cô… cô quen con trai tôi, Tinh Hà à?”

Tiếng khóc của tôi lập tức nghẹn lại.

Toang rồi.

Đụng trúng người nhà.

Tôi không dám quay lại. Chỉ nằm rạp, run rẩy giả vờ khóc tiếp, đầu óc xoay vù vù: Thừa nhận? Hay chối?

Nếu thừa nhận—mối quan hệ là gì?

Nếu chối—ai lại vô duyên vô cớ khóc trước mộ người lạ?

Một bàn tay đặt nhẹ lên vai tôi. Tay bà ấy cũng đang run.

“Con ngoan, đừng sợ. Mẹ là mẹ của Tinh Hà.”

Tôi quay đầu.

Một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi. Mặc sườn xám đen vừa vặn, choàng khăn lông chồn, tóc búi cao không một sợi rối. Tai đeo khuyên ngọc trai, ánh nhìn… dừng thẳng vào bụng tôi.

Tôi theo phản xạ che bụng lại.

Xong rồi.

Tôi há miệng, định giải thích.

“Dì à, cháu…”

“Cháu mang thai đúng không?” – bà ấy cắt ngang. Giọng run. Ánh mắt sáng rực như bắt được bảo vật.

“Là của Tinh Hà đúng không?”

Tôi nhìn vào đôi mắt ấy—khát khao, yếu đuối, tuyệt vọng. Như thể nếu tôi nói “không”, bà sẽ sụp đổ ngay trước mặt.

Tôi không biết Thẩm Tinh Hà đã chết thế nào. Nhưng… người mẹ này rõ ràng đang cần một chỗ để bám víu.

Còn tôi, tôi cũng vậy.

Tôi cúi đầu, che đi cảm xúc, rồi… gật nhẹ.

Ngay giây sau, bà ấy ôm chầm lấy tôi. Siết chặt đến mức tôi tưởng mình sẽ bị bóp nát.

“Trời ơi… Tinh Hà, con thật sự để lại giọt máu cho mẹ rồi sao…”

Bà khóc nấc bên tai tôi. Không còn điềm đạm. Chỉ còn lại một nỗi đau nghẹn thở của người mẹ mất con.

Tôi cứng đờ. Mùi đàn hương nhè nhẹ trên người bà quấn lấy tôi, vừa ấm vừa ngạt.

Rất lâu sau, bà mới thả lỏng vòng tay.

Lấy khăn tay lau nước mắt cho tôi. Giọng dịu dàng:

“Dưới đất lạnh lắm. Mau đứng lên, con ngoan.”

“Con tên gì?”

“… Giang Nguyệt.” Tôi đáp khẽ.

“Giang Nguyệt… cái tên đẹp quá.”

Bà nắm tay tôi thật chặt:

“Về nhà với mẹ.”

Chiếc Bentley đen đậu ven đường. Người tài xế thấy bà liền cúi chào mở cửa: “Phu nhân.”

Bà kéo tôi vào ghế sau. Xe ấm như mùa xuân. Tôi nhìn ra cửa sổ, thấy từng dãy bia mộ lùi dần sau lưng như một giấc mộng cũ.

Xe chạy vào trung tâm thành phố, rồi rẽ vào khu biệt thự sang trọng nhất.

Căn biệt thự ba tầng mái đỏ, sân vườn xanh mướt, sang trọng đến choáng ngợp.

“Về đến nhà rồi.”

Tôi bước vào, lặng người trước ánh đèn chùm pha lê, sàn gạch trắng bóng, cầu thang uốn lượn.

Tôi không mơ.

Chỉ vài giờ trước còn lo tiền thuê nhà.

Giờ… tôi đang đứng giữa biệt thự nhà giàu, vai diễn đã bắt đầu.

Và tôi… phải diễn cho đến khi không thể diễn nổi nữa.

2.

Tôi ngồi trên ghế sofa êm ái, nhận lấy bát yến chưng từ chị giúp việc.

Văn Bội Lan – tên bà – ngồi bên cạnh, dịu dàng đến lạ.

“Con cứ coi đây là nhà mình. Mẹ không muốn con khách sáo.”

Tôi gật đầu.

“Cháu làm phiền dì rồi…”

“Không phiền chút nào.”

Ánh mắt bà lại đỏ hoe, rưng rưng như thể chỉ cần tôi nói thêm một câu là nước mắt sẽ trào ra lần nữa.

Bà bắt đầu kể chuyện về Thẩm Tinh Hà. Nghịch ngợm, bướng bỉnh, mê thể thao mạo hiểm, từng suýt gãy chân vì đua xe, từng nhảy dù bất chấp lời can ngăn.

“Lần cuối cùng… chính là vì bộ môn đó.”

Giọng bà nghẹn lại.

“Khi tìm thấy nó…”

Câu nói không thể hoàn tất. Căn phòng rơi vào tĩnh lặng.

Tôi thấy tim mình siết lại. Không vì vai diễn. Mà vì nỗi đau của một người mẹ mất con.

Thẩm Tinh Hà, xin lỗi anh. Tôi đã mượn danh anh để đổi lấy đường sống. Nhưng cũng xin cảm ơn anh. Nhờ anh… mà con tôi có hy vọng.

Tôi ăn từng muỗng yến chưng bà đút. Vị ngọt dịu. Nhưng trong lòng… đắng chát.

Càng được đối xử tử tế, cái bóng của lời nói dối càng đè nặng lên vai tôi.

Sau bữa ăn, tôi được đưa lên lầu.

Phòng của Thẩm Tinh Hà. Từ nay con cứ ở đây.

Không gian tĩnh lặng, sạch sẽ, lạnh màu đen – trắng – xám. Mọi thứ đều được giữ nguyên, như chưa từng có ai dọn chạm.

“Sau khi nó mất, mẹ không đành lòng động vào bất cứ thứ gì.”

Tôi gật đầu, nghẹn họng.

Tôi nằm xuống giường.

Chăn gối sạch sẽ, thơm mùi nắng. Căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ nhịp tim mình.

Tôi ôm bụng.

Con à, chúng ta được cứu rồi. Mẹ sẽ liều tất cả.

Chỉ cần sống tiếp.

Dù có phải trả giá bằng cả đời nói dối.

Tiếng gõ cửa đánh thức tôi. Là chị Vương.

“Cô Giang, bữa tối đã chuẩn bị xong.”

Tôi xuống lầu. Bàn ăn dài bày kín món ngon. Văn Bội Lan đã ngồi vào ghế chủ tọa.

Bên cạnh bà—là một cô gái trẻ.

Vừa thấy tôi, cô ta lập tức đứng dậy, cười ngọt như mật:

“Chị là Giang Nguyệt đúng không?”

Chiếc váy hồng nhạt. Tóc dài buông xoã. Ánh mắt long lanh đầy thiện cảm.

Tôi khẽ gật đầu.

“Em là Hứa An An, bạn thân nhất của Tinh Hà.”

Cô ta bước tới, nắm lấy tay tôi. Giọng nhẹ nhàng. Bàn tay lạnh ngắt.

Nhưng ánh mắt lại nóng rực.

Một ánh mắt… đang dò xét, đang đề phòng.

Trực giác nói với tôi—

Hứa An An là thử thách đầu tiên.

Cô ta không tin tôi.

Cách để đọc full truyện ( Chắc chắn đọc được , nếu làm đúng như hướng dẫn ạ )

Bước 1 : Lai bài viết

Bước 2 : Để lại một lời nhận xét góp ý , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ.

Linh đọc full sẽ có sau 30 phút

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bầu không cha, cô gái ‘cưới’ người chết… bất ngờ bị ‘kẻ thù’ vạch trần!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt