Nghỉ lễ 4 ngày, cả nhà chồng ở quê gồm 12 người kéo tới nhà “muốn con dâu ph/ục v/ụ”, tôi lặng lẽ làm một việc khiến tất cả n/áo lo/ạn sau 1 đêm…
Kỳ nghỉ lễ Quốc khánh bốn ngày, ai cũng mong được nghỉ ngơi, đi du lịch, hoặc ít nhất là có thời gian cho gia đình nhỏ của mình. Thế nhưng, đối với tôi – một nàng dâu ở thành phố – kỳ nghỉ đó lại trở thành “á//c m//ộng” khi cả nhà chồng ở quê, tổng cộng mười hai người, đột ngột kéo đến nhà mà chẳng báo trước.
Mẹ chồng gọi điện cho chồng tôi, nói rằng “người thân lên thành phố chơi cho biết, nghỉ vài hôm thôi”, nhưng khi bước vào nhà, tôi mới t/á h/ỏa vì số người không phải “vài” mà là nguyên cả họ. Hành lý, đồ ăn quê, quần áo lỉnh kỉnh tràn hết phòng khách. Mọi người cười nói rôm rả, còn tôi thì chỉ biết nuốt một tiếng thở dài.
Họ coi nhà tôi như nhà nghỉ mi/ễn p/hí, còn tôi mặc nhiên trở thành “nhân viên ph/ục v/ụ”. Ai cũng mặc định: “Con dâu phải lo cơm nước, dọn dẹp, rót nước”. Cả ngày, tôi quay cuồng trong bếp: hết nấu bữa sáng, lại bày biện bữa trưa, rửa chén chưa xong đã lo chuẩn bị bữa tối. Họ ngồi xem TV, cười nói, rồi thỉnh thoảng gọi vọng vào:
– Này con dâu, cho bác thêm bát canh!
– Cô út ơi, đĩa rau này chưa chín lắm nhé!
– Cháu ơi, nhà vệ sinh hết giấy rồi kìa!
Còn chồng tôi? Anh đi tiếp bạn, viện cớ công việc. Mọi gánh nặng đổ lên vai tôi. Tôi ấ/m ứ/c nhưng không tiện nói, bởi sợ mang tiếng “con dâu không biết điều”.
Đêm thứ hai, khi cả nhà chồng đã s/ay ng/ủ, tôi ngồi một mình ở góc bếp, nhìn chồng bát đũa chồng chất mà muốn kh/óc. “Tại sao mình phải c/am chị/u thế này? Đây đâu phải khách, mà như chủ nhà.” Nghĩ mãi, tôi quyết định làm một việc li/ều l/ĩnh…
Vy lặng lẽ rời khỏi góc bếp, bước chân khẽ khàng tựa như một bóng ma trong đêm. Căn nhà giờ đây chìm trong tiếng ngáy đều đều của Tùng, của mẹ chồng và hàng chục thành viên họ hàng đang say giấc. Vy rón rén tiến vào phòng ngủ của mình, mở tủ quần áo. Cô không bật đèn, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ đèn đường hắt vào qua khe cửa sổ, đủ để cô tìm kiếm những gì cần thiết.
Vy lấy ra một chiếc túi vải nhỏ, loại túi dùng để đi chợ, và bắt đầu nhét vội vài bộ quần áo đơn giản nhất vào trong. Giấy tờ tùy thân, ví tiền, điện thoại di động – những thứ quan trọng nhất cô cần để bắt đầu một cuộc sống mới, đều được cẩn thận cất giữ. Mỗi động tác của Vy đều được thực hiện một cách chậm rãi, thận trọng, sợ rằng một tiếng động nhỏ cũng đủ đánh thức cả gia đình đang ngon giấc kia.
Hoàn tất việc chuẩn bị, Vy trở lại bếp. Trên chiếc bàn đầy vụn thức ăn và vết dầu mỡ, cô tìm thấy một tờ giấy trắng và cây bút bi đã để sẵn từ trước. Hơi thở run rẩy, Vy bắt đầu viết. Từng nét chữ nguệch ngoạc nhưng dứt khoát, cô trút hết những lời uất ức, những cảm xúc bị dồn nén bấy lâu vào lá thư ngắn ngủi. Cô đặt lá thư ngay ngắn cạnh chồng bát đĩa vẫn còn nguyên, như một lời chào tạm biệt đầy cay đắng.
Đôi mắt Vy lướt qua căn bếp hỗn độn, qua phòng khách ngổn ngang vali và chăn đệm, qua những dấu vết của sự vô tâm và áp đặt. Một giọt nước mắt lăn dài trên má, nhưng không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là của sự giải thoát. Cô hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở cánh cửa chính. Tiếng kẽo kẹt rất nhỏ, nhưng trong đêm khuya tĩnh mịch, nó nghe như một tiếng sấm. Gió đêm lùa vào, lạnh buốt, nhưng lại mang theo một cảm giác tự do.
Vy bước ra ngoài, không ngoái đầu nhìn lại căn nhà đã từng là tổ ấm, nay lại trở thành nhà tù đối với cô. Bóng Vy dần chìm vào màn đêm, cô cảm thấy lòng mình nặng trĩu vì những gì bỏ lại, nhưng đồng thời lại xen lẫn một sự nhẹ nhõm đến lạ lùng. Quyết định đã được đưa ra, và không có đường quay lại. Vy bước đi, mỗi bước chân là một sự kiên quyết tột cùng để thay đổi cuộc sống của chính mình.
Ánh sáng ban mai yếu ớt len lỏi qua tấm rèm cửa sổ, không thể xua đi cái ẩm thấp, bừa bộn của căn Nhà riêng của Vy và Tùng. Mẹ chồng cựa mình trên chiếc nệm trải tạm dưới sàn phòng khách, tiếng ngáy của những người Họ hàng nhà chồng vẫn còn vẳng vọng khắp nơi. Bà hé mắt, cảm thấy một sự tĩnh lặng đến lạ thường. Không có tiếng lách cách của bát đũa, không mùi thức ăn thoang thoảng.
Bà nhíu mày, khó chịu gượng dậy. Căn nhà vẫn y nguyên như cảnh tượng kinh hoàng đêm qua: vali ngổn ngang, chăn màn vứt tứ tung, và đặc biệt là đống Chồng bát đũa chồng chất trong bếp. Ánh mắt Mẹ chồng quét qua, không thấy bóng dáng Vy đâu. Bà thầm nghĩ, “Chắc con Vy lại dậy sớm rồi, làm gì mà im re vậy?”
Mẹ chồng bước vào bếp. Khung cảnh hiện ra trước mắt khiến bà cau có hơn. Bữa sáng không hề được chuẩn bị. Nồi cơm điện vẫn lạnh ngắt, rau cỏ chưa được nhặt, và đặc biệt, đống bát đũa vẫn nguyên vẹn như một ngọn núi nhỏ. Mẹ chồng đưa mắt tìm kiếm khắp nơi, nhưng không có một dấu hiệu nào của Vy. Sự khó chịu bắt đầu chuyển sang bối rối.
“Tùng ơi! Tùng!” Bà cất tiếng gọi, giọng hơi gắt.
Tùng uể oải mở mắt, tiếng gọi của mẹ làm anh giật mình. “Dạ, có chuyện gì vậy mẹ?” Anh vươn vai, gãi đầu, rồi cũng nhận ra sự bất thường. Bình thường giờ này, Vy đã í ới gọi mọi người dậy ăn sáng.
Mẹ chồng bực bội quay lại: “Vy nó đi đâu từ sớm giờ không biết! Bữa sáng thì không làm, nhà cửa thì vẫn bừa bộn thế này!”
Từng người một trong số 12 thành viên Họ hàng nhà chồng bắt đầu thức giấc, tiếng lầm rầm, tiếng ho khụ khụ vang lên. Mấy đứa cháu bắt đầu mè nheo đòi ăn. Cả gia đình lớn lục đục tụ tập ở phòng khách và khu bếp, cảnh tượng hỗn độn lại càng thêm phần ngột ngạt.
“Ủa, Vy đâu rồi bà nội?” Một đứa cháu hỏi, dụi mắt.
“Vy đi đâu mà không nấu đồ ăn sáng vậy mẹ?” Cô út cằn nhằn, kéo chiếc chăn ra khỏi người.
Tùng cũng bắt đầu sốt ruột. Anh lấy điện thoại ra, gọi cho Vy. Tiếng chuông dài đổ hồi, rồi tắt lịm. Không ai bắt máy. Anh gọi thêm lần nữa, vẫn là sự im lặng đáng sợ.
“Nó đi đâu mà không nói một tiếng nào?” Mẹ chồng nói, giọng đầy vẻ khó chịu và có chút hoang mang. “Bát đũa thì không rửa, cơm nước thì không nấu. Thật là…”
Cả căn nhà chìm trong tiếng than vãn, cằn nhằn. Sự khó chịu lan tỏa khắp mọi người, mỗi câu nói đều chất chứa sự bối rối và thiếu kiên nhẫn khi không có “người phục vụ” quen thuộc. Tùng cố gắng gọi lại cho Vy, lòng bắt đầu dấy lên một dự cảm không lành. Anh nhìn quanh căn nhà vẫn còn bừa bộn từ đêm qua, cảm thấy một sự tức giận vô cớ trỗi dậy.
Tùng cố gắng gọi lại cho Vy, lòng bắt đầu dấy lên một dự cảm không lành. Anh nhìn quanh căn nhà vẫn còn bừa bộn từ đêm qua, cảm thấy một sự tức giận vô cớ trỗi dậy.
Mẹ chồng, sau một hồi lầm bầm chê bai sự bừa bộn, lại lần nữa đi vào bếp, miệng vẫn không ngừng cằn nhằn. Bà quét mắt qua chiếc bàn ăn vốn luôn được Vy dọn dẹp sạch sẽ, giờ đây lộn xộn những vỏ kẹo, cốc nước uống dở của bọn trẻ Họ hàng nhà chồng. Bỗng nhiên, ánh mắt bà dừng lại ở một tờ giấy trắng gấp đôi, đặt ngay ngắn dưới một chiếc cốc thủy tinh rỗng. Một cảm giác bất an len lỏi.
Bà nhíu mày, đưa tay run rẩy nhặt lá thư lên. Bà mở ra, đôi mắt nheo lại đọc từng dòng chữ viết tay mềm mại của Vy. Khuôn mặt Mẹ chồng từ sự bực bội thường thấy dần chuyển sang vẻ khó hiểu, rồi ngỡ ngàng tột độ. Đôi môi bà mấp máy, đọc lẩm nhẩm những dòng chữ cuối cùng.
“Cái gì thế này?” Bà thốt lên, giọng điệu run rẩy, gần như lạc đi. Tay bà siết chặt lá thư. “Con Vy nó… nó bỏ đi rồi!”
Tiếng kêu thất thanh của Mẹ chồng vang vọng khắp căn Nhà riêng của Vy và Tùng, cắt ngang mọi tiếng cằn nhằn, than vãn. Tùng đang dợm gọi điện thoại lần thứ năm, khựng lại. Anh và toàn bộ 12 thành viên Họ hàng nhà chồng đang lục đục ở phòng khách, quay phắt lại nhìn bà, trên mặt vẫn còn hằn vẻ ngái ngủ pha lẫn bực dọc vì bữa sáng chưa có.
Sự ngỡ ngàng lan truyền như một làn sóng. Không ai tin vào tai mình. Bỏ đi ư? Vy? Người con dâu hiền lành, cam chịu đó sao?
Vẻ mặt của mọi người nhanh chóng chuyển từ ngạc nhiên sang tức giận. “Bỏ đi là sao? Con Vy nó làm cái trò gì vậy?” Cô út gắt gỏng, đứng bật dậy. “Nó dám… dám bỏ mặc cả nhà như thế này sao?”
Tùng chạy sầm sập vào bếp, giật lấy lá thư từ tay mẹ. Anh đọc nhanh, từng chữ như mũi kim đâm vào mắt. Khuôn mặt anh tái mét, sự tức giận ban đầu biến thành một cơn sốc nặng. “Không thể nào!” Anh thì thầm, bàn tay vò nát lá thư.
Cả căn nhà bỗng chốc rơi vào một sự hoảng loạn tột độ. Tiếng trẻ con bắt đầu khóc ré lên vì sợ hãi. Người lớn xôn xao bàn tán, không ai giữ được bình tĩnh. “Nó đi đâu? Sao lại đi vào lúc này?” Bác cả run rẩy hỏi. “Giờ ai lo cơm nước, ai dọn dẹp nhà cửa đây?” Tiếng than trách, tiếng hỏi han dồn dập, đan xen với sự lo lắng. Sự hỗn loạn bao trùm lấy không khí vốn đã ngột ngạt. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Tùng, như thể anh là người duy nhất có thể giải thích được sự việc động trời này. Nhưng Tùng chỉ đứng đó, chết lặng, nhìn chằm chằm vào những mảnh giấy nhàu nát trong tay.
Tiếng cười đùa vang lên trong quán cà phê vỉa hè quen thuộc, át đi tiếng xe cộ ồn ào. Tùng nhấp một ngụm cà phê, lướt điện thoại, thỉnh thoảng lại văng tục một câu theo lũ bạn đang bàn tán chuyện bóng đá. Anh nhếch mép cười, chẳng bận tâm đến mớ hỗn độn đang chờ đợi ở Nhà riêng của Vy và Tùng. Một cảm giác tự do hiếm hoi sau mấy ngày chịu đựng cái sự ngột ngạt của 12 người thân nhà chồng khiến anh gần như quên béng đi tất cả.
Đúng lúc đó, điện thoại Tùng rung lên bần bật. Màn hình hiện lên số của Mẹ chồng. Anh nhíu mày, khó chịu ra mặt. Vừa mới thoát ra khỏi cái mớ bòng bong đó được một lát đã lại bị gọi. Chắc lại cằn nhằn chuyện gì đây. Anh nhấn nghe, giọng điệu có phần gắt gỏng.
“Alo, con nghe đây mẹ.”
Đầu dây bên kia, tiếng Mẹ chồng vỡ òa, nghèn nghẹn. “Thằng Tùng ơi… thằng Tùng!” Giọng bà run rẩy đến nỗi Tùng phải đưa điện thoại sát tai hơn.
“Gì vậy mẹ? Có chuyện gì mà mẹ làm quá lên thế?” Anh vội vàng đứng dậy, ra góc khuất hơn để nói chuyện, cảm giác khó chịu vẫn lấn át. Lũ bạn thấy vậy liền nhìn nhau đầy tò mò.
“Vy… Vy nó… nó bỏ đi rồi!” Giọng Mẹ chồng như tiếng hét thất thanh xuyên qua điện thoại, xé toang không gian ồn ào. “Nó để lại thư kìa! Cả nhà đang loạn hết lên đây này!”
Tùng đứng sững lại. Tim anh lỡ nhịp. Nụ cười trên môi tắt ngấm. Cái tên Vy vừa thốt ra đã khiến anh giật mình, rồi những lời tiếp theo của mẹ anh như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Anh không nghe rõ tiếng bạn bè gọi lại, chỉ còn cảm nhận được hơi thở mình dồn dập. Bỏ đi ư? Cô ta dám bỏ đi sao? Mới lúc nãy còn bực tức vì bị cắt ngang cuộc vui, giờ đây, Tùng chỉ cảm thấy một nỗi lo lắng tột độ đang bóp nghẹt lấy lồng ngực. Anh siết chặt điện thoại, khuôn mặt tái mét, hoàn toàn không tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
Tùng lao nhanh ra khỏi quán cà phê, bỏ mặc tiếng gọi của bạn bè. Chiếc xe máy vụt đi trong cơn điên cuồng, mọi thứ xung quanh mờ nhạt như một bức tranh bị vấy bẩn. Trong đầu Tùng chỉ còn văng vẳng tiếng Mẹ chồng và cái tên Vy. Bỏ đi ư? Làm sao cô ta dám?
Vừa về đến con hẻm quen thuộc dẫn vào Nhà riêng của Vy và Tùng, Tùng đã thấy không khí khác lạ. Một vài người Họ hàng nhà chồng đứng lấp ló ngoài cửa, mặt mày đầy vẻ tò mò, xen lẫn khó chịu. Tùng vội vàng dựng xe, đẩy cửa bước vào.
Cảnh tượng bên trong đập vào mắt Tùng khiến anh chết sững. Căn nhà vốn gọn gàng giờ đây như một bãi chiến trường. Từng chiếc vali, túi xách của 12 người thân nhà chồng bị quăng bừa bộn khắp nơi, chắn cả lối đi. Trên bàn ăn, chồng bát đũa chất đống cao ngút, cạnh đó là những thức ăn thừa nguội ngắt, dính đầy mỡ. Mùi ẩm mốc, mùi thức ăn ôi thiu lẫn với mùi khói thuốc lá phả ra từ góc phòng khiến Tùng muốn nôn ọe.
Mười hai thành viên Họ hàng nhà chồng, bao gồm cả Bác, Cô út và các cháu, đang tụ tập thành từng nhóm nhỏ, xì xào bàn tán. Tiếng Mẹ chồng the thé từ phía sofa vọng lại, xen lẫn tiếng thở dài thườn thượt của mấy người cô, người bác.
“Thằng Tùng về rồi!” Mẹ chồng nhìn thấy anh, lập tức đứng bật dậy, mắt đỏ hoe. Bà quơ tay chỉ vào một tờ giấy đặt trên bàn trà. “Mày xem đi! Con Vy nó để lại cái này!”
Tùng tiến đến gần, cảm nhận hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía mình. Sự bối rối, tức giận dâng lên trong anh, hòa lẫn với một nỗi xấu hổ khó tả khi nhìn cảnh nhà cửa tan hoang và gương mặt lo lắng, tò mò của họ hàng. Anh cầm lá thư lên, nét chữ của Vy hiện ra run rẩy. Tay anh siết chặt tờ giấy, lướt qua từng dòng chữ như nuốt từng lời. Càng đọc, mặt Tùng càng tái mét. Từ thái độ bàng hoàng ban đầu, giờ đây sự tức giận bùng lên như ngọn lửa thiêu đốt.
Anh vò nát tờ giấy, buông thõng tay. Cả người run lên bần bật.
“Vy… cô ấy đã làm gì thế này?” Tùng lẩm bẩm, giọng khàn đặc, giữa ánh mắt kinh ngạc của cả gia đình. Anh không tin vào những gì mình vừa đọc, vừa chứng kiến. Một cảm giác hối hận chợt lóe lên trong chốc lát, rồi lại nhanh chóng bị sự tức giận che lấp.
Tùng tức giận vò nát tờ giấy, nhưng sự giận dữ ấy chỉ duy trì được vài giờ đồng hồ. Ngày hôm sau, khi bụng bắt đầu cồn cào và căn nhà vẫn ngập trong mùi thức ăn ôi thiu từ tối qua, Mẹ chồng mới bắt đầu cảm thấy lo lắng thật sự. Bà nhìn sang các thành viên Họ hàng nhà chồng đang ngồi vạ vật trên ghế, ai nấy đều bơ phờ vì đói và khó chịu.
“Thôi, cơm nước sao rồi?” Mẹ chồng khẽ hỏi, ánh mắt dừng lại ở Bác trai và Cô út, những người bà nghĩ là sẽ có kinh nghiệm.
Không ai nói gì. Mấy đứa cháu bắt đầu rên rỉ đòi ăn. Cả ngày hôm đó, gia đình nhà chồng loay hoay tự phục vụ. Họ gọi điện đặt đồ ăn bên ngoài, nhưng số lượng 12 người thân nhà chồng khiến chi phí đội lên chóng mặt. Hơn nữa, việc phải dọn dẹp số hộp xốp và rác thải sau bữa ăn lại là một vấn đề khác. Căn bếp, vốn đã bừa bộn từ trước, giờ đây biến thành một đống hỗn độn. Bát đĩa sau mỗi bữa ăn cứ thế chồng chất lên nhau, cao đến mức tưởng chừng có thể đổ sập bất cứ lúc nào, dính đầy thức ăn thừa khô cứng.
Đến ngày thứ hai của kỳ nghỉ lễ, tình hình càng trở nên tồi tệ. Mùi hôi thối bốc lên nồng nặc từ bãi chiến trường mang tên “nhà bếp”. Cả Mẹ chồng và các cô, các bác đều cảm thấy bực bội tột độ. Không thể trông chờ vào đồ ăn ngoài nữa, họ quyết định tự tay vào bếp.
Mẹ chồng nhìn đống rau củ Tùng vừa mua về, nhíu mày. “Này Cô út, bác không biết làm món này đâu! Bình thường con Vy nó hay làm cái món gì trộn trộn ấy, mà giờ bác chịu!” Bà than thở, tay lật qua lật lại mấy củ khoai tây đã mọc mầm.
Cô út cũng bó tay. “Cháu cũng chỉ biết nấu mấy món đơn giản ở quê thôi bác. Lên thành phố nguyên liệu khác, cách chế biến cũng rắc rối hơn. Hay mình ra ngoài ăn đại đi? Để vầy hoài chắc chết đói mất.”
Tùng, từ nãy giờ vẫn lầm lì ngồi bấm điện thoại, ngẩng đầu lên. Anh đã gọi cho Vy hàng chục cuộc nhưng chỉ nhận được những tiếng “tút tút” vô vọng. Cảm giác bực bội vì không liên lạc được với Vy hòa lẫn với sự khó chịu trước cảnh nhà cửa tan hoang, mùi thức ăn ôi thiu cứ thế bám lấy anh. Anh cố gắng tìm cách nấu món gì đó đơn giản cho mấy đứa cháu nhưng mọi thứ đều thất bại. Nồi cơm sống, món canh mặn chát, và những món chiên xào cháy khét lẹt.
Mấy đứa cháu la ó, từ chối ăn. Bác trai thở dài thườn thượt, nhìn quanh căn Nhà riêng của Vy và Tùng giờ đây không khác gì một bãi rác. Sàn nhà dính đầy vết chân bẩn thỉu, vỏ bánh kẹo vứt lung tung, và những chồng bát đũa cao ngất ngưởng trong bồn rửa chén như một lời nhắc nhở về sự vắng mặt của Vy.
“Thiệt tình,” Bác trai lầm bầm, “mấy ngày nay đi đâu cũng phải ăn ngoài, tốn tiền mà cũng không ra gì. Nhà cửa thì như cái chuồng lợn.” Ông liếc nhìn Mẹ chồng và Tùng, ý tứ rõ ràng.
Mẹ chồng, với vẻ mặt đầy mệt mỏi, bất lực nhìn quanh. Tiếng cãi vã của mấy đứa trẻ tranh giành đồ chơi, tiếng Cô út cằn nhằn về việc không ai chịu dọn dẹp, tất cả hợp thành một bản giao hưởng hỗn loạn. Bà bắt đầu nhận ra rằng, dù Vy là người vợ hiền lành, ít nói, nhưng chính sự im lặng và chăm chỉ của cô đã giữ cho căn nhà này luôn sạch sẽ, ấm cúng và những bữa ăn luôn sẵn sàng. Sự thiếu vắng của Vy, không chỉ là thiếu một người vợ, mà còn là thiếu một người quản gia, một người mẹ đảm đang, và là người duy nhất giữ cho guồng quay gia đình này vận hành trơn tru.
Một cảm giác bất an và lo lắng xâm chiếm Mẹ chồng. “Thằng Tùng,” bà gọi khẽ, “mày đã gọi cho con Vy được chưa?”
Tùng thở dài thườn thượt, vò đầu bứt tai. Anh đã gọi hàng chục cuộc nhưng chỉ nhận được những tiếng “tút tút” vô vọng. Cả một ngày chìm trong sự khó chịu và đói khát khiến anh không còn chút kiên nhẫn nào. Anh nhìn Mẹ chồng, rồi quét một lượt qua Bác trai, Cô út và 12 thành viên Họ hàng nhà chồng đang ngồi vạ vật, mỗi người một vẻ mệt mỏi, khó chịu không kém.
“Con gọi cả trăm cuộc rồi, không được,” Tùng buông thõng. Anh đứng dậy, cố gắng giữ bình tĩnh dù cơn bực bội trong lòng đang muốn bùng nổ. “Mọi người nghe con nói đây. Mình cứ thế này mãi sao được?”
Mẹ chồng nhìn Tùng, ánh mắt vừa mệt mỏi vừa chất chứa sự mong đợi. “Thì con nói đi, giờ phải làm sao? Chứ cứ để vậy thì chết đói mất!”
Tùng nhíu mày, giọng anh mang theo một sự căng thẳng rõ rệt. “Thế mọi người có nghĩ đến việc tại sao Vy lại bỏ đi không? Mọi người có thấy mình đã quá đáng với Vy không? Cô ấy cũng cần được nghỉ ngơi chứ!” Anh đưa mắt nhìn một vòng, cố tình nhấn mạnh từng từ.
Bác trai ho khan một tiếng, vẻ mặt có chút khó chịu. “Nó là dâu con trong nhà, phải biết lo chứ! Giờ mà than mệt mỏi gì.”
“Dâu con thì cũng là con người!” Tùng lớn tiếng hơn một chút, sự bất lực hiện rõ trong ánh mắt. “Mọi người từ quê lên, Vy nó một mình quần quật lo cho mười mấy con người. Mười mấy bữa ăn, mười mấy bộ bát đĩa. Ai nhìn vào mà không thấy ái ngại?” Anh chỉ tay vào chồng bát đũa chồng chất trong bồn rửa chén, thứ mà giờ đây đã khô cứng lại thành một khối kinh tởm. “Đây này! Mọi người thấy không? Nó cao đến mức sắp đổ rồi kia kìa! Ai dọn đây? Cô ấy cũng phải đi làm, cũng có công việc của mình chứ!”
Cô út lén nhìn Mẹ chồng, rồi lại nhìn Tùng. Lời Tùng nói không phải không có lý. Mấy ngày nay, họ đã thấm thía sự vắng mặt của Vy. Sự hỗn loạn, mùi hôi thối, những bữa ăn lộn xộn đã khiến họ kiệt sức.
Mẹ chồng im lặng, đôi mắt bà cụp xuống. Trong đầu bà, hình ảnh Vy lầm lũi trong bếp, dọn dẹp không ngơi tay, chợt hiện về. Bà đã từng rất tự hào vì có cô con dâu đảm đang, nhưng chưa bao giờ bà nghĩ đó là gánh nặng. Bà cứ nghĩ, đó là “thiên chức” của người phụ nữ. Giờ đây, thiếu Vy, cả cái “thiên chức” đó cũng chẳng ai gánh nổi.
“Vậy giờ con bé nó đi đâu?” Bác trai đột ngột hỏi, giọng có phần dịu xuống nhưng vẫn mang theo sự cố chấp. “Nó giận dỗi thì cũng phải về chứ. Chứ bỏ đi vậy là không được.”
Tùng lắc đầu, khuôn mặt hiện rõ sự mệt mỏi tột độ. “Con không biết! Vy nó chưa bao giờ giận lâu như vậy. Có lẽ… lần này nó thật sự quá sức chịu đựng rồi.” Anh ngồi phịch xuống ghế sofa, cảm giác nặng nề đè nén. Anh không trách Vy, nhưng cũng không thể chấp nhận được tình hình hiện tại. Anh đứng giữa hai dòng nước, vừa thương Vy, vừa bất lực với chính gia đình mình.
Mẹ chồng và các thành viên Họ hàng nhà chồng nhìn nhau. Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn Nhà riêng của Vy và Tùng. Dù đã bắt đầu suy nghĩ lại về những lời Tùng nói, nhưng trong sâu thẳm, thái độ cố chấp và sự tự ái vẫn còn đó. Họ vẫn không muốn thừa nhận hoàn toàn lỗi lầm của mình. Ai cũng chỉ muốn Vy trở về, dọn dẹp mớ hỗn độn này, và mọi thứ trở lại như cũ.
Mẹ chồng cắn môi, ánh mắt liếc nhìn ra cửa, nơi Vy đã biến mất. “Hay là… mình thử gọi cho bên ngoại của nó xem sao?” bà đề nghị, giọng yếu ớt.
Trong căn hộ nhỏ ấm cúng của một người bạn thân, ánh đèn vàng dịu nhẹ không thể xua đi cái vẻ mệt mỏi, hốc hác trên gương mặt Vy. Đôi mắt cô sưng húp, đỏ hoe, những vệt nước mắt vẫn còn lấp lánh trên má. Vy ngồi cuộn tròn trên ghế sofa, chiếc cốc trà gừng ấm đã nguội lạnh trong tay. Cô vừa khóc, vừa nấc nghẹn kể lại chuỗi ngày kinh hoàng đã qua.
“Mình… mình thật sự không thể chịu đựng thêm nữa rồi,” Vy nấc lên, giọng cô run rẩy. “Anh Tùng thì cứ đứng giữa, không bênh mình mà cũng chẳng dám nói gì Mẹ chồng hay Họ hàng nhà chồng. Họ lên chơi, bảo là nghỉ lễ Quốc khánh 4 ngày, nhưng thực chất là mình biến thành ô sin không công cho 12 người thân nhà chồng!”
Cô bạn thân nhẹ nhàng ôm lấy Vy, khẽ vuốt tóc cô. Vy tựa đầu vào vai bạn, những uất ức dồn nén bấy lâu nay như vỡ òa. Cô kể về những bữa cơm kéo dài không dứt, những câu nói bóng gió của Mẹ chồng về việc “dâu con phải thế này, thế kia.” Cô kể về ánh mắt thờ ơ của Tùng khi cô một mình vật lộn với chồng bát đũa chồng chất cao như núi sau mỗi bữa ăn, mùi dầu mỡ, thức ăn thừa ám vào tay, vào tóc.
“Họ cứ ăn, cứ cười nói vui vẻ, còn mình thì đầu tắt mặt tối trong bếp. Ngay cả một lời cảm ơn, một lời hỏi han xem mình có mệt không cũng không có,” Vy nghẹn ngào. “Mẹ chồng thì lúc nào cũng nói mình lười biếng, làm gì cũng chậm chạp. Mình đã cố gắng đến mức nào, cô ấy có biết đâu!”
Nước mắt Vy lại tuôn rơi. Cô siết chặt tay bạn, những ngón tay bấu víu vào áo bạn như muốn tìm một điểm tựa. “Có đêm mình nằm khóc một mình, tự hỏi mình đã làm gì sai để phải chịu đựng tất cả những điều này. Mình cũng có công việc, cũng có cuộc sống riêng, chứ đâu phải chỉ là cái máy giặt giũ, nấu nướng!”
Vy ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhưng giờ đây lóe lên một tia sáng kiên quyết. “Mình không thể chịu đựng thêm nữa. Mình cần một sự thay đổi!” Lời nói của Vy thốt ra dứt khoát, như một lời tuyên bố cho chính bản thân cô.
Sau khi trút hết nỗi lòng, Vy cảm thấy một gánh nặng vừa được trút bỏ. Hơi thở cô dần đều trở lại, những tiếng nấc cũng thưa thớt hơn. Cô bạn im lặng lắng nghe, chỉ nhẹ nhàng xoa lưng Vy.
Vy tựa vào thành ghế, nhắm mắt lại. Dù đã giãi bày được phần nào, nỗi đau khổ vẫn còn đó, quặn thắt trong lồng ngực. Tương lai mịt mờ phía trước, cô không biết mình nên làm gì, sẽ đi về đâu. Mặc dù nhẹ nhõm hơn, nhưng sự lo lắng và bất an vẫn len lỏi, bám riết lấy tâm trí Vy. Cô mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng mờ nhạt soi rọi xuống thành phố đang chìm vào tĩnh lặng.
Vy vẫn ngồi tựa vào thành ghế, đôi mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng mờ nhạt soi rọi xuống thành phố đang chìm vào tĩnh lặng. Một cảm giác bất an vẫn len lỏi trong tâm trí Vy, nặng trĩu. Bỗng, tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Vy. Cô giật mình, nhìn vào màn hình. Tên Tùng hiện lên. Vy chần chừ một lúc, rồi hít một hơi thật sâu, nhấc máy.
“Vy à… em đang ở đâu vậy?” Giọng Tùng đầu dây bên kia nghe rõ sự mệt mỏi và lo lắng.
Vy im lặng, không đáp lời. Cô siết chặt điện thoại trong tay, cảm nhận từng nhịp đập của trái tim mình.
“Em về đi Vy, anh hứa sẽ không để em phải chịu khổ nữa.” Tùng nói, giọng anh bắt đầu pha lẫn sự năn nỉ, xen lẫn một chút hoảng sợ. “Mọi người cũng đã nhận ra lỗi rồi. Mẹ anh… mẹ cũng đã nói chuyện với anh. Em về đi, anh sẽ nói chuyện rõ ràng với gia đình. Anh sẽ bù đắp cho em, Vy à. Làm ơn… về đi em.”
Tùng dồn dập nói, như thể sợ Vy sẽ cúp máy bất cứ lúc nào. Anh ta muốn giữ Vy lại, muốn níu kéo những gì đang dần tuột khỏi tầm tay mình. Sự hoảng loạn lộ rõ trong từng câu chữ của Tùng, một nỗi sợ mất vợ thật sự đang gặm nhấm anh ta.
Vy nhắm mắt lại. Những lời hứa hẹn của Tùng nghe sao mà quen thuộc đến thế. Bao nhiêu lần cô đã nghe những lời tương tự, để rồi mọi chuyện vẫn đâu vào đấy? Bao nhiêu lần cô đã tự nhủ phải cố gắng, phải chịu đựng, chỉ vì những lời hứa hẹn bọt bèo đó?
“Anh Tùng,” Vy lên tiếng, giọng cô trầm và rõ ràng, không còn chút run rẩy nào. “Em cần thời gian. Em không thể quay về bây giờ được.”
“Nhưng… nhưng mà Vy à, nhà mình… mọi người đang lo cho em,” Tùng lập tức phản đối, cố gắng tìm cách xoa dịu. “Anh biết em vất vả rồi, anh xin lỗi. Lần này anh sẽ khác, thật đấy. Anh sẽ không để em một mình nữa. Mình cùng nhau giải quyết mọi chuyện, được không em?”
Vy khẽ mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt. “Anh Tùng, em đã nói rồi. Em cần thời gian. Và quan trọng hơn, em cần anh phải hành động, chứ không phải chỉ là những lời hứa suông.”
“Anh… anh sẽ hành động mà. Em về đi, anh sẽ chứng minh cho em thấy,” Tùng nói, giọng anh nghe có vẻ yếu ớt hơn, như thể anh ta nhận ra sự cứng rắn trong giọng Vy.
“Anh chứng minh như thế nào?” Vy hỏi thẳng, không chút do dự. “Hay lại là một lời hứa anh sẽ nói chuyện với Mẹ chồng, rồi cuối cùng đâu lại vào đấy? Anh Tùng, em không muốn chịu đựng thêm nữa. Em không thể quay về nơi mà em cảm thấy mình không có giá trị, không được tôn trọng.”
Vy nói dứt khoát, từng lời như được khắc sâu vào không khí. Cô không còn là người vợ nhẫn nhịn, yếu đuối của ngày hôm qua. Sự kiên quyết hiện rõ trong từng câu chữ, như một bức tường vững chắc, không dễ dàng bị lay chuyển. Tùng im lặng đầu dây bên kia, như bị chặn đứng bởi sự quyết tâm bất ngờ của Vy. Anh ta hiểu, lần này, Vy đã thật sự khác rồi.
Tùng vẫn đứng lặng giữa phòng khách, điện thoại đã rớt khỏi tay, nằm chỏng chơ trên nền gạch hoa. Khuôn mặt anh ta trắng bệch, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Trong nhà, tiếng Mẹ chồng vẫn oang oang vọng ra từ gian bếp, nơi các cô các bác đang ngồi lại, chén trà vẫn bốc khói nhưng không khí thì đặc quánh sự khó chịu.
“Con Vy nó dạo này được đà hay sao ấy nhỉ? Ngày xưa hiền lành là thế, giờ thì động tí là bỏ đi. Có phải anh Tùng chiều quá không?” Mẹ chồng Vy nói, giọng điệu hậm hực, nhưng ánh mắt bà lại liếc nhìn về phía Tùng đang thất thần.
Bác cả của Tùng, người luôn giữ thái độ khó tính, lập tức phụ họa: “Chứ còn gì nữa! Cái thứ không biết điều! Nhà đông người thì phải vui chứ, đằng này lại làm mặt nặng mày nhẹ rồi bỏ đi. Đúng là con dâu thành phố, chả biết nếp tẻ gì!”
Lời lẽ của Bác cả như châm dầu vào lửa. Một vài người cô khác gật gù đồng tình, nhưng cũng có một vài ánh mắt bắt đầu tỏ vẻ ngần ngại.
“Anh Tùng, anh nói gì đi chứ! Vợ anh đấy!” Mẹ chồng Vy giục giã, thúc ép.
Tùng giật mình, cúi xuống nhặt điện thoại. Anh ta thở dài, giọng nói khản đặc: “Mẹ… Mẹ đừng nói Vy như thế nữa. Con bé… con bé đã vất vả lắm rồi.”
“Vất vả cái gì mà vất vả! Làm dâu thì phải thế chứ! Đâu phải mỗi mình nó!” Bác cả cao giọng, khoát tay. “Đấy, nhìn xem, bát đũa chất thành đống kia kìa. Nó bỏ đi rồi ai làm? Ai dọn dẹp cái mớ hỗn độn này?”
Đúng lúc đó, Cô út, người ít nói nhất trong nhà, bỗng đặt mạnh chén trà xuống bàn, tiếng “cạch” khô khốc vang lên làm cả phòng giật mình. Cô út đứng dậy, ánh mắt quét qua từng người, cuối cùng dừng lại ở Bác cả.
“Thôi đi bác!” Cô út lên tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng ẩn chứa sự kiên quyết đáng ngạc nhiên. “Chị Vy làm quần quật mấy ngày nay rồi còn gì! Từ sáng đến tối, từ bếp núc đến dọn dẹp, rửa cái chồng bát đũa cao ngất ngưởng đó một mình! Mình cũng phải nhìn lại mình chứ!”
Lời nói của Cô út như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào những khuôn mặt đang hằn học. Không khí trong phòng đột ngột chùng xuống. Một vài người cúi mặt, tránh ánh nhìn của cô út. Mẹ chồng Vy im bặt, đôi môi mím chặt.
“Đúng là… mình cũng quá đáng thật,” một người cô khác khẽ thì thầm, giọng đầy vẻ hối hận, mắt nhìn xuống sàn nhà.
Bác cả tức tối, định phản bác nhưng lại không tìm được lời nào. Ánh mắt bà ta lướt qua những khuôn mặt đang dao động, rồi nhìn sang Tùng đang đứng đó, vẻ mặt đầy đau khổ. Sự căng thẳng dâng lên tột độ. Rõ ràng, lời của cô út đã khơi dậy một làn sóng bất đồng quan điểm mạnh mẽ, và những hạt mầm hối hận đầu tiên đã bắt đầu nảy nở trong lòng một vài thành viên. Họ nhận ra, có lẽ, họ đã thật sự đẩy Vy đi quá xa.
Không khí trong phòng đặc quánh. Một sự im lặng nặng nề bao trùm, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đều. Mẹ chồng Vy vẫn mím chặt môi, ánh mắt bà không còn vẻ hằn học mà chuyển sang trống rỗng, vô định. Bác cả của Tùng bặm môi, vẻ mặt cố chấp nhưng không còn dám lớn tiếng. Những người cô khác cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào nhau.
Chồng bát đũa trên bàn ăn vẫn cao ngất ngưởng, những mảng thức ăn khô lại bám chặt. Dưới sàn nhà, vỏ kẹo, giấy ăn vương vãi từ bữa ăn tối qua và cả bữa sáng nay. Khắp nơi trong căn nhà của Vy và Tùng, sự bừa bộn và hỗn loạn hiện rõ mồn một, không còn ai bận tâm dọn dẹp hay lau chùi nữa. Mọi thứ trở nên ảm đạm và bẩn thỉu đến đáng sợ.
Một đứa cháu nhỏ, đã quen với việc được phục vụ tận răng, bỗng khóc ré lên vì khát nước. Mấy người cô nhìn nhau, nhưng không ai nhúc nhích. Bình nước lọc đã cạn khô từ lúc nào, và không một ai trong số 12 người thân nhà chồng có ý định đứng dậy đi lấy nước hay pha sữa cho đứa bé. Tiếng khóc của đứa trẻ càng khiến không khí thêm căng thẳng và ngột ngạt.
Tùng nhìn mẹ, nhìn các bác các cô, rồi lại nhìn ra gian bếp đầy rác và bát đũa. Anh thở dài, đôi vai rũ xuống. Từ khi Vy bỏ đi, căn nhà trở thành một bãi chiến trường thực sự, không ai muốn động tay vào bất cứ việc gì. Sự vui vẻ, rộn ràng của những ngày đầu đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự thất vọng, chán chường và cả nỗi ngượng ngùng.
Mẹ chồng Vy chậm rãi ngẩng đầu. Ánh mắt bà lướt qua từng khuôn mặt thẫn thờ, qua chiếc bàn chất đầy bát đũa, và cuối cùng dừng lại ở Tùng đang đứng đó với vẻ mặt đau khổ. Bà không còn nói lời nào trách móc Vy nữa. Nỗi mệt mỏi và thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt bà.
“Thôi,” Mẹ chồng Vy khẽ nói, giọng bà nhỏ xíu nhưng đủ khiến tất cả mọi người trong phòng giật mình. Bà thở dài một hơi thật nặng nề, “chúng ta về quê thôi. Ở đây thế này cũng không tiện.”
Cả phòng lặng như tờ. Không một lời phản đối. Ngược lại, những khuôn mặt đang sầm sì bỗng chùng xuống hơn nữa. Những ánh mắt ngượng ngùng, hối tiếc và chán nản nhìn nhau. Lời nói của Mẹ chồng như một sự giải thoát, nhưng cũng là một lời thừa nhận chua xót cho sự thất bại của chuyến đi này. Họ đã đến để tận hưởng kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn lại sự đổ vỡ và mệt mỏi. Không ai còn muốn ở lại thêm một giây phút nào trong căn nhà bừa bộn và đầy rẫy mâu thuẫn này. Từng người một, họ bắt đầu thu dọn đồ đạc cá nhân, chuẩn bị hành lý, vẻ mặt đầy sự thất vọng và một chút gì đó gọi là ê chề.
Cả gia đình chồng đã thu dọn xong đồ đạc, hành lý lỉnh kỉnh chất đống trước cửa. Không khí vẫn còn nặng nề nhưng đã bớt căng thẳng hơn khi họ chuẩn bị rời đi. Tùng đỡ tay Mẹ chồng, dẫn bà ra xe taxi đang đợi sẵn ngoài cổng. Các bác, các cô và lũ trẻ lếch thếch theo sau, vẻ mặt vẫn còn chút ê chề.
Mẹ chồng vừa đặt chân lên bậc cửa xe, bà chợt quay lại nhìn Tùng, ánh mắt bà vẫn còn đọng lại vẻ khó chịu về những ngày vừa qua. Bác cả của Tùng cũng đứng lại, nhìn anh với vẻ mặt đầy ẩn ý.
MẸ CHỒNG
(Giọng nhỏ, nhưng đầy ý tứ)
Con ở nhà thì nhớ ‘dạy bảo’ lại Vy đi nhé. Cứ để nó thế này, người ngoài cười cho. Phụ nữ trong nhà thì phải biết vun vén, lo toan.
BÁC CẢ
Đúng đó Tùng. Cháu phải nói cho nó hiểu, không phải cứ muốn làm gì thì làm. Lần sau mà có khách khứa lên chơi, nó phải biết điều mà cư xử.
Tùng nghe những lời dặn dò, cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Anh khẽ thở dài, nhưng ánh mắt kiên định hơn. Anh biết Vy đã chịu đựng rất nhiều trong những ngày qua.
TÙNG
(Nhẹ nhàng, nhưng dứt khoát)
Mẹ ơi, con mong mọi người hiểu cho Vy. Con biết Vy đã rất vất vả mấy ngày nay rồi.
(Anh dừng một chút, nhìn thẳng vào Mẹ chồng và Bác cả)
Lần sau nếu lên thì mình báo trước một tiếng để sắp xếp ạ. Như vậy mọi chuyện sẽ ổn hơn.
Mẹ chồng và Bác cả hơi bất ngờ trước sự phản bác nhẹ nhàng nhưng rõ ràng của Tùng. Họ không ngờ anh lại đứng về phía Vy một cách công khai như vậy. Khuôn mặt Mẹ chồng hơi chùng xuống, bà không nói thêm lời nào trách móc, chỉ khẽ gật đầu một cái thật nhẹ. Bác cả cũng nhìn đi chỗ khác, tránh ánh mắt của Tùng. Các cô khác thì cúi gằm mặt, không dám xen vào.
Không khí dịu đi đôi chút, dù sự hối lỗi rõ ràng vẫn chưa thực sự hiện hữu trên gương mặt ai. Họ vẫn còn giữ một chút sĩ diện. Tùng thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút khi đã nói ra được những lời này, dù biết rằng cuộc chiến để gia đình chồng hoàn toàn chấp nhận Vy vẫn còn dài. Anh giúp Mẹ chồng và các bác lên xe. Chiếc xe lăn bánh, dần khuất dạng trên con phố. Tùng đứng lặng hồi lâu, nhìn theo bóng xe, rồi anh quay người bước vào căn nhà vẫn còn ngổn ngang.
Tùng và Vy cùng bước vào căn nhà. Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại sau lưng họ, kéo theo sự im lặng gần như tuyệt đối. Không còn tiếng cười nói ồn ào, không còn tiếng trẻ con la hét, và đặc biệt, không còn hình ảnh chồng bát đũa chất cao như núi trong bếp. Căn nhà thoáng đãng một cách lạ lùng, sạch sẽ đến bất ngờ, như thể cơn bão vừa càn quét qua đã tự thu dọn tàn tích của mình.
Vy hít thở một hơi thật sâu, lồng ngực cô như được giải phóng khỏi gánh nặng đã đè nén suốt mấy ngày qua. Một cảm giác yên bình lan tỏa, nhưng nó không hoàn toàn trọn vẹn. Trong sự yên bình đó, Vy vẫn nhận ra một khoảng trống rỗng, một sự trống trải khó tả, cùng với chút nhẹ nhõm đến tội lỗi. Cô nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở chiếc bàn ăn vẫn còn vết hằn của những bữa ăn vội vã.
Tùng đứng lặng bên cạnh Vy. Anh cũng cảm nhận được sự tĩnh lặng bao trùm. Những lời Mẹ chồng và Bác cả đã nói với anh trước khi đi cứ văng vẳng bên tai, xen lẫn với hình ảnh Vy vất vả giữa đống bát đũa, Vy lầm lũi phục vụ từng người. Một cảm giác tội lỗi cồn cào trong lòng. Anh biết mình đã thờ ơ, đã vô tâm.
TÙNG
(Giọng khàn đặc, đầy hối hận)
Vy… Anh xin lỗi.
Vy quay sang nhìn Tùng. Cô không đáp lời ngay, chỉ nhìn sâu vào đôi mắt anh, tìm kiếm sự chân thành.
VY
(Giọng nhỏ, chất chứa sự mệt mỏi)
Anh xin lỗi vì điều gì? Vì đã để mẹ và bác nói những lời đó? Hay vì đã để em gánh vác mọi thứ một mình?
Tùng bước lại gần Vy, nắm lấy tay cô. Bàn tay anh lạnh ngắt.
TÙNG
Anh xin lỗi vì tất cả. Anh đã không nhận ra em vất vả đến mức nào. Anh đã không đứng về phía em sớm hơn. Anh… anh thật sự có lỗi.
Vy rút tay lại, ánh mắt vẫn còn một chút xa cách.
VY
(Nhẹ nhàng)
Mọi chuyện qua rồi. Em chỉ muốn được yên tĩnh một chút.
TÙNG
(Kiên quyết)
Không, Vy. Anh không muốn mọi chuyện qua đi như vậy. Anh muốn… anh muốn chuộc lỗi với em. Anh biết anh không thể bù đắp hết những gì em đã chịu đựng, nhưng anh sẽ cố gắng. Từ bây giờ, anh sẽ không để em phải một mình nữa.
Vy nhìn Tùng, trong ánh mắt cô có sự bất ngờ. Cô không ngờ Tùng lại thể hiện sự hối lỗi rõ ràng và quyết tâm đến vậy. Nhưng những vết thương vẫn chưa lành, và sự mệt mỏi vẫn còn in hằn.
VY
Anh định chuộc lỗi bằng cách nào?
TÙNG
(Nhìn Vy đầy trìu mến và quyết tâm)
Em muốn gì? Anh sẽ làm tất cả. Dù là dọn dẹp nhà cửa, hay nấu cho em một bữa ăn thật ngon, hay… bất cứ điều gì.
Vy khẽ cười nhạt, nhưng nụ cười đó không giấu được vẻ u buồn.
VY
(Nhìn Tùng)
Tất cả sao?
TÙNG
(Gật đầu mạnh mẽ)
Tất cả.
Vy im lặng một lúc, rồi cô từ từ bước về phía ghế sofa, ngồi xuống. Tùng vẫn đứng đó, chờ đợi câu trả lời của cô, ánh mắt tràn đầy hy vọng và sự ăn năn. Căn nhà vắng lặng vẫn còn vương vấn mùi thức ăn và sự nặng nề của những ngày qua, nhưng có một tia sáng nhỏ đang hé mở, một khởi đầu mới cho Vy và Tùng.
Vy im lặng một lúc, rồi cô từ từ bước về phía ghế sofa, ngồi xuống. Tùng vẫn đứng đó, chờ đợi câu trả lời của Vy, ánh mắt tràn đầy hy vọng và sự ăn năn. Căn nhà vắng lặng vẫn còn vương vấn mùi thức ăn và sự nặng nề của những ngày qua, nhưng có một tia sáng nhỏ đang hé mở, một khởi đầu mới cho Vy và Tùng.
Tùng nhìn Vy, thấy cô ngồi đó, dáng vẻ mệt mỏi nhưng vẫn toát lên một sự kiên cường lạ lùng. Anh biết, những lời nói suông không còn đủ. Anh cần hành động. Anh từ từ quỳ xuống trước mặt Vy, ánh mắt anh chạm vào ánh mắt cô, tràn ngập sự hối hận và quyết tâm.
TÙNG
(Giọng nghẹn ngào, nhìn thẳng vào Vy)
Vy à, anh xin lỗi. Anh đã quá vô tâm. Anh hứa từ nay về sau sẽ không để em phải chịu đựng như vậy nữa.
Vy giật mình trước hành động bất ngờ của Tùng. Đôi mắt cô mở to, nhìn sâu vào sự chân thành trong ánh mắt anh. Cô thấy sự đau khổ, sự ân hận mà Tùng đang cố giấu. Lời nói của anh không còn là những lời biện minh yếu ớt, mà là một lời thề nguyện từ tận đáy lòng.
TÙNG
(Nắm lấy tay Vy, siết nhẹ)
Anh biết, anh đã sai rất nhiều. Anh đã để em một mình đối mặt với tất cả mọi chuyện, từ những lời nói khó nghe của mẹ, của bác, cho đến đống bát đũa chất chồng. Anh đã không bảo vệ em, đã không đứng về phía em. Anh là một người chồng tồi.
Nước mắt Vy chực trào ra. Cô cố kìm nén, nhưng bờ môi cô run rẩy. Trái tim cô như được sưởi ấm sau bao ngày lạnh giá, nhưng lý trí vẫn nhắc nhở cô về những vết thương sâu sắc.
TÙNG
(Tiếp tục, giọng nói quả quyết hơn)
Anh hứa sẽ thay đổi, Vy. Anh sẽ không bao giờ để em phải chịu đựng những phiền toái từ gia đình anh nữa. Anh sẽ là người đứng ra bảo vệ em, bảo vệ tổ ấm của chúng ta. Anh muốn cùng em xây dựng một cuộc sống hạnh phúc hơn, bình yên hơn, không còn áp lực, không còn mệt mỏi. Hãy cho anh một cơ hội, Vy. Anh cầu xin em.
Vy nhìn Tùng, cảm động trước sự hối lỗi chân thành của anh. Khuôn mặt anh giờ đây không còn vẻ thờ ơ, vô tâm mà thay vào đó là sự ăn năn sâu sắc và một ý chí muốn chuộc lỗi mãnh liệt. Nhưng những lời hứa, dù có chân thành đến mấy, cũng đã từng được thốt ra trước đây, và rồi lại tan biến.
VY
(Giọng khẽ, đầy cảm xúc nhưng vẫn dè dặt)
Anh Tùng… Em không biết. Những lời nói… nghe thì hay thật. Nhưng em đã quá mệt mỏi rồi. Em cần nhìn thấy hành động, không phải lời nói.
Tùng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy hy vọng. Anh hiểu ý Vy. Cô cần một bằng chứng cụ thể.
TÙNG
(Gật đầu mạnh mẽ)
Anh hiểu. Anh sẽ chứng minh. Từ ngày mai, anh sẽ bắt đầu chứng minh cho em thấy. Anh sẽ làm tất cả những gì anh đã hứa. Chỉ cần em tin anh một lần nữa.
Vy thở dài, ánh mắt cô vẫn chất chứa sự hoài nghi nhưng cũng pha lẫn một chút tia hy vọng. Cô không lập tức gật đầu, cũng không hoàn toàn từ chối. Cô biết, đây là cơ hội cuối cùng của Tùng, và cũng là cơ hội cuối cùng cho cuộc hôn nhân của họ. Tùng vẫn quỳ đó, chờ đợi câu trả lời, tim anh đập thình thịch. Vy khẽ gật đầu, rất nhẹ nhàng.
VY
(Thì thầm)
Em sẽ cho anh một cơ hội. Nhưng anh phải nhớ, đây là lần cuối cùng.
VY
(Giọng Vy không còn vẻ yếu đuối, mà trầm tĩnh và mạnh mẽ một cách lạ lùng. Cô nhìn thẳng vào Tùng.)
Anh Tùng, em sẽ quay về. Em sẽ cho cuộc hôn nhân này thêm một cơ hội. Nhưng anh phải hứa với em rằng mọi thứ sẽ thay đổi. Chúng ta phải có những ranh giới rõ ràng.
Tùng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy hy vọng nhưng cũng pha chút lo lắng, chờ đợi những điều kiện từ Vy. Anh gật đầu lia lịa, sẵn sàng lắng nghe.
TÙNG
Anh hứa, Vy. Anh sẽ làm bất cứ điều gì em muốn. Chỉ cần em quay về.
VY
(Vy từ tốn, từng lời nói đều dứt khoát.)
Thứ nhất, không gian riêng tư của chúng ta phải được tôn trọng tuyệt đối. Em không muốn bất kỳ ai, kể cả Mẹ chồng hay Họ hàng nhà chồng, tự ý ra vào Nhà riêng của Vy và Tùng mà không có sự đồng ý của cả hai vợ chồng. Những kỳ nghỉ lễ như Kỳ nghỉ lễ Quốc khánh 4 ngày vừa qua, nếu muốn đón khách, chúng ta phải bàn bạc và thống nhất trước số lượng người và thời gian lưu trú. Mười hai người thân nhà chồng cùng lúc, anh biết em đã chịu đựng thế nào mà.
Tùng cúi đầu, nhớ lại hình ảnh mười hai người thân nhà chồng ồn ào chiếm trọn không gian, và cả chồng bát đũa chồng chất khiến Vy kiệt sức. Anh thấy hổ thẹn.
TÙNG
Em nói đúng. Là lỗi của anh. Anh sẽ đảm bảo điều đó.
VY
(Tiếp tục, giọng vẫn kiên định.)
Thứ hai, công việc nhà. Đây không phải là trách nhiệm riêng của em. Chúng ta là vợ chồng, công việc nhà là của chung. Anh phải cùng em chia sẻ, từ việc nấu nướng, dọn dẹp, cho đến rửa bát. Không thể để một mình em làm tất cả, trong khi anh chỉ ngồi xem tivi hay trò chuyện với khách.
Tùng cảm thấy một luồng điện chạy qua người. Từ trước đến nay, anh luôn coi việc nhà là của phụ nữ. Nhưng giờ đây, nhìn vào ánh mắt kiên quyết của Vy, anh nhận ra sự sai lầm của mình.
TÙNG
(Giọng anh chắc chắn.)
Anh đồng ý. Anh sẽ chủ động giúp em việc nhà. Chúng ta sẽ cùng làm.
VY
(Vy nhìn Tùng một lúc, như muốn dò xét sự chân thành trong lời nói của anh. Rồi cô tiếp tục điều kiện cuối cùng, điều kiện quan trọng nhất.)
Và cuối cùng, cách anh đối xử với gia đình chồng. Em biết em là dâu, nhưng em cũng là vợ anh. Anh phải là người đứng ra bảo vệ em trước những lời lẽ, những yêu cầu vô lý từ Mẹ chồng hay bất kỳ ai khác trong gia đình anh. Anh phải đứng về phía em, không phải đứng giữa hay ngó lơ. Em không muốn anh để em một mình đối mặt với áp lực nữa. Anh hiểu không?
Tùng siết chặt tay Vy, ánh mắt anh nhìn sâu vào mắt cô, không còn sự vô tâm hay thờ ơ nào nữa. Thay vào đó là sự nghiêm túc, quyết tâm chưa từng có. Anh biết, Vy đã trưởng thành hơn rất nhiều sau biến cố này, và cô không còn là cô gái dễ dàng chịu đựng mọi thứ như trước.
TÙNG
(Giọng anh khàn đặc, đầy cảm xúc nhưng cũng rất dứt khoát.)
Anh hiểu, Vy. Em nói đúng. Tất cả những gì em nói, anh đều đồng ý. Anh hứa với em, mọi thứ sẽ thay đổi. Chúng ta sẽ có những ranh giới rõ ràng. Anh sẽ bảo vệ em, bảo vệ tổ ấm của chúng ta. Anh sẽ không để em phải chịu đựng thêm bất cứ điều gì nữa. Hãy tin anh lần này.
Vy nhìn Tùng, ánh mắt cô dần dịu lại, nhưng sự kiên định vẫn còn đó. Cô biết, đây không chỉ là lời hứa, mà là một sự cam kết, một khởi đầu mới cho cả hai. Cô gật đầu nhẹ, chấp nhận lời hứa của anh, nhưng vẫn giữ một chút dè dặt.
Từng ngày trôi qua, Vy chứng kiến sự thay đổi rõ rệt ở Tùng. Không còn cảnh Tùng ung dung ngồi xem TV trong khi Vy vật lộn với việc nhà. Sau lời hứa hôm đó, Tùng bắt đầu chủ động hơn. Sáng ra, anh dậy sớm phụ Vy chuẩn bị bữa sáng. Sau mỗi bữa ăn, anh tự giác dọn dẹp, rửa bát. Tiếng lạch cạch của bát đĩa không còn là gánh nặng riêng của Vy mà đã có tiếng động đồng hành của Tùng.
VY
(Nhìn Tùng đang cặm cụi rửa bát, Vy khẽ mỉm cười.)
Anh không quen việc này đâu, để em làm cho.
TÙNG
(Anh ngẩng đầu lên, tay vẫn thoăn thoắt lau chùi.)
Không sao, Vy. Anh phải học làm quen thôi. Anh đã hứa rồi mà. Hơn nữa, em đã vất vả cả ngày rồi.
Vy nhìn anh, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. Đây là Tùng mà cô từng mơ ước, một người chồng biết sẻ chia. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh, phụ anh lau khô những chiếc bát đĩa sạch bong.
Vài tuần sau, cuộc gọi từ Mẹ chồng lại đến, như một phép thử cho những ranh giới mới.
MẸ CHỒNG (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng Mẹ chồng vẫn đầy quyền uy, không chút báo trước.)
Tùng đấy à? Mai Mẹ lên chơi mấy ngày. Mẹ mua đồ ăn ở quê lên cho hai đứa.
Tùng nhìn Vy, Vy cũng nhìn anh, ánh mắt cả hai đều nán lại, như đang ngầm nhắc nhở về lời hứa. Tùng hít một hơi sâu, giọng anh dứt khoát nhưng vẫn giữ sự lễ phép.
TÙNG (QUA ĐIỆN THOẠI)
Mẹ à, con cảm ơn Mẹ. Nhưng mai thì không tiện rồi Mẹ ạ. Con và Vy có lịch hẹn trước rồi. Với cả, từ nay, nếu Mẹ muốn lên chơi, Mẹ gọi điện báo trước cho vợ chồng con một tiếng để chúng con sắp xếp công việc và không gian, Mẹ nhé.
MẸ CHỒNG (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rõ ràng là Mẹ chồng đang bất ngờ và có chút không vui. Sau đó, giọng bà hơi gượng gạo.)
À… ừm. Thôi được rồi. Vậy khi nào tiện thì Mẹ lên vậy.
Tùng cúp máy. Anh quay sang Vy, ánh mắt dò hỏi. Vy bước đến, nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay anh, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi.
VY
Anh làm tốt lắm.
TÙNG
(Tùng thở phào.)
Anh sợ Mẹ giận. Nhưng anh biết mình phải làm vậy.
Vy gật đầu. Cô biết, Tùng đang thật sự thay đổi, và anh đang nỗ lực vì cô, vì tổ ấm này. Cuộc sống của Vy và Tùng dần trở lại quỹ đạo mới, với sự tôn trọng và chia sẻ hơn. Gia đình chồng ít ghé thăm hơn, hoặc nếu có thì cư xử lịch sự, có chừng mực hơn, báo trước khi đến, đúng như những gì Vy đã yêu cầu. Căn nhà của Vy và Tùng không còn là “nhà nghỉ” cho họ hàng, mà trở thành tổ ấm riêng tư, bình yên. Vy cảm thấy bình yên, hạnh phúc và tự tin hơn vào cuộc hôn nhân của mình. Tùng cũng trở nên có trách nhiệm hơn, không chỉ với Vy mà còn với chính cuộc sống của anh. Anh biết lắng nghe, biết sẻ chia và biết bảo vệ hạnh phúc của mình.
Thời gian trôi qua, mang theo những vết sẹo cũ nhưng cũng phủ lên đó một lớp bụi của sự trưởng thành và thấu hiểu. Cuộc hôn nhân của Vy và Tùng, tưởng chừng đã đến bờ vực thẳm, nay lại đâm chồi nảy lộc một cách mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Bài học về sự kiên định, về việc thiết lập những ranh giới rõ ràng đã cứu vãn họ khỏi những hiểu lầm và tổn thương chồng chất. Vy nhận ra rằng, yêu thương không có nghĩa là chấp nhận tất cả, mà là biết cách bảo vệ chính mình và giá trị của mình trong mối quan hệ. Còn Tùng, sau những va vấp, cuối cùng đã hiểu được ý nghĩa thực sự của trách nhiệm, của tình yêu và sự tôn trọng dành cho người bạn đời.
Gia đình chồng, dù ban đầu có chút bỡ ngỡ và khó chịu trước “luật lệ mới”, nhưng dần dần cũng chấp nhận và thích nghi. Mẹ chồng thỉnh thoảng vẫn gọi điện, hỏi han nhưng đã không còn những yêu cầu vô lý hay những chuyến thăm bất ngờ. Có lẽ, bà cũng hiểu rằng, hạnh phúc của con trai và con dâu mới là điều quan trọng nhất. Sự bình yên trở lại không phải là sự xa cách, mà là một sự kết nối dựa trên sự thấu hiểu và tôn trọng lẫn nhau. Vy và Tùng giờ đây thường cùng nhau ngồi lại, trò chuyện về mọi thứ, từ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống đến những dự định lớn hơn cho tương lai. Họ đã học được cách lắng nghe, cách tha thứ, và quan trọng nhất là cách cùng nhau xây dựng một tổ ấm mà ở đó, mỗi người đều cảm thấy được yêu thương, được bảo vệ và được là chính mình. Ánh nắng ban mai len lỏi qua khung cửa sổ Nhà riêng của Vy và Tùng, rọi vào không gian ấm cúng, như một lời hứa cho một tương lai tươi sáng, đầy ắp tiếng cười và sự an yên.

