Trong ngày gi/ỗ ông nội, 5 chị gái của chồng chỉ về ăn rồi chỉ đạo tôi rửa bát, chồng không bênh tôi mà nói “có 25 mâm bát em rửa thì đã sao”? Nhà chồng tôi vốn đông con gái. Mỗi dịp giỗ lớn, 5 chị gái từ khắp nơi đổ về, xúng xính quần áo, miệng cười tươi, tay xách theo vài túi trái cây, bánh kẹo rồi… thảnh thơi ngồi bàn trên tán gẫu. Năm nay cũng vậy. Từ sáng, tôi đã lăn lộn ngoài bếp, hết nấu, bưng, dọn cho đủ 25 mâm cỗ – khách đông như trẩy hội. Mồ hôi ướt lưng, tay dính mỡ, còn họ thì ríu rít cười: “Em dâu đảm thật! Xong thì nhớ rửa luôn bát nhé, bọn chị còn phải ngồi tiếp chuyện họ hàng.” Tôi cố nuốt cục tức, nhưng khi khách về, chồng bát cao như núi, 5 chị gái lại vẫn ung dung ngồi uống trà, thi thoảng chỉ tay: “Em rửa nhanh đi, mai còn đi làm.” “Đừng để lâu bát khô dính mỡ là khổ lắm đấy.” Tôi lau tay, đứng thẳng dậy, nói rành rọt: “Hôm nay ai ăn thì người đó rửa. Em không phải người hầu của nhà này.” Không khí chợt nặng như chì. Chồng tôi nghe thấy, từ ngoài sân bước vào, cau mày: “Mấy chị về một năm có một lần, em chịu khó rửa giúp thì đã sao?” Tôi cười nhạt: “Vậy anh rửa giúp đi.” Anh không trả lời, chỉ nhìn đống bát, rồi bất ngờ tiến lại, bốc cả chồng lớn nhất, RẦM! – tiếng sành sứ vỡ chát chúa vang khắp nhà. Mảnh bát văng tung tóe, một vài chị gái hoảng hốt la lên. 👇👇👇 Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Mảnh bát vỡ tung tóe trên sàn bếp, tiếng đổ vỡ vang vọng khắp nhà. Người vợ (tên Linh) đứng chết lặng, ánh mắt không thể tin vào hành động của chồng. Các chị gái của chồng, từ chỗ hoảng hốt, bắt đầu nhìn chằm chằm vào chồng và người vợ với vẻ mặt vừa sợ hãi vừa trách móc, không khí trở nên nặng nề đến nghẹt thở.
Linh khẽ run rẩy, từng mảnh vỡ sắc nhọn lấp lánh dưới ánh đèn nhà bếp như những lưỡi dao găm thẳng vào tim cô. Cô nhìn chồng, ánh mắt anh ta giờ đây đầy vẻ bực bội, coi thường, như thể thứ đổ vỡ không phải là bát đĩa, mà là sự tôn trọng, là nhân phẩm của cô.
5 chị gái của chồng, ban đầu chỉ biết kêu lên một tiếng, giờ đã hoàn hồn. Họ cau mày, ánh mắt lộ rõ vẻ khó chịu và coi thường. Chị cả lên tiếng, giọng điệu lạnh lùng: “Em dâu kiểu gì thế này? Giỗ ông nội mà làm ầm ĩ lên.” Chị thứ hai tiếp lời, đầy mỉa mai: “Chắc cô ta ghen ăn tức ở với chúng tôi. Chẳng làm được gì ngoài việc gây chuyện.”
Những lời cay nghiệt như những viên đá vô hình ném thẳng vào Linh. Cô cảm thấy nghẹt thở, muốn sụp đổ tại chỗ. Nhưng rồi, cô nhìn thấy những mảnh vỡ, nhìn thấy ánh mắt hả hê, khinh bỉ của những người chị chồng và sự vô tâm của chồng mình. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Linh, nhưng đồng thời, nó đánh thức một sự phẫn nộ âm ỉ bấy lâu nay.
Chồng cô, vẫn đứng đó, thờ ơ nhìn đống bát vỡ. Anh ta quay sang các chị, gượng gạo nói: “Thôi, chị em mình vào trong đi. Chuyện vặt thôi mà.” Giọng anh ta cố gắng xoa dịu, nhưng sự thờ ơ rõ rành rành trong từng lời nói. Anh ta không hề nhìn Linh, không hề nhận ra vết thương lòng mà anh ta đã gây ra.
Linh nắm chặt tay, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. Cô hít một hơi sâu, cố gắng kìm nén nước mắt. Cô biết, khoảnh khắc này, cô không thể yếu đuối. Cô không thể để họ dẫm đạp lên mình nữa.
Chị ba lên tiếng, giọng có phần đe dọa: “Đến khi nào em mới dọn dẹp cái đống này đây? Còn chưa xong việc sao?”
Linh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt chị ba. Giọng cô tuy nhỏ nhưng chứa đầy sự kiên quyết: “Việc này… tôi sẽ không làm nữa.”
Chị ba cau mày, giọng điệu đầy vẻ bề trên và khinh khỉnh: “Đến khi nào em mới dọn dẹp cái đống này đây? Giỗ ông nội mà để cái bếp như cái bãi chiến trường thế này sao?”
Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt không còn là sự uất ức, mà là một ngọn lửa lạnh lùng bùng cháy. Cô nhìn thẳng vào mắt chị ba, giọng nói tuy không lớn nhưng lại vang vọng đầy uy lực, dội thẳng vào tâm trí những người xung quanh. “Việc này… tôi sẽ không làm nữa.”
Cả căn bếp bỗng im bặt. Năm người chị chồng há hốc mồm, không tin vào tai mình. Chị cả, người luôn tỏ ra quyền lực nhất, lắp bắp: “Em nói cái gì cơ? Không làm nữa là sao? Cô định bỏ bê cả giỗ ông nội của nhà này à?”
Chồng của Linh, Huy, lúc này mới quay lại, ánh mắt vừa bực bội vừa có chút bối rối. Anh ta nhìn Linh, rồi nhìn sang các chị gái đang giận dữ. “Linh, em nói chuyện gì thế? Làm cho xong đi rồi mọi chuyện qua. Có gì đâu mà căng thẳng.” Giọng anh ta vẫn giữ vẻ thờ ơ, coi mọi chuyện chỉ là trò đùa trẻ con.
Linh bật cười khẩy, một nụ cười méo mó, đầy chua chát. Cô nhìn Huy, ánh mắt như muốn xuyên thủng lớp vỏ vô tâm của anh ta. “Có gì đâu mà căng thẳng? Anh nói dễ nghe lắm. Anh có bao giờ hiểu em đã phải làm gì để chuẩn bị 25 mâm cỗ này không? Anh có biết em đã phải chịu đựng những gì từ các chị của anh suốt bao năm qua không?”
Chị thứ hai, với vẻ mặt đanh đá quen thuộc, không nhịn được nữa. “Trời ơi, cô ta bắt đầu làm mình làm mẩy rồi. Giỗ ông nội là việc đại sự, cô ta dám ăn nói hỗn láo với chị chồng. Cô ta muốn đuổi chúng tôi ra khỏi nhà hay sao?”
“Tôi không muốn đuổi ai cả,” Linh đáp lời, giọng cô trở nên cứng rắn hơn. “Tôi chỉ muốn nói rằng, tôi không còn là người giúp việc của cái nhà này nữa. Tôi không còn chịu đựng sự sỉ nhục, sự khinh miệt từ bất kỳ ai ở đây. Kể cả anh, Huy à.” Cô nhìn thẳng vào chồng, ánh mắt đầy thất vọng và xa lạ.
Huy sững sờ. Anh chưa bao giờ thấy Linh phản kháng mạnh mẽ đến vậy. Anh định nói gì đó, nhưng năm người chị gái của anh đã đồng loạt lên tiếng, giọng điệu đầy uy hiếp.
“Thế cô định làm gì? Chúng tôi đến đây để ăn giỗ, không phải để bị một đứa em dâu vô lại sai bảo!” Chị ba gằn giọng.
“Đúng vậy! Chị em chúng tôi làm dâu nhà này, có ai dám làm khó dễ như thế không? Cô nghĩ cô là ai mà dám tuyên bố như vậy?” Chị cả tiếp lời, ánh mắt tóe lửa.
Linh siết chặt nắm tay, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay, tạo ra những vết hằn. Cô biết, đây là khoảnh khắc mà mọi thứ phải kết thúc. Cô nhìn quanh căn bếp hỗn loạn, nhìn những mảnh vỡ trên sàn, nhìn những gương mặt đầy căm ghét của chị chồng và sự bối rối cùng vẻ vô tâm của chồng.
“Tôi sẽ không dọn cái đống này,” Linh lặp lại, giọng cô nhỏ dần, nhưng không hề yếu đi. “Và tôi cũng sẽ không ở lại đây thêm một phút giây nào nữa.”
Cô quay người, bước nhanh ra khỏi bếp, bỏ lại phía sau sự im lặng chết chóc, những tiếng xì xầm tức giận và ánh mắt không thể tin vào sự phản kháng bất ngờ của cô. Huy đứng chết trân giữa đống đổ nát, tay còn run rẩy. Anh ta nhìn chằm chằm vào những mảnh bát vỡ, ánh mắt đỏ ngầu, đầy sự hỗn loạn và có chút hối hận thoáng qua, nhưng không nói một lời nào, chỉ thở dốc nặng nề. Những người chị gái của anh ta vẫn đang gào thét, nhưng giờ đây, tiếng nói của họ như vọng lại từ một thế giới khác, hoàn toàn không chạm được vào sự tỉnh thức muộn màng đang dần hiện hữu trong tâm trí Huy.
Huy đứng chết trân giữa đống đổ nát. Những mảnh sành sứ vỡ chát chúa như chính lời tuyên bố của Linh, vang vọng trong đầu anh. Anh ta nhìn chằm chằm vào những mảnh vỡ, ánh mắt đỏ ngầu, đầy sự hỗn loạn và có chút hối hận thoáng qua. Những người chị gái của anh ta vẫn đang gào thét, nhưng giờ đây, tiếng nói của họ như vọng lại từ một thế giới khác, hoàn toàn không chạm được vào sự tỉnh thức muộn màng đang dần hiện hữu trong tâm trí Huy.
Bỗng, một giọng nói vang lên, gay gắt và đầy vẻ trách móc, phá vỡ bầu không khí căng thẳng. Đó là giọng của người chị cả.
CHỊ CẢ
(Giọng run run vì tức giận)
Mày làm cái trò gì vậy Hùng? Mày điên rồi sao?
Huy giật mình, quay sang nhìn chị cả. Năm người chị chồng đồng loạt quay lại nhìn Huy, ánh mắt vừa giận dữ vừa kinh hãi. Họ xì xào, bàn tán, và ánh mắt đổ dồn về phía Linh, người vợ giờ đây đã đứng cách xa mâm cỗ, ánh mắt bình thản lạ thường.
CHỊ BA
(Giọng mỉa mai)
Đúng rồi đấy. Sao mày lại để cái con nhỏ này nó làm loạn lên như thế hả Hùng? Đến cả giỗ ông nội cũng không coi ra gì. Chắc nó bỏ bùa mê thuốc lú gì rồi!
CHỊ HAI
(Cau mày, giọng đầy vẻ khinh miệt)
Nhìn cái bản mặt nó kìa. Vừa rồi là nó cố tình đấy. Muốn dằn mặt chúng ta phải không? Muốn cho chúng ta biết ai là chủ nhà này phải không?
Huy lắp bắp, cố gắng tìm kiếm một lời biện minh, nhưng anh ta biết mình không có gì để nói. Anh ta đã chứng kiến tất cả. Chứng kiến sự im lặng bị phá vỡ, chứng kiến Linh đối mặt với các chị em gái của mình. Anh ta đã thấy sự kiên quyết trong mắt cô, thứ mà anh ta chưa từng thấy trước đây. Anh ta đã thấy sự bùng nổ của cô.
CHỊ TƯ
(Gằn giọng)
Mày không thấy nó làm gì à? Cái bếp như cái bãi chiến trường, còn mâm cỗ thì chưa xong. Thế mà mày đứng nhìn à? Mày còn là đàn ông không Hùng? Mày để vợ mày nó khinh như vậy sao?
Huy cúi gằm mặt. Anh ta không thể nhìn vào mắt các chị mình, càng không thể đối diện với ánh mắt của Linh. Nỗi dằn vặt, sự bối rối, và một chút gì đó giống như sự giác ngộ muộn màng đang xâm chiếm lấy anh ta. Anh ta cảm nhận được sức nặng của sự im lặng, của những ánh mắt đang xoáy sâu vào mình. Linh vẫn đứng đó, ánh mắt nhìn xa xăm, như thể mọi thứ đang diễn ra chỉ là một vở kịch mà cô đã quá mệt mỏi để xem tiếp.
CHỊ NĂM
(Giọng đầy vẻ đe dọa)
Cái con nhỏ này… nó dám làm vậy với gia đình mình? Chị em tôi đây bao năm qua nhịn nhục nó, còn nó lại hỗn hào ngược lại. Hùng, mày phải dạy lại nó đi! Không thì đừng trách chị em tôi không nể nang gì!
Bỗng nhiên, Linh quay người lại, đối diện với năm người chị chồng. Nụ cười trên môi cô đã biến mất, thay vào đó là một vẻ lạnh lùng đến ghê người. Cô chậm rãi bước về phía Huy, đôi mắt không rời khỏi anh. Huy cảm thấy sống lưng lạnh toát. Anh ta lùi lại một bước, va vào một chiếc ghế gỗ.
LINH
(Giọng nói chậm rãi, nhưng mỗi từ như con dao cứa)
Hùng à… anh nghĩ em làm gì? Anh vẫn cho rằng em sai sao? Anh vẫn nghĩ em đang “làm mình làm mẩy” như các chị anh nói sao?
Huy không thể trả lời. Anh ta chỉ có thể nuốt nước bọt, cảm nhận sự sợ hãi đang dâng lên trong lòng. Anh ta nhìn Linh, và anh ta thấy một người phụ nữ hoàn toàn xa lạ, một người phụ nữ mà anh ta đã không nhìn thấy trong suốt bao năm qua.
CHỊ CẢ
(Tiếp tục chỉ trích)
Mày còn nói nữa à? Cái con nhỏ này nó đang muốn đổ hết tội lên đầu Hùng. Nó nghĩ nó là ai mà dám làm thế?
LINH
(Ngắt lời chị cả, giọng nói vang lên đầy uy lực)
Em không đổ tội cho ai cả. Em chỉ đang nói sự thật. Sự thật là… em không còn chịu đựng được nữa. Và anh, Huy, anh sẽ là người đầu tiên phải biết điều đó. Anh đã bao giờ bảo vệ em chưa? Anh đã bao giờ đứng về phía em chưa? Hay anh chỉ biết đứng nhìn em bị họ hành hạ, bị họ sỉ nhục?
Huy lùi lại thêm một bước nữa. Anh ta nhìn xung quanh, tìm kiếm một lối thoát, nhưng anh ta bị bao vây bởi sự giận dữ của các chị gái và sự bình tĩnh đến đáng sợ của Linh.
CHỊ BA
(La lớn)
Đủ rồi! Mày hỗn láo quá rồi! Hùng, mày mau gọi công an đến đây đi! Bắt nó về đồn cho nó tỉnh!
Linh bật cười khẩy. Nụ cười đó không hề mang chút vui vẻ nào.
LINH
(Nhìn thẳng vào mắt Huy, giọng nói trầm xuống nhưng đầy ám ảnh)
Anh sẽ không làm thế đâu. Anh biết mà. Anh biết em không hề sai. Anh biết em đã chịu đựng những gì. Và bây giờ… anh cũng sẽ phải đối mặt với nó.
Những người chị chồng nhìn nhau, nét mặt biến đổi từ giận dữ sang hoang mang tột độ. Họ nhận ra rằng, một điều gì đó tồi tệ hơn cả những gì họ tưởng tượng đang diễn ra. Linh không chỉ phản kháng, cô ấy đang bắt đầu một cuộc chiến mới, một cuộc chiến mà họ sẽ không bao giờ quên.
LINH
(Khẽ cười nhạt, một nụ cười chua chát và cay đắng)
Đủ rồi. Thật sự là đủ rồi.
Cô nhìn Huy, rồi ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt của năm người chị chồng. Trong đôi mắt họ, cô không thấy một chút đồng cảm hay chia sẻ nào, chỉ có sự khinh miệt, ích kỷ và cái vẻ lên mặt không bao giờ thay đổi. Cái cảm giác thất vọng, sự tổn thương tích tụ bấy lâu nay bỗng nhiên bùng lên, biến thành một quyết định dứt khoát.
LINH
(Giọng nói không còn run rẩy mà trở nên kiên định, mỗi từ như được cân nhắc kỹ lưỡng)
Huy à, anh nhìn xem. Nhìn tất cả những gì đang diễn ra đi. Mười năm nay, em đã cố gắng gồng gánh tất cả mọi thứ. Từ công việc nội trợ, chăm sóc nhà cửa, đến chuẩn bị cho những dịp lễ tết như thế này. Hai mươi lăm mâm cỗ, hai mươi lăm bát canh… tất cả đều là tay em làm. Còn anh, anh ở đâu?
Huy cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên. Anh ta cảm nhận được áp lực từ ánh mắt của Linh, và cả sự im lặng đầy ám ảnh của các chị gái.
LINH
(Tiếp tục, giọng nói pha chút mệt mỏi nhưng không hề yếu đuối)
Anh luôn cho rằng em đang làm quá lên, rằng em đang đòi hỏi điều gì đó vô lý. Anh luôn để các chị gái của mình xem em như một kẻ hầu người làm thuê, một người không có tiếng nói trong gia đình này. Mẹ anh đã khuất, ông nội đã đi xa, nhưng cái cách các chị của anh đối xử với em… nó còn tồi tệ hơn cả những gì em có thể tưởng tượng.
CHỊ CẢ
(Không kìm được nữa, lên tiếng xen vào)
Mày nói cái gì vậy? Ai là kẻ hầu người làm thuê? Mày là vợ của Hùng, là dâu trưởng của nhà này!
LINH
(Ánh mắt lạnh lùng quét qua chị cả)
Dâu trưởng? Vậy thì tại sao em lại phải một mình gánh vác mọi thứ trong khi các chị ngồi đây chỉ biết chê bai và sai bảo? Tại sao em lại phải chịu đựng những lời nói cay nghiệt, những ánh mắt coi thường mỗi khi có dịp lễ lớn như giỗ ông nội? Em cũng là con người, em cũng có lòng tự trọng.
LINH
(Quay sang nhìn Huy, ánh mắt như xoáy sâu vào tâm can anh)
Anh đã bao giờ nghĩ cho em chưa, Huy? Anh đã bao giờ đứng ra bảo vệ em khi em bị họ bắt nạt chưa? Hay anh chỉ biết im lặng, đứng nhìn em bị hành hạ như một con rối? Em mệt mỏi rồi. Thật sự rất mệt mỏi.
Sự tĩnh lặng bao trùm lấy căn bếp. Những người chị chồng nhìn nhau, lần đầu tiên cảm thấy một chút gì đó bất an. Họ nhận ra Linh không còn là Linh của ngày xưa nữa. Ánh mắt cô giờ đây sắc bén và kiên cường đến lạ.
LINH
(Bật cười một tiếng, nhưng tiếng cười ấy vang lên nghe thật não nề và chua xót)
Anh cứ nghĩ em yếu đuối, anh cứ nghĩ em sẽ nhẫn nhịn mãi. Nhưng anh lầm rồi. Em không thể tiếp tục sống trong cái địa ngục này nữa. Em đã chịu đựng đủ rồi. Hôm nay, em sẽ không làm gì hết. Em sẽ không nấu nướng gì nữa. Em sẽ không chuẩn bị bất cứ thứ gì cho cái giỗ ông nội này nữa.
Cô nhìn thẳng vào mắt Huy, từng lời nói như con dao cứa vào tim anh.
LINH
(Giọng nói trầm xuống, nhưng đầy uy lực)
Anh muốn làm gì thì làm. Anh và các chị gái của anh tự lo đi. Còn em… em sẽ không làm bất cứ điều gì nữa. Đủ rồi!
LINH quay lưng lại với căn bếp đầy hơi nóng và sự im lặng ngột ngạt. Cô bước thẳng vào phòng ngủ của hai vợ chồng, nơi từng là tổ ấm, giờ đây chỉ còn là một nơi chất chứa quá nhiều mệt mỏi. Không một lời nói thêm, không một cái nhìn ngoảnh lại, cô dứt khoát mở chiếc vali nhỏ đã chuẩn bị sẵn. Tiếng kéo khóa vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch, như một lời tuyên bố đanh thép cho sự kiên quyết không thể lay chuyển của cô.
Cô thu dọn nhanh chóng những món đồ cá nhân cần thiết: vài bộ quần áo, cuốn sách yêu thích, chiếc khăn choàng mà mẹ cô tặng. Mỗi món đồ được đặt vào vali đều mang theo một phần ký ức, một phần trách nhiệm mà cô đã gánh vác quá lâu. Ánh mắt Linh lướt qua khung ảnh trên bàn trang điểm, ảnh cô và Huy trong ngày cưới. Một nụ cười nhạt nhòa thoáng qua, nhanh chóng bị thay thế bởi vẻ kiên nghị. Cô biết, hành trình mười năm này đã đến hồi kết.
Từ bên ngoài vọng vào, tiếng Huy lí nhí gọi tên cô. Nhưng Linh đã không còn lắng nghe. Cô đóng sập vali lại, tiếng chốt cài vang lên dứt khoát. Cô đã đưa ra quyết định. Mười năm cống hiến, mười năm chịu đựng, mười năm làm dâu trưởng trong một gia đình mà cô không bao giờ thuộc về.
Trước khi rời khỏi phòng, Linh đứng lại ở cửa. Cô nhìn về phía căn bếp, nơi các chị chồng đang lấm lét nhìn nhau, còn Huy thì đứng như chôn chân. Họ nghĩ cô sẽ khóc lóc, van xin, hay níu kéo. Nhưng họ đã lầm. Linh của bây giờ, đã khác rồi. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí trong lành tràn vào phổi, thứ không khí mà cô đã khao khát bấy lâu.
Linh bước ra khỏi phòng ngủ, chiếc vali nhỏ trên tay. Cô không nói gì, chỉ đơn giản là bước đi, từng bước vững vàng về phía cửa chính. Ánh mắt cô lướt qua Huy một lần cuối, không còn là sự trách móc hay tổn thương, mà là một sự giải thoát nhẹ nhõm. Tiếng chân cô vang lên nhè nhẹ trên sàn nhà, mỗi bước đi là một sự chia ly, một sự khởi đầu mới. Cô mở cánh cửa, bước ra ngoài, để lại phía sau là căn nhà chồng đầy mâu thuẫn và những người đàn bà chỉ biết đòi hỏi. Tiếng cửa khép lại nhẹ nhàng, nhưng âm thanh ấy vang vọng như một tiếng chuông báo hiệu cho một sự thay đổi lớn lao.
Linh vừa bước chân ra khỏi cửa chính, cánh cửa vừa khép lại sau lưng cô. Bỗng, một tiếng hét thất thanh vang lên từ phía cầu thang: “Linh! Em làm gì vậy?”
Huy lao ra khỏi phòng ngủ, quần áo xộc xệch. Anh ta lao theo Linh như một cơn gió, chạy đến bên cô ngay khi cô định bước lên chiếc xe đã đợi sẵn. Anh ta giữ lấy cánh tay Linh, giọng run rẩy đầy hoảng hốt.
HUY
(Hoảng loạn)
Em định đi đâu? Em làm gì vậy hả Linh?
Ánh mắt Huy nhìn Linh đầy sự bất ngờ và lo sợ. Anh ta chưa bao giờ nghĩ Linh sẽ thực sự bỏ đi. Mười năm qua, cô như một con ong chăm chỉ, luôn ở đó, luôn làm tròn bổn phận, chưa bao giờ đòi hỏi hay làm gì trái ý anh ta và gia đình anh ta.
LINH
(Giọng bình thản, gỡ tay Huy ra)
Em đi.
HUY
Đi đâu? Em đừng đi! Anh… anh không cho phép!
Huy nhìn Linh đầy van xin, pha lẫn chút giận dữ và bất lực. Anh ta nắm chặt lấy vali của Linh, không cho cô bước đi. Anh ta nhìn cô, cố gắng tìm kiếm một chút do dự trong mắt cô, một chút gì đó cho thấy cô có thể đổi ý.
LINH
(Ánh mắt lạnh lùng)
Anh nghĩ anh còn có quyền cấm em điều gì sao, Huy?
Huy cứng họng, anh ta không biết phải nói gì. Anh ta nhìn xung quanh, hy vọng có ai đó ra can thiệp, nhưng chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ.
Bên trong nhà, 5 chị gái của Huy lấp ló nhìn ra từ cửa sổ phòng khách, ánh mắt đầy tò mò và khinh thường. Họ biết Linh đang làm gì, nhưng không ai có ý định ra mặt. Đối với họ, Linh chỉ là một người giúp việc không công, việc cô ta bỏ đi cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống xa hoa của họ.
HUY
(Tuyệt vọng)
Em… em có thể suy nghĩ lại được không? Mẹ… chị em… mọi người…
LINH
(Cười nhạt)
Em đã suy nghĩ rất nhiều rồi. Mười năm đủ để em hiểu. Đủ để em biết mình cần phải rời đi.
Nói rồi, Linh giật mạnh tay khỏi Huy, bước chân lên xe. Chiếc xe lăn bánh, bỏ lại Huy đứng trơ trọi giữa sân, ánh mắt nhìn theo chiếc xe xa dần, hòa lẫn với sự bàng hoàng và nỗi sợ hãi vô hình. Anh ta biết, anh ta vừa mất đi thứ quan trọng nhất mà anh ta chưa từng biết mình có.
Chiếc xe lăn bánh xa dần, bỏ lại Huy đứng sững giữa sân, ánh mắt dõi theo trong sự bàng hoàng. Anh ta quay người, nhìn về phía căn nhà rộng lớn, nơi ánh đèn vẫn sáng rực dù trời đã nhá nhem. Bên trong, 5 chị gái của anh ta đang ngồi trong phòng khách, nhấp nháp trà, miệng nở nụ cười nửa vời. Họ đã thấy tất cả, nhưng không ai thèm động đậy. Linh đã đi. Cuộc sống vốn dĩ đã quen sự phục tùng và chăm sóc không công của cô giờ đây bỗng trở nên trống rỗng.
Trong bếp, Linh đang lúi húi dọn dẹp. Cô không đi đâu cả. Chiếc xe kia chỉ là một chiêu bài. Sự thù hận và uất ức đã tích tụ mười năm nay giờ đây mới có dịp bùng nổ. Cô nhìn vào căn bếp ám khói, nhìn đống bát đĩa chồng chất, nhìn những xoong nồi bóng loáng mồ hôi cô đã đổ xuống. Hôm nay là ngày giỗ ông nội. Mười năm qua, cô đã gánh vác toàn bộ 25 mâm cỗ. Mười năm qua, cô đã chịu đựng sự coi thường, sự ỷ lại của 5 bà chị chồng. Mười năm qua, Huy, chồng cô, chưa bao giờ một lần đứng ra bênh vực cô. Anh ta chỉ im lặng, coi như đó là chuyện đương nhiên.
Linh hít một hơi thật sâu, đôi mắt cô giờ đây ánh lên một ngọn lửa lạnh lùng. Cô bước ra khỏi bếp, tiến thẳng vào phòng khách. 5 chị gái của Huy ngẩng lên nhìn cô, ánh mắt từ tò mò chuyển sang cảnh giác.
LINH
(Giọng lạnh băng, không chút cảm xúc)
Ngày giỗ ông nội, tôi làm hai mươi lăm mâm cỗ. Mười năm rồi, tôi làm tất cả. Các chị có bao giờ nghĩ cho tôi chưa?
Người chị cả, với gương mặt trang điểm dày cộm, nhếch mép cười.
CHỊ CẢ
(Giọng mỉa mai)
Ôi dào, cô em dâu có hiếu. Làm dâu thì phải thế chứ. Đừng có mà làm quá.
Linh tiến lại gần, ánh mắt không rời khỏi từng người.
LINH
Bao nhiêu lần tôi bị các chị sỉ nhục, đuổi như người hầu. Bao nhiêu lần tôi phải nuốt nước mắt vào trong vì anh Huy không hề lên tiếng bảo vệ. Bao nhiêu lần tôi phải làm việc quần quật để rồi các chị chỉ việc ăn ngon mặc đẹp.
CHỊ HAI
(Phẫn nộ)
Mày đang nói cái gì vậy? Bố mày là ai mà dám nói với chị em tao như thế?
LINH
(Giọng cao hơn, đầy sự uất nghẹn)
Tôi không đi đâu cả. Hôm nay, tôi sẽ khiến các người phải nhớ mặt tôi.
Đột nhiên, Huy lao từ trên lầu xuống, thấy Linh đang đối đầu với các chị gái. Anh ta tiến đến, định kéo Linh đi.
HUY
(Giọng gấp gáp)
Linh! Em làm gì vậy? Đừng làm loạn ở đây!
Linh nhìn thẳng vào mắt chồng, ánh mắt vô cảm đến đáng sợ. Cô rụt tay lại, dứt khoát.
LINH
(Lạnh lùng)
Anh không cần biết em đi đâu. Anh đã chọn họ, không phải em.
Nỗi uất ức bấy lâu nay bùng nổ trong từng câu chữ của cô, chứa đựng sự đau khổ tột cùng. Cô quay người lại, nhìn những chiếc mâm cỗ đã chuẩn bị sẵn. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô. Cô lao nhanh vào bếp, nhấc bổng một chiếc bát sứ nặng trịch.
Tiếng sành sứ vỡ chát chúa vang lên. Linh đập vỡ chiếc bát xuống sàn nhà. Sau đó, cô tiếp tục đập nát từng chiếc bát một cách điên cuồng. Tiếng vỡ vụn vang vọng khắp căn nhà, xen lẫn với tiếng hét đầy đau đớn của cô. Huy đứng trân trân, còn 5 bà chị chồng thì há hốc mồm kinh hoàng.
Tiếng bát đĩa vỡ vụn vang lên chát chúa, mỗi lần đập xuống sàn là một lần uất nghẹn được giải tỏa. Linh đập nát từng chiếc bát, ánh mắt cô như chứa cả biển lửa, sự đau đớn, phẫn nộ và tuyệt vọng hòa quyện. Cô không còn nhận ra mình nữa, chỉ còn lại một cơn điên cuồng tột độ.
Huy đứng sững, mặt cắt không còn giọt máu. Anh ta nhìn những mảnh sứ vỡ bay tung tóe, nhìn người vợ đang phát điên trước mắt, rồi lại nhìn về phía 5 bà chị gái đang kinh hoàng há hốc mồm. Lời nói của Linh vẫn còn vang vọng: “Anh đã chọn họ, không phải em.”
Chị cả là người đầu tiên hoàn hồn. Bà ta tiến lại gần, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng giọng run run:
CHỊ CẢ
(Giọng cố nén giận dữ)
Cô điên rồi! Cô đang làm cái quái gì vậy? Mau dừng lại ngay!
LINH
(Vẫn tiếp tục đập bát, giọng dữ dội)
Điên à? Các người muốn tôi điên đúng không? Mười năm qua, tôi đã sống trong địa ngục của các người! Mười năm qua, tôi đã cố gắng làm một người vợ, một người con dâu tốt, nhưng thứ tôi nhận lại là gì? Sự sỉ nhục! Sự khinh thường!
Cô nhấc một chiếc tô lớn, đập mạnh xuống sàn. Tiếng vỡ còn lớn hơn.
CHỊ BA
(Hét lên)
Đủ rồi! Cô làm vậy ai sẽ chịu trách nhiệm? Bố mẹ tôi sẽ nghĩ sao?
LINH
(Cười khẩy, nước mắt giàn giụa)
Bố mẹ anh? Họ có bao giờ quan tâm đến tôi đâu! Họ chỉ biết có các con trai vàng, con gái ngọc của họ thôi. Còn tôi, chỉ là một công cụ lao động miễn phí!
Huy cuối cùng cũng lấy lại được giọng nói, anh ta bước tới, cố gắng túm lấy tay Linh.
HUY
(Giọng khẩn thiết)
Linh, em bình tĩnh lại đi! Đừng làm thế nữa!
Linh giật mạnh tay ra, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Huy, đầy sự thất vọng và chua xót.
LINH
Bình tĩnh? Anh nói tôi bình tĩnh à? Khi anh đứng nhìn tôi bị họ hành hạ, anh có bình tĩnh không? Khi anh im lặng nhìn tôi làm trâu làm ngựa cho cả cái nhà này, anh có bình tĩnh không?
Cô quăng luôn chiếc bát còn lại vào tường, tiếng vỡ vang vọng. Vài người chị chồng giật bắn mình lùi lại. Bếp giờ ngổn ngang những mảnh vỡ, không còn một chiếc bát nào nguyên vẹn. Cả căn nhà chìm trong sự im lặng đáng sợ sau cơn giông bão của Linh.
Trong lúc đó, ở ngoài cửa phòng khách, các chị gái khác của Huy đã kéo đến. Họ đứng lấp ló ngoài hành lang, nhìn vào cảnh tượng hỗn loạn trong bếp. Vài người bắt đầu xì xào.
CHỊ ÚT
(Nhỏ giọng, nhưng đủ nghe)
Trời ạ, đúng là đồ xui xẻo. Vừa về đã gây chuyện.
CHỊ TƯ
(Tiếp lời, giọng mỉa mai)
Con gái nhà lành ai lại đối xử với chồng, với gia đình chồng như vậy chứ? Đồ vô giáo dục!
Những lời nói bóng gió, đầy ác ý đó như đổ thêm dầu vào lửa, khiến không khí vốn đã căng thẳng giờ càng thêm ngột ngạt. Linh nghe thấy, cô khẽ siết chặt tay, nụ cười trên môi càng thêm lạnh lẽo. Cô biết, đây mới chỉ là bắt đầu.
LINH
(Giọng nói vẫn còn chút run rẩy nhưng đầy sự kiên quyết, cô liếc nhìn đám người nhà chồng đang đứng chết trân)
Chỗ của tôi không còn ở đây nữa.
Cô quay gót, không một chút do dự. Chiếc vali cũ kỹ trên tay cô trông nặng trịch, nhưng bước chân cô lại nhẹ bẫng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô, từ ngạc nhiên, tức giận cho đến một chút hoang mang. 5 bà chị chồng đứng túm tụm, vẻ mặt vừa tức tối vừa có chút xấu hổ, nhưng không ai dám lên tiếng ngăn cản. Họ biết, cơn thịnh nộ vừa rồi là giới hạn cuối cùng của Linh.
Huy đứng lặng, đôi mắt dõi theo bóng lưng vợ mình đang xa dần. Sự trống rỗng bao trùm lấy anh. Anh nhìn những mảnh vỡ còn vương vãi trên sàn bếp, mùi tanh của đồ ăn còn sót lại, tất cả như lời nhắc nhở về sự vô tâm, hèn nhát của mình. Anh đã chọn sự yên ổn tạm thời thay vì bảo vệ người phụ nữ đã cùng anh vượt qua bao nhiêu khó khăn. Giờ đây, cái giá phải trả là sự mất mát.
Linh sải bước qua phòng khách, nơi có vài người chị chồng khác đang lén lút nhìn trộm qua khe cửa, những lời xì xào, buôn chuyện vẫn văng vẳng bên tai. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười không có lấy một tia vui vẻ, chỉ còn lại sự giải thoát đến lạ kỳ. Mười năm bị kìm nén, bị đè nén, giờ đây tất cả đã vỡ tung.
Cánh cửa chính bật mở. Ánh sáng ban ngày ùa vào, xua tan đi không khí ngột ngạt, tù túng bên trong. Linh bước ra ngoài, hít một hơi thật sâu. Không khí bên ngoài trong lành và tự do biết bao. Cô không ngoái lại nhìn ngôi nhà đó lần nào nữa. Chiếc xe taxi đã đợi sẵn.
Trên xe, Linh thả mình xuống ghế, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Những con phố lướt qua, những gương mặt xa lạ. Cô biết, cuộc hành trình mới chỉ bắt đầu. Giấy tờ ly hôn đã được chuẩn bị sẵn sàng. Cô sẽ không quay lại nơi đó nữa, không bao giờ. Phía sau cô là đống đổ nát, phía trước cô là một tương lai chưa rõ ràng, nhưng cô tin rằng, ít nhất, cô sẽ được là chính mình.
Huy đứng sững sờ giữa khoảng không trong nhà. Chiếc vali của Linh đã khuất dạng, mang theo hơi ấm và cả những lời lẽ cuối cùng của cô. Một cảm giác trống rỗng đến ngộp thở bao trùm lấy anh, lạnh lẽo và đáng sợ. Anh nhìn xuống sàn bếp, nơi những mảnh sành sứ vỡ chát chúa vẫn còn lổm nhổm như lời buộc tội. Mùi tanh của thức ăn, thứ mùi mà anh luôn tìm cách phớt lờ, giờ đây ám ảnh khứu giác. Anh đã sai, sai quá nhiều.
Anh nhớ lại hình ảnh Linh gồng gánh 25 mâm cỗ, một mình xoay sở trong bếp, trong khi những người chị gái của anh chỉ ngồi đó, cười nói và sai bảo. Anh nhớ ánh mắt tuyệt vọng của cô khi bị họ sỉ nhục, và anh đã đứng im, như một kẻ hèn nhát. Giờ đây, sự im lặng đó đã kéo cô đi, và anh nhận ra, anh đã mất đi tất cả.
Tiếng cười nói của những người chị chồng từ phòng khách vọng vào, vẫn cái giọng điệu đầy vẻ hả hê, có lẽ họ đang bàn tán về sự ra đi của Linh, về việc dọn dẹp “cái của nợ” này như thế nào. Huy siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Một cơn giận dữ điên cuồng, dồn nén bấy lâu nay, bùng lên trong anh. Anh không thể chịu đựng thêm được nữa.
Anh lao về phía phòng khách, cánh cửa bật mở. Ba người chị gái của Huy đang ngồi túm tụm trên sofa, tay cầm ly trà, miệng không ngừng buôn chuyện. Họ ngẩng đầu lên, ngạc nhiên khi thấy Huy.
“Sao thế? Mặt mày bí xị ra thế?” Bà chị cả lên tiếng, giọng điệu cợt nhả.
Huy không nói gì. Anh nhìn từng gương mặt quen thuộc nhưng xa lạ, những người phụ nữ đã sống trong ngôi nhà này cả đời, chỉ biết ỷ lại vào người khác, và giờ đây, họ đã đẩy Linh ra khỏi đây. Anh tiến tới, không nhanh không chậm, nhưng mỗi bước chân đều mang theo sự quyết đoán. Anh nhấc bổng chiếc bàn trà bằng kính, thứ mà trước đây anh luôn nâng niu vì sợ chị em phật ý.
“Anh Huy! Anh làm gì vậy?” Bà chị hai kêu lên thất thanh.
Nhưng Huy không dừng lại. Anh ném mạnh chiếc bàn xuống sàn. Tiếng kính vỡ tan tành, cộng hưởng với tiếng la hét thất thanh của ba người chị. Những mảnh vỡ văng tung tóe, một số dính lên quần áo, lên mặt họ. Nước trà đổ lênh láng, nhuộm đỏ tấm thảm mới.
Huy thở hổn hển, nhìn mớ hỗn độn anh vừa tạo ra. Anh cảm thấy một sự hả hê kỳ lạ, dù biết rằng hành động này thật điên rồ. Anh quay lưng bước đi, để lại ba người chị chồng ngây dại giữa đống đổ nát. Anh không còn gì để mất nữa, và anh cũng không còn muốn bảo vệ bất cứ thứ gì thuộc về nơi này. Linh đã ra đi, và anh cũng không còn muốn ở lại cái gia đình mục ruỗng này nữa. Anh hướng thẳng ra sân, nơi có chiếc xe máy của mình. Bỏ lại phía sau tiếng la ó, tiếng khóc lóc nức nở. Con đường phía trước mịt mờ, nhưng ít nhất, đó là con đường do anh tự chọn.
Huy lao vội ra sân, tiếng động cơ xe máy gầm rú vang lên xé toạc màn đêm. Anh không thèm ngoái lại, bỏ mặc phía sau những tiếng la hét, những mảnh vỡ và cả cái gia đình đầy rẫy sự giả dối. Anh chạy, chạy thật nhanh, như muốn trốn thoát khỏi tất cả những ám ảnh.
Trong nhà, ba người chị chồng vẫn còn bàng hoàng giữa đống đổ nát. Chiếc bàn kính vỡ tan tành, những mảnh vụn lấp lánh dưới ánh đèn, vương vãi khắp nơi. Nước trà loang lổ trên tấm thảm đắt tiền, tạo thành một vệt màu nâu đỏ đáng sợ. Bà chị cả đưa tay run rẩy gạt một mảnh kính nhỏ trên má, đôi mắt đẫm lệ hoen mi.
Bà chị hai, người luôn ăn nói chua ngoa nhất, giờ đây chỉ biết ôm mặt khóc nức nở. Vẻ kiêu ngạo, kênh kiệu thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi và hối hận. Bà nhìn sang người chị cả, rồi lại nhìn về phía cánh cửa Huy vừa vụt ra.
Bà chị ba, vốn là người ít nói nhất, giờ đây lại là người bình tĩnh hơn cả. Bà chậm rãi đứng dậy, nhìn quanh căn phòng bừa bộn. Một nỗi bất an sâu sắc dấy lên trong lòng. Bà nhìn thấy những mâm cỗ chưa dọn, những chén bát bẩn thỉu còn nguyên trong bếp. Và rồi, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu bà, một suy nghĩ khiến bà lạnh toát sống lưng.
“Chị ơi… Mâm cỗ…” Bà lí nhí nói, giọng nghẹn lại.
Cả bà chị cả và bà chị hai đều im bặt. Họ nhìn nhau, rồi ánh mắt đồng loạt hướng về phía bếp. Im lặng bao trùm căn phòng, thay thế cho sự giận dữ và hoảng loạn ban đầu là một vẻ mặt lo lắng, hối hận thoáng qua.
“Giờ ai sẽ rửa cái đống bát đĩa này đây?” Bà chị cả thều thào hỏi, như thể lời nói đó vừa bật ra từ tiềm thức của cả ba người.
Họ nhìn nhau, ánh mắt chạm nhau trong khoảnh khắc. Trong cái nhìn đó, người ta thấy được sự nhận ra, sự áy náy, và có lẽ là cả nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với hậu quả của chính mình. Cái mớ hỗn độn này, cái đống bát đĩa khổng lồ này, giờ đây lại trở thành gánh nặng thực sự, một lời nhắc nhở cay nghiệt về sự ích kỷ và vô tâm của họ. Tiếng sành sứ vỡ chát chúa của Huy vẫn còn vang vọng đâu đó, nhưng giờ đây, tiếng động lớn nhất lại là sự im lặng đầy ám ảnh của ba người chị chồng.
**CẢNH 1**
**NỘI CẢNH. NHÀ CHỒNG – BẾP – BAN NGÀY**
MÁY QUAY lia cận cảnh. Đống bát đĩa bẩn chất chồng lên nhau, cao ngất ngưởng, chiếm gần hết không gian trong bếp. Vài chiếc bát đã nứt, những vết ố vàng bám dính chặt trên sành sứ. Mùi thức ăn ôi thiu thoang thoảng trong không khí.
NGƯỜI VỢ, với gương mặt phờ phạc, quần áo dính đầy vết bẩn, đang đứng giữa đống bát đĩa ấy. Đôi mắt cô thâm quầng, ánh lên sự mệt mỏi và cam chịu tột cùng. Cô cầm một miếng giẻ lau, cố gắng lau khô một chiếc bát đã vỡ một mảng lớn.
Bà chị cả, bà chị hai và bà chị ba từ phòng khách bước vào. Vẻ mặt họ giờ đây đã bớt hoảng loạn, thay vào đó là sự lo lắng rõ rệt khi nhìn thấy khung cảnh tồi tàn trong bếp.
BÀ CHỊ CẢ
(Giọng run run)
Cô… cô đang làm gì vậy?
NGƯỜI VỢ
(Không ngẩng lên)
Vẫn làm những gì mọi khi vẫn làm ạ. Chuẩn bị dọn dẹp sau bữa tiệc.
BÀ CHỊ HAI
(Chua ngoa bất chợt, dù vẫn còn sợ hãi)
Dọn dẹp? Cái đống này cô định dọn đến bao giờ? 25 mâm cỗ, cô có biết bao nhiêu bát đĩa không?
NGƯỜI VỢ
(Giọng bình thản đến lạ thường)
Cháu biết ạ. Vẫn đang làm đây ạ.
BÀ CHỊ BA
(Nhìn sâu vào mắt Người vợ, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy sự quan ngại)
Huy… nó đã đi rồi sao?
NGƯỜI VỢ
(Lặng lẽ gật đầu)
Vâng ạ. Anh ấy đi rồi.
Bà chị cả nhìn sang bà chị hai, rồi lại nhìn đống bát đĩa. Gánh nặng bắt đầu đè lên vai họ.
BÀ CHỊ CẢ
(Thều thào)
Giờ… giờ chúng ta phải làm sao?
BÀ CHỊ HAI
(Cắn môi, nhìn quanh bếp một cách bất lực)
Ai… ai sẽ làm cái đống này đây?
NGƯỜI VỢ
(Bỗng dừng tay, ngẩng đầu lên nhìn ba người chị chồng. Một nụ cười nhạt, gần như là chế giễu, nở trên môi cô.)
Cháu không biết nữa. Có lẽ… mọi người sẽ phải tự làm thôi ạ.
Cô buông miếng giẻ lau. Tiếng giẻ rơi xuống sàn nhà vang lên khô khốc.
**CẬN CẢNH** vào gương mặt Người Vợ. Ánh mắt cô giờ đây không còn là sự cam chịu hay mệt mỏi, mà là sự lạnh lùng, quyết đoán. Cô nhìn thẳng vào ba người chị chồng, mỗi ánh nhìn như một nhát dao khứa vào lương tâm họ.
**CẬN CẢNH** vào gương mặt ba người chị chồng. Vẻ sợ hãi, bất an, và cả sự bối rối tột cùng dâng lên. Họ nhận ra, đống bát đĩa này, mớ hỗn độn này, không chỉ là công việc, mà còn là sự phơi bày trần trụi cho sự ích kỷ, vô tâm của chính họ.
**CẢNH KẾT THÚC.**
**CẢNH 2**
**NỘI CẢNH. NHÀ CHỒNG – SÂN – SAU ĐÓ VÀO BẾP – BAN NGÀY**
HÙNG đứng sững sờ giữa sân, ánh mắt vô hồn nhìn về phía bếp. Tiếng sành sứ vỡ chát chúa vẫn còn vang vọng trong tai anh ta. Gió thổi qua, cuốn theo vài chiếc lá khô lướt trên nền gạch. Vài người họ hàng còn sót lại, những người đã dọn đi từ sớm, giờ đây tò mò nhìn ra từ ô cửa sổ.
KHUNG CẢNH QUAY CHẬM. Hùng từ từ ngồi thụp xuống, hai tay buông thõng, giữa đống mảnh vỡ còn vương vãi khắp sân do lúc trước anh ta đã đập phá. Anh ta không nhặt nhạnh, không mảy may quan tâm đến những mảnh vụn sắc nhọn có thể làm mình bị thương. Anh ta chỉ ngồi thẫn thờ nhìn chúng, đôi mắt trống rỗng, hoàn toàn vô cảm. Như thể linh hồn anh ta đã bị hút cạn, chỉ còn lại một cái vỏ rỗng tuếch. Sự cô đơn và tuyệt vọng bao trùm lấy anh ta, một bi kịch câm lặng sau những gì đã xảy ra.
Ngoại cảnh. Vài người chị gái của Hùng lén lút nhìn ra từ ô cửa sổ phòng khách. Khuôn mặt họ đầy lo lắng, nhưng ẩn sâu bên trong là sự hả hê kín đáo. Họ đã mong chờ ngày này từ lâu.
BÀ CHỊ CẢ
(Thì thầm với hai người em)
Huy… nó có vẻ… sốc thật rồi.
BÀ CHỊ HAI
(Nhếch mép cười khinh bỉ)
Sốc cái gì mà sốc. Nó có biết gì đâu. Chỉ là cái vỏ rỗng thôi. Đáng lẽ ra phải như thế này từ lâu rồi.
BÀ CHỊ BA
(Nhìn Hùng với ánh mắt phức tạp, vừa thương hại vừa chán ghét)
Làm sao chúng ta bảo nó dậy được đây?
BÀ CHỊ HAI
(Đứng dậy, vẻ mặt ranh mãnh)
Để tôi! Món nợ này, xem cô ta xử lý thế nào đã.
Ba người chị chồng cùng bước ra sân. Họ đi chậm rãi về phía Hùng, mỗi bước chân như một nhát búa đập vào sự im lặng.
HÙNG
(Ngước mắt lên nhìn ba người chị, giọng nói khàn đặc, như từ dưới vực sâu vọng lên)
Sao các chị lại ở đây? Chẳng phải mọi thứ đã… xong rồi sao?
BÀ CHỊ CẢ
(Giọng đầy giả tạo)
Em trai của chị. Sao chúng chị có thể bỏ mặc em lúc này được? Nhìn em kìa, em đang làm gì vậy?
HÙNG
(Lại cúi đầu, ánh mắt nhìn xuống những mảnh vỡ)
Mọi thứ… đều vỡ rồi. Em không… không thể sửa chữa được nữa.
BÀ CHỊ HAI
(Đến gần, giọng đầy khinh khỉnh)
Vỡ? Chỉ là vài cái bát, cái đĩa thôi mà. Cô vợ của em còn chưa làm gì em cả. Cô ta dám vứt hết bát đĩa đi, cô ta dám không làm gì cả. Em không định dạy cho cô ta một bài học sao?
HÙNG
(Lắc đầu một cách vô vọng)
Dạy dỗ cái gì nữa… Mọi thứ… đều sai rồi.
BÀ CHỊ BA
(Đi đến bên cạnh Hùng, đặt tay lên vai anh ta, nhưng cử chỉ lại đầy sự tính toán)
Em không sai đâu Huy. Chỉ là… em hơi mềm yếu quá thôi. Nhưng chị em mình đây rồi. Chúng ta sẽ giúp em. Giúp em đòi lại công bằng.
HÙNG
(Từ từ đứng dậy, nhưng bước chân loạng choạng, ánh mắt vẫn còn đờ đẫn)
Công bằng… là gì ạ?
BÀ CHỊ HAI
(Giơ tay chỉ về phía bếp)
Công bằng là cô ta phải tự mình nhặt hết cái đống này lên. Công bằng là cô ta phải hiểu cô ta đã làm gì. Công bằng là… em phải là người đàn ông, không để một người phụ nữ làm em ra nông nỗi này!
Nụ cười nham hiểm nở trên môi bà chị hai. Bà ta nhìn Hùng với ánh mắt đầy toan tính. Hùng đứng lặng, cơ thể run lên. Anh ta vẫn chưa thoát ra khỏi cú sốc, nhưng những lời nói của chị gái như đang khơi dậy một thứ gì đó trong tiềm thức, một cơn giận dữ bị dồn nén.
**CẬN CẢNH** vào gương mặt Hùng. Ánh mắt anh ta từ trống rỗng chuyển sang một tia nhìn sắc lạnh, như có ngọn lửa nhỏ bắt đầu le lói.
**CẬN CẢNH** vào gương mặt ba người chị chồng. Họ nhìn nhau, một nụ cười đắc thắng hiện lên. Kế hoạch của họ đang dần thành công.
**CẢNH KẾT THÚC.**
**CẢNH 3**
**NỘI CẢNH. NHÀ CHỒNG – BẾP – SAU ĐÓ SÂN – BAN NGÀY**
Ngọn lửa giận dữ bắt đầu bùng lên trong mắt Hùng. Anh ta nhìn thẳng vào bà chị hai, rồi liếc sang bà chị cả và bà chị ba. Ba người phụ nữ này, với vẻ mặt đắc thắng, đang nhìn anh ta như một con rối.
BÀ CHỊ HAI
(Cười khẩy)
Sao thế? Chồng gì mà để vợ làm loạn thế này? Nhục nhã quá không? Giờ thì đứng lên đi, em trai. Đừng có mà ủy mị nữa.
Hùng siết chặt nắm tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Lời nói của chị gái anh ta như những nhát dao đâm vào lòng tự trọng vốn đã bị tổn thương. Anh ta cảm thấy sự bẽ mặt, sự bất lực đang dâng lên, nhưng xen lẫn với đó là một ngọn lửa khác, một sự phẫn uất âm ỉ.
BÀ CHỊ CẢ
(Nhẹ nhàng đặt tay lên vai Hùng, giọng đầy giả tạo)
Em ơi, mọi chuyện rồi cũng sẽ qua. Nhưng em phải cứng rắn lên. Vợ mình, mình phải dạy dỗ. Cô ấy làm gia đình mình náo loạn thế này, cô ấy phải chịu trách nhiệm.
BÀ CHỊ BA
(Gật đầu đồng tình, liếc mắt về phía bếp với vẻ khinh bỉ)
Đúng vậy. Cô ta đang ở trong bếp đấy. Chắc đang nghĩ cách đổ hết mọi thứ lên đầu em đây. Em không thể để cô ta làm thế được.
Hùng quay phắt người, nhìn về phía cửa bếp. Từ xa, anh ta có thể thấy bóng dáng của Người vợ, nhỏ bé và cô độc giữa đống lộn xộn. Cô ta đang khẽ khom người, chậm rãi nhặt những mảnh sành sứ vỡ.
Người vợ không khóc, không kêu la. Đôi vai cô ta khẽ run lên, nhưng cô ta vẫn tiếp tục công việc của mình, nhặt nhạnh từng mảnh vỡ một cách cẩn thận, như thể đang gom góp lại những mảnh vụn của một cuộc hôn nhân tan vỡ.
Hùng đứng sững lại. Anh ta nhìn Người vợ đang làm việc, rồi lại nhìn ba người chị chồng đang chờ đợi phản ứng từ mình. Một khoảnh khắc im lặng căng thẳng bao trùm lấy sân.
BÀ CHỊ HAI
(Thúc giục, giọng đầy sốt ruột)
Thấy chưa? Cô ta còn dám làm nữa kìa. Em còn chần chừ gì nữa? Đừng để cô ta coi thường em.
Hùng hít một hơi thật sâu. Ánh mắt anh ta lóe lên một tia quyết định. Anh ta từ từ bước về phía bếp.
**CẬN CẢNH** vào đôi chân của Hùng, bước đi chậm rãi nhưng vững vàng.
**CẬN CẢNH** vào khuôn mặt ba người chị chồng, ánh mắt họ dõi theo Hùng, đầy mong đợi.
Khi Hùng đến gần cửa bếp, anh ta dừng lại. Người vợ vẫn đang chăm chú nhặt mảnh vỡ.
HÙNG
(Giọng nói trầm khàn, không còn chút yếu đuối nào)
Cô làm gì vậy?
Người vợ giật mình, ngước mắt lên. Khuôn mặt cô ta tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe.
NGƯỜI VỢ
(Giọng run run)
Em… em đang dọn dẹp.
Hùng nhìn Người vợ, rồi nhìn xuống đống mảnh vỡ dưới chân cô ta. Anh ta không hề tức giận, thay vào đó là một sự bình tĩnh kỳ lạ.
Hùng bước vào bếp, lách qua Người vợ. Anh ta không nói một lời.
**CẬN CẢNH** vào bàn tay của Hùng, nắm chặt lại.
Anh ta đi thẳng đến chiếc bàn ăn, nơi có rất nhiều bát đĩa còn nguyên vẹn. Rồi, với một lực mạnh, Hùng hất tung tất cả những chiếc bát đĩa còn lại xuống sàn nhà.
Tiếng sành sứ vỡ chát chúa vang lên một lần nữa, át cả tiếng xì xào từ ngoài sân. Những mảnh vỡ bay tung tóe.
Người vợ chết lặng, mở to mắt nhìn Hùng.
Ba người chị chồng ở ngoài sân, ban đầu ngạc nhiên, rồi lại nở nụ cười mãn nguyện.
BÀ CHỊ HAI
(Thì thầm với hai người em, giọng đầy đắc thắng)
Thấy chưa? Nó đã biết mình phải làm gì rồi. Đồ đàn bà, cô ta cứ tưởng cô ta làm gì được nhà này à.
Hùng đứng đó, nhìn đám hỗn độn do chính tay mình tạo ra. Anh ta không nhìn Người vợ. Anh ta nhìn thẳng về phía cửa bếp, nơi ba người chị chồng đang đứng nhìn vào.
**CẬN CẢNH** vào gương mặt Hùng. Nụ cười bí ẩn xuất hiện trên môi anh ta.
**CẬN CẢNH** vào gương mặt Người vợ. Cô ta nhìn Hùng với sự bối rối, hoang mang tột độ.
**CẬN CẢNH** vào gương mặt ba người chị chồng. Nụ cười đắc thắng của họ dần biến mất, thay vào đó là sự nghi ngờ.
**CẢNH KẾT THÚC.**
**CẢNH 4**
**NỘI CẢNH. NHÀ CHỒNG – BẾP – SAU ĐÓ SÂN – ĐÊM**
Tiếng sành sứ vỡ vang vọng, át đi mọi âm thanh khác. Người vợ đứng chết trân giữa căn bếp ngổn ngang, đôi mắt mở to nhìn Hùng với sự hoang mang tột độ. Những mảnh vỡ văng tung tóe, găm vào cả sàn gỗ, vào chân bàn, vào cả chiếc tạp dề dính đầy dầu mỡ trên người cô.
Hùng, với khuôn mặt bình thản đến rợn người, không hề nhìn cô. Ánh mắt anh ta khóa chặt vào phía cửa bếp, nơi ba người chị chồng đang đứng đó, nụ cười đắc thắng ban đầu dần biến mất, thay vào đó là sự nghi ngờ xen lẫn kinh hãi.
BÀ CHỊ HAI
(Giọng run run, không còn vẻ đe dọa thường ngày)
Hùng… em làm gì vậy?
Hùng vẫn giữ nguyên tư thế, vai hơi nhô lên. Anh ta từ từ xoay người lại, đối diện với ba bà chị chồng. Gương mặt anh ta không biểu lộ một chút cảm xúc nào, nhưng trong đáy mắt anh ta có một thứ gì đó lạnh lẽo, sắc bén, thứ mà họ chưa từng thấy bao giờ.
HÙNG
(Giọng trầm, đều đều, như đang kể chuyện)
Em làm theo lời chị cả dặn. Phải cứng rắn. Phải dạy dỗ. Cô ấy làm gia đình mình náo loạn, cô ấy phải chịu trách nhiệm. Em chỉ đang cho cô ấy thấy trách nhiệm là gì thôi.
Ba người chị chồng nhìn nhau, mỗi người một vẻ. Sự đắc thắng đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự lo sợ len lỏi. Họ nhận ra mình đã đẩy Hùng đi quá xa, rằng ngọn lửa trong anh ta đã cháy thành một thứ gì đó khác, một thứ gì đó nguy hiểm hơn.
BÀ CHỊ CẢ
(Cố gắng lấy lại bình tĩnh, giọng có phần run rẩy)
Nhưng… nhưng Hùng à, em làm vậy là quá đáng rồi. Chuyện này đâu đến mức đó?
Hùng bật cười. Tiếng cười khô khốc, không chút vui vẻ, vang lên trong căn bếp tối tăm.
HÙNG
Quá đáng? Em làm quá đáng sao? Vậy mấy chị thì sao? Mấy chị làm quá đáng đến mức nào khi biến giỗ ông nội thành cái cớ để hành hạ cô ấy? Khi bắt cô ấy gánh vác 25 mâm cỗ cho một mình cô ấy?
Anh ta bước chậm rãi về phía Người vợ, người vẫn đang đứng như một pho tượng, đôi mắt nhìn anh ta đầy kinh hoàng. Hùng dừng lại ngay trước mặt cô.
HÙNG
(Nhìn Người vợ, rồi lại liếc sang ba bà chị)
Em chỉ muốn cho chị thấy, sự vô tâm của anh, nó có thể biến thành sự tàn phá thế nào. Em chỉ muốn cho mấy chị thấy, cái giá của sự ích kỷ, nó nặng đến mức nào.
Anh ta đưa tay, không chạm vào Người vợ, chỉ lướt qua vai cô, rồi đi thẳng ra khỏi bếp, hướng về phía sân. Ba người chị chồng đứng nhìn theo, rồi lại nhìn xuống đống đổ nát trong bếp, sự bất lực bao trùm.
**CẬN CẢNH** vào bàn tay Người vợ, run rẩy nắm chặt lại, những giọt nước mắt cuối cùng cũng lăn dài trên má. Cô nhìn xuống những mảnh vỡ, rồi ngước lên nhìn theo bóng lưng Hùng đang xa dần.
**NỘI CẢNH. CON ĐƯỜNG LÀNG – ĐÊM**
Đêm đã buông xuống hoàn toàn. Con đường làng vắng vẻ, chỉ còn tiếng côn trùng kêu rả rích. Ánh đèn vàng vọt từ những ngôi nhà xa xa hắt lên, tạo thành những vệt sáng mờ ảo.
Người vợ bước đi trên con đường ấy. Bước chân cô dứt khoát, không chút do dự. Chiếc áo khoác mỏng manh không đủ che đi cái lạnh của đêm, nhưng dường như cô không còn cảm nhận được. Nỗi buồn vẫn còn đó, quẩn quanh trong tâm trí, nhưng đã bị lấn át bởi một quyết tâm sắt đá.
Đôi mắt cô nhìn thẳng về phía trước, không hướng về nhà chồng, cũng không nhìn lại quá khứ. Ánh mắt cô tràn đầy sự kiên định, như đang tìm kiếm một chân trời mới. Một tương lai không còn sự ràng buộc, không còn khổ đau. Một nơi để cô có thể tìm thấy sự giải thoát. Cô bước đi, ngày càng xa dần, hòa mình vào màn đêm tĩnh lặng.
**CẬN CẢNH** vào đôi chân Người vợ, vững vàng trên con đường đất.
**CẬN CẢNH** vào khuôn mặt Người vợ, mờ ảo trong ánh đèn, nhưng ánh mắt vẫn sáng rực một niềm tin.
**CẢNH KẾT THÚC.**
**NỘI CẢNH. CON ĐƯỜNG LÀNG – ĐÊM**
Người vợ bước đi trên con đường đất, đôi chân vững vàng dưới ánh đèn đường vàng vọt. Chiếc áo khoác mỏng manh không đủ che chắn cái lạnh se sắt của đêm, nhưng cô dường như không còn cảm nhận được. Nỗi đau, sự tủi hờn, và cả tiếng sành sứ vỡ chát chúa trong bếp vẫn còn văng vẳng, nhưng tất cả đã dần bị nuốt chửng bởi một quyết tâm sắt đá, một ngọn lửa âm ỉ trong tim.
Ánh mắt cô nhìn thẳng về phía trước, không hướng về ngôi nhà của chồng đang dần khuất xa với những ánh đèn vẫn còn sáng rực, cũng không ngoái lại những bóng hình đã từng làm cô tổn thương. Cô biết mình đã chọn đúng con đường, dù phía trước còn mịt mờ. Bước chân cô dứt khoát, không chút do dự. Bóng dáng cô dần nhỏ lại, hòa vào màn đêm tĩnh lặng, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích làm bạn.
Cô khẽ thở dài, một tiếng thở dài chứa đựng cả sự nuối tiếc cho những gì đã qua, cho những tình cảm đã từng nuôi dưỡng, nhưng trong đó lại ẩn chứa một nghị lực phi thường. Cô đã phải chiến đấu, đã phải đứng dậy từ đống đổ nát, và giờ đây, cô chọn cách rời đi để tự cứu lấy mình. Tương lai phía trước còn là một ẩn số, là một trang giấy trắng chờ đợi cô tự tay tô vẽ. Cô không còn là người vợ cam chịu, cô là một người phụ nữ đã tìm lại được tiếng nói của chính mình.
Ánh đèn xe dần xa, chỉ còn lại bóng tối và sự tĩnh lặng. Người vợ vẫn tiếp tục bước đi, mỗi bước chân là một sự giải thoát, mỗi bước chân là một lời khẳng định về sự độc lập. Cô biết rằng hành trình phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng cô đã sẵn sàng đối mặt. Cô không còn là một phần của ngôi nhà đó nữa, cô là một cá thể độc lập, đang tìm kiếm con đường riêng để khẳng định giá trị bản thân. Cô đã mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn. Cô mang theo những bài học đắt giá từ quá khứ, và dùng chúng làm hành trang để bước vào một tương lai tươi sáng hơn, nơi cô có thể là chính mình, không bị bất kỳ ai chi phối.
**CẬN CẢNH** vào khuôn mặt Người vợ, đôi mắt mờ ảo trong ánh đèn đường nhưng vẫn sáng rực một niềm tin mãnh liệt. Dù mệt mỏi, dù có chút buồn bã, nhưng ánh mắt ấy vẫn toát lên vẻ kiên định và hy vọng. Cô biết rằng rời đi không phải là thất bại, mà là một khởi đầu mới. Một sự lựa chọn để tìm lại bình yên và hạnh phúc cho chính mình.
**CẬN CẢNH** vào đôi chân Người vợ, vững vàng trên con đường đất. Bước chân ấy không còn run rẩy, không còn vấp ngã. Đó là những bước chân của sự trưởng thành, của một người phụ nữ đã tìm thấy sức mạnh nội tại.
Con đường làng trải dài trước mặt, cô cứ thế bước đi, bỏ lại phía sau những ám ảnh, những tổn thương. Ánh đèn nhà chồng xa dần, nhỏ lại, rồi vụt tắt. Cô đã thật sự bước ra khỏi bóng tối.
**CẬN CẢNH** vào cánh tay Người vợ, cô nắm chặt chiếc túi xách bên hông. Đó là tất cả những gì cô mang theo, là hành trang cho một cuộc sống mới.
**CẬN CẢNH** vào bầu trời đêm, đầy sao, lấp lánh như những hy vọng mới.
Bóng dáng Người vợ nhỏ dần, nhỏ dần, khuất hẳn trong màn đêm. Chỉ còn lại con đường vắng lặng và tiếng gió đêm xào xạc.
**CẢNH KẾT THÚC.**

