Giúp việc vào nhà tôi làm được 2 tháng thì sáng nào cũng dậy sớm từ 4h sáng đi ra ngoài, tôi hỏi đi đâu sớm thế thì cô ấy nói đi tập thể dục nhưng lại cầm theo chiếc túi bóng đen👇
Tôi vốn là người khá cẩn thận và kỹ tính trong chuyện nhà cửa. Nhà tôi không phải quá giàu nhưng từ ngày mở cửa hàng online, kinh tế khá hơn nên tôi thuê một cô giúp việc để đỡ việc cơm nước, dọn dẹp. Cô giúp việc tên là Nguyệt, trông tầm hơn bốn mươi, dáng người nhỏ thó, da ngăm ngăm, mắt lúc nào cũng cúi xuống.
Ngày đầu tiên, tôi đã thấy cô ấy dậy sớm hơn mình.
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Nhưng không chỉ ngày đầu tiên, những ngày sau đó, `Cô Nguyệt` vẫn duy trì thói quen thức dậy lúc 4 giờ sáng và rời khỏi `Nhà riêng của Chị Linh`. `Chị Linh` bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn. Dù `Cô Nguyệt` luôn miệng nói đi tập thể dục, nhưng hình ảnh chiếc túi bóng đen lủng lẳng trên tay mỗi sáng của `Cô Nguyệt` cứ ám ảnh `Chị Linh`. Người tập thể dục thì mang theo nước, khăn, chứ ai lại mang túi bóng đen?
`Chị Linh` vốn tính cẩn thận, kỹ tính, không thể bỏ qua chi tiết đáng ngờ này. Cô quyết định phải tìm hiểu rõ. Đêm đó, `Chị Linh` đặt báo thức sớm hơn `Cô Nguyệt` vài phút. 3 giờ 50 phút sáng, tiếng chuông đồng hồ rè rè khe khẽ, đủ để đánh thức `Chị Linh` mà không làm `Cô Nguyệt` tỉnh giấc. `Chị Linh` uể oải ngồi dậy, đôi mắt còn díp lại vì thiếu ngủ nhưng tâm trí thì tỉnh táo lạ thường. Cô nhẹ nhàng hé cửa phòng ngủ, giả vờ còn ngái ngủ bước ra ngoài uống nước, nhưng ánh mắt thì tập trung theo dõi mọi nhất cử nhất động từ phòng `Cô Nguyệt`.
Đúng 4 giờ, cửa phòng `Cô Nguyệt` khẽ mở. Bóng `Cô Nguyệt` lấp ló, vội vàng rón rén bước ra. Trên tay `Cô Nguyệt` vẫn là chiếc túi bóng đen quen thuộc, căng phồng một cách bí ẩn. `Cô Nguyệt` không nhìn về phía phòng `Chị Linh`, đi thẳng ra cửa chính, mở khóa và biến mất vào màn đêm.
`Chị Linh` đứng lặng, nhìn theo bóng `Cô Nguyệt` khuất dần sau cánh cửa. Một cảm giác tò mò pha lẫn bất an trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng `Chị Linh`. Chuyến đi bí ẩn nào lại cần sự vội vã, lén lút như vậy? Và trong chiếc túi bóng đen kia rốt cuộc là gì? `Chị Linh` khẽ nhíu mày, tự nhủ, cô nhất định phải làm rõ chuyện này.
`Chị Linh` đã quyết tâm. Sáng hôm sau, khi tiếng chuông báo thức lại vang lên lúc 3 giờ 50 phút, `Chị Linh` bật dậy không chút ngái ngủ. Cô rón rén mở cửa phòng, đi thẳng xuống bếp, bật đèn lờ mờ. `Chị Linh` giả vờ loay hoay tìm nước, nhưng thực chất là đang dỏng tai nghe ngóng động tĩnh từ phòng `Cô Nguyệt`. Chỉ vài phút sau, cánh cửa phòng `Cô Nguyệt` khẽ mở. Bóng `Cô Nguyệt` lấp ló, trên tay vẫn lủng lẳng chiếc túi bóng đen quen thuộc, căng phồng một cách bí ẩn.
Đúng lúc `Cô Nguyệt` bước ra khỏi phòng và chuẩn bị đi ngang qua khu vực bếp để ra cửa chính, `Chị Linh` giả vờ cầm ly nước, quay người lại một cách đột ngột. Một va chạm nhẹ xảy ra. Ly nước trên tay `Chị Linh` nghiêng đi, suýt chút nữa thì đổ. Chiếc túi bóng đen trên tay `Cô Nguyệt` đung đưa mạnh, nhưng `Cô Nguyệt` nhanh chóng siết chặt lại.
`Chị Linh` (giả vờ ngạc nhiên, giọng có chút cố tình kéo dài): “Ôi, chị Nguyệt! Chị đi sớm thế, làm gì mà vội vàng vậy?”
Trong thoáng chốc, `Chị Linh` cố gắng liếc thật nhanh, thật sâu vào bên trong chiếc túi đen mà `Cô Nguyệt` đang ôm chặt trước ngực. Toàn thân `Chị Linh` căng thẳng, tim đập thình thịch, chỉ mong nhìn thấy dù là một chi tiết nhỏ nhất.
`Cô Nguyệt` giật mình thót. Chiếc túi bóng đen trên tay cô tuột khỏi ngón tay, rơi bịch xuống nền gạch, tạo ra một tiếng động khô khốc trong không gian im ắng của buổi sáng sớm. Ngay lập tức, `Cô Nguyệt` cúi phắt xuống, hai tay vội vàng ôm lấy chiếc túi như thể bảo vệ một thứ gì đó cực kỳ quan trọng. Cô ta che chắn nó kỹ lưỡng, không để `Chị Linh` có thêm một cơ hội nào để nhìn lén.
`Cô Nguyệt` (lí nhí, giọng run run, không dám nhìn thẳng vào `Chị Linh`): “Dạ con xin lỗi chị ạ… tại con vội đi tập thể dục.”
Vẻ lo lắng, hốt hoảng hiện rõ mồn một trên gương mặt `Cô Nguyệt`, đôi mắt cô ấy lảng tránh, không dám đối diện với ánh nhìn thăm dò của `Chị Linh`. Mỗi động thái của `Cô Nguyệt` càng như đổ thêm dầu vào lửa, củng cố thêm những hoài nghi đang lớn dần trong tâm trí `Chị Linh`. `Chị Linh` thầm nhíu mày. Chắc chắn không thể là tập thể dục đơn thuần.
`Chị Linh` thầm nhíu mày. Chắc chắn không thể là tập thể dục đơn thuần. Cô nhìn theo bóng lưng vội vã của `Cô Nguyệt` cho đến khi cánh cổng khép lại. Quyết định theo dõi đã hình thành trong đầu `Chị Linh` nhanh như một tia chớp. Cô không thể để bản thân bị lừa dối thêm nữa.
Ngay lập tức, `Chị Linh` bắt đầu nghĩ kế. Sáng mai, cô phải ra ngoài theo dõi `Cô Nguyệt`. Nhưng ra khỏi nhà vào giờ đó cần một cái cớ. “Mình sẽ nói muốn đi bộ tập thể dục hít thở không khí trong lành,” `Chị Linh` tự nhủ, một nụ cười khó nhận ra thoáng qua trên môi. Hoặc, “Mua đồ ăn sáng sớm cho cả nhà cũng là một lý do hợp lý.” Cô cân nhắc, chọn phương án nào ít gây nghi ngờ nhất cho chồng.
Đêm hôm đó, `Chị Linh` nằm thao thức. Tâm trí cô đầy ắp những câu hỏi và những mảnh ghép rời rạc về `Cô Nguyệt`. Mỗi tiếng động nhỏ từ bên ngoài cũng khiến cô giật mình. Cô chờ đợi. Đồng hồ trên tường tích tắc từng giây chậm chạp. Khi tiếng chuông báo thức lặng lẽ của `Cô Nguyệt` vang lên vào đúng 4 giờ sáng, `Chị Linh` liền mở bừng mắt. Cô khẽ cựa mình, giả vờ như vừa tỉnh giấc một cách tự nhiên. `Chị Linh` liếc nhìn chồng đang say ngủ, rồi nhẹ nhàng vén chăn, bước xuống giường, trái tim đập thình thịch với sự mong chờ.
Chị Linh nhẹ nhàng bước xuống giường. Tiếng cửa chính khẽ khàng mở rồi đóng lại dưới nhà, đủ để cô biết Cô Nguyệt đã rời đi. Cẩn thận vén rèm cửa sổ, Chị Linh nhìn xuống. Bóng lưng gầy của Cô Nguyệt in rõ trên con đường vắng hoe, chiếc túi bóng đen quen thuộc lúc lắc trên tay. Hít một hơi thật sâu, Chị Linh vội vàng thay quần áo, chọn bộ đồ thể thao đơn giản nhất để không gây chú ý.
Cô Nguyệt đã đi khá xa khi Chị Linh thận trọng mở cổng. Khung cảnh sáng sớm còn chìm trong màn sương mỏng, vài ánh đèn đường yếu ớt hắt xuống. Chị Linh giữ một khoảng cách an toàn, vừa đủ để không bị phát hiện, vừa không để mất dấu Cô Nguyệt. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô bước đi nhẹ nhàng, đôi lúc nấp sau gốc cây cổ thụ lớn hay chiếc xe ô tô đang đỗ ven đường. Cô Nguyệt vẫn đều đặn bước đi, không hề quay đầu lại.
Con đường càng lúc càng vắng vẻ. Chị Linh cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cô Nguyệt không hề rẽ vào các công viên hay khu vực thể dục nào. Thay vào đó, Cô Nguyệt đi bộ một đoạn đường khá xa, xuyên qua những dãy phố quen thuộc, rồi bất ngờ rẽ vào một con hẻm nhỏ, tối tăm và vắng người. Chiếc hẻm sâu hun hút, chỉ có vài ngôi nhà cũ kỹ, tường tróc sơn nằm im lìm.
Chị Linh lập tức nín thở. Bước chân cô khựng lại. Nơi này hoàn toàn không giống một địa điểm để tập thể dục. Sự hồi hộp và lo lắng tột độ dâng lên trong lòng Chị Linh. Cô Nguyệt đã biến mất hút vào trong con hẻm, để lại Chị Linh đứng một mình giữa sự tĩnh lặng đáng sợ của buổi sáng tinh mơ.
Chị Linh nín thở. Từ một góc khuất, cô căng mắt nhìn sâu vào con hẻm vắng. Bóng Cô Nguyệt cuối cùng cũng hiện ra ở cuối con hẻm, nhưng thay vì rẽ tiếp, cô dừng lại. Trước mặt Cô Nguyệt là một ngôi nhà cũ kỹ, đổ nát, tường tróc vôi, cánh cửa gỗ đã mục nát, trông hoang tàn như thể đã bị bỏ hoang từ rất lâu. Cây dại mọc um tùm, dây leo chằng chịt, khiến ngôi nhà càng thêm vẻ âm u, đáng sợ.
Cô Nguyệt khẽ liếc nhìn quanh, đôi mắt cảnh giác quét một lượt con hẻm vắng tanh. Không một bóng người. Ngay lập tức, cô đưa tay, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa. Cánh cửa kêu kẽo kẹt, phá vỡ sự im lặng của buổi sáng. Cô Nguyệt nhanh chóng lách mình vào bên trong, rồi kéo sập cánh cửa lại ngay sau lưng mình. Tiếng “RẦM” nhỏ nhưng đủ vang vọng trong không gian tĩnh mịch, khiến Chị Linh giật mình.
Chị Linh đứng sững, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Một cảm giác bất an tột độ ập đến. Tất cả những thắc mắc, những nghi ngờ bấy lâu nay của Chị Linh bỗng chốc tụ lại thành một linh cảm xấu. Cô Nguyệt đã nói đi tập thể dục, nhưng lại vào một ngôi nhà hoang trong con hẻm tối. Điều gì đang thực sự diễn ra? Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Chị Linh, báo hiệu cô sắp phải đối mặt với một sự thật kinh hoàng.
Chị Linh không lập tức xông vào. Một sự thận trọng cố hữu, vốn là bản năng của Chị Linh, trỗi dậy mạnh mẽ. Cô lùi lại, nép mình vào bức tường ẩm mốc của một ngôi nhà đổ nát kế bên, chỉ đủ để quan sát cánh cửa cũ kỹ nơi Cô Nguyệt vừa khuất dạng.
Cô căng tai, nín thở, cố gắng bắt lấy bất kỳ âm thanh nào từ bên trong ngôi nhà hoang tàn. Chị Linh chờ đợi, từng giây phút trôi qua nặng nề như chì. Thế nhưng, chỉ có sự im lặng chết chóc. Không tiếng bước chân, không tiếng thì thầm, không một tiếng động nhỏ nhất phá vỡ sự tĩnh mịch của buổi sáng sớm. Không khí vốn đã lạnh lẽo nay càng thêm rờn rợn.
Chị Linh nhíu mày, sự bất an dâng lên tột độ. Cô Nguyệt đã vào trong được vài phút rồi, tại sao lại không có bất kỳ động tĩnh nào? Chị Linh tự hỏi, *Nguyệt đang làm gì trong đó? Hay cô ta đã… biến mất?* Một ý nghĩ kinh hoàng thoáng qua trong đầu Chị Linh, khiến toàn thân cô rùng mình. Sự tò mò trộn lẫn với nỗi sợ hãi đang đẩy Chị Linh đến giới hạn.
Chị Linh tiếp tục nín thở, ép mình vào bức tường lạnh giá, đôi mắt không rời khỏi cánh cửa gỗ cũ kỹ. Thời gian trôi qua, từng phút một, nặng nề như chì. Khoảng hai mươi phút sau, khi Chị Linh đã gần như đông cứng vì lạnh và sự chờ đợi, cánh cửa kẽo kẹt mở.
Cô Nguyệt bước ra. Chiếc túi bóng đen trong tay cô ấy lúc này đã xẹp đi đáng kể, gần như trống rỗng. Chị Linh nheo mắt quan sát, toàn thân căng cứng. Cô Nguyệt trông có vẻ mệt mỏi, và khuôn mặt không còn vẻ lo lắng như lúc mới vào. Thay vào đó, ánh mắt cô ấy có phần nhẹ nhõm hơn, như vừa trút được một gánh nặng vô hình.
Cô Nguyệt liếc nhìn xung quanh một lần nữa, ánh mắt lướt qua cả vị trí Chị Linh đang ẩn nấp nhưng không hề phát hiện ra điều gì bất thường. Chị Linh nép mình sâu hơn, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô Nguyệt chỉnh lại quần áo, hít một hơi thật sâu rồi nhanh chóng quay đầu, bước đi về phía con hẻm, bỏ lại ngôi nhà cũ kỹ phía sau.
Chị Linh chờ cho đến khi bóng Cô Nguyệt khuất hẳn ở cuối hẻm, sự thận trọng không cho phép cô hấp tấp. Cô Nguyệt đã rời đi. Vậy là cô ta đã hoàn thành công việc gì đó trong ngôi nhà này. Chị Linh từ từ bước ra khỏi chỗ nấp, ánh mắt đầy nghi hoặc hướng về phía cánh cửa vừa khép. Một cảm giác khó chịu dâng lên, như có thứ gì đó không thể gọi tên đang ẩn giấu. Chị Linh quyết định, mình phải tìm hiểu cho ra lẽ.
Chị Linh quay người, bước ra khỏi con hẻm lạnh lẽo. Cô biết mình phải nhanh chóng về Nhà riêng của Chị Linh trước khi Cô Nguyệt trở lại. Từng bước chân cô dường như nặng hơn, nhưng sự cấp bách lại thôi thúc cô chạy nhanh hơn bao giờ hết. Hơi thở gấp gáp, Chị Linh mở cửa nhà thật khẽ, lướt vào bên trong, vội vàng đóng cửa lại.
Cô dựa lưng vào cánh cửa, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Nhìn đồng hồ, mới hơn bốn giờ rưỡi sáng một chút. Cô Nguyệt có lẽ sẽ về trong vài phút tới. Chị Linh cố gắng xua đi cảm giác lạnh lẽo và hoảng loạn trong lòng. Cô nhanh chóng đi vào bếp, vờ như đang chuẩn bị pha một tách trà nóng, bàn tay run nhẹ khi cầm ấm nước. Tiếng lạch cạch của đồ sứ vang lên trong không gian tĩnh mịch của buổi sớm.
Chỉ vài phút sau, Chị Linh nghe thấy tiếng lạch cạch quen thuộc từ phía cửa ra vào. Cánh cửa mở ra. Cô Nguyệt bước vào, vẻ mặt hơi phờ phạc nhưng vẫn giữ nụ cười nhẹ thường thấy. Chiếc túi bóng đen giờ đây đã được gấp gọn gàng, nhét vào túi áo khoác của cô ta. Chị Linh quay đầu lại, cố nở một nụ cười thật tự nhiên.
“Chào buổi sáng, cô Nguyệt,” Chị Linh nói, giọng cô không giấu được một chút cứng nhắc, dù cô đã cố hết sức.
“Chào Chị Linh,” Cô Nguyệt đáp lại, giọng vẫn đều đều, không chút nghi ngờ. Cô ta đi thẳng vào bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa sáng như mọi ngày.
Chị Linh quay lưng lại, vờ như đang bận rộn với tách trà của mình, nhưng ánh mắt cô không ngừng dõi theo từng cử động của Cô Nguyệt qua khóe mắt. Trong lòng Chị Linh, một cơn sóng cảm xúc dữ dội đang cuộn trào. Hình ảnh cánh cửa gỗ cũ kỹ, chiếc túi bóng đen xẹp lép, và vẻ mặt nhẹ nhõm của Cô Nguyệt khi bước ra khỏi ngôi nhà đó liên tục hiện về.
“Ngôi nhà đó rốt cuộc là gì?” Chị Linh tự hỏi. “Và cái túi đó chứa gì khi Cô Nguyệt vào, rồi lại trống rỗng khi cô ta rời đi?” Những mảnh ghép rời rạc cứ lởn vởn trong đầu Chị Linh, khiến cô bồn chồn không yên. Cô cố gắng xâu chuỗi mọi thứ lại, nhưng mọi thứ vẫn còn quá mơ hồ, quá bí ẩn. Một cảm giác lo sợ len lỏi, Chị Linh biết, sự việc này còn lớn hơn những gì cô có thể tưởng tượng.
Chiều hôm đó, sự bồn chồn trong lòng Chị Linh không hề thuyên giảm, thậm chí còn tăng lên gấp bội. Cô Nguyệt đã đi chợ, như một thói quen hàng ngày. Đây là cơ hội duy nhất. Chị Linh đứng trước cửa phòng của Cô Nguyệt, cánh cửa khép hờ như mời gọi. Một cảm giác tội lỗi len lỏi, nhưng sự thôi thúc muốn tìm ra sự thật mạnh hơn tất cả. Chị Linh hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
Căn phòng nhỏ nhắn, gọn gàng, nhưng trong mắt Chị Linh, nó chứa đựng cả một bí ẩn. Chị Linh bắt đầu lục soát. Cô mở tủ quần áo, những bộ đồ giúp việc được xếp gọn gàng. Từng ngăn kéo, từng góc nhỏ đều được Chị Linh kiểm tra kỹ lưỡng. Cô lật tung đống quần áo, sờ nắn vào từng chiếc túi, từng đường may, hy vọng tìm thấy điều gì đó bất thường. Không có gì.
Chị Linh khụy gối xuống, ánh mắt lướt qua gầm giường. Cô đưa tay vào, cẩn thận mò mẫm từng ngóc ngách. Bụi bặm bám đầy tay, nhưng Chị Linh không quan tâm. Trái tim cô đập thình thịch, một sự kết hợp giữa lo lắng và hy vọng. Cô nghĩ đến chiếc túi bóng đen, đến ngôi nhà cũ kỹ, đến vẻ mặt khó hiểu của Cô Nguyệt. Phải có gì đó ở đây!
Cô rút ra một vài cuốn tạp chí cũ, vài tờ giấy gói hàng đã nhàu nát. Vẫn không có gì. Sự thất vọng bắt đầu len lỏi. Chị Linh gần như muốn bỏ cuộc, nhưng rồi, ngón tay cô chạm vào một vật gì đó cứng và lạnh lẽo, nằm sâu bên dưới, khuất sau một chồng sách cũ. Chị Linh nín thở, kéo mạnh. Một chiếc hộp kim loại nhỏ, màu đen, đã cũ kỹ hiện ra.
Chị Linh nhìn chằm chằm vào chiếc hộp, cảm giác vừa sợ hãi vừa kích động. Cô không dám mở nó ra ngay lập tức. Đây có phải là thứ cô đang tìm kiếm? Hay đây chỉ là một món đồ vô hại? Sự tò mò đã chiến thắng. Với đôi bàn tay run rẩy, Chị Linh nâng chiếc hộp lên, cảm nhận trọng lượng bất thường của nó. Cô từ từ mở nắp hộp.
Chị Linh từ từ mở nắp hộp. Bên trong là một vài bức ảnh ố màu, cũ kỹ, chụp một gia đình xa lạ mà Chị Linh không thể nhận ra, cùng với một chiếc chìa khóa nhỏ đã hoen gỉ. Không có gì đặc biệt, cũng không có bất kỳ thông tin nào liên quan đến Cô Nguyệt hay những bí ẩn mà Chị Linh đang tìm kiếm. Một cảm giác hụt hẫng nhẹ dâng lên, nhưng Chị Linh không bỏ cuộc. Cô đặt chiếc hộp sang một bên, ánh mắt tiếp tục quét khắp căn phòng, giờ đây kỹ lưỡng hơn, từng ngóc ngách nhỏ nhất.
Ngay sát mép tường, dưới một tấm thảm trải sàn đã cũ, Chị Linh phát hiện ra một chiếc vali du lịch sờn rách, bụi bặm, có vẻ đã lâu không được sử dụng. Trái tim Chị Linh đập mạnh hơn, một tia hy vọng mới lóe lên. Cô kéo chiếc vali ra, phủi nhẹ lớp bụi bám trên đó. Chiếc vali khóa bằng một chiếc ổ khóa nhỏ, nhưng nó đã cũ kỹ và lỏng lẻo. Chị Linh không mất nhiều sức để mở khóa.
Bên trong vali không có quần áo hay đồ dùng cá nhân. Thay vào đó, toàn bộ không gian được lấp đầy bởi những chồng giấy tờ lộn xộn. Cô Nguyệt lục lọi. Ngay dưới đáy chiếc vali, bị chôn vùi dưới hàng tá giấy tờ cũ nát, Chị Linh tìm thấy một cuốn sổ nhỏ, bìa đã bong tróc và các trang giấy ngả vàng. Cuốn sổ không giống một cuốn nhật ký cá nhân, mà là một tập hợp các loại giấy tờ được kẹp lại một cách cẩu thả. Có vài biên lai mua sắm từ những cửa hàng tạp hóa nhỏ, một số mảnh giấy ghi chép tay bằng nét chữ nguệch ngoạc, xiêu vẹo, khó đọc.
Chị Linh nhíu mày, cố gắng đọc từng chữ một. Cô hoàn toàn không hiểu nội dung của chúng. Những dòng chữ viết tay dường như là những con số, những địa chỉ, hoặc những ký hiệu khó hiểu. Có những từ ngữ lạ lẫm, không theo một trật tự nào cả, xen lẫn với những ngày tháng lộn xộn. Càng đọc, Chị Linh càng cảm thấy vô cùng bối rối và hoang mang. Đây rốt cuộc là thứ gì? Cuốn sổ này có ý nghĩa gì với Cô Nguyệt? Và liệu nó có liên quan gì đến những hành động bí ẩn của cô giúp việc mỗi sáng sớm không? Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Chị Linh. Cô biết mình đã chạm đến một điều gì đó vượt quá sức tưởng tượng của mình.
Chị Linh nhíu mày, cố gắng đọc từng chữ một. Cô hoàn toàn không hiểu nội dung của chúng. Những dòng chữ viết tay dường như là những con số, những địa chỉ, hoặc những ký hiệu khó hiểu. Có những từ ngữ lạ lẫm, không theo một trật tự nào cả, xen lẫn với những ngày tháng lộn xộn. Càng đọc, Chị Linh càng cảm thấy vô cùng bối rối và hoang mang. Đây rốt cuộc là thứ gì? Cuốn sổ này có ý nghĩa gì với Cô Nguyệt? Và liệu nó có liên quan gì đến những hành động bí ẩn của cô giúp việc mỗi sáng sớm không? Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Chị Linh. Cô biết mình đã chạm đến một điều gì đó vượt quá sức tưởng tượng của mình. Chị Linh lật thêm vài trang giấy cũ kỹ, bụi bặm. Tay cô run nhẹ, linh tính mách bảo điều gì đó sắp xảy ra. Rồi đột nhiên, một vật mỏng manh từ từ trượt ra khỏi một kẹp giấy đã lỏng lẻo, rơi xuống tấm thảm.
Chị Linh giật mình, vội cúi xuống nhặt. Đó là một tấm ảnh cũ, đã ố vàng theo thời gian. Cô đưa lên gần mắt, cẩn thận phủi đi lớp bụi mờ. Ngay lập tức, trái tim Chị Linh thắt lại. Trong ảnh, một người phụ nữ trẻ trung, với mái tóc đen dài và nụ cười hiền hậu, đang ôm ấp một đứa bé sơ sinh còn quấn trong khăn. Điều khiến Chị Linh chết lặng là khuôn mặt của người phụ nữ trong ảnh: nó gần như giống hệt Cô Nguyệt, nhưng là phiên bản trẻ hơn, đầy sức sống hơn. Cô bé sơ sinh nằm ngoan ngoãn trong vòng tay cô, đôi mắt nhắm nghiền.
Bàn tay Chị Linh khẽ run lên khi cô lật mặt sau của tấm ảnh. Nét chữ viết tay run rẩy, có vẻ như được viết vội vàng, hiện ra trước mắt cô: ‘Con trai tôi, ngày 15/03/20xx’.
Chị Linh đứng sững sờ, tấm ảnh trong tay như thiêu đốt. Con trai tôi? Cô Nguyệt có con trai? Và ngày 15/03/20xx… là ngày sinh của đứa bé này? Một loạt các mảnh ghép rời rạc trong đầu Chị Linh bỗng chốc kết nối lại với nhau, tạo thành một bức tranh đáng sợ. Cô Nguyệt đi đâu mỗi sáng sớm với chiếc túi đen? Tại sao lại che giấu sự tồn tại của đứa bé này? Một sự thật đau lòng, lạnh lẽo bắt đầu len lỏi vào tâm trí Chị Linh, khiến cô cảm thấy choáng váng. Có phải… có phải Cô Nguyệt đã…
Chị Linh đứng sững sờ, tấm ảnh trong tay như thiêu đốt. Con trai tôi? Cô Nguyệt có con trai? Và ngày 15/03/20xx… là ngày sinh của đứa bé này? Một loạt các mảnh ghép rời rạc trong đầu Chị Linh bỗng chốc kết nối lại với nhau, tạo thành một bức tranh đáng sợ. Cô Nguyệt đi đâu mỗi sáng sớm với chiếc túi đen? Tại sao lại che giấu sự tồn tại của đứa bé này? Một sự thật đau lòng, lạnh lẽo bắt đầu len lỏi vào tâm trí Chị Linh, khiến cô cảm thấy choáng váng. Có phải… có phải Cô Nguyệt đã…
Tiếng chìa khóa lạch cạch vang lên ở cửa chính cắt ngang dòng suy nghĩ của Chị Linh. Cô giật mình, vội vàng nhét tấm ảnh và cuốn sổ vào ngăn tủ, khóa lại cẩn thận rồi nhanh chóng đi ra ngoài. Vừa lúc đó, Cô Nguyệt bước vào, trên người vẫn còn vương mùi gió đêm. Cô Nguyệt mỉm cười nhẹ khi thấy Chị Linh.
“Chị Linh chưa ngủ ạ?” Cô Nguyệt hỏi, giọng mệt mỏi.
Chị Linh cố nặn ra một nụ cười, ánh mắt khẽ lướt qua chiếc túi xách của Cô Nguyệt. “Chị chưa, đang đợi Nguyệt về. Thấy Nguyệt đi sớm về khuya vất vả quá. Mà Nguyệt này, chị hỏi thật nhé, Nguyệt… có con không ạ?”
Câu hỏi bất ngờ của Chị Linh như một nhát dao sắc lẹm, khiến Cô Nguyệt giật bắn mình. Nụ cười trên môi cô vụt tắt. Đôi mắt Cô Nguyệt khẽ chớp, lảng tránh ánh nhìn dò xét của Chị Linh, dường như đang cố gắng tìm kiếm một câu trả lời. Bàn tay Cô Nguyệt siết chặt quai túi xách.
“Dạ… dạ không, tôi có mình tôi thôi chị,” Cô Nguyệt lí nhí đáp, giọng nói lạc đi một cách rõ rệt. Cô cúi mặt xuống, né tránh ánh mắt của Chị Linh.
Chị Linh lặng lẽ quan sát từng cử chỉ của Cô Nguyệt. Cô Nguyệt càng chối, Chị Linh càng thấy rõ sự bất thường. Cô Nguyệt đã giật mình, ánh mắt lảng tránh, giọng nói lắp bắp… Tất cả đều khẳng định một điều: Cô Nguyệt đang che giấu một bí mật, và bí mật đó chắc chắn liên quan đến đứa bé trong tấm ảnh cũ kỹ kia. Một cảm giác uất nghẹn và tò mò trộn lẫn trong lòng Chị Linh. Cô quyết tâm phải tìm ra sự thật.
Chị Linh trở về phòng, nhưng tâm trí cô không thể nào yên tĩnh. Lời nói dối lắp bắp của Cô Nguyệt, ánh mắt lảng tránh, và sự giật mình bất chợt khi bị hỏi về đứa bé – tất cả như một bằng chứng không thể chối cãi. Cô ta đang che giấu một bí mật, và Chị Linh cảm thấy như có một bức tường vô hình ngăn cách cô với sự thật. Chị Linh nằm thao thức suốt đêm, trong đầu không ngừng sắp xếp lại mọi mảnh ghép rời rạc. Cô Nguyệt đi đâu mỗi sáng sớm? Chiếc túi đen đựng gì? Tại sao lại che giấu sự tồn tại của con trai mình, nếu đó thực sự là con trai cô ta?
Sáng hôm sau, Chị Linh cố tỏ ra bình thường nhất có thể. Cô Nguyệt vẫn dậy sớm như mọi khi, chuẩn bị bữa sáng và dọn dẹp. Khoảng gần mười hai giờ trưa, khi Cô Nguyệt vừa ăn xong bữa và chuẩn bị đi ngủ trưa theo thói quen, Chị Linh lặng lẽ quan sát. Cô Nguyệt vào phòng, cánh cửa khép hờ. Chị Linh chờ đợi thêm vài phút, lắng nghe tiếng ngáy đều đều vọng ra từ căn phòng bên trong. “Đã đến lúc rồi,” Chị Linh thầm nghĩ, quyết tâm phải hành động.
Chị Linh nhanh chóng vào bếp, lấy chiếc đèn pin nhỏ vẫn thường dùng để tìm đồ trong kho, nhét vội vào túi quần. Cô nhẹ nhàng mở cửa chính, bước ra ngoài. Nắng trưa gay gắt trải vàng con hẻm, khiến những bụi cây ven đường dường như cũng đang thở dốc. Chị Linh đi thẳng về phía Con hẻm vắng, nơi có Ngôi nhà cũ kỹ. Lần này, cô không còn cảm giác e ngại hay sợ hãi như lần trước. Thay vào đó là một sự thôi thúc mạnh mẽ, một quyết tâm đến cùng để phơi bày sự thật đang bị che giấu.
Bước chân Chị Linh vững vàng hơn hẳn. Cô đi thẳng vào sân ngôi nhà hoang, không chút do dự. Cánh cửa chính vẫn hé mở, như thể đang chờ đợi cô. Ánh sáng bên ngoài không thể xuyên thấu vào sâu bên trong, tạo thành một bóng tối thăm thẳm, nuốt chửng mọi thứ. Chị Linh bật đèn pin. Chùm sáng yếu ớt rọi vào bên trong, soi rõ lớp bụi dày đặc phủ kín nền nhà và những vệt ố mốc trên tường. Mùi ẩm mốc, mục nát xộc thẳng vào mũi, khiến Chị Linh rùng mình.
Cô dấn sâu hơn. Tiếng bước chân cô vang vọng giữa không gian tĩnh mịch, khô khốc. Chị Linh tiến vào một căn phòng nằm khuất sâu bên trong, nơi ánh sáng ban ngày hoàn toàn không thể chạm tới. Cô đưa đèn pin rọi khắp căn phòng tối tăm, ẩm mốc. Từng góc khuất, từng mảng tường bong tróc hiện lên rõ mồn một dưới ánh đèn. Một cảm giác rợn người bất chợt ập đến, nhưng Chị Linh không lùi bước. Cô phải tìm ra, phải hiểu được bí mật mà Cô Nguyệt đang giấu. Đèn pin của Chị Linh lia tới một góc phòng. Đôi mắt Chị Linh chợt mở to, đông cứng lại khi nhìn thấy thứ gì đó nằm giữa đống đổ nát.
Chị Linh’s đèn pin rọi thẳng vào một góc khuất. Ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn pin soi rõ một cái nôi cũ kỹ, đã sờn rách và bạc màu nằm chỏng chơ giữa đống đổ nát. Bên cạnh cái nôi, trên một tấm ván mục nát, là hộp sữa bột còn dở dang, vài bộ quần áo trẻ con đã úa màu, được gấp sơ sài. Đôi mắt Chị Linh lia lên tường, và cô sững sờ. Khắp các mảng tường ám vàng, bong tróc là chi chít những tờ giấy vẽ nguệch ngoạc, những hình người đơn giản, những bông hoa màu sắc đã phai mờ. Không thể nhầm lẫn được, đây là những nét vẽ của một đứa trẻ.
Một dòng điện chạy dọc sống lưng Chị Linh. Cái nôi, sữa bột, quần áo trẻ con, và những bức vẽ… Tất cả những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí Chị Linh chợt khớp vào nhau một cách tàn nhẫn. Cô Nguyệt đã giấu một đứa trẻ ở đây! Lồng ngực Chị Linh như bị bóp nghẹt, một cảm giác sốc nặng nề ập đến. Khuôn mặt cô tái mét, đôi môi khô khốc, không thể thốt nên lời. Đứa bé mà Cô Nguyệt đã lắp bắp chối bỏ. Đứa bé mà Cô Nguyệt mang đồ ăn sáng sớm. Chị Linh đứng như trời trồng, ánh đèn pin trong tay run rẩy. Trái tim cô như thắt lại, không chỉ vì sự kinh ngạc tột độ trước bí mật động trời này, mà còn vì một nỗi xót xa, thương cảm dâng lên tận cổ họng. Cô Nguyệt, người giúp việc hiền lành, đang che giấu một bi kịch lớn đến vậy sao? Căn phòng lạnh lẽo, tối tăm này đã từng là nơi trú ngụ của một sinh linh bé bỏng, vô tội. Chị Linh đưa tay ôm lấy ngực, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đâm vào da thịt. Cú sốc này lớn hơn bất cứ điều gì cô từng tưởng tượng.
Chị Linh vẫn còn choáng váng, ánh mắt cô lần lượt lướt qua những bức vẽ. Một bàn tay run rẩy của Chị Linh vươn tới, cầm lấy một trong số chúng. Đó là một bức tranh vẽ một ngôi nhà đơn giản, với hình ảnh một người phụ nữ lớn và một đứa trẻ nhỏ nắm tay nhau, màu sắc đã phai nhòa theo thời gian. Chị Linh lật mặt sau tờ giấy.
Dưới ánh đèn pin mờ ảo, một dòng chữ viết bằng nét bút run rẩy, xiêu vẹo hiện ra rõ nét. Nó không phải nét chữ của trẻ con.
“Đứa trẻ bị bỏ rơi, tôi xin chị nuôi dưỡng nó.”
Phía dưới dòng chữ đó, là những ghi chú nhỏ, lặt vặt về ngày giờ: “Ngày X, giờ Y: Sữa và cháo.”, “Ngày A, giờ B: Quần áo mới.”, “Ngày M, giờ N: Bánh ngọt.” Cứ thế, từng dòng, từng dòng ghi lại những thời điểm Cô Nguyệt mang đồ ăn tới.
Đọc đến đây, tim Chị Linh như bị ai đó bóp nghẹt. Cú sốc ban đầu về việc Cô Nguyệt giấu con đã tan biến, thay vào đó là một cơn sóng cảm xúc mạnh mẽ ập đến. Nước mắt Chị Linh chợt trào ra, lăn dài trên gò má. Cô nhận ra mình đã hiểu lầm tất cả. Không phải Cô Nguyệt giấu con mình, mà là Cô Nguyệt đang cưu mang một đứa trẻ bị bỏ rơi. Từng dòng chữ, từng nét vẽ, từng mẩu ghi chú vội vàng kia đã kể một câu chuyện đau lòng, một câu chuyện về tấm lòng nhân ái vô bờ của người phụ nữ giúp việc mà Chị Linh từng nghi ngờ. Nỗi xót xa cho đứa bé không cha không mẹ, và sự cảm động tột độ trước nghĩa cử cao đẹp của Cô Nguyệt khiến Chị Linh nghẹn ngào. Cô Nguyệt không chỉ là người giúp việc, cô ấy là một ân nhân, một người mẹ, một thiên thần trong lốt áo giản dị.
Cú sốc và nỗi xót xa dần nhường chỗ cho một sự thấu hiểu sâu sắc và lòng ngưỡng mộ vô bờ trong Chị Linh. Không khí lạnh lẽo, ẩm mốc của ngôi nhà hoang đột nhiên không còn đáng sợ nữa, mà được bao trùm bởi hơi ấm của một tình yêu thương vô điều kiện. Chị Linh nhìn quanh căn phòng, không còn là sự nghi ngờ hay sợ hãi, mà là một sự tôn kính sâu sắc. Mỗi vết ố trên tường, mỗi món đồ cũ kỹ đều kể một phần câu chuyện về sự hy sinh thầm lặng của Cô Nguyệt. Cô không chỉ chứng kiến một bí mật, cô đã chạm vào một trái tim vĩ đại, một tấm lòng sẵn sàng gánh vác nỗi đau của người khác mà không một lời than vãn.
Chị Linh ngước nhìn lên trần nhà mục nát, cảm nhận rõ hơn bao giờ hết sự mong manh của cuộc đời và sức mạnh phi thường của lòng nhân ái. Những định kiến về người giúp việc, về sự khác biệt địa vị xã hội mà bấy lâu nay vô thức tồn tại trong tâm trí cô, dường như tan biến hết. Cô nhận ra rằng giá trị của một con người không nằm ở tài sản hay địa vị, mà ở tình yêu thương và sự tử tế mà họ ban tặng. Chị Linh chợt thấy hổ thẹn về những suy đoán của mình, những hoài nghi vô căn cứ đã đeo bám cô suốt thời gian qua. Cô Nguyệt, người phụ nữ giản dị, đã dạy cho Chị Linh một bài học lớn về lòng trắc ẩn, về sự bao dung và về cách nhìn nhận cuộc sống một cách chân thật hơn. Căn phòng cũ kỹ này, nơi khởi đầu của một bi kịch, giờ đây lại là nơi khai sáng tâm hồn Chị Linh, gieo vào lòng cô một hạt giống của sự tha thứ và lòng biết ơn sâu sắc. Cô biết, từ giây phút này trở đi, mọi thứ sẽ khác.

