Tôi và Giang Kỳ Nghiên yêu xa đã một năm, gặp nhau thì ít mà chia xa thì nhiều.
Sau ba tháng không gặp mặt, bất ngờ Giang Kỳ Nghiên thông báo tin vui kết hôn trong nhóm bạn học.
“Cô ấy nói sẽ tổ chức đám cưới vào ngày 8 tháng sau tại Giang Thành, có thời gian thì các cậu nhất định phải đến nhé.”
Lão Hoàng thốt lên:
“Các cậu lén lút làm chuyện lớn à” rồi tag tên tôi và và Giang Kỳ Nghiên vào.
“Chúc mừng, chúc hai người trăm năm hạnh phúc,” anh ấy nói thêm.
Ngay giây tiếp theo, Giang Kỳ Nghiên kéo một người vào nhóm, giới thiệu:
“Đây là vợ chưa cưới của tôi.”
Nhóm chat bỗng nhiên trở nên im lặng.
Vài người bạn học nhắn riêng cho tôi, hỏi chuyện gì đang xảy ra.
Tôi còn chưa kịp trả lời, thì Giang Kỳ Nghiên đã gửi riêng cho tôi một đoạn video.
Trong video, một cô gái nhỏ bé kiễng chân, bám vào vai anh ta, còn anh ấy thì cưng chiều ôm cô, để mặc cô nghịch ngợm.
Ngoài video còn có một đoạn tin nhắn, đại khái là duyên phận của tôi và Giang Kỳ Nghiên đã hết, mong tôi hiểu và đừng quấy rầy nữa.
Video chưa xem hết, thì một bàn tay to lớn bất ngờ vươn tới, lấy điện thoại của tôi.
Anh ta chạm vào màn hình hai lần, rồi đoạn video đã được chia sẻ lên nhóm bạn học.
“Thật là mất mặt đàn ông chúng tôi!”
Giọng nói trầm thấp của Tần Mặc vang lên bên tai tôi.
Tôi không tự nhiên, kéo giãn khoảng cách với anh ta.
“Sao anh lại ở đây?” Tôi hỏi mà không đợi câu trả lời.
“Bây giờ em độc thân, đúng không?”
“Có lẽ vậy.”
Anh ta bỗng nhiên tiến lại gần, giọng nói pha lẫn sự quyến luyến khó tả:
“Em có muốn thử với tôi không?”
Tôi không biết mình đã về nhà như thế nào.
Đến trước cửa nhà tôi vẫn còn suy nghĩ về lời của Tần Mặc.
Dường như anh ta sợ tôi chưa nghe rõ, lặp lại một lần nữa.
Tôi chỉ đáp lại bằng ánh mắt để anh ta tự hiểu.
Anh ta không nói thêm gì nữa, cho đến khi tôi mở cửa bước vào nhà, anh ta cũng đi theo vào.
“Tôi nói thật đấy”
Tôi và Tần Mặc là hàng xóm, quen nhau từ nhỏ.
Nếu giữa chúng tôi có thể xảy ra chuyện gì, thì cũng chẳng đợi đến ngày hôm nay.
Vì phép lịch sự, tôi đáp lại rằng:
“Chúng ta không phù hợp.”
Anh ta nửa cười nửa không:
“Chưa thử sao biết không hợp?”
Tôi thản nhiên nói:
“Tôi có yêu cầu khá cao trong chuyện đó.”
Anh ta ngớ người ra. Nhân lúc anh ta còn ngơ ngác, tôi đẩy anh ra khỏi cửa:
“Tối nay coi như tôi chưa từng gặp anh, về nghỉ sớm đi.”
Nửa đêm nằm trên giường, tôi trở mình mãi không ngủ được.
Giang Kỳ Nghiên không nhắn thêm tin nào.
Tôi kéo lên xem lại lịch sử trò chuyện, lần cuối cùng chúng tôi nói chuyện là cách đây hai tháng.
Hôm đó, vì công việc, tôi lại không thể gặp anh.
Hai người đã cãi nhau to, chúng tôi chưa từng như thế.
Tôi bảo Giang Kỳ Nghiên bình tĩnh lại rồi nói chuyện tiếp.
Ai ngờ lần này anh ta bình tĩnh đến mức chuẩn bị kết hôn luôn.
Đột nhiên, điện thoại tôi vang lên tin nhắn mới.
Là Tần Mặc gửi cho tôi một con số:
“18,188.”
Tôi ngạc nhiên, hít một hơi sâu, rồi gõ một câu:
“Không cần phải báo số ảo làm gì.”
Tần Mặc gửi lại một tin nhắn thoại:
“Em từng thấy rồi, nghi ngờ gì nữa?”
Tôi khựng lại, một hình ảnh không mong muốn thoáng hiện trong đầu khiến mắt tôi tối sầm.
Cái lần mà Tần Mặc nhắc đến thực ra là một sự cố.
Chúng tôi là hàng xóm, hai gia đình quan hệ khá tốt.
Hôm đó, bố mẹ anh ta không có nhà, bà bảo tôi qua gọi anh sang ăn cơm.
Tôi không thấy anh đâu, nên gọi điện cho mẹ anh.
Bà bảo tôi vào phòng anh tìm thử.
Khoảnh khắc tôi đẩy cửa bước vào, toàn thân tôi hóa đá.
Trong căn phòng rộng lớn, Tần Mặc ngồi thoải mái bên mép giường, không mặc quần áo.
Cơ bụng rắn chắc của anh ta cùng phần cơ thể bên dưới càng làm người ta khó mà không chú ý.
Mặt tôi nóng bừng, vội vã vỗ lên má để xua đi ký ức đó, rồi tắt điện thoại đi ngủ.
Sáng hôm sau, tôi bị bà nội gọi dậy.
Bà nói đã làm món mà Tần Mặc thích ăn, bảo tôi gọi anh ấy sang.
Mơ màng, tôi gửi tin nhắn rồi lại nằm xuống.
Chưa được bao lâu thì nghe thấy tiếng động ngoài ban công, làm tôi giật mình tỉnh dậy.
Nhìn ra, thì thấy Tần Mặc từ ban công nhà bên nhảy sang phòng tôi.
Tôi bất giác gọi một tiếng “bà nội,” nhưng nhìn quanh thì chẳng thấy bà đâu.
Tôi vội vàng đứng dậy định lấy áo khoác, nhưng đã bị Tần Mặc ép vào góc phòng.
“Sao không trả lời tin nhắn của tôi?”
Anh ta đứng rất gần, khiến tôi có cảm giác bị áp bức mạnh mẽ.
Tôi đưa tay đẩy anh ra, nhưng anh chẳng hề nhúc nhích.
Tôi trừng mắt nhìn anh, còn anh thì nhìn tôi với ánh mắt vô lại.
Đang định nói gì đó, thì tiếng của bà nội vang lên từ bên ngoài.
Tôi hốt hoảng kéo rèm cửa, giấu Tần Mặc vào phía sau, nhưng anh lại kéo luôn tôi vào cùng.
Không gian chật hẹp, lồng ngực nóng hổi của anh ta truyền qua lớp vải, rõ ràng đến mức khiến bầu không khí trở nên mập mờ.
Anh cao hơn tôi, từ góc nhìn của tôi chỉ thấy được yết hầu anh đang chuyển động.
Tôi nhanh chóng đưa tay bịt miệng anh lại, và ngoài kia cuối cùng cũng im lặng.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, ra hiệu cho anh thả tay ra.
Tần Mặc cười, với vẻ mặt đầy thú vị:
“Em hình như rất sợ bà nội phát hiện ra tôi ở đây.”
“Tất nhiên rồi!
Với mối quan hệ giữa hai nhà, nếu bà phát hiện ra anh ở trong phòng tôi, thì ngày mai chúng ta sẽ phải đi xem tiệc cưới mất.”
Tôi đẩy anh ra, nhưng bất ngờ anh đưa tay nắm lấy eo tôi.
Tôi sửng sốt, không thể tin nổi.
“Tần Mặc, anh phát điên gì thế?”
Tôi thốt lên, còn trong đôi mắt sáng của anh thoáng qua một tia tối tăm, nhưng giây tiếp theo anh lại buông tay ra.
“Chuyện tôi nói, em hãy suy nghĩ kỹ lại nhé.”
Nói xong, Tần Mặc nhảy lại về phía ban công nhà mình, rồi bước ra từ cửa chính để ăn sáng cùng chúng tôi.
Trong suốt bữa sáng, anh ta khiến bà nội vui vẻ đến mức cười không ngớt. Ăn xong, bà nội còn bảo:
“Trễ rồi, tiểu Mặc, cháu có tiện đưa Noãn Noãn đến công ty không?”
Tần Mặc nhanh nhẹn đáp:
“Cháu đi lấy xe ngay đây.”
Sau khi anh ta rời đi, tôi nói với bà nội:
“Bà đừng ghép đôi cháu với anh ấy nữa. Cháu đã…”
Bà nội đập nhẹ vào đầu tôi, trách móc:
“Cháu trai gì mà một năm gặp không nổi ba lần.
Bà thấy nó chỉ coi cháu là dự phòng thôi, đâu có tốt như tiểu Mặc nhà mình!”
“Bà à, thôi đi.”
“Nếu cháu không muốn, bà có ép cháu cưới tiểu Mặc được sao?
Thôi, đi làm mau lên, đừng để người ta đợi lâu.”
Từ lần đầu tiên gặp Giang Kỳ Nghiên, bà nội đã không ưa anh ấy, nhưng ngược lại, bà lại rất thích Tần Mặc.
Chuyện này khiến Giang Kỳ Nghiên sinh ra ác cảm với Tần Mặc và cấm tôi đến gần anh ta.
Dù tôi đã hứa hết lời, Giang Kỳ Nghiên vẫn không tin rằng giữa tôi và Tần Mặc không có gì.
Anh ấy từng nói:
“Em tin anh đi, ánh mắt hắn nhìn em chính là ánh mắt của một người đàn ông nhìn phụ nữ.
Hắn đối với em chắc chắn không hề trong sáng.”
Không ngờ lời anh ấy nói lại trở thành sự thật.
Khi tôi đi qua sân, hướng về phía nhà Tần Mặc, đột nhiên có người chặn tôi lại ở góc rẽ.
Là Giang Kỳ Nghiên.
Giang Kỳ Nghiên chặn Vy lại ở góc rẽ, ánh mắt anh ta chất vấn xen lẫn tức giận. Anh ta nhìn cô như muốn moi gan moi tim, yêu cầu một lời giải thích mà anh ta đáng được nhận. Vy sững sờ, trái tim đập thình thịch. Cảm giác uất ức dâng lên khi bị chính người đàn ông đã phản bội mình chất vấn. Cô không ngờ anh ta lại xuất hiện ở đây, đúng lúc này. Giang Kỳ Nghiên tiến lại gần hơn, giọng nói lạnh lùng vang lên:
GIANG KỲ NGHIÊN
Em định đi đâu? Tìm Tần Mặc sao?
Vy ngước mắt nhìn anh ta, ánh mắt cô không tránh né nhưng chứa đầy sự phòng thủ. Cô cảm thấy mệt mỏi.
VY
Anh không có quyền hỏi tôi.
GIANG KỲ NGHIÊN
Không có quyền? Sau tất cả những gì đã xảy ra, em còn hỏi tôi có quyền gì sao? Anh ta đã nói gì với em? Hay là, anh ta đã làm gì với em rồi?
Giang Kỳ Nghiên siết chặt tay thành nắm đấm, gân xanh nổi lên. Anh ta nhìn chằm chằm vào Vy, như thể muốn đọc được suy nghĩ của cô. Lời nói của anh ta đầy sự nghi ngờ và ghen tuông, hoàn toàn không giống với con người anh ta từng yêu cô.
VY
Anh đang nói chuyện gì vậy? Anh đã kết hôn rồi mà.
GIANG KỲ NGHIÊN
Và em thì sao? Em định chạy theo Tần Mặc vì anh ta đã nói lời đường mật nào đó sao? Em quên mất anh ta là ai rồi à? Hắn ta chỉ đang lợi dụng em thôi, Vy. Đừng để bản thân bị lừa thêm lần nữa.
Vy bật cười chua chát. Lợi dụng? Chính anh ta mới là người lợi dụng cô. Anh ta lên kế hoạch kết hôn với người phụ nữ khác trong khi vẫn còn là bạn trai của cô.
VY
Anh nói tôi bị lợi dụng? Anh thì có tư cách gì để nói câu đó chứ? Anh ta… Tần Mặc… chưa bao giờ phản bội tôi. Ít nhất là chưa từng.
Giang Kỳ Nghiên lùi lại một bước, vẻ mặt đầy vẻ không tin.
GIANG KỲ NGHIÊN
Chưa từng phản bội em? Em nói vậy sao? Vậy còn đoạn video đó thì sao? Em đã xem nó chưa?
Vy im lặng, nhớ lại đoạn video anh ta gửi. Cô không muốn nhớ lại, nhưng nó cứ hiện hữu trong tâm trí.
VY
Tôi biết. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẽ bỏ mặc mọi thứ và tin vào lời anh nói.
GIANG KỲ NGHIÊN
Em… Em thật sự khiến anh thất vọng. Anh đã cho em thấy rồi, thấy tận mắt sự thật rồi. Vậy mà em vẫn…
Anh ta lắc đầu, không nói thêm lời nào. Giang Kỳ Nghiên nhìn Vy một lần nữa, ánh mắt chứa đầy sự trách móc và một chút đau đớn ẩn sâu bên trong.
GIANG KỲ NGHIÊN
Anh không muốn thấy em qua lại với Tần Mặc. Anh đã nói rồi. Đừng bao giờ gặp lại hắn nữa.
Anh ta quay lưng bước đi, để lại Vy một mình đứng đó, lòng đầy ngổn ngang cảm xúc. Sự tức giận, uất ức, và một chút gì đó mông lung về tương lai.
Giang Kỳ Nghiên chặn Vy lại ở góc rẽ, ánh mắt anh ta chất vấn xen lẫn tức giận. Anh ta nhìn cô như muốn moi gan moi tim, yêu cầu một lời giải thích mà anh ta đáng được nhận. Vy sững sờ, trái tim đập thình thịch. Cảm giác uất ức dâng lên khi bị chính người đàn ông đã phản bội mình chất vấn. Cô không ngờ anh ta lại xuất hiện ở đây, đúng lúc này. Giang Kỳ Nghiên tiến lại gần hơn, giọng nói lạnh lùng vang lên:
GIANG KỲ NGHIÊN
Em định đi đâu? Tìm Tần Mặc sao?
Vy ngước mắt nhìn anh ta, ánh mắt cô không tránh né nhưng chứa đầy sự phòng thủ. Cô cảm thấy mệt mỏi.
VY
Anh không có quyền hỏi tôi.
GIANG KỲ NGHIÊN
Không có quyền? Sau tất cả những gì đã xảy ra, em còn hỏi tôi có quyền gì sao? Anh ta đã nói gì với em? Hay là, anh ta đã làm gì với em rồi?
Giang Kỳ Nghiên siết chặt tay thành nắm đấm, gân xanh nổi lên. Anh ta nhìn chằm chằm vào Vy, như thể muốn đọc được suy nghĩ của cô. Lời nói của anh ta đầy sự nghi ngờ và ghen tuông, hoàn toàn không giống với con người anh ta từng yêu cô.
VY
Anh đang nói chuyện gì vậy? Anh đã kết hôn rồi mà.
GIANG KỲ NGHIÊN
Và em thì sao? Em định chạy theo Tần Mặc vì anh ta đã nói lời đường mật nào đó sao? Em quên mất anh ta là ai rồi à? Hắn ta chỉ đang lợi dụng em thôi, Vy. Đừng để bản thân bị lừa thêm lần nữa.
Vy bật cười chua chát. Lợi dụng? Chính anh ta mới là người lợi dụng cô. Anh ta lên kế hoạch kết hôn với người phụ nữ khác trong khi vẫn còn là bạn trai của cô.
VY
Anh nói tôi bị lợi dụng? Anh thì có tư cách gì để nói câu đó chứ? Anh ta… Tần Mặc… chưa bao giờ phản bội tôi. Ít nhất là chưa từng.
Giang Kỳ Nghiên lùi lại một bước, vẻ mặt đầy vẻ không tin.
GIANG KỲ NGHIÊN
Chưa từng phản bội em? Em nói vậy sao? Vậy còn đoạn video đó thì sao? Em đã xem nó chưa?
Vy im lặng, nhớ lại đoạn video anh ta gửi. Cô không muốn nhớ lại, nhưng nó cứ hiện hữu trong tâm trí.
VY
Tôi biết. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẽ bỏ mặc mọi thứ và tin vào lời anh nói.
GIANG KỲ NGHIÊN
Em… Em thật sự khiến anh thất vọng. Anh đã cho em thấy rồi, thấy tận mắt sự thật rồi. Vậy mà em vẫn…
Anh ta lắc đầu, không nói thêm lời nào. Giang Kỳ Nghiên nhìn Vy một lần nữa, ánh mắt chứa đầy sự trách móc và một chút đau đớn ẩn sâu bên trong.
GIANG KỲ NGHIÊN
Anh không muốn thấy em qua lại với Tần Mặc. Anh đã nói rồi. Đừng bao giờ gặp lại hắn nữa.
Anh ta quay lưng bước đi, để lại Vy một mình đứng đó, lòng đầy ngổn ngang cảm xúc. Sự tức giận, uất ức, và một chút gì đó mông lung về tương lai.
Giang Kỳ Nghiên quay lưng bỏ đi, để lại Vy bơ vơ giữa con phố. Gió đêm thổi qua, mang theo chút lạnh lẽo, khiến cô run rẩy. Cô siết chặt tay, những ngón tay bấu chặt vào nhau đến trắng bệch. Lời cảnh báo cũ của Giang Kỳ Nghiên vang vọng trong đầu cô: “Anh đã nói rồi, hắn ta không hề trong sáng. Em không tin anh?”
Vy cảm thấy một sự xúc phạm sâu sắc. Chính Giang Kỳ Nghiên, người đàn ông vừa phản bội cô, người sắp cưới người phụ nữ khác, lại dám đứng đây và trách móc cô về Tần Mặc. Tần Mặc, người bạn thanh mai trúc mã, người hàng xóm tốt bụng, người chưa từng làm gì có lỗi với cô.
Cô cố gắng rút tay ra khỏi nắm tay vẫn còn vương vấn hơi ấm của Giang Kỳ Nghiên, nhưng anh ta đã kịp túm lấy cô. Ánh mắt anh ta nhìn cô đầy dò xét, xen lẫn một chút gì đó như sự khẩn cầu nhưng lại bị che đậy bởi sự tức giận.
GIANG KỲ NGHIÊN
Vy, em đang nghe anh nói đó chứ? Em không thể cứ phớt lờ mọi chuyện như vậy được. Anh đã cảnh báo em rồi. Hắn ta không phải là người tốt. Em không thấy những gì anh cho em thấy sao?
Vy gạt phắt tay Giang Kỳ Nghiên ra, lần này mạnh mẽ hơn. Nước mắt chực trào, nhưng cô cố nén lại.
VY
Buông tôi ra, Giang Kỳ Nghiên. Anh không còn tư cách gì để nói với tôi những lời này nữa. Anh đã làm gì, anh tự biết. Còn Tần Mặc, anh ta chưa bao giờ làm điều gì tệ bạc với tôi cả. Anh ta chỉ là… anh ta chỉ là Tần Mặc thôi.
Sự tức giận trong Giang Kỳ Nghiên càng dâng lên. Anh ta gằn giọng, từng lời nói như được ép ra từ kẽ răng.
GIANG KỲ NGHIÊN
Chỉ là Tần Mặc thôi sao? Em có biết hắn ta đã làm gì không? Em có biết hắn ta đã đề nghị gì với em không? “Em có muốn thử với tôi không?” Hắn ta nói với em câu đó đúng không? Hắn ta đang lợi dụng em, giống như cách hắn ta luôn làm.
Vy sững sờ. Lời đề nghị đó, cô đã từng nghe, đã từng suy nghĩ. Nhưng đó là khi cô đang đau khổ vì Giang Kỳ Nghiên. Bây giờ, khi đối mặt với anh ta, cô chỉ cảm thấy sự phẫn nộ.
VY
Anh thì biết gì chứ? Anh đã phản bội tôi, anh đang chuẩn bị kết hôn với người phụ nữ khác, và giờ anh lại quay lại đây, cấm đoán tôi tiếp xúc với Tần Mặc? Anh có thấy mình nực cười không?
Cô quay người, không muốn nhìn thấy khuôn mặt của Giang Kỳ Nghiên thêm một giây phút nào nữa. Nhưng anh ta đã nhanh chóng chặn lại, nắm lấy cánh tay cô.
GIANG KỲ NGHIÊN
Em không được đi gặp hắn ta! Anh đã nói rồi, hắn ta không tốt đẹp gì. Em không được để hắn ta hủy hoại cuộc đời em.
Vy bật cười trong nước mắt.
VY
Cuộc đời tôi đã bị hủy hoại rồi, bởi chính anh đó, Giang Kỳ Nghiên. Còn Tần Mặc, anh ta không làm gì sai cả.
Cô đẩy mạnh Giang Kỳ Nghiên ra, lần này anh ta lùi lại. Vy nhìn thẳng vào mắt anh ta, ánh mắt sắc như dao.
VY
Anh đã có người phụ nữ của anh rồi. Hãy để tôi yên. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.
Vy quay người chạy đi, để lại Giang Kỳ Nghiên đứng đó, sững sờ và tức giận. Anh ta không hiểu tại sao Vy lại không tin mình, không hiểu tại sao cô lại bảo vệ Tần Mặc. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một tia lo lắng mơ hồ bắt đầu nhen nhóm.
Vy dường như không nghe thấy lời cảnh báo cuối cùng của Giang Kỳ Nghiên. Cô quay người, bước đi nhanh chóng, bỏ lại anh ta sững sờ giữa con phố vắng. Mỗi bước chân của Vy đều mang theo một sự dứt khoát lạnh lùng, nhưng bên trong, một cơn bão cảm xúc đang gào thét. Lời buộc tội của Giang Kỳ Nghiên, một người đàn ông đã phản bội cô một cách tàn nhẫn, giờ đây lại vang lên như một lời sỉ nhục. Anh ta có tư cách gì mà nói về sự lợi dụng?
Cô chạy về phía nhà mình, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cánh cửa vừa đóng lại sau lưng, Vy liền dựa vào đó, thở dốc. Nước mắt cuối cùng cũng tuôn rơi, không thể kìm nén được nữa. Cô đã cố gắng giữ gìn sự kiêu hãnh, cố gắng tỏ ra mạnh mẽ trước mặt Giang Kỳ Nghiên, nhưng sự tổn thương quá lớn khiến cô không thể nào che giấu.
Cơn giận dữ âm ỉ trước đó giờ đây dường như nguội dần, chỉ còn lại một nỗi đau nhói buốt tim. Cô nhớ lại nụ cười nửa miệng của Giang Kỳ Nghiên khi anh ta gửi đoạn video đó, nhớ lại lời đề nghị của Tần Mặc trong nhóm chat, và cả sự cảnh báo của Giang Kỳ Nghiên về Tần Mặc. Mọi thứ xoay quanh cô như một mớ bòng bong.
Vy lắc đầu, cố gắng gạt đi những suy nghĩ mông lung. Cô không muốn giải thích, không muốn bào chữa cho mình trước một người đàn ông đã làm tan nát trái tim cô. Tần Mặc là ai, anh ta có ý gì, tất cả đều trở nên mờ nhạt so với sự phản bội của Giang Kỳ Nghiên. Cô chỉ biết rằng, ít nhất cho đến giờ, Tần Mặc chưa từng làm gì khiến cô phải cảm thấy bị phản bội.
Cô tiến vào phòng, nhìn ra ban công nơi nối liền hai ngôi nhà. Ánh đèn vàng vọt từ nhà Tần Mặc hắt ra, lập lòe. Vy biết, Tần Mặc vẫn ở đó, ngay sát vách. Lời đề nghị của anh ta, “Em có muốn thử với tôi không?”, giờ đây lại vang lên trong tâm trí cô. Đó là một lời đề nghị bất ngờ, một sự “thử” đầy mạo hiểm. Nhưng liệu có phải là sự “lợi dụng” như Giang Kỳ Nghiên nói? Hay là một cơ hội để cô thoát khỏi vũng lầy của sự đau khổ hiện tại?
Trái tim cô trĩu nặng. Cô không có câu trả lời nào cho riêng mình. Nhưng một điều chắc chắn, cô sẽ không để Giang Kỳ Nghiên quyết định cuộc đời mình nữa. Anh ta đã có vợ chưa cưới, đã có cuộc sống mới. Còn cô, cô xứng đáng có được hạnh phúc của riêng mình, dù phải “thử” hay không.
Đêm vẫn còn dài. Vy ngồi phịch xuống giường, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Cô cần thời gian, cần không gian để suy nghĩ. Mọi thứ đã thay đổi quá nhanh, quá đột ngột. Và cô, Vy, đang đứng giữa một ngã ba đường, với trái tim tan nát và một tương lai đầy mông lung.
Vy ngồi phịch xuống giường, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Trái tim cô trĩu nặng, những suy nghĩ mông lung cứ luẩn quẩn trong đầu. Lời đề nghị của Tần Mặc, “Em có muốn thử với tôi không?”, giờ đây lại vang lên rõ mồn một. Đó là một lời đề nghị bất ngờ, một sự “thử” đầy mạo hiểm. Nhưng liệu có phải là sự “lợi dụng” như Giang Kỳ Nghiên nói? Hay là một cơ hội để cô thoát khỏi vũng lầy của sự đau khổ hiện tại?
Bỗng, tiếng động lạ phát ra từ phía nhà kế bên. Một cánh cửa gỗ bật mở. Tần Mặc bước ra, dáng người cao lớn lừng lững trong ánh đèn vàng vọt hắt ra từ căn nhà. Anh ta dừng lại, ánh mắt liếc nhanh về phía ban công nhà Vy.
Đúng lúc này, Vy đang đứng dựa vào cửa sổ phòng mình, nhìn ra ban công. Cô thấy Tần Mặc. Trái tim cô bỗng đập nhanh hơn một nhịp.
Cùng lúc đó, Giang Kỳ Nghiên, người đã đi một đoạn xa, đột nhiên quay đầu lại. Anh ta nhìn thấy Vy đang đứng ở ban công, rồi ánh mắt chuyển sang Tần Mặc vừa bước ra khỏi nhà anh ta. Một tia giận dữ lóe lên trong mắt anh ta.
“Có chuyện gì ồn ào thế?”
Giọng nói trầm ấm, pha chút tò mò của Tần Mặc vang lên. Anh ta tiến lại gần lan can ban công, ánh mắt nhìn thẳng về phía ban công nhà Vy.
Vy và Giang Kỳ Nghiên đều sững sờ. Không khí vốn đã căng thẳng, giờ đây càng thêm ngột ngạt. Giang Kỳ Nghiên tức giận nhìn Vy, rồi nhìn sang Tần Mặc, ánh mắt đầy thách thức. Vy cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô không biết nên phản ứng thế nào.
Giang Kỳ Nghiên tiến lại gần Vy, giọng nói nhỏ lại nhưng đầy đe dọa.
GIANG KỲ NGHIÊN
(Giọng nhỏ, gằn giọng)
Cô ta làm gì ở đây?
Tần Mặc nhíu mày, nhìn Giang Kỳ Nghiên, rồi lại nhìn Vy. Anh ta không trả lời câu hỏi của Giang Kỳ Nghiên.
TẦN MẶC
(Nhìn Vy)
Em không sao chứ?
Câu hỏi của Tần Mặc như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Giang Kỳ Nghiên. Anh ta cười khẩy.
GIANG KỲ NGHIÊN
Cậu có vẻ quan tâm đến Vy nhỉ?
Tần Mặc phớt lờ lời khiêu khích của Giang Kỳ Nghiên, ánh mắt vẫn dán vào Vy.
TẦN MẶC
Anh ta làm gì cô à?
Giang Kỳ Nghiên nghe vậy thì cười lớn, một nụ cười đầy châm chọc.
GIANG KỲ NGHIÊN
Cô gái này… Tôi cảnh báo cậu rồi. Đừng có lại gần cô ta.
Tần Mặc nhìn Giang Kỳ Nghiên với ánh mắt sắc lạnh.
TẦN MẶC
Tôi làm gì cô ta, hay cô ta làm gì tôi, không liên quan đến cậu.
Giang Kỳ Nghiên bước tới gần hơn, muốn đối đầu trực diện với Tần Mặc.
GIANG KỲ NGHIÊN
Cậu biết cô ta là ai không? Cậu có biết cô ta đã làm gì không?
Vy cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô không thể chịu đựng được nữa. Cô quay người, bước nhanh vào nhà, đóng sập cửa lại. Tiếng động vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
Tần Mặc nhìn cánh cửa đóng sập của nhà Vy, rồi quay sang nhìn Giang Kỳ Nghiên với ánh mắt đầy khinh bỉ.
TẦN MẶC
Điều đó cũng không liên quan đến cậu.
Giang Kỳ Nghiên tức giận siết chặt tay. Anh ta nhìn Tần Mặc, rồi nhìn cánh cửa đóng kín của nhà Vy. Mọi thứ trở nên phức tạp hơn bao giờ hết.
Giang Kỳ Nghiên tức giận nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn cánh cửa đóng sập của nhà Vy. Mọi thứ trở nên phức tạp hơn bao giờ hết. Anh ta quay người, bước nhanh về phía chiếc xe đang đỗ dưới chân cầu thang.
Trong nhà, Vy dựa lưng vào cánh cửa, thở hổn hển. Tim cô đập thình thịch. Cô nhìn ra ban công, nơi Tần Mặc vẫn đang đứng đó, ánh mắt hướng về phía nhà cô. Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng Vy – một chút an toàn, một chút bối rối, và cả sự tức giận xen lẫn.
Tần Mặc tiến lại gần lan can ban công, ánh mắt nhìn thẳng về phía ban công nhà Vy. Anh ta nhìn thấy Vy đang đứng đó, dù chỉ là một bóng dáng mờ ảo sau ô cửa kính.
TẦN MẶC
(Giọng trầm ấm, đầy quan tâm)
Em không sao chứ?
Vy khẽ lắc đầu, nhưng vẫn không bước ra khỏi chỗ nấp. Cô muốn mình bình tĩnh lại, nhưng mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng khiến cô không thể.
Giang Kỳ Nghiên vừa bước vào xe, đã thấy Vy lờ mờ hiện ra ở ban công. Anh ta nhìn Tần Mặc đang nói chuyện với cô, ánh mắt như lửa đốt. Anh ta không hiểu tại sao Tần Mặc lại xuất hiện ở đây, và tại sao anh ta lại quan tâm đến Vy đến vậy. Mọi chuyện đã đi quá xa so với kế hoạch ban đầu của anh ta.
TẦN MẶC
(Tiếp tục, giọng anh ta rõ ràng hơn)
Anh ta làm gì cô à?
Lời nói của Tần Mặc như một nhát dao đâm vào sự kiêu hãnh của Giang Kỳ Nghiên. Anh ta cười khẩy, một nụ cười đầy mỉa mai.
GIANG KỲ NGHIÊN
(Vừa lái xe đi, vừa nói vọng lại)
Tôi cảnh cáo cậu rồi. Cô ta là người của tôi.
Tần Mặc nhìn theo hướng chiếc xe của Giang Kỳ Nghiên rời đi, ánh mắt sắc lạnh. Anh ta quay lại nhìn về phía nhà Vy, ánh mắt đầy kiên quyết.
TẦN MẶC
(Nói nhỏ, như tự nhủ)
Cô ấy không phải là của ai cả.
Giang Kỳ Nghiên lái xe đi, trong đầu vang vọng những lời nói của Tần Mặc. Anh ta tức giận, nhưng hơn hết là sự hoang mang. Tình địch cũ giờ lại xuất hiện, và còn có vẻ bảo vệ Vy. Kế hoạch của anh ta đang gặp trục trặc.
Vy cuối cùng cũng bước ra ban công. Cô nhìn Tần Mặc, rồi nhìn theo hướng chiếc xe của Giang Kỳ Nghiên vừa khuất dạng.
TẦN MẶC
(Ánh mắt dịu lại khi nhìn thấy Vy)
Anh ta đi rồi.
Vy gật đầu, cảm thấy nhẹ nhõm một chút. Nhưng sự bối rối vẫn còn đó. Cô nhìn Tần Mặc, người hàng xóm im lặng bấy lâu nay, giờ đây lại có hành động đầy chiếm hữu và bảo vệ.
VY
(Giọng run run)
Tại sao anh lại…
TẦN MẶC
(Tiến lại gần ban công hơn, ánh mắt đầy chân thành)
Cô ấy là của tôi. Cậu không có quyền chạm vào.
Lời nói dứt khoát, đầy sức nặng của Tần Mặc khiến Vy bất ngờ. Nó như một lời khẳng định, một lá chắn vững chắc trước mọi sự tấn công của Giang Kỳ Nghiên. Vy nhìn Tần Mặc, cảm thấy một chút ấm áp len lỏi vào trái tim đang tổn thương của mình. Tuy nhiên, cô vẫn còn băn khoăn về ý nghĩa thực sự đằng sau hành động này của anh.
Giang Kỳ Nghiên ngồi trong xe, siết chặt vô lăng. Nụ cười tự mãn ban đầu đã biến mất, thay vào đó là sự tức giận và khó chịu. Anh ta nhìn chằm chằm vào ánh đèn lập lòe từ nhà Vy và Tần Mặc. Mọi thứ không hề diễn ra như anh ta mong muốn.
TẦN MẶC
(Nhìn Vy)
Đừng lo lắng. Có tôi ở đây rồi.
Vy ngước nhìn Tần Mặc, ánh mắt cô chất chứa nhiều cảm xúc khó tả. Cô biết, từ giây phút này, mọi chuyện sẽ không còn như trước nữa.
Giang Kỳ Nghiên đứng sững lại trước ban công nhà Vy. Ánh mắt anh ta quét qua Tần Mặc, rồi lại hướng về phía Vy đang đứng nép mình sau ô cửa kính. Sự bình thản đến lạ lùng của Tần Mặc khiến anh ta càng thêm tức giận.
GIANG KỲ NGHIÊN
(Lạnh lùng, giọng đầy uy hiếp)
Mày có biết mày đang đụng vào ai không?
Vy nghe thấy lời đe dọa của Giang Kỳ Nghiên, tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nhìn Tần Mặc, rồi lại liếc sang Giang Kỳ Nghiên, sợ hãi tột độ. Cô vội bước ra ban công, tiến đến giữa hai người đàn ông, cố gắng kéo Giang Kỳ Nghiên lại.
VY
(Giọng run run)
Anh Nghiên, anh đừng làm vậy. Tần Mặc, anh đừng nói nữa.
Tần Mặc vẫn đứng yên, ánh mắt không hề rời khỏi Giang Kỳ Nghiên. Anh ta nhìn thẳng vào mắt kẻ đối diện, một nụ cười khinh khỉnh nở trên môi. Sự bình tĩnh đến đáng sợ của Tần Mặc như một lời thách thức đối với Giang Kỳ Nghiên.
TẦN MẶC
(Giọng trầm, chậm rãi, đầy mỉa mai)
Tôi biết. Nhưng cô ấy không phải là tài sản của mày.
Lời nói của Tần Mặc như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Giang Kỳ Nghiên. Anh ta đã quá quen với việc mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của mình, nhưng giờ đây, sự phản kháng và thái độ bất cần này của Tần Mặc khiến anh ta mất bình tĩnh.
GIANG KỲ NGHIÊN
(Siết chặt nắm đấm, giọng gằn lên)
Mày…!
Vy cảm nhận được sự căng thẳng đang leo thang. Cô lo lắng nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn Giang Kỳ Nghiên, đôi tay cố gắng níu lấy cánh tay anh ta.
VY
(Hét lên, giọng tuyệt vọng)
Đủ rồi! Hai người dừng lại đi!
Tần Mặc vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng. Anh ta lờ đi lời van xin của Vy, chỉ chăm chú vào Giang Kỳ Nghiên.
TẦN MẶC
(Nâng cao giọng, đanh thép)
Tao nói, cô ấy không phải của mày. Tao sẽ không để mày làm tổn thương cô ấy nữa.
Giang Kỳ Nghiên cười khẩy, một nụ cười đầy khinh bỉ. Anh ta rút tay khỏi Vy, tiến lại gần Tần Mặc hơn, hai người đàn ông đối mặt nhau trong sự căng thẳng tột độ. Khoảng cách giữa họ giờ đây chỉ còn là một hơi thở. Tầm mắt Giang Kỳ Nghiên lóe lên sự tức giận và tính toán.
GIANG KỲ NGHIÊN
(Nhếch mép)
Mày nghĩ mày là ai? Mày nghĩ mày có quyền gì mà can thiệp vào chuyện của tao?
Tần Mặc nhìn thẳng vào mắt Giang Kỳ Nghiên, không một chút nao núng.
TẦN MẶC
(Giọng dứt khoát, đầy kiên định)
Tôi không cần quyền. Tôi chỉ cần cô ấy không bị mày làm khổ.
Giang Kỳ Nghiên nhìn chằm chằm vào Tần Mặc, đôi mắt tóe lửa. Anh ta nhìn Vy đang đứng run rẩy bên cạnh, rồi lại nhìn Tần Mặc. Anh ta hiểu rằng, sự kiên quyết này của Tần Mặc không phải là trò đùa. Kế hoạch của anh ta đang gặp trở ngại lớn.
Giang Kỳ Nghiên nhìn chằm chằm vào Tần Mặc, rồi lại nhìn Vy đang đứng run rẩy bên cạnh. Anh ta hiểu rằng, sự kiên quyết này của Tần Mặc không phải là trò đùa. Kế hoạch của anh ta đang gặp trở ngại lớn. Bỗng, điện thoại trong túi Giang Kỳ Nghiên rung lên dữ dội. Anh ta liếc nhìn màn hình, sắc mặt chợt biến đổi. Có điều gì đó khẩn cấp, không cho phép anh ta tiếp tục màn kịch này.
GIANG KỲ NGHIÊN
(Cười khẩy, giọng đầy uy hiếp)
Hôm nay coi như mày may mắn. Nhưng mối thù này chưa dứt đâu! Nhớ lấy!
Nói rồi, Giang Kỳ Nghiên trừng mắt nhìn Tần Mặc và Vy lần cuối, rồi quay người bước nhanh vào trong nhà, để lại hai người trên ban công.
Vy thở phào nhẹ nhõm, đôi chân như nhũn ra. Cô vẫn còn run rẩy, cả người dựa vào lan can ban công, cố gắng lấy lại hơi thở. Tần Mặc nhìn theo bóng lưng Giang Kỳ Nghiên khuất dần, rồi quay sang Vy. Anh ta mỉm cười đắc thắng, nụ cười như xua tan đi không khí căng thẳng vừa rồi.
TẦN MẶC
(Giọng trầm ấm)
Em ổn chứ?
Vy nhìn Tần Mặc, trong ánh mắt cô vẫn còn vương vấn sự sợ hãi, nhưng xen lẫn là một chút an tâm lạ lùng. Cô khẽ gật đầu, chưa nói nên lời.
TẦN MẶC
(Tiếp tục, giọng đầy tự tin)
Đừng lo. Từ giờ, không ai có thể làm tổn thương em được nữa.
Anh ta nhìn Vy, ánh mắt trìu mến và kiên định. Vy ngước nhìn Tần Mặc, cảm giác ấm áp dần bao trùm lấy cô. Mặc dù vẫn còn bàng hoàng, nhưng cô biết, với Tần Mặc ở đây, cô không còn đơn độc nữa. Giang Kỳ Nghiên đã đi, nhưng những gì anh ta để lại vẫn còn ám ảnh. Tuy nhiên, sự xuất hiện của Tần Mặc dường như đã thay đổi tất cả. Nỗi sợ hãi trong Vy dần được thay thế bằng một cảm giác an toàn, và một chút rung động khó gọi tên.
Tần Mặc nhìn sâu vào mắt Vy, ánh mắt anh giờ đây dịu dàng nhưng cũng ẩn chứa một sự chiếm hữu không thể chối cãi. Anh đưa tay khẽ lau đi giọt nước mắt còn vương trên má cô, động tác ấy vừa chân thành vừa có chút gì đó sở hữu. Anh thì thầm, giọng nói trầm ấm như rót mật vào tai cô: “Em thấy chưa? Anh ta không xứng đáng với em.”
Vy cảm thấy cả thế giới như quay cuồng. Một phần trong cô được xoa dịu bởi sự quan tâm và lời nói chắc nịch của Tần Mặc. Cô cảm nhận được sự an toàn, thứ mà Giang Kỳ Nghiên đã tước đoạt đi. Nhưng cùng lúc đó, cô lại cảm thấy bị áp đảo bởi sự gần gũi bất ngờ và giọng điệu đầy quyền lực của Tần Mặc. Lời đề nghị “thử” của anh ta bỗng nhiên hiện về, xen lẫn với cảm xúc hỗn loạn đang dâng trào trong lòng cô. Cô nhìn anh, đôi mắt ngấn nước, không biết nên tin vào điều gì nữa. Sự dịu dàng của Tần Mặc khiến cô cảm thấy được che chở, nhưng đâu đó trong sâu thẳm, cô vẫn cảm nhận được một lực hút khó cưỡng từ con người này, một thứ gì đó vừa quen thuộc vừa xa lạ, vừa an tâm lại vừa khiến cô lo sợ. Anh ta đang chiếm hữu cô bằng sự dịu dàng của mình, và cô, trong khoảnh khắc mong manh ấy, dường như không thể chống cự. Cô có thể cảm nhận được trái tim mình đang đập nhanh hơn, không chỉ vì sợ hãi Giang Kỳ Nghiên, mà còn vì sự hiện diện quá đỗi mãnh liệt của Tần Mặc.
Vy vẫn đứng đó, mắt nhìn Tần Mặc nhưng tâm trí cô như lạc vào một mê cung. Lời nói và hành động bảo vệ của anh ta như một liều thuốc an thần, xoa dịu những vết thương mà Giang Kỳ Nghiên gây ra. Nhưng ẩn sâu trong sự dịu dàng ấy, cô lại cảm thấy một sự giam cầm tinh vi. Lời đề nghị “thử” của anh ta vang vọng trong đầu, làm cô càng thêm hoang mang. Cô nên tin vào ai đây? Vào trái tim mình đang rung động vì sự che chở hay vào lý trí đang gào thét cảnh báo về sự lấn át? Cảm giác an toàn đến từ Tần Mặc vừa quen thuộc, vừa xa lạ, vừa khiến cô vững tâm lại vừa gieo rắc nỗi sợ. Cô ngước nhìn anh, đôi mắt ngấn lệ, cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp giữa mớ bòng bong cảm xúc. Trái tim cô đập thình thịch, không chỉ vì nỗi sợ Giang Kỳ Nghiên, mà còn vì sự hiện diện mãnh liệt, đầy sức hút của Tần Mặc.
Tần Mặc cảm nhận rõ sự giằng xé trong tâm hồn Vy. Anh đưa tay chạm nhẹ lên má cô, nơi còn vương vấn giọt nước mắt. “Vy à,” anh khẽ gọi, giọng trầm ấm đầy sức thuyết phục, “Đừng nghĩ về anh ta nữa. Anh ta không phải là người duy nhất có thể cho em hạnh phúc. Thậm chí, anh ta còn không biết trân trọng những gì mình có.”
Vy hít một hơi sâu, cố gắng tìm lại sự tỉnh táo. Cô nhìn xuống đôi bàn tay đang run nhẹ của mình. “Nhưng… anh cũng từng nói… chúng ta sẽ chỉ là bạn bè,” cô lắp bắp, giọng nói yếu ớt.
Tần Mặc mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và một chút nham hiểm. “Đó là trước đây, khi anh chưa hiểu rõ cảm xúc của mình. Và trước khi anh nhìn thấy em đau khổ vì một kẻ không xứng đáng.” Anh nhìn thẳng vào mắt Vy, ánh mắt giờ đây kiên định và đầy chiếm hữu. “Anh đã ở bên em suốt bao năm qua, Vy. Anh hiểu em hơn bất kỳ ai hết. Em không cần phải chứng minh điều gì cả. Chỉ cần cho anh một cơ hội. Một cơ hội để anh chứng minh cho em thấy, anh mới là người mà em cần.”
Vy cảm thấy như mình đang bị nhấn chìm trong ánh mắt của Tần Mặc. Lời nói của anh ta, sự quan tâm anh ta dành cho cô, tất cả đều quá chân thành, quá thuyết phục. Cô nhớ lại những năm tháng tuổi trẻ, những kỷ niệm đẹp đẽ đã từng có. Cô nhớ lại cảm giác trống rỗng khi Giang Kỳ Nghiên rời xa. Liệu Tần Mặc có thể lấp đầy khoảng trống đó?
Trong lúc Vy còn đang chìm đắm trong suy nghĩ, điện thoại của cô bỗng rung lên. Một tin nhắn mới. Là Giang Kỳ Nghiên. Vy cau mày, có chút dự cảm không lành. Cô chậm rãi mở tin nhắn.
**GIANG KỲ NGHIÊN:** “Anh nghe nói em đang ở nhà Tần Mặc? Anh đã dặn em như thế nào rồi? Tuyệt đối không được gặp anh ta. Anh ta là kẻ xấu xa, luôn muốn lợi dụng em. Em nghe lời anh, giữ khoảng cách với anh ta. Đừng để anh ta làm em tổn thương thêm nữa. Anh yêu em.”
Vy đọc đi đọc lại tin nhắn, cảm thấy một cơn giận dữ âm ỉ bắt đầu trỗi dậy. Giang Kỳ Nghiên, kẻ đã phản bội cô, kẻ sắp kết hôn với người phụ nữ khác, lại đang giả vờ quan tâm đến cô và cảnh báo cô về Tần Mặc? Kẻ nào mới là kẻ xấu xa đây? Cô ngẩng đầu lên, nhìn Tần Mặc đang đứng đối diện, vẻ mặt lo lắng. Trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra một sự thật hiển nhiên: Giang Kỳ Nghiên đang cố gắng thao túng cô, bằng cách gieo rắc sự nghi ngờ về Tần Mặc.
“Anh ta lại nhắn tin cho em?” Tần Mặc hỏi, giọng anh có chút căng thẳng.
Vy gật đầu, sau đó cô thở dài. “Anh ta nói… anh ta nói anh là kẻ xấu xa, muốn lợi dụng em.”
Tần Mặc bật cười, một tiếng cười khô khốc. “Thật nực cười. Chính hắn ta mới là kẻ lợi dụng em. Hắn ta đã làm gì em, Vy? Hắn ta đã khiến em đau khổ đến mức nào? Và bây giờ, hắn ta còn muốn kiểm soát cả những mối quan hệ của em sao?” Anh bước đến gần Vy, nhìn sâu vào mắt cô. “Vy, em phải tin vào bản thân mình. Em đủ thông minh để nhìn rõ ai là người thực sự quan tâm đến em, và ai chỉ đang muốn điều khiển em.”
Lời nói của Tần Mặc như một luồng gió mới thổi vào tâm trí Vy. Cô nhìn anh, cảm nhận được sự chân thành và sự kiên định trong ánh mắt anh. Cô chợt nhớ lại những gì Giang Kỳ Nghiên đã làm, sự phản bội, những lời dối trá. Còn Tần Mặc, anh luôn ở đó, lặng lẽ quan tâm, âm thầm bảo vệ. Có lẽ, cô đã quá tin vào những lời đường mật của Giang Kỳ Nghiên mà quên mất ai mới là người xứng đáng với niềm tin của mình. Mớ bòng bong trong lòng cô dần dần hé mở, để lộ ra một tia sáng hy vọng. Cô nhìn Tần Mặc, và lần đầu tiên, cô cảm thấy một sự tin tưởng mãnh liệt trỗi dậy.
Tần Mặc nhìn sâu vào mắt Vy, giọng anh trầm ấm nhưng đầy quyết đoán. Anh nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, buộc Vy phải đối mặt trực diện với anh. Ánh mắt anh chân thành, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không lay chuyển.
TẦN MẶC
(Giọng kiên định)
Vậy, câu trả lời của em là gì? Em có muốn thử với tôi không?
Vy cảm thấy tim mình đập loạn xạ trong lồng ngực. Lời đề nghị của Tần Mặc, lời nói của Giang Kỳ Nghiên vang vọng trong đầu cô. Cô đứng trước một ngã rẽ quan trọng, một quyết định có thể thay đổi cả cuộc đời mình. Áp lực đè nặng lên vai, khiến cô gần như nghẹt thở. Cô muốn tin vào Tần Mặc, tin vào sự quan tâm chân thành mà anh luôn dành cho cô. Nhưng sự hoài nghi, sự ám ảnh từ quá khứ vẫn còn đó, gặm nhấm tâm trí cô.
Cô nhìn Tần Mặc, đôi mắt ngấn lệ. Cô muốn trả lời, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại. Tần Mặc kiên nhẫn chờ đợi, ánh mắt không rời khỏi cô. Anh hiểu sự giằng xé của Vy, hiểu rằng cô cần thời gian để vượt qua những tổn thương.
Bỗng, điện thoại của Vy lại rung lên. Lần này là một tin nhắn từ nhóm chat bạn học. Cô vội mở ra.
NHÓM CHAT BẠN HỌC:
LÃO HOÀNG: “Ê, vừa thấy trên mạng có clip nóng. Clip gì mà Giang Kỳ Nghiên với bồ mới lộ hết thế này? Ghê quá đi mất!”
LÃO HOÀNG: “Link đây, mọi người xem thử coi đúng là nó không. Trời ạ, đúng là yêu nhau lắm cắn nhau đau!”
Vy mở đường link một cách chậm rãi. Hình ảnh Giang Kỳ Nghiên và vợ chưa cưới của anh ta hiện ra trên màn hình. Họ đang âu yếm, thân mật. Nhưng điều khiến Vy sốc không phải là cảnh đó, mà là một chi tiết nhỏ, một chi tiết cô từng thấy trong một tin nhắn khác từ Giang Kỳ Nghiên. Đó là một số điện thoại lạ, kèm theo một lời nhắn nhủ đầy ẩn ý.
Vy đột ngột ngẩng đầu lên, nhìn Tần Mặc. Ánh mắt cô giờ đây đầy sự tức giận và căm phẫn. Cô hiểu ra tất cả. Giang Kỳ Nghiên không chỉ phản bội cô, mà còn cố tình lợi dụng cô, dùng cô để che đậy hành vi của mình. Tin nhắn “18,188” từ Giang Kỳ Nghiên, sự cố Tần Mặc không mặc quần áo mà Giang Kỳ Nghiên cố tình dàn dựng, tất cả đều là kế hoạch của hắn ta.
VY
(Giọng run rẩy, đầy căm giận)
Anh ta… anh ta đã dàn dựng hết. Cái tin nhắn hôm đó… cái chuyện anh không mặc quần áo… tất cả là anh ta làm.
Tần Mặc hơi nhíu mày, nhưng rồi anh hiểu ra. Anh nhìn Vy, ánh mắt dịu lại.
TẦN MẶC
(Giọng nhẹ nhàng)
Anh biết mà, Vy. Anh biết em đủ mạnh mẽ để nhận ra sự thật.
Vy siết chặt tay. Nước mắt tuôn rơi, nhưng lần này không phải vì đau khổ, mà là vì sự giải thoát và cơn giận dữ bị dồn nén bấy lâu. Cô đã hiểu rõ kẻ nào mới là người cô cần tránh xa, và ai mới là người cô có thể tin tưởng. Cô quay lại nhìn Tần Mặc, ánh mắt đã bớt đi sự hoang mang, thay vào đó là một tia quyết tâm. Cô hít một hơi thật sâu.
VY
(Giọng dứt khoát)
Em… em đồng ý.
Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi Tần Mặc. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
Vy hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào mắt Tần Mặc, gật đầu nhẹ, dù trong lòng vẫn còn nhiều băn khoăn và nỗi đau. Cô khẽ nói: “Được, vậy chúng ta thử xem sao.” Vy vừa mang nỗi buồn bị phản bội, vừa có một chút hy vọng mong manh, xen lẫn tò mò và lo sợ. Tần Mặc lộ rõ vẻ hài lòng, nở một nụ cười đắc thắng.
TẦN MẶC
(Giọng trầm ấm, nụ cười càng rõ)
Anh biết mà, Vy. Anh biết em đủ mạnh mẽ để nhận ra sự thật.
Vy siết chặt tay, bàn tay vẫn còn run nhẹ. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má, nhưng lần này không còn là giọt nước mắt của sự đau khổ tuyệt vọng, mà là dòng lệ giải thoát khỏi xiềng xích của lừa dối, và là sự thôi thúc mãnh liệt của cơn giận dữ bị dồn nén bấy lâu. Cô ngẩng đầu, nhìn Tần Mặc. Ánh mắt cô giờ đây đã bớt đi sự hoang mang, thay vào đó là một tia quyết tâm cháy bỏng. Cô hít một hơi thật sâu, lấy lại chút hơi thở cuối cùng của sự bình tĩnh hiếm hoi.
VY
(Giọng dứt khoát, xen lẫn chút nghẹn ngào)
Em… em đồng ý. Chúng ta sẽ thử.
Nụ cười nhẹ nhàng, một nụ cười chiến thắng, nở rộ trên môi Tần Mặc. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chơi mới, một canh bạc đầy rủi ro nhưng cũng đầy hứa hẹn. Ánh mắt anh ánh lên sự hài lòng, sự đắc thắng không che giấu.
TẦN MẶC
(Giọng anh đầy sức nặng và cam kết)
Cảm ơn em, Vy. Anh sẽ không để em phải hối hận.
Anh đưa tay ra, ngón tay cái khẽ vuốt ve gò má Vy, lau đi những giọt nước mắt còn vương. Một cử chỉ nhỏ nhoi nhưng mang đầy ý nghĩa. Vy cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh, một hơi ấm khác biệt hoàn toàn so với sự lạnh lẽo mà cô vừa trải qua. Cô ngước nhìn Tần Mặc, trong lòng vẫn còn ngổn ngang cảm xúc. Vừa có sự giằng xé giữa quá khứ và tương lai, vừa có chút hy vọng mong manh về một khởi đầu mới, và cả sự tò mò về con đường phía trước, xen lẫn là nỗi lo sợ mơ hồ.
VY
(Thì thầm, như tự nhủ)
Em hy vọng vậy.
Tần Mặc nhìn Vy, ánh mắt anh đăm chiêu. Anh biết rằng để Vy thực sự tin tưởng anh, để cô có thể bỏ lại quá khứ đau buồn, anh còn rất nhiều việc phải làm. Sự đồng ý của Vy chỉ là bước đệm đầu tiên.
TẦN MẶC
(Nhẹ nhàng, đầy thấu hiểu)
Chúng ta sẽ cùng nhau làm điều đó. Từng bước một.
Ánh mắt của họ giao nhau. Trong khoảnh khắc đó, một sợi dây liên kết vô hình dường như được hình thành giữa hai người, một sợi dây mong manh nhưng đầy sức hút.
VY
(Hít một hơi sâu nữa, cố gắng trấn tĩnh)
Vậy… giờ chúng ta phải làm gì tiếp theo?
Tần Mặc mỉm cười, nụ cười ẩn chứa nhiều điều.
TẦN MẶC
(Giọng anh có chút bí ẩn)
Giờ thì… anh nghĩ đã đến lúc chúng ta nên nói chuyện rõ ràng với Giang Kỳ Nghiên. Anh ta cần biết rằng trò chơi của hắn ta đã kết thúc.
Vy nhìn Tần Mặc, ánh mắt cô dần trở nên kiên định hơn. Cô đã đưa ra quyết định của mình. Cô sẽ không còn là nạn nhân của sự lừa dối nữa. Cô sẽ đứng lên, và có lẽ, bắt đầu một cuộc trả thù ngọt ngào.
TẦN MẶC
(Vỗ nhẹ lên vai Vy)
Đừng lo, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Em có anh ở đây rồi.
Vy gật đầu, một cái gật đầu nhẹ. Dù lòng vẫn còn chút hoang mang, nhưng cô cảm thấy có một luồng sức mạnh mới đang trào dâng. Cô nhìn Tần Mặc, và lần này, ánh mắt cô không còn đong đầy nước mắt hay sự hoài nghi, mà là sự tin tưởng, sự dựa dẫm, và một chút… hy vọng.
TẦN MẶC
(Giọng anh trầm ấm, đầy sự trấn an)
Đừng lo lắng nữa, Vy. Anh ở đây rồi. Từ giờ, em không cần phải chịu đựng một mình nữa đâu.
Tần Mặc nắm chặt tay Vy, kéo cô về phía căn hộ của mình. Không gian quen thuộc giờ đây bỗng trở nên ấm áp lạ thường. Anh không vội vàng, không đòi hỏi, chỉ lặng lẽ chuẩn bị bữa sáng. Mùi thơm của cà phê và bánh mì nướng lan tỏa trong không khí, một sự tương phản rõ rệt với sự lạnh lùng và táo bạo mà anh đã thể hiện trước đó. Tần Mặc quay sang Vy, ánh mắt anh dịu dàng và đầy thấu hiểu.
TẦN MẶC
(Nhìn thẳng vào mắt Vy)
Anh biết em đã phải trải qua rất nhiều. Nhưng giờ, mọi chuyện đã khác rồi.
Vy nhìn Tần Mặc, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Sự chăm sóc chu đáo và lời nói chân thành của anh khiến cô cảm thấy ấm áp, một cảm giác mà cô đã lâu không có. Tuy nhiên, một phần trong cô vẫn còn giữ lại chút đề phòng, một vết sẹo từ sự phản bội cay đắng. Cô khẽ gật đầu, vẫn còn bàng hoàng trước sự thay đổi này.
VY
(Giọng cô run run, xen lẫn sự bất ngờ)
Em… em không hiểu. Tại sao anh lại…
TẦN MẶC
(Đặt tay lên má Vy, vuốt ve nhẹ nhàng)
Vì anh luôn ở đây, Vy à. Từ rất lâu rồi. Anh không muốn em phải chịu đựng những điều tồi tệ đó. Anh biết em xứng đáng với những gì tốt đẹp nhất.
Anh quay lại bếp, tiếp tục hoàn thành bữa sáng. Vy đứng đó, nhìn theo bóng lưng Tần Mặc, cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ trong lòng. Lời đề nghị “thử” của anh giờ đây mang một ý nghĩa khác. Nó không còn là một trò chơi mạo hiểm, mà là một sự đồng hành, một lời hứa về sự bảo vệ.
VY
(Thì thầm, như tự nhủ)
Một mình…
Cô nghĩ đến Giang Kỳ Nghiên, đến lời thông báo kết hôn, đến đoạn video tàn nhẫn đó. Nỗi đau cũ dường như vơi đi phần nào, thay vào đó là một sự thanh thản kỳ lạ. Tần Mặc đặt đĩa thức ăn lên bàn, rồi kéo ghế cho Vy.
TẦN MẶC
Ngồi xuống đi em. Ăn chút gì đó cho ấm bụng. Chúng ta còn rất nhiều chuyện phải nói.
Vy ngồi xuống, ánh mắt vẫn dõi theo Tần Mặc. Cô biết, con đường phía trước không hề dễ dàng, nhưng lần đầu tiên sau rất nhiều ngày, cô cảm thấy có một tia hy vọng. Một hy vọng mong manh, nhưng đủ để cô tiếp tục bước đi.
TẦN MẶC
(Nhìn Vy với ánh mắt ấm áp, ra hiệu về phía bàn ăn)
Ăn đi em, nguội hết rồi.
Vy ngồi xuống, cầm lấy chiếc dĩa. Mùi thơm của bữa sáng quen thuộc nhưng hôm nay lại mang một cảm giác khác lạ. Cô chậm rãi đưa thức ăn lên miệng, tâm trí vẫn còn quay cuồng với những biến cố vừa qua. Tần Mặc ngồi đối diện, im lặng quan sát Vy, ánh mắt anh tràn đầy sự thấu hiểu và kiên nhẫn.
VY
(Thì thầm, sau một lúc im lặng)
Em không ngờ… mọi chuyện lại thành ra thế này.
TẦN MẶC
(Nhấp một ngụm cà phê, giọng anh trầm ổn)
Đôi khi, những chuyện tồi tệ nhất lại dẫn chúng ta đến nơi tốt đẹp nhất. Em xứng đáng với sự bình yên, Vy à. Và anh sẽ mang lại điều đó cho em.
Vy ngước nhìn Tần Mặc, sự chân thành trong ánh mắt anh khiến trái tim cô ấm áp lạ thường. Cô cảm nhận được sự chắc chắn trong lời nói của anh, một sự an toàn mà cô đã đánh mất từ rất lâu.
VY
(Giọng cô khẽ run)
Cảm ơn anh. Thật sự…
Đột nhiên, tiếng chuông cửa vang lên, cắt ngang bầu không khí tĩnh lặng. Cả Vy và Tần Mặc đều giật mình. Tần Mặc nhướng mày, nhìn về phía cửa với vẻ tò mò xen lẫn chút khó chịu.
TẦN MẶC
Ai vậy nhỉ? Chắc là không quen.
Anh đứng dậy, bước ra mở cửa. Đứng trước mặt anh là Bà nội Vy, nụ cười rạng rỡ trên môi. Bà nhìn Tần Mặc, rồi liếc mắt sang hướng nhà Vy, ánh mắt bà đầy ẩn ý.
BÀ NỘI VY
(Giọng bà vui vẻ, pha chút trêu chọc)
Ồ, Tần Mặc đấy à! Sáng sớm ra đây làm gì thế cháu?
TẦN MẶC
(Lịch sự)
Cháu qua thăm Vy ạ. Bà nội Vy ghé chơi ạ?
BÀ NỘI VY
(Cười tủm tỉm, ánh mắt bà nhìn xa xăm về phía nhà Vy, nơi Vy đang ngồi bên bàn ăn)
Nhìn hai đứa từ xa, bà thấy vui lắm. Cuối cùng thì hai đứa cũng chịu hiểu nhau rồi!
Vy, đang ngồi trong nhà, nghe thấy tiếng bà nội, mặt cô đỏ bừng. Cô cảm nhận được ánh mắt trêu chọc của bà dù không nhìn thấy. Cô cúi gằm mặt xuống, giả vờ tập trung vào bữa sáng.
TẦN MẶC
(Nhìn về phía nhà Vy, ánh mắt anh lướt qua Vy đang ngại ngùng, rồi quay lại bà nội với nụ cười tự tin)
Vâng ạ. Cháu cũng mong bà thấy vui.
Bà nội Vy vỗ nhẹ vào vai Tần Mặc, ánh mắt bà trìu mến.
BÀ NỘI VY
Tốt lắm, tốt lắm! Cứ thế này là tốt rồi. Bà đi vào nhà thăm Vy đây.
Bà nội Vy bước vào nhà, để lại Tần Mặc đứng trước cửa với nụ cười hài lòng. Anh nhìn về phía Vy, ánh mắt anh trao cô một lời hứa hẹn về tương lai.
VY
(Nghe tiếng bà nội, ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm với Tần Mặc qua ô cửa)
…
TẦN MẶC
(Nói vọng vào, giọng anh trầm ấm, đầy sự tự tin)
Ăn xong em ra ban công nhé, Vy? Chúng ta còn nói chuyện.
Vy ngập ngừng nhìn anh, rồi khẽ gật đầu. Cô cảm nhận được sự hứng khởi trong giọng nói của Tần Mặc, một sự tự tin lan tỏa, khiến cô cảm thấy có chút nhẹ nhõm. Nụ cười của bà nội như một lời chúc phúc, và sự hiện diện của Tần Mặc bên cạnh cô giờ đây, không còn là sự tình cờ.
Vy bước ra ban công, nơi Tần Mặc đang đứng đợi. Không khí buổi sáng trong lành, nhưng tâm trạng cô vẫn còn ngổn ngang. Tần Mặc quay lại, ánh mắt anh dịu dàng nhìn Vy.
TẦN MẶC
(Giọng anh trầm ấm)
Em ổn chứ?
VY
(Khẽ gật đầu)
Em… em ổn. Cảm ơn anh.
TẦN MẶC
(Nhìn Vy chăm chú)
Em không cần phải cảm ơn anh. Chỉ cần em biết mình xứng đáng với điều gì.
Hai người im lặng một lát, nhìn ra xa. Bỗng nhiên, điện thoại của Vy rung lên. Một tin nhắn mới. Là từ nhóm chat bạn học. Vy mở ra, đọc tin nhắn. Mắt cô mở to, rồi từ từ chuyển sang thất thần.
VY
(Giọng run rẩy)
Không thể nào…
TẦN MẶC
Sao vậy em? Có chuyện gì sao?
Vy đưa điện thoại cho Tần Mặc xem. Đó là ảnh chụp màn hình một bài đăng trên mạng xã hội. Dưới đó là vô số bình luận bàn tán xôn xao. Hình ảnh rõ nét: Giang Kỳ Nghiên và Vợ chưa cưới của Giang Kỳ Nghiên tay trong tay, nụ cười hạnh phúc. Kèm theo đó là thông báo về lễ cưới, diễn ra vào ngày 8 tháng sau.
TẦN MẶC
(Anh nhìn tấm ảnh, rồi quay sang Vy. Anh hiểu sự sững sờ của cô.)
Anh… anh xin lỗi.
VY
(Cô đưa tay lên che miệng, nước mắt trào ra. Lời nói của Giang Kỳ Nghiên, hình ảnh anh ta cùng người phụ nữ khác, tất cả như một nhát dao đâm vào tim cô.)
Em… em không hiểu. Sao anh ta có thể… nhanh như vậy? Sau tất cả…
Một dòng tin nhắn khác hiện lên trên màn hình điện thoại của Vy, do Lão Hoàng gửi.
LÃO HOÀNG (Văn bản tin nhắn)
Nghiên đăng ảnh rồi. Nhìn cái cách anh ta khoe khoang với con nhỏ kia là biết. Đúng là chó không chê chủ nhà. Sắp cưới rồi mà còn làm mấy trò này. Thật đáng khinh.
Vy đọc xong, cô không còn khóc nữa. Thay vào đó, đôi mắt cô ánh lên một ngọn lửa khác. Đó là sự căm ghét, sự tổn thương sâu sắc và cả một quyết tâm mãnh liệt. Cô siết chặt điện thoại trong tay.
VY
(Giọng cô gằn lên, lạnh băng)
Đáng khinh. Đúng vậy. Đáng khinh bỉ.
Tần Mặc nhìn Vy, anh biết cơn giận đang dâng lên trong cô. Anh nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt cô. Cô không còn là Vy yếu đuối, tổn thương nữa.
VY
(Cô ngước nhìn Tần Mặc, ánh mắt kiên định)
Anh ta nghĩ anh ta có thể làm gì tùy thích sao? Anh ta nghĩ anh ta có thể vứt bỏ em như một thứ đồ bỏ đi và sống hạnh phúc bên người khác sao?
Giang Kỳ Nghiên, trong căn phòng sang trọng của mình, đập mạnh tay xuống bàn làm việc. Giấy tờ văng tung tóe. Tin nhắn từ nhóm chat bạn học đến tai anh ta. Những lời bàn tán, những ánh mắt mỉa mai. Giang Kỳ Nghiên nhìn vào màn hình điện thoại, nơi có ảnh của Vy và Tần Mặc trên ban công sáng nay. Vợ chưa cưới của Giang Kỳ Nghiên bước vào, thấy bộ dạng tức giận của anh ta thì hơi giật mình.
VỢ CHƯA CƯỚI CỦA GIANG KỲ NGHIÊN
Anh sao vậy? Ai làm anh khó chịu à?
GIANG KỲ NGHIÊN
(Anh ta nhìn vợ chưa cưới, đôi mắt lóe lên sự khinh bỉ. Anh ta không hề yêu cô ta, chỉ xem cô ta là công cụ.)
Không có gì. Chỉ là một vài chuyện phiền phức thôi.
Anh ta quay mặt đi, ánh mắt dán chặt vào màn hình điện thoại. Hình ảnh Vy bên cạnh Tần Mặc càng khiến anh ta thêm điên tiết. Anh ta cảm thấy bị sỉ nhục. Mất Vy vào tay Tần Mặc, một kẻ hàng xóm không có gì đặc biệt, càng làm anh ta thấy mình thua kém.
GIANG KỲ NGHIÊN
(Gằn giọng, nghiến răng)
Vy… em nghĩ em có thể chạy thoát khỏi tôi sao? Em đã chọn Tần Mặc ư? Em nghĩ anh ta có thể cho em hạnh phúc sao?
Giang Kỳ Nghiên nắm chặt tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Ý định trả thù nung nấu trong tâm trí anh ta. Anh ta thề sẽ không để Vy và Tần Mặc yên. Anh ta sẽ cho họ thấy hậu quả của việc dám phản bội anh ta.
GIANG KỲ NGHIÊN
(Nhìn trừng trừng vào màn hình, giọng anh ta vang lên đầy sự đe dọa)
Tôi sẽ không để các người yên đâu! Tôi sẽ lấy lại những gì thuộc về tôi! Vy, em sẽ phải trả giá cho tất cả!
Giang Kỳ Nghiên cảm thấy sự hối hận len lỏi, nhưng nó nhanh chóng bị thay thế bởi cơn giận dữ và khao khát trả thù. Anh ta cảm thấy bị sỉ nhục vì mất Vy vào tay Tần Mặc, và quyết tâm giành lại cả Vy lẫn danh dự của mình.
Vy đứng lặng trên ban công, hơi thở gấp gáp. Ánh mắt cô vẫn còn vương vấn sự sững sờ, rồi dần chuyển sang một trạng thái phức tạp hơn. Tay cô vẫn siết chặt điện thoại, như thể sợ hãi mọi thứ sẽ tan biến nếu buông lỏng. Tần Mặc đứng cạnh, im lặng quan sát Vy, ánh mắt anh ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc nhưng cũng pha chút dè dặt.
Giây phút đó, mọi thứ xung quanh dường như tan biến. Chỉ còn Vy, Tần Mặc, và mớ hỗn độn cảm xúc bên trong cô. Hình ảnh Giang Kỳ Nghiên tay trong tay với người phụ nữ khác, cùng với lời thông báo kết hôn cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí Vy. Ba tháng không gặp mặt, một năm yêu xa tan vỡ, tất cả dồn lại thành một cú đấm mạnh mẽ vào trái tim cô.
“Tại sao?” – Câu hỏi vang vọng trong đầu Vy, không có lời giải đáp. Cô đã từng tin tưởng, đã từng yêu thương. Vậy mà giờ đây, tất cả chỉ còn là tro tàn. Nhưng sâu thẳm trong cái nhìn giận dữ và tổn thương đó, một tia hy vọng mong manh vừa nhen nhóm. Lời đề nghị của Tần Mặc, “Em có muốn thử với tôi không?”, chợt hiện về. Liệu có thể tin vào anh, người hàng xóm luôn ở đó, người chứng kiến mọi đau khổ của cô?
Vy ngước nhìn Tần Mặc. Khuôn mặt anh trong ánh nắng ban mai dịu dàng và kiên định. Có điều gì đó trong ánh mắt anh khiến Vy cảm thấy an tâm, một cảm giác xa lạ nhưng không hề đáng sợ. Có lẽ, đây không phải là sự trả thù. Có lẽ, đây là một khởi đầu mới.
“Anh Tần Mặc này…” – Giọng Vy khẽ run, cô do dự.
Tần Mặc quay sang, ánh mắt anh tập trung hoàn toàn vào Vy. Anh chờ đợi, sẵn sàng lắng nghe bất cứ điều gì cô muốn nói.
VY
(Hít một hơi sâu, cố gắng giữ giọng bình tĩnh)
Em… em không biết phải làm sao nữa. Mọi thứ… nó quá nhanh.
TẦN MẶC
(Nhẹ nhàng)
Anh biết. Nhưng em không đơn độc.
Vy nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn xuống điện thoại. Lòng cô vẫn còn đầy những câu hỏi. Động cơ thực sự của Tần Mặc là gì? Anh có thật lòng không? Hay đây chỉ là một phần của một kế hoạch nào đó? Sự bất an len lỏi, nhưng đi kèm với đó là một cảm giác hạnh phúc mơ hồ. Cô nhìn Tần Mặc, và trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra rằng cô đang cảm thấy một điều gì đó khác biệt. Một cảm giác rung động thực sự.
VY
(Ngập ngừng)
Em… em sợ. Sợ tin tưởng một lần nữa rồi lại bị tổn thương. Sợ rằng anh cũng sẽ…
TẦN MẶC
(Giọng anh kiên quyết)
Anh không phải Giang Kỳ Nghiên. Anh sẽ không bao giờ làm em tổn thương. Anh chỉ muốn em biết, có một người luôn ở đây vì em. Dù em có chọn thế nào đi nữa.
Lời nói của Tần Mặc như một liều thuốc an ủi, xoa dịu đi những vết thương lòng của Vy. Cô mỉm cười yếu ớt, một nụ cười pha lẫn giữa niềm vui và nỗi lo. Cô nhìn ra xa, suy nghĩ về tương lai mờ mịt. Liệu cô có thể vượt qua quá khứ để nắm lấy hạnh phúc hiện tại? Câu trả lời vẫn còn bỏ ngỏ, nhưng ít nhất, cô đã có Tần Mặc ở bên.
Bà nội Vy nhìn cảnh hai người trên ban công từ cửa sổ phòng mình. Bà mỉm cười hài lòng, khẽ gật đầu. Bà tin vào sự lựa chọn của Vy. Bà tin vào Tần Mặc.
Tại căn phòng sang trọng của mình, Giang Kỳ Nghiên vẫn đang điên cuồng tìm cách trả thù. Anh ta không thể chấp nhận sự thật rằng Vy đang dần tìm thấy một chỗ dựa khác. Anh ta nắm chặt điện thoại, ánh mắt rực lửa căm hận.
GIANG KỲ NGHIÊN
(Gầm gừ)
Vy! Em sẽ phải hối hận vì đã chọn anh ta! Tao sẽ cho mày thấy, ai mới là người có thể cho mày tất cả!
Anh ta nhìn ra cửa sổ, nhìn về phía căn nhà của Vy và Tần Mặc. Cơn giận dữ khiến anh ta mất kiểm soát. Anh ta thề sẽ phá hủy tất cả, để Vy phải quay về van xin anh ta.
Màn đêm buông xuống, bao trùm căn phòng của Vy. Cô ngồi một mình trên giường, ánh mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Điện thoại trong tay rung lên bần bật, một tin nhắn nặc danh hiện lên màn hình. Vy run rẩy mở ra. Đó là một bức ảnh. Giang Kỳ Nghiên đứng sừng sững trước cửa nhà cô, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào ống kính. Kèm theo bức ảnh là dòng chữ ngắn ngủi: “Trò chơi mới chỉ bắt đầu thôi.”
Vy tái mặt, toàn thân run lên bần bật. Nguy hiểm. Cô cảm nhận rõ ràng sự nguy hiểm đang bao vây lấy mình. Cái chết tiệt. Cô đã nghĩ mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn, rằng cô có thể một mình giải quyết mọi thứ. Nhưng không. Giang Kỳ Nghiên không phải là kẻ dễ đối phó. Hắn ta đang muốn đẩy cô vào một cuộc chiến mới, một cuộc chiến mà cô không hề chuẩn bị cho nó.
Trong đầu Vy hiện lên lời đề nghị của Tần Mặc: “Em có muốn thử với tôi không?”. Câu hỏi đó giờ đây vang vọng như một tia hy vọng mong manh giữa biển giông tố. Liệu cô có nên tin tưởng anh ta? Người hàng xóm thân thiết, người bạn thanh mai trúc mã, người luôn ở đó chứng kiến mọi đau khổ của cô. Hay đây chỉ là một cái bẫy khác mà Giang Kỳ Nghiên đã giăng ra?
Vy nhìn ra ngoài cửa sổ, hướng về phía căn nhà kế bên. Ánh đèn trong phòng Tần Mặc vẫn còn sáng. Cô hít một hơi sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Cô biết, dù có thế nào đi nữa, cô cũng không thể lùi bước.
Giang Kỳ Nghiên, trong căn phòng sang trọng, nhếch mép cười đầy đắc thắng. Hắn ta đã gửi tin nhắn, gieo rắc sự sợ hãi vào lòng Vy. Hắn ta biết, chỉ cần một cú đẩy nhẹ, Vy sẽ hoàn toàn sụp đổ. Hắn ta xem Vy như một con tốt thí, một quân cờ trong bàn cờ tình yêu đầy mưu mô của hắn.
“Mày sẽ phải hối hận vì đã không chọn tao, Vy ạ,” Giang Kỳ Nghiên thì thầm, giọng đầy căm hận. Hắn ta tưởng tượng ra cảnh Vy đau khổ, quằn quại và cuối cùng phải quay về van xin hắn. Hắn ta sẽ không bao giờ để cô có được hạnh phúc với kẻ khác.
Cùng lúc đó, trên ban công nối liền hai căn nhà, Vy đang đứng đó. Ánh trăng đêm nay thật lạnh lẽo, chiếu xuống gương mặt cô. Tay cô siết chặt điện thoại, màn hình vẫn còn hiển thị tin nhắn chết tiệt đó. Cô nhìn về phía căn nhà của Tần Mặc. Một quyết định đã được đưa ra.
“Em muốn thử,” Vy nói khẽ, giọng cô run run nhưng kiên quyết.
Tần Mặc, người đang đứng trong phòng, nghe thấy tiếng gọi của Vy. Anh bước ra ban công, ánh mắt chạm vào ánh mắt cô. Trong khoảnh khắc đó, hai người không cần lời nói. Họ hiểu nhau. Một cuộc chiến mới đã thực sự bắt đầu.
Trong không gian ảo của nhóm chat bạn học, Lão Hoàng lướt qua các tin nhắn. Hắn ta cười nhếch mép. Kế hoạch vẫn đang diễn ra theo đúng dự tính. Hắn ta biết, trận chiến của Vy mới chỉ là bước khởi đầu.
—
**MỘT NĂM YÊU XA** tan vỡ như bong bóng xà phòng. Ba tháng không gặp mặt, rồi lại một cú sốc mang tên “hôn lễ” – đám cưới của Giang Kỳ Nghiên sắp diễn ra vào ngày 8 tháng sau. Vy đứng trên ban công, hơi thở hổn hển, trái tim như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào. Mọi thứ quá sức tưởng tượng. Cô đã từng tin tưởng, đã từng yêu hết mình, vậy mà giờ đây, tất cả chỉ còn là tro bụi.
“Tại sao?” – Câu hỏi vang lên trong tâm trí Vy, không tìm thấy lời giải đáp. Cô nhìn xuống chiếc điện thoại, màn hình tối đen như chính tương lai mờ mịt của cô.
Bỗng nhiên, một tiếng động nhỏ vang lên từ ban công bên cạnh. Vy giật mình ngẩng lên. Tần Mặc đứng đó, ánh mắt anh như chứa cả một đại dương bình yên và kiên định. Lời đề nghị của anh – “Em có muốn thử với tôi không?” – chợt ùa về trong tâm trí cô, như một liều thuốc giải độc cho sự tuyệt vọng. Liệu có thể tin anh, người bạn thanh mai trúc mã luôn ở bên cạnh?
Vy nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn về phía căn nhà của Giang Kỳ Nghiên xa xa. Một cuộc chiến mới đang chờ đợi, một cuộc chiến không chỉ vì tình yêu đã mất, mà còn vì sự tự tôn, vì danh dự của bản thân. Cô biết mình không còn đường lui.
Vy hít một hơi thật sâu, giọng cô run rẩy nhưng đầy quyết tâm.
VY
(Ngập ngừng)
Anh Tần Mặc… Em…
TẦN MẶC
(Giọng anh ấm áp, vang vọng)
Anh đây, Vy. Có chuyện gì?
VY
(Ánh mắt cô kiên định hơn)
Em… em không muốn tiếp tục chịu đựng nữa. Em không muốn để hắn ta xem thường.
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt anh thấu hiểu. Anh biết Vy đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng.
TẦN MẶC
Em không đơn độc. Anh sẽ luôn ở bên cạnh em.
VY
(Một nụ cười nhạt nở trên môi)
Em… em muốn thử. Thử xem… em có thể làm được gì.
Nụ cười của Vy giờ đây không còn vẻ yếu đuối, mà thay vào đó là một tia lửa thách thức. Cô đã sẵn sàng cho cuộc chiến này.
Vợ chưa cưới của Giang Kỳ Nghiên, trong lúc đang say sưa xem đoạn video vui vẻ bên chồng sắp cưới, chợt nhận được một tin nhắn lạ. Mở ra xem, cô ta tái mét mặt. Đó là một bức ảnh chụp trộm Giang Kỳ Nghiên đang đi chơi với người tình cũ, kèm theo dòng chú thích đầy ẩn ý: “Anh ta không xứng với em đâu.” Sự nghi ngờ bắt đầu nhen nhóm trong lòng cô ta.
Giang Kỳ Nghiên, sau khi gửi tin nhắn cho Vy, vẫn còn hả hê. Hắn ta không biết rằng, kế hoạch của mình sắp gặp phải những chướng ngại không ngờ tới. Hắn ta nhếch mép cười đầy đắc ý, tưởng rằng mình đang nắm quyền kiểm soát.
Từ căn phòng của mình, bà nội Vy nhìn ra ban công, thấy hai người trẻ đang trò chuyện. Bà mỉm cười hài lòng. Bà tin vào sự lựa chọn của Vy. Bà tin vào Tần Mặc.
Trong bóng tối, Lão Hoàng mỉm cười lạnh lẽo. Hắn ta xem đoạn video tin nhắn “18,188” mà Tần Mặc gửi cho mình, nhớ lại sự cố Tần Mặc không mặc quần áo khi nhận tin nhắn. Một kế hoạch lớn hơn đang được hắn ta thai nghén. Hắn ta biết, trò chơi này còn lâu mới kết thúc.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

