Sáu năm trước, tôi mang thai trước khi kết hôn, nhưng anh ấy lại rời đi mà không nói lời nào.
Tôi một mình sinh con gái.
Để mang lại cho con một gia đình đầy đủ, tôi đã cố gắng kiếm thật nhiều tiền và quyết tâm cưới một người đàn ông tốt.
Lần gặp lại anh ấy là trên bàn đàm phán hợp đồng của bên A.
Anh ấy là người nắm quyền của tập đoàn Vệ Thị, còn tôi chỉ là một nhà cung cấp nhỏ.
Năm xưa, anh ấy bị bệnh, suốt ngày chỉ ở trong phòng, giờ đây anh ấy không còn nhận ra tôi nữa.
Ánh mắt tôi rơi vào cổ tay trái của anh, nơi sợi dây đỏ đã phai màu.
Tại buổi tiệc, vị hôn thê đứng bên cạnh anh ấy, nhìn anh với ánh mắt hạnh phúc.
Khuôn mặt đó, sao mà giống tôi đến vậy.
Nhìn vào khung cảnh hòa hợp của họ, tôi quay người rời đi.
Giọng nói của anh ấy vang lên từ phía sau: “Không được đi!”
Trước khi đàm phán bắt đầu, trợ lý đã nhanh chóng tìm kiếm tin tức về anh ấy cho tôi xem.
”Vệ Gia Tuấn, con riêng, trở về Vệ gia cách đây sáu năm, nghe nói mắc bệnh hiểm nghèo, luôn bị xa lánh, và vừa mới thăng tiến một năm trước.
”Sắp kết hôn với tiểu thư Hứa gia.”
Ba chữ Vệ Gia Tuấn khiến tôi như bị sét đánh, cả người tê cứng, đầu óc trống rỗng.
Những bức ảnh do paparazzi chụp rõ ràng đến từng chi tiết.
Những tin tức lẽ ra phải xuất hiện trên trang kinh tế lại chiếm chỗ trên bảng tin nóng của giải trí.
Tôi vốn không bao giờ đọc tin tức giải trí, nhưng những từ như gia tộc giàu có, tài tử, tiểu thư khiến mắt tôi nhức nhối.
Địa điểm đàm phán được tổ chức tại một khách sạn năm sao.
Hành lang khách sạn không quá rộng, trợ lý liên tục thúc tôi vài lần, tôi rời mắt khỏi tin tức trên máy tính bảng và nhìn về cuối hành lang.
Vệ Gia Tuấn tiến lại gần.
Hình dáng gầy yếu và khom lưng sáu năm trước giờ đã trở nên mạnh mẽ và vững chãi.
Đường nét khuôn mặt sắc sảo, trên mặt như có một lớp băng mỏng, tỏa ra vẻ lạnh lùng xa cách.
Giả tổng, nhà cung cấp chính của tôi, tốt bụng tiến lên giới thiệu tôi với anh ấy, mong muốn tôi có cơ hội lộ diện trước bên A.
Anh ấy chỉ khẽ hạ mắt, vẻ mặt lạnh lùng, tôi biết anh ấy hoàn toàn không nhận ra tôi.
Tôi cứng nhắc gật đầu, quay người bước vào phòng hội nghị, tim đập như trống, suýt chút nữa làm tôi mất bình tĩnh.
Mùi hương thoang thoảng như dòng suối mát trong rừng núi ấy, vẫn như năm nào.
Năm đó, anh ấy bị chẩn đoán mắc bệnh viêm cột sống dính khớp, suốt ngày gù lưng.
Vì sợ ánh sáng, anh ấy nằm trong căn phòng tối mờ.
Gặp phải căn bệnh hiểm nghèo, người cha ruột cũng chần chừ không nhận anh ấy làm con.
Mẹ của anh ấy cũng bỏ rơi anh.
Từ khi quen biết đến lúc chia tay, anh ấy chưa bao giờ thực sự rời khỏi căn phòng đó.
Chưa bao giờ nhìn rõ khuôn mặt tôi.
Còn tôi, sau khi đã trải qua bao thăng trầm của cuộc đời, không còn là cô gái ngốc nghếch năm xưa.
Không nhận ra thì càng tốt.
Không nhận ra, sẽ không có nhiều rắc rối, và cũng không cản trở tôi kiếm tiền nuôi con gái.
Suốt buổi đàm phán, anh ấy vẫn có thói quen vuốt ve sợi dây đỏ trên cổ tay trái, hành động không khác gì so với năm xưa.
Đến khi buổi đàm phán kết thúc, phòng tiệc của khách sạn đã bày sẵn tiệc buffet, tôi cùng trợ lý chuẩn bị đi ăn.
Vừa bước vào phòng tiệc, tôi thấy một cô gái mặc váy xanh nhạt, vui vẻ chạy đến bên anh ấy.
“Gia Tuấn, dạ dày anh không tốt, không quen ăn đồ ngoài, em mang cháo đến cho anh đây.”
Cô gái nắm tay anh ấy một cách tự nhiên, rồi ngồi xuống bên cạnh anh.
Trong mắt tôi lúc đó đã bừng lên cơn sóng lớn kinh ngạc.
Khuôn mặt và cách ăn mặc của cô ấy giống tôi đến đáng sợ — tiểu thư Hứa gia giống tôi, hoặc có thể nói, giống tôi của sáu năm trước.
Không chỉ là khuôn mặt, ngay cả giọng điệu nói chuyện cũng giống hệt tôi thời kỳ tình yêu chớm nở.
Lòng tôi đau nhói, cố gắng chịu đựng sự khó chịu, cầm dao nĩa lên và bắt đầu tấn công một miếng bánh kem.
Rượu vừa vào, mọi người bắt đầu tán gẫu, có người trêu đùa:
“Vệ Tổng, sao không giới thiệu với chúng tôi, cô gái xinh đẹp này là ai vậy?”
“Ừ, đây là vị hôn thê của tôi.”
Ánh mắt anh ấy lướt qua tôi một cách hờ hững, như có như không.
Bên tai tôi vang lên những lời bàn tán.
“Nghe nói từ khi Vệ Tổng chưa trở về Vệ Thị, Hứa tiểu thư đã cùng anh ấy ra nước ngoài chữa bệnh, chăm sóc không rời nửa bước.”
“Vợ chồng trẻ mà có thể đồng cam cộng khổ như vậy thì thật hiếm thấy.”
Giả tổng thúc vào tay tôi, ra hiệu về phía hai người đối diện.
“Sao nhìn Hứa tiểu thư lại có vẻ giống cô thế nhỉ?”
Tôi đặt ly nước ép xuống, nở một nụ cười thương mại: “Tôi đâu có số được như vậy.”
Tôi phải kiếm tiền nuôi con gái, còn phải lo cho tuổi già của mình.
Không có số để hưởng những chuyện lãng mạn.
Vừa đứng dậy chuẩn bị đi thì nghe ai đó hỏi:
“Vệ Tổng, anh dự định khi nào sẽ kết hôn vậy? Như tôi ở tuổi này, con đã biết đi mua nước tương rồi.”
Mặt tôi căng thẳng, khẽ ngước mắt nhìn anh ấy.
Đúng vậy, con cũng có thể đi mua nước tương rồi.
Anh ấy khẽ mỉm cười, lại đưa tay chạm vào sợi dây đỏ.
Đó là vào tháng Chạp giữa mùa đông, anh ấy đã buồn bã suốt nhiều ngày, ngồi yên không biểu lộ cảm xúc gì.
Để dỗ dành anh ấy, vào đêm Giao thừa, tôi đã đeo cho anh ấy sợi dây đỏ mà tôi tự tay bện trong nhiều ngày.
Chúc anh ấy năm mới vui vẻ, và chỉ khi đó, anh ấy mới nở một nụ cười nhẹ.
Giờ đây, sợi dây đỏ đã bị mòn, xơ ra, tạo nên sự tương phản với bộ quần áo hàng hiệu của anh, trông thật không hài hòa.
Ánh mắt anh ấy rơi lên người tôi.
Để không gây chú ý, tôi lặng lẽ ngồi xuống lại.
Ánh mắt anh ấy nhanh chóng rời đi.
Trong mắt của Hứa tiểu thư, dường như cả phòng tiệc chỉ có mình Vệ Gia Tuấn.
Cô ta nhìn anh ấy say đắm, rồi tiếp lời:
“Sắp rồi, chờ khi tiệm thẩm mỹ của em khai trương, chúng ta sẽ tổ chức lễ đính hôn.”
Có người hiểu ý liền khen ngợi:
“Vệ Tổng đầu tư cho cô cả tiệm thẩm mỹ cao cấp nhất trong thành phố, thật là đáng ngưỡng mộ.”
Cô ta cười nhạt, tựa như đó chỉ là một chuyện nhỏ bình thường.
Mái tóc dài buông xõa trên chiếc váy xanh, dáng vẻ thanh tao như một đóa cúc, tất cả đều hoàn hảo đến mức khiến người ta xót thương.
Mọi người tiếp tục bàn tán:
“Đồng cam cộng khổ với Vệ Tổng như vậy, thật không dễ dàng, câu chuyện của hai người có thể viết thành sách rồi!”
Hứa tiểu thư thoáng có chút bối rối, nhưng nhanh chóng che giấu bằng cách gắp thức ăn và rót nước cho Vệ Gia Tuấn.
Nếu người được khen không nhận lời, thì lời khen sẽ rơi vào khoảng trống.
Vệ Gia Tuấn khẽ cười, sau một khoảnh khắc yên lặng, anh ấy chậm rãi nói:
“Câu chuyện của chúng tôi rất dài, chỉ có chúng tôi mới hiểu được, không tiện kể cho mọi người nghe.”
Mọi người cười ầm lên để ủng hộ, bầu không khí trở nên thân mật hơn.
Tôi cảm thấy cổ họng như bị nghẹn lại, suýt nữa thì rơi nước mắt.
Vội cúi đầu xuống, sợ rằng ai đó sẽ thấy sự bối rối của tôi lúc này.
Đúng vậy, lúc đó chỉ có chúng tôi.
Mẹ anh ấy, sau khi biết rằng cha ruột của anh sẽ không nhận anh, đã đưa anh về thị trấn, thuê một căn nhà nhỏ, rồi bỏ đi.
Trước khi đi, bà ấy tìm đến tôi, người từng là học sinh giỏi nhất ở thị trấn nhưng đã bỏ học, để nhờ tôi dạy kèm anh ấy, thực ra chỉ là để tìm ai đó giải quyết hậu quả, bỏ mặc anh ấy trong bệnh tật.
Mẹ nuôi ham tiền của tôi đã đồng ý ngay lập tức, và cuối cùng bà ấy lấy tiền rồi bỏ đi, không để lại một đồng nào cho sinh hoạt phí.
Nghĩ lại, chúng tôi đều bị người thân bỏ rơi, buộc phải dựa vào nhau mà sống, cùng nhau vượt qua khó khăn.
Anh ấy khi còn trẻ rất nhạy cảm, lòng tự trọng cao, lại mắc bệnh.
Số phận đã khiến anh ấy trở nên thay đổi thất thường về cảm xúc.
Một ngày nọ, anh ấy đột nhiên hét lớn rồi lao ra ngoài, giữa cơn mưa như trút nước, ngã lên ngã xuống, rồi lại cố gắng đứng dậy.
Tôi chạy theo, mất cả giày, rồi nâng anh ấy lên khỏi mặt đất.
Bùn đất trộn lẫn với máu từ trán chảy xuống má.
Anh ấy đứng đó, như một người đẫm máu, im lặng đến chết lặng.
Đêm đó, cả hai chúng tôi đều lên cơn sốt cao.
Trán anh ấy bị rách một mảng lớn, chân tôi cũng bị rạch một vết sâu.
Tôi đã nghĩ chúng tôi không thể qua khỏi đêm đó.
Tôi lạnh đến mức run cầm cập, cởi quần áo ra, nằm sát bên anh ấy.
Cơn sốt cao làm anh ấy mơ hồ, anh ấy gắng sức ôm chặt tôi và nói:
“Đừng rời xa tôi, chúng ta chết cũng không tách rời.”
Người mẹ đơn thân vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, tay thoăn thoắt sắp xếp đĩa thức ăn trên bàn tiệc buffet. Âm thanh vui vẻ của Hứa Linh vang lên, và ánh mắt Vệ Gia Tuấn lướt qua, chạm vào cô một cách vô tình. Mỗi lần như vậy, trái tim cô lại nhói đau, như có hàng ngàn mũi kim châm vào. Nỗi sợ bị phát hiện đan xen với những ký ức đau thương từ quá khứ, giằng xé tâm can cô.
Trợ lý khẽ huých vai cô, phá tan dòng suy nghĩ miên man. “Chị ơi, Giả tổng đang tìm chị.”
Cô gật đầu, hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi hình ảnh Hứa Linh đang cười rạng rỡ bên cạnh Vệ Gia Tuấn. Cô biết mình phải mạnh mẽ. Vì con gái. Cô quay người, bước về phía Giả tổng, cố gắng nở một nụ cười chuyên nghiệp.
“Chị đây, Giả tổng.”
“À, đây rồi! Vệ Tổng đang muốn gặp chị đấy, có vẻ là về vấn đề hợp đồng. Cứ coi đây là cơ hội để chị tiếp cận trực tiếp anh ta.” Giả tổng nói với vẻ mặt đầy ý đồ.
Người mẹ đơn thân ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Vệ Gia Tuấn. Anh ta đang nhìn về phía cô, nhưng ánh mắt đó hoàn toàn xa lạ, không có chút nhận biết nào. Cô biết mình chỉ là một gương mặt xa lạ trong mắt anh. Điều này vừa khiến cô thất vọng, vừa lại giúp cô thở phào nhẹ nhõm.
Cô chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào. Vệ Gia Tuấn quay đi, tiếp tục trò chuyện với Hứa Linh. Nụ cười trên môi Hứa Linh rạng rỡ như ánh mặt trời, hoàn toàn tương phản với bóng tối bao trùm lấy trái tim Người mẹ đơn thân. Cô nhìn Hứa Linh, cái cách cô ta nhìn Vệ Gia Tuấn, cái cách cô ta tựa vào vai anh ta, tất cả đều quen thuộc đến ám ảnh. Cô ta giống hệt mình của sáu năm trước.
“Cô ta thật sự rất giống chị lúc trước,” Trợ lý thì thầm, vô tình nói ra suy nghĩ của cô.
Người mẹ đơn thân mỉm cười gượng gạo. “Có lẽ vậy.” Cô cố gắng giữ giọng mình bình thường nhất có thể. “Nhưng tôi không còn là cô gái ngốc nghếch ngày xưa nữa.”
Cô đi đến một góc khuất hơn trong phòng tiệc, chọn một bàn trống và ngồi xuống. Đĩa thức ăn vẫn còn nguyên, cô chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh để lấy lại bình tĩnh. Cô nhìn chằm chằm vào sợi dây đỏ trên cổ tay trái của Vệ Gia Tuấn, nó đã nhạt màu và hơi xơ, nhưng vẫn còn đó. Anh ta vẫn còn giữ nó.
Bỗng nhiên, tiếng cười nói ồn ào của đám đông xung quanh khiến cô giật mình. Giọng của một vị khách xa lạ vang lên: “Vệ Tổng, khi nào thì hai người tính tổ chức đám cưới vậy? Như tôi ở cái tuổi này, con đã biết đi mua nước tương rồi.”
Lời nói đó như một nhát dao đâm thẳng vào tim Người mẹ đơn thân. Con gái cô… cũng đã lớn chừng ấy rồi. Cô khẽ đưa mắt nhìn Vệ Gia Tuấn. Anh ta khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi, rồi đưa tay lên vuốt ve sợi dây đỏ. Ký ức chợt ùa về. Tháng Chạp giữa mùa đông năm đó, anh ta ngồi đó, im lặng, đôi mắt trống rỗng. Cô đã bện sợi dây đỏ đó, đeo vào tay anh vào đêm Giao thừa, chỉ mong anh có một chút niềm vui.
Vệ Gia Tuấn khẽ đáp lời vị khách: “Câu chuyện của chúng tôi rất dài, chỉ có chúng tôi mới hiểu được, không tiện kể cho mọi người nghe.”
Lời nói đó như một lời tuyên bố đanh thép, khẳng định mối quan hệ khăng khít giữa anh và Hứa Linh. Nó như một bức tường vô hình dựng lên, ngăn cách hoàn toàn Người mẹ đơn thân với thế giới của anh. Cô cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại, nước mắt chực trào ra. Cô vội cúi đầu xuống, tránh để ai đó nhìn thấy sự yếu đuối của mình.
Hứa Linh mỉm cười dịu dàng, rót thêm nước cho Vệ Gia Tuấn. “Đúng vậy, chỉ có chúng ta mới hiểu thôi.” Giọng cô ta ngọt ngào, đầy tự tin.
Người mẹ đơn thân nhìn hai người họ. Cô đã từng trải qua tất cả những điều đó. Sự đồng cam cộng khổ, sự dựa dẫm vào nhau. Cô nhớ lại đêm hai người lên cơn sốt cao, anh ta ôm chặt lấy cô, khóc nấc lên: “Đừng rời xa tôi, chúng ta chết cũng không tách rời.”
Nhưng bây giờ, tất cả chỉ còn là quá khứ. Anh ta đã có Hứa Linh. Cô biết mình không nên ở lại đây lâu hơn nữa. Cô đứng dậy, định rời đi thì có người tiến lại gần.
“Ơ, Hứa tiểu thư này, nhìn quen quen nhỉ?” Một người phụ nữ hỏi, giọng đầy tò mò.
Hứa Linh mỉm cười, nhưng trong mắt cô ta thoáng hiện lên một tia phòng bị. “À, có lẽ là do tôi giống một người bạn cũ của Vệ Tổng chăng?”
Người mẹ đơn thân cảm thấy tim mình đập thình thịch. Cô không muốn bị cuốn vào chuyện này. Cô lặng lẽ lùi lại, tìm đường thoát khỏi đám đông. Nhưng không. Số phận dường như không muốn buông tha cô. Cô nghe thấy tiếng Vệ Gia Tuấn gọi tên mình.
“Người mẹ đơn thân?”
Giọng anh ta vang lên, đầy ngạc nhiên. Cô cứng đờ người. Anh ta… nhận ra cô rồi ư?
Cô cứng đờ người. Anh ta… nhận ra cô rồi ư? Vệ Gia Tuấn nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt anh ta quét qua từng đường nét trên gương mặt cô, tìm kiếm một sự quen thuộc đã phai mờ theo năm tháng. Trên môi Hứa Linh vẫn là nụ cười quen thuộc, nhưng giờ đây, nó lại ẩn chứa một tia cảnh giác, đôi mắt khẽ lia sang cô.
“Vệ Tổng?” Giọng nói của người phụ nữ lúc nãy vang lên, đầy tò mò. “Sao vậy, anh quen cô gái này sao?”
Vệ Gia Tuấn không trả lời ngay. Anh ta chỉ nhìn chằm chằm vào Người mẹ đơn thân, trong mắt anh ta là hàng ngàn câu hỏi không lời đáp. Nỗi kinh ngạc, bối rối, và có lẽ là cả một chút nhận ra nữa. Anh ta từ từ đưa tay lên, chạm nhẹ vào sợi dây đỏ trên cổ tay mình, rồi lại nhìn cô, như muốn khẳng định điều gì đó.
Người mẹ đơn thân cảm thấy tim mình đập loạn xạ. Cô biết mình không thể chối cãi. Cô đã đứng ở đây, trong tầm mắt của anh ta, với bộ dạng và con người hiện tại. Dù có cố gắng đến đâu, cô cũng không thể xóa nhòa hình ảnh của sáu năm trước, hình ảnh của người con gái đã từng yêu anh ta sâu đậm. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói mình thật bình tĩnh.
“Vâng, thưa Vệ Tổng,” cô đáp, cố nén đi sự run rẩy trong giọng nói. “Chúng ta có lẽ đã từng quen biết.”
Hứa Linh nhíu mày, nụ cười trên môi cô ta cứng lại. Cô ta nhìn Vệ Gia Tuấn, rồi lại nhìn Người mẹ đơn thân, ánh mắt đầy dò xét. “Vậy sao? Tôi không nhớ anh nhắc đến người quen nào có phong thái như thế này.”
Vệ Gia Tuấn quay sang Hứa Linh, đôi mắt anh ta vẫn chưa rời khỏi Người mẹ đơn thân. “Không sao đâu, Linh. Chỉ là một vài mối quan hệ xã giao thôi mà.” Giọng anh ta có chút gì đó ngập ngừng, không hoàn toàn tự tin.
Người mẹ đơn thân mỉm cười, một nụ cười gượng gạo. Cô thấy Hứa Linh đang nhìn chằm chằm vào mình với ánh mắt không mấy thiện cảm. Cô biết, chỉ cần một sai sót nhỏ, cô sẽ bị cuốn vào một cuộc chiến không mong muốn. Cô đã trải qua đủ đau khổ rồi.
“Thật sự xin lỗi,” Người mẹ đơn thân nói, giọng có chút pha lẫn sự mệt mỏi. “Tôi không muốn làm phiền cuộc vui của hai người. Tôi có việc cần giải quyết.”
Cô quay người, định bước đi, nhưng Vệ Gia Tuấn lại lên tiếng. “Khoan đã.”
Cô dừng lại, tim lại thắt lại. Anh ta muốn gì nữa đây? Cô quay đầu lại, đối diện với ánh mắt của anh ta. Ánh mắt đó giờ đây không còn lạnh lùng nữa, mà thay vào đó là một sự thăm dò sâu sắc, như thể anh ta đang cố gắng lục tìm trong ký ức một hình bóng quen thuộc.
“Cô… là…” Vệ Gia Tuấn bắt đầu, nhưng rồi lại ngập ngừng, dường như anh ta đang vật lộn với một bí mật nào đó.
Hứa Linh tiến lại gần Vệ Gia Tuấn, đặt tay lên cánh tay anh ta. “Gia Tuấn, có chuyện gì vậy? Cô ta là ai?” Giọng cô ta có chút ghen tuông ngầm.
Người mẹ đơn thân nhìn Vệ Gia Tuấn. Cô thấy anh ta nhìn cô, rồi lại nhìn Hứa Linh. Một thoáng do dự hiện lên trên gương mặt anh ta. Anh ta không nhận ra cô. Ít nhất là chưa hoàn toàn nhận ra. Cô biết mình không nên ở lại đây lâu hơn nữa. Sợi dây đỏ trên cổ tay anh ta, ánh mắt anh ta nhìn Hứa Linh, tất cả đều là minh chứng cho một cuộc sống mà cô đã từng mơ ước, nhưng giờ đây lại trở thành một giấc mơ xa vời.
Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười buồn bã. “Không có gì đâu, Hứa tiểu thư. Tôi chỉ là một người quen cũ của Vệ Tổng thôi. Rất vui được gặp cô.”
Nói rồi, cô không đợi thêm bất kỳ phản ứng nào nữa. Cô quay người, sải bước nhanh chóng, hòa mình vào dòng người trong phòng tiệc buffet, cố gắng trốn thoát khỏi ánh mắt dò xét của Hứa Linh và sự bối rối của Vệ Gia Tuấn. Cô chỉ muốn rời đi, về với con gái, nơi không có những ký ức đau buồn và những ánh mắt xa lạ. Cô đã từng nghĩ mình đủ mạnh mẽ để đối mặt, nhưng sự thật là, đối mặt với anh ta, với Hứa Linh, với tất cả những gì đã từng, cô vẫn cảm thấy tim mình như bị xé vụn. Cô khẽ đưa tay lên vuốt ve chiếc vòng cổ, nơi có sợi dây chuyền mặt con gái cô. Chỉ có con gái là tất cả.
Người mẹ đơn thân bước nhanh, tiếng giày cao gót dội lên sàn đá cẩm thạch bóng loáng của khách sạn năm sao. Cô không dám quay đầu lại, sợ sẽ nhìn thấy ánh mắt dò xét của Hứa Linh hay sự bối rối trên gương mặt Vệ Gia Tuấn. Chỉ cần nghĩ đến việc anh ta chạm vào sợi dây đỏ trên cổ tay mình, một cơn đau nhói lại lan khắp ngực. Sáu năm trước, trong căn phòng tối mờ với mùi thuốc khử trùng nồng nặc, cô đã ngồi bên giường anh ta hàng giờ liền, tay đan sợi dây đỏ, thầm cầu mong anh ta sớm khỏe lại. Cô nhớ rõ cái đêm tháng Chạp ấy, khi gió mùa đông rít gào bên ngoài, cô đã nhẹ nhàng buộc sợi dây vào cổ tay anh. Anh ta lúc đó trông thật tiều tụy, đôi mắt vẫn còn vương vấn nỗi buồn bị bỏ rơi, sự ghẻ lạnh của cha ruột và mẹ nuôi.
Bên ngoài sảnh tiệc, Hứa Linh nhíu mày nhìn theo bóng lưng Người mẹ đơn thân đang khuất dần. Cô ta quay sang Vệ Gia Tuấn, giọng đầy dò hỏi.
“Gia Tuấn, cô ta là ai? Sao lại nói quen anh?”
Vệ Gia Tuấn không trả lời ngay. Anh ta vẫn nhìn về phía cánh cửa, nơi Người mẹ đơn thân vừa rời đi. Sợi dây đỏ trên cổ tay anh ta, thứ mà anh ta luôn vuốt ve như một thói quen, giờ đây lại như bị siết chặt. Trong khoảnh khắc đó, anh ta bỗng nhớ lại một hình bóng quen thuộc đến lạ lùng, một người con gái với đôi mắt buồn nhưng kiên cường, một người đã từng ở bên anh ta những tháng ngày tăm tối nhất. Cái cách cô ta nói “chúng ta có lẽ đã từng quen biết” và thái độ né tránh khiến anh ta càng thêm nghi ngờ.
“Không có gì đâu, Linh. Có lẽ là một người quen cũ thôi,” Vệ Gia Tuấn đáp, giọng có chút gượng gạo. Anh ta liếc nhìn Hứa Linh, rồi lại đưa tay chạm vào sợi dây đỏ. “Sắp rồi, chúng tôi đang lên kế hoạch cụ thể.”
Hứa Linh không hài lòng. Cô ta không thích vẻ bối rối của Vệ Gia Tuấn, càng không thích cách anh ta nhìn theo người phụ nữ xa lạ đó. Vẻ ngoài của Người mẹ đơn thân không quá nổi bật, nhưng cái khí chất và sự bình tĩnh đến lạ lùng của cô ta lại khiến Hứa Linh cảm thấy bất an. Đặc biệt là đôi mắt, nó có cái gì đó quen thuộc đến đáng sợ.
“Anh chắc chứ? Cô ta trông không giống người qua đường…” Hứa Linh buông lửng câu nói, ánh mắt sắc lạnh quét qua phòng tiệc như tìm kiếm bằng chứng. Cô ta liếc nhìn Vệ Gia Tuấn, thấy anh ta vẫn đang nhìn về phía cánh cửa. “Em không muốn có bất kỳ rắc rối nào, Gia Tuấn.”
Vệ Gia Tuấn quay sang nhìn vị hôn thê. “Anh biết rồi, Linh. Mọi chuyện sẽ ổn thôi.” Anh ta nói, nhưng trong lòng lại trào dâng một nỗi băn khoăn. Sợi dây đỏ này, nó mang ý nghĩa gì với anh ta? Tại sao anh ta lại luôn có một cảm giác kết nối kỳ lạ với nó? Anh ta tự hỏi liệu có phải cuộc gặp gỡ tình cờ này sẽ là khởi đầu cho một chuỗi sự kiện thay đổi tất cả.
Người mẹ đơn thân bước nhanh, tiếng giày cao gót dội lên sàn đá cẩm thạch bóng loáng của khách sạn năm sao. Cô không dám quay đầu lại, sợ sẽ nhìn thấy ánh mắt dò xét của Hứa Linh hay sự bối rối trên gương mặt Vệ Gia Tuấn. Chỉ cần nghĩ đến việc anh ta chạm vào sợi dây đỏ trên cổ tay mình, một cơn đau nhói lại lan khắp ngực. Sáu năm trước, trong căn phòng tối mờ với mùi thuốc khử trùng nồng nặc, cô đã ngồi bên giường anh ta hàng giờ liền, tay đan sợi dây đỏ, thầm cầu mong anh ta sớm khỏe lại. Cô nhớ rõ cái đêm tháng Chạp ấy, khi gió mùa đông rít gào bên ngoài, cô đã nhẹ nhàng buộc sợi dây vào cổ tay anh. Anh ta lúc đó trông thật tiều tụy, đôi mắt vẫn còn vương vấn nỗi buồn bị bỏ rơi, sự ghẻ lạnh của cha ruột và mẹ nuôi.
Bên ngoài sảnh tiệc, Hứa Linh nhíu mày nhìn theo bóng lưng Người mẹ đơn thân đang khuất dần. Cô ta quay sang Vệ Gia Tuấn, giọng đầy dò hỏi.
“Gia Tuấn, cô ta là ai? Sao lại nói quen anh?”
Vệ Gia Tuấn không trả lời ngay. Anh ta vẫn nhìn về phía cánh cửa, nơi Người mẹ đơn thân vừa rời đi. Sợi dây đỏ trên cổ tay anh ta, thứ mà anh ta luôn vuốt ve như một thói quen, giờ đây lại như bị siết chặt. Trong khoảnh khắc đó, anh ta bỗng nhớ lại một hình bóng quen thuộc đến lạ lùng, một người con gái với đôi mắt buồn nhưng kiên cường, một người đã từng ở bên anh ta những tháng ngày tăm tối nhất. Cái cách cô ta nói “chúng ta có lẽ đã từng quen biết” và thái độ né tránh khiến anh ta càng thêm nghi ngờ.
“Không có gì đâu, Linh. Có lẽ là một người quen cũ thôi,” Vệ Gia Tuấn đáp, giọng có chút gượng gạo. Anh ta liếc nhìn Hứa Linh, rồi lại đưa tay chạm vào sợi dây đỏ. “Sắp rồi, chúng tôi đang lên kế hoạch cụ thể.”
Hứa Linh không hài lòng. Cô ta không thích vẻ bối rối của Vệ Gia Tuấn, càng không thích cách anh ta nhìn theo người phụ nữ xa lạ đó. Vẻ ngoài của Người mẹ đơn thân không quá nổi bật, nhưng cái khí chất và sự bình tĩnh đến lạ lùng của cô ta lại khiến Hứa Linh cảm thấy bất an. Đặc biệt là đôi mắt, nó có cái gì đó quen thuộc đến đáng sợ.
“Anh chắc chứ? Cô ta trông không giống người qua đường…” Hứa Linh buông lửng câu nói, ánh mắt sắc lạnh quét qua phòng tiệc như tìm kiếm bằng chứng. Cô ta liếc nhìn Vệ Gia Tuấn, thấy anh ta vẫn đang nhìn về phía cánh cửa. “Em không muốn có bất kỳ rắc rối nào, Gia Tuấn.”
Vệ Gia Tuấn quay sang nhìn vị hôn thê. “Anh biết rồi, Linh. Mọi chuyện sẽ ổn thôi.” Anh ta nói, nhưng trong lòng lại trào dâng một nỗi băn khoăn. Sợi dây đỏ này, nó mang ý nghĩa gì với anh ta? Tại sao anh ta lại luôn có một cảm giác kết nối kỳ lạ với nó? Anh ta tự hỏi liệu có phải cuộc gặp gỡ tình cờ này sẽ là khởi đầu cho một chuỗi sự kiện thay đổi tất cả.
Người mẹ đơn thân đẩy mạnh cánh cửa phòng vệ sinh, chốt chốt âm thanh khô khốc vang lên. Cô dựa người vào cánh cửa, thở hổn hển. Không khí trong phòng vệ sinh chật hẹp, thoang thoảng mùi hóa chất tẩy rửa, vẫn còn ngột ngạt hơn cả bên ngoài. Cô vội vã soi vào gương. Khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt mọng nước. Chiếc váy công sở thanh lịch giờ đây như một bộ trang phục hề lố bịch, không che giấu được sự tủi hổ đang gặm nhấm tâm can. Giọng nói của Hứa Linh, cái nhếch mép đầy khinh bỉ của cô ta, những ánh mắt dò xét của những người xung quanh khi cô ta gạt phăng tay cô, tất cả như những nhát dao cứa vào lòng. Cô cảm thấy mình như một con chuột bị dồn vào góc, không lối thoát. Nước mắt tuôn rơi không kiểm soát. Cô chỉ muốn biến mất. Cô muốn về nhà, ôm chặt lấy con gái mình, nơi duy nhất cô có thể tìm thấy sự bình yên và cảm giác mình còn tồn tại. Nhưng gánh nặng trách nhiệm đè lên vai, cô không thể gục ngã. Cô lau vội nước mắt, hít một hơi thật sâu.
Bên ngoài, Hứa Linh vẫn nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng vệ sinh. Vệ Gia Tuấn quay lưng lại với cô, bước về phía ban công, nơi anh ta có thể nhìn thấy bầu trời đêm. Sợi dây đỏ trên cổ tay anh ta vẫn còn đó, nguyên vẹn. Anh ta khẽ day day nó. Hình ảnh Người mẹ đơn thân với đôi mắt buồn và thái độ kiên cường cứ luẩn quẩn trong đầu. Anh ta tự hỏi tại sao cô ta lại khiến anh ta có cảm giác quen thuộc đến vậy. Có phải chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên hay có một sợi dây liên kết vô hình nào đó giữa họ? Anh ta cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ muốn tìm hiểu về quá khứ của cô ta, về nguồn gốc của sợi dây đỏ kia. Trong khi đó, Hứa Linh nhấp một ngụm rượu vang, ánh mắt lạnh lẽo quét qua đám đông. Cô ta không tin vào sự tình cờ. Cô ta biết, cuộc gặp gỡ này không đơn giản. Và cô ta sẽ không cho phép bất kỳ ai, dù là một người phụ nữ bí ẩn nào đó, chen chân vào kế hoạch của mình.
Người mẹ đơn thân nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương. Đôi mắt cô hiện rõ sự mệt mỏi, nhưng ẩn sâu bên trong là một ngọn lửa kiên cường không tắt. Những đường nét trên gương mặt đã hằn sâu những năm tháng vất vả, gánh chịu mọi tủi nhục. Cô đưa tay lên má, cảm nhận từng đường nét. Đã không còn là cô gái ngây thơ ngày nào, giờ đây là một người mẹ, một người phụ nữ mạnh mẽ, dù trong lòng vẫn còn đó những vết sẹo không thể xóa nhòa. Tiếng vòi nước lạnh vẫn đang chảy, từng giọt nước lạnh lẽo tạt vào mặt cô, đánh thức mọi giác quan. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng dồn hết sức mạnh cho một mục tiêu duy nhất: con gái.
“Bình tĩnh nào,” cô tự nhủ, giọng nói thầm nhưng đầy uy lực. “Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Vì con bé.” Cô mở mắt ra, ánh mắt nhìn thẳng vào chính mình, kiên định. Không một ai có quyền làm cô gục ngã, không một ai có quyền hủy hoại cuộc sống mà cô đã vất vả xây dựng. Đặc biệt là những kẻ đã từng hất hủi cô, đã từng đẩy cô vào đường cùng.
Trong lúc đó, Vệ Gia Tuấn đứng trên ban công, tay vẫn siết chặt sợi dây đỏ. Anh ta nhìn ra bầu trời đêm, tâm trí rối bời. Hình ảnh người phụ nữ xa lạ với đôi mắt quen thuộc cứ ám ảnh anh. Anh ta không hiểu tại sao, nhưng có một cảm giác kỳ lạ rằng cô ta có liên quan đến quá khứ của mình, đến sợi dây đỏ này. Anh ta bỗng nhớ đến những đêm lạnh lẽo trong căn phòng bệnh, cảm giác cô đơn đến tột cùng. Liệu cô ta có phải là người đã ở bên anh trong những giây phút tăm tối nhất? Cơn băn khoăn và nghi ngờ ngày càng lớn dần.
Phía bên ngoài, Hứa Linh nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng vệ sinh. Ánh mắt cô ta đầy sự cảnh giác và kiêu ngạo. Cô ta liếc nhìn Vệ Gia Tuấn, rồi lại quay sang đám đông, nụ cười lạnh lẽo nở trên môi. Cô ta không tin vào sự ngẫu nhiên. Cuộc gặp gỡ này chắc chắn có âm mưu. Cô ta siết chặt ly rượu vang, thầm nghĩ về kế hoạch của mình. Sợi dây đỏ kia, nó là vật gì? Và tại sao Vệ Gia Tuấn lại trân quý nó đến vậy? Cô ta quyết tâm phải tìm hiểu.
“Chúng ta đi thôi, Gia Tuấn,” Hứa Linh nói, giọng ngọt ngào nhưng đầy sự ép buộc. “Tiệc vẫn còn.”
Vệ Gia Tuấn quay lại, ánh mắt vẫn còn vương vấn suy tư. Anh ta nhìn Hứa Linh, rồi lại nhìn về phía cánh cửa phòng vệ sinh. Một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn biết sự thật, muốn tìm hiểu về quá khứ đang trỗi dậy trong anh. Nhưng anh ta biết, bây giờ chưa phải là lúc.
Người mẹ đơn thân bước ra khỏi phòng vệ sinh. Cô đã lau khô nước mắt, khuôn mặt đã trở lại vẻ bình tĩnh. Cô bước đi nhanh, hòa mình vào đám đông, nhưng trong ánh mắt vẫn ẩn chứa một sự quyết tâm lạnh lẽo. Cô biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
Người mẹ đơn thân bước ra khỏi phòng vệ sinh. Cô đã lau khô nước mắt, khuôn mặt đã trở lại vẻ bình tĩnh. Cô bước đi nhanh, hòa mình vào đám đông, nhưng trong ánh mắt vẫn ẩn chứa một sự quyết tâm lạnh lẽo. Cô biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
Cô đảo mắt quanh phòng tiệc buffet rộng lớn. Ánh đèn lung linh phản chiếu trên những món ăn sang trọng, tiếng cười nói rộn rã, tạo nên một bầu không khí xa hoa. Nhưng đối với cô, tất cả chỉ là một bức màn che đậy những mưu mô và toan tính.
Và rồi, cô nhìn thấy.
Ở một góc khuất, cách đó không xa, Hứa Linh đang đứng đó, không phải một mình. Cô ta đang trò chuyện với Giả tổng, người đã giới thiệu cô với Vệ Gia Tuấn. Nụ cười trên môi Hứa Linh đầy vẻ tự tin, nhưng ánh mắt cô ta lại quét qua đám đông, dừng lại ở Người mẹ đơn thân. Một tia thăm dò, một sự đánh giá lạnh lùng lóe lên trong mắt vị tiểu thư Hứa gia.
Một cảm giác bất an len lỏi trong tim Người mẹ đơn thân. Linh cảm mách bảo cô rằng có điều gì đó không ổn. Ánh mắt của Hứa Linh không chỉ đơn thuần là tò mò. Nó mang theo sự tính toán, một cái gì đó vượt xa một cuộc gặp gỡ xã giao bình thường. Cô ta đang quan sát, đánh giá, có lẽ là đang tìm kiếm một điểm yếu.
Cô ta có biết gì không? Liệu có liên quan gì đến cô ta không? Vệ Gia Tuấn đã bao giờ kể về cô ta với cô ta chưa?
Hàng loạt câu hỏi vụt qua trong đầu Người mẹ đơn thân, nhưng cô nhanh chóng dập tắt chúng. Giờ không phải là lúc để suy đoán. Cô hít một hơi sâu, cố gắng giữ cho nhịp thở đều đặn. Giữ cho khuôn mặt vẫn giữ nguyên vẻ bình thản, thậm chí là một nụ cười nhẹ.
Cô cố tình phớt lờ cảm giác bất an đang gặm nhấm. Cô hướng ánh mắt về phía quầy đồ ăn, nơi có lẽ Trợ lý của cô đang đứng đợi. Cô cần tập trung vào công việc, vào mục tiêu đã đặt ra. Cô không thể để những yếu tố bên ngoài làm lung lay quyết tâm của mình.
Tuy nhiên, ánh mắt của Hứa Linh vẫn như có một lực hút vô hình. Nó dõi theo từng bước chân của Người mẹ đơn thân, dù chỉ là thoáng qua. Nụ cười trên môi Hứa Linh chợt giãn ra, một nụ cười bí hiểm, như thể cô ta đã nhìn thấu được điều gì đó.
Người mẹ đơn thân cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Cô biết, sự chú ý của Hứa Linh không phải là ngẫu nhiên. Cuộc gặp gỡ này, với Vệ Gia Tuấn, với những con người quyền lực xung quanh, có lẽ còn phức tạp hơn cô tưởng. Và Hứa Linh, với vị trí của mình, chắc chắn là một phần của mớ hỗn độn này.
Cô tiếp tục bước đi, từng bước chân vững chãi, như thể không có gì có thể làm cô xao động. Nhưng bên trong, một cuộc chiến nội tâm đã bắt đầu. Linh cảm ngày càng mạnh mẽ. Cô cần phải cẩn trọng hơn bao giờ hết.
Giả tổng tiến đến gần Người mẹ đơn thân, bước chân nhẹ nhàng như sợ làm cô giật mình. Hơi thở của ông ta phả vào tai cô, mang theo mùi nước hoa đắt tiền và sự giả tạo.
GIẢ TỔNG
(Giọng nói trầm khàn, cố tình hạ thấp)
Hứa tiểu thư có vẻ rất quan tâm đến cô đấy.
Người mẹ đơn thân khẽ ngước mắt lên, ánh mắt lướt qua vai Giả tổng, nhìn về phía Hứa Linh đang đứng cách đó không xa. Nụ cười trên môi cô là một nụ cười nhạt, gần như không có sức sống.
NGƯỜI MẸ ĐƠN THÂN
(Giọng đều đều, cố gắng không để lộ chút cảm xúc nào)
Chắc cô ấy muốn tìm hiểu về đối tác. Cô ấy là người cẩn trọng.
Trong lòng cô, sự cảnh giác và bực bội dâng lên. Cảm giác như có một con mắt vô hình đang soi xét từng cử chỉ, từng hơi thở của mình. Cái nhìn của Hứa Linh lúc nãy không chỉ là sự tò mò thông thường, nó mang theo một cái gì đó sắc bén hơn, như thể cô ta đang cố gắng phân tích, mổ xẻ cô. Cô ta biết gì? Hay chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên khiến cô ta chú ý?
Cô quay lưng lại với Giả tổng, hướng về phía quầy đồ ăn. Mỗi bước đi đều cố gắng giữ cho sự bình tĩnh trên nét mặt, nhưng bên trong, một cơn sóng ngầm đang cuộn trào. Cô cần phải tập trung. Công việc là quan trọng nhất. Những mưu toan phía sau bữa tiệc này, cô sẽ đối mặt từng bước một. Nhưng sự chú ý không mời mà đến này khiến cô cảm thấy mình đang đi trên một con đường đầy chông gai, và ai đó đã sắp đặt sẵn những cái bẫy.
GIẢ TỔNG
(Giọng điệu đầy ẩn ý, vẫn nhìn về phía Hứa Linh)
Cô ấy có vẻ là một người phụ nữ rất… thú vị. Cô đã gặp cô ấy trước đây chưa?
Người mẹ đơn thân dừng lại, tay cầm ly nước ép. Cô quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt Giả tổng. Ánh mắt cô giờ đây lạnh lẽo hơn bao giờ hết, như hai lưỡi dao sắc bén.
NGƯỜI MẸ ĐƠN THÂN
(Giọng nói lạnh băng, không một chút dao động)
Trước bữa tiệc này, chưa từng. Nhưng có lẽ, tôi sẽ có nhiều cơ hội để tìm hiểu về cô ấy. Ông nghĩ sao?
Giả tổng khẽ giật mình, nụ cười trên môi ông ta có chút gượng gạo. Ông ta không ngờ rằng, ẩn sau vẻ ngoài mỏng manh ấy lại là một ý chí sắt đá và một sự đối đáp sắc sảo đến vậy.
GIẢ TỔNG
(Cười khan)
À, tôi tin là như vậy. Cô là một người phụ nữ rất… thẳng thắn.
Người mẹ đơn thân chỉ mỉm cười nhẹ, một nụ cười ẩn chứa sự khinh bỉ. Cô không nói thêm lời nào, chỉ lẳng lặng quay đi, hòa mình vào đám đông, nhưng trong thâm tâm, cô biết rằng cuộc chiến này đã bước sang một giai đoạn mới, một giai đoạn đầy nguy hiểm và không thể đoán trước. Cô cảm nhận được ánh mắt Hứa Linh vẫn đang dõi theo mình, như một con rắn độc đang rình rập.
Người mẹ đơn thân quay lưng lại với Giả tổng, hướng về phía quầy đồ ăn. Mỗi bước đi đều cố gắng giữ cho sự bình tĩnh trên nét mặt, nhưng bên trong, một cơn sóng ngầm đang cuộn trào. Cô cần phải tập trung. Công việc là quan trọng nhất. Những mưu toan phía sau bữa tiệc này, cô sẽ đối mặt từng bước một. Nhưng sự chú ý không mời mà đến này khiến cô cảm thấy mình đang đi trên một con đường đầy chông gai, và ai đó đã sắp đặt sẵn những cái bẫy.
GIẢ TỔNG
(Giọng điệu đầy ẩn ý, vẫn nhìn về phía Hứa Linh)
Cô ấy có vẻ là một người phụ nữ rất… thú vị. Cô đã gặp cô ấy trước đây chưa?
Người mẹ đơn thân dừng lại, tay cầm ly nước ép. Cô quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt Giả tổng. Ánh mắt cô giờ đây lạnh lẽo hơn bao giờ hết, như hai lưỡi dao sắc bén.
NGƯỜI MẸ ĐƠN THÂN
(Giọng nói lạnh băng, không một chút dao động)
Trước bữa tiệc này, chưa từng. Nhưng có lẽ, tôi sẽ có nhiều cơ hội để tìm hiểu về cô ấy. Ông nghĩ sao?
Giả tổng khẽ giật mình, nụ cười trên môi ông ta có chút gượng gạo. Ông ta không ngờ rằng, ẩn sau vẻ ngoài mỏng manh ấy lại là một ý chí sắt đá và một sự đối đáp sắc sảo đến vậy.
GIẢ TỔNG
(Cười khan)
À, tôi tin là như vậy. Cô là một người phụ nữ rất… thẳng thắn.
Người mẹ đơn thân chỉ mỉm cười nhẹ, một nụ cười ẩn chứa sự khinh bỉ. Cô không nói thêm lời nào, chỉ lẳng lặng quay đi, hòa mình vào đám đông, nhưng trong thâm tâm, cô biết rằng cuộc chiến này đã bước sang một giai đoạn mới, một giai đoạn đầy nguy hiểm và không thể đoán trước. Cô cảm nhận được ánh mắt Hứa Linh vẫn đang dõi theo mình, như một con rắn độc đang rình rập.
Bỗng nhiên, một giọng nói trong trẻo, thanh thoát vang lên từ phía sau lưng cô, khiến cô giật mình.
HỨA LINH
(Nở một nụ cười xã giao nhưng ánh mắt sắc bén, bước đến gần Người mẹ đơn thân)
Chào cô, tôi là Hứa Linh. Tôi thấy cô rất giống một người bạn cũ của Gia Tuấn.
Người mẹ đơn thân ngẩng đầu đối mặt, tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Một luồng điện chạy qua người, sự căng thẳng dâng lên tột độ. Cô nhìn Hứa Linh, cái nhìn xoáy sâu vào đôi mắt cô ta. Đúng là có nét tương đồng, dù là rất nhỏ. Nhưng điều quan trọng là, Hứa Linh biết ai. Cô ta biết Gia Tuấn. Và cô ta rõ ràng là đang có ý đồ gì đó. Hứa Linh, vị hôn thê của Vệ Gia Tuấn. Cái tên này vang vọng trong đầu cô như một lời cảnh báo.
NGƯỜI MẸ ĐƠN THÂN
(Giọng hơi run nhưng cố gắng giữ bình tĩnh)
Thật vậy sao? Tôi không quen biết Gia Tuấn.
Hứa Linh mỉm cười, một nụ cười khiến người ta cảm thấy không thoải mái.
HỨA LINH
(Nhướn mày, nhìn kỹ hơn)
Chắc tôi nhầm. Nhưng cô ấy và cô có nhiều điểm giống nhau đến lạ. Từ ánh mắt, dáng người, cho đến phong thái… Gần như là hai giọt nước. Cô ấy cũng là một người phụ nữ mạnh mẽ, độc lập.
Lời nói của Hứa Linh như những mũi kim châm thẳng vào tim Người mẹ đơn thân. Mạnh mẽ, độc lập. Đúng vậy, cô đã từng là như thế. Nhưng giờ đây, cô chỉ muốn yên ổn nuôi con. Ánh mắt của Hứa Linh không rời khỏi cô, nó thăm dò, đánh giá, như đang tìm kiếm một lời thú nhận.
NGƯỜI MẸ ĐƠN THÂN
(Siết chặt ly nước ép trong tay, móng tay găm vào lòng bàn tay)
Tôi e là cô đã nhầm lẫn. Tôi chỉ là một người làm công ăn lương bình thường thôi.
Hứa Linh khẽ lắc đầu, nụ cười càng thêm bí ẩn.
HỨA LINH
(Giọng nói trầm xuống, mang theo một chút mỉa mai)
Đôi khi, quá khứ lại có cách tìm về với chúng ta một cách thật kỳ lạ. Nhất là khi nó liên quan đến những người quan trọng. Tôi tin là, chúng ta sẽ còn gặp lại nhau nhiều. Cô nghĩ sao?
Người mẹ đơn thân cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Cô không dám trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào Hứa Linh, cố gắng đọc vị đối phương. Sự xuất hiện của Hứa Linh tại đây, ngay lúc này, không thể nào là ngẫu nhiên. Cô ta biết gì đó. Và cô ta đang muốn gì đây? Cơn sóng ngầm trong lòng cô giờ đây đã biến thành một cơn bão tố dữ dội. Màn kịch tại bữa tiệc này, có lẽ còn gay cấn hơn cả những gì cô dự liệu.
NGƯỜI MẸ ĐƠN THÂN
(Giọng nói lạnh băng, dứt khoát)
Rất hân hạnh. Tôi không nghĩ mình có bạn bè nào là “Hứa tiểu thư.”
Cô nhấn mạnh hai từ “Hứa tiểu thư” một cách cố ý, tạo ra một khoảng cách rõ rệt. Ánh mắt cô lạnh lẽo nhìn thẳng vào Hứa Linh, không chút nao núng. Dù lời nói có vẻ chuyên nghiệp, nhưng ẩn chứa bên trong là sự phân biệt và khinh thường không che giấu.
Hứa Linh khẽ nhếch mép, một nụ cười càng thêm bí hiểm. Cô ta không hề tỏ ra khó chịu trước thái độ của Người mẹ đơn thân.
HỨA LINH
(Nhướng mày, giọng điệu vẫn giữ nguyên vẻ châm chọc)
Ồ, vậy sao? Tôi cứ tưởng… một người tài giỏi và thành đạt như cô chắc chắn phải có mối quan hệ rộng rãi lắm chứ. Hay là, cô cố tình tránh mặt tôi?
Người mẹ đơn thân hít một hơi sâu, cố gắng kìm nén sự tức giận đang dâng lên. Cô biết Hứa Linh đang cố tình khiêu khích.
NGƯỜI MẸ ĐƠN THÂN
(Vẫn giữ thái độ chuyên nghiệp, giọng đều đều)
Tôi không tránh mặt ai cả, Hứa tiểu thư. Công việc của tôi là đàm phán với đối tác, không phải kết bạn với những người mà tôi không quen biết. Có lẽ, cô nhầm tôi với ai đó rồi.
Cô liếc nhanh sang Giả tổng, người đang đứng cách đó không xa, cố gắng giữ vẻ mặt vô cảm. Giả tổng có vẻ hơi lúng túng, ông ta nhanh chóng quay đi, giả vờ xem xét một món đồ trang trí.
HỨA LINH
(Bước lại gần hơn một chút, giọng nói hạ thấp đầy ẩn ý)
Nhưng tôi lại có cảm giác, chúng ta có rất nhiều điểm chung đấy. Cô cũng là người rất biết cách bảo vệ những gì mình yêu thương, đúng không? Đặc biệt là khi đối mặt với những kẻ muốn chiếm đoạt.
Lời nói của Hứa Linh như một nhát dao đâm thẳng vào tim Người mẹ đơn thân. Cô biết Hứa Linh đang ám chỉ điều gì. Nỗi sợ hãi dâng lên, xen lẫn với sự phẫn nộ. Cô nhìn chằm chằm vào Hứa Linh, ánh mắt như muốn thiêu đốt đối phương.
NGƯỜI MẸ ĐƠN THÂN
(Siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, giọng nói run rẩy nhưng kiên quyết)
Tôi không hiểu cô đang nói gì. Tôi chỉ đến đây để làm việc.
Hứa Linh cười khẩy, nhìn Người mẹ đơn thân từ đầu đến chân.
HỨA LINH
(Giọng điệu mỉa mai)
Thật sao? Tôi lại thấy, cô đang rất chăm chú quan sát tôi đấy. Có lẽ, cô đang tìm kiếm điều gì đó quen thuộc. Giống như tôi đang tìm kiếm đây.
Hứa Linh đưa tay lên vuốt ve lọn tóc mai, ánh mắt dừng lại trên sợi dây chuyền mảnh mai trên cổ Người mẹ đơn thân. Cùng lúc đó, Giả tổng tiến lại gần hơn, cố gắng xoa dịu tình hình.
GIẢ TỔNG
(Cười gượng, giọng điệu cố gắng tỏ ra hòa giải)
Thôi nào, hai vị. Bữa tiệc còn nhiều món ngon, chúng ta nên thưởng thức thôi. Chắc hẳn cô Hứa đã có chút hiểu lầm với cô…
NGƯỜI MẸ ĐƠN THÂN
(Ngắt lời Giả tổng, ánh mắt vẫn dán chặt vào Hứa Linh, giọng nói lạnh lùng)
Tôi không có hiểu lầm nào cả, Giả tổng. Chỉ là, có những người quen lạ mặt đang cố tình gây chuyện.
Hứa Linh bật cười thành tiếng, một tiếng cười sắc lạnh, khiến không khí xung quanh càng thêm căng thẳng. Cô ta nhìn thẳng vào mắt Người mẹ đơn thân, như muốn nói rằng cô ta biết tất cả.
HỨA LINH
(Cúi đầu chào, nụ cười nhạt)
Tôi tin rằng, chúng ta sẽ còn có nhiều dịp để “làm quen” với nhau. Tạm biệt, “người bạn cũ” của Gia Tuấn.
Nói rồi, Hứa Linh quay lưng bước đi, hòa vào đám đông. Người mẹ đơn thân đứng lặng người, tim đập loạn xạ. Cô cảm thấy như mình vừa bước vào một cái bẫy được giăng sẵn. Cô biết, cuộc chiến này còn lâu mới kết thúc.
Người mẹ đơn thân đứng sững lại, hơi thở như nghẹn lại trong cổ họng. Ánh mắt cô vẫn khóa chặt vào Hứa Linh, nhưng trong đầu cô bây giờ là một mớ hỗn độn. Cô gái kia, nói gì vậy? Giống con gái cô trong ảnh cũ của Gia Tuấn? Liệu có phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay là một mưu đồ hiểm độc?
HỨA LINH
(Nhẹ giọng, tiến lại gần hơn, ánh mắt lướt qua khuôn mặt Người mẹ đơn thân, tìm kiếm một phản ứng)
À, tôi chỉ thấy cô có nét rất giống cô gái trong những tấm ảnh cũ của Gia Tuấn thôi. Anh ấy vẫn giữ rất nhiều ảnh đó.
Lời nói của Hứa Linh như một nhát búa tạ đập thẳng vào trái tim Người mẹ đơn thân. Hình ảnh con gái cô, mái tóc bết lại vì mồ hôi, đôi mắt to tròn ngây thơ, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí. Cô bé giờ đã lớn, đã biết đi mua nước tương một mình, nhưng đối với mẹ, con bé vẫn là một thiên thần bé bỏng.
NGƯỜI MẸ ĐƠN THÂN
(Giọng run rẩy, cố gắng kìm nén cảm xúc)
Cô… cô nói gì cơ?
Hứa Linh cười khẩy, nụ cười không hề mang theo chút ấm áp nào. Cô ta biết mình đã đánh trúng điểm yếu chí mạng của đối phương.
HỨA LINH
(Nhìn sâu vào mắt Người mẹ đơn thân, giọng điệu càng thêm thách thức)
Tôi nói, cô rất giống cô gái trong ảnh của Gia Tuấn. Những bức ảnh cũ anh ấy giữ gìn cẩn thận lắm. Anh ấy nói, đó là người phụ nữ quan trọng nhất đời anh ấy.
Một cơn đau nhói lan tỏa khắp lồng ngực Người mẹ đơn thân. Cô biết mình đang bị kéo vào một trò chơi nguy hiểm, một trò chơi mà Hứa Linh là người nắm giữ thế chủ động. Cô quay đầu nhìn về phía Giả tổng, người đang đứng cách đó không xa, cố gắng tìm kiếm một sự giúp đỡ, một lời giải thích. Nhưng Giả tổng chỉ lảng tránh ánh mắt cô, như thể ông ta cũng bất lực trước màn kịch này.
NGƯỜI MẸ ĐƠN THÂN
(Siết chặt tay, móng tay ấn sâu vào da thịt, cố gắng giữ giọng bình tĩnh)
Có lẽ cô nhầm rồi. Tôi không có bất kỳ mối liên hệ nào với Vệ Gia Tuấn.
Hứa Linh nhếch mép, ánh mắt cô ta như lưỡi dao sắc bén quét qua Người mẹ đơn thân. Cô ta không tin, và cô ta sẽ không bao giờ tin.
HỨA LINH
(Bước lùi lại một bước, giọng nói cao hơn, đủ để những người xung quanh nghe thấy)
Nhầm ư? Tôi nghĩ là không đâu. Bởi vì, Gia Tuấn là người rất đặc biệt. Anh ấy luôn trân trọng những gì anh ấy yêu thương. Và tôi biết, anh ấy cũng có một điểm chung rất lớn với cô.
Người mẹ đơn thân cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Điểm chung? Giữa cô và Vệ Gia Tuấn, ngoài con gái của họ ra, còn có gì nữa? Sáu năm trước, khi cô mang thai và bị bỏ rơi, khi Vệ Gia Tuấn trở về Vệ gia và bị bệnh, họ đã cùng nhau trải qua những tháng ngày cơ cực ở thị trấn nhỏ. Nhưng đó là quá khứ, một quá khứ mà cô đã cố gắng chôn vùi.
HỨA LINH
(Vừa nói vừa liếc nhìn xung quanh, như thể đang diễn trò trước đám đông)
Đó là, tình yêu với một người phụ nữ đã mang trong mình dòng máu của anh ấy. Và đó là, một nỗi đau mà không ai có thể thấu hiểu, ngoài chính họ.
Lời nói của Hứa Linh như một lời tuyên án. Người mẹ đơn thân cảm thấy cả thế giới như sụp đổ. Cô nhìn về phía con gái mình, đang vui vẻ chơi đùa ở một góc phòng tiệc. Nỗi sợ hãi dâng lên tột cùng. Liệu Hứa Linh có biết tất cả? Liệu cô ta có định làm gì con gái cô?
NGƯỜI MẸ ĐƠN THÂN
(Nắm chặt lấy cánh tay mình, gần như tuyệt vọng)
Cô muốn gì?
Hứa Linh mỉm cười, nụ cười chiến thắng. Cô ta đã giăng bẫy thành công, và giờ là lúc tận hưởng sự thống khổ của đối phương.
HỨA LINH
(Giọng đầy mỉa mai)
Tôi ư? Tôi chỉ muốn mọi thứ được rõ ràng thôi. Và tôi nghĩ, chúng ta sẽ sớm có nhiều cơ hội để nói chuyện sâu hơn về “điểm chung” này. Chào nhé, “người quen cũ” của Gia Tuấn.
Nói rồi, Hứa Linh quay lưng, bước đi nhẹ nhàng, hòa vào đám đông. Người mẹ đơn thân đứng trân người, tim đập loạn xạ. Cô biết, cơn ác mộng mới chỉ bắt đầu.
Người mẹ đơn thân đứng sững lại, tim như bị ai bóp nghẹt. Lời nói của Hứa Linh như những mũi kim châm thẳng vào da thịt. Cô ta biết mình đang bị kéo vào một trò chơi nguy hiểm, một trò chơi mà Hứa Linh là người nắm giữ thế chủ động. Cô quay đầu nhìn về phía Giả tổng, người đang đứng cách đó không xa, cố gắng tìm kiếm một sự giúp đỡ, một lời giải thích. Nhưng Giả tổng chỉ lảng tránh ánh mắt cô, như thể ông ta cũng bất lực trước màn kịch này.
Người mẹ đơn thân siết chặt tay, móng tay ấn sâu vào da thịt, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
NGƯỜI MẸ ĐƠN THÂN
Có lẽ cô nhầm rồi. Tôi không có bất kỳ mối liên hệ nào với Vệ Gia Tuấn.
Hứa Linh nhếch mép, ánh mắt cô ta như lưỡi dao sắc bén quét qua Người mẹ đơn thân. Cô ta không tin, và cô ta sẽ không bao giờ tin.
HỨA LINH
Nhầm ư? Tôi nghĩ là không đâu. Bởi vì, Gia Tuấn là người rất đặc biệt. Anh ấy luôn trân trọng những gì anh ấy yêu thương. Và tôi biết, anh ấy cũng có một điểm chung rất lớn với cô.
Người mẹ đơn thân cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Điểm chung? Giữa cô và Vệ Gia Tuấn, ngoài con gái của họ ra, còn có gì nữa? Sáu năm trước, khi cô mang thai và bị bỏ rơi, khi Vệ Gia Tuấn trở về Vệ gia và bị bệnh, họ đã cùng nhau trải qua những tháng ngày cơ cực ở thị trấn nhỏ. Nhưng đó là quá khứ, một quá khứ mà cô đã cố gắng chôn vùi.
HỨA LINH
(Vừa nói vừa liếc nhìn xung quanh, như thể đang diễn trò trước đám đông)
Đó là, tình yêu với một người phụ nữ đã mang trong mình dòng máu của anh ấy. Và đó là, một nỗi đau mà không ai có thể thấu hiểu, ngoài chính họ.
Lời nói của Hứa Linh như một lời tuyên án. Người mẹ đơn thân cảm thấy cả thế giới như sụp đổ. Cô nhìn về phía con gái mình, đang vui vẻ chơi đùa ở một góc phòng tiệc. Nỗi sợ hãi dâng lên tột cùng. Liệu Hứa Linh có biết tất cả? Liệu cô ta có định làm gì con gái cô?
Người mẹ đơn thân nắm chặt lấy cánh tay mình, gần như tuyệt vọng.
NGƯỜI MẸ ĐƠN THÂN
Cô muốn gì?
Hứa Linh mỉm cười, nụ cười chiến thắng. Cô ta đã giăng bẫy thành công, và giờ là lúc tận hưởng sự thống khổ của đối phương.
HỨA LINH
Tôi ư? Tôi chỉ muốn mọi thứ được rõ ràng thôi. Và tôi nghĩ, chúng ta sẽ sớm có nhiều cơ hội để nói chuyện sâu hơn về “điểm chung” này. Chào nhé, “người quen cũ” của Gia Tuấn.
Nói rồi, Hứa Linh quay lưng, bước đi nhẹ nhàng, hòa vào đám đông. Người mẹ đơn thân đứng trân người, tim đập loạn xạ. Cô biết, cơn ác mộng mới chỉ bắt đầu.
Đột nhiên, Vệ Gia Tuấn, người đang trò chuyện với một vài đối tác khác ở phía xa, khựng lại. Anh quay đầu về phía Người mẹ đơn thân và Hứa Linh. Ánh mắt anh nheo lại, dường như có một thoáng thắc mắc và nghi ngờ. Anh đã nghe thấy gì đó, hay anh nhận ra một điều gì đó? Người mẹ đơn thân ngay lập tức cúi đầu xuống, cố gắng che giấu gương mặt mình, sợ hãi ánh mắt dò xét của anh. Cô ta không muốn anh nhận ra cô, ít nhất là vào lúc này. Vệ Gia Tuấn, với đôi mắt sắc sảo của một CEO, dường như cảm nhận được điều gì đó bất thường. Anh nhìn chằm chằm vào bóng lưng đang vội vã lùi lại của Người mẹ đơn thân, một cảm giác mơ hồ, quen thuộc len lỏi trong tâm trí anh.
VỆ GIA TUẤN
(Ngừng lời với đối tác, giọng hơi trầm lại)
Ai đó? Tôi có cảm giác… quen.
Đối tác chỉ nhún vai, tiếp tục câu chuyện của mình. Nhưng Vệ Gia Tuấn không thể dứt ra khỏi cảm giác đó. Anh nhìn về phía Người mẹ đơn thân, người đang cố gắng hòa mình vào đám đông. Ánh mắt anh dừng lại ở dáng vóc nhỏ bé ấy, rồi anh nhìn sang Hứa Linh, người đang mỉm cười một cách đầy ẩn ý. Một sự mâu thuẫn kỳ lạ bắt đầu nhen nhóm trong lòng anh.
Người mẹ đơn thân đứng như trời trồng, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Hứa Linh vừa gieo vào tai cô ta một gáo nước lạnh, vừa đầy ẩn ý và nguy hiểm. Cái nhếch mép của cô ta, ánh mắt như mũi dao cứa vào lòng, khiến mọi cố gắng giữ bình tĩnh của Người mẹ đơn thân dường như tan biến. Cô ta nhìn sang Giả tổng, hy vọng tìm thấy một chút an ủi hay giải thích, nhưng chỉ nhận lại sự lảng tránh đầy bất lực.
NGƯỜI MẸ ĐƠN THÂN
(Giọng run nhẹ, cố gắng giữ sự điềm tĩnh)
Cô nhầm rồi. Tôi không quen Vệ Gia Tuấn.
HỨA LINH
(Cười khẩy, ánh mắt sắc lẻm)
Nhầm ư? Tôi nghĩ là không. Gia Tuấn rất quý trọng những gì anh ấy yêu. Và anh ấy có một điểm chung lớn với cô.
Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng Người mẹ đơn thân. Điểm chung? Ngoài con gái, họ còn có gì? Sáu năm trước, ở thị trấn nhỏ, khi cô mang thai bị bỏ rơi, và anh đối mặt với căn bệnh quái ác, họ đã nương tựa lẫn nhau. Nhưng đó là quá khứ, quá khứ mà cô đã cố gắng chôn chặt.
HỨA LINH
(Nhìn quanh, giọng đầy kịch tính)
Đó là, tình yêu với người phụ nữ đã mang trong mình dòng máu của anh ấy. Và đó là, một nỗi đau mà không ai có thể thấu hiểu, ngoài chính họ.
Lời nói của Hứa Linh như một bản án. Người mẹ đơn thân cảm thấy thế giới xung quanh sụp đổ. Cô liếc nhìn về phía con gái, đang chơi đùa vô tư ở góc phòng. Nỗi sợ hãi dâng lên tột cùng. Hứa Linh có biết hết mọi chuyện không? Liệu cô ta có định nhắm vào con gái cô?
NGƯỜI MẸ ĐƠN THÂN
(Nắm chặt cánh tay, gần như tuyệt vọng)
Cô muốn gì?
HỨA LINH
(Mỉm cười đắc thắng)
Tôi ư? Tôi chỉ muốn mọi thứ rõ ràng thôi. Và chúng ta sẽ có nhiều cơ hội để nói chuyện sâu hơn về “điểm chung” này. Chào nhé, “người quen cũ” của Gia Tuấn.
Hứa Linh quay lưng, hòa vào đám đông. Người mẹ đơn thân đứng sững, tim đập loạn xạ. Cơn ác mộng vừa mới bắt đầu.
Ở phía xa, Vệ Gia Tuấn đang nói chuyện với đối tác thì khựng lại. Anh quay đầu về phía Người mẹ đơn thân và Hứa Linh. Ánh mắt nheo lại, đầy thắc mắc. Anh đã nghe thấy gì đó? Hay nhận ra điều gì đó? Người mẹ đơn thân vội cúi đầu, cố che giấu gương mặt. Cô không muốn anh nhận ra cô, ít nhất là lúc này. Vệ Gia Tuấn, với sự nhạy bén của một CEO, cảm nhận được điều bất thường. Anh nhìn chằm chằm vào dáng lưng nhỏ bé đang vội vã lùi lại của Người mẹ đơn thân, một cảm giác mơ hồ, quen thuộc len lỏi trong tâm trí.
VỆ GIA TUẤN
(Ngừng lời, giọng trầm xuống)
Ai đó? Tôi có cảm giác… quen.
Đối tác chỉ nhún vai. Nhưng Vệ Gia Tuấn không thể dứt ra khỏi cảm giác ấy. Anh nhìn về phía Người mẹ đơn thân, rồi sang Hứa Linh với nụ cười ẩn ý. Một sự mâu thuẫn kỳ lạ bắt đầu nhen nhóm trong lòng anh.
NGƯỜI MẸ ĐƠN THÂN siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cố gắng ngăn bản thân bùng nổ. Lời nói của Hứa Linh không chỉ là một sự vu khống trắng trợn, mà còn là một lời cảnh báo đầy ẩn ý. Cô ta biết gì về quá khứ của họ? Vệ Gia Tuấn, người đàn ông đã từng gối tay cô trên chiếc giường tạm bợ ở thị trấn nhỏ đó, người đã từng tựa vào cô khi cơn bạo bệnh hành hạ, liệu có còn nhớ chút gì về cô? Nỗi sợ hãi dâng lên khi cô nghĩ đến con gái. Hứa Linh có đang nhắm vào con bé? Giả tổng quay lưng, để lại cô một mình đối mặt với cơn sóng ngầm nguy hiểm.
Trợ lý nhìn Người mẹ đơn thân với vẻ lo lắng, nhưng anh biết mình không thể can thiệp. Căn phòng tiệc buffet giờ đây như một cái bẫy. Người mẹ đơn thân nhìn quanh, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh. Mục tiêu hàng đầu của cô là kiếm đủ tiền để nuôi con gái, bất cứ điều gì khác đều phải gác lại. Cô hít một hơi sâu, cố gắng làm dịu đi cơn giận dữ đang sôi sục trong lòng.
Ở một góc khác, Vệ Gia Tuấn nhìn về phía Người mẹ đơn thân. Anh đã nghe loáng thoáng cuộc nói chuyện giữa cô ta và Hứa Linh, và cảm giác quen thuộc ban nãy càng lúc càng mạnh mẽ. Anh nhìn Hứa Linh, người đang nở một nụ cười đắc thắng, rồi lại liếc sang dáng lưng nhỏ bé đang cố gắng hòa mình vào đám đông của Người mẹ đơn thân. Có điều gì đó không ổn. Anh cảm thấy có một sợi dây vô hình đang níu kéo anh về phía người phụ nữ bí ẩn kia.
VỆ GIA TUẤN
(Nói với Giả tổng, ánh mắt vẫn hướng về phía Người mẹ đơn thân)
Cô gái đó… cô ấy có điều gì đó rất quen thuộc.
GIẢ TỔNG
(Nhún vai, cố gắng tỏ ra thờ ơ)
Chắc anh nhầm thôi, Vệ tổng. Ở đây có rất nhiều người.
Nhưng Vệ Gia Tuấn không tin đó là sự nhầm lẫn. Anh nhớ lại những ngày tháng bệnh tật, nhớ lại bàn tay ấm áp đã từng chăm sóc anh, nhớ lại ánh mắt dịu dàng nhìn anh. Hình ảnh đó, dù mờ nhạt, bỗng chốc trở nên rõ nét hơn bao giờ hết. Anh nhìn Hứa Linh, rồi lại nhìn về phía Người mẹ đơn thân. Hai người phụ nữ, hai thái cực hoàn toàn khác biệt, nhưng lại gợi lên trong anh một sự liên kết khó hiểu. Anh biết, cuộc đàm phán này, và cả sự xuất hiện của Người mẹ đơn thân, sẽ không đơn giản như anh từng nghĩ. Một sự tò mò mãnh liệt thôi thúc anh tìm hiểu. Anh quyết định sẽ tiếp cận cô ta, dù là dưới bất kỳ vỏ bọc nào.
Vệ Gia Tuấn sải bước về phía Người mẹ đơn thân. Anh cố gắng che giấu sự thôi thúc tìm hiểu bí ẩn đằng sau cô gái này, nhưng ánh mắt anh không giấu được sự tò mò. Anh đứng cách cô một khoảng vừa đủ, đủ để nhìn rõ từng biểu cảm trên gương mặt cô.
VỆ GIA TUẤN
Cô có vẻ không khỏe.
Người mẹ đơn thân giật mình quay lại. Cô hoàn toàn không ngờ Vệ Gia Tuấn lại chủ động tiếp cận mình. Mùi hương nước hoa quen thuộc, dù giờ đây đã pha lẫn chút hương bạc hà đặc trưng của anh, khiến cô thoáng run rẩy. Cô nhanh chóng điều chỉnh lại dáng vẻ, cố gắng giữ bình tĩnh.
NGƯỜI MẸ ĐƠN THÂN
Tôi ổn. Cảm ơn Vệ tổng.
Vệ Gia Tuấn khẽ nhếch môi. Anh nhận ra sự né tránh trong lời nói của cô. Anh liếc nhìn Hứa Linh đang đứng xa xa, nở một nụ cười khó hiểu.
VỆ GIA TUẤN
Chúng ta có quen nhau không? Cô có vẻ rất quen thuộc.
Trái tim Người mẹ đơn thân như ngừng đập. Cô biết câu hỏi này sớm muộn gì cũng sẽ đến. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, cố gắng tìm kiếm một chút gì đó của quá khứ nơi đó, một chút ký ức về những ngày tháng hai người từng nương tựa vào nhau.
NGƯỜI MẸ ĐƠN THÂN
Tôi nghĩ Vệ tổng nhầm người rồi. Tôi chỉ là một khách mời bình thường.
Hứa Linh tiến lại gần, khoác tay Vệ Gia Tuấn. Nụ cười trên môi cô ta giờ đây tràn đầy sự đắc thắng, khiêu khích. Cô ta liếc nhìn Người mẹ đơn thân với ánh mắt đầy khinh bỉ.
HỨA LINH
Anh Gia Tuấn, anh quên rồi sao? Cô ấy là… một người quen cũ thôi. Em đã dặn anh rất kỹ về những kẻ bám víu rồi mà.
Hứa Linh đưa tay chạm vào sợi dây đỏ trên cổ tay Vệ Gia Tuấn. Cô ta vuốt ve sợi dây một cách thân mật, rồi mỉm cười nói, giọng đầy ẩn ý:
HỨA LINH
Sợi dây này là do em bện cho anh, anh giữ kỹ lắm.
Người mẹ đơn thân nhìn cảnh tượng đó, cảm thấy tim mình vỡ vụn. Nỗi đau và sự phản bội dâng trào mạnh mẽ. Sợi dây đỏ ấy, là do chính tay cô bện trong một đêm Giáng sinh lạnh giá, là kỷ vật cuối cùng của hai người trước khi cuộc đời đẩy họ vào hai ngả rẽ. Giờ đây, nó lại trở thành minh chứng cho sự độc chiếm của Hứa Linh. Cô ta đang cố tình làm tổn thương cô, phô trương quyền lực của mình.
VỆ GIA TUẤN
(Nhíu mày, nhìn Hứa Linh rồi nhìn Người mẹ đơn thân)
Sợi dây này…
Hứa Linh cười khúc khích, siết chặt tay Vệ Gia Tuấn.
HỨA LINH
Phải, anh yêu. Em biết anh luôn trân trọng nó mà.
Người mẹ đơn thân quay người, không muốn chứng kiến thêm nữa. Cô bước nhanh về phía cửa phòng tiệc, bỏ lại phía sau tiếng cười nhạo báng của Hứa Linh và ánh mắt phức tạp của Vệ Gia Tuấn. Cô biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Cô phải bảo vệ con gái.
Người mẹ đơn thân bước nhanh ra khỏi phòng tiệc, tiếng cười nhạo báng của Hứa Linh vẫn văng vẳng bên tai. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt chực trào. Vệ Gia Tuấn đứng đó, ánh mắt anh nhìn theo cô, một biểu cảm khó hiểu thoáng qua. Sợi dây đỏ. Anh đã nhìn thấy nó. Anh đã chạm vào nó. Nhưng Hứa Linh đã biến nó thành của cô ta.
VỆ GIA TUẤN
(Khẽ cau mày, nhìn sợi dây đỏ trên cổ tay mình rồi nhìn theo hướng Người mẹ đơn thân vừa rời đi)
Sợi dây này…
Hứa Linh bật cười khúc khích, siết chặt tay Vệ Gia Tuấn.
HỨA LINH
Phải, anh yêu. Em biết anh luôn trân trọng nó mà. Anh có vẻ không chú ý đến cô ta lắm.
Vệ Gia Tuấn đưa mắt nhìn Hứa Linh, rồi lại nhìn về phía cửa phòng tiệc. Một tia sáng kỳ lạ vụt qua trong mắt anh. Anh cảm thấy có gì đó không ổn, có gì đó rất quen thuộc. Cô gái đó, tại sao anh lại cảm thấy có một sự kết nối mãnh liệt đến vậy?
Vệ Gia Tuấn nhìn sợi dây đỏ, rồi nhìn Hứa Linh, anh khẽ cau mày, một biểu cảm khó hiểu lướt qua khuôn mặt anh. Người mẹ đơn thân nhận thấy sự bất thường này, một tia hy vọng nhỏ nhoi chợt lóe lên trong lòng, liệu anh có nhận ra điều gì không?
VỆ GIA TUẤN
(Nhìn chằm chằm vào sợi dây đỏ, giọng hơi trầm xuống)
Đúng là nó.
Hứa Linh nhìn Vệ Gia Tuấn, vẻ mặt có chút khó hiểu.
HỨA LINH
Anh đang nói gì vậy? Anh yêu?
Vệ Gia Tuấn không trả lời Hứa Linh. Anh quay đầu lại, nhìn thẳng về phía cửa phòng tiệc, nơi Người mẹ đơn thân vừa biến mất. Anh cảm giác như có một bức màn bí ẩn đang dần hé mở. Sợi dây đỏ, nụ cười của cô gái đó, ánh mắt cô ta nhìn anh… Tất cả dường như đang kết nối lại với nhau.
VỆ GIA TUẤN
(Lẩm bẩm)
Không thể nào…
Hứa Linh nhìn Vệ Gia Tuấn, cô ta cảm nhận được sự thay đổi trong anh. Nụ cười tự mãn trên môi cô ta dần tắt. Cô ta tiến lại gần, thì thầm vào tai anh.
HỨA LINH
Anh Gia Tuấn, đừng để mấy kẻ tầm thường làm phiền anh. Em mới là người quan trọng.
Vệ Gia Tuấn khẽ lắc đầu, ánh mắt anh vẫn hướng về phía cửa. Anh đang đấu tranh với chính mình, với những ký ức mơ hồ đang ùa về. Anh nhớ lại một mùa đông lạnh giá sáu năm trước, nhớ lại một người con gái với ánh mắt dịu dàng và bàn tay khéo léo.
Vệ Gia Tuấn siết chặt tay, sợi dây đỏ trên cổ tay anh như truyền cho anh một sức mạnh. Anh nhìn Hứa Linh với ánh mắt lạnh lẽo hơn.
VỆ GIA TUẤN
Cô ra ngoài đi. Tôi muốn suy nghĩ một mình.
Hứa Linh ngạc nhiên, nhưng cô ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô ta nhìn Vệ Gia Tuấn một lần cuối, ánh mắt đầy sự cảnh cáo, rồi quay người bước đi.
Một mình trong phòng tiệc, Vệ Gia Tuấn nhìn sợi dây đỏ. Anh vuốt ve nó, cảm nhận từng sợi chỉ nhỏ li ti mà bàn tay nào đó đã tỉ mỉ bện lại. Anh nhắm mắt lại, cố gắng gọi tên hình bóng mờ ảo trong tâm trí.
Vệ Gia Tuấn khẽ mở mắt ra, anh nhìn về phía cửa phòng tiệc, trong lòng dâng lên một sự thôi thúc mãnh liệt. Anh cần phải tìm ra sự thật. Anh cần phải biết cô gái kia là ai.
Vệ Gia Tuấn đứng chết lặng, sợi dây đỏ trên cổ tay anh nóng ran như thiêu đốt. Những ký ức vụn vặt, lờ mờ ùa về như thác lũ. Một mùa đông lạnh giá, một dáng người nhỏ bé, một bàn tay dịu dàng đan từng sợi chỉ đỏ thẫm. Anh có thể cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay ấy, sự chân thành trong ánh mắt. Hứa Linh. Cô ta chỉ là cái bóng, một bản sao nhạt nhòa. Cô ta không bao giờ có thể hiểu được giá trị của sợi dây này, của người đã tặng nó.
Đột nhiên, điện thoại của Người mẹ đơn thân reo lên trong túi xách. Cô liếc nhìn màn hình, tim đập thình thịch. Tên trường học của con gái. Một cảm giác bất an dâng lên. Cô biết mình không thể ở lại đây thêm một giây nào nữa. Ánh mắt dò xét của Vệ Gia Tuấn, nụ cười khinh bỉ của Hứa Linh, tất cả đều khiến cô ngạt thở.
NGƯỜI MẸ ĐƠN THÂN
(Giọng hơi run, cố giữ vẻ bình tĩnh)
Tôi xin lỗi, hai vị. Tôi có việc gấp cần giải quyết.
Cô quay người bước đi, dáng vẻ vội vã. Hứa Linh ngạc nhiên nhìn theo, rồi quay sang Vệ Gia Tuấn với vẻ thách thức.
HỨA LINH
Anh Gia Tuấn, anh thấy chưa? Cô ta chẳng ra gì cả.
Vệ Gia Tuấn không nghe Hứa Linh nói. Anh vẫn nhìn chằm chằm về phía cánh cửa mà Người mẹ đơn thân vừa rời đi. Trong đầu anh là hình ảnh con gái. Con gái anh. Một suy nghĩ đột ngột lóe lên, khiến anh rùng mình.
VỆ GIA TUẤN
(Nói với chính mình, giọng trầm thấp)
Không lẽ…
Anh nhớ lại những lần Người mẹ đơn thân nhìn con gái với ánh mắt đầy tình thương, nhớ lại cách cô ấy chăm sóc con. Có gì đó rất quen thuộc, rất giống với…
Trợ lý của Người mẹ đơn thân, người đứng cách đó không xa, nhanh chóng bước tới.
TRỢ LÝ
Cô ơi, điện thoại của trường. Có vẻ khẩn cấp.
Người mẹ đơn thân gật đầu, ánh mắt dán chặt vào điện thoại.
NGƯỜI MẸ ĐƠN THÂN
(Nói nhỏ với Trợ lý, giọng gấp gáp)
Tôi cần ra ngoài ngay. Có chuyện gì sao?
TRỢ LÝ
Dạ, cô hiệu trưởng muốn gặp gấp ạ. Liên quan đến…
Người mẹ đơn thân không đợi Trợ lý nói hết. Cô đã quyết định. Cô không thể để bất kỳ ai làm ảnh hưởng đến cuộc sống của con gái mình. Cô quay sang Vệ Gia Tuấn, ánh mắt chạm nhau trong giây lát. Trong mắt anh, cô thấy sự bối rối, sự hoang mang, nhưng cũng có một tia nhận thức. Đó là điều cô không muốn, ít nhất là lúc này.
NGƯỜI MẸ ĐƠN THÂN
(Nói với Vệ Gia Tuấn, giọng dứt khoát)
Tôi xin lỗi, nhưng tôi phải đi ngay.
Cô lập tức bước nhanh ra khỏi phòng tiệc, để lại phía sau Hứa Linh với nụ cười khó hiểu trên môi và Vệ Gia Tuấn với ánh mắt đầy suy tư, nhìn theo bóng lưng cô đang khuất dần. Anh cảm giác như mình vừa bỏ lỡ điều gì đó vô cùng quan trọng. Một cuộc đời, một sự thật, một lời giải đáp. Anh siết chặt sợi dây đỏ trên cổ tay, cảm nhận từng sợi chỉ như đang níu kéo một quá khứ đã ngủ quên.
Trong căn phòng tiệc sang trọng, chỉ còn lại tiếng nhạc du dương và những ánh mắt dò xét. Hứa Linh nhìn Vệ Gia Tuấn, trong lòng dâng lên một dự cảm không lành. Cô ta cảm nhận được sự lung lay trong sự tự tin vốn có của mình. Vệ Gia Tuấn không còn là người đàn ông của cô ta nữa. Anh đang đứng giữa hai thế giới, và anh đang nghiêng về phía nào, cô ta không thể đoán trước. Nhưng một điều chắc chắn, Người mẹ đơn thân kia đã gieo một hạt giống nghi ngờ vào tâm trí anh, và hạt giống đó, dù nhỏ bé đến đâu, cũng có khả năng nảy mầm và bẻ gãy cả một cây đại thụ.
Khi cánh cửa phòng tiệc đóng sập lại, Người mẹ đơn thân lao ra ngoài. Cô nhấn mạnh nút gọi trên điện thoại, giọng gấp gáp.
NGƯỜI MẸ ĐƠN THÂN
(Vào điện thoại)
Alo, con gái yêu! Sao thế con? Có chuyện gì mà cô hiệu trưởng gọi gấp vậy mẹ?
Cô bước nhanh về phía sảnh khách sạn, nơi chiếc xe của Trợ lý đang chờ sẵn. Mỗi bước chân của cô đều dồn nén một cảm xúc hỗn độn. Nỗi sợ hãi, sự tức giận, và một chút gì đó giống như sự giải thoát. Cô đã thoát khỏi cái bẫy hoàn hảo mà Vệ Gia Tuấn và Hứa Linh đã giăng ra. Nhưng cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến thực sự vẫn còn ở phía trước, và nó sẽ khốc liệt hơn bất kỳ điều gì cô từng tưởng tượng.
Cô nhìn lại phía căn phòng tiệc, nơi Vệ Gia Tuấn đang đứng lặng lẽ. Có lẽ, anh ta sẽ không bao giờ hiểu được anh ta đã làm gì sáu năm trước. Có lẽ, anh ta sẽ mãi mãi chìm đắm trong sự giả tạo của Hứa Linh. Nhưng cô thì khác. Cô đã trải qua địa ngục để sinh ra đứa con này, để bảo vệ nó. Và cô sẽ không để bất kỳ ai, kể cả cha ruột của con gái mình, làm tổn hại đến sự bình yên mong manh ấy. Sợi dây đỏ. Nó đã không còn là biểu tượng cho một tình yêu dang dở, mà là lời nhắc nhở về sức mạnh mà cô đã tìm thấy. Sức mạnh của một người mẹ.
Bên ngoài khách sạn năm sao, gió lạnh cuối đông vẫn còn se sắt, nhưng lòng Người mẹ đơn thân lại dấy lên một ngọn lửa kiên cường. Cô bước lên xe, và trong khoảnh khắc, cô cảm thấy mình thật sự tự do. Con gái cô là tất cả. Và vì con gái cô, cô có thể đối mặt với bất cứ điều gì. Dù đó là sự khinh miệt của Hứa Linh, hay sự hoài nghi của Vệ Gia Tuấn, hay cả sự trả thù tiềm ẩn từ gia đình Vệ Thị. Cô đã sẵn sàng. Cuộc sống đơn giản của cô đã bị xáo trộn, nhưng cô sẽ không để nó bị phá hủy. Cô sẽ chiến đấu, không chỉ cho mình, mà còn cho đứa con gái bé bỏng, người đã mang đến cho cô ý nghĩa của cuộc đời này. Sáu năm đơn độc, sáu năm gồng gánh, tất cả đều là để cho ngày hôm nay, ngày cô đứng dậy và đòi lại những gì thuộc về mình và con gái cô.
Bỗng nhiên, tiếng xe cứu thương hú lên từ xa, ngày càng gần. Một sự trùng hợp kỳ lạ hay một điềm báo? Người mẹ đơn thân nhíu mày, nhìn ra phía xa, nơi ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy trong màn đêm. Dường như, những chuyện sắp xảy ra còn kịch tính hơn cả những gì cô đã tưởng tượng. Thế giới của Vệ Gia Tuấn, thế giới của cô, và thế giới của con gái cô, tất cả đang chuẩn bị va chạm vào nhau, tạo nên một cơn bão dữ dội.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

