“Cô gái 20 tuổi lỡ có bầu với công nhân xây dựng, ngày anh đưa cô về quê ra mắt, bị bố mẹ ph;;ản đ;;ối vì “ăn cơm trước kẻng” nên không cho cưới. Ba tháng trôi qua, Hương chờ đợi trong v;ô vọng. Bụng cô ngày một lớn, nhưng Minh cứ lần lữa, viện cớ gia đình chưa đồng ý.
Vào một buổi chiều tháng Sáu, khi cơn mưa giăng mờ cả phố cổ Hội An, một người phụ nữ lặng lẽ đứng trước cổng trường THPT, tay cầm chiếc ô cũ, mắt dõi theo một cậu học sinh đang bước ra. Bảy năm nuôi con một mình, mười bảy năm câm lặng chôn giấu nỗi đau, giờ đây, trái tim Hương lại thắt lại bởi một sự thật mà cô chưa bao giờ dám đối diện…””
Năm ấy Hương vừa tròn 20 tuổi, cái tuổi đẹp nhất đời con gái. Cô là sinh viên ngành kế toán trường Cao đẳng Kinh tế ở Đà Nẵng. Gia cảnh không khá giả, ba mất sớm, mẹ bán bánh mì đầu ngõ nuôi hai chị em ăn học. Hương học giỏi, chăm ngoan, chưa từng khiến mẹ phiền lòng. Nhưng rồi, chính mùa hè năm hai ấy đã viết nên trang đời u uất nhất trong tuổi trẻ của cô.
Hương gặp Minh khi đi làm thêm ở một quán cơm bình dân gần công trình xây dựng. Minh là công nhân mới từ quê Quảng Ngãi ra làm phụ hồ. Vóc dáng cao to, nụ cười hiền khô và ánh mắt có phần vụng về, anh khiến cô gái trẻ cảm thấy gần gũi và tin tưởng. Tình yêu đến tự nhiên như cơn mưa đầu mùa – nhanh, bất ngờ và thấm đẫm.
Họ yêu nhau chừng hơn ba tháng thì Hương phát hiện mình mang thai. Tin vui với cô lại là nỗi hoang mang không lời. Cô bỏ lớp, đi làm thêm nhiều hơn để dành dụm tiền. Minh hứa sẽ đưa cô về quê xin cưới đàng hoàng. Cô tin anh, như thể cả thế giới này chỉ có một người đàn ông duy nhất là Minh.
Ngày về ra mắt, mọi chuyện không như Hương tưởng tượng. Bố mẹ Minh lạnh nhạt, gương mặt tối sầm lại khi nghe đến chuyện “ăn cơm trước kẻng”. Mẹ anh bảo: “”Con gái bây giờ hư lắm, chưa gì đã dính, chắc gì là con Minh?”” – câu nói như nhát dao cứa vào tim Hương.
Họ quay về Đà Nẵng trong im lặng. Từ hôm đó, Minh bắt đầu tránh mặt cô, rồi viện cớ này kia: “Bố mẹ chưa
đồng ý, đợi thêm một thời gian nữa…” – câu nói đó lặp lại nhiều lần như một đoạn băng cũ.
Ba tháng trôi qua, bụng Hương ngày càng lớn. Trong khi Minh càng ít liên lạc. Rồi một buổi chiều mưa, người bạn làm cùng quán gọi cho cô, giọng run run:
– Hương ơi… Minh nó… cưới vợ ở quê rồi…
Hương cứng người. Cô ngồi thừ trên ghế đá công viên gần ký túc xá suốt nhiều tiếng. Không nước mắt. Không oán trách. Chỉ có một khoảng lặng như bị rút sạch mọi âm thanh.
Cô quyết định nghỉ học, dọn trọ ra ngoại ô, xin làm kế toán cho một xưởng gỗ nhỏ, và giữ lại đứa bé. “”Không cần ai thương hại, mình sẽ làm mẹ đơn thân”” – cô tự nhủ mỗi tối, khi đôi chân sưng phù vì mang thai mà vẫn không dám ngơi nghỉ.
Thằng bé chào đời vào một đêm mưa lớn, trong căn phòng trọ lợp tôn, có tiếng ếch nhái và hơi đất ngai ngái. Cô đặt tên con là Khôi – nghĩa là khởi đầu. Vì đối với Hương, đứa bé là ánh sáng duy nhất còn lại giữa đời mình.
Cuộc sống không dễ dàng. Làm mẹ đơn thân ở tuổi hai mươi mốt, Hương vừa đi làm, vừa nuôi con. Đôi khi phải bế Khôi đi gửi nhờ bác tổ trưởng khi tăng ca đột xuất. Nhiều đêm, cô khóc vì mệt, vì tủi thân, vì nhớ mẹ già ngoài quê nhưng không dám về, sợ người ta dị nghị.
Khôi lớn lên khỏe mạnh, ngoan ngoãn. Cậu bé có đôi mắt giống hệt Minh – điều mà mỗi lần nhìn thấy, tim Hương lại se lại. Cô chưa từng kể cho con biết cha nó là ai. Trong mọi hồ sơ nhập học, giấy tờ, cô luôn để trống mục “”tên cha””. Với cô, Khôi chỉ cần mẹ là đủ.
Năm Khôi học lớp 10, cô tích góp mua được một mảnh đất nhỏ ở Hội An, mở tiệm tạp hóa nhỏ trước nhà….Xem thêm 👇”
“…Cô đứng đó, một người phụ nữ khắc khổ giữa đám đông phụ huynh đang vội vã đón con tan học. Chiếc ô cũ trên tay vẫn còn đọng hơi ẩm của cơn mưa chiều. Mắt cô dõi theo từng tốp học sinh túa ra từ cổng trường THPT quen thuộc. Hơn mười bảy năm. Mười bảy năm cô sống như một cái bóng, lẩn tránh quá khứ, gồng mình với hiện tại.
Rồi cô thấy Khôi. Thằng bé cao lớn, vóc dáng giống cha, nhưng đôi mắt lại là bản sao hoàn hảo của người đàn ông đã gieo mầm khổ đau cho đời cô. Tim Hương khẽ thắt lại, nỗi yêu thương, tự hào, và cả nỗi day dứt âm ỉ trộn lẫn. Cô nén cảm xúc lại, định cất tiếng gọi tên con. Khôi đang đi cùng vài người bạn, tiếng cười nói hồn nhiên vang vọng.
Nhưng rồi, tầm mắt Hương chợt lướt qua đám đông, dừng lại ở một góc đường cách cổng trường không xa. Một bóng dáng đàn ông đứng đó, lặng lẽ, đôi mắt nhìn chăm chú về phía cổng trường với vẻ tìm kiếm. Dáng vóc ấy… quá quen thuộc. Từng sớ thịt, từng cử chỉ đứng. Cả cách anh ta hơi nghiêng đầu khi tập trung nhìn.
Hương đứng sững. Chiếc ô trên tay khẽ run lên. Tim cô chợt hẫng đi một nhịp, như rơi tự do xuống một vực sâu không đáy. Cái tên bị cô chôn vùi suốt mười bảy năm qua bỗng hiện về, rõ mồn một, đau đớn và chân thực đến đáng sợ.
Là Minh.
Là cha của Khôi.
Anh đang đứng đó. Ở cổng trường con trai anh học. Đang tìm kiếm ai? Tìm kiếm… Khôi sao? Hay tìm kiếm cô?
Toàn thân Hương đông cứng lại. Mọi âm thanh xung quanh dường như vụt tắt, chỉ còn tiếng tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, vừa hoảng loạn, vừa căm phẫn, vừa khó hiểu. Sau mười bảy năm biệt tích, tại sao giờ anh lại xuất hiện ở đây? Tại sao?
Cô lùi lại một bước vô thức, nấp mình vào một gốc cây cổ thụ cạnh vỉa hè. Hương sợ. Sợ Khôi nhìn thấy anh, sợ anh nhìn thấy Khôi, sợ anh nhìn thấy cô. Cả thế giới của cô, chỉ có cô và Khôi, bình yên nhưng đầy vết sẹo. Bây giờ, cái bóng từ quá khứ ấy lại đột ngột trở về, đe dọa phá tan tất cả.
Ánh mắt Minh vẫn dán chặt vào đám học sinh. Anh có nhận ra con trai mình không? Đứa bé anh chưa từng biết mặt, đứa bé mang dòng máu của anh và mang theo nỗi khổ của mẹ nó suốt gần hai thập kỷ qua? Hương nhìn gương mặt Khôi, rồi lại nhìn về phía Minh. Đôi mắt ấy… Đôi mắt giống nhau đến nao lòng.
Một cơn gió nhẹ thoảng qua, thổi bay lọn tóc mai lòa xòa trước trán Hương. Cô siết chặt cán ô. Mười bảy năm. Không một lời hỏi han, không một sự giúp đỡ, không một lời giải thích tử tế. Bây giờ anh lại xuất hiện. Với ánh mắt tìm kiếm ấy.
Minh khẽ cựa mình, bắt đầu bước chậm rãi dọc vỉa hè, vẫn hướng ánh mắt về phía cổng trường. Anh đang tiến lại gần. Gần hơn… Hương nín thở. Cô cảm thấy như một con thú đang bị dồn vào chân tường. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Khôi nhìn thấy anh? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Minh nhìn thấy cô?
Khôi và nhóm bạn đã đi gần đến chỗ Hương đang đứng. Thằng bé chuẩn bị nhìn sang hướng mẹ nó. Cùng lúc đó, bước chân của Minh cũng đã đến ngang tầm mắt Hương. Chỉ cần một cái liếc nhìn…”
“Minh khẽ cựa mình, bắt đầu bước chậm rãi dọc vỉa hè, vẫn hướng ánh mắt về phía cổng trường. Anh đang tiến lại gần. Gần hơn… Hương nín thở. Cô cảm thấy như một con thú đang bị dồn vào chân tường. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Khôi nhìn thấy anh? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Minh nhìn thấy cô?
Khôi và nhóm bạn đã đi gần đến chỗ Hương đang đứng. Thằng bé chuẩn bị nhìn sang hướng mẹ nó. Cùng lúc đó, bước chân của Minh cũng đã đến ngang tầm mắt Hương. Chỉ cần một cái liếc nhìn…
Người đàn ông ấy không liếc nhìn. Anh ta chỉ bước điềm nhiên, ánh mắt vẫn dán chặt vào đám đông học sinh đang vãn dần. Từng bước chân chậm rãi, nhưng chắc chắn, đưa anh ta đến gần hơn với nơi Hương đang ẩn mình. Hương nhìn anh ta chằm chằm qua khe lá. Dù thời gian đã là một kẻ phá hoại tàn nhẫn, dù những nếp nhăn đã hằn sâu nơi khóe mắt, nhưng cái dáng vóc gầy gầy, quen thuộc ấy vẫn không lẫn vào đâu được. Rồi anh ta hơi nghiêng đầu, lọn tóc mai lòa xòa xuống trán. Hương đã thấy dáng vẻ đó hàng ngàn lần trong ký ức đau khổ. Chiếc ô cũ trong tay cô khẽ run lên bần bật.
Anh ta lại mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiền khô, hệt như nụ cười năm xưa đã khiến trái tim cô gái đôi mươi rung động. Nhưng bây giờ, nụ cười đó chỉ khiến cô thấy căm hận và lạnh buốt.
Không thể nhầm được. Dáng vóc ấy, nụ cười ấy…
Là Minh.
Là người đàn ông đã bỏ rơi cô khi cô mang trong mình giọt máu của anh. Là người cha ruồng rẫy của Khôi.
Hương chết sững tại chỗ, chân như bị đóng đinh xuống đất. Cảm giác như một luồng điện lạnh buốt, mạnh mẽ giật ngang người, khiến toàn thân cô tê dại. Mười bảy năm. Mười bảy năm cô sống trong nỗi đau và sự cô độc, cố gắng chôn vùi quá khứ ấy. Và giờ, quá khứ ấy, dưới lốt một người đàn ông đầy quen thuộc và xa lạ, đang sừng sững hiện diện ngay trước mắt cô.
Anh vẫn đang bước. Khôi đang tới gần. Thế giới của Hương đang sắp va chạm với cái bóng mà cô đã cố gắng lẩn tránh suốt gần hai thập kỷ. Toàn thân cô run lên. Cô phải làm gì đây? Chạy trốn? Đối mặt? Hay đứng đây, nhìn khoảnh khắc cô kinh sợ nhất diễn ra?”
“Minh vẫn đang bước đi, chậm rãi, giữa dòng người tan trường vội vã. Ánh mắt anh lướt qua từng khuôn mặt học sinh, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Hương đứng nấp sau gốc cây, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Khôi và bạn bè đang tiến gần. Minh cũng đang tiến gần. Khoảng cách giữa ba người ngày càng thu hẹp lại, đe dọa sự bình yên giả tạo mà Hương đã dày công xây dựng suốt mười bảy năm qua.
Rồi, trong một tích tắc, ánh mắt Minh không còn dán vào đám đông học sinh nữa. Anh hơi quay đầu, lướt nhìn sang phía vỉa hè, nơi gốc cây cổ thụ già nua. Ánh mắt ấy lướt qua.
Nhưng không đi tiếp.
Nó khựng lại.
Nó quay ngược lại, chậm rãi, như thể bộ não đang xử lý một hình ảnh không thể tin nổi.
Anh nhìn thấy cô.
Hương đứng đó, chiếc ô cũ trong tay run rẩy, đôi mắt mở to kinh hoàng nhìn thẳng vào anh. Mười bảy năm. Mười bảy năm xa cách, chia ly, đau khổ, dằn vặt. Mười bảy năm của sự quên lãng và chôn vùi quá khứ. Giờ đây, quá khứ ấy sống dậy, sừng sững, đối mặt với hiện tại, giữa cái cổng Trường THPT ồn ào, náo nhiệt của Hội An.
Minh đứng khựng lại. Đám đông học sinh vẫn lướt qua anh như dòng nước chảy xiết. Khuôn mặt anh thoáng hiện vẻ bàng hoàng, không thể tin vào mắt mình. Dáng người gầy gầy, mái tóc hơi rối vì gió và mưa bụi, đôi mắt ấy… đôi mắt anh vẫn ám ảnh trong những cơn ác mộng và cả những giấc mơ đẹp đẽ đã vỡ vụn của Hương.
Hương không thể cử động. Chân cô như dính chặt vào mặt đất. Cô cảm thấy thời gian như ngừng trôi, chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách trên tán lá và tiếng nhịp tim đập hỗn loạn, đau đớn trong lồng ngực mình. Hơi thở của cô nghẹn lại. Cô và anh, đứng đối diện nhau, giữa dòng đời xuôi ngược, như hai pho tượng bị đóng băng trong một thước phim quay chậm.
Khôi và nhóm bạn vẫn đang đi tới, cách đó chỉ vài bước chân. Thằng bé đang cười đùa vui vẻ, hoàn toàn không hay biết về cuộc chạm trán định mệnh đang diễn ra ngay gần mình.
Minh vẫn đứng đó, đôi mắt dán chặt vào Hương, biểu cảm phức tạp đến khó tả. Không phải sự vui mừng, không phải sự nuối tiếc, cũng không phải sự ghét bỏ. Chỉ là sự bàng hoàng đến tột độ.
Hương nhìn anh. Mười bảy năm. Mười bảy năm cô làm mẹ đơn thân, mười bảy năm cô vất vả nuôi con, mười bảy năm cô giả vờ mạnh mẽ để giấu đi vết thương lòng. Tất cả những cảm xúc ấy dâng trào, chực vỡ òa. Sự căm hận, nỗi đau, sự tủi hờn, và cả một chút gì đó của ký ức xa xưa ùa về, như những đợt sóng dữ dội vỗ vào bờ cát tâm hồn cô.
Cô muốn gào lên. Muốn khóc. Muốn quay lưng bỏ chạy. Nhưng cô không làm được gì cả. Cô chỉ đứng đó, đón nhận cái nhìn của anh, đón nhận sự thật phũ phàng rằng người đàn ông đã bỏ rơi cô và con trai mình giờ đây đang hiện diện ngay trước mắt cô, sau mười bảy năm biến mất khỏi cuộc đời cô như chưa từng tồn tại.
Giữa tiếng mưa và tiếng ồn ào của phố xá tan trường, hai người đứng đó, đối mặt nhau, không một lời nói nào được thốt ra. Chỉ có sự im lặng chết chóc và dòng cảm xúc cuộn trào như bão táp trong lòng Hương. Cô siết chặt cán ô, móng tay như muốn đâm vào lòng bàn tay. Cô tự hỏi, anh đang nghĩ gì? Anh có nhận ra cô không? Hay anh chỉ đang nhìn một người phụ nữ xa lạ, có nét gì đó quen thuộc?
Rồi, ánh mắt anh thoáng chút nhận ra. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt ấy. Có lẽ, cuối cùng anh đã nhận ra cô. Khuôn mặt anh hơi tái đi. Anh dường như muốn nói điều gì đó.
Nhưng Hương không chờ đợi. Cô không muốn nghe bất cứ điều gì từ người đàn ông này. Không muốn anh lại bước vào cuộc đời cô thêm một lần nào nữa. Đặc biệt là khi Khôi đang ở rất gần.
Cô chỉ có một lựa chọn duy nhất vào lúc này.
Chạy trốn.
Không, không phải chạy trốn. Là biến mất. Biến mất khỏi tầm mắt anh trước khi mọi thứ sụp đổ.”
“Sự im lặng dày đặc bao trùm lấy hai người, chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách và tiếng ồn ào xa xăm của cổng Trường THPT Hội An. Hương đứng đó, chiếc ô cũ trong tay run rẩy, đôi mắt mở to kinh hoàng nhìn thẳng vào Minh. Mười bảy năm. Mười bảy năm đóng băng. Giờ đây, quá khứ đứng sừng sững ngay trước mặt.
Minh là người phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ ấy. Giọng anh khẽ run rẩy, như không tin vào mắt mình, như thể đang bước đi trên một lớp băng mỏng manh có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào.
“”Hương… em… em sống ở đây à?”” Anh lắp bắp, câu hỏi như bật ra không kiểm soát.
Hương cảm thấy toàn thân căng cứng lại, bản năng chỉ muốn quay lưng bỏ chạy ngay lập tức, biến mất khỏi tầm mắt anh, biến mất khỏi hiện thực đau lòng này. Cô chỉ khẽ gật đầu, một cái gật khô khốc, không lời. Ngón tay cô siết chặt cán ô cũ đến trắng bệch, như bấu víu vào một thứ gì đó để không gục ngã. Tim cô đập thình thịch, từng tế bào trong cơ thể đều gào thét muốn biến mất khỏi nơi này.
Cách đó không xa, tiếng cười đùa của Khôi và nhóm bạn vẫn vọng lại, vô tư lự, như một lời nhắc nhở đau lòng về khoảng cách và bí mật giữa họ.”
“Minh nuốt khan, cố gắng tìm một điểm tựa trong bầu không khí ngột ngạt này. Anh nhìn quanh, như thể đang tìm kiếm một lối thoát khỏi chính mình. Cái lúng túng, bối rối hiện rõ trên khuôn mặt anh. Anh lấp đầy khoảng trống bằng những câu hỏi xã giao, những câu hỏi đáng lẽ phải được đặt ra từ rất lâu rồi, nhưng giờ nghe sao trống rỗng.
“”Em… giờ làm gì?”” Giọng anh vẫn khẽ run, cố gắng tạo ra vẻ bình thản nhưng không thành công. “”Vẫn ở Đà Nẵng à?””
Hương không nhìn thẳng vào anh. Ánh mắt cô luôn dán chặt vào bóng dáng Khôi đang tiến lại gần phía cổng, nỗi lo sợ và phẫn nộ cuộn trào trong lòng. Cô trả lời cộc lốc, mỗi từ như viên đá ném xuống mặt nước lạnh giá.
“”Không.””
“”Thế… em… em sống ở đâu?”” Minh vẫn kiên trì, hoặc có lẽ chỉ đang bấu víu vào bất cứ thứ gì để không chìm vào sự im lặng đáng sợ.
“”Ở đây.”” Hương đáp, giọng không cảm xúc, chỉ đủ cho anh nghe thấy. Cô siết chặt cán ô hơn nữa. Toàn thân cô như một sợi dây đàn căng, sẵn sàng đứt phựt bất cứ lúc nào. Cô chỉ muốn Khôi nhanh chóng bước qua cổng, bước về phía cô, và rồi hai mẹ con sẽ cùng nhau biến mất khỏi nơi này, khỏi tầm mắt của người đàn ông đó. Nỗi căm ghét và sợ hãi dâng lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Làm sao anh ta có thể đứng đây, bình thản hỏi han về cuộc sống của cô, sau tất cả? Sau mười bảy năm… mười bảy năm đau khổ, một mình.
Khôi vẫn đang nói chuyện với bạn bè, thỉnh thoảng lại bật cười. Bóng dáng cậu ngày càng rõ nét. Đôi mắt cậu… đôi mắt đó giống anh ta đến lạ. Nỗi đau âm ỉ dưới lồng ngực Hương lại trỗi dậy. Làm sao cô có thể đối mặt với giây phút Khôi nhìn thấy anh ta? Thấy người đàn ông trong bức ảnh cũ mờ nhạt mà cậu đã từng hỏi, và cô chỉ trả lời rằng đó là một người bạn rất xa.
Minh không nhận ra ánh mắt của Hương đang hướng về ai, chỉ thấy sự lạnh lùng và khép kín. Anh cảm thấy mình đang bị đẩy ra xa, bị bức tường vô hình của cô ngăn lại. Nhưng anh vẫn cố gắng.”
“Minh vẫn đứng đó, lúng túng, cố gắng phá tan bức tường lạnh giá Hương dựng lên. Mắt Hương vẫn dán chặt vào Khôi, cậu bé giờ đã đến rất gần cổng trường, nói lời tạm biệt vài người bạn cùng lớp. Dáng người cậu rõ ràng hơn, bộ đồng phục học sinh gọn gàng, chiếc cặp sách đeo một bên vai. Rồi, Khôi ngước lên, có lẽ tìm kiếm Hương trong đám đông phụ huynh lố nhố.
Ánh mắt cậu lướt qua Minh, rồi dừng lại. Không phải dừng ở Minh, mà Khôi giờ đã lọt hoàn toàn vào tầm nhìn của anh. Mắt Minh, nãy giờ cố gắng bắt gặp ánh mắt Hương, dịch chuyển. Chúng rơi vào cậu bé đang tiến lại gần.
Vẻ mặt lịch thiệp, pha lẫn căng thẳng của Minh lập tức sụp đổ. Anh chớp mắt. Một tia ngạc nhiên thoáng qua trên gương mặt anh. Anh hơi nghiêng đầu một cách gần như không thể nhận thấy, như thể đang cố gắng nhận ra một điều gì đó quen thuộc. Ánh mắt anh thu hẹp lại, tập trung mãnh liệt vào khuôn mặt Khôi. Cụ thể hơn, vào đôi mắt của cậu bé. Sự ngạc nhiên sâu sắc hơn, rồi biến thành một thứ khác – ngờ vực. Môi anh khẽ hé mở, những câu hỏi không lời hình thành trong tâm trí.
Hương nhìn thấy tất cả. Nhìn thấy chính xác khoảnh khắc mắt Minh khóa chặt lấy Khôi. Nhìn thấy sự nhận ra đang dần hiện lên, sự khó tin, sự chuyển đổi nhanh chóng, đáng sợ sang ngờ vực. Nó giống như xem một vụ tai nạn xe hơi diễn ra trong chậm. Toàn bộ cơ thể cô căng cứng. Linh cảm xấu mà cô kinh sợ bao lâu nay ập đến, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đây rồi. Khoảnh khắc mà cô đã chạy trốn, đã che giấu, suốt mười bảy năm. Nó đang xảy ra. Ngay tại đây, ở cổng trường, dưới bầu trời xám xịt của buổi chiều tháng Sáu. Một điềm báo chẳng lành. Một thảm kịch đang diễn ra ngay trước mắt cô. Khôi chỉ còn cách vài bước chân nữa thôi.”
“Khôi đã bước đến gần, chỉ còn cách Minh vài bước chân. Cậu bé ngước nhìn người đàn ông lạ mặt đang đứng cạnh mẹ mình, ánh mắt có chút tò mò. Minh vẫn dán chặt mắt vào Khôi, khuôn mặt anh giờ đây như một cuốn phim quay chậm, tua lại những hình ảnh của chính anh thời niên thiếu. Đôi mắt ấy… khuôn miệng ấy… góc nghiêng ấy… quá đỗi quen thuộc. Một cảm giác vừa choáng váng vừa khó hiểu dâng lên trong lòng anh. Anh cảm thấy như đang nhìn thấy một phiên bản trẻ hơn của chính mình, bước ra từ dòng thời gian.
Minh nuốt khan, giọng nói hơi khô khốc. Anh không kìm được sự thôi thúc kỳ lạ. Anh phải biết. Anh phải xác nhận. Anh quay sang Khôi, cố gắng tỏ ra bình tĩnh dù trong lòng đang dậy sóng.
“”Cháu… tên gì?”” Anh hỏi, giọng hơi run nhẹ.
Khôi ngạc nhiên một chút trước câu hỏi đột ngột từ người lạ, nhưng vẫn lễ phép trả lời. “”Cháu tên là Khôi ạ. Nguyễn Hoàng Khôi.””
Nguyễn Hoàng Khôi.
Nguyễn… Hoàng… Khôi.
Cái tên ấy, cùng với khuôn mặt đang đứng ngay trước mắt, như một cú đấm giáng mạnh vào lồng ngực Minh. Anh lại chăm chú nhìn Khôi một lần nữa, như đang dùng tất cả giác quan để so sánh với ký ức đã bị lãng quên từ lâu. Anh nhớ lại tấm ảnh cũ của mình lúc mười sáu, mười bảy tuổi. Anh nhớ lại hình ảnh phản chiếu của chính mình trong gương ngày xưa.
Sự giống nhau giữa Khôi và anh lúc trẻ hiện rõ mồn một. Từ vầng trán, sống mũi, đến đặc biệt là đôi mắt. Chính là đôi mắt ấy – đôi mắt mà anh đã từng thấy trong gương mỗi ngày, đôi mắt mà Hương đã nhắc đến cách đây không lâu.
Minh bàng hoàng. Toàn thân anh cứng đờ. Anh gần như không thể thở được. Mười bảy năm. Mười bảy năm trôi qua, và sự thật nghiệt ngã này lại hiện hữu ngay trước mắt anh, dưới hình hài của một cậu bé. Cậu bé ấy mang họ Nguyễn, họ của anh. Cậu bé ấy có tên đệm là Hoàng, tên đệm mà gia đình anh thường đặt cho con trai. Và cậu bé ấy… giống anh như đúc.
Trong khoảnh khắc đó, thế giới quanh Minh như ngừng lại. Tiếng ồn ào của cổng trường, tiếng nói chuyện của phụ huynh, mọi thứ đều mờ đi. Chỉ còn lại hình ảnh của Khôi, đứng đó, ngây thơ, và quá giống. Giống đến mức không thể chối cãi. Giống đến mức kinh hoàng.
Minh đứng như trời trồng, đôi mắt mở to, nhìn Khôi như thể lần đầu tiên nhìn thấy một con người. Anh không còn nhận thức được sự hiện diện của Hương ngay bên cạnh. Tâm trí anh quay cuồng. Một câu hỏi lớn, khủng khiếp hiện lên, đè nén lên trái tim anh: Cậu bé này… là ai?”
“Minh vẫn đứng như trời trồng, nhìn chằm chằm vào Khôi. Hàng loạt suy nghĩ hỗn độn lướt qua trong đầu anh. Khuôn mặt ấy, cái tên ấy, mười bảy năm… Sự trùng hợp này không thể là ngẫu nhiên. Anh quay ngoắt sang nhìn Hương. Ánh mắt anh lúc này không còn vẻ bất ngờ hay hoài niệm đơn thuần, mà đã ngập tràn nghi vấn, và ẩn sâu trong đó là một nỗi sợ hãi khôn cùng. Sợ hãi trước một sự thật quá lớn mà anh chưa từng dám đối mặt.
Anh bước lại gần Hương hơn một chút, hạ giọng xuống thật khẽ, chỉ đủ cho hai người họ nghe thấy giữa những âm thanh ồn ào còn sót lại của buổi tan trường. Giọng anh run run, pha lẫn sự căng thẳng tột độ.
“”Hương… thằng bé… bao nhiêu tuổi rồi?””
Câu hỏi bật ra từ miệng Minh, nhẹ như gió thoảng, nhưng lại sắc bén như một lưỡi dao lạnh lẽo, cứa thẳng vào nỗi đau âm ỉ suốt mười bảy năm qua của Hương. Mười bảy năm một mình bươn chải, mười bảy năm che giấu sự thật, mười bảy năm nhìn con lớn lên mang hình bóng người cha chối bỏ. Tất cả dồn nén lại trong khoảnh khắc này, đau đớn, tủi hờn và căm phẫn. Hương đứng sững, mắt nhìn thẳng vào Minh, cố gắng kìm nén cảm xúc đang trào dâng.”
“Hương đứng hình, cảm giác như thời gian xung quanh ngừng lại. Mắt cô khóa chặt vào Minh, đôi đồng tử mở to đầy kinh hoàng và sợ hãi. Hàng ngàn suy nghĩ điên cuồng chạy rần rật trong đầu. Nói thật ư? Cô có nên nói với người đàn ông này rằng đứa trẻ đang đứng cách họ vài bước chân chính là giọt máu của anh ta không? Sự thật sẽ mang đến điều gì? Liệu Khôi có chấp nhận một người cha đã bỏ rơi mẹ con cô mười bảy năm trước? Hay cuộc sống bình yên bấy lâu của Khôi sẽ bị đảo lộn hoàn toàn?
Lòng cô quặn thắt, giằng xé dữ dội giữa việc phơi bày tất cả để giải thoát cho bản thân và khao khát mãnh liệt được bảo vệ Khôi khỏi bất cứ tổn thương nào. Mười bảy năm làm mẹ đơn thân, cô đã quen với việc gánh vác mọi thứ một mình, quen với việc giấu kín bí mật này như một phần máu thịt. Bây giờ, chỉ một câu hỏi đơn giản của Minh cũng đủ khiến bức tường phòng thủ vững chắc ấy lung lay dữ dội.
Cô cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, không khí loãng đi, khó thở đến cùng cực. Nước mắt chực trào ra, nóng hổi nơi khóe mi, nhưng cô cố gắng nuốt ngược vào trong. Cô không được khóc. Không được yếu đuối lúc này. Cô nhìn sang Khôi, thằng bé vẫn đang nói chuyện với bạn, nụ cười hồn nhiên vô tư lự. Nhìn con, trái tim cô càng đau đớn. Minh đã bỏ lỡ tất cả những năm tháng trưởng thành của Khôi, giờ lại đột ngột xuất hiện. Cô siết chặt bàn tay, móng tay găm vào da thịt, cảm giác đau đớn giúp cô phần nào lấy lại bình tĩnh. Cô phải quyết định. Ngay bây giờ. Phải trả lời anh ta.”
“Cô siết chặt bàn tay, móng tay găm vào da thịt, cảm giác đau đớn giúp cô phần nào lấy lại bình tĩnh. Cô phải quyết định. Ngay bây giờ. Phải trả lời anh ta.
Khôi, vừa chia tay đám bạn, quay lại nhìn mẹ. Cậu bé thấy mẹ đang đứng nói chuyện với một người đàn ông lạ. Vẻ mặt mẹ rất căng thẳng, còn người đàn ông kia… cậu bé không thấy rõ mặt lắm nhưng dáng vẻ cũng có gì đó lạ lùng. Tò mò và lo lắng, Khôi bước tới gần.
“”Mẹ ơi, chú này là ai vậy?”” Khôi hỏi, giọng trong trẻo vang lên cắt ngang sự im lặng căng như dây đàn giữa hai người lớn.
Giọng nói của Khôi như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Hương, kéo cô ra khỏi vòng xoáy của những suy nghĩ điên cuồng. Tàn khốc! Thực tại tàn khốc ập đến. Con trai cô, đứa con mà cô đã giấu kín sự thật suốt mười bảy năm, đang đứng ngay trước mặt người cha đã bỏ rơi nó. Và nó không hề biết gì. Khuôn mặt ngây thơ, ánh mắt nhìn mẹ đầy thắc mắc…
Hương nhìn Khôi, rồi nhìn sang Minh, người đàn ông đang đứng đó, có lẽ cũng sững sờ khi thấy đứa trẻ có đôi mắt giống hệt mình. Cổ họng Hương nghẹn ứ, không khí xung quanh dường như đặc quánh lại. Phải nói gì đây? Nói thế nào với Khôi bây giờ? Phải đối diện với sự thật này ra sao?”
“Giọng nói của Khôi như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Hương, kéo cô ra khỏi vòng xoáy của những suy nghĩ điên cuồng. Tàn khốc! Thực tại tàn khốc ập đến. Con trai cô, đứa con mà cô đã giấu kín sự thật suốt mười bảy năm, đang đứng ngay trước mặt người cha đã bỏ rơi nó. Và nó không hề biết gì. Khuôn mặt ngây thơ, ánh mắt nhìn mẹ đầy thắc mắc…
Hương nhìn Khôi, rồi nhìn sang Minh, người đàn ông đang đứng đó, có lẽ cũng sững sờ khi thấy đứa trẻ có đôi mắt giống hệt mình. Cổ họng Hương nghẹn ứ, không khí xung quanh dường như đặc quánh lại. Phải nói gì đây? Nói thế nào với Khôi bây giờ? Phải đối diện với sự thật này ra sao? Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở đang rối loạn, ép bản thân phải giữ được chút bình tĩnh cuối cùng.
Cô nhìn Khôi, rồi quay sang nhìn Minh, ánh mắt như có cả một trời bão tố nhưng vẫn cố nén lại.
“”Đây… là…”” Hương ngắc ngứ, lời nói như mắc kẹt trong cổ họng. “”Là một người quen cũ của mẹ… Tên là Minh.””
Minh đứng đó, im lặng. Anh khẽ gật đầu với Khôi, ánh mắt phức tạp, pha lẫn bất ngờ, bối rối và cả một chút gì đó khó gọi tên. Anh ta hoàn toàn không biết phải nói gì thêm vào lúc này.”
“Minh nuốt khan, ánh mắt anh dừng lại trên Khôi, cố nén sự bối rối trong lòng. Khôi, với đôi mắt ấy… giống hệt anh ngày xưa. Anh gượng cười, một nụ cười căng cứng cố tạo ra vẻ tự nhiên nhất có thể.
“”Chào cháu.”” Giọng anh hơi run. “”Cháu học lớp 10 à? Trường này có vẻ rộng lớn nhỉ?””
Minh đưa tay lên, đặt nhẹ lên vai Khôi một cách lúng túng. Bàn tay anh hơi run rẩy, không quen với sự gần gũi này.
Khôi giật mình nhẹ khi có bàn tay lạ đặt lên vai. Cậu hơi bối rối trước người đàn ông lạ mặt này, nhưng vẫn giữ vẻ lễ phép.
“”Vâng, cháu học lớp 10 ạ.”” Khôi trả lời, giọng hơi nhỏ. Cậu ngước nhìn Minh, rồi lại nhìn về phía mẹ mình, ánh mắt khó hiểu.”
“Minh gật đầu, bàn tay vẫn còn đặt trên vai Khôi, cảm giác lúng túng không giảm bớt. Anh cố gắng giữ cho giọng nói bình thường nhất có thể.
“”Lớp 10 à… Vậy năm nay cháu bao nhiêu tuổi rồi?”” Minh hỏi, ánh mắt dán chặt vào gương mặt Khôi, tìm kiếm thêm những đường nét quen thuộc.
Khôi hơi ngập ngừng một chút, cậu cảm thấy lạ lẫm với sự quan tâm đột ngột này từ một người xa lạ. Cậu liếc nhìn mẹ lần nữa, thấy Hương đứng yên lặng nhìn hai người.
“”Dạ, cháu… cháu 17 tuổi ạ.”” Khôi trả lời, giọng nói vẫn còn e dè.
Câu trả lời của Khôi như một nhát dao đâm thẳng vào Minh. Con số 17 tuổi… 17 năm… Cái đầu Minh lập tức xoay vòng, kết nối một cách tàn nhẫn. Hương làm mẹ đơn thân suốt 17 năm. Đứa bé mà Hương mang trong bụng khi anh bỏ đi… Nó cũng sẽ tròn 17 tuổi vào lúc này.
Gương mặt Minh lập tức tái đi, trắng bệch như không còn giọt máu. Bàn tay đang đặt trên vai Khôi run lên bần bật rồi vội rụt lại. Anh há hốc miệng, muốn nói điều gì đó nhưng cổ họng nghẹn cứng. Toàn thân anh cứng đờ, cảm giác như vừa bị ai đó giáng cho một cú đấm chí mạng vào vùng bụng, khiến mọi hơi thở đều bị rút cạn. Cái sự thật hiển nhiên, tàn khốc ấy, đột ngột phơi bày trước mắt anh. Khôi… đứa trẻ 17 tuổi trước mặt anh… chính là con trai anh.”
Gương mặt Minh lập tức tái đi, trắng bệch như không còn giọt máu. Bàn tay đang đặt trên vai Khôi run lên bần bật rồi vội rụt lại. Anh há hốc miệng, muốn nói điều gì đó nhưng cổ họng nghẹn cứng. Toàn thân anh cứng đờ, cảm giác như vừa bị ai đó giáng cho một cú đấm chí mạng vào vùng bụng, khiến mọi hơi thở đều bị rút cạn. Cái sự thật hiển nhiên, tàn khốc ấy, đột ngột phơi bày trước mắt anh. Khôi… đứa trẻ 17 tuổi trước mặt anh… chính là con trai anh. Minh lùi lại một bước, ánh mắt dán chặt vào Khôi rồi lại chuyển sang Hương. Đôi mắt anh mở to, không thể tin vào điều vừa lóe lên trong tâm trí. Anh lắp bắp, giọng nói đầy hối hận và bàng hoàng muộn màng: “Không thể nào… Thằng bé… là con anh sao?”
“Hương nhìn thẳng vào đôi mắt đang mở to đầy bàng hoàng của Minh, không một chút nao núng hay mềm lòng. Đôi mắt cô lạnh lùng, sâu thẳm như chứa đựng cả một bể bi kịch và sự kiên cường không thể lay chuyển sau 17 năm sóng gió. Giọng cô cất lên, không cao nhưng đanh thép, xé tan màn mưa bụi đang giăng mắc, găm thẳng vào tai Minh từng chữ một.
“”Anh hỏi vậy sao?”” Hương lặp lại câu hỏi của anh, như một lời chế giễu cay đắng. “”17 năm trước, khi anh vứt bỏ mẹ con tôi để cưới vợ khác, anh có bao giờ nghĩ đến ngày này không?””
Lời nói của cô như một lưỡi dao sắc bén cứa vào tim Minh. Toàn thân anh chết điếng, không thể nhúc nhích dù chỉ một li. Mọi âm thanh xung quanh dường như tắt lịm, chỉ còn giọng nói của Hương vang vọng trong đầu anh, chất vấn, lên án. Cái tên “”vợ khác”” mà Hương vừa nhắc đến như một cú sốc điện, phơi bày sự thật tàn khốc mà anh đã cố gắng chôn vùi. Minh muốn phủ nhận, muốn giải thích, muốn cầu xin, nhưng mọi ngôn từ đều mắc kẹt lại nơi cổ họng. Anh chỉ có thể đứng đó, bất động, dưới màn mưa xám xịt, nhìn người phụ nữ đã từng yêu anh hết lòng và đứa con trai anh chưa từng biết mặt. Nỗi hối hận, sự bàng hoàng và nỗi đau tột cùng của một người cha mất mát chợt ập đến, nuốt chửng lấy anh. Khôi đứng bên cạnh, ngơ ngác nhìn giữa bố mẹ mình, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm nhận được không khí căng thẳng đến nghẹt thở.”
“Hương không đợi Minh kịp phản ứng hay nói thêm bất cứ lời nào. Đôi mắt vẫn lạnh lùng, cô nhanh chóng nắm lấy bàn tay Khôi, siết nhẹ.
“”Đi thôi con,”” cô nói, giọng vẫn bình thản đến đáng sợ, “”mẹ có việc rồi.””
Cô không nhìn lại, dứt khoát quay lưng, kéo Khôi đi thẳng về phía chiếc xe máy đang dựng cách đó không xa. Bóng dáng hai mẹ con nhỏ dần dưới màn mưa, bỏ lại Minh đứng đó, hoàn toàn sụp đổ. Anh đứng chôn chân trên vỉa hè lạnh ngắt, nước mưa hòa lẫn với nước mắt, chảy dài trên khuôn mặt bàng hoàng. Lời nói của Hương, hình ảnh đứa con trai anh chưa từng biết, và sự thật về cuộc hôn nhân anh đã trốn tránh suốt bao năm cứ luẩn quẩn trong đầu, như những lưỡi dao sắc nhọn cứa vào tim. Anh muốn gọi theo, muốn chạy tới, muốn níu kéo, nhưng đôi chân nặng trịch như bị đóng đinh xuống đất. Anh chỉ có thể bất lực nhìn theo bóng lưng của người phụ nữ và đứa con anh đã bỏ rơi, cho đến khi họ khuất hẳn. Cuộc gặp gỡ định mệnh sau 17 năm kết thúc chóng vánh, tàn nhẫn, để lại Minh với nỗi ân hận tột cùng và sự thật tàn khốc mà anh sẽ phải sống chung từ giờ trở đi.
Chiếc xe lăn bánh, đưa hai mẹ con Hương rời xa cổng trường, rời xa quá khứ mà Hương đã chôn chặt bấy lâu. Mưa vẫn rơi, nặng hạt hơn. Khôi ngồi sau lưng mẹ, không nói gì, vẫn còn bối rối và sợ hãi trước cuộc chạm trán vừa rồi. Cậu không hiểu tại sao người đàn ông đó lại nhìn mình lạ đến thế, tại sao mẹ lại đột ngột thay đổi thái độ và kéo cậu đi nhanh đến vậy. Mọi thứ diễn ra quá bất ngờ, quá khó hiểu đối với một cậu bé 17 tuổi. Hương lái xe, sống lưng thẳng tắp, như thể cố gắng chống chọi với một cơn bão vô hình đang cuộn trào bên trong. Nước mắt cô hòa vào những hạt mưa, mặn chát. 17 năm kiên cường, 17 năm tự mình chống đỡ, cuối cùng cũng phải đối mặt với kẻ đã gây ra tất cả. Cô đã đi rồi, đã kết thúc cuộc gặp gỡ đó theo cách mình muốn, không cho phép quá khứ làm tổn thương Khôi. Nhưng trong lòng, cô biết, vết thương cũ vẫn còn đó, âm ỉ. Minh giờ đã biết về Khôi. Liệu anh ta sẽ làm gì? Liệu cuộc sống bình yên mà cô đã vất vả xây dựng cho con có bị xáo trộn không? Tương lai của Khôi, câu hỏi đó vẫn còn bỏ ngỏ, lơ lửng trong không trung như những đám mây xám xịt trên bầu trời Hội An. Hương siết chặt tay lái, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, nơi con đường mờ mịt trong mưa, mang theo hy vọng rằng dù có chuyện gì xảy ra, cô cũng sẽ bảo vệ con mình đến cùng, như cô đã làm suốt 17 năm qua. Chuyện của hôm nay chỉ là một dấu chấm hết cho một chương đau buồn, nhưng lại mở ra một chương mới, với những thử thách không thể lường trước. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, và dù có khó khăn đến mấy, cô vẫn phải bước đi.”

