“Bố mẹ vợ tuyên bố thẳng mặt ”Con gái tôi không lấy chồng Nghệ An” cho đến hôm ăn hỏi, nhà tôi chỉ lặng lẽ mang đến 2 cái tráp rồi đi thẳng vào nhà, cả nhà gái không thèm liế-c mắt 1 cái cho đến khi mẹ tôi mở ra, bên trong toàn là…
“”Con gái tôi không lấy chồng Nghệ An!”” – cho đến khi họ mở hai cái tráp
“Nó là người Nghệ An hả? Thế thì khỏi bàn. Con gái tôi không lấy chồng Nghệ An. Quê đó nói năng thô ráp, sống tiết kiệm đến mức keo kiệt, lấy về là khổ cả đời.”
Đó là câu bố vợ tương lai nói thẳng vào mặt tôi, trước sự chứng kiến của cả họ hàng bên đó, vào đúng buổi đầu tiên tôi đến ra mắt.
Mẹ vợ thì liếc tôi từ đầu tới chân, rồi ném cho con gái mình ánh mắt lạnh tanh:
“Con không còn lựa chọn nào khác à? Bao nhiêu đứa con trai có điều kiện, lại đi yêu cái thằng… Nghệ An?”
Tôi đứng đó, không phản kháng một câu nào, chỉ nhìn sang người con gái đang nắm chặt tay tôi — mắt cô đỏ hoe, còn tay tôi thì ướt đẫm mồ hôi.
Tôi về, không nói với mẹ một lời. Nhưng mẹ tôi chỉ lặng lẽ gật đầu sau khi nghe vợ tôi thuật lại hết sự việc.
Chúng tôi quyết định tiến hành lễ ăn hỏi đúng ngày đã định, không hoãn, không thay đổi.
Không kèn trống rình rang, không xe sang dàn hàng, không cả đội bê tráp hùng hậu như những nhà khác.
Chỉ hai tráp lễ.
Hai người đàn ông.
Và một chiếc xe 7 chỗ cũ kỹ.
Nhà gái vừa nhìn từ xa đã bĩu môi, rút điện thoại ra quay lại. Có người còn thẳng miệng:
“Họ hàng bên đó đâu? Sao lèo tèo vậy? Quê mùa y như gốc gác của họ!”
Chúng tôi bước vào nhà, không nói gì, đặt hai tráp lễ lên bàn giữa, cúi đầu chào, rồi ngồi im không mở lời.
Bên nhà gái cũng chẳng buồn bắt chuyện. Một bác họ của vợ tôi cười khẩy:
“Chắc bên đó không biết lễ ăn hỏi cần bao nhiêu tráp đâu, quê mà!”
Mẹ tôi từ tốn bước tới, mở cái tráp đầu tiên.
Mọi ánh mắt hững hờ… cho đến khi bên trong dần l-ộ ra sính lễ, không phải là tiền, mà là… 👇👇”
“… những cuốn sổ đỏ và giấy tờ nhà đất.
Mẹ chú rể nhẹ nhàng đưa tay, mở nắp
chiếc tráp sơn son thếp vàng. Không khí trong nhà vẫn chùng xuống sự hờ hững, thậm chí là chế giễu. Họ hàng nhà gái nhếch mép, chờ đợi một đống tiền lẻ, vài chỉ vàng hay những thứ sính lễ “”quê mùa”” đúng như định kiến của họ về người Nghệ An. Bố vợ tương lai và Mẹ vợ tương lai chỉ ngồi đó, không buồn nhúc nhích, mắt liếc nhìn hai cái tráp cũ kỹ với vẻ khinh miệt ra mặt.
Nhưng khi Mẹ chú rể từ tốn lấy thứ đầu tiên ra khỏi tráp, mọi ánh mắt bỗng khựng lại. Không phải tiền. Không phải vàng. Đó là những cuốn sổ đỏ dày cộp và tập giấy tờ nhà đất được xếp ngay ngắn, buộc nơ đỏ trang trọng. Một cuốn, rồi hai cuốn, rồi ba cuốn… Mẹ chú rể lần lượt đặt chúng lên mặt bàn, bên cạnh chiếc tráp rỗng.
Cả căn phòng đột ngột xôn xao. Những ánh mắt từ hững hờ chuyển sang ngạc nhiên tột độ. Tiếng xì xào nổi lên. “Sổ đỏ? Nhà đất ư?” – ai đó thốt lên. Họ hàng nhà gái bắt đầu nhổm dậy khỏi ghế, đưa mắt nhìn chằm chằm vào đống giấy tờ có vẻ giá trị lớn đó. Khuôn mặt Bố vợ tương lai và Mẹ vợ tương lai lập tức biến sắc, sự khinh bỉ ban nãy nhường chỗ cho sự bàng hoàng.
Tuy nhiên, bác họ của vợ tương lai, người vừa mỉa mai về số tráp, vẫn giữ vẻ mặt đầy nghi ngờ. Bà nhíu mày, tiến lại gần hơn, như thể đang cố tìm kiếm dấu hiệu của sự giả dối. Chắc hẳn, trong đầu bà đang nghĩ: “Giấy tờ giả chăng? Người Nghệ An keo kiệt thế kia, làm gì có thứ thật thế này!” Ánh mắt bà sắc lẻm, quét qua từng cuốn sổ đỏ, rồi dừng lại ở khuôn mặt điềm tĩnh của Mẹ chú rể, đầy thách thức.
Mẹ chú rể chỉ mỉm cười nhẹ, không nói gì, từ tốn đưa tay sang chiếc tráp thứ hai…”
“Mẹ chú rể không vội vàng mở chiếc tráp thứ hai như bà bác họ mong đợi. Thay vào đó, bà nhẹ nhàng mỉm cười, nụ cười vẫn ẩn chứa sự điềm tĩnh khó hiểu, rồi đưa tay trở lại chiếc tráp đầu tiên, nơi những cuốn sổ đỏ vẫn còn nằm lại một ít bên trong. Ánh mắt của bác họ vẫn dõi theo đầy nghi ngờ, còn những người khác bắt đầu tò mò không biết liệu còn gì khác nữa trong chiếc tráp đã làm họ bất ngờ đến thế.
Rồi Mẹ chú rể lấy ra thứ tiếp theo. Không phải sổ đỏ nữa. Đó là một tập giấy tờ khác, dày dặn và được đóng dấu cẩn thận. Bà từ tốn đặt nó lên bàn, nằm ngay ngắn bên cạnh đống sổ đỏ và giấy tờ nhà đất ban nãy.
Cả căn phòng chợt chìm vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Không còn tiếng xì xào. Không còn tiếng húng hắng cười khẩy. Những người ban nãy còn nhếch mép, bĩu môi giờ đây đều như hóa đá.
Trên đầu tập giấy tờ mới, dòng chữ “”Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất và quyền sở hữu công trình gắn liền với đất”” hiện lên rõ mồn một, đi kèm với tên một địa danh… không phải nhà riêng hay đất thổ cư thông thường. Khuôn mặt Bố vợ tương lai lập tức biến sắc hoàn toàn. Ông trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào dòng chữ, rồi nhìn sang Mẹ chú rể như không tin vào mắt mình.
Mẹ vợ tương lai, người luôn giữ thái độ khinh khỉnh nhất, giờ đây hai tay đưa lên che chặt miệng, tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng. Đôi mắt bà mở to hết cỡ, lộ rõ sự kinh ngạc tột độ, xen lẫn bối rối và một chút gì đó… sợ hãi?
Bác họ của vợ tương lai, người vừa đầy vẻ thách thức, giờ đây khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt lồi ra. Bà lùi lại một bước, miệng hé mở nhưng không thốt nên lời nào. Vẻ nghi ngờ ban nãy tan biến hoàn toàn, nhường chỗ cho sự sững sờ không thể tin nổi.
Họ hàng nhà gái, những người ban nãy còn ngồi im hoặc chỉ liếc nhìn với vẻ bề trên, giờ đều nhổm hết dậy, chen chúc nhau muốn nhìn rõ hơn đống giấy tờ đang bày ra trên bàn. Ánh mắt của họ lấp lánh sự tham lam và choáng váng. Họ nhìn nhau, nhìn Bố mẹ vợ tương lai, rồi lại nhìn đống sính lễ ‘quê mùa’ mà giờ đây trông giá trị hơn bất cứ thứ gì họ từng thấy trong đời.
Đó là toàn bộ nội dung của chiếc tráp đầu tiên. Không chỉ là vài cuốn sổ đỏ đơn thuần. Đó là hàng loạt bất động sản giá trị, và đặc biệt là giấy tờ chứng minh quyền sở hữu một trang trại hoặc khu nghỉ dưỡng quy mô lớn. Sự giàu có được thể hiện một cách thầm lặng, trực diện và hoàn toàn trái ngược với những gì họ đã định kiến.
Không khí trong phòng khách đặc quánh lại. Tiếng kim rơi chắc cũng nghe thấy. Tất cả mọi người, từ Bố mẹ vợ tương lai, bác họ, đến từng thành viên trong họ hàng nhà gái, đều hoàn toàn im bặt, bị choáng ngợp và sốc nặng trước màn “”mở tráp”” không thể ngờ tới. Vợ tương lai nhìn chú rể, rồi nhìn mẹ anh, nụ cười nhẹ nhõm pha lẫn tự hào hiện lên nơi khóe mắt. Chú rể chỉ đứng đó, lặng lẽ quan sát tất cả, cảm nhận sự hả hê thầm kín khi những định kiến cay nghiệt đang bị đập tan bằng một cách không thể thuyết phục hơn.”
“Căn phòng vẫn đặc quánh sự tĩnh lặng sau màn phô bày không thể ngờ tới từ chiếc tráp đầu tiên. Những khuôn mặt ban nãy còn đầy vẻ khinh khỉnh, giờ đây chỉ còn sự choáng váng và tham lam hiện rõ. Mẹ chú rể không để không khí chùng xuống quá lâu. Nụ cười điềm tĩnh vẫn nở trên môi, nhưng ánh mắt bà dường như sắc sảo hơn, ẩn chứa một tia thách thức lặng lẽ.
Bà từ tốn, từng bước, tiến về phía chiếc tráp thứ hai đặt trên bàn, ngay cạnh chiếc tráp đầu tiên đã làm dậy sóng căn phòng. Tiếng giày cao gót của bà gõ nhịp nhẹ nhàng trên sàn gỗ, như một hồi trống chậm rãi báo hiệu một điều gì đó còn lớn lao hơn sắp sửa diễn ra.
Tất cả mọi ánh mắt, không sót một ai, đều dán chặt vào Mẹ chú rể và chiếc tráp bí ẩn kia. Bố vợ tương lai vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc ban nãy, khuôn mặt ông tái mét, vừa nhìn đống giấy tờ nhà đất, vừa nhìn sang chiếc tráp sắp mở, mồ hôi lấm tấm trên trán. Mẹ vợ tương lai vẫn che miệng, tiếng thở hổn hển khó nhọc thoát ra. Bà co rúm người lại một cách vô thức, dường như dự cảm được điều gì đó tồi tệ hơn đang đến với cái tôi đầy kiêu ngạo của mình.
Bà bác họ, người vừa bị chiếc tráp đầu tiên tát cho một cú trời giáng vào sự chế giễu, giờ đây khuôn mặt méo xệch, đôi mắt trợn trừng. Bà ta không còn dám nói thêm lời nào, chỉ lùi lại phía sau một chút, nép vào đám đông họ hàng nhà gái. Cả đám họ hàng, ai nấy đều nhổm cả người dậy, cổ rướn dài, cố gắng nhìn cho rõ. Họ thầm thì với nhau những câu hỏi đứt quãng: “”Cái gì nữa đây?””, “”Tráp thứ hai chắc… chắc không thể hơn được nữa đâu?””, nhưng giọng điệu run rẩy, không còn sự chắc chắn như ban đầu.
Không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt. Tiếng nuốt nước bọt, tiếng thở dốc lẩn quất trong căn phòng yên ắng. Họ đoán già đoán non, lòng dạ rối bời. Liệu người phụ nữ Nghệ An trông có vẻ quê mùa này còn cất giấu điều gì kinh khủng hơn trong chiếc tráp gỗ cũ kỹ kia? Thứ gì có thể khiến họ sốc hơn cả một cơ ngơi bất động sản đồ sộ và một trang trại hay khu nghỉ dưỡng bạc tỷ? Lòng tham, sự sợ hãi và sự tò mò mãnh liệt trộn lẫn vào nhau, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
Mẹ chú rể đặt tay lên nắp chiếc tráp thứ hai. Bà không mở vội. Bà dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt đang dán chặt vào mình. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi bà, dường như bà đang tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc này, khoảnh khắc những người từng khinh thường bà, khinh thường con trai bà, giờ đây phải đối mặt với sự thật trần trụi về cái gọi là “”nghèo hèn””, “”quê mùa””.
Vợ tương lai nắm chặt tay chú rể, run lên khe khẽ. Cô vừa hồi hộp, vừa lo sợ, nhưng sâu thẳm vẫn là niềm tin tuyệt đối vào người mẹ chồng tương lai điềm tĩnh và đầy bản lĩnh. Chú rể đứng thẳng, ánh mắt kiên định nhìn về phía mẹ mình. Anh biết, giờ phút quyết định đã tới.
Rồi, rất chậm rãi, Mẹ chú rể vén tấm vải phủ bên trên, hé mở nắp chiếc tráp thứ hai. Ánh sáng từ đèn chiếu rọi vào bên trong, phản chiếu lên một thứ gì đó lấp lánh, chói mắt, khiến những người đang cố nhìn vào đều phải nheo mắt lại.
Những thứ bên trong chiếc tráp thứ hai không phải là giấy tờ nhà đất. Đó là những thỏi vàng, những xấp tiền mặt dày cộm được xếp ngay ngắn, những cuốn sổ tiết kiệm ngân hàng, những giấy tờ chứng nhận quyền sở hữu cổ phần của các công ty lớn… Chúng được đặt xen kẽ với những món trang sức đá quý lấp lánh, phản chiếu sự giàu có theo một cách trực diện hơn, hào nhoáng hơn, và cũng “”đời”” hơn rất nhiều so với những giấy tờ bất động sản khô khan kia.
Nếu chiếc tráp đầu tiên là sự khẳng định về tiềm lực, về cơ nghiệp bền vững, thì chiếc tráp thứ hai này là lời đáp trả đanh thép cho sự khinh bỉ về “”keo kiệt””, “”thô ráp””, “”quê mùa””. Nó phô bày một sự giàu có không chỉ dừng lại ở bất động sản, mà còn ở tài sản lưu động, ở khả năng kinh doanh, ở sự am hiểu về thị trường tài chính – những thứ hoàn toàn trái ngược với hình dung của nhà gái về một gia đình đến từ Nghệ An.
Đó là đỉnh điểm của sự choáng váng.
Bố vợ tương lai khuỵu nhẹ đầu gối, phải bám vào thành ghế để đứng vững. Ông há hốc mồm, nhìn chằm chằm vào đống tài sản trong tráp, đôi mắt mờ đi vì không thể tin nổi vào cảnh tượng trước mắt. Mẹ vợ tương lai phát ra một tiếng hét nhỏ, không thành lời, rồi ngã vật xuống ghế, hai tay vẫn che mặt, cơ thể run rẩy. Bà ta không còn giả vờ giữ bình tĩnh được nữa, sự sốc, bẽ bàng và hối hận cùng lúc ập đến.
Bà bác họ của vợ tương lai lảo đảo lùi thêm vài bước, vấp vào chân ghế và suýt ngã. Khuôn mặt bà ta giờ đây không còn vẻ chế giễu hay tò mò, chỉ còn sự trắng bệch, sợ hãi và nhục nhã tột độ. Đám họ hàng nhà gái, ai nấy đều như tượng đá, mắt mở to, miệng há hốc. Tiếng xì xào ban nãy đã tắt hẳn, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề. Họ nhìn đống sính lễ mà ban nãy họ đã chế giễu là “”mọn””, “”quê mùa””, giờ đây mỗi món đều lấp lánh như thách thức mọi định kiến của họ. Sự tham lam trong ánh mắt của họ giờ đây trộn lẫn với sự kinh hoàng.
Căn phòng chìm vào im lặng một lần nữa, nhưng lần này, sự im lặng mang theo sức nặng của sự sụp đổ, của những định kiến bị nghiền nát, và của một ván cờ mà nhà gái tưởng chừng đã nắm chắc phần thắng, giờ đây đã bị lật ngược một cách ngoạn mục và đầy cay đắng. Mẹ chú rể vẫn đứng đó, điềm tĩnh, như thể mọi chuyện diễn ra đều nằm trong tính toán của bà.”
“Mẹ chú rể nhẹ nhàng nhấc nắp chiếc tráp thứ hai. Không khí như đông đặc lại. Mọi ánh mắt, không chớp, đổ dồn vào bên trong.
Thứ ánh sáng lấp lánh, chói mắt đầu tiên đập vào thị giác của họ không phải là giấy tờ. Đó là những thỏi vàng khối được xếp ngay ngắn, ánh lên màu vàng rực rỡ dưới ánh đèn. Bên cạnh là những cọc tiền mặt được bó gọn gàng, những cuốn sổ tiết kiệm ngân hàng với những con số không tưởng được ghi trên bìa, cùng những xấp giấy chứng nhận quyền sở hữu cổ phần từ những tập đoàn lớn mà chỉ cần nghe tên thôi cũng đủ khiến người ta choáng váng. Xen kẽ đó là những món trang sức đá quý lấp lánh, rực rỡ, giá trị mà bằng mắt thường cũng có thể nhận định là không hề nhỏ.
Đây không phải là sự khẳng định tiềm lực qua bất động sản như tráp đầu tiên. Đây là sự phô bày trực diện của tài sản, của sự giàu có theo cách “”đời”” nhất, đánh thẳng vào cái gọi là “”keo kiệt””, “”thô ráp””, “”quê mùa”” mà nhà gái đã gán cho người Nghệ An. Nó không chỉ là tiền bạc, nó là minh chứng cho một trí tuệ kinh doanh, một sự am hiểu thị trường tài chính hoàn toàn trái ngược với những định kiến rẻ tiền.
Sự choáng váng đạt đến đỉnh điểm.
Bố vợ tương lai lập tức khuỵu nhẹ đầu gối, ông vội vàng bám chặt vào thành ghế để giữ thăng bằng. Khuôn mặt tái mét của ông giờ đây trộn lẫn với vẻ không thể tin nổi, đôi mắt mờ đi vì cảnh tượng trước mắt, miệng há hốc không nói nên lời.
Mẹ vợ tương lai phát ra một tiếng hét nhỏ, như một tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng, rồi cơ thể bà mềm nhũn ra, ngã vật xuống chiếc ghế sau lưng. Hai tay bà vẫn ôm chặt lấy khuôn mặt, cơ thể run rẩy bần bật. Mọi sự giả tạo, mọi vẻ điềm nhiên cố gắng gồng giữ đã tan biến hết. Bà ta chỉ còn lại sự sốc hãi tột độ, sự bẽ bàng và cả nỗi hối hận muộn màng.
Bà bác họ của vợ tương lai lảo đảo lùi thêm vài bước, vấp phải chân ghế, suýt chút nữa thì ngã nhào xuống sàn. Khuôn mặt bà ta giờ đây trắng bệch, không còn một chút máu. Đôi mắt vốn đầy vẻ chế giễu và tò mò giờ đây chỉ còn sự kinh hoàng và nhục nhã đến cực điểm. Bà ta câm nín, không còn dám hé răng nói nửa lời.
Đám họ hàng nhà gái, ai nấy đều như bị hóa đá. Họ đứng bất động, mắt mở to, miệng há hốc, nhìn chằm chằm vào chiếc tráp thứ hai mà ban nãy họ đã thầm bĩu môi. Tiếng xì xào, bàn tán đã hoàn toàn tắt lịm. Chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề, dồn dập vang vọng trong căn phòng. Họ nhìn đống sính lễ hào nhoáng, lấp lánh kia, thứ mà họ đã coi là “”mọn””, là “”quê mùa””, và cảm thấy sự tham lam trong ánh mắt mình giờ đây trộn lẫn với một nỗi sợ hãi khó tả.
Căn phòng chìm vào một sự im lặng khác biệt hoàn toàn với sự im lặng ban đầu. Đây là sự im lặng của sự sụp đổ, của những định kiến bị nghiền nát dưới gót giày của sự thật phũ phàng. Là sự im lặng của một ván cờ mà nhà gái tưởng chừng đã thắng chắc, nhưng lại bị lật ngược một cách ngoạn mục và đầy cay đắng bởi một người phụ nữ trông có vẻ quê mùa nhưng lại sở hữu một bản lĩnh và tiềm lực kinh tế phi thường.
Mẹ chú rể vẫn đứng đó, giữa trung tâm của sự hỗn loạn trong tâm trí nhà gái. Bà vẫn điềm tĩnh, khóe môi khẽ nhếch lên. Ánh mắt bà lướt qua từng khuôn mặt đang chìm đắm trong sự sốc và bẽ bàng, như thể bà đang thầm nói: “”Đây mới là sự thật về ‘người Nghệ An’ mà các người khinh thường đây.”” Mọi thứ, từ thái độ khinh miệt ban đầu đến sự choáng váng tột cùng này, đều nằm trong tính toán của bà.”
“Không khí sau cú sốc vẫn đặc quánh. Bố vợ tương lai, người mà chỉ vài phút trước còn cao giọng miệt thị, giờ đây đột ngột hắng giọng. Ông cố gắng đứng thẳng người lên, bàn tay run rẩy vịn vào thành ghế. Khuôn mặt ông vẫn còn tái mét, nhưng đôi mắt cố tỏ ra vẻ nghiêm nghị ban đầu. Tuy nhiên, sự cố gắng đó chỉ càng làm lộ rõ sự bối rối và mất bình tĩnh tột độ. Giọng ông lạc đi, khàn đặc khi ông cố thốt ra vài tiếng: “”Cái này… cái này thì…””.
Mẹ vợ tương lai ngồi sụp trên ghế, cơ thể vẫn còn run rẩy. Bà ta ngẩng khuôn mặt trắng bệch lên, ánh mắt đảo điên. Bà ta nhìn chằm chằm vào hai chiếc tráp, rồi lại như giật mình lia ánh mắt sang phía tôi và mẹ. Miệng bà mấp máy, lắp bắp những câu không thành tiếng, không rõ nghĩa, giống như một người vừa tỉnh dậy sau cơn mê sảng. Mọi kiêu ngạo, mọi vẻ xem thường ban nãy đã bị cuốn trôi sạch sẽ, chỉ còn lại sự hoảng loạn và không thể tin vào mắt mình. Bà ta không còn để ý đến việc gồng mình giữ thể diện.
Đám họ hàng nhà gái ban nãy còn đứng xa xa, bĩu môi, giờ như bị một lực vô hình kéo lại gần. Họ xúm xít lại xung quanh hai chiếc tráp, đầu nghển cao để nhìn cho rõ. Những tiếng xì xào, bàn tán nhỏ dần rồi lại bắt đầu nổi lên, nhưng lần này không còn là lời chế giễu nữa. “”Trời ơi…””, “”Vàng thật kìa…””, “”Sổ tiết kiệm bao nhiêu thế?””, “”Cổ phần… tập đoàn đó hả?””. Ánh mắt họ hướng về phía chúng tôi với vẻ hoàn toàn khác biệt – từ sự khinh khỉnh, coi thường, giờ chuyển thành sự kinh ngạc, pha lẫn nể trọng và một sự tò mò đầy tính toán. Một vài người thậm chí còn nở nụ cười gượng gạo, cố gắng tỏ ra thân thiện. Sự thay đổi đột ngột này thật đáng kinh ngạc, như một tấm màn kịch vừa được hạ xuống để mở ra một màn kịch hoàn toàn mới. Họ đang tính toán lại ván cờ này trong đầu, rõ ràng.
Mẹ tôi vẫn đứng yên lặng, quan sát toàn bộ sự hỗn loạn và sự ‘quay xe’ chóng mặt đang diễn ra trước mắt. Khóe môi bà khẽ nhếch lên, nụ cười ẩn chứa sự thâm thúy và mãn nguyện. Bà không nói gì, chỉ đơn giản là để sự thật nói thay tất cả.”
“Mẹ tôi vẫn đứng yên lặng, quan sát toàn bộ sự hỗn loạn và sự ‘quay xe’ chóng mặt đang diễn ra trước mắt. Khóe môi bà khẽ nhếch lên, nụ cười ẩn chứa sự thâm thúy và mãn nguyện. Bà không nói gì, chỉ đơn giản là để sự thật nói thay tất cả.
Tôi, người kể chuyện, ngồi ở ghế, cạnh người yêu tương lai. Giữa cảnh tượng huyên náo, bàn tán như ong vỡ tổ của nhà gái, tôi lại giữ được vẻ điềm tĩnh đến lạ. Toàn bộ sự hỗn độn đang diễn ra như một bộ phim quay chậm trước mắt. Bố vợ tương lai vẫn đang vật lộn với sự sững sờ, cố tìm lại giọng nói. Mẹ vợ tương lai thì vẫn lắp bắp, mắt nhìn tôi và mẹ như thể chúng tôi vừa biến hình thành hai người khác. Đám họ hàng thì nhao nhao quanh hai chiếc tráp, lẩm bẩm những con số, những cái tên tập đoàn.
Nhưng tôi, người mà vài phút trước còn là “”thằng Nghệ An nghèo””, “”không xứng””, “”ăn bám””, giờ chỉ ngồi đó, hoàn toàn im lặng. Tôi không cười, không nói, không bày tỏ bất kỳ cảm xúc đắc thắng nào. Tay tôi khẽ tìm và siết chặt bàn tay lạnh ngắt của người yêu đang ngồi cạnh. Cô ấy run rẩy, mắt nhìn tôi với vẻ vừa kinh ngạc vừa nhẹ nhõm. Tôi chỉ siết tay cô ấy, một lời trấn an không lời.
Mẹ tôi, đứng cạnh tôi, còn điềm tĩnh hơn cả tôi. Bà không hề tiến lại gần hai chiếc tráp đang gây bão. Bà không khoe khoang, không nói một lời nào về giá trị thực sự của đống tài sản trong đó. Khuôn mặt bà vẫn là nụ cười hiền từ ban đầu, nhưng giờ đây, nụ cười ấy mang một vẻ thâm sâu hơn. Nó không phải nụ cười kiêu ngạo của kẻ chiến thắng, mà là nụ cười của người đã lường trước được tất cả và chỉ đang nhẹ nhàng quan sát kết quả. Bà không cần nói gì cả. Sính lễ đã nói thay tất cả những lời bà không muốn nói, về sự khinh thường vô căn cứ, về giá trị thực sự không nằm ở mác quê quán. Bà chỉ đơn giản là chờ đợi. Chờ đợi phản ứng tiếp theo từ phía nhà gái. Chờ xem, khi tiền bạc và quyền lực lên tiếng, định kiến về người Nghệ An sẽ tan biến nhanh đến mức nào. Sự im lặng và điềm tĩnh của hai mẹ con tôi giữa tâm bão hỗn loạn càng khiến nhà gái thêm phần bối rối và khó hiểu. Rõ ràng, chúng tôi không phải là những kẻ đến để van xin hay cầu cạnh. Chúng tôi đến, đưa ra thứ mà họ khao khát, và giờ, chỉ ngồi yên nhìn họ tự vật lộn với sự thay đổi chóng mặt của chính mình.”
“Không khí trong căn nhà gái lúc này căng như dây đàn. Vài phút im lặng trôi qua, chỉ còn tiếng xì xào bàn tán chưa dứt hẳn từ đám họ hàng và những hơi thở nặng nề. Bố vợ tương lai, sau khoảnh khắc sững sờ và tái mặt, cuối cùng cũng dần định thần lại. Ông ho nhẹ một tiếng, âm thanh khô khốc vang lên trong sự tĩnh lặng bất đắc dĩ. Đôi mắt ông vẫn còn sự bối rối chưa tan hết, nhưng khuôn mặt đã cố gồng lên một nụ cười gượng gạo.
Ông nhìn về phía chú rể và mẹ chú rể, giọng nói phát ra đã không còn vẻ trịnh thượng, khinh khỉnh như trước nữa. Giờ đây, nó mềm mỏng hơn, thậm chí pha chút hòa nhã đến khó tin.
“”À… ờm…””, Bố vợ tương lai bắt đầu, câu chữ có chút vấp váp, “”Xa xôi quá nhỉ… Chuyến đi chắc vất vả lắm.””
Ông nói những lời xã giao hết sức lạc lõng giữa bối cảnh vừa xảy ra một “”vụ nổ”” tài chính. Ông liếc nhìn hai chiếc tráp đang được đám họ hàng xúm lại săm soi, rồi quay lại nhìn mẹ chú rể.
“”À, dạ… quả thật là…””, ông lại ho một tiếng nữa, cố gắng tìm từ thích hợp, “”Sính lễ… rất là… ý nghĩa. Thể hiện tấm lòng của gia đình bên mình.””
Ông nhấn mạnh từ “”ý nghĩa”” và “”tấm lòng””, như thể đang cố thuyết phục chính mình và mọi người rằng ông đang nói về một giá trị tinh thần nào đó, chứ không phải núi tài sản thực sự đang chất trong tráp. Giọng ông cố tỏ ra tự nhiên, thân mật, như muốn xóa nhòa hoàn toàn thái độ gay gắt, phản đối lúc trước. Ông nở nụ cười, lần này cố gắng làm nó trông thật chân thành, dù vành mắt vẫn còn nét bàng hoàng.
“”Tôi… tôi rất cảm kích tấm lòng này,”” ông tiếp tục, lời nói như đang cố gắng lấp đầy khoảng trống mênh mông mà sự thay đổi thái độ đột ngột của ông đã tạo ra. Ông nói những câu khen xã giao sáo rỗng về sự chu đáo, sự quý mến, tất cả đều nghe giả tạo đến nực cười sau những lời lẽ cay nghiệt chỉ vài phút trước. Ông đang cố gắng “”chữa cháy”” cho tình huống cực kỳ khó xử do chính ông tạo ra.
Chú rể và mẹ chú rể vẫn giữ thái độ điềm tĩnh quan sát. Chú rể siết nhẹ tay người yêu. Mẹ chú rể chỉ khẽ gật đầu đáp lại lời của Bố vợ tương lai, khóe môi vẫn giữ nụ cười mỉm đầy ẩn ý. Bà không nói gì, chỉ để ông ta tự mình vật lộn với màn “”quay xe”” vụng về và cố gắng che đậy sự thật về giá trị thực sự của sính lễ. Bà biết, lời nói lúc này không quan trọng bằng hành động và sự thay đổi thái độ buộc phải có từ phía nhà gái. Và sự thay đổi đó, bà đang nhìn thấy rất rõ.”
“Giữa lúc Bố vợ tương lai đang cố gắng gượng gạo nói lời xã giao, mọi ánh mắt vẫn không ngừng đổ dồn về phía hai chiếc tráp. Trong đám họ hàng nhà gái đang xúm xít săm soi với vẻ mặt từ ngạc nhiên đến há hốc mồm, có một người bỗng trở nên lạc lõng. Đó chính là bác họ của vợ tương lai, người vừa nãy còn buông lời chê bai đầy khinh khỉnh về sự “”lèo tèo, quê mùa y như gốc gác”” của nhà trai.
Giờ đây, bác ta đứng sững lại ở một góc phòng, như bị đóng băng. Khuôn mặt vốn luôn giữ vẻ cao ngạo, bĩu môi khinh miệt giờ đây thay đổi liên tục. Từ sự khinh khỉnh ban đầu, ánh mắt bác ta trợn trừng đầy bất ngờ khi chứng kiến cảnh những người khác đang xuýt xoa trước giá trị thực sự trong tráp. Rồi, sự bất ngờ đó nhanh chóng chuyển thành sự hối hận. Ánh mắt bác ta đảo đi, không dám nhìn thẳng vào ai, đặc biệt là không dám nhìn về phía mẹ chú rể. Gò má bác ta đỏ bừng lên vì xấu hổ. Từng lời cay nghiệt vừa thốt ra giờ như những mũi kim đâm ngược lại vào chính bác ta, sắc lẹm và đau điếng.
Bác họ nhà gái chợt hiểu ra mình đã mắc phải một sai lầm nghiêm trọng đến mức nào. Không chỉ nói hớ, mà còn nói hớ một cách công khai, trước mặt bao nhiêu người và quan trọng nhất là trước mặt “”nạn nhân””. Nụ cười khẩy, cái nhếch mép đầy tự mãn khi nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt “”đứng hình”” đầy tội nghiệp, ước gì có thể biến mất khỏi căn phòng ngay lập tức. Bác ta nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc, chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ, cảm nhận rõ ràng sự sỉ nhục đang bao trùm lấy mình dưới cái nhìn tò mò và có phần chế giễu của chính những người họ hàng khác.”
“Bố vợ tương lai ho nhẹ một tiếng, cố gắng kéo sự chú ý khỏi những chiếc tráp và hướng về phía nhà trai. Ánh mắt ông ta lướt qua Mẹ chú rể, gương mặt vẫn còn giữ vẻ ngạc nhiên pha lẫn bối rối. Đám họ hàng nhà gái vẫn đang xì xào, chỉ trỏ vào nội dung tráp, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Bác họ của vợ tương lai đang đứng như trời trồng ở góc phòng, mặt mày đỏ bừng. Mẹ chú rể vẫn giữ nguyên nụ cười hiền hậu, điềm đạm. Bà không hề bị cuốn theo sự ồn ào hay những ánh nhìn dò xét.
Mẹ chú rể từ tốn lên tiếng, giọng bà nhỏ nhẹ nhưng vang rõ trong không gian đang dần lắng xuống: “”Thưa ông bà thông gia… và toàn thể cô bác, anh chị họ hàng nhà gái…””
Bà dừng lại một chút, ánh mắt ấm áp lướt qua từng gương mặt, không vướng chút bận tâm hay oán trách nào về thái độ ban đầu của họ.
“”Tôi chỉ là một người mẹ quê mùa, cả đời quen lam lũ. Chuyện lễ nghi thành phố, tôi không rành lắm.””
Nghe đến đây, vài người bên nhà gái thoáng nhếch môi, tưởng bà sẽ bắt đầu xin lỗi hay giải thích cho sự “”quê mùa”” của mình. Nhưng rồi họ lặng đi khi bà tiếp tục, giọng vẫn điềm đạm, chân thành:
“”Thế nhưng, có một điều tôi biết rất rõ, đó là tình yêu thương của hai cháu [Người kể chuyện] và [Vợ tương lai] dành cho nhau. Chúng nó đã vượt qua nhiều khó khăn, cả những… định kiến… để đến được với ngày hôm nay.””
Bà khẽ liếc nhìn thoáng qua Bố vợ tương lai và Mẹ vợ tương lai, nhưng không hề có sự mỉa mai, chỉ là một sự thấu hiểu sâu sắc.
“”Về phần lễ vật…”” Mẹ chú rể nhìn về phía hai chiếc tráp, rồi lại hướng mắt về phía nhà gái. “”Các cụ ta vẫn nói, lễ vật cốt ở tấm lòng. Chúng tôi chuẩn bị chút lễ vật này, không dám nói là cao sang gì, chỉ là tất cả tấm lòng của gia đình dành cho cháu [Vợ tương lai].””
“”Chúng tôi không đặt nặng giá trị vật chất bằng việc hai bên gia đình có thể hòa thuận, cùng nhau yêu thương, vun đắp cho tương lai của hai con.””
Bà khẽ mỉm cười. “”Hai chiếc tráp này, thoạt nhìn thì đơn giản… nhưng với chúng tôi, nó mang một ý nghĩa đặc biệt. Nó tượng trưng cho sự đủ đầy, viên mãn và sự gắn kết bền chặt, không cần phô trương hào nhoáng. Giống như tình cảm của hai con vậy, không cần ồn ào, chỉ cần chân thành và vững bền.””
Từng lời của Mẹ chú rể nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng lại mang một sức nặng lạ thường. Bà không hề khoe khoang, không hề nhắc lại chuyện mình bị coi thường hay sỉ vả lúc mới đến. Bà chỉ nói về tình yêu, về tấm lòng, về sự hòa thuận, và khéo léo lồng ghép ý nghĩa sâu sắc vào sự “”đơn giản”” của hai chiếc tráp.
Sự điềm đạm và khiêm nhường của bà, kết hợp với giá trị thực sự của sính lễ, tạo nên một đòn tâm lý cực mạnh. Những người họ hàng nhà gái, vừa nãy còn bĩu môi chê bai, giờ đây cảm thấy xấu hổ thay cho chính mình và những lời vừa nói ra.
Bố vợ tương lai và Mẹ vợ tương lai nhìn nhau, vẻ mặt phức tạp. Sự ngạc nhiên ban đầu dần nhường chỗ cho một chút nể trọng và cả sự khó xử. Họ không ngờ một người phụ nữ “”quê mùa”” lại có thể nói ra những lời vừa khiêm nhường, vừa sâu sắc, lại vừa như đang nhẹ nhàng “”đáp trả”” lại chính sự khinh thường mà họ đã dành cho gia đình bà.
Còn Bác họ của vợ tương lai? Bà ta vẫn đứng đó, lắng nghe từng lời của Mẹ chú rể. Mỗi từ bà nói ra như một lời buộc tội thầm lặng, khiến gò má bà ta càng thêm bỏng rát. Cái ước muốn biến mất khỏi căn phòng càng lúc càng mãnh liệt. Bà ta cảm thấy mình nhỏ bé và lố bịch chưa từng thấy.”
“Từng lời của Mẹ chú rể đọng lại trong không gian tĩnh lặng. Cái không khí nặng nề, ngột ngạt từ lúc nhà trai bước vào bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một sự bối rối khó tả.
Dưới gầm bàn, bàn tay của `Vợ tương lai` bất ngờ siết chặt lấy tay của `Người kể chuyện`. Anh quay sang nhìn cô. Gương mặt `Vợ tương lai` không còn vẻ căng thẳng, gồng mình chịu đựng như suốt buổi ra mắt hay khi nhà trai vừa đến. Thay vào đó, đôi mắt cô đỏ hoe, rưng rưng nước mắt. Nhưng đó không phải là nước mắt của sự tủi hờn hay lo sợ nữa. Đó là những giọt nước mắt của sự giải tỏa, của niềm hạnh phúc vỡ òa và cả sự nhẹ nhõm đến tột cùng.
Cô nghẹn ngào nhìn `Người kể chuyện`, trong ánh mắt ấy ngập tràn sự biết ơn, sự yêu thương vô bờ bến và cả niềm tự hào mãnh liệt. Không cần một lời nói nào, `Người kể chuyện` cũng hiểu cô đang muốn nói gì. Ánh mắt ấy, cái siết tay chặt đến run rẩy ấy, như đang gào lên: “”Chúng ta đã làm được! Chúng ta đã vượt qua rồi!””
`Vợ tương lai` khẽ hít một hơi sâu, cố gắng kìm lại những tiếng nấc đang trực trào nơi cổ họng. Bao nhiêu tủi thân, bao nhiêu áp lực, bao nhiêu lo lắng mà cô đã phải gánh chịu suốt thời gian qua, đặc biệt là trong buổi ra mắt và những phút đầu của lễ ăn hỏi đầy định kiến này, giờ phút này tan chảy theo những giọt nước mắt ấm nóng. Cô cảm thấy như một tảng đá nặng nghìn cân vừa được nhấc ra khỏi lồng ngực. Cô tự hào về `Người kể chuyện`, về sự kiên định của anh. Và hơn hết, cô tự hào đến nghẹn ngào về `Mẹ chú rể`, người mẹ chồng tương lai điềm tĩnh, sâu sắc và đầy bản lĩnh của mình.
`Người kể chuyện` cảm nhận rõ sự rung động trong bàn tay `Vợ tương lai`. Anh siết nhẹ lại, như một lời động viên, một lời xác nhận thầm lặng: “”Anh biết. Chúng ta đã làm được, em yêu.”” Ánh mắt hai người giao nhau, trong đó là cả một chặng đường dài đầy chông gai mà họ đã cùng nhau vượt qua, là lời hứa hẹn về một tương lai tốt đẹp hơn đang mở ra trước mắt, không còn bị bao phủ bởi bóng đen của sự khinh thường hay định kiến về con người `Nghệ An`.”
“Không khí trong căn nhà đột ngột xoay chuyển 180 độ. Cái lạnh lẽo, căng thẳng và đầy khinh khỉnh ban nãy như thể chưa từng tồn tại. Thay vào đó là một sự hòa nhã, niềm nở đến mức khó tin. Những gương mặt vừa rồi còn bĩu môi, thì thầm to nhỏ, giờ phút này lại vội vàng nở nụ cười, cố gắng bắt chuyện và hỏi han.
Mẹ vợ tương lai, người vừa cách đây ít phút còn lộ rõ vẻ khinh thường, giờ lại nhanh nhẹn tiến đến gần Người kể chuyện, tay nắm lấy tay anh một cách thân mật thái quá. Bà nhìn anh bằng ánh mắt khác hẳn, không còn sự đánh giá soi mói mà thay vào đó là vẻ ái ngại pha lẫn ngưỡng mộ.
“Cháu… cháu làm ở ngân hàng thật à? Giỏi quá nhỉ! Cô cứ tưởng…” Giọng bà lắp bắp, nửa như hỏi, nửa như tự biện minh.
Người kể chuyện lịch sự gật đầu, giữ nụ cười bình tĩnh. Anh không nói gì, chỉ lẳng lặng quan sát sự thay đổi đột ngột này.
Bác họ của vợ tương lai, người phụ nữ ban nãy châm chọc về xe cộ và lễ vật, giờ tiến đến, nở nụ cười tươi rói, khuôn mặt như bừng sáng.
“Ôi trời, chị cứ ngồi đấy mãi làm gì! Anh này tài giỏi thế này, lại còn nghị lực nữa chứ! Nghề ngân hàng là nghề cao quý đấy, lương lậu ổn định, lại còn có khả năng phát triển. Đúng là nhìn người không thể nhìn bề ngoài mà! Cô thật có phúc khi có con rể tài ba thế này!” Bà ta quay sang Mẹ vợ tương lai, liên tục buông những lời khen ngợi, thậm chí còn có phần tâng bốc, như thể muốn bù đắp cho những lời chế giễu lúc trước.
Những người họ hàng nhà gái khác ban nãy còn ngồi im lặng, giờ cũng xúm lại, ai nấy đều tỏ vẻ thân thiện, nhiệt tình. Họ khen Người kể chuyện đẹp trai, hiền lành, nói chuyện có duyên. Ai đó còn nhắc đến chuyện quê quán Nghệ An, nhưng không còn với thái độ khinh miệt mà thay vào đó là sự tò mò, thậm chí là có phần nể phục khi biết anh từ một vùng đất bị định kiến mà vươn lên thành công ở thành phố.
Bố vợ tương lai, người đàn ông kịch liệt phản đối nhất, vẫn ngồi yên vị trên ghế, nhưng nét mặt ông đã hoàn toàn thay đổi. Sự cau có, khó chịu đã biến mất, thay vào đó là vẻ đăm chiêu, suy nghĩ. Ông nhìn Người kể chuyện, rồi lại nhìn sang Mẹ chú rể đang ngồi điềm tĩnh bên cạnh, ánh mắt phức tạp. Ông không tham gia vào cuộc trò chuyện đang rôm rả xung quanh Người kể chuyện, nhưng thái độ im lặng ấy lại là bằng chứng rõ nhất cho thấy sự chống đối của ông đã tan rã hoàn toàn.
Vợ tương lai, vẫn nắm chặt tay Người kể chuyện dưới gầm bàn, giờ phút này không kìm được nữa. Cô mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ những lời nói xung quanh, dù biết rằng sự thay đổi này đến từ những con số biết nói trong tráp sính lễ, chứ không phải từ sự thấu hiểu hay gỡ bỏ định kiến thực sự. Nhưng ít nhất, không khí căng thẳng đã qua đi. Cô tựa nhẹ vào vai Người kể chuyện, thầm thì đủ nghe: “”Em biết mà, mọi thứ sẽ ổn thôi.”””
“Không khí trong căn nhà đột ngột xoay chuyển 180 độ. Cái lạnh lẽo, căng thẳng và đầy khinh khỉnh ban nãy như thể chưa từng tồn tại. Thay vào đó là một sự hòa nhã, niềm nở đến mức khó tin. Những gương mặt vừa rồi còn bĩu môi, thì thầm to nhỏ, giờ phút này lại vội vàng nở nụ cười, cố gắng bắt chuyện và hỏi han.
Mẹ vợ tương lai, người vừa cách đây ít phút còn lộ rõ vẻ khinh thường, giờ lại nhanh nhẹn tiến đến gần Người kể chuyện, tay nắm lấy tay anh một cách thân mật thái quá. Bà nhìn anh bằng ánh mắt khác hẳn, không còn sự đánh giá soi mói mà thay vào đó là vẻ ái ngại pha lẫn ngưỡng mộ.
“Cháu… cháu làm ở ngân hàng thật à? Giỏi quá nhỉ! Cô cứ tưởng…” Giọng bà lắp bắp, nửa như hỏi, nửa như tự biện minh.
Người kể chuyện lịch sự gật đầu, giữ nụ cười bình tĩnh. Anh không nói gì, chỉ lẳng lặng quan sát sự thay đổi đột ngột này.
Bác họ của vợ tương lai, người phụ nữ ban nãy châm chọc về xe cộ và lễ vật, giờ tiến đến, nở nụ cười tươi rói, khuôn mặt như bừng sáng.
“Ôi trời, chị cứ ngồi đấy mãi làm gì! Anh này tài giỏi thế này, lại còn nghị lực nữa chứ! Nghề ngân hàng là nghề cao quý đấy, lương lậu ổn định, lại còn có khả năng phát triển. Đúng là nhìn người không thể nhìn bề ngoài mà! Cô thật có phúc khi có con rể tài ba thế này!” Bà ta quay sang Mẹ vợ tương lai, liên tục buông những lời khen ngợi, thậm chí còn có phần tâng bốc, như thể muốn bù đắp cho những lời chế giễu lúc trước.
Những người họ hàng nhà gái khác ban nãy còn ngồi im lặng, giờ cũng xúm lại, ai nấy đều tỏ vẻ thân thiện, nhiệt tình. Họ khen Người kể chuyện đẹp trai, hiền lành, nói chuyện có duyên. Ai đó còn nhắc đến chuyện quê quán Nghệ An, nhưng không còn với thái độ khinh miệt mà thay vào đó là sự tò mò, thậm chí là có phần nể phục khi biết anh từ một vùng đất bị định kiến mà vươn lên thành công ở thành phố.
Bố vợ tương lai, người đàn ông kịch liệt phản đối nhất, vẫn ngồi yên vị trên ghế, nhưng nét mặt ông đã hoàn toàn thay đổi. Sự cau có, khó chịu đã biến mất, thay vào đó là vẻ đăm chiêu, suy nghĩ. Ông nhìn Người kể chuyện, rồi lại nhìn sang Mẹ chú rể đang ngồi điềm tĩnh bên cạnh, ánh mắt phức tạp. Ông không tham gia vào cuộc trò chuyện đang rôm rả xung quanh Người kể chuyện, nhưng thái độ im lặng ấy lại là bằng chứng rõ nhất cho thấy sự chống đối của ông đã tan rã hoàn toàn.
Vợ tương lai, vẫn nắm chặt tay Người kể chuyện dưới gầm bàn, giờ phút này không kìm được nữa. Cô mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ những lời nói xung quanh, dù biết rằng sự thay đổi này đến từ những con số biết nói trong tráp sính lễ, chứ không phải từ sự thấu hiểu hay gỡ bỏ định kiến thực sự. Nhưng ít nhất, không khí căng thẳng đã qua đi. Cô tựa nhẹ vào vai Người kể chuyện, thầm thì đủ nghe: “”Em biết mà, mọi thứ sẽ ổn thôi.””
Thoáng cái, Mẹ vợ tương lai thu lại sự nồng nhiệt tâng bốc, chuyển sang thái độ sốt sắng bàn bạc công việc. Bà nhìn Mẹ chú rể và Người kể chuyện, khuôn mặt giãn ra, giọng nói dịu dàng hẳn.
“”Vậy… thế hai nhà mình bàn luôn chuyện cưới xin cho hai đứa đi nhỉ? Xem ngày tháng thế nào, rồi xem nhà trai mình có mong muốn gì không?”” Bà chủ động hỏi, khác hẳn với vẻ thờ ơ, lạnh nhạt lúc đầu.
Bố vợ tương lai lúc này cũng lên tiếng, giọng không còn gắt gỏng mà trở nên nhỏ nhẹ, thậm chí có phần e dè. “”Ừ, cứ bàn đi. Con cái nó yêu nhau thì mình cũng tác thành thôi.”” Ông nói, ánh mắt liếc nhìn về phía Người kể chuyện, rồi lại nhanh chóng tránh đi.
Họ hàng nhà gái nhao nhao phụ họa. “”Phải đấy, cưới sớm cho hai cháu còn ổn định! Hai đứa môn đăng hộ đối thế này, hiếm có lắm đấy!”” “”Nhìn chàng rể sáng sủa, giỏi giang thế kia, xứng đôi vừa lứa quá rồi!””
Mẹ chú rể vẫn giữ thái độ điềm tĩnh. Bà mỉm cười, từ tốn đáp lời Mẹ vợ tương lai. “”Vâng, chúng tôi cũng mong hai cháu sớm về chung một nhà. Việc xem ngày thì nhà tôi đã xem rồi, có một vài ngày trong tháng tới khá đẹp, tiện cho cả hai gia đình. Về phần tổ chức, chúng tôi hoàn toàn tôn trọng ý kiến của nhà gái. Nhà gái mình muốn làm thế nào, nhà trai xin được theo ạ.””
Thái độ nhún nhường nhưng đầy tự tin của Mẹ chú rể khiến Mẹ vợ tương lai càng thêm nể trọng. Bà gật gù liên tục, vẻ mặt hớn hở. “”À, thế thì tốt quá! Cứ làm đơn giản, ấm cúng là được. Chúng tôi cũng không cầu kỳ gì đâu.”” Bà nói, nhưng ánh mắt lại liếc sang Người kể chuyện và Vợ tương lai với vẻ đầy kỳ vọng, như ngầm ám chỉ một đám cưới không hề “”đơn giản”” chút nào.
Bố vợ tương lai cũng nhanh chóng thêm vào. “”Đúng đấy, cứ nhanh gọn đi. Sắp xếp gặp mặt thêm lần nữa để chốt hết mọi thứ cho tiện.””
Người kể chuyện nghe những lời thúc giục và thay đổi thái độ đột ngột của họ mà chỉ mỉm cười. Sự sốt sắng này, anh biết, không phải vì họ đã thực sự chấp nhận con người anh, mà là vì giá trị vật chất mà anh đã chứng minh được. Nhưng dù sao đi nữa, mục đích cuối cùng của anh là được danh chính ngôn thuận ở bên Vợ tương lai, và giờ đây, cánh cửa đó đã rộng mở hơn bao giờ hết. Vợ tương lai siết nhẹ tay anh dưới bàn, cô cũng cảm nhận được sự nhẹ nhõm và hạnh phúc tràn ngập, bất chấp những lý do đằng sau sự thay đổi này.”
“Trong khi mọi người xung quanh đang bàn tán sôi nổi, rôm rả về chuyện cưới xin, về ngày đẹp tháng tốt, về cách tổ chức, Người kể chuyện vẫn giữ nụ cười lịch sự trên môi nhưng tâm trí lại lơ đãng trôi dạt. Anh lẳng lặng quan sát từng gương mặt trong căn nhà ấy, từ Bố vợ tương lai vẫn còn chút ngượng nghịu, Mẹ vợ tương lai đầy vẻ sốt sắng, cho đến những người Họ hàng nhà gái ban nãy còn bĩu môi giờ lại tươi cười hớn hở. Sự thay đổi thái độ chóng mặt này, anh biết, không đến từ sự thấu hiểu hay lòng trắc ẩn, mà đến từ những con số, từ giá trị vật chất được phơi bày.
Ngồi đó, giữa không khí bỗng dưng hòa nhã đến lạ lùng, anh không khỏi suy ngẫm về những định kiến bám rễ sâu xa. Định kiến về người Nghệ An – keo kiệt, thô ráp, quê mùa – thứ đã khiến anh phải đối mặt với sự khinh thường, sỉ vả ngay trong lần đầu ra mắt, và suýt chút nữa đánh mất tình yêu của mình. Anh nhìn họ, những người chỉ vài phút trước còn nhìn anh bằng ánh mắt đầy coi thường vì hai tráp lễ đơn sơ và chiếc xe cũ, giờ lại tâng bốc anh lên mây xanh chỉ vì biết anh có khả năng tài chính.
Anh thầm nghĩ, giá trị một con người lẽ ra phải nằm ở sự chân thành, tử tế, ở nghị lực vươn lên, ở tình yêu và sự cam kết dành cho người mình yêu, chứ không phải ở nơi họ sinh ra hay những thứ hào nhoáng bề ngoài. Anh đến đây với tình yêu chân thành và mong muốn được chung sống với người con gái mình yêu, mang theo sự nỗ lực không ngừng nghỉ để chứng minh bản thân. Nhưng điều duy nhất có sức nặng với họ lại là những gì chứa đựng trong hai cái tráp sính lễ. Thật đáng buồn thay cho những con người chỉ nhìn vào vật chất để đánh giá và phán xét đồng loại.
Anh cảm nhận được sự siết nhẹ nơi bàn tay dưới gầm bàn của Vợ tương lai. Cô vẫn ở đó, vẫn tin tưởng và ủng hộ anh, bất chấp mọi định kiến và áp lực. Anh biết, cô cũng nhận ra sự giả tạo trong không khí này, nhưng ít nhất, cơn bão đã tạm lắng. Giờ đây, con đường đến với hạnh phúc của họ đã bớt chông gai hơn nhiều. Anh mỉm cười nhìn cô, nụ cười trấn an. Anh vẫn giữ sự điềm tĩnh, lắng nghe họ bàn bạc, biết rằng mình đã chiến thắng một trận chiến – không phải bằng cách gỡ bỏ định kiến trong lòng họ, mà bằng cách buộc họ phải nhìn nhận lại, dù chỉ vì những lý do thực dụng. Và đó, trong bối cảnh này, đã là một bước tiến lớn.”
“Trong khi không khí vẫn còn rôm rả với những lời bàn tán xôn xao, Mẹ chú rể, nãy giờ vẫn giữ vẻ điềm tĩnh quan sát, nhẹ nhàng lên tiếng. Bà mỉm cười nhìn khắp lượt những gương mặt trong phòng, từ Bố vợ tương lai, Mẹ vợ tương lai cho đến những người Họ hàng nhà gái.
“”Thật mừng là hai cháu đã được tác thành,”” bà bắt đầu bằng giọng nói ấm áp, đủ để mọi người lắng nghe. “”Nhìn hai đứa nó thương nhau, vượt qua bao nhiêu khó khăn thử thách để có ngày hôm nay, làm cha làm mẹ không gì vui sướng hơn.””
Bà tạm dừng một chút, ánh mắt lướt qua Vợ tương lai rồi dừng lại ở Người kể chuyện, chứa đựng đầy yêu thương và tự hào. “”Thằng bé nhà tôi,”” bà tiếp tục, giọng chậm rãi hơn, “”nó từ nhỏ đã có nghị lực. Vượt khó, vươn lên, tất cả cũng chỉ vì muốn có một cuộc sống tốt đẹp, xứng đáng với người nó yêu thương.””
Bà quay sang phía Mẹ vợ tương lai và Bố vợ tương lai, nụ cười vẫn giữ nguyên nhưng ánh mắt lại có chút thăm thẳm. “”Cuộc đời này vốn dĩ có nhiều điều bất ngờ lắm các ông các bà ạ. Có những thứ thoạt nhìn tưởng đơn giản, tầm thường, nhưng khi mở ra lại chứa đựng cả một gia tài.””
Bà nhẹ nhàng nhướng mày. “”Và ngược lại, có những thứ trông vẻ ngoài thật hào nhoáng, bóng bẩy, nhưng ruột rỗng tuếch. Quan trọng là cái tâm, cái đức của con người, sự cố gắng họ bỏ ra, chứ không phải họ đến từ đâu hay họ đang có gì trước mắt.””
Bà nhìn thẳng vào Bác họ của vợ tương lai, người ban nãy còn chê bai mâm lễ. “”Đánh giá con người qua của cải, qua xuất thân, đôi khi là sai lầm lớn nhất đấy ạ. Cây lúa chắc hạt là cây lúa cúi đầu. Người càng khiêm nhường, càng nỗ lực thầm lặng, thì thành quả họ đạt được lại càng bền vững.””
Giọng bà trở nên dịu dàng hơn khi kết thúc. “”Gia đình tôi chỉ mong hai cháu thương yêu nhau, sống hạnh phúc. Còn những chuyện khác, vật chất hay định kiến, rồi thời gian sẽ chứng minh tất cả. Cảm ơn gia đình đã chấp thuận cho hai cháu được nên duyên.””
Lời nói của Mẹ chú rể không hề đao to búa lớn, không một lời trách móc trực diện, nhưng lại như một gáo nước lạnh dội vào những gương mặt đang hớn hở của nhà gái. Mẹ vợ tương lai thoáng giật mình, nụ cười trên môi hơi cứng lại. Bố vợ tương lai chau mày suy nghĩ. Những người Họ hàng nhà gái thì xì xào nhỏ, vẻ mặt không còn hoàn toàn thoải mái như ban nãy. Họ nhìn nhau, nhìn sang Người kể chuyện, rồi lại nhìn sang Mẹ chú rể, dường như đang cố tiêu hóa ẩn ý sâu xa trong những lời nói tưởng chừng như bình thường ấy. Không khí vốn đang rôm rả bỗng chùng xuống một nhịp, những lời bàn tán về đám cưới đột ngột giảm bớt. Sự bẽ bàng, dù rất nhẹ, bắt đầu hiện lên trong ánh mắt của một vài người.”
“Không khí sau lời nói của Mẹ chú rể vẫn còn vương vấn chút ngượng ngùng, nhưng rồi mọi người nhanh chóng chuyển sang các thủ tục cuối cùng của buổi lễ ăn hỏi. Các bên trao đổi lời cảm ơn, thống nhất một số chi tiết cho đám cưới sắp tới. Người kể chuyện và gia đình bắt đầu thu xếp để ra về.
Khoảnh khắc Người kể chuyện và gia đình bước ra khỏi nhà chính, một cảnh tượng khác hẳn với lúc họ mới đặt chân tới hiện ra. Không còn những cái liếc mắt khinh khỉnh hay vẻ mặt hờ hững. Thay vào đó là những nụ cười tươi rói, những ánh mắt niềm nở. Bố vợ tương lai, người từng kịch liệt phản đối, đứng ngay cửa, tay bắt mặt mừng. Mẹ vợ tương lai, lúc đầu bĩu môi ra mặt, giờ lại nắm tay Mẹ chú rể thật chặt, nói lời cảm ơn rối rít.
“”Cảm ơn bà thông gia nhiều lắm ạ,”” Mẹ vợ tương lai nói, giọng ngọt xớt, “”Nhà trai chu đáo quá. Các con tôi chắc chắn sẽ hạnh phúc.””
Bố vợ tương lai gật gù đồng ý, vẻ mặt trịnh trọng xen lẫn vui vẻ. “”Đúng vậy, đúng vậy. Nhờ có nhà trai cả. Tôi thấy thằng rể này được đấy chứ! Khéo léo, biết lo toan cho tương lai.”” Ông vỗ vai Người kể chuyện bộp bộp, khác hẳn với vẻ mặt lạnh như tiền lúc sáng. Người kể chuyện chỉ mỉm cười, cảm thấy chút mỉa mai trong lòng.
Những người Họ hàng nhà gái cũng xúm lại. Bác họ của vợ tương lai, người từng chê bai sính lễ, giờ lại nắm tay Vợ tương lai. “”May cho cháu đấy! Nhìn nhà trai khéo léo thế này, sau này không sợ khổ đâu con ạ.”” Bà ta cười toe toét, quên hết những lời nói khó nghe ban nãy.
Cả nhà gái, từ người lớn đến người trẻ, đều nhiệt tình tiễn chân đoàn nhà trai ra tận cổng. Những lời chúc tụng, những lời hẹn ngày gặp lại vang lên không ngớt. Sự tôn trọng và niềm nở là điều rõ ràng nhất có thể cảm nhận được, lấn át hoàn toàn sự lạnh nhạt, khinh thường lúc ban đầu.
Người kể chuyện ngoái nhìn lại ngôi nhà gái đang khuất dần sau lưng. Chỉ vài tiếng đồng hồ, thái độ của cả một gia đình đã thay đổi chóng mặt. Tiền bạc và giá trị vật chất, dù chỉ là thứ được giấu kín trong tráp lễ, đã làm thay đổi hoàn toàn cách nhìn của họ về “”thằng Nghệ An”” keo kiệt, thô ráp. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến chứng minh bản thân, chứng minh rằng giá trị con người không nằm ở xuất thân hay của cải ban đầu, vẫn còn rất dài. Nhưng ít nhất, cánh cửa đã mở ra theo một cách không thể kịch tính và bất ngờ hơn.”
“Khoảnh khắc Người kể chuyện và gia đình bước ra khỏi nhà chính, một cảnh tượng khác hẳn với lúc họ mới đặt chân tới hiện ra. Không còn những cái liếc mắt khinh khỉnh hay vẻ mặt hờ hững. Thay vào đó là những nụ cười tươi rói, những ánh mắt niềm nở. Bố vợ tương lai, người từng kịch liệt phản đối, đứng ngay cửa, tay bắt mặt mừng. Mẹ vợ tương lai, lúc đầu bĩu môi ra mặt, giờ lại nắm tay Mẹ chú rể thật chặt, nói lời cảm ơn rối rít.
“”Cảm ơn bà thông gia nhiều lắm ạ,”” Mẹ vợ tương lai nói, giọng ngọt xớt, “”Nhà trai chu đáo quá. Các con tôi chắc chắn sẽ hạnh phúc.””
Bố vợ tương lai gật gù đồng ý, vẻ mặt trịnh trọng xen lẫn vui vẻ. “”Đúng vậy, đúng vậy. Nhờ có nhà trai cả. Tôi thấy thằng rể này được đấy chứ! Khéo léo, biết lo toan cho tương lai.”” Ông vỗ vai Người kể chuyện bộp bộp, khác hẳn với vẻ mặt lạnh như tiền lúc sáng. Người kể chuyện chỉ mỉm cười, cảm thấy chút mỉa mai trong lòng.
Những người Họ hàng nhà gái cũng xúm lại. Bác họ của vợ tương lai, người từng chê bai sính lễ, giờ lại nắm tay Vợ tương lai. “”May cho cháu đấy! Nhìn nhà trai khéo léo thế này, sau này không sợ khổ đâu con ạ.”” Bà ta cười toe toét, quên hết những lời nói khó nghe ban nãy.
Cả nhà gái, từ người lớn đến người trẻ, đều nhiệt tình tiễn chân đoàn nhà trai ra tận cổng. Những lời chúc tụng, những lời hẹn ngày gặp lại vang lên không ngớt. Sự tôn trọng và niềm nở là điều rõ ràng nhất có thể cảm nhận được, lấn át hoàn toàn sự lạnh nhạt, khinh thường lúc ban đầu.
Người kể chuyện ngoái nhìn lại ngôi nhà gái đang khuất dần sau lưng. Chỉ vài tiếng đồng hồ, thái độ của cả một gia đình đã thay đổi chóng mặt. Tiền bạc và giá trị vật chất, dù chỉ là thứ được giấu kín trong tráp lễ, đã làm thay đổi hoàn toàn cách nhìn của họ về “”thằng Nghệ An”” keo kiệt, thô ráp. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến chứng minh bản thân, chứng minh rằng giá trị con người không nằm ở xuất thân hay của cải ban đầu, vẫn còn rất dài. Nhưng ít nhất, cánh cửa đã mở ra theo một cách không thể kịch tính và bất ngờ hơn.
Buổi ăn hỏi đó, với những cung bậc cảm xúc lên xuống như tàu lượn siêu tốc, chính là bài học đắt giá nhất không chỉ cho nhà gái, mà còn cho những ai vẫn mang nặng định kiến về con người dựa trên xuất thân hay vẻ bề ngoài. Sính lễ không phải chỉ là vật chất đơn thuần, mà nó là lời đáp trả đanh thép, là minh chứng hùng hồn rằng người Nghệ An không chỉ có nghị lực phi thường để vươn lên từ khó khăn, mà còn hoàn toàn có khả năng tạo dựng một cuộc sống sung túc, đủ đầy bằng chính sức lao động của mình. Đó là cách Người kể chuyện và gia đình giữ gìn lòng tự trọng, không cúi đầu trước những phán xét nông cạn, và chứng minh giá trị thật sự của bản thân một cách đàng hoàng nhất. Vượt qua thử thách tưởng chừng như không thể này, con đường phía trước dẫu còn nhiều chông gai, nhưng ánh sáng của sự thấu hiểu và tôn trọng đã le lói. Câu chuyện khép lại chương kịch tính nhất, mở ra một tương lai tươi sáng và vững chắc hơn cho tình yêu của cặp đôi, một tương lai được xây đắp không phải từ tiền bạc hào nhoáng ban đầu, mà từ chính sự kiên định, tình yêu chân thành và bài học về giá trị con người được đổi bằng những giọt nước mắt và nụ cười chiến thắng.”

