Bị chồng đuổi tay trắng, cô mua vé số… cái kết gây sốc

Tôi đ;òi ly hôn vì không thể chịu nổi nữa, chồng mỉm cười gật đầu, với điều kiện: Tôi tay trắng ra đi. Anh cười khẩy nhưng tôi đồng ý ngay, Ký xong đơn ly hôn, anh ta đưa cho tôi 500 nghìn tiền đi xe, tôi liền ra tiệm vé số…..”L;y h;ôn đi.”
“Ừ, nhưng em phải ra đi tay trắng.”
Anh mỉm cười.
Tôi gật đầu. Cũng mỉm cười.
Mọi người đều nghĩ tôi thua. Nhưng họ chưa thấy lá bài tôi sắp rút…

Ngọc bước ra khỏi cổng tòa án quận 5 vào một chiều tháng Tư oi bức, tay cầm theo một xấp hồ sơ ly hôn đã ký và… năm trăm nghìn đồng chồng cũ vừa dúi vào tay cô như thể ban phát cho kẻ ăn xin.

Anh ta – Trung – từng là người cô yêu bằng cả tuổi trẻ. Người đàn ông mà cô từng tin sẽ là nơi nương tựa đến hết đời. Nhưng cũng chính anh là người đã dồn cô đến chân tường bằng những năm tháng lạnh nhạt, bạo lực tinh thần, và cuối cùng là cú chốt hạ đầy nhẫn tâm: “Tay trắng ra đi.”

Ngọc không khóc. Cô chỉ khẽ cười – nụ cười mà chính bản thân cô cũng không phân định được là đau hay nhẹ nhõm. Mười năm chung sống, tất cả những gì cô nhận lại là một tờ giấy ly hôn và năm trăm nghìn tiền “đưa tiễn”.

Không nhà. Không tiền. Không tài sản. Thậm chí đứa con gái 6 tuổi – bé Hân – cũng bị Trung giữ lại, với lý do “anh có điều kiện kinh tế tốt hơn”.

Ngọc bắt xe buýt về khu trọ cũ của một người bạn thân – Thảo – người duy nhất vẫn âm thầm đứng về phía cô trong suốt cuộc hôn nhân tàn úa ấy. Nhưng giữa đường, chiếc xe buýt dừng gần tiệm vé số nhỏ ở góc ngã tư Trần Phú – Nguyễn Duy Dương. Ngọc không hiểu vì sao lại xuống.

Cô đứng trước sạp vé, nhìn người đàn ông bán vé số ngồi lặng lẽ dưới cái ô cũ bạc màu. Một cái gì đó bên trong Ngọc thôi thúc. Có lẽ là sự tuyệt vọng muốn bám víu vào một tia hy vọng cuối cùng.

– “Chú cho cháu 5 tờ vé số. Tờ nào đẹp đẹp chút nha chú.”

Ông lão nhìn cô bằng ánh mắt hơi ngạc nhiên, rồi đưa ra một xấp vé:
– “Này, mới ra sáng nay. Con gái mà mua vé số, chắc chắn hên đó nghen.”

Ngọc cười nhạt. “Hên” là thứ xa xỉ đối với cô bấy lâu nay.

Cô không mong giàu có. Cô chỉ mong đủ tiền để bắt đầu lại – để đón con gái về, để sống một cuộc đời không phải cúi đầu trước ai.

Tối đó, Ngọc ngủ nhờ nhà Thảo. Căn phòng trọ chật hẹp nhưng ấm cúng, có tiếng người, có mùi cơm canh, có sự quan tâm thật lòng mà cô đã không cảm nhận được suốt bao năm.

Thảo là bạn học cũ cấp 3, làm công nhân may ở khu công nghiệp Tân Tạo. Cô luôn là người thẳng tính và thương bạn như ruột thịt.

– “Mày điên quá, chấp nhận điều kiện tay trắng làm gì? Phải giành quyền nuôi con chứ!” – Thảo gào lên khi nghe chuyện.

– “Tao mệt rồi. Tao biết tao không có gì trong tay. Giành thì chỉ là giành để kéo dài đau khổ.”

– “Rồi giờ mày định sao?”

Ngọc lặng im. Trong túi chỉ còn đúng… 20 nghìn.
Cô không có nghề trong tay, mới nghỉ việc kế toán nhỏ ở công ty chồng cũ từ ba tháng trước sau khi phát hiện anh ta ngoại tình với chính thư ký riêng.

Cô mở bóp, rút ra những tờ vé số còn thơm mùi mực.

– “Biết đâu mày đang ở chung phòng với tỷ phú tương lai.” – Ngọc cười trêu, nhưng trong mắt thoáng chút mơ hồ.

Thảo giật tờ vé từ tay cô:
– “Xem liền đi bà nội! Kết quả xổ số chiều nay rồi mà. Để tao tra cho!”

Thảo mở điện thoại. Cả hai cùng nhìn vào màn hình khi từng con số lướt qua.

Giải tám… không trúng.
Giải bảy… cũng không.
Giải tư… hụt nữa.
Ngọc thở dài, định cười cho qua, thì… Thảo hét lên.

– “Trúng rồi!!!” … Xem thêm tại bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bị chồng đuổi tay trắng, cô mua vé số… cái kết gây sốc

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt