Chồng kh//inh vợ là “mẹ s//ề”, xấ///u x//í, “chỗ của cô chỉ là ở góc nhà” không cho đi dự tiệc cưới, lúc đến nhà hàng thì cho//oáng vá/ng khi thấy tất cả c/úi đ/ầu chào vợ mình…
“Cô ở nhà đi, đám cưới người ta sang trọng, toàn khách sộp, cô mà đi thì… tôi ngại lắm.” Hưng nói mà chẳng nhìn vào mắt vợ. Giọng anh pha chút c/áu k/ỉnh, khó chịu. Lan – người vợ mới ngoài ba mươi – khẽ siết tay vào vạt áo. Cô nhìn xuống thân hình sau ba lần sin//h n//ở, những vết r//ạn d//a chưa kịp mờ, mái tóc buộc vội, gương mặt phờ phạc vì những đêm con quấy kh//óc.
Cô cười gượng: “Em chỉ định đi cùng anh cho vui. Chị Hằng mời cả hai vợ chồng mà…”
Hưng xua tay: “Thôi, cô nhìn lại mình đi, như n//hà qu//ê. Đi với tôi chỉ tổ làm người ta cười. Ở nhà mà trông con, tôi đi chút rồi về. Chỗ của cô là ở góc nhà chứ có phải nơi người ta trưng diện giao tiếp với toàn khách làm ăn kia đâu”. Câu nói như một nh//át d///ao. Lan quay đi, giấu nước mắt. Bao năm qua, cô đã quen với việc bị chồng coi thường: “đầ//u b//ù tóc rối”, “ở nhà ă/n bá/m”, “chẳng biết chăm sóc bản thân”. Anh đâu biết, mỗi khi đêm xuống, cô ngồi trước gương, nhìn lại chính mình – người phụ nữ từng khiến anh si mê năm nào – và chỉ thấy một cái bóng mờ mịt.
Chiều hôm đó, Hưng diện bộ vest mới, xịt nước hoa, lái ô tô sang đến nhà hàng Hoàng Gia, nơi tổ chức tiệc cưới của chị họ anh. Bước vào sảnh lộng lẫy, anh tự tin vì mình là họ hàng bên cô dâu, được ngồi bàn VIP. Đang mải trò chuyện cùng vài người bạn, Hưng chợt thấy mọi ánh mắt đổ dồn về phía cửa lớn.
Một người phụ nữ…
Xem tiếp dưới bình luận…👇👇
Một người phụ nữ sải bước vào sảnh tiệc. Lưng thẳng, đầu ngẩng cao, từng bước chân như gõ nhịp kiêu hãnh trên nền đá cẩm thạch. Chiếc đầm dạ hội màu xanh sapphire ôm sát đường cong cơ thể, không chút dấu vết của ba lần sinh nở. Mái tóc đen nhánh uốn lọn bồng bềnh, buông hờ trên vai trần. Gương mặt được trang điểm tinh tế, đôi mắt sắc sảo cùng đôi môi đỏ mọng vẽ nên một vẻ đẹp lộng lẫy đến ngộp thở. Thần thái tự tin toát ra từ mỗi cử chỉ, thu hút mọi ánh nhìn ngay lập tức.
Các vị khách VIP, những người thường ngày vẫn kiêu kỳ, giờ đây không hẹn mà cùng đứng dậy, cúi đầu chào một cách kính cẩn. Những tiếng xì xào, ngưỡng mộ vang lên khắp sảnh. Vài người bạn của Hưng cũng gật gù khen ngợi.
Hưng đang cười nói, bỗng cứng đờ người. Ly rượu trên tay anh suýt chút nữa rơi xuống. Tim anh đập thình thịch, một cảm giác choáng váng ập đến. Anh nheo mắt nhìn, cố định hình rõ hơn bóng dáng quen thuộc đến lạ lùng ấy. Ánh sáng lấp lánh từ chiếc vòng cổ kim cương và đôi hoa tai tinh xảo như chói vào mắt anh. Gương mặt ấy… ánh mắt ấy… không thể nào nhầm lẫn được.
Là Lan.
Hưng lùi lại một bước, va vào ghế. Anh lắc đầu nguầy nguậy, không tin vào mắt mình. Lan – người vợ “mẹ sề”, tóc tai bù xù, quần áo xuề xòa mà anh vừa mới khinh thường. Lan – người phụ nữ mà anh nói chỉ xứng đáng ở “góc nhà”. Đây sao có thể là Lan? Hình ảnh trước mắt anh hoàn toàn khác biệt, đẹp rực rỡ và xa cách đến mức anh cảm thấy như đang đối diện với một người xa lạ. Hai vệ sĩ cao lớn, mặc vest đen, sải bước theo sát phía sau Lan, càng làm tăng thêm vẻ uy quyền cho cô. Hưng cảm thấy cổ họng khô khốc, toàn thân lạnh toát. Mấy người bạn của Hưng quay sang nhìn anh, vẻ mặt khó hiểu.
Các vị khách VIP, những người trước đó đã đứng dậy, giờ đây đồng loạt tiến về phía Lan như bị một nam châm vô hình kéo đi. Nụ cười rạng rỡ, cúi đầu kính cẩn, họ bắt tay Lan và trao đổi vài câu đầy trọng thị. Mấy người bạn của Hưng chứng kiến cảnh tượng đó, gương mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên tột độ.
“Chào mừng tổng giám đốc Lan đã đến chung vui!” Một giọng nói trang trọng vang lên.
Đó là chủ hôn, một người đàn ông trung niên với phong thái đường bệ, vội vã dẫn theo cô dâu chú rể bước đến. Cô dâu, trong chiếc váy trắng lộng lẫy, và chú rể lịch lãm, đều lập tức cúi đầu thật sâu trước Lan, nở nụ cười tươi tắn nhưng đầy sự e dè, kính nể.
“Thật vinh dự cho gia đình chúng tôi khi có sự hiện diện của chị,” chú rể nói, giọng điệu xen lẫn ngưỡng mộ và cả chút lo lắng.
Lan nhẹ nhàng mỉm cười, ánh mắt điềm tĩnh lướt qua mọi người, như thể cảnh tượng này là hoàn toàn bình thường. Cô chỉ gật đầu đáp lễ, không nói nhiều. Hai vệ sĩ vẫn đứng sừng sững phía sau, ánh mắt sắc lạnh bao quát mọi chuyển động.
Hưng đứng sững sờ, như pho tượng. Anh thấy tất cả, nghe tất cả, nhưng não bộ hoàn toàn không thể xử lý thông tin. Toàn thân anh lạnh toát, mồ hôi túa ra trên trán. Anh lắc đầu nguầy nguậy, vô vọng cố gắng xua đi những hình ảnh đang diễn ra trước mắt. Không thể nào! Lan… vợ anh… người phụ nữ mà anh luôn coi thường, lại nhận được sự kính trọng đến vậy từ những nhân vật tai to mặt lớn nhất của buổi tiệc, thậm chí cả chủ hôn và cô dâu chú rể. Anh nhìn chằm chằm vào cô, cố tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào của người vợ cũ xuề xòa mà anh biết. Nhưng tất cả chỉ là một người phụ nữ hoàn toàn xa lạ, lộng lẫy, quyền lực và tự tin đến mức khiến anh cảm thấy mình thật nhỏ bé. Một cảm giác sợ hãi và hối hận bắt đầu len lỏi trong tâm trí Hưng, nhưng anh vẫn cố chấp cho rằng mình đang nằm mơ.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Một người bạn thì thầm hỏi Hưng, nhưng anh không thể trả lời. Miệng anh khô đắng, anh chỉ có thể nuốt khan.
Miệng Hưng khô đắng, anh chỉ có thể nuốt khan. Anh nhìn sang người bạn, ánh mắt cầu cứu trống rỗng. Bạn bè của Hưng cũng không kém phần hoang mang, họ xầm xì bàn tán nhưng không ai dám đưa ra lời giải thích.
“Kính mời Tổng giám đốc Lan an tọa tại bàn VIP số 1 ạ.” Chủ hôn cúi đầu cung kính, đưa tay chỉ về phía một chiếc bàn tròn nằm ngay trung tâm khán phòng, gần sân khấu nhất. Đây là bàn danh giá nhất, nơi thường chỉ dành cho những nhân vật có địa vị hàng đầu hoặc gia đình hai bên. Nó nằm ngay trước mắt Hưng, một vị trí mà anh thậm chí còn chưa từng mơ tới việc được ngồi vào.
Lan nhẹ nhàng gật đầu, theo bước chân của chủ hôn. Hai vệ sĩ vẫn lầm lì đi theo sau, tạo thành một lá chắn vô hình bảo vệ cô. Trên bàn VIP số 1, đã có vài gương mặt quen thuộc xuất hiện trên các bản tin thời sự. Một doanh nhân gạo cội trong lĩnh vực tài chính, một quan chức cấp cao của thành phố, và một nữ nghệ sĩ nổi tiếng. Khi Lan tiến đến, tất cả họ đều lập tức đứng dậy, nở nụ cười tươi tắn và vẫy tay chào đón cô như một người bạn thân thiết đã lâu không gặp.
“Lan, mừng em đến!” Doanh nhân tài chính Hồ Bá Nam, người nổi tiếng với sự khó tính và xa cách, lại chủ động bước đến, đưa tay ra bắt chặt tay Lan. “Đã lâu không gặp, em vẫn rạng rỡ như vậy.”
Lan mỉm cười thanh lịch, giữ vẻ điềm tĩnh. “Chào anh Nam. Rất vui được gặp anh và mọi người ở đây.”
Cô lần lượt bắt tay từng người, trao đổi những câu chuyện thân mật, tự nhiên như thể họ đã là những cộng sự, những người bạn cũ rất thân thiết. Họ cười nói rôm rả, không khí ở bàn VIP bỗng trở nên sống động hẳn lên, khác hẳn với vẻ trang trọng ban đầu. Lan, với thần thái tự tin, sang trọng, dường như trở thành trung tâm của mọi ánh nhìn, thu hút sự chú ý của tất cả những người quyền lực nhất tại buổi tiệc.
Hưng chứng kiến tất cả. Từ vị trí của mình, anh thấy Lan nâng ly rượu vang, trò chuyện thân mật với những nhân vật mà anh chỉ dám nhìn qua tivi hoặc báo chí. Họ đối xử với cô với sự kính trọng tuyệt đối, không một chút gượng gạo hay xã giao. Anh thấy họ cười, thấy họ lắng nghe Lan nói với vẻ chú ý, và thậm chí còn có vài cử chỉ thân thiết như vỗ vai, bắt tay.
Cả người Hưng bỗng lạnh toát. Trái tim anh đập thình thịch, một cảm giác hoảng loạn chưa từng có dâng trào. Anh không thể thở nổi. Hình ảnh người phụ nữ xuề xòa, luộm thuộm ở nhà, người mà anh luôn coi thường, khinh miệt, giờ đã biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là một người phụ nữ hoàn toàn khác: lộng lẫy, quyền lực, và đầy bí ẩn. Một dự cảm chẳng lành, lạnh buốt sống lưng, bắt đầu len lỏi trong tâm trí Hưng. Anh thấy sợ hãi. Rất sợ hãi. Anh biết, cuộc đời anh, từ giờ phút này, sẽ không bao giờ còn như trước nữa.
Một nỗi hoảng loạn chưa từng thấy vây lấy Hưng. Anh cảm giác như mình đang đứng chênh vênh trên một sợi chỉ mảnh, và sợi chỉ đó đang từ từ đứt lìa. Anh nuốt khan, cố gắng trấn tĩnh nhưng trái tim vẫn đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Lan – người vợ anh đã khinh rẻ, người anh luôn coi là gánh nặng – giờ đây lại đang ngự trị ở bàn VIP, được những nhân vật tai to mặt lớn vây quanh và kính nể. Chuyện này là sao?
Hưng liếc nhìn về phía bạn bè mình. Họ vẫn còn đang sững sờ, thi thoảng lại nhìn Lan bằng ánh mắt đầy nghi hoặc, rồi lại quay sang nhìn Hưng với vẻ khó hiểu. Không ai dám nói một lời nào, cả nhóm chìm trong sự ngột ngạt đến khó chịu. Hưng biết anh phải làm gì đó, phải tìm hiểu chuyện này. Anh không thể tiếp tục đứng đây như một kẻ ngu ngốc, bất lực nhìn thế giới của mình sụp đổ.
Với bước chân nặng nề, Hưng cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể. Anh lách qua vài hàng ghế, đi về phía gần khu vực bàn VIP hơn, cố tình dừng lại gần một nhóm khách đang xầm xì bàn tán. Họ là những gương mặt lạ, có vẻ là những vị khách cao cấp của buổi tiệc, không phải bạn bè của anh hay người thân của chị họ anh. Anh giả vờ như đang tìm kiếm ai đó, đưa mắt lướt qua đám đông, nhưng thực chất đôi tai anh lại căng ra, cố gắng thu vào từng lời nói.
“Ôi, nhìn cô Lan kìa, đúng là nữ tướng bất động sản có khác,” một người phụ nữ trung niên, đeo chuỗi ngọc trai lấp lánh, thì thầm với người bên cạnh. Giọng bà tràn đầy sự ngưỡng mộ.
Người đàn ông đi cùng bà gật gù tán đồng. “Đúng vậy. Nghe đâu tập đoàn của cô ấy vừa mới thắng thầu dự án khu đô thị sinh thái ở khu Tây thành phố. Quy mô lớn lắm, nghe đâu lên đến hàng ngàn tỷ đồng.”
Hưng chết sững. Anh cảm giác như có một luồng điện chạy dọc sống lưng, lạnh buốt. Bất động sản? Tập đoàn? Hàng ngàn tỷ đồng?
“Nói thật, tôi vẫn không thể tin nổi,” người phụ nữ tiếp tục, hạ thấp giọng hơn một chút, “chỉ trong vài năm mà từ con số 0, Lan lại có thể xây dựng nên một đế chế vững mạnh đến vậy. Tài thật! Ngày xưa, nghe đâu cô ấy cũng vất vả lắm, sau ly hôn thì ôm con một mình, tưởng chừng không gượng dậy nổi.”
Từng lời nói như những nhát dao đâm thẳng vào tim Hưng. Ly hôn? Ôm con một mình? Hưng run rẩy, cả người đổ mồ hôi lạnh. Anh cố gắng lắng nghe thêm.
“Quan trọng là cô ấy có tầm nhìn và quyết đoán,” một vị khách khác góp lời. “Đúng là có duyên với đất đai. Khối tài sản bây giờ phải nói là khổng lồ, không ai dám phủ nhận cả. Đến cả ông Hồ Bá Nam còn phải nể phục như vậy cơ mà.”
Hưng đứng đó, chân tay rã rời. Tai anh ù đi, không khí xung quanh dường như đặc quánh lại, chèn ép lấy lồng ngực anh. Anh cố bám víu vào chiếc bàn gần đó để không bị ngã khuỵu. Những lời thì thầm của các vị khách như một bản án nghiệt ngã, từng câu từng chữ ghim sâu vào tâm trí Hưng, vạch trần một sự thật phũ phàng đến mức anh không muốn tin. Lan, người vợ bị anh khinh thường, người mà anh nghĩ rằng sẽ chẳng thể làm nên trò trống gì nếu không có anh – lại chính là Tổng giám đốc Lan, một “nữ tướng bất động sản” quyền lực và giàu có, mà những người quyền quý nhất cũng phải kính nể.
Thế giới trước mắt Hưng bỗng chao đảo, xoay tròn. Hình ảnh Lan đang nâng ly rượu vang lấp lánh, cười nói tao nhã với những doanh nhân thành đạt, và hình ảnh người phụ nữ áo quần xộc xệch ở nhà bỗng chồng chéo lên nhau, tạo thành một cơn ác mộng sống động. Đầu óc anh trống rỗng, một cảm giác tê dại lan khắp cơ thể. Cả thế giới như sụp đổ trước mắt.
Hưng đứng đó, chân tay rã rời. Tai anh ù đi, không khí xung quanh dường như đặc quánh lại, chèn ép lấy lồng ngực anh. Anh cố bám víu vào chiếc bàn gần đó để không bị ngã khuỵu. Những lời thì thầm của các vị khách như một bản án nghiệt ngã, từng câu từng chữ ghim sâu vào tâm trí Hưng, vạch trần một sự thật phũ phàng đến mức anh không muốn tin. Lan, người vợ bị anh khinh thường, người mà anh nghĩ rằng sẽ chẳng thể làm nên trò trống gì nếu không có anh – lại chính là Tổng giám đốc Lan, một “nữ tướng bất động sản” quyền lực và giàu có, mà những người quyền quý nhất cũng phải kính nể.
Thế giới trước mắt Hưng bỗng chao đảo, xoay tròn. Hình ảnh Lan đang nâng ly rượu vang lấp lánh, cười nói tao nhã với những doanh nhân thành đạt, và hình ảnh người phụ nữ áo quần xộc xệch ở nhà bỗng chồng chéo lên nhau, tạo thành một cơn ác mộng sống động. Đầu óc anh trống rỗng, một cảm giác tê dại lan khắp cơ thể. Cả thế giới như sụp đổ trước mắt.
Đúng lúc đó, ánh đèn trong khán phòng chợt nhòa đi một chút, nhường chỗ cho một ánh sáng tập trung chiếu thẳng lên sân khấu. Tiếng MC vang lên, dõng dạc và tràn đầy năng lượng:
“Kính thưa quý vị khách quý, thưa toàn thể bà con hai họ! Để buổi tiệc của chúng ta thêm phần ý nghĩa và trang trọng, ngay sau đây, chúng tôi xin trân trọng kính mời một vị khách đặc biệt, một nữ doanh nhân tài ba và thành đạt, Tổng giám đốc tập đoàn Bất động sản Hoàng Kim – chị Lan – sẽ lên sân khấu phát biểu khai tiệc!”
Cả khán phòng bỗng xôn xao, những tiếng vỗ tay rầm rộ vang lên ngay lập tức. Hưng giật nảy mình. Anh ngẩng phắt dậy, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm về phía sân khấu. Không thể nào! Lan? Phát biểu khai tiệc?
Ngay lúc đó, từ phía bàn VIP, Lan đứng dậy. Cô mặc một chiếc đầm dạ hội màu xanh sapphire lộng lẫy, tôn lên vóc dáng thon gọn, thanh thoát đến khó tin của một người phụ nữ đã có ba con. Từng bước đi của Lan chậm rãi, vững vàng và đầy tự tin. Ánh mắt cô quét qua cả khán phòng, không một chút lúng túng hay rụt rè. Bên cạnh cô, vệ sĩ riêng của Lan khẽ cúi đầu, mở đường cho cô đi lên sân khấu.
Hưng cảm thấy một lực vô hình siết chặt lấy cổ họng. Anh nhìn Lan, nhìn người phụ nữ mà anh từng gọi là “gánh nặng”, là “cô vợ chỉ biết ăn bám”, giờ đây lại đang sải bước hiên ngang trên một sân khấu lớn, được hàng trăm ánh mắt dõi theo với sự ngưỡng mộ và kính trọng. Tim anh như ngừng đập, lồng ngực đau nhói.
Lan bước lên bục phát biểu, nhận lấy micro từ tay MC. Cô nở một nụ cười rạng rỡ, ánh mắt long lanh đầy vẻ thân thiện. Giọng nói của Lan vang lên, trầm ấm, điềm tĩnh nhưng lại mang một uy lực lạ thường, thu hút mọi sự chú ý.
“Kính thưa quý vị đại biểu, quý vị khách quý, cùng toàn thể bà con hai họ!” Lan bắt đầu, “Hôm nay, Lan cảm thấy vô cùng vinh dự và hạnh phúc khi được có mặt tại đây, chứng kiến tình yêu đẹp của đôi uyên ương. Thay mặt cho những người bạn, người thân, Lan xin được gửi lời chúc mừng chân thành và sâu sắc nhất đến cô dâu và chú rể.”
Lan dừng lại một chút, khẽ gật đầu, rồi tiếp tục với một nụ cười tươi tắn hơn: “Chúc hai em trăm năm hạnh phúc, bạc đầu giai lão, sớm có những thiên thần nhỏ đáng yêu để tổ ấm thêm trọn vẹn. Chúc cho tình yêu của hai em mãi mãi bền chặt, thủy chung, cùng nhau xây dựng một gia đình hạnh phúc, thịnh vượng.”
Những lời nói của Lan không hoa mỹ, không cầu kỳ, nhưng lại vô cùng chân thành và ấm áp, chạm đến trái tim của tất cả mọi người. Cả khán phòng vỡ òa trong tiếng vỗ tay tán thưởng không ngớt, vang dội khắp Nhà hàng Hoàng Gia. Nhiều người đứng dậy vỗ tay, gương mặt rạng rỡ, thể hiện sự kính trọng tuyệt đối dành cho người phụ nữ quyền lực nhưng đầy nhân ái này.
Hưng đứng sững sờ giữa đám đông đang vỗ tay nhiệt liệt. Tiếng vỗ tay ấy như hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt anh, khiến anh đau đớn đến tột cùng. Miệng anh đắng chát, cổ họng khô khốc. Anh cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Hình ảnh Lan tự tin phát biểu trên sân khấu, nhận được sự ngưỡng mộ từ tất cả mọi người, cứ xoáy sâu vào tâm trí Hưng, đè bẹp sự kiêu ngạo, xé nát lớp vỏ bọc tự tôn bấy lâu của anh. Anh chỉ muốn bỏ chạy, biến mất khỏi nơi này ngay lập tức. Thế nhưng, đôi chân anh như bị đóng đinh tại chỗ, bất lực chứng kiến khoảnh khắc huy hoàng của người vợ cũ.
Hưng đứng sững sờ giữa tiếng vỗ tay như sấm dậy, từng nhịp đập vào lồng ngực anh, vào sự tự tôn đã vỡ vụn. Đầu óc anh quay cuồng, một cơn choáng váng ập đến, khiến anh phải níu chặt lấy thành ghế để giữ thăng bằng. Mọi thứ xung quanh mờ đi, chỉ còn lại hình ảnh Lan rạng rỡ trên sân khấu, và những lời nói của cô như một lưỡi dao sắc lẹm cứa vào tâm can anh.
Một dòng kí ức xẹt qua tâm trí Hưng, rõ ràng đến rợn người. Sáng nay, chính anh đã buông lời miệt thị người phụ nữ ấy: “Cô nhìn lại cô đi, một người mẹ sề ba con, ăn mặc lôi thôi lếch thếch, trông có khác gì ô sin trong nhà không hả?” Anh đã ném vào mặt Lan những câu nói độc địa: “Đúng là đồ nhà quê, cả đời chỉ biết quanh quẩn xó bếp, làm sao mà sánh được với người như tôi?”. Và tàn nhẫn nhất là câu nói: “Đúng là cái loại chỉ biết ở góc nhà, chẳng bao giờ bước ra được ngoài xã hội mà làm trò trống gì!”.
Những lời đó, giờ đây, như những mũi tên độc, quay ngược lại găm thẳng vào Hưng. Anh cảm thấy một sự hổ thẹn tột cùng, một nỗi nhục nhã chưa từng có nhấn chìm anh. Từng câu từng chữ anh dành cho Lan, từng ánh mắt khinh miệt, từng cái bĩu môi đầy coi thường bỗng hiện rõ mồn một trong tâm trí, đối lập hoàn toàn với hình ảnh Lan lộng lẫy, quyền quý và được ngưỡng mộ kia. Hưng nhận ra, anh đã sai lầm đến mức nào, sai lầm khủng khiếp đến mức không thể nào vãn hồi. Anh không chỉ khinh thường Lan, mà còn khinh thường chính bản thân mình vì sự nông cạn, thiển cận đó. Cảm giác bất lực và ghê tởm chính mình dâng trào, khiến Hưng muốn độn thổ ngay tại chỗ. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, và anh cảm thấy mình như một kẻ ăn mày thảm hại đang đứng giữa một bữa tiệc của giới thượng lưu.
Tiếng vỗ tay cuối cùng cũng dần lắng xuống, nhưng dư âm của nó vẫn rung lên trong lồng ngực Hưng, một thứ âm thanh chói tai đầy mỉa mai. Lan mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười chuyên nghiệp và xa cách, cúi đầu chào các vị khách VIP rồi bước xuống khỏi sân khấu, thân hình lộng lẫy trong bộ đầm sang trọng. Mỗi bước chân của Lan đều như một nhát dao sắc lẹm cứa vào lòng tự tôn của Hưng, kéo theo những ánh nhìn ngưỡng mộ và những lời thì thầm xuýt xoa của mọi người. Vệ sĩ của Lan lặng lẽ bước theo sau, tạo thành một vòng bảo vệ vô hình, càng khiến Lan trở nên bất khả xâm phạm và xa vời.
Lan bắt đầu di chuyển qua các bàn tiệc, chào hỏi xã giao một vài vị khách quan trọng. Hưng đứng sững sờ, mắt dõi theo từng cử động của Lan, một nỗi đau âm ỉ trỗi dậy trong lồng ngực. Anh ước gì có thể biến mất khỏi đây, khỏi tầm mắt của mọi người, khỏi cái hiện thực nghiệt ngã mà Lan đang phơi bày. Bỗng nhiên, bước chân của Lan vô tình lướt qua khu vực bàn của Hưng. Ánh mắt của Hưng như bị nam châm hút chặt vào bóng hình Lan, đầy hổ thẹn và một tia hy vọng mong manh.
Đúng lúc đó, Lan khẽ quay đầu, ánh mắt cô lướt qua chỗ Hưng đang đứng, không một chút dừng lại, không một gợn sóng cảm xúc. Đôi mắt Lan trong veo, lạnh lẽo, như thể đang nhìn một bức tường vô tri hoặc một người xa lạ đi ngang qua đường, không hề có chút dấu vết nhận biết hay hoài niệm nào về người đàn ông đã từng là chồng mình. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Hưng cảm thấy một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng, xuyên thẳng qua tim anh. Trái tim Hưng đau nhói, không phải vì sự căm ghét hay phẫn nộ, mà là một sự đau đớn tột cùng đến từ sự thờ ơ tuyệt đối. Lan không hận anh, Lan thậm chí còn không coi anh là một phần đáng để bận tâm trong ký ức. Anh như một con ma không hình hài, một bóng vật vô nghĩa trong thế giới của Lan. Cảm giác bị xóa sổ hoàn toàn ấy còn đáng sợ và nhục nhã hơn bất cứ lời sỉ vả nào. Lan tiếp tục bước đi, nhẹ nhàng, tự tin, để lại Hưng chìm trong cơn băng giá của sự lãng quên.
Hưng đứng sững sờ, cơn băng giá từ ánh mắt Lan như xuyên thẳng vào tim anh. Cảm giác bị xóa sổ hoàn toàn còn nhục nhã hơn bất cứ lời sỉ vả nào. Anh nhìn theo bóng Lan đang dần khuất sau lưng các vị khách VIP, lòng tự tôn tan nát dưới chân. Nhưng rồi, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong đầu Hưng. Anh không thể cứ thế mà nhìn Lan rời đi, để mọi thứ kết thúc trong sự lãng quên tột cùng này.
Hưng hít một hơi thật sâu, nuốt khan sự kiêu ngạo đang nghẹn ứ trong cổ họng. Gạt bỏ sĩ diện đang bầm dập, anh siết chặt hai bàn tay, quyết tâm phải làm gì đó. Xung quanh, những người bạn của Hưng bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt dò xét, nhưng Hưng không còn bận tâm. Anh nhìn chằm chằm vào Lan, người phụ nữ đã từng là của anh, giờ đây xa cách như một vì sao.
Hưng bắt đầu di chuyển, cố gắng len lỏi qua đám đông khách đang tản mác. Mỗi bước chân đều nặng nề, như thể anh đang bơi ngược dòng giữa những lời trầm trồ và ánh mắt ngưỡng mộ dành cho Lan. Anh thấy vệ sĩ của Lan vẫn đi theo sát, tạo thành một bức tường bất khả xâm phạm. Hưng phải cố gắng hơn nữa. Anh xô nhẹ vài người, lí nhí xin lỗi rồi tiếp tục tiến lên, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán. Cuối cùng, anh cũng đến đủ gần Lan, chỉ còn cách cô vài bước chân.
Lan đang mỉm cười xã giao với một vị khách VIP, phong thái ung dung, chuyên nghiệp, hoàn toàn không hay biết có một con người đang vật lộn để đến gần cô. Hưng thấy cổ họng mình khô rát, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh vươn tay, khẽ chạm vào cánh tay Lan.
Ngay lập tức, vệ sĩ của Lan xoay người, ánh mắt sắc lạnh như dao nhìn thẳng vào Hưng, cánh tay rắn chắc chặn giữa anh và Lan. Hưng lùi lại một bước, cảm thấy như bị dội một gáo nước lạnh. Anh không bỏ cuộc. Lan vừa quay đầu lại sau khi cảm nhận được sự va chạm và hành động của vệ sĩ. Ánh mắt cô lướt qua Hưng, vẫn trống rỗng, không một chút cảm xúc.
Hưng cố gắng nói, giọng anh run run, khản đặc: “Lan… em…”
Hưng cố gắng nói, giọng anh run run, khản đặc: “Lan… em…”
Chưa kịp dứt lời, người Vệ sĩ của Lan đã nhẹ nhàng đặt bàn tay rắn chắc lên vai Hưng, lực vừa đủ để ngăn anh lại mà không gây ồn ào. Ánh mắt anh ta sắc lẹm, nhưng giọng nói lại vô cùng lịch sự, chuẩn mực, đủ để những người xung quanh nghe thấy rõ ràng.
“Thưa ông,” người vệ sĩ điềm tĩnh nói, nhưng ánh mắt kiên quyết không lay chuyển. “Xin lỗi nhưng bà Lan đang có cuộc nói chuyện quan trọng, không tiện làm phiền.”
Vệ sĩ khẽ nghiêng người, tạo thành một bức tường vững chắc giữa Hưng và Lan.
Lan, lúc này đã quay lại, ánh mắt cô lướt qua Hưng một lần nữa. Không một chút cảm xúc, không một tia nhận ra, như thể anh chỉ là một vị khách lạ mặt vô tình lướt qua cô. Sau cái liếc mắt lạnh băng ấy, Lan lập tức quay đầu, mỉm cười rạng rỡ với vị khách VIP đang trò chuyện cùng mình. Cô tiếp tục câu chuyện dang dở một cách tự nhiên, phong thái tự tin và chuyên nghiệp đến lạ lùng, hoàn toàn như không hề quen biết Hưng, người chồng cũ của cô.
Trái tim Hưng như bị bóp nghẹt, rồi tan nát. Anh đứng sững sờ, cảm thấy như bị tát một cái thật mạnh vào mặt giữa bao người. Sự từ chối phũ phàng, công khai và lạnh lùng của Lan còn đau đớn hơn ngàn lời sỉ vả. Anh cảm thấy nhục nhã vô cùng, gương mặt nóng bừng, tai ù đi. Xung quanh, những người bạn của Hưng đã ngừng xì xào, thay vào đó là những ánh mắt ái ngại, thậm chí có chút thương hại, xen lẫn sự tò mò. Hưng biết, từ giờ trở đi, câu chuyện về việc anh bị vợ cũ từ chối ngay giữa tiệc cưới sang trọng sẽ là chủ đề nóng hổi trong giới của họ.
Hưng lảo đảo lùi lại. Anh không biết mình đã làm thế nào để trở về bàn tiệc của mình. Anh ngồi sụp xuống ghế, cảm thấy như toàn bộ không khí trong Nhà hàng Hoàng Gia đang chĩa mũi dùi vào mình. Những ánh mắt tò mò, ái ngại của bạn bè anh như những vết dao cứa vào lòng tự trọng của Hưng. Anh cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng đôi tai anh vẫn ù đi, và sự lạnh lùng của Lan cứ văng vẳng trong đầu.
Một vị khách lớn tuổi, tóc đã điểm bạc, ngồi xuống chiếc ghế trống ngay cạnh Hưng. Bà khẽ thở dài, ánh mắt dõi theo Lan, người đang tự tin trò chuyện ở khu vực bàn VIP.
VỊ KHÁCH
(Nói nhỏ với người bạn ngồi đối diện, nhưng đủ để Hưng nghe rõ)
Nhìn cô Lan bây giờ mà không khỏi ngỡ ngàng, bà nhỉ? Ai mà tin được, cách đây vài năm, cô ấy còn là người phụ nữ bị chồng ghẻ lạnh, coi thường đến mức không ai muốn nhìn mặt.
Hưng giật mình, ngẩng phắt lên. Ông ta đang nói về Lan. Mỗi lời nói của vị khách như một nhát đâm vào lòng anh.
VỊ KHÁCH
Tôi nhớ hồi đó, cô ấy luôn quần áo cũ kỹ, chỉ quanh quẩn ở nhà lo cho ba đứa con, thân hình sau sinh nở cũng không được như xưa. Chồng thì… suốt ngày chê bai, xem thường vợ, coi cô ấy như một cái bóng trong nhà. Khổ thân cô ấy biết bao.
Hưng nuốt khan. Cổ họng anh nghẹn ứ.
VỊ KHÁCH
(Lắc đầu, vẻ cảm thán)
Vậy mà, không ai ngờ được, trong cái góc nhà ấy, cô ấy đã âm thầm vay mượn khắp nơi, vay từ bạn bè, người thân, rồi tự mình gầy dựng sự nghiệp kinh doanh. Từng bước một, Lan gây dựng từ hai bàn tay trắng, từ những ý tưởng mà chẳng ai tin. Ai cũng nghĩ cô ấy không làm được, sẽ thất bại thảm hại.
Hưng bắt đầu cảm thấy lạnh sống lưng. Anh chưa từng biết về bất kỳ khoản vay mượn hay nỗ lực kinh doanh nào của Lan.
VỊ KHÁCH
Và rồi… chỉ trong vài năm ngắn ngủi, Lan đã trở thành Tổng giám đốc điều hành của một tập đoàn bất động sản lớn mạnh. Tiếng tăm lừng lẫy, tài sản bạc tỷ. Người người kính trọng, ai ai cũng phải nể phục. Quả là một câu chuyện cổ tích có thật.
Vị khách nhìn thẳng vào Hưng, đôi mắt bà như xuyên thấu tâm can anh, dù Hưng không hiểu vì sao.
VỊ KHÁCH
Tôi từng chứng kiến cô ấy nỗ lực từng ngày. Cô ấy chịu đựng sự khinh thường, sự ghẻ lạnh… biến tất cả thành động lực. Đúng là “chim sa cá lượn” ngày xưa, giờ đã là phượng hoàng bay cao, sải cánh giữa trời.
Hưng sững sờ. Toàn bộ câu chuyện về Lan, về những năm tháng cô sống trong sự khinh miệt của anh, về sự im lặng và nỗ lực phi thường của cô, ập đến như một cơn bão. Anh bỗng thấy mọi mảnh ghép về con người Lan bây giờ, về sự tự tin, quyền lực của cô, đều khớp với câu chuyện vừa rồi. Anh đã nhìn thấy một Lan yếu đuối, mờ nhạt, và không bao giờ nghĩ rằng ẩn sâu bên trong cô là một ý chí sắt đá, một khát khao vươn lên mãnh liệt. Anh đã bỏ lỡ tất cả.
Anh nhìn về phía Lan, giờ đây không còn là người phụ nữ yếu đuối anh từng chà đạp, mà là một nữ cường nhân rạng rỡ, quyền lực, đứng giữa vòng vây của những vị khách VIP, tự tin tỏa sáng. Một sự thật phũ phàng và đau đớn ập đến, khiến Hưng như bị rút cạn toàn bộ sức lực. Anh đã bỏ lỡ một kho báu, một viên kim cương mà anh từng coi là sỏi đá vô giá trị.
Hưng vẫn không thể tin vào tai mình. Lan. Người phụ nữ anh từng khinh miệt, chà đạp, giờ lại là Tổng giám đốc lừng lẫy, người mà tất cả mọi người tại đây đều nể trọng. Anh nhìn Lan, cơ thể như bị đóng băng, mọi giác quan đều dồn nén vào một nỗi hối hận và chua chát tột cùng.
Đột nhiên, một tiếng khẽ huých tay vang lên từ phía đối diện bàn tiệc của Hưng.
Một người bạn của Hưng, tên Nam, thì thầm với người ngồi cạnh.
NAM
(Nói nhỏ, nhưng đủ để Hưng nghe thấy)
Này, mày nhìn xem. Có phải Lan không? Vợ cũ của thằng Hưng ấy!
Người bạn kia, tên Minh, nheo mắt nhìn về phía bàn VIP, nơi Lan đang đứng.
MINH
(Tròn mắt ngạc nhiên)
Đúng là Lan rồi! Trời đất ơi, nhìn cô ta bây giờ xem… Khác một trời một vực! Sao lại có thể thay đổi đến thế chứ?
Những lời thì thầm nhanh chóng lan truyền giữa nhóm bạn của Hưng. Những ánh mắt dò xét, rồi ngạc nhiên, rồi cười cợt, bắt đầu đổ dồn về phía Lan, rồi lại quay sang Hưng. Hưng cảm thấy sống lưng lạnh toát, nhưng anh không dám ngẩng đầu lên.
MINH
(Lắc đầu, vẻ mỉa mai, liếc nhìn Hưng)
Còn nhớ hồi xưa không? Thằng Hưng cứ chê bai, coi thường vợ cũ ra mặt. Gọi cô ta là “ô-sin”, là “bám váy chồng”. Ai mà ngờ được, cô “ô-sin” đó giờ lại là Tổng giám đốc quyền lực, giàu có đến mức này.
NAM
(Cười khúc khích)
Đúng là mắt chó nhìn người! Bỏ vàng lấy đất. Đúng là ngu không thể tả. Ngày nào cũng rên rỉ cô ta chỉ biết ăn bám, chỉ biết xài tiền của anh ta. Giờ thì sao? Ai mới là người có tiền đây?
Một người bạn khác, tên Phong, cũng chen vào, giọng điệu đầy khinh miệt, nhưng hướng về Hưng.
PHONG
(Giả vờ tiếc nuối)
Đáng đời cho thằng Hưng! Bỏ rơi một người vợ tài giỏi, nhan sắc cũng thăng hạng thế kia. Ngày xưa cứ vênh váo, chê vợ béo ú, không biết làm đẹp. Giờ thì… ôi thôi, nhìn xem Lan kia kìa, bao nhiêu người đàn ông muốn có cô ấy không được.
Hưng cứng người. Mỗi lời nói của bạn bè như một mũi kim đâm thẳng vào tim anh, không chỉ vì sự thật về Lan, mà còn vì chính thái độ chế nhạo, khinh bỉ của họ. Họ không chỉ cười nhạo Lan, mà còn cười nhạo anh, cười nhạo sự ngu xuẩn của anh khi đã bỏ rơi “viên kim cương” mà anh từng coi là sỏi đá.
NAM
(Vẫn tiếp tục cười, giọng to hơn một chút)
Này Hưng, mày có thấy hối hận không? Ngày xưa mày còn bảo cô ta chỉ là thứ bỏ đi, không có mày thì cô ta chẳng sống nổi. Giờ thì ai mới là người bỏ đi đây? Chắc giờ cô ta quên mày là ai rồi!
Cả nhóm bạn của Hưng cùng phá ra cười. Tiếng cười của họ không hề nhỏ, nó vang vọng trong không gian nhà hàng, như thể cố tình muốn Hưng nghe rõ từng lời. Hưng cảm thấy mặt mình nóng ran, tai ù đi, và dạ dày thì quặn thắt. Anh ước gì mình có thể biến mất ngay lập tức, tan biến vào hư không, không phải đối mặt với những ánh mắt khinh miệt và những tiếng cười nhạo đầy mỉa mai này. Anh không còn dám ngẩng đầu lên, chỉ muốn chui xuống gầm bàn để thoát khỏi sự trêu chọc và xấu hổ tột độ đang bao trùm lấy anh.
Hưng cảm thấy một luồng máu nóng xộc thẳng lên não, rồi lại lạnh toát. Mấy lời nói mỉa mai cuối cùng của Nam như một nhát dao chí mạng, xé toạc lớp vỏ bọc sĩ diện cuối cùng của anh. Anh không thể thở nổi, không thể ngồi yên thêm một giây phút nào nữa dưới những cái nhìn soi mói và tiếng cười khinh bỉ của đám bạn, của những người xung quanh. Cả nhà hàng giờ đây dường như chỉ có tiếng cười nhạo anh.
Hưng siết chặt tay dưới gầm bàn, cố gắng giữ cho mình bình tĩnh nhất có thể. Anh không muốn có bất kỳ hành động bột phát nào khiến mình càng trở thành trò cười. Từ từ, Hưng khẽ đẩy ghế lùi lại, tiếng động nhỏ đến mức gần như không ai để ý trong tiếng ồn ào của tiệc cưới. Anh cúi gằm mặt, lách qua khoảng trống giữa bàn tiệc và lối đi, cố gắng di chuyển một cách vô hình nhất có thể.
Bước chân anh nặng trĩu, mỗi bước đi như đang bị hàng trăm ánh mắt vô hình xiên thẳng vào lưng. Hưng cảm thấy mình nhỏ bé, vô dụng hơn bao giờ hết. Anh đi thẳng ra cửa, không quay đầu lại một lần nào. Khi cánh cửa lớn của Nhà hàng Hoàng Gia đóng sập lại phía sau, Hưng mới dám thở phào nhẹ nhõm, nhưng lồng ngực vẫn còn quặn thắt vì hổ thẹn.
Anh nhanh chóng bước về phía bãi đỗ xe VIP, nơi chiếc ô tô sang trọng của anh đang đỗ. Anh mở cửa xe, ngồi phịch xuống ghế lái, cảm giác như trút được một gánh nặng. Nhưng sâu thẳm bên trong, nỗi nhục nhã và sự ân hận vẫn như một tảng đá đè nặng. Hưng nổ máy, tiếng động cơ gầm nhẹ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Anh đưa tay siết chặt vô lăng, ánh mắt vô hồn nhìn thẳng về phía trước.
Chiếc xe lăn bánh, rời khỏi bãi đỗ, lao vun vút trên con đường nhựa quen thuộc. Hưng lái xe trong vô thức, tốc độ ngày càng tăng lên. Những hình ảnh về Lan, về sự lột xác ngoạn mục của cô, về những lời khinh bỉ của bạn bè, cứ quay mòng mòng trong đầu anh. Anh nhớ lại những ngày tháng cũ, khi Lan còn là một người vợ cam chịu, lầm lũi trong nhà anh, bị anh đối xử như một người giúp việc. Anh đã từng buông những lời cay độc, coi thường cô không ra gì.
Hưng rít lên một tiếng, đấm mạnh vào vô lăng. Anh đã ngu xuẩn đến nhường nào? Anh đã vứt bỏ viên kim cương quý giá để chạy theo những thứ phù phiếm. Giờ đây, chính anh mới là kẻ thảm hại, là kẻ bị cười nhạo. Nỗi ân hận giày vò, cào xé tâm can Hưng không ngừng. Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, sửa chữa mọi lỗi lầm. Nhưng tất cả đã quá muộn. Chiếc xe cứ thế lao đi trong màn đêm, mang theo một Hưng đầy đau khổ và tuyệt vọng.
Chiếc xe của Hưng rít lên một tiếng phanh gấp khi anh bất ngờ dừng lại trước cổng nhà. Anh vội vã xuống xe, lao vào mở cửa. Ánh đèn đường hắt hiu rọi vào khoảng sân vắng lặng, không một bóng người. Căn nhà tối om, không một ánh đèn nào chào đón anh. Hưng bước vào, tiếng giày da khô khốc vọng lại trong không gian tĩnh mịch. Anh không bật đèn, cứ thế bước đi trong bóng tối, cảm giác như có một bàn tay vô hình đang siết chặt lồng ngực mình.
Căn nhà vốn luôn ồn ào tiếng cười nói của ba đứa trẻ, tiếng lạch cạch của Lan trong bếp, giờ đây lại im lặng đến đáng sợ. Mùi thức ăn quen thuộc không còn, thay vào đó là mùi ẩm mốc, lạnh lẽo. Anh đi qua phòng khách, nơi thường ngổn ngang đồ chơi của con, giờ trống trơn. Bàn ăn lạnh ngắt, không còn hình bóng Lan chuẩn bị bữa tối. Mỗi bước chân của anh đều tạo ra tiếng vang vọng, như lời nhắc nhở về sự trống rỗng bao trùm.
Hưng dừng lại ở góc nhà, nơi sáng nay anh đã buông lời cay độc, nói đó là “chỗ của cô” với Lan. “Góc nhà” ấy, vốn dĩ là nơi Lan thường ngồi lặng lẽ đọc sách hoặc làm việc sau khi lo xong mọi chuyện cho gia đình, nay cũng trống hoác. Cái ghế nhỏ vẫn còn đó, nhưng không có ai ngồi, không có hơi ấm nào còn vương lại.
Anh đưa tay chạm vào bức tường lạnh lẽo, một cảm giác cô độc tột cùng ập đến. Lan và các con đã không còn ở đây nữa. Không còn tiếng Lan cằn nhằn về mớ đồ chơi bừa bãi, không còn tiếng con trẻ gọi “Ba ơi!” khi anh đi làm về, không còn hơi ấm của một gia đình. Tất cả đã tan biến. Hưng gục xuống, hai tay ôm mặt, đôi vai run rẩy. Nỗi ân hận, nỗi cô đơn, và sự mất mát bỗng chốc trở thành một gánh nặng khổng lồ đè nén anh. Căn nhà này, từng là nơi anh tự hào sở hữu, giờ đây chỉ là một nấm mồ chôn vùi hạnh phúc của chính anh. Sự im lặng đáng sợ nuốt chửng lấy Hưng, để lại anh một mình trong bóng tối vô vọng.
Trong căn nhà lạnh lẽo, Hưng run rẩy rút điện thoại ra. Màn hình điện thoại phản chiếu khuôn mặt anh hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu. Bàn tay anh lướt vội trên danh bạ, tìm số của Lan. Anh nhấn gọi, âm thanh chuông điện thoại đổ dồn dập trong không gian tĩnh mịch, mỗi tiếng chuông như một nhát dao đâm vào lồng ngực anh.
Hưng nín thở lắng nghe, nhưng chỉ có tiếng tút dài rồi chuyển sang hộp thư thoại. “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng để lại lời nhắn sau tiếng bíp.” Giọng nói tự động lạnh lùng vang lên, xé toạc chút hy vọng cuối cùng của anh.
Anh cúp máy, rồi lại gọi, gọi liên tục, như một người bị nhấn chìm dưới nước đang cố gắng ngoi lên tìm hơi thở. Năm cuộc, mười cuộc, mỗi lần đều chỉ là tiếng tút dài và hộp thư thoại vô cảm. Hưng thề đã nghe thấy tim mình vỡ vụn theo từng tiếng đổ chuông vô vọng ấy.
Tuyệt vọng, anh chuyển sang nhắn tin. Ngón tay anh gõ loạn xạ trên bàn phím, từng dòng chữ hiện lên gấp gáp, đầy sự hối lỗi và van nài.
“Lan, anh xin lỗi! Xin em, hãy nghe máy đi em!”
“Anh biết anh sai rồi, anh sai thật rồi! Cho anh một cơ hội giải thích đi Lan!”
“Em và các con đang ở đâu? Sao em lại rời đi mà không nói một lời?”
“Anh cầu xin em, đừng im lặng như thế này. Anh không chịu nổi đâu!”
“Anh yêu em, anh cần em… chúng ta cần phải nói chuyện!”
Anh gửi đi hàng loạt tin nhắn, mỗi tin là một tiếng kêu gào từ sâu thẳm tâm can. Hưng dán mắt vào màn hình, chờ đợi một chấm xanh hiện lên, một dấu “đã xem”, hay bất cứ dấu hiệu nhỏ nhoi nào cho thấy Lan đã nhận được tin nhắn của anh. Nhưng chỉ có sự im lặng đáng sợ. Không một phản hồi, không một dấu hiệu, chỉ là màn hình điện thoại tĩnh lặng một cách tàn nhẫn.
Nỗi tuyệt vọng dâng trào, Hưng gục đầu xuống. Chiếc điện thoại tuột khỏi tay anh, rơi xuống sàn nhà đá hoa lạnh ngắt. Tiếng va chạm nhỏ nhoi của kim loại và kính thủy tinh nghe như tiếng xương cốt của anh đang vỡ vụn. Anh không thể thở nổi. Cả thế giới như sụp đổ quanh anh, và anh chỉ còn lại một mình trong căn nhà trống rỗng, đối mặt với sự im lặng lạnh lẽo của Lan – sự im lặng đã nói lên tất cả. Anh cảm thấy bất lực, bị bỏ lại hoàn toàn trong nỗi cô đơn và hối hận tột cùng.
Vài ngày sau, nỗi tuyệt vọng thôi thúc Hưng hành động. Anh tìm địa chỉ văn phòng của Lan. Tòa nhà chọc trời vươn cao, biểu tượng cho quyền lực và sự thành công, khiến Hưng cảm thấy mình nhỏ bé lạ thường. Anh bước vào sảnh lớn, hỏi lễ tân về Tổng giám đốc Lan.
Cô lễ tân trẻ tuổi, ăn mặc lịch sự, nhìn Hưng với ánh mắt dò xét.
“Xin lỗi anh, anh đã có lịch hẹn trước chưa ạ?”
Hưng lắc đầu, giọng khẩn khoản.
“Chưa. Nhưng tôi là Hưng, chồng cô ấy. Tôi cần gặp cô ấy gấp.”
Lễ tân nhíu mày, có vẻ đã nghe qua tên Hưng nhưng không nói ra. Cô gọi điện lên. Sau vài phút trao đổi, cô quay sang Hưng.
“Tổng giám đốc Lan đang có cuộc họp quan trọng. Cô ấy không thể gặp anh bây giờ.”
Hưng không chấp nhận. Anh đã mất quá nhiều.
“Tôi sẽ đợi. Đợi bao lâu cũng được.”
Anh ngồi xuống ghế sảnh chờ, đôi mắt dán chặt vào thang máy, hy vọng từng giây sẽ thấy bóng dáng Lan. Đồng hồ trôi qua chậm chạp, như kéo dài sự dày vò của Hưng. Một giờ, hai giờ, rồi ba giờ. Hưng nhìn những nhân viên khác ra vào, những khuôn mặt bận rộn không ngừng, nhưng Lan vẫn bặt tăm.
Bụng Hưng đói cồn cào, cổ họng khô rát, nhưng anh không dám rời đi. Anh sợ chỉ cần anh đi một phút, Lan sẽ xuất hiện rồi biến mất. Anh đã từng là người chủ động, người Lan phải đợi chờ. Giờ đây, mọi thứ đảo ngược. Cơn hối hận và sự tủi hổ cứ thế dâng lên, nhấn chìm anh.
Mãi đến chiều muộn, khi ánh nắng vàng nhạt xiên qua cửa kính, Lan mới xuất hiện từ thang máy cùng hai vệ sĩ. Vẻ ngoài của Lan vẫn sang trọng, quý phái như ngày ở tiệc cưới, nhưng thêm phần lạnh lùng và cứng rắn. Cô không nhìn Hưng ngay, bước đi thẳng thắn về phía cửa chính.
Hưng bật dậy, lao tới chặn đường Lan.
“Lan! Em, em cuối cùng cũng chịu gặp anh!”
Hai vệ sĩ của Lan lập tức bước lên chắn giữa Hưng và Lan, ánh mắt cảnh giác. Lan dừng lại, ánh mắt cô không còn sự ấm áp hay giận hờn, chỉ còn sự thờ ơ lạnh lẽo.
Lan nhìn Hưng từ đầu đến chân, như thể anh là một người xa lạ vừa bước ra từ một thế giới khác. Giọng Lan bình thản, không một chút cảm xúc.
“Anh Hưng, tôi nghĩ chúng ta không còn gì để nói. Nếu anh đến đây để làm phiền tôi, làm ơn rời đi.”
Hưng choáng váng trước sự lạnh nhạt này.
“Không, Lan, không phải vậy! Anh xin em, chúng ta cần phải nói chuyện. Em và các con đang ở đâu? Tại sao em lại rời đi mà không nói một lời?”
Nước mắt Hưng bắt đầu lăn dài trên má. Anh cố gắng với lấy tay Lan nhưng vệ sĩ đã chặn lại.
Lan thở dài, một tiếng thở nhẹ nhưng đầy sự mệt mỏi và chán ghét.
“Về việc các con, anh không cần phải lo. Các con đang ở với tôi, chúng rất ổn. Còn về việc chúng ta…”
Lan đưa một phong bì trắng, dày cộp ra hiệu cho vệ sĩ đưa cho Hưng.
“Đây là đơn ly hôn và bản thảo thỏa thuận về quyền nuôi con. Tôi muốn anh ký. Tôi sẽ không đòi hỏi tài sản của anh, chỉ muốn các con ở với tôi và anh có trách nhiệm chu cấp đúng như luật định.”
Hưng cảm thấy như sét đánh ngang tai. Anh không dám tin vào những gì mình vừa nghe.
“Ly hôn? Quyền nuôi con? Lan, em đang nói gì vậy? Không, anh không chấp nhận! Em không thể làm vậy với anh! Anh xin lỗi, anh biết anh đã sai. Anh sẽ thay đổi, anh hứa mà! Chúng ta hãy bắt đầu lại, vì các con!”
Lan nhìn thẳng vào mắt Hưng, không một chút dao động.
“Anh Hưng, mọi thứ đã quá muộn rồi. Nhiều năm qua, tôi đã cho anh quá nhiều cơ hội. Anh đã tự tay phá hủy mọi thứ. Tôi không còn yêu anh, và cũng không còn tin tưởng anh nữa. Ly hôn là cách tốt nhất cho tất cả chúng ta, đặc biệt là các con.”
Giọng Lan kiên quyết, mỗi từ như một nhát dao găm thẳng vào tim Hưng.
Hưng lùi lại một bước, toàn thân run rẩy. Anh nhìn phong bì trong tay, nhìn Lan rồi nhìn hai vệ sĩ cao lớn. Giờ đây, anh chỉ là một kẻ đáng thương, tuyệt vọng. Anh đã mất Lan, mất gia đình, mất tất cả. Anh nhận ra, lời xin lỗi của anh giờ đây đã không còn bất kỳ giá trị nào. Ánh mắt Lan đã nói lên tất cả: cô đã hoàn toàn buông bỏ.
Nước mắt Hưng tuôn trào, nghẹn ngào. Anh chỉ biết gục xuống, cảm thấy thế giới xung quanh mình sụp đổ hoàn toàn. Lan không nói thêm lời nào, quay lưng bước đi, bóng dáng cô khuất dần sau cánh cửa, bỏ lại Hưng một mình trong nỗi đau đớn tột cùng và sự hối hận không lối thoát. Anh đã mất tất cả, và đây là cái giá anh phải trả cho sự kiêu ngạo của mình.
Nước mắt Hưng tuôn trào, nghẹn ngào. Anh chỉ biết gục xuống, cảm thấy thế giới xung quanh mình sụp đổ hoàn toàn. Lan không nói thêm lời nào, quay lưng bước đi, bóng dáng cô khuất dần sau cánh cửa, bỏ lại Hưng một mình trong nỗi đau đớn tột cùng và sự hối hận không lối thoát. Anh đã mất tất cả, và đây là cái giá anh phải trả cho sự kiêu ngạo của mình.
Lan, đã quay lưng bước đi được vài bước, chợt khựng lại. Một tiếng thở dài rất khẽ thoát ra từ đôi môi của cô, như thể một tảng đá nặng nề vừa được buông bỏ. Cô không quay hẳn người lại, chỉ nghiêng đầu một chút, ánh mắt lạnh lùng quét qua dáng vẻ thảm hại của Hưng đang quỳ gối dưới sàn. Giọng Lan cất lên, bình thản và dứt khoát, không còn chút rung động nào của quá khứ.
“Anh Hưng, anh đã từng nói ‘chỗ của em là ở góc nhà’, nơi em chẳng có tiếng nói, chẳng có quyền gì. Giờ đây, anh nhìn xem. Em có một căn phòng của riêng mình, một đế chế do chính tay em xây dựng. Nhưng còn anh, giờ đây, anh lại không có chỗ nào trong cuộc đời của mẹ con em nữa rồi.”
Lời nói của Lan như một lưỡi dao sắc lạnh găm thẳng vào tim Hưng. Anh sững sờ, ngẩng mặt lên nhìn bóng lưng Lan, đôi mắt đờ đẫn không tin nổi vào những gì mình vừa nghe. Anh cảm nhận rõ rệt từng từ của cô, từng câu nói như xát muối vào vết thương lòng đang rỉ máu. Cái “góc nhà” năm xưa, nơi anh từng giam hãm cuộc đời Lan, giờ đây đã trở thành lời nguyền cho chính anh. Anh nhận ra rằng, sự hối hận của anh đã đến quá muộn màng, quá vô vọng. Cuộc đời anh đã thay đổi hoàn toàn, tan nát vì chính sự kiêu ngạo, sự khinh thường mà anh đã gieo rắc. Anh gục hẳn xuống, tay vò nát phong bì ly hôn, nỗi đau đớn và hối hận nuốt chửng toàn bộ tâm hồn anh.
Lan không đợi Hưng phản ứng. Cô không ngoảnh lại dù chỉ một lần, tiếp tục bước đi, bóng dáng cao quý dần khuất hẳn sau cánh cửa văn phòng, mang theo tất cả những gì còn sót lại của quá khứ. Hai vệ sĩ theo sát, che chắn cô khỏi mọi ánh mắt tò mò. Hưng vẫn nằm đó, một mình giữa sảnh chờ trống trải, nước mắt cạn khô, chỉ còn lại sự trống rỗng và hối tiếc.
Ngày tháng trôi qua, cuộc đời Lan dần tìm về sự bình yên. Cô và các con chuyển đến một căn hộ rộng rãi, ấm cúng hơn, nơi không còn bóng dáng của những ký ức đau buồn. Các con cô lớn lên trong tình yêu thương trọn vẹn của mẹ, chúng thông minh, ngoan ngoãn và tràn đầy niềm vui. Lan dành thời gian cho công việc, phát triển sự nghiệp ngày càng vững chắc. Cô không còn phải chứng minh giá trị của mình cho bất kỳ ai. Mỗi sáng thức dậy, nhìn ngắm các con, nhìn ra khung cảnh thành phố từ cửa sổ văn phòng, Lan cảm thấy một sự thanh thản sâu sắc. Cô đã tìm thấy hạnh phúc đích thực, một hạnh phúc tự thân, không phụ thuộc vào đàn ông hay bất kỳ sự công nhận nào từ bên ngoài.
Cuộc đời Hưng lại rẽ sang một hướng khác, chìm trong bóng tối của sự hối hận. Anh mất gia đình, mất quyền nuôi con. Công việc của anh cũng không còn thuận lợi như trước, danh tiếng bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Những người bạn từng vây quanh anh dần rời bỏ. Anh sống trong căn nhà lạnh lẽo, một mình đối diện với những quyết định sai lầm của mình. Mỗi đêm, anh lại mơ thấy hình ảnh Lan gầy gò đứng nép mình ở góc nhà, và rồi lại thấy Lan đầy kiêu hãnh bước đi, bỏ lại anh trong tuyệt vọng. Anh đã từng có tất cả, nhưng vì sự kiêu ngạo, anh đã tự tay đánh mất. Bài học anh nhận được quá đắt giá, nhưng đó là cái giá phải trả cho một trái tim đã từng chai sạn và một cái tôi quá lớn. Cuộc đời anh, từ đây, sẽ mãi là những chuỗi ngày dài của sự ăn năn và trống trải, không một lối thoát.

