Sau gần 2 năm sinh con, tôi bỏ hết công việc để ở nhà nội trợ, giờ khóc hết nước mắt khi ngày nào chồng cũng nói:”Không làm ra tiền mà cái gì cũng muốn mua”, nấu cơm 3 món mặn cho con ăn thay đổi cũng bị mẹ chồng c::hửi HOANG PHí, ph:;ẫn u:;ất tôi quyết định bỏ về nhà ngoại nhưng thật không ng:;ờ hôm về lấy thêm quần áo thì thấy trong bếp nhà chồng là cảnh…
Sau gần 2 năm sinh con, tôi gác lại hết mọi công việc, chôn vùi thanh xuân giữa bỉm sữa, cơm nước. Nghĩ rằng hy sinh như thế, chồng và gia đình chồng sẽ thấu hiểu, trân trọng. Nhưng không…
Ngày nào anh ta cũng ném vào mặt tôi những câu c-ay ngh;/iệt:
– “Không làm ra tiền mà cái gì cũng muốn mua. Ở nhà ăn bám thì bớt đòi hỏi đi!”
Mẹ chồng thì ch-ua ngo;/a chẳng kém. Tôi nấu cơm 3 món cho con thay đổi khẩu vị, bà ta liế-c xéo mắng xối xả:
– “Hoang phí! Nhà này từ xưa đến nay ăn cơm với rau cũng sống, ai cần bày vẽ cho tốn kém!”
Nỗi tủi nh-ục, phẫn uất dồn nén từng ngày. Tôi quyết định ôm con bỏ về nhà ngoại, lòng thầm nghĩ “thà nghèo khó với bố mẹ đẻ, còn hơn sống như kẻ hầu trong nhà này.”
Nhưng buổi tối quay lại để lấy thêm quần áo, bước chân xuống bếp… tôi ch-ết lặng.
Trong căn bếp từng ngày bà chửi tôi “hoang phí”, trước mắt tôi chính là… 👇👇
Vy nép mình sau cánh cửa bếp, trái tim cô thắt lại. Trước mắt cô, trên chiếc bàn ăn vốn luôn trống trải, giờ đây ngập tràn những món ăn đắt tiền, bốc khói nghi ngút. Mâm cơm đầy ắp tôm hùm đỏ au, cua biển chắc nịch, đĩa thịt bò áp chảo thơm lừng và những bát canh hải sản nghi ngút khói. Mẹ chồng Vy, người phụ nữ mà chỉ mấy tiếng trước còn mắng cô hoang phí vì nấu ba món cho cháu, giờ đây ngồi đó, gương mặt rạng rỡ, cười nói vui vẻ.
“Đấy, thỉnh thoảng phải làm vài món thế này mới gọi là thưởng thức chứ!” bà ta cất giọng oang oang, vừa nói vừa gắp miếng tôm hùm căng mọng. “Chứ ăn rau luộc mãi thì làm sao mà có sức mà làm việc được hả trời.” Tiếng cười giòn tan của bà ta như xuyên thẳng vào tim Vy. Bữa cơm này khác một trời một vực với những đĩa rau luộc, đậu phụ và chút thịt vụn mà ngày nào bà ta cũng ép Vy và con trai cô ăn. Đứa cháu nội đang ốm yếu, kén ăn, mà bà ta lại chắt chiu từng miếng thịt cho nó.
Cảnh tượng ấy, từng chi tiết một, như hàng ngàn mũi kim đâm vào da thịt Vy, rồi kết lại thành một nhát dao chí mạng, xoáy sâu vào trái tim cô. Vy nén chặt tiếng nấc, hai tay bấu víu vào khung cửa đến trắng bệch. Sự thật trần trụi và đau đớn đến mức cô cảm thấy dạ dày mình quặn thắt. Tất cả những lời mắng mỏ, dè bỉu về sự hoang phí, về kẻ ăn bám… đều chỉ là giả dối, một màn kịch được dựng lên để hành hạ cô.
Vy lùi lại, từng bước chân nặng trĩu trong bóng tối hành lang. Nước mắt Vy tuôn như mưa, không còn kìm nén được nữa. Từng dòng nước mặn chát lăn dài trên má, hòa cùng nỗi cay đắng đến tột cùng. Tim Vy như bị bóp nghẹt, cảm giác cả thế giới quanh cô đang đổ sụp. Hoá ra, tất cả những lời lẽ khinh miệt, những bữa ăn đạm bạc, những ngày cô chịu đựng sự coi thường của Chồng và Mẹ chồng đều chỉ là một vở kịch trơ trẽn, một màn lừa dối tinh vi mà cô, Người vợ, đã cam chịu suốt bao năm.
Cô ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo, tiếng nấc nghẹn ngào cố gắng không phát ra thành tiếng. Mùi thức ăn sang trọng vẫn còn thoang thoảng từ trong bếp, như một lời chế giễu tàn nhẫn nhất. Những lời gọi “kẻ ăn bám”, “không làm ra tiền” của Chồng và Mẹ chồng vọng lại trong đầu Vy, giờ đây chúng chỉ còn là những mũi dao nhọn hoắt đâm thẳng vào sự tin tưởng và tình yêu của cô. Nỗi đau bị phản bội, bị lợi dụng một cách trắng trợn dâng trào không thể kiểm soát. Cùng với nó là một sự phẫn nộ dữ dội, thiêu đốt tâm can Vy, biến thành ngọn lửa âm ỉ sẵn sàng bùng cháy. Cô nắm chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. Tất cả những năm tháng hi sinh, chăm sóc Con trai, vun vén gia đình đều đổi lại bằng sự dối trá và khinh rẻ. Vy ngước mắt nhìn lên trần nhà tối om, trong lòng gào thét một nỗi uất hận không thể nói thành lời.
Người vợ (Vy) từ từ đứng dậy, đôi chân vẫn còn run rẩy nhưng ánh mắt đã thay đổi. Ngọn lửa phẫn nộ bùng cháy, thổi tan đi những giọt nước mắt còn vương trên má. Từng bước chân nặng nề, dứt khoát, cô thẳng tiến về phía căn bếp, nơi ánh đèn vẫn còn sáng trưng và mùi thức ăn sang trọng vẫn nồng nặc.
Trong bếp, Mẹ chồng đang hớn hở bày thêm một đĩa tôm hấp lớn lên bàn, còn Chồng thì vừa cười vừa nhấm nháp miếng thịt bò bít tết thơm lừng. Hai người họ dường như đang tận hưởng bữa tối thịnh soạn, không hề hay biết đến sự hiện diện của Người vợ (Vy). Tiếng bước chân của Người vợ (Vy) đột ngột vang lên, khiến họ giật mình ngước lên. Nụ cười trên môi Mẹ chồng và Chồng chợt tắt ngấm, thay vào đó là vẻ mặt khó hiểu.
Người vợ (Vy) đứng sững trước ngưỡng cửa bếp, ánh mắt đỏ hoe nhưng rực lửa căm phẫn quét qua từng món ăn đầy ắp trên bàn. Giọng cô run rẩy, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng của sự giận dữ tột cùng: “Mẹ nói con hoang phí khi nấu 3 món cho cháu nội, vậy đây là cái gì? Đây là ‘tiết kiệm’ của nhà mình sao?”
Mẹ chồng và Chồng chết sững. Đĩa tôm trên tay Mẹ chồng suýt rơi xuống sàn. Miếng thịt bò trong miệng Chồng như nghẹn lại. Cả hai nhìn Người vợ (Vy) với ánh mắt từ bối rối tột độ đến sợ hãi, không thể thốt nên lời. Không khí trong căn bếp bỗng chốc đông đặc, ngột ngạt đến khó thở.
Mẹ chồng lúng túng nhìn đĩa tôm trên tay, đặt vội xuống bàn như để che giấu. Nụ cười gượng gạo méo xệch trên môi bà.
MẸ CHỒNG
(Lắp bắp)
À… à thì… đây là… bữa cơm bạn bè ấy mà con. Lâu ngày họ đến chơi, mẹ với nó… lâu lâu mới làm một bữa thôi. Con xem, có gì đâu mà con làm quá lên như thế!
Vy lạnh lùng quan sát, từng lời chống chế của Mẹ chồng càng khiến ngọn lửa trong lòng cô bùng lên dữ dội hơn. Ánh mắt cô quét qua Chồng, người vẫn cúi gằm mặt, không dám ngước lên nhìn cô một lần. Bờ vai anh khẽ run, toát ra vẻ ái ngại và bất lực đến thảm hại.
VY
(Giọng sắc như dao)
Bạn bè? Lâu lâu mới làm một bữa? Mẹ nói với con là ‘tiết kiệm’, là ‘hoang phí’ khi con nấu cho con trai mình đúng ba món đơn giản. Còn đây… đây là tiết kiệm theo kiểu gì? Một mâm cỗ mặn đắt tiền thế này, mẹ còn định lừa dối ai nữa?
Mẹ chồng liếc nhìn Chồng cầu cứu, nhưng anh ta chỉ biết tránh né ánh mắt cô, đôi tay siết chặt dưới gầm bàn. Bà quay lại đối mặt với Vy, gương mặt đã bắt đầu đỏ lên vì tức giận nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh giả tạo.
MẸ CHỒNG
(Cố gồng mình)
Con nói gì lạ vậy! Bạn bè đến nhà, chẳng lẽ mình lại không tiếp đãi tử tế? Hơn nữa… đây là tiền của nó làm ra! Nó muốn ăn gì thì ăn, muốn tiếp ai thì tiếp! Con có quyền gì mà tra hỏi?
Vy cười khẩy, nụ cười đầy cay đắng và khinh miệt. Cô nhìn thẳng vào mắt Mẹ chồng, rồi lại liếc sang Chồng, người vẫn im như thóc.
VY
(Giọng nói rành rọt, từng chữ như đâm vào tim)
Tiền của anh ta? Vậy còn tiền con tiêu cho con trai, cho việc nội trợ gia đình thì sao? Lúc đó lại là ‘tiền ăn bám’, là ‘không làm ra tiền’ đúng không? Cả hai người, bao nhiêu năm nay, luôn miệng nói tôi là kẻ ăn bám, là gánh nặng. Vậy mà giờ đây, các người lại ngồi đây tận hưởng ‘thành quả’ của sự khinh miệt đó sao?
VY
(Bật cười, tiếng cười méo mó, đầy cay đắng, chỉ thẳng vào mâm cỗ trước mặt)
Ha… ha ha! Lâu lâu thì được phép chửi con là ăn bám, là hoang phí ư? Con không làm ra tiền, con không được ăn những thứ này, nhưng mẹ thì sao? Con trai của con thì sao? Nó cũng là máu mủ của cái nhà này cơ mà? Hay nó cũng không có quyền được ăn những thứ này vì mẹ nó không ‘làm ra tiền’?
Mẹ chồng như bị Vy đâm trúng tim đen. Bà tái mét mặt, đôi mắt trợn ngược, bàn tay run rẩy bấu chặt vào mép bàn ăn. Chồng Vy vẫn cúi gằm mặt, hơi thở nặng nề, cơ thể run lên từng hồi như đang phải chịu đựng một sự sỉ nhục tột độ. Anh ta không dám đối diện với ánh mắt phẫn nộ của Vy, không dám đối diện với sự thật trần trụi mà cô đang phơi bày.
VY
(Tiến lại gần mâm cơm, từng bước chân như nện vào lòng đất, giọng nói lạnh lùng, sắc như dao găm)
Các người… bao nhiêu năm nay… đã sống trong sự giả dối như vậy sao? Một mặt thì keo kiệt, tính toán từng đồng với vợ con, một mặt thì xa hoa, phung phí cho những cuộc vui phù phiếm. Các người nghĩ tôi mù, tôi điếc sao? Hay các người nghĩ tôi sẽ mãi mãi cúi đầu chấp nhận cái thân phận ‘ăn bám’ mà các người gán cho?
Mẹ chồng bật dậy, mặt mũi đỏ gay, dường như không thể chịu đựng thêm sự lăng mạ này.
MẸ CHỒNG
(Quát lớn, giọng run rẩy vì tức giận)
Mày… mày nói cái gì đấy? Mày dám… dám hỗn hào với mẹ chồng mày như thế à? Dù gì đây cũng là nhà của tao, là tiền của con trai tao! Mày chỉ là con dâu, là người ngoài! Mày có quyền gì mà lên mặt dạy đời?
Vy quay phắt lại, ánh mắt rực lửa nhìn thẳng vào Mẹ chồng.
VY
(Cười khẩy, giọng đầy khinh bỉ)
Người ngoài? Vậy ra, con trai tôi cũng là người ngoài trong cái nhà này sao? Vậy thì tốt thôi!
Mẹ chồng định mở miệng nói gì đó, nhưng Vy không cho bà cơ hội. Cô đưa tay lên, làm một cử chỉ dứt khoát như cấm cản, đôi mắt rực lửa không hề dao động.
VY
(Giọng nói lạnh lùng, nhưng ẩn chứa nỗi đau tột cùng, từng lời như cứa vào không khí)
Đừng có giả vờ thanh minh hay biện hộ gì nữa. Tôi đã quá mệt mỏi với những lời dối trá và sự keo kiệt giả tạo của các người rồi!
(Ánh mắt Vy lướt qua Chồng, rồi dừng lại ở Mẹ chồng, giọng chất chứa uất hận)
Các người còn nhớ không? Cái áo mới tôi mua cho thằng bé dịp sinh nhật, chỉ vài trăm nghìn thôi mà mẹ đã mắng tôi hoang phí, chê trách tôi không biết tiết kiệm. Tiền sữa của con, từng hộp, từng tháng, các người tính toán đến từng đồng, như thể tôi đang ăn cướp của các người vậy!
Mẹ chồng và Chồng đều tái mét mặt. Chồng Vy ngẩng đầu lên một chút, ánh mắt lảng tránh, dường như bị những lời đó đánh trúng vào lương tâm.
VY
(Giọng Vy tăng dần âm lượng, sự phẫn nộ bùng nổ)
Nhưng mẹ thì sao? Những buổi hội họp bạn bè sang trọng, những món đồ trang sức đắt tiền, những chuyến đi chơi xa hoa, mẹ có bao giờ tính toán không? Còn anh? Anh đi nhậu nhẹt thâu đêm, vung tiền không tiếc tay cho bạn bè, về nhà thì say xỉn, chẳng quan tâm vợ con sống chết ra sao!
(Vy cười chua chát, nhìn thẳng vào mặt từng người, nước mắt chực trào nhưng cô kiên quyết không để chúng rơi)
Các người… các người chỉ keo kiệt với riêng mình tôi thôi!
Vy cười chua chát, nhìn thẳng vào mặt từng người, nước mắt chực trào nhưng cô kiên quyết không để chúng rơi.
VY
(Giọng Vy đầy cay đắng, thất vọng tràn trề)
Các người… các người chỉ keo kiệt với riêng mình tôi thôi! Vậy thì tôi còn ở đây làm gì nữa? Chẳng còn gì để mà hy vọng hay tin tưởng vào cái gia đình này nữa rồi!
Nói rồi, Vy quay lưng lại, hành động dứt khoát như thể cắt đứt sợi dây ràng buộc cuối cùng. Lưng cô thẳng tắp, nhưng bờ vai khẽ run lên vì những cảm xúc kìm nén.
VY
(Giọng cô vang lên, mạnh mẽ nhưng ẩn chứa nỗi đau sâu thẳm, từng từ như khắc sâu vào không khí)
Tôi sẽ đi. Và sẽ không bao giờ… không bao giờ quay lại cái nơi đầy sự giả dối, sự khinh miệt này nữa!
Mẹ chồng và Chồng Vy đứng sững sờ. Khuôn mặt họ từ tái mét giờ chuyển sang trắng bệch, đôi mắt mở to nhìn theo bóng lưng Vy. Có lẽ, họ chưa bao giờ nghĩ Vy sẽ thật sự nói ra những lời đó, hay cô sẽ có thể dứt khoát đến vậy. Vy không ngoái đầu lại, từng bước chân cô kiên định tiến ra khỏi căn bếp lạnh lẽo.
Vy bước ra khỏi căn bếp, tiếng gót chân cô vang vọng trên sàn gạch lạnh lẽo, mỗi bước đi như một vết cắt sâu vào không gian im ắng. Chồng Vy đứng đó, như một pho tượng đá trong giây lát, đôi mắt anh ta dán chặt vào bóng lưng vợ. Khuôn mặt anh ta bỗng chốc biến sắc, từ sự khinh thường ban đầu chuyển sang hoảng loạn tột độ. Anh ta nhận ra, những lời Vy vừa nói, sự dứt khoát trong từng hành động của cô, không phải là một màn kịch giận dỗi thường ngày. Mọi chuyện đã vượt quá tầm kiểm soát.
“Vy!”
Giọng Chồng Vy vỡ òa, đầy vẻ hốt hoảng. Anh ta vội vàng lao theo, gần như vấp ngã khi cố gắng đuổi kịp. Tiếng bước chân dồn dập của anh ta vang lên phía sau Vy, nhưng cô vẫn không hề ngoảnh lại.
“Em ơi, Vy! Anh xin em bình tĩnh!” Chồng Vy vừa chạy vừa gọi với, giọng anh ta run rẩy. “Đừng làm thế mà! Vợ chồng mình có gì từ từ nói chuyện! Đừng đi!”
Anh ta cố gắng với tay níu lấy cánh tay Vy, nhưng cô đã nhanh hơn một bước, lách mình qua, như thể không muốn bất kỳ sự đụng chạm nào từ anh ta. Mẹ chồng vẫn đứng sững sờ trong bếp, đôi mắt bà ta mở to nhìn theo cảnh tượng đang diễn ra. Khuôn mặt trắng bệch, bà ta không kịp phản ứng, dường như vẫn còn chưa thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Tiếng gọi tha thiết của Chồng Vy dần chìm vào khoảng không khi Vy vẫn kiên quyết bước đi, tiến về phía cửa chính.
Chồng Vy lao tới, vươn tay ra một lần nữa, lần này anh ta nắm được cổ tay Người vợ (Vy). Lực siết mạnh khiến Người vợ (Vy) khựng lại, đôi mắt cô vẫn cố định về phía trước, tránh mặt anh ta.
“Em à, anh xin em! Xin em đừng như thế này!” Chồng Vy cầu xin, giọng khốt hoảng. Anh ta biết mình đã mất kiểm soát tình hình hoàn toàn. “Anh sai rồi, anh biết anh sai rồi! Mình ngồi xuống nói chuyện đi, có gì cũng giải quyết được mà!”
Người vợ (Vy) khẽ hừ một tiếng đầy khinh bỉ, rồi cô dứt khoát giật mạnh tay ra khỏi tay Chồng Vy. Anh ta đứng chôn chân, sững sờ nhìn. Ánh mắt Người vợ (Vy) cuối cùng cũng quay lại nhìn anh ta, nhưng đó không phải là sự giận dữ hay nước mắt, mà là một hố sâu trống rỗng, vô tận của sự thất vọng.
“Bình tĩnh?” Người vợ (Vy) lặp lại lời Chồng Vy, từng tiếng như găm vào không khí lạnh buốt. “Anh bảo tôi bình tĩnh sau bao nhiêu năm trời bị chửi rủa, bị coi thường như kẻ ăn bám sao?”
Chồng Vy lùi lại một bước, gương mặt anh ta trắng bệch. Anh ta cảm thấy như vừa bị một tảng băng đâm vào. Người vợ (Vy) không còn chút mềm yếu nào như anh ta vẫn nghĩ.
“Tôi không cần một người chồng như anh và một gia đình như thế này nữa!” Người vợ (Vy) nói, giọng cô lạnh như băng, không một chút dao động. “Tất cả mọi thứ ở đây đều khiến tôi ghê tởm.”
Trong đôi mắt Người vợ (Vy), Chồng Vy chỉ thấy sự cạn kiệt niềm tin, sự chấm dứt của mọi thứ. Anh ta biết, không còn đường quay lại. Mẹ chồng từ trong bếp, lúc này mới hoàn hồn, vội vã chạy ra, vẻ mặt lo sợ tột độ.
Mẹ chồng, gương mặt tái mét, vội vã lao đến, chặn đường Người vợ (Vy). Bà ta vươn tay, định túm lấy cánh tay Người vợ (Vy), nhưng cô đã nhanh hơn, lách người qua. Chồng Vy vẫn đứng sững sờ, như một bức tượng, không kịp phản ứng.
MẸ CHỒNG
(Giọng the thé, vừa hoảng sợ vừa giận dữ)
Mày dám! Mày dám bỏ đi thật sao? Mày nghĩ mày đi được à? Thằng bé là cháu tao! Để nó lại!
Người vợ (Vy) không thèm liếc nhìn Mẹ chồng. Ánh mắt cô vẫn hướng về phía phòng khách, nơi Con trai đang đứng nép vào một góc, đôi mắt to tròn ngập tràn sợ hãi. Người vợ (Vy) bước nhanh đến chỗ Con trai, nhẹ nhàng quỳ xuống, ôm chặt con vào lòng. Con trai run rẩy nép sát vào mẹ. Cô đặt một nụ hôn lên tóc con, rồi đứng dậy, bế Con trai trên tay.
NGƯỜI VỢ (VY)
(Nhìn thẳng vào Chồng Vy và Mẹ chồng, ánh mắt đầy khinh miệt, giọng lạnh lùng)
Thế giới này rộng lớn lắm. Tôi không cần phải chôn vùi cuộc đời mình ở cái nơi địa ngục này. Nó là con tôi! Không ai có quyền giữ nó lại!
Mẹ chồng định lao tới, giật lấy Con trai, nhưng Người vợ (Vy) đã né tránh một cách dứt khoát, siết chặt con trong vòng tay. Chồng Vy cuối cùng cũng như bừng tỉnh. Anh ta vươn tay ra, cố gắng chạm vào Người vợ (Vy) một lần cuối.
CHỒNG VY
(Giọng khàn đặc, đầy hối hận và van nài)
Vy… em đừng đi mà. Anh xin em… Anh sẽ sửa mà. Anh hứa…
Người vợ (Vy) không trả lời, không một lời nói, không một cái liếc mắt. Cô quay lưng lại với họ, từng bước chân dứt khoát tiến về phía cửa chính. Tiếng cầu xin khàn đặc của Chồng Vy và tiếng la hét the thé của Mẹ chồng vang vọng phía sau, nhưng không một âm thanh nào có thể khiến cô dừng lại. Mỗi bước chân của Người vợ (Vy) đều mạnh mẽ, dứt khoát, như đang rũ bỏ mọi gông xiềng, mọi gánh nặng đã đè nén cô suốt những năm qua.
Cánh cửa chính nặng nề mở ra, hé lộ màn đêm đặc quánh bên ngoài. Người vợ (Vy) bước ra, ôm chặt Con trai đang cuộn tròn trong lòng. Cô không một lần ngoảnh đầu lại nhìn căn nhà từng là tổ ấm, nay chỉ còn là nấm mồ chôn vùi tuổi xuân và niềm tin của cô. Bóng tối nuốt chửng dáng người mẹ đơn độc, nhưng trong khoảnh khắc đó, Người vợ (Vy) cảm nhận được một luồng không khí tự do, thanh khiết len lỏi vào từng tế bào. Nỗi đau vẫn còn đó, sâu thẳm, nhưng hòa lẫn vào nó là một sự giải thoát tột cùng. Cô để lại sau lưng những bức tường lạnh lẽo, những lời miệt thị cay nghiệt và cả một quá khứ đầy tủi nhục. Cánh cửa khép lại sau lưng Người vợ (Vy) với một tiếng “cạch” khô khốc, như dấu chấm hết cho một chương bi kịch, và mở ra một chương mới đầy bất định nhưng cũng tràn đầy hy vọng.
Vy ôm chặt Con trai đang ngủ gật trên vai, từng bước chân mệt mỏi nhưng kiên định, tiến về phía cánh cổng gỗ đã sờn màu của Nhà ngoại. Đèn đường vàng vọt hắt bóng hai mẹ con lên bức tường rêu phong, gầy guộc và đơn độc. Cô đưa tay run rẩy nhấn chuông. Tiếng chuông reo lên, phá tan sự tĩnh lặng của màn đêm.
Chỉ vài giây sau, cánh cửa gỗ nhỏ bên cạnh cổng mở ra. Mẹ Vy đứng đó, mái tóc đã điểm bạc, đôi mắt hằn sâu những nếp nhăn lo lắng. Bà như sững lại khi nhìn thấy con gái, đôi mắt mở to, ngập tràn sự kinh ngạc rồi chuyển thành nỗi xót xa vô hạn. Mẹ Vy không nói một lời, vội vàng mở toang cánh cổng, lùi lại một bước để con gái bước vào.
Ngay sau lưng bà là bố Vy. Ông cũng lặng lẽ nhìn Vy, ánh mắt chất chứa nỗi đau đáu và sự bất lực đã kìm nén bấy lâu. Không ai thốt ra một câu hỏi nào, không một lời trách móc. Họ chỉ nhìn Vy, nhìn Con trai đang say ngủ trong vòng tay cô, rồi đồng loạt dang rộng vòng tay.
Vy bước vào sân, nước mắt trực trào khi nhìn thấy gương mặt hốc hác của bố mẹ. Cô đặt Con trai nhẹ nhàng xuống nền nhà, cậu bé vẫn ngủ mê mệt. Sau đó, Vy lao vào vòng tay bố mẹ, cả ba người ôm chặt lấy nhau. Cái ôm ấy không chỉ là sự chào đón, mà còn là sự che chở, bao bọc, xoa dịu mọi vết thương.
MẸ VY
(Giọng khàn đặc, nghẹn ngào, vuốt ve mái tóc con gái)
Con về là tốt rồi… Về với bố mẹ… Cố gắng lên con.
Lời nói nhẹ nhàng, đầy tình yêu thương của mẹ ruột như một cú hích cuối cùng, phá vỡ bức tường kiên cường Vy đã dựng lên. Cô bật khóc nức nở, tiếng khóc vỡ òa giữa đêm khuya, không còn kìm nén. Nước mắt lã chã tuôn rơi, làm ướt đẫm vai áo mẹ. Trong vòng tay của bố mẹ, Vy cảm thấy mình như một đứa trẻ thơ lạc lối vừa tìm thấy đường về nhà, được che chở, được yêu thương vô điều kiện. Mọi tủi hờn, đau đớn và cả sự kiên cường gồng gánh bấy lâu dường như tan chảy, hóa thành dòng nước mắt không ngừng tuôn.
Cảnh Nhà ngoại, một tuần sau.
Ánh nắng ban mai ấm áp lướt qua ô cửa sổ nhỏ, đánh thức Vy. Con trai vẫn ngủ say bên cạnh, hơi thở đều đều. Cô nhẹ nhàng vén tấm chăn mỏng, ngắm nhìn gương mặt thiên thần của con, lòng dâng lên một sự bình yên lạ lùng. Không còn tiếng cằn nhằn hay tiếng bước chân nặng nề, hăm dọa.
Vy bước xuống bếp, mùi thơm của cháo gạo mới nấu thoang thoảng. Mẹ Vy đang chuẩn bị bữa sáng, quay sang mỉm cười dịu hiền. Không khí ấm cúng khác hẳn với cái lạnh lẽo, căng thẳng ở Nhà chồng. Sau bữa sáng và khi đã cho Con trai chơi đùa với những món đồ chơi cũ, Vy ngồi vào bàn. Cô mở chiếc laptop cũ mượn của bố, bắt đầu công cuộc tìm kiếm.
Vy chăm chú lướt qua các trang web việc làm online, đặc biệt là các công việc viết lách, dịch thuật hoặc nhập liệu có thể làm tại nhà. Cô cũng tìm kiếm các khóa học trực tuyến miễn phí hoặc giá rẻ về kỹ năng văn phòng, thiết kế đồ họa cơ bản. Ánh mắt cô rạng rỡ sự quyết tâm. Dù biết con đường phía trước sẽ rất chông gai, nhưng Vy tự nhủ, cô sẽ không bao giờ để mình bị gọi là “kẻ ăn bám” thêm một lần nào nữa. Cô sẽ chứng minh giá trị của mình.
Mẹ Vy đặt một ly nước cam lên bàn, nhìn con gái với ánh mắt đầy tình yêu thương.
MẸ VY
(Giọng nhỏ nhẹ)
Con cứ làm những gì con thấy tốt. Đừng lo gì cả, có mẹ có bố ở đây.
Vy mỉm cười, cảm nhận được sự ấm áp và tin tưởng từ mẹ mình, điều mà cô chưa từng có được từ Mẹ chồng. Cô nhẹ nhàng hít thở, không còn cảm giác bị kiềm kẹp, bị phán xét. Từng hơi thở như mang theo sự tự do, giải thoát.
Con trai bò lồm cồm lại, ôm chặt lấy chân Vy. Cô cúi xuống bế con lên, hôn nhẹ lên mái tóc mềm. Cuộc sống mới ở Nhà ngoại, dù còn nhiều vất vả với một tay chăm sóc Con trai, một tay tìm cách tự nuôi sống bản thân, nhưng Vy cảm thấy thật bình yên. Cô không còn phải gồng mình chịu đựng những lời lẽ cay nghiệt, những ánh mắt miệt thị. Cô được tự do là chính mình, được tự quyết định cuộc đời mình.
Vy nhìn ra khung cửa sổ, nơi Con trai đang cười toe toét với chú mèo con nhà hàng xóm. “Cuộc đời này, Vy sẽ tự viết tiếp,” cô thầm nghĩ, lòng tràn đầy hy vọng và một sự kiên cường mới.
Cảnh Nhà chồng, một tuần sau khi Vy rời đi.
Buổi trưa, ánh nắng gay gắt chiếu qua khung cửa sổ lớn của căn Nhà chồng, nhưng không làm tan đi vẻ lạnh lẽo, trống trải. Căn nhà rộng lớn giờ đây vắng bóng tiếng cười của Con trai, vắng bóng mùi thức ăn thơm lừng, và cả tiếng lạch cạch của Vy trong bếp.
Chồng ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, tay cầm điều khiển tivi nhưng đôi mắt vô hồn nhìn vào màn hình đang phát một chương trình giải trí nhạt nhẽo. Bụng anh réo cồn cào. Đã gần một tuần nay, không có Vy, bữa ăn gia đình trở thành một khái niệm xa xỉ. Anh đã quen với việc Vy luôn chuẩn bị sẵn sàng, bất kể giờ giấc.
MẸ CHỒNG
(Từ trong phòng bước ra, nhìn Chồng)
Cậu ngồi đó làm gì? Không định ăn uống gì à? Mẹ đói rồi.
CHỒNG
(Giọng yếu ớt, chán nản)
Ai mà nấu bây giờ? Có Vy đâu. Con cũng chẳng biết làm gì.
Mẹ chồng nhíu mày. Bà đã quá quen với việc Vy luôn lo chu toàn mọi việc bếp núc. Từ ngày Vy đi, bà và Chồng chỉ quanh quẩn với mì gói hoặc cơm tiệm, vừa ngán ngẩm vừa tốn kém. Bà nhìn Chồng một lượt, thấy anh phờ phạc, tóc tai bù xù. Bữa cơm thịnh soạn ngày xưa giờ chỉ còn là ký ức.
MẸ CHỒNG
(Thở dài, miễn cưỡng)
Thôi được rồi, để tôi xem.
Bà bước vào căn bếp, nơi trước đây luôn sáng đèn và ngập tràn mùi vị. Giờ đây, bếp lạnh tanh. Nồi niêu xoong chảo nằm ngổn ngang, cáu bẩn từ bữa ăn vội vã hôm qua. Bàn bếp đầy những bọc rác nhỏ, vài chiếc đĩa còn dính mỡ. Mẹ chồng đứng giữa căn bếp trống trải, cảm giác nặng nề dâng lên. Bà nhớ lại những lần bà mắng Vy “ăn bám”, “không làm ra tiền”, “hoang phí” khi Vy cố gắng nấu những món ngon cho Con trai và gia đình.
MẸ CHỒNG
(Thầm nghĩ, giọng chua chát)
Cứ tưởng không có cô ta thì nhà này đỡ tốn kém. Giờ thì…
Mọi thứ trở nên đảo lộn hoàn toàn. Bếp núc không ai dọn, quần áo bẩn chất đống, và không khí trong nhà thì nặng nề, ngột ngạt hơn bao giờ hết. Mẹ chồng chợt nhận ra, những việc tưởng chừng nhỏ nhặt mà Vy làm hằng ngày lại là một gánh nặng lớn khi cô vắng mặt. Bà nhìn quanh căn bếp, nơi từng là “lãnh địa” của Vy, giờ đây chỉ còn là đống lộn xộn. Bà bắt đầu thấm thía, sự cay nghiệt của mình đã khiến bà mất đi một người quản xuyến mọi thứ mà bà chưa bao giờ biết trân trọng. Một cảm giác hối hận mơ hồ len lỏi trong lòng bà, nặng trĩu.
Chồng vẫn ngồi đó, sự phờ phạc đã biến thành nỗi lo lắng tột độ. Anh ta cầm điện thoại, màn hình sáng lên liên tục với những dòng tin nhắn chưa được đọc. Đã gần một tuần trôi qua kể từ khi Vy rời đi, và mỗi giờ phút đều như một mũi kim châm vào tâm trí Chồng. Anh ta liên tục gọi điện, nhưng thuê bao của Vy luôn tắt hoặc không thể liên lạc được.
Chồng mở ứng dụng tin nhắn, kéo lên hàng chục tin đã gửi. Những lời lẽ hối hận, van xin trải dài trên màn hình.
CHỒNG
(Lẩm bẩm, mắt dán vào điện thoại)
Vy… Làm ơn đi, Vy!
Anh ta bắt đầu gõ một tin nhắn khác, những ngón tay run rẩy.
TIN NHẮN CHỒNG (TRÊN MÀN HÌNH ĐIỆN THOẠI)
“Anh xin lỗi, Vy! Anh sai rồi! Xin em hãy về với anh và con! Anh không thể sống thiếu em và con được. Anh biết anh đã tệ bạc, đã không trân trọng em. Xin em, cho anh một cơ hội sửa chữa…”
Anh ta gửi đi, nhưng vẫn chỉ là một dấu tích xanh mờ nhạt, không có chữ “Đã xem”. Chồng thở dài thườn thượt, nỗi tuyệt vọng dâng lên. Anh nhớ lại những lời mình đã nói, những lần miệt thị Vy là “kẻ ăn bám”, “không làm ra tiền”. Anh nhớ cách mình hờ hững bỏ qua những bữa cơm Vy chuẩn bị, hay những lần anh lớn tiếng trước mặt Con trai. Giờ đây, những hình ảnh đó quay về, gặm nhấm tâm can anh.
CHỒNG
(Suy nghĩ, giọng nội tâm dằn vặt)
Anh đã làm gì thế này? Anh đã đẩy em đi…
Anh ta lướt qua những bức ảnh cũ của Vy và Con trai trong điện thoại. Nụ cười rạng rỡ của Vy, ánh mắt hồn nhiên của Con trai. Anh cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực. Không có Vy, không có tiếng cười của Con trai, căn nhà này chỉ là một khối bê tông lạnh lẽo. Anh ta đưa tay day trán, cơn đau đầu như búa bổ. Chồng biết, anh không chỉ mất đi một người vợ, mà còn đánh mất đi sự ấm áp, bình yên của một mái ấm. Nỗi ân hận như một tảng đá đè nặng trong lòng anh.
NHÀ NGOẠI. Sân nhỏ với một chiếc xích đu đơn giản. Ánh nắng chiều dịu nhẹ.
Vy ngồi trên ghế đá, mỉm cười thanh thản nhìn Con trai đang vui đùa với chú chó con trên thảm cỏ xanh mướt. Tiếng cười trong trẻo của Con trai vang vọng, lấp đầy không gian tĩnh lặng. Gần hai năm qua, kể từ ngày rời khỏi Nhà chồng, Vy đã tìm thấy một sự bình yên mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ có được.
Điện thoại trong túi Vy bất chợt rung lên bần bật. Cô khẽ nhíu mày, nhìn số gọi đến. Vẫn là số của Chồng. Đã gần một tuần rồi, anh ta vẫn không ngừng liên lạc. Vy lưỡng lự một chút, rồi cô chậm rãi ấn nghe.
VY
(Giọng điềm tĩnh, không chút cảm xúc)
Anh gọi tôi có việc gì?
Đầu dây bên kia, giọng Chồng khẩn khoản, đầy lo lắng.
CHỒNG (QUA ĐIỆN THOẠI)
Vy… Em nghe máy rồi! Ơn trời! Anh biết lỗi rồi Vy ơi! Em về đi! Anh và Con trai… Con trai nhớ em lắm! Anh cũng nhớ em, nhớ con…
Vy nhắm mắt lại, một nụ cười nhạt nhẽo nở trên môi. Cô nhớ lại những lời miệt thị, những ánh mắt coi thường. Cô nhớ căn bếp lạnh lẽo và những bữa cơm đơn độc.
VY
(Giọng vẫn bình thản, nhưng kiên quyết)
Con trai đang ở đây, và nó rất vui. Anh không cần phải lo lắng về chuyện đó.
CHỒNG (QUA ĐIỆN THOẠI)
Gì cơ? Con trai đang ở với em sao? Tạ ơn trời! Vậy thì càng tốt! Em về đi Vy, anh hứa sẽ thay đổi. Anh sẽ không bao giờ để em phải buồn nữa. Anh sai rồi, anh đã quá ngu ngốc…
Vy cắt ngang lời Chồng, giọng nói của cô giờ đây chứa đựng một sức mạnh lạnh lùng.
VY
(Ánh mắt kiên định nhìn Con trai đang cười toe toét)
Đủ rồi, anh Chồng. Anh không cần phải hứa hẹn gì nữa. Những lời đó, tôi đã nghe quá nhiều rồi. Và tôi cũng không còn tin nữa.
CHỒNG (QUA ĐIỆN THOẠI)
Không! Không phải vậy Vy! Lần này anh nói thật! Em cho anh một cơ hội đi mà! Xin em đấy Vy!
VY
(Giọng dứt khoát)
Tôi đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình. Và sự bình yên mà tôi đang có, tôi không muốn đánh đổi nó với bất cứ điều gì. Mẹ con tôi sẽ sống thật hạnh phúc, không cần ai phải coi thường nữa.
Chồng ở đầu dây bên kia dường như chết lặng. Có tiếng thở dốc, rồi im bặt. Vy không đợi câu trả lời, cô nhẹ nhàng đặt điện thoại xuống, không cần ngắt máy. Cô không muốn nghe thêm bất cứ điều gì nữa.
Cô nhìn Con trai, ánh mắt tràn đầy yêu thương và một sự tự hào sâu sắc. Con trai chính là động lực, là lý do để cô mạnh mẽ vượt qua tất cả. Nụ cười thanh thản lại trở về trên môi Vy. Cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Con trai khi thằng bé chạy lại.
CON TRAI
Mẹ ơi, con thích chú chó này lắm!
VY
(Mỉm cười rạng rỡ)
Ừ, con trai. Con vui là mẹ vui rồi. Mẹ con mình sẽ luôn sống thật hạnh phúc, nhé con.
Vy ôm Con trai vào lòng, hít hà mùi tóc con. Cánh tay cô siết chặt, như để khẳng định với chính mình rằng, đây chính là khởi đầu cho một cuộc sống mới, tự do và ngập tràn tình yêu thương, không còn bóng dáng của những tủi hờn và sự coi thường nào nữa. Cô đã mạnh mẽ vượt qua tất cả.
NHÀ CHỒNG. Căn phòng khách rộng lớn, rèm cửa đóng im lìm, không một tia nắng.
Chồng ngồi thẫn thờ trên chiếc sofa bám đầy bụi, chiếc điện thoại vẫn nằm im lặng bên cạnh. Âm thanh ngắt kết nối từ cuộc gọi của Vy như cứa vào tai anh, vang vọng trong không gian trống rỗng. Anh gục mặt vào hai bàn tay, mái tóc bù xù, đôi mắt trũng sâu vì những đêm dài mất ngủ. Hai năm qua, kể từ ngày Vy và Con trai rời đi, cuộc sống của Chồng là chuỗi ngày dài của sự hối hận và dằn vặt. Căn nhà từng ồn ào tiếng cười, tiếng cãi vã của Mẹ chồng, giờ đây chìm trong một sự lạnh lẽo đến thấu xương. Anh nhớ mùi thức ăn Vy nấu, nhớ tiếng Con trai bi bô gọi “ba”, nhớ cả những lời cằn nhằn đôi khi đáng yêu của Vy. Nhưng tất cả đã tan biến như bọt biển.
TIẾNG MỞ CỬA KÉO.
Mẹ chồng bước vào, dáng đi khệ nệ, khuôn mặt bà hốc hác hơn trước rất nhiều. Bà nhìn Chồng, ánh mắt không còn vẻ cay nghiệt mà thay vào đó là sự mệt mỏi và chán chường.
MẸ CHỒNG
(Giọng khàn đặc)
Con bé Vy… nó không nghe máy nữa hả con?
Chồng ngẩng đầu lên, ánh mắt vô hồn.
CHỒNG
(Giọng yếu ớt)
Cô ấy nói… cô ấy đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình rồi. Mẹ con cô ấy sẽ sống thật hạnh phúc, không cần ai phải coi thường nữa.
Mẹ chồng nghe vậy, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực. Bà ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện, cơ thể như đổ sụp. Bà nhớ lại những lần mình miệt thị Vy, mắng Vy “ăn bám”, “hoang phí”. Những lời nói cay nghiệt đó giờ đây như những mũi dao đâm ngược vào chính bà. Hàng xóm láng giềng đã bắt đầu xa lánh, những ánh mắt dò xét, những lời xì xào bàn tán về “tiếng xấu” của gia đình bà về việc đối xử tệ bạc với con dâu lan truyền khắp nơi. Ngay cả những người thân cũng dần quay lưng, không còn ai lui tới thăm hỏi. Căn nhà này, từng là biểu tượng của sự gia giáo và giàu có, giờ đây chẳng khác nào một nhà tù cô độc, giam cầm hai con người trong sự hối hận và nỗi cô đơn.
MẸ CHỒNG
(Nước mắt lăn dài)
Mẹ sai rồi con ơi… Mẹ sai rồi. Giờ thì ai cũng xa lánh mẹ…
Chồng không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Anh biết, cái giá họ phải trả là quá đắt, nhưng nó là điều tất yếu. Những tháng ngày sau khi Vy ra đi, không chỉ căn nhà trống vắng mà cả công việc của anh cũng gặp trục trặc, tinh thần sa sút khiến hiệu suất làm việc giảm sút trầm trọng.
CẮT CẢNH.
NHÀ NGOẠI. Sân nhỏ tràn ngập ánh nắng.
Vy và Con trai đang cùng nhau tưới những luống hoa nhỏ. Tiếng cười trong trẻo của Con trai vang lên khắp khu vườn. Vy mỉm cười rạng rỡ, mái tóc bay nhẹ trong gió. Cô đưa tay vuốt nhẹ má Con trai, ánh mắt tràn đầy sự bình yên và hạnh phúc. Cô đã không còn là người phụ nữ yếu đuối, cam chịu ngày nào. Cô đã tìm lại được giá trị của bản thân, tự chủ và mạnh mẽ. Cuộc sống mới tại Nhà ngoại, tuy giản dị nhưng ngập tràn tình yêu thương và sự tôn trọng, là minh chứng rõ ràng nhất cho quyết định đúng đắn của cô.
Đêm về, Vy nằm bên Con trai, ngắm nhìn con ngủ say. Một cảm giác thanh thản dâng trào trong lòng cô. Cô đã từng nghĩ rằng hạnh phúc phải là một điều gì đó lớn lao, xa vời, nhưng giờ đây cô hiểu, hạnh phúc chính là sự bình yên trong tâm hồn, là nụ cười của con, là sự tự do được sống theo cách mình muốn mà không phải chịu đựng bất kỳ sự khinh miệt hay áp đặt nào. Cuộc đời vốn dĩ công bằng, gieo nhân nào gặt quả nấy. Những gì Chồng và Mẹ chồng đã gây ra, họ đã phải trả giá. Còn Vy, sau tất cả những sóng gió, cô đã tìm thấy bến đỗ bình yên cho riêng mình, một cuộc sống không cần phải chứng minh giá trị bản thân với bất kỳ ai, chỉ cần cô và Con trai cùng nhau bước đi trên con đường hạnh phúc, đầy ắp tiếng cười và tình yêu thương. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi Vy khi cô khẽ vuốt mái tóc mềm mại của Con trai, thầm hứa sẽ mãi mãi bảo vệ hạnh phúc này.

