Chồng tôi có một cô thư ký riêng, cô ta cầm thẻ tôi tiêu xài như nước, còn dám mắng tôi là bình hoa vô dụng giữa nhà hàng Pháp.
Tôi tức quá liền khóa thẻ, khiến cô ta không thanh toán nổi. Không chỉ mất mặt mà còn bị quản lý giữ lại suốt một ngày một đêm.
Chồng tôi biết chuyện, chỉ đưa tay khẽ gõ nhẹ vào mũi tôi:
“Em đó! Lớn tướng rồi còn ganh đua với mấy cô nhóc, hại người ta bị cười chê khắp nơi.”
Anh ta không trách tôi, ngược lại còn xem như chưa có gì xảy ra. Cho đến tối sinh nhật tôi, anh ta đưa tôi đi ăn nhà hàng Pháp.
Anh gọi cả chục bàn thức ăn cao cấp, rượu vang đắt tiền, nói rằng bạn bè anh sẽ đến sau.
“Vợ yêu, anh ra ngoài một lát, lát nữa sẽ quay lại ăn sinh nhật với em.”
Ai ngờ tôi chờ đến tận khi nhà hàng sắp đóng cửa, cũng chẳng thấy anh trở lại, bạn bè anh thì càng không thấy bóng dáng.
Đến khi tôi móc thẻ ra thanh toán, quản lý nói:
“Cô Thẩm, thẻ của cô đã bị đóng băng rồi.”
1
“Đóng băng rồi?”
Chiếc thẻ đó là Cố Thanh Xuyên đưa cho tôi. Trước khi đi anh còn lấy lại thẻ của tôi, bảo rằng hôm nay là sinh nhật tôi, anh sẽ là người trả.
Khi đó tôi cảm động vô cùng, thầm nghĩ mình đã thật sự cưới được người chồng biết điều.
Thế mà giờ đây không liên lạc được với anh, gọi cả chục cuộc cũng chẳng ai bắt máy.
Nếu thẻ không quẹt được, tôi e là sắp gặp rắc rối.
Quản lý nhìn tôi, ánh mắt từ cung kính chuyển sang khó chịu.
“Cô Thẩm, cô còn thẻ nào khác không?”
“Tôi nói trước nha, ở đây không cho nợ đâu, chuyện này cô biết từ tháng trước rồi mà?”
Tôi tất nhiên nhớ rõ, tháng trước chính là lúc thư ký của Cố Thanh Xuyên cầm thẻ anh tiêu xài linh tinh, còn mắng tôi là bình hoa vô dụng.
Chẳng lẽ… Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng tôi, khiến tôi nghi ngờ có phải Cố Thanh Xuyên đang cố tình trả thù giúp cô thư ký kia?
Vừa nghĩ đến đó thì ngoài cửa vang lên tiếng giày da bước vào. Tôi quay đầu nhìn – Cố Thanh Xuyên khoác tay cô thư ký mặt đầy oán hận kia đi vào.
Sau lưng họ là một đám bạn bè, ai nấy đều mang vẻ mặt xem kịch vui mà nhìn tôi.
“Thẩm Niệm, chẳng phải cô rất thích trừng phạt người khác không có tiền trả sao?
Vậy hôm nay cô cũng nên thử cảm giác đó xem – khi không có tiền trả, thì phải làm sao?”
Vừa dứt lời, cả nhà hàng rộ lên tiếng cười chế nhạo.
“Nghe nói Thẩm Niệm là con nhà nghèo, gặp may mới lọt vào mắt Tổng giám đốc Cố. Giờ chồng cô ta lại dắt người mới tới xem trò cô ta không tiền trả hóa đơn.”
“Ha ha ha ha, thấy chưa, đó là cái giá khi dựa vào nhan sắc để trèo cao.”
“Đúng vậy, thanh xuân và sắc đẹp duy trì được bao lâu? Khi đại gia thấy được cô gái trẻ hơn, đẹp hơn, thì cuộc sống xa hoa của cô ta cũng tới hồi kết rồi.”
Tôi siết chặt nắm tay, cơn giận vì bị sỉ nhục bùng lên trong tích tắc.
Đúng như tôi đoán, Cố Thanh Xuyên quả nhiên vì bênh vực thư ký mà gài bẫy tôi.
Anh ta nắm tay Lý Kiều Kiều bước đến bàn, kéo ghế ngồi xuống.
“Kiều Kiều, em yên tâm.”
“Hôm đó Thẩm Niệm làm nhục em thế nào, hôm nay anh sẽ giúp em đòi lại gấp đôi.”
Khuôn mặt Lý Kiều Kiều tràn đầy kinh ngạc, theo bản năng quay sang hôn lên môi Cố Thanh Xuyên.
“Cảm ơn anh Thanh Xuyên.”
Sau đó, cô ta quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt đầy khiêu khích:
“Thẩm Niệm, cô chỉ là một phế vật sống dựa vào gương mặt, có tư cách gì mà khóa thẻ của tôi?”
Vừa dứt lời, cô ta liền cầm chai rượu vang đắt tiền trước mặt, đập xuống ngay dưới chân tôi.
“Bốp!”
Rượu bắn tung lên mặt tôi, khiến tôi càng thêm chật vật, nhếch nhác.
“Ha ha ha ha, đồ phế vật! Giờ tôi có anh Thanh Xuyên trả tiền giúp, đập bao nhiêu chai cũng không sao, còn cô thì tiêu đời rồi.”
Cố Thanh Xuyên cũng cười khẩy nhìn tôi:
“Đừng có trừng mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.
Nếu cô có tiền thì cứ việc thanh toán rồi rời đi.”
“Ha ha ha ha ha, cô ta thì lấy đâu ra tiền mà thanh toán chứ?”
“Mấy món ăn đó cộng với rượu vang đã khui nắp, con số lớn đến mức khiến cô ta nhìn thôi cũng nản rồi.”
“Cô ta sống đến giờ đều nhờ tiền của Tổng giám đốc Cố, rời khỏi anh ta rồi thì chẳng còn là gì cả.”
2
Để khiến tôi bẽ mặt đến cùng, Cố Thanh Xuyên mỉm cười đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng quét qua cả hội trường.
“Chỉ cần ai dám giúp Thẩm Niệm giải quyết rắc rối hôm nay, thì người đó chính là kẻ địch của tôi, cũng là kẻ chống lại nhà họ Cố.”
Ai mà chẳng biết họ Cố là gia tộc giàu nhất thủ đô, chẳng ai dám động vào Cố Thanh Xuyên.
Vài đối tác vốn có quan hệ tốt với tôi định đứng ra giúp đỡ, nhưng nghe xong câu đó liền lập tức ngồi xuống, sợ bị Cố Thanh Xuyên để ý.
“Thấy chưa? Tổng giám đốc Cố lần này là thật đấy.”
“Cưng chiều thư ký còn hơn cả vợ hợp pháp.”
“Đúng vậy! Tôi còn tưởng dù gì hai người cũng là vợ chồng danh chính ngôn thuận, ai ngờ anh ta lại ra tay thế này…”
“Có anh ta đe dọa thế thì còn ai dám giúp Thẩm Niệm nữa?”
Tôi tức đến mất kiểm soát, xông tới nắm lấy tay Cố Thanh Xuyên chất vấn:
“Cố Thanh Xuyên, anh thật sự vì con trà xanh này mà dồn tôi đến mức này sao?”
Cố Thanh Xuyên khinh thường hừ lạnh, vung tay tát thẳng vào mặt tôi.
“Bốp!”
“Đúng vậy!”
Tôi quay đầu lại, sững sờ nhìn Cố Thanh Xuyên.
Chúng tôi đã kết hôn ba năm, luôn được khen là cặp đôi kiểu mẫu. Năm đó cũng là anh theo đuổi tôi – cô gái mới đến thủ đô.
Trong lễ cưới, anh còn thề thốt sẽ mãi mãi trung thành, cả đời không phản bội, dùng cả mạng sống để yêu tôi đến hết đời.
Vậy mà bây giờ thì sao? Mới ba năm, tất cả lời thề, tất cả ký ức đẹp đẽ đều bị anh dùng thủ đoạn lạnh lùng nghiền nát không còn gì.
Đúng như người đời nói: dựa vào nhan sắc để gả vào hào môn thì chẳng có chút tôn nghiêm nào.
Một khi bên cạnh anh ta xuất hiện người trẻ hơn, đẹp hơn, thì cuộc sống xa hoa của “phu nhân nhà giàu” cũng đến lúc chấm dứt.
Nhưng Cố Thanh Xuyên mãi không biết, năm đó tôi cam tâm tình nguyện gả vào nhà họ Cố, không phải vì chút tài sản cỏn con kia, mà là vì yêu anh.
Đối diện với ánh mắt đỏ hoe của tôi, Cố Thanh Xuyên rút khăn giấy, quay mặt đi lau bàn tay vừa đánh tôi.
“Biết rõ là tôi cưng chiều thư ký, vậy mà cô còn dám đòi hỏi nhiều như thế.”
“Thẩm Niệm, nếu lát nữa cô không có tiền trả, tôi sẽ bảo quản lý lột sạch quần áo cô, bắt cô chạy trần ra khỏi nhà hàng.”
Câu nói vừa dứt, cả hội trường lập tức ồ lên, ai nấy đều nhìn tôi bằng ánh mắt mỉa mai và thèm khát.
“Tổng giám đốc Cố đúng là tàn nhẫn, vì người mới mà bắt vợ mình trần truồng đi ra ngoài.”
“Chưa chắc còn là vợ đâu, nhìn tình hình này, qua đêm nay là bị đạp xuống làm người dưng rồi.”
“Ha ha ha ha, đừng nói nữa, ngồi xem kịch đi?”
Còn mấy lão đại trung niên khác thì cười cợt, nhìn tôi đầy thích thú:
“Tặc tặc tặc, để xem thân hình cô ta có đáng giá không. Ha ha ha ha!”
Cơn nhục nhã khiến mặt tôi nóng bừng.
Trước khi ra cửa, Cố Thanh Xuyên đã lấy hết thẻ của tôi, khiến tôi buông lỏng cảnh giác.
Trên người tôi chỉ còn bộ váy cao cấp, chẳng có lấy một xu để trả tiền.
Điện thoại cũng hết pin – giờ tôi mới hiểu, tất cả đều là kế hoạch đã được anh ta sắp đặt từ trước.
3
“Muộn rồi đó, Thẩm Niệm, nhà hàng còn chờ cô thanh toán để đóng cửa đấy.”
“Chẳng lẽ cô không có tiền thật sao?”
“Vậy thì làm sao đây? Không trả nổi thì sẽ bị giữ lại đưa đến đồn cảnh sát đấy. Chuyện này chẳng phải cô từng làm với tôi rồi sao?”
Lý Kiều Kiều lấy ra một điếu thuốc nữ ngậm lên môi, châm lửa hút lấy một hơi.
Cô ta còn cố tình phả khói vào mặt tôi, vẻ kiêu căng ngang ngược khiến tôi không nhịn được vung tay tát tới, cả nhà hàng lập tức hỗn loạn.
Cố Thanh Xuyên xót xa vì Lý Kiều Kiều bị đánh, lập tức ra hiệu cho vệ sĩ lao tới, mạnh tay ném tôi xuống đất.
“Thẩm Niệm! Cô dừng tay cho tôi!”
“Gì vậy? Chỉ cho phép anh chơi đùa người khác, còn người khác chơi lại anh thì không được sao?”
Tôi trừng mắt nhìn Cố Thanh Xuyên, mắt đỏ hoe.
Nhà họ Cố có thể trở thành gia tộc giàu nhất trong ba năm ngắn ngủi, tất cả đều nhờ tôi đứng sau giúp sức.
Tôi dùng thế lực gia tộc mở đường cho nhà họ Cố, đến cả những thế lực ngầm muốn gây rối cũng phải nể mặt tôi mà tránh xa ba phần.
Tối nay vốn dĩ tôi định nhân ngày sinh nhật, nói hết mọi chuyện với anh – rằng tôi không phải dân thường.
Tôi là người thừa kế của gia tộc đứng đầu trong “Tứ đại hào môn” ở thành Nam.
Cũng định đưa anh về gặp cha mẹ tôi.
Nhưng không ngờ, lòng người đổi thay lại nhanh đến vậy.
Là tôi nhìn lầm anh, cũng đánh giá quá cao nhân phẩm của anh rồi.
“Cố Thanh Xuyên, anh thật sự muốn tôi mang theo nỗi nhục này mà bước ra khỏi nhà hàng sao?”
Cố Thanh Xuyên cười khẩy: “Không thì sao? Tôi bày ra bao nhiêu trò như vậy chẳng lẽ để ngắm cho vui?” Lý Kiều Kiều được bảo vệ che chở thì càng thêm ngang ngược, giơ tay đấm thẳng vào mặt tôi:
“Con tiện này, mày có hai lựa chọn: một là không có tiền bị bắt nhốt vào đồn, hai là cởi hết đồ, cắn miếng thịt bò này bò ra ngoài như con chó.”
“À đúng rồi, hai cái chỉ khác nhau ở chỗ: cái đầu có mặc quần áo, cái sau thì không – càng nhục hơn. Ha ha ha, chọn nhanh đi, tao chờ hết nổi rồi!”
Dưới ánh mắt xem kịch của hàng chục người, tôi siết chặt nắm tay, không mang theo chút cảm xúc nào nhìn chằm chằm vào Cố Thanh Xuyên.
“Được, nếu đây là lựa chọn của anh – thì khi nhà họ Cố phá sản cũng là vì anh.”
Vừa dứt lời, Lý Kiều Kiều cười phá lên:
“Gì cơ? Ha ha ha!”
“Cô ta xem nhiều tiểu thuyết ngôn tình quá rồi, lại còn mơ mình là nữ chính ẩn danh giàu có à?”
“Chắc giận quá nên thần kinh có vấn đề rồi.”
Cố Thanh Xuyên cũng trừng mắt nhìn tôi đầy giận dữ, anh ta cho rằng tôi đang nói dối.
Liền tiện tay cầm một đĩa thức ăn đập thẳng vào người tôi:
Cách để đọc full truyện ( Chắc chắn đọc được ạ )
Bước 1 : Lai bài viết
Bước 2 : Để lại một lời nhận xét góp ý , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ.
Linh đọc full sẽ có sau 30 phút
Thẩm Niệm loạng choạng, đĩa thức ăn vỡ tan, mảnh sứ sắc nhọn cứa vào da thịt Thẩm Niệm, khiến một vết xước dài hiện lên trên cánh tay cô. Những mẩu thức ăn nóng hổi bám đầy trên tóc và váy, cảm giác dính nhớp nháp cùng mùi dầu mỡ tanh tưởi khiến Thẩm Niệm cảm thấy buồn nôn. Cơn đau rát từ vết xước lan ra, cùng với sự sỉ nhục tột cùng, thiêu đốt tâm can Thẩm Niệm. Cô nghiến răng, cố gắng đứng vững. Toàn bộ nhà hàng chìm trong tiếng cười chế nhạo và những lời bàn tán xì xào, ánh mắt khinh bỉ của mọi người như những mũi kim đâm xuyên Thẩm Niệm.
“Ha ha ha ha ha!” Lý Kiều Kiều ôm bụng cười ngặt nghẽo, ánh mắt tràn đầy đắc thắng và hả hê. Cô ta nhìn Thẩm Niệm chật vật, không khỏi buông lời chế giễu: “Đồ phế vật! Nhìn cô bây giờ xem, còn ra thể thống gì nữa không? Ai bảo cô dám động vào thẻ của tôi? Đây là cái giá cô phải trả!” Cô ta quay sang Cố Thanh Xuyên, dùng giọng nũng nịu: “Anh Thanh Xuyên, anh thật là tốt với em quá đi mất.”
Cố Thanh Xuyên chỉ lạnh lùng hừ một tiếng, không nói gì. Ánh mắt anh ta quét qua Thẩm Niệm, không hề có chút xót thương hay áy náy, chỉ còn lại sự khinh thường sâu sắc. Anh ta như đang nhìn một thứ rác rưởi, không đáng để bận tâm.
Thẩm Niệm ngẩng đầu, tóc mai lòa xòa che một phần khuôn mặt nhưng đôi mắt cô vẫn kiên định, rực lửa nhìn thẳng vào Cố Thanh Xuyên và Lý Kiều Kiều. Không một giọt nước mắt, không một tiếng nấc, chỉ có sự phẫn nộ và ý chí không khuất phục. Cố Thanh Xuyên đã từng thề thốt yêu cô trọn đời, vậy mà giờ đây lại chính tay anh ta đẩy cô vào địa ngục. Thẩm Niệm thề, sẽ có ngày cô khiến anh ta phải trả giá cho tất cả những gì anh ta đã làm. Cô sẽ không để nhà họ Cố phá sản vì cô, mà là vì chính Cố Thanh Xuyên đã tự tay chôn vùi tất cả. Lý Kiều Kiều vẫn cười, nụ cười đó càng khắc sâu thêm vào nỗi nhục nhã của Thẩm Niệm, nhưng cũng hun đúc thêm ngọn lửa báo thù trong lòng cô.
Một người phục vụ trẻ, với chiếc áo sơ mi trắng tinh bị dính vài vệt bẩn nhỏ do sự cố vừa rồi, từ từ tiến lại gần khu vực hỗn loạn. Vẻ mặt anh ta hiện rõ sự lo lắng xen lẫn sợ hãi khi nhìn thấy Thẩm Niệm đang chật vật giữa đống đổ nát, cùng với ánh mắt sắc lạnh của Cố Thanh Xuyên. Anh phục vụ ngập ngừng, ánh mắt lướt nhanh về phía Quản lý, như cầu cứu một sự cho phép để can thiệp. Thế nhưng, khi nhìn thấy Cố Thanh Xuyên – người đang đứng đó với vẻ mặt lạnh lùng, rõ ràng là người chủ trì cuộc làm nhục này – mọi ý định giúp đỡ trong lòng anh phục vụ lập tức tan biến. Anh ta hiểu rõ quyền lực của Cố Thanh Xuyên trong giới thượng lưu Thủ đô, và việc xen vào chuyện này chẳng khác nào tự chuốc họa vào thân. Anh phục vụ chỉ dám khẽ cúi đầu, bàn tay run rẩy nắm chặt khay phục vụ trống rỗng, không thể làm gì hơn ngoài việc đứng nhìn. Sự bất lực và nỗi sợ hãi bao trùm lấy anh ta, khiến anh ta chỉ có thể đứng đó, im lặng như một cái bóng.
Thẩm Niệm ngước lên, ánh mắt đầy lửa giận quét qua từng gương mặt chế giễu xung quanh. Cô nhìn Cố Thanh Xuyên, nhìn Lý Kiều Kiều, và rồi nhìn những người bạn của anh ta đang cười cợt. Sự sỉ nhục đã lên đến đỉnh điểm, nhưng thay vì gục ngã, một tia sáng lạnh lẽo chợt lóe lên trong đôi mắt tưởng chừng đã chết lặng của Thẩm Niệm. Cô không nói một lời, chỉ chậm rãi, gần như vô thức, đưa tay vào lớp vải lụa mềm mại của chiếc váy. Từ chỗ kín đáo nơi cổ tay, Thẩm Niệm bất ngờ rút ra một thiết bị nhỏ gọn, chỉ bằng khoảng chiếc đồng hồ thông minh quen thuộc nhưng tinh xảo hơn nhiều. Ánh kim loại lạnh lẽo của nó phản chiếu ánh đèn chùm lấp lánh của Nhà hàng Pháp, tạo nên một điểm nhấn đáng ngại.
Cố Thanh Xuyên nhíu mày, nhìn chằm chằm vào vật thể trong tay Thẩm Niệm, vẻ mặt lộ rõ sự khó hiểu và một chút nghi ngờ. Anh ta chưa từng thấy thứ này trước đây. Lý Kiều Kiều cũng nheo mắt lại, sự tự mãn trên môi hơi cứng lại. Mọi ánh mắt đổ dồn vào Thẩm Niệm, chờ đợi một phản ứng yếu ớt, một lời van xin.
Nhưng Thẩm Niệm không làm thế. Cô chậm rãi siết chặt thiết bị trong lòng bàn tay, ngón cái lướt nhẹ trên bề mặt nhẵn bóng. Một nụ cười lạnh lẽo, đầy ẩn ý và vô cùng kiên cường, từ từ nở trên môi Thẩm Niệm. Nụ cười đó không hề có vẻ đau khổ hay tủi nhục, mà là một lời tuyên chiến không lời, một sự thách thức ngầm khiến không khí trong nhà hàng bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Cô ta sắp làm gì? Đó là câu hỏi hiện lên trong đầu Cố Thanh Xuyên.
Cố Thanh Xuyên vẫn nhíu mày, ánh mắt anh ta lướt từ thiết bị lạ trong tay Thẩm Niệm lên gương mặt cô. Sự khó hiểu và một chút dè dặt ban đầu nhanh chóng bị thay thế bằng vẻ chế giễu thường thấy. Anh ta không tin Thẩm Niệm có thể làm được gì lúc này. Bên cạnh anh, Lý Kiều Kiều cười khẩy, ánh mắt chứa đầy sự khinh bỉ rõ ràng. Cô ta chẳng thèm che giấu thái độ của mình.
“Cô lại định làm trò gì nữa hả?” Lý Kiều Kiều châm chọc, giọng điệu sắc nhọn như dao. “Đừng có hòng vùng vẫy vô ích! Thẩm Niệm, cô nghĩ mình còn có thể làm được gì? Tất cả đã kết thúc rồi!”
Cố Thanh Xuyên không nói gì, chỉ liếc nhìn Thẩm Niệm với vẻ khinh thường cố hữu, như thể cô ta chỉ là một con rối đang cố gắng giãy giụa trong tuyệt vọng. Hắn tin chắc mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát. Thẩm Niệm không đáp lời. Cô chỉ nhìn thẳng vào Lý Kiều Kiều, rồi quay sang Cố Thanh Xuyên, nụ cười lạnh lẽo trên môi càng thêm sâu. Ngón cái của Thẩm Niệm vẫn lướt nhẹ trên thiết bị, như đang tìm kiếm một nút bấm nào đó, hoặc chuẩn bị kích hoạt nó. Không gian xung quanh dường như ngưng đọng, chờ đợi động thái tiếp theo từ cô.
Nụ cười lạnh trên môi Thẩm Niệm không hề tắt, thậm chí còn sâu hơn một chút, bất chấp những lời chế nhạo từ Lý Kiều Kiều hay ánh mắt khinh miệt của Cố Thanh Xuyên. Ngón cái của Thẩm Niệm dừng lại, rồi nhẹ nhàng, gần như không thể nhận thấy, ấn mạnh một lần vào chiếc thiết bị nhỏ gọn. Đó là một thao tác dứt khoát, nhanh gọn, không hề có chút vẻ lo lắng hay hoảng loạn. Mắt cô vẫn nhìn thẳng vào Cố Thanh Xuyên, như thể đang thách thức anh ta chứng kiến.
“Ha! Vẫn còn cố chấp ư?” Lý Kiều Kiều bật cười khẩy, giọng điệu chứa đầy sự hả hê. “Cô nghĩ một cái điện thoại đồ chơi đó có thể giúp cô sao? Hay cô định gọi cho ai, mẹ cô ở Thành Nam à? E rằng bà ấy cũng không rảnh để cứu vớt con gái đâu!”
Cố Thanh Xuyên nhếch mép, ánh mắt lướt qua Thẩm Niệm, dừng lại ở thiết bị trong tay cô. Anh ta tin chắc cô chỉ đang cố chấp làm một hành động vô vọng cuối cùng. “Đừng phí thời gian nữa, Thẩm Niệm,” Cố Thanh Xuyên thờ ơ nói, giọng điệu chứa đầy sự chắc chắn về thất bại của cô. Anh ta không hề nhận ra sự thay đổi tinh tế trong ánh mắt của Thẩm Niệm, một tia sáng sắc bén vừa lóe lên rồi vụt tắt. Xung quanh, những người bạn của Cố Thanh Xuyên và cả Quản lý nhà hàng cũng nhìn Thẩm Niệm bằng ánh mắt thương hại hoặc chế giễu, đinh ninh rằng cô đang cố gắng liên lạc với thế giới bên ngoài nhưng vô ích. Họ tin rằng mọi kết nối của Thẩm Niệm đã bị Cố Thanh Xuyên cắt đứt. Ai nấy đều cho rằng Thẩm Niệm đã hoàn toàn bị dồn vào đường cùng. Nhưng Thẩm Niệm chỉ khẽ nhếch môi, bàn tay thu về, chiếc thiết bị đã hoàn thành sứ mệnh của nó. Cô không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát phản ứng của những kẻ đang vây quanh.
Cả Nhà hàng Pháp vẫn vang lên những tiếng cười cợt và những lời bàn tán xì xào, biến buổi tối sinh nhật Thẩm Niệm thành một màn kịch hài hước trong mắt những kẻ chứng kiến. Lý Kiều Kiều, khoanh tay trước ngực, ánh mắt rực lên sự hả hê, không ngừng đưa đẩy những lời lẽ châm chọc.
“Xem kìa, Thẩm Niệm còn định làm gì nữa chứ?” Lý Kiều Kiều cười khẩy, liếc nhìn về phía Thẩm Niệm. “Đã đến nước này rồi mà vẫn còn giả vờ bình tĩnh được sao? Hay cô nghĩ có thần tiên nào giáng xuống cứu vớt cô?”
Những người bạn của Cố Thanh Xuyên cũng hùa theo, tiếng cười của họ như xát muối vào danh dự của Thẩm Niệm. Quản lý Nhà hàng Pháp vẫn giữ thái độ khách sáo, nhưng ánh mắt ông ta không giấu được sự khinh thường khi nhìn Thẩm Niệm. Ai nấy đều đinh ninh rằng cô đang vật lộn trong tuyệt vọng, nhưng lại cố tỏ ra kiên cường.
Tuy nhiên, Cố Thanh Xuyên, sau vài giây thờ ơ, bỗng thấy một sự bất thường. Thẩm Niệm, thay vì hoảng loạn hay bùng nổ như anh ta dự đoán, lại im lặng một cách lạ thường. Nụ cười lạnh trên môi cô vẫn giữ nguyên, thậm chí còn phảng phất một vẻ tự tin khó hiểu. Cô không nhìn Lý Kiều Kiều, cũng không nhìn những kẻ đang chế nhạo, mà ánh mắt dán chặt vào Cố Thanh Xuyên, như thể đang chờ đợi một điều gì đó sắp xảy ra.
Cố Thanh Xuyên khẽ nheo mắt. Ban đầu anh ta nghĩ đó là sự chai lì cuối cùng của cô, nhưng càng nhìn, càng thấy Thẩm Niệm không có chút vẻ gì là bị dồn vào đường cùng. Khuôn mặt cô vẫn thanh thoát, ánh mắt kiên định, không một gợn sóng sợ hãi. Sự bình tĩnh đến khó tin của Thẩm Niệm khiến một cảm giác bất an khó tả bất chợt dấy lên trong lòng Cố Thanh Xuyên, như một tiếng chuông cảnh báo nhỏ vừa vang lên. Anh ta rướn người về phía trước một chút, lặng lẽ quan sát từng cử chỉ nhỏ nhất của Thẩm Niệm, cố gắng tìm ra kẽ hở trong vẻ ngoài kiên cường đó. Thế nhưng, Thẩm Niệm chỉ vẫn mỉm cười, ánh mắt như chứa đựng một bí mật.
Cố Thanh Xuyên vẫn nheo mắt, cố gắng đọc vị Thẩm Niệm. Sự bình tĩnh khó hiểu của cô như một gáo nước lạnh tạt vào sự tự mãn của anh ta, khiến một cảm giác bất an nhỏ bé len lỏi. Anh ta không tài nào hiểu nổi, vì sao trong hoàn cảnh này, Thẩm Niệm vẫn có thể nở nụ cười đó. Lý Kiều Kiều bên cạnh vẫn đang hí hửng trò chuyện với mấy người Bạn bè, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Thẩm Niệm với ánh mắt khinh miệt.
Đúng lúc đó, một âm thanh chói tai đột ngột xé toạc không khí vốn đã ồn ào của Nhà hàng Pháp. Tiếng chuông điện thoại của Cố Thanh Xuyên vang lên liên hồi, dồn dập và gấp gáp, như một hồi chuông cảnh báo. Anh ta giật mình, theo bản năng đưa tay rút chiếc điện thoại ra khỏi túi vest. Cùng lúc đó, tiếng chuông điện thoại của những người Bạn bè anh ta cũng đồng loạt reo lên, không phải một cuộc, mà là hàng loạt cuộc gọi đến cùng lúc, như thể có một trận bão lớn vừa ập tới.
Những nụ cười đang nở rộ trên môi Lý Kiều Kiều và đám Bạn bè của Cố Thanh Xuyên lập tức đông cứng lại. Vẻ mặt vui vẻ, hả hê của họ nhanh chóng biến sắc. Đầu tiên là sự ngạc nhiên, rồi đến bối rối, và rất nhanh sau đó là nỗi lo lắng hiện rõ mồn một. Họ vội vàng nhìn vào màn hình điện thoại của mình, đôi mắt trợn trừng khi thấy hàng loạt cuộc gọi từ những số lạ, hoặc từ những đối tác quan trọng, đều hiện lên với chữ “Khẩn cấp”.
Cố Thanh Xuyên nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại của mình, một cuộc gọi từ Trợ lý riêng của anh ta đang nhấp nháy liên tục. Anh ta không nghe máy ngay lập tức, mà quay sang nhìn những người Bạn bè đang lúng túng bấm nghe điện thoại. Vài người trong số họ đã bắt đầu nói chuyện với giọng điệu đầy hoảng loạn, cố gắng nghe rõ những thông tin đang được truyền tải qua đường dây.
“Có chuyện gì vậy?” một người Bạn bè lắp bắp hỏi khi thấy vẻ mặt tái mét của người Bạn bè khác.
Không khí vui vẻ biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự căng thẳng tột độ. Vài người Bạn bè của Cố Thanh Xuyên đã đứng bật dậy khỏi bàn ăn, vẻ mặt trắng bệch, ánh mắt lộ rõ sự bàng hoàng và sợ hãi. Họ bắt đầu thì thầm, trao đổi ánh nhìn đầy hoảng loạn, đôi khi là những tiếng “cái gì cơ?” hoặc “không thể nào!” bật ra khe khẽ.
Cố Thanh Xuyên nuốt khan, trái tim anh ta bắt đầu đập mạnh một cách bất thường. Anh ta nhìn Thẩm Niệm một lần nữa. Cô vẫn ngồi đó, đôi môi khẽ cong lên một nụ cười khó đoán, ánh mắt bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Thẩm Niệm không nói một lời, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn sự biến đổi trên khuôn mặt của từng người, từ Cố Thanh Xuyên đến Lý Kiều Kiều và đám Bạn bè anh ta. Nụ cười của cô càng lúc càng sâu, chứa đựng một sự hả hê ngấm ngầm, như thể tất cả những điều này đều nằm trong dự liệu của Thẩm Niệm.
Cố Thanh Xuyên cảm thấy lưng mình ướt đẫm mồ hôi lạnh. Anh ta có một dự cảm chẳng lành, một dự cảm rằng nụ cười của Thẩm Niệm không hề vô hại như anh ta nghĩ. Anh ta do dự, nhưng cuối cùng vẫn đưa tay lên nghe cuộc gọi khẩn cấp đang liên tục đổ về.
Cố Thanh Xuyên hít một hơi thật sâu, ngón tay run rẩy chạm vào màn hình điện thoại, đưa lên tai. Đầu dây bên kia, giọng của người Trợ lý riêng vang lên gấp gáp, xé toạc sự tĩnh lặng giả tạo của anh ta.
“Tổng… Tổng giám đốc Cố! Có chuyện rồi! Toàn bộ các tài khoản chính của `Gia tộc Cố`… đều bị phong tỏa! Không phải chỉ một, mà là tất cả! Các đối tác lớn đồng loạt rút vốn, thị trường chứng khoán của chúng ta đang lao dốc không phanh!”
Mỗi lời nói như một nhát dao đâm thẳng vào tim Cố Thanh Xuyên. Sắc mặt anh ta lập tức trắng bệch, đôi mắt trừng lớn, lộ rõ vẻ kinh hoàng. Bàn tay đang cầm điện thoại siết chặt, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm.
“Cái gì? Phong tỏa? Rút vốn? Mày nói cái gì vậy?” Giọng Cố Thanh Xuyên khàn đặc, xen lẫn sự khó tin và hoảng loạn tột độ. Anh ta lảo đảo, suýt nữa đánh rơi chiếc điện thoại.
Lý Kiều Kiều và những người Bạn bè xung quanh, dù chưa nghe rõ cuộc nói chuyện, nhưng nhìn thấy phản ứng của Cố Thanh Xuyên, cũng lập tức tắt điện thoại của mình, đôi mắt hoảng hốt nhìn chằm chằm vào anh ta. Không khí trong `Nhà hàng Pháp` bỗng trở nên ngột ngạt đến khó thở.
“Thị trường đang hỗn loạn! Các ngân hàng lớn cũng đang từ chối giao dịch với chúng ta! Mọi thứ diễn ra quá nhanh, như thể có ai đó đã lên kế hoạch từ trước…” Tiếng Trợ lý riêng bị ngắt quãng bởi những âm thanh hỗn loạn từ phía đầu dây bên kia, như tiếng la hét, tiếng đồ đạc rơi vỡ.
Cố Thanh Xuyên dường như không còn nghe thấy gì nữa. Não bộ anh ta trống rỗng, chỉ còn lại những từ ngữ kinh hoàng: “phong tỏa”, “rút vốn”, “lao dốc không phanh”. `Gia tộc Cố`, đế chế mà anh ta và cha mình đã gầy dựng, đang sụp đổ ngay trước mắt anh ta.
“Không thể nào!” Anh ta thốt lên, giọng nói run rẩy đến nỗi gần như không thành tiếng. “Không thể nào… Ai… ai có thể làm được chuyện này?”
Anh ta ngước mắt lên, ánh mắt đầy bối rối và sợ hãi. Hàng loạt câu hỏi xoay vần trong đầu Cố Thanh Xuyên. Tất cả mọi thứ đều diễn ra quá đột ngột, quá nhanh chóng. Anh ta không hiểu. Mới vài phút trước, anh ta còn đang hả hê sỉ nhục `Thẩm Niệm`, còn đang tự mãn về quyền lực của `Gia tộc Cố`. Nhưng giờ đây, tất cả đã biến thành tro bụi.
Ánh mắt Cố Thanh Xuyên vô thức chạm vào `Thẩm Niệm`. Cô vẫn ngồi đó, bình thản một cách đáng sợ, nụ cười ẩn chứa sự mỉa mai vẫn vương trên môi. Ánh mắt cô như xuyên thấu qua lớp vỏ bọc kiêu ngạo của anh ta, nhìn thẳng vào nỗi sợ hãi đang dâng trào. Trong khoảnh khắc đó, Cố Thanh Xuyên chợt nhận ra điều gì đó, một suy nghĩ kinh hoàng chạy vụt qua tâm trí anh ta. Nụ cười của `Thẩm Niệm` không phải là vô hại. Nó là khởi đầu của một cơn ác mộng.
“Alo? Tổng giám đốc Cố? Ngài vẫn ổn chứ? Tình hình… tình hình đang rất nguy kịch!” Tiếng Trợ lý riêng vẫn vang vọng từ chiếc điện thoại sắp tuột khỏi tay Cố Thanh Xuyên.
Anh ta buông thõng tay, chiếc điện thoại rơi bộp xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng vang vọng như sấm sét trong không gian tĩnh lặng của `Nhà hàng Pháp`. Toàn thân Cố Thanh Xuyên đổ sụp xuống ghế, sắc mặt tái mét như tờ giấy, ánh mắt vô hồn nhìn vào hư không, miệng lẩm bẩm.
“Xong rồi… `Gia tộc Cố`… xong rồi…”
Cố Thanh Xuyên đổ sụp xuống ghế, sắc mặt tái mét như tờ giấy, ánh mắt vô hồn nhìn vào hư không, miệng lẩm bẩm.
“Xong rồi… `Gia tộc Cố`… xong rồi…”
Lý Kiều Kiều nhìn Cố Thanh Xuyên với vẻ khó hiểu. Cô ta chưa nghe rõ nội dung cuộc điện thoại, chỉ thấy anh ta đột ngột chuyển từ vẻ mặt hả hê sang hoảng loạn. Tuy nhiên, trong đầu cô ta, `Gia tộc Cố` vẫn là bất khả chiến bại, và mọi chuyện đang diễn ra chỉ là một trò đùa, hoặc một vấn đề nhỏ. Cô ta quay sang `Thẩm Niệm`, nụ cười khinh miệt vẫn vương trên môi, muốn tận hưởng giây phút chiến thắng này.
“Mày còn định làm gì nữa, `Thẩm Niệm`? `Gia tộc Cố` là đế chế hùng mạnh nhất `Thủ đô` này. Mày gọi cho ai cũng vô ích thôi! Có ai dám đắc tội với nhà họ Cố chứ?” Lý Kiều Kiều nói lớn, giọng điệu đầy vẻ trêu ngươi và tự mãn. Những người `Bạn bè` của Cố Thanh Xuyên cũng nhìn `Thẩm Niệm` với ánh mắt tương tự, dù trong lòng họ vẫn còn chút nghi ngờ về phản ứng vừa rồi của Cố Thanh Xuyên.
Vừa dứt lời, Lý Kiều Kiều chợt nhận ra điều gì đó. Cố Thanh Xuyên, người vẫn đang ngồi ngay cạnh cô ta, không hề có bất kỳ phản ứng hả hê hay đồng tình nào như mọi khi. Anh ta vẫn bất động, ánh mắt vô hồn nhìn về phía trước. Sắc mặt anh ta trắng bệch, đôi môi mím chặt, và từng đường nét trên khuôn mặt đều toát lên vẻ hoảng loạn tột độ, không hề giống một Tổng giám đốc `Gia tộc Cố` đang nắm trong tay quyền lực tối thượng. Trán anh ta lấm tấm mồ hôi lạnh, đôi mắt trống rỗng như vừa nhìn thấy một cơn ác mộng kinh hoàng nhất. Lý Kiều Kiều lập tức thấy lạnh sống lưng. Cô ta chưa từng thấy Cố Thanh Xuyên có biểu cảm đáng sợ như vậy, dù là trong cơn tức giận hay khi phải đối mặt với khó khăn. Đây không phải là Cố Thanh Xuyên kiêu ngạo mà cô ta quen biết.
“Anh… anh Xuyên?” Lý Kiều Kiều lắp bắp, sự tự mãn trên gương mặt cô ta dần tan biến, thay vào đó là sự hoang mang và lo sợ. Tim cô ta bỗng đập thình thịch. Có điều gì đó rất tệ đang xảy ra, và nó không liên quan đến `Thẩm Niệm`. Nó liên quan đến `Gia tộc Cố`… và đến chính Cố Thanh Xuyên. Cô ta nhìn `Thẩm Niệm`, rồi lại nhìn Cố Thanh Xuyên, linh cảm xấu dâng lên trong lòng.
Thẩm Niệm đã dõi theo toàn bộ màn kịch. Cô nhìn Cố Thanh Xuyên đang chìm trong cơn hoảng loạn, rồi lại chuyển ánh mắt sang Lý Kiều Kiều với vẻ mặt tái mét vì sợ hãi. Trái tim Thẩm Niệm không còn chút rung động nào trước vẻ tiều tụy của người đàn ông từng là chồng mình. Thay vào đó, trong đôi mắt cô, ngập tràn là sự căm hận sâu sắc, nhưng đâu đó lại phảng phất một tia thương hại nhạt nhòa. Thương hại cho một kẻ đã tự tay phá nát tất cả. Cô từ từ ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc như dao găm, không còn là người phụ nữ yếu đuối từng khóc lóc van xin trong quá khứ.
“Anh nghĩ tôi chỉ biết khóc lóc và van xin sao?” Thẩm Niệm cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại ẩn chứa sức mạnh đáng sợ, vang vọng khắp Nhà hàng Pháp tĩnh lặng một cách bất thường. Cô tiến thêm một bước, sải chân vững chãi như thể đang bước trên chiến trường, đối mặt trực diện với Cố Thanh Xuyên và Lý Kiều Kiều. “Anh đã đánh giá thấp tôi rồi, Cố Thanh Xuyên.”
Thẩm Niệm vừa dứt lời, Cố Thanh Xuyên như bị một cú sốc điện. Mắt anh ta mở to, khuôn mặt trắng bệch, toàn thân cứng đờ. Anh ta đứng chôn chân tại chỗ, nhìn chằm chằm vào Thẩm Niệm, cố gắng xâu chuỗi từng lời nói, từng ánh mắt cô dành cho mình từ đầu buổi tối. Từng mảnh ghép hỗn loạn cứ lướt qua tâm trí Cố Thanh Xuyên, từ thái độ kiên quyết của Thẩm Niệm khi đòi ly hôn đến lời đe dọa “hối hận cả đời” ban nãy.
Rồi, một tia sáng kinh hoàng vụt qua trong đầu anh ta. Rắc rối tài chính? Thẻ tín dụng bị khóa? Cổ phiếu Gia tộc Cố tụt dốc không phanh? Tất cả những rắc rối đột ngột, trùng hợp một cách đáng sợ với sự xuất hiện trở lại của Thẩm Niệm, với sự thay đổi đáng kinh ngạc của cô. Không thể nào, một người phụ nữ chỉ biết khóc lóc và dựa dẫm như Thẩm Niệm… nhưng đôi mắt sắc lạnh kia, giọng nói chứa đựng sự uy lực kia… Cố Thanh Xuyên đột nhiên cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng bò lên khắp sống lưng. Anh ta nhớ lại lời cô nói khi còn ở Thành Nam, lời cảnh báo không được khinh thường cô.
Lý Kiều Kiều, đứng cạnh, cũng cảm nhận được không khí nặng nề đang bao trùm. Cô ta nhìn Cố Thanh Xuyên với vẻ lo lắng xen lẫn sợ hãi, rồi lại liếc sang Thẩm Niệm, trong lòng đầy hoang mang và dự cảm chẳng lành.
Cố Thanh Xuyên lùi lại một bước, đôi môi run rẩy như sắp thốt ra điều gì đó không thể tin nổi. Anh ta nhìn Thẩm Niệm, giọng nói vỡ vụn, đầy sợ hãi và kinh hoàng, không còn chút khí chất tổng giám đốc nào nữa. “Em… em đã làm gì?”
Cố Thanh Xuyên nhìn Thẩm Niệm, giọng nói vỡ vụn, đầy sợ hãi và kinh hoàng, không còn chút khí chất tổng giám đốc nào nữa. “Em… em đã làm gì?”
Thẩm Niệm khẽ nhếch môi, ánh mắt chứa đựng sự lạnh lùng đến đáng sợ. “Anh sắp biết thôi.”
Ngay khoảnh khắc đó, cánh cửa lớn của Nhà hàng Pháp bật mở. Một luồng khí lạnh lẽo và uy nghiêm quét qua toàn bộ không gian sang trọng. Hàng loạt tiếng xì xào lập tức im bặt. Mọi ánh mắt trong nhà hàng, từ vị quản lý đang hoảng loạn đến những vị khách quý tộc, thậm chí cả bạn bè của Cố Thanh Xuyên và lão đại trung niên đều đồng loạt hướng về phía cửa.
Một đoàn người đông đảo, ít nhất mười hai người đàn ông, tất cả đều mặc vest đen lịch lãm, dáng người cao lớn, vẻ mặt lạnh lùng và ánh mắt sắc bén, bước vào nhà hàng. Họ di chuyển theo một đội hình chặt chẽ, không một tiếng động thừa thãi, tạo nên một áp lực vô hình bao trùm lấy tất cả. Họ không để mắt đến bất kỳ ai, cũng không hề tỏ ra tò mò về sự ồn ào vừa rồi. Bước chân dứt khoát, dồn dập, đoàn người đó tiến thẳng vào khu vực bàn ăn của Cố Thanh Xuyên và Thẩm Niệm.
Cố Thanh Xuyên và Lý Kiều Kiều đứng chết lặng. Những người đàn ông này không phải vệ sĩ của Gia tộc Cố, cũng không phải những gương mặt quen thuộc trong giới kinh doanh thủ đô mà Cố Thanh Xuyên từng giao thiệp. Ánh mắt họ quá lạnh lùng, khí chất quá mạnh mẽ. Họ là ai? Và tại sao họ lại đến đây? Cố Thanh Xuyên thầm rủa, hy vọng họ chỉ là những vị khách nhầm bàn.
Nhưng rồi, một sự thật kinh hoàng hiện rõ khi toàn bộ hơn mười người đàn ông mặc vest đen đó đồng loạt dừng lại cách bàn ăn không xa, và ánh mắt sắc lạnh của tất cả bọn họ đều không hẹn mà gặp, hướng thẳng về một người duy nhất: Thẩm Niệm.
Thẩm Niệm vẫn ngồi đó, yên lặng và điềm tĩnh, như thể sự xuất hiện của đoàn người này nằm trong dự liệu của cô. Một nụ cười ẩn ý lướt qua môi cô. Lý Kiều Kiều há hốc mồm, sự sợ hãi tột cùng hiện rõ trên khuôn mặt. Cố Thanh Xuyên cảm thấy toàn thân mình đông cứng, trái tim anh ta đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh ta không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng trực giác mách bảo đây chắc chắn là một tai họa không thể nào cứu vãn.
Ánh mắt sắc lạnh của hơn mười người đàn ông mặc vest đen đồng loạt đổ dồn về Thẩm Niệm, khiến không khí trong Nhà hàng Pháp đặc quánh lại. Cố Thanh Xuyên và Lý Kiều Kiều hít thở không thông, cảm giác như có một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy cổ họng họ. Họ bàng hoàng nhận ra, những người này không phải đến để uy hiếp Thẩm Niệm, mà là để… bảo vệ cô? Hoặc tệ hơn, chờ đợi chỉ thị của cô?
Trong khi tất cả mọi người đang hoang mang đến tột độ, một người đàn ông trung niên trong nhóm bước lên phía trước. Ông ta có mái tóc bạc điểm sương, gương mặt khắc khổ toát lên vẻ lạnh lùng như băng đá, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tinh anh sắc bén của một người từng trải. Dáng vẻ của ông ta không hề tầm thường, toát ra khí chất của một nhân vật có quyền uy đáng nể.
Ông ta dừng lại cách Thẩm Niệm vài bước chân, cúi thấp đầu chào cô một cách cung kính, như thể đang đứng trước một vị công chúa. Hành động này của ông ta làm Cố Thanh Xuyên và Lý Kiều Kiều suýt nữa thì ngã quỵ. Bộ não của Cố Thanh Xuyên quay cuồng, không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến.
Người đàn ông trung niên ngẩng đầu, ánh mắt vẫn giữ nguyên vẻ kính trọng tuyệt đối, nhìn thẳng vào Thẩm Niệm, rồi cất giọng trầm thấp, rõ ràng và uy nghiêm đến rợn người.
“Thưa tiểu thư, người cần chúng tôi giải quyết vấn đề gì?”
Câu nói vừa thốt ra, không khí trong Nhà hàng Pháp như bị đóng băng hoàn toàn. Mọi âm thanh, từ tiếng dao nĩa chạm đĩa cho đến tiếng thì thầm to nhỏ, đều tắt ngấm. Vị quản lý đang toát mồ hôi hột thì đứng bất động, gương mặt trắng bệch. Những vị khách quý tộc khác, bao gồm cả lão đại trung niên và bạn bè của Cố Thanh Xuyên, đều trợn mắt kinh ngạc, không ai dám thốt lên lời nào. Ánh mắt họ thay nhau liếc nhìn Cố Thanh Xuyên và Lý Kiều Kiều, rồi lại nhìn Thẩm Niệm đang điềm tĩnh đến đáng sợ. Một sự thật kinh hoàng đang dần lộ diện.
Toàn bộ Nhà hàng Pháp chìm trong một sự im lặng chết chóc, nặng nề đến nghẹt thở. Ngay cả tiếng điều hòa cũng dường như ngừng lại, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực những người đang có mặt. Cố Thanh Xuyên chết lặng, đôi mắt anh ta trợn tròn, dán chặt vào Thẩm Niệm. Khuôn mặt vừa rồi còn đầy vẻ ngạo mạn, khinh bỉ giờ đây trắng bệch không còn một giọt máu, chỉ còn lại sự hoảng loạn tột độ. Anh ta cảm thấy như vừa bị một gáo nước đá dội thẳng vào người, lạnh lẽng từ đầu đến chân.
Lý Kiều Kiều, người đang tự mãn phả khói thuốc, bỗng nhiên run rẩy. Điếu thuốc đang kẹp giữa hai ngón tay cô ta rơi bộp xuống sàn nhà lát gạch hoa cương, tạo ra một âm thanh nhỏ nhưng đủ để xé toạc sự im lặng ghê rợn. Cô ta không thèm nhặt, ánh mắt xanh rờn xen lẫn vẻ kinh ngạc tột độ, cố định trên khuôn mặt điềm tĩnh của Thẩm Niệm. Từ sự chế nhạo, khinh miệt ban đầu, giờ đây chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng đang cuộn trào trong lòng Lý Kiều Kiều. Tay cô ta vô thức ôm chặt lấy cánh tay Cố Thanh Xuyên, như tìm kiếm một chút an toàn từ người đàn ông cũng đang khiếp vía không kém.
Đám bạn bè của Cố Thanh Xuyên, những kẻ vừa nãy còn hùa theo anh ta cười cợt, buông lời chế giễu Thẩm Niệm, giờ đây tất cả đều cứng đờ người. Họ nuốt nước bọt khan, ánh mắt đảo qua lại giữa Thẩm Niệm và người đàn ông trung niên uy nghi. Khuôn mặt họ từ chỗ đắc chí bỗng hóa tái mét, sợ hãi dâng lên như một cơn thủy triều, nhấn chìm mọi sự tự mãn trước đó. Lão đại trung niên đang ngồi ở bàn bên cạnh cũng phải hít sâu một hơi, ông ta lặng lẽ đặt dao nĩa xuống, nhìn Thẩm Niệm bằng ánh mắt đầy suy tư. Ai cũng nhận ra, cô gái bị họ khinh thường kia, hóa ra lại là một nhân vật mà họ không thể nào đắc tội nổi.
Thẩm Niệm từ từ, chậm rãi đứng dậy, động tác duyên dáng nhưng ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ. Từng bước chân cô nhẹ nhàng trên sàn gạch hoa cương, âm thanh nhỏ đến lạ lùng, nhưng lại vang dội như tiếng trống trận trong không gian căng như dây đàn. Ánh mắt Thẩm Niệm sắc lạnh như băng, mang theo sự uy quyền tuyệt đối, lướt qua gương mặt trắng bệch của Cố Thanh Xuyên và Lý Kiều Kiều.
Cố Thanh Xuyên run rẩy, cả người như bị đóng băng tại chỗ, cổ họng nghẹn ứ, không thể thốt nên lời. Đôi mắt anh ta mở to vô hồn, nhìn chằm chằm vào Thẩm Niệm như thể đang đối diện với một ác quỷ từ địa ngục trở về. Lý Kiều Kiều, nỗi sợ hãi đã nuốt chửng mọi kiêu căng, giật bắn mình khi ánh mắt Thẩm Niệm chạm vào cô ta. Cô ta siết chặt lấy cánh tay Cố Thanh Xuyên, móng tay cắm sâu vào da thịt anh ta nhưng anh ta chẳng hề cảm thấy đau đớn. Đám bạn bè của Cố Thanh Xuyên vội vàng cúi gằm mặt xuống, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, không dám đối diện với ánh mắt ấy dù chỉ một giây.
Vừa đúng lúc, cánh cửa lớn của Nhà hàng Pháp bật mở. Một người đàn ông cao lớn trong bộ vest đen lịch lãm, dáng người thẳng tắp, bước vào. Vừa thấy anh ta, mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về phía anh ta đầy kinh ngạc, kể cả Quản lý nhà hàng, người vẫn còn đang ngơ ngác. Ánh mắt người đàn ông nhanh chóng quét qua toàn bộ khung cảnh hỗn loạn, rồi dừng lại trên Thẩm Niệm với vẻ cung kính tuyệt đối.
Thẩm Niệm khẽ nhếch môi, nụ cười ẩn chứa sự khinh miệt hiện rõ trên gương mặt. Cô quay hẳn sang người đàn ông vừa đến, giọng nói lạnh lùng đến thấu xương, vang vọng khắp căn phòng, khiến mọi người đều phải rùng mình: “Dọn dẹp mớ hỗn độn này cho tôi, bao gồm cả mấy con chó không biết điều này.”
Người đàn ông trong bộ vest đen lập tức cúi đầu, ánh mắt sắc lạnh quét qua đám đông. Hắn gật đầu với Thẩm Niệm, sau đó ra hiệu cho nhóm vệ sĩ mặc vest đen khác đang đứng ở cửa tiến vào. Các vệ sĩ nhanh chóng bao vây Cố Thanh Xuyên và đám bạn bè anh ta, động tác chuyên nghiệp và dứt khoát. Cố Thanh Xuyên và Lý Kiều Kiều co rúm lại, không dám nhúc nhích.
Thẩm Niệm không thèm nhìn đám người đang sợ hãi đó. Thẩm Niệm từ từ quay lại phía Cố Thanh Xuyên, nụ cười nhạt đầy thách thức nở trên môi, nhưng ánh mắt Thẩm Niệm lại chứa đựng sự quyết liệt đến đáng sợ. Cố Thanh Xuyên như bị đóng băng, cảm nhận được một luồng khí lạnh toát ra từ Thẩm Niệm. Anh ta biết, đây không còn là Thẩm Niệm yếu đuối ngày xưa nữa.
“Nhà họ Cố sẽ trả giá cho những gì anh đã làm với tôi,” Thẩm Niệm lạnh lùng nói, giọng Thẩm Niệm vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một lời phán quyết. “Anh sẽ sớm biết thế nào là ‘không có tiền trả’ và bị lột sạch mọi thứ. Anh sẽ nếm trải cảm giác mất tất cả, giống như cách anh đã đẩy tôi vào đường cùng.”
Cố Thanh Xuyên há hốc mồm, cố gắng nói điều gì đó nhưng cổ họng lại khô khốc. Cố Thanh Xuyên nhận ra sự thật kinh hoàng: Thẩm Niệm không hề đùa giỡn. Lần này, Thẩm Niệm thật sự đã trở lại, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, và mục tiêu của Thẩm Niệm chính là hủy diệt anh ta. Lý Kiều Kiều thét lên một tiếng kinh hãi, nước mắt giàn giụa, nhận ra rằng tất cả những gì Lý Kiều Kiều cố gắng giành được giờ đây sẽ tan biến như bong bóng xà phòng.
Khi những tiếng la hét và sự hỗn loạn lắng xuống, Nhà hàng Pháp trở lại trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Thẩm Niệm đứng đó, nhìn những kẻ từng chà đạp Thẩm Niệm đang run rẩy, nhưng Thẩm Niệm không còn cảm thấy chút hả hê nào. Ngay cả sự trả thù, dù ngọt ngào đến mấy, cũng không thể lấp đầy những khoảng trống trong lòng Thẩm Niệm. Thẩm Niệm đã từng tin vào tình yêu, vào lời thề trong lễ cưới, vào một gia đình trọn vẹn. Nhưng tất cả đã sụp đổ dưới sự phản bội và dối trá.
Thẩm Niệm nhớ lại buổi tối sinh nhật của Thẩm Niệm ba năm trước, khi Cố Thanh Xuyên quỳ xuống cầu hôn, hứa hẹn một tình yêu vĩnh cửu. Thẩm Niệm đã ngây thơ tin tưởng. Giờ đây, đứng giữa sự đổ nát của một mối quan hệ, Thẩm Niệm nhận ra rằng thứ quý giá nhất không phải là tiền bạc hay quyền lực, mà là sự chân thành và lòng tự trọng. Thẩm Niệm đã mất đi quá nhiều, nhưng đồng thời Thẩm Niệm cũng tìm thấy lại chính mình, một Thẩm Niệm mạnh mẽ, kiên cường, không dễ dàng bị đánh gục.
Cuộc sống là một hành trình dài, với những ngã rẽ bất ngờ và những bài học cay đắng. Có thể, sự vấp ngã này lại là điều cần thiết để Thẩm Niệm nhìn rõ hơn về bản chất con người, về giá trị thực sự của hạnh phúc. Trả thù chỉ là một khoảnh khắc thỏa mãn, nhưng bình yên trong tâm hồn mới là đích đến cuối cùng. Thẩm Niệm khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Thẩm Niệm biết, con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng Thẩm Niệm đã sẵn sàng đối mặt. Thẩm Niệm không còn là cô gái yếu đuối, dễ bị tổn thương ngày nào. Thay vào đó là một người phụ nữ trưởng thành, mang theo vết sẹo của quá khứ nhưng cũng mang theo hy vọng về một tương lai tươi sáng hơn, nơi Thẩm Niệm có thể sống thật với chính mình, không còn bị ràng buộc bởi bất kỳ ai hay bất kỳ điều gì. Thẩm Niệm bước ra khỏi Nhà hàng Pháp, bỏ lại phía sau những mảnh vỡ của một mối tình đã chết và những kẻ đã từng làm tổn thương Thẩm Niệm, hướng về một khởi đầu mới.