Hy Nhã nhìn chằm chằm vào khoảng không. Lời từ chối dứt khoát của Giang Trì về việc chuyển trường cho Giang Ngôn như một nhát dao cứa vào tim cô. Cô cảm thấy cuộc hôn nhân của mình đang tan vỡ, mọi thứ sụp đổ trước mắt. Chồng cô, mẹ chồng cô, tất cả đều quay lưng lại với cô. Cô tự hỏi trong đau đớn, giọng nói run rẩy như tiếng thì thầm: “Anh ấy không hề quan tâm đến cảm xúc của mình sao?”
Trong căn phòng khách sang trọng, không khí ngột ngạt như chính nỗi lòng của Hy Nhã. Giữa mớ hỗn độn ký ức và sự tuyệt vọng, hình ảnh Giang Ngôn bật khóc, lời nói cay đắng và ánh mắt oán giận cứ ám ảnh cô. Cô nhớ lại lý do cô muốn chuyển trường cho con: Lâm Đào đã lén cho Giang Ngôn ăn kem, khiến con cô sốt cao và phải nhập viện. Dù đã giải thích, Giang Trì vẫn một mực cho rằng cô “không biết điều”, “nhỏ nhen” và chỉ biết suy diễn về Lâm Đào. Anh ta còn nặng lời chỉ trích cô, rằng cô “không xứng đáng làm mẹ” vì đã đến đón con muộn.
Hy Nhã cảm thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt. Cô nhớ lại quá trình mang thai và sinh nở đầy khó khăn của Giang Ngôn. Đứa con sinh non, nặng chỉ 4,5 cân, đã là cả thế giới của cô. Cô đã từ bỏ công việc, dành hai năm trời không ngủ không nghỉ để chăm sóc con. Thế nhưng, tất cả những hy sinh đó dường như vô nghĩa trước sự lạnh lùng và ủng hộ tuyệt đối của Giang Trì dành cho Lâm Đào.
Mẹ chồng cô, bà ta cũng không khá hơn. Thay vì bảo vệ con dâu, bà ta lại công khai ủng hộ Lâm Đào, thậm chí còn tiết lộ mối quan hệ “thanh mai trúc mã” kéo dài 30 năm giữa Giang Trì và Lâm Đào. Ba mươi năm! Một con số đủ dài để hiểu tất cả mọi thứ. Hy Nhã cảm thấy mình như một kẻ ngốc, bị che mắt bấy lâu nay.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, những tia nắng chiều vàng vọt cố gắng xuyên qua màn mây xám xịt. Nỗi cô đơn dâng lên trong lòng Hy Nhã. Cô cảm thấy mình hoàn toàn đơn độc. Giang Trì, người đàn ông cô từng yêu thương và tin tưởng, giờ đây lại trở thành người xa lạ nhất. Còn Giang Ngôn, đứa con trai bé bỏng, lại bị ảnh hưởng và thao túng bởi những lời lẽ độc địa, quay lưng lại với chính mẹ ruột.
Giọng nói của Giang Ngôn vang vọng trong đầu cô: “Mẹ ơi, bán căn nhà đi!” và cả lời nguyền rủa cay độc: “Con ghét mẹ. Con muốn mẹ chết đi!”. Những lời đó như vết thương hở, cứa sâu vào trái tim vốn đã tan nát của Hy Nhã. Cô biết, mọi thứ đã đi quá xa. Cuộc hôn nhân này, cuộc sống này, không còn chỗ cho cô nữa. Nước mắt lăn dài trên má, Hy Nhã đưa ra một quyết định tàn khốc.
Hy Nhã siết chặt tay, nước mắt giàn giụa. Cô nhìn Giang Trì, giọng nói run rẩy nhưng kiên quyết.
HY NHÃ
(Thở dốc)
Giang Trì, em biết là anh thương con. Nhưng Lâm Đào… cô ta không biết gì về Giang Ngôn cả. Cô ấy chỉ muốn tốt cho con thôi ư? Cô ấy đã lén cho con ăn kem, anh quên rồi sao? Giang Ngôn có hệ tiêu hóa nhạy cảm, anh là cha nó mà anh lại có thể quên điều đó sao?
Giang Trì nhếch mép, một nụ cười đầy khinh miệt. Anh ta khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc lạnh nhìn Hy Nhã.
GIANG TRÌ
Em đừng làm quá mọi chuyện lên. Cô ấy chỉ muốn tốt cho con thôi. Em cứ suy diễn mọi thứ ra thôi, em nhỏ nhen quá rồi đó Hy Nhã.
HY NHÃ
(Cổ họng nghẹn lại)
Nhỏ nhen? Em nhỏ nhen vì con em bị bệnh? Em nhỏ nhen vì chồng em lại đi bênh vực người phụ nữ khác trước mặt em? Anh có nhìn thấy con mình khóc không, anh có nghe thấy con mình ghét em không?
Giang Trì bước tới, mặt đối mặt với Hy Nhã, giọng nói lạnh băng như băng tuyết.
GIANG TRÌ
Em không xứng đáng làm mẹ. Em đến đón con muộn, để con một mình ở trường, giờ lại đi đổ lỗi cho Lâm Đào. Em chỉ biết suy diễn thôi.
Hy Nhã lùi lại, tim cô như bị bóp nghẹt. Cô nhìn vào mắt Giang Trì, không còn một chút tình yêu hay sự tin tưởng nào nữa. Cô nhìn xung quanh căn phòng khách xa hoa, nơi từng là tổ ấm của cô, giờ đây cảm thấy trống rỗng và xa lạ. Ánh mắt cô dừng lại trên bức ảnh của Giang Ngôn, nụ cười ngây thơ của con trai giờ đây như một vết cứa thêm sâu vào trái tim tan nát của cô. Lời nói của Giang Ngôn “Mẹ ơi, bán căn nhà đi!” và “Con ghét mẹ. Con muốn mẹ chết đi!” cứ vang vọng bên tai cô. Cô biết, tất cả đã kết thúc. Cô không thể tiếp tục sống trong địa ngục này nữa. Cô phải giải thoát cho mình và cho Giang Ngôn.
HY NHÃ
(Nước mắt lã chã, giọng run rẩy)
Em biết anh thương con. Nhưng Lâm Đào… cô ta không hiểu gì về Giang Ngôn hết. Cô ấy chỉ muốn tốt cho con thôi sao? Cô ấy đã lén cho con ăn kem, anh quên rồi à? Giang Ngôn hệ tiêu hóa nhạy cảm, anh là cha nó mà có thể quên sao?
Giang Trì nhếch mép cười khinh bỉ, khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc lạnh.
GIANG TRÌ
Em đừng làm quá. Cô ấy chỉ muốn tốt cho con thôi. Em cứ suy diễn mọi chuyện, em nhỏ nhen quá rồi đấy Hy Nhã.
HY NHÃ
(Cổ họng nghẹn lại)
Nhỏ nhen? Em nhỏ nhen vì con em bị bệnh? Em nhỏ nhen vì chồng em bênh vực người phụ nữ khác trước mặt em? Anh có thấy con mình khóc không, anh có nghe con mình ghét em không?
Giang Trì tiến lại gần, đối mặt Hy Nhã, giọng lạnh băng.
GIANG TRÌ
Em không xứng làm mẹ. Em đến đón con muộn, để con một mình ở trường, giờ lại đổ lỗi cho Lâm Đào. Em chỉ biết suy diễn thôi.
Hy Nhã lùi lại, tim như bị bóp nghẹt. Cô nhìn Giang Trì, không còn chút tình yêu hay tin tưởng. Căn phòng khách xa hoa, từng là tổ ấm, giờ trống rỗng, xa lạ. Ánh mắt cô dừng trên bức ảnh Giang Ngôn, nụ cười ngây thơ của con trai như vết cứa. Lời nói của Giang Ngôn “Mẹ ơi, bán căn nhà đi!” và “Con ghét mẹ. Con muốn mẹ chết đi!” vang vọng. Cô biết, tất cả đã kết thúc. Cô không thể sống trong địa ngục này nữa. Cô phải giải thoát cho mình và cho Giang Ngôn.
Cảnh tiếp theo diễn ra tại nhà trẻ của Giang Ngôn. Lâm Đào đang hướng dẫn các bé chơi. Cô ân cần cúi xuống, vuốt tóc Giang Ngôn.
LÂM ĐÀO
Giang Ngôn ngoan lắm, hôm nay con lại vẽ đẹp nhất lớp. Cô giáo khen con nè.
Cô đưa cho Giang Ngôn một món quà nhỏ, là một chiếc ô tô đồ chơi mới toanh. Giang Ngôn mắt sáng rực, ôm chầm lấy Lâm Đào.
GIANG NGÔN
Ôi, xe đẹp quá cô Đào ơi! Con cảm ơn cô!
LÂM ĐÀO
Thích không con trai? Cô còn mua cho con thêm cả kẹo nữa này. Bố Giang Trì không cho ăn kẹo nhưng cô sẽ không nói cho bố biết đâu. Bí mật của hai chúng ta nhé!
Lâm Đào nháy mắt, đưa cho Giang Ngôn một viên kẹo màu sắc. Giang Ngôn háo hức bỏ vào miệng, cười tít mắt.
Cùng lúc đó, Hy Nhã đang tất bật chuẩn bị bữa tối tại căn nhà của mình. Cô thở dài, tay lau nước mắt. Cô nhìn vào chiếc điện thoại, màn hình hiển thị tin nhắn của Giang Trì: “Đừng về đón con hôm nay. Để Lâm Đào làm việc đó.” Tim cô thắt lại.
Tan học, Giang Ngôn chạy ào ra khỏi lớp, tay ôm khư khư món quà của Lâm Đào, miệng cười toe toét.
GIANG NGÔN
Mẹ ơi, mẹ xem này! Cô Đào tặng con ô tô mới! Mà mẹ ơi, cô Đào còn cho con ăn kẹo nữa! Ngon lắm mẹ ạ!
Giang Ngôn hí hửng khoe với Hy Nhã, giọng đầy phấn khích. Hy Nhã nhìn món đồ chơi và viên kẹo, nụ cười gượng gạo.
HY NHÃ
Thật sao con? Con có thích không?
GIANG NGÔN
Con thích lắm mẹ ạ! Cô Đào tốt với con lắm. Cô ấy còn kể chuyện cho con nghe nữa.
Hy Nhã nhìn con trai, lòng nặng trĩu. Cô cảm nhận rõ sự gắn bó ngày càng tăng giữa Giang Ngôn và Lâm Đào. Cô biết, mọi chuyện đang đi sai hướng.
HY NHÃ
(Nhìn Giang Ngôn, tim thắt lại)
Con không thích mẹ nữa sao, Giang Ngôn?
GIANG NGÔN
(Ngước nhìn Hy Nhã, giọng bỗng trở nên xa lạ)
Mẹ đừng nói xấu cô Đào nữa! Con không thích mẹ nói vậy đâu.
Câu nói cụt lủn, dứt khoát của con trai như nhát dao đâm thẳng vào tim Hy Nhã. Cô chết sững, hoàn toàn không tin vào tai mình. Giang Ngôn, đứa con trai bé bỏng mà cô dứt ruột đẻ ra, đã từng quấn quýt không rời, giờ đây lại dùng ánh mắt lạnh lùng, đầy trách móc nhìn cô, bênh vực kẻ thứ ba. Nước mắt Hy Nhã trào ra, không kiềm được. Cô cảm thấy mình thật thất bại, thật đáng thương. Cô đã từ bỏ tất cả, hy sinh tuổi xuân, sự nghiệp để chăm sóc con, vậy mà cuối cùng lại bị chính con trai mình ghét bỏ, xa lánh.
HY NHÃ
(Giọng run rẩy, cố kìm nén sự đau khổ)
Con nói gì với mẹ vậy Giang Ngôn? Mẹ là mẹ của con mà. Tại sao con lại…
GIANG NGÔN
(Ngắt lời, giọng kiên quyết)
Con không muốn nghe mẹ nói về cô Đào. Cô Đào tốt với con. Cô ấy cho con ăn kẹo, cô ấy đọc truyện cho con nghe. Mẹ lúc nào cũng bận.
Mỗi lời Giang Ngôn nói ra là một nhát dao cứa vào tim Hy Nhã. Cô nhìn con trai, ánh mắt nó giờ đây chỉ còn sự vô cảm, thậm chí có phần ghét bỏ. Lời lẽ của Giang Trì “Em không xứng làm mẹ” vang vọng trong đầu cô. Đúng vậy, cô không xứng. Cô đã để con mình chịu đựng quá nhiều. Cô nhìn cánh tay nhỏ bé của con trai, nơi vẫn còn vương vấn mùi kẹo ngọt, thứ mà lẽ ra Giang Ngôn không được phép ăn. Cô nhìn vào đôi mắt con, thứ ánh mắt mà cô từng say đắm giờ đây lại nhìn cô như người xa lạ.
HY NHÃ
(Thở dài, giọng đầy mệt mỏi)
Được rồi, con không muốn mẹ nói thì mẹ sẽ không nói nữa. Nhưng con phải nhớ, mẹ luôn yêu con.
Hy Nhã nhìn Giang Ngôn đang mải mê chơi chiếc ô tô mới, hoàn toàn không để ý đến nỗi đau của mẹ. Cô cảm nhận rõ sự xa cách ngày càng lớn giữa hai mẹ con. Mỗi ngày trôi qua, cô lại thấy Giang Ngôn có thêm những nét giống Giang Trì, và ngày càng xa lánh cô. Mối quan hệ căng thẳng với Giang Trì, sự hiện diện của Lâm Đào, và giờ là thái độ của chính con trai mình, tất cả như một gọng kìm siết chặt lấy Hy Nhã. Cô biết, cô không thể tiếp tục sống trong cái địa ngục này nữa. Cô cần phải thoát ra, vì chính mình, và vì Giang Ngôn. Cô siết chặt tay, một quyết tâm lạnh lẽo dần hình thành trong mắt.
Sân trường nhà trẻ đông đúc phụ huynh đến đón con. Giữa đám đông náo nhiệt, Hy Nhã sững lại khi ánh mắt mình chạm phải Lâm Đào. Lâm Đào đang đứng cạnh một cô giáo, trên tay dắt theo Hồng Đậu, con gái cô. Nhìn thấy Hy Nhã, Lâm Đào lập tức nở một nụ cười rộng đến mang tai, nụ cười mà Hy Nhã biết thừa là giả tạo.
LÂM ĐÀO
(Vẫy tay hào hứng, giọng cố tình to để mọi người xung quanh nghe thấy)
Ôi, Hy Nhã! Thật là trùng hợp! Lâu lắm rồi mới gặp lại chị ở đây. Chị đến đón Giang Ngôn à?
Hy Nhã cảm thấy rùng mình. Cô cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, gật đầu một cách máy móc.
HY NHÃ
(Giọng đều đều, cố không để lộ sự khó chịu)
Đúng vậy. Cô… Lâm Đào.
LÂM ĐÀO
(Bước đến gần, tiến sát Hy Nhã, giọng thì thầm nhưng đầy ẩn ý)
Chị dạo này khỏe không? Nghe nói dạo này Giang Trì bận lắm, chắc chị cũng bận rộn chăm sóc gia đình lắm nhỉ?
Ánh mắt Lâm Đào lấp lánh vẻ đắc thắng, như thể cô ta đang sở hữu tất cả. Hy Nhã cảm nhận được sự mỉa mai trong từng lời nói, sự khinh miệt ẩn sau nụ cười giả lả. Cô ghê tởm trước sự giả tạo này. Lâm Đào rõ ràng biết Giang Trì ngoại tình với mình, biết Hy Nhã đang đau khổ, vậy mà vẫn cố tình phô trương, khiêu khích.
HY NHÃ
(Lùi lại một bước, ánh mắt sắc lạnh)
Tôi vẫn khỏe. Cô thì sao? Hồng Đậu học hành thế nào rồi?
LÂM ĐÀO
(Cười lớn, vòng tay ôm lấy Hồng Đậu)
Cháu nhà tôi ngoan lắm. Học giỏi, nghe lời. Ai cũng khen. Giang Ngôn thì… cũng vẫn vậy thôi. Khác với cháu nhà tôi, đôi khi hơi bướng. Nhưng mà cô Đào thương nó lắm, chiều nó lắm.
Lâm Đào cố tình nhấn mạnh chữ “thương” và “chiều”, như thể muốn ám chỉ rằng cô ta mới là người thực sự chăm sóc, yêu thương Giang Ngôn, còn Hy Nhã thì không. Hy Nhã siết chặt nắm tay, móng tay gần như cắm vào lòng bàn tay. Cô nhìn sâu vào mắt Lâm Đào, cố gắng tìm một chút gì đó chân thành, nhưng chỉ thấy một vực thẳm của sự trơ trẽn và thủ đoạn.
HY NHÃ
(Giọng lạnh tanh)
Cảm ơn cô đã quan tâm. Nhưng Giang Ngôn là con tôi, tôi tự biết cách chăm sóc.
Lời nói của Hy Nhã không hề lay động Lâm Đào. Cô ta chỉ nhếch mép cười, một nụ cười đầy bí hiểm.
LÂM ĐÀO
(Nói vọng ra khi quay lưng đi, kéo theo Hồng Đậu)
Vậy thì tốt quá. Chị cứ chăm sóc cho tốt vào nhé. Đừng để ai đó nói là chị không xứng làm mẹ.
Hy Nhã đứng đó, cảm giác như bị cả thế giới bỏ rơi. Nụ cười đắc thắng của Lâm Đào, lời lẽ đầy ẩn ý, tất cả đã khắc sâu vào tâm trí cô. Cô nhìn theo bóng lưng Lâm Đào đang khuất dần, trong lòng dâng lên một sự căm ghét và phẫn uất tột cùng. Cô biết, mình không thể chịu đựng thêm nữa.
HY NHÃ lái xe về nhà, tâm trí quay cuồng với hình ảnh và lời nói của Lâm Đào. Cô cố gắng giữ bình tĩnh để lái xe an toàn, nhưng từng giây phút trôi qua, sự tức giận và nghi ngờ trong lòng càng dâng lên mãnh liệt. Về đến nhà, cô vội vàng tìm đến điện thoại.
HY NHÃ
(Nhấn số quen thuộc, giọng run run)
Thảo à? Là tớ đây. Cậu rảnh không? Tớ… tớ cần nói chuyện gấp.
Thảo, người bạn thân nhất của Hy Nhã, lập tức đồng ý. Cuộc gặp gỡ diễn ra không lâu sau đó tại một quán cà phê vắng vẻ. Vừa nhìn thấy Hy Nhã, Thảo đã nhận ra sự bất ổn trên khuôn mặt cô bạn.
THẢO
(Lo lắng)
Nhã à, có chuyện gì vậy? Sao trông cậu tiều tụy thế này?
Hy Nhã nhìn quanh, rồi hạ giọng, bắt đầu trút hết những uẩn khúc và nghi ngờ bấy lâu nay. Cô kể về những lần Giang Trì về khuya, những cuộc điện thoại mờ ám, thái độ lạ lùng của chồng, và đặc biệt là sự xuất hiện ngày càng nhiều của Lâm Đào trong cuộc sống của họ, cùng với những lời lẽ khiêu khích đầy ẩn ý mà Lâm Đào vừa dành cho cô ở nhà trẻ.
HY NHÃ
(Nước mắt lưng tròng)
Cậu ơi, tớ thật sự không thể chịu đựng nổi nữa. Cái cách Lâm Đào nhìn tớ, nói chuyện với tớ… nó cứ như thể cô ta đang cười vào mặt tớ vậy. Tớ cảm thấy mọi thứ đang sụp đổ. Tớ nghi ngờ… tớ nghi ngờ Giang Trì và cô ta…
Cô nghẹn lại, không thể nói hết câu. Thảo im lặng lắng nghe, gương mặt ngày càng đanh lại vì tức giận và lo lắng. Sau khi nghe Hy Nhã nói xong, Thảo chỉ biết lắc đầu, ánh mắt đầy xót xa.
THẢO
(Thở dài, giọng trầm xuống)
Nhã à, tớ nghe mà… mà thấy thương cậu quá. Nhưng… thật sự thì…
Cô ngập ngừng, rồi nhìn thẳng vào mắt Hy Nhã, lời nói thốt ra đầy dè dặt nhưng cũng đầy sự thật phũ phàng.
THẢO
(Giọng nhỏ dần)
Có khi nào họ đã lén lút với nhau từ lâu rồi không? Cái cách cô ta tự tin, cái cách cô ta thách thức cậu… nó không giống như người ngoài cuộc đâu, Nhã ạ. Có lẽ… có lẽ họ đã quen biết nhau rất thân thiết, thậm chí còn hơn thế nữa, từ rất lâu rồi.
Lời nói của Thảo như một nhát dao đâm thẳng vào tim Hy Nhã. Cô cảm thấy mọi hy vọng cuối cùng vụn vỡ, chỉ còn lại sự trống rỗng và tuyệt vọng. Cô nhìn bạn mình, đôi mắt mở to, như thể vừa nhận ra một sự thật kinh hoàng mà cô đã cố gắng chối bỏ bấy lâu nay.
HY NHÃ ngồi lặng người một lúc lâu sau khi Thảo rời đi, ly cà phê nguội ngắt trên bàn. Những lời nói của Thảo cứ vang vọng trong tâm trí cô, như những nhát dao khoét sâu vào nỗi đau và sự ngờ vực đã âm ỉ từ lâu. Về đến nhà, Hy Nhã khóa chặt cửa phòng ngủ, cố gắng trấn tĩnh lại. Căn phòng vốn là tổ ấm giờ đây ngập tràn không khí lạnh lẽo của sự đổ vỡ. Cô lôi chiếc điện thoại của Giang Trì ra khỏi túi xách, tim đập thình thịch. Đây là lần đầu tiên cô làm điều này, nhưng mọi thứ đã vượt quá giới hạn chịu đựng của cô.
Hy Nhã mở khóa điện thoại của chồng. Mắt cô quét nhanh qua danh sách tin nhắn, tìm kiếm những cái tên đáng ngờ. Mỗi cái tên lạ lẫm đều khiến tim cô thắt lại. Cô lướt qua từng cuộc gọi nhỡ, từng tin nhắn SMS, cố gắng tìm kiếm một manh mối, dù là nhỏ nhất. Ánh mắt cô dừng lại ở một loạt tin nhắn được lưu trong mục “Yêu thương”. Tên người nhận là “Lâm Đào”.
HY NHÃ
(Thì thầm, giọng run rẩy)
Lâm Đào…
Cô bắt đầu đọc, từng chữ như xoáy vào tim gan. Những lời lẽ tình tứ, những lời hẹn ước, những lời lẽ yêu thương… tất cả đều hướng về Lâm Đào. Có những tin nhắn được gửi đi vào lúc nửa đêm, có những tin nhắn với nội dung nhạy cảm mà cô chưa bao giờ nhận được từ chính chồng mình. Nước mắt bắt đầu trào ra, nhưng Hy Nhã kiên quyết không để chúng rơi. Cô phải biết sự thật.
Cô dành cả đêm ngồi đó, miệt mài lật tung từng dấu vết. Cô kiểm tra lịch sử cuộc gọi, lịch sử duyệt web, thậm chí là cả những bức ảnh đã cũ trong điện thoại. Mỗi khám phá mới như một gáo nước lạnh dội thẳng vào Hy Nhã, khiến cô cảm thấy tê dại. Cô tìm thấy những địa điểm mà Giang Trì đã từng lui tới, những địa điểm trùng khớp với những nơi Lâm Đào thường lui tới. Cô tìm thấy những bức ảnh chụp chung giữa Giang Trì và Lâm Đào, những bức ảnh mà cô chưa từng thấy bao giờ, có cả những bức ảnh chụp cách đây nhiều năm, khi họ còn trẻ.
Bên ngoài, màn đêm dần buông xuống. Căn phòng vẫn chìm trong ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại. Hy Nhã cảm thấy cơ thể mình rã rời, nhưng tâm trí cô vẫn không ngừng hoạt động. Những dự cảm tồi tệ nhất đã trở thành hiện thực, thậm chí còn tệ hơn những gì cô tưởng tượng. Cô nhìn vào màn hình, nơi những tin nhắn và hình ảnh của Giang Trì và Lâm Đào hiện lên rõ mồn một. Lòng cô nặng trĩu một nỗi đau không lời nào tả xiết. Cô biết, đêm nay sẽ là đêm cô mất đi tất cả.
Hy Nhã ngồi đó, màn hình điện thoại vẫn hiển thị những dòng tin nhắn của Giang Trì dành cho Lâm Đào. Cô đưa tay lên ôm lấy ngực, cảm giác trống rỗng đến tê dại. Những lời nói âu yếm, những lời hẹn ước mà cô hằng mong đợi từ chồng mình giờ đây lại hiện hữu rõ ràng trong cuộc trò chuyện với người phụ nữ khác. Cô lướt qua từng bức ảnh. Những nụ cười tươi rói, những cái ôm siết chặt, những ánh mắt tình tứ nhìn nhau. Một bức ảnh chụp chung của Giang Trì và Lâm Đào trong một quán cà phê quen thuộc, nơi cô và anh từng có những kỷ niệm đẹp. Tim cô như bị bóp nghẹt.
Cô nhìn vào chiếc điện thoại, những ngón tay run rẩy. Cô biết mình cần phải làm gì đó. Sự thật quá tàn khốc, nó đã giáng một đòn chí mạng vào niềm tin và tình yêu của cô. Cô nhìn quanh căn phòng, nơi từng là tổ ấm, giờ đây trở nên xa lạ và lạnh lẽo. Tiếng chim hót ngoài cửa sổ không thể xua tan đi bóng tối đang bao trùm lấy tâm hồn cô. Cô gập điện thoại lại, đặt nó xuống bàn.
Hy Nhã đứng dậy, bước ra khỏi phòng ngủ. Cô nhìn thấy chiếc cặp của Giang Trì đặt ở sảnh. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô. Cô mở cặp ra, không suy nghĩ. Bên trong, ngoài giấy tờ công việc, là một chiếc hộp quà nhỏ bọc trong giấy gói màu xanh lá cây. Cô run rẩy mở nó ra. Bên trong là một chiếc vòng cổ bạc, có mặt hình trái tim. Cô biết chiếc vòng này. Nó giống hệt chiếc vòng mà cô từng mơ ước. Cô nhìn vào tấm thiệp nhỏ đính kèm. Dòng chữ nắn nót: “Gửi tình yêu của anh, Lâm Đào.”
Máu trong người Hy Nhã như đông lại. Cô nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén tiếng nấc. Nước mắt cuối cùng cũng không thể kiềm chế được nữa, tuôn rơi lã chã. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc vòng cổ, thứ lẽ ra thuộc về mình, giờ đây lại trở thành biểu tượng cho sự phản bội của chồng. Cô cảm thấy bản thân thật ngu ngốc, thật ảo tưởng. Cô đã dành cả tuổi trẻ, sự nghiệp để vun đắp cho gia đình, cho người đàn ông này, vậy mà đổi lại là sự lừa dối trắng trợn.
Hy Nhã ngồi sụp xuống sàn nhà, ôm chặt chiếc vòng cổ vào lòng. Tiếng khóc của cô hòa lẫn với tiếng chuông điện thoại reo lên từ chiếc điện thoại của Giang Trì. Màn hình sáng lên, hiển thị tên “Lâm Đào”. Cô nhìn nó, một cảm giác ghê tởm dâng lên. Cô không còn muốn nghe thấy bất cứ điều gì từ anh ta nữa. Đêm đó, Hy Nhã quyết định. Cô sẽ không chịu đựng thêm bất kỳ sự tổn thương nào nữa.
Hy Nhã ngồi giữa sàn nhà, chiếc vòng cổ bạc hình trái tim lạnh lẽo trong tay. Nước mắt cô tuôn rơi không ngừng. Tiếng chuông điện thoại của Giang Trì vẫn cứ reo vang, cái tên “Lâm Đào” nhấp nháy trên màn hình như một lời chế giễu. Cô lắc đầu, gạt nước mắt, rồi đứng dậy. Sự yếu đuối không còn chỗ đứng trong tâm trí cô nữa. Thay vào đó là một ý chí sắt đá, một kế hoạch đã hình thành trong đêm dài thức trắng. Cô thu thập tất cả những gì có thể chứng minh sự phản bội của Giang Trì: những tin nhắn, những bức ảnh chụp chung, và giờ đây là chiếc vòng cổ với tấm thiệp đính kèm. Cô đặt tất cả lên chiếc bàn gỗ lớn trong phòng khách, thẳng thắn, phơi bày.
Đêm khuya, tiếng chìa khóa lạch cạch vang lên. Cánh cửa mở ra, Giang Trì bước vào, mệt mỏi. Anh ta không nhận ra sự khác biệt trong không khí căn nhà, không cảm nhận được sự tĩnh lặng chết chóc đang bao trùm. Anh ta vứt chiếc cặp xuống sàn, tiến về phía Hy Nhã.
GIANG TRÌ
(Ngạc nhiên)
Sao em còn chưa ngủ? Em đang làm gì vậy?
Hy Nhã không trả lời. Cô chỉ lặng lẽ đứng dậy, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào anh. Giang Trì bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn.
GIANG TRÌ
Có chuyện gì à? Em trông lạ lắm.
Hy Nhã bước lại gần bàn, chỉ vào chồng bằng chứng.
HY NHÃ
Anh có nhìn thấy những thứ này không?
Giang Trì nhìn theo hướng tay cô, rồi nhìn xuống bàn. Nụ cười trên môi anh ta cứng đờ.
GIANG TRÌ
Cái… cái gì đây?
HY NHÃ
Đây là những gì anh đã làm. Là sự thật anh đã che giấu em.
Giang Trì nuốt nước bọt, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt anh ta bắt đầu đảo quanh.
GIANG TRÌ
Em đang nói gì vậy? Anh không hiểu.
HY NHÃ
Anh hiểu chứ. Anh hiểu rất rõ. Những tin nhắn này, những bức ảnh này, chiếc vòng cổ này… nó nói lên tất cả. Anh đã phản bội em, phản bội gia đình này.
Giang Trì bước lùi lại, mặt anh ta tái mét đi. Anh ta nhìn vào chiếc vòng cổ, rồi nhìn chằm chằm vào Hy Nhã, sự chối cãi ban đầu tan biến, thay vào đó là nỗi sợ hãi.
GIANG TRÌ
Hy Nhã… anh… anh có thể giải thích.
HY NHÃ
Giải thích? Anh định giải thích thế nào đây? Bằng lời lẽ dối trá nữa sao? Hay bằng một màn kịch rẻ tiền nào đó? Anh nghĩ em vẫn là con ngốc như xưa sao?
Giang Trì cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Anh ta đưa tay lên ôm lấy đầu, sự thật phơi bày khiến anh ta không còn đường lui.
GIANG TRÌ
(Thều thào)
Anh xin lỗi.
HY NHÃ
(Lạnh lùng)
Anh xin lỗi ư? Anh nghĩ một lời xin lỗi là đủ sao? Anh đã đánh cắp tuổi trẻ của em, hủy hoại niềm tin của em, và giờ anh muốn em tha thứ cho anh sao? Anh nhầm rồi. Anh đã đánh giá thấp tôi rồi.
Giang Trì run rẩy, anh ta cố gắng chộp lấy tay Hy Nhã nhưng cô đã lạnh lùng gạt ra. Không gian trong căn nhà bỗng trở nên ngột ngạt, đặc quánh sự đối đầu. Chiếc vòng cổ bạc vẫn nằm trên bàn, như một lời buộc tội im lặng nhưng đanh thép. Hy Nhã nhìn thẳng vào mắt Giang Trì, trong đó không còn một chút tình yêu hay sự tổn thương nào, chỉ còn sự phán xét lạnh lẽo.
HY NHÃ
(Giọng đều đều, không chút cảm xúc)
Anh đã làm tất cả những gì có thể để dày vò tôi, phải không? Vô số đêm tôi một mình ở nhà chăm sóc con, lo lắng cho gia đình, trong khi anh đang ở đâu? Anh đang làm gì?
Giang Trì hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh lại hơi thở. Sự hoảng loạn ban đầu dần nhường chỗ cho một cơn giận dữ bị dồn nén.
GIANG TRÌ
(Gằn giọng)
Tôi làm gì thì mặc tôi! Cô thì biết gì chứ? Cô có bao giờ thực sự quan tâm đến tôi không? Luôn chỉ biết công việc, biết con cái. Cô có biết tôi đã chịu đựng cô bao lâu rồi không?
Hy Nhã chớp mắt, dường như không tin vào tai mình. Cái người đàn ông cô từng yêu thương, từng đặt cả niềm tin giờ đây lại đang gào thét vào mặt cô với một sự cay nghiệt đến tàn nhẫn.
HY NHÃ
Tôi không quan tâm đến anh? Tôi không quan tâm đến anh? Tôi đã từ bỏ sự nghiệp 2 năm trời để sinh và chăm sóc con trai chúng ta! Giang Ngôn là một đứa trẻ sinh non, nó cần mẹ. Anh thì sao? Anh ở đâu khi nó bệnh tật?
GIANG TRÌ
(Cười khẩy, giọng đầy mỉa mai)
Và giờ thì sao? Cái gì cũng đổ lên đầu tôi! Tôi làm việc cả ngày, về nhà lại đối diện với sự lạnh nhạt của cô. Cô có bao giờ hỏi han tôi một câu tử tế không? Cô chỉ là một người mẹ, một người vợ khô khan!
Anh ta bước tới, chỉ thẳng vào mặt Hy Nhã, ánh mắt rực lửa căm hận.
GIANG TRÌ
(Gào lên)
Lâm Đào mới là người hiểu tôi! Lâm Đào mới là người biết tôi cần gì! Cô thì làm được gì?
Lời nói đó như một nhát dao chí mạng xuyên thẳng vào trái tim Hy Nhã. Cô đứng sững lại, cơ thể run lên bần bật. Lần đầu tiên, Hy Nhã cảm thấy mình thật nhỏ bé và đáng thương. Toàn bộ thế giới của cô sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc. Nước mắt lại tuôn rơi, không phải vì đau đớn nữa, mà là sự tan nát hoàn toàn.
HY NHÃ
(Thều thào, giọng vỡ vụn)
Anh… anh nói gì cơ?
Giang Trì nhìn Hy Nhã, thấy cô gái mình từng yêu giờ đây tan nát, nhưng cơn giận dữ đã khiến anh ta không còn giữ được chút lý trí nào.
GIANG TRÌ
(Cười điên dại)
Cô không nghe rõ sao? Lâm Đào! Cô ấy hiểu tôi! Cô ấy không như cô, luôn chỉ biết đòi hỏi và khiến tôi cảm thấy mình là kẻ thất bại!
Hy Nhã lùi lại, vấp ngã xuống ghế sofa. Cô ôm lấy ngực, cảm giác như tim mình đang bị xé toạc. Những lời Giang Trì nói ra như những lưỡi dao sắc bén cứa vào tâm can cô. Hình ảnh Giang Ngôn bé bỏng, quấn quýt bên mẹ, rồi lại nhìn thấy nụ cười của Lâm Đào bên cạnh chồng mình, tất cả hòa quyện lại thành một nỗi đau không gì sánh được. Cô ngước lên nhìn Giang Trì, đôi mắt đã mất đi mọi tia hy vọng, chỉ còn lại sự tuyệt vọng và trống rỗng.
Hy Nhã bật người dậy, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm Giang Trì. Lời nói của anh ta vang vọng trong căn phòng, như những nhát dao cứa sâu vào tim cô. Cô muốn phản bác, muốn gào lên, nhưng cổ họng nghẹn lại, không thể phát ra một âm thanh nào. Nước mắt tuôn rơi như thác lũ, làm nhòe đi mọi thứ trước mắt.
Bỗng, tiếng cửa bật mở. Bà mẹ chồng, gương mặt nghiêm nghị, bước vào. Bà nhìn thấy cảnh tượng trước mắt: Hy Nhã ngồi sụp trên ghế sofa, nước mắt giàn giụa, còn Giang Trì đứng sừng sững, vẻ mặt còn nguyên sự tức giận.
MẸ CHỒNG
(Giọng đanh thép)
Hai người đang làm cái trò gì ở đây? Gây ồn ào cả cái nhà!
Bà tiến lại gần, ánh mắt quét qua Hy Nhã, rồi dừng lại ở Giang Trì.
MẸ CHỒNG
(Hướng về phía Hy Nhã, giọng càng thêm gay gắt)
Còn cô nữa! Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi? Luôn gây sự, luôn làm khổ thằng Giang Trì. Cô nghĩ mình là ai mà đòi hỏi thế?
Hy Nhã ngẩng đầu lên, cố gắng giải thích.
HY NHÃ
(Giọng run rẩy)
Mẹ, con…
MẸ CHỒNG
(Ngắt lời, giọng cao vút)
Mẹ cái gì mà mẹ! Cái loại đàn bà như con thì xứng đáng bị bỏ! Nhìn xem, bao nhiêu năm qua cô đã làm được gì cho gia đình này? Chỉ biết ăn bám và gây sự!
Bà chỉ tay về phía Giang Trì, giọng đầy yêu thương.
MẸ CHỒNG
Thằng Giang Trì nó khổ bao nhiêu năm vì cô đấy. Nó cần một người phụ nữ hiểu nó, chăm sóc nó. Lâm Đào là người phù hợp hơn nhiều! Con bé tuy xuất thân không bằng, nhưng nó biết điều, nó hiểu ý thằng Giang Trì. Cô thì có gì?
Những lời lẽ cay nghiệt của mẹ chồng như nhát búa cuối cùng đập tan nát trái tim Hy Nhã. Cô nhìn mẹ chồng, rồi lại nhìn Giang Trì, người đàn ông cô từng yêu thương, giờ đây lại đứng nhìn cô bị sỉ nhục mà không hề lên tiếng bảo vệ. Một cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy cô. Cô không còn nhận ra mình là ai, hay đang ở đâu nữa. Thế giới của cô sụp đổ hoàn toàn.
Hy Nhã ngẩng đầu, đôi mắt sưng húp nhìn quanh căn phòng quen thuộc. Lời lẽ của mẹ chồng và sự im lặng đáng sợ của Giang Trì vẫn còn ám ảnh. Cô bỗng nhiên cảm thấy một sự trống rỗng đến ghê người. Căn nhà này, vốn là tổ ấm, giờ đây lại trở thành nhà tù giam giữ cô. Nước mắt tuôn rơi không kiểm soát. Cô vội lau vội, cố gắng trấn tĩnh. Một tia hy vọng mong manh chợt lóe lên trong tâm trí. Cô không thể mãi chìm đắm trong tuyệt vọng. Cần phải làm gì đó.
HY NHÃ
(Thầm thì với chính mình, giọng nghẹn ngào)
Mình không thể như thế này mãi được. Phải thoát ra thôi.
Cô đứng dậy, bước chân còn hơi loạng choạng. Ánh mắt cô lướt qua bức ảnh gia đình trên bàn, hình ảnh của cô, Giang Trì và Giang Ngôn, một quá khứ giờ đây như một giấc mơ xa vời. Cô quay người, tiến thẳng về phía phòng làm việc của Giang Trì. Nơi đây chứa đựng những giấy tờ, hợp đồng, và có lẽ, cả những thông tin mà cô cần. Cô lục lọi trong ngăn kéo, tìm kiếm. Cuối cùng, cô tìm thấy một tập tài liệu mỏng, có vẻ là những thông tin liên quan đến pháp lý. Cô cầm lấy, tim đập thình thịch.
Sau đó, Hy Nhã vội vàng thay quần áo. Cô nhìn mình trong gương, một người phụ nữ tiều tụy, đôi mắt trũng sâu. Cô tự nhủ phải mạnh mẽ lên. Cô lấy điện thoại ra, tìm kiếm trên mạng. Những dòng chữ về thủ tục ly hôn, về quyền lợi của người vợ, người mẹ, cứ hiện lên trước mắt. Càng đọc, cô càng thấy lòng mình thêm kiên quyết.
HY NHÃ
(Giọng nói nhỏ dần, nhưng đầy quyết tâm)
Tìm một luật sư. Mình cần một luật sư.
Cô lấy giấy bút, ghi lại số điện thoại của một văn phòng luật sư uy tín mà cô tình cờ tìm được. Cô nhìn ra cửa sổ, bầu trời bên ngoài vẫn xám xịt. Cô biết, con đường phía trước sẽ vô cùng khó khăn, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Địa ngục này, cô phải bước ra. Cô sẽ chiến đấu cho tương lai của mình và của Giang Ngôn.
Căn nhà của Hy Nhã và Giang Trì. Buổi sáng.
Âm thanh cãi vã gay gắt vang lên từ phía phòng khách. Hy Nhã đang ngồi ở bàn bếp, tay run run rót nước. Cô cố gắng phớt lờ, nhưng giọng nói của mẹ chồng và Giang Trì ngày càng lớn.
MẸ CHỒNG
(Vọng lại từ phòng khách, giọng đanh đá)
Chuyện đó là sao hả Giang Trì? Cô ta lại làm gì nữa rồi? Tôi đã bảo rồi, cái loại đàn bà này không thể tin được!
GIANG TRÌ
(Vọng lại, cố gắng hạ giọng nhưng vẫn lộ rõ sự bực bội)
Mẹ đừng có nói thế. Chuyện này không liên quan đến mẹ.
MẸ CHỒNG
Không liên quan đến mẹ? Cô ta dám làm chuyện này, chính là động đến cả gia đình này! Cô ta nghĩ cô ta là ai mà dám cãi lại tôi?
Hy Nhã đặt mạnh cốc nước xuống bàn. Cô đã nghe đủ. Cô lao ra khỏi bếp, hướng về phía phòng khách. Cảnh tượng trước mắt khiến cô sững sờ. Giang Trì đứng chắn trước mặt mẹ chồng, còn Lâm Đào đứng nép sau lưng ông ta, ánh mắt đầy vẻ ủy khuất và thách thức nhìn về phía Hy Nhã. Giang Ngôn, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận, đang gào thét.
GIANG NGÔN
(Chỉ tay vào Hy Nhã, giọng lạc đi vì khóc và giận dữ)
Con ghét mẹ! Con muốn ở với bố và cô Đào! Mẹ là người xấu!
Hy Nhã cứng đờ người. Lời nói của con trai như nhát dao cứa sâu vào tim cô, lần nữa, lại một lần nữa. Vết thương cũ bị xát muối, chảy máu rỉ. Cô nhìn Giang Trì, người đàn ông cô từng yêu thương, giờ đây đứng nhìn cô với ánh mắt trống rỗng, thậm chí có chút khó chịu. Cô nhìn Lâm Đào, người phụ nữ mà cô đã cố gắng bao dung, giờ đây đang đứng đó với vẻ đắc thắng.
HY NHÃ
(Thầm thì, giọng nghẹn lại, nhìn con trai)
Giang Ngôn… con nói gì vậy?
GIANG NGÔN
(Lao vào lòng Giang Trì, khóc nức nở)
Con không muốn ở với mẹ! Mẹ lúc nào cũng mắng mỏ, lúc nào cũng đánh con! Con muốn ở với bố và cô Đào! Cô Đào tốt với con!
Lâm Đào khẽ vuốt tóc Giang Ngôn, ánh mắt đầy vẻ thương hại và đồng thời, một tia đắc thắng lướt qua khi nhìn Hy Nhã. Giang Trì chỉ im lặng, không can ngăn con trai, cũng không an ủi vợ.
Hy Nhã lùi lại từng bước, cảm giác như mình đang chìm dần xuống vực sâu. Căn nhà này, những người thân yêu này, tất cả đang đẩy cô ra xa. Cô nhìn con trai bé bỏng của mình, người mà cô đã hy sinh tất cả để chăm sóc, giờ đây lại nói lời cay nghiệt nhất. Cô cắn chặt môi, ngăn cho nước mắt tuôn rơi.
HY NHÃ
(Giọng cứng rắn lại, che giấu nỗi đau tột cùng)
Được. Nếu con đã muốn như vậy.
Cô quay người, sải bước nhanh ra khỏi nhà, bỏ lại phía sau tiếng khóc của con trai, giọng nói mỉa mai của mẹ chồng, và ánh mắt lạnh lùng của chồng. Cô bước ra ngoài, trời vẫn xám xịt, như chính tâm trạng của cô lúc này. Cô phải tìm luật sư. Cô phải giành lại công bằng cho mình.
Cảnh sát đã rời đi, để lại một bầu không khí nặng nề trong căn nhà. Hy Nhã đứng nhìn ra cửa sổ, tâm trí cô trống rỗng. Giang Trì, mặt mày tái mét, nhìn cô với ánh mắt phức tạp. Mẹ chồng ngồi thừ ra ghế, tay ôm ngực. Lâm Đào, vẫn giữ vẻ ngoài mong manh, khẽ lau nước mắt.
MẸ CHỒNG
(Giọng yếu ớt)
Chuyện này… sao lại thành ra thế này? Tôi chỉ muốn giữ gia đình này lại…
GIANG TRÌ
(Nhìn Hy Nhã, giọng mệt mỏi)
Hy Nhã, em nghĩ kỹ chưa? Ly hôn… phân chia tài sản… tất cả mọi thứ?
Hy Nhã quay người lại, ánh mắt kiên định. Cô bước đến trước mặt Giang Trì, giọng nói rõ ràng, không một chút dao động.
HY NHÃ
Tôi đã nghĩ rất kỹ. Anh không còn là người đàn ông tôi từng yêu. Căn nhà này, tài sản này, tất cả đều thuộc về anh và gia đình anh. Tôi chỉ muốn rời đi với sự trong sạch.
Lâm Đào khẽ lên tiếng, giọng đầy vẻ lo lắng giả tạo.
LÂM ĐÀO
Chị Hy Nhã, em biết chị đang rất đau khổ. Nhưng… Giang Ngôn thì sao? Cháu sẽ sống thế nào nếu không có mẹ? Anh Giang Trì cũng không thể một mình lo liệu cho cháu được.
Hy Nhã nhìn Lâm Đào, nụ cười khinh bỉ thoáng qua trên môi cô.
HY NHÃ
Cháu tôi? Cô nghĩ tôi sẽ để con trai tôi lại đây, với cô ư? Với người đã lén cho cháu ăn kem dù biết cháu không được phép, để rồi cháu phải đau bụng cả đêm? Cô nghĩ tôi sẽ để con trai mình lớn lên trong sự giả dối và mưu mô?
Giang Trì nhíu mày, sự tức giận bắt đầu bùng lên trong mắt anh.
GIANG TRÌ
Đủ rồi, Hy Nhã! Em đừng có vu khống cho Lâm Đào! Chuyện kem là hiểu lầm.
HY NHÃ
Hiểu lầm? Anh gọi đó là hiểu lầm sao? Anh có biết cháu đã khóc thế nào không? Còn mẹ anh thì sao? Bà ấy có từng quan tâm đến sức khỏe của con trai mình hay chỉ biết giật dây?
Mẹ chồng đứng bật dậy, chỉ tay vào mặt Hy Nhã.
MẸ CHỒNG
Cô dám hỗn láo với tôi? Cô tưởng cô là ai mà dám lên giọng với tôi? Chuyện nuôi con, đừng hòng cô có cửa! Giang Ngôn là cháu nội tôi, tôi sẽ không để cô mang nó đi đâu cả!
HY NHÃ
(Nhìn mẹ chồng, ánh mắt đầy thách thức)
Ồ? Bà muốn giành quyền nuôi con ư? Bà chắc chứ? Bà có đủ sức khỏe, đủ thời gian, và quan trọng nhất, bà có đủ tình thương để chăm sóc Giang Ngôn không, hay tất cả chỉ là lời đe dọa suông?
Giang Trì tiến lên, nắm lấy tay Hy Nhã, cố gắng giữ bình tĩnh.
GIANG TRÌ
Hy Nhã, chúng ta nói chuyện thẳng thắn đi. Về việc chia tài sản, anh có thể xem xét. Nhưng quyền nuôi con… anh không thể nhường cho em. Giang Ngôn cần có bố, cần có môi trường ổn định.
HY NHÃ
(Giật tay ra khỏi Giang Trì)
Ổn định? Môi trường nào anh gọi là ổn định? Môi trường có người phụ nữ khác xen vào mối quan hệ vợ chồng anh? Môi trường có bà mẹ chồng cay nghiệt luôn tìm cách hãm hại con dâu? Anh và mẹ anh đang tự lừa dối bản thân thôi. Tôi sẽ làm mọi thứ để giành quyền nuôi con. Bất cứ giá nào.
Ánh mắt Hy Nhã lóe lên tia quyết tâm. Cô không còn là người phụ nữ yếu đuối, cam chịu nữa. Cô sẽ chiến đấu.
HY NHÃ
(Nắm chặt tay, nhìn thẳng vào mẹ chồng và Giang Trì)
Mọi chuyện đến đây là kết thúc! Tôi sẽ không bao giờ quay lại nữa. Các người nghĩ tôi là ai mà dám đụng đến con trai tôi? Cái nhà này, tài sản này, tất cả đều thuộc về các người. Tôi chỉ muốn rời đi một cách trong sạch, mang theo con trai tôi.
MẸ CHỒNG
(Giận dữ, run rẩy)
Cô nói cái gì? Đừng hòng cô mang Giang Ngôn đi! Cháu nội của tôi, tôi sẽ không bao giờ để cô cướp đi! Cô nghĩ cô có quyền gì chứ? Cô chỉ là một người đàn bà vô dụng!
GIANG TRÌ
(Giọng mệt mỏi nhưng kiên quyết)
Hy Nhã, em suy nghĩ cho kỹ đi. Ly hôn không phải là chuyện đùa. Quyền nuôi con, anh tuyệt đối không nhường. Giang Ngôn cần có bố, cần có một gia đình trọn vẹn.
HY NHÃ
(Nhìn Giang Trì, ánh mắt lạnh lẽo)
Trọn vẹn? Gia đình các người gọi là trọn vẹn sao? Một người chồng phản bội, một bà mẹ chồng cay độc, và một cô bảo mẫu giả tạo? Đó là những gì các người muốn cho con trai tôi ư? Cô ta dám lén cho con tôi ăn kem, mặc kệ sức khỏe của cháu. Bà thì sao, mẹ chồng? Bà có bao giờ thực sự quan tâm đến cháu mình không, hay chỉ là công cụ để bà thao túng?
LÂM ĐÀO
(Giả vờ khóc, giọng nghẹn ngào)
Chị Hy Nhã, sao chị có thể nói em như vậy? Em yêu Giang Ngôn như con đẻ. Em chỉ muốn cháu vui vẻ thôi. Chuyện kem là… là em sơ suất.
HY NHÃ
(Cười khinh bỉ)
Sơ suất? Cô không biết Giang Ngôn bị bệnh gì sao, Lâm Đào? Cô không biết mỗi lần cháu ăn kem là phải đau bụng thế nào sao? Cô chỉ đang cố gắng lấy lòng Giang Trì và mẹ anh ta mà thôi. Còn tôi, tôi sẽ không bao giờ để con trai mình phải chịu đựng sự giả tạo này. Tôi sẽ giành quyền nuôi con, bằng mọi giá!
Hy Nhã quay lưng bước đi, không một chút do dự. Cô biết con đường phía trước sẽ vô cùng khó khăn, nhưng sự giải thoát và ý chí bảo vệ con trai đã tiếp thêm sức mạnh cho cô. Cô sẽ không bao giờ quay lại nơi địa ngục này nữa.
Bên ngoài, tiếng xe cộ ồn ào vang vọng, nhưng trong căn phòng trọ nhỏ bé, Hy Nhã lại cảm nhận được một sự tĩnh lặng đến lạ. Cô ngồi giữa đống đồ đạc ngổn ngang, ánh mắt lướt qua khung cửa sổ nhìn ra khu phố xa lạ. Mọi thứ đều mới mẻ, từ mùi sơn tường còn phảng phất, đến tiếng lạch cạch của chiếc quạt cũ kỹ. Đây là khởi đầu mới, một cuộc sống độc lập mà cô đã khao khát. Hy Nhã hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những mệt mỏi và tổn thương trong quá khứ. Cô mở điện thoại, tìm kiếm những thông tin về việc làm.
“Nhân viên bán hàng, thu ngân, phụ bếp…” Cô lẩm bẩm, lướt qua từng dòng tin tuyển dụng. Mức lương không cao, nhưng đủ để cô trang trải cuộc sống tạm thời. Bằng sự kiên trì, Hy Nhã đã tìm được một công việc tại một cửa hàng tiện lợi nhỏ gần khu chung cư mới.
Ngày đầu tiên đi làm, cô diện bộ quần áo tươm tất nhất, mỉm cười chào hỏi đồng nghiệp. Dù có chút bỡ ngỡ, nhưng sự thân thiện của mọi người đã giúp cô nhanh chóng hòa nhập. Những giờ làm việc cứ thế trôi đi, đôi khi cô chợt nghĩ đến Giang Ngôn, con trai bé bỏng của mình. Nỗi nhớ con như một dòng chảy âm ỉ, nhưng cô biết, cô cần mạnh mẽ, vì tương lai của cả hai mẹ con.
Chiều muộn, sau giờ làm, Hy Nhã ghé vào một tiệm tạp hóa nhỏ. Cô mua một ít đồ ăn, những thứ đơn giản nhưng ấm áp. Cô mường tượng ra cảnh mình cùng con trai quây quần bên mâm cơm, dù chỉ là những món ăn bình dân. Bước chân ra khỏi cửa hàng, cô nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang đi về phía mình. Trái tim Hy Nhã thắt lại. Là Giang Trì. Hắn ta đang đứng đó, ánh mắt nhìn cô đầy dò xét, như thể muốn tìm hiểu xem cô đang làm gì, sống ra sao. Hy Nhã cố gắng giữ bình tĩnh, quay lưng lại và bước đi nhanh hơn, không cho hắn cơ hội nào để bắt chuyện. Cô biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
Trở về căn hộ nhỏ, Hy Nhã mệt mỏi ngồi phịch xuống giường. Cô nhìn ngắm căn phòng, cố gắng tìm kiếm những điểm tựa tinh thần. Trên bàn học cũ, cô tìm thấy một bức tranh vẽ nguệch ngoạc của Giang Ngôn. Dù chỉ là những nét vẽ vụng về, nhưng trong đó chất chứa cả tình yêu thương vô bờ bến. Cô ôm chặt bức tranh vào lòng, những giọt nước mắt lăn dài. Cô không còn là người phụ nữ yếu đuối của ngày xưa nữa. Cô đã đứng dậy, đã bước tiếp, vì con trai. Cô sẽ dùng chính đôi tay này, xây dựng lại một cuộc sống mới, dù khó khăn đến đâu.
Hành trình mới của Hy Nhã đã bắt đầu, trên đôi chân của chính mình. Dù phía trước còn nhiều chông gai, nhưng trong đôi mắt cô, đã lấp lánh một thứ ánh sáng mà cô đã đánh mất từ rất lâu: hy vọng. Cô tin vào tương lai, tin vào sức mạnh của bản thân và tin vào tình yêu thương con. Cô sẽ không bao giờ gục ngã.
Thế rồi, một buổi sáng thứ bảy, Hy Nhã nhận được tin nhắn từ một số lạ. Cô do dự rồi cũng mở ra xem. Chỉ vỏn vẹn một dòng chữ: “Chị có muốn biết sự thật về ngày hôm đó không?”. Trái tim cô đột ngột đập mạnh. Sự thật? Sự thật về điều gì? Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, một cảm giác bất an xen lẫn tò mò dâng lên trong lòng. Ai có thể là người gửi tin nhắn này? Và họ muốn nói về sự thật nào? Cô cảm thấy như có một bí ẩn mới đang dần hé mở, một bí ẩn có thể thay đổi hoàn toàn cuộc sống mà cô đang cố gắng gây dựng lại. Bàn tay cô run rẩy, muốn trả lời lại, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Cô biết, cuộc sống yên bình này, có lẽ sẽ không kéo dài được lâu.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*