“Một bác xe ôm gi/à nhận chở một vị khách, nhưng khi đến nơi, người khách lại không có tiền trả. Bác không hề trá/ch m/óc, ngược lại còn vui vẻ giúp đỡ. Sáng hôm sau, mọi người cư/ời ch/ê bác nhẹ dạ, bị l/ừa mà không hay. Thế nhưng, chẳng ai ngờ được rằng một người đàn ông lị/ch l/ãm bất ngờ xuất hiện từ chiếc xe san/g trọ/ng, khiến cả bến xe sữ/ng s/ờ…
Trời sẩm tối, ánh nắng cuối ngày rơi nghiêng trên bến xe nhỏ nằm nép mình giữa lòng thành phố. Bác Hòa – người đàn ông ngoài sáu mươi, dáng người g/ầy g/ò, da s/ạm nắng, mặc chiếc áo sơ mi b/ạc m/àu và đội chiếc mũ bảo hiểm đã tróc sơn – đang ngồi tự/a lưng vào cột điện, đôi mắt dõi theo từng dòng người tấp nập qua lại.
Cả ngày hôm nay, bác mới chỉ chở được một cuốc xe ngắn, chưa đủ tiền cơm tối. Bụng bác c/ồn c/ào, nhưng bác vẫn mỉm cười khi thấy một người đàn ông trẻ, ăn mặc gọn gàng nhưng có vẻ lấ/m l/ét, bước lại gần. “”Chú ơi, cho cháu đi nhờ ra khu công nghiệp bên kia cầu. Cháu đang gấp mà không có ai chịu chở. Cháu sẽ tr/ả ti/ền đầy đủ.””
Bác Hòa nhìn người khách lạ một lát, rồi gật đầu. “”Lên xe đi cháu.”” Tiếng m/áy n/ổ vang lên trong bóng tối đang dần buông, cuốn theo cả sự l/ặng l/ẽ trong lòng bác. Con đường phía trước lấ/p lo/áng đèn đường, dài như chính cu/ộc đ/ời thầ/m lặn/g của bác.
Khi đến nơi, người thanh niên lú/ng tú/ng, cười trừ: “”Cháu… cháu xi/n l/ỗi. Cháu không có tiền thật. Hôm nay cháu bị gi/ật m/ất v/í. Cháu định xin ai đó giúp đỡ nhưng không ai chịu… Chú là người duy nhất đồng ý. Cháu x/in l/ỗi vì đã nói dối.””
Bác Hòa thoáng s/ững người. Một cơn gió lạ/nh lướt qua khiến tấm áo mỏng của bác r/un lên. Nhưng rồi bác cư/ời x/òa, xu/a tay: “”Thôi, không sao. Có khi chú cũng từng giống cháu, lỡ đường, lỡ vận. Lần sau nhớ đừng nói d/ối nữa, tội nghiệp người thật lòng.””
Người thanh niên cúi đầu cảm ơn r/ối r/ít, ánh mắt đ/ỏ h/oe. Anh quay đi, dáng vẻ tiề/u t/ụy và đầy biết ơn.
Bác Hòa quay đầu xe, chậm rãi chạy về bến trong màn đêm mị/t mù/ng.
Sáng hôm sau, khi bác vừa dựng xe tại bến, mấy người xe ôm khác đã xúm lại c/ười c/ợt: “”Bác Hòa ơi, bác già rồi mà còn nh/ẹ d/ạ thế! Nghe nói hôm qua bác bị l/ừa cu/ốc xe, phải không? Có người thấy cái thằng đó hay lả/ng vả/ng xin tiền người ta ở chợ đấy.””
Bác chỉ cười hiền, không đáp. Trong lòng khô/ng g/iận, cũng chẳng buồn. Bác từng l/ăn lộ/n đủ nghề để hiểu rằng, có những lúc người ta không chọn được hoàn cảnh của mình. Mà giúp được ai một chút cũng là p/hước đ/ức….👇QUÝ ĐỘC GIẢ XEM TIẾP CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN”
“…Mà giúp được ai một chút cũng là p/hước đ/ức.
Sáng hôm ấy, không khí tại bến xe nhỏ vẫn đặc quánh mùi dầu nhớt và tiếng động cơ. Tiếng cười cợt của mấy người xe ôm khác vẫn văng vẳng bên tai Bác Hòa, như những làn sóng nhỏ cố gắng khuấy động mặt hồ yên ả trong lòng bác. Họ tiếp tục bàn tán, ánh mắt dè bỉu hướng về phía bác.
“”Ôi giời ơi, bác Hòa nhà ta đúng là ‘thánh’ thật! Cái thằng ranh con bị gi/ật v/í mà cũng tin cho được. Đúng là cái tuổi này rồi nên nh/ẹ d/ạ cả tin hay sao ấy nhỉ?”” Một người nói vọng lại, vẻ mặt đầy mỉa mai.
Người khác tiếp lời, cười ha hả: “”Chắc tối qua bác phải nh/ịn đói rồi! Tiền đâu mà ăn cơm! Haha!””
Giữa những tiếng cười và lời lẽ châm chọc ấy, Bác Hòa vẫn ngồi đó, một mình một góc. Bác cúi xuống, tay cầm chiếc giẻ cũ, chậm rãi lau từng kẽ hở, từng vết bẩn trên chiếc xe máy cà tàng đã gắn bó với mình bao năm qua. Chiếc xe cũ kỹ, cũng như bác, đã trải qua biết bao nắng mưa, bao nhiêu chuyến đi nhọc nhằn.
Ánh mắt bác xa xăm nhìn về phía con đường, nơi dòng người vẫn hối hả xuôi ngược. Đôi mắt ấy không hề có chút giận dữ hay buồn bã nào, chỉ có sự điềm tĩnh đến lạ. Như thể bác đã quá quen với những lời thị phi, với những cái nhìn thiếu thiện cảm ở đời. Bác làm như không nghe thấy gì, chỉ miệt mài với công việc của mình.
Trong khoảnh khắc ấy, tâm trí bác thật thanh thản. Bác thầm nghĩ: *Người ta nói gì cũng được, cười cợt thế nào cũng chẳng sao… Miễn là lòng mình thanh thản, không hổ thẹn với lương tâm là đủ.*
Bác vừa dứt suy nghĩ, một tiếng động cơ lạ, trầm đục và uy lực, đột ngột vang lên. Một chiếc xe sang trọng, thân đen bóng loáng, từ từ tiến vào bến xe nhỏ, đỗ xịch lại ngay trước mặt Bác Hòa, khiến tất cả những tiếng cười cợt bỗng im bặt. Những người xe ôm khác đều s/ững s/ờ, ngạc nhiên nhìn về phía chiếc xe đắt tiền mà họ chưa bao giờ thấy ở cái bến xe lụp xụp này. Cánh cửa xe mở ra…”
“Cánh cửa xe mở ra…
Một người đàn ông bước xuống. Anh ta mặc bộ vest tối màu lịch lãm, mái tóc được chải gọn gàng, khác hẳn với dáng vẻ lấm lét, quần áo có phần xộc xệch của chàng thanh niên hôm trước. Khuôn mặt anh ta cũng không còn nét lo lắng, sợ sệt mà thay vào đó là vẻ điềm đạm, tự tin.
Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh ta. Những tiếng cười cợt, xì xào chế giễu Bác Hòa vừa nãy đã hoàn toàn tắt lịm. Không khí bỗng chùng xuống, chỉ còn tiếng gió khẽ lùa qua bến xe. Những người xe ôm khác s/ững s/ờ, há hốc miệng kinh ngạc. Họ nhìn chiếc xe sang trọng, rồi lại nhìn người đàn ông, rồi lại nhìn Bác Hòa đang ngồi cạnh chiếc xe cà tàng. Sự đối lập quá lớn khiến họ không nói nên lời.
Người đàn ông không vội vã. Anh ta đóng cửa xe một cách nhẹ nhàng, tạo ra một âm thanh trầm đục. Anh ta nhìn quanh một lượt, ánh mắt lướt qua những khuôn mặt đầy vẻ ngạc nhiên của những người xe ôm khác, rồi dừng lại ở Bác Hòa. Trên môi anh ta khẽ nở một nụ cười nhỏ.
Bác Hòa vẫn ngồi đó, tay vẫn cầm chiếc giẻ lau. Đôi mắt bác hơi nheo lại dưới ánh nắng, nhìn thẳng vào người đàn ông vừa bước ra. Trong mắt bác không có sự ngạc nhiên hay bối rối, chỉ có sự bình thản, như thể bác đã đoán trước được điều này.
Người đàn ông từ từ bước lại gần Bác Hòa. Từng bước chân của anh ta trên nền đất bến xe cũ kỹ vang lên rõ mồn một giữa không gian tĩnh lặng đột ngột. Ánh mắt anh ta hướng về Bác Hòa, mang theo một vẻ tôn trọng lạ thường. Những người xe ôm khác vẫn đứng như trời trồng, dõi theo từng cử động của anh ta, lòng đầy tò mò và ngỡ ngàng. Cái bến xe tồi tàn này chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng như vậy.”
“Những người xe ôm khác, sau giây phút sững sờ, bắt đầu nhao lên. Ánh mắt họ dán chặt vào hình bóng người đàn ông lịch lãm đang từ từ bước về phía Bác Hòa. Tiếng xì xầm nho nhỏ lan nhanh khắp bến xe cũ kỹ.
“”Ai đấy nhỉ?””
“”Xe gì mà sang thế?””
“”Chắc không phải khách thường rồi.””
Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ tò mò xen lẫn ngạc nhiên. Cái bến xe tồi tàn này, nơi chỉ quen với tiếng động cơ xe cũ và mùi xăng dầu, chưa bao giờ chứng kiến một cảnh tượng như vậy. Một chiếc xe bạc tỷ đậu chình ình ngay cạnh những chiếc xe cà tàng. Một người đàn ông mặc vest phẳng phiu bước xuống, khác hẳn với những người lao động lam lũ nơi đây.
“”Trông lạ quá.””
“”Không quen mặt cánh lái xe nào ở đây.””
“”Chả hiểu sao lại dừng ở cái chỗ này.””
Một người đàn ông trung niên có vẻ ‘kinh nghiệm’ hơn trong đám xe ôm nheo mắt, lên tiếng đoán mò, giọng vẫn còn nguyên sự bất ngờ: “”‘Ai mà sang thế nhỉ? Có phải đại gia nào đến tìm xe ôm không?'””
Tiếng xì xầm càng lúc càng rõ hơn. Họ đưa mắt nhìn Bác Hòa, rồi lại nhìn người đàn ông đang tiến đến gần bác. Vẻ mặt của Bác Hòa vẫn bình thản đến lạ thường, hoàn toàn đối lập với sự hiếu kỳ và ngạc nhiên của đám đông xung quanh. Họ thầm đoán già đoán non, cố gắng giải mã sự xuất hiện đầy bí ẩn này tại bến xe nhỏ bé của mình.”
“Người đàn ông lịch lãm, người vừa bước ra từ chiếc xe sang trọng, bước đi dứt khoát về phía bến xe. Bộ vest phẳng phiu, giày da bóng lộn, khác hẳn với khung cảnh bụi bặm xung quanh. Dáng vẻ anh ta toát lên sự thành đạt, một phong thái tự tin đến lạ lẫm ở nơi này.
Đám đông xe ôm vẫn đang xì xầm bàn tán, nhưng tiếng nói nhỏ dần khi thấy anh ta tiến lại gần. Họ dõi theo từng bước chân của người đàn ông.
Anh ta đảo mắt nhìn quanh, ánh mắt sắc sảo quét một vòng bến xe, như đang tìm kiếm một ai đó giữa đám đông lao động lam lũ. Ánh nhìn lướt qua những gương mặt tò mò, hiếu kỳ của những người xe ôm khác, nhưng không dừng lại. Anh ta dường như không để tâm đến sự chú ý mà mình đang nhận được.
Trong khi đó, Bác Hòa vẫn đứng lặng lẽ ở một góc, vẻ mặt bình thản đến lạ thường, hoàn toàn tương phản với sự xôn xao của những người xung quanh. Bác chỉ lẳng lặng nhìn người đàn ông đang tiến đến.
Rồi ánh mắt anh dừng lại. Nó khóa chặt vào hình bóng gầy gò của Bác Hòa, người đang đứng nép mình dưới bóng cây bàng già. Một nét nhận ra thoáng qua trên gương mặt điềm tĩnh của người đàn ông lịch lãm. Anh ta không tìm kiếm ai khác nữa. Người anh ta cần tìm chính là Bác Hòa.”
“Ánh mắt của người đàn ông dừng lại, khóa chặt lấy hình bóng gầy gò của Bác Hòa đang nép mình dưới tán cây bàng già. Khoảnh khắc ấy kéo dài tựa như vô tận, khi thời gian và âm thanh xung quanh bỗng chốc nhạt nhòa.
Bác Hòa, vốn đang lẳng lặng nhìn, cũng bất giác ngước mắt lên. Ánh nhìn của bác chạm đúng vào đôi mắt sắc sảo của người đàn ông lịch lãm.
Và rồi, trong cái thoáng chốc giao nhau của hai ánh nhìn ấy, một sự sững sờ lướt qua gương mặt khắc khổ của Bác Hòa. Toàn thân bác như cứng lại. Trước mắt bác là một người đàn ông thành đạt, khoác lên mình bộ vest đắt tiền, giày da bóng lộn, khác xa tấm áo gọn gàng nhưng lấm lét của người thanh niên đã quỵt tiền xe của bác đêm hôm trước. Nhưng khuôn mặt ấy… bác không thể nhầm được. Vầng trán đó, sống mũi đó, đôi mắt đó – tất cả gợi lên một sự quen thuộc đến lạ lùng, quen thuộc đến mức không thể tin nổi.
Người đàn ông lịch lãm vẫn giữ nguyên ánh nhìn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười mỏng manh, gần như không thể nhận ra, như xác nhận rằng sự nhận ra kia không chỉ đến từ một phía. Anh ta đã tìm thấy người mình cần tìm.
Đám đông những người xe ôm khác, đang xì xầm bàn tán, bỗng thấy không khí trở nên kỳ lạ. Họ nhìn Bác Hòa, rồi nhìn người đàn ông kia, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sự tò mò, hiếu kỳ pha lẫn một chút khó hiểu hiện rõ trên từng gương mặt.
Còn Bác Hòa, bác vẫn đứng đó, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt quen thuộc kia, lồng ngực bỗng đập mạnh hơn một nhịp. Sự sững sờ nhanh chóng nhường chỗ cho một cảm xúc phức tạp, khó gọi tên.”
“Không gian bến xe nhỏ vốn ồn ào bỗng chốc tĩnh lặng đến kỳ lạ. Người đàn ông lịch lãm, đôi giày da bóng loáng phản chiếu ánh nắng sớm mai, không chần chừ thêm một giây nào. Anh ta bắt đầu sải những bước chân dứt khoát, thẳng tiến về phía Bác Hòa, bỏ lại sau lưng cánh cửa chiếc xe sang trọng vẫn còn ngỏ và những ánh mắt sững sờ của đám đông.
Những lời xì xầm, những tiếng cười chê nhạo về Bác Hòa đột ngột vụn vỡ rồi im bặt hoàn toàn. Tất cả những người xe ôm đang đứng đó, những người đã chế giễu sự nhẹ dạ của Bác Hòa đêm qua, giờ đây đều nín thở, chăm chú theo dõi từng cử chỉ của người đàn ông xa lạ này. Sự hiếu kỳ và khó hiểu dâng lên tột độ trên gương mặt họ.
Bác Hòa vẫn đứng nguyên tại chỗ, thân hình gầy gò như hóa đá dưới tán lá bàng. Đôi mắt bác dán chặt vào hình bóng đang tiến lại gần, từng bước, từng bước một. Lồng ngực Bác Hòa đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự chờ đợi căng thẳng, trộn lẫn với sự khó tin rằng điều này đang thật sự xảy ra. Khuôn mặt bác, vốn khắc khổ, giờ đây vừa hiện lên vẻ bàng hoàng, vừa ánh lên tia nhìn đầy phức tạp.
Khoảng cách giữa Bác Hòa và người đàn ông lịch lãm thu hẹp dần. Tiếng bước chân anh ta trên nền gạch bến xe vang lên rõ mồn một trong bầu không khí im lặng như tờ. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào hai con người đang đối diện nhau trong khoảnh khắc định mệnh này. Ai cũng muốn biết, người đàn ông sang trọng này là ai, và mối liên hệ kỳ lạ giữa anh ta và người tài xế xe ôm già khắc khổ kia là gì.”
“Khoảng cách giữa Bác Hòa và người đàn ông lịch lãm thu hẹp dần. Tiếng bước chân anh ta trên nền gạch bến xe vang lên rõ mồn một trong bầu không khí im lặng như tờ. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào hai con người đang đối diện nhau trong khoảnh khắc định mệnh này. Ai cũng muốn biết, người đàn ông sang trọng này là ai, và mối liên hệ kỳ lạ giữa anh ta và người tài xế xe ôm già khắc khổ kia là gì.
Rồi anh ta dừng lại, đứng sừng sững ngay trước mặt Bác Hòa. Một nụ cười từ từ nở rộ trên môi anh ta. Đó không còn là nụ cười lấm lét, gượng gạo của kẻ nói dối đêm hôm trước, mà là một nụ cười chân thành, ấm áp, như thể anh ta vừa tìm thấy một người thân sau bao năm xa cách. Bác Hòa như bừng tỉnh, thân hình gầy gò vốn đang như hóa đá khẽ nhúc nhích. Bác từ từ đứng thẳng người dậy, đôi chân còn hơi run run. Một cảm giác hồi hộp, khó gọi tên len lỏi trong lồng ngực bác, trộn lẫn với sự bàng hoàng và tò mò tột độ.”
“Bác Hòa cảm nhận lồng ngực mình thắt lại. Đôi mắt bác nheo lại, cố gắng nhìn rõ khuôn mặt của người đối diện dưới ánh nắng mai. Khuôn mặt này… quen quá. Nụ cười này… không phải nụ cười dối trá đêm qua, nhưng đường nét thì rõ ràng là cùng một người.
Trong lúc Bác Hòa còn đang ngỡ ngàng, người đàn ông cất tiếng. Giọng nói của anh ta rõ ràng, rành rọt và đầy vẻ lễ phép, hoàn toàn khác với giọng nói lấm lét, lắp bắp khi kể về chiếc ví bị giật đêm hôm trước.
“”Cháu chào bác Hòa.”” Anh ta nói, giọng ấm áp vang vọng trong không gian im lặng của bến xe. “”Bác còn nhớ cháu không?””
Đám người xe ôm đang đứng chen chúc phía sau Bác Hòa lập tức xì xào. Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ khó hiểu. Cái quái gì thế này? Người đàn ông đi xe sang trọng kia lại gọi cái lão Hòa khắc khổ ấy bằng bác xưng cháu, lại còn chào hỏi lễ phép? Chuyện gì đang xảy ra vậy? Sự mỉa mai, chế giễu trên khuôn mặt họ dần biến mất, thay vào đó là sự ngỡ ngàng và tò mò tột độ.
Người đàn ông lịch lãm vẫn giữ nụ cười chân thành trên môi, anh ta tiếp tục nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Bác Hòa đầy sự kính trọng.
“”Cháu là người hôm qua bác đã giúp đây ạ.”””
“””Cháu là người hôm qua bác đã giúp đây ạ.””
Không khí ở bến xe nhỏ chợt lắng lại, chỉ còn tiếng động cơ lạch cạch xa xa và tiếng chim buổi sáng. `Những người xe ôm khác` vẫn đứng bất động, ánh mắt đổ dồn vào cảnh tượng khó tin trước mắt. `Bác Hòa`, gầy gò, da sạm nắng, áo bạc màu, mũ tróc sơn, vẫn còn đang cố gắng tiêu hóa lời nói của `Người đàn ông lịch lãm` đang đứng cạnh chiếc xe sang trọng.
`Người đàn ông lịch lãm` vẫn giữ nụ cười, nhưng giờ đây có thêm vẻ bối rối và có lỗi. Anh biết, với vẻ ngoài này, lời giải thích của anh sẽ khó được tin ngay lập tức, nhất là sau thái độ chế giễu của `Những người xe ôm khác` mà anh đã kịp nhìn thấy thoáng qua.
“”Cháu… cháu biết là đêm qua trông cháu lấm lét, lại nói dối bác là bị giật ví,”” anh bắt đầu, giọng trầm hẳn xuống, đầy sự chân thành. “”Thật ra… thật ra cháu không hề nói dối bác về việc cháu không có tiền lúc đó.””
Anh ngập ngừng một chút, như tìm từ ngữ thích hợp. `Những người xe ôm khác` bắt đầu xì xào lại, nhưng tiếng xì xào lần này không còn vẻ chế giễu, mà thay bằng sự tò mò và nghi hoặc rõ rệt. Lão Hòa này… lại sắp nghe cái gì nữa đây? Lại một màn kịch mới à?
`Người đàn ông lịch lãm` tiếp tục, ánh mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đầy thắc mắc của `Bác Hòa`.
“”Đêm qua, ngay trước khi cháu bắt xe của bác ở khu công nghiệp bên kia cầu,”” anh kể lại, “”cháu đã gặp phải một sự cố bất ngờ… rất không may.””
Anh đưa tay lên vuốt mặt, như thể cảnh tượng đó vẫn còn ám ảnh. “”Toàn bộ giấy tờ tùy thân và ví tiền của cháu… tất cả đều bị mất sạch trong tích tắc. Lúc đó cháu thực sự không còn một đồng nào trong người. Cháu hoảng loạn, bế tắc lắm, không biết phải làm sao để về nhà trong tình cảnh đó…”””
“””Toàn bộ giấy tờ tùy thân và ví tiền của cháu… tất cả đều bị mất sạch trong tích tắc. Lúc đó cháu thực sự không còn một đồng nào trong người. Cháu hoảng loạn, bế tắc lắm, không biết phải làm sao để về nhà trong tình cảnh đó…””
`Người đàn ông lịch lãm` dừng lại một chút, nuốt khan. `Những người xe ôm khác` giờ đây đã im bặt, chỉ còn chăm chú nhìn, ánh mắt đầy sự phán xét pha lẫn tò mò. Họ thầm nghĩ, thằng này lại sắp diễn trò gì đây, hay đúng là nó bị lừa thật? Nhưng nhìn bộ dạng nó bây giờ…
Anh tiếp lời, giọng càng lúc càng xúc động hơn. “”Cháu đã làm mọi cách, thử hỏi nhờ khắp nơi ở cái khu công nghiệp ấy. Cháu thử hỏi nhờ bảo vệ, hỏi nhờ những người công nhân đi làm về muộn, cả những người xe ôm khác đứng ở cổng…””
Anh nhìn lướt qua đám `Những người xe ôm khác` đang đứng đó, ánh mắt hơi trùng xuống. “”Hầu hết mọi người đều nhìn cháu đầy nghi ngờ. Họ xua tay, ngoảnh mặt đi, thậm chí có người còn buông lời khó nghe, bảo cháu là thằng lừa đảo, bày trò để xin đểu.””
Một vài `Những người xe ôm khác` bắt đầu tránh ánh mắt của anh ta, khuôn mặt hơi đỏ lên. Lời nói của anh ta như một cái tát vào thái độ cười cợt, khinh miệt của họ đêm qua và sáng nay.
“”Lúc đó,”” `Người đàn ông lịch lãm` nói tiếp, quay lại nhìn thẳng vào `Bác Hòa`, “”cháu cảm thấy như cả thế giới quay lưng lại với mình. Cháu bế tắc thật sự, không còn một chút hy vọng nào. Cho đến khi cháu gặp bác.””
Anh hít một hơi sâu, ánh mắt nhìn `Bác Hòa` đầy sự biết ơn và ngưỡng mộ chân thành. `Bác Hòa` chỉ đứng đó, vẫn gầy gò, da sạm nắng, áo bạc màu, nhưng đôi mắt thì sáng lên một cách lạ thường.
“”Cháu kể lại hết sự tình cho bác nghe. Cháu còn nhớ bác nhìn cháu, không nói nhiều, chỉ gật đầu. Bác không hề hỏi chứng minh thư, không hỏi địa chỉ nhà, không hề đòi cháu giữ lại cái gì đó làm tin hay hứa hẹn trả tiền. Bác chỉ… tin cháu. Và đồng ý chở cháu về, một cuốc xe rất xa từ `Khu công nghiệp bên kia cầu` về tận nhà cháu…””
Giọng anh run run. “”Bác Hòa ạ… đêm qua, giữa lúc cháu khó khăn, bế tắc, và cảm thấy cô độc nhất trên đời này… bác không chỉ cho cháu một cuốc xe về nhà an toàn…””
Anh nghẹn lại một chút, rồi nói rõ từng lời, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của `Bến xe nhỏ`, lọt vào tai từng người `Những người xe ôm khác` đang đứng chết trân.
“”…bác đã cho cháu thấy rằng…”” anh nói, nước mắt rơm rớm, “”lòng tốt thật sự… vẫn còn tồn tại ở trên đời này.”””
“`Người đàn ông lịch lãm` nói, nước mắt rơm rớm, “”lòng tốt thật sự… vẫn còn tồn tại ở trên đời này.””
Anh hít một hơi sâu, lấy lại bình tĩnh. Đôi mắt anh quét qua một lượt `Những người xe ôm khác` đang cứng đờ tại chỗ, rồi dừng lại ở `Bác Hòa`. Giọng anh chuyển sang một tông khác, điềm tĩnh hơn nhưng vẫn chứa đầy sự trọng thị.
“”Cháu… thật ra không phải là một người bình thường đi làm về muộn rồi không may bị cướp ví đâu, bác ạ,”” anh chậm rãi nói.
Những người xe ôm xì xào khẽ. Lại gì nữa đây? Thằng này tính lật bài ngửa, nhận là lừa đảo à? Nhưng thái độ của nó…
`Người đàn ông lịch lãm` nhìn thẳng vào `Bác Hòa`, ánh mắt kiên định. “”Cháu là… giám đốc của tập đoàn XKL, một tập đoàn xuất nhập khẩu khá lớn ở thành phố này.””
Một tiếng “”Ồ!”” nhỏ bật ra từ vài người trong đám `Những người xe ôm khác`. Cái tên tập đoàn đó không xa lạ gì với họ, dù chỉ qua báo đài. Chiếc xe sang trọng màu đen bóng loáng đỗ ngay sau lưng anh như một lời khẳng định đanh thép.
“”Đêm hôm trước,”” anh tiếp tục, “”cháu có một cuộc họp khẩn cấp với đối tác quan trọng ở `Khu công nghiệp bên kia cầu`. Đó là một thương vụ trị giá hàng trăm tỷ đồng, cực kỳ quan trọng với công ty cháu lúc bấy giờ.””
Anh giải thích rõ ràng, từng lời nói chắc chắn. “”Vì tính chất bảo mật và gấp rút, cháu đã tự lái xe đi một mình, không có trợ lý hay vệ sĩ đi cùng như thường lệ. Trên đường đi đến điểm hẹn ở khu công nghiệp, một sơ suất nhỏ đã xảy ra…””
Anh hơi cau mày khi nhớ lại. “”Ví tiền, điện thoại, giấy tờ tùy thân… tất cả đều ở trong cái túi xách cháu để trên ghế phụ. Và cháu… đã để quên nó khi vội vàng xuống xe vào gặp đối tác.””
Sự thật phũ phàng về cái ví bị “”giật”” được phơi bày. Không phải bị giật, mà là tự đánh mất. `Những người xe ôm khác` nghe đến đây thì mặt ai nấy đều biến sắc, từ ngạc nhiên chuyển sang xấu hổ, rồi hối hận. Lời chê bai, cười cợt của họ đêm qua và sáng nay cứ văng vẳng bên tai. Hoá ra, người họ chế giễu là “”thằng lừa đảo”” lại là một giám đốc tập đoàn lớn, và “”cái ví bị giật”” chỉ là sự thật bị nói lệch đi trong cơn hoảng loạn của một người bỗng nhiên mất hết mọi thứ.
`Người đàn ông lịch lãm` không để ý đến phản ứng của họ, chỉ tập trung vào `Bác Hòa`.
“”Khi cháu nhận ra mình đã để quên túi xách và không thể liên lạc với ai, lại đang ở một nơi xa lạ lúc đêm muộn, cháu đã thực sự rất hoảng loạn. Cháu lo cho công việc, lo cho sự an nguy của bản thân, và hơn hết là sự bất lực khi không còn cách nào để về nhà.””
Anh nhìn `Bác Hòa` đầy thành khẩn. “”Cháu đã nói dối bác về việc bị giật ví, chỉ đơn giản vì lúc đó cháu quá bối rối và thấy việc mất cắp có vẻ… dễ chấp nhận hơn là sự bất cẩn của chính mình. Cháu xin lỗi bác về chuyện đó.””
`Bác Hòa` chỉ im lặng lắng nghe, khuôn mặt khắc khổ không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng đôi mắt vẫn giữ nguyên sự ấm áp.
“”Sau khi rời chỗ bác, cháu đã liên lạc được với trợ lý của mình,”” `Người đàn ông lịch lãm` nói tiếp. “”Họ đã nhanh chóng định vị được vị trí của cháu nhờ thiết bị theo dõi trên xe và túi xách. Chỉ khoảng hai tiếng sau khi bác đưa cháu về đến nhà, họ đã tìm thấy cháu và mang theo xe hơi, điện thoại, và cả cái túi xách bị bỏ quên đó.””
Hóa ra mọi chuyện là như vậy. Không có kịch bản lừa đảo nào ở đây cả. Chỉ có một người đàn ông giàu có gặp nạn vì sự bất cẩn, và một ông xe ôm nghèo khó ra tay giúp đỡ bằng sự tử tế không vụ lợi. Sự đối lập này khiến `Những người xe ôm khác` cảm thấy như có ai đó vừa tát mạnh vào mặt họ.”
“`Người đàn ông lịch lãm` quay trở lại nhìn `Bác Hòa`, bỏ qua hoàn toàn sự ngỡ ngàng, xấu hổ của `Những người xe ôm khác` đang đứng như trời trồng. Đôi mắt anh giờ không còn vẻ hoảng loạn của đêm hôm trước, mà tràn đầy sự chân thành và kính trọng.
“”Cháu… cháu hiểu là việc nói dối, dù chỉ là một câu chuyện bịa đặt trong lúc hoảng loạn, đã khiến bác phải bận tâm,”” `Người đàn ông lịch lãm` nói, giọng anh trầm xuống, “”và tệ hơn, nó đã khiến bác bị mọi người ở đây hiểu lầm, thậm chí là chế giễu.””
Anh dừng lại một chút, hít một hơi sâu. `Những người xe ôm khác` khẽ cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào `Bác Hòa`. Lời nói của người đàn ông lịch lãm như những nhát dao cứa vào sự kiêu ngạo và thiếu hiểu biết của họ.
`Người đàn ông lịch lãm` tiến lại gần hơn với `Bác Hòa`, người vẫn đang đứng đó, gầy gò, khắc khổ, chiếc áo bạc màu quen thuộc. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt hiền từ của ông.
“”Cháu xin lỗi bác, một lần nữa,”” anh nói, và lần này, anh trịnh trọng cúi đầu thật sâu trước mặt `Bác Hòa`. Cái cúi đầu của một giám đốc tập đoàn lớn trước một ông lão xe ôm nghèo nàn.
`Những người xe ôm khác` không khỏi sững sờ trước hành động này. Nó nói lên tất cả sự khác biệt giữa sự giàu có vật chất và sự giàu có về nhân cách.
`Người đàn ông lịch lãm` ngẩng đầu lên, khuôn mặt đầy vẻ biết ơn. “”Và cháu đến đây hôm nay,”” anh tiếp tục, giọng nói trở nên kiên định, “”không chỉ để xin lỗi, mà là để cảm ơn bác. Cảm ơn bác một cách tử tế nhất, bác ạ.””
Anh nhìn xung quanh `Bến xe nhỏ`, nơi có `Những người xe ôm khác` đang cúi mặt, rồi ánh mắt anh quay lại với `Bác Hòa`. Sự tử tế của ông trong đêm mưa lạnh lẽo hôm trước, khi ông không đòi hỏi gì, không phán xét, chỉ đơn giản là đưa một người xa lạ về nhà, đã cứu vớt không chỉ sự an nguy của anh mà còn cả một thương vụ kinh doanh quan trọng.”
“`Người đàn ông lịch lãm` không nói thêm lời nào. Ánh mắt anh vẫn kiên định nhìn `Bác Hòa`. Bàn tay anh khẽ đưa lên, chậm rãi rút ra từ bên trong lớp áo vest sang trọng một phong bì dày cộp, phồng lên rõ rệt. Hoặc đó có thể là một quyển sổ tiết kiệm nhỏ, bọc cẩn thận.
Anh trân trọng đưa phong bì/sổ tiết kiệm về phía `Bác Hòa`.
“”Đây là chút lòng thành của cháu,”” `Người đàn ông lịch lãm` nói, giọng anh đầy sự chân thành, “”hy vọng có thể đền đáp công ơn của bác phần nào.””
Anh dừng lại một chút, nhìn `Bác Hòa` đang ngỡ ngàng.
“”Số tiền trong này… nó lớn hơn rất nhiều so với tiền một cuốc xe, bác ạ,”” anh nói thêm, như để nhấn mạnh. “”Nó là sự biết ơn thực sự của cháu vì bác đã không bỏ rơi cháu đêm qua, đã giúp cháu giữ được một hợp đồng quan trọng.””
`Bác Hòa` đứng lặng người. Đôi mắt ông già nheo lại dưới ánh nắng sớm, nhìn vào phong bì/quyển sổ mà người thanh niên đang cầm trên tay. Ông không ngờ, sự tử tế nhỏ bé của mình lại nhận được sự hồi đáp lớn lao đến vậy. Sự chân thành trong mắt người thanh niên khiến ông không nói nên lời.
Phía sau lưng `Người đàn ông lịch lãm`, `Những người xe ôm khác` vẫn đứng như trời trồng. Họ chết lặng nhìn cảnh tượng đang diễn ra. Từ ánh mắt khinh miệt ban nãy, giờ chỉ còn là sự sững sờ tột độ, pha lẫn chút xấu hổ đến muốn độn thổ. Cái phong bì dày cộp kia, họ thừa hiểu, chắc chắn không chỉ là vài trăm nghìn tiền xe. Nó là cả một gia tài nhỏ đối với những người lao động chân tay như họ. Lời chế giễu về `Bác Hòa` nhẹ dạ, bị lừa giờ như một trò hề cay đắng. Họ đã lầm. Lầm to rồi.”
“””Số tiền trong này… nó lớn hơn rất nhiều so với tiền một cuốc xe, bác ạ,”” anh nói thêm, như để nhấn mạnh. “”Nó là sự biết ơn thực sự của cháu vì bác đã không bỏ rơi cháu đêm qua, đã giúp cháu giữ được một hợp đồng quan trọng.””
`Bác Hòa` đứng lặng người. Đôi mắt ông già nheo lại dưới ánh nắng sớm, nhìn vào phong bì/quyển sổ mà người thanh niên đang cầm trên tay. Ông không ngờ, sự tử tế nhỏ bé của mình lại nhận được sự hồi đáp lớn lao đến vậy. Sự chân thành trong mắt người thanh niên khiến ông không nói nên lời.
Phía sau lưng `Người đàn ông lịch lãm`, `Những người xe ôm khác` vẫn đứng như trời trồng. Họ chết lặng nhìn cảnh tượng đang diễn ra. Từ ánh mắt khinh miệt ban nãy, giờ chỉ còn là sự sững sờ tột độ, pha lẫn chút xấu hổ đến muốn độn thổ. Cái phong bì dày cộp kia, họ thừa hiểu, chắc chắn không chỉ là vài trăm nghìn tiền xe. Nó là cả một gia tài nhỏ đối với những người lao động chân tay như họ. Lời chế giễu về `Bác Hòa` nhẹ dạ, bị lừa giờ như một trò hề cay đắng. Họ đã lầm. Lầm to rồi.
Sự im lặng bao trùm `bến xe nhỏ`. Không còn tiếng cười cợt, không còn những lời xì xào ác ý. `Những người xe ôm khác`, những kẻ lúc nãy còn lớn tiếng chế giễu `Bác Hòa`, giờ đây cứng họng. Khuôn mặt họ tái mét, cắt không còn giọt máu. Mắt họ đảo qua đảo lại, lúc nhìn `Bác Hòa`, lúc nhìn chằm chằm vào cái phong bì đang nằm trong tay người đàn ông lịch lãm.
Họ nuốt khan. Cổ họng như nghẹn lại. Lời muốn nói ra lại chẳng thành tiếng. Mỗi người đều nhìn nhau, cố gắng đọc suy nghĩ trong mắt đối phương, nhưng tất cả chỉ là sự trống rỗng và bẽ bàng. Sự hối hận dâng lên ngập lồng ngực, cay đắng như nuốt phải vỏ chanh. Họ đã phỉ báng, đã cười nhạo một người tốt, đã cho rằng sự tử tế là ngu ngốc. Và giờ đây, họ đang chứng kiến cái gọi là “”sự ngu ngốc”” ấy mang lại một sự đền đáp ngoài sức tưởng tượng. Nỗi xấu hổ trùm lên họ như một tấm màn vô hình, khiến họ chỉ muốn biến mất khỏi nơi này ngay lập tức.”
“Bác Hòa đứng lặng người. Đôi mắt ông già nheo lại dưới ánh nắng sớm, nhìn vào phong bì mà người thanh niên đang cầm trên tay. Ông không ngờ, sự tử tế nhỏ bé của mình lại nhận được sự hồi đáp lớn lao đến vậy. Sự chân thành trong mắt người thanh niên khiến ông không nói nên lời.
Phía sau lưng Người đàn ông lịch lãm, Những người xe ôm khác vẫn đứng như trời trồng. Họ chết lặng nhìn cảnh tượng đang diễn ra. Từ ánh mắt khinh miệt ban nãy, giờ chỉ còn là sự sững sờ tột độ, pha lẫn chút xấu hổ đến muốn độn thổ. Cái phong bì dày cộp kia, họ thừa hiểu, chắc chắn không chỉ là vài trăm nghìn tiền xe. Nó là cả một gia tài nhỏ đối với những người lao động chân tay như họ. Lời chế giễu về Bác Hòa nhẹ dạ, bị lừa giờ như một trò hề cay đắng. Họ đã lầm. Lầm to rồi.
Sự im lặng bao trùm bến xe nhỏ. Không còn tiếng cười cợt, không còn những lời xì xào ác ý. Những người xe ôm khác, những kẻ lúc nãy còn lớn tiếng chế giễu Bác Hòa, giờ đây cứng họng. Khuôn mặt họ tái mét, cắt không còn giọt máu. Mắt họ đảo qua đảo lại, lúc nhìn Bác Hòa, lúc nhìn chằm chằm vào cái phong bì đang nằm trong tay người đàn ông lịch lãm.
Họ nuốt khan. Cổ họng như nghẹn lại. Lời muốn nói ra lại chẳng thành tiếng. Mỗi người đều nhìn nhau, cố gắng đọc suy nghĩ trong mắt đối phương, nhưng tất cả chỉ là sự trống rỗng và bẽ bàng. Sự hối hận dâng lên ngập lồng ngực, cay đắng như nuốt phải vỏ chanh. Họ đã phỉ báng, đã cười nhạo một người tốt, đã cho rằng sự tử tế là ngu ngốc. Và giờ đây, họ đang chứng kiến cái gọi là “”sự ngu ngốc”” ấy mang lại một sự đền đáp ngoài sức tưởng tượng. Nỗi xấu hổ trùm lên họ như một tấm màn vô hình, khiến họ chỉ muốn biến mất khỏi nơi này ngay lập tức.
Người thanh niên kiên nhẫn đưa phong bì về phía Bác Hòa. “”Xin bác nhận lấy ạ…””
Bác Hòa khẽ gật đầu. Đôi bàn tay gầy gò, rám nắng của ông đưa ra, hơi run rẩy chạm vào phong bì. Ông nhận lấy, cảm giác nặng trịch trên tay không phải là tiền bạc, mà là một thứ gì đó lớn lao hơn.
Ông nhìn người thanh niên, ánh mắt hiền từ. Rồi ông chậm rãi đảo mắt qua đám đông đang đứng chết lặng phía sau. Khoé môi ông khẽ nhếch lên một nụ cười nhẹ, không hề chế giễu hay đắc thắng, chỉ là sự bình thản, tĩnh tại.
Giữa sự im lặng đến nghẹt thở, giọng nói nhẹ nhàng, trầm ấm của Bác Hòa vang lên, rõ ràng và đầy ý nghĩa:
“”Bác nhận tấm lòng của cháu…”” Bác Hòa giữ chặt phong bì trong tay, như một vật trân quý, không phải vì giá trị vật chất, mà vì ý nghĩa của nó. “”…Nhưng cháu ơi,”” ông tiếp lời, nhìn thẳng vào mắt người thanh niên, rồi lại hướng ánh nhìn bao quát bến xe nhỏ. “”…giúp người lúc hoạn nạn là cái tâm của bác, không phải để mong nhận lại gì cả.”””
“””…giúp người lúc hoạn nạn là cái tâm của bác, không phải để mong nhận lại gì cả.””
Người thanh niên nghe những lời đó, đôi mắt càng thêm phần ngưỡng mộ và xúc động. Anh hiểu rằng, tấm lòng của Bác Hòa còn lớn hơn cả số tiền trong phong bì này. Anh khẽ gật đầu, nắm chặt bàn tay gầy gò, chai sạn của Bác Hòa.
“”Cháu hiểu ạ,”” giọng anh trầm ấm và chân thành. “”Nhưng xin bác cứ nhận lấy. Đây là chút lòng thành của cháu, cũng là để cảm ơn tấm lòng của bác. Cháu sẽ giữ liên lạc với bác. Nếu bác cần gì, dù là việc gì đi nữa, xin bác cứ gọi cho cháu bất cứ lúc nào.””
Anh đưa danh thiếp cho Bác Hòa, một tấm danh thiếp đơn giản nhưng toát lên sự chuyên nghiệp và vị thế. Bác Hòa nhận lấy tấm danh thiếp, giữ chặt cùng phong bì.
Người thanh niên đứng thẳng dậy, khẽ cúi đầu chào Bác Hòa một lần nữa đầy trân trọng. Anh quay người, bước về phía chiếc xe sang trọng đang đỗ chờ. Tài xế mở cửa, anh nhẹ nhàng bước vào.
Chiếc xe lăn bánh từ từ, rời khỏi bến xe nhỏ. Bác Hòa đứng đó, tay vẫn giữ chặt phong bì và danh thiếp, ánh mắt hiền từ dõi theo bóng chiếc xe khuất dần phía cuối đường. Đám Những người xe ôm khác vẫn đứng bất động, như những bức tượng đá giữa bến xe. Họ nhìn chiếc xe sang trọng mang theo “”vị khách bị giật ví”” mà họ từng chế giễu. Họ nhìn tấm lưng gầy của Bác Hòa, người mà họ từng cười chê là “”ngu ngốc””, “”bị lừa””.
Lúc này, sự xấu hổ và hối hận đã dâng lên đến đỉnh điểm. Không còn ai dám nhìn thẳng vào Bác Hòa, cũng không ai dám nhìn thẳng vào mắt nhau. Họ cúi gằm mặt xuống, tránh né ánh nhìn của mọi người. Những lời nói ác ý, những tiếng cười cợt của ngày hôm qua như đang vọng lại trong tai họ, chế giễu chính họ. Họ đã phán xét một con người chỉ qua vẻ bề ngoài, qua một câu chuyện chưa được kiểm chứng, và kết quả là một bài học đắt giá, khắc sâu vào tâm trí. Bài học về sự tử tế không vụ lợi, bài học về việc không nên vội vàng phán xét người khác, bài học về lòng tốt luôn có chỗ đứng, dù ở đâu và trong hoàn cảnh nào.
Bến xe trở lại sự tĩnh lặng vốn có, nhưng không khí đã khác đi rất nhiều. Tiếng động cơ xe xa dần, để lại một khoảng trống mênh mông trong lòng mỗi người. Bác Hòa vẫn đứng đó, nụ cười nhẹ nhàng vẫn nở trên môi. Ông không hề quay lại nhìn những người đồng nghiệp đang cúi đầu hổ thẹn. Đối với ông, chuyện đã qua. Điều quan trọng là người thanh niên kia đã bình an, đã đứng dậy được, và sự tử tế của ông đã chạm đến một trái tim. Ông không cần một lời xin lỗi, cũng không cần họ phải hiểu hết. Cuộc sống vốn là như vậy, có những người chọn sự ngờ vực và phán xét, có những người chọn sự tin tưởng và sẻ chia. Và cuối cùng, chính cách sống sẽ định hình nên con người họ, và cách họ nhận lại từ cuộc đời. Bác Hòa bình thản cất phong bì và danh thiếp vào chiếc túi áo bạc màu, quay lưng bước về phía chiếc xe cũ kỹ của mình, để lại phía sau những ánh mắt dõi theo đầy phức tạp và một bài học im lặng nhưng vô cùng sâu sắc. Bóng ông già gầy gò, với chiếc mũ tróc sơn và chiếc áo bạc màu, giờ đây không còn vẻ lam lũ mà toát lên một sự an nhiên, tự tại đáng kính.
— HẾT —“

