Em chồng mua xe ô tô, mời cả nhà đến ăn khao trừ mỗi tôi không thèm mời, tôi không thèm trách móc chỉ dặn bà nấu cỗ đúng 1 câu, và rồi tất cả vừa ăn được 15 phút thì bất ngờ…
Từ ngày về làm dâu, tôi sống hết lòng với nhà chồng. Cơm bưng nước rót, có việc gì trong nhà tôi cũng xắn tay lo trước. Vậy mà vẫn chẳng thể “vừa mắt” em chồng — cái Mai, cô út trong nhà, được mẹ chồng cưng như trứng.
Nó chưa chồng, chưa con, chỉ mới đi làm được hai năm mà khoe lắm. Mỗi lần về nhà là quần áo thơm phức, son phấn xịt đầy nhà, đá đểu tôi đủ chuyện. Tôi không chấp, nghĩ “chị dâu không thể đôi co với em chồng”.
Vừa rồi nó mua xe mới — chiếc ô tô 7 chỗ láng bóng. Cả nhà ríu rít lên chụp hình đăng Facebook, còn tổ chức hẳn một buổi “khao xe”, mời hết thảy cô dì chú bác. Trừ tôi.
Chồng tôi thì được mời đàng hoàng, bảo tôi đi cùng. Nhưng tôi cười, lắc đầu:
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
“Em không đi đâu, anh cứ đi một mình là được.”
Chồng Hà nhíu mày, có vẻ thắc mắc. “Nhưng… sao em lại không đi? Cả nhà đều có mặt mà.”
Hà chỉ khẽ nhún vai, một nụ cười khó đoán nở trên môi. Cô nhìn thẳng vào mắt chồng, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đầy ẩn ý.
“Anh cứ dặn bà nấu cỗ là cứ làm y hệt theo những gì cô Mai chuẩn bị nhé, đừng thêm bớt hay thay đổi gì cả.”
Chồng Hà ngạc nhiên trước lời dặn dò bất ngờ, thoáng chút khó hiểu. Anh định hỏi thêm, nhưng Hà đã quay lưng, bước đi, để lại một câu nói lửng lơ: “Mọi chuyện cứ để tự nhiên.”
Trong ánh mắt Hà, một tia sáng sắc lạnh vụt qua, một kế hoạch đã được định sẵn, chờ đợi thời khắc bùng nổ. Cô biết, buổi tiệc khao xe hôm nay sẽ không hề đơn giản như mọi người vẫn tưởng.
Chồng Hà miễn cưỡng bước vào sân Nhà chồng, nơi buổi khao xe đã bắt đầu rộn ràng. Ngay lập tức, ánh mắt anh đổ dồn vào chiếc ô tô 7 chỗ mới tinh, màu đen bóng loáng, đậu ngay giữa sân, thu hút mọi sự chú ý. Mai đứng bên cạnh, gương mặt rạng rỡ, đôi mắt hớn hở không giấu nổi niềm tự hào. Cô diện một bộ váy sặc sỡ, liên tục cười nói, nhận những lời khen ngợi xu nịnh từ Cô dì chú bác đang vây quanh.
“Ôi giời, con Mai của cô giỏi giang quá! Mới tí tuổi đã tậu được xe sang thế này rồi!”
“Đúng là cô út có khác, mát tay mát vía, làm ăn phát đạt!”
“Xe đẹp quá Mai ơi, đúng là đẳng cấp!”
Những lời tung hô ấy vang vọng, lướt qua tai Chồng Hà như một tiếng còi chói tai. Anh đứng nép mình một góc, cảm thấy lạc lõng và có chút khó xử. Nụ cười gượng gạo trên môi anh dần tắt ngấm. Nhìn Mai hưởng thụ sự chú ý, lòng Chồng Hà chợt se lại. Anh nghĩ đến Hà, người vợ đang ở nhà, âm thầm gánh vác mọi thứ mà chẳng bao giờ nhận được một lời ngợi khen, một sự công nhận nào từ phía gia đình chồng. Một cảm giác tủi thân, xót xa cho Hà dâng lên trong lòng Chồng Hà, xen lẫn chút bất an khó tả. Anh tự hỏi, không biết Hà đang làm gì ở nhà, và những lời dặn dò bí ẩn của cô có ý nghĩa gì.
Giữa lúc tiếng cười nói rộn ràng và những lời tán dương vẫn còn vương vấn, Mẹ chồng tiến đến, trên tay là một chiếc micro không dây. Bà trao cho Mai bằng ánh mắt tự hào đến mức không che giấu nổi. Mai, với nụ cười đắc thắng nở rộ trên môi, duyên dáng nhận lấy. Ánh mắt cô ta lướt qua một vòng những gương mặt họ hàng đang nhìn mình ngưỡng mộ, rồi dừng lại một khoảnh khắc ở vị trí chiếc ghế trống bên cạnh Chồng Hà – nơi lẽ ra Hà phải ngồi. Một tia khinh miệt thoáng qua đáy mắt Mai, nhưng rồi cô ta nhanh chóng lấy lại vẻ mặt rạng rỡ.
“Con xin cảm ơn tất cả các cô, các chú, các bác và đặc biệt là Mẹ đã không quản đường sá xa xôi đến chung vui cùng con,” Mai cất giọng ngọt ngào, âm thanh vang vọng qua loa. “Thật sự, con chỉ là may mắn, may mắn hơn một số người… để có được thành quả như ngày hôm nay. Cũng may là con luôn biết cố gắng, biết nắm bắt cơ hội, chứ không phải ai cũng làm được điều đó, phải không ạ?”
Cô ta khẽ liếc về phía chiếc ghế trống một lần nữa, môi nhếch lên thành một nụ cười ẩn ý.
“Với con, có lẽ sự thành công không chỉ đến từ tài năng, mà còn là sự chủ động, tinh thần cầu tiến. Và quan trọng nhất là biết trân trọng những gì mình đang có. Con luôn nghĩ, nếu ai đó chỉ biết đứng nhìn mà không chịu hành động, hay chọn cách né tránh, thì dù có cơ hội trời cho cũng sẽ bỏ lỡ mà thôi. Giống như… một số người vắng mặt hôm nay vậy.”
Cả căn phòng im lặng trong giây lát, rồi tiếng vỗ tay rầm rộ bùng nổ. Mẹ chồng là người đầu tiên vỗ tay, gương mặt bà giãn ra vì mãn nguyện. Các Cô dì chú bác cũng hùa theo, ánh mắt họ đồng tình, thậm chí còn có vài người nhìn Chồng Hà với vẻ dò xét. Chồng Hà đứng lặng người, những lời nói bóng gió của Mai như kim châm vào lòng anh, khiến anh cảm thấy nghẹt thở. Anh biết rõ Mai đang ám chỉ ai, và nỗi tủi thân, xót xa cho Hà lại càng dâng lên mãnh liệt.
Chồng Hà đứng lặng người, những lời nói bóng gió của Mai như kim châm vào lòng anh, khiến anh cảm thấy nghẹt thở.
Ngay sau tràng pháo tay dứt, một giọng nam lớn tiếng hô to, phá vỡ sự im lặng ngắn ngủi. “Nào, mọi người ơi, bữa tiệc chính thức bắt đầu! Chúc mừng Mai đã tậu được xe mới, cả nhà nâng ly nào!”
Tiếng cụng ly vang lên lách cách, dồn dập khắp căn nhà. Không khí bỗng chốc trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết, xóa tan đi những phút giây căng thẳng ngầm vừa rồi. Mọi người hồ hởi đứng dậy, hoặc vươn tay tới, cụng những chiếc ly thủy tinh lấp lánh vào nhau, hướng về phía Mai với những nụ cười rạng rỡ.
“Chúc mừng Mai nhé, giỏi giang quá!”
“Đúng là cô út của mẹ có khác, thành đạt sớm sủa!”
“Xe sang thế này, đúng là có của ăn của để!”
Những lời chúc mừng, tán dương dồn dập đổ về phía Mai. Cô ta, với nụ cười tự mãn không hề che giấu, liên tục gật đầu cảm ơn, ánh mắt lướt qua một lượt những gương mặt hân hoan xung quanh. Mẹ chồng ngồi bên cạnh, gương mặt bà giãn ra vì mãn nguyện, thỉnh thoảng lại vỗ vai Mai đầy tự hào.
Mùi thơm của các món ăn thịnh soạn từ các mâm cỗ lớn bắt đầu lan tỏa khắp gian phòng, kích thích vị giác của mọi người. Bà nấu cỗ cùng vài người phụ giúp nhanh nhẹn bưng ra thêm những đĩa nem công chả phượng, gà quay, xôi gấc óng ánh. Ai nấy đều bắt đầu thưởng thức, vừa ăn vừa không ngớt lời khen ngợi.
“Cỗ bàn thịnh soạn quá, Mai chu đáo thật đấy!”
“Đúng là con gái của Mẹ chồng tôi, làm gì cũng phải tươm tất!”
“Chưa thấy ai khao xe mà lại hoành tráng như thế này. Có lòng là chính, Mai nhỉ?”
Những lời khen ngợi không chỉ dành cho món ăn mà còn hướng thẳng đến sự chu đáo của Mai, như thể chính cô ta đã tự tay chuẩn bị tất cả. Mai chỉ cười tủm tỉm, khẽ liếc nhìn Chồng Hà, người đang ngồi lặng lẽ, gần như không động đũa, chỉ nhấp một ngụm rượu nhỏ. Nụ cười trên môi Mai càng thêm phần đắc thắng.
Khoảng mười lăm phút sau, những tiếng cười nói rôm rả dần lắng xuống, thay vào đó là những tiếng xì xào nhỏ hơn, những cái nhăn mặt kín đáo. Một vài Cô dì chú bác bắt đầu liếc nhìn nhau với vẻ khó hiểu, gượng gạo tiếp tục bữa ăn nhưng dường như có điều gì đó không ổn.
Một dì họ hàng, người vốn nổi tiếng là khó tính trong ăn uống, đột nhiên khựng lại. Bà vừa đưa miếng thịt gà quay vào miệng thì lập tức cau mày khó chịu. Mùi vị lạ lẫm, không đúng như những gì bà vẫn thường được thưởng thức ở các bữa cỗ khác, khiến bà phải nhổ vội miếng thịt ra khỏi miệng, đặt xuống đĩa một cách thô bạo.
“Ôi trời đất,” bà lẩm bẩm, giọng đủ nghe để những người ngồi gần đó chú ý. Bà khẽ nhíu mày, nhìn chằm chằm vào miếng thịt trên đĩa như thể nó vừa biến thành một vật thể lạ. “Mùi vị gì thế này? Lạ quá!”
Bà đưa tay quạt quạt trước mũi, cố xua đi cái mùi khó chịu vừa xộc lên. Ánh mắt bà lướt qua những món ăn khác trên mâm, rồi dừng lại ở Bà nấu cỗ đang đứng gần đó, gương mặt vẫn đang tươi cười. Bà dì khẽ ho một tiếng, ra hiệu sự không hài lòng của mình.
Những người xung quanh bắt đầu cảm thấy sự bất thường. Một vài người cũng dè dặt nếm thử lại món ăn, và rồi cũng có những biểu hiện tương tự: cái nhíu mày, cái nhăn mặt, và đôi khi là một cái ho khan nhẹ để che đi sự khó chịu. Không khí trong Nhà chồng từ chỗ náo nhiệt, tràn ngập lời khen ngợi bỗng chốc trở nên gượng gạo và nặng nề hơn. Mai vẫn đang mải mê với những lời chúc tụng, ban đầu không nhận ra sự thay đổi này. Mẹ chồng cũng vậy, bà đang tự hào ngắm nhìn con gái. Chỉ có Chồng Hà, ngồi lặng lẽ từ nãy đến giờ, khẽ nhướn mày, ánh mắt anh lướt qua một lượt những gương mặt đang dần biến sắc của các vị khách. Anh chợt cảm thấy một dự cảm không lành.
Một vài Cô dì chú bác bắt đầu đặt đũa xuống một cách bất an, thì thầm to nhỏ. Sự gượng gạo lan nhanh hơn cả tiếng cười nói ban nãy. Mai vẫn đang say sưa nhận lời chúc tụng, tiếng nói oang oang của cô át đi những tiếng xì xào cảnh báo. Mẹ chồng cười rạng rỡ, hoàn toàn không để ý đến những ánh mắt lo lắng đang đổ dồn vào mâm cỗ.
Đột nhiên, một tiếng ho khan vọng lên, rồi chuyển thành ho sặc sụa, kéo dài. Đó là Bác Ba, người lớn tuổi nhất trong các Cô dì chú bác, nổi tiếng là khó tính nhất nhì làng về khoản ăn uống. Ông vừa nuốt một miếng nem chua rán, mặt mũi lập tức đỏ gay. Ông đặt phịch chiếc đũa xuống, đẩy mạnh đĩa thức ăn ra xa, đôi mắt trừng trừng nhìn vào miếng nem còn dang dở trên đĩa.
“Khụ khụ… Khụ khụ khụ!” Bác Ba ho đến cong người, nước mắt ràn rụa. Mọi ánh mắt giờ đây đều đổ dồn về phía ông.
Ông khó nhọc hít một hơi thật sâu, rồi nhìn thẳng vào Mẹ chồng và Mai, giọng nói bỗng cất lên rành rọt, vang khắp cả gian phòng đang dần im ắng.
“Món này có mùi vị gì lạ thế? Không được tươi ngon thì phải!”
Lời nói của Bác Ba như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào không khí đang cố gắng gượng gạo của buổi tiệc. “Không được tươi ngon” – bốn từ đó lập tức khiến tất cả mọi người có mặt trong Nhà chồng giật mình. Cả bàn ăn bỗng chốc im bặt, những chiếc đũa đang cầm trên tay đều đồng loạt ngưng lại, thậm chí có người còn đánh rơi xuống mâm. Những gương mặt từ ngạc nhiên chuyển sang hoang mang, rồi dần dần là nghi ngờ. Mọi người bắt đầu nhìn nhau, ánh mắt dò xét lướt qua các món ăn trên bàn. Bà nấu cỗ đứng bên cạnh, nụ cười trên môi bà tắt ngúm, đôi mắt mở to đầy sợ hãi. Mai và Mẹ chồng, cuối cùng cũng nhận ra sự nghiêm trọng của tình hình, nụ cười tắt dần trên môi họ, thay vào đó là vẻ mặt cứng đờ, bối rối. Hà, người vẫn bị cô lập ở một góc, quan sát mọi thứ với một vẻ mặt khó đoán. Chồng Hà khẽ thở dài, dự cảm xấu của anh đã trở thành sự thật.
Mấy lời nói như sét đánh ngang tai, xé toạc lớp vỏ bọc gượng gạo còn sót lại. Không cần ai ra hiệu, những Cô dì chú bác khác bắt đầu hành động. Một cô ruột của Chồng Hà, người vốn cẩn thận, lập tức cúi xuống ngửi đĩa gỏi gà vừa được bày ra. Mùi hương ban đầu của rau thơm giờ đây bị lấn át bởi một thứ mùi chua nồng, hơi hôi hám. Cô nhăn mặt, dùng đũa gạt nhẹ vài miếng thịt gà và rau củ.
“Thịt gà có vẻ hơi tái… Mà rau xà lách cũng ngả vàng rồi đây này,” cô thì thầm, giọng đầy vẻ kinh hãi, nhưng đủ lớn để những người xung quanh nghe thấy.
Ngay lập tức, vài người khác cũng nghiêng đầu, vươn tay kiểm tra. Một người chú lớn tuổi khác, vốn là người rất kỹ tính, đưa một miếng nem tai trộn thính lên mũi. Ông hít một hơi sâu, rồi lập tức rụt tay lại, mặt biến sắc.
“Mùi ôi thiu… Đúng là mùi ôi rồi!” ông thốt lên.
Cả không gian như bị đông cứng bởi những phát hiện liên tiếp. Tiếng xì xào ban nãy đã chuyển thành những tiếng kêu kinh hãi, rồi những lời bàn tán đầy phẫn nộ.
“Trời đất ơi, sao lại thế này?” một người dì khác kêu lên.
“Mùi thiu thật! Tôi vừa định gắp món gỏi này!”
“Nhìn rau kìa, héo úa, chuyển màu cả rồi.”
Những chiếc đĩa gỏi, nem tươi ngon ban nãy giờ như biến thành vật đáng sợ. Những miếng nem chua rán trên đĩa của Bác Ba bị đẩy ra càng xa hơn, như một lời khẳng định không thể chối cãi. Khuôn mặt của Bà nấu cỗ tái mét, đôi mắt bà đảo liên tục, dường như muốn trốn thoát khỏi mọi ánh nhìn đang đổ dồn vào mình.
Mai và Mẹ chồng, những người vừa rồi còn nở nụ cười tự mãn, giờ đây đứng chết trân. Nụ cười đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ mặt trắng bệch, đôi mắt mở to đầy hoảng loạn. Họ nhìn những món ăn, rồi nhìn nhau, không thốt nên lời nào. Không khí trong Nhà chồng giờ đây căng như dây đàn, chỉ chực chờ vỡ tung. Hà vẫn đứng ở góc phòng, ánh mắt cô không còn vẻ khó đoán nữa, mà ánh lên một tia nhìn sắc lạnh, như thể cô đã đoán trước được mọi chuyện. Chồng Hà nắm chặt tay, anh biết, mọi chuyện tồi tệ nhất đang bắt đầu.
Chồng Hà đứng chết trân. Giữa lúc cả căn nhà chồng như vỡ òa trong tiếng la ó và mùi ôi thiu nồng nặc, đầu óc anh bỗng quay cuồng. Tiếng xì xào, tiếng kêu kinh hãi của những Cô dì chú bác, khuôn mặt tái mét của Bà nấu cỗ, và đặc biệt là vẻ hoảng loạn tột độ trên gương mặt Mai và Mẹ chồng… tất cả tạo nên một cảnh tượng hỗn độn chưa từng có. Bỗng, giữa mớ hỗn độn đó, một câu nói của Hà chợt hiện về, rõ mồn một như tiếng sét đánh ngang tai anh.
“Anh cứ làm y hệt theo những gì cô Mai chuẩn bị cho buổi tiệc nhé.”
Hà đã nói câu đó với một nụ cười nhẹ, một ánh mắt thâm sâu mà lúc ấy Chồng Hà không hề để tâm. Anh chỉ nghĩ đơn giản là Hà bận rộn, và muốn anh tin tưởng Mai. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy mâm cỗ tan hoang, nhìn thấy vẻ mặt của Mai, và cả sự bình thản đến đáng sợ của Hà ở góc phòng, từng mảnh ghép trong đầu anh bỗng chốc khớp lại. Một sự thật kinh hoàng hiện ra.
Đây không phải là sự cố. Cũng không phải do Bà nấu cỗ tắc trách. Mà đây… là kế hoạch của Hà. Vợ anh đã cố tình dặn dò anh như vậy, để anh không kiểm tra, để mọi thứ diễn ra đúng theo ý cô.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Chồng Hà. Anh bỗng cảm thấy lo lắng tột độ, một linh tính dữ dội mách bảo rằng chuyện chẳng lành đang thực sự bắt đầu. Kế hoạch của Hà, nó không chỉ dừng lại ở đây. Anh nhìn Hà, ánh mắt cô vẫn sắc lạnh, như thể đã đoán trước được mọi chuyện sẽ đi đến bước này. Chồng Hà biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cơn bão.
Giữa tiếng xì xào oán trách, tiếng la ó vẫn chưa dứt hẳn từ phía Cô dì chú bác, Mẹ chồng quay phắt lại, khuôn mặt bà ta đỏ gay vì giận dữ và xấu hổ. Bà ta liếc nhìn Mai đang đứng thẫn thờ, rồi ánh mắt tóe lửa dừng lại ở Bà nấu cỗ, người đang cố thu dọn vài món đồ ăn còn sót lại trên bàn.
“Bà nấu cỗ kia!” Mẹ chồng gằn giọng, bước nhanh về phía Bà nấu cỗ, nắm lấy cánh tay bà ta kéo mạnh ra một góc khuất hơn, tránh ánh mắt tò mò của mọi người xung quanh, dù cảnh tượng hỗn loạn đã thu hút tất cả sự chú ý. “Bà giải thích ngay cho tôi! Đồ ăn kiểu gì đây hả? Sao lại bốc mùi kinh tởm như vậy? Định phá đám cái tiệc khao xe của nhà tôi à?”
Bà nấu cỗ giật mình, chiếc thớt nhỏ trên tay rơi xuống sàn nhà gỗ kêu “cạch” một tiếng khô khốc. Bà ta run rẩy đến nỗi không đứng vững, mặt tái mét như tờ giấy, mồ hôi lấm tấm trên trán.
“Dạ… dạ thưa bà chủ… tôi… tôi cũng không hiểu sao nữa ạ.” Giọng Bà nấu cỗ lạc đi, lắp bắp. “Tất cả đồ ăn đều là thực phẩm tươi sống tôi mới lấy về sáng sớm nay. Các công đoạn nấu nướng cũng đúng quy trình, kỹ lưỡng lắm ạ. Từ lúc chuẩn bị đến khi dọn lên, tôi đều kiểm tra rất cẩn thận mà…”
Mẹ chồng nghiến răng. “Cẩn thận? Cẩn thận mà ra nông nỗi này sao? Bà nhìn xem! Bao nhiêu khách khứa, bao nhiêu thể diện của nhà tôi bị mất sạch vì cái sự ‘cẩn thận’ của bà đấy! Bà có biết chiếc xe này đáng giá bao nhiêu không? Cái tiệc này là để làm ăn phát đạt, chứ không phải để rước xú uế vào nhà!”
Bà nấu cỗ cúi gằm mặt, nước mắt bắt đầu chực trào. “Tôi… tôi xin thề là tôi đã làm hết sức mình. Tôi cũng không dám động chạm gì đến những món Mai… à không, những món cô Mai đã đích thân chuẩn bị và dặn dò kỹ lưỡng, đặc biệt là mấy món canh với món kho ạ.” Bà ta vô thức buột miệng một điều gì đó, rồi lập tức ngậm miệng lại, ánh mắt đầy sợ hãi liếc về phía Mai đang đứng cách đó không xa.
Lời nói của Bà nấu cỗ như gáo nước lạnh tạt vào mặt Mẹ chồng. Bà ta ngẩn người giây lát, ánh mắt nghi ngờ chợt lóe lên, rồi nhanh chóng bị sự tức giận lấn át.
“Mai?” Mẹ chồng lặp lại, nhưng rồi lại phẩy tay một cách bực bội. “Bà đừng có mà đổ thừa! Đồ ăn là do tay bà nấu, bà phải chịu trách nhiệm! Rốt cuộc bà đã làm cái gì hả? Có phải bà muốn phá hoại nhà tôi không?” Mẹ chồng vẫn tiếp tục tra hỏi gay gắt, khuôn mặt gần như dán sát vào Bà nấu cỗ, không cho bà ta một kẽ hở nào để thoát. Bà nấu cỗ chỉ còn biết lắc đầu lia lịa, tuyệt vọng.
Bà nấu cỗ, vì bị dồn vào đường cùng, ngước khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên, giọng run rẩy như sắp đứt hơi. “Bà chủ ơi… tôi… tôi thật sự không có ý xấu mà! Tôi bị oan quá!”
Mẹ chồng vẫn hằm hè, giật mạnh tay Bà nấu cỗ. “Oan gì mà oan? Bà nói mau! Rốt cuộc là thế nào?”
“Dạ… dạ là cô Mai… cô Mai dặn tôi là…” Bà nấu cỗ lắp bắp, sợ hãi liếc về phía Mai một lần nữa, nhưng sự uất ức đã lớn hơn nỗi sợ. “Cô Mai dặn là không cần mua thêm bất kỳ thứ gì, cứ dùng hết đồ cô ấy đã mua sẵn. Và… và đặc biệt là không được nêm nếm lại theo khẩu vị của tôi hay bất kỳ ai khác! Cô ấy nói cứ để nguyên như vậy là ngon nhất rồi ạ!”
Những lời nói như xé toang không khí. Mẹ chồng cứng người, bàn tay đang nắm chặt cánh tay Bà nấu cỗ bỗng chốc buông thõng. Một sự ngờ vực lớn lao bắt đầu hiện lên trong đôi mắt bà ta, thay thế hoàn toàn cơn giận dữ ban nãy. Bà nhìn chằm chằm vào Bà nấu cỗ, như thể muốn tìm kiếm một lời nói dối, nhưng chỉ thấy sự thành thật và nỗi oan ức tột cùng trên khuôn mặt bà lão.
Bà nấu cỗ thấy Mẹ chồng có vẻ lung lay, liền như được tiếp thêm dũng khí, tiếp tục phân trần, giọng vẫn nghẹn ngào. “Tôi… tôi là người nấu cỗ lâu năm, tay nghề không dám nói là cao siêu, nhưng chưa bao giờ để xảy ra chuyện thế này. Tôi thấy mùi vị lạ lắm, tôi định nêm nếm lại cho vừa, nhưng cô Mai đã dặn đi dặn lại, còn đứng đó canh chừng, không cho tôi động vào chút nào cả. Tôi… tôi đành phải làm theo lời cô ấy thôi ạ.” Bà ta cúi gằm mặt, hai vai run lên bần bật, uất ức nuốt khan. Một dòng nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo, thể hiện rõ sự bất lực và tủi thân.
Mẹ chồng nhìn về phía Mai, đôi mắt giờ đây rực lên một ngọn lửa khác – lửa của sự giận dữ pha lẫn thất vọng. Bà không nói gì, nhưng ánh mắt đó đã đủ để xé nát lớp vỏ bọc bình tĩnh của Mai.
Mai cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cô ta không ngờ mọi chuyện lại đổ bể nhanh đến vậy, và kẻ đáng ghét kia – Bà nấu cỗ – lại dám khai ra tất cả. Khuôn mặt Mai tái mét, máu trong người như dồn hết xuống chân, khiến cô ta đứng không vững. Hàng trăm con mắt của các Cô dì chú bác đang đổ dồn về phía cô ta, mỗi ánh nhìn đều mang theo sự dò xét, nghi ngờ và cả khinh bỉ.
“Không… không phải như vậy đâu ạ!” Mai lắp bắp, giọng nói lạc hẳn đi, cố gắng trấn tĩnh bản thân. “Con… con mua đồ ở siêu thị lớn mà! Hàng đảm bảo chất lượng, tươi ngon lắm. Chắc… chắc là do thời tiết nóng quá, đồ ăn dễ bị ôi thiu… hoặc là… do nấu lâu quá nên mới bị vậy ạ!”
Lời biện minh của Mai yếu ớt đến thảm hại, như một tiếng ve kêu giữa trời đông. Cô ta nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm sự đồng tình từ bất kỳ ai, nhưng chỉ thấy những cái lắc đầu thờ ơ, những cái bĩu môi khinh miệt và những tiếng xì xào bàn tán ngày càng lớn. Hà đứng đó, khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh nhạt dõi theo từng biểu cảm của Mai, một nụ cười nhếch mép khó thấy thoáng qua trên môi cô.
Mẹ chồng lúc này mới cất tiếng, giọng bà trầm đục và đầy uy lực, khác hẳn với vẻ cưng chiều Mai thường ngày. “Siêu thị lớn? Thời tiết nóng? Nấu lâu? Vậy mà Bà nấu cỗ lại nói con dặn không được nêm nếm lại, còn đứng đó canh chừng? Con giải thích sao về chuyện này, hử?”
Mai cứng họng. Tim cô ta đập thình thịch trong lồng ngực. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Cô ta biết, lời nói dối của mình đã bị phơi bày hoàn toàn. Cảm giác nhục nhã, xấu hổ dâng lên đến tột cùng, thiêu đốt cô ta ngay giữa bữa tiệc linh đình mà cô ta hằng mong muốn thể hiện bản thân. Cô ta chỉ muốn đào một cái hố thật sâu để chui xuống, biến mất khỏi những ánh mắt phán xét đang nhìn chằm chằm vào mình.
Cảm giác nhục nhã, xấu hổ dâng lên đến tột cùng, thiêu đốt cô ta ngay giữa bữa tiệc linh đình mà cô ta hằng mong muốn thể hiện bản thân. Cô ta chỉ muốn đào một cái hố thật sâu để chui xuống, biến mất khỏi những ánh mắt phán xét đang nhìn chằm chằm vào mình. Bỗng, từ một góc bàn, một Cô dì chú bác lớn tuổi – người vốn không ưa tính cách khoe khoang của Mai – cất giọng mỉa mai, vang lên rõ mồn một giữa sự im lặng đáng sợ.
“Chà chà, đúng là ‘sang thì dễ, hèn thì khó’ có khác. Xe mới thì có thể trả góp mà sang được ngay đó, con bé ạ,” Cô dì chú bác nói, nhấp một ngụm trà, ánh mắt sắc lẹm lướt qua chiếc xe bóng loáng đang đậu ngoài sân rồi dừng lại trên khuôn mặt tái mét của Mai. “Chứ cái đồ ăn ôi thiu thì không thể nào giả dối được đâu nhé. Tiền nhiều đến mấy, mua được xe sang cỡ nào, thì cũng không rửa trôi được cái thứ lương tâm bẩn thỉu đâu con.”
Từng lời nói như những nhát dao cứa thẳng vào lòng tự trọng cuối cùng của Mai. Cái nhếch mép khinh thường trên môi Hà càng khiến Mai thấy mình nhỏ bé và thảm hại. Máu trong người Mai như đông cứng lại. Cô ta cảm thấy đôi má mình nóng ran, đầu óối bừng bừng. Lời nói móc của Cô dì chú bác không chỉ nhắm vào cô ta mà còn công khai vạch trần thói khoe mẽ, giả tạo của cô trước mặt toàn thể họ hàng. Mai chỉ biết cắn chặt môi, đôi mắt ráo hoảnh vì quá sốc, không còn nước mắt để rơi. Xung quanh, những tiếng xì xào, bàn tán lại càng thêm lớn, như những con ong vỡ tổ. Mai đứng đó, cô độc giữa sự phán xét, cảm thấy xấu hổ đến mức chỉ ước có thể tan biến vào hư không.
Những tiếng xì xào ban đầu chỉ là những làn sóng nhỏ, giờ đây đã biến thành một dòng thác, cuộn trào khắp các dãy bàn. Thay vì những câu chuyện vui vẻ về chiếc xe mới hay những lời chúc tụng, ánh mắt của mọi người bắt đầu dán chặt vào Mai, nhưng không phải là sự ngưỡng mộ mà là sự dò xét, rồi chuyển dần thành khinh thường. Hà ngồi đó, lặng lẽ thưởng thức khung cảnh này, nụ cười nhếch mép vẫn chưa tắt.
Mẹ chồng, người từ đầu vẫn cố gắng giữ thể diện cho con gái, giờ đây cũng không thể chịu đựng thêm nữa. Bà liếc nhìn Mai với ánh mắt thất vọng tột độ, rồi quay đi, giả vờ không thấy. Bữa tiệc, vốn đang rộn ràng tiếng cười, giờ đây chìm vào sự im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng bát đĩa va vào nhau lạch cạch, lạc lõng.
Một Cô dì chú bác khác, sau khi nghe rõ mồn một câu chuyện về món ăn ôi thiu và việc Mai mượn tiền sắm xe sang, lập tức đặt đũa xuống cái “cạch”. Ông nhìn Mai một lượt từ đầu đến chân, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá.
“Thôi thôi, ăn uống thế này thì làm sao mà nuốt trôi được nữa,” ông lẩm bẩm, giọng đủ lớn để những người xung quanh đều nghe thấy. “Mất cả cái ngon!”
Ngay lập tức, như một hiệu lệnh, từng người, từng người một bắt đầu bỏ đũa. Những khuôn mặt trước đó còn rạng rỡ chúc tụng, giờ đây đều biến sắc, chuyển sang vẻ cau có, khó chịu. Họ đứng dậy, vội vã thu dọn đồ đạc cá nhân. Tiếng ghế kéo lạch cạch, tiếng bước chân xáo xác vang lên khắp căn nhà chồng. Không một lời từ biệt, không một lời cảm ơn, mọi người chỉ muốn rời đi thật nhanh khỏi cái không khí ngột ngạt này. Vài người thậm chí còn không giấu nổi vẻ khinh bỉ khi lướt qua Mai, lắc đầu ngao ngán. Mẹ chồng và Chồng Hà đứng đơ người, không biết phải làm gì, nhìn bữa tiệc tan tác trong chốc lát. Mai đứng đó, trơ trọi, như một bức tượng giữa biển người đang lũ lượt quay lưng đi, bỏ lại cô một mình với nỗi ê chề không thể nào tả xiết.
Chồng Hà đứng đơ người, nhìn bữa tiệc tan tác, ánh mắt thất thần dõi theo bóng dáng những người họ hàng cuối cùng khuất dần sau cánh cổng. Mai vẫn đứng đó, như một bức tượng giữa đống hỗn độn, khuôn mặt trắng bệch vì bẽ bàng. Mẹ chồng thở dài thườn thượt, nỗi thất vọng tràn ngập. Chồng Hà không nói một lời nào, chỉ lắc đầu ngao ngán, rồi quay lưng bước ra xe, bỏ lại Mai và Mẹ chồng trong căn nhà lạnh lẽo. Anh lái xe rời đi sớm, không chút luyến tiếc về một bữa tiệc “khao xe” biến thành thảm họa.
Khi chiếc xe đã lăn bánh được một đoạn, sự ngạc nhiên và bối rối ban đầu của Chồng Hà dần lắng xuống, nhường chỗ cho một cảm giác khác lạ. Anh bỗng nhớ lại những lời Hà đã nói, những gợi ý nhỏ nhặt mà lúc đó anh chỉ xem là sự giận dỗi. Giờ đây, mọi mảnh ghép bỗng chốc khớp vào nhau một cách hoàn hảo. Một nụ cười tự giễu nở trên môi anh. “Không thể nào… Thật không thể tin được!”
Anh tấp xe vào lề đường, lấy điện thoại và gọi cho Hà. Tiếng chuông reo vài hồi rồi Hà nhấc máy, giọng bình thản.
“Alo, anh nghe đây.” Hà nói.
Chồng Hà hít một hơi thật sâu, giọng anh vẫn còn vang lên vẻ kinh ngạc rõ rệt. “Hà à… Em có khỏe không?”
“Em khỏe, có chuyện gì sao anh?” Hà hỏi, vẫn giữ thái độ điềm tĩnh.
“Anh… anh vừa ở bữa tiệc về…” Chồng Hà bắt đầu kể lại, giọng lắp bắp lúc đầu rồi dần trở nên lưu loát hơn khi anh tuôn ra tất cả những gì đã chứng kiến. Từ việc Cô dì chú bác “khai quật” chuyện món ăn ôi thiu, đến việc Bà nấu cỗ bị gọi ra tra hỏi, và cả lời kể của người hàng xóm về chuyện Mai mượn nợ để mua xe.
“Mọi người… họ bỏ về hết rồi, Hà ạ. Chỉ trong vài phút, bữa tiệc tan nát. Mai… Mai đứng đó như trời trồng, không nói được lời nào.”
Hà vẫn im lặng lắng nghe.
“Anh không hiểu sao lúc đầu anh lại không nhận ra,” Chồng Hà tiếp tục, giọng nói đột nhiên chuyển sang một sự thán phục khó tả. “Tất cả… tất cả đều là kế hoạch của em phải không Hà? Em đã tính toán mọi thứ một cách hoàn hảo. Cái việc món ăn ôi thiu, chuyện Bà nấu cỗ bị lôi ra, rồi cái tin đồn Mai mượn nợ… Anh cứ nghĩ là sự trùng hợp, nhưng không phải. Tất cả là do em sắp đặt!”
Anh ngừng lại, chờ đợi một lời xác nhận từ Hà, nhưng chỉ có sự im lặng kéo dài. “Em đã làm thế nào? Từ bao giờ mà em lại… tinh vi đến vậy?”
Hà khẽ cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự tự mãn mà Chồng Hà không thể nhìn thấy. “Anh vừa mới nhận ra sao?”
Câu nói của Hà như một lời xác nhận, khiến Chồng Hà sững sờ. Anh thực sự kinh ngạc trước sự sắc sảo và mưu trí của người vợ mà bấy lâu nay anh vẫn luôn xem thường, một người phụ nữ chỉ biết chịu đựng. “Hà… em đã thay đổi thật rồi.”
Chồng Hà: “Hà… em đã thay đổi thật rồi.”
Hà vẫn giữ điện thoại bên tai, gương mặt cô không chút gợn sóng, bình thản đến lạ thường. Khóe môi Hà khẽ cong lên, một nụ cười mỏng manh nhưng ẩn chứa sự hả hê và thỏa mãn tột cùng. Cô không cần phải nói thêm lời nào, bởi chính lời thừa nhận của Chồng Hà đã là bằng chứng hùng hồn nhất cho thành công của mình. Trong lòng Hà, cảm giác nhẹ nhõm và hả hê lan tỏa, xoa dịu bao nhiêu uất ức bấy lâu. Kế hoạch của cô đã diễn ra hoàn hảo, từng mảnh ghép khớp vào nhau không sai một ly. Mai đã phải nhận lấy bài học mà cô ta xứng đáng, Mẹ chồng cũng đã nếm trải mùi vị của sự bẽ bàng. Đó chính là những gì Hà mong muốn.
“Anh… không biết phải nói gì nữa,” Chồng Hà ngập ngừng, giọng nói vẫn còn pha lẫn sự kinh ngạc. “Anh thật sự không ngờ… Anh cứ nghĩ em là người phụ nữ cam chịu, yếu đuối…”
Hà khẽ nhắm mắt, hình ảnh bữa tiệc tan tác hiện lên rõ ràng trong tâm trí cô. Giờ đây, Chồng Hà đã nhìn thấy bộ mặt thật của Mai, và quan trọng hơn, anh đã nhìn thấy sự mạnh mẽ, quyết đoán của chính cô.
“Anh thấy đó,” Hà đáp, giọng điệu vẫn trầm ổn, nhưng lại ẩn chứa một quyền lực mới. “Mọi chuyện không phải lúc nào cũng như vẻ bề ngoài của nó.”
Cô nhẹ nhàng ngắt cuộc gọi, không để Chồng Hà kịp nói thêm điều gì. Tiếng “tút tút” vang lên, chấm dứt cuộc trò chuyện trong không gian tĩnh lặng của Hà. Cô đặt điện thoại xuống bàn, rồi đưa tay lên sờ nhẹ khóe môi đang khẽ cong. Nụ cười ấy vẫn còn đó, sâu sắc hơn, mãn nguyện hơn.
Sáng hôm sau, cái không khí âm ỉ của buổi tiệc đêm qua vẫn còn vương vấn trong không gian Nhà chồng, nhưng giờ đây nó đã biến thành một làn sóng xì xào, bàn tán không ngừng. Những cuộc điện thoại liên tục vang lên, những lời thì thầm to nhỏ truyền từ người này sang người khác, nhanh hơn bất kỳ cơn gió nào. Câu chuyện về bữa tiệc khao xe “thảm họa” đã trở thành chủ đề nóng hổi, lan truyền với tốc độ chóng mặt trong khắp dòng họ.
Mai không dám bước ra khỏi phòng. Mỗi tiếng động bên ngoài đều khiến cô giật mình, mỗi ánh mắt lướt qua cửa sổ đều như mũi kim đâm vào da thịt. Khuôn mặt cô tái mét, đôi mắt sưng húp vì cả đêm không ngủ. Cô nghe rõ mồn một những lời xì xào của Cô dì chú bác từ sân trước, từ nhà bếp, về “cái xe mới” và “cái bữa tiệc thảm họa”. Mỗi lời nói, mỗi tiếng cười khúc khích đều như ngàn vết dao cứa vào lòng tự trọng của Mai, khiến cô chỉ muốn chui xuống đất. Cô biết, mình đã trở thành trò cười trong mọi câu chuyện, một vết nhơ không thể gột rửa.
Mẹ chồng cũng bơ phờ không kém. Bà cố gắng lảng tránh những câu hỏi, những ánh mắt dò xét, nhưng càng cố gắng, sự bẽ bàng càng hiện rõ trên gương mặt. Bà định thanh minh, nhưng không biết phải nói gì. Mọi người đều biết, bà đã cưng chiều Mai đến mức nào, và giờ đây, sự cưng chiều ấy đã dẫn đến một thảm họa không thể nào vớt vãn.
Hà, từ xa, quan sát tất cả. Nụ cười mãn nguyện vẫn ẩn hiện nơi khóe môi cô, nhưng cô không để lộ. Cô chỉ đơn giản là một người phụ nữ trầm lặng, làm công việc của mình, mặc cho những làn sóng thị phi đang cuộn trào quanh Nhà chồng.
Thời gian cứ thế trôi đi, mang theo những vết sẹo không thể xóa nhòa và những bài học sâu sắc. Cuộc đời vốn dĩ là một dòng chảy không ngừng, đôi khi êm đềm, đôi khi lại cuộn sóng dữ dội, cuốn trôi đi những ảo vọng và phơi bày những sự thật trần trụi. Với Hà, khoảnh khắc nhìn thấy Mai cúi đầu, nghe những lời xì xào của dòng họ, là một sự giải tỏa không hề nhỏ. Đó không chỉ là sự trả thù, mà còn là sự tự giải thoát khỏi gông cùm của những uất ức, những cam chịu bấy lâu nay. Cô đã chiến thắng, không phải bằng cách hạ bệ người khác hoàn toàn, mà bằng cách cho họ thấy rõ hậu quả của sự khinh miệt và thói kiêu căng.
Thế nhưng, sau tất cả những biến cố, một cảm giác bình yên lạ lùng bắt đầu len lỏi trong tâm hồn Hà. Cô nhận ra rằng, sự hả hê nhất thời rồi cũng sẽ qua đi. Điều quan trọng hơn là tìm lại chính mình, tìm lại giá trị và sự tôn trọng từ những người thực sự xứng đáng. Cô không còn là người phụ nữ yếu đuối, luôn cúi đầu. Giờ đây, Hà đã mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn, và quan trọng nhất, cô đã học được cách yêu thương và bảo vệ bản thân mình. Có lẽ, hành trình của mỗi con người đều phải trải qua những thử thách nghiệt ngã để rồi tìm thấy ánh sáng của sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Không phải ai cũng có thể tha thứ cho những lỗi lầm đã gây ra, nhưng mỗi người đều có quyền lựa chọn con đường để bước tiếp, con đường của sự bình an và trưởng thành, dẫu cho quá khứ có để lại những vết hằn sâu đến đâu.
Hà ngẩng mặt nhìn bầu trời xanh ngắt, hít một hơi thật sâu. Cô biết, cuộc đời vẫn còn nhiều điều phía trước, nhưng ít nhất, cô đã vượt qua được một ngọn núi lớn trong tâm hồn. Cánh cửa mới đang mở ra, mang theo những hy vọng về một cuộc sống không còn những toan tính, mà tràn đầy sự thanh thản, tự do và niềm hạnh phúc chân thật, được xây dựng từ chính sức mạnh nội tại của cô.

