Tối trước ngày cưới, em gái tôi — người sắp bước vào hào môn — bỗng cất lời.
“Chị, ngày mai chị đừng làm phù dâu nữa.”
Tôi đang giúp cô ấy thử chiếc vòng tay do chính mình xâu từng hạt, nhất thời không hiểu rõ ý. Giọng cô ấy vẫn nhẹ nhàng, yếu ớt như mọi khi, nhưng từng chữ lại cứa vào lòng tôi.
“Dù chị là chị gái duy nhất của em, nhưng mảng bạch biến trên mặt chị…”
Cô ngập ngừng một thoáng rồi nói tiếp:
“Khách khứa sẽ bàn tán. Em không muốn anh Phong cảm thấy em giống như một viên ngọc có tì vết.”
Một nhịp thở lặng đi.
“Thẳng ra là, chị đứng cạnh em… sẽ làm em mất mặt.”
Tay tôi khựng lại. Không ngờ, người em mà tôi vẫn hết lòng thương yêu lại nhìn tôi bằng ánh mắt ấy.
Mẹ khoác áo cho cô, không phản bác lấy một lời, như thể ngầm đồng tình.
“Chị đối xử với em rất tốt, chuyện gì cũng nhường,” em nói, vẫn giọng ngọt ngào như cũ. “Nhưng ngày mai là ngày trọng đại của em. Anh Phong xuất thân danh giá, em không muốn vì chị mà bị bạn bè cười nhạo… nói rằng nhà em không ra gì.”
Tôi cúi đầu, nhìn chiếc vòng tay được xâu từ một trăm lẻ tám hạt ngọc trai sáng bóng trong tay. Đó là một trong những món hồi môn tôi tự tay lựa chọn, tỉ mỉ mài giũa từng chút một để tặng cô.
Giờ đây, món quà ấy cũng trở thành biểu tượng của điều khiến cô xấu hổ.
Tôi chậm rãi tháo chiếc vòng khỏi cổ tay em, đặt lại vào hộp.
“Được.” Tôi khẽ nói.
Kỳ Tĩnh Vân thở phào nhẹ nhõm.
“Chị đúng là tốt nhất. Em biết mà, chị luôn thương em nhất.”
Mẹ vuốt mái tóc dài mượt của cô, ánh mắt đầy tự hào.
“Thôi, đừng đứng đây nữa. Mau đi nghỉ ngơi đi, mai con phải là cô dâu xinh đẹp nhất.”
Tôi lặng lẽ dọn dẹp đồ trên bàn, cẩn thận cất từng món phụ kiện dành cho phù dâu.
Thật ra, tôi đã quen với cảm giác này từ lâu rồi.
Cái “quen” đó bắt đầu từ năm tôi mười ba tuổi.
Mùa hè năm ấy, tôi mắc một trận bệnh nặng, để lại mảng bạch biến nhỏ bằng móng tay trên má trái. Ban đầu, ba mẹ cũng sốt sắng đưa tôi khắp nơi chạy chữa. Nhưng nửa năm sau, em gái tôi — khi đó mới mười một tuổi — cũng phát hiện một vệt trắng tương tự ở lưng.
Không khí trong nhà chùng xuống.
Bác sĩ nói đây là bệnh liên quan đến hệ miễn dịch, điều trị kéo dài và tốn kém, lại không đảm bảo sẽ khỏi hoàn toàn.
Đêm ấy, tôi khát nước, dậy giữa khuya thì nghe ba mẹ đang tranh cãi trong phòng.
Ba nói: “Cả hai cùng trị à? Công ty mới khởi nghiệp, lấy đâu ra tiền?”
Giọng mẹ hạ thấp: “Vậy thì chữa một đứa trước.”
“Tĩnh Vân còn nhỏ, tương lai còn dài phía trước,” mẹ nói tiếp, “Huống hồ vết ở lưng, có thể che được, khả năng khỏi cũng cao hơn.”
“Thế còn Tĩnh Lam thì sao?” Ba hỏi.
“Tĩnh Lam… là chị mà, phải biết nhường em chứ. Với lại vết ở mặt, coi như hỏng rồi, có chữa cũng phí tiền.”
Chiếc ly nước trong tay tôi rơi xuống, vỡ tan trên sàn gạch.
Tôi không khóc, chỉ lặng lẽ thu dọn mảnh vỡ, rồi trở lại phòng, trùm chăn kín đầu.
Từ hôm đó, tôi trở thành người chị “biết điều” như họ mong muốn.
Mọi thứ tốt đẹp trong nhà bắt đầu hướng về Kỳ Tĩnh Vân.
Còn tôi, chỉ nhận được một câu: “Chị phải nhường em.”
Dưới ánh nhìn thờ ơ ấy, mảng bạch biến từ vết nhỏ bằng móng tay lan dần đến nửa khuôn mặt, như một vết nứt không thể xóa trên viên ngọc đã lỗi thời.
Tôi cẩn thận cất món trang sức cuối cùng vào hộp, rồi quay sang nói nhỏ:
“Mẹ, con về trước đây.”
Lúc này mẹ mới ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua tôi rồi dừng lại một thoáng. Bà nhíu mày, giọng nghiêm mà hờ hững:
“Mai nhớ đến sớm giúp việc. Dù không làm phù dâu, nhưng chuyện linh tinh trong đám cưới vẫn còn nhiều lắm.”
“Vâng.”
Tôi khẽ đáp, bước ra khỏi phòng em gái.
Ngoài phòng khách, ba tôi đang trò chuyện vui vẻ với vị hôn phu của cô. Khi thấy tôi, Dạ Phong lập tức thu lại nụ cười. Anh ta chỉ gật đầu, coi như chào hỏi. Ánh mắt anh dừng lại trên vết bạch biến nơi má tôi chưa đến nửa giây, rồi nhanh chóng dời đi.
Chúng tôi từng là thanh mai trúc mã, cùng lớn lên trong khu phố nhỏ bên sông. Ngày anh đi du học, anh từng nắm tay tôi, ánh mắt chân thành đến mức khiến tôi tin tưởng cả đời:
“Tĩnh Lam, đợi anh trở về.”
Nhưng khi anh trở về, trước mắt anh là một cô gái mang khuôn mặt khiếm khuyết và một em gái rạng ngời như ánh sáng.
Anh thất vọng.
Còn tôi, chỉ lặng lẽ đứng phía sau, không bao giờ nói ra rằng những phương án khiến em gái tỏa sáng trong công ty, ban đầu đều do tôi viết nên, từng dòng từng chữ.
Bởi vì, mẹ tôi từng nói: “Chị phải nhường em, phải giúp em.”
Tôi bước ra khỏi nhà. Gió đêm lướt qua gò má, lạnh đến tê buốt. Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời — vầng trăng tròn vằng vặc, sáng trong và hoàn hảo, không hề có vết nứt nào.
Sáng hôm sau, trời còn chưa kịp hửng, tôi đã có mặt. Dù không còn là phù dâu, vẫn có vô số việc chờ tôi xử lý.
Từ việc xác nhận lại hợp đồng hoa tươi, đến bàn bạc chi tiết thực đơn với bếp trưởng. Rồi kiểm tra khâu đón tiếp khách mời, chạy qua chạy lại liên tục như một chiếc đồng hồ đã được lên dây cót.
Mẹ tỏ ra rất hài lòng với “sự hiểu chuyện” của tôi. Bà kéo tôi vào phòng trang điểm, chỉ đạo thợ trang điểm chăm chút cho Kỳ Tĩnh Vân.
“Con bé nhà chúng ta đẹp sẵn, da dẻ lại mịn màng, chỉ cần trang điểm nhẹ là đã như tiên nữ rồi.”
Bà quay sang tôi, nở nụ cười nhạt.
“Tĩnh Lam, con cũng nên nhờ người ta che bớt vết bạch biến đi. Hôm nay khách khứa đông, đừng để người ta nhìn thấy rõ quá.”
Vết bạch biến trên má tôi đã lan rộng, dù có dùng lớp kem dày đến đâu cũng chẳng thể che hết, chỉ khiến làn da trở nên loang lổ kỳ dị. Tôi từng thử, và rồi bỏ cuộc.
“Không cần đâu mẹ, con còn phải ra hậu trường trông coi, không kịp đâu.”
Thợ trang điểm và mấy cô phù dâu đều nhìn tôi, ánh mắt vừa ái ngại vừa xa cách. Tôi giả vờ không nhận ra.
Khi buổi lễ bắt đầu, tôi đứng ở góc khuất nhất của sảnh tiệc, cầm bộ đàm trong tay, sẵn sàng xử lý mọi tình huống phát sinh.
Kỳ Tĩnh Vân khoác trên mình chiếc váy cưới tôi từng chọn, tay nắm tay ba bước lên sân khấu, hướng về phía Dạ Phong.
Cô ấy thật đẹp.
Hết chương 1, chương 2 dưới phần bình luậ,,n, Cho em xin một bình luận để viết hay hơn ạ
Kỳ Tĩnh Lam đứng nép mình ở góc sảnh, tấm lưng áp chặt vào bức tường lạnh giá. Từ vị trí đó, cô có thể thấy rõ ràng từng cử chỉ của Kỳ Tĩnh Vân và Dạ Phong. Em gái Kỳ Tĩnh Lam thật sự lộng lẫy trong chiếc váy cưới tinh khôi, mỗi bước đi nhẹ nhàng đều thu hút mọi ánh nhìn. Dạ Phong đứng chờ trên lễ đường, ánh mắt anh ta tràn đầy dịu dàng, trìu mến. Một ánh mắt mà Kỳ Tĩnh Lam từng nghĩ rằng chỉ dành cho mình.
Khi Kỳ Tĩnh Vân đặt tay mình vào tay Dạ Phong, một làn sóng cảm xúc dữ dội ập đến Kỳ Tĩnh Lam. Cô cảm thấy lồng ngực mình quặn thắt, như có ai đó đang siết chặt. Hai người họ trao nhau những lời thề nguyện.
“Anh thề sẽ yêu thương em, trân trọng em đến trọn đời…” Giọng Dạ Phong trầm ấm, rõ ràng.
“Em hứa sẽ ở bên anh, cùng anh vượt qua mọi khó khăn…” Giọng Kỳ Tĩnh Vân thanh thoát, đầy ngọt ngào.
Từng câu, từng chữ cứa vào trái tim Kỳ Tĩnh Lam như ngàn mũi kim châm. Khung cảnh hạnh phúc trước mắt bỗng nhòe đi, cuốn Kỳ Tĩnh Lam trở về một buổi chiều hè oi ả, bên bờ sông nhỏ của khu phố cũ.
Năm ấy, Dạ Phong chuẩn bị đi du học. Anh nắm chặt tay Kỳ Tĩnh Lam, khuôn mặt non nớt nhưng ánh mắt kiên định.
“Kỳ Tĩnh Lam, đợi anh trở về. Anh sẽ cưới em.”
Lời hứa ấy, như một sợi chỉ vàng, đã dệt nên toàn bộ tuổi thanh xuân của Kỳ Tĩnh Lam. Cô đã đợi. Đợi anh trở về. Đợi một ngày anh sẽ thực hiện lời hứa đó.
Nhưng hiện tại, lời hứa đã hóa thành tro bụi. Người anh nắm tay không phải là cô, và những lời thề nguyện anh trao cũng không dành cho cô. Chỉ có một mình Kỳ Tĩnh Lam đứng đó, một hình bóng mờ nhạt trong góc khuất, cảm nhận sự chua xót đang lan tỏa khắp cơ thể.
Kỳ Tĩnh Lam nuốt khan, cố kìm nén cảm xúc đang trào dâng. Cô siết chặt bộ đàm trong tay, móng tay hằn sâu vào da thịt. Khóe mắt Kỳ Tĩnh Lam cay xè, nhưng cô không cho phép mình rơi một giọt lệ nào. Bởi vì, cô đã quen rồi. Quen với việc mọi thứ tốt đẹp đều không thuộc về mình.
Tiếng vỗ tay vang dội khắp sảnh tiệc. Kỳ Tĩnh Vân và Dạ Phong trao nhau nụ hôn nồng cháy.
Tiếng vỗ tay bùng nổ khắp sảnh tiệc vẫn chưa dứt hẳn, như những đợt sóng cảm xúc xô đẩy. Kỳ Tĩnh Vân và Dạ Phong trao nhau nụ hôn nồng cháy, ánh đèn flash từ những chiếc máy ảnh liên tục lóe sáng, bắt trọn khoảnh khắc hạnh phúc viên mãn. Xung quanh, những vị khách bắt đầu xôn xao bàn tán, những lời chúc mừng ngọt ngào hòa lẫn với những tiếng cười giòn giã.
“Cô dâu chú rể đẹp đôi thật đấy!” một Nữ khách tóc búi cao thốt lên, mắt lấp lánh ngưỡng mộ.
“Đúng là môn đăng hộ đối, một đám cưới hào môn hiếm có!” người ngồi cạnh cô ta tiếp lời, ánh mắt không rời khỏi Kỳ Tĩnh Vân.
Những câu chuyện phiếm về sự giàu có, về tình yêu định mệnh của đôi trẻ tràn ngập không gian. Kỳ Tĩnh Lam đứng đó, như một cái bóng mờ nhạt giữa bức tranh rực rỡ ấy. Cô thấy rõ mồn một niềm hạnh phúc tột cùng của em gái và người đàn ông cô từng yêu. Trái tim Kỳ Tĩnh Lam như bị bóp nghẹt, nhưng cô đã quá quen với cảm giác này. Quen với việc mình luôn là người đứng ngoài, chứng kiến những gì thuộc về mình rơi vào tay kẻ khác.
Khi tiếng vỗ tay dần lắng xuống, không khí tiệc tùng vẫn nồng nhiệt. Bỗng, Nữ khách tóc búi cao, người vừa ca ngợi cô dâu chú rể, khẽ nghiêng đầu. Ánh mắt tò mò của cô ta lướt qua đám đông, rồi bất ngờ dừng lại trên khuôn mặt Kỳ Tĩnh Lam. Một cái nhíu mày nhẹ, rồi ánh nhìn soi mói của cô ta cố tình dừng lại lâu hơn một chút, ngay trên những mảng da bạch biến trắng bệch, loang lổ trên má Kỳ Tĩnh Lam.
Kỳ Tĩnh Lam cảm nhận được ánh mắt như mũi kim châm đó. Một cảm giác nóng rát bất chợt lan tỏa khắp da mặt, như thể những vết bạch biến kia đang bị thiêu đốt dưới cái nhìn dò xét. Cô bất giác quay mặt đi một chút, cố gắng giấu nhẹm đi phần má bị bạch biến, nhưng đã quá muộn.
Nữ khách khẽ nghiêng người về phía người bạn bên cạnh, bàn tay che hờ miệng. Một tiếng thì thầm khe khẽ, nhưng đủ sắc bén để Kỳ Tĩnh Lam có thể nghe thấy rõ mồn một giữa tiếng nhạc du dương.
“Nhìn xem… cô gái ở góc kia kìa. Thật tội nghiệp…”
Câu nói đó, như một lưỡi dao sắc lạnh, đâm thẳng vào lồng ngực Kỳ Tĩnh Lam. Cô siết chặt bộ đàm trong tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Nụ cười gượng gạo trên môi cô cứng đờ. Kỳ Tĩnh Lam không quay lại nhìn, nhưng cô biết, ánh mắt thương hại pha chút khinh miệt của Nữ khách vẫn đang dán chặt vào mình. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén mọi cảm xúc đang chực trào.
Kỳ Tĩnh Lam hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén mọi cảm xúc đang chực trào. Cô điều chỉnh lại chiếc bộ đàm, giả vờ bận rộn với công việc hậu trường. Nỗi đau bị phơi bày, bị phán xét còn chưa kịp nguôi ngoai thì từ trên sân khấu, tiếng MC vang lên, dõng dạc và tràn đầy phấn khích.
“Và ngay sau đây, chúng ta hãy cùng lắng nghe những lời tâm sự chân thành từ chú rể Dạ Phong dành cho cô dâu Kỳ Tĩnh Vân!”
Kỳ Tĩnh Lam ngẩng đầu. Dạ Phong, trong bộ vest lịch lãm, bước lên bục phát biểu, ánh mắt anh tràn ngập yêu thương khi nhìn về phía Kỳ Tĩnh Vân đang đứng cạnh. Trái tim Kỳ Tĩnh Lam lại thắt lại một nhịp đau đớn.
Dạ Phong cầm micro, giọng anh ấm áp và đầy tình cảm. Anh bắt đầu kể về hành trình tình yêu của mình và Tĩnh Vân, về những kỷ niệm đẹp đẽ, về sự đồng điệu trong tâm hồn. Kỳ Tĩnh Lam lắng nghe từng lời, mỗi từ ngữ như một nhát dao cứa vào vết thương lòng cô.
“Anh biết rằng, suốt quãng thời gian qua, Vân đã luôn là người ở bên cạnh anh, chia sẻ mọi buồn vui,” Dạ Phong nói, ánh mắt anh sáng lên khi nhìn em gái cô. “Em đã thắp sáng cuộc đời anh bằng nụ cười và sự dịu dàng của mình.”
Rồi anh dừng lại, nhìn thẳng vào Kỳ Tĩnh Vân, nở nụ cười rạng rỡ nhất. “Vân của anh,” anh trìu mến gọi, “em chính là viên ngọc sáng giá nhất đời anh.”
Câu nói đó, như một tiếng sét đánh ngang tai Kỳ Tĩnh Lam. Cô cảm thấy như thể có một vết nứt sâu hơn vừa cứa vào trái tim mình, đau đớn đến tận xương tủy. Viên ngọc sáng giá nhất đời anh? Nụ cười trên môi cô cứng đờ, nụ cười gượng gạo ban nãy đã hoàn toàn biến mất. Đôi mắt cô chợt nhòe đi, những ký ức cũ ùa về, không mời mà đến.
Cô nhớ lại buổi chiều mưa năm nào, khi cả hai còn là những đứa trẻ con. Dạ Phong đã nắm chặt tay cô, thì thầm: “Lam của anh, em chính là ngôi sao sáng nhất, là viên ngọc quý giá nhất của đời anh.” Anh đã từng nói như thế, với cô, Kỳ Tĩnh Lam, cô gái nhỏ bé mang trên mình những vết sẹo của bệnh bạch biến, nhưng luôn được anh bảo vệ, trân trọng.
Kỳ Tĩnh Lam nhắm mắt lại. Cái khoảnh khắc hạnh phúc giản dị ấy giờ đây bỗng biến thành một lưỡi dao sắc bén, cứa vào từng thớ thịt. Anh đã hứa sẽ trở về vì cô, vì tình yêu thanh mai trúc mã của họ. Nhưng khi anh trở về, anh lại chọn Tĩnh Vân. Và giờ đây, anh dành cho em gái cô những lời lẽ từng thuộc về cô, viên ngọc quý giá của anh. Nỗi đau cũ, tưởng chừng đã chai sạn, nay lại ùa về, dữ dội và tàn nhẫn hơn bao giờ hết. Kỳ Tĩnh Lam cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, khó thở đến tột cùng. Cô chỉ muốn bỏ chạy khỏi nơi này.
Kỳ Tĩnh Lam hít một hơi thật sâu, nén lại cảm giác khó thở đang bóp nghẹt lồng ngực. Cô không thể bỏ chạy. Đây là đám cưới của em gái cô, là trách nhiệm của cô. Bằng một ý chí kiên cường đến tàn nhẫn với bản thân, Kỳ Tĩnh Lam nhanh chóng quay trở lại với công việc. Lễ nghi chính đã hoàn tất, nhưng tiệc vẫn tiếp diễn, và hàng tá vấn đề phát sinh nhỏ lẻ cần người xử lý.
Kỳ Tĩnh Lam chạy đôn chạy đáo giữa sảnh tiệc cưới, kiểm tra xem ánh sáng đã phù hợp với từng bàn tiệc chưa, nhạc nền có đủ du dương không, nhân viên phục vụ đã được phân công rõ ràng hay chưa. Cô nhắc nhở phù dâu về lịch trình tiếp theo, hướng dẫn thợ trang điểm dặm lại lớp phấn cho Kỳ Tĩnh Vân trước màn cắt bánh kem. Từng chi tiết nhỏ nhất, Kỳ Tĩnh Lam đều cố gắng quán xuyến, không cho phép bản thân có một phút giây rảnh rỗi để nghĩ ngợi.
Khi Kỳ Tĩnh Lam đang cúi người kiểm tra dây micro ở góc sân khấu, Mẹ cô đi ngang qua, trên môi nở nụ cười rạng rỡ khi trò chuyện với vài vị khách quý. Ánh mắt Mẹ vô tình chạm vào hình bóng đang tất bật của Kỳ Tĩnh Lam. Mẹ khẽ nhíu mày, rồi lại giãn ra, buông một câu bâng quơ như thể nói với không khí: “Con đúng là hiểu chuyện.”
Chưa kịp để Kỳ Tĩnh Lam kịp phản ứng, Mẹ đã nhanh chóng quay sang một quý bà mặc chiếc đầm sequin lấp lánh, giọng nói chứa đầy sự tự hào: “Chị thấy con bé Vân nhà em không? Xinh đẹp, giỏi giang, lại còn được gả vào nhà Dạ Phong nữa chứ. Đúng là phước phần nhà em rồi.” Mẹ mỉm cười, ánh mắt chỉ tràn ngập hình bóng của Kỳ Tĩnh Vân – cô dâu đang lộng lẫy trên sân khấu, nhận được mọi lời chúc tụng.
Kỳ Tĩnh Lam đứng lặng người. Cô nghe thấy từng lời, từng câu nói đó xuyên thẳng vào trái tim đang rướm máu của mình. “Hiểu chuyện”? Phải rồi, cô luôn là người hiểu chuyện, người đứng sau mọi thành công của em gái, người gánh vác mọi trách nhiệm không tên. Cô gượng gạo nở một nụ cười, nhưng khóe môi chỉ thêm phần cứng đờ. Cơn nhức nhối trong lồng ngực lại càng lúc càng dữ dội. Cô quay người, tiếp tục công việc đang dang dở, như một cái máy đã được lập trình sẵn.