Nhanh chóng thay đồ, tôi chưa kịp rời khỏi phòng thì đã thấy cha dượng đứng chắn ngay bên ngoài cửa.
Trong ánh mắt vẩn đục của ông ta hiện rõ một sự thèm khát khiến người ta sởn gai ốc.
“Tắm xong mà quần áo vẫn chỉnh tề thế à? Tính đi đâu vào giờ này?”
Vừa nói, ông ta vừa nhả khói thuốc, từng bước tiến lại gần.
Tôi lùi lại hai bước, giữ khoảng cách an toàn, lạnh nhạt nói: “Thẩm Hàn Phong đang đợi tôi.”
Nghe đến cái tên đó, ông ta khựng lại, ánh mắt lóe lên vẻ kiêng dè.
Tôi nhanh chóng lách người qua, mở cửa bước đi.
Phía sau, giọng ông ta vang lên đầy tức tối:
“Mày tưởng bám được vào Thẩm Hàn Phong là tao không dám động vào hả? Dọa tao bằng cái thằng đó à?”
Tôi quay đầu, bình thản liếc nhìn ông ta, giọng lạnh như băng:
“Ông dám thử không?”
Dứt lời, tôi mạnh tay đóng sập cửa lại. Tiếng cửa vang lên chát chúa, hòa lẫn tiếng chửi rủa giận dữ vẫn còn văng vẳng sau lưng.
Câu lạc bộ toát lên vẻ xa hoa đến ngột ngạt, mỗi vị khách đều ăn mặc sang trọng, thần thái cao ngạo. Trong bộ đồ thể thao giản dị, tôi giống như một kẻ lạc lõng giữa thế giới tráng lệ này.
Nhân viên nhanh chóng dẫn tôi lên phòng VIP ở tầng trên cùng. Khi đến gần, tôi đã nghe thấy tiếng cười đùa vọng ra từ bên trong.
“Anh này, nghe nói An Ninh đối xử với anh tốt lắm đúng không?”
“Để em đóng giả anh, thử vui vẻ với cô ấy một chút.”
Câu nói vừa dứt, lập tức kéo theo tiếng cổ vũ ồn ào vang lên.
“Ôi trời, Thẩm Nhị cậu tính công khai giành người yêu đấy à?”
“Cậu không hiểu đâu, An Ninh ngây thơ lắm. Ngày nào cũng nấu canh cho anh Hàn Phong, dỗ anh ấy uống thuốc, dịu dàng đến mức người sắt cũng phải mềm lòng.”
“Nhưng liệu anh cả có đồng ý không?”
“Còn hỏi gì nữa, Hàn Phong và Hàn Dịch từ nhỏ đến lớn thân thiết là thế, chuyện thế này chẳng phải cũng từng xảy ra rồi sao?”
Khi tiếng cười nói trong phòng dần lắng xuống, giọng nói trầm và lạnh lùng của Thẩm Hàn Phong mới vang lên:
“Cứ để vậy đi, coi như quà chào đón cậu trở về.”
Trong giọng điệu ấy, không hề có lấy một chút do dự hay bận tâm. Chỉ là sự thờ ơ pha chút cợt nhả, như thể đây chỉ là một trò đùa chẳng mấy giá trị.
Không khí trong phòng càng thêm náo nhiệt.
Nhân viên dẫn đường đứng im, ánh mắt lúng túng nhìn về phía tôi, không rõ nên tiến hay lùi.
Còn tôi, là người trong cuộc, lại chẳng có chút biểu cảm nào. Chỉ nhẹ nhàng mỉm cười với cô ấy, rồi đẩy cửa bước vào.
Ngày đầu tiên tôi tiếp cận Thẩm Hàn Phong, mục đích vốn dĩ không phải vì tình cảm, mà chỉ để tìm kiếm một chiếc ô đủ lớn, đủ quyền lực để che chắn cho tôi khỏi những cơn mưa của đời mình.
Một chiếc ô mang tên gia tộc họ Thẩm – đủ để tôi không bị bạn học ức hiếp, cũng không phải sống trong nỗi ám ảnh từ ánh mắt bệnh hoạn của cha dượng ở nhà.
Khi người ta sắp chìm xuống đáy vực, điều duy nhất họ cần là một sợi dây cứu sinh – còn sợi dây ấy là ai, xuất phát từ đâu, lại chẳng quan trọng.
Dù sao, đến lúc nào đó, nó cũng sẽ bị vứt bỏ thôi.
Cánh cửa khép lại sau lưng tôi. Những gã công tử ngồi trong phòng thấy tôi bước vào liền huýt sáo trêu chọc, ánh mắt tràn đầy ngạo mạn và phong lưu.
Tôi vẫn giữ nguyên nụ cười dịu dàng, từ tốn tiến đến trung tâm căn phòng.
Hai người họ ngồi cạnh nhau – Thẩm Hàn Phong và người em sinh đôi, Thẩm Hàn Dịch – ánh mắt cả hai dán chặt vào tôi như thể đang quan sát một con mồi tự nguyện đi vào bẫy.
Họ giống nhau đến kinh ngạc – từng đường nét gương mặt như được sao chép, làn da trắng lạnh như tuyết, vẻ ngoài gần như hoàn hảo đến mức phi thực.
“An Ninh, em đến rồi.”
Một cánh tay vươn ra, kéo tôi ngồi xuống cạnh.
Tôi nhìn khuôn mặt ấy, cười nhạt trong lòng.
Dù hai người giống hệt nhau về ngoại hình, nhưng khí chất lại khác biệt hoàn toàn. Thẩm Hàn Phong trầm tĩnh và đầy áp lực, còn Thẩm Hàn Dịch lại mang theo vẻ bất cần và nổi loạn.
Nhưng với tôi, tất cả đều chẳng quan trọng. Tôi không quan tâm người đối diện là ai, miễn là người đó có thể giúp tôi sống sót qua kỳ thi này, rời khỏi ngôi nhà mục nát kia.
Tôi tự nhiên nắm lấy tay Thẩm Hàn Dịch, như thể thực sự đã nhận nhầm anh ta là Thẩm Hàn Phong.
Có lẽ rất hài lòng với phản ứng ấy, Thẩm Hàn Dịch đan chặt các ngón tay tôi vào tay mình, rồi quay sang giới thiệu:
“Đây là em trai tôi, Thẩm Hàn Dịch.”
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , Ai muốn đọc cmt bên dưới em gửi ạ
AN NINH bước vào phòng VIP tầng trên cùng. Không khí xa hoa, ngột ngạt bao trùm. Tiếng cười nói ồn ào vọng ra từ bên trong. Cô khẽ điều chỉnh lại tà váy, giữ nụ cười dịu dàng trên môi.
**BÊN TRONG PHÒNG VIP**
Thẩm Hàn Phong và Thẩm Hàn Dịch ngồi cạnh nhau trên sofa bọc da sang trọng. Ánh đèn dịu nhẹ hắt xuống, tôn lên vẻ hào nhoáng của căn phòng. Họ giống nhau như hai giọt nước, chỉ có khí chất là khác biệt. Thẩm Hàn Phong trầm mặc, ánh mắt sắc bén như dao cạo. Thẩm Hàn Dịch lại có vẻ bất cần, pha chút ngạo nghễ.
Một gã công tử ăn mặc bảnh bao, tay cầm ly rượu vang, buông lời trêu chọc:
“Anh em nhà Thẩm, hôm nay làm gì mà vui thế? Nghe bảo An Ninh sắp đến?”
Thẩm Hàn Dịch nhếch mép cười:
“Chắc chắn rồi. Vợ tương lai của anh cả mà.”
Thẩm Hàn Phong chỉ im lặng, ánh mắt lướt qua em trai, rồi dừng lại trên cánh cửa phòng. Anh ta không biểu lộ bất kỳ cảm xúc gì, như thể tất cả chỉ là một màn kịch vô vị.
Cửa phòng mở ra. An Ninh bước vào, nụ cười vẫn còn đó, nhưng ẩn sâu trong đáy mắt là sự tính toán kỹ lưỡng. Cô biết mình đang đối diện với ai và tại sao mình lại ở đây.
Tiếng huýt sáo, tiếng vỗ tay tán thưởng vang lên. Những ánh mắt soi mói, tò mò đổ dồn về phía An Ninh. Cô như một con búp bê được trưng bày, hoàn hảo nhưng vô hồn.
An Ninh tiến về phía hai người đàn ông. Thẩm Hàn Dịch chủ động vươn tay kéo cô ngồi xuống bên cạnh mình.
“An Ninh, em đến rồi.” Giọng anh ta vang lên, mang theo chút thân mật giả tạo.
An Ninh nhìn Thẩm Hàn Dịch. Gương mặt này giống hệt Thẩm Hàn Phong, nhưng ánh mắt lại khác biệt. Cô tự nhủ, dù là ai, miễn là họ đủ mạnh, đủ quyền lực để bảo vệ cô khỏi những kẻ thù đang rình rập.
“Em xin lỗi, có lẽ em đã nhận nhầm.” An Ninh giả vờ ngạc nhiên, rồi nhẹ nhàng buông tay Thẩm Hàn Dịch. Cô nhìn Thẩm Hàn Phong, ánh mắt có chút bối rối.
Thẩm Hàn Dịch cười lớn, ôm lấy cánh tay An Ninh, đan chặt các ngón tay họ vào nhau.
“Không sao đâu. Tôi là em trai sinh đôi của Thẩm Hàn Phong.” Anh ta giới thiệu một cách đầy tự mãn, rồi quay sang Thẩm Hàn Phong, ánh mắt thách thức. “Anh cả, anh thấy sao?”
Thẩm Hàn Phong chỉ nhấp một ngụm rượu, ánh mắt thờ ơ lướt qua An Ninh, rồi buông một câu:
“Cứ để vậy đi. Coi như quà chào đón cậu trở về.”
Lời nói của anh ta mang theo sự lạnh lùng, như thể đang chứng kiến một trò đùa vô nghĩa. An Ninh giữ im lặng, trong lòng cô hiện lên một bức tranh toàn cảnh: sự nhầm lẫn của hai anh em sinh đôi, âm mưu của cha dượng, và mục đích duy nhất của cô là tìm kiếm sự bảo vệ. Tình cảm lúc này không quan trọng bằng sự an toàn, một lối thoát. Cô nhìn hai người đàn ông, nụ cười trên môi cô càng thêm sâu, nhưng trong lòng thì lạnh lẽo.
THẨM HÀN PHONG đột ngột quay sang An Ninh, ánh mắt anh ta lướt qua cô với một vẻ thách thức đầy giễu cợt. Anh ta nhếch mép, giọng điệu đầy mỉa mai vang lên trong không gian tĩnh lặng của phòng VIP.
THẨM HÀN PHONG
(Giọng lạnh lùng, thách thức)
An Ninh, bây giờ đến lượt cô đưa ra lựa chọn. Một trong hai chúng tôi. Cô muốn ở lại với ai?
An Ninh hoàn toàn chết lặng. Yêu cầu bất ngờ này khiến trái tim cô như ngừng đập. Cô không thể tin vào tai mình. Mục đích ban đầu của cô khi bước chân vào thế giới này, khi tìm kiếm Thẩm Hàn Phong, chỉ đơn giản là để có được sự bảo vệ. Cô khao khát một nơi nương náu an toàn khỏi bàn tay của cha dượng, không hề có ý định vướng vào bất kỳ âm mưu hay cuộc tranh giành tình cảm nào giữa hai anh em song sinh này.
Đôi mắt An Ninh bối rối nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm một lối thoát, một câu trả lời nào đó. Thẩm Hàn Dịch đứng im lặng bên cạnh, ánh mắt anh ta hướng về phía Thẩm Hàn Phong, biểu lộ sự căng thẳng nhưng cũng có phần dự đoán. An Ninh cảm thấy mình như đang bị đẩy vào một tình thế tiến thoái lưỡng nan, nơi mọi lựa chọn đều có thể dẫn đến những hậu quả khôn lường. Cô chỉ muốn an toàn, cô chỉ muốn thoát khỏi mọi thứ. Nhưng giờ đây, sự an toàn đó lại bị đặt cược vào một trò chơi mà cô hoàn toàn không hiểu luật.
An Ninh nhìn hai anh em Thẩm gia đang cãi vã, lòng cô rối như tơ vò. Sự nhầm lẫn giữa Thẩm Hàn Phong và Thẩm Hàn Dịch càng khiến cô thêm hoang mang. Cô đến đây tìm Thẩm Hàn Phong để cầu xin sự bảo vệ, nhưng giờ đây, cô lại cảm thấy mình đang bước vào một cái bẫy. Thẩm Hàn Phong, người mà cô nghĩ là điểm tựa, lại đang cười cợt trước tình huống trớ trêu này. An Ninh nhận ra, người đàn ông trước mặt cô không chỉ giàu có mà còn ẩn chứa một sự nguy hiểm khó lường. Không còn nghĩ đến tình cảm hay sự giúp đỡ, trong đầu An Ninh chỉ còn duy nhất một suy nghĩ: chạy thoát.
Nhanh như cắt, lợi dụng lúc Thẩm Hàn Phong và Thẩm Hàn Dịch đang mải mê tranh cãi, An Ninh lách người ra khỏi đám đông. Tim cô đập loạn xạ trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài. Cô lao ra khỏi câu lạc bộ tư nhân sang trọng, bóng dáng nhỏ bé vội vã hòa vào màn đêm. Mỗi bước chân cô chạy là một lần cô tự nhủ về sự nguy hiểm của Thẩm Hàn Phong. Anh ta không phải là người cô có thể dựa vào. Cô phải về nhà, về với sự an toàn của chính mình, thoát khỏi cái gia đình đầy rẫy âm mưu và những kẻ thủ đoạn này. Cha dượng cô, với ánh mắt thèm thuồng và những lời lẽ ám muội, luôn khiến cô bất an. Cô không muốn trở thành món đồ chơi trong tay những kẻ quyền lực. Lối thoát, đó mới là thứ An Ninh cần lúc này. Cô chạy, chạy thật nhanh, hy vọng có thể bỏ lại tất cả phía sau.
Đêm đen đặc quánh nuốt chửng bóng dáng nhỏ bé của An Ninh. Mỗi bước chân cô vội vã trên con phố vắng như xé toạc màn đêm. Làn gió lạnh buốt luồn qua lớp áo mỏng manh, nhưng không thấm vào được cái lạnh lẽo đang lan tỏa trong tim cô. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, những dòng tin nhắn của Thẩm Hàn Phong hiện lên, lạnh lùng và đầy đe dọa: “Em nghĩ em có thể trốn thoát khỏi tôi sao? Đừng ảo tưởng. Tôi sẽ khiến em phải trả giá.”
An Ninh siết chặt điện thoại đến trắng cả khớp ngón tay. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Cô đã từng nghĩ rằng tìm đến Thẩm Hàn Phong sẽ là con đường duy nhất để thoát khỏi sự đeo bám của cha dượng, để tìm kiếm một nơi nương tựa. Nhưng giờ đây, cô nhận ra mình đã sai lầm khủng khiếp. Anh ta không phải là người bảo vệ, mà là một cái bẫy tinh vi hơn, một con quái vật đội lốt người đàn ông lịch lãm.
Cô nhìn quanh, những ánh đèn đường nhấp nháy như những con mắt dò xét. Nỗi tuyệt vọng dâng lên cuồn cuộn. Cuộc sống của cô, từ giờ phút này, đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự bình yên, không còn hy vọng. Chỉ còn lại sự sợ hãi và một cảm giác bị mắc kẹt không lối thoát. Cô không còn nghĩ đến bất cứ điều gì khác ngoài việc làm sao để biến mất, để xóa sạch dấu vết của mình khỏi thế giới nguy hiểm này. Nhưng những dòng tin nhắn kia, như một lời tuyên án, vang vọng bên tai cô, cho thấy rằng, dù chạy đi đâu, cô cũng không thể thoát khỏi sự ám ảnh của Thẩm Hàn Phong.
An Ninh mở cửa căn nhà, bóng tối đặc quánh như muốn nuốt chửng cô vào lòng. Mùi ẩm mốc, mồ hôi và cả thứ mùi khó chịu đặc trưng của cha dượng xộc thẳng vào mũi. Cô nén chặt cơn buồn nôn. Căn nhà im lìm, chỉ có tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ cũ trên tường. An Ninh khẽ thở phào, ít nhất ông ta không có nhà.
Thế nhưng, khi cô vừa đặt chân vào sâu hơn trong nhà, một giọng nói khàn khàn vang lên từ phòng khách.
CHA DƯỢNG
(Giọng cố tình kéo dài)
Về rồi đấy à, con gái? Sao về muộn thế?
An Ninh khựng lại, tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô quay đầu lại. Dưới ánh đèn vàng vọt của chiếc đèn bàn, cha dượng ngồi trên chiếc ghế sofa cũ kỹ, đôi mắt đục ngầu lướt dọc theo cơ thể cô. Ánh nhìn ấy không hề che giấu sự thèm khát, ghê tởm, nó khiến An Ninh muốn xé toạc lớp da của mình.
CHA DƯỢNG
(Nheo mắt cười, nụ cười méo mó)
Trông con hôm nay thật xinh đẹp. Khác hẳn mọi ngày.
An Ninh cảm thấy toàn thân lạnh toát. Cô nuốt khan, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy.
AN NINH
Con mệt, con lên phòng trước.
Cô định bước đi, nhưng cha dượng đã vươn tay ra, giữ chặt lấy cổ tay cô. Bàn tay thô ráp, chai sạn của ông ta siết lấy da thịt cô, như móng vuốt của con thú hoang.
CHA DƯỢNG
Vội gì chứ? Ở nhà với bố một lát thôi mà.
An Ninh giật mạnh tay ra, ánh mắt cô giờ đây không còn chút sợ hãi, chỉ còn lại sự căm ghét tột cùng. Cô nhìn thẳng vào mắt ông ta, lời nói lạnh như băng.
AN NINH
Tránh ra.
CHA DƯỢNG
(Cười khẩy)
Ồ, mạnh mẽ lắm nhỉ. Nhưng con có biết, con đang tự đẩy mình vào nguy hiểm không?
An Ninh lờ đi lời cảnh báo đó. Cô biết ông ta đang nói đến Thẩm Hàn Phong, nhưng lúc này, cha dượng còn là mối đe dọa trực tiếp hơn. Cô thầm nhủ, mọi chuyện phải kết thúc ở đây. Không chỉ với ông ta, mà cả với Thẩm Hàn Phong nữa. Cô phải tìm cách thoát khỏi cả hai. Cô phải sống sót.
AN NINH
Con sẽ đi tắm.
Nói rồi, An Ninh quay người bước nhanh về phía cầu thang, để lại cha dượng ngồi đó, nụ cười vẫn giữ nguyên trên khuôn mặt nham hiểm. Ánh mắt ông ta dõi theo bóng lưng cô, đầy ý đồ. An Ninh cảm nhận rõ rệt sự đe dọa đó, nó ám ảnh hơn bất kỳ dòng tin nhắn nào. Cô biết, đây không chỉ là cuộc chạy trốn, đây là một cuộc chiến sinh tồn.