Liên Nan choáng váng, bất ngờ tột độ. Giọng nói trầm khàn, điềm tĩnh nhưng đầy uy quyền vang lên từ đầu dây bên kia.
BÙI ĐÌNH VIỆT
> Tôi là Bùi Đình Việt.
Bùi Thời An đứng sững lại, ánh mắt từ bực bội chuyển sang nghi ngờ khi nghe thấy tên chú mình. Liên Nan cố gắng lấy lại bình tĩnh, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.
LIÊN NAN
>(Giọng hơi run)
> Chú Bùi… Sao…
BÙI ĐÌNH VIỆT
> Tôi nhận được thông tin cậu có vẻ đang gặp rắc rối. Tôi đang ở nước ngoài nhưng tôi muốn tìm hiểu xem tình hình thực sự ra sao.
Bùi Thời An cau mày, nhìn chằm chằm vào điện thoại Liên Nan. Anh ta không hiểu tại sao chú mình lại gọi cho vị hôn thê của anh.
BÙI THỜI AN
> Chú? Sao chú lại gọi cho Liên Nan?
BÙI ĐÌNH VIỆT
> Việc của gia đình, cậu không cần xen vào. Liên Nan, tôi nghe nói cậu muốn hủy hôn ước với Thời An?
Câu hỏi của Bùi Đình Việt khiến mọi thứ xung quanh dường như ngừng lại. Liên Nan cảm thấy một làn sóng căng thẳng lan tỏa. Bùi Thời An nhìn cô với ánh mắt sắc lạnh, như muốn xuyên thủng tâm trí cô.
LIÊN NAN
>(Hít một hơi sâu, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh)
> Cháu… cháu nghĩ rằng hai chúng cháu không còn phù hợp với nhau nữa. Hơn nữa, cháu cũng đã nói với bố, nếu thật sự phải chọn một đối tác trong nhà họ Bùi, Bùi Đình Việt là lựa chọn tốt hơn.
Bùi Thời An bật cười khẩy, một nụ cười không hề có chút ấm áp nào.
BÙI THỜI AN
> Tốt hơn? Chú tôi thì tốt hơn tôi sao? Cô nghĩ cô là ai mà đòi hỏi và chỉ đạo mọi chuyện thế này? Cô nghĩ cô có tư cách gì để phán xét tôi hay chú tôi?
LIÊN NAN
> Bùi Thời An, anh hiểu lầm rồi. Em chỉ đang đưa ra một đề nghị…
BÙI THỜI AN
> Đề nghị? Cô đừng giả tạo nữa! Cô chỉ đang cố gắng dùng mọi cách để leo cao vào nhà họ Bùi thôi! Chẳng phải cô luôn làm thế sao? Bên ngoài tỏ ra dịu dàng, đáng yêu, còn sau lưng thì bày đủ mọi mưu kế! Cô giả dối đến cùng cực!
Bàn tay Bùi Thời An siết chặt lại, mỗi lời nói ra như một nhát dao cứa vào tim Liên Nan. Cô ngẩng lên nhìn anh, đôi mắt vẫn còn vương vấn chút đau đớn vì lực siết tay anh lúc trước. Kiều Ngữ đứng cạnh Bùi Thời An, ánh mắt có chút hoảng hốt, né tránh ánh nhìn của Liên Nan. Sự thật bắt đầu lộ rõ.
BÙI ĐÌNH VIỆT
>(Qua điện thoại)
> Liên Nan, tôi hiểu. Cậu cứ bình tĩnh. Nếu cậu có thể chứng minh được năng lực của mình, thì việc hợp tác với tôi sẽ không phải là vấn đề. Tuy nhiên, tôi không có nhiều thời gian. Cậu có 24 giờ để suy nghĩ. Sau đó, chúng ta sẽ nói chuyện tiếp.
Bùi Đình Việt cúp máy. Liên Nan đứng đó, tim đập loạn xạ. Cô cảm thấy cả thế giới như đang quay cuồng. Bùi Thời An nhìn cô chằm chằm, ánh mắt đầy sự khinh miệt và giận dữ. Kiều Ngữ vẫn lặng lẽ đứng bên cạnh anh, nhưng dường như nụ cười đã trở lại trên môi cô ta.
BÙI THỜI AN
> Cô nghe rồi đấy. 24 giờ. Cô có thể chứng minh năng lực của mình? Đừng làm trò cười nữa. Cô không có cửa đâu.
Bùi Thời An quay người, nắm lấy tay Kiều Ngữ và kéo cô ta đi, để lại Liên Nan một mình trong sự choáng váng và bàng hoàng. Cô nhìn theo bóng lưng họ khuất dần, cảm giác bất lực và đau đớn dâng trào. Nhưng đằng sau lớp vỏ đó, một ý chí kiên cường bắt đầu trỗi dậy.
Liên Nan đứng trân tại chỗ, hơi thở dồn dập. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đã tắt ngúm trong tay, cảm giác trống rỗng trào dâng. Bùi Thời An đã đi, bỏ lại cô với lời chế nhạo cay độc và sự bất lực ngập tràn. Cơn giận dữ ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho một dòng suy nghĩ khác, một tia hy vọng le lói.
Bùi Đình Việt. Thiên tài kinh doanh lạnh lùng, người luôn giữ mình ở một tầm cao mà không ai chạm tới. Ông ta đã gọi. Ông ta nói đã “nghe được một vài điều thú vị” và muốn gặp cô để “thảo luận thêm”. Giọng điệu của ông ta vẫn mang theo sự lạnh lùng thường thấy, nhưng ẩn chứa đâu đó một ý tứ sâu xa mà Liên Nan không thể nắm bắt hết.
Liên Nan nuốt khan. Cô ngạc nhiên tột độ vì sự xuất hiện bất ngờ của Bùi Đình Việt trong cuộc sống đầy rắc rối của mình. Nhưng rồi, một tia hy vọng lóe lên trong tim cô. Có lẽ, đây là con đường duy nhất.
Cô đưa mắt nhìn quanh căn phòng. Bùi Thời An đã đi, để lại một không khí ngột ngạt và sự tổn thương. Kiều Ngữ, người phụ nữ kia, chắc hẳn đang hả hê lắm. Nhưng Liên Nan biết, mình không thể gục ngã. Cô đã đưa ra một đề nghị táo bạo, và giờ đây, cô có cơ hội để chứng minh bản thân. 24 giờ. Một lời thách thức từ Bùi Đình Việt, nhưng cũng là một cơ hội vàng.
“Hợp tác với tôi sẽ không phải là vấn đề,” lời ông ta vang vọng trong đầu cô. “Nếu cậu có thể chứng minh được năng lực của mình.”
Năng lực của cô? Liên Nan mỉm cười cay đắng. Cô đã từng nghĩ năng lực của mình chỉ là trở thành một người vợ hiền thảo, một người kế thừa xứng đáng trong gia tộc. Nhưng giờ đây, cô phải đối mặt với một thực tế phũ phàng hơn. Cô cần một con đường mới, một sự độc lập mà cô chưa từng nghĩ tới.
Liên Nan hít một hơi thật sâu. Cô biết, mình phải vượt qua nỗi đau và sự tủi nhục để tập trung vào mục tiêu duy nhất: tìm cách để Bùi Đình Việt nhìn nhận cô. Cô sẽ không để Bùi Thời An và Kiều Ngữ xem cô như một kẻ yếu đuối, dễ dàng bị chà đạp. Cô sẽ tìm cách để đứng dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Cô quyết định sẽ tìm hiểu thêm về Bùi Đình Việt, về thế giới kinh doanh mà ông ta đang nắm giữ. Có lẽ, trong căn phòng làm việc của Bùi Thời An, nơi cô từng chạm vào chiếc khung ảnh định mệnh, có những manh mối nào đó. Cô sẽ không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào.
Liên Nan đứng sững người, hơi thở dồn dập. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đã tắt ngúm trong tay, cảm giác trống rỗng trào dâng. Bùi Thời An đã đi, bỏ lại cô với lời chế nhạo cay độc và sự bất lực ngập tràn. Cơn giận dữ ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho một dòng suy nghĩ khác, một tia hy vọng le lói.
Bùi Đình Việt. Thiên tài kinh doanh lạnh lùng, người luôn giữ mình ở một tầm cao mà không ai chạm tới. Ông ta đã gọi. Ông ta nói đã “nghe được một vài điều thú vị” và muốn gặp cô để “thảo luận thêm”. Giọng điệu của ông ta vẫn mang theo sự lạnh lùng thường thấy, nhưng ẩn chứa đâu đó một ý tứ sâu xa mà Liên Nan không thể nắm bắt hết.
Liên Nan nuốt khan. Cô ngạc nhiên tột độ vì sự xuất hiện bất ngờ của Bùi Đình Việt trong cuộc sống đầy rắc rối của mình. Nhưng rồi, một tia hy vọng lóe lên trong tim cô. Có lẽ, đây là con đường duy nhất.
Cô đưa mắt nhìn quanh căn phòng. Bùi Thời An đã đi, để lại một không khí ngột ngạt và sự tổn thương. Kiều Ngữ, người phụ nữ kia, chắc hẳn đang hả hê lắm. Nhưng Liên Nan biết, mình không thể gục ngã. Cô đã đưa ra một đề nghị táo bạo, và giờ đây, cô có cơ hội để chứng minh bản thân. 24 giờ. Một lời thách thức từ Bùi Đình Việt, nhưng cũng là một cơ hội vàng.
“Hợp tác với tôi sẽ không phải là vấn đề,” lời ông ta vang vọng trong đầu cô. “Nếu cậu có thể chứng minh được năng lực của mình.”
Năng lực của cô? Liên Nan mỉm cười cay đắng. Cô đã từng nghĩ năng lực của mình chỉ là trở thành một người vợ hiền thảo, một người kế thừa xứng đáng trong gia tộc. Nhưng giờ đây, cô phải đối mặt với một thực tế phũ phàng hơn. Cô cần một con đường mới, một sự độc lập mà cô chưa từng nghĩ tới.
Liên Nan hít một hơi thật sâu. Cô biết, mình phải vượt qua nỗi đau và sự tủi nhục để tập trung vào mục tiêu duy nhất: tìm cách để Bùi Đình Việt nhìn nhận cô. Cô sẽ không để Bùi Thời An và Kiều Ngữ xem cô như một kẻ yếu đuối, dễ dàng bị chà đạp. Cô sẽ tìm cách để đứng dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Cô quyết định sẽ tìm hiểu thêm về Bùi Đình Việt, về thế giới kinh doanh mà ông ta đang nắm giữ. Có lẽ, trong căn phòng làm việc của Bùi Thời An, nơi cô từng chạm vào chiếc khung ảnh định mệnh, có những manh mối nào đó. Cô sẽ không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào.
Cánh cửa phòng bật mở. Bùi Thời An đứng đó, khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt dò xét và ghen tức quét qua người Liên Nan. Anh ta giằng lấy chiếc điện thoại từ tay cô, giọng nói sắc lạnh vang lên:
BÙI THỜI AN
(Giọng gằn, đầy nghi ngờ)
Chú ấy nói gì với em? Tại sao chú ấy lại gọi cho em?
Liên Nan ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đang cháy bỏng sự tức giận và nghi ngờ của Bùi Thời An. Thay vì né tránh hay sợ hãi, một nụ cười khó hiểu nở trên môi cô. Nụ cười ấy, vừa bí ẩn, vừa đầy thách thức, khiến Bùi Thời An sững lại. Anh ta chưa từng thấy Liên Nan như thế này. Sự lạnh nhạt thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một thứ gì đó mãnh liệt hơn, một thứ gì đó khiến anh ta bất an.
BÙI THỜI AN
(Nhấn mạnh từng lời, giọng đầy uy hiếp)
Trả lời anh đi! Anh đang hỏi em đấy!
Liên Nan vẫn giữ nguyên nụ cười, ánh mắt cô lướt qua Bùi Thời An, rồi nhìn thẳng vào mắt anh ta, như thể đang nhìn xuyên thấu tâm can anh. Cô không nói gì, chỉ để sự im lặng kéo dài, thứ im lặng chứa đựng cả một ngàn lời nói không lời. Sự im lặng đó, cùng với nụ cười khó hiểu, như một câu trả lời sắc bén nhất, khiến Bùi Thời An càng thêm bực bội và hoang mang. Anh ta cảm nhận được, có điều gì đó đã thay đổi, và sự thay đổi này nằm ngoài tầm kiểm soát của anh ta.
Liên Nan nhìn chằm chằm vào Bùi Thời An, nụ cười trên môi không hề biến mất, chỉ là giờ đây nó mang một vẻ gì đó lạnh lùng và xa cách. Cô từ từ rút điện thoại ra khỏi tay anh ta, động tác chậm rãi nhưng dứt khoát, như thể đang gỡ bỏ một thứ gì đó không còn thuộc về mình nữa.
BÙI THỜI AN
(Giọng gần như gầm lên)
Em vừa nói cái gì?
Liên Nan gạt nhẹ tay Bùi Thời An đang cố giữ lại, ánh mắt cô nhìn thẳng vào anh ta, không chút né tránh. Giọng cô vang lên, bình tĩnh đến lạ thường, nhưng mỗi từ ngữ lại mang sức nặng của một lời tuyên án.
LIÊN NAN
Chẳng phải anh nói em không có tư cách can thiệp vào chuyện của anh sao? Vậy chuyện của tôi, anh cũng không có tư cách hỏi.
Lời nói như một nhát dao sắc lẹm, cắt phăng mọi sợi dây liên kết mong manh còn sót lại giữa họ. Bùi Thời An sững sờ, đôi mắt anh ta mở to, chứa đầy sự hoang mang và một chút gì đó là kinh hoàng. Anh ta chưa từng nghe Liên Nan nói những lời như vậy. Cô gái vốn luôn nhu mì, phục tùng, giờ đây lại đứng trước mặt anh ta với một khí thế hoàn toàn khác.
LIÊN NAN (TIẾP)
(Cô liếc nhìn Kiều Ngữ đang đứng phía sau Bùi Thời An, nở một nụ cười mỉa mai)
Có lẽ, tôi đã quá quen với vai trò một người bị động. Nhưng giờ thì khác rồi.
Bùi Thời An cố gắng lên tiếng, nhưng mọi lời lẽ đều nghẹn lại trong cổ họng. Anh ta cảm thấy như mình vừa bị đẩy ra khỏi một sân khấu mà anh ta nghĩ mình là đạo diễn. Liên Nan không còn là cô gái anh ta biết.
LIÊN NAN (TIẾP)
Anh muốn biết ai đã gọi cho tôi? Anh muốn biết tôi đang làm gì? Tốt thôi. Tôi đang sắp xếp lại cuộc đời mình. Và anh, Bùi Thời An, sẽ không còn là một phần trong đó nữa.
Cô quay lưng lại với anh ta, bước chân đi thẳng về phía cửa. Bùi Thời An đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng lưng cô, trong đầu anh ta là một mớ hỗn độn. Sự kiên quyết của Liên Nan đã làm anh ta hoàn toàn mất phương hướng. Cô gái anh ta từng cho là dễ dàng điều khiển giờ đây lại trở thành một ẩn số mà anh ta hoàn toàn không hiểu.
Liên Nan bước đi, tiếng giày cao gót vang lên từng nhịp dứt khoát trên nền đá hoa cương. Đám đông xung quanh chợt im bặt, mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô. Kiều Ngữ, từ nãy đến giờ vẫn nép mình sau lưng Bùi Thời An, giờ đây hoảng hốt nhìn theo Liên Nan, rồi lại nhìn sang Bùi Thời An với vẻ cầu xin. Bùi Thời An đứng đó, sững sờ, trong mắt anh ta là một mớ cảm xúc hỗn độn: sự ngỡ ngàng, nỗi tức giận, và một chút hoang mang mơ hồ. Anh ta nhìn Liên Nan, một Liên Nan hoàn toàn xa lạ. Cô gái dịu dàng, ngoan ngoãn mà anh ta vẫn luôn xem là của mình, giờ đây lại tỏa ra một khí chất mạnh mẽ, lạnh lùng đến đáng sợ. Anh ta chợt nhận ra điều gì đó đã thay đổi trong Liên Nan, một sự thay đổi mà anh ta chưa từng thấy, một sự thay đổi khiến anh ta cảm thấy bất an.
Bùi Thời An lên tiếng, giọng anh ta run rẩy vì kích động.
BÙI THỜI AN
Liên Nan! Em đứng lại ngay! Em định đi đâu?
Liên Nan không quay đầu lại. Cô biết Bùi Thời An đang gọi, nhưng cô không có ý định dừng lại. Cô đã nghe đủ những lời nói dối, những lời biện minh vô nghĩa. Cô chỉ muốn thoát khỏi nơi này, thoát khỏi Bùi Thời An và cái vỏ bọc hoàn hảo mà họ đã cùng nhau xây dựng suốt bao năm qua.
LIÊN NAN
(Giọng cô vang lên, có vẻ nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực)
Tôi đang đi tìm cuộc sống của mình. Một cuộc sống mà ở đó không có anh.
Lời nói của Liên Nan như một nhát dao cứa vào tim Bùi Thời An. Anh ta tiến lên một bước, cố gắng giữ lấy cánh tay cô.
BÙI THỜI AN
Em không thể làm vậy! Hôn ước của chúng ta là do hai gia đình sắp đặt! Mẹ em và mẹ anh đều mong chúng ta sớm nên duyên!
Liên Nan khẽ lắc đầu, giọng cô giờ đây mang theo một chút chua xót.
LIÊN NAN
Mẹ tôi đã qua đời. Và bà ấy chắc hẳn sẽ không muốn tôi tiếp tục sống trong một cuộc hôn nhân không có tình yêu, chỉ vì một lời hứa đã cũ.
Kiều Ngữ, thấy tình hình không ổn, vội vàng bước lên, nắm lấy tay áo Bùi Thời An, giọng a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a, giọng cô hơi run run.
KIỀU NGỮ
Anh Thời An à, em xin lỗi vì đã làm anh bận tâm. Nhưng em… em thèm bánh trứng quá, anh có thể mua cho em được không?
Bùi Thời An quay sang nhìn Kiều Ngữ. Trong đôi mắt cô gái trẻ là sự giận dỗi, sự tủi thân. Anh ta thấy Kiều Ngữ rất đáng thương. Anh ta thở dài, rồi quay lại nhìn Liên Nan đang bước đi.
BÙI THỜI AN
(Giọng anh ta đầy vẻ hối lỗi)
Liên Nan, anh sai rồi. Anh xin lỗi. Anh xin lỗi vì đã không ở bên em trong ngày sinh nhật. Anh xin lỗi vì đã quên mất em. Nhưng anh vẫn yêu em. Em đừng đi có được không?
Liên Nan dừng lại. Cô quay đầu nhìn Bùi Thời An, ánh mắt cô giờ đây lại trở nên sâu thẳm, khó dò. Kiều Ngữ đứng đó, cố gắng níu kéo Bùi Thời An.
LIÊN NAN
Yêu? Anh yêu tôi ư? Anh yêu Kiều Ngữ thì đúng hơn. Tôi nhìn thấy hết rồi. Anh đã vì cô ta mà bỏ rơi tôi. Anh đã vì cô ta mà quên mất lời hứa. Giờ anh nói anh yêu tôi ư? Anh nghĩ tôi còn tin nữa sao?
Bùi Thời An bỗng cảm thấy một nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng. Anh ta nhìn Liên Nan, rồi lại nhìn Kiều Ngữ. Anh ta biết mình đã sai. Anh ta đã đánh mất Liên Nan, và giờ đây, anh ta có thể mất cả Kiều Ngữ.
BÙI THỜI AN
(Giọng anh ta run rẩy)
Không, Liên Nan, em hiểu lầm rồi. Anh không hề bỏ rơi em. Anh chỉ là… anh chỉ là nhất thời không để ý. Anh yêu em. Anh chỉ yêu mình em.
Liên Nan mỉm cười, một nụ cười không có lấy một chút vui vẻ. Cô lắc đầu.
LIÊN NAN
Đủ rồi. Tôi không muốn nghe thêm nữa. Chúc anh và Kiều Ngữ hạnh phúc.
Nói rồi, Liên Nan quay lưng lại và bước đi. Bùi Thời An đứng đó, nhìn theo bóng lưng cô dần khuất xa. Anh ta cảm thấy như mình vừa mất đi tất cả. Kiều Ngữ nhìn Bùi Thời An với vẻ lo lắng, nhưng Bùi Thời An dường như không còn để ý đến cô nữa. Anh ta chỉ cảm thấy một nỗi trống rỗng mênh mông trong lòng. Anh ta đã phạm một sai lầm lớn. Một sai lầm có thể khiến anh ta mất tất cả.
Liên Nan tiếp tục bước đi, không hề quay đầu lại. Tiếng giày cao gót của cô vang lên từng nhịp dứt khoát, như một lời tuyên bố dõng dạc trên nền đá hoa cương sang trọng. Đám đông xung quanh, những vị khách mời vốn đang xôn xao, giờ đây bỗng chốc im bặt, mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô. Kiều Ngữ, từ nãy đến giờ vẫn nép mình sau lưng Bùi Thời An, giờ đây hoảng hốt nhìn theo Liên Nan, rồi lại ngước nhìn Bùi Thời An với vẻ cầu xin tuyệt vọng. Bùi Thời An đứng đó, sững sờ, trong mắt anh ta là một mớ cảm xúc hỗn độn: sự ngỡ ngàng vì hành động đột ngột, nỗi tức giận bùng lên khi cảm thấy bị thách thức, và một chút hoang mang mơ hồ khi nhận ra điều gì đó đã thay đổi hoàn toàn trong Liên Nan. Cô gái dịu dàng, ngoan ngoãn mà anh ta vẫn luôn xem là của mình, giờ đây lại tỏa ra một khí chất mạnh mẽ, lạnh lùng đến đáng sợ, một sức hút kỳ lạ nhưng cũng đầy đe dọa. Anh ta chợt nhận ra, đây không còn là Liên Nan mà anh ta từng biết nữa, một sự thay đổi mà anh ta chưa từng lường trước, một sự thay đổi khiến anh ta cảm thấy bất an sâu sắc.
BÙI THỜI AN
(Giọng anh ta run rẩy vì kích động và bất lực)
Liên Nan! Em đứng lại ngay! Em định đi đâu?
Liên Nan không hề quay đầu lại. Cô biết Bùi Thời An đang gọi, nhưng cô không có ý định dừng lại. Cô đã nghe đủ những lời nói dối, những lời biện minh vô nghĩa mà anh ta dùng để che đậy sự thật. Cô chỉ muốn thoát khỏi nơi này, thoát khỏi Bùi Thời An và cái vỏ bọc hoàn hảo mà họ đã cùng nhau xây dựng suốt bao năm qua, một vỏ bọc giờ đây đã mục ruỗng.
LIÊN NAN
(Giọng cô vang lên, có vẻ nhẹ nhàng nhưng lại đầy uy lực và dứt khoát)
Tôi đang đi tìm cuộc sống của mình. Một cuộc sống mà ở đó, anh không còn là một phần.
Lời nói của Liên Nan như một nhát dao cứa vào tim Bùi Thời An, khiến anh ta run lên. Anh ta tiến lên một bước, cố gắng giữ lấy cánh tay cô, với ý định ngăn cô lại bằng mọi giá.
BÙI THỜI AN
Em không thể làm vậy! Hôn ước của chúng ta là do hai gia đình sắp đặt! Mẹ em và mẹ anh đều mong chúng ta sớm nên duyên, đó là truyền thống!
Liên Nan khẽ lắc đầu, giọng cô giờ đây mang theo một chút chua xót, một nỗi đau âm ỉ trong quá khứ.
LIÊN NAN
Mẹ tôi đã qua đời. Và bà ấy chắc hẳn sẽ không bao giờ muốn tôi tiếp tục sống trong một cuộc hôn nhân không có tình yêu, chỉ vì một lời hứa đã cũ kỹ, không còn ý nghĩa.
Kiều Ngữ, thấy tình hình ngày càng tồi tệ và Bùi Thời An đang mất dần kiểm soát, vội vàng bước lên, nắm lấy tay áo Bùi Thời An, giọng cô a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a:
(Giọng cô hơi run run, xen lẫn chút tủi thân)
Anh Thời An à, em xin lỗi vì đã làm anh bận tâm. Nhưng em… em thèm bánh trứng quá, anh có thể mua cho em được không ạ?
Bùi Thời An quay sang nhìn Kiều Ngữ. Trong đôi mắt cô gái trẻ là sự giận dỗi vu vơ, sự tủi thân đáng thương. Anh ta cảm thấy Kiều Ngữ rất mong manh và cần được che chở. Anh ta thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu lỗi lầm, rồi quay lại nhìn Liên Nan, người vẫn đang bước đi bỏ lại phía sau.
BÙI THỜI AN
(Giọng anh ta đầy vẻ hối lỗi và van xin)
Liên Nan, anh sai rồi. Anh xin lỗi. Anh xin lỗi vì đã không ở bên em trong ngày sinh nhật quan trọng này. Anh xin lỗi vì đã có lúc anh quên mất em. Nhưng anh vẫn yêu em. Em đừng đi có được không? Hãy cho anh một cơ hội.
Liên Nan dừng lại. Cô quay đầu nhìn Bùi Thời An, ánh mắt cô giờ đây lại trở nên sâu thẳm, khó dò, như chứa đựng cả một đại dương cảm xúc lẫn lộn. Kiều Ngữ đứng đó, cố gắng níu kéo Bùi Thời An bằng ánh mắt và sự hiện diện của mình.
LIÊN NAN
Yêu? Anh nói anh yêu tôi ư? Anh yêu Kiều Ngữ thì đúng hơn. Tôi nhìn thấy hết rồi. Anh đã vì cô ta mà bỏ rơi tôi. Anh đã vì cô ta mà quên mất lời hứa của chúng ta. Giờ anh lại nói anh yêu tôi sao? Anh nghĩ tôi còn dễ dàng tin vào những lời nói sáo rỗng ấy nữa sao?
Bùi Thời An bỗng cảm thấy một nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng, một nỗi sợ hãi mất mát mà anh ta chưa từng trải qua. Anh ta nhìn Liên Nan, người con gái mà anh ta đã xem là hiển nhiên, rồi lại nhìn Kiều Ngữ, người phụ nữ đang chiếm giữ trái tim anh ta. Anh ta biết mình đã phạm một sai lầm khủng khiếp. Anh ta đã đánh mất Liên Nan, và giờ đây, anh ta có nguy cơ mất cả Kiều Ngữ.
BÙI THỜI AN
(Giọng anh ta run rẩy, lạc đi trong sự tuyệt vọng)
Không, Liên Nan, em hiểu lầm rồi. Anh không hề bỏ rơi em. Anh chỉ là… anh chỉ là nhất thời không để ý. Anh yêu em. Anh chỉ yêu mình em thôi, tin anh đi.
Liên Nan mỉm cười, một nụ cười gượng gạo, lạnh lẽo, không có lấy một chút vui vẻ. Cô lắc đầu, tiếng thở dài như mang theo tất cả những tổn thương đã qua.
LIÊN NAN
Đủ rồi. Tôi không muốn nghe thêm bất kỳ lời bào chữa nào nữa. Chúc anh và Kiều Ngữ hạnh phúc.
Nói rồi, Liên Nan quay lưng lại và sải bước đi, bỏ lại Bùi Thời An và nhóm bạn của anh ta đứng sững sờ, ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cô để lại một câu nói lửng lơ nhưng đầy sức nặng: “Bùi Thời An, mọi chuyện đã khác rồi.” Cô bỏ lại Bùi Thời An và nhóm bạn của anh ta ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Bùi Thời An đứng đó, nhìn theo bóng lưng cô dần khuất xa, cảm thấy như mình vừa mất đi tất cả. Kiều Ngữ nhìn Bùi Thời An với vẻ lo lắng, nhưng Bùi Thời An dường như không còn để ý đến cô nữa, tâm trí anh ta hoàn toàn chìm trong sự trống rỗng mênh mông và nỗi hối tiếc tột cùng. Anh ta đã phạm một sai lầm lớn. Một sai lầm có thể khiến anh ta mất tất cả.
Liên Nan bước vào nhà, bóng dáng cô thanh mảnh nhưng ẩn chứa một sức mạnh nội tại vừa bùng lên. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười thoáng qua đầy ẩn ý. Mẹ Liên Nan đang ngồi xem TV, còn Bố Liên Nan thì đang đọc báo trong phòng khách.
LIÊN NAN
Con về rồi ạ.
Giọng cô vang lên, bình thản nhưng có một âm hưởng khác lạ so với thường ngày. Bà mẹ ngước lên, đôi mắt vẫn còn nét giận dỗi vì chuyện hủy hôn.
MẸ LIÊN NAN
Về rồi hả? Còn tưởng mày định không thèm về nhà nữa chứ. Cái chuyện con làm hôm nay…
Bà chưa kịp dứt lời, Bố Liên Nan đã ngẩng đầu dậy, ánh mắt ông lướt qua con gái.
BỐ LIÊN NAN
(Giọng ông hơi gằn, như cố kìm nén)
Thái độ của con hôm nay… chúng ta sẽ nói chuyện sau.
Liên Nan mỉm cười, bước đến gần bàn. Cô biết họ còn rất tức giận.
LIÊN NAN
Con có chuyện muốn báo với bố mẹ. Chú Bùi Đình Việt vừa gọi cho con.
Ngay khi cái tên “Bùi Đình Việt” vang lên, cả hai vợ chồng đều sững người. Nét giận dỗi trên khuôn mặt bà mẹ biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ. Bố Liên Nan, vốn đang cau có, giờ đây đôi mắt ánh lên một tia sáng khác hẳn, sự khó chịu ban nãy hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một thứ gì đó mãnh liệt hơn: tham vọng.
MẸ LIÊN NAN
(Giọng đầy vẻ hoài nghi và mừng rỡ)
Bùi Đình Việt? Chú của Bùi Thời An ấy hả con? Sao chú ấy lại gọi cho con?
BỐ LIÊN NAN
(Ngắt lời vợ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Liên Nan, đầy hứng khởi)
Con nói đi, Liên Nan. Chú Bùi Đình Việt nói gì với con?
Liên Nan nhìn thẳng vào mắt bố, rồi mẹ. Cô cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong không khí căn phòng. Sự tức giận ban đầu của họ đã bị thay thế bởi một sự tò mò xen lẫn hy vọng.
LIÊN NAN
Chú Bùi Đình Việt nói rằng ông ấy rất ấn tượng với cách con giải quyết mọi chuyện hôm nay. Ông ấy khen con là một cô gái thông minh và có bản lĩnh. Và… chú ấy nói muốn gặp riêng con. Để bàn về chuyện hợp tác kinh doanh.
Nụ cười trên môi Bố Liên Nan giờ đây đã giãn ra, không còn là nụ cười gượng gạo hay giận dữ nữa, mà là một nụ cười rạng rỡ, đầy tự hào. Ông đứng bật dậy, bước nhanh đến bên con gái, đặt tay lên vai cô.
BỐ LIÊN NAN
(Giọng ông vang lên, tràn đầy sự phấn khích và tham vọng)
Tuyệt vời! Con gái của bố! Con đã làm rất tốt! Rất tốt! Bùi Đình Việt! Đó là một cơ hội ngàn vàng!
Mẹ Liên Nan cũng mừng rỡ không kém, bà vội vàng đứng dậy, tiến lại gần, đôi mắt bà sáng rực.
MẸ LIÊN NAN
Trời ơi! Bùi Đình Việt cơ đấy! Ông ta là một thiên tài kinh doanh, con biết không, Liên Nan! Con xem, dù con có làm gì sai đi nữa, cuối cùng con vẫn biết cách làm bố mẹ nở mày nở mặt!
Bố Liên Nan siết chặt vai con gái, ánh mắt ông nhìn cô đầy tự hào.
BỐ LIÊN NAN
Đúng vậy! Cái chuyện với Bùi Thời An có là gì đâu! Con đường tương lai của con giờ đây sẽ còn rộng mở hơn nhiều! Bố biết mà, con gái bố không phải là người tầm thường! Tham vọng của con đã bừng cháy rồi!
Liên Nan mỉm cười, ánh mắt cô lướt qua khuôn mặt đầy vẻ thỏa mãn của bố mẹ. Cô biết, từ giờ trở đi, mọi chuyện sẽ hoàn toàn khác. Cuộc chơi thực sự chỉ mới bắt đầu.
LIÊN NAN mỉm cười, ánh mắt cô lướt qua khuôn mặt đầy vẻ thỏa mãn của bố mẹ. Cô biết, từ giờ trở đi, mọi chuyện sẽ hoàn toàn khác. Cuộc chơi thực sự chỉ mới bắt đầu.
Sáng hôm sau, khi Liên Nan vẫn còn đang thư giãn trong căn phòng của mình, một tin nhắn đến điện thoại của cô. Màn hình sáng lên, hiện tên người gửi: “Thư ký Bùi Đình Việt”. Tim cô đập nhanh hơn một chút. Cô mở tin nhắn.
`“Kính gửi cô Liên Nan,
Ông Bùi Đình Việt xin trân trọng mời cô một cuộc gặp mặt chính thức vào lúc 19:00 ngày mai, thứ Sáu, tại Nhà hàng Cổ Nguyệt.
Xin vui lòng xác nhận.”`
Nhà hàng Cổ Nguyệt. Một cái tên quen thuộc trong giới thượng lưu, nổi tiếng với sự sang trọng, kín đáo và những món ăn tinh tế. Liên Nan nhíu mày. Bùi Đình Việt, vị thiên tài kinh doanh, chú của Bùi Thời An, và là người đàn ông quyền lực mà bố cô luôn ao ước được hợp tác. Giờ đây, ông ta lại muốn gặp cô.
Liên Nan cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Hồi hộp. Chắc chắn là hồi hộp. Nhưng sâu thẳm bên trong, cô cảm nhận được một sự quyết tâm đang trỗi dậy mạnh mẽ. Đây không chỉ là một cuộc gặp để bàn chuyện kinh doanh. Đây là bước đi tiếp theo trong kế hoạch của cô. Cô đã sẵn sàng.
Cô soạn tin nhắn trả lời, giọng điệu lịch sự nhưng kiên quyết.
`“Tôi đã nhận được thư mời. Tôi sẽ có mặt đúng giờ. Trân trọng, Liên Nan.”`
Nhấn nút gửi, Liên Nan tựa lưng vào ghế, mắt nhìn xa xăm. Giấc mơ về một tương lai tươi sáng bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô biết, đây là cơ hội ngàn vàng để thay đổi tất cả. Bùi Đình Việt. Chắc chắn ông ta đã nhìn thấy điều gì đó ở cô. Và cô sẽ không để ông ta thất vọng.
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai len lỏi qua khung cửa sổ, đánh thức Liên Nan khỏi giấc ngủ. Cô ngồi dậy, đưa tay xoa nhẹ thái dương. Tối qua, sau khi nhận được tin nhắn mời gặp mặt từ Bùi Đình Việt, trong lòng cô trào dâng một cảm xúc khó tả. Vừa hồi hộp, vừa xen lẫn sự quyết tâm. Bố cô, ông từng nói về Bùi Đình Việt: một con người thông minh, tàn nhẫn, nhưng không thể phủ nhận là một thiên tài trong giới kinh doanh. Liên Nan nhắm mắt lại, hình ảnh bố cô hiện lên rõ nét. Giọng nói trầm ấm của ông vang lên trong tâm trí: “Việt là một kẻ sắc sảo, con ạ. Đừng bao giờ đánh giá thấp trí tuệ và sự nhẫn tâm của hắn. Nhưng nếu biết cách, con có thể khiến hắn trở thành một quân cờ đắc lực.”
Liên Nan mở mắt, nhìn vào gương. Cô không còn là cô gái yếu đuối, cam chịu ngày nào. Cô đã trải qua quá nhiều. Nỗi đau từ việc Bùi Thời An bỏ rơi cô trong ngày sinh nhật để chạy theo Kiều Ngữ, những lời sỉ nhục, sự khinh thường của gia đình Bùi, và cả nỗi sợ hãi khi đối mặt với tương lai mờ mịt. Cô sẽ không để mọi thứ tiếp tục diễn ra như vậy. Cuộc gặp với Bùi Đình Việt không chỉ là một cơ hội để tìm kiếm sự hợp tác kinh doanh, mà còn là bước đệm để cô chứng minh cho tất cả thấy, cô không phải là quân cờ dễ dàng bị thao túng.
Cô đứng dậy, tiến về phía tủ quần áo. Hôm nay, cô sẽ chuẩn bị thật kỹ lưỡng. Một bộ trang phục lịch sự nhưng toát lên vẻ quyền lực, một mái tóc được chăm chút tỉ mỉ, và một phong thái tự tin. Cô cần phải khiến Bùi Đình Việt nhìn thấy ở cô một đối tác xứng tầm, một người phụ nữ mạnh mẽ, không dễ dàng bị khuất phục.
Liên Nan quyết định tự mình chuẩn bị mọi thứ. Cô gọi điện cho bạn thân của mình, một cô gái thông minh và am hiểu về lĩnh vực kinh doanh.
LIÊN NAN
(Qua điện thoại)
Cậu ơi, có việc này cần cậu giúp. Tớ có một cuộc gặp quan trọng vào ngày mai.
BẠN CỦA LIÊN NAN
(Qua điện thoại)
Gặp ai thế? Có vẻ quan trọng lắm nhỉ?
LIÊN NAN
Là Bùi Đình Việt. Tớ cần chuẩn bị thật tốt. Ông ấy là chú của Bùi Thời An ấy.
BẠN CỦA LIÊN NAN
(Ngạc nhiên)
Trời! Bùi Đình Việt ư? Cô ta đúng là có tầm nhìn. Thế cậu cần tớ giúp gì?
LIÊN NAN
Tớ muốn có một buổi tập dượt. Để chuẩn bị cho những câu hỏi hóc búa nhất, và để đảm bảo tớ luôn giữ được sự bình tĩnh và tự tin. Cậu biết đấy, tớ không muốn xuất hiện trước ông ấy với vẻ yếu đuối.
BẠN CỦA LIÊN NAN
Tuyệt vời! Tớ sẵn sàng. Mai chúng ta gặp nhau ở quán cà phê quen thuộc nhé. Tớ sẽ chuẩn bị cho cậu một bài kiểm tra thực sự đấy.
Liên Nan mỉm cười. Cô cảm thấy như trút được gánh nặng. Có bạn bè đồng hành, mọi thứ trở nên dễ dàng hơn. Cô cúp máy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời trong xanh, như hứa hẹn một tương lai tươi sáng. Liên Nan tự nhủ, đây không chỉ là một cuộc gặp, đây là khởi đầu của một kế hoạch lớn hơn, một cuộc lật đổ ngoạn mục mà cô đã ấp ủ bấy lâu nay. Cô đã sẵn sàng để đối mặt với Bùi Đình Việt, và cả Bùi Thời An.
Liên Nan bước vào nhà hàng sang trọng. Ánh mắt cô lướt nhanh khắp căn phòng và dừng lại ở một bàn khuất trong góc. Bùi Đình Việt đã ngồi đó, một ly rượu vang đỏ đặt trước mặt. Vóc dáng cao lớn, bộ vest lịch lãm, và đặc biệt là khí chất tỏa ra từ ông ta khiến bất kỳ ai cũng phải chú ý. Liên Nan hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho mình vẻ ngoài bình tĩnh nhất có thể.
Cô tiến lại gần. Bùi Đình Việt ngẩng đầu lên, ánh mắt anh lạnh lùng, sắc bén, nhưng cũng đầy sự đánh giá. Ông ta mỉm cười, một nụ cười khó đoán.
BÙI ĐÌNH VIỆT
Cô Liên Nan, tôi rất vui khi cô đã quyết định không để bản thân bị ràng buộc bởi những thứ không xứng đáng.
Giọng ông ta điềm tĩnh, nhưng từng chữ như có sức nặng, vang vọng trong không gian yên tĩnh của bàn ăn. Liên Nan cảm thấy một áp lực vô hình đang bao trùm lấy mình, nhưng đồng thời, cô cũng cảm nhận được một sự thu hút mãnh liệt từ người đàn ông này. Ông ta không giống Bùi Thời An, không có sự nông cạn hay tùy tiện.
LIÊN NAN
Ông Bùi Đình Việt. Cảm ơn vì đã dành thời gian cho tôi.
BÙI ĐÌNH VIỆT
Ngồi đi cô Liên Nan. Tôi đã chờ cô.
Liên Nan ngồi xuống đối diện. Một nhân viên phục vụ nhanh chóng xuất hiện, mang cho cô một ly nước lọc. Cô chưa kịp gọi món. Bùi Đình Việt vẫn nhìn cô chăm chú, như đang đọc vị mọi suy nghĩ trong đầu cô.
BÙI ĐÌNH VIỆT
Cô có vẻ chuẩn bị kỹ lưỡng. Tốt lắm. Tôi thích những người phụ nữ biết mình muốn gì.
LIÊN NAN
Tôi chỉ muốn có một cuộc nói chuyện thẳng thắn, ông Việt.
BÙI ĐÌNH VIỆT
Thẳng thắn là điều tôi luôn hướng tới. Vậy, mục đích của cô khi tìm đến tôi là gì? Ngoài việc muốn thoát khỏi một hôn ước không mong muốn?
Ánh mắt Bùi Đình Việt như xuyên thấu, nhìn thẳng vào tâm can cô. Liên Nan cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút. Cô đã đoán trước được những câu hỏi này, nhưng đối mặt trực tiếp vẫn có một sức ép khác hẳn.
LIÊN NAN
Tôi biết ông là một người rất có tầm nhìn trong giới kinh doanh. Bố tôi từng nói về ông. Ông là một thiên tài.
BÙI ĐÌNH VIỆT
(Cười nhạt)
Bố cô có vẻ rất biết đánh giá người.
LIÊN NAN
Tôi cũng biết ông không thích những kẻ yếu đuối hay dựa dẫm. Và tôi, ông Bùi Thời An, và cả gia đình ông ta, đã cho tôi thấy thế nào là sự yếu đuối và bị xem thường.
Giọng Liên Nan có chút run, nhưng sự kiên định vẫn còn đó. Cô không muốn thể hiện sự tổn thương, chỉ muốn cho Bùi Đình Việt thấy cô đã thay đổi.
BÙI ĐÌNH VIỆT
Và giờ cô muốn tôi giúp cô trả thù? Hay cô muốn tôi nhúng tay vào mớ hỗn độn gia đình tôi?
LIÊN NAN
Tôi không cần ông trả thù cho tôi. Tôi chỉ cần một cơ hội. Một cơ hội để đứng lên bằng chính đôi chân của mình. Tôi muốn ông nhìn thấy tiềm năng ở tôi. Tôi muốn hợp tác với ông.
Bùi Đình Việt nhấp một ngụm rượu. Ông ta im lặng suy nghĩ, ánh mắt vẫn không rời khỏi Liên Nan. Không gian giữa hai người trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết, như một cuộc đấu trí đầy cân não. Liên Nan biết, đây là bước ngoặt quan trọng nhất. Cô đã sẵn sàng đối mặt với mọi thứ.
Bùi Đình Việt đặt ly rượu xuống, ánh mắt vẫn không rời khỏi Liên Nan. Ông ta có vẻ đang cân nhắc từng lời cô vừa nói, từng cử chỉ của cô. Một giây im lặng trôi qua, tưởng chừng như vô tận. Liên Nan cảm nhận được sự biến đổi tinh tế trong ánh mắt ông ta, từ sự dò xét ban đầu sang một tia hứng thú khó nhận ra.
BÙI ĐÌNH VIỆT
Hợp tác? Một lời đề nghị thú vị. Cô muốn hợp tác với tôi về vấn đề gì, cô Liên Nan? Về việc thay đổi hôn ước? Hay về việc đứng lên bằng đôi chân của mình như cô nói?
Giọng ông ta trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự khôn ngoan và quyền lực mà Bùi Thời An không bao giờ có được. Liên Nan hít sâu một hơi, cảm thấy mình đang bước vào một ván cờ đầy rủi ro nhưng cũng đầy hứa hẹn.
LIÊN NAN
Tôi muốn thay đổi hôn ước, ông Việt. Và tôi muốn ông là người giúp tôi làm điều đó.
BÙI ĐÌNH VIỆT
(Nhếch mép cười)
Và cô nghĩ tôi sẽ làm vậy vì điều gì? Vì lòng thương hại? Hay vì cô xinh đẹp? Cô Liên Nan, tôi không làm việc vì những điều hời hợt như vậy.
LIÊN NAN
Không phải vì lòng thương hại, thưa ông. Mà vì tôi tin ông là người duy nhất nhìn thấy được giá trị thực sự. Ông biết tôi không giống Bùi Thời An, tôi không giống cái gia đình đó. Tôi có thể mang lại lợi ích cho ông, và ngược lại.
Cô đặt tay lên mặt bàn, những ngón tay thon dài gõ nhẹ. Mỗi lần chạm nhẹ đều như một lời khẳng định sự quyết tâm của cô.
BÙI ĐÌNH VIỆT
Lợi ích? Cô có thể mang lại lợi ích gì cho một người đàn ông đã có tất cả?
LIÊN NAN
Sự trung thành. Sự thông minh. Một đối tác tiềm năng không dễ dàng bị mua chuộc hay thao túng. Ông đã từng nói, ông không thích những kẻ yếu đuối. Tôi sẽ không bao giờ là kẻ yếu đuối dưới tay ông.
Ánh mắt Bùi Đình Việt sáng lên. Ông ta nhìn chằm chằm vào Liên Nan, như thể lần đầu tiên ông ta nhìn thấy cô một cách thực sự. Ông ta nhận ra sự khác biệt rõ rệt giữa cô và người cháu trai nông cạn của mình.
BÙI ĐÌNH VIỆT
Điều kiện của cô là gì? Nếu tôi đồng ý, cô mong muốn gì?
Liên Nan thẳng người dậy, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Bùi Đình Việt, không chút e dè.
LIÊN NAN
Tôi muốn hợp đồng hôn ước này được hủy bỏ. Tôi muốn tất cả mọi người trong giới biết rằng tôi đã thoát khỏi cái bóng của Bùi Thời An. Và tôi muốn ông tạo cho tôi một vị trí trong công ty của ông, nơi tôi có thể chứng minh năng lực của mình.
BÙI ĐÌNH VIỆT
Và nếu tôi không đồng ý?
LIÊN NAN
(Nhìn thẳng vào mắt ông ta)
Thì tôi sẽ tự mình làm mọi thứ. Tôi sẽ tìm cách khác để đứng lên. Nhưng tôi tin, với tầm nhìn của ông, ông sẽ không bỏ lỡ một cơ hội tốt như thế này.
Bùi Đình Việt im lặng. Ông ta xoay ly rượu trong tay, ánh mắt lướt qua khung cảnh nhà hàng sang trọng. Liên Nan cảm thấy tim mình đập thình thịch, nhưng cô vẫn giữ vẻ ngoài điềm tĩnh nhất có thể. Cô biết, đây là khoảnh khắc quyết định. Cô đã đặt cược tất cả vào lời đề nghị này. Sự khác biệt giữa cuộc đời này và một tương lai bi thảm chỉ còn cách nhau một cái gật đầu.
BÙI ĐÌNH VIỆT
Cô Liên Nan, cô đã cho tôi thấy mình không hề tầm thường. Được thôi. Tôi sẽ xem xét lời đề nghị của cô. Nhưng cô phải hiểu, tôi không phải là Bùi Thời An. Tôi không dễ dãi. Cô sẽ phải nỗ lực rất nhiều.
Liên Nan mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng vẫn đầy thách thức. Cô biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu, nhưng cô đã có một đồng minh đầu tiên, một người đàn ông mà cô tin rằng có thể giúp cô thực hiện được mong muốn của mình.
TIỆC SINH NHẬT CỦA LIÊN NAN – ĐÊM
ÂM NHẠC LOUD. KHÔNG KHÍ XÔN XAO.
Bùi Thời An đứng sững giữa sảnh tiệc lộng lẫy. Tay anh siết chặt. Đôi mắt quét qua từng khuôn mặt, từng tiếng cười nói xung quanh, nhưng tâm trí anh hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn tiếng gào thét của sự tức giận và hoang mang.
Anh ta đã nghe được gì vậy? Tin tức đó, nó không thể nào là sự thật. Bùi Đình Việt? Chú của anh ta? Người được xem là trụ cột của gia tộc, người đàn ông quyền lực mà anh luôn ngưỡng mộ, lại đi gặp Liên Nan? Gặp người phụ nữ mà anh ta đã bỏ rơi vào ngày trọng đại của cô?
BÙI THỜI AN
(Lẩm bẩm, giọng run rẩy)
Không thể nào. Chú ấy? Chú ấy mà lại đi gặp Liên Nan? Chú ấy muốn gì?
Anh ta lảo đảo bước đi, va phải một cô gái. Kiều Ngữ. Cô ta ngã dúi dụi, nhưng nhanh chóng đứng dậy, cố gắng mỉm cười với anh.
KIỀU NGỮ
Thời An! Anh sao vậy? Trông anh thật lạ.
Bùi Thời An không nghe thấy lời cô nói. Tâm trí anh quay cuồng với hình ảnh của chú mình và vị hôn thê cũ. Bùi Đình Việt không phải là người dễ dãi, ông ta luôn tính toán và chỉ hành động vì lợi ích. Vậy thì, ông ta có lợi lộc gì khi gặp Liên Nan?
Anh ta chợt nhớ lại lời Liên Nan nói trong ngày sinh nhật của cô, về việc cô muốn thay đổi hôn ước, về việc cô muốn đứng lên bằng đôi chân của mình. Anh ta cười khẩy, một nụ cười méo mó. Cô ta đang tìm cách thoát khỏi anh ta, và giờ đây, có vẻ như cô ta đã tìm được một đồng minh mạnh mẽ.
BÙI THỜI AN
(Nghĩ thầm, giọng đầy chua chát)
Cô ta… cô ta không bỏ cuộc dễ dàng như vậy.
Nỗi sợ hãi bắt đầu len lỏi trong lòng anh ta. Sợ hãi mất đi Liên Nan, mất đi mối hôn ước này, mất đi cả quyền lực và danh tiếng mà nó mang lại. Anh ta nhìn Kiều Ngữ, người con gái đang tìm cách níu kéo anh ta.
BÙI THỜI AN
(Với giọng gằn)
Tránh ra!
Anh ta đẩy mạnh Kiều Ngữ sang một bên, bỏ lại cô ta bơ vơ giữa sảnh tiệc. Bùi Thời An lao ra khỏi bữa tiệc, không quan tâm đến bất cứ điều gì. Anh ta cần phải làm gì đó. Ngay lập tức.
ANH TA LÁI XE ĐẾN PHÒNG LÀM VIỆC CỦA MÌNH.
CĂN PHÒNG LÀM VIỆC CỦA BÙI THỜI AN – ĐÊM
Căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng leo lét từ màn hình máy tính. Bùi Thời An đập tay mạnh lên bàn làm việc. Anh ta vơ lấy một khung ảnh đặt trên bàn. Đó là bức ảnh anh ta chụp cùng Liên Nan lúc còn bé, trong một buổi dã ngoại vui vẻ.
Anh ta nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trong ảnh. Cô gái nhỏ bé, ngây thơ. Giờ đây, cô ta đã thay đổi. Cô ta đã trở nên mạnh mẽ hơn, và có lẽ, nguy hiểm hơn anh ta tưởng.
BÙI THỜI AN
(Hét lên trong tuyệt vọng)
KHÔNG! KHÔNG THỂ NÀO! CHÚ ẤY KHÔNG THỂ NÀO ĐI CÙNG CÔ TA!
Anh ta quăng mạnh khung ảnh xuống sàn. Kính vỡ tung tóe. Anh ta thở hổn hển, cố gắng kìm nén cơn giận đang bùng phát.
BÙI THỜI AN
(Thở dốc, giọng lạc đi)
Liên Nan… cô đã đi quá xa rồi.
Anh ta biết, mối đe dọa là có thật. Nỗi sợ hãi mất đi vị hôn thê, mất đi tất cả, hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh ta cần phải hành động, trước khi quá muộn.
Trong khoảnh khắc đó, anh ta nhìn thấy một thứ khác. Một thứ gì đó lấp lánh dưới ánh đèn lờ mờ. Một chiếc hộp nhỏ, được gói cẩn thận. Anh ta nhớ ra. Đó là món quà mà Kiều Ngữ tặng anh ta. Một chiếc bánh trứng. Cô ta đã làm mọi cách để anh ta bỏ lỡ sinh nhật Liên Nan.
Anh ta nhặt chiếc hộp lên. Lòng bàn tay anh ta nóng ran. Một ý nghĩ chợt lóe lên. Một kế hoạch đen tối. Kế hoạch này, nó sẽ giúp anh ta giữ mọi thứ lại.
BÙI THỜI AN
(Cười điên dại, nụ cười đầy ám ảnh)
Cô muốn thoát khỏi tôi? Cô muốn đứng lên bằng đôi chân của mình? Tôi sẽ cho cô thấy, ai mới là người nắm quyền kiểm soát.
Anh ta đặt chiếc hộp bánh trứng xuống. Ánh mắt anh ta nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đang bao trùm. Anh ta đã nhìn thấy đường đi. Một con đường đầy tội lỗi và tăm tối. Nhưng đối với anh ta, đó là con đường duy nhất để bảo vệ mọi thứ.
BÙI THỜI AN
(Nói với bóng tối)
Chúng ta sẽ xem ai mới là người cuối cùng cười.
PHÒNG KHÁCH NHÀ LIÊN NAN – NGÀY
Ánh nắng ban mai chiếu qua khung cửa sổ, nhưng căn phòng lại chìm trong một vẻ tĩnh lặng bất thường. Tiếng chuông điện thoại reo vang, phá tan sự yên bình. Mẹ Liên Nan, nét mặt vẫn còn hằn dấu sự lo lắng đêm qua, cầm lấy điện thoại.
MẸ LIÊN NAN
(Giọng đầy trách móc xen lẫn hoảng hốt)
Alo? Ai đấy ạ?
GIỌNG CỦA MẸ BÙI THỜI AN VANG LÊN, ĐẦY NÁO LOẠN.
MẸ BÙI THỜI AN (QUA ĐIỆN THOẠI)
Nan Nan đấy à? Cô đây, mẹ Thời An. Cháu ơi, con có đang nghe cô nói không?
Liên Nan, ngồi lặng lẽ bên cạnh, đưa mắt nhìn mẹ. Cô chậm rãi tiến lại, ra hiệu cho mẹ mình. Mẹ Liên Nan đưa điện thoại cho con gái.
LIÊN NAN
(Giọng đều đều, không cảm xúc)
Cháu nghe đây ạ.
MẸ BÙI THỜI AN (QUA ĐIỆN THOẠI)
Nan Nan, con đừng làm những chuyện dại dột! Cô biết con đang buồn, cô biết đêm qua con đã rất thất vọng, nhưng con phải hiểu. Bùi Đình Việt… con biết rõ Bùi Đình Việt là người thế nào mà! Ông ta không đơn giản đâu.
Mẹ Bùi Thời An thở dốc, giọng ngày càng khẩn thiết.
MẸ BÙI THỜI AN (QUA ĐIỆN THOẠI)
Ông ta chỉ lợi dụng con thôi, Nan Nan. Ông ta đang nhắm vào gia đình chú ấy, vào Thời An đấy. Con làm sao có thể tin tưởng một người như vậy? Con quay lại với Thời An đi. Chỉ có Thời An mới thực sự yêu con, mới hiểu con. Gia đình cô… tất cả chúng ta đều mong hai đứa quay về bên nhau. Đừng để một kẻ xa lạ như Bùi Đình Việt phá hỏng tất cả.
Liên Nan im lặng lắng nghe. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời trong xanh như đang chế giễu sự hỗn loạn trong lòng mình. Đôi mắt cô không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, chỉ là một khoảng trống vô định. Lời nói của mẹ Bùi Thời An giống như nước đổ lá khoai, không chạm tới được trái tim cô.
LIÊN NAN
(Giọng lạnh lùng, dứt khoát)
Cháu xin lỗi, dì. Cháu không thể.
Cô dập máy. Mẹ Liên Nan nhìn cô đầy lo ngại. Liên Nan đứng dậy, bước về phía bàn làm việc của cha mình. Ánh mắt cô đầy quyết tâm. Cô biết mình phải làm gì tiếp theo.
CĂN PHÒNG BÙI ĐÌNH VIỆT Ở NƯỚC NGOÀI – NGÀY
Bùi Đình Việt đang xem báo cáo trên máy tính. Ông nhíu mày khi nhận được một cuộc gọi từ Việt Nam. Nhìn tên người gọi, ông ngạc nhiên.
BÙI ĐÌNH VIỆT
(Thầm thì, có chút tò mò)
Liên Nan? Cô bé này lại gọi cho mình làm gì?
Ông nghe máy.
BÙI ĐÌNH VIỆT
(Giọng điềm tĩnh)
Chào Liên Nan. Có chuyện gì vậy?
LIÊN NAN (QUA ĐIỆN THOẠI)
Cháu có một chuyện muốn nhờ chú ạ. Chuyện này rất quan trọng.
Giọng Liên Nan đầy kiên định, khiến Bùi Đình Việt càng thêm phần chú ý. Ông ngồi thẳng dậy, chờ đợi.
CĂN PHÒNG BÙI ĐÌNH VIỆT Ở NƯỚC NGOÀI – NGÀY
Bùi Đình Việt đang xem báo cáo trên máy tính. Ông nhíu mày khi nhận được một cuộc gọi từ Việt Nam. Nhìn tên người gọi, ông ngạc nhiên.
BÙI ĐÌNH VIỆT
(Thầm thì, có chút tò mò)
Liên Nan? Cô bé này lại gọi cho mình làm gì?
Ông nghe máy.
BÙI ĐÌNH VIỆT
(Giọng điềm tĩnh)
Chào Liên Nan. Có chuyện gì vậy?
LIÊN NAN (QUA ĐIỆN THOẠI)
Cháu có một chuyện muốn nhờ chú ạ. Chuyện này rất quan trọng.
Giọng Liên Nan đầy kiên định, khiến Bùi Đình Việt càng thêm phần chú ý. Ông ngồi thẳng dậy, chờ đợi.
LIÊN NAN (QUA ĐIỆN THOẠI)
Cháu muốn nhờ chú xem lại toàn bộ hồ sơ về vụ tai nạn của bố cháu cách đây 5 năm. Cháu nghi ngờ có điều gì đó không ổn.
Bùi Đình Việt khẽ nhướng mày. Ông nhớ lại vụ tai nạn đó, một vụ việc tưởng chừng đã khép lại.
BÙI ĐÌNH VIỆT
Tai nạn của bố cháu? Cháu chắc chứ? Cô bé, đó là chuyện đã qua rồi.
LIÊN NAN (QUA ĐIỆN THOẠI)
Cháu chắc chắn, chú. Cháu đã tìm thấy một vài manh mối bất thường trong các giấy tờ cũ. Bố cháu trước khi mất đã làm việc với một số tài liệu liên quan đến công ty của Bùi Thời An và gia đình chú ấy. Cháu cảm thấy có gì đó mờ ám.
Tim Bùi Đình Việt khẽ chùng xuống. Ông luôn có cảm giác Bùi Thời An không hề đơn giản như vẻ ngoài.
BÙI ĐÌNH VIỆT
(Giọng trầm hẳn xuống)
Để chú xem xét. Cháu gửi thông tin cho chú qua email. Chú sẽ cố gắng hết sức. Nhưng Liên Nan, cháu phải cẩn thận. Chú không muốn cháu gặp nguy hiểm.
LIÊN NAN (QUA ĐIỆN THOẠI)
Cháu biết rồi ạ. Cháu cảm ơn chú.
Liên Nan dập máy. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, đôi mắt giờ đây không còn trống rỗng mà thay vào đó là một ngọn lửa lạnh lẽo.
NHÀ MÁY BỎ HOANG – NGÀY
Không gian tĩnh mịch, u ám bao trùm lấy nhà máy bỏ hoang. Bụi bặm bám đầy trên những bức tường loang lổ. Liên Nan bước vào, từng bước chân vang vọng trong sự im lặng chết chóc. Cô mặc một bộ vest đen, trang phục hoàn toàn khác với vẻ mong manh thường ngày.
BÙI THỜI AN (Xuất hiện từ bóng tối, nét mặt hốc hác)
Nan Nan? Em đến đây làm gì?
Anh ta tiến lại gần, cố gắng chạm vào tay cô.
BÙI THỜI AN
(Giọng đầy sự khẩn cầu)
Nan Nan, anh biết anh sai rồi. Anh xin lỗi em. Anh không thể mất em. Em đừng làm như vậy.
Liên Nan nhìn anh ta, ánh mắt không một chút rung động. Nó lạnh lẽo, sắc bén, hoàn toàn xa lạ. Cô giơ tay lên, không phải để đón nhận cái chạm của anh, mà để ngăn anh lại.
LIÊN NAN
(Giọng điệu đã hoàn toàn thay đổi, lạnh như băng)
Bùi Thời An. Anh còn nhớ căn nhà máy này không? Nơi anh đã từng hứa sẽ bảo vệ em? Nơi em đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ quay lại?
Bùi Thời An lùi lại một bước, vẻ mặt hoang mang. Anh ta nhìn thấy một Liên Nan mà anh chưa từng thấy trước đây.
BÙI THỜI AN
Em… em đang nói gì vậy?
LIÊN NAN
(Tiến lại gần, từng bước chân đầy uy lực)
Anh đã từng rất yêu em, đúng không? Yêu đến mức sẵn sàng bỏ rơi em vào ngày sinh nhật để chạy theo một cô gái khác vì món bánh trứng. Yêu đến mức sẵn sàng quên đi lời hứa hôn ước để tìm kiếm những thứ phù phiếm.
Cô dừng lại, đôi mắt khóa chặt lấy anh ta.
LIÊN NAN
Giờ thì anh hối hận rồi sao? Muộn rồi, Bùi Thời An. Anh đã tự tay phá hủy mọi thứ. Anh đã ném đi tình yêu của em, sự tin tưởng của em. Giờ thì anh không có tư cách gì để cầu xin cả.
Bùi Thời An nhìn cô, trong mắt anh ta hiện lên sự tuyệt vọng. Anh ta nhận ra, Liên Nan mà anh ta từng biết đã hoàn toàn biến mất.
BÙI THỜI AN
(Lắp bắp)
Không… không thể nào… Anh… anh đã sai rồi… Anh yêu em… Anh thực sự yêu em mà…
Liên Nan chỉ cười khẩy. Nụ cười đó chứa đầy sự chua chát và khinh bỉ.
LIÊN NAN
Tình yêu của anh, nó rẻ mạt lắm. Anh đã chứng minh điều đó rồi.
Cô quay lưng lại, bước đi, bỏ lại Bùi Thời An chìm trong sự tuyệt vọng giữa không gian u ám của nhà máy bỏ hoang. Tiếng bước chân cô vang vọng, như tiếng chuông báo tử cho mối quan hệ của họ.
NHÀ MÁY BỎ HOANG – NGÀY
Liên Nan quay lưng bước đi, tiếng giày cao gót nện vang trên nền xi măng vỡ vụn. Bùi Thời An đứng sững lại, ánh mắt trừng trừng nhìn theo bóng lưng cô, như nhìn theo một thứ gì đó đã vĩnh viễn rời xa tầm tay. Cái lạnh lẽo trong ánh mắt của Liên Nan, cái cách cô buông lời như những nhát dao cứa vào tim anh ta, khiến anh ta hoàn toàn suy sụp. Lời nói của cô vang vọng trong đầu anh ta, như một bản án tử dành cho mối tình của họ: “Anh đã từng nói tôi giả dối, bày đủ kế. Giờ thì sao? Anh đã có Tiểu Ngữ, hãy chăm sóc cô ấy đi.”
Anh ta nhớ lại những lời anh ta từng nói với Liên Nan, những lần anh ta cáo buộc cô vì những điều vu vơ, những nghi ngờ vô căn cứ. Giờ đây, khi mọi thứ đã vỡ lở, anh ta mới nhận ra sự ngu muội và bạc bẽo của chính mình. Anh ta đã chạy theo ảo ảnh, bỏ quên đi thứ quý giá nhất đang nắm giữ trong tay.
BÙI THỜI AN
(Thầm thì, giọng khàn đặc vì tuyệt vọng)
Không… Không thể nào… Nan Nan… Anh… Anh sai rồi… Anh đã đánh mất em…
Anh ta ngã quỵ xuống, hai tay ôm lấy đầu. Bụi bặm bám đầy trên bộ vest đắt tiền. Căn nhà máy bỏ hoang giờ đây giống như chính tâm hồn anh ta, mục nát, hoang tàn và tuyệt vọng. Bóng tối bao trùm, nuốt chửng lấy Bùi Thời An, để lại mình anh ta với nỗi ăn năn và hối tiếc muộn màng. Anh ta đã mất Liên Nan mãi mãi, vì sự bạc bẽo của chính mình.
**CẮT CẢNH**
NƯỚC NGOÀI – NGÀY
Bùi Đình Việt đang ngồi trong phòng làm việc sang trọng, ánh mắt sắc bén lướt qua màn hình máy tính. Tiếng chuông điện thoại vang lên, ông ta nhấc máy.
BÙI ĐÌNH VIỆT
(Giọng điệu bình tĩnh, nhưng ẩn chứa sự uy quyền)
Tôi đây.
LIÊN NAN (V.O)
Chú Việt, con đây ạ.
Bùi Đình Việt khẽ nhếch mép, một nụ cười ẩn ý hiện lên. Ông ta đã lường trước được cuộc gọi này.
BÙI ĐÌNH VIỆT
Nan Nan. Chú biết cháu sẽ gọi. Cháu đã suy nghĩ kỹ chưa?
LIÊN NAN (V.O)
Rồi ạ. Con đồng ý.
Sự im lặng kéo dài vài giây. Bùi Đình Việt không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng trong lòng ông ta đã có một kế hoạch lớn hơn.
BÙI ĐÌNH VIỆT
Tốt. Cháu sẽ không hối hận.
CẮT CẢNH
PHÒNG NGỦ CỦA LIÊN NAN – ĐÊM
Liên Nan đứng trước tấm gương lớn trong phòng ngủ. Ánh đèn dịu nhẹ hắt lên khuôn mặt cô, làm nổi bật lên đôi mắt đã từng chứa đầy tổn thương, giờ đây ánh lên sự kiên định và một chút gì đó là quyết tâm sắt đá. Cô vuốt nhẹ mái tóc, rồi đưa tay lên chạm vào chiếc vòng cổ bạc mà mẹ cô đã tặng. Giờ đây, những gì đã xảy ra với Bùi Thời An và gia đình anh ta đã lùi lại phía sau, không còn là vết sẹo đau đớn mà là bài học xương máu.
Cô nhớ lại những lời mẹ cô từng nói, về giá trị của bản thân, về việc không nên gục ngã trước khó khăn. Bùi Thời An đã lựa chọn Kiều Ngữ, đã chà đạp lên tình yêu của họ. Cô đã từng khóc, đã từng suy sụp, đã từng tự hỏi liệu mình có đủ tốt hay không. Nhưng đêm đó, trong căn nhà máy bỏ hoang, khi nhìn thấy Bùi Thời An vì món bánh trứng mà bỏ lỡ ngày sinh nhật của mình, cô đã nhận ra. Anh ta không xứng đáng.
Liên Nan nở một nụ cười nhẹ, đầy tự tin. Cô nhìn sâu vào mắt mình trong gương.
LIÊN NAN
(Thầm thì, giọng nói chắc chắn)
Kết hôn với Bùi Đình Việt không phải vì trả thù. Không phải vì tuyệt vọng. Mà vì tôi xứng đáng. Xứng đáng với một người đàn ông có thể nhìn thấy giá trị của tôi, trân trọng tôi.
Cô nhắm mắt lại, hình dung ra tương lai. Không còn những giọt nước mắt hay sự tủi nhục. Thay vào đó là sự nghiệp vững chắc, sự giàu sang và một người đàn ông mạnh mẽ đứng bên cạnh. Một khởi đầu mới, đầy hứa hẹn nhưng cũng không kém phần thử thách, đang chờ đón cô. Cô đã sẵn sàng.
CẮT CẢNH
LỜI TỰA (KHÁCH QUAN):
Cuộc sống vốn dĩ là một hành trình đầy biến động. Đôi khi, những con đường tưởng chừng đã được định sẵn lại rẽ ngoặt theo những cách không ngờ. Liên Nan, một cô gái từng chìm đắm trong tình yêu và rồi nhận lấy sự phản bội cay đắng, đã đưa ra một quyết định thay đổi cuộc đời. Từ bỏ mối tình thanh mai trúc mã đầy tổn thương, cô chọn bước vào một mối quan hệ mới, một liên minh chiến lược đầy toan tính với Bùi Đình Việt, một thiên tài kinh doanh đầy quyền lực và bí ẩn. Quyết định này không chỉ là sự lột xác về mặt địa vị xã hội, mà còn là một bước ngoặt tâm lý sâu sắc, đánh dấu sự trưởng thành và bản lĩnh của một người phụ nữ dám đứng lên đòi lại những gì mình xứng đáng. Cô tin rằng, đằng sau cánh cửa hôn lễ này là một tương lai tươi sáng, nơi cô không còn là nạn nhân của hoàn cảnh, mà là người kiến tạo nên số phận của chính mình. Tuy nhiên, thế giới của những kẻ giàu có và quyền lực luôn ẩn chứa những âm mưu sâu xa, và con đường phía trước của Liên Nan sẽ không hề bằng phẳng, nó đòi hỏi sự khôn ngoan, dũng cảm và một trái tim đủ mạnh mẽ để đối mặt với mọi thử thách.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*