Chu Nhiên ngồi sụp xuống ghế, bàn tay run rẩy. Hình ảnh Lương Dự và Hà Vận vẫn lởn vởn trong tâm trí cô như một thước phim tồi tệ không ngừng chiếu lại. Cảm giác trống rỗng, cay đắng dâng lên ngùn ngụt, bóp nghẹt lấy lồng ngực. Nước mắt đã cạn khô, chỉ còn lại một thứ tê dại đến đáng sợ. Cô nhắm chặt mắt, cố gắng xua đi những ký ức đau đớn, những lời tuyên bố phũ phàng của vị hôn phu cũ.
Nhưng giữa cơn bão tố của sự tuyệt vọng, một tia lửa kiên cường chợt lóe lên. Một tiếng nói thầm trong lòng vang lên, đủ mạnh mẽ để xé tan màn đêm u ám: “Đủ rồi.”
Chu Nhiên thì thầm vào khoảng không, giọng nói khản đặc vì nức nở: “Mình không thể gục ngã mãi được.”
Cô nhìn xuống đôi tay mình, những ngón tay vẫn còn run rẩy. Nắm chặt rồi lại buông ra. Từng cử động nhỏ bé ấy dường như là một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội. Hôn ước từ nhỏ, những năm tháng gắn bó, tình yêu tưởng chừng bền chặt, tất cả đã vỡ vụn như thủy tinh chỉ trong một đêm.
Những lời bình luận trên mạng xã hội vang vọng bên tai cô: “Thanh mai trúc mã vẫn không địch nổi người đến sau.” “Tiếc gì chứ, quen thân quá rồi, chẳng còn cảm giác gì nữa.” Lương Dự từng nói anh chỉ coi cô như em gái, rằng hôn ước chỉ là sự sắp đặt của người lớn. Lời nói ấy, tưởng chừng nhẹ tênh, giờ lại như những nhát dao cứa vào tim cô.
Cô nhớ lại màn tỏ tình hoành tráng của Lương Dự dành cho Hà Vận. Cả thành phố hoa tươi, pháo hoa rực sáng, tất cả chỉ để dành cho cô gái mà anh ta yêu. Sự khác biệt quá lớn so với những gì cô từng nhận được, thậm chí là quá khứ ba tháng trước, khi Lương Dự còn bí mật chuẩn bị quà sinh nhật cho cô. Sự đối lập đó càng tô đậm thêm nỗi đau và sự tủi hổ.
Nhưng rồi, sự tê liệt trong cô dần tan biến, nhường chỗ cho một ý chí sắt đá. Cô không thể để mình chìm đắm trong vũng lầy đau khổ này mãi được. Tương lai vẫn còn đó, và cô cần phải tự bước đi trên con đường của riêng mình.
Chu Nhiên đứng dậy, những bước chân đầu tiên còn hơi loạng choạng. Cô đi về phía bàn làm việc, ánh mắt quét qua tấm ảnh chụp chung với Lương Dự khi cả hai còn rất nhỏ. Đó là một kỷ niệm đẹp, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là tàn tích của quá khứ. Cô cần phải gạt bỏ nó.
Cô tìm đến chiếc laptop, mở ra, và bắt đầu tìm kiếm. Không phải là những thứ vô bổ trên mạng xã hội nữa. Lần này, cô tìm kiếm những thứ thực tế hơn, những cơ hội để thay đổi cuộc đời. Đơn xin du học trao đổi đã được nộp, nhưng cô biết, mình cần phải làm nhiều hơn thế.
Chu Nhiên nhìn ra cửa sổ, bầu trời đã bắt đầu ngả màu xám xịt. Một ngày sinh nhật tồi tệ nhất đã kết thúc, nhưng bình minh của một cuộc đời mới dường như đang hé mở. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho hơi thở mình ổn định.
“Mình sẽ không để ai quyết định số phận của mình nữa,” cô lẩm bẩm, đôi mắt ánh lên một ngọn lửa quyết tâm. “Dù là ai, dù là điều gì đi nữa, mình sẽ tự mình đứng dậy.”
Cô lấy điện thoại ra, lướt qua danh bạ. Bàn tay cô dừng lại ở tên Lâm Duệ. Có lẽ, đã đến lúc cô cần một người bạn để chia sẻ và lên kế hoạch. Cô không đơn độc trên hành trình này, dù đôi khi cô cảm thấy như vậy.
Chu Nhiên mỉm cười nhẹ, một nụ cười méo mó nhưng đầy hy vọng. Cô biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Sẽ còn rất nhiều khó khăn, thử thách, và có lẽ, cả những sự trả thù. Nhưng cô đã sẵn sàng.
Cô bước ra khỏi phòng, tiếng bước chân giờ đây đã vững vàng và dứt khoát hơn. Ánh mắt cô không còn nhìn xuống đất, mà ngước lên cao, hướng về một tương lai mà cô sẽ tự mình kiến tạo.
Chu Nhiên sải bước nhanh về phía văn phòng cố vấn học tập. Ánh mắt cô quét qua dãy hành lang quen thuộc, nhưng hôm nay, mọi thứ đều trở nên xa lạ. Một quyết tâm sắt đá được hun đúc từ nỗi đau của đêm qua đã thay thế hoàn toàn sự run rẩy và tê dại. Cô cần một sự thay đổi, một lối thoát, và cô biết nó nằm ở một nơi xa xôi.
Bước vào văn phòng, Chu Nhiên đặt tập hồ sơ lên bàn của cố vấn học tập. Giấy tờ dày cộp, là kết quả của những năm tháng đèn sách miệt mài. Cô đã hoàn tất mọi thủ tục cần thiết cho đơn xin du học trao đổi, đính kèm là bảng điểm sáng chói, những thành tích ngoại khóa đáng nể. Mọi thứ đều hoàn hảo, trừ việc nó được nộp đi trong hoàn cảnh trái ngang.
Cố vấn học tập, một người phụ nữ trung niên với nụ cười hiền hậu, lật giở từng trang hồ sơ. Bà ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng lại nơi Chu Nhiên, đầy sự ngạc nhiên xen lẫn chút lo ngại.
“Nhiên Nhiên này,” bà cất giọng nhẹ nhàng, “Em đã suy nghĩ kỹ rồi chứ? Cơ hội du học này rất tốt, đó là một bước đệm tuyệt vời cho tương lai. Nhưng em biết đấy, nó cũng đầy thử thách.”
Chu Nhiên gật đầu, ánh mắt kiên định không hề lay chuyển. “Vâng, em đã quyết định rồi ạ,” giọng cô dứt khoát, không còn chút ngập ngừng nào. “Em cần một sự thay đổi. Một sự khởi đầu mới.”
Cố vấn học tập nhìn sâu vào mắt học trò, bà cảm nhận được sự chân thành và một nỗi buồn sâu thẳm ẩn chứa đằng sau vẻ ngoài mạnh mẽ ấy. Bà mỉm cười, lấy lại sự chuyên nghiệp thường lệ. “Được rồi. Nếu em đã quyết định, tôi sẽ hỗ trợ em đến cùng. Chúc em may mắn.”
Chu Nhiên cúi đầu cảm ơn. Cô quay lưng bước ra khỏi văn phòng, bước chân vững vàng hơn bao giờ hết. Bên ngoài, ánh nắng ban mai đã rực rỡ, xua tan đi màn đêm u ám của ngày hôm qua. Cô biết, đây chỉ là bước đầu tiên trên một hành trình dài, nhưng quan trọng là cô đã bắt đầu. Cô sẽ không để bất kỳ ai, dù là Lương Dự hay ai khác, có thể định đoạt cuộc đời mình nữa. Cô sẽ tự mình viết tiếp câu chuyện.
**CẢNH 1**
**NỘI CẢNH. NHÀ CHU NHIÊN – BUỔI CHIỀU TỐI**
Căn phòng khách ấm cúng của nhà Chu Nhiên. Ánh đèn vàng dịu nhẹ phủ lên không gian. Chu Nhiên bước vào, đôi vai vẫn còn hơi trĩu nặng, nhưng ánh mắt đã bớt đi sự hoang mang thường trực. Cô tìm thấy mẹ mình đang ngồi trên ghế sofa, tay đan vào nhau, vẻ mặt đăm chiêu. Chu Nhiên ngồi xuống bên cạnh, hít một hơi thật sâu.
CHƯƠNG NHIÊN
> (Giọng run run)
> Mẹ ơi… con có chuyện muốn nói.
Mẹ Chu Nhiên ngước nhìn con gái. Bà thấy rõ sự đấu tranh trong mắt cô, sự mệt mỏi đằng sau vẻ ngoài kiên cường vừa được dựng lên.
MẸ CHU NHIÊN
> Gì vậy con? Trông con không ổn. Có chuyện gì sao?
CHƯƠNG NHIÊN
> Con… con quyết định rồi. Con sẽ đi du học.
Sự im lặng bao trùm. Mẹ Chu Nhiên lặng đi, ánh mắt dõi theo con gái. Bà nhìn thấy hình ảnh Chu Nhiên bé nhỏ, cái ngày Lương Dự còn tíu tít chạy theo cô bé trên sân trường. Bao nhiêu kỷ niệm ùa về. Nỗi lo lắng xen lẫn xót xa dâng lên trong lòng bà.
MẸ CHU NHIÊN
> (Giọng nghẹn lại)
> Con bé này… con thật sự muốn đi à? Lại bỏ tất cả mà đi sao?
Bà nắm lấy tay Chu Nhiên, cảm nhận sự lạnh lẽo nơi đầu ngón tay cô.
MẸ CHU NHIÊN
> Nhưng mẹ hiểu. Con cần một khoảng lặng.
Chu Nhiên siết chặt tay mẹ. Cô nhìn mẹ, đôi mắt rơm rớm. Nỗi đau âm ỉ vẫn còn đó, nhưng quyết định của cô đã đặt ra.
CHƯƠNG NHIÊN
> Con không thể ở lại đây được nữa, mẹ à. Mọi thứ… nó quá sức chịu đựng. Con cần không gian để hít thở, để quên đi.
Mẹ Chu Nhiên khẽ gật đầu, bàn tay bà vuốt ve tấm lưng gầy của con gái. Bà biết, hành trình phía trước của con mình sẽ không hề dễ dàng. Nhưng bà sẽ luôn ở đây, là điểm tựa vững chắc nhất.
**CẮT.**
**CẢNH 2**
**NGOẠI CẢNH. CỬA NHÀ CHU NHIÊN – BUỔI CHIỀU**
Tiếng xe máy rồ ga gấp gáp dừng lại. Lâm Duệ, mồ hôi nhễ nhại, vội vàng lao xuống. Cô nhìn căn nhà quen thuộc, tim đập thình thịch. Vừa nghe tin đồn, cô đã chạy đến ngay. Cánh cửa bật mở, Chu Nhiên bước ra, nét mặt còn vương vấn nét buồn.
LÂM DUỆ
> (Ôm chầm lấy Chu Nhiên, giọng nghẹn ngào)
> Cậu đi thật sao? Xa bọn mình thế này, tớ sẽ nhớ cậu chết mất!
Chu Nhiên gượng cười, vỗ về tấm lưng đang run lên của bạn thân.
CHU NHIÊN
> (Mỉm cười yếu ớt)
> Tớ cần một khởi đầu mới, Duệ ạ. Nhưng chúng ta vẫn sẽ liên lạc mà.
Lâm Duệ siết chặt hơn. Cô biết, nụ cười này của Chu Nhiên ẩn giấu bao nhiêu tâm sự.
LÂM DUỆ
> Khởi đầu mới? Nhưng tại sao lại là một nơi xa xôi như vậy? Cậu không thể ở lại đây, nói chuyện với tớ, với mẹ cậu sao?
Ánh mắt Chu Nhiên thoáng một nét đau đớn. Cô nhìn thẳng vào mắt Lâm Duệ.
CHU NHIÊN
> Tớ đã thử rồi, Duệ à. Nhưng có những vết thương quá lớn, nó cần một khoảng thời gian và không gian để lành lại. Nếu cứ ở đây, tớ sợ mình sẽ không bao giờ vượt qua được.
Mẹ Chu Nhiên đứng ở cửa, lặng lẽ quan sát hai người con gái. Bà bước tới, đặt tay lên vai Chu Nhiên.
MẸ CHU NHIÊN
> Duệ, con bé cần thời gian. Mong con hiểu cho nó.
Lâm Duệ nhìn bà, rồi lại nhìn Chu Nhiên. Cô khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn không giấu được sự lo lắng.
LÂM DUỆ
> Tớ hiểu. Chỉ là… tớ không muốn cậu một mình đối mặt với tất cả mọi chuyện.
Chu Nhiên mỉm cười, lần này là một nụ cười chân thành hơn một chút.
CHU NHIÊN
> Cảm ơn cậu, Duệ. Cậu luôn là người bạn tốt nhất của tớ.
Cô quay sang mẹ, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn.
CHU NHIÊN
> Mẹ cũng vậy. Con sẽ cố gắng.
Lâm Duệ nhìn Chu Nhiên, rồi nhìn theo hướng mẹ cô đứng. Cô biết, quyết định của Chu Nhiên là dứt khoát. Dù lòng không cam tâm, cô vẫn chấp nhận.
**CẮT.**
**CẢNH 3**
**NỘI CẢNH. PHÒNG NGỦ CỦA CHU NHIÊN – BUỔI CHIỀU**
Ánh nắng vàng nhạt xiên qua khung cửa sổ, vẽ lên sàn gỗ những vệt sáng yếu ớt. Chu Nhiên đứng giữa căn phòng quen thuộc, giờ đây ngổn ngang đồ đạc. Cô hít một hơi thật sâu, bắt đầu công việc dọn dẹp. Từng món đồ nhỏ nhặt, từng kỷ vật một, tất cả đều như mũi kim châm vào tim. Chiếc móc khóa hình con gấu bông, quà sinh nhật ba tháng trước của Lương Dự, cô cầm lên, nhìn thật lâu rồi đặt vào chiếc hộp giấy cũ kỹ.
Cô tháo từng tấm ảnh trên tường xuống. Có những bức chụp chung cô và Lương Dự thời còn đi học, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt đầy tin tưởng. Có bức chụp ở lễ tốt nghiệp đại học, họ đứng cạnh nhau, như thể cả thế giới thuộc về hai người. Mỗi tấm ảnh là một nhát dao, nhưng Chu Nhiên cố gắng gượng dậy. Cô biết mình cần phải làm.
Rồi cô nhìn thấy nó. Chiếc vòng tay đôi họ từng đeo. Một chiếc màu bạc trơn, một chiếc màu vàng đính đá nhỏ. Cô cầm lấy chiếc vòng bạc, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại. Từng mạch máu trên tay Lương Dự, từng hơi thở của anh khi đeo nó, giờ đây chỉ còn là ký ức. Nước mắt bắt đầu trào ra, nhưng cô không cho phép mình gục ngã. Cô nhẹ nhàng tháo chiếc vòng ra khỏi tay mình, từng khớp tay như rời ra, từng chút một. Cô đặt nó vào chiếc hộp giấy cùng với những món đồ khác.
CHU NHIÊN
> (Thì thầm với chính mình)
> Mọi thứ cần phải được dọn dẹp sạch sẽ, giống như trái tim mình vậy. Không còn gì vương vấn nữa.
Cô đóng sập chiếc hộp lại. Tiếng va chạm khô khốc vang lên, như tiếng kết thúc cho một chương đã qua. Cô nhìn quanh phòng, một cảm giác trống trải nhưng cũng thật thanh lọc đang dần lan tỏa. Cuộc sống mới, dù có khó khăn đến đâu, cũng phải bắt đầu.
**CẮT.**
**CẢNH 4**
**NỘI CẢNH. CĂNG TIN TRƯỜNG C – BUỔI TRƯA**
Tiếng huyên náo đặc trưng của căng tin trường học vang vọng. Mùi đồ ăn quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí quen thuộc nhưng cũng đầy sự trôi chảy của thời gian. Lương Dự ngồi đối diện Hà Vận, chiếc đũa cầm lơ lửng giữa không trung. Anh đang định gắp một miếng sườn, bỗng âm thanh xì xào từ một bàn sinh viên gần đó lọt vào tai anh.
SINH VIÊN 1
> Nghe nói Chu Nhiên sắp đi du học rồi đấy, nhanh thật!
SINH VIÊN 2
> Nghe bảo cô ấy làm hồ sơ nhanh lắm.
Lương Dự khựng lại. Chiếc đũa trên tay anh đột ngột chững lại. Anh cảm thấy như có một dòng điện chạy dọc sống lưng. Mắt anh vô thức nhìn về phía những người đang bàn tán, nhưng chỉ thấy một đám đông sinh viên đang ăn uống, trò chuyện. Hà Vận, nhận thấy sự thay đổi đột ngột trên khuôn mặt Lương Dự, khẽ nghiêng đầu.
HÀ VẬN
> Anh sao vậy?
Lương Dự giật mình, quay lại nhìn Hà Vận. Anh cố gắng giữ nụ cười, nhưng đôi mắt lại ánh lên một tia bất an.
LƯƠNG DỰ
> Không có gì. Chỉ hơi bất ngờ thôi.
Anh cố gắng xua đi suy nghĩ đang len lỏi trong đầu. Chu Nhiên đi du học? Sao anh lại không biết gì cả? Họ đã từng yêu nhau sâu đậm như vậy, lẽ nào cô ấy lại quyết định mọi thứ mà không một lời báo trước? Cảm giác bị bỏ rơi, bị xem nhẹ đột ngột dấy lên. Anh đặt miếng sườn xuống bát.
HÀ VẬN
> Anh không khỏe à? Trông anh có vẻ hơi lạ.
Hà Vận đưa tay chạm nhẹ vào cánh tay Lương Dự, ánh mắt cô đầy quan tâm. Lương Dự gạt nhẹ tay cô ra, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Anh biết mình không nên để chuyện này ảnh hưởng đến Hà Vận.
LƯƠNG DỰ
> Anh ổn mà. Chắc do hôm nay ăn hơi ít. Mình ăn tiếp đi.
Anh cố gắng gắp thức ăn, nhưng tâm trí anh đã không còn ở đây. Những lời xì xào kia cứ vang vọng trong đầu anh. “Chu Nhiên sắp đi du học rồi”. Tại sao? Cô ấy đi đâu? Đi bao lâu? Hàng loạt câu hỏi không lời đáp cứ xoáy sâu vào tâm can anh.
Căn tin bỗng trở nên ồn ào hơn, tiếng cười nói, tiếng bát đũa va chạm càng làm anh thêm khó chịu. Anh liếc nhìn Hà Vận, thấy cô vẫn đang vui vẻ ăn uống. Một cảm giác tội lỗi thoáng qua. Anh đã tự nhủ sẽ quên đi Chu Nhiên, sẽ tập trung vào mối quan hệ hiện tại. Nhưng giờ đây, tin tức về cô ấy lại khiến anh mất phương hướng.
LƯƠNG DỰ
> (Thầm nghĩ)
> Chắc chắn là có chuyện gì đó. Cô ấy sẽ không làm vậy đâu.
Anh nhìn xuống bát cơm của mình, cảm thấy mọi thứ đều trở nên vô vị. Hà Vận vẫn tiếp tục câu chuyện của mình, hoàn toàn không hay biết rằng tâm trí Lương Dự đã bị cuốn vào một cơn bão cảm xúc khác.
**CẮT.**
**CẢNH 5**
**NỘI CẢNH. CĂN TIN TRƯỜNG C – BUỔI TRƯA**
Lương Dự ngồi đối diện Hà Vận, chiếc đũa cầm lơ lửng giữa không trung. Anh đang định gắp một miếng sườn, bỗng âm thanh xì xào từ một bàn sinh viên gần đó lọt vào tai anh.
SINH VIÊN 1
> Nghe nói Chu Nhiên sắp đi du học rồi đấy, nhanh thật!
SINH VIÊN 2
> Nghe bảo cô ấy làm hồ sơ nhanh lắm.
Lương Dự khựng lại. Chiếc đũa trên tay anh đột ngột chững lại. Anh cảm thấy như có một dòng điện chạy dọc sống lưng. Mắt anh vô thức nhìn về phía những người đang bàn tán, nhưng chỉ thấy một đám đông sinh viên đang ăn uống, trò chuyện. Hà Vận, nhận thấy sự thay đổi đột ngột trên khuôn mặt Lương Dự, khẽ nghiêng đầu.
HÀ VẬN
> Anh sao vậy?
Lương Dự giật mình, quay lại nhìn Hà Vận. Anh cố gắng giữ nụ cười, nhưng đôi mắt lại ánh lên một tia bất an.
LƯƠNG DỰ
> Không có gì. Chỉ hơi bất ngờ thôi.
Anh cố gắng xua đi suy nghĩ đang len lỏi trong đầu. Chu Nhiên đi du học? Sao anh lại không biết gì cả? Họ đã từng yêu nhau sâu đậm như vậy, lẽ nào cô ấy lại quyết định mọi thứ mà không một lời báo trước? Cảm giác bị bỏ rơi, bị xem nhẹ đột ngột dấy lên. Anh đặt miếng sườn xuống bát.
HÀ VẬN
> Anh không khỏe à? Trông anh có vẻ hơi lạ.
Hà Vận đưa tay chạm nhẹ vào cánh tay Lương Dự, ánh mắt cô đầy quan tâm. Lương Dự gạt nhẹ tay cô ra, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Anh biết mình không nên để chuyện này ảnh hưởng đến Hà Vận.
LƯƠNG DỰ
> Anh ổn mà. Chắc do hôm nay ăn hơi ít. Mình ăn tiếp đi.
Anh cố gắng gắp thức ăn, nhưng tâm trí anh đã không còn ở đây. Những lời xì xào kia cứ vang vọng trong đầu anh. “Chu Nhiên sắp đi du học rồi”. Tại sao? Cô ấy đi đâu? Đi bao lâu? Hàng loạt câu hỏi không lời đáp cứ xoáy sâu vào tâm can anh.
Căn tin bỗng trở nên ồn ào hơn, tiếng cười nói, tiếng bát đũa va chạm càng làm anh thêm khó chịu. Anh liếc nhìn Hà Vận, thấy cô vẫn đang vui vẻ ăn uống. Một cảm giác tội lỗi thoáng qua. Anh đã tự nhủ sẽ quên đi Chu Nhiên, sẽ tập trung vào mối quan hệ hiện tại. Nhưng giờ đây, tin tức về cô ấy lại khiến anh mất phương hướng.
LƯƠNG DỰ
> (Thầm nghĩ)
> Chắc chắn là có chuyện gì đó. Cô ấy sẽ không làm vậy đâu.
Anh nhìn xuống bát cơm của mình, cảm thấy mọi thứ đều trở nên vô vị. Hà Vận vẫn tiếp tục câu chuyện của mình, hoàn toàn không hay biết rằng tâm trí Lương Dự đã bị cuốn vào một cơn bão cảm xúc khác.
**CẮT.**
**NGOẠI CẢNH. SÂN BAY – NGÀY**
Sân bay nhộn nhịp, tiếng loa phát thanh vang vọng, tiếng bước chân gấp gáp, và những cuộc chia ly xen lẫn tiếng cười nói. Chu Nhiên đứng giữa mẹ và Lâm Duệ, bàn tay siết chặt lấy cánh tay họ như muốn níu giữ chút gì đó của quá khứ. Đôi mắt cô đỏ hoe, nhưng trên môi lại nở một nụ cười kiên cường, một nụ cười chứa đựng cả sự buồn bã và quyết tâm.
CHU NHIÊN
> Con đi đây, mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe nhé! Nhớ ăn uống đầy đủ.
Mẹ Chu Nhiên ôm chặt con gái, nước mắt tuôn rơi. Bà gật đầu nghẹn ngào, cố gắng buông tay nhưng lại trì hoãn từng giây.
MẸ CHU NHIÊN
> Con cẩn thận đó. Có gì nhớ gọi về cho mẹ.
Lâm Duệ nức nở, hai tay níu lấy vai Chu Nhiên.
LÂM DUỆ
> Nhớ gọi điện cho tớ thường xuyên đó, đừng quên tớ nha! Sang bên đó có gì hay ho nhớ kể tớ nghe với!
Chu Nhiên vỗ nhẹ lưng bạn, giọng nghèn nghẹn nhưng vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ.
CHU NHIÊN
> Tớ biết rồi. Tớ sẽ không quên cậu đâu. Chăm sóc mẹ thật tốt đó.
Cô nhìn mẹ và Lâm Duệ lần cuối, in sâu hình ảnh họ vào tâm trí. Sau đó, Chu Nhiên hít một hơi thật sâu, kéo chiếc vali nặng trịch. Cô nở một nụ cười thật tươi, dù trong lòng nặng trĩu. Cô bước đi, từng bước chân dứt khoát, tiến về phía cổng an ninh. Tiếng loa thông báo chuyến bay của cô vang lên. Một chương mới trong cuộc đời Chu Nhiên chính thức bắt đầu, xa rời quá khứ, tiến về phía tương lai đầy bất định.
**CẮT.**
NGOẠI CẢNH. KHUÔN VIÊN TRƯỜNG C – NGÀY
Trời trong xanh, nắng vàng rực rỡ trải dài trên những thảm cỏ xanh mướt, xen lẫn những hàng cây cổ thụ rợp bóng mát. Chu Nhiên bước đi trên con đường lát gạch quen thuộc, tay cầm một tập tài liệu. Xung quanh cô là những gương mặt trẻ trung, năng động, tiếng cười nói rộn rã của sinh viên vang vọng khắp nơi. Nơi này hoàn toàn khác biệt với không khí nặng nề, ngột ngạt mà cô từng trải qua.
Chu Nhiên đưa mắt nhìn quanh, hít hà bầu không khí mới lạ. Cô dừng lại trước một tấm bảng thông báo của các câu lạc bộ. Ánh mắt cô dừng lại ở tấm poster màu sắc rực rỡ của Câu lạc bộ Nhiếp ảnh. Một nụ cười nhẹ nhàng xuất hiện trên môi cô.
CHU NHIÊN
> (Tự nhủ)
> Có lẽ mình nên thử xem sao.
Cô bước đến bàn đăng ký của câu lạc bộ. Một cô gái trẻ với mái tóc ngắn cá tính, đeo kính cận, đang cười tươi chào đón.
CÔ GÁI TRẺ
> Chào bạn! Bạn có muốn tham gia câu lạc bộ nhiếp ảnh không? Đây là mẫu đơn đăng ký.
Chu Nhiên cầm lấy tờ đơn, đôi tay vẫn còn hơi run nhẹ.
CHU NHIÊN
> Vâng, tôi muốn.
VÀI TUẦN SAU.
Một căn phòng nhỏ ấm cúng. Chu Nhiên ngồi bên bàn học, ánh đèn bàn hắt xuống khuôn mặt cô. Trước mặt cô là chồng sách dày đặc, các ghi chú chằng chịt. Cô thức khuya, đôi mắt thâm quầng nhưng vẫn ánh lên sự tập trung cao độ. Cô vừa hoàn thành một bài luận khó, cảm giác mệt mỏi nhưng xen lẫn sự hài lòng.
CHU NHIÊN
> (Tự nhủ)
> Cuối cùng cũng xong. Cảm giác này thật tuyệt vời.
Cô duỗi vai, nhìn ra cửa sổ. Bầu trời đêm lấp lánh những vì sao. Cô mỉm cười.
CHU NHIÊN
> (Tự nhủ)
> Cảm giác độc lập này thật tuyệt vời.
NGOẠI CẢNH. CÂU LẠC BỘ NHIẾP ẢNH – NGÀY
Tiếng máy ảnh lách tách vang lên. Chu Nhiên cùng một nhóm bạn đang cùng nhau thực hành chụp ảnh ngoài trời. Họ đang cố gắng bắt lấy những khoảnh khắc đẹp nhất của ánh nắng ban mai chiếu qua kẽ lá. Khuôn mặt Chu Nhiên rạng rỡ, cô trò chuyện, cười đùa cùng những người bạn mới. Ánh mắt cô lấp lánh niềm vui, khác hẳn với vẻ u buồn, bất an trước đây.
LÂM TỬ
> Nhiên, góc này đẹp quá! Di chuyển sang bên trái một chút xem sao.
Một chàng trai trẻ với máy ảnh trên tay, nhiệt tình hướng dẫn Chu Nhiên.
CHU NHIÊN
> Ok, tớ biết rồi!
Cô di chuyển máy ảnh, đôi mắt chăm chú nhìn qua ống kính. Cô cảm thấy mình đang thực sự sống, đang tận hưởng từng khoảnh khắc.
CHU NHIÊN
> (Tự nhủ)
> Mình đã tìm thấy nơi thuộc về mình rồi.
Cô chụp một bức ảnh hoàn hảo, nụ cười càng thêm tươi.
CẮT.
NGOẠI CẢNH. GIẢNG ĐƯỜNG LỚN TRƯỜNG C – NGÀY
Không khí trang trọng bao trùm hội trường. Ánh đèn sân khấu rực rỡ chiếu sáng bục vinh quang. Hàng trăm ánh mắt hướng về phía Chu Nhiên khi cô bước lên bục. Cô mặc một bộ vest thanh lịch, mái tóc được búi gọn gàng, toát lên vẻ trưởng thành và tự tin.
Bên dưới hàng ghế khán giả, các giáo sư, giảng viên và sinh viên đều im lặng theo dõi. Giáo sư hướng dẫn của Chu Nhiên, một người đàn ông lớn tuổi với mái tóc bạc trắng, nở nụ cười trìu mến.
GIÁO SƯ HƯỚNG DẪN
> (Qua micro, giọng vang vọng)
> Hôm nay, chúng ta vinh dự tôn vinh một cá nhân xuất sắc, người đã cống hiến hết mình cho khoa học và để lại dấu ấn sâu đậm trong cộng đồng học thuật. Bài nghiên cứu của cô Chu Nhiên về những tác động của văn hóa tiêu dùng đối với sự phát triển xã hội tại các đô thị mới đã nhận được sự đánh giá cao từ hội đồng khoa học quốc tế. Cô ấy không chỉ thể hiện sự am hiểu sâu sắc mà còn có tầm nhìn độc đáo. Xin chúc mừng Chu Nhiên, em đã đoạt giải thưởng “Sinh viên xuất sắc của năm”!
Tiếng vỗ tay vang dội khắp hội trường. Chu Nhiên nhận lấy chiếc cúp và bằng khen từ tay Hiệu trưởng. Nước mắt khẽ dâng lên trong khóe mắt cô, nhưng đó là giọt nước mắt của hạnh phúc và sự tự hào. Cô nhìn về phía khán giả, nơi có mẹ cô đang mỉm cười rạng rỡ.
CHU NHIÊN
> (Nói vào micro, giọng run run nhưng kiên định)
> Kính thưa quý vị đại biểu, quý thầy cô, và các bạn sinh viên. Tôi thực sự xúc động và biết ơn vì sự vinh dự này. Tất cả những gì tôi đạt được ngày hôm nay đều nhờ vào sự nỗ lực không ngừng, sự kiên trì vượt qua khó khăn, và sự ủng hộ vô giá từ gia đình và bạn bè. Cảm ơn vì đã tin tưởng vào tôi.
Cô cúi đầu cảm ơn một lần nữa. Dưới ánh đèn sân khấu, hình ảnh Chu Nhiên đứng đó tỏa sáng như một vì sao, hoàn toàn đối lập với cô gái từng đau khổ, tuyệt vọng tại bữa tiệc sinh nhật một năm về trước. Cô đã chứng minh rằng sự tổn thương có thể trở thành động lực mạnh mẽ nhất để vươn lên.
CẮT.
NGOẠI CẢNH. CĂN HỘ HIỆN ĐẠI – ĐÊM
Ánh đèn vàng vọt hắt lên khuôn mặt Lương Dự, vẻ mệt mỏi hằn sâu. Anh ngồi bó gối trên ghế sofa, tay day thái dương. Tiếng tivi phát ra những bản tin vô thưởng vô phạt, nhưng anh không hề để tâm. Sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng thở dài của anh.
Bên cạnh, Hà Vận đang lướt điện thoại, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lương Dự với ánh mắt dò xét. Cô khoác một chiếc áo choàng lụa, nhưng vẻ ngoài mượt mà không che giấu được sự bất an trong ánh mắt.
HÀ VẬN
> (Giọng hơi the thé)
> Anh còn định ngồi đó đến bao giờ nữa?
Lương Dự không trả lời, chỉ khẽ lắc đầu.
HÀ VẬN
> Em hỏi anh đấy! Anh cứ như người mất hồn vậy.
LƯƠNG DỰ
> Anh mệt thôi.
HÀ VẬN
> Mệt hay là đang nghĩ đến ai khác?
Câu hỏi của Hà Vận như mũi kim châm vào Lương Dự. Anh bật cười một cách chua chát.
LƯƠNG DỰ
> Lại bắt đầu rồi đấy à?
HÀ VẬN
> Em có bắt đầu cái gì đâu? Em chỉ đang hỏi thôi mà. Anh lúc nào cũng vậy, cứ mỗi lần em hỏi là anh lại bảo em bắt đầu. Chẳng lẽ anh không biết em đang nghĩ gì sao?
Hà Vận đứng dậy, tiến lại gần Lương Dự, giọng ngày càng cao. Cô đặt tay lên vai anh, nhưng Lương Dự lại khẽ né tránh.
LƯƠNG DỰ
> Hà Vận, làm ơn đi. Anh đã nói với em rất nhiều lần rồi.
HÀ VẬN
> Nói cái gì? Nói là anh yêu em, nói là em là người quan trọng nhất với anh? Nhưng hành động của anh thì sao? Anh lúc nào cũng xa cách, lúc nào cũng giữ một khoảng cách. Anh có thực sự muốn ở bên em không?
LƯƠNG DỰ
> (Thở dài thườn thượt, giọng kiệt sức)
> Sao em không hiểu anh chứ, Hà Vận? Anh chỉ muốn yên bình thôi. Anh mệt mỏi với những chuyện này lắm rồi.
HÀ VẬN
> Anh mới là người không hiểu em! Anh luôn cho rằng em nhỏ nhen, ghen tuông vớ vẩn. Nhưng anh biết không, em làm vậy vì em yêu anh. Em sợ mất anh. Anh luôn so sánh em với Chu Nhiên phải không? Anh có phải lúc nào cũng nhìn em và thấy hình bóng của cô ấy không?
Lương Dự ngẩng phắt dậy, ánh mắt đầy vẻ bức bối.
LƯƠNG DỰ
> Đủ rồi! Anh không muốn nghe cái tên đó nữa.
HÀ VẬN
> (Nước mắt lưng tròng)
> Anh nói xem! Có phải anh vẫn còn yêu cô ấy không? Có phải anh vẫn còn nhớ những kỷ niệm giữa hai người không? Anh chỉ đang cho em thấy những gì anh từng có với cô ấy mà thôi!
Cô quay lưng lại, vai run lên vì nức nở. Lương Dự nhìn theo, trong lòng dâng lên một cảm giác tội lỗi xen lẫn sự chán nản. Anh biết, cuộc chiến này còn rất dài.
CẮT.
NGOẠI CẢNH. PHÒNG LƯƠNG DỰ – NGÀY
Căn phòng Lương Dự chìm trong một thứ ánh sáng nhờ nhờ, cũ kỹ. Anh bước đi lang thang như người mất hồn, đôi mắt vô định quét qua những đồ vật vô tri. Bỗng, ánh nhìn của anh khựng lại, dừng trên một chiếc hộp gỗ cũ kỹ nằm im lìm trên bàn làm việc. Chiếc hộp phủ bụi, lớp sơn đã bong tróc theo năm tháng.
Lương Dự tiến lại gần, bàn tay khẽ run rẩy đưa lên. Anh hé mở nắp hộp. Bên trong, những bức ảnh ố vàng như những mảnh ký ức chắp vá hiện ra. Đó là anh, một cậu bé Lương Dự với nụ cười ngượng ngùng, và bên cạnh là Chu Nhiên, cô bé với đôi mắt lanh lợi, ánh lên vẻ tinh nghịch. Những bức ảnh chụp họ trong những bộ quần áo thời thơ ấu, khi hai người còn là những đứa trẻ hồn nhiên, vô tư.
Một bức ảnh khác, Lương Dự ngồi gục đầu xuống bàn, vẻ thất bại rõ rệt trên khuôn mặt non nớt. Chu Nhiên, trong bức ảnh đó, đang nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh, đôi môi cong lên thành một nụ cười an ủi ấm áp. Ánh mắt cô bé đầy sự sẻ chia, động viên. Lương Dự nhớ lại, nhớ những lần anh vấp ngã trong học tập, những lần anh bị bạn bè trêu chọc, và mỗi lần như vậy, Chu Nhiên luôn ở bên cạnh, vuốt ve đầu anh, nói những lời động viên chân thành. Cô bé không bao giờ cười nhạo anh, không bao giờ làm anh cảm thấy mình thấp kém.
Một cảm giác tội lỗi sâu sắc, lạnh lẽo bắt đầu len lỏi vào trái tim Lương Dự. Anh siết chặt bức ảnh, đôi mắt nhòa đi.
LƯƠNG DỰ
> (Thì thầm, giọng đứt quãng)
> Nhiên Nhiên… em sẽ không bao giờ… em sẽ không bao giờ làm như vậy với anh đâu…
Anh sụp xuống ghế, ôm chặt lấy chiếc hộp như một vật cứu rỗi cuối cùng. Hình ảnh Chu Nhiên với nụ cười hồn nhiên, đôi mắt đầy sự tin tưởng, cứ ám ảnh tâm trí anh, đối lập hoàn toàn với sự phản bội tàn nhẫn mà anh vừa gây ra. Anh đã hủy hoại tất cả, hủy hoại mối hôn ước từ nhỏ, hủy hoại lòng tin của cô, và giờ đây, anh còn hủy hoại cả chính bản thân mình. Tiếng nức nở nghẹn lại trong cổ họng Lương Dự.
CẮT.
NGOẠI CẢNH. NHÀ LƯƠNG DỰ – BỮA CƠM TỐI
Không khí trong nhà ăn gia đình họ Lương đặc quánh sự ngột ngạt. Trên bàn ăn, những món ăn thịnh soạn trở nên vô nghĩa khi không ai có tâm trạng thưởng thức. Mẹ Lương Dự khẽ nhấp ngụm trà, ánh mắt đầy lo lắng nhìn quanh. Bà nội Lương, người thường ngày vui vẻ, giờ cũng im lặng khác thường.
Chú Lương, người đàn ông với vóc dáng rắn rỏi, đặt mạnh bát đũa xuống bàn. Tiếng va chạm khô khốc vang lên, cắt ngang bầu không khí im ắng. Ánh mắt ông quét một vòng, dừng lại thẳng vào Lương Dự đang ngồi cúi gằm mặt.
CHÚ LƯƠNG
> Con xem, con đã làm gì với Nhiên Nhiên?
Giọng ông trầm đục, ẩn chứa sự thất vọng tột cùng. Lương Dự khẽ rùng mình, không dám ngẩng đầu lên.
CHÚ LƯƠNG
> Con bé tốt như vậy, con lại bỏ lỡ một người con gái đáng giá! Giờ thì sao, con có hạnh phúc không?
Ông gằn giọng, mỗi chữ như một nhát dao đâm vào lòng Lương Dự. Lương Dự siết chặt nắm tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay. Anh cảm nhận được từng ánh nhìn của cha mẹ đang đổ dồn về phía mình, nặng trĩu sự phán xét và thất vọng. Nỗi hối hận, thứ cảm xúc tưởng chừng đã bị anh chôn vùi, nay lại trỗi dậy mạnh mẽ, cào cấu lấy tâm can. Anh chỉ muốn biến mất khỏi đây, trốn chạy khỏi ánh mắt của những người thân yêu.
CẮT.
NGOẠI CẢNH. NHÀ CHU NHIÊN – BUỔI SÁNG
Ánh nắng ban mai rực rỡ tràn vào căn phòng. Mẹ Chu Nhiên đang tỉ mỉ tưới cây cảnh thì điện thoại rung lên. Bà nhìn màn hình, nụ cười trên môi càng rạng rỡ hơn.
MẸ CHU NHIÊN
> (Lẩm bẩm một mình)
> Lâm Duệ, đúng là bạn tốt của con gái mình.
Bà nhấn vào đường link. Một bài báo với tiêu đề giật gân hiện lên: “Ngôi sao mới nổi Chu Nhiên nhận giải thưởng danh giá tại Paris”. Kèm theo bài báo là bức ảnh Chu Nhiên trong một buổi lễ trao giải sang trọng. Cô mặc một chiếc đầm dạ hội lộng lẫy, mái tóc buông xõa đầy quyến rũ, nụ cười tự tin và đôi mắt sáng ngời. Vẻ trưởng thành, xinh đẹp của cô gái trẻ khiến người xem không thể rời mắt.
CÙNG LÚC ĐÓ, TẠI MỘT CĂN HỘ SANG TRỌNG – BUỔI SÁNG
Lương Dự đang lướt mạng xã hội trên điện thoại, gương mặt vẫn còn nét mệt mỏi sau một đêm dài. Bỗng nhiên, anh dừng lại. Một bức ảnh quen thuộc lọt vào tầm mắt. Tim anh như bị bóp nghẹt, cảm giác đau nhói lan tỏa khắp lồng ngực. Anh sững sờ, không thể tin vào mắt mình.
Hà Vận, trong bộ đồ ngủ lụa, bước ra từ phòng tắm, mái tóc còn ẩm ướt. Cô nhìn thấy Lương Dự đang thất thần nhìn màn hình điện thoại. Cô ta liếc qua, giọng điệu đầy chua chát và mỉa mai.
HÀ VẬN
> Gì vậy? Cô ta ra nước ngoài mà cũng làm nên trò trống gì chứ? Vẫn chỉ là thứ khoe mẽ thôi mà.
Lương Dự không đáp lời. Anh vẫn nhìn chằm chằm vào bức ảnh, nơi Chu Nhiên đang tỏa sáng rực rỡ. Mắt anh nhìn sâu vào đôi mắt tự tin của cô, như tìm kiếm một điều gì đó đã mất. Hà Vận nhìn thái độ im lặng của anh, sự khó chịu càng dâng lên.
HÀ VẬN
> Anh còn nhìn gì nữa? Nó có liên quan gì đến anh đâu.
Lương Dự vẫn im lặng. Hình ảnh Chu Nhiên, xinh đẹp và thành công, cứ khắc sâu vào tâm trí anh, giống như một nhát dao vô hình, cứa vào trái tim vốn đã tổn thương của anh.
CẮT.
NGOẠI CẢNH. SÂN BAY QUỐC TẾ – BUỔI CHIỀU
Một chiếc xe sang trọng màu đen bóng loáng từ từ lăn bánh vào khu vực đón khách của sân bay quốc tế. Tiếng nhạc du dương khe khẽ phát ra từ hệ thống âm thanh của xe. Cánh cửa phía sau mở ra, và Chu Nhiên bước xuống.
Cô giờ đây đã hoàn toàn lột xác. Mái tóc đen dài óng ả xõa ngang vai, đôi mắt sắc sảo ẩn chứa sự kiên định không thể lay chuyển. Cô diện một bộ vest công sở màu xanh navy thanh lịch, tôn lên vóc dáng mảnh mai nhưng đầy quyền lực. Trên môi Chu Nhiên nở một nụ cười nhẹ, một nụ cười không còn vẻ ngây thơ, mà thay vào đó là sự tự tin, bản lĩnh và một chút bí ẩn. Ánh mắt cô lướt nhanh qua biển người qua lại, dừng lại trên bầu trời xa xăm.
CHU NHIÊN
> (Thì thầm với chính mình, giọng đầy quyết tâm)
> Chào Việt Nam. Tôi đã trở lại. Và lần này… tôi sẽ không chạy trốn nữa.
Cô điều chỉnh lại chiếc túi xách hàng hiệu trên vai, rồi sải bước đi thẳng vào sảnh sân bay, bỏ lại phía sau chiếc xe sang trọng và mọi thứ thuộc về quá khứ. Mỗi bước chân của cô đều toát lên khí chất của một người phụ nữ thành đạt, đã từng trải qua nhiều sóng gió và giờ đây sẵn sàng đối mặt với tất cả.
Bên trong sảnh chờ, một vài hành khách vô tình liếc nhìn Chu Nhiên, rồi lại vội vàng quay đi, không khỏi xuýt xoa trước vẻ đẹp và khí chất cuốn hút của cô. Nhưng Chu Nhiên không để tâm đến điều đó. Mục tiêu của cô đã rõ ràng, và mọi chướng ngại vật trên con đường phía trước đều sẽ bị cô san bằng.
Trong tâm trí cô, hình ảnh Lương Dự, Hà Vận và những ngày tháng đau khổ hiện lên thoáng qua, rồi vụt tắt. Bây giờ, tất cả chỉ còn là động lực. Cô đã sẵn sàng cho cuộc chiến này.
CẮT.
NGOẠI CẢNH. ĐẠI SẢNH TIỆC SANG TRỌNG – BUỔI TỐI
Ánh đèn lung linh, tiếng nhạc jazz du dương hòa quyện với tiếng trò chuyện rôm rả tạo nên một bầu không khí sôi động. Khách mời là những gương mặt nổi bật trong giới kinh doanh, ăn vận lộng lẫy. Lương Dự, trong bộ vest lịch lãm, đang đứng trò chuyện với một đối tác quan trọng. Anh ta cười nói, dáng vẻ tự tin, hoàn toàn không có dấu hiệu của sự bận tâm.
Đột nhiên, ánh mắt Lương Dự sững lại. Nơi sảnh vào, một bóng hình quen thuộc nhưng lại xa lạ một cách kỳ lạ đang sải bước. Chu Nhiên. Cô khoác lên mình một bộ đầm dạ hội màu đen xẻ tà, tôn lên bờ vai trần quyến rũ và dáng người mảnh mai. Mái tóc cô được búi cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ thanh tú và đôi bông tai kim cương lấp lánh. Ánh mắt cô sắc sảo, lạnh lùng, không còn chút vương vấn nào của cô gái trẻ yếu đuối ngày xưa.
Lương Dự buông lời đối tác, chân tự động bước về phía Chu Nhiên. Anh ta tiến đến, giọng nói có chút run rẩy, ánh mắt đầy vẻ ngạc nhiên và hối tiếc.
LƯƠNG DỰ
> Nhiên Nhiên, anh…
Chu Nhiên khẽ quay đầu lại. Đôi mắt cô nhìn thẳng vào Lương Dự, không một chút cảm xúc. Lời nói của anh ta bị cắt ngang một cách phũ phàng.
CHU NHIÊN
> Chúng ta không còn gì để nói nữa, Lương Dự. Anh nghĩ tôi quay về để nghe anh xin lỗi sao? Anh nhầm rồi.
Cô nhếch mép, một nụ cười khinh bạc thoáng qua. Cô không đợi anh ta phản ứng, quay lưng bước đi, bỏ lại Lương Dự đứng thẫn thờ giữa đám đông. Ánh mắt anh ta dõi theo bóng lưng cô, đầy vẻ bối rối, hoang mang và bất lực. Tiếng nhạc, tiếng cười nói xung quanh dường như tan biến, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy anh ta.
***
NGOẠI CẢNH. CĂN BIỆT THỰ NHÀ LƯƠNG – PHÒNG KHÁCH – SAU ĐÓ VÀI NGÀY
Thời gian đã trôi qua được vài ngày sau buổi tiệc kinh hoàng. Trong căn biệt thự xa hoa, không khí nặng nề bao trùm. Chú Lương, gương mặt nhăn nhó đầy tức giận, đang đứng đối diện với Lương Dự. Mẹ của Lương Dự ngồi ở ghế sofa, hai tay ôm mặt, đôi vai run lên từng đợt.
CHÚ LƯƠNG
> Mày làm cái trò gì vậy hả Lương Dự? Con bé Chu Nhiên nó quay về rồi! Mày xem mày đã làm gì để mất nó đi!
Chú Lương tức giận chỉ vào mặt con trai. Lương Dự cúi gằm mặt, không dám đối chất.
LƯƠNG DỰ
> Ba… con…
CHÚ LƯƠNG
> Không có ba với con gì hết! Mày làm nhục gia đình mình, làm nhục cả tao! Mày biết con bé Chu Nhiên giờ nó là ai không? Nó là tổng giám đốc của một tập đoàn lớn ở nước ngoài! Mày đã tự tay ném đi cả một gia tài!
Chú Lương quát lớn, rồi bất ngờ giơ tay tát mạnh vào má Lương Dự. Tiếng “bốp” vang lên chói tai. Lương Dự loạng choạng, hai má nóng rát. Anh ta không hề phản kháng, chỉ im lặng chịu đựng.
MẸ LƯƠNG DỰ
> Ông làm gì vậy? Đừng đánh nó!
Bà vội vàng chạy đến, ôm chầm lấy Lương Dự, cố gắng che chắn cho anh.
CHÚ LƯƠNG
> Bà im đi! Bà chỉ biết bênh con mình thôi! Cái thằng này, nó làm ra chuyện gì thì nó phải chịu!
Chú Lương thở hồng hộc, tay siết chặt lại.
CHÚ LƯƠNG
> Tao đã cảnh cáo mày rồi. Mày cứ làm theo ý mình, và đây là kết quả! Mày làm mất mặt gia đình này!
Ông quay người, bước nhanh ra khỏi phòng khách, để lại hai mẹ con Lương Dự trong không khí ngột ngạt. Mẹ Lương Dự ôm chặt lấy con trai, nước mắt tuôn rơi. Lương Dự vẫn cúi gằm mặt, đôi mắt trống rỗng nhìn về phía xa xăm, như thể tâm hồn anh ta đã bị bào mòn hết.
***
NGOẠI CẢNH. CĂN BIỆT THỰ NHÀ CHU – PHÒNG KHÁCH – CÙNG BUỔI TỐI
Mẹ của Chu Nhiên đang ngồi một mình trong phòng khách. Ánh mắt bà nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống. Trên bàn trà là một tách trà còn nghi ngút khói, nhưng bà dường như chẳng để tâm. Bà đang trầm tư, trên môi là một nét cười buồn man mác.
Một lúc sau, Chu Nhiên bước vào phòng khách. Cô vừa tắm xong, tóc vẫn còn ẩm. Cô mặc một bộ đồ mặc nhà đơn giản, nhưng khí chất vẫn không hề thay đổi. Cô nhìn thấy mẹ mình, nhẹ nhàng bước đến ngồi xuống bên cạnh.
CHU NHIÊN
> Mẹ đang suy nghĩ gì vậy ạ?
Mẹ Chu Nhiên quay sang nhìn con gái, ánh mắt ấm áp hơn.
MẸ CHU NHIÊN
> Mẹ chỉ đang nghĩ, con gái mẹ giờ đã trưởng thành và mạnh mẽ đến nhường nào. Mẹ tự hào về con.
Bà đưa tay vuốt ve mái tóc của Chu Nhiên.
CHU NHIÊN
> Con chỉ làm những gì mình phải làm thôi mẹ. Con đã hứa với mẹ là con sẽ không bao giờ để ai bắt nạt con nữa.
MẸ CHU NHIÊN
> Mẹ biết. Nhưng mẹ cũng hy vọng, dù mạnh mẽ đến đâu, con vẫn giữ được trái tim mình.
Chu Nhiên mỉm cười, gục đầu vào vai mẹ. Cô cảm nhận được hơi ấm và sự yêu thương vô bờ bến từ mẹ.
CHU NHIÊN
> Con sẽ luôn nhớ lời mẹ dặn.
Cả hai mẹ con cùng ngồi yên lặng, chia sẻ khoảnh khắc bình yên hiếm hoi sau bao sóng gió. Ánh đèn vàng dịu nhẹ trong phòng khách tạo nên một không khí ấm cúng, đối lập hoàn toàn với sự kịch tính và những mưu toan đang diễn ra ngoài kia. Chu Nhiên biết, cuộc chiến của cô chỉ mới bắt đầu, nhưng cô không còn sợ hãi nữa. Cô đã có mẹ, có sức mạnh nội tại, và quan trọng nhất, cô có mục đích rõ ràng.
CẮT.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*