Con dâu sáng nào cũng dậy từ 4h sáng nấu cho mẹ chồng món gà tần táo đỏ suốt 10 năm nay, ai cũng khen con dâu hiếu thảo cho đến 1 hôm em cô chồng thức giấc sớm đi xuống nhà thì suýt ngất khi thấy thịt mà chị dâu cho vào hầm không phải gà mà là…
Cả xóm ai cũng biết bà Hòa – mẹ chồng của Linh – khó tính đến mức “thở mạnh cũng bị mắng”. Vậy mà 10 năm nay, không ai hiểu vì sao Linh vẫn kiên trì dậy 4 giờ sáng, gà gáy chưa kịp gáy, để hầm một nồi gà tần táo đỏ cho bà uống đều đặn mỗi ngày.
Bà Hòa cứ ngồi vắt vẻo trước hiên, nhấp từng thìa mà luôn miệng khen:
— “Con dâu tôi hiếu thảo nhất làng.”
Ngay cả chú Tám bán gà cũng phải xuýt xoa:
— “Nhà này tháng phải mua mấy chục con gà á? Tốn kém lắm à nha.”
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Cô Mai đứng sững sờ, đôi mắt mở to đến cực điểm, không tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Cả người cô run rẩy bần bật, cánh tay vô thức vươn ra, chầm chậm tiến về phía nồi hầm đang nghi ngút khói, cố gắng chạm vào miếng thịt lạ đó để xác nhận rằng nó không phải là thịt gà. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Trong đầu cô, hàng vạn suy nghĩ hỗn loạn như muốn nổ tung, tuyệt vọng từ chối chấp nhận sự thật khủng khiếp vừa đập vào mắt. “Không thể nào… không thể là thứ đó được!” – Cô Mai thốt lên trong vô thức, giọng lạc đi vì kinh hãi. Linh, vẫn quay lưng lại, chăm chú chuẩn bị những chén bát sạch sẽ, hoàn toàn không hề hay biết về vẻ mặt trắng bệch, thất thần của em cô chồng.
Linh quay người lại, tay bưng bát gia vị định nêm vào nồi hầm táo đỏ, bỗng giật mình. Cô Mai đứng lặng như tờ, đôi mắt mở to đến cực điểm, nhìn chằm chằm vào nồi với vẻ kinh hãi tột độ. Một cảm giác bất an ập đến, khiến Linh chợt rùng mình. Ánh mắt cô lộ rõ sự bối rối và lo sợ, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
“Em làm gì mà đứng đây sớm vậy?” – Linh hỏi nhỏ, giọng có chút run rẩy, cố giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể.
Cô Mai vẫn hoàn toàn im lặng, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Chỉ có ngón tay trỏ của cô, run rẩy bần bật, từ từ chỉ về phía nồi hầm, nơi miếng thịt lạ vẫn đang nổi lềnh bềnh.
Cô Mai vẫn hoàn toàn im lặng, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Chỉ có ngón tay trỏ của cô, run rẩy bần bật, từ từ chỉ về phía nồi hầm, nơi miếng thịt lạ vẫn đang nổi lềnh bềnh.
Mai tiến lại gần chiếc nồi, đôi mắt vẫn không rời miếng thịt trắng bợt đang sôi sùng sục. Một mùi tanh lợm giọng xộc thẳng vào mũi cô. Mai chợt rùng mình, quay phắt sang nhìn thẳng vào Linh. Gương mặt Mai tái nhợt vì sốc và giận dữ đến tột cùng.
“Chị… chị đã cho thứ quái quỷ gì vào nồi hầm cho mẹ thế này?” – Mai chất vấn, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy sự phẫn nộ và không thể tin được. Cô nghiến răng, chỉ thẳng tay vào nồi – “Đây… đây không phải là gà!”
Linh giật bắn mình, như bị điện giật. Bát gia vị trên tay cô loảng xoảng rơi xuống sàn gạch, vỡ tan tành. Khuôn mặt Linh cắt không còn một giọt máu, đôi mắt mở to đến mức tưởng chừng như sắp lồi ra khỏi hốc mắt. Toàn thân cô run lẩy bẩy. Cô chết sững, không thể thốt nên lời.
Linh vội vàng cúi xuống, những mảnh bát vỡ cứa vào tay cô mà Linh chẳng hề hay biết. Cô cố gắng lảng tránh ánh mắt sắc như dao của Mai, nhưng vô vọng. Mồ hôi lấm tấm trên trán Linh, chảy dài xuống thái dương. Đôi tay cô run lên bần bật, nhặt từng mảnh bát vỡ mà như thể đang cầm phải than hồng.
“Chị… chị…” – Linh lắp bắp, giọng nói lí nhí như muỗi kêu, cố gắng tìm kiếm một lời biện minh nhưng cổ họng nghẹn ứ. Từng chữ như bị mắc kẹt, không sao thốt nên lời. Ánh mắt Linh ngước lên nhìn Mai, tràn đầy sự cầu xin và tuyệt vọng, biết rằng bí mật kinh hoàng suốt mười năm qua đã hoàn toàn bại lộ. Sự lo sợ tột độ hằn rõ trên từng đường nét tái nhợt trên gương mặt Linh. Toàn thân cô như một cành cây khô héo trước giông bão, chỉ chờ đổ sụp xuống.
Cô Mai không cho Linh một cơ hội nào để giải thích. Ánh mắt sắc lạnh của cô Mai quét qua bàn tay đang run rẩy của Linh, rồi chuyển sang nồi gà tần trên bếp. Với một cái hất cằm đầy khinh miệt, cô Mai không ngần ngại dùng chiếc đũa đang cầm trên tay gạt phăng miếng thịt lớn ra khỏi nồi. Tiếng “cạch” khô khốc của đũa va vào thành nồi vang lên trong sự tĩnh lặng đáng sợ của căn bếp.
Miếng thịt vừa lộ diện đã khiến cô Mai suýt ngất lần nữa. Nó không có hình dáng của bất kỳ phần nào trên con gà mà cô từng thấy. Da không mịn màng, mà sần sùi, với những vệt lông lơ thơ còn sót lại. Từ miếng thịt, một mùi tanh nồng nặc, không phải mùi gà đặc trưng, mà là thứ mùi khó chịu, bốc lên và lan tỏa khắp gian bếp. Mùi hương ấy xộc thẳng vào mũi, khiến cô Mai phải nhăn mặt ghê tởm.
Cô Mai hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Hai hàm răng cô nghiến chặt, ánh mắt hằn lên sự khinh bỉ tột độ khi nhìn Linh, người đang run rẩy cúi gằm mặt dưới nền nhà. “Đây là… thịt chuột!” Cô Mai hét lên, giọng nói vỡ ra từng mảnh vì sự ghê tởm và phẫn nộ không thể kiềm chế. “Chị đã hầm thịt chuột cho mẹ ăn suốt 10 năm nay sao?!” Tiếng hét của cô Mai vang vọng khắp căn bếp, chất chứa sự kinh hoàng tột độ. Cơ thể Linh như bị đánh gục, sụp hẳn xuống đất. Những giọt nước mắt nóng hổi bật ra, chảy dài trên gương mặt trắng bệch, hòa vào tiếng nức nở nghẹn ngào.
Tiếng hét “Thịt chuột!” đầy kinh hãi của cô Mai vẫn còn vang vọng, xuyên qua cánh cửa bếp mở hờ, xé toang sự yên bình của buổi sáng. Bà Hòa, đang ngồi vắt vẻo ngoài hiên, tay chống gậy, chuẩn bị dùng bữa sáng với bát cháo nóng hổi, giật mình. Tiếng bát đũa lạch cạch rơi loảng xoảng trên nền gạch khi bà vội vàng đứng dậy. Khuôn mặt nhăn nheo của bà cau lại vì khó chịu, bà chống gậy lạch bạch từng bước, nặng nhọc đi vào bếp.
“Sáng sớm mà đã làm gì ầm ĩ thế? Có để ai ăn uống yên ổn không?” Bà Hòa cằn nhằn, giọng bà khàn đặc vì sự phiền toái, nhưng lời nói của bà bỗng nghẹn lại giữa chừng. Cảnh tượng trước mắt khiến bà bất ngờ đến sững sờ. Cô Mai đứng thẳng người, chỉ thẳng ngón tay run rẩy vào chiếc nồi trên bếp, khuôn mặt vẫn còn trắng bệch vì sốc. Dưới nền nhà, Linh quỳ sụp, tấm lưng run bần bật, tiếng nức nở của cô xé lòng. Một linh cảm chẳng lành ập đến, bóp nghẹt trái tim già nua của bà Hòa.
Ánh mắt bà Hòa di chuyển chậm rãi theo hướng tay của cô Mai, dừng lại ở chiếc nồi đang bốc hơi nghi ngút. Miếng thịt lớn, bầy nhầy, nằm chình ình trên mép nồi, lộ rõ những vệt lông lơ thơ và một màu sắc kỳ dị không phải của thịt gà. Khuôn mặt bà Hòa bỗng biến sắc, tái mét đi trông thấy, từng đường nét như co rút lại. Một mùi tanh nồng, khó chịu đến rợn người xộc thẳng vào mũi bà. “Cái gì… đây là cái gì?” Bà Hòa thều thào, giọng nói của bà run rẩy đến tội nghiệp, cảm giác buồn nôn đột ngột ập đến, khiến bà phải đưa tay ôm chặt lấy miệng.
Cả người bà run rẩy bần bật, từng mạch máu trên thái dương giật thon thót. Bà Hòa buông tay khỏi miệng, lảo đảo tiến thêm một bước về phía chiếc nồi đang bốc hơi. Mùi tanh lợm người xộc thẳng vào xoang mũi, khiến dạ dày bà cuộn thắt lại. Cô Mai giật mình, vội vàng lao đến, vòng tay đỡ lấy mẹ chồng, cố gắng giữ cho bà khỏi ngã.
“Mẹ ơi, mẹ bình tĩnh lại đi mẹ!” Cô Mai khẽ khàng, giọng run rẩy không kém phần bà Hòa, nhưng bà gạt tay Cô Mai ra, ánh mắt không thể rời khỏi thứ ghê tởm nằm trong nồi. Bà Hòa không tin vào mắt mình, một tay dụi dụi mạnh vào khóe mắt nhăn nheo, rồi lại nhìn chằm chằm, như thể muốn xua đi ảo ảnh kinh hoàng trước mắt.
Nhưng cảnh tượng vẫn y nguyên. Miếng thịt nhầy nhụa, với những sợi lông lơ thơ và màu sắc ám ảnh, vẫn nằm đó, sừng sững phơi bày một sự thật tàn khốc. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má bà Hòa, hòa cùng những nếp nhăn sâu hoắm của tuổi tác và nỗi kinh hoàng tột độ. Chúng không ngừng tuôn rơi, nóng hổi và mặn chát. Cả thế giới dường như đang sụp đổ dưới chân bà.
Bà Hòa quay phắt lại, nhìn chằm chằm vào Linh, người con dâu vẫn đang quỳ sụp trên nền nhà lạnh lẽo. Ánh mắt bà vừa đau đớn, vừa hoang mang, vừa chứa đựng một niềm hy vọng mong manh đến tuyệt vọng.
“Linh… con nói cho mẹ biết đây không phải sự thật đi con…” Bà Hòa thều thào, giọng nói khản đặc, lạc hẳn đi vì nỗi kinh hoàng. “Linh… con nói đi… đây không phải là… thịt chuột phải không con?” Câu hỏi cuối cùng như một tiếng nấc nghẹn, một lời cầu xin yếu ớt, như thể bà đang cố bám víu vào sợi dây mong manh cuối cùng để không bị nhấn chìm hoàn toàn trong cơn ác mộng này. Bà không thể, không thể nào chấp nhận được sự thật khủng khiếp này.
Cả người Linh run rẩy, từng thớ thịt như muốn rời ra. Cô gắng gượng chống tay, từ từ đứng dậy khỏi nền nhà lạnh lẽo. Khuôn mặt Linh đã đẫm nước mắt từ lúc nào, chúng lăn dài thành dòng, nhòe nhoẹt trên gò má hốc hác. Cô ngước nhìn Bà Hòa, rồi lại chuyển ánh mắt sang Cô Mai đang thất thần đứng cạnh mẹ. Ánh mắt Linh chất chứa sự hối lỗi đến tận cùng, hòa lẫn với nỗi tuyệt vọng không thể che giấu. Cô biết, giờ đây, mọi thứ đã kết thúc.
“Mẹ… con… con xin lỗi mẹ,” Linh thều thào, giọng nói khản đặc vì khóc, vì sợ hãi. “Con… con xin lỗi.”
Bà Hòa đứng sững, đôi mắt trừng trừng nhìn Linh, không còn chút hơi sức để gào thét hay trách mắng. Bà chỉ nhìn, như thể đang cố gắng đọc được sự thật kinh hoàng từ sâu thẳm tâm hồn người con dâu mà bấy lâu bà tin tưởng.
“Con… con không còn cách nào khác, mẹ ơi…” Linh nghẹn ngào, từng lời nói bật ra như xát muối vào lòng tất cả những người có mặt. “Hồi đó mình nghèo quá, mẹ ốm yếu, con… con không đủ tiền mua gà cho mẹ tẩm bổ. Con chỉ muốn mẹ được ăn ngon, được khỏe mạnh thôi…”
Giọng Linh đứt quãng, cô cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt của mẹ chồng. Cô Mai đứng bên cạnh Bà Hòa, vẫn chưa hết bàng hoàng, cô đưa tay lên che miệng, những hình ảnh ghê tởm trong nồi vẫn ám ảnh tâm trí cô.
“Lúc con mới về làm dâu,” Linh kể tiếp, nước mắt vẫn tuôn rơi không ngừng. “Nhà mình khó khăn trăm bề. Bệnh tình của mẹ cứ ngày một nặng, hàng xóm ai cũng bảo phải tẩm bổ gà tần táo đỏ mới khỏe. Nhưng… một con gà ngày ấy là cả một gia tài với con. Nó… nó quá xa xỉ…”
“Con… con không còn cách nào khác, mẹ ơi…” Linh nghẹn ngào, từng lời nói bật ra như xát muối vào lòng tất cả những người có mặt. “Hồi đó mình nghèo quá, mẹ ốm yếu, con… con không đủ tiền mua gà cho mẹ tẩm bổ. Con chỉ muốn mẹ được ăn ngon, được khỏe mạnh thôi…”
Giọng Linh đứt quãng, cô cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt của mẹ chồng. Cô Mai đứng bên cạnh Bà Hòa, vẫn chưa hết bàng hoàng, cô đưa tay lên che miệng, những hình ảnh ghê tởm trong nồi vẫn ám ảnh tâm trí cô.
“Lúc con mới về làm dâu,” Linh kể tiếp, nước mắt vẫn tuôn rơi không ngừng. “Nhà mình khó khăn trăm bề. Bệnh tình của mẹ cứ ngày một nặng, hàng xóm ai cũng bảo phải tẩm bổ gà tần táo đỏ mới khỏe. Nhưng… một con gà ngày ấy là cả một gia tài với con. Nó… nó quá xa xỉ…”
Lời thú tội của Linh vừa dứt, Cô Mai như bừng tỉnh khỏi cơn choáng váng. Không thể kìm nén thêm sự tức giận và ghê tởm đang cuộn trào trong lồng ngực, cô gằn giọng. Hai tay Cô Mai vung lên, đẩy mạnh vào vai Linh khiến Linh loạng choạng ngã dúi xuống sàn nhà lạnh lẽo một lần nữa.
“Nghèo thì cũng không thể dùng thứ dơ bẩn này để lừa mẹ!” Cô Mai gào lên, giọng nói đầy uất ức và kinh tởm vang vọng khắp căn bếp. Cô nhìn Linh bằng ánh mắt căm phẫn tột độ, như thể đang nhìn một sinh vật ghê tởm. “Suốt mười năm qua, chị đã cho mẹ ăn cái thứ kinh tởm này sao? Chị có còn là người không hả?”
Từng câu chữ của Cô Mai như những nhát dao đâm thẳng vào tim Bà Hòa. Bà chỉ biết ôm chặt lấy khuôn mặt đã nhăn nheo, gục xuống khóc nức nở, tiếng nấc nghẹn ngào xé lòng. Trái tim bà tan nát, không chỉ vì những gì mình đã vô tình ăn suốt mười năm qua, mà còn vì những lời khen ngợi con dâu hiếu thảo bà đã dành tặng Linh một cách mù quáng bấy lâu. Bà cảm thấy bị phản bội tột độ, cả cơ thể run rẩy vì ghê tởm và sự thật phũ phàng.
Tiếng khóc nức nở của Bà Hòa hòa lẫn với giọng gào thét phẫn nộ của Cô Mai vang vọng khắp căn bếp, rồi lan ra cả căn nhà. Sự hỗn loạn, đau đớn và ghê tởm tạo thành một âm thanh chói tai, đập vào tai những người hàng xóm xung quanh.
Đúng lúc đó, Chú Tám, người bán gà quen thuộc của cả xóm, vừa đi ngang qua hiên nhà Linh. Tiếng ồn ào bất thường khiến ông giật mình, chợt dừng lại. Ông nhớ đây là nhà Linh, cô con dâu hiếu thảo vẫn thường mua gà của ông để tần thuốc bắc cho mẹ chồng. Với bản tính tò mò cố hữu của người xóm giềng, Chú Tám ngập ngừng một lát rồi quyết định ghé vào xem có chuyện gì.
Ông vừa đẩy nhẹ cánh cửa hé mở bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến ông sững sờ. Trong bếp, Cô Mai đang ôm chặt Bà Hòa vào lòng, cố gắng an ủi. Bà Hòa gục đầu vào vai con gái, khóc ngất từng hồi, đôi vai gầy run rẩy không ngừng. Dưới sàn nhà lạnh lẽo, Linh vẫn quỳ gối, hai tay chắp lại, liên tục van xin, từng câu “Mẹ ơi… con sai rồi…” đứt quãng bật ra, cầu mong sự tha thứ. Nước mắt của Linh đã làm ướt đẫm cả một mảng sàn nhà.
“Có chuyện gì mà ầm ĩ thế, Mai, Hòa?” Chú Tám hỏi với vẻ mặt vừa tò mò vừa lo lắng. Ông bước thêm vài bước vào trong bếp, mắt ông lướt qua ba người, rồi không hiểu sao lại bị thu hút bởi chiếc nồi hầm vẫn còn nghi ngút khói đặt trên bếp ga. Ánh mắt ông nán lại trên nồi, rồi lại chuyển sang biểu cảm kinh hãi và ghê tởm của Cô Mai, gương mặt thất thần của Bà Hòa và ánh mắt tuyệt vọng của Linh. Ông thầm nhận ra có điều gì đó không đúng, một cảm giác lạnh lẽo bắt đầu len lỏi. Cái gì đã khiến không khí trong căn bếp này trở nên căng thẳng và bi thảm đến vậy? Chú Tám chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng sự kinh ngạc đã hiện rõ trên gương mặt ông, như thể ông vừa chạm vào một bí mật khủng khiếp.
Chú Tám còn chưa kịp hiểu ra, thì đột nhiên, một tiếng “Ọe… Ọe…” kinh hãi vang lên, cắt ngang sự tĩnh lặng đến rợn người trong bếp. Bà Hòa, người đang tựa vào Cô Mai, bỗng nhiên ưỡn người ra, co thắt từng cơn. Miệng bà mở rộng, nôn thốc nôn tháo những thứ vừa ăn ra sàn nhà, chất lỏng tanh tưởi hòa lẫn với những mảnh nhỏ thức ăn. Cảnh tượng ghê tởm khiến Chú Tám lùi lại một bước, kinh hãi tột độ.
“Mẹ!” Cô Mai hoảng hốt đỡ lấy Bà Hòa. Nhưng Bà Hòa đã không còn đứng vững. Cơ thể gầy gò của bà run rẩy dữ dội, ngã quỵ xuống sàn, hai tay ôm lấy đầu, mái tóc bạc xõa tung. Giờ đây, gương mặt bà không chỉ là sự đau đớn mà còn là nỗi kinh hoàng, sự căm phẫn tột độ.
“Linh… mày… mày là con dâu bất hiếu!” Bà Hòa thét lên, giọng khàn đặc, nước mắt giàn giụa. Bà đưa tay run rẩy chỉ thẳng vào Linh, từng lời nói như cứa vào không khí. “Con dâu lừa lọc! Mày cho tao ăn cái thứ gì thế này? Mày muốn giết tao sao?” Bà Hòa khóc thét, nỗi đau thể xác hòa lẫn với sự phản bội tột cùng khiến bà như hóa điên.
Cô Mai đỡ Bà Hòa dậy, gương mặt cô đầy căm hờn nhìn Linh. “Chú Tám, chú mau gọi xe cấp cứu giúp cháu! Mẹ cháu… mẹ cháu bị sốc nặng rồi!” Cô Mai cuống quýt nhờ Chú Tám, rồi vội vàng dìu Bà Hòa ra khỏi bếp, hướng về phía cửa, muốn đưa bà đi ngay lập tức. Bà Hòa vẫn còn lảm nhảm chửi rủa Linh, đôi mắt đỏ ngầu.
Khi đi ngang qua Linh, Cô Mai dừng lại, đôi mắt rực lửa căm ghét trừng trừng nhìn Linh, như muốn ăn tươi nuốt sống. “Chị! Chị cút khỏi đây ngay! Cút khỏi nhà tôi! Đồ độc ác!” Cô Mai hét lên, giọng nói vỡ òa vì giận dữ và đau đớn. Cô không muốn nhìn thấy Linh thêm một giây phút nào nữa.
Linh vẫn quỳ đó, thân hình khẽ run lên. Nước mắt lã chã rơi, nhưng cô không thể bật ra một tiếng khóc nào thành lời. Mọi thứ sụp đổ trong chốc lát, và cô chỉ biết ôm lấy khuôn mặt đã đầm đìa nước mắt, như thể muốn giấu đi nỗi nhục nhã và tuyệt vọng tột cùng. Tiếng la hét của Cô Mai, tiếng nôn ọe của mẹ chồng, tất cả như xé nát tâm can Linh, cuốn cô vào hố sâu của sự cùng quẫn.
Cô Mai dìu Bà Hòa ra khỏi căn nhà, nỗi kinh hoàng vẫn còn in hằn trên khuôn mặt bà lão. Chú Tám nhanh chóng gọi xe cấp cứu, giọng run rẩy. Bà Hòa cứ nôn khan, những tiếng ứ nghẹn vang lên não nề, đôi mắt đờ đẫn nhìn vô định. Dù đã ra đến ngoài, nhưng mùi tanh tưởi, ghê tởm dường như vẫn còn vương vấn quanh mũi Cô Mai, khiến cô buồn nôn không thôi. Cô cố gắng trấn tĩnh, dìu mẹ ngồi xuống ghế băng trước hiên nhà, chờ đợi xe cấp cứu.
Trong lúc cuống quýt chờ đợi, giữa những tiếng rên rỉ yếu ớt của Bà Hòa, ký ức đột ngột ùa về, rõ ràng đến lạnh người trong tâm trí Cô Mai. Bao nhiêu năm nay, mỗi khi Linh nấu món gà tần táo đỏ cho mẹ, cô Mai đều thỉnh thoảng về thăm nhà. Cô vẫn nhớ như in những lần bà Hòa tấm tắc khen món ăn bổ dưỡng đó, nhưng bản thân Cô Mai lại không ít lần cảm thấy có gì đó sai sai.
(HỒI TƯỞNG)
Một buổi chiều cách đây vài tháng. Cô Mai ngồi bên cạnh Bà Hòa ở hiên nhà, nhìn mẹ ăn món gà tần táo đỏ.
CÔ MAI (VOICE OVER, HỒI TƯỞNG)
Mùi vị… lạ lùng. Không giống thịt gà bình thường chút nào.
BÀ HÒA
(Đang ăn, gật gù)
Ngon quá, đúng là Linh nó khéo tay. Gà tần của nó đúng là bổ thật.
CÔ MAI
(Nhíu mày, khó hiểu)
Mẹ ơi, con thấy mùi vị món gà này lạ lắm. Nó hơi… tanh tanh, mà thịt cũng dai dai kiểu gì ấy. Không giống gà mình mua ngoài chợ tí nào.
BÀ HÒA
(Cười xòa, không để ý)
Con bé này, chắc tại con không quen. Gà quê nuôi thả vườn nó phải thế chứ. Thịt chắc, thơm ngon hơn gà công nghiệp nhiều. Thôi con ăn đi.
Cô Mai khi đó cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng mình chưa quen với hương vị “gà quê” như lời mẹ nói. Bà Hòa vẫn ăn đều đặn, tuần nào cũng vài bữa món gà tần táo đỏ do Linh nấu.
(KẾT THÚC HỒI TƯỞNG)
Tiếng còi xe cấp cứu từ xa vọng lại kéo Cô Mai trở về thực tại. Mọi thứ giờ đây, bỗng chốc trở nên rõ ràng một cách khủng khiếp. “Gà quê” ư? Không, đó không phải là gà. Cái mùi vị lạ lùng, cái độ dai sần sật của miếng thịt mà cô từng thắc mắc, tất cả đều đang gào thét trong đầu Cô Mai, nhắc nhở cô về sự thật kinh hoàng mà Linh đã giấu giếm. Nỗi ghê tởm trào dâng trong lòng Cô Mai, hòa lẫn với sự thương xót vô bờ cho mẹ mình. Bà Hòa đã ăn cái thứ đó suốt bao nhiêu năm trời. Linh, cô ta đã làm gì thế này?
Tiếng còi xe cấp cứu từ xa vọng lại kéo Cô Mai trở về thực tại. Mọi thứ giờ đây, bỗng chốc trở nên rõ ràng một cách khủng khiếp. “Gà quê” ư? Không, đó không phải là gà. Cái mùi vị lạ lùng, cái độ dai sần sật của miếng thịt mà cô từng thắc mắc, tất cả đều đang gào thét trong đầu Cô Mai, nhắc nhở cô về sự thật kinh hoàng mà Linh đã giấu giếm. Nỗi ghê tởm trào dâng trong lòng Cô Mai, hòa lẫn với sự thương xót vô bờ cho mẹ mình. Bà Hòa đã ăn cái thứ đó suốt bao nhiêu năm trời. Linh, cô ta đã làm gì thế này?
Xe cấp cứu cuối cùng cũng dừng xịch trước căn nhà. Hai nhân viên y tế nhanh chóng chạy đến, đỡ Bà Hòa lên cáng. Bà Hòa vẫn còn mê man, thỉnh thoảng lại ho khan và nôn thốc nôn tháo, thứ dịch vàng nhạt chảy dài trên khóe miệng. Cô Mai đi theo mẹ lên xe, quay lại nhìn Linh một cách căm phẫn, nhưng Linh đã biến mất. Cô biết mình sẽ phải đối mặt với Linh sau.
Chỉ vài giờ sau khi Bà Hòa được đưa đi cấp cứu, câu chuyện kinh hoàng về Linh và món gà tần táo đỏ đã lan truyền khắp xóm như một ngọn lửa cháy rừng. Những lời xì xào bàn tán bắt đầu từ những người hàng xóm chứng kiến cảnh tượng xe cấp cứu đến, rồi nhanh chóng lan đến từng ngóc ngách, từng căn nhà.
Bà Ba hàng xóm, người đầu tiên nghe được loáng thoáng từ Chú Tám, không khỏi rùng mình.
BÀ BA
(Run rẩy, nói với Bà Tư)
Bà Tư ơi, bà có nghe tin gì chưa? Con bé Linh… Trời ơi, nó độc ác đến thế sao?
BÀ TƯ
(Mắt trợn tròn, vừa rửa rau vừa ngẩng lên)
Tin gì mà bà Ba làm ghê vậy?
BÀ BA
Cái món gà tần mà nó nấu cho bà Hòa ăn suốt mười năm đó… Bà Mai phát hiện ra không phải là thịt gà! Là thịt chuột!
Bà Tư đánh rơi rổ rau, nước bắn tung tóe. Một tiếng thét nhỏ thoát ra khỏi cổ họng bà.
BÀ TƯ
Trời đất quỷ thần ơi! Thật hả bà Ba? Thảo nào bà Hòa cứ yếu dần yếu mòn mà không ra bệnh gì!
Ngay lập tức, mọi ánh mắt đổ dồn về Chú Tám, người bán gà lâu năm trong xóm, người từng không ít lần khen Linh hiếu thảo. Giờ đây, Chú Tám đang bàng hoàng đứng giữa đám đông xúm xít, giọng ông run run khi kể lại.
CHÚ TÁM
(Mặt tái mét, hai tay chống nạnh, mắt nhìn xa xăm)
Mười năm trời… Con bé Linh đó, chưa bao giờ nó mua một con gà nào từ tôi cả! Tôi cứ tưởng nó mua ở đâu khác, hoặc là nhà nó có nuôi. Ai dè… ai dè nó lại làm cái chuyện táng tận lương tâm đó! Trời ơi là trời, tôi còn khen nó hiếu thảo, tháo vát! Tôi còn nói với bà Hòa là có phúc mới có con dâu như nó. Tôi có tội quá!
Cả xóm như vỡ ra. Những tiếng xì xào bàn tán biến thành những tiếng la ó kinh hãi và ghê tởm.
NGƯỜI HÀNG XÓM 1
(Che miệng, mặt nhăn nhó)
Eo ơi, ghê tởm quá! Thịt chuột ư? Ăn suốt mười năm trời?
NGƯỜI HÀNG XÓM 2
(Nắm chặt tay)
Con Linh đúng là đồ rắn độc! Nó không phải con người! Bà Hòa hiền lành như vậy mà nó dám đối xử tệ bạc thế sao?
NGƯỜI HÀNG XÓM 3
(Thở dài, lắc đầu thương xót)
Tội nghiệp bà Hòa quá! Cả đời vất vả, giờ tuổi già lại gặp phải tai ương này. Ăn phải thứ đó suốt bao nhiêu năm mà không hề hay biết.
Những lời nguyền rủa, những ánh mắt khinh bỉ đổ dồn về căn nhà của Linh. Danh tiếng “con dâu hiếu thảo” mà Linh đã dày công xây dựng suốt mười năm trời, giờ đây tan nát hoàn toàn, bị thay thế bằng hình ảnh một người đàn bà độc ác, nhẫn tâm. Không ai còn nhìn Linh bằng ánh mắt nể phục hay ngưỡng mộ nữa. Tất cả chỉ còn là sự kinh hãi và ghê tởm tột độ.
Cánh cửa căn nhà đột ngột mở tung, một người đàn ông với vẻ mặt phờ phạc, quần áo xộc xệch, lao vào trong. Đó là con trai bà Hòa, chồng của Linh, người vừa trở về từ chuyến công tác xa khi hay tin dữ. Anh đã lái xe không ngừng nghỉ, trái tim như bị bóp nghẹt.
Anh đứng sững lại giữa căn phòng, đôi mắt mờ đi trước cảnh tượng đổ nát. Bàn ghế xô lệch, chén bát vương vãi, như thể một cơn bão vừa càn quét qua đây. Không khí đặc quánh mùi u uất và cả một chút mùi khó chịu còn vương lại từ thứ “gà tần” kinh hoàng.
Anh quay đầu, thấy Cô Mai đang ngồi co ro trên chiếc ghế sofa cũ kỹ, khuôn mặt đỏ hoe vì khóc, ánh mắt rực cháy sự căm phẫn.
CON TRAI BÀ HÒA
(Giọng khàn đặc, đầy lo lắng)
Mai, mẹ đâu? Chuyện gì đã xảy ra vậy? Linh đâu rồi?
Cô Mai ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn anh trai, như thể anh cũng là một phần của tội lỗi này.
CÔ MAI
(Hét lên, giọng nghẹn ngào)
Mẹ đang trong bệnh viện! Còn cái người đàn bà độc ác kia… cô ta bỏ trốn rồi! Bỏ trốn rồi, anh có nghe rõ không?
Con trai bà Hòa lảo đảo, như bị ai đánh một đòn chí mạng. Linh bỏ đi? Cô Mai căm phẫn đến vậy? Trong đầu anh chỉ còn văng vẳng những lời xì xào của hàng xóm, những ánh nhìn kỳ thị khi anh vừa đặt chân về đến cổng. Anh chưa kịp hiểu rõ ngọn ngành, nhưng cảm giác tồi tệ đã bủa vây.
CON TRAI BÀ HÒA
(Run rẩy)
Chuyện gì đã xảy ra? Mai, nói cho anh biết đi! Mẹ bị làm sao? Linh… Linh đã làm gì?
Cô Mai đứng phắt dậy, bước đến gần anh trai, giọng nói đầy uất hận.
CÔ MAI
(Nước mắt giàn giụa, tay chỉ vào căn bếp)
Anh còn hỏi là gì ư? Cô ta… cô ta đã cho mẹ ăn thịt chuột suốt mười năm trời! Cái món gà tần táo đỏ mà anh vẫn khen ngợi, mà mọi người vẫn tưởng là cô ta hiếu thảo… tất cả chỉ là một sự lừa dối kinh tởm! Mẹ đang thập tử nhất sinh trong bệnh viện, vì ăn phải thứ ghê tởm đó!
Từng lời của Cô Mai như những nhát dao đâm thẳng vào tim con trai bà Hòa. Thịt chuột? Mười năm? Linh? Cái tên đó, cái người vợ mà anh yêu thương hết mực, người mà anh luôn tin tưởng là một người con dâu hiếu thảo, giờ đây lại hiện lên trong tâm trí anh như một kẻ độc ác, nhẫn tâm.
Anh lùi lại vài bước, cả người run lên bần bật. Một bên là mẹ, người đã sinh ra anh, đang phải chịu đựng đau đớn vì sự lừa dối kinh hoàng. Một bên là Linh, người vợ anh thề non hẹn biển, người mà anh từng nghĩ mình sẽ bảo vệ suốt đời. Giữa tình yêu và lòng hiếu thảo, anh như bị xé đôi. Trái tim anh đau đớn đến tột cùng.
Anh không thể đứng vững được nữa. Những hình ảnh về nụ cười của Linh, những bữa cơm gia đình đầm ấm, và cả món gà tần anh từng nếm thử, tất cả giờ đây biến thành nỗi kinh hoàng tột độ. Anh ngồi sụp xuống chiếc ghế gỗ đã lung lay, đôi tay ôm lấy đầu, không thốt nên lời.
CON TRAI BÀ HÒA
(Thì thầm, đau đớn)
Tại sao… tại sao lại thế này…
Anh không biết phải đối mặt với sự thật đau lòng này như thế nào. Gia đình anh đã tan nát chỉ trong một đêm. Mẹ anh đang ở ranh giới sinh tử, em gái anh căm hận đến cực điểm, và người vợ anh yêu thương đã biến thành một con quỷ dữ trong mắt mọi người, rồi bỏ đi. Tất cả sụp đổ.
Linh lảo đảo bước đi trên con đường làng quen thuộc mà giờ đây mỗi bước chân đều nặng trĩu. Căn nhà với cánh cổng sơn xanh, nơi cô đã dành trọn mười năm tuổi xuân, giờ đã ở lại phía sau, khóa chặt không lối về. Mỗi ánh mắt người hàng xóm nhìn cô lúc chạy trốn như ngọn lửa đốt cháy tâm can Linh, biến mọi ký ức về một “con dâu hiếu thảo” thành tro bụi. Cô cứ đi, không định hướng, không biết về đâu, chỉ có tiếng nấc nghẹn ngào và hơi thở gấp gáp làm bạn.
Màn đêm buông xuống, Linh tìm thấy mình bên bờ sông, nơi cây cầu gỗ cũ bắc qua dòng nước đen ngòm. Cô ngồi sụp xuống nền đất ẩm ướt, mặc cho sương lạnh thấm vào da thịt. Đôi mắt Linh mờ đi vì nước mắt, nhìn trân trân vào mặt sông phẳng lặng, phản chiếu ánh trăng mờ nhạt. Những giọt nước mắt nóng hổi chảy dài trên gò má, mang theo cả sự tủi nhục và nỗi hối hận tột cùng.
Tâm trí Linh quay ngược về mười năm trước, cái ngày đầu tiên cô quyết định thay thế “thịt không phải gà” vào món gà tần táo đỏ cho mẹ chồng khó tính. Cô đã nghĩ đó là cách duy nhất để Bà Hòa chịu ăn uống đầy đủ, để bà có sức khỏe, để cô có thể làm tròn bổn phận con dâu hiếu thảo mà mọi người vẫn khen ngợi. Mười năm, bốn giờ sáng mỗi ngày, cô đã thức dậy, tỉ mẩn chuẩn bị món ăn ấy, từng chút một, với tất cả sự chăm sóc và lo lắng cho mẹ chồng. Cô đã nghĩ mình đang làm điều tốt, đang giữ gìn hòa khí gia đình.
LINH
(Thì thầm, giọng khàn đặc vì khóc)
Mười năm… mười năm qua… con đã làm gì thế này?
Cô ôm lấy đầu, mái tóc rối bù bết dính mồ hôi và nước mắt. Linh nhớ lại ánh mắt rực lửa căm phẫn của Cô Mai, tiếng la hét của em cô chồng, và cả khuôn mặt chết lặng của chồng khi anh trở về. Tất cả như những nhát dao đâm thấu tim cô. Ý định tốt đẹp của cô, những năm tháng cố gắng của cô, tất cả đã bị che mờ bởi một hành động lừa dối kinh tởm, một sai lầm khủng khiếp mà giờ đây cô không thể nào sửa chữa.
LINH
(Nấc lên từng tiếng, đôi vai run rẩy)
Dù có là ý tốt đi chăng nữa… thì mình cũng đã gây ra vết thương quá lớn… quá lớn rồi…
Cô hiểu rằng không lời giải thích nào có thể xoa dịu được nỗi đau mà gia đình chồng đang phải chịu đựng. Niềm tin đã mất, tình yêu đã vỡ, tất cả chỉ còn lại sự ghê tởm và căm phẫn. Linh gục mặt xuống đầu gối, cơ thể lạnh cóng và tâm hồn tan nát. Cô không biết phải đi đâu, về đâu. Tương lai trước mắt là một khoảng không vô định, đen tối, không một tia hy vọng. Món gà tần táo đỏ, biểu tượng của sự hiếu thảo giả dối, giờ đây ám ảnh cô như một cơn ác mộng kinh hoàng.
Nhiều tháng sau, căn nhà của Bà Hòa chìm trong sự im lặng đến đáng sợ. Những tiếng cười giòn tan của cháu, những lời trò chuyện rôm rả bên mâm cơm đã biến mất, thay vào đó là không khí nặng nề của sự dằn vặt và nỗi đau. Thể chất của Bà Hòa đã hồi phục sau cú sốc, nhưng tinh thần bà lại suy sụp nghiêm trọng. Ánh mắt bà thường xuyên nhìn xa xăm, vô định, và khóe miệng luôn trĩu xuống.
Con trai bà, người từng là cầu nối yêu thương giữa vợ và mẹ, giờ đây cũng mang một nỗi uất nghẹn khó nói. Anh cố gắng chăm sóc mẹ, nhưng mỗi bữa ăn lại trở thành một cực hình. Bà Hòa chỉ động đũa vài miếng rồi đẩy bát ra, khuôn mặt lộ rõ vẻ chán ghét.
(CẢNH: BẾP – NGÀY)
Con trai Bà Hòa đặt đĩa thức ăn lên bàn. Món cá kho thơm lừng nhưng Bà Hòa chỉ liếc qua.
BÀ HÒA
(Giọng yếu ớt, ánh mắt vô hồn)
Ta không đói. Con cứ ăn đi.
CON TRAI
Mẹ ăn một chút đi mà. Mấy tháng nay mẹ sụt cân nhiều lắm rồi.
Bà Hòa lắc đầu. Con trai thở dài, cố kìm nén sự bất lực. Anh biết mẹ vẫn còn ám ảnh. Cứ nhìn thấy bất cứ món nào có nước dùng, có vẻ “tần” là bà lại rùng mình. Hình ảnh bát gà tần táo đỏ, món ăn bà từng ngợi khen, giờ đây trở thành biểu tượng của sự dối trá tột cùng, một vết sẹo không bao giờ lành.
BÀ HÒA
(Thì thầm, như nói với chính mình)
Mùi… mùi đó… vẫn còn quanh quẩn.
(Bà rùng mình, hai tay ôm lấy vai)
Con trai siết chặt tay. Anh không biết phải làm gì để xoa dịu mẹ mình. Anh từng tự hào biết bao về Linh, người vợ hiếu thảo, giỏi giang của mình. Linh đã từng là niềm hãnh diện của gia đình, là lời ca ngợi của cả xóm. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã sụp đổ, tan tành. Niềm tin, sự tôn trọng, và cả tình cảm đều đã biến thành nỗi kinh hoàng và ghê tởm.
(CẢNH: HIÊN NHÀ – CHIỀU)
Bà Hòa ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế tre quen thuộc ở hiên nhà, nơi bà từng cùng Linh trò chuyện, cười đùa. Giờ đây, chỉ còn tiếng gió xào xạc và những ánh nhìn ái ngại của hàng xóm mỗi khi đi qua. Họ không còn khen ngợi sự hiếu thảo của Linh nữa, mà thay vào đó là những lời bàn tán, xì xào về bí mật kinh hoàng đã bị phanh phui. Nỗi ám ảnh không chỉ riêng của bà Hòa mà đã lan ra cả xóm làng.
Mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc kinh hoàng đó, khi Cô Mai ngất xỉu và sự thật về “thịt không phải gà” bị vạch trần, trái tim Bà Hòa lại thắt lại. Một sự dối trá kéo dài mười năm, được che đậy dưới vỏ bọc của sự hiếu thảo hoàn hảo. Bà Hòa đã từng mù quáng tin tưởng, từng tự hào đến mức độ nào, thì giờ đây nỗi đau và sự sỉ nhục lại nhân lên gấp bội. Bà thấy mình cô độc, lạc lõng trong chính căn nhà của mình, bị vây hãm bởi bóng ma của quá khứ.
Cuộc đời vốn dĩ là một hành trình dài của những lựa chọn, và đôi khi, chỉ một quyết định sai lầm, dù xuất phát từ ý định ban đầu tưởng chừng tốt đẹp, cũng có thể gây ra hậu quả khôn lường, phá hủy mọi thứ mà ta từng trân quý. Bà Hòa, trong nỗi đau và sự suy sụp sâu sắc, bắt đầu nhận ra rằng sự thật, dù cay đắng đến mấy, vẫn luôn tốt hơn một lời nói dối được bao bọc bởi những mỹ từ hoa mỹ. Sức khỏe thể chất có thể hồi phục theo thời gian, nhưng vết thương tinh thần, sự mất mát niềm tin vào người mình từng đặt trọn yêu thương, lại là những vết sẹo hằn sâu khó lành, cần thời gian và sự kiên nhẫn để chữa trị.
Thời gian trôi đi, như một dòng sông không ngừng chảy, mọi vết thương rồi cũng sẽ dịu lại, nhường chỗ cho sự chấp nhận và bao dung. Bài học về sự chân thành và lòng tin thì mãi mãi còn đó, nhắc nhở mỗi con người về giá trị đích thực của các mối quan hệ. Có lẽ, trong những tháng ngày đầy cô đơn và chiêm nghiệm này, Bà Hòa sẽ tìm thấy một con đường để hàn gắn, không phải với Linh, người đã gây ra vết thương, mà là với chính bản thân mình. Để học cách đối diện với sự thật đau lòng, để tha thứ cho những lầm lỗi của người khác và quan trọng hơn cả là tha thứ cho sự mù quáng, cả tin của chính mình trong quá khứ. Sự bình yên thực sự không đến từ việc trốn tránh hay chối bỏ quá khứ, mà đến từ việc dũng cảm đối mặt với nó, chấp nhận nó và học cách bước tiếp, với một trái tim đã được gột rửa và một tâm hồn trưởng thành hơn. Ngôi nhà có thể không còn tiếng cười rộn rã như xưa, nhưng hy vọng một ngày nào đó, nó sẽ lại tràn ngập sự thấu hiểu, lòng trắc ẩn và một niềm hy vọng mong manh vào tương lai.

