Tôi là nhà thôi miên giỏi nhất toàn quốc, cũng là bạn gái của Thẩm Toại.
Trong năm năm nay, tôi đã giúp anh ta giải quyết vô số rắc rối, nhưng anh ta vẫn không hề đề cập đến chuyện kết hôn.
Anh ta một mặt nói yêu tôi mãi mãi, một mặt lại nói với bạn bè của mình: “Đường Di ấy à, cô ấy quá đáng sợ, người phụ nữ như vậy không thích hợp để cưới về nhà.”
“Ai biết được bây giờ tình cảm của tôi đối với cô ấy có phải là thủ đoạn của cô ấy không?”
Sau đó, tôi đã vi phạm lời thề, thôi miên anh ta.
Anh ta vô cùng sợ hãi, vì anh ta biết rằng chỉ cần tôi muốn, tôi có thể khiến anh ta tự nguyện làm bất cứ điều gì.
Nhưng tôi chỉ nói: “Thẩm Toại, nhìn vào mắt tôi. Quên tôi đi.”
01.
Thẩm Toại rất yêu tôi, yêu đến mức sâu đậm. Nhưng anh ta không tin điều đó.
Vì tôi là nhà thôi miên giỏi nhất toàn quốc.
Nếu không có tôi giúp anh ta giải quyết từng đối thủ trên thương trường, công ty của anh ta sẽ không thể lớn mạnh như bây giờ.
Vì vậy, anh ta vừa tin tưởng vừa đề phòng tôi, tôi cũng biết điều đó.
Anh ta từng xúc động vuốt ve khuôn mặt tôi, giọng khàn khàn thấp trầm: “Đường Di, hứa với anh, đừng bao giờ sử dụng thủ đoạn với anh.”
“Em là người anh tin tưởng nhất, đừng bao giờ lừa dối anh.”
Cơ thể tôi cứ lên xuống theo động tác của anh ta, khi tình cảm lên đến cao trào, tôi nhìn vào mắt anh ta mà thề:
“Được, Thẩm Toại, nếu không phải anh yêu cầu, em tuyệt đối sẽ không thôi miên anh.”
Giọng tôi, luôn mang theo sự quyến rũ, đó là thói quen nghề nghiệp của tôi suốt mười mấy năm làm nhà thôi miên.
Anh ta đắm chìm trong cơ thể tôi, mê mẩn trong sức hút của tôi, không thể thoát ra được.
Tôi cũng yêu anh ta, nên tôi nói được làm được, chưa bao giờ thôi miên anh ta.
Tôi thậm chí còn học thêm tâm lý học, không muốn dùng chuyên môn của mình để thử lòng anh ta.
Tôi hoàn toàn tin tưởng anh ta, cũng mong anh ta hoàn toàn tin tưởng tôi.
Cho đến khi bên cạnh anh ta xuất hiện một cô gái. Anh ta đối với cô gái đó hết mực bảo vệ, không cho tôi gặp cô ấy, cũng không cho cô ấy xuất hiện trước mặt tôi.
“Cô ấy tên Lâm Thanh Nguyệt, là trợ lý mới của Thẩm Toại, hai mươi lăm tuổi.”
“Cô ấy bám lấy Thẩm Toại, hình như Thẩm Toại cũng có chút động lòng.”
Tôi từng hứa sẽ không bao giờ chủ động thôi miên anh ta. Nhưng tôi chưa bao giờ nói sẽ không thôi miên bạn bè của anh ta.
Chỉ cần một cái búng tay, bạn anh ta đã kể hết mọi bí mật của anh ta cho tôi nghe.
Vì kỹ thuật quá tốt, anh ta ngồi trên ghế sofa, thậm chí ánh mắt cũng không mất tiêu điểm.
Người ngoài nhìn vào, sẽ chỉ thấy như một cuộc trò chuyện bình thường, nhưng chỉ có tôi biết, anh ta đã vào trạng thái thôi miên sâu.
Tôi nhìn sâu vào mắt anh ta, giọng nhẹ nhàng: “Nói cho tôi nghe, hôm qua trong phòng bao, tại sao khi thấy tôi xuất hiện, anh và Thẩm Toại lại không nói nữa.”
“Các anh đã nói gì?”
Tôi tập trung cao độ, nhưng những lời của anh ta khiến tôi lập tức thay đổi sắc mặt.
“Thẩm Toại nói, Đường Di ấy à, cô ấy quá đáng sợ, người phụ nữ như vậy không thích hợp để cưới về nhà.”
“Ai biết bây giờ tình cảm của tôi đối với cô ấy có phải là thủ đoạn của cô ấy không?”
Câu trả lời tôi muốn nghe không phải là như vậy.
Năm năm trước, tôi gặp Thẩm Toại, anh ta là bệnh nhân của tôi. Trên thương trường, anh ta bị người ta tính kế, bị một cây gậy to đánh vào đầu.
Mặc dù cuối cùng vẫn giữ được mạng, nhưng do cục máu đông chèn ép thần kinh, anh ta đã mất trí nhớ tạm thời.
Vì vậy, anh ta đã tìm đến tôi, nhờ tôi giúp anh ta khôi phục lại phần ký ức đã mất.
“Nhà thôi miên giỏi nhất toàn quốc, một giờ một triệu, hy vọng cô xứng đáng với giá tiền này.”
Anh ta cao ráo, khí chất cao quý, ngũ quan đẹp như tượng tạc.
Thấy người đàn ông đẹp trai như vậy, ai cũng sẽ nhìn thêm vài lần, nhà thôi miên thì cũng là con người, tôi cũng không ngoại lệ.
Tôi nhìn vào bệnh án của anh ta: Thẩm Toại, hai mươi bảy tuổi, bị gậy sắt đánh vào đầu, chèn ép thần kinh, mất ký ức một năm, đã quên mất ai là người hại mình.
Tôi xoay xoay cây bút trong tay, nhếch môi nói: “Ngồi xuống đi.”
Thẩm Toại nhướng mày.
Có thể nhìn ra được, anh ta rất không tin tưởng vào thuật thôi miên. Nhưng, từ lúc anh ta ngồi xuống, thôi miên đã bắt đầu.
Nửa tiếng sau, thôi miên kết thúc.
Khi tỉnh dậy, ánh mắt Thẩm Toại sáng lên, lông mày hơi nhíu lại, rõ ràng đã nhớ ra tất cả.
Tôi đưa cho anh ta một tờ giấy, trên đó là số tài khoản ngân hàng của tôi.
“Nửa tiếng, tính anh năm trăm nghìn, chuyển vào tài khoản này là được.”
Ai ngờ, Thẩm Toại không nhận lấy tờ giấy. Anh ta ngẩng đôi mắt đen láy nhìn tôi, trong mắt tràn ngập cảm xúc, không giấu được sự ngưỡng mộ.
Một lát sau, anh ta chống một cánh tay lên bàn, thân mình nghiêng về phía tôi: “Thuê theo tháng, bao nhiêu tiền?”
Đường Di nhìn Thẩm Toại, trái tim như bị bóp nghẹt. Nước mắt lưng tròng, cô đã tự tay xóa đi mọi thứ giữa họ, dù trong lòng vẫn còn vương vấn quá nhiều yêu thương. Thẩm Toại từ từ nhắm mắt lại, rồi mở ra với ánh nhìn hoàn toàn trống rỗng, không còn chút ký ức nào về cô.
“Thẩm Toại…” Giọng Đường Di run rẩy.
Anh ta nghiêng đầu, nhìn cô với vẻ dò hỏi. Ánh mắt đó không có sự quen thuộc, không có sự trìu mến, chỉ là một sự xa lạ lạnh lẽo.
“Cô là ai?” Anh ta cất lời, giọng nói đều đều, không chút cảm xúc.
Đường Di cười khổ. Cô đã biết trước kết cục này, nhưng vẫn cảm thấy như bị hàng ngàn mũi kim châm vào tim. Bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu tình yêu, giờ đây đều tan biến như chưa từng tồn tại.
“Em là Đường Di. Anh không nhớ em sao?” Cô cố nén lại tiếng nấc.
Thẩm Toại cau mày, như đang cố lục lọi trong ký ức, nhưng tất cả chỉ là khoảng không. “Đường Di… Em họ Trần, đúng không?”
Đường Di cứng đờ người. Anh ta đã quên cô, quên cả tên cô. Anh ta nhớ đến một người khác, một người mà có lẽ anh ta đã từng gặp gỡ và gắn bó trong quá khứ.
“Em họ Đường,” cô lặp lại, giọng khàn đặc.
Anh ta lắc đầu, ánh mắt trở nên kiên định hơn. “Không, em họ Trần. Em… anh không có ấn tượng gì với cái tên Đường Di cả. Có lẽ em nhận nhầm người rồi.”
Câu nói như nhát dao chí mạng đâm vào tim Đường Di. Cô đứng đó, nhìn người đàn ông mình yêu say đắm, người đã từng trao cô cả thế giới, giờ đây lại lạnh lùng từ chối sự tồn tại của cô. Cảm giác đau đớn, chua chát và tuyệt vọng bao trùm lấy cô. Cô đã tự tay xóa bỏ anh khỏi ký ức của mình, và giờ đây, anh cũng xóa bỏ cô khỏi cuộc đời anh.
“Anh… anh không còn nhớ gì về chúng ta nữa sao?” Cô hỏi, dù biết câu trả lời sẽ chỉ làm nỗi đau thêm dày vò.
Thẩm Toại nhướng mày, nhìn cô như nhìn một người lạ. “Chúng ta? Chúng ta có gì sao?”
Đường Di siết chặt nắm tay. Cô đã cảnh báo bản thân phải cẩn thận, đã thề sẽ không bao giờ thôi miên anh trừ khi anh yêu cầu. Nhưng anh ta đã khiến cô phạm lời thề, và giờ đây, cô lại phải chứng kiến kết cục bi thảm này.
Cô nhớ lại lời anh ta nói với bạn bè: “Đường Di ấy à, cô ấy quá đáng sợ, người phụ nữ như vậy không thích hợp để cưới về nhà.” Và: “Ai biết được bây giờ tình cảm của tôi đối với cô ấy có phải là thủ đoạn của cô ấy không?”
Có lẽ, anh ta nói đúng. Cô quá đáng sợ. Sức mạnh của cô, kỹ năng của cô đã trở thành con dao hai lưỡi, vừa giúp cô có được anh, vừa là thứ khiến anh xa lánh.
“Em… em xin lỗi.” Đường Di quay lưng lại, không muốn anh ta nhìn thấy sự yếu đuối của mình. Cô đã tự tay cắt đứt sợi dây ràng buộc giữa hai người, và giờ đây, cô phải sống với chính quyết định đó.
Cô bước ra khỏi phòng, để lại Thẩm Toại một mình với sự trống rỗng trong đôi mắt. Tiếng bước chân cô xa dần, chỉ còn lại sự im lặng và nỗi đau vô hình phủ kín cả không gian. Cô đã trao cho anh sự quên lãng, và đổi lại, cô nhận được một trái tim tan vỡ.
Đường Di siết chặt nắm tay, cố gắng kìm nén tiếng nấc. Cô quay lưng lại, bước nhanh ra khỏi phòng, không muốn Thẩm Toại nhìn thấy sự yếu đuối của mình. Tiếng bước chân cô xa dần, để lại Thẩm Toại một mình trong sự trống rỗng. Cô đã trao cho anh sự quên lãng, và đổi lại, cô nhận về một trái tim tan vỡ.
Dưới ánh đèn đường mờ ảo, Đường Di rảo bước. Đầu óc cô quay ngược về năm năm trước, ngày đầu tiên cô gặp Thẩm Toại.
**NHỚ LẠI**
**Năm năm trước.**
**VĂN PHÒNG CỦA ĐƯỜNG DI – NGÀY**
Một văn phòng nhỏ nhắn, ấm cúng. Sách về tâm lý học, thôi miên, và các dụng cụ hỗ trợ trị liệu được bày biện gọn gàng. Đường Di, khi ấy chỉ là một nhà thôi miên trẻ tuổi, đang say sưa đọc tài liệu.
Tiếng chuông cửa vang lên.
Đường Di ngẩng đầu, hơi ngạc nhiên. Cô không hẹn gặp ai hôm nay. Cô đẩy cửa phòng làm việc.
Thẩm Toại đứng đó. Anh ta cao lớn, mặc bộ vest đắt tiền, nhưng dáng vẻ lại có chút tiều tụy. Đôi mắt anh ta, sâu thẳm và đầy tổn thương, nhìn thẳng vào cô.
Đường Di có chút bối rối. Cô chưa từng gặp một người đàn ông như vậy. Tài giỏi, thành đạt, nhưng ẩn chứa một nỗi đau khó tả.
THẨM TOẠI
(Giọng trầm, khàn)
Cô là Đường Di?
ĐƯỜNG DI
(Ngập ngừng)
Vâng. Tôi là Đường Di. Anh là?
Thẩm Toại bước vào văn phòng, ánh mắt không rời khỏi cô.
THẨM TOẠI
Tôi nghe nói cô là nhà thôi miên giỏi nhất toàn quốc.
Đường Di hơi nhướn mày. Cô biết danh tiếng của mình đã lan xa, nhưng nghe trực tiếp từ anh ta, cô cảm thấy có chút gì đó khác lạ.
ĐƯỜNG DI
Tôi… tôi có thể giúp gì cho anh?
Thẩm Toại nhìn quanh văn phòng, rồi lại nhìn Đường Di. Ánh mắt anh ta dừng lại ở một cuốn sách về thôi miên.
THẨM TOẠI
Tôi bị một tai nạn. Mất trí nhớ tạm thời. Họ nói chỉ có thôi miên mới có thể giúp tôi lấy lại những gì đã mất.
Đường Di sững sờ. Cô chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình thôi miên một người bị chấn thương sọ não.
ĐƯỜNG DI
Tai nạn? Anh có bị thương nặng không?
THẨM TOẠI
(Gật đầu nhẹ)
Đủ để quên đi rất nhiều thứ. Bao gồm cả những gì tôi đang cố gắng tìm lại.
Anh ta dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Đường Di.
THẨM TOẠI (tiếp)
Tôi được giới thiệu đến cô. Họ nói cô là người duy nhất có thể làm được.
Đường Di nhìn vào đôi mắt đầy tổn thương của Thẩm Toại. Cô cảm nhận được sự tuyệt vọng ẩn sâu bên trong anh ta. Đó là một cảm giác phức tạp. Cô vừa thấy thương hại, vừa cảm thấy bị cuốn hút bởi người đàn ông tài giỏi nhưng đầy bí ẩn này.
ĐƯỜNG DI
Chi phí thôi miên của tôi là một triệu một giờ. Sau đó là năm trăm nghìn cho nửa tiếng.
Thẩm Toại không hề ngạc nhiên. Anh ta chỉ gật đầu.
THẨM TOẠI
Tôi đồng ý.
Đường Di nhìn anh ta, một cảm giác lạ lùng dấy lên trong lòng. Cô biết, đây không chỉ là một ca thôi miên thông thường. Đây là khởi đầu của một điều gì đó.
**TRỞ LẠI HIỆN TẠI**
Đường Di đứng dưới ánh đèn đường, gió đêm thổi qua mái tóc cô. Cô nhớ lại vẻ mặt Thẩm Toại khi anh ta nói những lời cay nghiệt đó.
“Đường Di ấy à, cô ấy quá đáng sợ, người phụ nữ như vậy không thích hợp để cưới về nhà.”
“Ai biết được bây giờ tình cảm của tôi đối với cô ấy có phải là thủ đoạn của cô ấy không?”
Cô đã tự tay xóa đi anh khỏi ký ức của mình. Nhưng anh ta lại dùng chính những lời đó để xua đuổi cô. Sức mạnh của cô, thứ đã giúp cô có được anh, giờ đây lại là thứ khiến anh xa lánh.
Cô bước đi, từng bước chân nặng trĩu. Cô đã tự đặt ra lời thề: không thôi miên Thẩm Toại trừ khi anh ta yêu cầu. Và anh ta đã khiến cô phạm lời thề. Giờ đây, cô phải đối mặt với sự lạnh lùng của anh ta, sự thật rằng anh ta đã quên cô, và anh ta coi cô là một kẻ đáng sợ.
Một giọt nước mắt lăn dài trên má Đường Di. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cảm xúc. Cô biết mình phải mạnh mẽ. Cô đã lựa chọn con đường này, và cô phải đi đến cùng.
Đường Di đứng dưới ánh đèn đường, gió đêm thổi qua mái tóc cô. Cô nhớ lại vẻ mặt Thẩm Toại khi anh ta nói những lời cay nghiệt đó.
“Đường Di ấy à, cô ấy quá đáng sợ, người phụ nữ như vậy không thích hợp để cưới về nhà.”
“Ai biết được bây giờ tình cảm của tôi đối với cô ấy có phải là thủ đoạn của cô ấy không?”
Cô đã tự tay xóa đi anh khỏi ký ức của mình. Nhưng anh ta lại dùng chính những lời đó để xua đuổi cô. Sức mạnh của cô, thứ đã giúp cô có được anh, giờ đây lại là thứ khiến anh xa lánh.
Cô bước đi, từng bước chân nặng trĩu. Cô đã tự đặt ra lời thề: không thôi miên Thẩm Toại trừ khi anh ta yêu cầu. Và anh ta đã khiến cô phạm lời thề. Giờ đây, cô phải đối mặt với sự lạnh lùng của anh ta, sự thật rằng anh ta đã quên cô, và anh ta coi cô là một kẻ đáng sợ.
Một giọt nước mắt lăn dài trên má Đường Di. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cảm xúc. Cô biết mình phải mạnh mẽ. Cô đã lựa chọn con đường này, và cô phải đi đến cùng.
**TRONG XE VÔ LĂNG CỦA THẨM TOẠI – ĐÊM**
Thẩm Toại ngồi trong chiếc xe sang trọng, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước. Đèn xe lướt qua những con phố quen thuộc, nhưng trong tâm trí anh là một khoảng trống vô định. Lâm Thanh Nguyệt, trợ lý mới của anh, im lặng ngồi ở ghế phụ. Cô ta liếc nhìn Thẩm Toại, vẻ mặt chứa đầy sự dò xét và một chút gì đó như… hả hê.
LÂM THANH NGUYỆT
(Giọng ngọt ngào, nhưng ẩn chứa sự gian xảo)
Anh không sao chứ, Thẩm tiên sinh? Cô Đường Di… cô ấy có vẻ không ổn lắm.
Thẩm Toại không trả lời. Anh ta siết chặt vô lăng, những ngón tay trắng bệch.
THẨM TOẠI
(Giọng khàn đặc)
Cô ta chỉ đang diễn kịch thôi.
LÂM THANH NGUYỆT
(Cười khẩy trong lòng)
Vâng, ai biết được. Cô ấy là một nhà thôi miên mà. Có lẽ cô ấy đã thôi miên anh rồi thì sao? Anh có chắc là những cảm xúc hiện tại là của anh không?
Thẩm Toại quay sang nhìn Lâm Thanh Nguyệt, ánh mắt lạnh băng.
THẨM TOẠI
Đủ rồi.
LÂM THANH NGUYỆT
(Nhấn mạnh)
Tôi chỉ nói ra những gì người ta vẫn đồn đại thôi mà. Cô ấy quá tài giỏi, quá bí ẩn. Đôi khi, người ta không biết đâu là thật, đâu là giả. Đặc biệt là khi liên quan đến tình cảm.
Anh ta gạt phắt đi.
THẨM TOẠI
Tôi không muốn nghe thêm gì về Đường Di nữa.
Lâm Thanh Nguyệt mỉm cười, nụ cười đầy ẩn ý. Cô ta biết mình đã đi đúng hướng. Mục tiêu của cô ta không chỉ là trở thành trợ lý của Thẩm Toại, mà còn là tiêu diệt Đường Di.
**VĂN PHÒNG CỦA ĐƯỜNG DI – ĐÊM**
Đường Di trở về văn phòng, bầu không khí u ám bao trùm. Cô ngồi phịch xuống ghế, nhìn chằm chằm vào bức tường trống rỗng. Căn phòng từng tràn đầy hy vọng, giờ đây lại như một nhà tù giam giữ nỗi đau của cô.
Cô nhớ lại lời thề của mình, lời thề sẽ không bao giờ dùng sức mạnh của mình để can thiệp vào Thẩm Toại, trừ khi anh ta cầu xin. Lời thề đó, ban đầu là để bảo vệ cả hai, giờ đây lại trở thành xiềng xích trói buộc cô.
Cô đưa tay lên sờ vào vết sẹo mờ trên thái dương. Vết sẹo đó là minh chứng cho lần cuối cùng cô nhìn thấy anh ta trước khi anh ta hoàn toàn mất trí nhớ. Cô đã từng nghĩ, chỉ cần anh ta tỉnh lại, mọi thứ sẽ trở lại như xưa. Nhưng giờ đây, cô nhận ra mình đã sai lầm.
Một suy nghĩ lóe lên trong đầu cô. Thẩm Toại đã bị đánh vào đầu. Có lẽ, đây không chỉ là vấn đề của ký ức. Có thể, có ai đó đã cố tình làm vậy để Thẩm Toại quên đi Đường Di. Ai sẽ là người có lợi nhất khi Thẩm Toại mất trí nhớ, và ghét bỏ cô?
Đôi mắt Đường Di sáng lên, một tia quyết tâm lóe lên trong màn đêm u tối. Cô không thể để mọi chuyện kết thúc ở đây. Cô sẽ tìm ra sự thật, dù có phải làm gì đi nữa. Cô sẽ không để cho bất kỳ ai, hay bất kỳ thủ đoạn nào có thể chia cắt cô và Thẩm Toại.
Cô đứng dậy, đi về phía chiếc bàn làm việc. Cô mở một ngăn kéo bí mật, lấy ra một chiếc máy ghi âm cũ kỹ và một vài tài liệu rời rạc. Đã đến lúc cô phải bắt đầu cuộc điều tra của riêng mình.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng bạc chiếu xuống thành phố. Cô biết, hành trình phía trước sẽ vô cùng gian nan, nhưng cô sẵn sàng đối mặt. Bởi vì, có những thứ, dù có mất đi ký ức, vẫn còn đó. Những thứ như tình yêu, và cả sự thù hận.
**PHÒNG KHÁCH CĂN HỘ ĐƯỜNG DI – NGÀY**
Đường Di mở cửa, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Thẩm Toại. Vẻ mặt cô không biểu lộ chút cảm xúc nào, trái ngược hoàn toàn với cơn sóng ngầm đang cuộn trào trong lòng. Thẩm Toại bước vào, theo sau là người bạn thân của anh ta – một người đàn ông trung niên, vẻ mặt lộ rõ sự tự mãn và có chút khinh khỉnh. Căn phòng khách sang trọng, nhưng lúc này lại mang một bầu không khí ngột ngạt, đầy sự căng thẳng không lời.
Đường Di không nói nhiều, chỉ đơn giản chỉ tay về phía chiếc ghế sofa êm ái.
ĐƯỜNG DI
(Giọng điệu đều đều, như ra lệnh)
Anh ngồi xuống đi.
Thẩm Toại cau mày, nhưng rồi anh ta cũng tiến lại và ngồi xuống. Người bạn của anh ta ngồi cạnh, thản nhiên vắt chéo chân, ánh mắt đảo qua đảo lại căn phòng như đang đánh giá. Ngay khoảnh khắc Thẩm Toại vừa đặt mông xuống ghế, Đường Di đã bắt đầu.
Cô lẳng lặng đi đến bên cửa sổ, kéo nhẹ tấm rèm để ánh sáng dịu bớt. Sau đó, cô quay lại, đôi mắt xanh thẳm của cô hướng thẳng vào Thẩm Toại. Cô bắt đầu nói, giọng cô nhẹ nhàng, êm ái, như tiếng ru hời, nhưng mỗi lời nói lại mang một sức nặng vô hình, len lỏi vào tâm trí anh ta.
ĐƯỜNG DI
(Giọng ru hồn, mỗi chữ như nhung)
Anh thấy không, ánh sáng ngoài kia đang dịu lại. Ngày đang dần buông xuống, mọi thứ xung quanh đang trở nên thật tĩnh lặng… Và anh cảm thấy một sự thư thái lan tỏa khắp cơ thể… Vai anh đang thả lỏng, cánh tay anh trở nên nặng trĩu… Mọi suy nghĩ, mọi lo toan của ban ngày đang dần tan biến…
Thẩm Toại nhắm mắt lại, anh ta cảm nhận một luồng hơi ấm kỳ lạ đang bao trùm lấy mình. Anh ta không hề hay biết, mình đang dần chìm sâu vào một trạng thái vô thức. Người bạn của anh ta, ngồi bên cạnh, cũng bắt đầu có những biểu hiện tương tự. Anh ta ngáp dài, đầu gục xuống vai ghế, ánh mắt trở nên lơ đễnh.
ĐƯỜNG DI
(Tiếp tục, giọng càng thêm mê hoặc)
Cơ thể anh ngày càng nặng nề hơn, cảm giác như anh đang chìm xuống một chiếc giường êm ái. Lông mi anh đập nhẹ, thật nặng… Thật khó để mở mắt ra lúc này… Hơi thở của anh trở nên đều đặn, sâu lắng… Mỗi hơi thở ra là một sự buông bỏ, mỗi hơi thở vào là một sự thanh thản…
Thẩm Toại hoàn toàn không còn phản kháng. Anh ta cảm nhận cơ thể mình không còn là của mình nữa. Người bạn bên cạnh đã hoàn toàn thiếp đi, hơi thở phập phồng đều đặn. Đường Di chỉ mỉm cười lạnh lẽo. Cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Cô sẽ không để anh ta và những kẻ liên quan đến anh ta có được yên bình.
PHÒNG KHÁCH CĂN HỘ ĐƯỜNG DI – NGÀY (TIẾP NỐI)
Thẩm Toại chìm vào giấc ngủ sâu, hơi thở đều đặn. Người bạn của anh ta cũng không khác, đầu ngả hẳn sang một bên, hoàn toàn mất ý thức. Đường Di đứng đó, nhìn hai người đàn ông đang hoàn toàn bị kiểm soát bởi thôi miên. Nụ cười trên môi cô càng thêm lạnh lẽo. Cô bước lại gần Thẩm Toại, ánh mắt quét qua gương mặt anh ta. Nửa tiếng trôi qua, cô đã lấy được những thông tin cần thiết từ người bạn kia, giờ là lúc đánh thức Thẩm Toại.
ĐƯỜNG DI
(Giọng nói lại vang lên, nhưng lần này mang theo sự thúc giục)
Thẩm Toại. Tỉnh dậy đi. Anh phải tỉnh dậy ngay bây giờ.
Cơ thể Thẩm Toại khẽ co giật. Anh ta từ từ mở mắt. Đôi mắt anh ta lúc đầu còn ngơ ngác, mơ màng, nhưng rồi ánh sáng dần trở nên rõ ràng hơn. Anh ta nhìn xung quanh, rồi ánh mắt dừng lại ở Đường Di. Một sự kinh ngạc tột độ hiện lên trên khuôn mặt anh ta. Lông mày anh ta nhíu lại, như đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép ký ức rời rạc.
THẨM TOẠI
(Giọng nói còn run rẩy, đầy hoài nghi)
Đường Di? Chuyện gì… tôi…
Anh ta nhìn xuống người bạn đang ngủ say bên cạnh, rồi lại nhìn Đường Di. Đôi mắt cô nhìn anh ta đầy phức tạp, có cả sự tổn thương ẩn giấu. Anh ta cảm thấy như có một cơn sóng lớn vừa ập đến, cuốn trôi đi mọi thứ anh ta từng nghĩ là sự thật. Những ký ức đã mất bỗng nhiên quay trở về, rõ nét và chân thực đến kinh người. Anh ta nhớ lại mọi thứ: lý do anh ta mất trí nhớ, sự dàn dựng của người bạn, và cách Đường Di đã ở bên cạnh anh ta, chăm sóc anh ta trong suốt thời gian đó. Nhưng quan trọng hơn, anh ta nhớ lại ánh mắt và sự chân thành của cô.
Thẩm Toại nhìn Đường Di với ánh mắt hoàn toàn khác. Sự hoài nghi và định kiến trước đây đã tan biến, thay vào đó là sự kinh ngạc và ngưỡng mộ sâu sắc. Anh ta nhận ra mình đã sai lầm đến mức nào khi đánh giá cô. Cô không phải là kẻ đáng sợ, mà là người phụ nữ mạnh mẽ, thông minh và đầy tình yêu thương mà anh ta đã từng yêu.
THẨM TOẠI
(Giọng nói vỡ òa, đầy cảm xúc)
Đường Di… anh nhớ rồi. Anh nhớ tất cả rồi. Anh… anh xin lỗi. Anh đã quá sai lầm.
Anh ta muốn tiến lại gần cô, nhưng cơ thể còn yếu. Ánh mắt anh ta không rời khỏi Đường Di, chứa đựng một sự ăn năn và tình cảm chân thành mà trước đây anh ta chưa bao giờ thể hiện. Anh ta nhìn cô như thể lần đầu tiên thực sự nhìn thấy cô.
ĐƯỜNG DI
(Giọng nói vẫn còn vương chút run rẩy, nhưng đã lấy lại bình tĩnh)
Anh nhớ rồi thì tốt. Chúng ta cần nói chuyện.
Thẩm Toại cố gắng gượng dậy, mọi cử động đều biểu lộ sự khó khăn và đau đớn. Anh ta nhìn Đường Di, ánh mắt đầy phức tạp, giờ đây đã không còn sự hoài nghi mà thay vào đó là sự bối rối và cảm ơn. Người bạn kia vẫn còn say giấc nồng trên ghế sofa.
THẨM TOẠI
(Giọng nói khàn đặc, yếu ớt)
Anh… anh biết em đã làm gì. Anh…
Đường Di lặng lẽ bước đến, lấy một tờ giấy nhỏ và cây bút từ túi áo. Cô viết vội vài dòng số tài khoản và số tiền.
ĐƯỜNG DI
(Giọng nói trở nên lạnh lùng, có chút mỉa mai)
Anh có vẻ muốn nói chuyện. Tốt thôi. Đây là khoản thù lao cho thời gian của tôi. Anh có thể thanh toán cho tôi ngay bây giờ.
Cô đẩy tờ giấy về phía Thẩm Toại. Anh ta nhìn tờ giấy, rồi nhìn Đường Di. Khoảnh khắc im lặng kéo dài, căng như dây đàn. Thẩm Toại không hề đưa tay nhận lấy tờ giấy. Thay vào đó, anh ta chống hai tay lên mép bàn làm việc, nghiêng người về phía Đường Di. Ánh mắt anh ta trở nên tinh ranh, pha chút thách thức và đầy ẩn ý. Nụ cười nhẹ nhếch lên trên môi.
THẨM TOẠI
(Giọng nói trầm khàn, mang theo sự trêu chọc và nguy hiểm)
Thù lao? Em đang nói đến việc anh nợ em sao? Hay là một cách để em đòi lại công bằng?
Anh ta dừng lại, ánh mắt quét một lượt từ đầu đến chân Đường Di, dừng lại ở đôi mắt cô.
THẨM TOẠI (tiếp)
Anh nhớ rồi, Đường Di. Anh nhớ mọi thứ. Nhưng giờ đây, có lẽ anh mới thực sự bắt đầu hiểu em. Em không hề đáng sợ như anh nghĩ. Thậm chí… em còn có sức hấp dẫn chết người.
Anh ta cười khẽ, một nụ cười đầy ám chỉ.
THẨM TOẠI (tiếp)
Nhưng anh không thích bị ép buộc. Đặc biệt là chuyện tình cảm. Em có nghĩ rằng anh sẽ dễ dàng bị em “thôi miên” bằng một tờ giấy ghi nợ không? Có vẻ em vẫn chưa hiểu hết về anh rồi.
THẨM TOẠI
(Cười khẽ, giọng đầy ẩn ý)
Nhưng anh không thích bị ép buộc. Đặc biệt là chuyện tình cảm. Em có nghĩ rằng anh sẽ dễ dàng bị em “thôi miên” bằng một tờ giấy ghi nợ không? Có vẻ em vẫn chưa hiểu hết về anh rồi.
Đường Di nhìn Thẩm Toại, ánh mắt sắc lạnh. Cô biết anh ta đang khiêu khích, nhưng sự thật là anh ta đã hoàn toàn hồi phục trí nhớ. Lời nói của anh ta như lưỡi dao cứa vào lòng tự trọng của cô. Năm năm qua, cô đã dùng toàn bộ tâm huyết, tài năng của mình để giúp anh ta vượt qua mọi khó khăn trên thương trường. Cô đã biến công ty anh ta từ một mớ hỗn độn trở thành một tập đoàn hùng mạnh, có tiếng nói. Cô đã làm tất cả, không vụ lợi, chỉ vì cô tin vào anh ta, tin vào tình cảm của hai người.
Thế nhưng, đáp lại sự cống hiến không ngừng nghỉ ấy là gì? Là sự hoài nghi, là sự khinh miệt. Anh ta có thể quên mọi thứ, nhưng lại không quên giữ lại những định kiến tồi tệ nhất về cô. “Quá đáng sợ, không thích hợp để cưới về nhà.” Lời nhận xét ấy, dù anh ta không nói ra, cô vẫn có thể cảm nhận được sự tồn tại của nó trong ánh mắt anh ta.
Đường Di chậm rãi nhặt tờ giấy ghi thù lao lên. Cô không hề tức giận, thay vào đó là một sự lạnh lẽo bao trùm. Cô gấp gọn tờ giấy, nhét vào túi áo.
ĐƯỜNG DI
Anh nói đúng. Anh có thể không thích bị ép buộc. Nhưng tôi cũng không thích bị xem thường.
Cô tiến lại gần Thẩm Toại hơn, giọng nói trầm xuống, mang theo một sự uy hiếp vô hình.
ĐƯỜNG DI (tiếp)
Tôi đã giúp anh lấy lại công ty, giúp anh làm giàu. Đó là một thỏa thuận. Giờ đây, tôi không cần bất kỳ khoản thù lao nào nữa. Coi như tôi tự nguyện cho anh.
Cô nhìn thẳng vào mắt Thẩm Toại, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả một vực sâu bí ẩn.
ĐƯỜNG DI (tiếp)
Nhưng có một chuyện, chúng ta cần phải làm rõ.
Thẩm Toại nhướng mày, chờ đợi.
ĐƯỜNG DI (tiếp)
Anh đã bao giờ thực sự nhìn nhận tôi là một người phụ nữ, là người yêu của anh, hay chỉ là một công cụ để anh đạt được mục đích?
Đúng lúc này, cánh cửa phòng khách mở ra. Lâm Thanh Nguyệt, với vẻ mặt lo lắng, bước vào. Cô ta nhìn thấy Thẩm Toại đang ngồi trên ghế, vẻ mặt còn yếu ớt, và Đường Di đứng đối diện anh ta, ánh mắt lạnh lùng.
LÂM THANH NGUYỆT
(Giọng đầy quan tâm)
Anh Toại, anh không sao chứ? Em thấy anh vẫn chưa dậy nên vào xem.
Lâm Thanh Nguyệt nhìn Đường Di, ánh mắt thoáng qua một tia khó chịu, nhưng nhanh chóng che giấu. Cô ta bước đến bên Thẩm Toại, định giúp anh ta.
THẨM TOẠI
(Cản lại cử chỉ của Lâm Thanh Nguyệt, giọng nói trở nên nghiêm nghị)
Tôi không sao. Em ra ngoài đi.
LÂM THANH NGUYỆT
Nhưng…
THẨM TOẠI (tiếp)
Ra ngoài. Tôi có việc cần nói chuyện riêng với Đường Di.
Lâm Thanh Nguyệt nhìn Thẩm Toại, rồi liếc sang Đường Di. Cô ta miễn cưỡng gật đầu, rồi quay người rời đi, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng liếc nhìn về phía hai người.
Khi Lâm Thanh Nguyệt đã khuất bóng, Thẩm Toại quay lại nhìn Đường Di. Nụ cười trêu chọc trên môi anh ta đã biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt nghiêm túc đến lạ.
THẨM TOẠI
Cô muốn nói chuyện gì?
ĐƯỜNG DI
(Bước lại gần bàn làm việc, lấy một bức ảnh đã cũ từ ngăn kéo. Bức ảnh chụp Thẩm Toại thời trẻ, trông rất gầy gò và tiều tụy, đứng cạnh một người phụ nữ trung niên.)
Anh còn nhớ người phụ nữ này không?
Thẩm Toại nhìn bức ảnh, đôi mày hơi nhíu lại.
THẨM TOẠI
Đây là… mẹ tôi. Bà ấy đã mất khi tôi còn nhỏ.
ĐƯỜNG DI
(Đặt bức ảnh xuống bàn, giọng nói trở nên mềm mỏng hơn, nhưng vẫn giữ một chút kiên quyết.)
Tôi biết anh đã mất mẹ sớm. Tôi biết anh đã trải qua những gì. Và đó là lý do tại sao tôi đã luôn ở bên cạnh anh, giúp đỡ anh. Nhưng tôi không chỉ là người đồng hành, Thẩm Toại.
Cô dừng lại, nhìn sâu vào mắt anh ta.
ĐƯỜNG DI (tiếp)
Tôi là Đường Di. Và tôi yêu anh.
Khoảnh khắc im lặng bao trùm căn phòng. Thẩm Toại nhìn chằm chằm vào Đường Di, ánh mắt anh ta không còn sự trêu chọc hay nghi ngờ, mà là một sự phức tạp khó tả. Gió đêm thổi qua cửa sổ, mang theo tiếng lá xào xạc, tạo nên một bầu không khí đầy ám ảnh.
Thẩm Toại nhìn chằm chằm vào Đường Di, ánh mắt anh ta phức tạp, không còn vẻ trêu chọc hay hoài nghi. Tiếng gió đêm xào xạc bên ngoài cửa sổ, tạo nên một bầu không khí ám ảnh bao trùm căn phòng. Đường Di cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt anh, nhưng cô biết, đó chưa phải là đủ. Năm năm qua, cô đã hy sinh quá nhiều, đặt cược cả sự nghiệp và danh tiếng của mình vào Thẩm Toại. Giờ đây, cô cần một lời khẳng định rõ ràng hơn.
ĐƯỜNG DI
(Giọng nói cô trầm ấm, đầy sức nặng nhưng cũng ẩn chứa sự tổn thương)
Anh biết tôi yêu anh, Thẩm Toại. Tôi đã cho anh thấy điều đó bằng tất cả những gì tôi làm. Tôi đã dành cả tuổi trẻ, dùng tài năng của mình để xây dựng lại đế chế cho anh, để anh có được ngày hôm nay. Tôi đã bỏ qua tất cả những lời gièm pha, những định kiến rằng tôi là một kẻ nguy hiểm, rằng tôi không xứng đáng. Tôi làm tất cả vì anh.
Cô ngừng lại, ánh mắt cô nhìn thẳng vào mắt Thẩm Toại, dường như xuyên thấu cả tâm can anh.
ĐƯỜNG DI (tiếp)
Nhưng tôi không thể tiếp tục sống trong sự hoài nghi của anh. Tôi không thể là một người yêu mà anh luôn nghi ngờ, luôn đề phòng. Cái cách anh nói về tôi, dù là trong suy nghĩ hay lời nói thoáng qua, nó đã đủ khiến tôi đau lòng rồi.
Thẩm Toại im lặng, anh nhìn Đường Di, đôi mày anh nhíu lại. Anh đang cố gắng tiêu hóa tất cả những gì cô nói. Gánh nặng của quá khứ, những tổn thương anh đã trải qua, và sự chân thành đến đáng sợ của Đường Di, tất cả đang đè nặng lên vai anh.
ĐƯỜNG DI (tiếp)
Tôi đã có thể dùng thủ đoạn với anh, như anh từng nghĩ. Tôi có thể lợi dụng anh, như cách mà nhiều người nghĩ về một nhà thôi miên. Nhưng tôi đã không làm vậy. Tôi đã không bao giờ dùng thủ đoạn của mình lên anh, vì tôi yêu anh.
Cô bước đến gần hơn, ánh mắt cô vẫn hướng về Thẩm Toại, giọng nói cô giờ đây như một lời thỉnh cầu, nhưng cũng đầy cương quyết.
ĐƯỜNG DI (tiếp)
Tôi cần anh hứa với tôi một điều, Thẩm Toại. Hứa rằng anh sẽ không bao giờ dùng thủ đoạn với tôi. Hứa rằng anh sẽ không bao giờ nghi ngờ tình cảm của tôi, không bao giờ biến tôi thành công cụ cho bất kỳ mục đích nào của anh. Hứa rằng anh sẽ nhìn nhận tôi như một người phụ nữ, một người yêu mà anh thực sự trân trọng. Anh có làm được không?
Thẩm Toại nhìn vào mắt Đường Di, anh thấy trong đó không chỉ có tình yêu, mà còn có cả sự kiên cường, sự tổn thương, và một lời cảnh báo thầm lặng. Anh biết, cô đã phải gồng mình lên rất nhiều để đến được ngày hôm nay, để có thể đối diện với anh như thế này. Sự hoài nghi của anh đã làm tổn thương cô sâu sắc, và giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả.
Anh chậm rãi đưa tay lên, vuốt ve khuôn mặt Đường Di. Bàn tay anh hơi run rẩy, mang theo một chút áy náy và cả sự chân thành.
THẨM TOẠI
(Giọng nói anh trầm ấm, đầy tình cảm, nhưng cũng chất chứa sự lo lắng và hối hận)
Anh xin lỗi, Đường Di. Anh đã quá hồ đồ. Anh đã không nhìn nhận đúng về em.
Anh nhìn sâu vào mắt cô, cố gắng truyền tải tất cả sự chân thành của mình.
THẨM TOẠI (tiếp)
Anh hứa. Anh hứa sẽ không bao giờ dùng thủ đoạn với em. Anh hứa sẽ không bao giờ nghi ngờ tình cảm của em nữa. Anh yêu em, Đường Di. Anh yêu em rất nhiều.
Đường Di nhìn Thẩm Toại, cô thấy sự chân thành trong ánh mắt anh. Cô biết, lời hứa này không dễ dàng gì với một người từng trải qua nhiều biến cố như anh, nhưng cô tin, anh đã thực sự nhìn nhận lại.
ĐƯỜNG DI
(Khẽ gật đầu, giọng nói dịu lại, nhưng vẫn mang theo một sự nghiêm túc nhất định)
Tôi tin anh. Nhưng chúng ta cần phải làm rõ một điều nữa. Lời thề của tôi, là không thôi miên anh, trừ khi anh yêu cầu. Lời thề của anh, là không bao giờ dùng thủ đoạn với tôi. Chúng ta cần tuân thủ điều đó, Thẩm Toại. Vì đó là nền tảng cho mọi thứ giữa chúng ta.
Thẩm Toại siết chặt bàn tay đang vuốt ve má Đường Di. Ánh mắt anh nhìn cô, không còn là sự nghi ngờ, mà là một sự tin tưởng sâu sắc, xen lẫn chút gì đó của sự run sợ. Anh biết, Đường Di không chỉ là một người phụ nữ mà anh yêu, mà còn là một người có năng lực phi thường. Và anh không muốn đối mặt với khả năng cô ấy quay lưng lại với mình vì sự thiếu tin tưởng.
THẨM TOẠI
Anh hiểu rồi. Anh sẽ không bao giờ làm em thất vọng.
Hai người nhìn nhau, trong khoảnh khắc đó, mọi rào cản dường như đã tan biến. Sự chân thành, tình yêu, và sự tin tưởng dần được xây dựng lại. Bên ngoài, đêm đã về khuya, nhưng trong căn phòng này, một khởi đầu mới đang dần hé lộ.
Đường Di nhìn Thẩm Toại, đôi mắt cô lấp lánh niềm tin vừa được thắp lại. Cô biết, lời hứa đó không chỉ là lời nói. Nó là sự cam kết, là nền tảng để họ có thể xây dựng lại mọi thứ từ đống tro tàn của sự nghi ngờ. Cô đưa tay ôm lấy anh, siết chặt. Hơi ấm từ cơ thể anh lan tỏa, xua tan đi những giá lạnh còn sót lại trong lòng.
ĐƯỜNG DI
(Giọng nói dịu dàng nhưng vẫn đầy kiên định)
Tôi tin anh, Thẩm Toại. Và tôi sẽ không bao giờ dùng khả năng của mình để kiểm soát hay làm tổn thương anh. Tôi sẽ học tâm lý học, sẽ cố gắng hiểu anh hơn, không phải để thao túng, mà là để yêu anh bằng cả trái tim. Tôi sẽ không bao giờ thôi miên anh, trừ khi anh thực sự muốn, vì lý do nào đó mà anh cảm thấy cần thiết. Đó là lời thề của tôi.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt cô giờ đây trong veo, không còn một chút che giấu hay tính toán nào. Cô nhìn thấy sự xúc động dâng lên trong đáy mắt Thẩm Toại. Anh ôm cô chặt hơn, vùi mặt vào mái tóc cô.
THẨM TOẠI
(Giọng nói anh nghẹn lại vì xúc động)
Em yêu, anh xin lỗi. Anh đã quá ích kỷ, quá ích kỷ. Anh đã không tin em, vì những tổn thương trong quá khứ. Anh đã quá sợ hãi để cho bản thân một cơ hội. Nhưng giờ anh biết, em là người duy nhất anh có thể tin tưởng.
Anh lùi lại một chút, giữ lấy hai vai cô, ánh mắt anh nhìn cô đầy trìu mến, pha lẫn một chút gì đó bất lực và biết ơn.
THẨM TOẠI (tiếp)
Anh không hiểu sao lại có thể nghĩ em “quá đáng sợ”. Em là người phụ nữ tuyệt vời nhất anh từng gặp. Anh không bao giờ muốn mất em. Anh sẽ cố gắng, anh sẽ cố gắng vượt qua mọi thứ để chúng ta có thể có một tương lai thật tốt đẹp. Anh yêu em, Đường Di.
Đường Di khẽ mỉm cười. Nụ cười đó rạng rỡ và thanh thoát, như ánh ban mai xua tan màn đêm. Cô biết, con đường phía trước không hề dễ dàng, nhưng quan trọng là họ đã cùng nhau tìm lại được sự tin tưởng và tình yêu chân thành. Cô tự nhủ, sẽ không bao giờ dùng tài năng thôi miên của mình để thử lòng hay tổn thương Thẩm Toại. Cô sẽ dùng nó để bảo vệ anh, để hiểu anh, và để cả hai cùng nhau bước tiếp. Cô tin vào tình yêu của họ, tin vào một tương lai không có sự dối trá, chỉ có sự chân thành và thấu hiểu. Cô cảm nhận được sự rung động mãnh liệt từ Thẩm Toại, một cảm giác tin tưởng tuyệt đối mà cô hằng mong đợi. Mối quan hệ của họ giờ đây đã bước sang một trang mới, không còn là sự nghi ngờ hay thử thách, mà là sự gắn kết bền chặt.
THẨM TOẠI
(Giọng nói anh nghẹn lại vì xúc động)
Em yêu, anh xin lỗi. Anh đã quá ích kỷ, quá ích kỷ. Anh đã không tin em, vì những tổn thương trong quá khứ. Anh đã quá sợ hãi để cho bản thân một cơ hội. Nhưng giờ anh biết, em là người duy nhất anh có thể tin tưởng.
Anh lùi lại một chút, giữ lấy hai vai cô, ánh mắt anh nhìn cô đầy trìu mến, pha lẫn một chút gì đó bất lực và biết ơn.
THẨM TOẠI (tiếp)
Anh không hiểu sao lại có thể nghĩ em “quá đáng sợ”. Em là người phụ nữ tuyệt vời nhất anh từng gặp. Anh không bao giờ muốn mất em. Anh sẽ cố gắng, anh sẽ cố gắng vượt qua mọi thứ để chúng ta có thể có một tương lai thật tốt đẹp. Anh yêu em, Đường Di.
Đường Di khẽ mỉm cười. Nụ cười đó rạng rỡ và thanh thoát, như ánh ban mai xua tan màn đêm. Cô biết, con đường phía trước không hề dễ dàng, nhưng quan trọng là họ đã cùng nhau tìm lại được sự tin tưởng và tình yêu chân thành. Cô tự nhủ, sẽ không bao giờ dùng tài năng thôi miên của mình để thử lòng hay tổn thương Thẩm Toại. Cô sẽ dùng nó để bảo vệ anh, để hiểu anh, và để cả hai cùng nhau bước tiếp. Cô tin vào tình yêu của họ, tin vào một tương lai không có sự dối trá, chỉ có sự chân thành và thấu hiểu. Cô cảm nhận được sự rung động mãnh liệt từ Thẩm Toại, một cảm giác tin tưởng tuyệt đối mà cô hằng mong đợi. Mối quan hệ của họ giờ đây đã bước sang một trang mới, không còn là sự nghi ngờ hay thử thách, mà là sự gắn kết bền chặt.
MỘT VÀI TUẦN SAU.
Trong văn phòng sang trọng của Thẩm Toại, không khí làm việc diễn ra bình thường. Thẩm Toại đang xem xét tài liệu, nét mặt nghiêm túc. Bỗng nhiên, cánh cửa văn phòng mở ra. Một cô gái trẻ, xinh đẹp với mái tóc đen dài và ánh mắt lanh lợi bước vào. Cô ta mặc một bộ vest chỉn chu, trên tay cầm một tập hồ sơ. Đó là Lâm Thanh Nguyệt.
LÂM THANH NGUYỆT
(Giọng nói ngọt ngào, nhưng ẩn chứa sự tự tin)
Chào anh Thẩm. Em là Lâm Thanh Nguyệt, trợ lý mới của anh. Em đến để nhận nhiệm vụ đầu tiên.
Thẩm Toại ngẩng đầu lên, ánh mắt anh có chút ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng chuyển thành sự quan tâm đặc biệt. Anh nhìn cô ta, đánh giá từ đầu đến chân.
THẨM TOẠI
(Giọng nói trầm ấm, có chút dè dặt)
Nguyệt. Lâu rồi không gặp. Em đã sẵn sàng chưa?
Lâm Thanh Nguyệt khẽ mỉm cười, ánh mắt cô ta lướt qua Thẩm Toại, một tia nhìn phức tạp thoáng qua.
LÂM THANH NGUYỆT
(Bước đến gần bàn làm việc của Thẩm Toại)
Em luôn sẵn sàng vì anh, Thẩm Toại. Em biết anh có rất nhiều việc phải lo, em ở đây để giúp anh gánh vác. Anh cần gì cứ nói với em.
Trong lúc hai người đang nói chuyện, cánh cửa văn phòng bỗng mở ra một lần nữa. Đường Di đứng đó, tay cầm một ly cà phê, chuẩn bị bước vào thì khựng lại. Cô nhìn thấy Lâm Thanh Nguyệt đang đứng rất gần Thẩm Toại, một cảnh tượng khiến trái tim cô chợt nhói lên.
ĐƯỜNG DI
(Giọng nói có chút hụt hẫng)
Thẩm Toại? Anh đang làm gì vậy?
Thẩm Toại giật mình quay lại. Nét mặt anh lập tức thay đổi, từ sự quan tâm sang thái độ phòng thủ rõ rệt khi nhìn thấy Đường Di. Anh nhanh chóng đứng dậy, chắn ngang giữa Đường Di và Lâm Thanh Nguyệt.
THẨM TOẠI
(Giọng nói cao hơn, có chút bực bội)
Đường Di? Sao em lại ở đây? Anh đang bận.
Đường Di nhìn anh, rồi ánh mắt cô chuyển sang Lâm Thanh Nguyệt. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.
ĐƯỜNG DI
(Nhìn chằm chằm vào Lâm Thanh Nguyệt, rồi quay sang Thẩm Toại)
Em… em mang cà phê cho anh. Nhưng có vẻ anh đang có khách?
Lâm Thanh Nguyệt mỉm cười nhẹ, ánh mắt cô ta nhìn Đường Di đầy thách thức.
LÂM THANH NGUYỆT
(Giọng nói vẫn giữ nguyên sự ngọt ngào)
Chào chị. Em là Lâm Thanh Nguyệt, trợ lý mới của Thẩm Toại.
Đường Di khẽ nhíu mày. Cô chưa bao giờ nghe Thẩm Toại nói về việc có một trợ lý mới. Đặc biệt là một trợ lý xinh đẹp và có vẻ rất thân thiết với anh.
ĐƯỜNG DI
(Hơi cố nén cảm xúc)
Trợ lý mới? Em… chưa từng nghe Thẩm Toại nhắc đến.
Thẩm Toại lập tức can thiệp, giọng nói anh cương quyết.
THẨM TOẠI
(Nhìn Đường Di, ánh mắt có chút cảnh cáo)
Đúng vậy. Cô ấy mới bắt đầu hôm nay. Cô ấy là trợ lý riêng của anh, phụ trách mọi việc. Anh không muốn chuyện công việc ảnh hưởng đến em.
Đường Di cảm nhận được sự né tránh trong lời nói của Thẩm Toại. Anh ta đang cố gắng che giấu điều gì đó.
ĐƯỜNG DI
(Giọng nói trầm xuống, đầy ẩn ý)
Công việc của anh? Nhưng em thấy anh đang… rất thân mật với cô Nguyệt.
Lâm Thanh Nguyệt cười khúc khích.
LÂM THANH NGUYỆT
(Nhìn Thẩm Toại, rồi lại nhìn Đường Di)
Chị hiểu lầm rồi. Thẩm Toại chỉ đang dặn dò em một số việc quan trọng thôi mà. Em rất ngưỡng mộ cách anh ấy quan tâm đến nhân viên.
Thẩm Toại thở dài, bước tới gần Đường Di, giọng nói anh dịu đi một chút nhưng vẫn đầy kiên quyết.
THẨM TOẠI
(Giọng nói nhỏ hơn, chỉ đủ cho Đường Di nghe)
Đường Di, nghe anh này. Nguyệt là người anh tin tưởng. Anh không muốn em lo lắng. Cô ấy chỉ là trợ lý thôi. Có gì chúng ta nói chuyện sau.
Đường Di nhìn sâu vào mắt Thẩm Toại. Cô thấy sự bảo vệ trong ánh mắt anh dành cho Lâm Thanh Nguyệt, một sự bảo vệ mà cô chưa từng thấy anh dành cho mình. Lời thề của anh, lời thề không bao giờ làm tổn thương cô, liệu có bị phá vỡ bởi sự xuất hiện của người phụ nữ này? Nỗi bất an bắt đầu len lỏi trong tâm trí Đường Di. Cô biết, cuộc sống bình yên của họ vừa mới bị xáo trộn nghiêm trọng.
ĐƯỜNG DI
(Giọng cô run run, pha lẫn chút tổn thương và cảnh giác)
Anh… anh nói gì cơ? Bảo vệ em? Vậy còn Lâm Thanh Nguyệt là ai? Sao anh ta lại nói cô ta là trợ lý riêng của anh, là người anh tin tưởng?
THẨM TOẠI
(Anh thở dài, cố gắng giữ bình tĩnh)
Đường Di, em đừng suy diễn. Nguyệt là người anh quen từ lâu rồi. Anh ta cần trợ giúp trong công việc, và cô ta đã tình nguyện giúp. Anh đã hứa sẽ không làm em tổn thương, và anh sẽ giữ lời.
ĐƯỜNG DI
(Nụ cười của cô đầy cay đắng)
Giữ lời? Anh ta nói anh ta tin tưởng cô ta. Anh ta bảo vệ cô ta trước mặt em. Đó là cách anh ta giữ lời sao? Anh ta đang cố che giấu điều gì đó, và em sẽ không để chuyện này trôi qua như vậy.
Đường Di quay lưng bước ra khỏi văn phòng Thẩm Toại, bỏ lại anh ta với vẻ mặt bất lực. Trong lòng cô, một ngọn lửa nghi ngờ và giận dữ bắt đầu bùng lên. Lời thề với Thẩm Toại rằng cô sẽ không bao giờ dùng tài năng thôi miên của mình để thao túng anh vẫn còn vẹn nguyên. Nhưng cô chợt nhận ra, cô chưa bao giờ hứa sẽ không thôi miên bạn bè của anh. Một kế hoạch táo bạo, có phần liều lĩnh, bắt đầu hình thành trong tâm trí cô.
VÀI NGÀY SAU.
Trong một phòng bao sang trọng, Thẩm Toại đang ngồi cùng một vài người bạn thân. Họ đang nhấm nháp rượu vang và bàn luận rôm rả.
BẠN CỦA THẨM TOẠI 1
(Cười lớn, cụng ly với Thẩm Toại)
Này, thằng Thẩm. Tình hình dạo này thế nào rồi? Nghe nói cái cô Đường Di đó vẫn kè kè bên mày như hình với bóng. Vẫn ngọt ngào, dễ thương lắm đúng không?
THẨM TOẠI
(Nhếch mép cười, ánh mắt liếc nhìn xung quanh)
Ừ, cũng tạm. Cô ấy rất tốt với tao.
BẠN CỦA THẨM TOẠI 2
(Nheo mắt, giọng đầy ẩn ý)
Tốt hay là… quá tốt? Thằng Thẩm, mày đừng quên những gì đã xảy ra năm năm trước. Mày còn nhớ nó đã dùng thủ đoạn gì để tiếp cận mày không? Tao vẫn luôn có cảm giác cô ta không hề đơn giản. Cái cách cô ta nhìn mày, có gì đó… đáng sợ.
Thẩm Toại khẽ cau mày, nhưng anh ta nhanh chóng nở một nụ cười gượng gạo.
THẨM TOẠI
(Giọng anh ta có chút mất tự nhiên)
Mày nói gì vậy? Chuyện đó đã qua rồi. Giờ tao và Đường Di rất hạnh phúc. Cô ấy không hề làm gì đáng sợ cả. Cô ấy chỉ là… hơi quá để cưới về làm vợ thôi.
BẠN CỦA THẨM TOẠI 1
(Đập bàn cười lớn)
Ha ha ha! Quá đáng sợ để cưới về làm vợ! Đúng là mày, Thẩm. Mày nói trúng tim đen rồi đó! Cái kiểu thao túng tâm lý của mấy nhà thôi miên ấy, ghê lắm. Tao mà là mày, tao cũng không dám cưới về.
Trong khi những người đàn ông này đang hả hê bàn tán, không ai hay biết rằng, cánh cửa phòng bao khẽ mở ra. Đường Di đứng đó, ẩn mình trong bóng tối hành lang, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm. Cô đã nghe thấy tất cả. Mỗi lời nói của họ như nhát dao đâm vào trái tim cô, nhưng đồng thời cũng tiếp thêm sức mạnh cho kế hoạch của cô. Cô biết, đã đến lúc phải hành động.
ĐƯỜNG DI
(Thầm nói với chính mình, giọng đầy sự tính toán)
Họ nói mình đáng sợ, không thích hợp để cưới về nhà? Họ nghi ngờ tình cảm của mình? Được thôi. Vậy thì mình sẽ cho họ thấy, sự sợ hãi của họ là có cơ sở. Nhưng lần này, không phải là sự sợ hãi của mình. Mà là sự sợ hãi của họ dành cho mình.
Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười bí ẩn và đầy quyền lực. Cô quay người, bước đi trong im lặng, tiến về phía căn phòng khách của mình. Ánh mắt cô rực cháy, sẵn sàng cho một cuộc đối đầu không tiếng súng, nhưng đầy ám ảnh.
ĐƯỜNG DI lách người vào căn phòng khách rộng rãi, ánh đèn vàng dịu hắt lên những món đồ nội thất đắt tiền. Tiếng nhạc du dương khe khẽ vang lên, nhưng tâm trí cô không hề thư giãn. Cô nhanh chóng tìm thấy một chiếc ghế sofa thoải mái, cách xa tầm nhìn của bất kỳ ai có thể vô tình bước vào. Hít một hơi thật sâu, Đường Di bắt đầu thực hiện lời thầm của mình.
Một lát sau, cánh cửa căn phòng khách mở ra. Một người đàn ông bước vào, đó là BẠN CỦA THẨM TOẠI, người cô đã khéo léo tiếp cận và mời đến đây với một lời lý do hoàn toàn vô hại. Anh ta không hề hay biết mình đang bước vào một cái bẫy được giăng sẵn. BẠN CỦA THẨM TOẠI thả mình xuống chiếc ghế sofa đối diện với Đường Di, vẻ mặt có chút mệt mỏi.
ĐƯỜNG DI
(Giọng cô nhẹ nhàng, du dương như tiếng chuông gió)
Anh mệt rồi sao? Hãy cứ thư giãn đi. Đừng suy nghĩ gì cả. Chỉ cần nghe theo lời em thôi.
BẠN CỦA THẨM TOẠI
(Anh ta gật đầu, ánh mắt bắt đầu trở nên đờ đẫn, vô hồn)
Vâng… chỉ cần nghe theo lời cô thôi…
Đường Di mỉm cười, nụ cười bí ẩn và đầy quyền lực. Cô bắt đầu đặt những câu hỏi, mỗi câu hỏi như một mũi tên nhắm thẳng vào mục tiêu, khéo léo moi móc từng bí mật của Thẩm Toại.
ĐƯỜNG DI
Thẩm Toại… Anh ta là một người đàn ông thế nào? Anh ta có những bí mật gì mà không ai biết? Anh ta nghĩ gì về em?
BẠN CỦA THẨM TOẠI
(Giọng anh ta đều đều, như một con rối)
Thẩm Toại… anh ta… anh ta luôn giữ bí mật. Rất nhiều bí mật… Anh ta không tin tưởng ai… kể cả em. Anh ta nói em… đáng sợ… không thích hợp để cưới về làm vợ. Anh ta luôn nghĩ em… đang thao túng anh ta.
Đường Di siết chặt tay. Lời nói của bạn Thẩm Toại như nhát dao cứa vào tim cô, nhưng nó cũng củng cố thêm quyết tâm của cô. Cô không quan tâm Thẩm Toại nghĩ gì nữa. Điều cô muốn biết là sự thật.
ĐƯỜNG DI
Vậy anh ta sợ điều gì nhất? Anh ta có đang che giấu thứ gì quan trọng liên quan đến quá khứ của anh ta không? Năm năm trước… chuyện gì đã thực sự xảy ra?
BẠN CỦA THẨM TOẠI
(Anh ta chớp mắt chậm rãi, như đang lục lọi trong tiềm thức)
Năm năm trước… anh ta bị đánh… Mất trí nhớ… Anh ta sợ… sẽ mất tất cả. Anh ta… anh ta nghi ngờ em… vì em quá giỏi… quá đáng sợ… Anh ta không muốn em… biết mọi chuyện…
Đường Di lẳng lặng quan sát người bạn của Thẩm Toại. Khuôn mặt anh ta đờ đẫn, ánh mắt trống rỗng. Cô biết, mình đã có được những gì mình muốn. Những lời nói của Thẩm Toại và bạn bè anh ta vang vọng trong đầu cô. Họ sợ cô vì tài năng của cô, vì sự thông minh và khả năng thao túng tâm lý của cô. Nhưng cô sẽ cho họ thấy, sự sợ hãi đó không đến từ cô, mà đến từ chính những bí mật và sự yếu đuối của họ. Cô đã bắt đầu cuộc chơi của mình, và cô sẽ là người chiến thắng.
ĐƯỜNG DI nhìn chằm chằm vào BẠN CỦA THẨM TOẠI. Giọng anh ta đều đều, vô hồn, như thể đang đọc một cuốn sách đã thuộc lòng. Lời nói về Thẩm Toại, về sự nghi ngờ, về những lời cay nghiệt anh ta dành cho cô, như những mũi dao lạnh lẽo đâm thẳng vào trái tim cô. “Đáng sợ”? “Không thích hợp để cưới về nhà”? “Thao túng”? Cô cười khẩy. Hóa ra, dù là bạn bè thân thiết, họ cũng chỉ nhìn thấy những gì Thẩm Toại muốn họ thấy. Họ không biết sự thật. Họ không biết tại sao cô phải làm tất cả những điều này.
BẠN CỦA THẨM TOẠI
(Ngón tay anh ta khẽ run, chỉ vào khoảng không)
Anh ta sợ… sợ em biết anh ta đã làm gì… Năm năm trước… tai nạn đó… không phải là tai nạn…
Đường Di chợt cứng người. Cái tên “Thẩm Toại” vang lên trong đầu cô, cùng với hình ảnh mơ hồ về một vụ tai nạn. Cô đã nghe loáng thoáng điều gì đó từ những lời thì thầm của những người xung quanh Thẩm Toại. Nhưng bây giờ, nó lại xuất hiện từ chính miệng người bạn thân nhất của anh ta, dưới sự tác động của thôi miên.
ĐƯỜNG DI
(Giọng cô nhỏ dần, đầy ám ảnh)
Không phải là tai nạn? Ý anh là sao? Anh ta đã biết gì? Ai đã làm anh ta bị thương?
BẠN CỦA THẨM TOẠI
(Ánh mắt trống rỗng, anh ta như đang cố lục lọi ký ức sâu thẳm)
Anh ta… bị ai đó… cố tình đẩy. Để… để lấy thứ gì đó. Thứ đó… quan trọng lắm. Anh ta đã cố quên… nhưng không thể. Luôn ám ảnh.
“Thứ đó”? “Cố tình đẩy”? Trái tim Đường Di đập thình thịch. Mọi thứ cô từng biết về Thẩm Toại, về quá khứ của anh ta, dường như đều là một lời nói dối. Lời nói của bạn Thẩm Toại như một bức màn được vén lên, hé lộ một sự thật kinh hoàng. Cô đã nghĩ mình đang kiểm soát mọi thứ, rằng cô đang điều khiển Thẩm Toại. Nhưng giờ đây, cô nhận ra mình chỉ là một quân cờ trên bàn cờ lớn hơn, một bàn cờ mà chính Thẩm Toại cũng không hoàn toàn nắm rõ.
ĐƯỜNG DI
(Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh)
Thứ đó là gì? Ai là người đã làm anh ta bị thương? Anh ta đã nói gì về chuyện này với cậu?
BẠN CỦA THẨM TOẠI
(Anh ta lắc đầu yếu ớt, giọng nói càng lúc càng nhỏ)
Không… không nhớ rõ… Chỉ biết là… rất nguy hiểm. Anh ta… luôn cảnh giác… Sợ hãi… sợ em… biết. Sợ em… bị liên lụy.
Đường Di nhìn BẠN CỦA THẨM TOẠI. Anh ta đã nói hết những gì anh ta biết. Cô có những manh mối quan trọng, những manh mối mà cô chưa bao giờ nghĩ tới. Cô đã tìm hiểu về Thẩm Toại bằng cách nào đó liên quan đến quá khứ của anh ta, nhưng chưa bao giờ biết được ngọn ngành. Giờ đây, cô biết mình cần phải đào sâu hơn nữa.
ĐƯỜNG DI
(Cô đưa tay lên, khẽ vuốt ve thái dương mình. Một kế hoạch mới bắt đầu hình thành trong đầu cô)
Cảm ơn anh. Anh đã giúp tôi rất nhiều. Bây giờ, hãy ngủ một giấc thật ngon. Khi tỉnh dậy, anh sẽ không nhớ gì cả.
Cô ra hiệu cho BẠN CỦA THẨM TOẠI. Anh ta lại gật đầu, đôi mắt từ từ khép lại. Đường Di đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng cô lại dậy lên một cơn bão táp. Thẩm Toại, anh ta đang che giấu điều gì? Và tại sao anh ta lại sợ cô đến vậy? Trò chơi này, giờ đây, đã trở nên nguy hiểm hơn cô tưởng.
Đường Di đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng cô lại dậy lên một cơn bão táp. Thẩm Toại, anh ta đang che giấu điều gì? Và tại sao anh ta lại sợ cô đến vậy? Trò chơi này, giờ đây, đã trở nên nguy hiểm hơn cô tưởng. Cô nhớ lại những lời Thẩm Toại nói với Lâm Thanh Nguyệt: “Cô ta quá đáng sợ, không thích hợp để cưới về nhà.” Đáng sợ? Anh ta dám nói cô đáng sợ? Cô, người đã dành năm năm nay để bảo vệ anh ta, để chữa trị cho anh ta, để hy vọng có được anh ta. Anh ta thậm chí còn không nhớ gì về những năm tháng đó, về tai nạn kinh hoàng đã cướp đi ký ức của anh ta.
ĐƯỜNG DI
(Cô cười nhạt, một nụ cười lạnh lẽo)
Quá đáng sợ, phải không? Anh ta nói tôi quá đáng sợ.
Cô quay lại nhìn người bạn của Thẩm Toại đang chìm sâu vào giấc ngủ dưới tác động của thôi miên. Cô đã moi được những gì cô cần từ anh ta. Về tai nạn năm năm trước. Về việc Thẩm Toại bị “cố tình đẩy” để lấy đi “thứ gì đó” quan trọng. Mọi thứ bắt đầu trở nên rõ ràng hơn, nhưng cũng đáng sợ hơn rất nhiều. Thẩm Toại không chỉ là một bệnh nhân bị mất trí nhớ, anh ta còn là một người đang nắm giữ bí mật mà kẻ khác thèm muốn.
ĐƯỜNG DI
(Giọng cô trở nên kiên quyết, pha lẫn chút uất hận)
Anh ta sợ tôi biết chuyện gì đó. Anh ta sợ tôi bị liên lụy. Nhưng anh ta quên mất, tôi mới là người ở bên cạnh anh ta suốt năm năm qua. Tôi mới là người đã cố gắng hàn gắn những vết nứt trong tâm hồn anh ta.
Cô bước nhanh về phía cửa phòng khách. Cô cần phải rời khỏi đây ngay lập tức. Cô không còn tin tưởng bất kỳ ai xung quanh Thẩm Toại nữa, kể cả những người mà anh ta gọi là bạn bè. Cô liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay. Giờ là lúc phải thực hiện bước tiếp theo trong kế hoạch của mình. Một kế hoạch tàn khốc hơn, hiệu quả hơn, và chắc chắn sẽ khiến Thẩm Toại phải trả giá.
ĐƯỜNG DI
(Cô tự nhủ, giọng vang vọng trong không gian tĩnh lặng)
Thẩm Toại, anh đã gieo những lời cay nghiệt đó vào tai tôi. Anh đã nghi ngờ tình cảm của tôi. Giờ đây, tôi sẽ cho anh thấy thế nào là “quá đáng sợ”.
Cô bước ra khỏi căn phòng, bóng dáng cô nhỏ dần trong ánh đèn lờ mờ. Cơn giận dữ và nỗi đau trong cô giờ đây đã biến thành một ý chí sắt đá. Cô sẽ không để Thẩm Toại tiếp tục sống trong sự giả dối và sợ hãi. Cô sẽ phơi bày tất cả. Bất chấp mọi lời đe dọa, bất chấp mọi hiểm nguy. Trò chơi này, cô không chỉ muốn thắng, cô còn muốn kết thúc nó một lần và mãi mãi. Cô mở cửa chính, bước ra ngoài đêm tối, mang theo trong mình một quyết tâm mới, một quyết tâm có thể thay đổi tất cả. Cô sẽ không để Thẩm Toại nghĩ rằng cô là người dễ dàng bị tổn thương.
Đường Di bước ra khỏi căn phòng, mang theo sự lạnh lẽo của đêm tối và ngọn lửa giận dữ đang âm ỉ trong lòng. Cô dừng lại trước cửa, hít một hơi thật sâu, nén chặt tiếng nấc nghẹn ngào. Năm năm. Năm năm cô đã dành trọn cho Thẩm Toại, năm năm cô đã cố gắng hàn gắn những tổn thương mà anh không hề nhớ. Giờ đây, thứ cô nhận lại chỉ là sự nghi ngờ và lời sỉ vả cay nghiệt: “Cô ta quá đáng sợ, không thích hợp để cưới về nhà.”
Cô quay đầu, nhìn vào căn phòng khách mờ ảo nơi Thẩm Toại đang ngồi, khuôn mặt anh thoáng nét ưu tư nhưng vẫn chứa đựng sự kiêu ngạo cố hữu. Bên cạnh anh, Lâm Thanh Nguyệt mỉm cười đầy ẩn ý, như một con rắn độc rình rập. Đường Di không còn chần chừ. Cô biết mình phải làm gì. Cô đã lấy đủ thông tin từ người bạn của Thẩm Toại. Giờ là lúc đối mặt trực diện.
Đường Di tiến thẳng vào phòng khách, đôi mắt cô khóa chặt vào Thẩm Toại. Ánh mắt ấy giờ đây không còn là sự tổn thương hay tuyệt vọng, mà là sự sắc bén, quyết liệt của một người phụ nữ đã đứng lên sau cú ngã. Cô dừng lại cách Thẩm Toại một khoảng vừa đủ, đủ để anh cảm nhận được sự thay đổi trong cô.
ĐƯỜNG DI
(Giọng cô trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sức mạnh khủng khiếp)
Nhìn tôi đây, Thẩm Toại. Nhìn thẳng vào mắt tôi.
Thẩm Toại hơi cau mày, có chút ngạc nhiên trước thái độ bất ngờ của Đường Di. Anh ta vốn quen với vẻ nhu mì, yếu đuối của cô.
THẨM TOẠI
(Giọng anh ta vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, pha chút khó chịu)
Em làm gì vậy, Đường Di? Có chuyện gì sao?
ĐƯỜNG DI
(Cô cười nhạt, một nụ cười không hề có chút vui vẻ nào)
Có chuyện. Chuyện của anh, chuyện của tôi, và chuyện của chúng ta. Chuyện mà anh đã cố gắng chôn vùi, chuyện mà anh đã dùng dối trá để che đậy.
Cô tiến thêm một bước. Khoảng cách giữa họ giờ chỉ còn vài tấc. Cô có thể ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc của anh, thứ mùi hương từng khiến cô say đắm. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một lời nhắc nhở về tất cả những gì đã xảy ra.
ĐƯỜNG DI
(Cô ngước nhìn anh, ánh mắt cô như xoáy sâu vào tâm can anh)
Anh sợ tôi biết sự thật, đúng không? Anh sợ tôi biết anh đã cố tình giấu giếm, anh sợ tôi biết anh đã không còn là anh của năm năm trước nữa. Anh sợ tôi sẽ rời bỏ anh, hay anh sợ tôi sẽ dùng những gì tôi biết để trừng phạt anh?
Lâm Thanh Nguyệt ở bên cạnh Thẩm Toại khẽ nhếch mép, dường như đang chờ đợi một màn kịch hay. Nhưng Thẩm Toại, anh ta lại cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Ánh mắt của Đường Di quá mãnh liệt, quá khác biệt so với mọi khi.
THẨM TOẠI
(Anh ta cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói đã có phần run rẩy)
Đường Di, em đang nói gì vậy? Anh không hiểu.
ĐƯỜNG DI
(Cô lắc đầu chậm rãi, một giọt nước mắt lăn dài trên má)
Anh hiểu chứ. Anh hiểu rất rõ. Anh nói tôi đáng sợ. Anh nói tôi không thích hợp để cưới về nhà. Anh muốn tôi biến mất khỏi cuộc đời anh, phải không?
Đôi mắt cô chợt lóe lên một tia sáng rực rỡ, một tia sáng của sự thôi miên. Cô đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này. Cô sẽ sử dụng khả năng của mình, không phải để chữa lành, mà để phơi bày tất cả.
ĐƯỜNG DI
(Giọng cô giờ đây đã biến thành một âm thanh ru ri, quyến rũ, nhưng đầy chết chóc)
Nhưng trước khi mọi chuyện kết thúc, anh phải đối mặt với nó. Anh phải nhìn thấy sự thật mà anh đã cố gắng chạy trốn. Anh phải trả lời câu hỏi mà tôi đã luôn muốn hỏi.
Cô đưa tay lên, đặt nhẹ ngón trỏ vào giữa hai chân mày của Thẩm Toại. Anh ta hoàn toàn bị cuốn hút bởi ánh mắt cô, bởi giọng nói của cô, không còn khả năng chống cự.
ĐƯỜNG DI
(Cô thì thầm, từng lời như rót mật vào tai anh, nhưng ẩn chứa chất độc)
Hãy nhìn vào mắt tôi, Thẩm Toại. Hãy để tôi dẫn dắt anh quay về… nơi mà tất cả bắt đầu. Nơi anh đã đánh mất chính mình. Nơi anh đã trở thành một con người khác. Anh sẽ nói cho tôi biết… tất cả.
Căn phòng chìm vào một sự im lặng rợn người. Chỉ còn tiếng thở đều đặn của Đường Di và ánh mắt cô, giờ đây đã trở thành hai vì sao dẫn đường, kéo Thẩm Toại vào vòng xoáy của quá khứ, của sự thật trần trụi. Trò chơi đã thực sự bắt đầu.
Đường Di đưa tay chạm nhẹ vào thái dương Thẩm Toại. Anh ta sững sờ, đôi mắt bỗng nhiên trở nên trống rỗng, mọi sự phản kháng tan biến. Lâm Thanh Nguyệt bên cạnh anh ta, khuôn mặt vốn đầy vẻ hả hê giờ tái đi, cô ta nhận ra mình đã đánh giá thấp Đường Di.
ĐƯỜNG DI
(Giọng cô đều đều, như một lời ru ma quái)
Anh thấy không? Mọi thứ anh đang cảm nhận bây giờ, mọi ký ức đang hiện về, chúng là thật. Chúng là những gì anh đã làm, là những gì anh đã quên.
Hình ảnh vụ tai nạn, cơn đau dữ dội, sự bối rối và rồi mất trí nhớ tạm thời, tất cả ùa về trong tâm trí Thẩm Toại như một cơn lũ dữ. Anh thấy mình trong văn phòng của Đường Di, năm năm trước, khi anh lần đầu gặp cô. Cô gái trẻ với ánh mắt kiên định, đầy nghị lực. Rồi những ngày tháng bên nhau, cô đã dịu dàng chăm sóc, hàn gắn vết thương cả thể xác lẫn tâm hồn anh. Anh thấy mình đã yêu cô, thật lòng yêu cô. Nhưng rồi, khi ký ức về quá khứ đen tối bắt đầu quay trở lại, anh bắt đầu nghi ngờ. Anh ghen tị với sự hoàn hảo của cô, sợ hãi cái tài năng thôi miên của cô. Lời nói cay nghiệt “quá đáng sợ, không thích hợp để cưới về nhà” bật ra từ chính miệng anh.
THẨM TOẠI
(Giọng anh ta thều thào, đầy đau khổ)
Không… không thể nào… Đó không phải là anh…
ĐƯỜNG DI
(Ánh mắt cô không lay chuyển, lạnh lùng nhìn anh)
Đó là anh, Thẩm Toại. Anh đã sợ hãi. Anh đã ghen ghét. Anh đã dùng dối trá để lấp liếm. Anh đã đổ lỗi cho tôi vì sự yếu đuối của anh. Anh đã tự biến mình thành một kẻ khác.
Cô rút tay ra khỏi thái dương anh. Thẩm Toại run rẩy, đôi mắt đầy kinh hoàng nhìn thẳng vào Đường Di. Anh hiểu. Anh thực sự hiểu. Cô có thể khiến anh làm bất cứ điều gì anh muốn, anh có thể tự nguyện thú nhận mọi tội lỗi của mình. Sự tuyệt vọng xâm chiếm lấy anh, anh nhận ra mình đã hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay cô.
THẨM TOẠI
(Giọng anh ta lạc đi)
Cô… cô muốn gì?
Đường Di nhìn anh, ánh mắt cô dịu lại một chút, nhưng vẫn ẩn chứa sự kiên quyết. Cô không còn sự tức giận hay đau khổ như trước. Chỉ còn lại sự thấu hiểu và một chút gì đó giống như sự thương hại. Cô đã không còn sợ hãi nữa.
ĐƯỜNG DI
(Giọng cô vẫn trầm tĩnh, nhưng đầy uy quyền)
Anh sẽ không bao giờ quên điều này.
Căn phòng chìm vào im lặng. Thẩm Toại ngồi sụp xuống ghế, hoàn toàn suy sụp. Lâm Thanh Nguyệt lùi lại, khuôn mặt đầy sợ hãi. Cô ta biết, trò chơi đã kết thúc.
***
Năm năm. Một khoảng thời gian đủ dài để xây dựng một tình yêu, đủ dài để vun đắp một niềm tin, nhưng cũng đủ ngắn để mọi thứ sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc. Đường Di đã từng tin rằng tình yêu có thể chữa lành mọi vết thương, rằng sự chân thành sẽ luôn được đền đáp. Cô đã trao đi tất cả, đặt cả niềm tin và trái tim mình vào Thẩm Toại, người đàn ông cô đã yêu say đắm từ lần gặp đầu tiên. Nhưng rồi, sự thật phũ phàng đã ập đến, khiến cô nhận ra rằng đôi khi, tình yêu cũng có thể trở thành một con dao hai lưỡi, vừa mang đến hạnh phúc, vừa có thể gây ra những vết sẹo không bao giờ lành.
Những ngày tháng sau đó, Thẩm Toại sống trong sự ám ảnh về những gì mình đã làm, về con người anh ta đã từng cố gắng che giấu. Anh ta không còn sự kiêu ngạo, không còn những lời lẽ khinh thường. Thay vào đó là sự im lặng, sự ăn năn và một nỗi day dứt khôn nguôi. Đường Di, dù vẫn giữ lời thề không thôi miên anh ta trừ khi anh ta yêu cầu, vẫn âm thầm theo dõi. Cô không còn là cô gái yếu đuối của ngày xưa, cô đã mạnh mẽ hơn, hiểu rõ hơn về bản chất con người. Cô đã trải qua cơn bão giông của sự phản bội và nghi ngờ, giờ đây cô đứng vững trên đôi chân của mình, với sự bình yên trong tâm hồn mà không điều gì có thể lay chuyển được. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, mang theo những bài học quý giá, những mất mát, nhưng quan trọng hơn hết là sự trưởng thành và một cái nhìn mới về tình yêu, về cuộc đời. Cô biết, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, cô vẫn sẽ luôn mạnh mẽ, bởi vì cô đã tìm thấy sức mạnh lớn nhất, chính là sức mạnh nội tại của bản thân mình.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

