Tiêu Tiềm nhìn vào bia mộ và khó khăn hỏi tôi: “Người yêu cũ của em sinh năm 1969 à?”
Tôi suy nghĩ một lúc, rồi kiên định nói: “Đúng vậy, đàn ông càng già càng có hương vị.”
Bức ảnh trên bia mộ của ông chú trông rất lịch lãm.
Tôi chỉ có thể thầm xin lỗi trong lòng.
Xin lỗi chú, nhưng cháu đã phải chịu đựng chuyện này quá lâu rồi, hôm nay cháu phải trút ra.
Tiêu Tiềm mặt mày tái mét, hỏi tôi: “Lương Hứa Hứa, em có ý gì đây? Cố tình làm tôi khó chịu phải không?”
Tôi lau mặt một cái.
“Tiêu Tiềm, anh thì được năm nào cũng đến tưởng nhớ Bạch Nguyệt Quang của mình, còn tôi thì không được khóc một chút cho ‘baby’ cũ của tôi sao?”
Anh ta lập tức nổi giận.
“Nếu tôi biết trước em là một người phụ nữ không biết xấu hổ như vậy, tôi đã không bao giờ hẹn hò với em.”
Tôi mở hộp phấn, trang điểm lại một chút.
Bình thản nói: “Đúng lúc, tôi cũng không muốn tiếp tục nữa, chia tay đi.”
Chia tay ở ngoài đường thì tôi đã thấy, nhưng chia tay ở nghĩa trang thì chưa từng thấy.
Tiêu Tiềm tức giận bỏ đi.
Tôi cũng quay người muốn rời khỏi, thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói phía sau.
“Con trai, mẹ biết mà, ba con có người bên ngoài, bây giờ bị mẹ bắt quả tang rồi.”
Một phụ nữ trung niên ăn mặc chỉnh tề, ngón tay uốn cong.
“Cô nói rõ cho tôi nghe, cô có quan hệ gì với Chung Minh Sinh?”
Bên cạnh bà ấy là một người đàn ông mặc đồng phục, tay ôm một bó hoa cúc trắng.
Tôi vội vàng giải thích: “Dì ơi, con không quen biết chồng của dì, hoàn toàn là hiểu lầm thôi.”
Bà ấy không tin, liền nắm chặt tay tôi.
“Vậy sao con vừa khóc lóc trước bia mộ đó đau lòng đến thế?”
Tôi nhất thời không biết trả lời ra sao.
May mà người đàn ông kia tiến lên giải vây: “Mẹ, mẹ đừng làm loạn nữa, chẳng lẽ mẹ không biết ba là người thế nào sao?”
Người phụ nữ vẻ mặt đầy u sầu, bắt đầu kể lể về sự thờ ơ của chồng đối với mình suốt những năm qua.
Cuối cùng, khi nói đến đây, bà ấy bật khóc trước bia mộ.
Lúc này tôi mới để ý, người đàn ông trên bức di ảnh mặc cảnh phục.
Hình như gần đây tôi còn thấy trên báo.
Là một cảnh sát đã hy sinh khi làm nhiệm vụ.
Tôi biết mình đã phạm tội lớn rồi.
Vừa xin lỗi vừa bày tỏ sự hối hận.
Cuối cùng cũng làm dịu được người phụ nữ đa sầu đa cảm này.
Về đến nhà, tôi đóng gói tất cả những món đồ mà Tiêu Tiềm đã tặng và vứt đi hết.
Kệ anh ta và Bạch Nguyệt Quang của anh ta, tôi không chịu nổi nữa rồi.
Thực ra, tôi rất hiểu khi anh ta theo đuổi tôi, chỉ là vì tôi có vài phần giống với cô Bạch Nguyệt Quang đó.
Nhưng sau khi ở bên nhau, tôi hoàn toàn nhận ra.
Người sống không thể đấu lại với người đã chết.
Một năm có 24 tiết khí, 7 ngày lễ lớn, sinh nhật và ngày giỗ.
Anh ta đều phải đến nghĩa trang để tưởng niệm.
Với tốc độ này.
Tiếp theo, anh ta nên mua sẵn một phần mộ bên cạnh Bạch Nguyệt Quang để tương lai sau khi chết còn làm hàng xóm với cô ấy.
Nhưng tôi không ngờ rằng, sau khi chia tay, Tiêu Tiềm lại điên cuồng cầu xin quay lại.
Ngày nào cũng đứng chờ tôi dưới công ty.
Đón đưa tôi sớm tối.
Thỉnh thoảng còn chuẩn bị hoa và bữa sáng với hình trái tim.
Mặc dù tôi đã nói rõ ràng rằng chúng tôi đã chia tay.
Tôi không phải là người thay thế cho ai cả, nhưng không ngờ anh ta vẫn không từ bỏ.
Tiêu Tiềm là sếp của tôi, dù không phải là sếp trực tiếp, nhưng anh ta lợi dụng quy tắc công sở để gây áp lực lên cấp trên của tôi.
Buộc tôi phải khuất phục.
Khi không đạt được mục đích, anh ta lấy cớ buổi tiệc với đối tác để ép tôi phải đi tiếp rượu.
Tôi nhìn vào số dư trong tài khoản ngân hàng, chi phí phẫu thuật của mẹ tôi tháng sau vẫn chưa được thanh toán.
Bây giờ tôi không thể mất công việc này.
Đành phải cắn răng đi theo.
Một đám đàn ông già ngồi uống rượu, khoác lác trên bàn tiệc, phụ nữ chỉ là vật trang trí, dùng để tạo không khí.
Tiêu Tiềm ép tôi uống rượu.
Anh ta đe dọa: “Lương Hứa Hứa, mẹ của em vẫn đang nằm viện chờ tiền đấy.”
Tôi cắn răng, ngửa đầu uống một ngụm lớn rượu, những gã đàn ông già đều vỗ tay hoan hô.
Bữa tiệc kết thúc, tôi vẫn say đến mức không thể đứng vững, Tiêu Tiềm đỡ tôi lên xe.
Trong bãi đậu xe ngầm tối tăm, tôi chợt nhận ra ánh mắt của anh ta có chút kỳ lạ.
“Lương Hứa Hứa, tôi đã nói rồi, em không thể thoát khỏi lòng bàn tay của tôi.”
Ánh mắt của anh ta sau cặp kính dần trở nên tàn ác, giống như một kẻ săn mồi đã thấy máu.
Tôi dựa vào chút ý thức còn sót lại để giãy giụa, nhưng sức của tôi không thể thắng được đàn ông.
Khi tôi định lấy điện thoại để gọi cảnh sát, Tiêu Tiềm đột nhiên rút ra một con dao gọt hoa quả từ túi.
Lưỡi dao lạnh băng chạm vào động mạch cổ của tôi.
Tôi tỉnh rượu hơn phân nửa: “Anh… anh muốn làm gì?”
Tiêu Tiềm mở điện thoại, ra hiệu: “Tôi đã đặt phòng khách sạn bên kia đường, em qua đó chơi một đêm với tôi, tôi sẽ thả em đi.”
“Anh nằm mơ đi!”
Anh ta dùng sức ép, lưỡi dao đau nhói, lúc này nếu tôi dám phản kháng, ngày mai tôi sẽ lên tin tức hình sự.
“Được, tôi sẽ đi cùng anh.”
Anh ta ép tôi khoác tay anh ta, như một cặp tình nhân bình thường bước ra ngoài.
Chân tôi có chút loạng choạng, anh ta nhân cơ hội vòng tay ôm lấy eo tôi.
Bên ngoài trời đã tối dần, khách sạn đó ngay bên kia đường.
Đèn giao thông bắt đầu đếm ngược.
Nếu băng qua đường, tôi sẽ không còn cơ hội trốn thoát nữa.
Đột nhiên, tôi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Người cảnh sát mặc đồng phục mà tôi đã gặp hôm đó ở nghĩa trang.
Anh ấy đang chuẩn bị băng qua đường từ phía bên kia.
Đèn đỏ chuyển sang xanh.
Đám đông bắt đầu di chuyển, ngay khi chúng tôi chuẩn bị lướt qua nhau.
Tôi bất ngờ hét lớn: “Chồng ơi, cứu em!”
Chung Cảnh Xuyên là một cảnh sát, có khả năng cảnh giác cao.
Anh ấy chỉ mất một giây để phản ứng, lập tức nhận ra tôi đang gặp nguy hiểm.
Tôi nhân cơ hội thoát khỏi Tiêu Tiềm, loạng choạng lao vào lòng anh ấy .
Ánh mắt của những người xung quanh bắt đầu hướng về phía chúng tôi.
Tiêu Tiềm tức tối phân bua: “Lương Hứa Hứa, em là bạn gái của anh mà.”
Tôi giống như nắm được cọng rơm cứu mạng, bám chặt vào tay áo của Chung Cảnh Xuyên.
Phát huy kỹ năng diễn xuất xuất sắc nhất trong đời mình: “Chồng ơi, em sai rồi, em không nên tìm người đàn ông khác, anh tha thứ cho em nhé.”
Chung Cảnh Xuyên ôm chặt lấy Lương Hứa Hứa, ánh mắt cảnh giác quét qua Tiêu Tiềm. Tiêu Tiềm đứng cách đó vài bước chân, khuôn mặt đầy vẻ tức giận và bất lực. Lương Hứa Hứa, vẫn đang run rẩy, nức nở giả vờ, bám víu vào anh như phao cứu sinh. Cô cảm thấy một chút nhẹ nhõm vì đã thoát khỏi vòng vây nguy hiểm, nhưng lòng vẫn run rẩy vì sợ hãi. Chung Cảnh Xuyên im lặng ôm chặt cô gái, đôi mắt anh không rời khỏi Tiêu Tiềm, sẵn sàng bảo vệ Lương Hứa Hứa nếu cần. Tiêu Tiềm nghiến răng, không dám làm gì hơn dưới ánh mắt cảnh giác của Chung Cảnh Xuyên và sự chú ý của những người qua đường.
“Anh… anh đang làm gì vậy?” Tiêu Tiềm lắp bắp, giọng đầy sự đe dọa lẫn hoài nghi.
Lương Hứa Hứa càng bám chặt hơn vào Chung Cảnh Xuyên, ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn anh. “Chồng ơi, anh ấy… anh ấy muốn hại em.”
Chung Cảnh Xuyên nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng đang run lên của Lương Hứa Hứa. Anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào Tiêu Tiềm. “Cô ấy đã nói rõ ràng rồi. Anh nên rời đi thôi.”
Tiêu Tiềm lùi lại một bước, liếc nhìn Lương Hứa Hứa đang dựa vào Chung Cảnh Xuyên, rồi lại nhìn vào ánh mắt kiên định của người cảnh sát. Anh ta biết mình không thể làm gì được ở đây. Bị bao vây bởi ánh mắt tò mò của đám đông và sự hiện diện uy nghiêm của Chung Cảnh Xuyên, Tiêu Tiềm cảm thấy mọi nỗ lực của mình đều trở nên vô ích. Hắn ta siết chặt nắm đấm, rồi quay người bỏ đi, để lại một sự im lặng đầy căng thẳng sau lưng.
Khi bóng dáng Tiêu Tiềm khuất hẳn, Lương Hứa Hứa mới từ từ buông tay khỏi Chung Cảnh Xuyên. Cô ngẩng đầu lên, nhìn anh với ánh mắt biết ơn chân thành. “Cảm ơn anh… anh đã cứu em.”
Chung Cảnh Xuyên nhìn Lương Hứa Hứa, ánh mắt anh dịu lại. Anh thấy rõ sự hoảng sợ vẫn còn đọng lại trong đôi mắt cô. “Không có gì. Em có ổn không?”
Lương Hứa Hứa gật đầu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Em… em ổn.” Cô liếc nhìn về phía Tiêu Tiềm vừa biến mất, một nỗi bất an vẫn còn đó.
Chung Cảnh Xuyên nhận ra sự mệt mỏi và kiệt sức của cô. “Anh đưa em về nhà nhé.”
Lương Hứa Hứa ngần ngại, nhưng rồi cô biết mình không thể ở một mình lúc này. “Vâng… cảm ơn anh.”
Hai người cùng nhau bước đi, không khí giữa họ vừa có sự ràng buộc của một cuộc giải cứu, vừa có sự xa lạ của hai người xa lạ. Chung Cảnh Xuyên cảm nhận được sự yếu đuối của cô gái trong vòng tay mình, trong khi Lương Hứa Hứa cảm thấy một chút an toàn khi có anh ở bên, dù chỉ là tạm thời.
Một đám đông bắt đầu tụ tập xung quanh, xì xào bàn tán. Tiếng bàn tán vang lên như những lời phán xét.
TIÊU TIỀM
(Mặt tái mét, lắp bắp)
Cô ấy… cô ấy là bạn gái tôi mà! Cô ấy đang làm trò thôi!
Tiêu Tiềm cố gắng kéo Lương Hứa Hứa về phía mình. Bàn tay anh ta run rẩy, nhưng Lương Hứa Hứa kiên quyết gạt ra. Cô càng bám chặt hơn vào Chung Cảnh Xuyên.
Một người phụ nữ trong đám đông lên tiếng:
Phụ nữ trung niên: Ai mà tin lời anh ta chứ. Nhìn cách cô ấy sợ hãi kìa.
Tiêu Tiềm cảm thấy sự tức giận dâng trào. Anh ta nhìn Lương Hứa Hứa, ánh mắt vừa giận dữ vừa cầu xin. Anh ta biết mình đã mất cô mãi mãi.
TIÊU TIỀM
(Nghẹn ngào)
Hứa Hứa, em đừng làm vậy mà.
Lương Hứa Hứa quay mặt đi, không muốn nhìn anh ta nữa. Cô cảm thấy ghê tởm trước bộ mặt giả tạo của anh ta. Chung Cảnh Xuyên vẫn ôm chặt cô, ánh mắt kiên định nhìn Tiêu Tiềm.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Giọng trầm, dứt khoát)
Đã đến lúc anh nên rời đi. Đừng làm phiền cô ấy nữa.
Đám đông ngày càng xích lại gần hơn, ánh mắt hiếu kỳ đổ dồn vào Tiêu Tiềm. Anh ta cảm thấy sự nhục nhã bao trùm. Lực bất tòng tâm, anh ta buông tay, quay lưng bỏ đi trong sự im lặng của đám đông.
Khi Tiêu Tiềm khuất hẳn, Lương Hứa Hứa mới thả lỏng. Cô quay sang Chung Cảnh Xuyên, ánh mắt ngấn lệ.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Thì thầm)
Cảm ơn anh.
Chung Cảnh Xuyên nhìn cô, ánh mắt thấu hiểu. Anh thấy rõ sự tổn thương và kiệt sức ẩn sâu trong đôi mắt Lương Hứa Hứa.
CHUNG CẢNH XUYÊN
Chúng ta đi thôi. Anh đưa em về nhà.
Lương Hứa Hứa gật đầu, nép vào vai Chung Cảnh Xuyên. Dù chỉ là một sự giúp đỡ tạm thời, cô cũng cảm thấy một chút an lòng. Trên đường về, không ai nói với ai lời nào. Chỉ có tiếng gió và sự tĩnh lặng sau cơn bão.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Siết nhẹ vòng tay ôm Lương Hứa Hứa, tạo cảm giác an toàn)
Chúng ta đi thôi. Anh đưa em về nhà.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Gật đầu, nép vào vai Chung Cảnh Xuyên, giọng thì thầm)
Cảm ơn anh.
Chung Cảnh Xuyên nhìn Lương Hứa Hứa, ánh mắt thấu hiểu, thấy rõ sự tổn thương và kiệt sức ẩn sâu trong đôi mắt cô. Anh cảm nhận rõ sự run rẩy còn sót lại của cô gái trong vòng tay mình.
Trên con đường về nhà, không ai nói với ai lời nào. Chỉ có tiếng gió khẽ lướt qua, và sự tĩnh lặng bao trùm lấy hai người sau cơn bão cảm xúc. Lương Hứa Hứa vẫn còn run, nhưng giờ đây, cô cảm thấy có một điểm tựa vững chắc.
Đột nhiên, chiếc xe của Tiêu Tiềm lướt qua họ với tốc độ kinh hoàng. Lương Hứa Hứa giật mình, theo phản xạ ôm chặt lấy Chung Cảnh Xuyên. Tiêu Tiềm ngồi trong xe, ánh mắt u ám nhìn chằm chằm vào hai người. Anh ta gầm ghè, siết chặt vô lăng.
TIÊU TIỀM
(Thầm rủa)
Đồ khốn!
Chung Cảnh Xuyên cảm nhận được sự căng thẳng của Lương Hứa Hứa. Anh quay đầu nhìn về phía chiếc xe đang xa dần, ánh mắt sắc lạnh. Anh hiểu rằng vấn đề với Tiêu Tiềm vẫn chưa kết thúc.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Nhìn thẳng vào Lương Hứa Hứa)
Em có muốn đến thẳng đồn cảnh sát để trình báo không?
LƯƠNG HỨA HỨA
(Ngập ngừng, nhìn về phía đồn cảnh sát xa xa)
Em… em nghĩ em cần về nhà trước. Mẹ em…
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Hiểu ý)
Được rồi. Anh đưa em về. Nhưng nhớ, bất cứ lúc nào em cần, cứ gọi cho anh.
Họ tiếp tục đi bộ trong im lặng. Lương Hứa Hứa cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút khi có Chung Cảnh Xuyên ở bên. Nhưng trong lòng cô vẫn còn những nỗi lo chưa tan biến, đặc biệt là về mẹ cô đang nằm viện.
Khi xe của Tiêu Tiềm đi khuất, anh ta cảm thấy sự tức giận dâng lên. Anh ta nhìn Lương Hứa Hứa và Chung Cảnh Xuyên khuất dần trong tầm mắt, ánh mắt vừa giận dữ vừa tuyệt vọng. Anh ta biết mình đã mất cô mãi mãi.
TIÊU TIỀM
(Nghẹn ngào)
Hứa Hứa, em đừng làm vậy mà.
Lương Hứa Hứa quay mặt đi, không muốn nhìn anh ta nữa. Cô cảm thấy ghê tởm trước bộ mặt giả tạo của anh ta. Chung Cảnh Xuyên vẫn ôm chặt cô, ánh mắt kiên định nhìn Tiêu Tiềm.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Giọng trầm, dứt khoát)
Đã đến lúc anh nên rời đi. Đừng làm phiền cô ấy nữa.
Đám đông ngày càng xích lại gần hơn, ánh mắt hiếu kỳ đổ dồn vào Tiêu Tiềm. Anh ta cảm thấy sự nhục nhã bao trùm. Lực bất tòng tâm, anh ta buông tay, quay lưng bỏ đi trong sự im lặng của đám đông.
Khi Tiêu Tiềm khuất hẳn, Lương Hứa Hứa mới thả lỏng. Cô quay sang Chung Cảnh Xuyên, ánh mắt ngấn lệ.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Thì thầm)
Cảm ơn anh.
Chung Cảnh Xuyên nhìn cô, ánh mắt thấu hiểu. Anh thấy rõ sự tổn thương và kiệt sức ẩn sâu trong đôi mắt Lương Hứa Hứa.
CHUNG CẢNH XUYÊN
Chúng ta đi thôi. Anh đưa em về nhà.
Lương Hứa Hứa gật đầu, nép vào vai Chung Cảnh Xuyên. Dù chỉ là một sự giúp đỡ tạm thời, cô cũng cảm thấy một chút an lòng. Trên đường về, không ai nói với ai lời nào. Chỉ có tiếng gió và sự tĩnh lặng sau cơn bão.
***
Sáng hôm sau, Lương Hứa Hứa đến bệnh viện thăm mẹ. Mẹ cô đang nằm trên giường bệnh, gương mặt phờ phạc.
MẸ CỦA LƯƠNG HỨA HỨA
Con… con ổn chứ? Hôm qua…
LƯƠNG HỨA HỨA
(Cười gượng, nắm chặt tay mẹ)
Con ổn mà mẹ. Mẹ đừng lo. Mẹ chỉ cần nghỉ ngơi thôi. Bác sĩ nói khi nào mẹ có thể phẫu thuật rồi ạ?
MẸ CỦA LƯƠNG HỨA HỨA
Bác sĩ nói… còn vài ngày nữa. Nhưng… tiền viện phí…
Lương Hứa Hứa nhìn mẹ, lòng trĩu nặng. Cô biết mẹ đang lo lắng cho tiền phẫu thuật. Cô siết chặt tay mẹ.
LƯƠNG HỨA HỨA
Mẹ đừng lo. Con sẽ lo được.
Đúng lúc đó, điện thoại của Lương Hứa Hứa rung lên. Là tin nhắn từ Tiêu Tiềm.
TIÊU TIỀM (TIN NHẮN)
Tôi cần gặp cô ngay. Ở công ty. Có chuyện quan trọng.
Lương Hứa Hứa nhìn tin nhắn, trong lòng dấy lên một nỗi bất an. Cô biết Tiêu Tiềm sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Với mẹ)
Mẹ ở đây nghỉ ngơi nhé. Con ra ngoài một lát.
MẸ CỦA LƯƠNG HỨA HỨA
(Lo lắng)
Con đi đâu? Cẩn thận đấy con.
Lương Hứa Hứa gật đầu, bước ra khỏi phòng bệnh, tim đập thình thịch. Cô biết mình đang bước vào một cái bẫy mới.
Trong khi đó, tại công ty, Tiêu Tiềm đang ngồi đợi, nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. Anh ta nhìn đồng hồ, đếm ngược từng giây. Anh ta đã chuẩn bị sẵn một kế hoạch khác để buộc Lương Hứa Hứa phải nghe lời mình.
TIÊU TIỀM
(Thầm nghĩ)
Cô nghĩ cô thoát được tôi sao? Chưa đâu…
Anh ta nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt đầy thách thức. Cuộc đối đầu giữa anh ta và Lương Hứa Hứa, cùng sự bảo vệ của Chung Cảnh Xuyên, chỉ mới bắt đầu.
***
Lương Hứa Hứa đến công ty, bước vào văn phòng Tiêu Tiềm. Không khí căng thẳng bao trùm. Tiêu Tiềm ngồi sau bàn làm việc, dáng vẻ quyền lực.
TIÊU TIỀM
(Nhìn Lương Hứa Hứa từ đầu đến chân)
Cô đến rồi. Tốt. Tôi tưởng cô lại giở trò gì nữa chứ.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Giọng kiên quyết)
Anh muốn gặp tôi vì chuyện gì?
TIÊU TIỀM
(Đứng dậy, tiến lại gần Lương Hứa Hứa)
Chuyện gì à? Tất nhiên là chuyện của cô và tôi rồi. Cô nghĩ cô có thể công khai chống đối tôi như hôm qua sao?
LƯƠNG HỨA HỨA
(Không lùi bước)
Tôi không làm gì sai cả. Tôi chỉ muốn được yên.
TIÊU TIỀM
(Cười khẩy)
Yên? Cô muốn yên? Cô nghĩ cô xứng đáng được yên sao? Cô quên rồi à, cô nợ tôi. Món nợ tiền bạc, và cả món nợ tình cảm nữa.
Lương Hứa Hứa nhìn Tiêu Tiềm, cảm thấy sự đe dọa ngày càng lớn hơn. Cô nhìn xung quanh, cố gắng tìm kiếm bất kỳ sự trợ giúp nào, nhưng chỉ có sự im lặng đáng sợ của văn phòng.
TIÊU TIỀM
(Siết nhẹ vòng tay ôm Lương Hứa Hứa)
Anh là ai? Cô ấy là vợ tôi, tại sao lại nói là bạn gái anh?
Tiêu Tiềm lạnh lùng hỏi. Ánh mắt anh ta sắc lạnh, nhìn thẳng vào Chung Cảnh Xuyên. Chung Cảnh Xuyên đứng chắn trước Lương Hứa Hứa, tay vẫn giữ nhẹ trên vai cô.
TIÊU TIỀM
(Ánh mắt sắc lạnh nhìn Chung Cảnh Xuyên, giọng đầy thách thức)
Anh là ai? Cô ấy là vợ tôi, tại sao lại nói là bạn gái anh?
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Giữ chặt Lương Hứa Hứa hơn, ánh mắt vẫn không rời Tiêu Tiềm)
Tôi là người sẽ bảo vệ cô ấy. Còn cô, đã đến lúc buông tay rồi.
TIÊU TIỀM
(Cười khẩy, tiến lại gần hơn, chỉ vào Lương Hứa Hứa)
Buông tay ư? Cô ấy là của tôi! Cô ta đã nhận tiền của tôi, đã đi khách sạn của tôi. Cô ta không có quyền từ chối tôi!
LƯƠNG HỨA HỨA
(Giật mình, cố gắng thoát khỏi vòng tay Tiêu Tiềm)
Không! Anh nói dối! Tôi chưa bao giờ nhận tiền của anh!
TIÊU TIỀM
(Nắm chặt lấy tay Lương Hứa Hứa, không cho cô giãy dụa)
Nói dối! Cô ta nói dối! Tôi có bằng chứng đây!
Tiêu Tiềm rút điện thoại ra, định mở một đoạn ghi âm. Tuy nhiên, Chung Cảnh Xuyên nhanh tay hơn, anh ta giật lấy điện thoại từ tay Tiêu Tiềm và ném mạnh xuống sàn. Chiếc điện thoại vỡ tan tành.
TIÊU TIỀM
(Hoảng hốt, quát lớn)
Anh làm gì vậy? Anh biết đó là gì không?
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Giọng trầm, đầy uy lực)
Tôi biết đó là bằng chứng cho sự bẩn thỉu của anh. Giờ thì biến khỏi đây.
Tiêu Tiềm nhìn cảnh sát, rồi nhìn Lương Hứa Hứa đang run rẩy trong vòng tay Chung Cảnh Xuyên. Anh ta cảm thấy sự tức giận và bất lực dâng trào. Hắn nhìn xung quanh, thấy những ánh mắt hiếu kỳ của nhân viên công ty đang nhìn mình chằm chằm. Sự nhục nhã bao trùm.
TIÊU TIỀM
(Thề thốt, giọng khàn đặc)
Tôi sẽ không bỏ qua chuyện này đâu. Anh sẽ phải trả giá!
Nói rồi, Tiêu Tiềm quay lưng bỏ đi, bước chân nặng nề và đầy căm phẫn. Lương Hứa Hứa thở phào nhẹ nhõm, cô dựa hẳn vào người Chung Cảnh Xuyên.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Thì thầm, giọng yếu ớt)
Cảm ơn anh. Lần này… anh lại cứu em.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Nhìn Lương Hứa Hứa, ánh mắt dịu lại)
Đừng nói vậy. Anh chỉ làm điều đúng đắn.
Anh ta giúp Lương Hứa Hứa chỉnh lại trang phục nhàu nhĩ. Tiêu Tiềm đã đi khuất.
TIÊU TIỀM
(Khi ra khỏi cửa công ty, điện thoại của Lương Hứa Hứa rung lên. Là tin nhắn từ Tiêu Tiềm.)
Tôi cần gặp cô ngay. Ở công ty. Có chuyện quan trọng.
Lương Hứa Hứa nhìn vào điện thoại, tim đập thình thịch. Cô biết Tiêu Tiềm sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Nói với mẹ)
Mẹ ở đây nghỉ ngơi nhé. Con ra ngoài một lát.
MẸ CỦA LƯƠNG HỨA HỨA
(Lo lắng)
Con đi đâu? Cẩn thận đấy con.
Lương Hứa Hứa gật đầu, bước ra khỏi phòng bệnh, tim đập thình thịch. Cô biết mình đang bước vào một cái bẫy mới.
Trong khi đó, tại công ty, Tiêu Tiềm đang ngồi đợi, nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. Anh ta nhìn đồng hồ, đếm ngược từng giây. Anh ta đã chuẩn bị sẵn một kế hoạch khác để buộc Lương Hứa Hứa phải nghe lời mình.
TIÊU TIỀM
(Thầm nghĩ)
Cô nghĩ cô thoát được tôi sao? Chưa đâu…
Anh ta nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt đầy thách thức. Cuộc đối đầu giữa anh ta và Lương Hứa Hứa, cùng sự bảo vệ của Chung Cảnh Xuyên, chỉ mới bắt đầu.
***
Lương Hứa Hứa đến công ty, bước vào văn phòng Tiêu Tiềm. Không khí căng thẳng bao trùm. Tiêu Tiềm ngồi sau bàn làm việc, dáng vẻ quyền lực.
TIÊU TIỀM
(Nhìn Lương Hứa Hứa từ đầu đến chân)
Cô đến rồi. Tốt. Tôi tưởng cô lại giở trò gì nữa chứ.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Giọng kiên quyết)
Anh muốn gặp tôi vì chuyện gì?
TIÊU TIỀM
(Đứng dậy, tiến lại gần Lương Hứa Hứa)
Chuyện gì à? Tất nhiên là chuyện của cô và tôi rồi. Cô nghĩ cô có thể công khai chống đối tôi như hôm qua sao?
LƯƠNG HỨA HỨA
(Không lùi bước)
Tôi không làm gì sai cả. Tôi chỉ muốn được yên.
TIÊU TIỀM
(Cười khẩy)
Yên? Cô muốn yên? Cô nghĩ cô xứng đáng được yên sao? Cô quên rồi à, cô nợ tôi. Món nợ tiền bạc, và cả món nợ tình cảm nữa.
Lương Hứa Hứa nhìn Tiêu Tiềm, cảm thấy sự đe dọa ngày càng lớn hơn. Cô nhìn xung quanh, cố gắng tìm kiếm bất kỳ sự trợ giúp nào, nhưng chỉ có sự im lặng đáng sợ của văn phòng.
TIÊU TIỀM
(Siết nhẹ vòng tay ôm Lương Hứa Hứa)
Anh là ai? Cô ấy là vợ tôi, tại sao lại nói là bạn gái anh?
Tiêu Tiềm lạnh lùng hỏi. Ánh mắt anh ta sắc lạnh, nhìn thẳng vào Chung Cảnh Xuyên. Chung Cảnh Xuyên đứng chắn trước Lương Hứa Hứa, tay vẫn giữ nhẹ trên vai cô.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Giọng trầm, đầy uy lực)
Tôi là người sẽ bảo vệ cô ấy. Còn cô, đã đến lúc buông tay rồi.
TIÊU TIỀM
(Cười khẩy, tiến lại gần hơn, chỉ vào Lương Hứa Hứa)
Buông tay ư? Cô ấy là của tôi! Cô ta đã nhận tiền của tôi, đã đi khách sạn của tôi. Cô ta không có quyền từ chối tôi!
LƯƠNG HỨA HỨA
(Giật mình, cố gắng thoát khỏi vòng tay Tiêu Tiềm)
Không! Anh nói dối! Tôi chưa bao giờ nhận tiền của anh!
TIÊU TIỀM
(Nắm chặt lấy tay Lương Hứa Hứa, không cho cô giãy dụa)
Nói dối! Cô ta nói dối! Tôi có bằng chứng đây!
Tiêu Tiềm rút điện thoại ra, định mở một đoạn ghi âm. Tuy nhiên, Chung Cảnh Xuyên nhanh tay hơn, anh ta giật lấy điện thoại từ tay Tiêu Tiềm và ném mạnh xuống sàn. Chiếc điện thoại vỡ tan tành.
TIÊU TIỀM
(Hoảng hốt, quát lớn)
Anh làm gì vậy? Anh biết đó là gì không?
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Giọng trầm, đầy uy lực)
Tôi biết đó là bằng chứng cho sự bẩn thỉu của anh. Giờ thì biến khỏi đây.
Tiêu Tiềm nhìn cảnh sát, rồi nhìn Lương Hứa Hứa đang run rẩy trong vòng tay Chung Cảnh Xuyên. Anh ta cảm thấy sự tức giận và bất lực dâng trào. Hắn nhìn xung quanh, thấy những ánh mắt hiếu kỳ của nhân viên công ty đang nhìn mình chằm chằm. Sự nhục nhã bao trùm.
TIÊU TIỀM
(Thề thốt, giọng khàn đặc)
Tôi sẽ không bỏ qua chuyện này đâu. Anh sẽ phải trả giá!
Nói rồi, Tiêu Tiềm quay lưng bỏ đi, bước chân nặng nề và đầy căm phẫn. Lương Hứa Hứa thở phào nhẹ nhõm, cô dựa hẳn vào người Chung Cảnh Xuyên.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Thì thầm, giọng yếu ớt)
Cảm ơn anh. Lần này… anh lại cứu em.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Nhìn Lương Hứa Hứa, ánh mắt dịu lại)
Đừng nói vậy. Anh chỉ làm điều đúng đắn.
Anh ta giúp Lương Hứa Hứa chỉnh lại trang phục nhàu nhĩ. Tiêu Tiềm đã đi khuất.
***
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Nhìn Lương Hứa Hứa, giọng kiên quyết)
Chúng ta đi thôi. Tôi đưa em về nhà.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Gật đầu, nép vào vai Chung Cảnh Xuyên, giọng thì thầm)
Cảm ơn anh.
Chung Cảnh Xuyên cảm nhận sự run rẩy còn sót lại của Lương Hứa Hứa trong vòng tay mình. Anh siết nhẹ, cố gắng mang lại cảm giác an toàn.
Trên xe, không ai nói với ai lời nào. Tiếng nhạc nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống âm thanh, cố gắng xoa dịu bầu không khí căng thẳng. Lương Hứa Hứa vẫn còn ám ảnh bởi những gì vừa xảy ra, nhưng giờ đây, cô cảm thấy mình không còn đơn độc.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Nhìn Lương Hứa Hứa, ánh mắt thấu hiểu)
Em có muốn đến đồn cảnh sát ngay bây giờ không? Chúng ta có thể trình báo mọi chuyện.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Ngập ngừng, nhìn ra ngoài cửa sổ)
Em… em nghĩ em cần về nhà trước. Mẹ em… bà ấy đang chờ em.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Hiểu ý, khẽ gật đầu)
Được rồi. Anh đưa em về. Nhưng nhớ, bất cứ lúc nào em cảm thấy không ổn, hay cần bất cứ điều gì, đừng ngần ngại gọi cho tôi. Số của tôi em còn chứ?
LƯƠNG HỨA HỨA
(Tìm trong túi xách, lấy ra một mảnh giấy nhỏ)
Em vẫn giữ.
CHUNG CẢNH XUYÊN
Tốt. Anh sẽ không để chuyện này dễ dàng trôi qua đâu. Tiêu Tiềm sẽ phải trả giá cho những gì hắn đã làm.
Lương Hứa Hứa nhìn Chung Cảnh Xuyên, một cảm giác an tâm lan tỏa trong lòng. Dù chỉ là một sự giúp đỡ tạm thời, cô cũng cảm thấy mình đã có một điểm tựa vững chắc.
Khi xe dừng trước nhà Lương Hứa Hứa, cô quay sang nhìn Chung Cảnh Xuyên.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Giọng chân thành)
Cảm ơn anh rất nhiều. Em thực sự không biết phải làm gì nếu không có anh.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Mỉm cười nhẹ)
Đó là việc của tôi. Hãy giữ gìn sức khỏe.
Lương Hứa Hứa bước xuống xe, nhìn theo bóng Chung Cảnh Xuyên cho đến khi chiếc xe khuất dạng. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh và bước vào nhà.
Trong khi đó, tại văn phòng của Tiêu Tiềm, anh ta đang đập bàn phím một cách điên cuồng. Chiếc điện thoại vỡ nát nằm trên bàn, những mảnh kính vỡ lấp lánh dưới ánh đèn.
TIÊU TIỀM
(Gầm lên, giọng đầy căm hận)
Chung Cảnh Xuyên! Đồ khốn nạn! Anh ta dám phá hoại mọi thứ của tôi!
Hắn nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, ánh mắt lóe lên tia độc ác. Hắn biết mình không thể để yên cho Lương Hứa Hứa và Chung Cảnh Xuyên.
TIÊU TIỀM
(Thầm nghĩ, nụ cười nham hiểm xuất hiện)
Anh nghĩ anh có thể cướp cô ấy khỏi tôi sao? Anh nhầm rồi. Chúng ta sẽ còn gặp nhau. Sẽ còn nhiều thứ thú vị hơn nữa.
Hắn lấy ra một chiếc USB từ ngăn kéo, cắm vào máy tính. Một loạt các file ảnh và video bắt đầu hiện lên trên màn hình. Nụ cười trên môi Tiêu Tiềm càng thêm sâu.
TIÊU TIỀM
(Lẩm bẩm)
Hứa Hứa à, em sẽ sớm nhận ra ai là người thực sự yêu em. Ai là người có thể cho em tất cả.
Tiêu Tiềm bắt đầu soạn một email mới, giọng điệu lạnh lùng và đầy đe dọa. Cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
TIÊU TIỀM
(Mặt biến sắc, giọng gầm gừ)
Cái gì? Em nói gì cơ? Em đang nói với tôi là tôi có lỗi hả? Cô gái à, em đang chơi với lửa đấy.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Nước mắt lưng tròng, giọng run rẩy)
Anh… anh nói dối! Anh là sếp của em, anh không thể làm vậy với em!
TIÊU TIỀM
(Cười khẩy, tiến lại gần Lương Hứa Hứa, giọng đầy đe dọa)
Anh làm được gì? Em có bằng chứng gì không? Em dám tố cáo tôi? Em quên rồi sao, cô nợ tôi. Món nợ tiền bạc, và cả món nợ tình cảm nữa.
Hắn siết chặt tay Lương Hứa Hứa, khiến cô đau đớn. Lương Hứa Hứa cố gắng giật tay ra nhưng không được.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Nấc nghẹn, giọng gần như thì thầm)
Anh… anh là đồ khốn nạn!
TIÊU TIỀM
(Cười phá lên, giọng đầy bệnh hoạn)
Khốn nạn? Em nói đúng rồi đấy. Và giờ đây, em sẽ phải trả giá cho sự cứng đầu của mình. Chúng ta đi thôi.
Hắn kéo Lương Hứa Hứa ra khỏi văn phòng, bước nhanh về phía bãi đậu xe ngầm. Lương Hứa Hứa hoảng loạn, nhìn xung quanh mong chờ sự giúp đỡ, nhưng chỉ thấy những gương mặt thờ ơ của nhân viên công ty.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Thét lên)
Cứu tôi với! Ai đó cứu tôi với!
Nhưng không ai dừng lại. Tiêu Tiềm cười đắc thắng, kéo cô vào một chiếc xe sang trọng đang đợi sẵn. Lương Hứa Hứa cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô biết mình đang bị đẩy vào một tình thế nguy hiểm.
Trong lúc đó, tại căn phòng bệnh viện, Mẹ của Lương Hứa Hứa cảm thấy bất an lạ thường. Bà cứ liên tục gọi tên con gái, nhưng không có ai trả lời.
MẸ CỦA LƯƠNG HỨA HỨA
(Thì thầm)
Hứa Hứa ơi… con đang ở đâu vậy con?
Bà cố gắng gượng dậy, nhưng cơ thể yếu ớt không cho phép. Sự lo lắng bao trùm lấy bà.
Tại bãi đậu xe ngầm, Tiêu Tiềm mở cửa xe, đẩy mạnh Lương Hứa Hứa vào ghế phụ.
TIÊU TIỀM
(Giọng lạnh lùng)
Ngồi yên đó. Đừng hòng bỏ trốn. Tôi đã đặt phòng khách sạn. Tối nay em sẽ là của tôi.
Hắn ngồi vào ghế lái, khởi động máy. Tiếng động cơ gầm rú trong không gian tĩnh lặng. Lương Hứa Hứa nhìn ra ngoài cửa kính, cố gắng ghi nhớ mọi thứ. Cô biết mình đang ở đâu. Khách sạn An Nhiên, đối diện công ty.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Nước mắt giàn giụa, giọng van xin)
Làm ơn, Tiêu Tiềm… em xin anh… đừng làm vậy mà…
TIÊU TIỀM
(Quay sang nhìn Lương Hứa Hứa, ánh mắt đầy dục vọng)
Em nghĩ anh sẽ bỏ qua cơ hội này sao? Em đã thuộc về tôi rồi.
Chiếc xe lao đi, tiến thẳng về phía khách sạn An Nhiên. Lương Hứa Hứa tuyệt vọng, cô biết mình đang đối mặt với nguy hiểm tột cùng. Bỗng nhiên, trong đầu cô hiện lên hình ảnh của Chung Cảnh Xuyên. Cô nhớ lại lời anh ta nói: “Tôi là người sẽ bảo vệ cô ấy.”
LƯƠNG HỨA HỨA
(Thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên tia hy vọng)
Chung Cảnh Xuyên… anh ấy…
Cô lập tức rút điện thoại ra, cố gắng tìm số điện thoại của Chung Cảnh Xuyên. Tay cô run rẩy, nhưng sự thôi thúc được cứu giúp mạnh mẽ hơn nỗi sợ.
TIÊU TIỀM
(Giật lấy điện thoại của Lương Hứa Hứa)
Đừng có nghĩ đến chuyện gọi cho ai cả. Điện thoại của em, tôi giữ.
Hắn ném chiếc điện thoại xuống bảng điều khiển. Lương Hứa Hứa cảm thấy tim mình như ngừng đập. Cô bị mắc kẹt.
Chiếc xe dừng lại trước khách sạn An Nhiên. Tiêu Tiềm xuống xe, mở cửa cho Lương Hứa Hứa.
TIÊU TIỀM
(Giọng ra lệnh)
Đi thôi.
Lương Hứa Hứa miễn cưỡng bước xuống xe, nhìn quanh với ánh mắt hoang mang. Khách sạn An Nhiên, một tòa nhà cao tầng, sáng đèn lộng lẫy. Cô biết mình không có lựa chọn nào khác.
Trong khi đó, Chung Cảnh Xuyên đang trên đường đến nhà Lương Hứa Hứa. Anh ta nhận được tin nhắn từ một người bạn cùng ngành, báo rằng Lương Hứa Hứa đã bị Tiêu Tiềm cưỡng ép lên xe.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Giọng lạnh lùng, siết chặt vô lăng)
Tiêu Tiềm… anh sẽ phải trả giá.
Anh ta lập tức lái xe đến khách sạn An Nhiên, nơi Lương Hứa Hứa đang bị giam giữ.
Tại khách sạn, Tiêu Tiềm dẫn Lương Hứa Hứa vào một căn phòng sang trọng. Bên trong, một vài Đám đàn ông già đang ngồi đợi, trên bàn rượu thịt đầy ắp.
TIÊU TIỀM
(Giới thiệu, nụ cười nham hiểm)
Mấy anh, đây là Lương Hứa Hứa. Hôm nay em nó sẽ phục vụ các anh.
Lương Hứa Hứa chết sững. Cô nhận ra đây là một cái bẫy. Cô nhìn Tiêu Tiềm với ánh mắt căm phẫn, nhưng anh ta chỉ nhếch mép cười.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Giọng run rẩy, đầy tuyệt vọng)
Anh… anh không thể…
Một trong Đám đàn ông già tiến lại gần Lương Hứa Hứa, đôi mắt ráo hoảnh.
ÔNG CHÚ TRÊN BIA MỘ (CHUNG MINH SINH)
(Giọng khàn đặc)
Thôi nào cô gái. Đừng làm khó chúng tôi. Đi khách đi.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Lùi lại, giật mình)
Không… em không thể…
Đột nhiên, cánh cửa phòng bật mở. Chung Cảnh Xuyên đứng đó, ánh mắt sắc như dao.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Giọng trầm, đầy uy lực)
Ai dám động vào cô ấy?
Tiêu Tiềm nhìn thấy Chung Cảnh Xuyên, nụ cười trên môi biến mất.
TIÊU TIỀM
(Lắp bắp)
Anh… anh là ai?
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Tiến lại gần, ánh mắt không rời Tiêu Tiềm)
Tôi là người sẽ bảo vệ cô ấy. Giờ thì cút khỏi đây.
Tiêu Tiềm nhìn Chung Cảnh Xuyên, rồi nhìn Lương Hứa Hứa đang run rẩy trong vòng tay anh. Hắn cảm thấy sự tức giận và bất lực dâng trào.
TIÊU TIỀM
(Thề thốt, giọng khàn đặc)
Tôi sẽ không bỏ qua chuyện này đâu. Anh sẽ phải trả giá!
Nói rồi, Tiêu Tiềm quay lưng bỏ đi, bước chân nặng nề và đầy căm phẫn. Lương Hứa Hứa thở phào nhẹ nhõm, cô dựa hẳn vào người Chung Cảnh Xuyên.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Thì thầm, giọng yếu ớt)
Cảm ơn anh. Lần này… anh lại cứu em.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Nhìn Lương Hứa Hứa, ánh mắt dịu lại)
Đừng nói vậy. Anh chỉ làm điều đúng đắn.
Anh ta giúp Lương Hứa Hứa chỉnh lại trang phục nhàu nhĩ. Tiêu Tiềm đã đi khuất. Lương Hứa Hứa nhìn xung quanh, những Đám đàn ông già còn lại nhìn cô với ánh mắt khó chịu.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Giọng kiên quyết)
Chúng ta đi thôi. Tôi đưa em về nhà.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Gật đầu, nép vào vai Chung Cảnh Xuyên, giọng thì thầm)
Cảm ơn anh.
Chung Cảnh Xuyên cảm nhận sự run rẩy còn sót lại của Lương Hứa Hứa trong vòng tay mình. Anh siết nhẹ, cố gắng mang lại cảm giác an toàn. Anh ta nhìn những người đàn ông còn lại trong phòng.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Giọng trầm, không chút cảm xúc)
Về nói với ông chủ của các người. Đây chỉ là khởi đầu thôi.
Những người đàn ông còn lại trong phòng nhìn nhau, vẻ mặt hoang mang. Chung Cảnh Xuyên nắm lấy tay Lương Hứa Hứa, dẫn cô rời khỏi căn phòng ám ảnh đó.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Nhìn Lương Hứa Hứa một cách sâu sắc, rồi ánh mắt lướt sang vết hằn đỏ trên cổ cô, đôi mắt anh khẽ nheo lại)
Em ổn chứ?
LƯƠNG HỨA HỨA
(Giọng còn run rẩy, cô nép vào vai Chung Cảnh Xuyên, cảm nhận hơi ấm từ anh xua tan đi cái lạnh lẽo vừa rồi)
Em… em ổn. Cảm ơn anh, Chung Cảnh Xuyên.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Lương Hứa Hứa, giọng anh trầm và kiên quyết)
Đừng nói cảm ơn. Anh ở đây là đúng. Nhưng chuyện này chưa thể kết thúc ở đây được.
Anh ta rút điện thoại ra, ngón tay lướt nhanh trên màn hình. Khuôn mặt anh giờ đây không còn vẻ dịu dàng vừa rồi, thay vào đó là sự nghiêm nghị và quyền uy của một cảnh sát.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Giọng vang dội, đầy sức nặng, nhìn về phía cánh cửa nơi Tiêu Tiềm vừa rời đi)
Anh Tiêu Tiềm. Có vẻ chúng ta cần nói chuyện rõ ràng hơn.
Anh ta nhấn một dãy số, rồi áp điện thoại vào tai.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Nói vào điện thoại, giọng dứt khoát)
Tôi Chung Cảnh Xuyên đây. Vừa nhận được tin báo về một vụ cưỡng ép và quấy rối tình dục tại khách sạn An Nhiên, phòng 305. Tôi yêu cầu lực lượng hỗ trợ đến đây ngay lập tức. Và cử người đến…
Anh ta dừng lại một chút, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào đám đàn ông già vẫn còn ngồi bất động trong phòng.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Giọng hạ thấp nhưng đầy đe dọa)
… mời ông Tiêu Tiềm về đồn để trình bày sự việc. Đặc biệt là những người có mặt tại phòng này. Sẽ có lệnh triệu tập sớm.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Ngẩng đầu nhìn Chung Cảnh Xuyên, đôi mắt cô ngấn nước vì xúc động và sự nhẹ nhõm)
Anh… anh sẽ làm gì?
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Nhìn Lương Hứa Hứa, anh khẽ mỉm cười, một nụ cười xoa dịu)
Anh sẽ làm những gì cần phải làm. Em, về nhà đi. Nghỉ ngơi. Mọi chuyện hãy để anh lo.
Anh ta quay sang nhìn những người đàn ông còn lại trong phòng, ánh mắt lạnh lẽo không chút cảm xúc.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Giọng trầm vang vọng)
Về nói với ông chủ của các người. Đây chỉ là khởi đầu thôi.
Anh ta nắm lấy tay Lương Hứa Hứa, cảm nhận sự run rẩy còn sót lại trong lòng bàn tay cô. Chung Cảnh Xuyên dẫn Lương Hứa Hứa ra khỏi căn phòng ám ảnh đó, bước nhanh về phía hành lang vắng lặng của khách sạn. Tiếng giày của họ vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như gieo mầm cho một cuộc đối đầu mới.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Vừa đi vừa nói, giọng vẫn giữ nguyên sự kiên quyết)
Đừng lo lắng. Sẽ không ai làm hại em được nữa.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Nép vào vai Chung Cảnh Xuyên, cô cảm nhận được sự an toàn tuyệt đối từ anh, giọng yếu ớt nhưng chắc chắn)
Cảm ơn anh. Lần này anh lại cứu em.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Nhìn Lương Hứa Hứa, ánh mắt dịu lại, anh siết nhẹ tay cô)
Đừng nói vậy. Anh chỉ làm điều đúng đắn. Em đã phải chịu đựng quá nhiều rồi.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Siết chặt tay Lương Hứa Hứa, cảm nhận rõ sự sợ hãi vẫn còn vương vấn. Anh nhìn cô, ánh mắt kiên định, trấn an)
Anh ở đây rồi. Đừng sợ.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Ngước nhìn Chung Cảnh Xuyên, đôi mắt long lanh ngấn lệ)
Nhưng… Tiêu Tiềm…
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Giọng trầm xuống, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía căn phòng khách sạn vừa bước ra)
Hắn sẽ không làm gì được em nữa. Anh đã gọi cho đội. Mọi chuyện sẽ được xử lý.
Đoàn xe cảnh sát với đèn hiệu nhấp nháy đã ập đến. Tiếng còi hú vang vọng phá tan sự tĩnh lặng của đêm khuya. Chung Cảnh Xuyên khẽ đẩy Lương Hứa Hứa về phía sau, bước lên đối mặt với lực lượng chức năng.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Hô to, giọng vang dội)
Tôi là Chung Cảnh Xuyên, sĩ quan thuộc Cục Cảnh sát Hình sự. Tôi yêu cầu phong tỏa khu vực này.
Một nhóm cảnh sát nhanh chóng tiến vào khách sạn. Chung Cảnh Xuyên quay lại nhìn Lương Hứa Hứa, ánh mắt anh như nói: “Em về nhà đi.”
LƯƠNG HỨA HỨA
(Vẫn run rẩy, nhưng cô gật đầu)
Em… em về ngay. Cảm ơn anh, Chung Cảnh Xuyên.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua)
Về đi. Gọi cho anh nếu cần bất cứ điều gì.
Anh ta không cho Lương Hứa Hứa thêm thời gian để nói lời cảm ơn hay thắc mắc. Chung Cảnh Xuyên quay người lại, bước nhanh về phía lực lượng cảnh sát đang tiến hành công việc. Anh biết, cuộc chiến với Tiêu Tiềm còn lâu mới kết thúc.
Tại căn phòng 305, Tiêu Tiềm nhận ra tình thế đã hoàn toàn vượt ngoài tầm kiểm soát. Khi những tiếng giày nặng nề của cảnh sát vang lên từ hành lang, hắn lập tức biến sắc. Ánh mắt hắn ánh lên sự căm phẫn tột độ, xen lẫn nỗi sợ hãi tột cùng. Hắn đã không còn đường lui.
TIÊU TIỀM
(Lẩm bẩm trong cổ họng, nhìn quanh căn phòng như một con thú bị dồn vào góc)
Không… không thể nào…
Hắn vùng vằng đẩy mạnh đám đàn ông già đang còn ngây người ra. Những gương mặt từng vênh váo, khinh khỉnh giờ đây tái mét vì sợ hãi. Tiêu Tiềm không còn quan tâm đến chúng nữa. Mục tiêu duy nhất của hắn lúc này là thoát khỏi đây, thoát khỏi cơn thịnh nộ của pháp luật và sự phẫn nộ của Lương Hứa Hứa.
Hắn lao về phía cửa phòng, định mở cửa chạy trốn. Nhưng đúng lúc đó, cánh cửa bật mở từ bên ngoài. Hai sĩ quan cảnh sát với vẻ mặt nghiêm nghị đứng sừng sững.
VIÊN CẢNH SÁT 1
(Giọng dứt khoát)
Ông Tiêu Tiềm, anh bị bắt giữ vì hành vi cưỡng ép và quấy rối tình dục. Mời ông hợp tác.
Tiêu Tiềm sững sờ, đôi mắt hắn mở to vì kinh hoàng. Hắn quay đầu nhìn về phía hành lang, nơi Lương Hứa Hứa đang được Chung Cảnh Xuyên bảo vệ. Ánh mắt hắn chạm nhau. Trong mắt Lương Hứa Hứa, Tiêu Tiềm chỉ thấy sự khinh bỉ và một chút hả hê.
TIÊU TIỀM
(Rít lên trong cơn tuyệt vọng, ánh mắt vẫn hướng về Lương Hứa Hứa)
Lương Hứa Hứa! Cô… cô sẽ phải trả giá!
Hắn cố gắng vùng vẫy, muốn thoát khỏi sự khống chế của các sĩ quan, nhưng vô ích. Cơn hoảng loạn và sự tức giận biến hắn thành một kẻ điên cuồng.
VIÊN CẢNH SÁT 2
(Siết chặt cánh tay Tiêu Tiềm)
Ông Tiêu Tiềm, hãy bình tĩnh. Chúng tôi sẽ xử lý mọi thứ.
Tiêu Tiềm cuối cùng cũng nhận ra rằng mọi nỗ lực chống cự lúc này đều vô nghĩa. Hắn đứng đó, với ánh mắt đầy vẻ căm phẫn và sợ hãi, bị cảnh sát khống chế. Hắn hiểu rằng, địa ngục mà hắn đã cố gắng đẩy Lương Hứa Hứa vào, giờ đây đang chờ đợi chính hắn.
VIÊN CẢNH SÁT 2
(Siết chặt cánh tay Tiêu Tiềm)
Ông Tiêu Tiềm, hãy bình tĩnh. Chúng tôi sẽ xử lý mọi thứ.
Tiêu Tiềm cuối cùng cũng nhận ra rằng mọi nỗ lực chống cự lúc này đều vô nghĩa. Hắn đứng đó, với ánh mắt đầy vẻ căm phẫn và sợ hãi, bị cảnh sát khống chế. Hắn hiểu rằng, địa ngục mà hắn đã cố gắng đẩy Lương Hứa Hứa vào, giờ đây đang chờ đợi chính hắn.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Bước đến, giọng kiên quyết)
Ông Tiêu Tiềm, anh bị bắt giữ vì hành vi cưỡng ép và quấy rối tình dục. Mọi chuyện đã kết thúc ở đây.
Tiêu Tiềm ngẩng phắt lên, đôi mắt hắn giờ đây chỉ còn lại sự tuyệt vọng. Hắn nhìn Chung Cảnh Xuyên, ánh mắt căm thù và oán hận ngút trời.
TIÊU TIỀM
(Rít lên, cố gắng vùng vẫy)
Chung Cảnh Xuyên! Mày… mày sẽ không thoát đâu! Tao sẽ không để mày yên!
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Tiêu Tiềm)
Tôi không cần ông phải để tôi yên. Tôi chỉ cần ông phải trả giá cho những gì ông đã làm.
Hai sĩ quan cảnh sát với sức mạnh vượt trội bắt đầu dẫn giải Tiêu Tiềm đi. Tiêu Tiềm tiếp tục giãy giụa, gào thét những lời đe dọa, nhưng tất cả đều vô vọng. Những đám đàn ông già, vốn chỉ biết dựa vào quyền lực của Tiêu Tiềm, giờ đây co rúm lại, cố gắng biến mất vào bóng tối, sợ hãi bị liên lụy.
Khi bóng dáng Tiêu Tiềm khuất dần trong hành lang, Chung Cảnh Xuyên quay lại nhìn Lương Hứa Hứa. Cô vẫn còn run rẩy, nhưng ánh mắt đã bớt đi sự sợ hãi, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm xen lẫn biết ơn.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Giọng dịu lại, tiến lại gần Lương Hứa Hứa)
Em ổn chứ?
LƯƠNG HỨA HỨA
(Khẽ gật đầu, giọng run run)
Em… em ổn. Cảm ơn anh, Chung Cảnh Xuyên. Nếu không có anh…
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Đặt tay lên vai Lương Hứa Hứa, trấn an)
Không có gì. Em về nhà đi. Tôi sẽ còn một số việc phải làm ở đây.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Nhìn sâu vào mắt Chung Cảnh Xuyên, như muốn nói thêm điều gì đó)
Anh…
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Nhìn về phía lực lượng cảnh sát đang làm nhiệm vụ)
Về đi. Nhớ gọi cho tôi nếu em cần gì.
Lương Hứa Hứa lặng lẽ gật đầu rồi quay bước đi. Chung Cảnh Xuyên nhìn theo bóng lưng cô khuất dần, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến chống lại những kẻ như Tiêu Tiềm, bảo vệ những người yếu đuối, còn rất dài và đầy thử thách.
Tiếng còi xe cảnh sát vang vọng từ xa, mỗi lúc một gần. Chung Cảnh Xuyên nhìn Lương Hứa Hứa, đôi mắt anh tràn đầy sự kiên định. Lát sau, hai xe cảnh sát lao đến, đèn ưu tiên nhấp nháy trong đêm. Các sĩ quan nhanh chóng tiếp cận Tiêu Tiềm, ánh mắt hắn vẫn còn nguyên sự hung hăng và bất lực.
VIÊN CẢNH SÁT 1
(Giọng nghiêm khắc)
Ông Tiêu Tiềm, chúng tôi nhận được trình báo về hành vi đe dọa và quấy rối. Ông cần hợp tác.
Tiêu Tiềm cố gắng vùng vẫy, nhưng sức lực của hắn không thể địch lại hai sĩ quan cảnh sát. Hắn trừng mắt nhìn Lương Hứa Hứa, ánh mắt như muốn thiêu rụi cô.
TIÊU TIỀM
(Gào lên, tiếng nói nghẹn lại vì giận dữ)
Lương Hứa Hứa! Cô… cô không thể làm vậy với tôi! Cô sẽ phải hối hận!
VIÊN CẢNH SÁT 2
(Siết chặt cánh tay Tiêu Tiềm)
Ông Tiêu Tiềm, hãy bình tĩnh. Chúng tôi sẽ xử lý mọi thứ.
Tiêu Tiềm cuối cùng cũng nhận ra rằng mọi nỗ lực chống cự lúc này đều vô nghĩa. Hắn đứng đó, với ánh mắt đầy vẻ căm phẫn và sợ hãi, bị cảnh sát khống chế. Hắn hiểu rằng, địa ngục mà hắn đã cố gắng đẩy Lương Hứa Hứa vào, giờ đây đang chờ đợi chính hắn.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Bước đến, giọng kiên quyết)
Ông Tiêu Tiềm, anh bị bắt giữ vì hành vi cưỡng ép và quấy rối tình dục. Mọi chuyện đã kết thúc ở đây.
Tiêu Tiềm ngẩng phắt lên, đôi mắt hắn giờ đây chỉ còn lại sự tuyệt vọng. Hắn nhìn Chung Cảnh Xuyên, ánh mắt căm thù và oán hận ngút trời.
TIÊU TIỀM
(Rít lên, cố gắng vùng vẫy)
Chung Cảnh Xuyên! Mày… mày sẽ không thoát đâu! Tao sẽ không để mày yên!
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Tiêu Tiềm)
Tôi không cần ông phải để tôi yên. Tôi chỉ cần ông phải trả giá cho những gì ông đã làm.
Hai sĩ quan cảnh sát với sức mạnh vượt trội bắt đầu dẫn giải Tiêu Tiềm đi. Tiêu Tiềm tiếp tục giãy giụa, gào thét những lời đe dọa, nhưng tất cả đều vô vọng. Những đám đàn ông già, vốn chỉ biết dựa vào quyền lực của Tiêu Tiềm, giờ đây co rúm lại, cố gắng biến mất vào bóng tối, sợ hãi bị liên lụy.
Khi bóng dáng Tiêu Tiềm khuất dần trong hành lang, Chung Cảnh Xuyên quay lại nhìn Lương Hứa Hứa. Cô vẫn còn run rẩy, nhưng ánh mắt đã bớt đi sự sợ hãi, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm xen lẫn biết ơn.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Giọng dịu lại, tiến lại gần Lương Hứa Hứa)
Em ổn chứ?
LƯƠNG HỨA HỨA
(Khẽ gật đầu, giọng run run)
Em… em ổn. Cảm ơn anh, Chung Cảnh Xuyên. Nếu không có anh…
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Đặt tay lên vai Lương Hứa Hứa, trấn an)
Không có gì. Em về nhà đi. Tôi sẽ còn một số việc phải làm ở đây.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Nhìn sâu vào mắt Chung Cảnh Xuyên, như muốn nói thêm điều gì đó)
Anh…
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Nhìn về phía lực lượng cảnh sát đang làm nhiệm vụ)
Về đi. Nhớ gọi cho tôi nếu em cần gì.
Lương Hứa Hứa lặng lẽ gật đầu rồi quay bước đi. Chung Cảnh Xuyên nhìn theo bóng lưng cô khuất dần, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến chống lại những kẻ như Tiêu Tiềm, bảo vệ những người yếu đuối, còn rất dài và đầy thử thách. Tiếng còi xe cảnh sát từ xa vọng lại, giờ đây nghe như một khúc ca giải thoát. Lương Hứa Hứa thở phào nhẹ nhõm, đôi chân mềm nhũn vì căng thẳng dồn nén suốt bao ngày giờ đây muốn khuỵu xuống. Cô ngước nhìn bầu trời đêm, cảm ơn sự công bằng đã đến, dù muộn màng.
Chung Cảnh Xuyên nhìn Lương Hứa Hứa đang run rẩy, anh biết cô cần một nơi an toàn.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Giọng dịu lại)
Em không sao chứ? Chúng ta đi thôi. Nơi này không an toàn cho em.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Ngước nhìn anh, đôi mắt ngấn lệ)
Em… em ổn. Cảm ơn anh. Nhưng…
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Nắm nhẹ tay Lương Hứa Hứa)
Không sao đâu. Anh sẽ đưa em đến một nơi yên tĩnh hơn.
Anh dẫn Lương Hứa Hứa lên xe, lái xe ra khỏi khu vực ồn ào, tìm đến một góc khuất ít người qua lại, có lẽ là một con đường vắng vẻ ngoại ô hoặc một quán cà phê đóng cửa muộn. Ánh đèn đường mờ ảo hắt vào xe, bao trùm lấy hai người trong một không gian tĩnh lặng. Lương Hứa Hứa hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Giọng run run, nhìn ra ngoài cửa sổ)
Em xin lỗi vì đã nói dối anh. Gọi anh là… chồng. Nhưng em thực sự gặp nguy hiểm.
Chung Cảnh Xuyên im lặng, anh chờ đợi. Anh đã nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt cô khi Tiêu Tiềm xuất hiện.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Tiếp tục, giọng kiên quyết hơn)
Chuyện bắt đầu từ khi em từ chối anh ta. Tiêu Tiềm là sếp cũ của em, và anh ta không chấp nhận việc em bỏ việc. Anh ta bắt đầu tìm mọi cách gây áp lực.
Cô dừng lại một chút, ký ức ùa về khiến cô rùng mình.
LƯƠNG HỨA HỨA
Anh ta đe dọa sẽ hủy hoại sự nghiệp của em, và tệ hơn nữa, anh ta còn biết mẹ em đang nằm viện chờ phẫu thuật. Anh ta dùng chuyện đó để ép em.
Ánh mắt cô lại trở nên đau đớn.
LƯƠNG HỨA HỨA
Hôm nay, anh ta nói muốn nói chuyện riêng. Anh ta đưa em đến một khách sạn bên kia đường, nói đã đặt phòng. Khi em từ chối, anh ta cố gắng… cố gắng cưỡng ép em. Anh ta đẩy em vào bãi đậu xe ngầm… Em đã rất sợ.
Nước mắt cô bắt đầu lăn dài trên má.
LƯƠNG HỨA HỨA
Em không còn cách nào khác, em nhìn thấy anh đi ngang qua. Em đã nghĩ đến mẹ em, nghĩ đến tương lai mờ mịt nếu em không thoát khỏi anh ta. Đó là lý do em gọi anh. Em đã nghĩ đến việc anh là cảnh sát, là người có thể giúp em.
Cô cúi đầu, giọng nói nhỏ lại, đầy sự hối lỗi và bất lực.
LƯƠNG HỨA HỨA
Việc em gọi anh là “chồng”… chỉ là một lời nói dối trong lúc tuyệt vọng. Em xin lỗi. Em biết điều đó thật quá đáng. Nhưng lúc đó, em chỉ nghĩ đến việc cần một lý do đủ mạnh để anh ta buông tha. Em thật sự xin lỗi anh.
Chung Cảnh Xuyên im lặng lắng nghe, ánh mắt anh nhìn Lương Hứa Hứa với sự thấu hiểu và có chút xót xa. Anh biết, cô đã phải trải qua một cơn ác mộng thực sự. Anh đặt tay lên vai cô, trấn an.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Giọng trầm ấm)
Em không cần xin lỗi. Em đã làm đúng. Em đã rất dũng cảm.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Ngẩng đầu lên, nhìn anh)
Nhưng… nhưng mẹ em… anh ta nói sẽ làm hại mẹ em nếu em không nghe lời.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Siết nhẹ vai cô)
Anh sẽ lo liệu. Mẹ em sẽ được an toàn. Còn Tiêu Tiềm, anh ta sẽ phải trả giá.
Anh nhìn về phía xa, nơi ánh đèn thành phố lờ mờ. Trong lòng anh, một sự quyết tâm đã được nhen nhóm. Câu chuyện của Lương Hứa Hứa không chỉ là sự trừng phạt Tiêu Tiềm, mà còn là lời cảnh báo cho tất cả những kẻ lợi dụng quyền lực để chà đạp lên người khác.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Giọng trầm ấm)
Em không cần xin lỗi. Em đã làm đúng. Em đã rất dũng cảm.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Ngẩng đầu lên, nhìn anh)
Nhưng… nhưng mẹ em… anh ta nói sẽ làm hại mẹ em nếu em không nghe lời.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Siết nhẹ vai cô)
Anh sẽ lo liệu. Mẹ em sẽ được an toàn. Còn Tiêu Tiềm, anh ta sẽ phải trả giá.
Chung Cảnh Xuyên đưa Lương Hứa Hứa đến một nơi an toàn, có lẽ là căn hộ của anh hoặc một nơi kín đáo khác. Không khí trong xe vẫn còn căng thẳng, nhưng sự hiện diện của Chung Cảnh Xuyên mang lại cho Lương Hứa Hứa một cảm giác an tâm lạ kỳ. Cô nhìn anh, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự sợ hãi nhưng xen lẫn chút hy vọng.
LƯƠNG HỨA HỨA
Anh… anh sẽ làm gì?
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt kiên định)
Anh sẽ báo cáo vụ việc này với cấp trên. Tiêu Tiềm đã phạm luật, và anh ta sẽ phải đối mặt với hậu quả. Đối với mẹ em, anh sẽ đích thân đến bệnh viện, gặp trưởng khoa và yêu cầu tăng cường bảo vệ. Không ai được phép đe dọa hay làm hại bà.
Anh dừng xe ở một con phố vắng, nơi ánh đèn đường đủ để soi sáng gương mặt họ. Chung Cảnh Xuyên quay sang nhìn Lương Hứa Hứa, ánh mắt anh giờ đây tràn đầy sự chuyên nghiệp nhưng cũng không kém phần ấm áp.
CHUNG CẢNH XUYÊN
Cô cứ yên tâm, Lương Hứa Hứa. Chúng tôi sẽ xử lý chuyện này một cách cẩn trọng nhất. Anh sẽ đảm bảo sự an toàn cho cô và mẹ cô. Có bất kỳ mối đe dọa nào nữa, hoặc nếu cô cảm thấy có điều gì bất ổn, hãy báo ngay cho tôi. Số điện thoại của anh đây.
Anh lấy ra một tấm danh thiếp, đưa cho Lương Hứa Hứa. Cô run rẩy nhận lấy, ngón tay lướt nhẹ trên bề mặt giấy.
LƯƠNG HỨA HỨA
Cảm ơn anh… Thật sự cảm ơn anh. Em không biết phải làm sao nếu không có anh.
CHUNG CẢNH XUYÊN
Đừng nghĩ nhiều. Nhiệm vụ của anh là bảo vệ người dân. Và tôi thấy cô thực sự cần sự giúp đỡ.
Anh nhìn sâu vào mắt cô, như muốn khẳng định lời mình nói.
CHUNG CẢNH XUYÊN
Giờ thì, em cần nghỉ ngơi. Anh sẽ đưa em về nhà. Sáng mai, chúng ta sẽ cùng đến đồn cảnh sát để làm báo cáo chi tiết.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Gật đầu, giọng yếu ớt)
Vâng.
Chung Cảnh Xuyên khởi động lại xe, lái về hướng nhà Lương Hứa Hứa. Trong đầu anh, hình ảnh Tiêu Tiềm cùng với sự tàn nhẫn mà hắn đã gây ra cho Lương Hứa Hứa khiến anh cảm thấy phẫn nộ. Hắn đã vượt quá giới hạn, và giờ đây, anh sẽ là người đặt dấu chấm hết cho hành vi của hắn.
EXT. ĐƯỜNG PHỐ VẮNG – ĐÊM
Chiếc xe của CHUNG CẢNH XUYÊN lướt đi trong đêm. Không khí tĩnh lặng đến ngột ngạt. LƯƠNG HỨA HỨA vẫn còn bàng hoàng, ánh mắt nhìn xa xăm. Cô nắm chặt tấm danh thiếp của Chung Cảnh Xuyên như một phao cứu sinh.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Nhìn vào gương chiếu hậu, giọng trầm tĩnh)
Cô đừng lo. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Khẽ gật đầu, giọng còn run)
Em chỉ sợ… anh ta sẽ tìm cách trả thù. Anh ta rất tàn nhẫn.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Kiên quyết)
Tôi đã nói rồi, tôi sẽ đảm bảo an toàn cho mẹ con và cho cả cô. Tôi sẽ có cách.
Anh dừng xe trước một khu chung cư. Ánh đèn vàng vọt hắt lên khuôn mặt Lương Hứa Hứa, lộ rõ vẻ mệt mỏi và kiệt sức.
INT. ĐỒN CẢNH SÁT – SÁNG HÔM SAU
Ánh nắng ban mai chiếu qua khung cửa sổ, nhưng không xua đi được sự u ám trong căn phòng. Lương Hứa Hứa ngồi đối diện một cán bộ cảnh sát già. Bên cạnh cô là Chung Cảnh Xuyên, dáng vẻ nghiêm túc, luôn dõi theo từng lời khai của cô.
CÁN BỘ CẢNH SÁT
(Giọng đều đều)
Cô Lương Hứa Hứa, xin cô vui lòng khai báo lại một cách chi tiết nhất về các hành vi của ông Tiêu Tiềm. Bao gồm thời gian, địa điểm, nội dung cụ thể và bất kỳ nhân chứng nào nếu có.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Hít một hơi sâu, bắt đầu trình bày)
Khoảng nửa năm trước, sau khi tôi chia tay ông ta, ông ta vẫn tiếp tục quấy rối. Ban đầu là những cuộc gọi đe dọa, tin nhắn… Sau đó, ông ta lợi dụng chức vụ sếp của tôi tại công ty để gây áp lực.
Cô dừng lại, nhìn sang Chung Cảnh Xuyên, như lấy thêm can đảm.
LƯƠNG HỨA HỨA
Ông ta ép tôi phải gặp riêng ông ta. Có lần, ông ta đã dẫn tôi đến một khách sạn bên kia đường, nơi ông ta đã đặt phòng. Ông ta… ông ta muốn tôi phải làm theo ý mình.
Giọng cô nghẹn lại. Cán bộ cảnh sát lắng nghe chăm chú, ghi chép cẩn thận.
LƯƠNG HỨA HỨA
Và gần đây nhất, chính là cái đêm ở bãi đậu xe ngầm. Ông ta đã cố gắng… tấn công tôi. Nếu không có sự giúp đỡ kịp thời của Trung úy Chung, tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Cô run rẩy, nhưng ánh mắt giờ đây ánh lên một tia quyết tâm mãnh liệt.
LƯƠNG HỨA HỨA
Ông ta còn dùng mẹ tôi để đe dọa. Ông ta biết mẹ tôi đang nằm viện chờ phẫu thuật và dùng điều đó để ép buộc tôi. Tôi không thể chịu đựng thêm nữa. Tôi muốn ông ta phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Tôi muốn công lý được thực thi.
Chung Cảnh Xuyên đặt tay lên vai cô, một cái siết nhẹ mang đầy sự động viên. Anh nhìn cán bộ cảnh sát, ánh mắt giao lại sự quyết tâm của Lương Hứa Hứa.
CHUNG CẢNH XUYÊN
Chúng tôi đã thu thập được một số bằng chứng ban đầu. Chúng tôi tin rằng lời khai của cô Lương Hứa Hứa là hoàn toàn có cơ sở. Mong đơn vị xem xét và xử lý nghiêm minh vụ việc này.
Cán bộ cảnh sát gật đầu, nhìn Lương Hứa Hứa với ánh mắt thông cảm nhưng chuyên nghiệp.
CÁN BỘ CẢNH SÁT
Đơn vị sẽ tiếp tục điều tra làm rõ. Cô Lương Hứa Hứa, cô có thể yên tâm. Chúng tôi sẽ nỗ lực hết sức để đảm bảo an toàn cho cô và gia đình.
Lương Hứa Hứa nhìn quanh phòng, mọi thứ có vẻ đã bắt đầu vào guồng. Mệt mỏi vẫn còn đó, nhưng một ngọn lửa mới, ngọn lửa của sự đấu tranh cho lẽ phải, đã bùng lên trong tim cô.
INT. ĐỒN CẢNH SÁT – NGÀY
Tin tức về vụ việc của Tiêu Tiềm nhanh chóng lan truyền như cháy rừng. Sáng hôm sau, một thông báo nội bộ được dán khắp các bảng tin công ty: “Tiêu Tiềm đã bị sa thải và đang bị điều tra.” Lương Hứa Hứa đứng trước tấm thông báo, lòng trào dâng một cảm xúc lẫn lộn.
Cùng lúc đó, tại đồn cảnh sát, Lương Hứa Hứa đang làm việc với các điều tra viên. Chung Cảnh Xuyên ngồi bên cạnh, ánh mắt kiên định.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Nói với điều tra viên)
Chúng tôi có đủ bằng chứng để chứng minh hành vi của ông Tiêu Tiềm. Lời khai của cô Lương Hứa Hứa rất đáng tin cậy.
ĐIỀU TRA VIÊN
(Gật đầu)
Chúng tôi đã tiếp nhận hồ sơ. Việc điều tra sẽ được tiến hành khẩn trương. Cô Lương Hứa Hứa, cô tạm thời sẽ được bảo vệ.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Giọng hơi run nhưng kiên quyết)
Cảm ơn các anh. Tôi đã quyết định sẽ không quay lại công ty đó nữa. Tôi muốn bắt đầu một cuộc sống mới.
EXT. BỆNH VIỆN – NGÀY
Lương Hứa Hứa bước vào phòng bệnh của mẹ. Bà nằm trên giường, khuôn mặt nhợt nhạt nhưng ánh mắt vẫn dõi theo con gái.
MẸ CỦA LƯƠNG HỨA HỨA
(Yếu ớt)
Con gái, mọi chuyện ổn cả rồi chứ? Mẹ nghe nói…
LƯƠNG HỨA HỨA
(Cười nhẹ, nắm lấy tay mẹ)
Mẹ đừng lo. Mọi chuyện đã qua rồi. Con sẽ tìm một công việc mới tốt hơn. Chúng ta sẽ ổn thôi.
Bà nhìn con gái, trong mắt ánh lên niềm tự hào xen lẫn lo lắng.
INT. NHÀ CỦA LƯƠNG HỨA HỨA – NGÀY
Lương Hứa Hứa dọn dẹp căn hộ. Cô thu thập từng món đồ của Tiêu Tiềm, từ chiếc áo sơ mi đến những kỷ vật nhỏ nhặt. Mỗi món đồ đều gợi lại một quá khứ ám ảnh. Cô mang tất cả ra ngoài, ném vào thùng rác.
Sau đó, cô mở laptop, tìm kiếm các trang tuyển dụng. Đôi mắt cô ánh lên một tia hy vọng mới, một quyết tâm thoát khỏi bóng tối.
MONTAGE:
* Lương Hứa Hứa phỏng vấn tại một công ty mới, không liên quan đến ngành nghề cũ.
* Cô ngồi cùng đồng nghiệp mới trong giờ ăn trưa, tiếng cười nói vang lên.
* Cô đi dạo trong công viên cùng mẹ, ánh nắng rực rỡ chiếu lên khuôn mặt họ.
EXT. NGHĨA TRANG – NGÀY
Lương Hứa Hứa đứng trước bia mộ của ông chú trên bia mộ (Chung Minh Sinh). Cô đặt một bó hoa tươi lên. Chung Cảnh Xuyên đứng lặng lẽ phía sau.
CHUNG CẢNH XUYÊN
(Giọng trầm)
Ông ấy sẽ tự hào về cô.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Nhìn vào bia mộ, giọng xúc động)
Con chỉ mong mọi thứ kết thúc êm đẹp.
Người phụ nữ trung niên (mẹ của Chung Cảnh Xuyên) bước tới, bà nhìn Lương Hứa Hứa với ánh mắt đầy cảm thông và biết ơn.
NGƯỜI PHỤ NỮ TRUNG NIÊN
Cô đã làm rất tốt. Gia đình chúng tôi… biết ơn cô.
Lương Hứa Hứa gật đầu, cô hiểu rằng đây là lời tri ân sâu sắc nhất. Câu chuyện về Tiêu Tiềm đã khép lại, nhưng hành trình tìm lại chính mình của Lương Hứa Hứa chỉ mới bắt đầu. Cô nhìn về phía chân trời, ánh mắt đã hoàn toàn thanh thản.
INT. BỆNH VIỆN – PHÒNG BỆNH – NGÀY
Căn phòng bệnh sáng đèn, ánh mắt MẸ CỦA LƯƠNG HỨA HỨA dõi theo từng cử động của con gái. LƯƠNG HỨA HỨA bước vào, mang theo một bó hoa tươi và nụ cười gắng gượng. Cô ngồi xuống cạnh giường, nắm lấy bàn tay bà, bàn tay gầy gò và run rẩy.
MẸ CỦA LƯƠNG HỨA HỨA
(Giọng yếu ớt, nhưng ánh mắt đầy yêu thương)
Con… mọi chuyện thế nào rồi con? Mẹ nghe nói… rất nhiều chuyện xảy ra.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Mỉm cười, cố gắng trấn an)
Mẹ đừng lo lắng. Mọi chuyện đã qua rồi. Con đã xử lý xong.
Cô ngập ngừng một chút, tìm kiếm lời lẽ phù hợp nhất để không làm mẹ thêm hoang mang.
LƯƠNG HỨA HỨA (tiếp)
(Giọng nhỏ lại, cẩn trọng)
Cái đám người đó… họ đã không còn là vấn đề nữa. Con đã tìm được cách giải quyết.
MẸ CỦA LƯƠNG HỨA HỨA
(Cau mày, lo lắng)
Nhưng tiền phẫu thuật… chúng ta còn chưa đủ, con ạ. Mẹ biết con đã cố gắng rất nhiều…
LƯƠNG HỨA HỨA
(Nắm chặt tay mẹ hơn, đôi mắt sáng lên một tia kiên quyết)
Tiền phẫu thuật không thành vấn đề đâu mẹ. Con đã có đủ rồi. Con sẽ lo cho mẹ. Mẹ chỉ cần nghỉ ngơi và hồi phục thôi.
Bà nhìn sâu vào mắt con gái, cố gắng đọc thấu sự chân thành trong lời nói đó. Dù vẫn còn chút hoài nghi, nhưng sự an tâm bắt đầu lan tỏa trong lòng. Bà ôm chầm lấy Lương Hứa Hứa, nước mắt lăn dài trên má.
MẸ CỦA LƯƠNG HỨA HỨA
(Nức nở, siết chặt con gái)
Con gái của mẹ… Mẹ yên tâm rồi. Mẹ có đứa con gái ngoan ngoãn và mạnh mẽ.
Lương Hứa Hứa vỗ về tấm lưng gầy của mẹ, cảm nhận hơi ấm và tình yêu thương thiêng liêng. Dù hành trình phía trước còn nhiều khó khăn, nhưng khoảnh khắc này, cô biết mình đã có đủ sức mạnh để đối mặt. Ánh mắt cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai bắt đầu lan tỏa, báo hiệu một ngày mới.
INT. NHÀ CỦA LƯƠNG HỨA HỨA – NGÀY
Một vài tuần sau.
Căn phòng LƯƠNG HỨA HỨA trông gọn gàng hơn hẳn. Những vật dụng cá nhân liên quan đến TIÊU TIỀM đã biến mất, chỉ còn lại sự ngăn nắp quen thuộc.
Lương Hứa Hứa đứng trước chiếc gương soi toàn thân lớn. Cô khoác lên mình một bộ đồ công sở mới, trông chuyên nghiệp và thanh lịch hơn. Ánh mắt cô lướt qua phản chiếu của chính mình, một thoáng suy tư.
Bỗng nhiên, hình ảnh CHUNG CẢNH XUYÊN lướt qua tâm trí cô. Một nụ cười nhẹ, một ánh mắt biết ơn dâng lên. Cô nhớ lại cái đêm định mệnh ở bãi đậu xe ngầm, tiếng bước chân dồn dập, tiếng kêu cứu thất thanh, và rồi, sự xuất hiện của anh như một vị thần hộ mệnh. Cảm giác an toàn và ấm áp lan tỏa.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Thì thầm với chính mình, giọng đầy chiêm nghiệm)
Đúng là đời không ai biết trước được chữ ngờ.
Cô hít một hơi thật sâu, đẩy mạnh cánh cửa, sẵn sàng bước ra ngoài, đối mặt với một chương mới. Bên ngoài, một ngày mới rực rỡ đang chờ đợi. Cô nhận được một email quan trọng: lời mời làm việc từ một công ty mới, một cơ hội mà cô đã nỗ lực tìm kiếm. Cô nhìn vào email, khóe môi khẽ nhếch lên.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Nói với giọng quyết tâm)
Mình sẽ làm được. Lần này, mình sẽ làm tốt hơn nữa.
Cô siết chặt tay, cảm nhận sự mạnh mẽ lan tỏa từ bên trong. Quá khứ đã khép lại, tương lai đang mở ra.
INT. VĂN PHÒNG CÔNG TY MỚI – NGÀY
Ánh nắng ban chiều len lỏi qua khung cửa kính lớn, phủ lên LƯƠNG HỨA HỨA một vầng sáng ấm áp. Cô đang ngồi tại chiếc bàn làm việc mới, mọi thứ đều gọn gàng, ngăn nắp. Trên màn hình máy tính là một dự án cô đang say sưa thực hiện, ánh mắt lấp lánh sự tập trung và niềm vui. Không còn vẻ uể oải, sợ hãi hay bất an. Thay vào đó là sự tự tin, năng động toát ra từ từng cử chỉ.
Cô vươn vai, một nụ cười thật sự nở trên môi. Nụ cười ấy không còn là sự gượng gạo che giấu nỗi đau, mà là sự hạnh phúc chân thật từ bên trong. Bỗng nhiên, điện thoại trên bàn rung lên. Lương Hứa Hứa nhìn tên hiển thị, một thoáng ngạc nhiên xen lẫn một chút xao xuyến. Đó là CHUNG CẢNH XUYÊN.
Cô nghe máy, giọng anh trầm ấm, đầy nam tính vang lên.
CHUNG CẢNH XUYÊN (qua điện thoại)
Chào Lương Hứa Hứa. Anh hy vọng không làm phiền em.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Giọng nhẹ nhàng, đầy biết ơn)
Chào anh Chung. Không, anh không làm phiền em chút nào.
CHUNG CẢNH XUYÊN (qua điện thoại)
Anh chỉ gọi để… mời em đi ăn tối. Nếu em rảnh.
Lương Hứa Hứa im lặng một giây, trái tim cô bỗng đập nhanh hơn một chút. Lời mời này không liên quan đến công việc, không có áp lực, không có sự ép buộc. Nó chân thành và ấm áp. Cô nhớ lại ánh mắt kiên định của anh, sự dũng cảm của anh khi đối mặt với nguy hiểm, và cả sự dịu dàng ẩn sâu trong vẻ ngoài rắn rỏi. Cô nhớ đến việc anh đã đứng ra bảo vệ cô, đã giúp cô thoát khỏi bóng tối của TIÊU TIỀM.
LƯƠNG HỨA HỨA
(Cười nhẹ, giọng đầy niềm vui)
Em rảnh. Em rất vui được nhận lời mời của anh.
CHUNG CẢNH XUYÊN (qua điện thoại)
Tuyệt vời. Anh sẽ ghé qua đón em lúc sáu giờ nhé?
LƯƠNG HỨA HỨA
Vâng. Em chờ anh.
Cô cúp máy, nụ cười vẫn còn đọng trên môi. Căn phòng bỗng trở nên bừng sáng hơn. Bên ngoài, ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời. Lương Hứa Hứa đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, ngắm nhìn khung cảnh ấy. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí trong lành mang theo hương thơm của sự tự do và một khởi đầu mới.
Đúng vậy, mọi thứ đã thay đổi. Cô không còn là Lương Hứa Hứa của ngày xưa, luôn sống trong sợ hãi và tủi nhục. Cô đã vượt qua bóng tối, đã tìm thấy ánh sáng và giờ đây, cô sẵn sàng đón nhận hạnh phúc đích thực. Lời mời ăn tối này không chỉ là một bữa ăn, nó là cánh cửa mở ra một chương mới trong cuộc đời cô, một chương đầy hy vọng và tình yêu. Cô mỉm cười, lần này, nụ cười ấy thật sự trọn vẹn.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

