Ngày tôi bị điều xuống làm lễ tân, cả công ty kéo nhau ra xem náo nhiệt.
Tám năm làm giám đốc, chỉ sau một đêm đã biến thành người bưng trà rót nước ở quầy tiếp tân.
Trưởng phòng nhân sự đứng sau lưng tôi, giọng đầy mỉa mai:
“Đ.ồ khô,ng bi,ết đi,ều, còn tưởng mình quan trọng lắm.”
Tôi không quay đầu, cũng không giải thích.
Mỗi ngày chín giờ đi làm, sáu giờ tan ca, làm đúng phần việc của mình.
Một tháng sau, Chủ tịch tập đoàn đến thị sát. Khi ông ta nhìn thấy tôi trong sảnh, tập tài liệu trong tay rơi xuống đất.
“Ai cho cô đứng ở đây?!” ông ta gần như gầm lên.
Tôi chậm rãi đứng dậy, nhìn người phụ nữ đứng sau lưng ông ta, gương mặt trắng bệch:
“Chủ tịch quên nhanh vậy sao? Lệnh điều chuyển này là do chính phu nhân ký.”
Cả sảnh yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng hít thở.
01.
Một tờ quyết định điều chuyển được gửi thẳng từ phòng nhân sự xuống bàn làm việc của tôi.
Giấy trắng mực đen: “Theo quyết định của công ty, miễn nhiệm chức vụ Giám đốc của Hứa Tri Ý, điều chuyển về bộ phận lễ tân tập đoàn.”
Bên dưới là chữ ký của Giám đốc Nhân sự Chu Mẫn, cùng một con dấu đỏ xa lạ.
Bạch Vy.
Tôi nhìn cái tên đó, ánh mắt không gợn sóng.
Trong văn phòng yên tĩnh đến mức đáng sợ.
Phó phòng Lý Nhiên đứng bên cạnh, mắt đỏ hoe:
“Chị Hứa, thế này quá đáng lắm! Chúng ta đi gặp Chủ tịch!”
Tôi gấp tờ giấy lại, bỏ vào túi.
“Không cần.”
Giọng tôi bình tĩnh.
Lý Nhiên nóng nảy:
“Sao có thể bỏ qua được! Chị cống hiến tám năm, từ nhân viên nhỏ lên Giám đốc Marketing, giờ họ nói cách chức là cách chức, còn đẩy chị xuống lễ tân! Đây là s,ỉ nh,ục!”
Đúng.
Là sự s,ỉ n,hục mà cả công ty đều biết.
Tôi nhìn quanh văn phòng đã gắn bó năm năm, sáng sủa, rộng rãi, nhìn thẳng ra trung tâm thành phố.
Chính tay tôi biến nó từ kho đồ thành trung tâm chỉ huy của phòng Marketing.
Giờ đây phải nhường lại.
Tôi cười nhẹ với Lý Nhiên:
“Thu dọn đồ đi.”
Tôi thu dọn đồ cá nhân, một thùng là đủ.
Khi tôi ôm thùng rời văn phòng, toàn bộ nhân viên phòng Marketing đều đứng dậy.
Ánh mắt họ có thư,ơng h,ại, bất bình, cũng có hả hê.
Tôi đi thẳng, lưng vẫn thẳng.
Đi ngang phòng nhân sự, cửa mở.
Chu Mẫn tựa bàn, cười đắc ý:
“Ôi, Hứa tổng giám đốc… chuyển nhà à?”
Tôi nhìn cô ta, bình thản:
“Thủ tục bàn giao làm ở đâu?”
Cô ta sững lại, đưa giấy cho tôi ký.
Ký xong, tôi xoay người rời đi.
Sau lưng vang lên tiếng khinh miệt:
“Đ,ồ khô,ng bi,ết đi,ều, còn tưởng mình quan trọng lắm.”
Tôi không quay đầu.
Trong thang máy, gương kim loại phản chiếu gương mặt bình tĩnh của tôi.
Quan trọng sao?
Tám năm trước, Phó Thận Ngôn từng nói:
“Tri Ý, em sẽ là người phụ nữ quan trọng nhất ở đây.”
Tám năm sau, bên cạnh anh ta đã là người phụ nữ khác.
Còn tôi, từ giám đốc thành lễ tân.
02.
Tôi đứng ở quầy lễ tân suốt một tuần.
Tôi biết rõ mọi bộ phận, nhân sự, khách VIP, biển số xe lãnh đạo, thậm chí cả CEO nào dị ứng cà phê.
Ban đầu hai cô lễ tân rất lo lắng, sau thấy tôi không tranh giành, ánh mắt họ dần chuyển sang thương hại.
Cấp dưới cũ tránh ánh mắt tôi.
Đồng nghiệp ngang hàng giả vờ ngạc nhiên:
“Tri Ý, sao cô lại ở đây?”
“Coi như trải nghiệm cuộc sống đi.”
Tôi chỉ mỉm cười.
Tin đồn lan khắp công ty:
“Nghe nói cô ấy đắc tội với người mới.”
“Tám năm mà bị đ,á b,ay.”
“Sao không chịu cúi đầu?”
Chu Mẫn mỗi ngày đều đi ngang tôi với vẻ đắc thắng:
“Cảm giác đứng nhìn từ trên cao có khác không?”
Tôi chỉ đáp:
“Chu tổng đi thong thả.”
03.
Bạch Vy, phu nhân Chủ tịch, bước vào.
Cô ta chỉ thẳng vào tôi:
“Tôi tìm cô ta.”
Tôi lịch sự:
“Xin hỏi tôi có thể giúp gì?”
Cô ta yêu cầu cà phê thủ công kiểu Phó Thận Ngôn.
Tôi lên phòng nghỉ Chủ tịch, pha đúng vị.
Khi đưa cà phê, cô ta mỉa:
“Ly này xấu quá.”
Rồi sai tôi đi lấy ly sứ cao cấp.
Tôi bấm ghi âm, bình tĩnh nói:
“Xin lỗi phu nhân, công việc của tôi là lễ tân, không phải chạy việc riêng.”
Cả sảnh ch .t lặng.
Bạch Vy tức giận: “Cô tin không tôi cho Phó Thận Ngôn đuổi việc cô!”
Tôi cười: “Tất nhiên tin. Nhưng sa thải trái luật phải bồi thường.”
Cô ta mất mặt.
Trong cơn tức giận, cô ta t,ạt cà phê nó,ng v,ào tôi.
Tôi không né.
Cà phê nóng chảy xuống mặt và áo.
Tôi bình tĩnh nói:
“Phu nhân, hành vi này cấu thành cố ý gây thư,ơng tí,ch.”
“Ở đây có camera. Tôi báo cả,nh s,át hay báo ph,áp ch,ế công ty?”
Cô ta hoảng loạn, bỏ chạy trong nhục nhã.
Sau đó, tin tức lan khắp công ty, tôi trở thành người dám đối đầu phu nhân Chủ tịch.
Tôi tiếp tục đứng lễ tân, quan sát mọi thứ.
Tôi phát hiện:
Lỗ hổng an ninh
H,ối l,ộ trong phòng mua sắm
Gia,n l,ận tài chính trong dự án của Phó Thận Ngôn
Tôi ghi nhớ tất cả.
Một tháng sau.
Email toàn công ty:
“9 giờ sáng hôm nay, Chủ tịch Phó Thận Ngôn đến thị s,át.”
Chu Mẫn cười khẩy nhắc tôi:
“Nhớ giữ tinh thần nhé, đừng bày mặt như ch,t ch,a ch,t m,ẹ.”
Tôi chỉnh lại cà vạt, không trả lời.
Cách để đọc full truyện ( Chắc chắn đọc được , nếu làm đúng như hướng dẫn ạ )
Bước 1 : Lai bài viết
Bước 2 : Để lại một lời nhận xét góp ý , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ.
Linh đọc full sẽ có sau 30 phút
Đúng 9 giờ sáng, cánh cửa sảnh lớn bật mở. Chủ tịch Phó Thận Ngôn sải bước vào, theo sau là phu nhân Bạch Vy và một đoàn tùy tùng đông đảo. Cả sảnh tập đoàn vốn đang ồn ào bỗng chốc im phăng phắc. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía vị Chủ tịch uy quyền. Phó Thận Ngôn, với vẻ mặt lạnh lùng và cương nghị thường thấy, quét một lượt qua các nhân viên đang đứng cúi đầu chào đón. Ánh mắt ông ta sắc như dao, lướt qua từng gương mặt, dừng lại đột ngột khi chạm vào dáng người quen thuộc đang đứng phía sau quầy lễ tân.
Hứa Tri Ý, trong bộ đồng phục lễ tân gọn gàng, vẫn giữ gương mặt bình thản, không một chút biểu cảm. Cô đứng thẳng, đôi mắt kiên định nhìn thẳng về phía trước, như thể không hề hay biết đến sự xuất hiện của đoàn người.
Phó Thận Ngôn sững sờ. Bước chân ông ta khựng lại giữa sảnh. Bạch Vy đứng cạnh ông ta cũng bất ngờ không kém, đôi mắt nheo lại đầy vẻ khó chịu khi thấy Hứa Tri Ý. Chu Mẫn, người vừa đi xuống từ thang máy và đang đứng gần đó, thoáng giật mình khi Phó Thận Ngôn dừng lại, nhưng rồi một nụ cười đắc ý nhanh chóng hiện lên trên môi cô ta.
“Hứa… Hứa Tri Ý?” Phó Thận Ngôn thốt lên, giọng nói đầy sự không tin và tức giận. Ông ta gần như gầm lên, bàn tay siết chặt tập tài liệu đang cầm, những khớp ngón tay trắng bệch. Cả sảnh lại càng thêm im lặng, không ai dám hít thở mạnh.
Hứa Tri Ý chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt bình thản đối diện với Phó Thận Ngôn, người đàn ông từng là tất cả của cô. “Chào Chủ tịch,” cô nói, giọng đều đều không chút cảm xúc. “Có vẻ Chủ tịch đã quên tôi rồi sao?”
Phó Thận Ngôn không trả lời, ánh mắt ông ta tóe lửa, sự tức giận tột độ hằn rõ trên khuôn mặt. Ông ta không thể tin vào những gì mình đang thấy. Người phụ nữ ông ta từng đặt cả niềm tin, người đã cùng ông ta xây dựng nên đế chế này, giờ lại đứng ở đây, trong bộ đồng phục lễ tân. Sự sỉ nhục này, ông ta cảm thấy nó không chỉ dành cho Hứa Tri Ý mà còn là cho chính ông ta.
Bàn tay Phó Thận Ngôn run rẩy. Tập tài liệu dày cộp đang nắm chặt bỗng tuột khỏi những ngón tay trắng bệch, rơi xuống nền đá cẩm thạch với một tiếng “RẦM” lớn. Âm thanh khô khốc vang vọng khắp sảnh, phá tan sự im lặng đến nghẹt thở. Phó Thận Ngôn vẫn đứng sững sờ, đôi mắt trợn trừng nhìn Hứa Tri Ý, gương mặt ông ta lúc trắng bệch vì kinh ngạc, lúc lại đỏ gay vì cơn thịnh nộ đang sôi sục.
Bạch Vy đứng cạnh ông ta, gương mặt cũng biến sắc, ánh mắt nheo lại đầy vẻ hả hê và khinh bỉ khi thấy phản ứng của chồng. Chu Mẫn, từ xa, không kìm được khóe môi cong lên một nụ cười đắc ý. Hai cô lễ tân khác đứng cạnh Hứa Tri Ý thì đã cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên.
“Ai… ai cho cô đứng ở đây?!” Phó Thận Ngôn gần như gầm lên, giọng nói khản đặc vì giận dữ, từng chữ như bị xé toạc ra khỏi cuống họng. Ông ta bước một bước về phía trước, ánh mắt muốn xuyên thủng Hứa Tri Ý.
Hứa Tri Ý vẫn đứng thẳng tắp, bờ vai thanh mảnh không hề run rẩy. Ánh mắt cô vẫn bình thản, không có lấy một gợn sóng cảm xúc nào trước cơn bão lửa từ người đàn ông quyền lực kia.
Ánh mắt Phó Thận Ngôn như muốn thiêu đốt Hứa Tri Ý, nhưng cô không hề né tránh. Từ vị trí lễ tân, Hứa Tri Ý từ tốn duỗi thẳng người, đôi vai vốn đã vững vàng nay càng thêm kiên định, ánh mắt xanh như ngọc không hề xao động trước cơn thịnh nộ của người đàn ông quyền lực. Cô nhìn thẳng vào Phó Thận Ngôn, một cái nhìn đủ sắc để xuyên thấu lớp vỏ bọc uy quyền của ông ta. Sau một khắc, ánh mắt Hứa Tri Ý chậm rãi dịch chuyển, lướt qua vai Phó Thận Ngôn rồi dừng lại ở Bạch Vy.
Bạch Vy đang đứng phía sau chồng, gương mặt vốn trang điểm kỹ càng giờ đây trắng bệch, đôi môi run rẩy không thành tiếng, ánh mắt tràn ngập vẻ hoảng loạn và sợ hãi. Cô ta lùi lại một bước nhỏ, như muốn ẩn mình sau bóng Phó Thận Ngôn, nhưng ánh mắt kiên định của Hứa Tri Ý vẫn dán chặt lấy cô ta.
“Tôi không cần ai cho phép để đứng trên chính đôi chân của mình ở đây, thưa Chủ tịch,” Hứa Tri Ý lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng rõ ràng khắp sảnh, bình tĩnh đến đáng sợ. Cô hoàn toàn làm chủ tình hình, không chút nao núng trước sự hăm dọa của Phó Thận Ngôn hay vẻ mặt tái mét của Bạch Vy. Một nụ cười rất khẽ, gần như không thể nhận ra, lướt qua khóe môi Hứa Tri Ý, khiến cho cảnh tượng đối đầu càng trở nên căng thẳng đến nghẹt thở.
Hứa Tri Ý khẽ nhếch môi, ánh mắt vẫn dán chặt vào Bạch Vy, người đang run rẩy sau lưng Phó Thận Ngôn. Cô không hề tăng âm lượng, nhưng từng lời nói vẫn như khắc sâu vào không khí căng thẳng.
“Chủ tịch Phó Thận Ngôn, ngài có vẻ rất bận rộn nên đã quên đi nhiều chuyện.”
Phó Thận Ngôn nhíu chặt mày, cơn giận trong lòng như muốn bùng phát. Ông ta chuẩn bị cất lời, nhưng Hứa Tri Ý đã nhanh hơn một bước.
“Chủ tịch quên nhanh vậy sao?” Hứa Tri Ý thản nhiên hỏi, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa một sức mạnh không thể xem thường. “Lệnh điều chuyển tôi từ Giám đốc Marketing xuống vị trí lễ tân này…”
Mắt Phó Thận Ngôn đột nhiên co lại, ông ta nhìn chằm chằm Hứa Tri Ý, rồi quay sang Bạch Vy với ánh mắt dò xét. Bạch Vy lập tức tái mét, cả người cứng đờ.
Hứa Tri Ý từ từ kéo một góc của tờ quyết định điều chuyển công tác ra khỏi túi áo vest lễ tân của mình, đưa lên ngang tầm mắt của Phó Thận Ngôn.
“…là do chính phu nhân Chủ tịch, Bạch Vy, tự tay ký đó ạ.”
Lời nói của Hứa Tri Ý như một tia sét giáng xuống, đánh thẳng vào Phó Thận Ngôn. Khuôn mặt uy nghiêm của ông ta đột ngột biến sắc, từ giận dữ chuyển sang bàng hoàng tột độ. Ông ta không thể tin vào tai mình, ánh mắt xoáy sâu vào Bạch Vy, người vợ đứng phía sau ông ta như một cái bóng đang vỡ vụn. Bạch Vy như bị rút cạn sinh khí, hai tay ôm chặt lấy nhau, đầu cúi gằm, không dám đối diện với ánh mắt sắc lạnh của chồng. Sảnh tập đoàn chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của Phó Thận Ngôn và tiếng tim đập dồn dập của những người chứng kiến.
Sảnh tập đoàn chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của Phó Thận Ngôn và tiếng tim đập dồn dập của những người chứng kiến. Lời nói của Hứa Tri Ý vừa dứt, như một ngọn lửa châm vào thùng thuốc nổ, đốt cháy mọi sự im lặng. Mọi ánh mắt, từ những nhân viên đứng xung quanh đến hai cô lễ tân và cả Chu Mẫn đang sững sờ, tất cả đều đổ dồn về phía Bạch Vy. Cô ta, giờ đây, hoàn toàn mất bình tĩnh, gương mặt tái mét không còn chút máu, đôi mắt mở to hoảng loạn, liên tục chớp chớp như muốn xua đi hình ảnh Hứa Tri Ý đầy thách thức.
Phó Thận Ngôn, sau khoảnh khắc bàng hoàng tột độ, quay phắt người lại. Ánh mắt ông ta quét qua khuôn mặt trắng bệch của Bạch Vy, không còn sự bao dung hay yêu chiều nào, mà chỉ còn sự chất vấn lạnh lùng, tràn ngập thất vọng và nghi ngờ sâu sắc. Ông ta không thể tin rằng người vợ đầu ấp tay gối của mình lại dám tự ý ban hành một quyết định chuyển công tác quan trọng như vậy, lại còn là giáng chức một Giám đốc Marketing xuống vị trí lễ tân chỉ vì tư thù cá nhân.
Bạch Vy lùi lại một bước, cảm giác như mình đang đứng trên bờ vực thẳm. Cô ta nuốt khan, cố gắng tìm một lời biện minh nhưng cổ họng khô khốc, không tài nào thốt nên lời. Toàn thân cô ta run lên bần bật, mọi sự kiêu ngạo thường ngày đã tan biến, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột độ khi đối diện với cơn thịnh nộ sắp bùng phát từ người đàn ông quyền lực nhất trong căn phòng này. Chu Mẫn đứng gần đó, thoáng giật mình trước sự thay đổi kinh hoàng trên gương mặt Chủ tịch, còn Lý Nhiên khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên vẻ hả hê thầm kín.
Phó Thận Ngôn nhìn chằm chằm Bạch Vy, nhưng ánh mắt ông ta lại vô tình lướt qua một tập tài liệu nằm lăn lóc dưới chân bàn lễ tân. Như bị một lực hút vô hình kéo lại, ông ta chậm rãi cúi người, nhặt tập tài liệu lên. Từng động tác của Phó Thận Ngôn chậm rãi đến rợn người, khiến toàn bộ sảnh tập đoàn như nín thở. Khi những ngón tay ông ta chạm vào bìa hồ sơ, một cái tên đập vào mắt: “Quyết định điều chuyển công tác Hứa Tri Ý”. Gương mặt Phó Thận Ngôn biến sắc, từ vẻ chất vấn nghi ngờ ban nãy chuyển thành một sự lạnh lẽo đáng sợ, xen lẫn kinh ngạc tột độ. Ông ta không ngờ mọi chuyện lại đi xa đến mức này, không ngờ vợ mình lại dám tự ý can thiệp vào nhân sự cấp cao, giáng chức một Giám đốc Marketing xuống vị trí lễ tân chỉ vì tư thù cá nhân. Từng chữ trên quyết định như những lưỡi dao sắc bén cứa vào niềm tin của ông ta.
Phó Thận Ngôn từ từ đứng thẳng dậy, quay phắt sang Bạch Vy. Ánh mắt ông ta giờ đây không còn chút khoan dung hay yêu chiều nào, chỉ còn sự thịnh nộ kìm nén và chất vấn gay gắt. Giọng Phó Thận Ngôn vang lên, lạnh lẽo đến thấu xương, phá vỡ sự tĩnh lặng đến chết người trong sảnh tập đoàn.
“Bạch Vy, chuyện này là sao?”
Bạch Vy giật mình, sắc mặt tái mét như tờ giấy. Cô ta lập tức vội vàng tìm cách biện minh, nhưng cổ họng lại như bị nghẹn lại, chỉ có thể ú ớ vài tiếng.
“Em… em… chuyện này… không phải như anh nghĩ đâu…” Giọng Bạch Vy run rẩy, những lời giải thích cứ mắc kẹt trong miệng, không thể nào thành hình. Cô ta đảo mắt nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm sự ủng hộ nhưng chỉ nhận lại những ánh mắt phán xét, đặc biệt là ánh mắt bình thản đến đáng sợ của Hứa Tri Ý, đứng cách đó không xa. Ánh mắt đó như một nhát dao đâm thẳng vào sự tự tôn của Bạch Vy.
Phó Thận Ngôn nhìn Bạch Vy chằm chằm, nụ cười trên môi ông ta biến mất hoàn toàn. Đôi mắt sắc lạnh quét qua tập tài liệu trong tay, rồi lại dừng trên khuôn mặt hoảng loạn của vợ mình. “Không phải như anh nghĩ? Vậy thì là thế nào, Bạch Vy? Em nói rõ ràng cho anh nghe xem, tại sao một Giám đốc Marketing đang làm tốt lại bị giáng chức thành lễ tân chỉ sau một đêm? Ai đã ra quyết định này, và động cơ thực sự là gì?”
Từng câu hỏi của Phó Thận Ngôn như búa bổ vào tai Bạch Vy. Cô ta cảm thấy toàn thân nóng ran vì xấu hổ, nhất là khi nhận ra tất cả nhân viên trong sảnh đều đang nín thở dõi theo màn kịch này. Nỗi nhục nhã khi bị Phó Thận Ngôn công khai chất vấn, và quan trọng hơn, bị Hứa Tri Ý im lặng chứng kiến, thậm chí là “vạch mặt” ngay trước mặt chồng, khiến cô ta chỉ muốn đào một cái lỗ để chui xuống.
“Thận Ngôn… em… em chỉ là… thấy cô ta không đủ năng lực… với lại… phòng marketing đang cần…” Bạch Vy lắp bắp, những lời giải thích rời rạc, vô nghĩa càng làm tăng thêm sự nghi ngờ của Phó Thận Ngôn. Ông ta không còn chút kiên nhẫn nào.
“Không đủ năng lực?” Phó Thận Ngôn nhếch mép, giọng điệu đầy mỉa mai. “Hứa Tri Ý là một trong những Giám đốc Marketing giỏi nhất mà công ty từng có, là người đã giúp công ty đạt được vô số thành tựu. Em lấy tư cách gì để đánh giá năng lực của cô ấy, và thậm chí còn tự tiện ra quyết định điều chuyển nhân sự cấp cao mà không thông qua bất kỳ ai?”
Sự tức giận của Phó Thận Ngôn như một ngọn lửa bùng lên, thiêu đốt mọi sự dối trá. Ông ta siết chặt tập tài liệu trong tay, ánh mắt chất vấn đầy sắc lạnh nhìn thẳng vào Bạch Vy, xuyên thấu mọi lời biện minh yếu ớt của cô ta. Ông ta bắt đầu nghi ngờ sâu sắc về con người và động cơ thực sự đằng sau những hành động của người vợ mà ông từng tin tưởng.
Hứa Tri Ý khẽ hít một hơi thật sâu, ánh mắt vẫn không rời khỏi Bạch Vy đang tái nhợt. Cô không nói gì, chỉ đứng đó, như một bức tượng sống, nhưng sự hiện diện của Hứa Tri Ý lại mạnh mẽ đến mức khiến cả sảnh im phắc. Từng giây trôi qua nặng nề, sự im lặng của Hứa Tri Ý dường như càng làm tăng thêm áp lực lên Bạch Vy.
Phó Thận Ngôn chuyển ánh mắt từ Bạch Vy sang Hứa Tri Ý, dường như đang tìm kiếm một lời giải đáp. Ông ta cảm nhận được sự bất thường, và cái vẻ bình thản đến lạnh lùng của Hứa Tri Ý lại khiến ông ta tò mò hơn bao giờ hết.
Bạch Vy cảm thấy như có hàng ngàn con mắt đang đổ dồn vào mình. Cô ta hoảng loạn, cố gắng tìm kiếm một lối thoát, nhưng tất cả đều bị Hứa Tri Ý bịt kín. Nỗi sợ hãi len lỏi, không chỉ vì Phó Thận Ngôn đang giận dữ, mà còn vì ánh mắt không cảm xúc của Hứa Tri Ý, ẩn chứa một điều gì đó đáng sợ hơn cả sự giận dữ công khai.
Hứa Tri Ý bước thêm một bước nhỏ về phía trước, động tác nhẹ nhàng nhưng lại thu hút mọi sự chú ý. Cô nhìn thẳng vào Bạch Vy, đôi mắt lấp lánh một tia sắc lạnh.
“Thưa Chủ tịch Phó Thận Ngôn,” giọng Hứa Tri Ý vang lên rõ ràng, dứt khoát giữa không gian tĩnh lặng, không một chút run rẩy. “Có vẻ như Phu nhân Bạch Vy đang cố gắng giải thích một quyết định điều chuyển nhân sự đơn thuần, trong khi vấn đề thực sự lại phức tạp hơn nhiều. Quyết định đó không chỉ là sự lạm dụng quyền lực, mà còn là một hành vi cố tình che đậy.”
Phó Thận Ngôn nhíu mày, nhìn Hứa Tri Ý đầy dò xét. “Che đậy cái gì?” Ông ta hỏi, giọng đầy cảnh giác.
Bạch Vy nghe Hứa Tri Ý nói, tim cô ta như ngừng đập. Toàn thân run rẩy, cô ta biết Hứa Tri Ý đang làm gì. Cô ta muốn hét lên, muốn bịt miệng Hứa Tri Ý, nhưng cổ họng lại khô khốc, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Hứa Tri Ý không đáp lại trực tiếp câu hỏi của Phó Thận Ngôn ngay lập tức. Cô quay nhẹ sang nhìn Bạch Vy, nở một nụ cười gần như không thể nhận ra, một nụ cười đầy mỉa mai và thách thức.
“Chủ tịch có lẽ nên xem xét kỹ hơn những tài liệu về các dự án gần đây của phòng Marketing, đặc biệt là những hợp đồng liên quan đến đối tác cung ứng X và ngân sách cho chiến dịch quảng bá sản phẩm Y,” Hứa Tri Ý bình tĩnh nói, mỗi từ như một mũi kim châm vào Bạch Vy. “Nếu Chủ tịch muốn biết ‘che đậy cái gì’, thì có lẽ đó là những lỗ hổng an ninh thông tin, những khoản hối lộ ngầm và những con số gian lận tài chính đã diễn ra trong suốt thời gian qua. Mà để thực hiện được điều đó, việc loại bỏ một người biết quá nhiều như tôi khỏi vị trí Giám đốc Marketing có lẽ là cần thiết.”
Lời nói của Hứa Tri Ý như một đòn sấm sét đánh thẳng vào Bạch Vy. Cô ta không còn đứng vững được nữa, chân tay bủn rủn. Tất cả kế hoạch bị bại lộ, ngay tại đây, ngay lúc này. Cô ta biết mình đã hoàn toàn bị dồn vào chân tường. Phó Thận Ngôn nhìn Hứa Tri Ý, rồi lại nhìn Bạch Vy, ánh mắt của ông ta từ ngờ vực đã chuyển sang phẫn nộ tột cùng. Ông ta hiểu Hứa Tri Ý đang ám chỉ điều gì, và nó vượt xa một vụ giáng chức thông thường. Tập tài liệu trong tay ông ta dường như trở nên nặng trĩu hơn.
Ánh mắt Phó Thận Ngôn sắc như dao cạo, từ Hứa Tri Ý xoáy thẳng vào Bạch Vy đang tái mét. Ông ta siết chặt tập tài liệu trong tay, những trang giấy nhàu nát dưới lực nắm giận dữ. Cơn phẫn nộ bùng lên không còn chút che giấu nào.
“Thư ký Lâm!” Phó Thận Ngôn gằn giọng, tiếng gọi dứt khoát vang vọng khắp sảnh. Một người đàn ông trung niên, mặc vest chỉnh tề, lập tức bước nhanh về phía ông.
“Vâng, Chủ tịch ạ!” Thư ký Lâm cúi đầu, mặt không giấu được vẻ lo lắng.
“Ngay lập tức, thu xếp một cuộc họp khẩn cấp. Mời Giám đốc Nhân sự Chu Mẫn có mặt, và đặc biệt là cô Hứa Tri Ý. Không chậm trễ!” Phó Thận Ngôn ra lệnh, từng từ như khắc sâu vào không khí.
Thư ký Lâm gật đầu lia lịa, vội vã rút điện thoại, bắt đầu thực hiện yêu cầu. Phó Thận Ngôn quay lại nhìn Bạch Vy, ánh mắt lạnh lẽo đến mức khiến cô ta rùng mình.
“Còn cô,” ông ta nói, giọng chứa đựng sự khinh miệt tột độ. “Ra ngoài chờ. Tôi không muốn nhìn thấy cô trong cuộc họp này.”
Bạch Vy lảo đảo như muốn ngã quỵ. Cô ta muốn phản kháng, muốn van xin, nhưng nhìn thấy ánh mắt không chút nhân nhượng của Phó Thận Ngôn, cô ta biết mình không còn bất kỳ cơ hội nào. Với đôi chân run rẩy, cô ta miễn cưỡng lùi bước, cố gắng giữ lại chút phẩm giá cuối cùng, nhưng sự thất bại đã rõ như ban ngày. Khi Bạch Vy khuất dạng sau cánh cửa, cả sảnh tập đoàn như bùng nổ.
“Chuyện gì vừa xảy ra vậy?” Một cô lễ tân thì thầm với đồng nghiệp, mắt tròn xoe kinh ngạc.
“Hứa Tri Ý thật sự tố cáo phu nhân chủ tịch sao? Ghê gớm thật!” Cô lễ tân còn lại không giấu nổi sự phấn khích, thì thầm đáp lại.
Tiếng xì xào bàn tán lan nhanh như cháy rừng. Các nhân viên bắt đầu tụm năm tụm ba, mỗi người một phỏng đoán, nhưng tất cả đều chung một tâm trạng kinh ngạc và tò mò tột độ. Hứa Tri Ý, người vẫn đứng đó bình thản, trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn. Cuộc họp khẩn cấp sắp diễn ra, và tất cả đều cảm nhận được một cơn bão lớn đang ập đến tập đoàn.
Sảnh tập đoàn vẫn rộn ràng tiếng xì xào bàn tán. Các nhân viên thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Hứa Tri Ý, vừa tò mò vừa e dè. Thư ký Lâm nhanh chóng hoàn tất cuộc gọi, nét mặt căng thẳng không giảm bớt. Đúng lúc đó, Chu Mẫn, Giám đốc Nhân sự, xuất hiện ở cửa thang máy, khuôn mặt đang tái đi trông thấy. Dáng vẻ tự tin, hống hách thường ngày của cô ta hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự bối rối và hoảng loạn.
Đôi mắt Chu Mẫn đảo quanh, cố gắng tìm kiếm một điểm tựa vô hình. Khi ánh mắt cô ta chạm phải Hứa Tri Ý, một tia kinh hoàng loé lên. Toàn thân Chu Mẫn cứng đờ, cô ta lập tức quay mặt đi, vờ như đang chú ý đến một thứ gì đó trên bức tường trắng xoá. Nhưng gương mặt tái mét, đôi môi mím chặt và bàn tay siết chặt túi xách đã tố cáo tất cả. Sự tự mãn ngày nào Chu Mẫn dành cho Hứa Tri Ý giờ bị thay thế bằng nỗi sợ hãi tột độ. Cô ta biết, tình thế đã đảo ngược hoàn toàn.
Hứa Tri Ý đứng đó, bình thản nhìn Chu Mẫn, khoé môi khẽ nhếch lên một nụ cười khó nhận ra. Nụ cười ấy không có vẻ gì là hả hê, nhưng đủ lạnh lùng để Chu Mẫn cảm nhận được sức nặng của nó. Chu Mẫn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, cô ta bất giác lùi lại một bước. Đôi chân cô ta run rẩy không kiểm soát, cố gắng nép mình vào một góc khuất gần nhất, như muốn tan biến vào không khí. Ánh mắt cô ta đầy lo lắng, không ngừng liếc nhìn về phía phòng Chủ tịch và về phía Hứa Tri Ý, nơi quyền lực giờ đây đang nghiêng hẳn. Chu Mẫn hiểu rõ, vị trí của cô ta, thậm chí cả sự nghiệp của cô ta, đang bị đe doạ nghiêm trọng.
Bên trong phòng họp Chủ tịch, không khí nặng nề bao trùm. Những ánh mắt dò xét đổ dồn về phía Hứa Tri Ý, người đang đứng trước màn chiếu lớn, cầm một thiết bị điều khiển trong tay. Phó Thận Ngôn ngồi ở vị trí chủ tọa, nét mặt trầm tư, ánh mắt sắc như dao cau nhìn Hứa Tri Ý. Bên cạnh ông, Bạch Vy nghiêng người, vẻ mặt hờ hững nhưng ẩn chứa sự khinh thường. Chu Mẫn, với khuôn mặt vẫn còn tái mét sau những gì xảy ra ở sảnh, ngồi nép mình ở cuối bàn, cố gắng thu mình lại.
Hứa Tri Ý không bận tâm đến những ánh nhìn đó. Cô hít một hơi sâu, sự bình tĩnh toát ra từ mỗi cử chỉ.
HỨA TRI Ý
(Giọng nói rõ ràng, rành mạch)
Thưa Chủ tịch, thưa các vị giám đốc, tôi ở đây để trình bày những phát hiện mà tôi đã thu thập được trong thời gian gần đây, về những vấn đề nghiêm trọng đang tồn tại trong nội bộ tập đoàn.
Cô nhấn nút điều khiển. Màn chiếu bật sáng, hiển thị một biểu đồ phức tạp về dòng tiền.
PHÓ THẬN NGÔN
(Giọng trầm)
Cô Hứa, tôi hy vọng những gì cô sắp trình bày là có căn cứ.
HỨA TRI Ý
(Mỉm cười nhẹ)
Hoàn toàn có căn cứ, Chủ tịch. Đầu tiên, chúng ta sẽ nói về lỗ hổng an ninh.
Hứa Tri Ý đưa ra một loạt hình ảnh và video từ camera an ninh nội bộ, cho thấy những người không phận sự dễ dàng ra vào các khu vực nhạy cảm, thậm chí là văn phòng Giám đốc Marketing cũ của Hứa Tri Ý. Cô chỉ rõ những điểm yếu trong hệ thống kiểm soát ra vào, các camera bị vô hiệu hóa tạm thời ở một số hành lang quan trọng mà không ai phát hiện.
HỨA TRI Ý
(Tiếp tục, chỉ vào màn hình)
Đây là hình ảnh ghi lại một cá nhân không có thẻ nhân viên đã vào được phòng lưu trữ hồ sơ mật vào lúc 2 giờ sáng. Hành vi này kéo dài trong nhiều tháng mà không hề bị phát hiện, cho đến khi tôi tự mình kiểm tra lại các bản ghi.
Sắc mặt Phó Thận Ngôn dần trở nên nghiêm trọng. Ông quay sang nhìn Chu Mẫn, người đang cúi gằm mặt, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán.
BẠCH VY
(Cười khẩy, nhưng ánh mắt bắt đầu có chút dao động)
Mấy chuyện vặt vãnh này mà cô cũng đào bới lên được. Đúng là lễ tân rảnh rỗi.
Hứa Tri Ý liếc nhìn Bạch Vy, nhưng không đáp lời. Cô nhấn nút tiếp theo. Màn hình hiển thị một loạt các giao dịch chuyển khoản đáng ngờ và tin nhắn giữa các cá nhân trong phòng mua sắm với nhà cung cấp bên ngoài.
HỨA TRI Ý
(Giọng điệu lạnh lùng hơn)
Thứ hai, là vấn đề hối lộ trong phòng mua sắm. Thông qua việc đối chiếu các hóa đơn và hợp đồng, tôi đã phát hiện ra nhiều khoản chênh lệch giá bất thường. Chẳng hạn, một hợp đồng mua sắm vật tư văn phòng trị giá 5 tỷ đồng, thực tế chỉ có giá thị trường là 3 tỷ. Khoản chênh lệch 2 tỷ đồng này đã đi đâu?
Hứa Tri Ý trình chiếu các đoạn ghi âm cuộc gọi và email trao đổi, trong đó các nhân viên phòng mua sắm công khai yêu cầu “hoa hồng” từ nhà cung cấp để được ưu tiên ký hợp đồng, thậm chí còn ra giá cho các dự án lớn. Những bằng chứng hiển nhiên đến mức không thể chối cãi.
Tiếng xì xào bắt đầu lan ra trong phòng họp. Phó Thận Ngôn siết chặt tay, ánh mắt bùng lên ngọn lửa giận dữ. Chu Mẫn khẽ rùng mình, cố nuốt nước bọt.
HỨA TRI Ý
(Nhấn mạnh từng từ)
Những giao dịch này không chỉ gây thất thoát tài sản tập đoàn mà còn làm mất uy tín nghiêm trọng. Và đây chưa phải là tất cả.
Cô chuyển sang slide cuối cùng, hiển thị một bảng tổng hợp các số liệu tài chính với những con số đáng báo động.
HỨA TRI Ý
Cuối cùng, là gian lận tài chính trong các dự án quan trọng. Cụ thể, trong một số dự án lớn của tập đoàn, hồ sơ tài chính cho thấy việc khai khống chi phí, lập các công ty “ma” để rút ruột ngân sách, và các khoản vay không rõ ràng. Tổng số tiền bị thất thoát ước tính lên đến hàng trăm tỷ đồng.
Hứa Tri Ý trình bày chi tiết từng hạng mục gian lận, từng con số sai lệch, từng bút toán ma mà cô đã dùng kiến thức và kinh nghiệm của một cựu giám đốc marketing để phân tích và phơi bày. Những bằng chứng Hứa Tri Ý đưa ra không chỉ là những con số khô khan, mà là cả một hệ thống được tổ chức tinh vi để tham nhũng.
Phòng họp chìm vào im lặng tuyệt đối. Mọi ánh mắt giờ đây không còn là dò xét hay khinh thường, mà là kinh hoàng và sững sờ. Bạch Vy tái mét mặt, đôi môi run rẩy. Bà ta nhìn Hứa Tri Ý như nhìn một con quỷ. Chu Mẫn thì gần như ngất đi, đầu óc quay cuồng. Phó Thận Ngôn đứng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận. Ông nhìn thẳng vào Hứa Tri Ý, trong ánh mắt vừa có sự kinh ngạc tột độ, vừa có một tia sáng lóe lên, như vừa nhìn thấy một con người hoàn toàn khác.
Phó Thận Ngôn vẫn đứng sững, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây quét qua những con số khổng lồ trên màn hình rồi dừng lại ở Chu Mẫn. Tay ông ta siết chặt cây bút, những khớp ngón tay trắng bệch. Từng lời nói, từng bằng chứng Hứa Tri Ý trình bày như những nhát dao cứa vào niềm tin của ông, vào uy tín của tập đoàn mà ông đã dày công xây dựng. Sự kinh ngạc ban đầu nhanh chóng bị thay thế bằng một cơn sóng thần của sự thất vọng và phẫn nộ.
Ông nhìn Chu Mẫn, ánh mắt như muốn xuyên thủng lớp da thịt của cô ta. Chu Mẫn khép nép, cố gắng che giấu khuôn mặt đang tái mét của mình. Cô ta cảm nhận được ánh mắt như thiêu đốt của Chủ tịch, một ánh mắt chất chứa sự ngờ vực, sự khinh bỉ và cả một câu hỏi không lời: “Tại sao lại là cô?”
PHÓ THẬN NGÔN
(Giọng nói trầm thấp, đầy uy lực, nhưng xen lẫn sự đau đớn)
Chu Mẫn. Với tư cách Giám đốc Nhân sự, cô có gì để giải thích về những lỗ hổng an ninh cơ bản này? Và cả việc quản lý nhân sự lỏng lẻo đến mức tạo điều kiện cho những hành vi hối lộ ngang nhiên như vậy?
Chu Mẫn giật mình, ngẩng đầu lên. Cô ta lắp bắp, đôi môi run rẩy.
CHU MẪN
(Hoảng loạn)
Thưa Chủ tịch… tôi… tôi không biết… Tôi… tôi nghĩ hệ thống đã hoạt động tốt… Những chuyện này… tôi không hề hay biết!
BẠCH VY
(Cố gắng chen vào, giọng điệu yếu ớt hơn trước)
Thận Ngôn à, chắc là có hiểu lầm gì đó thôi. Mấy cái báo cáo này… chưa chắc đã chính xác hoàn toàn.
Phó Thận Ngôn không thèm liếc nhìn Bạch Vy. Toàn bộ sự chú ý của ông dồn vào Chu Mẫn và những con số vẫn còn hiển thị trên màn hình. Mỗi con số là một vết sẹo, mỗi bằng chứng là một cái tát đau điếng. Ông nhớ lại thái độ kiêu căng, khinh thường của Chu Mẫn đối với Hứa Tri Ý, và cả cách cô ta xử lý quyết định điều chuyển. Phải chăng tất cả đều là một phần của âm mưu? Hay chỉ là sự vô trách nhiệm đến đáng sợ?
PHÓ THẬN NGÔN
(Nhấn mạnh, giọng lạnh như băng)
Không biết? Cô là Giám đốc Nhân sự! Lỗ hổng an ninh, quy trình tuyển dụng, quản lý tài sản… tất cả đều liên quan đến con người và quy trình mà cô phải chịu trách nhiệm. Mà cô lại nói không biết? Hay là… cô biết nhưng lại cố tình che giấu?
Ánh mắt của Phó Thận Ngôn sắc lẻm, xoáy sâu vào Chu Mẫn. Ông không còn là vị Chủ tịch điềm tĩnh thường ngày, mà là một con thú dữ đang bị phản bội, bị tổn thương. Bàn tay ông vẫn siết chặt cây bút, những gân xanh nổi rõ. Ông tự hỏi, bao nhiêu tiền của đã bị rút ruột? Bao nhiêu cơ hội đã bị đánh mất? Và đáng sợ hơn, liệu còn bao nhiêu điều kinh hoàng khác mà ông chưa biết?
Chu Mẫn cúi gằm mặt, nước mắt bắt đầu lăn dài. Cô ta biết, sự nghiệp của mình, có lẽ, đã chấm dứt ngay tại đây. Hứa Tri Ý đứng đó, vẻ mặt điềm tĩnh, đôi mắt nhìn thẳng vào Phó Thận Ngôn, như thể đang chờ đợi một phán quyết công bằng.
Phó Thận Ngôn nhìn Hứa Tri Ý, rồi lại nhìn về phía Chu Mẫn. Một sự thật kinh hoàng hiện rõ mồn một trong tâm trí ông: đây không chỉ là những sai phạm riêng lẻ, mà là một hệ thống thối nát đã ăn sâu vào tập đoàn, và những kẻ đứng đầu hệ thống đó, có thể chính là những người ông đã từng tin tưởng.
PHÓ THẬN NGÔN
(Hít một hơi thật sâu, giọng nói vang vọng khắp phòng họp, chất chứa sự uy nghiêm và nỗi đau)
Tôi yêu cầu một cuộc điều tra toàn diện ngay lập tức. Tất cả các bộ phận liên quan đến những vấn đề này… sẽ phải chịu trách nhiệm.
Ông nhìn thẳng vào Chu Mẫn, ánh mắt như muốn xé toạc cô ta ra.
PHÓ THẬN NGÔN
(Lời nói như gõ từng tiếng vào tâm can Chu Mẫn)
Đặc biệt là cô, Chu Mẫn.
Hứa Tri Ý bước thêm một bước nhỏ về phía bàn họp, ánh mắt quét qua khuôn mặt của Phó Thận Ngôn, Chu Mẫn và Bạch Vy. Nét mặt cô vẫn điềm tĩnh, không một chút tự mãn hay hả hê, chỉ có sự kiên định và trách nhiệm.
HỨA TRI Ý
(Giọng nói rõ ràng, dứt khoát, vang vọng khắp phòng)
Thưa Chủ tịch, những sai phạm mà tôi vừa trình bày không chỉ là những con số trên giấy tờ hay lỗ hổng nhỏ lẻ. Chúng là những vết nứt nghiêm trọng, không ngừng bào mòn uy tín, niềm tin của khách hàng và đối tác đối với tập đoàn. Thiệt hại về danh tiếng, một khi đã mất đi, sẽ rất khó để phục hồi.
Cô dừng lại một chút, nhìn thẳng vào Phó Thận Ngôn, người đang nhìn cô với một ánh mắt phức tạp, vừa có sự phẫn nộ, vừa có sự ngờ vực và cả một chút hy vọng.
HỨA TRI Ý
(Tiếp tục, nhấn mạnh từng lời)
Và điều đáng lo ngại hơn cả là thiệt hại về tài chính. Những khoản tiền bị biển thủ, những hợp đồng bị thất thoát do sự thiếu minh bạch, những chi phí phát sinh từ việc quản lý yếu kém… tất cả đang tạo thành một lỗ hổng khổng lồ, rút cạn nguồn lực của tập đoàn một cách âm thầm, liên tục. Nếu không được phát hiện và ngăn chặn kịp thời, nó sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến sự tồn vong của công ty.
Bạch Vy lùi lại một bước, khuôn mặt trắng bệch. Chu Mẫn nức nở, nhưng không dám lên tiếng. Cả hai đều cảm nhận được không khí nặng nề, như thể một bản án đang treo lơ lửng trên đầu họ.
Phó Thận Ngôn siết chặt tay, nhìn Hứa Tri Ý. Ông biết cô không phải là người nói suông.
PHÓ THẬN NGÔN
(Giọng trầm thấp)
Vậy… cô định làm gì với tất cả những điều này? Cô có bằng chứng cụ thể hơn không?
Hứa Tri Ý gật đầu nhẹ, nở một nụ cười gần như không thể nhận ra, nhưng đầy ý nghĩa.
HỨA TRI Ý
(Giọng điệu bỗng trở nên sắc bén và lạnh lùng hơn)
Suốt thời gian qua, kể từ khi tôi nhận thấy những dấu hiệu bất thường, tôi đã không ngừng âm thầm thu thập mọi bằng chứng, mọi thông tin liên quan. Từ những email nội bộ bị xóa, những chứng từ tài chính bị làm giả, cho đến các bản ghi âm cuộc gọi, hình ảnh và video về những giao dịch mờ ám. Tất cả đều đã được tôi sao lưu, mã hóa và cất giữ an toàn. Tôi đã làm điều đó không phải vì thù hằn cá nhân, mà là để bảo vệ tập đoàn khỏi những kẻ lợi dụng, những con sâu đang đục khoét từ bên trong.
Nụ cười trên môi Hứa Tri Ý tắt hẳn, thay vào đó là ánh mắt kiên quyết.
HỨA TRI Ý
(Giọng nói tràn đầy sức nặng)
Những bằng chứng này… đủ để vạch trần toàn bộ sự thật và đưa những kẻ có liên quan ra ánh sáng.
Hứa Tri Ý vừa dứt lời, cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng đến đáng sợ. Ánh mắt Phó Thận Ngôn không rời khỏi Hứa Tri Ý, sự phức tạp trong đó dần chuyển thành một vẻ quyết đoán lạnh lùng. Ông ta siết chặt tay, như thể đang dồn nén một cơn bão cảm xúc. Bạch Vy vẫn tái nhợt, đôi môi run rẩy, còn Chu Mẫn thì hoàn toàn sụp đổ, hai mắt trợn trừng nhìn về phía Hứa Tri Ý như nhìn một tử thần.
PHÓ THẬN NGÔN
(Giọng nói vang lên, trầm và nặng, cắt ngang sự im lặng)
Chu Mẫn.
Chu Mẫn giật mình, ngẩng phắt dậy, khuôn mặt cắt không còn một giọt máu.
PHÓ THẬN NGÔN
(Tiếp tục, giọng không chút khoan nhượng, từng chữ như đinh đóng cột)
Ngay lập tức đình chỉ công tác. Toàn bộ tài liệu, hồ sơ liên quan đến các dự án mà cô phụ trách, đặc biệt là các báo cáo tài chính và hợp đồng nhân sự, phải được niêm phong và chuyển giao cho phòng pháp chế để điều tra. Không có bất kỳ ngoại lệ nào.
Sắc mặt Chu Mẫn trắng bệch như tờ giấy, cô ta cố thốt lên nhưng cổ họng nghẹn ứ, không tài nào phát ra tiếng. Bạch Vy cũng lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ, nhưng không dám can thiệp, chỉ biết đứng sững như trời trồng.
Phó Thận Ngôn quay sang nhìn Hứa Tri Ý. Ánh mắt ông ta giờ đây đã không còn chút nghi ngờ nào, chỉ còn lại sự kính trọng sâu sắc và một nỗi ân hận khó tả hiện rõ trên khuôn mặt.
PHÓ THẬN NGÔN
(Giọng điệu đã mềm mỏng hơn, nhưng vẫn đầy quyền uy, xen lẫn sự chân thành)
Hứa Tri Ý. Cô đã làm rất tốt. Tôi nợ cô một lời xin lỗi chân thành. Cô đã không chỉ bảo vệ sự công bằng cho bản thân, mà còn bảo vệ cả tập đoàn này khỏi nguy cơ sụp đổ.
Hứa Tri Ý chỉ im lặng, ánh mắt bình thản đón nhận lời nói của ông ta, không một chút biểu lộ cảm xúc hả hê hay kiêu ngạo.
PHÓ THẬN NGÔN
(Nghiêm nghị nhìn Hứa Tri Ý, giọng nói cương quyết)
Từ giờ phút này, cô chính thức quay trở lại vị trí Giám đốc Marketing. Không chỉ vậy, tôi muốn cô toàn quyền tham gia và hỗ trợ phòng pháp chế điều tra toàn bộ các sai phạm đã xảy ra. Tất cả các bộ phận liên quan phải phối hợp chặt chẽ với cô, cung cấp mọi thông tin và tài liệu mà cô yêu cầu.
Phó Thận Ngôn dừng lại, thở hắt ra một hơi nặng nề, như trút bỏ gánh nặng ngàn cân.
PHÓ THẬN NGÔN
(Giọng điệu chân thành, hơi khàn, đầy sự tin tưởng)
Tôi tin tưởng cô. Hãy giúp tôi làm sạch tập đoàn này. Đây không chỉ là trách nhiệm, mà còn là sự chuộc lỗi của tôi với cô và với những gì đã xảy ra.
Hứa Tri Ý khẽ gật đầu, một tia sáng lóe lên trong mắt cô. Cuối cùng, công lý đã bắt đầu được thực thi một cách mạnh mẽ.
Phó Thận Ngôn quay ánh mắt sắc lạnh về phía Bạch Vy. Nụ cười tự mãn trước đó của Bạch Vy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ, hai chân cô ta dường như không còn trụ vững.
PHÓ THẬN NGÔN
(Giọng nói lạnh như băng, mỗi từ như một nhát dao găm thẳng vào Bạch Vy)
Còn cô, Bạch Vy. Cô nghĩ hành động của mình là gì? Sỉ nhục nhân viên, tạt cà phê nóng vào mặt người khác, sử dụng quyền lực phu nhân chủ tịch để can thiệp vào hoạt động công ty, đẩy một nhân tài như Hứa Tri Ý xuống vị trí lễ tân?
Bạch Vy lùi lại một bước, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt hoảng loạn nhìn Phó Thận Ngôn. Cô ta cố gắng mở miệng, nhưng chỉ có những tiếng lắp bắp rời rạc.
BẠCH VY
(Run rẩy)
Không… không phải… Em… em chỉ là…
PHÓ THẬN NGÔN
(Cắt ngang lời Bạch Vy, giọng càng thêm gay gắt)
Chỉ là muốn chứng tỏ quyền lực? Chỉ là muốn thỏa mãn sự ngông cuồng của bản thân? Cô có biết những hành vi đó đã gây ra hậu quả gì cho tập đoàn không? Cô đã đẩy Hứa Tri Ý vào đường cùng, và suýt nữa đã đẩy cả tập đoàn này vào vực thẳm chỉ vì sự ghen ghét nhỏ nhen của mình!
Bạch Vy hoàn toàn sụp đổ, nước mắt bắt đầu trào ra. Cô ta nhìn Hứa Tri Ý bằng ánh mắt đầy căm hờn và sợ hãi. Hứa Tri Ý vẫn đứng đó, bình thản, nhìn thẳng vào Bạch Vy, không một chút dao động. Nụ cười nhạt nhẽo ẩn hiện trên môi Hứa Tri Ý chính là ngọn lửa đốt cháy sự căm phẫn trong Bạch Vy.
PHÓ THẬN NGÔN
(Nhìn Bạch Vy, ánh mắt đầy thất vọng và phẫn nộ)
Với tư cách là Chủ tịch, tôi không thể chấp nhận bất kỳ hành vi nào gây tổn hại đến nhân viên và uy tín của tập đoàn. Những hành động của cô không chỉ là vi phạm nội quy, mà còn có dấu hiệu vi phạm pháp luật. Phòng pháp chế sẽ làm việc với cô để làm rõ mọi chuyện.
Những lời của Phó Thận Ngôn như sét đánh ngang tai Bạch Vy. Cô ta run rẩy đến mức không còn đứng vững, phải vịn vào chiếc bàn gần đó. Pháp luật? Điều đó có nghĩa là cô ta có thể phải đối mặt với tù tội? Mọi quyền lực, mọi danh vọng mà cô ta từng có giờ đây sụp đổ hoàn toàn.
PHÓ THẬN NGÔN
(Giọng nói vang lên, lạnh lùng và dứt khoát)
Từ giờ phút này, tất cả thẻ ra vào, tài khoản và quyền hạn của cô trong tập đoàn đều bị đình chỉ. Cô sẽ không còn bất kỳ vai trò hay quyền lực nào trong công ty này nữa.
Bạch Vy ngã quỵ xuống sàn, hai tay ôm mặt khóc nức nở. Sự kiêu ngạo, hống hách của cô ta đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là nỗi tuyệt vọng tột cùng. Kế hoạch trả đũa của Hứa Tri Ý đã thành công mỹ mãn. Cô ta nhìn Bạch Vy đang thảm hại dưới sàn, nhìn Chu Mẫn vẫn còn đang run rẩy, và cảm thấy một sự hả hê khó tả dâng trào trong lòng. Những kẻ đã sỉ nhục cô, những kẻ đã coi thường cô, cuối cùng cũng phải trả giá cho hành động của mình. Hứa Tri Ý quay lưng bước đi, bóng lưng thanh thoát nhưng đầy uy quyền, bỏ lại phía sau những mảnh vỡ của sự kiêu căng và hối hận.
Hứa Tri Ý quay lưng bước đi, bóng lưng thanh thoát nhưng đầy uy quyền, bỏ lại phía sau những mảnh vỡ của sự kiêu căng và hối hận. Cô không một lần ngoảnh lại, bước chân vững chãi hướng thẳng về phía văn phòng Marketing, nơi cô đã từng dành trọn tuổi thanh xuân và tâm huyết. Từng bước đi của Hứa Tri Ý giờ đây mang theo sự kiên định, không còn dấu vết của những ngày tháng bị chèn ép, sỉ nhục. Vị thế của cô không chỉ được phục hồi trên giấy tờ, mà còn được khẳng định trong từng cử chỉ, ánh mắt.
Khi Hứa Tri Ý đến gần phòng Marketing, không khí trong văn phòng như ngưng đọng. Những nhân viên bên trong đều đang nhìn ra phía hành lang, ánh mắt họ lấp lánh sự ngưỡng mộ và xen lẫn chút ngỡ ngàng. Họ từng chứng kiến cô bị giáng chức, từng thương hại cho số phận của cô, nhưng giờ đây, họ thấy một Hứa Tri Ý hoàn toàn khác biệt.
Cánh cửa phòng Marketing khẽ mở, và Hứa Tri Ý bước vào. Cô ngẩng cao đầu, ánh mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc. Chiếc áo sơ mi trắng đơn giản nhưng toát lên vẻ tinh tế, mái tóc búi cao gọn gàng, và thần thái điềm tĩnh nhưng đầy uy lực. Cô không vội vã, nhưng mỗi cử chỉ đều khẳng định sự tự tin tuyệt đối.
Lý Nhiên, Phó phòng Marketing, là người đầu tiên phản ứng. Anh ta đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ hoe vì xúc động. Lý Nhiên luôn là người cấp dưới trung thành, luôn tin tưởng vào tài năng và bản lĩnh của Hứa Tri Ý. Anh không thể kìm nén được sự vui mừng xen lẫn kính phục.
LÝ NHIÊN
(Giọng nghẹn ngào, tràn đầy cảm xúc)
Chị Hứa! Chị Hứa đã trở lại rồi!
Lời của Lý Nhiên như một hiệu lệnh, khiến tất cả các nhân viên Marketing khác cũng đồng loạt đứng dậy. Họ vỗ tay, tiếng vỗ tay vang dội cả căn phòng, có người thậm chí còn rơm rớm nước mắt. Không ai còn thấy bóng dáng của một cô lễ tân bị sỉ nhục ngày nào. Trước mặt họ là Giám đốc Marketing Hứa Tri Ý, người phụ nữ kiên cường đã vượt qua mọi sóng gió để trở về.
HỨA TRI Ý
(Mỉm cười nhẹ, ánh mắt ấm áp hơn nhưng vẫn giữ được sự cương nghị)
Chào mọi người. Tôi đã trở lại.
Cô quét mắt qua căn phòng, nhìn thấy sự kính trọng và niềm tin mà mọi người dành cho mình. Vị thế của cô không chỉ được phục hồi trên danh nghĩa mà còn trong lòng mỗi nhân viên. Đây không phải là sự trở lại của một người chiến thắng bằng cách chà đạp người khác, mà là sự trở lại của một người đã chứng minh được giá trị và bản lĩnh của mình. Cô cảm nhận được sự hả hê, nhưng cũng là sự nhẹ nhõm. Cuộc chiến đã qua.
LÝ NHIÊN
(Tiến lại gần Hứa Tri Ý, cúi đầu một cách chân thành)
Chúng em… chúng em rất vui mừng. Chúng em luôn tin tưởng chị, chị Hứa.
HỨA TRI Ý
(Đặt tay lên vai Lý Nhiên, nhẹ nhàng)
Cảm ơn em, Lý Nhiên. Và cảm ơn tất cả mọi người. Chúng ta còn rất nhiều việc phải làm.
Cô nhìn quanh, một cảm giác bình yên đến lạ dâng lên trong lòng. Văn phòng này, nơi cô từng dành bao tâm huyết, giờ đây lại đón chào cô trở về với một vị thế mới, một tâm thế mới. Cô đã chiến thắng, nhưng không phải bằng sự thù hận, mà bằng sự kiên cường và trí tuệ.
Hứa Tri Ý đứng giữa những đồng nghiệp cũ, lắng nghe tiếng vỗ tay và những lời chào đón chân thành. Nụ cười nhẹ nhàng trên môi cô không còn mang vẻ mỉa mai hay hả hê, mà thay vào đó là sự thanh thản. Cuộc chiến cam go đã kết thúc, và cô đã giành chiến thắng không chỉ bằng trí tuệ và bản lĩnh, mà còn bằng sự kiên cường vượt qua những thử thách tưởng chừng như không thể. Cô hiểu rằng, quyền lực và danh vọng có thể đến và đi, nhưng giá trị cốt lõi của một con người, sự chính trực và khả năng đối mặt với nghịch cảnh mới là điều thực sự định hình nên số phận.
Trong sâu thẳm, Hứa Tri Ý không còn cảm thấy căm ghét hay hận thù. Cái cảm giác thỏa mãn khi nhìn Bạch Vy và Chu Mẫn sụp đổ đã qua đi, nhường chỗ cho một sự chiêm nghiệm sâu sắc hơn về vòng xoáy của cuộc đời. Có lẽ, những gì cô trải qua không chỉ là một bài học đắt giá về sự đấu đá nội bộ, mà còn là cơ hội để cô nhìn nhận lại bản thân, tôi luyện ý chí và tìm thấy sức mạnh tiềm ẩn bên trong mình. Cô đã học được cách giữ vững niềm tin, ngay cả khi mọi thứ dường như chống lại mình, và quan trọng hơn, cô học được cách đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn.
Bây giờ, khi cánh cửa văn phòng cũ lại mở ra chào đón cô, Hứa Tri Ý cảm thấy một sự bình yên lan tỏa. Cô không còn mang gánh nặng của quá khứ hay áp lực phải chứng tỏ bản thân. Trước mắt cô là một khởi đầu mới, không phải để trả thù hay chứng minh ai đó sai, mà để xây dựng lại, để cống hiến và để sống trọn vẹn với những giá trị mà cô tin tưởng. Cô biết rằng hành trình phía trước sẽ còn nhiều thử thách, nhưng với sự kiên định và trái tim đã được gột rửa, Hứa Tri Ý đã sẵn sàng đối mặt. Bóng tối đã lùi xa, nhường chỗ cho ánh sáng của hy vọng và sự bình an.

