Con dâu nghi;/ện mua sắm bỏ quên 2 đứa con sinh đôi ở trên phố, về nhà xách túi to túi bé tôi hỏi cháu đâu thì mới té ngửa đi tìm, cả nhà náo loạn khóc cạn nước mắt, 10 phút sau hàng xóm chạy về lắp bắp khóc nghẹn báo tin…
Nhà tôi ở tổ 5, khu Phố Núi Lộc Thanh, ai cũng biết con dâu tôi – Thư – vốn nghiện mua sắm. Tháng nào cũng tay xách nách mang, mua cái váy giảm giá, đôi giày flash sale, hay thậm chí cả mớ đồ linh tinh chẳng ai dùng đến.
Hôm đó, Thư nói đưa hai đứa sinh đôi Tin – Tít, mới 4 tuổi, lên phố mua đồ siêu thị. Tôi đang rửa rau dưới bếp thì nghe tiếng chân lạch cạch cùng tiếng túi nilon sột soạt.
Thư bước vào với… bốn cái túi lớn, mắt sáng rỡ:
“Con mua được đồ đang sale mạnh lắm mẹ ơi!”
Tôi hỏi:
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Bà Ba ngước lên nhìn Thư đang lúi húi đặt mấy túi đồ lớn xuống sàn. Tay bà vẫn còn dính nước rửa rau, giọng thắc mắc vang lên:
“Thư ơi, Tin với Tít đâu sao con không dắt vào?”
Lời bà Ba vừa dứt, Thư đang nhoẻn miệng cười về chiến tích mua sắm, bỗng khựng lại. Đôi mắt cô ta, vừa nãy còn sáng rỡ vì sung sướng, chợt tối sầm, hoảng loạn đảo quanh. Thư sững sờ, nhận ra một sự trống rỗng kinh hoàng ngay bên cạnh mình, nơi mà lẽ ra Tin và Tít phải đang líu lo. Mồ hôi lạnh lập tức túa ra trên trán Thư. Cô ta lùi lại một bước, tay vội vàng buông thõng những chiếc túi, chúng rơi xuống sàn nhà tạo ra một tiếng động chói tai. Toàn thân cô ta run rẩy.
Một tiếng rống xé lòng bật ra từ cổ họng Thư. Cô ta không quan tâm đến mớ đồ giảm giá nằm la liệt, cũng chẳng thèm để ý đến ánh mắt kinh hãi của Bà Ba. Như một kẻ mất hồn, Thư quay phắt lại, cắm đầu lao ra cửa chính Nhà Bà Ba. Tóc tai rối bời, nước mắt giàn giụa, cô ta vừa chạy vừa gào thét tên các con.
“Tin! Tít! Mẹ xin lỗi! Các con ở đâu?”
Giọng Thư lạc đi, nức nở xen lẫn hoảng loạn. Bà Ba chứng kiến tất cả, bà cũng bị sốc, nhưng phản ứng của Thư đã khiến Bà Ba bừng tỉnh khỏi sự choáng váng ban đầu. Bà Ba vội vàng chạy theo, nhưng Thư đã như một mũi tên, lao thẳng ra ngoài đường phố, nơi đông đúc người qua lại. Cảnh tượng Thư gào khóc, gọi tên con vang vọng khắp xóm nhỏ Nhà Bà Ba, khiến vài người hàng xóm giật mình nhìn ra. Họ nhìn thấy dáng vẻ của Thư, tàn tạ, điên cuồng, và sự kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt Bà Ba.
Giọng Thư lạc đi, nức nở xen lẫn hoảng loạn. Bà Ba chứng kiến tất cả, bà cũng bị sốc, nhưng phản ứng của Thư đã khiến Bà Ba bừng tỉnh khỏi sự choáng váng ban đầu. Bà Ba vội vàng chạy theo, nhưng Thư đã như một mũi tên, lao thẳng ra ngoài đường phố, nơi đông đúc người qua lại. Cảnh tượng Thư gào khóc, gọi tên con vang vọng khắp xóm nhỏ Nhà Bà Ba, khiến vài người hàng xóm giật mình nhìn ra. Họ nhìn thấy dáng vẻ của Thư, tàn tạ, điên cuồng, và sự kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt Bà Ba.
Tiếng gào thét của Thư, tiếng chân bà Ba lạch cạch trên nền gạch như một hồi trống dồn dập, cùng với mớ đồ giảm giá vứt la liệt ở tiền sảnh, đã kéo con trai Bà Ba từ phòng khách ra. Anh ta vừa bước ra đã chứng kiến cảnh tượng vợ mình lao ra khỏi Nhà Bà Ba như kẻ mất hồn, mẹ anh hớt hải đuổi theo. Gương mặt con trai Bà Ba đanh lại vì bàng hoàng, sự lo lắng tột cùng hiện rõ trong ánh mắt. Không chần chừ thêm một giây nào, anh ta cũng lao vội theo vợ và mẹ, miệng gọi hỏi trong sự tuyệt vọng:
“Thư ơi, con sao vậy? Các cháu đâu rồi con?”
“Thư ơi, con sao vậy? Các cháu đâu rồi con?”
Tiếng gọi tuyệt vọng của con trai Bà Ba lạc vào không gian khi Thư đã lao đi như một mũi tên xé gió. Gương mặt cô trắng bệch, tóc tai bù xù, đôi mắt dại đi vì hoảng loạn. Cô không đáp lời chồng, chỉ cắm đầu chạy dọc con đường chính, miệng không ngừng gào tên hai con. “Tin! Tít! Tin! Tít ơi!” Tiếng gọi thảm thiết, chứa đầy sự hối hận và sợ hãi, vang vọng qua từng mái nhà, từng con ngõ. Đôi mắt Thư quét qua từng bóng cây, từng góc phố, từng gương mặt người qua đường, cầu mong một phép màu.
Con trai Bà Ba thấy vợ chạy thục mạng, không chút dừng lại hay phản ứng, lòng anh càng thắt lại. Một cảm giác lo sợ đến tột cùng dâng lên, khiến anh quên đi cả sự bàng hoàng ban đầu. Anh không chần chừ, rẽ ngay vào một con hẻm nhỏ kế bên, nơi anh nghĩ những đứa trẻ hiếu động có thể chơi đùa. “Tin! Tít! Bố đây con! Các con ở đâu?” Giọng anh khản đặc, vừa chạy vừa gắng sức gọi vang.
Bà Ba, dù tuổi đã cao, vẫn cố gắng hết sức mình. Bà hiểu rằng mỗi giây phút trôi qua là một lần nguy hiểm cận kề hơn. Bà quyết định chạy về phía chợ, nơi đông đúc và phức tạp hơn, nơi mà bà lo sợ hai đứa trẻ có thể bị lạc vào đám đông. Tiếng gọi của Bà Ba chất chứa bao nỗi đau và lo lắng của một người bà thương cháu. “Tin! Tít ơi! Ông bà đây! Về với ông bà đi con!” Giọng bà run rẩy, lạc đi trong chiều tà dần buông xuống, nhuộm một màu cam u buồn lên khắp con phố. Cả ba con người, ba số phận, ba ngả đường, nhưng chung một nỗi đau, chung một khát khao: tìm thấy Tin và Tít. Nỗi sợ hãi len lỏi, bóp nghẹt trái tim mỗi người, khi màn đêm dần phủ xuống như một tấm màn che giấu đi hy vọng.
Bà Ba gắng sức chạy về phía chợ, những bước chân nặng nhọc của bà dường như muốn quỵ xuống. Bà không ngừng đảo mắt, gọi tên Tin và Tít, nhưng tiếng gọi cứ lạc vào hư không. Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, màn đêm buông xuống nhanh chóng, nuốt chửng những tia hy vọng mong manh cuối cùng. Khu chợ từng ồn ào giờ đã vắng tanh, chỉ còn vài hàng quán vội vàng dọn dẹp. Sự tĩnh mịch đến đáng sợ khiến lồng ngực Bà Ba thắt lại. Bà cảm thấy như mỗi giây trôi qua đều kéo dài thành cả một giờ đồng hồ tra tấn.
10 phút đã trôi qua kể từ khi họ chia nhau tìm kiếm, nhưng không một dấu vết nào của hai đứa cháu. Nỗi sợ hãi tột độ không chỉ bao trùm Bà Ba mà còn lan ra khắp khu phố, nơi giờ đây không còn tiếng cười nói, chỉ có sự im lặng đến rợn người. Bà Ba run rẩy đứng lại giữa ngã tư quen thuộc, nơi bà và các cháu vẫn thường đi qua. Hơi thở dốc từng hồi, hai tay Bà Ba vịn chặt đầu gối, cố gắng gượng đứng vững. Nước mắt đã lưng tròng, chảy ngược vào trong, mặn chát. Bà không dám khóc thành tiếng, sợ rằng tiếng khóc sẽ xé tan chút sức lực cuối cùng của mình.
Bầu trời đã hoàn toàn tối đen, những ánh đèn đường yếu ớt hắt hiu càng làm không gian thêm u ám. Sự tĩnh mịch của đêm tối, kết hợp với nỗi lo lắng tột cùng, bóp nghẹt trái tim người bà tội nghiệp. Bà ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đi vì nước, nhìn quanh một lượt.
“Trời ơi, các cháu của tôi… Biến đi đâu rồi?” Bà Ba thì thầm, giọng khản đặc, lạc đi trong nỗi tuyệt vọng vô bờ.
Bà Ba thì thầm, giọng khản đặc, lạc đi trong nỗi tuyệt vọng vô bờ. Cùng lúc đó, dọc con hẻm nhỏ dẫn vào nhà, Con trai Bà Ba và Thư cũng đang chạy ngược chạy xuôi, vẻ mặt tái mét, vừa chạy vừa liên tục gọi tên Tin và Tít. Tiếng gọi thất thanh của họ xé toang màn đêm, hòa lẫn với tiếng thở dốc và những bước chân vội vã.
Sự hỗn loạn của gia đình Bà Ba đã không thể che giấu được nữa. Từng ánh đèn trong các ngôi nhà xung quanh bắt đầu bật sáng. Một vài cánh cửa hé mở, những gương mặt hiếu kỳ ló ra. Từ tiệm tạp hóa ở đầu ngõ, Bà Tám đang chuẩn bị đóng cửa. Bà giật mình khi nghe thấy tiếng động bất thường. Bà ngó ra, thấy Con trai Bà Ba đang lao vội về phía cuối hẻm, còn Thư thì đứng giữa đường, hai tay ôm đầu, khóc nức nở. Ánh mắt Bà Tám lập tức dò xét.
Cùng lúc đó, cánh cửa tiệm may của Chú Bảy, đối diện với nhà Bà Ba, cũng hé mở. Chú Bảy vừa gấp xong mấy bộ quần áo cưới, định tắt đèn đi ngủ. Tiếng ồn ào từ nhà Bà Ba khiến chú nhíu mày. Chú Bảy bước hẳn ra cửa, nhìn thấy khung cảnh náo loạn: Bà Ba gục xuống ở ngã tư, Con trai Bà Ba chạy như điên, và Thư đang thất thần. Cả gia đình như một tổ ong bị vỡ.
Bà Tám và Chú Bảy trao đổi ánh mắt. Họ đã sống ở khu phố này nhiều năm, chưa bao giờ thấy gia đình Bà Ba lại loạn xạ đến thế.
“Chú Bảy này, nhà cô Ba có chuyện gì mà náo loạn vậy?” Bà Tám phá vỡ sự im lặng bằng câu hỏi thì thầm nhưng đầy vẻ tò mò.
Bà Ba vẫn gục xuống ở ngã tư, thân hình run rẩy như chiếc lá trước gió. Bà cố gắng ngẩng đầu lên, nhưng nước mắt và tiếng nấc nghẹn ngào lại nhấn chìm mọi cố gắng. Tay Bà Ba vung vẩy trong không khí, vô vọng như muốn nắm lấy điều gì đó.
“Cháu… cháu tôi…” Bà Ba thều thào, giọng đứt quãng. Bà ôm lấy khuôn mặt nhăn nheo, từng tiếng nấc bật ra đau đớn, xé lòng. Bà Tám và Chú Bảy lập tức nhận ra sự nghiêm trọng của tình hình, mọi tò mò ban đầu tan biến, thay vào đó là sự lo lắng. Họ vội vã chạy đến bên Bà Ba.
“Bà Ba ơi, có chuyện gì vậy? Bà cứ bình tĩnh nói cho chúng tôi nghe nào!” Chú Bảy đỡ Bà Ba dậy, giọng trấn an nhưng ánh mắt không giấu nổi sự sốt ruột.
Bà Ba vịn vào tay Chú Bảy, thân thể vẫn run bần bật. Nước mắt lã chã rơi, Bà Ba như muốn nói điều gì đó khủng khiếp, nhưng cổ họng lại bị nỗi sợ hãi chặn đứng.
“Con dâu tôi…” Bà Ba cố gắng lắm mới thốt ra được từng chữ, “nó… nó bỏ quên hai đứa nhỏ ở phố…”
Như một tia sét đánh ngang tai, lời nói của Bà Ba khiến cả Bà Tám và Chú Bảy chết sững. Tin và Tít, hai đứa cháu sinh đôi lanh lợi của Bà Ba, bị bỏ quên? Tim họ thắt lại.
“Làm ơn… làm ơn giúp tôi… tìm các cháu với!” Bà Ba quỳ sụp xuống đất, van nài. Tiếng khóc nức nở của Bà Ba hòa lẫn vào tiếng gọi tên Tin và Tít đang vọng lại từ phía cuối hẻm của Con trai Bà Ba và Thư. Cả khu phố như chìm trong một bản giao hưởng hỗn loạn của sự hoảng loạn và tuyệt vọng.
Bà Tám, vừa rồi còn sững sờ, chợt bừng tỉnh. Khuôn mặt bà tái mét vì sợ hãi. Bà vội đỡ Bà Ba dậy, giọng run rẩy: “Bà Ba ơi, bà đừng quỵ xuống thế này! Để chúng tôi lo! Chú Bảy, chú chạy ngay ra đầu hẻm báo cho mọi người biết chuyện đi! Gọi thêm người ra giúp tìm các cháu!”
Chú Bảy gật đầu lia lịa, không nói thêm lời nào. Ông lập tức chạy như bay về phía con hẻm dẫn ra khu phố chính, vừa chạy vừa hô toáng lên: “Trời ơi! Tin và Tít mất tích rồi! Con dâu Bà Ba bỏ quên các cháu ở trên phố! Mọi người ơi, ra giúp tìm cháu với!”
Tiếng hô hoán của Chú Bảy như một quả bom ném vào sự tĩnh lặng tạm thời của đêm khuya. Từ các ngôi nhà xung quanh, những ngọn đèn bất chợt bật sáng. Vài người hàng xóm vừa nghe thấy tiếng động đã vội vàng mở cửa, tò mò. Khi nghe rõ câu chuyện từ Chú Bảy, khuôn mặt họ lập tức biến sắc, từ tò mò chuyển sang hốt hoảng.
Một người phụ nữ trung niên, vừa kéo vội chiếc áo khoác mỏng, chạy ra hỏi: “Chú Bảy nói gì thế? Tin với Tít… mất tích thật sao? Trời đất! Thật không ngờ!”
Chú Bảy thở hổn hển, gật đầu xác nhận: “Đúng vậy! Bị bỏ quên trên phố! Hai đứa nhỏ mới có bốn tuổi!”
Nghe lời xác nhận, người hàng xóm giật mình đến mức đánh rơi cả chiếc điện thoại đang cầm trên tay. Cô quay lại phía những người khác, những người cũng vừa ùa ra khỏi nhà, ánh mắt đầy lo lắng. “Trời đất! Thật không ngờ! Được rồi, mọi người chia nhau ra tìm ngay!”
Không cần ai bảo ai, cảnh tượng hỗn loạn nhưng đầy tình người nhanh chóng diễn ra. Những người đàn ông vội vàng mặc áo khoác, cầm theo đèn pin và điện thoại. Các bà, các chị cũng không quản ngại đêm khuya, vội chạy theo. Tiếng gọi tên “Tin! Tít!” bắt đầu vang vọng khắp các ngõ hẻm. Khu phố Núi Lộc Thanh, vốn yên bình, giờ đây chìm trong sự hoảng loạn và vội vã. Họ chia nhau ra các hướng, những bước chân dồn dập, những ánh đèn pin quét dọc theo các con đường, mang theo hy vọng mong manh tìm thấy hai đứa trẻ tội nghiệp.
Những tiếng hô hoán “Tin! Tít!” từ khu phố vọng đến, xuyên qua màn đêm tĩnh mịch, nhưng Thư dường như không còn nghe thấy gì nữa. Đứng giữa con phố quen thuộc, nơi chỉ vài giờ trước cô còn say sưa với những món đồ giảm giá, Thư bỗng cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Đôi giày cao gót màu kem, niềm tự hào mới tậu, đã không còn nằm yên trên chân cô nữa. Chúng bị vứt lăn lóc bên vệ đường, một chiếc nằm sấp, chiếc kia văng vào bụi cỏ, như thể chính chúng cũng muốn thoát khỏi gánh nặng của giây phút tột cùng này.
Thư quỵ xuống, đôi đầu gối va mạnh vào nền xi măng lạnh buốt. Cô không cảm thấy đau, bởi lẽ nỗi đau trong lòng đã vượt quá mọi giới hạn thể xác. Đôi tay run rẩy ôm chặt lấy khuôn mặt, tiếng khóc nức nở nghẹn ngào bật ra, xé tan không gian im ắng chỉ còn lại tiếng gió đêm và tiếng lòng cô ta. Từng tiếng nấc như những nhát dao đâm sâu vào lồng ngực Thư, cắt vào từng thớ thịt của sự vô tâm mà cô đã trót gây ra. Cô đấm mạnh vào ngực mình, liên hồi, như muốn trút bỏ mọi thứ ra ngoài, hoặc muốn tự trừng phạt bản thân vì sự cẩu thả không thể tha thứ.
Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, những lời nói như lưỡi dao xoáy vào tâm can Thư, xé toạc lớp vỏ bọc ích kỷ bấy lâu nay. “Là lỗi của con! Con là người mẹ tồi! Con xin lỗi Tin, Tít ơi!” Những giọt nước mắt nóng hổi chảy dài qua kẽ tay, thấm đẫm vào chiếc áo sơ mi. Mỗi câu “con xin lỗi” lại nghẹn ứ nơi cổ họng, như một lời sám hối muộn màng, vô vọng. Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đen đặc, ước rằng mình có thể quay ngược thời gian, chỉ một khoảnh khắc thôi, để ôm chặt hai đứa con bé bỏng vào lòng.
Thư vẫn quỵ gối, tiếng khóc tắc nghẹn nơi cổ họng, mỗi cú đấm vào ngực như một lời tự trừng phạt. Đột nhiên, một bàn tay thô ráp, chai sạn đặt lên vai cô. Thư giật mình, ngẩng đầu. Khuôn mặt Bà Ba hiện ra trước mắt cô, vừa gần gũi vừa xa lạ trong ánh sáng mờ ảo của đèn đường.
Ánh mắt Bà Ba nhìn Thư chất chứa trăm ngàn cảm xúc. Có sự xót xa khi thấy con dâu thảm hại, nhưng sâu thẳm trong đó là nỗi giận dữ âm ỉ và sự thất vọng không thể che giấu. Đôi mắt ấy không chỉ nhìn Thư, mà còn như nhìn xuyên thấu vào những sai lầm, sự vô tâm đã gây ra thảm kịch này. Bà Ba khẽ vỗ về vai Thư, hành động mang sự an ủi nhưng giọng nói lại pha lẫn trách móc, khô khan.
“Thư ơi.” Giọng Bà Ba trầm đục, như tiếng thở dài nén lại. “Bây giờ không phải lúc ngồi đây mà khóc.” Bà Ba nhìn quanh, như thể đang tìm kiếm sức mạnh trong màn đêm. “Phải tìm các con trước đã, Thư ơi.” Lời nói dứt khoát, nhưng chứa đựng một nỗi đau quá lớn, lớn đến mức không cho phép bất kỳ ai được yếu mềm. Bà Ba biết, không ai đau khổ hơn Thư lúc này. Nhưng bà cũng biết, không ai có thể chịu đựng nếu cứ tiếp tục chìm đắm trong nước mắt. “Tin, Tít cần chúng ta, Thư à.” Bà Ba ghì chặt vai con dâu, cố gắng truyền đi sự kiên cường còn sót lại trong mình. Thư ngước nhìn Bà Ba, trong đôi mắt đỏ hoe ngập nước, có lẽ cô đã thấy tia hy vọng mong manh, hoặc chỉ là sự chỉ dẫn cần thiết để bước tiếp. Cô cố gắng gượng dậy, nhưng chân tay vẫn rã rời. Bà Ba đỡ lấy Thư, đôi bàn tay nắm chặt như muốn kéo con dâu ra khỏi vũng lầy của sự tuyệt vọng.
Họ đứng đó, giữa ánh đèn đường leo lét, bóng đổ dài trên vỉa hè lạnh lẽo. Không khí nặng trĩu sự tuyệt vọng, mỗi hơi thở dường như đều mang theo nỗi lo lắng không nguôi. Con trai Bà Ba đứng gần đó, ánh mắt dáo dác nhìn xung quanh, đôi vai chùng xuống vì mệt mỏi và bất lực. Sự im lặng bao trùm, chỉ còn tiếng gió luồn qua các ngõ hẻm và tiếng lá cây xào xạc. Bỗng nhiên, một âm thanh chói tai cắt ngang màn đêm tĩnh mịch. Tiếng chuông điện thoại di động của Con trai Bà Ba vang lên đột ngột, réo rắt. Con trai Bà Ba giật mình, cả người căng thẳng. Anh ta vội vàng rút điện thoại từ túi quần ra, ánh mắt tập trung vào màn hình. Một số lạ, không có trong danh bạ, hiện lên nhấp nháy. Một tia hy vọng mong manh, nhỏ bé chợt lóe lên trong lòng Con trai Bà Ba, xua tan đi phần nào sự tuyệt vọng đang bao trùm. Anh ta hít một hơi thật sâu, giọng nói run run nhưng đầy kiên quyết.
CON TRAI BÀ BA
(Lắp bắp)
Alo? Vâng, ai đấy ạ?
Con trai Bà Ba vừa dứt lời, đầu dây bên kia liền vang lên một giọng nói gấp gáp, xa lạ. Anh ta chăm chú lắng nghe, từng đường nét trên khuôn mặt dần đanh lại. Ban đầu là sự hoài nghi, một cái nhíu mày khó hiểu. Bà Ba và Thư nín thở, mỗi người một vẻ lo âu dõi theo anh. Thư khẽ đưa tay bấu chặt vào cánh tay mẹ chồng, mong ngóng tin tức.
Rồi, đột nhiên, màu sắc trên khuôn mặt Con trai Bà Ba rút đi nhanh chóng, để lại một mảng trắng bệch, tái mét. Đôi mắt anh ta mở to vô hồn, con ngươi co rụt lại như vừa chứng kiến điều gì kinh hoàng. Tay cầm điện thoại bắt đầu run rẩy bần bật, chiếc điện thoại như sắp tuột khỏi những ngón tay yếu ớt. Anh ta nuốt khan, cố gắng nói nhưng cổ họng dường như bị nghẹn ứ.
BÀ BA
(Giọng run rẩy, đầy lo lắng)
Có chuyện gì vậy con? Ai gọi? Có phải là Tin, Tít không?
Thư cũng vội vã đưa tay túm lấy áo chồng, ánh mắt đầy cầu xin, muốn biết điều gì đang xảy ra.
CON TRAI BÀ BA
(Áp sát điện thoại vào tai hơn nữa, giọng nói lạc đi, như thể không tin vào điều mình vừa nghe thấy)
Cái gì? Anh nói lại đi? Tin… Tít…?
Con trai Bà Ba quay phắt lại nhìn mẹ và vợ, ánh mắt thất thần, trống rỗng. Môi anh ta mấp máy, như muốn nói điều gì đó, nhưng không một tiếng nào thoát ra được. Toàn thân anh ta đổ sụp, suýt nữa thì ngã quỵ xuống vỉa hè lạnh lẽo. Điện thoại vẫn còn áp chặt vào tai anh, nhưng dường như tâm hồn anh đã bay đi đâu mất. Bà Ba và Thư nhìn nhau, nỗi sợ hãi tột độ hiện rõ trong ánh mắt. Sự hoảng loạn bao trùm, nặng nề hơn bao giờ hết.
Con trai Bà Ba vẫn đứng chết trân, chiếc điện thoại áp chặt vào tai, nhưng đôi mắt anh ta vô hồn, như thể mọi thứ xung quanh đã ngừng tồn tại. Hơi thở của anh ta đứt quãng, từng thớ thịt trên khuôn mặt như đang co giật.
BÀ BA
(Lay mạnh cánh tay con trai, giọng khàn đặc vì sợ hãi)
Con ơi! Nói cho mẹ biết đi! Có chuyện gì? Tin, Tít của mẹ… chúng đâu rồi?
Thư cũng vội vàng ôm chặt lấy tay chồng, gò má trắng bệch, nước mắt chực trào. Cô ta nhìn vào mắt Con trai Bà Ba, cầu xin một lời giải thích. Nhưng anh ta chỉ chớp mắt nặng nề, cơ thể run rẩy đến mức không thể đứng vững. Chiếc điện thoại từ từ tuột khỏi tay anh ta, rơi xuống vỉa hè, tạo ra một tiếng động chói tai trong không khí tĩnh lặng đến đáng sợ.
Đúng lúc đó, từ phía cuối con hẻm, một người phụ nữ hàng xóm vội vã lao về phía họ. Bà ta thở dốc, hai tay ôm ngực, mái tóc rối bù và khuôn mặt tái nhợt như không còn giọt máu. Từng bước chân nặng nhọc, bà ta vừa chạy vừa cố gắng thốt lên điều gì đó, nhưng chỉ có những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng.
HÀNG XÓM
(Vừa chạy vừa khóc nấc)
Chị Ba… Chị Ba ơi… Trời ơi… Không xong rồi…
Bà Ba và Thư quay phắt lại, nỗi kinh hoàng mới dâng lên. Chưa kịp hỏi han, thì một bóng người khác lại xuất hiện. Đó là chú Sáu, người hàng xóm sống ở đầu phố, cũng đang lao tới với tốc độ kinh hoàng. Chú thở hổn hển, từng hơi dốc phì phò, mặt mày cắt không ra giọt máu, mồ hôi nhễ nhại như vừa chạy bán sống bán chết. Đôi mắt chú Sáu mở to, đầy ám ảnh, nhìn thẳng vào Bà Ba.
CHÚ SÁU
(Giọng đứt quãng, run rẩy, lắp bắp)
Chị Ba… Chị Ba ơi… Tin… Tít… tôi thấy… tôi thấy…
Chú Sáu chưa kịp nói hết câu, Bà Ba và Con trai Bà Ba đã cùng lúc lao về phía chú như hai mũi tên xuyên phá không gian. Nỗi sợ hãi tột cùng biến thành sức mạnh phi thường. Con trai Bà Ba túm chặt lấy vai chú Sáu, lắc mạnh. Bà Ba cũng vòng tay qua, bấu víu vào áo chú, khuôn mặt nhăn nhó đến biến dạng. Tiếng thét thất thanh của bà hòa lẫn với tiếng nức nở của Hàng xóm, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng giữa con hẻm nhỏ.
BÀ BA
(Giọng đứt đoạn, đầy tuyệt vọng, nước mắt giàn giụa)
Chú Sáu! Chú nói đi! Các cháu tôi đâu? Có chuyện gì vậy? Chú thấy gì? Nói đi chú Sáu!
Con trai Bà Ba cũng không ngừng lắc chú Sáu, đôi mắt anh ta đỏ ngầu, những mạch máu trên thái dương nổi phồng. Anh ta không thốt nên lời, chỉ có những tiếng gầm gừ đau đớn bật ra từ cổ họng khô khốc.
Thư, người nãy giờ vẫn còn choáng váng vì cú sốc, cố gắng gượng dậy. Cô ta chống tay xuống vỉa hè, toàn thân run rẩy, rồi lảo đảo đứng lên. Từng bước chân nặng nề, loạng choạng, cô hướng về phía đám đông đang chen chúc quanh chú Sáu. Khuôn mặt cô tái mét, trắng bệch như tờ giấy, đôi môi mím chặt đến tím tái. Cô muốn đến đó, muốn biết, dù biết sự thật có thể xé nát cô ra từng mảnh.
Chú Sáu bị lắc mạnh đến mức đầu óc quay cuồng, nhưng ánh mắt ám ảnh của chú vẫn không rời khỏi Bà Ba. Chú há miệng, muốn nói, nhưng cổ họng như bị ai bóp nghẹt. Những từ ngữ cứ mắc kẹt lại, chỉ có thể bật ra từng tiếng nấc nghẹn cùng với hơi thở gấp gáp.
HÀNG XÓM
(Vừa khóc vừa cố gắng giữ lấy Bà Ba)
Chị Ba bình tĩnh lại… Chú Sáu… Chú cứ từ từ…
(Nhìn chú Sáu, đầy sợ hãi)
Chú Sáu… nói đi chú… nói đi…
BÀ BA
(Quay phắt sang Hàng xóm, giọng điệu điên dại)
Bình tĩnh cái gì mà bình tĩnh! Con tôi! Cháu tôi! Chúng đâu rồi? Chú Sáu! Chú đừng làm tôi sợ!
Con trai Bà Ba siết chặt hơn nữa vai chú Sáu, như thể muốn ép buộc sự thật phải bật ra từ miệng chú. Mọi ánh mắt đổ dồn vào chú Sáu, căng thẳng đến nghẹt thở.
Chú Sáu thở dốc, đôi mắt vẫn mở to, ám ảnh. Bàn tay chú vẫn nắm chặt như giữ lấy một báu vật kinh khủng nào đó. Con trai Bà Ba càng siết chặt vai chú Sáu hơn, nhưng bất ngờ, một sức lực vô hình nào đó khiến Chú Sáu giật mạnh người, thoát ra khỏi vòng kìm kẹp. Chú lảo đảo lùi lại một bước, ánh mắt thất thần nhìn vào khoảng không.
BÀ BA
(Giọng khản đặc, gằn từng chữ, toàn thân run bần bật)
Chú Sáu! Chú nói đi! Đừng làm tôi sợ… chú Sáu ơi!
Chú Sáu không nhìn ai, chỉ lầm bầm, giọng nói vỡ vụn như những mảnh thủy tinh.
CHÚ SÁU
(Mắt vô hồn, môi mấp máy, run rẩy)
Tôi thấy… ở khúc sông gần chợ… có… có thứ này…
Mọi tiếng động xung quanh dường như ngưng bặt. Hàng xóm nín thở. Con trai Bà Ba buông thõng tay, mặt cắt không còn một giọt máu. Thư, vừa kịp đứng vững, bỗng khựng lại, đôi mắt dán chặt vào bàn tay đang từ từ mở ra của Chú Sáu.
Từng ngón tay run rẩy của Chú Sáu hé mở, chậm rãi, như thể mỗi động tác đều mang theo sức nặng của hàng tạ chì. Rồi, mọi người chết lặng. Trong lòng bàn tay dính đầy bùn đất của chú, nằm gọn ghẽ là một chiếc giày nhỏ màu xanh. Chiếc giày dính đầy bùn lầy, ướt sũng, phần quai đã sờn rách, nhưng ai cũng nhận ra, đó là chiếc giày của trẻ con. Một chiếc giày nhỏ xíu… của Tin hoặc Tít.
Bà Ba nhìn chằm chằm vào chiếc giày, đôi mắt bà từ từ giãn ra, to đến kinh hoàng, rồi một tiếng thét lạc giọng, xé nát không khí yên lặng vang lên. Toàn thân Bà Ba đổ gục xuống, hai tay đưa lên ôm đầu, từng tiếng nức nở bật ra không thành lời. Con trai Bà Ba như bị đóng đinh tại chỗ, anh ta sững sờ nhìn chiếc giày, rồi nhìn sang mẹ mình, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây tràn ngập nỗi kinh hoàng tột độ. Thư, không thốt nên lời, chỉ kịp đưa tay lên che miệng, toàn thân cô ngã quỵ xuống vỉa hè, ánh mắt trống rỗng. Chiếc giày nhỏ bé ấy, dính đầy bùn đất, như một lời kết án tàn nhẫn, đóng sập cánh cửa hy vọng của cả gia đình.
Tiếng thét xé lòng của Bà Ba vừa dứt, cả khu phố Núi Lộc Thanh như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Những tiếng nức nở, tiếng khóc than bật ra từ những người hàng xóm đang vây quanh. Bà Ba, đôi mắt dại đi, quỵ hẳn xuống đất, hai tay vẫn ôm chặt đầu, những tiếng nấc nghẹn ngào hóa thành những tiếng gào thét lạc giọng, không còn là ngôn ngữ của con người nữa, mà là tiếng kêu của một linh hồn bị xé toạc. Bà vùng vẫy trong đau khổ, giật mạnh những nắm tóc bạc, đất cát dính đầy lên mặt, lên áo.
Con trai Bà Ba, người đàn ông mạnh mẽ giờ đây gục ngã hoàn toàn. Anh như không tin vào mắt mình, nhìn mẹ, rồi lại nhìn chiếc giày nhỏ dính bùn đang nằm trên tay Chú Sáu. Một tiếng gầm rống bật ra từ lồng ngực anh, đau đớn và tuyệt vọng.
CON TRAI BÀ BA
(Mặt cắt không còn giọt máu, giọng lạc đi, gào thét)
Không thể nào! Tin, Tít ơi, con ơi!
Anh lao đến, ôm chầm lấy Bà Ba đang quỵ dưới đất, cố gắng kéo mẹ vào lòng nhưng Bà Ba vẫn giãy giụa như một người mất trí. Ánh mắt anh tràn ngập kinh hoàng khi nhìn thấy Thư. Cô con dâu của anh, sau khi tận mắt chứng kiến chiếc giày, đã không chịu đựng nổi cú sốc quá lớn. Thư bỗng nhiên khựng lại, đôi mắt trống rỗng dán chặt vào chiếc giày, rồi một tiếng rên khe khẽ bật ra khỏi cổ họng, toàn thân cô mềm nhũn, ngã lịm đi, bất tỉnh nhân sự.
Con trai Bà Ba hoảng hốt, buông mẹ ra, vội vàng đỡ lấy Thư khi cô đang đổ gục. Anh ôm chặt vợ vào lòng, lay gọi tên cô trong vô vọng, nhưng Thư vẫn bất động, gương mặt trắng bệch, đôi môi tím tái. Khung cảnh đau thương bao trùm khắp con hẻm nhỏ. Tiếng khóc than của Bà Ba, tiếng gào thét của con trai Bà Ba hòa lẫn với tiếng xì xào thương cảm của hàng xóm, tạo thành một bản bi ca ai oán, vang vọng khắp khu phố Núi Lộc Thanh. Mọi hy vọng đã tắt. Ánh mặt trời cuối chiều hắt xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, như máu nhỏ xuống một vết thương lòng không bao giờ lành.
***
Sau những cơn bão táp của cuộc đời, khi mọi thứ dần lắng xuống, người ta thường học được cách đối diện với những mất mát không thể bù đắp. Khu phố Núi Lộc Thanh, từng nhộn nhịp với tiếng cười đùa của trẻ thơ, giờ đây mang một nỗi buồn vĩnh cửu. Sự ra đi của Tin và Tít không chỉ để lại khoảng trống mênh mông trong gia đình Bà Ba, mà còn là lời nhắc nhở nghiệt ngã về sự mong manh của hạnh phúc, và cái giá phải trả cho những lựa chọn lầm lỡ.
Bà Ba, với mái tóc bạc trắng và đôi mắt hằn sâu nỗi đau, vẫn tiếp tục sống, nhưng trái tim bà đã vỡ vụn thành trăm mảnh. Mỗi buổi chiều tà, bà lại ra ngồi trước hiên nhà, nhìn về phía dòng sông xa xăm, nơi những ký ức về hai đứa cháu nhỏ dường như vẫn còn vương vấn. Bà không còn gào thét, không còn khóc than vật vã, chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ, một sự chấp nhận đau đớn mà không ai có thể xoa dịu. Thư, sau những ngày dài chìm trong mê loạn và hối hận, cuối cùng cũng đã tỉnh táo trở lại. Nhưng sự tỉnh táo ấy còn tàn khốc hơn cả cơn mê, bởi nó buộc cô phải đối diện với sự thật rằng chính sự vô tâm của mình đã cướp đi sinh mạng của các con. Cô không còn những cơn thèm mua sắm, không còn những buổi chiều dạo phố, chỉ còn lại những ngày dài chìm đắm trong nước mắt và sự dày vò của lương tâm. Con trai Bà Ba, người đàn ông mạnh mẽ ngày nào, giờ đây gánh trên vai gánh nặng của cả gia đình, của nỗi đau mất con và cả nỗi đau khi nhìn thấy mẹ và vợ mình quằn quại. Anh học cách tha thứ cho Thư, không phải vì anh quên đi mọi chuyện, mà vì anh hiểu rằng sự thù hận sẽ chỉ khiến gia đình còn lại thêm tan nát. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, rất khó khăn, nhưng họ sẽ phải cùng nhau bước đi, mang theo vết sẹo không bao giờ lành, nhưng cũng mang theo bài học vĩnh cửu về tình yêu, sự quan tâm và trách nhiệm. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng không bao giờ trọn vẹn như xưa, nhắc nhở mỗi người về giá trị của những gì họ từng có, và mãi mãi mất đi.

