Cả nhà tôi ai cũng mừng cho bố. Bố tôi 60t mới đi thêm bước nữa với cô Hà kém ông 30t. Ngày cưới ấm áp giản dị, đến tối ông vội vã dắt cô dâu vào buồng tân hôn. Chúng tôi đứng nhìn, cười thầm vì thấy bố cứ quýnh quáng như một chàng trai trẻ. Chúng tôi nghĩ mọi chuyện sẽ êm đẹp, nhưng khoảng một tiếng sau, khi cả nhà đã yên giấc, bất ngờ từ phòng t:ân h:ôn vang lên tiếng g:/à:/o kh::óc của cô Hà…
Gia đình tôi không phải kiểu gia đình nhiều sóng gió. Mẹ tôi mất sớm vì b//ệnh UT khi tôi và chị gái còn đang học đại học. Sau đó, bố tôi – ông Tân – ở vậy một mình nuôi hai con, không yêu đương gì suốt hơn 20 năm. Mọi người trong họ hàng nhiều lần giục giã, bảo ông còn trẻ, cưới vợ khác đi. Nhưng ông đều từ chối, chỉ nói một câu: “Lo cho hai đứa xong đã.”
Và ông đã giữ lời.
Khi chị tôi lấy chồng và tôi đi làm ổn định, bố bắt đầu có thời gian cho riêng mình. Vậy mà chẳng ai ngờ, đến khi bước sang tuổi 60, ông lại thông báo với chúng tôi một chuyện mà cả nhà vừa bất ngờ vừa ngỡ ngàng: Ông muốn tái hôn.
Người phụ nữ ông chọn tên là cô Hà, chỉ mới 30 tuổi. Cô làm kế toán ở một công ty gần nhà, từng ly hôn, không có con. Họ quen nhau qua một lớp dưỡng sinh, bắt đầu từ vài cuộc trò chuyện rồi dần thành thân thiết. Cô Hà dịu dàng, khéo léo và biết cách lắng nghe – điều mà tôi chưa từng nghĩ là bố cần đến. Nhưng hóa ra, ai rồi cũng cần một ai đó để san sẻ.
Lúc đầu, tôi và chị tôi hơi ngại. Không phải vì khoảng cách tuổi tác – mà vì… thật sự cô ấy quá trẻ so với bố. Bố tôi là người thật thà, sống nội tâm, tôi sợ ông bị l//ợi d/ụng. Nhưng sau vài lần gặp mặt, nói chuyện, tôi thấy cô Hà không giống người có mưu tính. Có điều gì đó rất thực thà và nhẹ nhàng ở cô ấy. Vậy là chúng tôi đồng ý, coi như chúc phúc cho ông.
Lễ cưới diễn ra vào một ngày đầu xuân, trong sân nhà nhỏ của chúng tôi ở quận ven thành phố. Không rình rang, không phô trương, chỉ vài mâm cơm mời họ hàng thân thích và bạn bè thân quen của bố. Cô Hà mặc chiếc áo dài màu hồng phấn, tóc vấn cao, nét mặt dịu dàng như hoa đào đầu mùa. Bố tôi thì cứ luống cuống suốt buổi, đi đâu cũng cười toe toét như chàng trai lần đầu lấy vợ.
Tối hôm đó, sau khi dọn dẹp xong mọi thứ, cả nhà ai cũng mệt lả. Chúng tôi chỉ kịp nói một câu trêu bố:
“Bố nhớ đi nh;ẹ nh;àng thôi nha, nhà có người già với người trẻ mà.”
Bố cười khì, xua tay:
“Thôi đi mấy đứa, toàn nói linh tinh.”
Rồi ông dắt cô Hà vào phòng t;ân hôn. Căn phòng đó là phòng cũ của bố mẹ tôi ngày xưa, từ sau khi mẹ mất, bố vẫn ở đó một mình. Chúng tôi có đề nghị sửa sang lại, nhưng bố chỉ đổi mỗi tấm rèm cửa, còn lại giữ nguyên. Bảo rằng “thay đổi nhiều quá lại lạ, không quen”.
Khoảng một tiếng sau, cả nhà đã chìm vào giấc ngủ. Tôi đang lơ mơ thì nghe tiếng động gì đó từ cuối nhà. Ban đầu cứ tưởng mèo chạy, nhưng rồi…
Một tiếng khóc bật lên – rõ ràng và x//é l/òng.
Tôi bật dậy, chị tôi cũng vừa mở cửa phòng bước ra. Tiếng kh;óc ấy phát ra từ phòng bố – căn phòng tân hôn. Nó không phải tiếng khóc ấm ức hay dỗi hờn – mà là tiếng khóc hoảng loạn. Có xen lẫn tiếng k//êu th;ất th;anh:
“Không! Không! Đừng mà!”
Tôi đ;ẩy cửa chạy vào. Cảnh tượng trong phòng khiến tôi ch//ết đứng …
Linh đẩy cửa xông vào. Cánh cửa va mạnh vào tường, tạo ra âm thanh khô khốc trong không gian tĩnh lặng. Ánh đèn ngủ lờ mờ hắt xuống, đủ để Linh nhìn rõ cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra. Một tiếng thét kinh hãi như nghẹn lại trong cổ họng Linh, không thể thoát ra.
Trên chiếc giường tân hôn, cô Hà đang co ro thành một cục, tấm chăn trắng bị xô lệch vương vãi. Bộ quần áo ngủ của cô xộc xệch đến đáng sợ, và đôi mắt cô trợn trừng, vô hồn, nhìn chằm chằm về một điểm vô định phía trước. Hơi thở cô dồn dập, hổn hển như vừa chạy trốn khỏi một thứ gì đó khủng khiếp.
Dưới chân giường, bố Tân quỳ gối. Gương mặt ông tái nhợt, hốc hác, chìm trong sự tuyệt vọng tột cùng. Đôi tay ông buông thõng, run rẩy, bất lực, như thể mọi sức lực đã bị rút cạn.
Ngay phía sau lưng Linh, chị gái cũng vừa kịp lao tới, nhưng đôi chân cô như đóng đinh xuống sàn. Chị chết sững, bàn tay run rẩy ôm chặt miệng, đôi mắt mở to kinh hãi, không thể thốt nên bất kỳ lời nào.
Linh lùi lại một bước, bàn tay cô run rẩy tìm đến công tắc đèn trên tường. Tiếng “tách” giòn tan vang lên, ánh sáng trắng lạnh lẽo từ bóng đèn tuýp trên trần nhà đổ ập xuống căn phòng, phơi bày mọi thứ trong sự trần trụi đáng sợ.
“Bố! Cô Hà! Có chuyện gì vậy?!” Tiếng Linh vỡ òa, xé toạc bầu không khí đặc quánh sự kinh hoàng và tĩnh lặng. Giọng cô lạc đi, mang theo sự bàng hoàng, lo sợ đến tột độ.
Cô Hà giật bắn mình, như vừa thoát khỏi một giấc mơ ác mộng bị ánh sáng mạnh đột ngột kéo về thực tại. Đôi mắt vô hồn của cô bắt đầu có tiêu cự, nhưng ngay lập tức tràn ngập sự hoảng loạn. Cô run rẩy tột độ, cố gắng hết sức để lùi sâu hơn nữa, nép sát vào góc tường lạnh lẽo, tấm lưng dán chặt vào mảng vôi bong tróc như muốn tan biến vào đó. Cô Hà siết chặt tấm chăn, đôi môi mấp máy muốn nói điều gì đó nhưng chỉ có tiếng rên khẽ, yếu ớt phát ra.
Bố Tân, gương mặt thất thần, vẫn quỳ gối dưới chân giường. Ông nhìn Linh, đôi mắt mở to vô hồn nhưng không hề có sự nhận biết. Ông cố gắng thốt lên điều gì đó, cổ họng như bị nghẹn lại bởi một cục u vô hình. Những tiếng “ứ… ừ…” rời rạc, méo mó bật ra, tuyệt vọng và bất lực. Hai bàn tay ông vẫn nắm chặt một vật gì đó nhỏ, tối màu, dưới gầm giường, như đang cố giấu đi một bí mật kinh khủng. Linh nheo mắt nhìn, cố gắng nhận ra thứ trong tay bố mình là gì, một nỗi bất an trào dâng. Chị gái Linh vẫn đứng chôn chân phía sau, cả người run lên bần bật, đôi mắt dán chặt vào cảnh tượng trước mặt, trái tim cô như ngừng đập.
Linh lùi lại một bước, bàn tay cô run rẩy tìm đến công tắc đèn trên tường. Tiếng “tách” giòn tan vang lên, ánh sáng trắng lạnh lẽo từ bóng đèn tuýp trên trần nhà đổ ập xuống căn phòng, phơi bày mọi thứ trong sự trần trụi đáng sợ.
“Bố! Cô Hà! Có chuyện gì vậy?!” Tiếng Linh vỡ òa, xé toạc bầu không khí đặc quánh sự kinh hoàng và tĩnh lặng. Giọng cô lạc đi, mang theo sự bàng hoàng, lo sợ đến tột độ.
Cô Hà giật bắn mình, như vừa thoát khỏi một giấc mơ ác mộng bị ánh sáng mạnh đột ngột kéo về thực tại. Đôi mắt vô hồn của cô bắt đầu có tiêu cự, nhưng ngay lập tức tràn ngập sự hoảng loạn. Cô run rẩy tột độ, cố gắng hết sức để lùi sâu hơn nữa, nép sát vào góc tường lạnh lẽo, tấm lưng dán chặt vào mảng vôi bong tróc như muốn tan biến vào đó. Cô Hà siết chặt tấm chăn, đôi môi mấp máy muốn nói điều gì đó nhưng chỉ có tiếng rên khẽ, yếu ớt phát ra.
Bố Tân, gương mặt thất thần, vẫn quỳ gối dưới chân giường. Ông nhìn Linh, đôi mắt mở to vô hồn nhưng không hề có sự nhận biết. Ông cố gắng thốt lên điều gì đó, cổ họng như bị nghẹn lại bởi một cục u vô hình. Những tiếng “ứ… ừ…” rời rạc, méo mó bật ra, tuyệt vọng và bất lực. Hai bàn tay ông vẫn nắm chặt một vật gì đó nhỏ, tối màu, dưới gầm giường, như đang cố giấu đi một bí mật kinh khủng. Linh nheo mắt nhìn, cố gắng nhận ra thứ trong tay bố mình là gì, một nỗi bất an trào dâng. Chị gái Linh vẫn đứng chôn chân phía sau, cả người run lên bần bật, đôi mắt dán chặt vào cảnh tượng trước mặt, trái tim cô như ngừng đập.
Thế rồi, một chuyển động nhẹ dưới gầm giường thu hút toàn bộ sự chú ý của Linh. Với sự hoảng loạn tột độ, đôi mắt Linh mở to, nhìn chằm chằm xuống chân giường, nơi Ông Tân đang quỳ. Cô chết sững, tim như ngừng đập. Trong tay Ông Tân, không phải là một thứ gì đó vô hại, mà là một chiếc khóa kim loại cũ kỹ, nặng trịch. Bàn tay ông run rẩy, cố gắng cài chiếc khóa ấy… vào một sợi xích dài, tối màu, một phần của nó đang vươn ra từ gầm giường, dường như đã được buộc sẵn vào một vật gì đó.
“Không! Đừng mà!” Cô Hà gào lên, tiếng thét xé lòng, như thể cô vừa nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng nhất trong cuộc đời. Tiếng thét ấy cắt ngang sự tĩnh lặng đáng sợ, lột tả sự tuyệt vọng tột cùng.
Linh cảm thấy một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng, xuyên qua từng tế bào. Cô không thể hiểu nổi điều mình đang nhìn thấy, nhưng sự thật ấy lạnh lẽo và kinh tởm hơn bất cứ cơn ác mộng nào cô từng trải qua.
Tiếng thét của Cô Hà vẫn còn vọng lại trong không khí, như một nhát dao cứa vào sự tĩnh lặng chết chóc. Linh cứng đờ, đôi mắt mở to nhìn chiếc khóa kim loại cũ kỹ trong tay Ông Tân và sợi xích dài vươn ra từ gầm giường. Một nỗi kinh hoàng tột độ khiến cô không thể thốt nên lời.
Ông Tân, dường như bị tiếng thét đó kéo về thực tại, ngẩng phắt mặt lên. Đôi mắt ông đỏ ngầu, sưng húp, đầy vẻ van lơn và tuyệt vọng nhìn thẳng vào Linh.
“Bố… bố chỉ là… con đừng hiểu lầm!” Ông Tân thều thào, giọng ông khản đặc, nghẹn lại trong cổ họng như có một vật gì đó chặn đứng. Những từ ngữ rời rạc, méo mó bật ra, không thành câu, càng làm tăng thêm vẻ bất lực và tội lỗi trên gương mặt ông. Ông vội vàng thu tay lại, cố gắng giấu chiếc khóa và sợi xích về phía sau lưng, nhưng hành động đó chỉ càng tố cáo sự thật ghê rợn.
Cô Hà, tấm chăn vẫn siết chặt quanh người, run rẩy tột độ. Nước mắt giàn giụa trên gương mặt tái nhợt, đôi mắt cô vô hồn nhìn xuống sàn nhà, né tránh mọi ánh nhìn đổ dồn vào mình. Cô nép sâu hơn vào góc tường, cố gắng thu mình lại, như thể muốn tan biến vào bóng tối để thoát khỏi mọi thứ. Cả người cô co rúm lại, vai run bần bật, một tiếng nức nở yếu ớt thoát ra từ lồng ngực.
Linh, vẫn còn sốc và bàng hoàng, không thể tin vào mắt mình. Cô nhìn bố mình, người đàn ông hiền lành, mẫu mực mà cô luôn kính trọng, giờ đây lại mang một vẻ mặt kinh hoàng và tội lỗi đến vậy. Rồi cô nhìn sang Cô Hà, người phụ nữ mới về làm mẹ kế, đang co ro như một con thú bị thương. Mọi thứ trở nên hỗn loạn trong tâm trí Linh, một câu hỏi lớn, lạnh lẽo găm chặt vào đầu cô: Chuyện gì đang thực sự xảy ra ở đây?
Chị gái Linh, vẫn đứng sau lưng Linh, cả người cô run lên bần bật, đôi mắt mở to đầy kinh hãi nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mặt, hoàn toàn không nói nên lời. Cô không thể giải thích được điều mình đang chứng kiến, nhưng nỗi sợ hãi bao trùm lấy cô còn lớn hơn cả sự bàng hoàng của Linh. Cô cảm thấy muốn hét lên, muốn bỏ chạy, nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống sàn.
Chị gái Linh, dù toàn thân vẫn run bần bật, nhưng bản năng bảo vệ em gái và sự phẫn nộ trước cảnh tượng tàn nhẫn đã giúp cô trấn tĩnh lại một cách khó tin. Cô hít một hơi thật sâu, đôi mắt ngùn ngụt lửa giận và xen lẫn nỗi sợ hãi tột cùng. Bước chân nặng nề, cô tiến thẳng đến mép giường, ánh mắt sắc như dao găm thẳng vào Ông Tân. Linh giật mình quay sang nhìn Chị gái, không hiểu vì sao Chị gái lại có thể cất lời trong khoảnh khắc kinh hoàng này.
“Bố!” Giọng Chị gái Linh vang lên, khô khốc và đầy uy lực, khác hẳn với sự kinh hãi ban nãy. “Bố đang làm cái quái gì cô ấy vậy? Bố có điên không?”
Ông Tân giật bắn mình, khuôn mặt tái mét hơn. Ông lùi lại một bước, chiếc khóa và sợi xích vẫn còn giấu vội vã sau lưng, nhưng hành động đó không thể qua mắt Chị gái Linh. Đôi mắt đỏ ngầu của ông chớp lia lịa, tuyệt vọng tìm cách biện minh.
Chị gái Linh không cho ông cơ hội. Cô quay sang nhìn Cô Hà, người vẫn đang co rúm lại, toàn thân run rẩy như một chiếc lá giữa cơn bão. “Cô Hà, nói đi! Nói cho chúng tôi biết, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra trong căn phòng này? Bố tôi đã làm gì cô?”
Cô Hà ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, vô hồn nhìn Chị gái Linh. Nước mắt vẫn tuôn như suối trên gương mặt trắng bệch, nhưng cổ họng cô như bị chặn lại bởi một khối u vô hình. Cô cố gắng thốt lên điều gì đó, miệng mấp máy, nhưng chỉ có tiếng nức nở nghẹn ngào bật ra, không thành lời. Mãi cho đến khi một tiếng thút thít lớn hơn thoát ra, Cô Hà chỉ biết lắc đầu lia lịa, nỗi kinh hoàng vẫn còn in hằnh sâu trong ánh mắt.
Chị gái Linh siết chặt nắm đấm, sự kiên nhẫn dần cạn. Cô cúi thấp xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt vô hồn của Cô Hà. “Cô Hà, cô phải nói ra! Cứ im lặng thế này, ai sẽ hiểu chuyện gì đã xảy ra?” Giọng cô gái vẫn còn run rẩy, nhưng ẩn chứa một sự khẩn thiết, một sự thúc ép không thể chối từ.
Linh cũng tiến lại gần hơn, ánh mắt đầy lo lắng xen lẫn bối rối. Cô chưa bao giờ thấy bố mình như vậy, cũng chưa bao giờ hình dung người vợ mới của bố lại có thể rơi vào trạng thái kinh hoàng đến thế. Linh thầm nghĩ, liệu mình có nên gọi điện cho ai đó không?
Cô Hà dường như đã nghe thấy lời thỉnh cầu đó. Hơi thở cô trở nên nặng nề hơn, lồng ngực phập phồng như muốn nổ tung. Cô cố gắng hít một hơi thật sâu, từng chút không khí lọt vào phổi như xé rách cổ họng. Đôi môi trắng bệch mấp máy, run rẩy, và rồi, những từ ngữ kinh hoàng bật ra, khó nhọc và rời rạc, như thể chúng được ép ra từ tận cùng nỗi sợ hãi.
“Ông ấy… ông ấy muốn…” Cô Hà ngừng lại, mắt trợn trừng, nhìn về phía Ông Tân đang đứng chết lặng bên cạnh giường. Ánh mắt cô tràn ngập sự ghê sợ và tuyệt vọng. “Ông ấy muốn… khóa con lại…”
Chị gái Linh và Linh đồng loạt nín thở. Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng cả hai cô gái.
Ông Tân giật bắn người, khuôn mặt biến sắc hoàn toàn, trắng bệch như tờ giấy. Ông lắp bắp muốn nói gì đó nhưng không thành lời.
Cô Hà tiếp tục, giọng cô run rẩy như sắp ngất đi, từng chữ như bị xé toạc ra từ cuống họng. “Không cho con đi đâu… Không cho con rời khỏi đây…” Ánh mắt cô tuyệt vọng nhìn vào khoảng không, như thể đang nhìn thấy một bức tường vô hình đang nhốt cô lại, vĩnh viễn. Nước mắt lại tuôn ra như suối, không tiếng động.
Chị gái Linh và Linh trố mắt nhìn nhau, sự bàng hoàng tột độ hiện rõ trên gương mặt. Từ “khóa” vang vọng trong đầu họ, kết hợp với hình ảnh chiếc khóa và sợi xích vừa bị giấu đi, tạo nên một bức tranh rợn người.
Linh chết lặng, đôi mắt cô mở to nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể cố gắng nắm bắt một mảnh vỡ của thực tại vừa sụp đổ. Chị gái Linh cũng đứng bất động, từng thớ thịt trên khuôn mặt cô căng cứng vì sợ hãi và bàng hoàng. Từ “khóa” ám ảnh, nặng nề, lặp đi lặp lại trong đầu họ như một lời nguyền rủa.
Linh khẽ thì thào, giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy được, chỉ là một làn hơi mỏng manh thoát ra từ cổ họng khô khốc. “Khóa?” Cô lặp lại, như thể muốn tự xác nhận điều vừa nghe thấy. Cả cơ thể Linh run rẩy, cô quay sang nhìn Ông Tân, người vẫn đứng đó, trắng bệch và câm nín. “Bố… bố bị điên rồi sao?”
Ông Tân giật nảy mình, đôi mắt ông ngập tràn sự hoảng loạn. Ông lắp bắp, cố gắng bật ra một lời giải thích nào đó, nhưng chỉ có những âm thanh vô nghĩa thoát ra từ cổ họng ông.
Chị gái Linh đưa tay che miệng, cố nén một tiếng kêu kinh hãi. Mọi thứ đều khớp: tiếng động lạ, chiếc chìa khóa và sợi xích bị giấu vội, và giờ là lời thú tội của Cô Hà. Sự thật phũ phàng và tàn khốc hơn bất kỳ cơn ác mộng nào mà họ từng mơ thấy. Cô Hà, vẫn khóc không thành tiếng, gục xuống sàn nhà, cơ thể cô run rẩy không ngừng.
Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh người bố tận tụy, đạo mạo, người đã ở vậy nuôi hai chị em họ hơn hai mươi năm, bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn. Họ không thể tin nổi người đàn ông họ yêu quý, kính trọng bấy lâu nay, lại có thể làm điều kinh khủng đến nhường này. Một nỗi sợ hãi tột độ len lỏi vào từng tế bào, không chỉ vì Cô Hà, mà còn vì chính họ. Điều gì đã biến bố họ thành một kẻ xa lạ, đáng sợ đến vậy? Căn phòng tân hôn giờ đây không còn là nơi của hạnh phúc, mà là một nhà tù, một chứng cứ sống cho một tội ác vừa được hé lộ. Linh và chị gái đứng đó, trái tim họ thắt lại, nhận ra rằng cuộc sống của họ sẽ không bao giờ còn như trước nữa.
Linh và chị gái vẫn đứng sững sờ, hai tâm hồn non trẻ phải đối mặt với một sự thật tàn khốc, vượt quá mọi giới hạn tưởng tượng. Cả căn phòng tân hôn chìm trong sự im lặng ngột ngạt, chỉ có tiếng nức nở của Cô Hà và nhịp thở nặng nề của Ông Tân. Đột nhiên, Ông Tân khuỵu gối xuống sàn, cơ thể già nua đổ sụp như một bức tượng đá bị ăn mòn bởi thời gian.
Nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt nhăn nheo, ông ôm lấy đầu, mái tóc bạc trắng rũ rượi. Ông Tân run lên từng hồi, giọng nói vỡ òa trong tiếng khóc nức nở, cầu xin và tuyệt vọng.
“Bố sợ… Bố sợ mất cô ấy!” Ông Tân khản đặc, những tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng. “Bố yêu cô ấy quá, không muốn ai cướp mất cô ấy khỏi bố!”
Lời thú tội thốt ra từ miệng người cha khiến Linh và Chị gái rùng mình. Không phải là lời giải thích, mà là một lời tuyên bố đầy ám ảnh về một tình yêu méo mó, chiếm hữu. Nỗi kinh hoàng trong Linh không hề giảm đi, ngược lại còn tăng lên gấp bội. Cô cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Đây không còn là sự hiểu lầm hay một phút bốc đồng. Đây là một sự thật trần trụi, bệnh hoạn.
Chị gái Linh lùi lại một bước, đôi mắt mở to nhìn Ông Tân, người cha mà họ hằng tin tưởng, giờ đây chỉ còn là một bóng ma của nỗi sợ hãi và dục vọng ích kỷ. Sự thật không thể chối cãi hiện ra rõ ràng: bố họ đã không chỉ giam giữ Cô Hà mà còn hành động với một sự ám ảnh, một tình yêu điên cuồng đến mức không thể chấp nhận được.
“Bố…” Linh thì thào, cổ họng khô khốc. Cô không còn nhận ra người đàn ông trước mắt mình. Một hình ảnh kinh khủng hơn cả những gì cô có thể tưởng tượng. Căn phòng tân hôn giờ đây nhuốm màu của sự điên loạn và tuyệt vọng. Họ đang ở đâu, và người đàn ông này thực sự là ai? Câu hỏi ám ảnh đó xoáy sâu vào tâm trí Linh, khiến cô gần như ngạt thở.
Linh đứng sững, đôi mắt cô dán chặt vào bóng dáng người cha đang gục ngã, từng câu chữ ông thốt ra như những lưỡi dao sắc lạnh cứa vào tâm hồn non nớt của cô. Một cảm giác ghê tởm, lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể Linh. Cô không thể tin được người đàn ông trước mặt, người đã từng là trụ cột vững chãi của gia đình, lại có thể ôm ấp một nỗi ám ảnh kinh hoàng đến vậy.
Giữa sự hỗn loạn và sợ hãi, một mảnh ký ức vụn vỡ chợt lóe lên trong tâm trí Linh, tựa như một tia sét đánh ngang trời, rạch toạc màn đêm của sự ngây thơ. Cô nhớ lại những ngày còn bé, khi mẹ cô vẫn còn sống. Mẹ là người phụ nữ hiền lành, yêu thương gia đình, nhưng lại thường xuyên phải đối mặt với sự lo lắng thái quá của Ông Tân.
Ông Tân khi đó, dù không thể hiện rõ ràng như bây giờ, cũng thường không muốn mẹ đi đâu xa. Mỗi lần mẹ có việc phải đi tỉnh, dù là thăm họ hàng hay công tác ngắn ngày, Ông Tân đều tỏ ra bồn chồn, đứng ngồi không yên. Ông sẽ gọi điện liên tục, hỏi han tỉ mỉ từng chi tiết, từng giờ giấc, và chỉ thực sự an tâm khi mẹ đã trở về nhà. Hồi đó, Linh và Chị gái chỉ nghĩ đơn giản đó là tình yêu thương, là sự quan tâm của một người chồng dành cho vợ. Thậm chí, đôi khi họ còn cảm thấy có chút buồn cười vì sự “khó tính” của bố.
Nhưng giờ đây, hình ảnh Ông Tân gục xuống sàn, mái tóc bạc trắng rũ rượi, cùng với lời thú nhận đầy ám ảnh “Bố sợ mất cô ấy! Bố yêu cô ấy quá, không muốn ai cướp mất cô ấy khỏi bố!” đã biến những ký ức xưa cũ ấy thành một nỗi kinh hoàng rợn người. Linh rùng mình nhận ra sự thật. Cái gọi là “tình yêu” và “sự quan tâm” ngày xưa đã không còn là thứ cảm xúc bình thường. Nó đã tiến hóa, biến dạng, trở thành một sự chiếm hữu điên cuồng, một nỗi ám ảnh đáng sợ, vượt xa mọi giới hạn của lẽ thường.
Nó không phải là tình yêu. Nó là sự giam cầm. Sự lo lắng ngày nào của Ông Tân giờ đây đã hoàn toàn hóa thành bệnh hoạn. Điều đã xảy ra với Cô Hà không phải là một tai nạn bộc phát, mà là hậu quả tất yếu của một tâm lý méo mó đã ẩn chứa sâu bên trong người cha bấy lâu nay. Linh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi những gì đang diễn ra, mà vì sự thật kinh hoàng về người cha mà cô đã sống cùng hơn hai mươi năm trời. Ông Tân không chỉ là một người đàn ông đau khổ vì tình yêu, mà còn là một kẻ bệnh hoạn bị ám ảnh, một con quỷ chiếm hữu đội lốt người cha.
Linh vẫn đứng chôn chân, ý nghĩ về người cha bệnh hoạn như một tảng băng khổng lồ đè nặng tâm trí cô. Ngay lúc đó, Chị gái, sau một thoáng sững sờ, đã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô lao đến bên Cô Hà, người vẫn đang co ro, run rẩy trong góc phòng tân hôn. Chị gái khẽ ôm lấy Cô Hà, bàn tay vuốt nhẹ lưng cô như trấn an.
“Cô Hà ơi, đừng sợ, có chúng con ở đây rồi,” Chị gái nói, giọng cô tuy run rẩy nhưng chứa đựng sự kiên quyết. Đôi mắt Cô Hà mở to, ngấn nước, nhìn Chị gái như tìm thấy một tia sáng giữa màn đêm kinh hoàng.
Chị gái sau đó quay phắt sang Ông Tân, ánh mắt cô sắc lạnh như muốn đâm xuyên qua lớp vỏ bọc bình thường của người cha. Ông Tân vẫn còn gục trên sàn, khuôn mặt đầm đìa nước mắt và sự hoảng loạn.
“Bố, bình tĩnh lại đi!” Chị gái gằn giọng, “Bố đang làm cô ấy sợ hãi. Đưa chìa khóa cho con!” Cô giơ bàn tay ra, yêu cầu chiếc chìa khóa cửa phòng mà Ông Tân vẫn siết chặt trong lòng bàn tay run rẩy.
Ông Tân ôm chặt chiếc khóa, lắc đầu nguầy nguậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Chị gái, như thể cô vừa chạm vào điều cấm kỵ nhất đời ông.
“Không! Đừng động vào!” Ông Tân thét lên, giọng khàn đặc vì hoảng loạn và sự phản kháng. “Cô ấy là của bố!”
Ánh mắt ông chuyển hướng sang Cô Hà, người vẫn đang co rúm lại trong góc phòng. Trong ánh nhìn đó, có một sự yêu thương đến ám ảnh, nhưng xen lẫn vào đó là sự chiếm hữu, sự cuồng loạn đến rợn người. Linh và Chị gái đều cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, sởn gai ốc. Đó không phải là ánh mắt của một người chồng yêu vợ, mà là của một kẻ đang cố gắng níu giữ một món đồ quý giá, một thứ thuộc về riêng mình, bằng mọi giá.
Linh rùng mình, cảm thấy buồn nôn. Cô không thể tin đây là người cha mà cô từng kính trọng, người đã ở vậy nuôi hai chị em cô trưởng thành. Hình ảnh người cha hiền lành, tần tảo đã hoàn toàn sụp đổ, thay vào đó là một bóng ma của dục vọng và sự bệnh hoạn. Chị gái cũng tái mét mặt. Cô chưa bao giờ thấy Ông Tân trong trạng thái này. Sự quyết tâm ban đầu của cô bắt đầu lung lay trước vẻ điên dại trong mắt bố mình.
“Bố… bố đang nói gì vậy?” Chị gái lắp bắp, lùi lại một bước nhỏ. “Bố hãy tỉnh táo lại đi!”
Ông Tân không trả lời. Ông chỉ siết chặt hơn chiếc khóa, những đốt ngón tay trắng bệch, và tiếp tục lẩm bẩm những lời khó hiểu, đôi mắt dán chặt vào Cô Hà. “Của bố… không ai được động vào…”
Không khí trong phòng trở nên ngột ngạt, nặng nề đến nghẹt thở. Linh đứng đó, không biết phải làm gì, trái tim cô đập thình thịch, một cảm giác bất lực và sợ hãi bao trùm lấy cô. Cô Hà vẫn khóc nức nở, tiếng nấc cụt mạnh mẽ, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi Ông Tân, một nỗi kinh hoàng tột độ hiện rõ trong đôi mắt.
Chị gái nhìn bố mình, rồi lại nhìn Cô Hà, ánh mắt cô xoáy sâu vào nỗi sợ hãi tột cùng trên gương mặt người phụ nữ trẻ. Cô nhận ra, mọi chuyện đã vượt quá giới hạn của sự hiểu biết và kiểm soát của cô. Đây không còn là một cuộc cãi vã gia đình thông thường nữa. Ông Tân, người cha mà cô biết, đã biến mất, thay vào đó là một bóng hình xa lạ, điên loạn.
Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Chị gái. Cô biết, mình không thể giải quyết chuyện này một mình, và Linh cũng hoàn toàn bất lực. Cái bóng ma của sự bệnh hoạn và ám ảnh đang bao trùm căn phòng.
Chị gái quay phắt sang Linh, gương mặt tái nhợt, đôi mắt ra hiệu một cách đầy ẩn ý, nhưng cũng rất dứt khoát.
“Em…” Chị gái ghé sát tai Linh, thì thầm vội vã, giọng cô khản đặc vì sợ hãi và căng thẳng. “Em gọi chú Ba đến ngay! Gọi ngay lập tức!”
Linh tròn mắt nhìn chị. “Chú Ba?”
“Phải! Chú Ba!” Chị gái nhấn mạnh, ánh mắt cô khóa chặt vào Linh, đầy vẻ cầu khẩn. “Có lẽ bố đang bị sốc tâm lý rất nặng. Chúng ta không thể xử lý chuyện này được nữa.”
Không cần nói thêm lời nào, Linh hiểu sự nghiêm trọng của tình hình. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Linh gật đầu lia lịa, gần như không thở nổi. Cô quay người, vội vã lao ra khỏi phòng, để lại sau lưng cảnh tượng kinh hoàng và sự hỗn loạn đến tột cùng. Linh cần phải tìm điện thoại ngay lập tức, cảm giác như mạng sống của Cô Hà, và cả sự tỉnh táo của bố mình, đang nằm trên đôi vai cô.
Linh lao ra khỏi phòng, để lại Chị gái đứng sững sờ giữa không gian nặng trĩu mùi rượu và sự hoảng loạn. Ông Tân vẫn còn đứng đó, đôi mắt ông ta đỏ ngầu, ánh nhìn mất hồn quét qua căn phòng như đang tìm kiếm điều gì đó vô định. Một sự câm lặng đáng sợ bao trùm.
Cô Hà, đang co rúm ở một góc giường, đột nhiên bật khóc nức nở. Tiếng khóc của cô không còn là tiếng gào thét phẫn nộ, mà là một âm thanh vỡ vụn, run rẩy đầy sợ hãi. Cô ôm chặt lấy gương mặt mình, vùi sâu vào hai lòng bàn tay, toàn thân giật lên từng cơn bần bật. Chị gái nhìn Cô Hà, trái tim cô thắt lại. Đây không phải là sự yếu đuối giả tạo. Đây là nỗi kinh hoàng thật sự. Cô Hà lẩm bẩm, giọng nói bị bóp nghẹt bởi những tiếng nấc, nhưng đủ để Chị gái nghe thấy.
“Em không muốn… không muốn bị như vậy nữa!” Cô Hà run rẩy, những ngón tay trắng bệch cào cấu vào tóc. “Anh ta… anh ta cũng từng làm như vậy! Em sợ lắm! Em sợ lắm!”
Lời nói của Cô Hà như một nhát dao đâm xuyên qua sự mơ hồ của Chị gái. “Anh ta”? Điều này không phải lần đầu? Một bức màn đen tối về quá khứ của Cô Hà đột ngột hé mở, vẽ nên một viễn cảnh ám ảnh hơn bất kỳ điều gì Chị gái từng tưởng tượng. Cô Hà không chỉ là nạn nhân của đêm nay, cô là nạn nhân của một chuỗi đau khổ dài đằng đẵng. Chị gái cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không chỉ vì sợ hãi mà còn vì sự bàng hoàng trước những bí mật khủng khiếp đang dần bị lột trần.
Tiếng nức nở của Cô Hà vang vọng khắp căn phòng tân hôn, mỗi âm thanh như một mũi kim châm vào không khí vốn đã đặc quánh. Chị gái đứng đó, sự kinh hoàng và bàng hoàng lẫn lộn. Lời nói của Cô Hà, những mảnh vỡ về quá khứ bị lạm dụng, cứ xoáy sâu vào tâm trí Chị gái, vẽ nên một bức tranh đen tối hơn bất kỳ nỗi sợ hãi nào cô từng hình dung. Cô Hà vẫn run rẩy, giật lên từng cơn bần bật, lẩm bẩm những tiếng đứt đoạn.
“Em không muốn… không muốn bị như vậy nữa! Em sợ lắm… sợ lắm!”
Ông Tân vẫn đứng sững, bóng lưng nặng nề quay về phía hai người phụ nữ. Ông ta vẫn giữ chặt chiếc khóa cửa trong tay, nhưng dường như tiếng khóc thê lương của Cô Hà, cùng sự im lặng chất vấn đầy bối rối của Chị gái đã xuyên qua lớp sương mù dày đặc trong tâm trí ông. Từ từ, rất chậm rãi, những ngón tay ông buông thõng, chiếc khóa rơi xuống sàn nhà tạo ra một tiếng va đập nhỏ nhưng chói tai trong không gian im ắng.
Ông Tân quay người lại. Gương mặt ông tái nhợt, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây trống rỗng một cách lạ thường, như thể linh hồn vừa bị rút cạn. Ánh mắt ông lướt qua Cô Hà, rồi dừng lại trên Chị gái, không mang một chút nhận thức hay cảm xúc nào. Đó là một cái nhìn vô định, lạc lõng, như thể ông vừa tỉnh giấc sau một cơn mê dài, một giấc mơ kinh hoàng mà ông không thể nhớ nổi. Một sự kinh hãi lan tỏa trong Chị gái khi cô nhìn vào đôi mắt ấy.
Ngay sau đó, cơ thể Ông Tân bắt đầu chao đảo. Một tiếng thở hắt ra, nặng nề, và ông ta đổ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, bất động.
Tiếng “rầm” khô khốc của Ông Tân khi ông đổ sụp xuống đất khiến Chị gái giật mình thon thót. Cùng lúc đó, cánh cửa phòng tân hôn đột ngột bật mở, Linh lao vào, gương mặt tái mét vì tiếng động vừa rồi. Cô nhìn thấy bố mình nằm bất động trên sàn, và Cô Hà vẫn co ro trên giường với đôi mắt đầy hoảng loạn.
“Bố!” Linh thét lên, tiếng kêu xé lòng. Cô và Chị gái, không hẹn mà cùng chạy đến bên Ông Tân.
Linh quỳ sụp xuống, lay mạnh vai bố: “Bố! Bố ơi! Bố làm sao vậy?” Nước mắt cô trào ra, nhòe đi tầm nhìn. Cô cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu phản ứng nào từ ông.
Chị gái kiểm tra mạch đập của Ông Tân, bàn tay cô run rẩy. Gương mặt Chị gái trắng bệch, nỗi sợ hãi tột cùng hiện rõ. Cô quay sang nhìn Linh, ánh mắt hoảng loạn đến tuyệt vọng.
Cô Hà, dù vẫn ngồi sụp trên giường, giật mình nhìn về phía Ông Tân. Khuôn mặt cô vẫn còn in hằn nỗi kinh hoàng vừa trải qua, nhưng giờ đây một sự bàng hoàng khác lại trỗi dậy khi cô chứng kiến cảnh tượng trước mắt. Đôi mắt vô hồn của cô lướt từ Ông Tân đang bất động đến hai cô con gái đang gào khóc bên cạnh, dường như không thể tin vào những gì đang xảy ra trong cái đêm tân hôn kinh hoàng này. Mọi thứ trở nên hỗn loạn, không ai biết chuyện gì đang thực sự diễn ra.
Chị gái đặt hai ngón tay lên cổ Ông Tân, cảm nhận nhịp mạch yếu ớt. Cô quay sang nhìn Linh, ánh mắt hoảng loạn đến tuyệt vọng, khẽ lắc đầu. “Bố… bố không sao đâu, Linh. Phải bình tĩnh.” Nhưng giọng cô run rẩy, betray sự sợ hãi tột cùng.
Linh khóc nấc, gục đầu xuống ngực bố, lay gọi liên hồi: “Bố ơi! Bố tỉnh lại đi mà! Làm ơn đi bố!” Nước mắt mặn chát thấm ướt áo ông. Cô hoàn toàn suy sụp, không biết phải làm gì.
Cô Hà trên giường, lúc này, dường như vừa thoát khỏi cơn ác mộng của riêng mình, lại rơi vào một cơn hoảng loạn khác. Cô nhìn Ông Tân bất động, rồi nhìn Linh và Chị gái đang gào khóc. Đôi mắt cô chợt lóe lên một nỗi sợ hãi tột cùng, không phải sợ Ông Tân chết, mà là sợ bị phát hiện điều gì đó.
“Không… không phải lỗi của tôi… Tôi… tôi không cố ý…” Cô Hà lí nhí, ôm chặt lấy mình, lùi sát vào góc giường. Giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng cả Linh và Chị gái đều thoáng nghe thấy, khiến họ ngẩng phắt dậy.
Chị gái nhanh chóng lấy điện thoại, tay run rẩy gọi cấp cứu. “Phải đưa bố đi bệnh viện ngay!” Cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, nhưng sự lo lắng hiện rõ trên từng thớ thịt. Linh chỉ biết gật đầu trong nước mắt, bám chặt lấy bố mình, lẩm bẩm những lời cầu nguyện.
Trong khi Chị gái đang nói chuyện với tổng đài viên, Linh quay sang nhìn Cô Hà. Ánh mắt cô tràn ngập sự chất vấn, xen lẫn nỗi sợ hãi. “Cô Hà… rốt cuộc là có chuyện gì? Bố tôi… bố tôi đã làm gì cô?”
Cô Hà giật mình, đôi mắt trợn trừng. Cô mở miệng muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại khép chặt lại, cúi gằm mặt xuống. Vai cô run rẩy không ngừng. Một bí mật kinh hoàng dường như đang bị chôn vùi trong ánh mắt đầy ám ảnh đó.
Tiếng còi xe cấp cứu vọng đến từ xa, ngày càng gần, xé toang sự tĩnh lặng của màn đêm. Linh và Chị gái nhìn nhau. Một sự thật đau lòng, phức tạp hơn bất kỳ điều gì họ từng nghĩ, đang dần hiện ra. Đêm tân hôn của bố họ đã hóa thành một cơn ác mộng, và giờ đây, họ biết rằng cuộc đời mình sẽ không bao giờ còn như cũ nữa.
Ông Tân được đưa đi cấp cứu. Căn nhà trở nên trống rỗng và lạnh lẽo đến lạ lùng. Linh và Chị gái ngồi lại trong phòng khách, ánh mắt vô định nhìn vào khoảng không. Cô Hà đã được Chị gái trấn an, đưa vào một phòng khác nghỉ ngơi, nhưng gương mặt cô vẫn còn hằn lên sự sợ hãi và một nỗi ám ảnh khó tả.
Linh nhấp một ngụm trà nguội, đôi tay vẫn còn run nhẹ. “Chị… rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với bố?” Cô hỏi, giọng lạc đi. “Cô Hà… cô ấy nói không phải lỗi của cô ấy… vậy là lỗi của ai? Hay… hay là bố…?”
Chị gái thở dài thườn thượt, tựa đầu vào thành ghế sofa. “Chị cũng không rõ nữa, Linh à. Nhưng nhìn Cô Hà, chị có cảm giác… bố đã làm điều gì đó kinh khủng, hoặc là… bố đã trải qua một cơn hoảng loạn.” Cô ngừng lại, nuốt khan. “Em có nhớ mẹ mình không?”
Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt ngạc nhiên. “Sao chị lại nhắc đến mẹ lúc này?”
“Bố đã ở vậy một mình nuôi hai chị em mình hơn hai mươi năm sau khi mẹ mất. Hơn hai mươi năm, Linh ạ. Em có nghĩ là bố mình đã thực sự vượt qua được nỗi đau đó không?” Chị gái nói, giọng buồn bã. “Cái đêm nay… có thể là đỉnh điểm của một thứ gì đó đã tích tụ rất lâu rồi.”
Linh im lặng, những lời của Chị gái như một nhát dao cứa vào lòng cô. Suốt bao năm qua, họ luôn nghĩ bố mạnh mẽ, rằng ông đã chấp nhận sự thật mẹ mất. Nhưng giờ đây, một góc khuất tăm tối trong tâm hồn ông, một vết thương chưa bao giờ được chữa lành, có thể đang lộ diện. Cô nhớ lại những lời cô Hà thét lên, “Không! Đừng mà!”, và tiếng khóc hoảng loạn. Có lẽ, Ông Tân đã nhầm lẫn Cô Hà với Mẹ, hoặc đã trải qua một cơn khủng hoảng tinh thần nào đó liên quan đến quá khứ.
Sáng hôm sau, khi mặt trời hé rạng, Linh và Chị gái nhận được tin từ bệnh viện: Ông Tân đã qua cơn nguy kịch, nhưng tình trạng tinh thần của ông vẫn chưa ổn định. Bác sĩ gợi ý một cuộc kiểm tra tâm lý chuyên sâu.
Nhìn căn phòng tân hôn giờ đây hoang lạnh, chiếc giường cưới vẫn còn ngổn ngang, Linh cảm thấy một gánh nặng đè nén. Cuộc hôn nhân của bố và Cô Hà, tưởng chừng là khởi đầu cho hạnh phúc tuổi già của ông, đã hóa thành một cơn ác mộng không ai ngờ tới. Tương lai của Cô Hà, người vợ trẻ tuổi vừa bước vào cuộc đời họ, giờ đây cũng trở nên bất định. Liệu cô ấy có thể chấp nhận một người chồng với những tổn thương sâu sắc đến vậy? Hay cô ấy sẽ bỏ đi, mang theo những bí mật kinh hoàng của đêm tân hôn đó?
Linh và Chị gái hiểu rằng, đây không chỉ là một biến cố, mà là khởi đầu cho một chặng đường dài đầy thử thách. Họ phải mạnh mẽ để tìm hiểu sự thật ẩn giấu trong tâm hồn bố, giúp ông chữa lành những vết sẹo cũ kỹ, và đối diện với những hệ lụy của đêm định mệnh này. Gia đình họ, từng tưởng chừng bình yên, giờ đây đứng trước một ngã rẽ khó khăn, nơi tình yêu và sự tha thứ sẽ là chìa khóa để họ tìm lại bình yên, hoặc mãi mãi chìm trong bóng tối của quá khứ.

