Bố chồng chết vẫn gửi 6 triệu… Sự thật khiến cả nhà sững sờ

Tôi và chồng quyết định ly thân. Tôi dẫn theo 2 con gái về nhà ngoại ở. Trong thời gian đó, có vài lần bố mẹ chồng đến nhà ngoại thăm cháu. Vài năm trở lại đây, ông bà chỉ gọi điện vì đường xa xôi, sức khỏe yếu, không đi lại được nhiều. Tôi thì bận công việc, lại không muốn gặp mặt chồng nên cũng không đưa các con về thăm ông bà được. Suốt 7 năm đó, bố chồng tháng nào cũng gửi cho tôi 6 triệu, lần đầu gửi thì ông bảo tiền ông bà cho các cháu ăn học.
Dù tôi từ chối, ông vẫn chuyển khoản, tháng nào tôi cũng nhận được đúng vào mùng 5. Lâu dần, tôi nghĩ thôi thì ông bà đã cho cháu, tôi dùng tiền đó lo cho 2 con cũng đỡ vất vả. Cho đến 2 tháng trước, bố chồng tôi qua đời vì độ:t qu:ỵ. Tôi đưa 2 con về viếng ông nội. Nhưng điều kỳ lạ là sau khi bố chồng mất, tôi vẫn nhận được 6 triệu. Cho nên, vào dịp 49 ngày của ông, tôi lại đưa các con về nhà nội để hỏi cho ra sự thật…Mùng 5 tháng nào cũng vậy, đúng 9 giờ sáng, điện thoại tôi sẽ ting một cái. Không cần nhìn, tôi cũng biết: 6 triệu, từ một tài khoản tên “Nguyễn Văn T”. Nhưng tháng này, ông T – bố chồng tôi – đã mất được gần hai tháng rồi… Thế ai đang gửi tiền?
Tôi tên là Ngọc, năm nay 38 tuổi, sống cùng hai con gái là Mai (12 tuổi) và Linh (9 tuổi). Cách đây bảy năm, tôi và chồng – Anh Tuấn – quyết định ly thân sau nhiều năm mâu thuẫn âm ỉ, không thể hàn gắn. Không có ai sai rõ ràng, cũng chẳng có ai đúng. Chỉ là tình cảm dần cạn, lời nói dần nhạt, và sự im lặng trở thành bức tường lạnh lẽo giữa hai con người từng đầu ấp tay gối.
Tôi dẫn hai con về sống với mẹ ruột ở xã Phú An, cách TP. Huế khoảng 30 cây số. Căn nhà cấp bốn nằm khuất sau rặng tre, bình dị nhưng ấm áp. Từ ngày về đây, tôi làm giáo viên tiểu học ở trường làng, ngày đi dạy, tối về soạn bài và chăm sóc hai con. Đời sống không dư dả, nhưng yên ổn.
Gia đình chồng tôi sống ở Đà Nẵng, cách hơn 100 cây số. Ban đầu, bố mẹ chồng – ông bà Nguyễn Văn T và bà Lê Thị Hoa – có vài lần đến thăm cháu. Tôi vẫn đón tiếp tử tế, dù trong lòng nhiều ngổn ngang. Vài năm gần đây, ông bà không còn đến nữa, lý do là sức khỏe yếu, tuổi đã cao, đường xa không tiện đi lại. Tôi thì bận, và thú thực cũng không muốn mặt đối mặt với chồng cũ, nên không đưa các con về thăm nhà nội.
Chuyện bắt đầu từ một ngày đầu tháng…
Tháng ấy là tháng 6, cách đây bảy năm. Lần đầu tiên ông T chuyển tiền, tôi ngạc nhiên. Gọi điện hỏi, ông chỉ nhẹ nhàng nói:
“Tiền này ông bà nội cho cháu ăn học. Con đừng ngại. Tháng nào ông cũng gửi, đến khi nào không gửi được nữa thì thôi.”
Tôi từ chối. Tôi bảo: “Con còn đi làm được, không thiếu thốn đến mức ấy đâu.” Nhưng ông vẫn cười hiền rồi tắt máy. Và đúng như lời, tháng nào cũng mùng 5, đúng 9 giờ sáng, tôi nhận được chuyển khoản từ tài khoản của ông. Mỗi lần đều đúng 6 triệu, chưa trễ một ngày.
Ban đầu tôi thấy áy náy. Nhưng rồi nghĩ lại: đó là tấm lòng ông bà dành cho cháu. Tôi không tiêu vào chuyện riêng, mà dùng để mua sách, mua quần áo, đóng học phí cho hai đứa. Những dịp lễ tết, tôi cũng mua ít quà gửi ngược về cho ông bà. Nhưng ông bà không bao giờ nhận, chỉ nói: “Giữ lấy nuôi cháu.”
Và rồi, tháng 3 vừa rồi, bố chồng tôi qua đời.
Đó là một sáng chủ nhật, tôi đang lau nhà thì điện thoại reo. Là Tuấn – chồng cũ. Tôi ngần ngừ mấy giây rồi mới nghe máy.
“Ba mất rồi. Đột quỵ lúc rạng sáng. Bác sĩ bảo không kịp đưa đi.”
Tôi lặng người.
Dù đã ly thân, nhưng ông T vẫn là người thân, và với tôi, ông là người tử tế, hiểu chuyện và hết lòng thương cháu. Tôi quyết định đưa hai con về Đà Nẵng dự tang lễ. Lần đầu sau bảy năm, tôi bước vào căn nhà cũ, nơi từng là tổ ấm. Không còn cảm giác oán giận, chỉ có một nỗi trống trải lạnh lẽo.
Hai con bé đứng lặng bên linh cữu ông nội, tay nắm tay. Tôi thấy mắt Mai đỏ hoe.
Nhưng điều kỳ lạ chưa dừng ở đó…
Sau tang lễ, tôi trở lại Phú An. Tháng đó, ngày mùng 5 lại đến. Tôi cứ nghĩ sẽ không còn khoản chuyển tiền quen thuộc ấy nữa. Nhưng đúng 9 giờ sáng, điện thoại ting lên.
6 triệu. Từ “Nguyễn Văn T”.
Tôi rùng mình.
Tài khoản đó vẫn hoạt động. Vẫn gửi tiền. Ai đang đứng sau? Tôi gọi thử vào số cũ của ông T, nhưng đã tắt máy. Tôi nhắn tin cho Tuấn hỏi, nhưng anh chỉ trả lời cụt lủn: “Không biết. Em hỏi má thử.”
Tôi định gạt đi, nhưng rồi tháng sau nữa, lại một lần nữa, mùng 5, 6 triệu lại đến.
Rồi đến ngày giỗ 49 của ông T.
Tôi nghĩ mãi rồi quyết định đưa hai con về thắp hương. Phần vì để tỏ lòng biết ơn, phần vì muốn hỏi cho ra ngọn ngành chuyện tiền bạc. Tôi không ham muốn gì, nhưng thấy điều gì đó không đúng, một bí mật nào đó đang được giấu kín…. Xem thêm tại bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bố chồng chết vẫn gửi 6 triệu… Sự thật khiến cả nhà sững sờ

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt