“Cô dâu g-óa chồng sắp cưới người mới, cả làng vui mừng nhưng đúng lúc xe dâu lăn bánh, bố chồng bỗng đuổi theo sau gọi dồn dập yêu cầu dừng xe, tài xế vẫn cố lao đi và rồi đúng 10 phút sau chuyện ki-nh hoà-ng xảy ra…
Chồng mất vì t-a/i n-/ạn lao động khi hai người mới cưới được 8 tháng, chị Thủy – khi ấy 25 tu-ổi – quyết định ở lại nhà chồng phụng dưỡng cha mẹ già thay phần người khu-ất.
8 năm trôi qua, chị vẫn không bước thêm bước nữa, sống tận tụy như con ruột trong gia đình.
Cho đến năm 33 tu-ổi, chị nhận lời cầu hôn của một người đàn ông góa vợ ở xã bên, hiền lành, đàng hoàng, yêu thương con riêng của chị như con ruột.
Cả làng đều mừng. Họ bảo:
– “Nó ở vậy tận 8 năm, giờ có người thương cũng đáng.”
Ngày rước dâu,Khi chiếc xe hoa bắt đầu lăn bánh khỏi cổng làng, bố chồng cũ – ông Kình – bỗng từ trong nhà lao ra, hai tay vẫy điên dại, miệng hét lớn:
– “DỪNG XE LẠI! DỪNG LẠI CHO TAO!!!”
Ai cũng sữ-ng người.
Có người nghĩ ông xúc động, không nỡ để con dâu đi.
Người tài xế chần chừ, nhưng trước sự giục giã của người nhà chú rể, vẫn tiếp tục nhấn ga.
Xe lăn bánh đi tiếp, để lại ông Kình đứng gục bên đường nào ngờ 10 phút sau – chuyện kin-h ho;/àng xảy ra… 👇👇”
“Xe hoa vụt nhanh khỏi cổng làng, bỏ lại đám đông dần khuất bóng phía sau. Người tài xế, qua tấm gương chiếu hậu, vẫn thấy một bóng người đang đứng gào thét, rồi khụy xuống bên vệ đường. Đó là ông Kình. Hình ảnh ấy thoáng qua trong mắt anh ta, rồi lại tập trung vào con đường phía trước.
Trong xe, không khí vẫn còn xôn xao. Người nhà chú rể bàn tán rôm rả về hành động bất ngờ của ông Kình.
Một người phụ nữ trung niên lên tiếng, giọng pha chút cảm động:
“”Chắc ông nhà cảm động quá mà. Ở vậy chăm con dâu bao năm, giờ con dâu đi lấy chồng mới, ai mà chẳng xót.””
Người đàn ông ngồi cạnh gật gù:
“”Đúng rồi đấy. Cả làng này ai cũng biết chị Thủy hiếu thảo thế nào. Ông bà quý như con gái ruột.””
Chú rể mới khẽ
siết tay Chị Thủy, nở nụ cười trấn an. Chị Thủy chỉ im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng ngổn ngang một nỗi niềm khó tả. Có chút day dứt khi thấy bóng ông Kình, nhưng nghĩ đến tương lai mới, nghĩ đến con, chị lại cố gắng gạt đi. Mọi người đều nghĩ đó là giọt nước mắt lưu luyến của người cha dành cho con gái. Không ai, tuyệt nhiên không ai, ngờ được điều kinh hoàng đang rình rập chỉ mười phút nữa…”
“Ông Kình đứng như trời trồng bên con đường làng. Chiếc xe hoa chở theo Chị Thủy, mang theo cả hy vọng lẫn sự bất an khôn tả của ông, đã biến mất sau khúc quanh. Chỉ còn lại tiếng động cơ yếu dần trong không gian tĩnh mịch. Nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt khắc khổ, không phải vì xúc động trước cảnh con dâu cũ đi tìm bến đỗ mới, mà vì một linh cảm kinh hoàng đang bóp nghẹt lồng ngực ông.
Ông nắm chặt bàn tay chai sần, móng tay ấn sâu vào da thịt đến bật máu. Toàn thân ông run lên từng hồi, không phải vì gió lạnh mà vì nỗi sợ hãi tột cùng. Ông đã cố gắng, đã gào thét, đã van xin chiếc xe dừng lại, nhưng vô ích. Những người trong xe nghĩ ông đau lòng vì chia ly. Dân làng nghĩ ông thương con dâu như con ruột. Nhưng không ai hiểu.
Ông biết, một điều gì đó tồi tệ, khủng khiếp hơn cả cái chết của con trai ông tám năm về trước, đang rình rập trên con đường kia. Linh tính mách bảo ông rằng chuyến đi này sẽ không bao giờ đến đích một cách trọn vẹn. Nhưng ông bất lực. Ông đã không thể ngăn cản Chị Thủy bước lên chiếc xe đó. Ông đã không thể kéo con dâu và cháu nội lại bên mình.
Bóng lưng còng của ông gục xuống thêm một chút. Đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía cuối con đường, nơi chiếc xe hoa vừa khuất dạng. Trong tâm trí ông chỉ còn lại hình ảnh chiếc xe màu trắng lướt đi, và một dự cảm lạnh lẽo về thảm kịch sắp xảy ra. Thời gian cứ trôi. Mười phút… chỉ còn mười phút nữa thôi…”
“Bóng lưng còng của ông gục xuống thêm một chút. Đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía cuối con đường, nơi chiếc xe hoa vừa khuất dạng. Trong tâm trí ông chỉ còn lại hình ảnh chiếc xe màu trắng lướt đi, và một dự cảm lạnh lẽo về thảm kịch sắp xảy ra. Thời gian cứ trôi. Mười phút… chỉ còn mười phút nữa thôi…
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại cũ kỹ trong túi quần kaki bạc màu của ông Kình rung lên bần bật, phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Ông giật mình, run rẩy đưa tay móc điện thoại ra. Là số của chú Hùng, một người quen làm bên Sở Giao thông Vận tải, thường cập nhật tình hình đường sá cho ông mỗi khi ông có việc đi xa. Sao giờ này chú lại gọi?
Ông Kình ấn nút nghe, giọng còn run run. “”Alo… chú Hùng đấy à? Có chuyện gì không chú?””
Đầu dây bên kia là một giọng nói gấp gáp, hốt hoảng đến lạc đi. “”Anh Kình ơi! Tai nạn! Tai nạn lớn rồi!””
Trái tim ông Kình như thắt lại. “”Tai nạn? Ở đâu hả chú? Đường nào?””
“”Ở trên đường… đường chính đi sang xã bên ấy! Ngay đoạn cầu X!”” Chú Hùng hét lên, tiếng ồn ào hỗn loạn từ phía chú vọng sang. “”Một xe tải… xe tải mất lái… lật ngang cầu! Chặn hết cả đường rồi! Kinh lắm, anh Kình ơi! Có vẻ nghiêm trọng lắm!””
“”Cầu X?”” Ông Kình lắp bắp, tay nắm chặt điện thoại đến mức muốn vỡ. Cầu X… chính là cây cầu mà chiếc xe hoa chở Chị Thủy và cháu nội ông chắc chắn phải đi qua! Cái linh cảm kinh hoàng, cái nỗi sợ hãi vô hình lúc nãy… hóa ra là thế này!
“”Đúng rồi! Cầu X! Tuyến đường đấy… giờ tắc cứng rồi! Không ai qua được đâu!””
Ông Kình cảm thấy trời đất quay cuồng. Chân ông khuỵu xuống. Chiếc điện thoại tuột khỏi tay ông, rơi xuống nền đất. Âm thanh của chú Hùng vẫn vọng lại từ chiếc loa nhỏ, nhưng ông không còn nghe rõ nữa. Toàn thân ông đông cứng. Cái chết của con trai tám năm trước là một nhát dao. Nhưng tin báo này… nó là sét đánh ngang tai, xé toang cả bầu trời hy vọng mỏng manh cuối cùng trong lòng ông. Chuyến đi đó… nó đã không thể trọn vẹn rồi.”
“Chiếc điện thoại vẫn nằm dưới đất, oang oang phát ra giọng chú Hùng lẫn trong tiếng còi xe, tiếng người la hét. Ông Kình lảo đảo, cố gắng gượng dậy. Đôi tay run rẩy, ông cúi xuống nhặt chiếc điện thoại lên, áp vào tai như thể vẫn còn hy vọng nghe được một điều gì khác, một tin tức nhẹ nhàng hơn.
“”Chú Hùng… chú nói thật sao? Cầu X… sập thật sao?”” Giọng ông lạc đi, chỉ còn là tiếng thì thào.
Đầu dây bên kia, tiếng chú Hùng vẫn đầy hoảng loạn. “”Sập một nhịp anh ơi! Xe tải, xe con kẹt đầy! Tuyến đường phong tỏa rồi! Anh đừng có đi đâu qua đấy nhé! Nguy hiểm lắm!””
“”Phong tỏa rồi?”” Ông Kình lặp lại như người mất hồn. Phong tỏa… Tức là… Tức là chiếc xe hoa… Chiếc xe hoa đã đi qua đó chưa? Hay là… đang trên đường đến? Chỉ còn mười phút nữa thôi… Mười phút để đến cầu X từ đây là thừa sức!
Ông như hóa đá. Chú Hùng nói đúng. Tuyến đường chính sang xã bên chỉ có duy nhất cây cầu đó. Làng ông quá hẻo lánh, tin tức từ trung tâm xã hay huyện phải rất lâu mới có thể lan về đến đây. Những người trên chiếc xe hoa kia… Chắc chắn họ không biết gì cả! Họ vẫn đang hân hoan, vẫn đang mong chờ hạnh phúc.
Cơn tuyệt vọng ập đến, nhấn chìm ông trong bóng tối. Chiếc xe hoa trắng muốt, rực rỡ niềm vui, giờ đây trong mắt ông hóa thành một cỗ quan tài di động, lao vun vút về phía vực thẳm. Ông muốn hét lên, muốn chạy theo, muốn lao ra chặn chiếc xe lại. Nhưng chân ông nặng trịch, không thể nhấc nổi. Dù có chạy, có hét, thì làm sao mà kịp? Chiếc xe đã đi quá xa rồi. Hơn nữa, tuyến đường đã bị phong tỏa. Ông có chạy đến đó cũng chỉ là người đến sau.
Ông nhìn về phía con đường đất dẫn ra đường cái, nơi bóng chiếc xe hoa vừa khuất dạng. Nắng vàng vẫn trải dài, chim vẫn hót líu lo trên cành cây. Cảnh vật bình yên đến đáng sợ, đối lập hoàn toàn với cơn bão tố đang gào thét trong lòng ông. Ông Kình ngã quỵ xuống bên lề đường, hai tay ôm lấy đầu. Những tiếng khóc nghẹn ngào, đứt quãng bật ra từ lồng ngực. Cái chết của con trai 8 năm trước đã lấy đi một phần trái tim ông. Giờ đây, thảm kịch này có thể sẽ cướp đi tất cả những gì còn sót lại: đứa cháu nội, và cả Chị Thủy… người con dâu ông thương yêu như con gái ruột. Ông đã sai rồi… Đáng lẽ ông không nên để họ đi… Đáng lẽ ông phải giữ họ lại!”
“Ông Kình bật người dậy như thể bị điện giật. Nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mắt, nhưng nỗi sợ hãi đã lấn át mọi sự đau đớn. Chiếc điện thoại vẫn nằm trong tay ông, tiếng chú Hùng đã im bặt từ lúc nào không hay. Ông nhìn chằm chằm vào màn hình, đầu óc quay cuồng. Mười phút! Mười đến mười lăm phút đi xe là tới cầu X. Tuyến đường chính sang xã bên! Chiếc xe hoa… chiếc xe hoa của Chị Thủy… của cháu nội ông… đang lao thẳng về phía cây cầu chết chóc!
Ông cảm thấy trái tim như bị bóp nghẹt. Không thể chậm trễ được nữa! Ông phải làm gì đó! Ông không thể cứ ngồi đây chờ đợi tin xấu ập đến! Chân tay ông vẫn còn run rẩy, nhưng một sức mạnh vô hình đã thúc đẩy ông đứng dậy. Ông vội vàng mở danh bạ điện thoại. Số của ai? Ai đang ở trên xe hoa ngoài Chị Thủy? Chú rể mới? Ai đó trong nhà chú rể? Hay người tài xế?
Ông Kình cuống cuồng lướt danh bạ, tìm kiếm một cái tên, một số điện thoại có thể kết nối với chiếc xe định mệnh đó. Ánh nắng chói chang trên con đường đất dường như càng làm tăng thêm sự hoảng loạn trong ông. Những ngón tay chai sạn, run rẩy bấm vào một dãy số vừa tìm thấy. Tiếng tút… tút… kéo dài như xé nát lồng ngực ông. Ông áp sát điện thoại vào tai, nín thở lắng nghe, chỉ cầu mong một điều kỳ diệu xảy ra, một ai đó sẽ bắt máy, một giọng nói thân quen sẽ vọng lại từ đầu dây bên kia.
“”Làm ơn… làm ơn bắt máy đi…”” Ông lẩm bẩm, giọng lạc đi vì căng thẳng. Mồ hôi túa ra trên trán, thấm ướt cả vạt áo. Ông không còn biết mình đang đứng ở đâu, hay xung quanh có ai không. Trong tâm trí ông lúc này chỉ còn hình ảnh chiếc xe hoa màu trắng và cây cầu X đang chực chờ nuốt chửng nó. Mỗi tiếng tút điện thoại đổ dài là một nhát dao cứa vào hy vọng mỏng manh của ông. Thời gian lúc này không tính bằng phút, mà tính bằng giây. Từng giây trôi qua là thêm một bước chân của chiếc xe hoa đến gần hơn với thảm kịch.”
“Tiếng tút… tút… vẫn vang lên đều đều, vô cảm, như đang chế giễu nỗi sợ hãi tột cùng trong ông Kình. Ông chờ đợi. Một giây, hai giây, rồi lâu hơn nữa. Không ai bắt máy. Chỉ có tiếng tút dài đầy ám ảnh. Hy vọng mỏng manh trong ông dần tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác tuyệt vọng lạnh lẽo bò lên. Có thể họ đang ở khu vực sóng yếu? Con đường về xã bên có vài đoạn hẻo lánh. Hoặc có lẽ họ đang vui vẻ trò chuyện trên xe, không để ý đến tiếng chuông? Nhưng linh tính mách bảo ông rằng có điều gì đó không ổn.
Tay ông run rẩy, bấm kết thúc cuộc gọi. Ông lập tức tìm một số điện thoại khác. Số của ai đó trong nhà chú rể mà ông nhớ mang máng từ lần gặp mặt ít ỏi. Tìm thấy rồi! Lại bấm số. Lại đưa điện thoại lên tai, cầu nguyện.
Lần này, tiếng đổ chuông khác một chút, nhưng kết quả vẫn vậy. Tiếng tút… tút… cứ kéo dài như vô tận. Không có giọng nói nào vọng lại. Sự im lặng ở đầu dây bên kia còn đáng sợ hơn bất kỳ âm thanh nào. Nó là sự im lặng của khoảng cách, của sự bất lực, của một điềm báo chẳng lành.
Ông Kình cảm thấy chân mình nhũn ra. Ông lảo đảo dựa vào bức tường rào ven đường, hơi thở dồn dập. Mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm lưng áo. Hai cuộc gọi. Hai lần thất bại. Hai cánh cửa hy vọng đã đóng sập lại trước mắt ông. Chiếc xe hoa vẫn đang lao đi, tiến gần hơn đến cây cầu X. Và ông, người lẽ ra có thể làm gì đó, lại đang đứng đây, bất lực với cái điện thoại chết tiệt trong tay. Tiếng tút dài cuối cùng của cuộc gọi thứ hai vẫn còn văng vẳng trong đầu ông, như khúc nhạc nền cho thảm kịch sắp xảy ra.
Đầu óc ông trống rỗng. Mười phút. Chỉ còn chưa đầy mười phút nữa. Ông không còn thời gian để nghĩ. Ông phải hành động! Nhưng làm sao? Làm thế nào để dừng chiếc xe đó lại khi mọi liên lạc đều bị cắt đứt? Khi không ai ở đầu dây bên kia nghe thấy tiếng kêu cứu thầm lặng của ông?
Một suy nghĩ điên rồ vụt qua trong đầu ông Kình. Chỉ còn một cách duy nhất. Một cách liều lĩnh và đầy nguy hiểm. Ông phải tự mình đuổi theo!”
“Chiếc xe hoa bảy chỗ màu trắng tinh khôi lăn bánh trên con đường nhựa phẳng lì, xuyên qua những cánh đồng lúa xanh mướt. Bên trong xe, không khí hoàn toàn trái ngược với sự tuyệt vọng của ông Kình phía sau. Tiếng cười nói rộn rã vang lên. Mọi người ai nấy đều hồ hởi, trên mặt tràn đầy niềm vui. Chị Thủy, trong bộ áo dài đỏ thắm, ngồi ở ghế sau cùng chú rể mới. Khuôn mặt cô rạng rỡ hạnh phúc, đôi mắt lấp lánh niềm tin vào một tương lai mới.
“”Nhanh nhanh chú tài xế ơi, gần đến giờ lành rồi!”” một người cô bên nhà chú rể hối thúc vui vẻ.
Người tài xế cười lớn: “”Yên tâm, yên tâm. Đường thoáng thế này, mười phút nữa là đến cổng làng rồi.””
Chị Thủy mỉm cười tựa vào vai chú rể. Con trai nhỏ của cô ngồi cạnh, cũng đang cười toe toét nhìn cảnh vật lướt qua ô cửa kính. Cậu bé hồn nhiên không biết rằng chuyến đi này lại tiềm ẩn nguy hiểm khôn lường.
“”Mai mình sẽ có nhà mới rộng hơn mẹ nhỉ?”” cậu bé reo lên.
“”Ừ, nhà mình sẽ rộng hơn, có nhiều đồ chơi hơn,”” chú rể mới xoa đầu cậu bé dịu dàng. Tình cảm của anh dành cho con riêng của Chị Thủy khiến lòng cô ấm áp.
Những người khác trên xe bàn tán sôi nổi về đám cưới, về nhà mới, về cuộc sống sắp tới của vợ chồng trẻ. Không một ai để ý đến chiếc điện thoại rung nhẹ trong túi xách của Chị Thủy. Và ngay cả khi có để ý, họ cũng sẽ không bắt máy, bởi lẽ mọi sự chú ý đều đang dồn vào cuộc hành trình đầy hứa hẹn này.
Chiếc xe hoa vô tư lướt đi, mang theo niềm vui và những hy vọng giản đơn, không hay biết rằng định mệnh đang đợi họ ở phía trước, gần hơn bao giờ hết. Con đường phía trước dẫn thẳng tới cây cầu X.”
“Ông Kình chạy. Ông hụt hơi, lồng ngực như muốn nổ tung, nhưng đôi chân vẫn miệt mài đuổi theo chiếc xe hoa đang ngày càng nhỏ lại phía xa. Từng nhịp chân nện xuống đường nhựa khô khốc như tiếng trống dồn dập trong tai ông. Ông biết, chỉ còn tính bằng phút nữa thôi. Chiếc xe hoa ngây thơ kia đang lao thẳng tới cái bẫy chết người mà không hay biết. Mười phút… Mười phút là khoảng thời gian địa ngục. Ông nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn con đường phía trước. Con đường cong nhẹ dẫn thẳng tới cây cầu X, cái cây cầu đã bị cảnh báo về nguy cơ sập bất cứ lúc nào. Mười phút. Họ chỉ còn mười phút nữa. Ông gào lên, cổ họng khản đặc. “”Dừng lại! Dừng lại mau!”” Nhưng tiếng ông lạc lõng trong gió, không bao giờ tới được tai những người trên xe.
Mười một phút. Chiếc xe hoa đã qua khỏi mấy hàng cây, hình dáng rõ ràng hơn. Họ đang ở rất gần. Ông Kình cảm giác tim mình ngừng đập. Ông vẫn chạy, nhưng sức lực đang cạn kiệt. Hình ảnh Chị Thủy, con trai bà, và cả người chú rể mới đang cười nói vui vẻ trong xe hiện lên trong tâm trí, tương phản nghiệt ngã với mối hiểm họa đang rình rập. Tại sao họ không nghe thấy ông? Tại sao họ không dừng lại?
Mười hai phút. Chiếc xe hoa chỉ còn cách cây cầu X chưa đầy một trăm mét. Ông Kình nhìn theo, đôi mắt đỏ ngầu. Ông đã hết sức. Đôi chân khuỵu xuống, cơ thể già nua ngã quỵ trên nền đường nóng bỏng. Bụi bay lên mù mịt. Ông tuyệt vọng nhìn chiếc xe hoa lao tới, lao tới định mệnh không thể tránh khỏi. Ông chỉ có thể nằm đó, nhìn thời gian trôi qua từng giây một như lưỡi dao cắt vào da thịt, bất lực chờ đợi cái điều kinh hoàng nhất sẽ xảy ra.”
“Ông Kình nằm vật ra đường. Hơi nóng hắt lên mặt ông. Tầm nhìn của ông nhòe đi vì nước mắt và bụi bẩn. Từ vị trí này, ông không thể nhìn thấy rõ cây cầu X, chỉ thấy một mảng màu xám lờ mờ nơi con đường uốn cong dẫn tới. Tim ông vẫn đập thình thịch trong lồng ngực, dồn dập như trống trận. Ông vẫn dõi mắt về phía đó, nơi chiếc xe hoa chở theo tất cả những người ông yêu thương và cố gắng bảo vệ đang lao tới.
Mười ba phút.
Bỗng, một âm thanh kinh hoàng xé toạc không gian yên tĩnh buổi chiều. Đó là một tiếng động lớn, khác thường, dữ dội như một cú va chạm khổng lồ hòa lẫn với tiếng bê tông vỡ vụn, tiếng kim loại gãy răng rắc. Tiếng động vọng lại từ chính hướng cây cầu X. Ngay lập tức, tiếng còi báo động từ xa bắt đầu rú lên, ban đầu chỉ là một âm thanh nhỏ bé, yếu ớt, rồi dần trở nên lớn hơn, dồn dập hơn, vang vọng khắp thung lũng, mang theo điềm báo chết chóc. Ông Kình nằm đó, toàn thân cứng lại. Đôi mắt ông mở to nhìn về phía mảng mờ xám đó. Ông biết. Ông biết cái gì vừa xảy ra rồi.”
“Giống như một mũi tên xuyên qua màn sương của buổi chiều bình yên, chiếc xe cứu thương đầu tiên lao vun vút qua cổng làng, tiếng còi hú xé tan không gian. Ngay sau đó là tiếng còi dồn dập hơn từ một chiếc xe cảnh sát. Rồi thêm chiếc nữa. Cứ thế, từng chiếc xe ưu tiên, đèn nhấp nháy liên hồi, nối đuôi nhau chạy thục mạng về phía con đường dẫn ra cầu X.
Dân làng đang ngồi trước hiên nhà hóng mát, đang chuẩn bị bữa tối, đang tụ tập chuyện trò, tất cả đều giật mình thon thót. Họ đổ ra đường, mắt dõi theo những chiếc xe đang biến mất dần ở khúc quanh. Tiếng xì xào nổi lên, ban đầu chỉ là những câu hỏi nhỏ, tò mò: “”Xe gì đấy?””, “”Sao nhiều thế nhỉ?””, “”Có chuyện gì ở ngoài kia à?””.
Sự tò mò nhanh chóng biến thành lo lắng. Những người trẻ hơn, nhanh nhẹn hơn, bắt đầu gọi điện thoại. Khuôn mặt họ biến sắc. Tiếng nói chuyện điện thoại ngày càng lớn, gấp gáp. Rồi một tiếng hét vang lên, khô khốc, đầy bàng hoàng: “”Cầu X… sập rồi!””.
Giống như một ngọn lửa vừa được châm, tin đồn lan đi với tốc độ chóng mặt. Từ người này sang người khác, từ nhà này sang nhà khác. “”Nghe bảo cầu X sập!””. “”Thật á? Xe cứu thương, xe cảnh sát chạy như điên kìa!””. “”Chết rồi, có người trên cầu không?””. “”Trời ơi, chiều nay có đám cưới nhà ông Kình đi qua đó mà!””.
Cả làng nhốn nháo. Ai cũng bàng hoàng, không tin vào tai mình. Cái tin sét đánh ngang tai khiến họ đông cứng tại chỗ. Cây cầu X, huyết mạch nối liền làng họ với xã bên, nơi chiếc xe hoa chở cô dâu (Chị Thủy), chú rể mới, con riêng của Chị Thủy và người nhà chú rể (trên xe) vừa đi qua chỉ khoảng hơn mười phút trước. Tiếng khóc bắt đầu rộ lên từ phía những gia đình có người thân làm ăn ở xã bên, hoặc những người vừa đi qua cầu. Họ chạy ra đường, mắt nhìn vô định về phía cây cầu, nơi khói bụi có thể đã tan đi, nhưng nỗi kinh hoàng thì mới chỉ bắt đầu bao trùm. Sự hoảng loạn lan ra khắp làng như một căn bệnh truyền nhiễm.”
“Ngay tại căn nhà cũ, Ông Kình đang đứng lặng người giữa sân. Tiếng chuông điện thoại reo inh ỏi trong túi quần ông, nhưng ông không nghe. Đầu óc ông vẫn còn quay cuồng với những gì vừa xảy ra, hình ảnh chiếc xe hoa khuất dần sau cổng làng, tiếng hét thất thanh của ông, sự lạnh lùng của chiếc xe cứ thế lăn bánh đi. Một cảm giác hụt hẫng và tức giận vẫn còn nghẹn lại trong lồng ngực.
Nhưng rồi, từ ngoài đường lớn vọng vào, những tiếng xì xào, rồi tiếng hô hoán ngày càng lớn. Ông Kình nhíu mày lắng nghe. Dân làng bắt đầu chạy qua nhà ông, nét mặt hốt hoảng.
“”Ông Kình ơi!”” một người đàn ông chạy tới, hổn hển. “”Cầu X… cầu X sập rồi, ông ơi!””
Cả thế giới như quay cuồng trước mắt Ông Kình. Sập? Cây cầu mà chiếc xe hoa vừa đi qua cách đây chưa đầy mười phút? Máu trong người ông như đông lại. Khuôn mặt già nua bỗng tái nhợt đi trông thấy.
“”Sập á?”” Ông Kình lẩm bẩm, không tin vào tai mình. “”Xe hoa… xe hoa đi qua đó mà…””
Không kịp suy nghĩ thêm, một sức mạnh vô hình đột ngột bùng lên trong cơ thể người đàn ông tuổi lục tuần. Ông bật dậy như một chiếc lò xo bị nén, quên cả tuổi già, quên cả cơn tức giận ban nãy, quên hết mọi thứ xung quanh. Chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất, ăn sâu vào tận xương tủy: Thủy!
“”Thủy!”” Ông Kình hét lên, giọng khản đặc.
Ông bắt đầu chạy. Chạy thục mạng về phía con đường dẫn ra cầu X, nơi những chiếc xe ưu tiên vẫn đang hú còi inh ỏi. Từng bước chân nặng nề, gấp gáp, in xuống nền đất bụi. Tim ông đập thình thịch trong lồng ngực, hơi thở dồn dập, nhưng ông không dừng lại.
“”Thủy! Thủy ơi!”” Miệng ông không ngừng lẩm bẩm cái tên ấy, như một lời cầu nguyện. “”Phải đến đó! Phải biết họ có sao không!””
Dân làng nhìn theo bóng lưng già nua đang lao đi một cách điên cuồng, không ai nói nên lời. Họ hiểu, nỗi lo lắng và tình thương đã thổi bùng lên ngọn lửa sinh lực cuối cùng trong con người ấy. Ông Kình chỉ biết chạy, chạy về phía hiện trường kinh hoàng, nơi số phận của những người thân yêu đang bị treo lơ lửng giữa sự sống và cái chết.”
“Ông Kình vẫn còn thở hổn hển khi chạy tới con đường dẫn ra cầu X. Từ xa, ông đã thấy ánh đèn ưu tiên nhấp nháy đỏ rực, tiếng còi hú inh ỏi đinh tai nhức óc. Dân làng khác cũng bắt đầu đổ về, chen chúc bên ngoài hàng rào phong tỏa tạm thời.
Nhưng khi đến đủ gần để nhìn rõ, chân ông Kình như đóng băng tại chỗ. Cảnh tượng đập vào mắt ông không khác nào một cơn ác mộng. Cây cầu X, cây cầu nối liền hai xã, giờ chỉ còn là một đống đổ nát. Một đoạn lớn ở giữa cầu đã sập hoàn toàn xuống dòng nước đục ngầu phía dưới. Bê tông, sắt thép ngổn ngang, chìm lấp trong dòng chảy xiết.
Xung quanh hiện trường, lực lượng chức năng đang hối hả làm việc. Cảnh sát, cứu hỏa, xe cứu thương… tất cả tạo nên một khung cảnh hỗn loạn và đầy ám ảnh. Xe cộ từ hai phía bị chặn lại, ùn tắc kéo dài. Tiếng người nói, tiếng la hét, tiếng khóc than vang vọng khắp không gian, hòa lẫn với tiếng còi xe inh ỏi.
Ông Kình chết lặng. Hơi thở vẫn còn dồn dập, nhưng lồng ngực như bị bóp nghẹt. Cặp mắt già nua mở to nhìn chằm chằm vào khoảng trống rợn người nơi cây cầu từng bắc qua. Hình ảnh chiếc xe hoa màu trắng ngà, hình ảnh Thủy ngồi trong xe, hình ảnh ông chạy theo kêu gọi… tất cả vụt qua trong tâm trí ông.
Ông cảm thấy lạnh toát, dù mồ hôi vẫn đang túa ra. Tiếng khóc la của ai đó gần đó lọt vào tai ông, đau đớn tột cùng. Ông không biết đó là ai, nhưng ông hiểu, có những sinh mạng đang nằm đâu đó dưới đống đổ nát kia, hoặc dưới dòng nước lạnh lẽo.
“”Không… không thể nào…”” Ông Kình lẩm bẩm, giọng khản đặc đến mức ông hầu như không nghe thấy chính mình nói gì. Khuôn mặt ông tái nhợt, các nếp nhăn hằn sâu hơn vì kinh hoàng và tuyệt vọng. Ông chỉ đứng đó, bất động, giữa sự hỗn loạn và bi kịch đang diễn ra ngay trước mắt. Thế giới xung quanh như ngừng quay, chỉ còn lại hình ảnh cây cầu đổ sập và nỗi sợ hãi tột cùng gặm nhấm tâm can người bố chồng cũ.”
“Ông Kình như bừng tỉnh sau cú sốc chết lặng. Nỗi sợ hãi lạnh lẽo biến thành một luồng khí nóng hầm hập chạy dọc sống lưng, thúc đẩy ông lao về phía hàng rào chắn. Mấy người dân làng đang tụ tập bàn tán hoảng loạn bị ông xô nhẹ sang một bên.
“”Tránh ra! Tránh ra!”” Ông Kình lẩm bẩm, bước chân vội vã, giọng khản đặc vì sợ.
Hai người cán bộ cảnh sát đang đứng gác ở hàng rào tạm thời giơ tay chặn lại.
“”Xin mời bác lùi lại, hiện trường đang phong tỏa, rất nguy hiểm!”” một người nói, giọng dứt khoát.
Ông Kình không nghe. Ông đưa tay bấu chặt vào cọc tre làm hàng rào, khuôn mặt nhăn nhúm lại vì tuyệt vọng.
“”Cán bộ ơi, làm ơn! Cho tôi hỏi cái này! Có thấy cái xe hoa màu trắng nào không?”” Ông Kình van xin, giọng lạc đi, như sắp khóc.
Người cán bộ nhìn ông Kình, có chút ngạc nhiên trước vẻ hoảng loạn tột độ của người đàn ông già.
“”Xe hoa màu trắng ạ? Bác hỏi xe nào?””
“”Đúng rồi! Xe hoa! Xe rước dâu!”” Ông Kình lắp bắp, “”Nó… nó đi từ nhà tôi ở bên kia sang… sang xã bên! Nó màu trắng ngà! Có hoa kết trên mui xe! Mấy phút trước… nó vừa qua đây!””
Ông Kình vừa nói vừa chỉ tay run rẩy về phía khoảng trống nơi cây cầu từng tồn tại.
“”Trên xe có con dâu cũ của tôi… nó tên Thủy… và chú rể mới! Cán bộ có thấy chiếc xe đó không? Nó… nó có ở đây không?””
Mắt ông Kình đảo liên hồi, quét một lượt khắp hiện trường hỗn loạn, tìm kiếm một dấu hiệu quen thuộc. Ông cố gắng nhìn xuyên qua lớp người, lớp xe, lớp bụi bặm và sự ngổn ngang của bê tông đổ nát. Nhưng chỉ thấy sự hỗn loạn và những gương mặt xa lạ.
“”Bác bình tĩnh!”” người cán bộ khác lên tiếng, cố gắng giữ Ông Kình lại khi ông có ý định chui qua hàng rào. “”Chúng tôi đang kiểm tra, thu thập thông tin…””
“”Không bình tĩnh được! Cán bộ ơi! Đó là xe của con tôi! Con dâu cũ của tôi!”” Ông Kình gào lên, sức lực đâu ra bỗng trào dâng, ông ra sức đẩy hàng rào, “”Chiếc xe đó… nó vừa đi qua đây chưa lâu! Nó chắc chắn phải ở gần đây! Cán bộ làm ơn… làm ơn cho tôi biết… chiếc xe đó đâu rồi!””
Giọng ông Kình hoàn toàn khản đặc, lạc hẳn đi vì sợ hãi tột cùng và sự tuyệt vọng đang bóp nghẹt lồng ngực ông. Ông chỉ biết lặp đi lặp lại câu hỏi về chiếc xe hoa màu trắng, về Thủy, như một lời cầu nguyện vô vọng giữa bối cảnh bi kịch. Nước mắt bắt đầu chảy dài trên khuôn mặt già nua, hòa lẫn với mồ hôi. Ông không còn màng tới sự cấm cản, chỉ biết lặp lại lời cầu xin trong tuyệt vọng: “”Chiếc xe hoa… chiếc xe hoa của con tôi… nó đâu rồi?”””
“Ông Kình vẫn bám chặt vào hàng rào tre, nước mắt giàn giụa. Giọng ông chỉ còn là tiếng nấc nghẹn ngào lặp lại câu hỏi về chiếc xe hoa. Mấy người cán bộ cứu hộ đang làm việc gần đó nhìn về phía ông với ánh mắt thương cảm pha lẫn sốt ruột.
Bỗng, một người cán bộ cứu hộ, quần áo lấm lem bụi đất và nước, bước nhanh về phía Ông Kình. Anh ta có vẻ ngoài trẻ tuổi nhưng khuôn mặt lại đượm vẻ mệt mỏi và nặng trĩu. Anh dừng lại cách Ông Kình vài bước chân, ánh mắt nhìn thẳng vào ông già đang run rẩy.
“”Bác ơi…”” người cán bộ lên tiếng, giọng trầm và chậm rãi. “”Bác bình tĩnh lại một chút… Chúng cháu có… có một số thông tin…””
Ông Kình lập tức ngừng nấc, ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn người cán bộ. Một tia hy vọng mong manh loé lên trong ông, nhưng rồi tắt ngúm khi nhìn thấy vẻ mặt của anh ta. Đó không phải là vẻ mặt của người mang tin tốt.
“”Sao… sao rồi cán bộ?”” Ông Kình lắp bắp, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. “”Chiếc xe… chiếc xe hoa trắng của con dâu tôi… nó… nó ở đâu?””
Người cán bộ hít một hơi sâu. Anh không nói ngay, chỉ nhìn Ông Kình đầy thông cảm, như tìm cách lựa lời. Sự im lặng này càng khiến Ông Kình thêm hoảng loạn.
“”Cán bộ nói đi! Nói cho tôi biết đi!”” Ông Kình hét lên, tay siết chặt cọc rào đến trắng bệch.
Người cán bộ từ từ cúi đầu xuống một chút, ánh mắt vẫn không rời Ông Kình. “”Bác Kình ơi… Trong lúc tìm kiếm… và kiểm tra hiện trường…””
Anh ngập ngừng, nhìn sang phía nhịp cầu bị sập hoàn toàn.
“”…Chúng cháu đã tìm thấy… một số mảnh vỡ… và dấu vết…””
Tim Ông Kình như ngừng đập. Ông nín thở, chờ đợi lời tiếp theo.
“”…Tại chính vị trí nhịp cầu bị sập, dưới dòng nước và giữa đống đổ nát…”” Người cán bộ nói, giọng nhỏ lại nhưng rõ mồn một. “”…Chúng cháu tìm thấy dấu vết của… của một chiếc xe… màu trắng ngà… Có cả một vài mảnh hoa trang trí… Giống như… giống như một chiếc xe hoa…””
Lời nói của người cán bộ như sét đánh ngang tai Ông Kình. Khuôn mặt ông trắng bệch đi, hoàn toàn không còn một giọt máu. Đôi mắt mở to, nhìn chằm chằm vào người cán bộ, rồi từ từ chuyển hướng về phía vực sâu nơi cây cầu từng đứng vững.
“”Không… không thể nào…”” Ông Kình lẩm bẩm, giọng yếu ớt như hơi thở cuối cùng. Chân ông khuỵu xuống, nhưng tay vẫn bám chặt lấy hàng rào như cứu cánh.
Người cán bộ vội vàng tiến lại gần hơn, định đỡ lấy Ông Kình, nhưng ông già gạt nhẹ tay anh ra.
“”Chiếc xe hoa…”” Ông Kình nhắc lại, âm thanh lạc đi, như vừa nhận ra một sự thật kinh hoàng. “”Nó… nó đã ở đó…””
Nỗi sợ hãi tột cùng trước đó giờ đây biến thành một sự xác nhận lạnh lẽo, bóp nát hy vọng cuối cùng của Ông Kình. Ông nhìn chằm chằm vào vực sâu, nơi dòng sông cuồn cuộn chảy xiết mang theo những mảnh vỡ và nỗi kinh hoàng không thể diễn tả. Ông Kình chỉ còn biết run rẩy, lặp đi lặp lại một cách vô thức: “”Xe hoa… chiếc xe hoa màu trắng…”””
“…chiếc xe hoa màu trắng…””
Giọng ông lạc đi, yếu ớt, tan vào không khí lạnh lẽo. Rồi, như thể toàn bộ sức lực và ý chí cuối cùng đã rời bỏ, đôi chân Ông Kình không còn trụ vững được nữa. Ông Kình ngã khuỵu xuống nền đất lạnh ngắt, tay vẫn nắm chặt cọc rào như một phản xạ vô vọng. Khuôn mặt ông vùi xuống cánh tay, tấm lưng gầy guộc run lên bần bật.
Ông biết. Ông đã biết trước mà. Từ cái giây phút ông nhìn thấy chiếc xe hoa lăn bánh đi, từ lúc ông cảm thấy sự bất an mãnh liệt dâng trào trong lồng ngực, ông đã linh cảm được điều chẳng lành. Ông đã đuổi theo, đã gào lên. Tiếng hét “”Dừng xe lại!”” của ông, giờ đây vang vọng trong tâm trí, không còn là lời cảnh báo mà nghe như một lời trăn trối tuyệt vọng.
Nước mắt giàn giụa, hòa lẫn với bụi đất trên tay áo. Không chỉ là nỗi đau đứt ruột vì mất đi người con dâu hiếu thảo, người đã ở lại phụng dưỡng ông bà suốt tám năm ròng. Đó còn là sự dằn vặt tột cùng. Ông đã nhìn thấy cái chết đuổi theo họ, ông đã cố gắng ngăn cản, đã gào thét, nhưng ông đã không thành công. Vì sự chậm trễ của mình, vì không đủ sức mạnh để giữ chiếc xe lại dù chỉ một giây, ông đã gián tiếp đẩy cô ấy và cả đoàn người xuống vực sâu.
“”Thủy ơi… con ơi…”” Ông Kình nấc lên thành tiếng, giọng nghẹn đắng. “”Tại bố… tất cả tại bố…””
Hình ảnh Chị Thủy tươi cười rạng rỡ trong tà áo dài trắng, bước lên chiếc xe hoa, bỗng hiện lên rõ mồn một trong đầu ông. Rồi hình ảnh đó vỡ tan tành, thay thế bằng cảnh tượng khủng khiếp dưới chân cầu. Chiếc xe hoa màu trắng. Những mảnh vỡ. Dòng nước xiết.
“”Dừng xe lại! Dừng xe lại!!!”” Tiếng hét của chính ông như vọng lại từ một nơi xa xăm, giờ đầy ám ảnh và kinh hoàng. Lẽ ra ông phải giữ lại, bằng mọi giá. Lẽ ra ông không nên để họ đi. Ông đã sai rồi. Sai hoàn toàn.
Nỗi ân hận muộn màng cắn xé tâm can, trộn lẫn với sự tuyệt vọng và đau đớn không thể diễn tả. Ông Kình chỉ còn biết úp mặt vào tay, mặc cho tiếng nấc xé lòng vang vọng giữa hiện trường đổ nát, như một tiếng than khóc cho những sinh linh xấu số và cho chính sự bất lực của mình.”
“Ông Kình vẫn gục mặt xuống nền đất lạnh, tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng. Nhưng rồi, từ xa, tiếng bước chân dồn dập bắt đầu vọng lại. Dân làng, những người ban nãy còn tiễn đưa Chị Thủy với nụ cười và lời chúc phúc, giờ hớt hải chạy tới khi nghe tin dữ lan nhanh như cháy rừng. Họ sững sờ khi thấy cây cầu thân quen đã biến mất, thay vào đó là một khoảng trống hoác và dòng nước đang cuộn xiết. Phía dưới, lờ mờ thấp thoáng hình dáng biến dạng của chiếc xe hoa màu trắng, kẹt giữa những trụ cầu gãy đổ và dòng xoáy hung tợn.
Tiếng la thất thanh vang lên. “”Ôi trời ơi!”” “”Cầu sập rồi!”” “”Xe đâu?”” Khuôn mặt ai nấy đều tái mét, đôi mắt mở trừng trừng không tin vào cảnh tượng trước mắt. Họ nhìn nhau, sự vui mừng ban nãy tan biến, thay vào đó là nỗi kinh hoàng và hoang mang tột độ. Rồi họ thấy Ông Kình, nằm gục bên cọc rào, tấm lưng run rẩy, dính đầy bụi đất.
“”Ông Kình ơi! Chuyện gì thế này?”” Một người dân vội chạy tới, đỡ Ông dậy. Khuôn mặt Ông Kình đẫm nước mắt và bùn đất, đôi mắt vô hồn nhìn về phía dòng sông. Ông không nói nên lời, chỉ ú ớ những tiếng đứt quãng.
Tin tức về vụ sập cầu và số phận bi thảm của đoàn xe hoa nhanh chóng lan khắp vùng. Người ta bàng hoàng, xót xa. Câu chuyện về Chị Thủy, người phụ nữ hiếu thảo, chịu nhiều bất hạnh, lại một lần nữa được nhắc tới, nhưng giờ đây trong bi kịch tột cùng. Mới phút trước còn chúc phúc cho cô có bến đỗ mới sau bao năm vất vả phụng dưỡng cha mẹ chồng cũ, giờ đây họ chỉ còn biết thốt lên hai tiếng “”nghiệt ngã””.
“”Số con bé Thủy sao mà khổ thế… Mới yên bề gia thất được một chút…”” “”Đúng là hồng nhan bạc phận.”” Những lời than thở, tiếc thương vang lên trong đám đông. Họ nhớ lại những ngày tháng Chị Thủy cặm cụi chăm sóc ông bà, gồng gánh gia đình chồng cũ sau khi người chồng mất. Họ nhớ lại nụ cười hiếm hoi của cô trong ngày cưới, nụ cười tưởng chừng là khởi đầu cho một cuộc đời mới.
Và rồi, câu chuyện về Ông Kình đuổi theo xe hoa, gào thét dừng lại cũng được lan truyền. “”Lúc sáng ông Kình chạy theo xe, cứ kêu dừng lại. Tưởng ông còn quyến luyến con dâu cũ…”” “”Đúng rồi, ông ấy chạy như điên ấy… Giờ mới biết…””
Sự thật phũ phàng ập đến. Những lời gào thét của Ông Kình không phải vì níu kéo tình cảm cá nhân, mà là lời cảnh báo. Một điềm báo, một linh tính mà ông cảm nhận được từ cây cầu già nua, từ cái cảm giác bất an không gọi tên. Nhưng trong lúc vội vàng, trong niềm vui rước dâu, những lời ấy đã bị bỏ qua. Người tài xế chần chừ nhưng rồi vẫn đi tiếp theo sự thúc giục của những người trên xe, để rồi chỉ mười phút sau, tai họa ập đến.
Người dân nhìn Ông Kình, giờ đây không còn là ánh mắt cảm thông đơn thuần, mà là sự suy ngẫm. Họ nghĩ về những lời ông đã nói, về hành động tuyệt vọng của ông, và về cái kết bi thảm. Một bài học đắt giá về việc lắng nghe, về việc tin tưởng vào những cảm nhận, dù đôi khi chúng khó giải thích. Cuộc sống đôi khi gửi đi những tín hiệu, những điềm báo nhỏ nhoi, nhưng con người lại quá vội vã, quá tự tin vào lý trí mà bỏ qua chúng. Sự việc này sẽ mãi là nỗi đau, là vết sẹo trong ký ức của làng quê yên bình, nhắc nhở họ về sự mong manh của sinh mệnh và về giá trị của việc dừng lại, lắng nghe, và suy ngẫm trước khi quá muộn. Nước mắt vẫn rơi, nhưng giờ đây không chỉ vì thương xót cho những người đã khuất, mà còn vì nỗi đau của sự hối hận, sự bất lực và bài học cay đắng về số phận.”

