Bố chồng gọi con dâu lên phòng liên tục… sự thật đằng sau gây sốc

Cứ nhân lúc con trai đi vắng là bố chồng lại gọi con dâu vào phòng…“Cứ mỗi lần Tuấn đi công tác là ông Thịnh lại gọi Vy – con dâu ông – lên phòng riêng để ‘nói chuyện’. Lúc đầu là vài câu hỏi han về bữa ăn, sau dần chuyển sang những lời dặn dò khó hiểu, rồi… ánh mắt ông cũng không còn như xưa.”

Vy kết hôn với Tuấn – một nhân viên kỹ thuật thường xuyên đi công tác xa – được hơn một năm. Sau đám cưới, cả hai sống chung với bố mẹ chồng trong một căn nhà ba tầng khang trang ở Hà Nội. Mẹ chồng Vy mất sớm, từ khi Tuấn còn học cấp ba. Ông Thịnh – bố chồng cô – là một người trầm lặng, kiệm lời, từng là giảng viên đại học. Vy từng nghĩ ông là người nghiêm túc, sống quy củ, chỉn chu.

Ban đầu, mọi thứ diễn ra êm ả. Vy tuy không quá thân với bố chồng, nhưng vẫn giữ lễ phép, chừng mực. Cô vốn là người nhẹ nhàng, biết nhún nhường, và quan trọng nhất – cô yêu chồng. Tuy Tuấn thường xuyên vắng nhà, nhưng mỗi lần về đều bù đắp bằng sự quan tâm chân thành.

Mọi thứ bắt đầu thay đổi vào một buổi chiều cuối tháng Mười Hai.

Hôm ấy, trời mưa phùn lất phất, gió se lạnh. Tuấn vừa bắt chuyến bay đi Đà Nẵng công tác 5 ngày. Mới chiều hôm đó, Vy đang dọn bếp thì nghe tiếng ông Thịnh gọi từ tầng ba:

– Vy ơi, lên đây bố bảo cái này một chút.

Cô vội vàng rửa tay, chỉnh lại tóc rồi lên phòng ông. Căn phòng gỗ lim có mùi trầm hương nhè nhẹ, vẫn như mọi khi: gọn gàng, ngăn nắp, đậm chất một người sống một mình lâu ngày.

– Dạ bố gọi con?

– Ờ, không có gì quan trọng lắm. Bố muốn hỏi cái chăn điện hỏng hôm trước, con có mang đi sửa chưa?

– Dạ con quên mất, mai con mang ra tiệm luôn ạ.

– Ừ, mà… con ngồi xuống đi. Bố muốn hỏi chút chuyện riêng.

Vy hơi chột dạ. Chuyện riêng?

– Dạo này vợ chồng con… vẫn ổn chứ?

– Dạ, bình thường ạ… – Vy đáp, khẽ cười – Anh Tuấn đi suốt, nên thời gian bên nhau cũng ít. Nhưng con quen rồi.

Ông Thịnh nhìn cô chăm chú. Ánh mắt như dò xét, mà cũng như cảm thông. Rồi ông gật gù, giọng nhỏ lại:

– Bố biết Tuấn nó bận. Đàn ông mà… Nhưng đàn bà, sống một mình ở nhà, cô đơn lắm. Con… có thấy buồn không?

Câu hỏi ấy khiến Vy khựng lại vài giây. Có lẽ ông chỉ quan tâm, cô nghĩ, rồi nhẹ nhàng đáp:

– Dạ… cũng có lúc buồn, nhưng con có việc làm, có bạn bè… nên cũng đỡ bố ạ.

Ông Thịnh cười mỉm. Đôi mắt ánh lên tia gì đó Vy không đọc được.

Từ hôm đó, những lần ông Thịnh gọi Vy lên phòng cứ tăng dần. Lúc thì hỏi cô về món ăn, lúc thì đưa mảnh báo cũ bảo đọc cho ông nghe, rồi có hôm lại kêu đau lưng, nhờ cô x;oa d;ầu.

Vy bắt đầu thấy không thoải mái.

Một buổi tối, khi Tuấn vừa bay đi Thái Lan công tác ba hôm, ông Thịnh lại gọi cô lên phòng. Cô ngập ngừng một chút, nhưng vẫn đi. Trong phòng, ông ngồi sẵn ở ghế sofa

– Vy ngồi đi. Uống cốc nước gừng cho ấm.

– Dạ… cảm ơn bố.

Cô đặt cốc nước xuống, đứng dậy xin phép về phòng thì ông Thịnh chợt nói:

– Con… có từng nghĩ… mình chọn sai người không?

Vy quay lại, hơi sững sờ.

– Ý bố là sao ạ? … Xem thêm 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bố chồng gọi con dâu lên phòng liên tục… sự thật đằng sau gây sốc

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt