“Tôi và em họ cùng cưới trong một ngày, cũng tổ chức tiệc cưới ở cùng khách sạn. Nào ngờ, tôi phát hiện mình lấy nhầm người. Chuyện ho;;ang đư;;ờng như vậy mà lại xảy ra với tôi sao?…
Hôm nay là ngày cưới của tôi và cũng là ngày cưới của nhỏ Linh, em họ tôi. Cả hai tiệc cưới được tổ chức cùng một khách sạn sang trọng, chỉ cách nhau vài tầng lầu. Tôi bận rộn với váy cưới và những lời chúc tụng, nhưng trong lòng vẫn thấy khó chịu. Sáng nay khi rước dâu, chồng tôi – Nam lái một chiếc xe nội địa cũ kỹ, giá chưa tới trăm triệu. Trong khi đó, chồng của Linh, anh Tùng, xuất hiện với chiếc Porsche Cayenne bóng loáng, tiền tỷ lấp lánh dưới nắng. Cả xóm trầm trồ, còn tôi chỉ biết cười gượng.
Điều làm tôi tứ/c hơn cả là dì Tư – mẹ của Linh. Dì biết rõ hôm nay cũng là ngày cưới của tôi, vậy mà vẫn cố tình lên chiếc Porsche của anh Tùng rồi kéo theo mẹ tôi đi dự tiệc cưới của Linh. Mẹ tôi ban đầu ngại, nhưng dì Tư lấn lướt: “Thôi, đi chung cho tiện, xe đẹp thế này không ngồi uổng!” Tôi đứng nhìn, lòng nghẹn lại. Mẹ tôi cuối cùng cũng bị thuyết phục, ngồi lên xe, bỏ lại tôi với chiếc xe cũ của Nam.
Tiệc cưới bắt đầu, tôi cố giữ nụ cười trên môi. Nhưng drama thực sự b/ùng n/ổ khi mẹ tôi và dì Tư quay về, mặt mày đ//ỏ ga//y. Hai người cãi nhau ầm ĩ ngay giữa sảnh khách sạn. Mẹ tôi hét lên: “Bà dám làm chuyện đó sau lưng con gái tui?!” Dì Tư vênh váo đáp: “Tui chỉ muốn tốt cho con Linh! Chứ con Hà nhà chị lấy th/ằng th/ất ngh/iệp thì có gì hay ho?”
Tôi sững sờ…. 👇👇👇”
“Hà hoàn toàn chết lặng. Những lời Dì Tư vừa nói như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt cô, xóa tan đi chút vui vẻ còn sót lại của ngày trọng đại. “”Thằng thất nghiệp””. Cô nghe rõ mồn một. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân, chỉ còn lại tiếng cãi vã chói tai của Mẹ và Dì Tư. Mẹ cô vẫn đang mặt đỏ gay, tay chỉ thẳng vào Dì Tư, không ngừng trách móc. Dì Tư thì vênh váo, khóe môi nhếch lên đầy khinh miệt. Ánh mắt Hà đau đáu nhìn cảnh tượng hỗn loạn giữa sảnh khách sạn, nơi
chỉ vài phút trước còn tràn ngập tiếng cười nói chúc mừng.
“”Dì… dì nói gì vậy?”” Hà lắp bắp, cổ họng nghẹn ứ. Cô cố gắng lên tiếng, giọng run rẩy. “”Anh Nam… Nam…”” Cô không thể thốt nên lời. Sự tủi hổ và tức giận dâng trào, đốt cháy lồng ngực. Khách khứa xung quanh bắt đầu xì xào, những ánh mắt tò mò, đánh giá đổ dồn về phía họ. Hà cảm thấy như mình đang bị lột trần, bị phơi bày sự “”kém cỏi”” của mình và chồng trước mặt tất cả mọi người. Dì Tư thấy Hà lên tiếng, càng được đà. “”Này, con Hà, dì nói thật cho con tỉnh ra! Giờ mà còn cưới th/ằng th/ất ngh/iệp thì có ngày ăn cám! Nhìn con Linh nhà dì đi, cưới được chồng vừa giàu vừa giỏi, ngồi Porsche tiền tỷ! Còn con…”” Dì Tư liếc xéo Nam đang đứng gần đó, ánh mắt đầy vẻ coi thường. “”Thế này thì ngẩng mặt với ai?””
Mẹ của Hà không chịu đựng nổi nữa. “”Bà im đi! Con rể tui thế nào không tới lượt bà phán xét! Tui đã nói rồi, bà lôi tui đi khỏi đám cưới con Hà là bà sai rồi!”” Bà quay sang nhìn Hà, ánh mắt vừa giận dữ vừa xót xa. Hà chỉ biết đứng im, nước mắt chực trào ra. Cô nhìn Nam, thấy anh đang siết chặt hai nắm đấm, khuôn mặt tối sầm lại. Cô biết anh cũng đang rất đau lòng và tức giận. Giữa ngày vui, lại phải chịu đựng sự sỉ nhục cay nghiệt như thế này. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Đây là đám cưới của cô, cô không thể để nó bị phá hỏng bởi những lời nói đó. Nhưng lòng cô thì đang bão tố.”
“Giữa lúc Mẹ Hà và Dì Tư đang lời qua tiếng lại, Nam, người nãy giờ đứng bên cạnh Hà, bước tới. Vẻ mặt anh điềm tĩnh lạ thường, một sự tĩnh lặng hoàn toàn đối lập với không khí căng thẳng đang bao trùm sảnh khách sạn. Anh đã nghe hết những lời Dì Tư nói, nghe rất rõ từ “”thằng thất nghiệp”” cho đến sự so sánh giữa chiếc xe cũ của mình và chiếc Porsche tiền tỷ.
Mẹ Hà nhìn Nam với ánh mắt lo lắng, không hiểu con rể định làm gì. Bà sợ anh sẽ vì tự ái mà phản ứng bộc phát, khiến mọi chuyện thêm tồi tệ. Dì Tư vẫn giữ nguyên vẻ mặt đắc ý, ánh mắt thách thức nhìn thẳng vào Nam, chờ đợi anh sẽ cúi gằm mặt hay bùng nổ trong giận dữ.
Nam bước đến chỗ Dì Tư, đứng cách một sải tay. Anh nở một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra.
“”Chào dì Tư,”” Nam cất giọng. Giọng anh trầm và đều, không chút run rẩy hay tức giận.
Dì Tư hơi khựng lại trước thái độ này, bà nghĩ anh sẽ xấu hổ hoặc tức giận. Nhưng rồi bà nhanh chóng lấy lại vẻ vênh váo, khóe môi nhếch lên khinh khỉnh. “”À, chú rể ‘thất nghiệp’ đây rồi. Nghe hết rồi chứ gì? Nghe rõ rồi thì biết mình ở đâu chứ?””
Nam vẫn giữ nguyên nụ cười mờ nhạt. “”Vâng, tôi nghe rất rõ. ‘Thằng thất nghiệp’, ‘xe chưa tới trăm triệu’.”” Anh nhắc lại chính xác lời Dì Tư, như thể đang xác nhận một sự thật hiển nhiên, không hề có vẻ gì là bị xúc phạm.
Mẹ Hà nghe con rể nhắc lại lời đó, càng thêm tái mặt. “”Nam…”” Bà khẽ gọi, giọng run rẩy. Hà đứng phía sau Nam, nhìn tấm lưng anh, cảm thấy vừa ngạc nhiên vừa bất an. Cô chưa bao giờ thấy anh điềm tĩnh đến vậy trong một tình huống bị sỉ nhục nặng nề như thế này.
Dì Tư thấy Nam nhắc lại lời mình mà vẫn bình thản, càng được đà. “”Đấy, còn chối cãi gì nữa? Thật thà là tốt. Giờ thì nhìn lại mình đi rồi nhìn sang con rể nhà tôi! Người ta đàng hoàng, có công ty, có xe tiền tỷ. Còn cậu…”” Dì Tư liếc nhìn Nam từ đầu đến chân, ánh mắt đầy vẻ coi thường.
Nam không trả lời ngay. Anh nhìn thẳng vào mắt Dì Tư. Ánh mắt anh sâu thẳm, không lộ rõ cảm xúc, nhưng lại khiến Dì Tư cảm thấy hơi khó chịu. Rồi Nam khẽ gật đầu, như thể vừa cân nhắc điều gì đó.
“”Dì nói đúng,”” Nam nói, giọng vẫn điềm tĩnh. “”Tôi không có xe Porsche Cayenne tiền tỷ.”” Anh dừng lại một nhịp. “”Và đúng là hiện tại, tôi đang không đi làm ở công ty nào cả.””
Đến đây, Dì Tư nở nụ cười đắc thắng hơn. Bà nhìn sang Mẹ Hà và Hà với ánh mắt như muốn nói ‘Thấy chưa, tôi nói đâu có sai’. Mẹ Hà thì mặt mày tối sầm lại, còn Hà thì cảm thấy tim mình thắt lại. Sao Nam lại thừa nhận như vậy?
Nhưng Nam vẫn chưa nói hết. Anh hơi ngả người về phía trước một chút, giọng nói trầm và chắc chắn hơn. “”Nhưng…”” anh nhấn mạnh từ này, khiến Dì Tư đang đắc chí bỗng giật mình khựng lại. “”…’thất nghiệp’ chưa chắc đã là không có gì, dì nhỉ?”” Nam mỉm cười, nụ cười lần này không còn mờ nhạt nữa, mà mang theo một chút gì đó khó đoán, thậm chí hơi mỉa mai. Anh nhấn mạnh từ “”không có gì”” một cách nhẹ nhàng, nhưng đầy hàm ý.
Anh tiếp tục, ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào Dì Tư, không hề né tránh. “”Và giá trị của một người… hay một cuộc hôn nhân… không chỉ được đo bằng tên công ty trên danh thiếp hay số tiền trên hóa đơn mua xe.”” Nam nói chậm rãi, từng chữ như găm vào tai người nghe. “”Nhiều khi… những thứ không phô trương ra ngoài lại mới là những thứ đáng giá nhất.””
Sự bình tĩnh, nụ cười ẩn ý và những lời nói đầy hàm ý của Nam khiến Dì Tư hoàn toàn bất ngờ. Vẻ đắc ý trên khuôn mặt bà biến mất, thay vào đó là sự khó hiểu và một chút ngờ vực. Bà không ngờ một “”thằng thất nghiệp”” lại dám đứng trước mặt bà mà nói ra những lời như vậy, với thái độ tự tin đến lạ thường. Mẹ Hà nhìn Nam, vừa lo lắng lại vừa cảm thấy có gì đó khác lạ ở con rể. Hà thì hoàn toàn choáng váng, cô không hiểu Nam đang ngụ ý điều gì, nhưng sự bình tĩnh và bản lĩnh bất ngờ của anh lúc này khiến trái tim đang tan nát của cô bỗng lóe lên một tia hy vọng mỏng manh.”
“Sự bình tĩnh, nụ cười ẩn ý và những lời nói đầy hàm ý của Nam khiến Dì Tư hoàn toàn bất ngờ. Vẻ đắc ý trên khuôn mặt bà biến mất, thay vào đó là sự khó hiểu và một chút ngờ vực. Bà không ngờ một “”thằng thất nghiệp”” lại dám đứng trước mặt bà mà nói ra những lời như vậy, với thái độ tự tin đến lạ thường. Mẹ Hà nhìn Nam, vừa lo lắng lại vừa cảm thấy có gì đó khác lạ ở con rể. Hà thì hoàn toàn choáng váng, cô không hiểu Nam đang ngụ ý điều gì, nhưng sự bình tĩnh và bản lĩnh bất ngờ của anh lúc này khiến trái tim đang tan nát của cô bỗng lóe lên một tia hy vọng mỏng manh.
Nhìn thấy sự căng thẳng vẫn còn lơ lửng trong không khí, và lo sợ Nam sẽ nói thêm điều gì đó khó lường, Mẹ Hà vội vàng bước tới. Bà nhẹ nhàng, gần như kéo Hà ra một góc khuất hơn trong sảnh, cách xa chỗ Dì Tư một chút. Hà vẫn còn chưa hết bàng hoàng, để mẹ dẫn đi mà không phản kháng. Mẹ Hà nắm lấy tay con gái, giọng bà lí nhí, đầy vẻ lo lắng và bất lực:
“”Thôi con, hôm nay ngày vui mà… mình không làm lớn chuyện nữa.””
Bà liếc nhìn về phía Nam, người vẫn đang đứng đó với vẻ mặt bình thản khó đoán. Rồi bà quay sang Hà, hạ giọng hơn nữa:
“”Dù sao thì… Nam dạo này cũng hơi… không ổn định thật. Mẹ thấy nó cứ khác khác. Mình… mình cứ êm thấm cho xong ngày hôm nay đã con à.””
Lời nói của Mẹ Hà như một gáo nước lạnh tạt vào tia hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng Hà. Cô nhìn mẹ, cảm thấy tủi thân và thất vọng. Ngay cả mẹ ruột cũng không tin tưởng Nam lúc này, mà lại hùa theo cái ý rằng anh “”không ổn định””?
Từ chỗ đứng của mình, Dì Tư đã quan sát hết động thái của Mẹ Hà và nghe loáng thoáng câu nói của bà. Vẻ ngờ vực ban nãy lập tức tan biến, thay vào đó là nụ cười khẩy đầy mỉa mai quen thuộc. Bà nhếch mép, cất giọng đủ lớn để những người xung quanh (dù không nhiều) cũng có thể nghe thấy, nhằm nhấn mạnh sự chiến thắng của mình:
“”Đấy, chính chị cũng thấy mà! Em có nói sai đâu. Chị xem đi, cùng là ngày cưới con cái đấy. Cùng tổ chức ở cái khách sạn sang trọng này đấy.””
Dì Tư làm một điệu bộ quét mắt từ phía Mẹ Hà và Hà sang khu vực làm lễ của Linh và Anh Tùng, nơi chiếc Porsche Cayenne vẫn đỗ bóng loáng ngay lối vào tiền sảnh, như một minh chứng rõ ràng cho sự chênh lệch mà bà đang muốn nói.
“”Mà số phận khác nhau trời vực! Một bên rước dâu bằng xe cỏ, chú rể ‘thất nghiệp’. Một bên nhà lầu xe hơi, rước dâu bằng Porsche tiền tỷ! Đã bảo rồi, môn đăng hộ đối nó quan trọng lắm cơ.””
Dì Tư chốt lại bằng một cái lắc đầu đầy thương hại giả tạo, nhưng ánh mắt thì không giấu nổi sự đắc chí tột độ. Lời nói của bà như những nhát dao cứa vào lòng Hà và Mẹ Hà, đặc biệt là sau lời thừa nhận yếu ớt của chính Mẹ Hà về sự “”không ổn định”” của Nam. Mẹ Hà chỉ biết cúi gằm mặt, kéo tay Hà chặt hơn, không dám nhìn sang ai. Hà siết chặt tay mẹ, nước mắt chực trào nhưng cố kìm lại. Cô cảm thấy mình như đang rơi xuống vực sâu, sự sỉ nhục và tủi hổ bao trùm lấy cô. Nam đứng đó, vẫn điềm tĩnh một cách đáng sợ, nhìn về phía Dì Tư, ánh mắt anh lúc này lại trở nên khó tả, vừa lạnh lùng vừa sâu thẳm.”
“Lời nói chói tai, đầy vẻ khinh miệt của Dì Tư vang vọng trong không gian sảnh khách sạn rộng lớn, đủ để kéo sự chú ý của những vị khách đứng gần đó. Họ ngừng câu chuyện đang dang dở, ánh mắt tò mò liếc nhìn về phía tiếng động phát ra. Từng nhóm nhỏ bắt đầu xì xào bàn tán, những câu hỏi thì thầm truyền đi nhanh chóng. “”Chuyện gì thế nhỉ?””, “”Trông căng thẳng quá!””, “”Kia có phải đám cưới của con gái dì Tư không?””, “”Nhưng bên kia là ai vậy?””. Những cái chỉ trỏ tinh tế, những cái nháy mắt đầy ẩn ý, và những tiếng khúc khích nhỏ vang lên, tạo thành một bản hòa âm khó chịu, xuyên thẳng vào tai Hà.
Hàng chục ánh mắt, cả tò mò, thương hại lẫn phán xét, đổ dồn về phía Hà. Cô cảm thấy mặt mình nóng ran lên, như có lửa đốt. Máu trong người dường như sôi lên vì tủi hổ và nhục nhã. Cả thế giới xung quanh dường như thu hẹp lại, chỉ còn cô đứng đó, trần trụi trước những ánh nhìn soi mói. Cô muốn chạy trốn, muốn có một cái hố để chui xuống và biến mất khỏi nơi này ngay lập tức. Ngày trọng đại, ngày mà cô đã mơ ước biết bao, ngày mà cô lẽ ra phải là người hạnh phúc và rạng rỡ nhất, bỗng chốc biến thành một cơn ác mộng tồi tệ nhất. Mẹ Hà vẫn giữ chặt tay cô, cúi gằm mặt, dáng vẻ bất lực khiến Hà càng thêm đau lòng. Nam vẫn đứng đó, giữa tâm điểm của sự chú ý, vẻ điềm tĩnh đến khó hiểu vẫn không hề lay chuyển, mặc cho những lời xì xào ngày càng lớn.”
“Hà cảm thấy sức nặng của cả thế giới đè lên vai. Từng lời xì xào, từng ánh mắt đổ dồn vào cô như những mũi kim nhọn đâm xuyên qua lớp áo cưới. Ngày hạnh phúc nhất đời bỗng chốc tan thành mây khói, nhường chỗ cho nỗi tủi hổ và tuyệt vọng. Giữa cái không khí ngột ngạt ấy, khi tiếng xì xào ngày càng lớn, và sự đối đầu giữa những người thân yêu nhất ngày càng gay gắt, Hà không chịu nổi nữa. Cô nghẹn lại, cổ họng như có thứ gì vướng mắc. Nước mắt đã chực trào ra từ nãy, giờ không thể kìm nén được nữa.
Cô quay đầu, ánh mắt đỏ hoe nhìn về phía mẹ và Dì Tư, giọng nói đứt quãng vì xúc động: “”Mẹ ơi… dì ơi…””. Cô cố gắng kìm nén cơn nấc, nhưng vô ích. Những tiếng nấc nhỏ bật ra, hòa lẫn với lời cầu xin yếu ớt. “”Xin hai người… xin hai người dừng lại đi ạ!””. Cô đưa tay lên che miệng, cố giấu đi sự yếu đuối, nhưng những giọt nước mắt ấm nóng vẫn tuôn rơi không ngừng. “”Hôm nay… hôm nay là ngày cưới của con mà…””. Giọng cô càng lúc càng nhỏ dần, gần như chỉ còn là tiếng thì thầm đầy đau đớn. “”Xin hai người… đừng làm loạn nữa… xin hai người…””. Nước mắt lăn dài trên má cô dâu, thấm ướt lớp trang điểm. Cô đứng đó, cô độc giữa đám đông đang nhìn chằm chằm, trái tim tan nát.”
“Nước mắt Hà vẫn còn đọng trên má, tiếng nấc của cô dâu vẫn còn văng vẳng trong không khí căng như dây đàn. Giữa lúc sự chú ý đổ dồn về phía Hà và cuộc đối đầu giữa hai người mẹ, Nam bước tới. Anh điềm tĩnh nhưng dứt khoát, đứng chắn giữa Mẹ Hà và Dì Tư. Ánh mắt anh thẳng thắn, bình thản nhìn về phía Dì Tư, không hề tỏ ra tức giận hay khó chịu trước những lời lẽ xúc phạm vừa rồi. Không khí im lặng bao trùm, mọi ánh mắt đều hướng về phía người chú rể bị coi thường. Giọng Nam trầm ổn vang lên, rõ ràng đến từng chữ, phá tan bầu không khí ngột ngạt:
“”Cháu đúng là không làm công việc bình thường…””
Anh dừng lại một chút, nhìn quanh lượt một vòng các khuôn mặt đang chăm chú lắng nghe, đặc biệt là Dì Tư và Mẹ Hà.
“”…của mọi người nghĩ.””
Câu nói lửng lơ, úp mở như có như không khiến cả Dì Tư và Mẹ Hà đều khựng lại, ánh mắt từ căng thẳng chuyển sang ngạc nhiên xen lẫn khó hiểu. Họ không ngờ Nam lại phản ứng như vậy, không thanh minh, không tức giận, chỉ đưa ra một lời khẳng định đầy ẩn ý về công việc của mình. Những người xung quanh cũng bắt đầu xì xào, tự hỏi rốt cuộc “”công việc không bình thường”” mà Nam nói đến là gì. Dì Tư nhíu chặt mày, thoáng nét bối rối hiện lên khuôn mặt vừa còn đầy vẻ đắc thắng. Mẹ Hà thì nhìn Nam với ánh mắt dò xét, vừa bất ngờ vừa lo lắng.”
“Không khí tại sảnh khách sạn sang trọng vẫn còn đặc quánh sự khó xử và ngạc nhiên sau câu nói lửng lơ của Nam. Dì Tư chau mày, vẻ đắc thắng vừa rồi tan biến thay bằng sự khó hiểu và có chút bực dọc. Mẹ Hà nhìn con rể với ánh mắt dò xét, không biết anh đang giấu điều gì, liệu đây có phải là một lời biện hộ yếu ớt hay một sự thách thức. Những tiếng xì xào bàn tán nhỏ dần rồi tắt hẳn khi mọi người đang chờ đợi Nam nói tiếp.
Đúng lúc đó, từ phía cửa chính của sảnh, một bóng người xuất hiện thu hút mọi ánh nhìn. Đó là một người đàn ông trung niên, mặc bộ vest may đo lịch lãm, mái tóc điểm bạc gọn gàng. Dáng đi của ông ta toát lên vẻ tự tin, thành đạt. Đi theo sau ông là hai người đàn ông khác cao lớn, mặc vest đen, ánh mắt sắc lạnh quét khắp xung quanh – rõ ràng là vệ sĩ. Đoàn người này bước đi khoan thai qua sảnh, không vẻ gì quan tâm đến đám đông đang tập trung cho hai đám cưới.
Ánh mắt người đàn ông lịch lãm lướt qua các đám cưới đang diễn ra, thoáng chút thờ ơ. Ông ta dường như chỉ đi ngang qua. Thế rồi, ánh mắt ấy dừng lại. Nó quét qua đám đông khách khứa nhà trai của Hà, rồi đột nhiên khựng lại, cố định vào một điểm duy nhất: Nam.
Vẻ mặt ông ta, từ sự điềm nhiên có chút lạnh lùng ban đầu, nhanh chóng chuyển sang ngạc nhiên tột độ. Ông ta nheo mắt nhìn kỹ hơn, như thể không tin vào điều mình đang thấy. Rồi, một nụ cười rạng rỡ, tươi tỉnh bỗng nhiên nở bừng trên khuôn mặt ông. Bước chân ông dừng lại. Hai người vệ sĩ phía sau cũng lập tức khựng lại theo. Mọi sự chú ý trong sảnh một lần nữa đổ dồn về phía người đàn ông lạ mặt này, rồi theo ánh mắt ông ta mà chuyển hướng sang phía Nam. Nam đứng đó, giữa sự căng thẳng đang dần dịu đi, nhìn về phía người đàn ông với vẻ mặt hơi ngạc nhiên.”
“Người đàn ông lịch lãm, nụ cười rạng rỡ vẫn nở trên môi, dứt khoát sải bước về phía Nam. Hai người vệ sĩ mặc vest đen vẫn giữ khoảng cách, ánh mắt cảnh giác quét khắp sảnh. Dì Tư, Mẹ Hà và cả Linh, Anh Tùng cùng toàn bộ khách khứa đang đứng gần đó đều nín thở theo dõi cảnh tượng bất ngờ này. Ai cũng tự hỏi người đàn ông xa lạ, trông đầy quyền lực và giàu có này là ai, và tại sao ông ta lại hướng về phía chú rể Nam – người vừa bị chê cười vì chiếc xe cũ và bị gọi là “”thằng thất nghiệp””.
Bước chân dứt khoát dừng lại ngay trước mặt Nam. Ông ta không hề để ý đến sự có mặt của đám đông hiếu kỳ đang vây quanh. Ánh mắt ông ta chỉ dán vào Nam, chứa chan vẻ thân mật và vui mừng khó tả. Không chần chừ, ông ta đưa tay ra, nắm lấy tay Nam một cách nhiệt tình, lắc mạnh.
“Ô, Giám đốc Nam đây mà!” ông ta nói lớn, giọng vang khắp sảnh, đủ để mọi người xung quanh nghe rõ từng chữ. “Lâu quá không gặp, cứ tưởng anh vẫn đang ở nước ngoài?”
Ông ta vẫn giữ chặt tay Nam, nụ cười càng tươi hơn, tiếp tục nói với âm lượng lớn: “Công việc bên tập đoàn XYZ thế nào rồi? Nghe nói anh vừa chốt một dự án tỷ đô ở Trung Đông cơ mà?”
Lời nói của người đàn ông như một cú sét đánh ngang tai đám đông. ‘Giám đốc Nam’? ‘Tập đoàn XYZ’? ‘Dự án tỷ đô’? Những từ ngữ đó hoàn toàn đối lập với hình ảnh về một ‘thằng thất nghiệp’ mà Dì Tư vừa khắc họa.
Dì Tư đứng sững sờ, vẻ mặt tái mét, đôi mắt trợn trừng nhìn chằm chằm vào Nam và người đàn ông lạ. Bà ta không thể tin vào tai mình. Mẹ Hà cũng hết sức ngạc nhiên, ánh mắt phức tạp nhìn con rể, sự dò xét ban nãy giờ pha lẫn nghi ngờ và hy vọng. Linh và Anh Tùng đứng cạnh nhau, vẻ mặt hoàn toàn choáng váng. Anh Tùng nuốt khan, đôi mắt lướt từ chiếc Porsche Cayenne bóng loáng của mình sang Nam, rồi sang người đàn ông lịch lãm và hai vệ sĩ.
Nam đứng đó, bàn tay vẫn nằm trong tay người đàn ông. Vẻ ngạc nhiên ban đầu trên mặt anh đã dịu đi đôi chút, thay vào đó là một biểu cảm khó đoán. Anh khẽ mỉm cười.”
“Sảnh tiệc vốn đang ồn ào bỗng chốc lặng đi như tờ. Toàn bộ ánh mắt đổ dồn vào Nam, vào người đàn ông lịch lãm và hai vệ sĩ. Những từ “”Giám đốc Nam””, “”tập đoàn XYZ””, “”dự án tỷ đô”” vẫn còn vang vọng trong không khí như một tiếng chuông chát chúa, đập thẳng vào tai những người vừa ít phút trước còn cười cợt, khinh miệt.
Dì Tư đứng sững sờ. Nụ cười chế nhạo và vẻ vênh váo trên môi bà ta như một công tắc bị sập nguồn, tắt ngấm hoàn toàn. Gương mặt bà ta tái mét, hai mắt trợn trừng nhìn chằm chằm vào Nam, rồi sang người đàn ông kia, rồi lại quay về Nam. Môi bà ta mấp máy như muốn nói gì đó nhưng không thành tiếng, chỉ có hơi thở gấp gáp thoát ra. Cả người Dì Tư dường như đóng băng tại chỗ, không tin nổi vào cảnh tượng và những lời mình vừa nghe. “”Giám đốc Nam””… của “”tập đoàn XYZ””? Không thể nào! Cái thằng rể nghèo rớt mồng tơi, đi cái xe cà tàng, thất nghiệp mà bà ta vừa mạt sát không thương tiếc ấy ư?
Mẹ Hà cũng không khá hơn là bao. Bà hết sức kinh ngạc, ánh mắt nhìn con rể chợt trở nên phức tạp. Sự soi mói, dò xét và chút thất vọng ban nãy tan biến, thay vào đó là sự hoài nghi cực độ, lẫn một tia hy vọng mong manh. Bà không thể tin Nam lại có thể là “”Giám đốc”” của một tập đoàn lớn đến vậy. Gương mặt bà đờ ra, cố gắng xử lý mớ thông tin hỗn loạn trong đầu, đối chiếu với hình ảnh của chàng rể hiền lành, ít nói mà bà biết.
Linh và Anh Tùng đứng gần đó cũng hoàn toàn choáng váng. Linh há hốc miệng, nhìn chằm chằm vào Nam, mọi sự kiêu hãnh trước đó bỗng chốc tan biến. Anh Tùng nuốt khan một tiếng rõ to. Đôi mắt anh ta đảo liên tục từ chiếc Porsche Cayenne bóng loáng của mình đậu ngoài kia, sang chiếc xe cũ của Nam, rồi sang Nam, người đàn ông lịch lãm và hai vệ sĩ. Vẻ mặt kênh kiệu của anh ta cũng cứng lại, không còn một chút tự mãn nào.
Đám đông khách khứa xì xào. Họ nhìn nhau, nhìn Nam, nhìn Dì Tư và Mẹ Hà với ánh mắt hiếu kỳ và tò mò. Ai cũng cảm nhận được một cú sốc lớn vừa xảy ra ngay giữa đám cưới sang trọng này. Vẻ mặt của Dì Tư và Mẹ Hà lúc này chính là minh chứng rõ nhất cho mức độ của cú sốc đó. Hai người phụ nữ, một kiêu ngạo, một dò xét, giờ đây đều đang đứng hình như hai pho tượng, trước danh xưng “”Giám đốc Nam””.”
“Vị khách lạ thấy vẻ mặt sững sờ, kinh ngạc của mọi người. Ông ta đảo mắt qua Dì Tư, Mẹ Hà, rồi Linh và Anh Tùng, nở một nụ cười điềm tĩnh.
Ông ta cất giọng, ôn tồn nhưng đủ lớn để cả sảnh tiệc nghe rõ: “”Chắc hẳn mọi người hơi bất ngờ nhỉ?”” Ông ngừng một chút, ánh mắt dừng lại ở Nam, người vẫn đứng đó với vẻ ngoài bình thản đến lạ lùng. “”Để tôi nói rõ hơn.””
“”Anh Nam đây,”” ông ta chỉ tay về phía Nam, giọng đầy kính trọng, “”chính là nhà sáng lập kiêm CEO của tập đoàn XYZ. Tập đoàn chuyên về công nghệ và đầu tư.”” Ông ta nhấn mạnh hai từ “”công nghệ”” và “”đầu tư””, như để ngầm khẳng định đây là lĩnh vực danh giá. “”Vừa rồi, anh ấy vừa hoàn tất một thương vụ hợp tác chiến lược trị giá… à, có lẽ không tiện nói rõ con số cụ thể, nhưng đủ để gọi là thương vụ bạc tỷ, với một đối tác lớn từ nước ngoài.””
Ông ta tiếp tục, vẻ mặt thản nhiên như đang nói về một chuyện rất đỗi bình thường, trong khi toàn bộ khán phòng đang nín thở lắng nghe. “”Sau khi thương vụ hoàn tất, anh ấy muốn về nước nghỉ ngơi một thời gian, tránh sự chú ý của truyền thông. Anh Nam là người thích sống giản dị, không ồn ào.”” Ông ta khẽ cười, “”Còn chiếc xe cũ mọi người thấy lúc nãy ấy à?”” Ông ta đưa mắt nhìn về phía cửa ra vào, nơi chiếc xe cũ kỹ của Nam vừa dừng lại. “”Đấy là sở thích cá nhân của anh ấy thôi. Anh Nam thích sự tiện lợi, không phô trương. Đi lại trong nước bằng chiếc xe đó thấy thoải mái hơn.””
Ông ta quay sang nhìn Nam, nở một nụ cười chân thành và kính trọng sâu sắc. “”Công việc bận rộn lắm, may mắn hôm nay anh Nam cho phép, tôi mới có cơ hội đến dự ngày vui của anh chị.””
Toàn bộ sảnh tiệc lại một lần nữa chìm vào im lặng chết chóc. Lần này, sự im lặng còn nặng nề hơn, như có thứ gì đó vô hình đang đè nặng lên lồng ngực mọi người.
Gương mặt Dì Tư giờ không chỉ tái mét mà còn xám ngoét, cắt không còn một giọt máu. Hai mắt bà ta trợn ngược, hàm dưới như muốn rơi xuống. Cái danh xưng “”thằng thất nghiệp”” mà bà ta ban nãy phun ra như dao găm giờ đây quay ngược lại đâm thẳng vào chính bà ta, thấu tận xương tủy. Bà ta run rẩy bần bật, không phải vì lạnh, mà vì cú sốc quá lớn, sự nhục nhã tột cùng và có lẽ là cả nỗi sợ hãi mơ hồ. Lời nói nghẹn lại trong cổ họng, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Bà ta cảm thấy đầu óc quay cuồng, toàn thân bủn rủn, chỉ muốn tan biến khỏi đây ngay lập tức.
Mẹ Hà đặt tay lên ngực, cố gắng hít thở một cách khó nhọc. Sự ngạc nhiên ban nãy đã chuyển thành sự choáng váng hoàn toàn, không thể tin nổi vào tai mình. Bà nhìn Nam, nhìn người đàn ông vừa nói, rồi lại nhìn Nam. Đây có phải là con rể bà không? Người đàn ông giản dị, ít nói, thậm chí có vẻ hơi khờ khạo trong mắt bà, lại là CEO của một tập đoàn “”bạc tỷ””, vừa hoàn tất “”thương vụ bạc tỷ””? Mọi nghi ngờ, lo lắng về tương lai của con gái phút chốc tan biến, thay vào đó là cảm giác như đang lạc vào một giấc mơ không có thực. Khuôn mặt bà lộ rõ vẻ phức tạp: sốc, vui mừng tột độ, và cả sự khó xử, xấu hổ khi nhớ lại thái độ dò xét, có phần thất vọng của mình dành cho Nam.
Linh đứng như trời trồng, vẻ kiêu căng trước đó đã bị nghiền nát thành từng mảnh vụn. Cô ta nhìn chiếc váy cưới lộng lẫy của mình, nhìn chiếc Porsche của chồng đậu ngoài kia, rồi nhìn Nam, người đàn ông đang được vị khách lạ kính trọng đến như thế. Cái gọi là “”đám cưới sang trọng””, “”chồng thành đạt”” của cô ta bỗng chốc trở nên thật nhỏ bé, lố bịch khi đặt cạnh danh xưng “”Nhà sáng lập kiêm CEO tập đoàn XYZ”” và “”thương vụ bạc tỷ””. Một cảm giác ghen tỵ, hối hận, choáng váng và cả uất ức xâm chiếm lấy cô ta. Cô ta thầm rủa thầm trong đầu, không thể chấp nhận được sự thật phũ phàng này.
Anh Tùng nuốt nước bọt lần thứ n, cổ họng khô khốc. Vẻ tự mãn, kênh kiệu của anh ta đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là sự bối rối, ngỡ ngàng và một sự kính nể bất đắc dĩ. Anh ta thầm so sánh khối tài sản và vị thế của mình với “”tập đoàn XYZ”” mà vị khách kia vừa nói đến. Có lẽ, tổng tài sản của anh ta còn không bằng một phần nhỏ của thương vụ “”bạc tỷ”” kia. Ánh mắt anh ta nhìn Nam giờ đây hoàn toàn khác, không còn vẻ khinh thường hay coi nhẹ, mà đầy dè chừng và nể sợ.
Tiếng xì xào bỗng vọt lên dữ dội như sóng vỗ bờ. Khách khứa nhìn nhau đầy kinh ngạc, chỉ trỏ về phía Nam và vị khách lạ. Họ đã chứng kiến một màn “”lật kèo”” ngoạn mục, một cú “”quay xe”” đi vào lịch sử ngay tại đám cưới sang trọng này. Ánh mắt của họ dành cho Dì Tư và Anh Tùng giờ đây hoàn toàn thay đổi, không còn sự ngưỡng mộ hay xu nịnh, thay vào đó là sự mỉa mai, hả hê và cả chút thương hại. Hai người phụ nữ và một người đàn ông vừa vênh váo, khinh miệt người khác giờ đây đứng đó, hóa đá, trước danh xưng thật của “”chàng rể nghèo””.”
“Những tiếng xì xào nho nhỏ, lẻ tẻ ban nãy như được châm ngòi, bỗng chốc bùng nổ thành một làn sóng âm thanh dữ dội. Những từ ngữ như “”Trời ơi!””, “”Không thể tin được!””, “”Tập đoàn XYZ á?””, “”CEO luôn cơ đấy!””, “”Thương vụ bạc tỷ!”” vang lên khắp sảnh tiệc. Sự kinh ngạc tột độ lan nhanh hơn bất kỳ loại tin đồn nào, nó lan theo từng ánh mắt mở to, từng cái chỉ trỏ run rẩy.
Khách khứa từ mọi bàn tiệc, từ mọi góc nhìn, đều không hẹn mà cùng hướng về một điểm duy nhất: nơi Nam đang đứng. Ánh mắt của họ không còn vẻ dò xét, tò mò hay khinh thường như trước. Thay vào đó là sự choáng váng, kính nể và cả một chút… ngưỡng mộ.
Hà đứng cạnh Nam, cảm thấy như mình vừa bước vào một thế giới khác. Đầu óc cô quay cuồng, không thể xử lý hết những gì vừa nghe. Giờ đây, khi thấy hàng trăm ánh mắt đầy kính trọng đổ dồn về phía chồng mình, cô mới thực sự cảm nhận được sức nặng của những danh xưng “”Nhà sáng lập kiêm CEO”” và “”tập đoàn bạc tỷ”” kia. Một cảm giác choáng ngợp xen lẫn niềm hạnh phúc và tự hào dâng lên trong lòng cô. Hà nhìn Nam, người đàn ông vẫn giữ vẻ bình thản đến khó tin giữa tâm bão chú ý, và chỉ muốn bật khóc vì quá tải cảm xúc.
Nam khẽ mỉm cười, nụ cười rất nhẹ, gần như chỉ là một cái nhếch môi tinh tế. Ánh mắt anh quét qua đám đông đang xôn xao, rồi dừng lại ở Hà, trấn an cô bằng một cái siết tay nhẹ nhàng. Anh không nói gì, chỉ đơn giản là đứng đó, đón nhận tất cả sự chú ý đang đổ dồn về mình một cách điềm nhiên, như thể đây là chuyện rất đỗi bình thường.
Trong khi đó, Dì Tư vẫn đứng chết trân, đôi mắt dại ra nhìn chằm chằm vào Nam. Giờ đây, không ai còn nhìn bà ta với ánh mắt xu nịnh hay ngưỡng mộ nữa. Thay vào đó là sự hả hê thấy rõ, sự mỉa mai và cả chút thương hại dành cho người vừa tự biến mình thành trò cười. Bà ta cảm thấy toàn thân lạnh toát, như có tảng băng đang đè nặng lên lồng ngực. Bà ta muốn hét lên, muốn chạy trốn, nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống sàn.
Linh cũng không khá hơn. Khuôn mặt cô ta giờ đây đỏ bừng vì uất hận và xấu hổ. Mỗi tiếng xì xào ngưỡng mộ Nam như một nhát dao đâm vào lòng tự ái của cô ta. Chiếc váy cưới tiền tỷ và chiếc Porsche của Anh Tùng bỗng chốc hóa thành thứ đồ bỏ đi, vô nghĩa trước sức nặng của một “”tập đoàn bạc tỷ””. Cô ta căm hận, căm hận Nam, căm hận Hà, và căm hận chính sự ngu ngốc của mình khi dám khinh thường họ. Linh nghiến chặt răng, cảm giác bất lực và tủi nhục xâm chiếm.
Anh Tùng đứng bên cạnh Linh, cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh nhưng mồ hôi lấm tấm trên trán đã tố cáo sự bối rối tột độ của anh ta. Anh ta chưa bao giờ đối diện với một cú sốc lớn đến vậy. Người mà anh ta vừa xem thường, vừa khoe mẽ hơn, lại là một nhân vật ở một đẳng cấp hoàn toàn khác, một đẳng cấp mà có lẽ cả đời anh ta cũng không thể chạm tới. Anh ta nuốt khan, cảm thấy cổ họng khô khốc, ánh mắt nhìn Nam giờ đây chỉ còn sự kiêng dè và sợ hãi.
Mẹ Hà, sau giây phút choáng váng ban đầu, giờ đây bắt đầu cảm thấy một cơn vui sướng tột độ dâng lên. Con rể của bà, người mà bà từng lo lắng, lại là một người tài giỏi đến thế, giàu có đến thế! Bà nhìn Nam với ánh mắt rạng rỡ, rồi lại nhìn sang Hà, miệng nở nụ cười hạnh phúc. Tuy nhiên, trong lòng bà vẫn còn vương vấn chút ngượng ngùng khi nhớ lại cách bà đã từng đánh giá Nam chỉ qua vẻ bề ngoài. Bà khẽ thở phào, cảm thấy nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng ngàn cân.
Toàn bộ sảnh tiệc giờ đây như một sân khấu kịch tính, nơi sự thật được phơi bày và những kẻ khoác lác bị lột trần. Mọi sự chú ý đều đổ dồn về Nam và Hà, hai con người giản dị bỗng trở thành trung tâm của mọi sự ngưỡng mộ.”
“Hà cảm thấy cổ họng nghẹn lại, tầm nhìn nhòe đi bởi một lớp nước mỏng. Nước mắt lại rơi, nhưng không còn là những giọt nước mắt tủi thân hay uất ức như khi Dì Tư và Linh sỉ nhục Nam. Lần này, chúng là những dòng lệ nóng hổi tuôn trào vì quá nhiều cảm xúc dồn nén bùng nổ cùng lúc. Cô sốc, hoàn toàn choáng váng trước sự thật mà cô chưa từng dám mơ tới. Người chồng mà cô cứ nghĩ “”thất nghiệp””, người mà cô yêu thương vì sự chân thành và giản dị, lại là “”Giám đốc Nam””, là người đứng đầu một “”tập đoàn bạc tỷ”” vang danh.
Cô quay sang nhìn Nam. Khuôn mặt anh vẫn điềm tĩnh đến khó tin, không một chút kiêu ngạo hay phô trương dù đang là trung tâm của mọi ánh nhìn ngưỡng mộ và thán phục. Cái cách anh đứng đó, nhận cái siết tay trấn an từ anh, khiến trái tim Hà đập loạn xạ. Cảm giác tự hào bỗng chốc dâng lên mạnh mẽ, ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực. Cô tự hào về người đàn ông của mình, người đã chịu đựng tất cả những lời khinh miệt chỉ để bảo vệ một điều gì đó (cô vẫn chưa hiểu là gì). Nhưng xen lẫn với niềm tự hào ấy là sự bối rối tột độ. Cô đã kết hôn với ai vậy? Có phải cô đã thực sự hiểu người chồng của mình không? Tại sao anh lại giấu cô chuyện này?
Những câu hỏi đó lởn vởn trong đầu Hà, khiến cô cảm thấy như đang đứng chông chênh trên một sợi dây vô hình. Cô siết chặt tay Nam, không nói nên lời. Chỉ có những giọt nước mắt tiếp tục lăn dài trên má, vừa là minh chứng cho cú sốc vừa là biểu hiện của một niềm hạnh phúc quá lớn, quá bất ngờ. Cô nhìn thẳng vào mắt Nam, tìm kiếm một lời giải thích, một sự trấn an trong đôi mắt sâu thẳm của anh. Nam đáp lại ánh mắt cô, mỉm cười nhẹ nhàng, nụ cười đó xóa tan một phần sự bối rối trong lòng Hà, như thể anh đang nói “”Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi””.
Xung quanh họ, tiếng xì xào vẫn chưa dứt. Ánh mắt của Dì Tư đầy hoảng loạn và căm hận, Linh nghiến răng, Anh Tùng thì tái mét mặt mày. Mẹ Hà lại lau nước mắt, lần này là nước mắt của niềm vui và sự nhẹ nhõm, nhưng vẫn giữ một vẻ gì đó e dè nhìn con rể. Toàn bộ thế giới của Hà, thế giới mà cô từng nghĩ đơn giản và bình thường, giờ đây đảo lộn hoàn toàn chỉ trong khoảnh khắc. Cô đứng đó, bên cạnh người chồng phi thường của mình, cảm nhận sâu sắc sự thay đổi chóng mặt của vận mệnh.”
“Cô đứng đó, bên cạnh người chồng phi thường của mình, cảm nhận sâu sắc sự thay đổi chóng mặt của vận mệnh.
Giữa trung tâm của mọi ánh nhìn chĩa vào Nam và Hà, Dì Tư đứng sững lại, mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Đôi mắt bà trợn trừng, cố định vào Nam, nhưng dường như không thực sự nhìn thấy gì. Miệng bà hé mở, muốn nói điều gì đó nhưng không một âm thanh nào bật ra. Cả cơ thể bà cứng đờ như một pho tượng đá lạnh ngắt, hoàn toàn bất động giữa không gian ồn ào của những lời thán phục và ngạc nhiên. Sự tự mãn, kiêu căng chỉ cách đây vài phút đã tan biến không còn dấu vết, thay vào đó là một nỗi khiếp sợ tột độ. Bà nhận ra rồi, cái “”thằng thất nghiệp”” mà bà đã sỉ nhục không tiếc lời, cái người mà bà cho là không xứng đáng với cháu gái bà, lại là một nhân vật mà cả đời bà cũng không với tới được. Sự thật này đập mạnh vào bà như một cú đấm trời giáng, khiến bà hoàn toàn tê liệt. Trong đầu Dì Tư chỉ còn lại tiếng vọng của những lời ác nghiệt bà đã nói, giờ đây chúng quay lại ám ảnh bà với sức mạnh gấp ngàn lần.
Cách đó không xa, Mẹ Hà ban đầu vẫn còn lau nước mắt vì vui mừng và nhẹ nhõm. Bà nhìn Nam với ánh mắt rạng rỡ, niềm tự hào về con rể bỗng chốc lấn át mọi thứ. Nhưng rồi, khi hình ảnh Dì Tư đứng bất động như chết trân lọt vào mắt, và khi bà nhớ lại những lời nói nghi ngờ, những lúc bà hùa theo Dì Tư để chê bai Nam, một cảm giác hối hận sâu sắc len lỏi vào trái tim bà. Ánh mắt bà nhìn Nam không chỉ có niềm vui mà còn thoáng chút day dứt, như thể bà đang thầm xin lỗi anh. Bà đã tin lời Dì Tư mà nghi ngờ một người tốt như Nam, bà đã không đặt niềm tin trọn vẹn vào con gái và con rể. Khuôn mặt Mẹ Hà vừa nở nụ cười rạng rỡ đó lại thoáng nét buồn bã, xen lẫn sự hổ thẹn. Bà đứng đó, giữa hai luồng cảm xúc đối lập, sự mừng rỡ vì con gái đã có một tấm chồng tuyệt vời và sự hối hận vì sự nông nổi, thiếu sáng suốt của bản thân.
Linh và Anh Tùng vẫn đứng bên cạnh Dì Tư, nhưng họ cũng không khá hơn là bao. Linh nghiến chặt răng đến nỗi quai hàm bạnh ra, ánh mắt tràn ngập sự căm tức và ghen tị. Anh Tùng thì tái mét mặt mày, nhìn chiếc Porsche Cayenne của mình đỗ cách đó không xa, bỗng thấy nó nhỏ bé và tầm thường đến đáng thương so với sự giàu có và quyền lực của Nam.
Không khí vẫn căng như dây đàn, nhưng trọng tâm đã dịch chuyển. Từ sự khinh bỉ, châm chọc ban đầu, giờ đây là sự sốc váng, hối hận và một nỗi sợ hãi đang lớn dần trong tâm trí của Dì Tư. Bà vẫn đứng đó, bất động, hoàn toàn mất khả năng phản ứng trước sự thật tàn nhẫn mà bà vừa phải đón nhận.”
“Linh nghiến chặt răng đến nỗi quai hàm bạnh ra, ánh mắt tràn ngập sự căm tức và ghen tị. Anh Tùng thì tái mét mặt mày, nhìn chiếc Porsche Cayenne của mình đỗ cách đó không xa, bỗng thấy nó nhỏ bé và tầm thường đến đáng thương so với sự giàu có và quyền lực của Nam. Họ, những người ban đầu có lẽ chỉ tập trung vào đám cưới của chính mình và không quá để tâm đến cuộc cãi vã của Dì Tư, giờ đây hoàn toàn bị lời nói vừa rồi của Nam làm cho choáng váng.
“”Anh ấy… anh ấy là Nam… Nam Cao Sơn sao?”” Linh lẩm bẩm, giọng run rẩy. Cô không thể tin vào tai mình. Nam Cao Sơn, cái tên mà cô chỉ nghe thấy trên thời sự tài chính, trong các bài báo về những tỷ phú tự thân trẻ tuổi.
Anh Tùng không nói gì, chỉ đứng đờ ra. Ánh mắt anh dán chặt vào Nam, một sự kính nể đến tột cùng hiện rõ. Chiếc Porsche Cayenne bóng loáng mà anh luôn tự hào, chiếc xe tiền tỷ từng khiến anh cảm thấy vượt trội hơn Nam khi nhìn chiếc xe cũ rước dâu, giờ đây chỉ như một món đồ chơi rẻ tiền. Khối tài sản Nam vừa được nhắc đến, dù chỉ là ước lượng sơ bộ, đã biến chiếc xe của Anh Tùng thành một chấm nhỏ bé, không đáng kể. Anh Tùng cảm thấy cổ họng khô đắng, cái cảm giác tự mãn ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự choáng ngợp và có chút sợ hãi. Anh chưa bao giờ đối diện với một người ở đẳng cấp này, chứ đừng nói đến việc đã suýt chút nữa có thái độ coi thường.
“”Nam Cao Sơn… Trời ơi…”” Linh siết chặt tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay đau điếng. Cô ghen tị đến phát điên. Sao Hà lại có thể may mắn đến vậy? Sao một người cô cho là thất nghiệp, kém cỏi lại là người mà cả đời cô phấn đấu cũng không thể sánh bằng?
Dì Tư vẫn đứng đó, pho tượng người cứng đờ. Mẹ Hà nhìn Nam, ánh mắt vẫn còn sự hối hận nhưng niềm vui và tự hào cũng đã bắt đầu chiếm lấy. Cả không gian khách sạn vẫn chìm trong sự tĩnh lặng đầy kinh ngạc, chỉ có tiếng xì xào bàn tán bắt đầu lan ra như một đợt sóng ngầm. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Nam, người đàn ông giản dị bên cạnh Hà, mà ít phút trước còn bị coi là “”thằng thất nghiệp””.”
“Nam nhìn lướt qua Dì Tư đang đứng hóa đá và đám đông xung quanh vẫn còn xôn xao bàn tán. Giọng anh vẫn giữ sự điềm đạm đến lạ lùng giữa bầu không khí hỗn loạn. Anh cất lời, không nhìn vào ai cụ thể, mà như nói cho tất cả mọi người cùng nghe.
“”Chiếc xe hay công việc chỉ là vỏ bọc bên ngoài thôi,”” Nam nói, từng chữ vang lên rõ ràng. “”Quan trọng là mình sống thế nào và tạo ra giá trị gì cho bản thân mình và những người xung quanh.””
Anh khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không hề có chút mỉa mai hay tự mãn, chỉ đơn giản là sự bình yên và thấu hiểu. Anh nhẹ nhàng đưa tay ra, nắm lấy bàn tay Hà đang siết chặt vì lo lắng. Hà ngước nhìn anh, thấy ánh mắt trấn an và nụ cười dịu dàng ấy, bao nhiêu sợ hãi, tủi thân trong lòng như tan biến. Anh siết nhẹ tay cô, một cử chỉ đủ để cả hai hiểu rằng, giờ phút này, họ hoàn toàn là của nhau, và mọi sóng gió bên ngoài đều không còn đáng kể.”
“Dì Tư đứng đó, nét mặt xám ngoét, cặp mắt láo liên ban nãy giờ chỉ còn sự bối rối và xấu hổ tột cùng. Mấy lời lẽ khinh khi, mỉa mai vừa rồi như búa bổ ngược vào chính bà ta. Bà ta không còn dám nhìn thẳng vào Nam hay Hà. Cái vẻ vênh váo, kiêu kỳ đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự co rúm đầy thảm hại. Không nói thêm một lời nào, Dì Tư lẳng lặng xoay người, cố gắng lách qua đám đông và bước đi thật nhanh về phía thang máy, như thể muốn thoát khỏi nơi này càng sớm càng tốt.
Đám đông khách khứa chứng kiến toàn bộ sự việc, từ màn phô trương ban đầu của Dì Tư và Linh, đến sự sỉ nhục Nam, và rồi cú “”lật kèo”” ngoạn mục. Họ bắt đầu xì xào bàn tán, nhưng âm lượng đã nhỏ hơn và thái độ thì hoàn toàn khác. Những ánh mắt nhìn Nam và Hà giờ đây không còn sự rẻ rúng hay thương hại, mà thay bằng sự ngạc nhiên, ngưỡng mộ và cả chút tự vấn. Họ thì thầm với nhau về chàng rể ‘thất nghiệp’ hóa ra lại là người điềm tĩnh và bản lĩnh đến vậy, và cô dâu của anh, Hà, người đã chọn anh thay vì sự hào nhoáng phù phiếm.
Trong khi đó, Mẹ của Hà, người nãy giờ đứng nép một bên, lòng dạ rối bời giữa lo lắng và thương con, giờ đây như trút được gánh nặng ngàn cân. Nước mắt rưng rưng, bà vội vã tiến lại gần Hà và Nam. Ánh mắt bà nhìn hai con không chỉ là yêu thương mà còn tràn đầy sự tự hào không thể giấu nổi. Bà nhẹ nhàng đặt tay lên vai Hà, rồi đưa tay xoa tóc Nam.
“”Mẹ tự hào về con,”” Mẹ của Hà khẽ nói với Nam, giọng run run vì xúc động. “”Và mẹ hạnh phúc vì con, Hà à.””
Hà ngước nhìn mẹ, nước mắt cũng lăn dài trên má. Không còn là những giọt nước mắt tủi hổ hay sợ hãi, mà là nước mắt của sự giải tỏa và hạnh phúc. Cô nắm lấy tay mẹ, rồi khẽ quay sang, tựa đầu vào vai Nam. Vai anh thật vững chãi, vòng tay anh siết nhẹ thật ấm áp. Lúc này, trong lòng Hà, mọi nỗi tủi hổ, sự nhục nhã mà cô từng cảm thấy dường như đã tan biến hoàn toàn. Nó bị thay thế bởi một cảm giác bình yên lạ kỳ và một niềm tin sắt đá vào người đàn ông đang ôm lấy cô. Anh không cần chiếc xe sang hay danh hiệu công việc để chứng minh giá trị. Anh đã chứng minh bằng chính con người mình, bằng cách anh đối mặt với khó khăn và bảo vệ cô. Cô biết mình đã chọn đúng. Dù có bao nhiêu sóng gió hay những lời định kiến ngoài kia, chỉ cần có anh, cô cảm thấy đủ đầy và an toàn. Cái sảnh khách sạn sang trọng vẫn ồn ào, nhưng trong khoảnh khắc đó, thế giới của Hà chỉ thu lại bằng hơi ấm từ Nam và tình yêu thương từ mẹ.
(Đoạn kết lắng đọng)
Ánh đèn pha lê lấp lánh từ trần khách sạn vẫn chiếu rọi xuống, soi rõ những khuôn mặt người qua lại, những bộ váy áo lộng lẫy, và cả những chiếc xe tiền tỷ đang đỗ ngoài kia. Nhưng đối với Hà lúc này, tất cả những điều đó đều trở nên lu mờ. Cô cảm nhận rõ ràng nhịp đập trái tim Nam qua lồng ngực anh khi cô tựa đầu vào vai anh. Nó không phải là nhịp đập của sự giàu sang hay quyền lực, mà là nhịp đập của một con người chân thành, của tình yêu và sự kiên định. Mẹ của Hà đứng đó, ngắm nhìn hai con, khóe mắt vẫn còn đọng nước nhưng nụ cười đã nở trên môi. Giờ đây, bà hiểu rằng hạnh phúc của con gái không nằm ở sự hào nhoáng bên ngoài hay những lời tán tụng của thiên hạ, mà nằm ở sự bình yên trong tâm hồn và người bạn đời cô chọn để cùng đi qua giông bão. Đám cưới vẫn tiếp diễn, những bản nhạc vui tươi vẫn vang lên, nhưng bài học đắt giá về giá trị thực của con người và tình yêu đã được khắc sâu trong tâm trí những ai chứng kiến màn kịch vừa rồi. Giữa bộn bề phù hoa, Hà và Nam tìm thấy sự bình yên trong chính khoảnh khắc giản dị này, cùng nhau đối mặt với tất cả, không cần chứng minh hay giải thích gì thêm. Cái kết lặng lẽ cho màn kịch ở sảnh khách sạn không phải là chiến thắng của người này hay người kia, mà là sự khẳng định của những giá trị đích thực: sự chân thành, lòng dũng cảm và tình yêu vượt qua mọi định kiến. Họ đứng đó, một khoảnh khắc tĩnh lặng giữa dòng chảy hối hả của cuộc đời, như một minh chứng sống động cho thấy hạnh phúc thực sự không thể đong đếm bằng vật chất hay danh tiếng, mà bằng sự kết nối sâu sắc giữa hai tâm hồn.”

