“Cô gái 20 tuổi lỡ có bầu với công nhân xây dựng, ngày anh đưa cô về quê ra mắt, bị bố mẹ ph;;ản đ;;ối vì “ăn cơm trước kẻng” nên không cho cưới. Ba tháng trôi qua, Hương chờ đợi trong v;ô vọng. Bụng cô ngày một lớn, nhưng Minh cứ lần lữa, viện cớ gia đình chưa đồng ý.
Vào một buổi chiều tháng Sáu, khi cơn mưa giăng mờ cả phố cổ Hội An, một người phụ nữ lặng lẽ đứng trước cổng trường THPT, tay cầm chiếc ô cũ, mắt dõi theo một cậu học sinh đang bước ra. Bảy năm nuôi con một mình, mười bảy năm câm lặng chôn giấu nỗi đau, giờ đây, trái tim Hương lại thắt lại bởi một sự thật mà cô chưa bao giờ dám đối diện…””
Năm ấy Hương vừa tròn 20 tuổi, cái tuổi đẹp nhất đời con gái. Cô là sinh viên ngành kế toán trường Cao đẳng Kinh tế ở Đà Nẵng. Gia cảnh không khá giả, ba mất sớm, mẹ bán bánh mì đầu ngõ nuôi hai chị em ăn học. Hương học giỏi, chăm ngoan, chưa từng khiến mẹ phiền lòng. Nhưng rồi, chính mùa hè năm hai ấy đã viết nên trang đời u uất nhất trong tuổi trẻ của cô.
Hương gặp Minh khi đi làm thêm ở một quán cơm bình dân gần công trình xây dựng. Minh là công nhân mới từ quê Quảng Ngãi ra làm phụ hồ. Vóc dáng cao to, nụ cười hiền khô và ánh mắt có phần vụng về, anh khiến cô gái trẻ cảm thấy gần gũi và tin tưởng. Tình yêu đến tự nhiên như cơn mưa đầu mùa – nhanh, bất ngờ và thấm đẫm.
Họ yêu nhau chừng hơn ba tháng thì Hương phát hiện mình mang thai. Tin vui với cô lại là nỗi hoang mang không lời. Cô bỏ lớp, đi làm thêm nhiều hơn để dành dụm tiền. Minh hứa sẽ đưa cô về quê xin cưới đàng hoàng. Cô tin anh, như thể cả thế giới này chỉ có một người đàn ông duy nhất là Minh.
Ngày về ra mắt, mọi chuyện không như Hương tưởng tượng. Bố mẹ Minh lạnh nhạt, gương mặt tối sầm lại khi nghe đến chuyện “ăn cơm trước kẻng”. Mẹ anh bảo: “”Con gái bây giờ hư lắm, chưa gì đã dính, chắc gì là con Minh?”” – câu nói như nhát dao cứa vào tim Hương.
Họ quay về Đà Nẵng trong im lặng. Từ hôm đó, Minh bắt đầu tránh mặt cô,
rồi viện cớ này kia: “Bố mẹ chưa đồng ý, đợi thêm một thời gian nữa…” – câu nói đó lặp lại nhiều lần như một đoạn băng cũ.
Ba tháng trôi qua, bụng Hương ngày càng lớn. Trong khi Minh càng ít liên lạc. Rồi một buổi chiều mưa, người bạn làm cùng quán gọi cho cô, giọng run run:
– Hương ơi… Minh nó… cưới vợ ở quê rồi…
Hương cứng người. Cô ngồi thừ trên ghế đá công viên gần ký túc xá suốt nhiều tiếng. Không nước mắt. Không oán trách. Chỉ có một khoảng lặng như bị rút sạch mọi âm thanh.
Cô quyết định nghỉ học, dọn trọ ra ngoại ô, xin làm kế toán cho một xưởng gỗ nhỏ, và giữ lại đứa bé. “”Không cần ai thương hại, mình sẽ làm mẹ đơn thân”” – cô tự nhủ mỗi tối, khi đôi chân sưng phù vì mang thai mà vẫn không dám ngơi nghỉ.
Thằng bé chào đời vào một đêm mưa lớn, trong căn phòng trọ lợp tôn, có tiếng ếch nhái và hơi đất ngai ngái. Cô đặt tên con là Khôi – nghĩa là khởi đầu. Vì đối với Hương, đứa bé là ánh sáng duy nhất còn lại giữa đời mình.
Cuộc sống không dễ dàng. Làm mẹ đơn thân ở tuổi hai mươi mốt, Hương vừa đi làm, vừa nuôi con. Đôi khi phải bế Khôi đi gửi nhờ bác tổ trưởng khi tăng ca đột xuất. Nhiều đêm, cô khóc vì mệt, vì tủi thân, vì nhớ mẹ già ngoài quê nhưng không dám về, sợ người ta dị nghị.
Khôi lớn lên khỏe mạnh, ngoan ngoãn. Cậu bé có đôi mắt giống hệt Minh – điều mà mỗi lần nhìn thấy, tim Hương lại se lại. Cô chưa từng kể cho con biết cha nó là ai. Trong mọi hồ sơ nhập học, giấy tờ, cô luôn để trống mục “”tên cha””. Với cô, Khôi chỉ cần mẹ là đủ.
Năm Khôi học lớp 10, cô tích góp mua được một mảnh đất nhỏ ở Hội An, mở tiệm tạp hóa nhỏ trước nhà….Xem thêm 👇”
“Buổi chiều tháng Sáu, nắng vẫn còn rát bỏng dù đã ngả về tây. Dưới tán phượng già xòe rộng trước cổng trường THPT ở Hội An, Hương đứng nép mình vào thân cây. Chiếc ô cũ cầm trên tay được cô khéo léo giấu sau lưng, như một vật chứng cô không muốn ai nhìn thấy. Đôi mắt cô không ngừng dõi vào dòng học sinh túa ra từ cổng. Trái tim cô đập nhanh, một thứ cảm giác vừa mong chờ vừa sợ hãi.
Rồi cô nhìn thấy cậu. Giữa đám đông đồng phục trắng, Khôi bước ra. Cậu thiếu niên lớp 10 ngày càng cao lớn, vóc dáng thanh thoát, nhưng điều khiến Hương chết lặng chính là đường nét khuôn mặt, sự tự tin trong mỗi bước đi – sao mà giống Minh đến vậy! Đặc biệt là đôi mắt. Đôi mắt ấy, hệt như bản sao của người đàn ông đã từng hứa hẹn cả thế giới với cô, rồi bỏ rơi cô giữa vực sâu hoang hoải mười bảy năm trước.
Nỗi đau của đêm mưa ấy, nỗi tủi hờn của những ngày làm mẹ đơn thân ở tuổi đôi mươi, tất cả như cuốn phim quay chậm ùa về. Mười bảy năm câm lặng chôn giấu sự thật, giờ đây chỉ một ánh mắt ấy cũng đủ khiến vết thương rách toạc. Tình yêu thương con vô bờ bến, thứ duy nhất neo giữ cô suốt bao năm, bỗng chông chênh đối diện với hận thù, với sự phản bội vẫn còn âm ỉ. Cô muốn chạy đến ôm con, muốn nói với con mọi thứ, nhưng sợ hãi. Sợ hãi ánh mắt con khi biết sự thật, sợ hãi chính cảm xúc giằng xé của mình phơi bày trước mặt con.
Cô siết chặt chiếc ô, hít một hơi thật sâu. Khi Khôi hòa vào dòng người đi bộ trên vỉa hè, Hương lặng lẽ bước ra khỏi tán cây, giữ một khoảng cách vừa đủ. Cô theo sau con, bước chân nhẹ bẫng, cố giấu đi cơn bão lòng đang cuộn trào. Cô không muốn Khôi nhìn thấy sự giằng xé, nỗi đau, và cả sự hận thù đang ẩn hiện trong đáy mắt mẹ. Cô chỉ đơn giản là dõi theo, bóng dáng nhỏ bé của người mẹ lẫn vào dòng người, dõi theo bóng lưng ngày càng trưởng thành của con trai.”
“Hương vẫn lặng lẽ theo sau Khôi, bước chân giữ một nhịp đều đặn trên vỉa hè quen thuộc. Con đường về nhà, con đường cô đã đi qua biết bao lần với gánh nặng mưu sinh, giờ đây lại chất thêm gánh nặng cảm xúc. Cô chỉ muốn đi bên con như thế này, thêm một lúc thôi, trước khi màn đêm buông xuống che khuất những bí mật.
Bất chợt, Khôi khựng lại, quay người nhìn thẳng vào Hương. Đôi mắt ấy – đôi mắt giống Minh đến kinh ngạc – khiến tim Hương thót lại. Cô chưa kịp né tránh, giọng nói ngây thơ nhưng chất chứa sự tò mò của Khôi đã vang lên, đâm thẳng vào nỗi lo sợ bấy lâu:
“”Mẹ ơi, sao hôm nay mẹ lại đứng đợi con ở cổng trường?””
Câu hỏi như một nhát dao cứa vào dòng suy nghĩ rối bời của Hương. Cô giật mình, lồng ngực như bị bóp nghẹt. Nụ cười gượng gạo lập tức nở trên môi, méo mó và khó nhọc. Cô cố gắng điều chỉnh hơi thở, giọng nói phải thật tự nhiên, không được để lộ bất kỳ sự bất thường nào.
“”À… à, mẹ tiện đường đi mua đồ nên ghé qua xem con học thế nào thôi.””
Cô nói dối. Một lời nói dối vụng về mà cô hy vọng Khôi, ở tuổi mười bảy, vẫn đủ ngây thơ để tin. Cô nhìn sâu vào mắt con, cố gắng giữ bình tĩnh, sợ Khôi nhận ra ánh mắt bối rối, sợ con trai nhận ra mẹ đang che giấu điều gì đó. Cơn bão trong lòng cô vẫn đang cuộn trào, nhưng bề ngoài, cô phải là tảng băng trôi, lạnh lùng và bất động. Khôi không được phép biết. Chưa phải lúc này.”
“Họ bước về nhà. Căn nhà nhỏ ở Hội An, nơi Hương đã gây dựng lại cuộc sống cho hai mẹ con suốt mười bảy năm qua, hiện lên với ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ khung cửa sổ. Bữa tối đơn sơ đã sẵn sàng trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ giữa nhà. Chỉ có nồi canh rau luộc xanh mướt và đĩa cá kho mặn mòi.
Hương ngồi đối diện, lặng lẽ nhìn Khôi ăn. Con trai cô, giờ đã là một thiếu niên cao lớn, vẫn ăn ngon lành như ngày nào. Từng miếng cơm, từng miếng cá Khôi đưa lên miệng, chậm rãi nhưng chắc chắn, như cách nó lớn lên bên cạnh cô. Nhìn Khôi, bất chợt, một dòng ký ức cuộn trào, xô lệch mọi thứ trong tâm trí Hương.
Cô nhớ những ngày tháng bụng mang dạ chửa, lầm lũi làm thêm ở quán cơm bình dân từ sáng đến tối. Nhớ những đêm lạnh thấu xương trong căn phòng trọ ọp ẹp lợp tôn, chỉ có tiếng ếch nhái kêu ran trong đêm mưa, và tiếng tim đập thình thịch của chính mình. Đó là nơi Khôi đã chào đời. Đó là lúc cô, người mẹ hai mươi tuổi, đã tự nhủ với chính bản thân, bằng một giọng nói cương quyết đến tàn nhẫn: *Mình sẽ làm mẹ đơn thân.*
Cổ họng Hương nghẹn lại. Nước mắt chực trào ra, nóng hổi. Cô sợ Khôi nhìn thấy. Cô không muốn con trai nhìn thấy sự yếu đuối này, sự tổn thương này. Vội vàng, Hương cúi thấp đầu xuống, tay run run gắp một miếng cá thật lớn vào bát Khôi.
“”Con ăn nhiều vào,”” cô nói, giọng cố gắng thật tự nhiên, nhưng vẫn khàn đi đôi chút.
Khôi ngước lên nhìn mẹ, ánh mắt vẫn vô tư, rồi lại cúi xuống tiếp tục bữa ăn. Cử chỉ nhỏ bé của con trai, hành động gắp thức ăn để che giấu cảm xúc của cô, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bức tranh vừa ấm áp, vừa đầy xót xa trong căn nhà nhỏ. Bóng tối bên ngoài dường như đặc quánh hơn, bao phủ lấy bí mật mà Hương đang cố sức gìn giữ.”
“Đêm đó, sau khi Khôi đã học bài xong và đi ngủ, căn nhà nhỏ chìm vào tĩnh lặng. Hương nhẹ nhàng đứng dậy, bước đến chiếc tủ gỗ cũ kỹ đặt ở góc phòng. Cái tủ này đã theo cô từ những ngày đầu khó khăn nhất ở Hội An, chứa đựng không chỉ quần áo mà cả những ký ức bị chôn vùi. Cô khẽ kéo ngăn tủ cuối cùng, nơi ít khi động đến.
Bên trong, dưới lớp vài tấm vải cũ đã ngả màu, là một chiếc hộp gỗ nhỏ, phủ một lớp bụi mỏng. Hương chạm vào chiếc hộp, cảm giác lạnh lẽo, nặng trĩu. Mười bảy năm rồi, cô chưa từng mở nó. Tay cô run run nhấc chiếc hộp ra.
Cô ngồi xuống sàn nhà, dưới ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra từ chiếc bàn học của Khôi. Ánh sáng vừa đủ để soi rõ những vật bên trong khi cô từ từ mở nắp hộp.
Đầu tiên là vài bức ảnh cũ. Ảnh Minh cười rất tươi, trong bộ đồ công nhân lem luốc. Ảnh Minh và cô, chụp vội ở một góc công trình, khuôn mặt cả hai còn non dại. Cô chạm khẽ vào khuôn mặt Minh trong ảnh, ký ức ùa về như một cơn đau âm ỉ.
Tiếp theo là một lá thư tay đã úa màu, nét chữ của Minh vẫn còn đó, dù đã nhòe đi ít nhiều theo năm tháng. Lá thư anh gửi cho cô sau lần ra mắt gia đình anh bất thành, những lời lẽ vụng về nhưng tràn đầy hy vọng về một tương lai hai đứa sẽ cùng vượt qua. Hương không đọc lại, chỉ siết chặt nó trong tay.
Cuối cùng là một tờ giấy mỏng manh, hơi nhàu nhĩ, hình ảnh bên trong mờ nhạt: một tờ giấy siêu âm. Tấm ảnh đầu tiên về Khôi, khi con còn bé xíu như một hạt đậu trong bụng cô.
Cầm những kỷ vật về người cha Khôi chưa từng biết trên tay, trái tim Hương thắt lại. Mười bảy năm, cô đã giữ kín bí mật này. Nhìn con lớn lên, nhìn đôi mắt con giống y hệt đôi mắt Minh ngày trước, cô luôn tự hỏi. Liệu có nên cho con biết sự thật không? Liệu Khôi có quyền được biết về người cha mình, dù anh ta đã bỏ rơi hai mẹ con? Hay cứ giữ mãi bí mật này, để bảo vệ con khỏi tổn thương, hay để bảo vệ chính cô khỏi những ký ức đau đớn?
Nước mắt lại chực trào, nhưng lần này không có Khôi ở đó để cô phải giấu đi. Hương để nước mắt chảy dài trên má, nóng hổi, rơi xuống những bức ảnh cũ, nhòa đi cả hình dáng người đàn ông cô từng yêu thương. Chiếc hộp gỗ cũ, chứa đựng bí mật nặng nề, nằm im lìm trên sàn nhà lạnh lẽo.”
“Cầm những kỷ vật về người cha Khôi chưa từng biết trên tay, trái tim Hương thắt lại. Mười bảy năm, cô đã giữ kín bí mật này. Nhìn con lớn lên, nhìn đôi mắt con giống y hệt đôi mắt Minh ngày trước, cô luôn tự hỏi. Liệu có nên cho con biết sự thật không? Liệu Khôi có quyền được biết về người cha mình, dù anh ta đã bỏ rơi hai mẹ con? Hay cứ giữ mãi bí mật này, để bảo vệ con khỏi tổn thương, hay để bảo vệ chính cô khỏi những ký ức đau đớn? Nước mắt lại chực trào, nhưng lần này không có Khôi ở đó để cô phải giấu đi. Hương để nước mắt chảy dài trên má, nóng hổi, rơi xuống những bức ảnh cũ, nhòa đi cả hình dáng người đàn ông cô từng yêu thương. Chiếc hộp gỗ cũ, chứa đựng bí mật nặng nề, nằm im lìm trên sàn nhà lạnh lẽo.
Hương khẽ hít một hơi run rẩy, lấy tay lau nước mắt. Đã đến lúc cất mọi thứ lại. Cô nhẹ nhàng đặt các kỷ vật vào hộp, đậy nắp lại, rồi trả chiếc hộp về vị trí cũ trong ngăn tủ. Căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng. Cô đứng dậy, nhìn về phía Khôi đang ngủ say, lòng nặng trĩu.
Sáng hôm sau, cuộc sống thường nhật lại tiếp diễn. Khôi đi học. Hương ở tiệm tạp hóa. Chiều tan học, Khôi không về nhà ngay như mọi khi. Hương biết con thường tụ tập đá bóng với đám bạn trong xóm, ở khoảng đất trống cuối đường.
Hương đi bộ ra con đường nhỏ dẫn vào khu đất trống. Từ xa, cô thấy bóng dáng Khôi đang chạy nhảy cùng đám bạn, tiếng cười nói rộn rã vọng lại. Lòng cô khẽ giãn ra một chút. Khôi luôn là niềm vui, là ánh sáng trong cuộc đời cô.
Cô đứng nép mình dưới gốc cây xoài già bên đường, lặng lẽ nhìn con. Khôi ra dáng một chàng trai rồi, cao lớn, khỏe mạnh. Nó sút bóng mạnh mẽ, tiếng hò reo vang lên mỗi khi ghi bàn.
Đột nhiên, trò chơi dừng lại. Khôi và một cậu bạn đang đứng nói chuyện. Hương nheo mắt cố nghe. Cậu bạn tên Long, một đứa khá thân với Khôi.
Long vô tư hỏi, giọng hồn nhiên: “Ê Khôi, sao tớ chưa bao giờ thấy bố cậu đến đón cậu ở trường hay đi đá bóng cùng nhỉ? Bố bọn tớ hay ra xem lắm.”
Tim Hương bỗng thắt lại. Cô đứng bất động.
Khôi nghe câu hỏi, nét mặt đang vui vẻ bỗng thoáng vẻ bối rối. Đôi mắt nó đảo nhẹ, một nụ cười gượng gạo nở trên môi.
“À… bố tớ… bố tớ bận lắm,” Khôi trả lời, giọng hơi ngập ngừng. “Công việc của bố tớ đi lại nhiều, bận lắm.”
Cậu bạn Long không để ý sự gượng gạo đó, chỉ ậm ờ: “Ồ, vậy hả.” Rồi chúng lại tiếp tục trò bóng.
Nhưng trong mắt Hương, hình ảnh Khôi lúc ấy như một vết cứa. Nó cố gắng che giấu sự thật, cố gắng tỏ ra bình thường. Cô nhìn con cười nói, chạy nhảy tiếp, nhưng biết rằng câu hỏi vô tư kia đã chạm vào một khoảng trống. Khoảng trống về người cha. Dù Khôi chưa bao giờ than vãn, chưa bao giờ hỏi nhiều về bố, nhưng sự vắng mặt đó, Hương biết, luôn là một nỗi niềm trong lòng con. Đứng từ xa nhìn cảnh đó, Hương cảm thấy đau lòng khôn tả. Bí mật cô giữ kín bấy lâu, liệu có phải đang vô tình làm tổn thương con? Liệu nó có đang gồng mình vì cô?”
“Hương bước đi trên con phố quen thuộc của Hội An. Dáng người cô vẫn gầy gò sau bao năm vất vả, nhưng bước chân không còn vẻ vội vã của người trẻ. Chiều tà, nắng vàng xiên qua những mái ngói rêu phong, gợi lên một vẻ đẹp trầm mặc, buồn bã giống như tâm trạng cô lúc này. Câu nói vô tư của thằng Long và ánh mắt bối rối của Khôi lúc chiều cứ ám ảnh lấy cô.
Khi đi ngang qua một quán nước vỉa hè, Hương khựng lại. Một người phụ nữ trung niên đang ngồi bán chè, dáng người quen quen. Cô tiến lại gần hơn. Là chị Mai, người từng làm cùng quán cơm bình dân với cô ở Đà Nẵng, người đã báo tin Minh cưới vợ năm xưa.
“Chị Mai!” Hương khẽ gọi.
Người phụ nữ ngẩng lên, đôi mắt ngạc nhiên rồi vỡ òa niềm vui. “Ôi, Hương! Em đây rồi à? Chị tưởng nhìn nhầm! Em chuyển về Hội An từ bao giờ?”
Hai người mừng rỡ hỏi han. Chị Mai kể chuyện gia đình, chuyện làm ăn. Rồi chị nhìn Hương, ánh mắt thoáng vẻ thương cảm.
“Vẫn một mình thế hả em?” Chị hỏi, giọng nhẹ nhàng.
Hương gật đầu, cố nở nụ cười. “Vâng, vẫn vậy chị ạ. Em mở cái tiệm tạp hóa nhỏ, đủ xoay sở cho hai mẹ con.”
“Con trai em… tên Khôi đúng không? Cháu lớn lắm rồi nhỉ? Chị nhớ ngày xưa em bụng mang dạ chửa, một mình lủi thủi…” Chị Mai chùng giọng. “Trông nó có giống thằng Minh không?”
Tim Hương lại thắt lại. “Giống lắm chị ạ,” cô đáp khẽ. “Giống y hệt.”
Chị Mai nhìn Hương một lúc lâu, ánh mắt chất chứa suy tư. Rồi chị thở dài, giọng hơi trầm xuống.
“Hương này,” chị nói. “Chị biết em khổ. Chuyện xưa qua rồi, nhắc lại làm gì. Nhưng mà… chị thấy em giấu con bé chuyện về cha nó, chị thấy không đành lòng.”
Hương im lặng lắng nghe, bàn tay vô thức siết chặt mép áo.
Chị Mai tiếp lời, giọng chân thành: “Con cần biết nguồn cội của nó, Hương ạ. Em không thể giấu mãi được. Rồi đến lúc nó lớn, nó sẽ tự tìm hiểu, hoặc nghe từ người khác. Lúc đó có khi còn tệ hơn.”
Chị đưa đôi mắt nhìn Hương, ánh nhìn trìu mến nhưng kiên định. “Nghĩ cho kỹ đi em. Đừng để cái gánh nặng đó đè lên vai em mãi, mà cũng đừng để con mình bơ vơ giữa cuộc đời không biết mình từ đâu đến. Dù sao thì… nó cũng là cha của thằng bé.”
Lời nói của chị Mai như những mũi kim đâm thẳng vào tim Hương. Cô ngồi lặng đi, đầu óc quay cuồng. Giấu mãi ư? Hay nói ra? Khôi có quyền biết không? Nguồn cội… Nó cần biết nguồn cội của nó. Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu Hương, nặng trĩu. Cô nhìn vào bát chè trên tay chị Mai, không sao nuốt nổi. Mười bảy năm cô đã cố gắng quên đi, cố gắng xây dựng một cuộc sống mới, cố gắng bảo vệ con. Nhưng liệu bức tường bảo vệ đó có đang vô tình bóp nghẹt con không? Có đang tạo ra một khoảng trống trong lòng Khôi không? Ánh mắt bối rối của Khôi chiều nay lại hiện về. Có lẽ… có lẽ chị Mai nói đúng. Cô không thể giấu mãi được.
“Em… em cảm ơn chị,” Hương khẽ nói, giọng nghèn nghẹt. “Em sẽ suy nghĩ ạ.”
Hương đứng dậy, chào chị Mai và bước đi. Bước chân cô nặng trĩu hơn bao giờ hết. Phía trước là con đường quen thuộc về nhà, nơi có Khôi đang đợi. Nhưng con đường ấy bỗng trở nên xa lạ, mịt mờ. Lời khuyên của người bạn cũ đã gieo vào lòng Hương một hạt mầm bất an, khiến bức tường kiên cố bấy lâu nay cô dựng lên đang dần lung lay dữ dội.”
“Con đường về nhà buổi chiều tà càng thêm dài và nặng trĩu dưới bước chân Hương. Lời chị Mai cứ văng vẳng bên tai. Nguồn cội… Bức tường cô dựng lên có đang bóp nghẹt Khôi? Có đang tạo ra khoảng trống?
Mấy ngày sau, tâm trạng Hương vẫn còn rối bời. Cô vẫn làm lụng, vẫn chăm sóc Khôi, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại xa xăm. Rồi giải đấu bóng đá cấp trường của Khôi đến.
Hương đến sân trường từ sớm, hòa vào đám đông phụ huynh. Tiếng hò reo, tiếng trống cổ vũ vang vọng. Các cậu bé trong bộ đồng phục bóng đá chạy nhảy khởi động trên sân. Khôi mang số áo 10, nụ cười rạng rỡ khi thấy mẹ. Hương mỉm cười vẫy tay, lòng tràn đầy tự hào.
Trận đấu bắt đầu. Khôi chơi rất tốt, chuyền bóng khéo léo, dứt điểm mạnh mẽ. Cậu là một trong những cầu thủ nổi bật nhất đội. Mỗi lần Khôi chạm bóng hay sút bóng, tiếng reo hò từ phía khán đài lại dâng cao. Hương cũng hòa mình vào sự phấn khích đó, cổ vũ hết mình cho con.
Nhưng giữa những tiếng hò reo ấy, Hương nhận thấy một điều bất thường. Mỗi lần một cầu thủ nào đó ghi bàn hay có pha bóng hay, họ lại chạy ra đường biên, chỉ tay về phía khán đài nơi bố mẹ họ đang vẫy cờ, hô vang tên con. Những nụ cười rạng rỡ, những cái ôm, những cú đập tay đầy tự hào.
Khôi cũng ghi bàn. Một cú sút xa đẹp mắt, bóng găm thẳng vào lưới. Cả đội ùa đến ôm lấy Khôi. Nhưng khi ăn mừng xong, Khôi không chạy ra phía khán đài. Cậu đứng lại giữa sân, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt trên khán đài. Nụ cười trên môi cậu nhạt dần. Hương thấy tim mình đau nhói. Khôi đang tìm ai đó. Cậu đang tìm cha.
Trận đấu kết thúc. Đội Khôi thắng. Các cầu thủ reo hò ăn mừng. Phụ huynh tràn xuống sân ôm chúc mừng con cái. Cảnh tượng thật ấm áp và hạnh phúc.
Hương đứng nép mình ở một góc, chờ đợi Khôi. Cậu bước đến chỗ mẹ, mồ hôi nhễ nhại. Đáng lẽ cậu phải rất vui, nhưng khuôn mặt cậu lại thoáng nét buồn bã.
“Mẹ ơi,” Khôi nói khẽ. “Bố bạn Nam đến, bố bạn Sơn cũng đến. Ai cũng có bố đến xem hết.”
Câu nói của Khôi như nhát dao đâm vào tim Hương. Cô nhìn con trai, nhìn đôi mắt giống hệt người cha đã bỏ đi năm nào, đôi mắt ấy giờ đây chất chứa nỗi buồn và sự thiếu thốn mà cô không thể nào bù đắp được. Khôi đang lủi thủi giữa đám đông đang vui vẻ. Cậu là đứa trẻ duy nhất không có bố đến cổ vũ.
Hương không nói gì, chỉ dang tay ôm chặt lấy Khôi. Cô vùi mặt vào mái tóc ướt đẫm mồ hôi của con, hít hà mùi nắng, mùi đất non nớt. Lòng cô quặn thắt. Nước mắt không kìm được chảy dài.
“Mẹ ở đây mà Khôi,” cô nghẹn ngào thì thầm vào tai con. “Mẹ luôn ở đây với con.”
Khôi siết chặt vòng tay ôm mẹ. Khoảnh khắc ấy, giữa tiếng reo hò của đám đông, Hương cảm thấy nỗi đau và tình thương dành cho con hòa quyện đến tột cùng. Cô ước gì có thể bù đắp tất cả những thiếu thốn mà Khôi phải chịu đựng. Ước gì cô có thể mang lại cho con một gia đình trọn vẹn. Ước gì… Khôi có cha. Nỗi đau đó như nhắc nhở cô về lời chị Mai nói. Bức tường che giấu bấy lâu nay liệu có còn vững vàng trước khao khát giản đơn của con trai? Hương ôm con thật chặt, như muốn truyền hết sức mạnh và tình yêu thương vào vòng tay ấy, thầm hứa với lòng sẽ làm tất cả vì con, dù cho con đường phía trước có khó khăn đến đâu.”
“Nỗi đau từ trận đấu vẫn còn âm ỉ trong lòng Hương. Nhìn Khôi vẫn còn thoáng nét buồn khi nhắc đến những người bố khác, tim cô như bị bóp nghẹt. Đêm đó, cô trằn trọc không ngủ. Lời chị Mai, ánh mắt Khôi, tất cả xoáy vào tâm trí cô. Đã đến lúc. Bức tường này không chỉ che giấu sự thật, mà còn đang tạo ra một khoảng trống quá lớn trong cuộc đời con trai cô. Hương đưa ra quyết định. Cô cần biết về Minh.
Sáng hôm sau, Hương mở tiệm tạp hóa như thường lệ, nhưng tâm trí cô không ở đó. Cô loay hoay sắp xếp hàng hóa, nhưng đầu óc lại nghĩ về việc làm thế nào để tìm kiếm thông tin. Minh đã biệt tích khỏi cuộc đời cô gần 17 năm. Anh ta ở đâu? Sống thế nào? Liệu có còn ở Quảng Ngãi không?
Hương chợt nhớ đến Liên, cô bạn cũ cùng học ở Đà Nẵng, quê gốc Quảng Ngãi và có nhiều mối quan hệ. Hai người vẫn thỉnh thoảng liên lạc qua mạng xã hội. Có lẽ Liên có thể giúp.
Không chần chừ thêm nữa, Hương tìm số điện thoại của Liên và gọi. Giọng Liên ở đầu dây bên kia vẫn thân thuộc. Sau vài câu hỏi thăm xã giao, Hương đi thẳng vào vấn đề, giọng khẽ run run.
“Liên à, tớ có việc này muốn nhờ cậu…”
Liên im lặng lắng nghe. Hương kể lướt qua về lý do cô cần tìm kiếm thông tin về một người ở Quảng Ngãi tên là Minh, cha của Khôi. Cô không đi sâu vào chi tiết quá khứ đau buồn, chỉ nhấn mạnh sự cần thiết của việc tìm hiểu này vì Khôi.
Liên hiểu chuyện. Cô bạn đồng ý giúp ngay lập tức. “Cậu đưa tớ thông tin cụ thể về anh ấy nhé. Ngày xưa học trường nào, quê ở đâu, có anh em gì không… Tớ sẽ cố gắng hết sức hỏi han giúp cậu.”
Hương cảm ơn Liên rối rít. Cô gửi cho Liên những thông tin ít ỏi cô có về Minh: tên tuổi, quê quán ở huyện nào đó của Quảng Ngãi, ngày xưa làm công trình xây dựng. Đó là tất cả những gì cô biết từ gần hai thập kỷ trước.
Những ngày sau đó là chuỗi ngày dài đằng đẵng đối với Hương. Cô sống trong tâm trạng thấp thỏm, lo lắng không yên. Mỗi tiếng điện thoại reo, tim cô lại đập thình thịch. Cô cứ tưởng tượng ra đủ thứ kịch bản. Liệu Minh có đang sống một cuộc đời sung túc, hạnh phúc bên vợ con? Hay anh ta cũng đang gặp khó khăn, vật lộn với cuộc sống? Khuôn mặt Khôi lúc buồn bã ở sân bóng lại hiện lên, thôi thúc cô phải tiếp tục.
Cô cố gắng tỏ ra bình thường trước mặt Khôi, vẫn chuẩn bị bữa ăn, dọn dẹp nhà cửa, trông coi tiệm. Nhưng Khôi, với sự nhạy cảm của tuổi mới lớn, dường như cảm nhận được sự bất thường từ mẹ. Cậu thường xuyên nhìn Hương với ánh mắt dò hỏi. Hương chỉ mỉm cười, nói cô hơi mệt.
Cơn sốt ruột trong lòng Hương ngày càng tăng. Cô liên tục kiểm tra điện thoại, hy vọng nhận được tin nhắn hoặc cuộc gọi từ Liên. Đêm đến, cô lại nằm thao thức, tưởng tượng về cuộc sống của Minh. Nếu anh ta hạnh phúc, cô sẽ làm gì? Nếu anh ta khốn khó, cô có nên xuất hiện? Hàng trăm câu hỏi không lời đáp cứ xoáy sâu vào tâm trí cô. Sự chờ đợi này còn khó chịu hơn cả đối mặt với sự thật.
Cuộc tìm kiếm vẫn tiếp diễn ở Quảng Ngãi xa xôi. Còn ở Hội An, Hương vẫn kiên trì chờ đợi, trái tim như đang treo lơ lửng giữa không trung, không biết sẽ đáp xuống nơi bình yên hay lại va vào một vực sâu mới của nỗi đau.”
“Hương vẫn đang loay hoay với mớ hàng hóa vừa nhập về, nhưng ánh mắt cô cứ dán chặt vào màn hình điện thoại đặt trên quầy. Mỗi khi có thông báo, tim cô lại nảy lên một nhịp. Gần một tuần trôi qua kể từ cuộc gọi cho Liên. Sự chờ đợi như sợi dây thòng lọng siết chặt lấy tâm can cô. Cô đã chuẩn bị tâm lý cho viễn cảnh Minh đang sống một cuộc đời viên mãn, sung túc, đó là kịch bản dễ chấp nhận nhất, dù có đau lòng cách mấy.
Rồi điện thoại reo. Màn hình hiện lên tên Liên. Hương giật mình, vội vàng lau tay vào tạp dề rồi nhấc máy, giọng khô khốc.
“Alo, Liên à?”
Đầu dây bên kia, giọng Liên trầm lại, không còn vẻ hoạt bát như lần trước.
“Ừ, tớ đây, Hương. Tớ… có tin tức rồi.”
Hương nín thở. “Sao hả cậu? Anh ấy… thế nào?”
Liên hít một hơi sâu. “Tớ nhờ người quen ở quê anh ấy tìm hiểu rồi. Đúng là anh ấy cưới vợ khác sau khi về quê không lâu. Nhưng… cuộc sống của anh ấy không như cậu nghĩ đâu.”
Hương nhíu mày, trong lòng dậy lên dự cảm bất an nhưng cũng xen lẫn tò mò. “Không như tớ nghĩ là sao?” Cô đã nghĩ về sự sung sướng, về một gia đình hạnh phúc bù đắp cho những gì anh ta đã bỏ lỡ.
“Tớ nghe nói… sau khi cưới, anh ấy gặp nhiều biến cố lắm. Công việc không ổn định, làm thuê làm mướn đủ nghề nhưng cứ bấp bênh. Cuộc sống gia đình cũng không mấy khá giả, thậm chí là khó khăn nữa.” Liên nói, giọng đầy vẻ thông cảm.
Thông tin này như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Hương. Cô hoàn toàn sững sờ. Không phải là sự giàu sang, không phải là cuộc sống an nhàn? Minh, người cô từng nghĩ đã tìm được bến đỗ tốt hơn sau khi rời bỏ mẹ con cô, lại đang vật lộn với cuộc sống?
“Cậu… cậu chắc không?” Hương hỏi lại, giọng run run vì bất ngờ tột độ.
“Chắc mà. Người tớ nhờ là người ở gần nhà cũ của bố mẹ anh ấy, họ biết rõ mà.” Liên khẳng định. “Nghe nói anh ấy vẫn làm công trình xây dựng, nhưng không ổn định, lúc có việc lúc không. Vợ anh ấy cũng chỉ buôn bán nhỏ lẻ thôi. Không hề khá giả gì cả.”
Hương im lặng, đầu óc quay cuồng. Cảm giác đầu tiên là bất ngờ, tột độ. Rồi sau đó, một dòng cảm xúc lẫn lộn dâng lên. Có một chút gì đó giống như sự mỉa mai của số phận – anh ta bỏ đi để tìm cuộc sống tốt hơn, để trốn tránh trách nhiệm, nhưng cuối cùng lại rơi vào hoàn cảnh khó khăn. Có một chút xót xa, dù đã gần hai mươi năm trôi qua, cô vẫn không thể hoàn toàn chai sạn trước tin tức về cha của con mình. Và có cả sự trống rỗng khi kịch bản cô đã chuẩn bị hoàn toàn sụp đổ. Cuộc sống của Minh không phải là bức tranh màu hồng cô vẫn tưởng tượng trong những đêm dài cô đơn.
“Hương à, cậu… sao rồi?” Liên nhẹ nhàng hỏi khi thấy Hương im lặng quá lâu.
“Tớ… tớ không sao.” Hương khó khăn lắm mới thốt ra được. “Cảm ơn cậu nhiều lắm, Liên. Nhờ có cậu tớ mới biết được…”
“Không có gì đâu cậu. Có gì thì cứ nói với tớ nhé.” Liên đáp.
Kết thúc cuộc gọi, Hương buông thõng điện thoại xuống quầy. Tay chân cô bủn rủn. Cô ngồi phịch xuống chiếc ghế đẩu, nhìn trân trân ra khoảng sân trước tiệm. Những hình ảnh về Minh – người yêu thời sinh viên gầy gò nhưng đầy nhiệt huyết, người cha non nớt của Khôi – cứ chập chờn trong tâm trí cô, xen lẫn với câu nói của Liên: “Cuộc sống không như cậu nghĩ đâu… khó khăn lắm.”
Suốt bao năm, cô đã vẽ nên chân dung một người đàn ông vô tâm, bội bạc, bỏ rơi mẹ con cô để chạy theo cuộc sống giàu sang. Nhưng sự thật lại nghiệt ngã đến mức này. Anh ta cũng đang vật lộn, cũng đang chật vật. Điều đó không bào chữa cho hành động của anh ta trong quá khứ, nhưng nó khiến bức tường thù hằn trong lòng Hương lung lay.
Vậy thì, cuộc sống của anh ta như vậy… Cô có nên xuất hiện không? Có nên để Khôi biết về người cha đang sống trong hoàn cảnh khó khăn đó không? Hàng ngàn câu hỏi lại ập đến, phức tạp hơn gấp bội khi bức màn giả định về sự giàu có của Minh bị kéo sập. Trái tim Hương nặng trĩu. Con đường phía trước, vốn đã mịt mờ, nay lại càng thêm u tối.”
“Hương ngồi phịch xuống chiếc ghế đẩu, nhìn trân trân ra khoảng sân trước tiệm. Điện thoại vẫn nằm lặng lẽ trên quầy, nhưng lời nói của Liên cứ văng vẳng trong tai cô, như một tiếng sét đánh ngang tai sau bao năm trời yên ắng. Khó khăn. Vất vả. Không như cô nghĩ. Minh, người đàn ông cô đã dựng nên một hình tượng xa hoa và tàn nhẫn trong tâm trí suốt mười bảy năm qua, lại đang sống trong cảnh nghèo khó?
Sự thật này quá sức tưởng tượng. Nó không bào chữa cho những gì anh ta đã làm, không xóa nhòa đi nỗi đau và sự tủi cực mà mẹ con cô đã phải gánh chịu. Nhưng nó khiến bức tường căm ghét và thù hằn cô xây dựng bỗng chốc sứt mẻ. Anh ta cũng chỉ là một con người đang vật lộn với cuộc đời, không phải là kẻ chiến thắng hả hê trên nỗi đau của người khác như cô vẫn tưởng.
Hương đứng dậy, bước đi lại quanh quẩn trong tiệm. Tay cô chạm vào những món hàng tạp hóa lỉnh kỉnh, nhưng tâm trí lại bay bổng về những câu hỏi xoáy sâu. Với hoàn cảnh của anh ta như vậy, liệu cô có nên liên lạc? Có nên để Khôi biết về người cha này không?
Cái suy nghĩ “”liên lạc”” vừa hiện lên đã khiến cô chao đảo. Liên lạc để làm gì? Để đòi hỏi? Để trách móc? Hay để cho Khôi một người cha, dù chỉ là một người cha đang vất vả mưu sinh? Cô tự hỏi lòng mình. Động lực thực sự là gì? Vì bản thân cô, muốn nhìn thấy bộ dạng anh ta khi đối diện với sự thật về Khôi, muốn nghe một lời xin lỗi muộn màng? Hay vì Khôi, đứa trẻ cô đã cố gắng bù đắp tất cả nhưng vẫn thiếu đi một người cha?
Khôi có quyền được biết cha mình là ai. Cô đã giấu con bé suốt bao năm. Nhưng giờ, khi biết sự thật nghiệt ngã về cuộc sống của Minh, việc tiết lộ lại càng thêm phức tạp. Đưa Khôi đến với một người cha đang chật vật, liệu có phải là điều tốt cho con?
Và một câu hỏi khác, nhức nhối hơn cả: Sau mười bảy năm ròng rã, liệu Minh còn nhớ đến cô không? Còn nhớ đến Khôi không? Đứa con mà anh ta chưa từng nhìn mặt, chưa từng bồng bế dù chỉ một lần. Hay thời gian và gánh nặng cuộc sống đã bào mòn tất cả ký ức về quãng thời gian ngắn ngủi ấy? Cô sợ hãi cái suy nghĩ rằng mình và Khôi đã hoàn toàn bị lãng quên, bị xóa nhòa khỏi tâm trí anh ta như chưa từng tồn tại.
Trong không gian tĩnh lặng của tiệm tạp hóa, Hương đứng đó, giữa bộn bề hàng hóa và bộn bề suy nghĩ. Con tim cô bị giằng xé giữa quá khứ và hiện tại, giữa sự ích kỷ và tình yêu thương con, giữa hy vọng mong manh và nỗi sợ hãi sự lãng quên tàn nhẫn. Nên liên lạc, hay tiếp tục im lặng, như đã làm suốt gần hai thập kỷ? Quyết định này, cô biết, sẽ thay đổi tất cả.”
“Một ngày sau, khi Hương vẫn còn chìm trong mớ suy nghĩ hỗn độn, Khôi quyết định dọn dẹp lại căn phòng nhỏ của mình. Mớ sách vở cũ, quần áo không dùng đến và những món đồ linh tinh chất đống khiến cậu cảm thấy ngột ngạt. Cậu kéo chiếc thùng giấy to ra, bắt đầu nhét đồ vào.
Khi di chuyển chiếc tủ nhỏ kê sát tường, tay Khôi chạm phải một vật gì đó cứng, nằm khuất sau gầm tủ. Cậu cúi xuống, lôi ra một chiếc hộp gỗ cũ sờn màu, dính đầy bụi bẩn. Chiếc hộp trông đã rất lâu đời, có lẽ là của mẹ cậu. Tò mò, Khôi dùng tay phủi bụi, để lộ những hoa văn khắc chạm mờ nhạt.
Cậu đặt chiếc hộp lên giường, ngắm nghía một lúc rồi khẽ cạy nắp. Bên trong, những kỷ vật cũ kỹ nằm im lìm: một vài chiếc vòng tay bằng chỉ, một chiếc lược gỗ, và dưới đáy, bọc cẩn thận trong một lớp giấy báo đã ngả vàng, là một bức ảnh nhỏ và một phong bì thư.
Khôi nhẹ nhàng nhấc bức ảnh lên. Đó là ảnh chụp một đôi nam nữ còn rất trẻ. Người phụ nữ, mái tóc ngắn ngang vai, nụ cười rạng rỡ, chính là mẹ cậu, Hương. Còn người đàn ông đứng bên cạnh, cao ráo, nở nụ cười tươi, nhìn thẳng vào ống kính… Khuôn mặt ấy, đôi mắt ấy… Khôi sững người. Cậu đưa bức ảnh lại gần, nhìn thật kỹ. Mày, sống mũi, khuôn miệng… Sao lại quen thuộc đến vậy? Cứ như thể cậu đang nhìn vào tấm gương vậy.
Tay Khôi run run đặt bức ảnh xuống. Ánh mắt cậu chuyển sang phong bì thư bên cạnh. Không có địa chỉ người nhận, chỉ có tên người gửi viết vội ở góc: “”Minh””. Bên trong, là một lá thư viết tay.
Cái tên “”Minh””. Khuôn mặt trong ảnh. Sự quen thuộc kỳ lạ. Khôi đứng sững tại chỗ, tim đập thình thịch. Từ trước đến nay, mẹ chưa bao giờ nhắc đến cha cậu. Cậu luôn nghĩ ông là người xấu xa nào đó đã bỏ rơi mẹ con cậu. Nhưng khuôn mặt này… sao lại giống cậu đến thế? Và cái tên này… “”Minh””. Đây có phải là người đó không?
Hàng loạt câu hỏi đột ngột bủa vây lấy Khôi. Người đàn ông trong ảnh là ai? Có phải là cha cậu không? Nếu vậy, tại sao mẹ lại giấu kín như vậy? Tại sao ông ấy lại có bức ảnh chụp chung với mẹ? Và lá thư này… viết gì? Cậu muốn mở ra đọc ngay lập tức, nhưng một cảm giác sợ hãi mơ hồ níu chân lại. Sợ sự thật ẩn giấu bên trong.
Khôi đứng đó, bất động giữa căn phòng bề bộn, tay vẫn cầm chặt bức ảnh cũ. Khuôn mặt của người đàn ông lạ mà quen trong ảnh ám ảnh tâm trí cậu. Cuộc sống bình yên mà cậu vẫn nghĩ đang che giấu một bí mật động trời. Bí mật về người cha mà bấy lâu nay cậu chỉ biết qua những lời nói dối vụng về của mẹ.”
“Khôi siết chặt bức ảnh cũ trong tay, cảm giác bàng hoàng dần lắng xuống, nhường chỗ cho sự thôi thúc mãnh liệt phải tìm hiểu sự thật. Cậu rời khỏi căn phòng bừa bộn, tìm mẹ. Khôi thấy Hương đang ngồi bên quầy tạp hóa, lúi húi ghi sổ sách. Vẻ mặt bà vẫn đượm nét lo toan thường ngày, nhưng Khôi biết, bà đang che giấu một điều gì đó.
Cậu bước đến gần, hơi thở dồn dập. Hương ngẩng đầu lên, thấy con trai đứng trước mặt với vẻ mặt kỳ lạ. Tay Khôi run run đưa bức ảnh ra, chỉ vào người đàn ông trong đó. Đôi mắt Khôi nhìn thẳng vào mẹ, vừa có nét bối rối, vừa ánh lên sự mong chờ, hy vọng tìm thấy câu trả lời cho mớ hỗn độn trong lòng.
“”Mẹ ơi…”” Giọng Khôi khẽ run. Cậu hít một hơi sâu, dồn hết can đảm vào câu hỏi mà cậu sợ phải nói ra nhất. “”Người này… người này là ai vậy ạ?””
Hương nhìn bức ảnh con trai đang cầm. Khoảnh khắc đó, thế giới như ngừng lại. Chiếc bút trên tay bà rơi xuống bàn. Gương mặt Hương lập tức trắng bệch, đôi mắt giãn ra vì sợ hãi tột độ. Bà nhận ra ngay, đó là bức ảnh chụp bà và Minh, bức ảnh đã bị bà cất giấu kỹ đến quên cả sự tồn tại của nó. Mười bảy năm im lặng, mười bảy năm cố gắng chôn vùi quá khứ, giờ đây, tất cả sụp đổ chỉ bằng một tấm ảnh cũ và câu hỏi của con trai.
Khôi thấy mẹ sững sờ, không trả lời. Cậu càng thêm sốt ruột, chỉ thẳng vào Minh trong ảnh, giọng nói vỡ òa sự thắc mắc và cả nỗi đau ngầm. “”Sao… sao trông chú ấy… lại giống con thế ạ?””
Câu hỏi của Khôi như mũi tên tẩm độc, xuyên thẳng vào trái tim Hương. Đó là khoảnh khắc định mệnh, khoảnh khắc mà bà sợ hãi suốt mười bảy năm qua đã thực sự đến. Cái bí mật mà bà cố gắng che giấu, cái quá khứ mà bà muốn quên đi, giờ đây, chính đứa con trai mà bà dùng cả cuộc đời để bảo vệ lại đang đứng trước mặt bà, cầm bằng chứng không thể chối cãi, và đòi hỏi sự thật. Hương ngồi bất động, nghẹt thở, không biết phải trả lời con trai mình thế nào.”
“Hương ngồi sững, trái tim như ngừng đập. Câu hỏi của Khôi, ánh mắt chất chứa sự hoang mang và đòi hỏi, như một cú đấm xuyên qua lớp vỏ bọc mà bà đã dựng lên suốt mười bảy năm ròng. Mười bảy năm che giấu, mười bảy năm né tránh, giờ đây kết thúc chỉ bằng một tấm ảnh cũ mèm. Bà nhìn vào gương mặt con trai, nhìn vào đôi mắt ấy – đôi mắt bà đã cố gắng không để ý đến sự giống nhau kỳ lạ với người đàn ông trong ảnh, nhưng Khôi thì không. Thằng bé đã thấy. Thằng bé đã hỏi. Và bà không thể chạy trốn được nữa.
Hương hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng lên như muốn vỡ tung. Bà biết, đây là khoảnh khắc quyết định. Bà không thể lừa dối con thêm một giây phút nào nữa. Bà từ từ đặt chiếc bút xuống bàn, âm thanh nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Hương chậm rãi đứng dậy, bước về phía chiếc ghế đặt cạnh quầy, nơi Khôi vẫn đứng đó, chờ đợi.
“”Khôi… ngồi xuống đây với mẹ,”” Giọng Hương khẽ run rẩy, pha lẫn sự mệt mỏi và một nỗi sợ hãi không tên.
Khôi nhìn mẹ, ánh mắt dò hỏi. Cậu do dự một chút, rồi ngoan ngoãn ngồi xuống chiếc ghế mà mẹ vừa chỉ. Bức ảnh cũ nhàu nát vẫn nằm trong tay cậu.
Hương ngồi xuống bên cạnh con trai. Bà nhẹ nhàng vươn tay, chạm vào bàn tay Khôi đang nắm chặt bức ảnh. Bà cảm nhận được sự run rẩy từ con trai. Bà khẽ vuốt ve bàn tay con, tìm kiếm sự bình tĩnh cho chính mình. Bà nhìn vào Khôi, cố gắng nở một nụ cười trấn an, nhưng khóe môi chỉ run run. Bà lại hít một hơi thật sâu nữa, như thể đang chuẩn bị cho một cuộc chiến cam go nhất đời mình.
“”Khôi à…”” Hương bắt đầu, giọng bà khàn đặc, như có cát trong cổ họng. “”Có lẽ… đã đến lúc mẹ phải kể cho con nghe rồi.””
Bà nhìn xa xăm, đôi mắt đượm buồn, như đang lật lại từng trang ký ức đã phủ bụi thời gian. “”Người trong ảnh này…”” Bà dừng lại, giọng nghẹn lại. Bà hắng giọng, cố gắng nói tiếp. “”Người đó… đúng là cha của con.””
Câu nói như tiếng sét đánh ngang tai Khôi. Cậu sững sờ, đôi mắt mở to nhìn mẹ không chớp. Bức ảnh trong tay cậu suýt rơi xuống đất. Cảm giác choáng váng, bàng hoàng quay trở lại, nhưng lần này còn mạnh mẽ hơn gấp bội. Cậu muốn hỏi rất nhiều điều, nhưng cổ họng khô khốc, không thốt nên lời.
Hương không nhìn vào Khôi lúc này, bà nhìn về phía xa xăm, như đang nhìn thấy Đà Nẵng của những năm tháng tuổi đôi mươi. “”Mẹ gặp cha con… khi mẹ còn là sinh viên năm hai ở Đà Nẵng,”” Bà kể, giọng bà nhẹ nhàng, chất chứa nỗi nhớ nhung và cả cay đắng. “”Lúc đó, mẹ làm thêm ở một quán cơm bình dân… Cha con là công nhân xây dựng, làm ở công trình gần đó. Anh ấy thường ghé quán ăn.””
Bà kể về những buổi chiều nắng gắt, về những câu chuyện vụn vặt nơi quán cơm, về cách họ gặp nhau, về tình yêu tuổi trẻ nảy nở nhanh chóng và mãnh liệt. Khuôn mặt Hương đượm nét dịu dàng khi nhớ lại những kỷ niệm đẹp đẽ hiếm hoi đó.
“”Rồi… mẹ phát hiện mình có thai,”” Bà nói tiếp, giọng bà chùng xuống, nặng trĩu. “”Lúc đó mẹ mới hai mươi tuổi… mọi thứ diễn ra quá nhanh.”” Bà dừng lại, như tìm kiếm từ ngữ thích hợp. “”Gia đình cha con… họ rất phản đối. Họ không chấp nhận mẹ… vì chuyện ‘ăn cơm trước kẻng’. Vì… hoàn cảnh của mẹ không môn đăng hộ đối với gia đình anh ấy.””
Đôi mắt Hương đỏ hoe. Bà kể về những lời phản đối gay gắt từ bố mẹ Minh, về những cuộc cãi vã, về áp lực từ hai phía. Khôi ngồi im lặng lắng nghe, cảm giác đau xót dâng lên trong lòng. Cậu chưa bao giờ nghe mẹ nói về quá khứ của bà, nhất là quá khứ liên quan đến người cha mà cậu chưa từng biết mặt.
“”Cha con… đã hứa với mẹ rất nhiều điều,”” Hương nói, giọng bà run run, những giọt nước mắt đầu tiên bắt đầu lăn dài trên má. “”Anh ấy hứa sẽ vượt qua tất cả để ở bên mẹ và con. Hứa sẽ bảo vệ mẹ con mẹ.”” Bà cười một nụ cười chua chát. “”Nhưng… lời hứa đó đã bị bỏ rơi.””
Khôi cảm nhận được nỗi đau tột cùng trong giọng nói của mẹ. Cậu nắm chặt bức ảnh hơn.
“”Ba tháng sau khi ra mắt gia đình anh ấy… mẹ nhận được tin… anh ấy đã cưới vợ khác ở quê,”” Hương kể, giọng bà nghẹn lại. Bà quay sang nhìn Khôi, nước mắt lưng tròng. “”Mẹ sụp đổ hoàn toàn. Mẹ đã rất tuyệt vọng.””
“”Nhưng…”” Hương hít một hơi thật sâu, lau vội nước mắt bằng mu bàn tay. “”Nhưng mẹ nhìn vào bụng mình… nhìn vào con… Mẹ biết mẹ không thể bỏ cuộc. Mẹ không thể bỏ rơi con.”” Bà đặt tay lên tay Khôi, siết nhẹ. “”Mẹ quyết định… sẽ sinh ra và nuôi nấng con một mình. Dù có vất vả thế nào đi chăng nữa.””
Giọng Hương nghẹn lại, bà không nói được nữa. Những giọt nước mắt thi nhau lăn xuống, ướt đẫm gò má gầy gò. Bà nhìn Khôi, đôi mắt đẫm lệ chất chứa bao nhiêu yêu thương, bao nhiêu hy sinh thầm lặng, và cả bao nhiêu tủi hờn đã giấu kín suốt mười bảy năm qua. Đó là câu chuyện về cha của Khôi, câu chuyện mà bà đã cố gắng chôn vùi, giờ đây, đã được kể ra, giữa hai mẹ con, trong không gian tiệm tạp hóa quen thuộc ở Hội An.”
“Khôi vẫn ngồi im lặng, đôi mắt mở to nhìn người mẹ đang đẫm lệ. Khuôn mặt cậu không còn vẻ bàng hoàng của cú sốc ban đầu, thay vào đó là một sự biến đổi cảm xúc phức tạp. Sự ngạc nhiên vẫn còn đó, nhưng dần nhường chỗ cho vẻ bối rối khi những mảnh ghép cuộc đời mẹ mà cậu chưa từng biết được hé lộ. Cậu nhìn mẹ khóc, nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên gò má gầy guộc, nghe câu chuyện về tuổi trẻ bị đánh cắp, về tình yêu tan vỡ, về sự ruồng bỏ.
Rồi, khi mẹ kể về quyết định một mình sinh và nuôi con, về những vất vả không nói thành lời, về lý do bà phải che giấu, ánh mắt Khôi từ từ thay đổi. Sự bối rối lắng xuống, nhường chỗ cho một sự thấu hiểu sâu sắc. Cậu nhìn mẹ, không còn chỉ là người mẹ tảo tần hàng ngày, mà là người phụ nữ đã chịu đựng tất cả, đã hy sinh cả tuổi trẻ, cả hạnh phúc riêng chỉ để cậu được tồn tại, được lớn lên. Cậu thấy được sức mạnh phi thường đằng sau dáng người nhỏ bé ấy, thấy được tình yêu bao la đã nâng đỡ mẹ vượt qua giông bão cuộc đời.
Trong khoảnh khắc ấy, không có một chút oán trách nào dành cho người cha xa lạ, cũng không có một lời trách móc nào cho người mẹ đã giữ bí mật suốt mười bảy năm. Chỉ còn lại tình yêu thương và sự ngưỡng mộ vô bờ bến. Cậu hiểu vì sao mẹ phải làm vậy. Cậu hiểu những gánh nặng mẹ đã âm thầm mang vác.
Khôi chậm rãi buông bức ảnh nhàu nát xuống bàn. Cậu quay sang nhìn mẹ, đôi mắt đỏ hoe, chất chứa đầy cảm xúc nghẹn ngào. Hương vẫn còn đang nức nở, nhìn cậu đầy lo lắng, không biết con trai sẽ phản ứng thế nào.
Không nói một lời nào, Khôi đưa tay, siết chặt lấy bờ vai gầy của mẹ. Rồi, cậu đột ngột lao vào lòng Hương, ôm lấy bà thật chặt. Cái ôm vùi sâu, như thể muốn truyền hết sức mạnh và tình yêu của mình cho mẹ, như thể muốn bù đắp cho tất cả những tổn thương mà mẹ đã phải chịu đựng một mình.
Hương sững sờ trong giây lát, rồi đôi tay bà cũng run run vòng qua ôm lấy lưng Khôi. Bà siết chặt con trai vào lòng, nước mắt tuôn rơi nhiều hơn, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự giải tỏa, của tình mẫu tử thiêng liêng, của mười bảy năm gánh nặng vừa được sẻ chia. Hai mẹ con ôm chặt lấy nhau giữa tiệm tạp hóa nhỏ, trong sự im lặng chỉ còn tiếng nức nở và nhịp đập của hai trái tim đã cùng nhau trải qua bao nhiêu sóng gió.”
“Hai mẹ con ôm chặt lấy nhau giữa tiệm tạp hóa nhỏ, trong sự im lặng chỉ còn tiếng nức nở và nhịp đập của hai trái tim đã cùng nhau trải qua bao nhiêu sóng gió. Cái ôm kéo dài rất lâu, như một lời thấu hiểu không cần nói thành lời, như một sự hàn gắn cho những tổn thương sâu sắc.
Hương khóc đến mệt lả, những giọt nước mắt mang theo gánh nặng của mười bảy năm che giấu. Khôi vẫn siết chặt mẹ, cảm nhận sự run rẩy của bà, cảm nhận nỗi đau và sự kiên cường mà bà đã giấu kín. Cậu hít sâu mùi hương quen thuộc của mẹ, mùi của nắng, của bụi đường và cả mùi của những lo toan tảo tần. Trong vòng tay ấy, cậu không còn thấy người mẹ đôi khi cau có vì mệt mỏi, hay người phụ nữ lặng lẽ làm việc không ngừng nghỉ. Cậu thấy một người hùng thầm lặng, đã chiến đấu một mình để bảo vệ cậu, để mang lại cho cậu cuộc sống này.
Khi những tiếng nức nở dần lặng đi, Hương từ từ buông Khôi ra. Bà nhìn con trai, đôi mắt sưng đỏ nhưng tràn đầy tình yêu thương và biết ơn. Khôi cũng nhìn mẹ, ánh mắt không còn sự ngạc nhiên hay bối rối, chỉ còn sự dịu dàng, thấu hiểu và kính phục. Cậu đưa tay lau nhẹ những giọt nước mắt còn đọng trên má mẹ.
“”Mẹ vất vả rồi,”” Khôi khẽ nói, giọng còn hơi khàn vì xúc động. Lời nói giản dị ấy như một dòng nước mát xoa dịu trái tim Hương.
Hương nắm lấy tay Khôi, siết nhẹ. “”Quan trọng là mẹ có con. Chỉ cần có con, mọi vất vả đều xứng đáng.””
Khôi mỉm cười yếu ớt. Cậu biết, câu chuyện mẹ vừa kể không chỉ là về quá khứ, mà là về cả cuộc đời bà đã dành cho cậu. Cậu hiểu được cái giá mẹ đã phải trả cho sự tồn tại của mình. Không một chút oán trách, không một chút tò mò về người đàn ông kia. Đối với Khôi lúc này, chỉ có người phụ nữ đang ngồi trước mặt cậu là quan trọng nhất.
“”Con không cần biết ông ấy là ai,”” Khôi nói chắc chắn, nhìn thẳng vào mắt mẹ. “”Con chỉ cần có mẹ thôi.””
Nghe câu nói đó, Hương như trút được tảng đá đè nặng trong lòng suốt bao năm qua. Bí mật đã được phơi bày, không phải bằng cách bị phát hiện hay đối chất, mà bằng sự sẻ chia và thấu hiểu giữa hai mẹ con. Gánh nặng mười bảy năm tan biến, để lại một khoảng trống nhẹ nhàng, một sự giải thoát chưa từng có.
Từ ngày hôm đó, mối quan hệ giữa Hương và Khôi bước sang một trang mới. Không còn khoảng cách vô hình do bí mật tạo ra. Khôi chủ động trò chuyện với mẹ nhiều hơn, hỏi han về công việc, về những khó khăn bà từng trải qua. Cậu phụ giúp mẹ trông tiệm, học cách tính toán, nhập hàng. Buổi tối, thay vì im lặng mỗi người một góc, hai mẹ con cùng ngồi lại xem tivi, cùng nhau ăn bữa cơm giản dị nhưng ấm cúng. Hương cũng cười nhiều hơn, những nếp nhăn trên khóe mắt dường như giãn ra. Bà không còn nơm nớp lo sợ Khôi sẽ phát hiện ra sự thật, không còn phải gồng mình che giấu một phần quá khứ.
Cuộc sống ở Hội An vẫn êm đềm trôi đi. Tiệm tạp hóa của Hương vẫn là nơi lui tới quen thuộc của những người dân trong khu phố. Nhưng trong căn nhà nhỏ ấy, sự gắn bó và yêu thương đã trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Khôi vẫn đi học, vẫn là cậu học trò trầm tính nhưng giờ đây, cậu mang theo sự trưởng thành và thấu hiểu. Hương vẫn làm việc chăm chỉ, nhưng giờ đây, bà làm việc với một tâm hồn nhẹ nhõm và một niềm tin vững chắc vào tương lai. Sự thật về người cha không xuất hiện trong cuộc sống của Khôi, nhưng việc biết được sự thật đã giúp cậu hiểu hơn về người mẹ phi thường của mình, và điều đó đủ để họ cùng nhau bước tiếp trên con đường phía trước.”
“Cuộc sống ở Hội An cứ thế trôi đi, mang theo nhịp điệu chậm rãi và bình yên vốn có của phố cổ. Tiệm tạp hóa nhỏ của Hương trở thành nơi neo đậu của những ngày tháng nhẹ nhàng. Bà không còn phải gồng mình che giấu nỗi đau hay bí mật nào nữa. Gánh nặng của mười bảy năm đè nén đã được giải tỏa trong cái ôm của con trai, và giờ đây, chỉ còn lại sự thảnh thơi.
Buổi sáng, Khôi dậy sớm phụ mẹ dọn dẹp, sắp xếp hàng hóa. Cậu nhớ lại những lần lén nhìn mẹ làm việc, thấy bà gầy gò, vai gánh vác quá nhiều. Giờ đây, cậu muốn chia sẻ gánh nặng ấy. Hương nhìn con trai thoăn thoắt phụ giúp, lòng dâng lên niềm hạnh phúc giản dị. Nụ cười thường trực nở trên môi bà, nếp nhăn nơi khóe mắt giờ đây là dấu vết của thời gian, không còn là vết hằn của lo âu.
“”Khôi lấy giúp mẹ thùng mì tôm kia đặt lên kệ trên cùng nhé,”” Hương nhẹ nhàng nói, tay xếp lại mấy gói kẹo trên quầy.
“”Vâng ạ,”” Khôi đáp, vươn tay lấy thùng mì một cách dễ dàng. Cậu đã cao lớn hơn mẹ nhiều rồi.
Buổi chiều, sau giờ học, Khôi lại chạy về tiệm. Cậu ngồi vào quầy, học cách tính tiền, ghi sổ sách. Hương kiên nhẫn chỉ dẫn. Bà biết, Khôi không chỉ học cách buôn bán, mà còn học về cuộc đời, về sự kiên trì và tình yêu thương. Thi thoảng, bà lại kể cho cậu nghe về những ngày đầu ở Hội An, về căn phòng trọ nhỏ, về những khó khăn đã qua, không né tránh, nhưng cũng không tô vẽ bi kịch. Khôi lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt nhìn mẹ đầy thấu hiểu. Cậu biết, mọi thứ mẹ làm đều vì cậu.
Bữa cơm tối giản dị, chỉ có hai mẹ con ngồi lại với nhau. Không khí ấm cúng lấp đầy căn nhà nhỏ. Những câu chuyện trường lớp của Khôi, những chuyện vụn vặt ở tiệm của Hương, cứ thế đan xen vào nhau. Hương cảm thấy mình chưa bao giờ trọn vẹn như lúc này. Bà có Khôi, có tiệm tạp hóa nhỏ, có sự bình yên mà bà đã tự tay gây dựng từ những ngày gian khó nhất. Quá khứ đau lòng vẫn ở đó, như một vết sẹo mờ, nhưng nó không còn chi phối hiện tại nữa. Hiện tại của bà là Khôi, là những tiếng cười nói giản dị, là giấc ngủ ngon không mộng mị.
Minh, người đàn ông với đôi mắt giống Khôi, chưa từng xuất hiện trong cuộc sống hiện tại của hai mẹ con. Cậu bé Khôi năm xưa từng tò mò về người cha, giờ đây không còn đặt câu hỏi đó nữa. Đối với cậu, người cha duy nhất, người đã sinh ra, nuôi dưỡng và hy sinh tất cả vì cậu, chính là mẹ Hương. Cậu nhìn mẹ, thấy sự kiên cường, tình yêu thương vô bờ bến, và đó là đủ cho cậu.
Dù tháng ngày trôi qua, vết thương lòng của quá khứ vẫn còn đó, nhưng nó không còn là nỗi đau nhức nhối mà trở thành một phần của hành trình. Hương nhìn con trai, nhìn mái tóc đen nhánh, nhìn vóc dáng ngày càng vững chãi, và thấy bình yên len lỏi trong từng hơi thở. Bà đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có được ngày hôm nay, ngày mà bà có thể sống thật với chính mình, bên cạnh người bà yêu thương nhất, không còn phải che giấu hay sợ hãi. Tiệm tạp hóa nhỏ ở Hội An không chỉ là nơi mưu sinh, mà là biểu tượng cho sự kiên cường, cho khả năng tự chữa lành và gây dựng hạnh phúc từ đôi bàn tay trắng. Mỗi món hàng được sắp xếp, mỗi đồng tiền kiếm được, đều thấm đẫm mồ hôi và nước mắt, nhưng giờ đây, chúng còn thấm đẫm cả niềm vui và sự bình yên. Hương không còn oán trách số phận hay người đàn ông năm xưa đã bỏ rơi bà. Thay vào đó, bà biết ơn cuộc đời đã cho bà Khôi, cho bà cơ hội làm mẹ, và cho bà sức mạnh để vượt qua tất cả. Bình yên nơi phố cổ không phải là sự quên lãng, mà là sự chấp nhận và tiếp tục bước đi, mang theo hành trang quá khứ nhưng hướng về một tương lai tươi sáng, bên cạnh người con trai hiếu thảo mà bà đã dành cả đời để yêu thương và bảo vệ.”

