Bố dượng có 10 tỷ nhưng không cho con riêng mua nhà… cái kết sốc

Biết bố dượng có 10 tỷ tiết kiệm, mẹ xin cho tôi một khoản rồi sững sờ với câu trả lời của ông. Câu trả lời ấy không phải là một lời từ chối thẳng thừng, cũng không phải một cái gật đầu dễ dàng. Nó là một sự thật trần trụi, lạnh lẽo hơn bất kỳ lời phủ nhận nào, khiến mẹ tôi ch/ết l;ặng, còn tôi thì bàng hoàng đến t;ột đ;ộ.

Mẹ tôi và bố dượng kết hôn khi tôi vừa tròn mười tuổi. Cuộc hôn nhân thứ hai của mẹ không phải vì tình yêu sét đánh, mà là sự lựa chọn của lý trí và hoàn cảnh. Bố dượng, ông Nam, là một người đàn ông thành đạt, goá vợ và có hai con trai đã lớn, đều đang du học nước ngoài. Ông Nam hiền lành, ít nói, và sống rất nguyên tắc. Ông đối xử với tôi khá tốt, không quá gần gũi nhưng luôn chu toàn mọi thứ, từ học phí, quần áo, đến những chuyến đi chơi. Mẹ tôi thì hết mực chiều chuộng ông, có lẽ vì bà muốn bù đắp cho những thiệt thòi mà ông phải chịu đựng sau khi vợ mất, và cũng vì bà biết ơn ông đã cho mẹ con tôi một cuộc sống ổn định, đầy đủ.

Cuộc sống của chúng tôi cứ thế trôi đi êm đềm trong suốt mười lăm năm. Tôi tốt nghiệp đại học, có một công việc ổn định, và dự định kết hôn với người yêu của mình vào cuối năm nay. Mọi thứ dường như đang đi đúng quỹ đạo, cho đến một ngày, mẹ tôi tình cờ phát hiện ra bí mật lớn của bố dượng.

Chuyện là, bố dượng tôi vốn là một người rất kín đáo về tài chính. Ông không bao giờ khoe khoang hay nói về tiền bạc. Ông luôn sống một cách giản dị, thậm chí có phần tiết kiệm. Mẹ tôi cũng vậy, bà tin tưởng tuyệt đối vào ông nên không bao giờ hỏi han hay can thiệp vào chuyện tiền nong của ông. Mọi chi tiêu trong nhà đều do ông quản lý, mẹ tôi chỉ nhận một khoản tiền hàng tháng để lo liệu việc chợ búa và chi tiêu cá nhân.

Một buổi chiều nọ, bố dượng tôi đi công tác đột xuất. Trước khi đi, ông dặn mẹ tôi cất giúp ông một tập tài liệu quan trọng vào két sắt. Trong lúc mẹ tôi loay hoay mở két, bà vô tình nhìn thấy một cuốn sổ tiết kiệm. Mẹ tôi vốn là người tò mò, bà không khỏi thắc mắc khi nhìn thấy con số trên cuốn sổ. Mẹ mở ra xem, và bà gần như ngã quỵ khi thấy con số khổng lồ trên đó: 10 tỷ đồng.

10 tỷ đồng! Một con số mà mẹ tôi chưa bao giờ dám mơ tới. Cuộc sống của chúng tôi từ trước đến nay vẫn luôn ở mức khá giả, nhưng mẹ tôi chưa bao giờ nghĩ rằng bố dượng lại có một khoản tiết kiệm lớn đến vậy. Ông Nam làm giám đốc một công ty xây dựng lớn, nhưng mẹ nghĩ rằng phần lớn tài sản của ông đã được phân chia cho hai con trai riêng hoặc đầu tư vào công việc kinh doanh.

Mẹ tôi giữ kín bí mật này trong lòng suốt mấy ngày liền. Bà không nói với tôi, cũng không dám hỏi thẳng bố dượng. Tôi biết, mẹ là người phụ nữ truyền thống, bà luôn tôn trọng chồng và không muốn gây xích mích vì chuyện tiền bạc. Nhưng 10 tỷ đồng là một số tiền quá lớn, nó khiến mẹ tôi không thể nào bình tâm được.

Một tuần sau, bố dượng tôi trở về từ chuyến công tác. Mẹ tôi quyết định nói chuyện với ông. Bà đã suy nghĩ rất nhiều, và cuối cùng, bà quyết định sẽ xin ông một khoản tiền để mua nhà cho tôi. Tôi sắp lấy chồng, nhưng vợ chồng tôi vẫn chưa có đủ tiền để mua một căn nhà riêng. Tôi dự định sẽ thuê nhà một thời gian, rồi cố gắng tích góp để mua nhà sau. Nhưng nếu có một khoản hỗ trợ từ bố dượng, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Tối hôm đó, sau bữa cơm tối, mẹ tôi gọi bố dượng vào phòng khách. Tôi cũng ngồi đó, lòng đầy hồi hộp. Mẹ tôi bắt đầu câu chuyện một cách khéo léo, bà nói về tương lai của tôi, về việc tôi sắp lập gia đình, và về ước mơ có một căn nhà nhỏ của riêng mình. Bố dượng tôi lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt ông vẫn điềm tĩnh như mọi khi.

“Anh Nam à,” mẹ tôi ngập ngừng, “em biết anh là người rất chu đáo và lo lắng cho các con. Thằng Long nhà mình sắp lập gia đình, nó cũng đang mong muốn có một căn nhà riêng. Em nghĩ… nếu anh có thể giúp đỡ một chút…”

Mẹ tôi ngập ngừng, bà nhìn bố dượng với ánh mắt đầy hy vọng. Tôi cũng nhìn ông, tim đập thình thịch. Tôi không dám chắc ông sẽ đồng ý, nhưng tôi biết, mẹ tôi đã dũng cảm lắm khi nói ra điều này.

Bố dượng tôi im lặng một lúc. Ông nhấp một ngụm trà, rồi đặt chén xuống bàn. Khuôn mặt ông vẫn không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng ánh mắt ông có vẻ xa xăm.

“Em nói đúng,” ông Nam bắt đầu nói, giọng ông trầm ấm và từ tốn. “Thằng Long sắp lập gia đình, có một căn nhà riêng là điều cần thiết.”

Tôi thầm mừng rỡ. Có lẽ ông sẽ đồng ý.

“Nhưng…” ông Nam nói tiếp, và từ “nhưng” đó như một gáo nước lạnh t/ạt thẳng vào mặt tôi và mẹ. “Khoản tiền đó, anh không thể cho Long được.” …. Xem thêm 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bố dượng có 10 tỷ nhưng không cho con riêng mua nhà… cái kết sốc

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt