Thương 3 cô gái ướt mưa trên đèo Bảo Lộc anh tài xế cho đi nhờ, ai ngờ cái kết đúng như l;ời đ;ồn ……Đèo Bảo Lộc lúc mưa xuống không chỉ trơn trượt, mù mịt, mà còn chở theo những lời đồn thổi rợn người về ba cô gái bí ẩn từng khiến một tài xế xe tải mất tích không dấu vết. Người ta bảo: “Thấy ai đứng bên đường khi trời mưa, nhất là ba người con gái, thì đừng bao giờ dừng xe.”
Tối hôm đó, mưa đổ như trút nước trên đèo Bảo Lộc. Trần Vũ – một tài xế xe tải đường dài 35 tuổi – đang lái chuyến hàng cuối cùng trước khi về quê đón Tết. Đèo quanh co, đèn xe mờ ảo, radio phát lạo xạo tiếng nhạc bolero buồn. Anh dừng lại bên một quán nhỏ nhưng đã đóng cửa. Trời mỗi lúc một lạnh hơn.
Gần đến khúc cua “cây thông cô đơn” – đoạn đèo nổi tiếng vì nhiều vụ tai nạn – anh bất chợt thấy ba cô gái đứng nép sát vào vách đá, áo mưa mỏng manh, mặt mũi lấm lem. Một cô vẫy tay cuống cuồng.
Vũ đạp thắng, chần chừ. Tim anh đập mạnh.
Lời đồn từng nghe ở bến xe lại vang lên trong đầu: “Ba cô gái xin đi nhờ lúc mưa. Ai cho đi là không thấy mặt trời hôm sau.”
Nhưng rồi một làn sét lóe ngang trời, soi rõ đôi mắt thất thần của cô gái đứng giữa. Không phải ma. Là người thật, và đang hoảng loạn.
Anh thở dài, mở cửa:
– Mưa thế này, lên xe đi! Nhưng tôi chỉ chở đến hết đèo thôi đó.
Ba cô gái leo lên, ướt sũng và lạnh run. Mùi đất, mùi mưa, và một chút hương nước hoa nhẹ nhàng theo vào khoang lái.
Cô ngồi gần Vũ tên Nhung – tóc dài, da trắng, giọng miền Nam. Cô thứ hai tên Linh – mắt sắc sảo, hay cắn môi. Cô út là Mai – nhỏ tuổi nhất, ít nói và luôn nắm chặt một chiếc túi nhỏ màu đen.
– Sao ba em đi bộ giữa đèo thế này? – Vũ hỏi, cố làm dịu không khí.
– Xe tụi em bị hư máy, sóng điện thoại không có. Tụi em đi Đà Lạt dự đám cưới bạn, chẳng ngờ mưa thế này – Nhung trả lời, giọng hơi run.
Xe tiếp tục bò lên đèo, đèn pha hắt ánh sáng mờ vào rừng thông đặc quánh. Không khí trong xe dần lặng lẽ. Cô gái tên Mai khẽ thút thít, như đang cố giấu điều gì đó.
Mỗi khi xe đi qua một đoạn cua hiểm, đèn chập chờn như bị nhiễu điện. Vũ cảm thấy ghế sau lún hơn bình thường, như có thêm người ngồi. Anh nhìn lại qua gương chiếu hậu – vẫn ba cô gái, không hơn không kém.
Gió ù ù bên ngoài. Trời bỗng rền vang một tiếng sét. Xe chao đảo nhẹ.
– Anh Vũ… – Mai cất tiếng. – Nếu tụi em nói tụi em cần giúp đỡ thật sự, anh có tin không?
Vũ ngập ngừng, nhìn thẳng vào kính chiếu hậu:
– Tôi là tài xế, gặp người hoạn nạn thì giúp. Nhưng các em có điều gì muốn nói, thì nên nói ngay.
Mai siết chặt túi. Linh liếc nhìn Nhung, gật đầu nhẹ. Nhung khẽ nói:
– Tụi em không nói dối. Nhưng… cũng không thể nói hết bây giờ. Hết đèo, tụi em sẽ xuống. Chỉ mong anh đừng hỏi thêm gì. Vì nói ra… có thể không tốt cho anh…. Xem thêm tại bình luận
Trần Vũ đột ngột siết chặt vô lăng. Lời nói của Nhung như một lưỡi dao vô hình đâm thẳng vào nỗi bất an đã âm ỉ trong anh. Tin hay không tin? Anh là tài xế đường dài, kinh qua đủ chuyện lạ, nhưng cảm giác lạnh gáy này thật sự khác biệt. Trần Vũ hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Không, không thể có chuyện gì lạ được. Chỉ là mấy cô gái gặp nạn, hoảng sợ quá mà thôi.
Anh liếc nhìn vào gương chiếu hậu. Ba cô gái ngồi im lìm ở ghế sau, không một tiếng động. Nhung vẫn cúi đầu, mái tóc dài che gần hết khuôn mặt. Linh đôi mắt sắc sảo giờ lại ánh lên vẻ căng thẳng tột độ, hai hàm răng nghiến chặt, thỉnh thoảng lại cắn môi. Còn Mai, cô bé út, vẫn nắm chặt chiếc túi nhỏ màu đen trong lòng, đầu gục xuống như muốn chìm vào bóng tối. Trần Vũ không tìm thấy bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, chỉ là sự im lặng đến đáng sợ. Ba khuôn mặt trắng bệch dưới ánh đèn mờ của khoang lái. Mùi hương nước hoa thoang thoảng của họ, thứ mùi mà ban đầu anh thấy dễ chịu, giờ bỗng xen lẫn cảm giác lạnh gáy khó tả, như thể có một luồng khí lạnh phả ra từ phía sau, luồn qua từng thớ thịt anh. Trần Vũ cố gắng gạt bỏ ý nghĩ đó. Có lẽ do trời mưa quá lạnh, hoặc do anh đã quá mệt mỏi với chuyến hàng cuối năm. Anh tập trung nhìn về phía trước, nơi ánh đèn pha vật vờ xuyên qua màn mưa dày đặc.
Trần Vũ cố gắng gạt bỏ ý nghĩ đó. Có lẽ do trời mưa quá lạnh, hoặc do anh đã quá mệt mỏi với chuyến hàng cuối năm. Anh tập trung nhìn về phía trước, nơi ánh đèn pha vật vờ xuyên qua màn mưa dày đặc. Nhưng rồi, qua gương chiếu hậu, Trần Vũ lại liếc thấy Mai. Cô bé út vẫn cúi đầu, nhưng đôi tay nhỏ nhắn liên tục siết chặt chiếc túi nhỏ màu đen đặt trong lòng, từng đốt ngón tay trắng bệch. Ánh mắt Mai, chỉ trong chớp nhoáng, lại lướt nhanh ra ngoài cửa sổ, xuyên qua lớp kính mờ hơi nước, với một vẻ sợ hãi không thể che giấu.
Không khí trong khoang lái xe tải càng lúc càng nặng nề. Linh, đôi mắt sắc sảo ban đầu giờ lại dán chặt vào khoảng không phía trước, môi mím chặt, hai hàm răng nghiến ken két. Nhung vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu, nhưng cả người cô gái dường như cứng lại, không còn một chút xao động. Sự im lặng đến ngột ngạt bao trùm, xua tan cả tiếng mưa gió ồn ào bên ngoài.
Trần Vũ không thể nào kìm nén được sự lo lắng đang trỗi dậy mạnh mẽ. Anh siết chặt vô lăng, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, nhưng sự bất an đã rõ mồn một trong từng lời nói.
TRẦN VŨ
(Qua gương chiếu hậu, giọng trầm)
Các em… có chắc là không cần anh giúp gì nữa không? Có muốn anh báo công an không?
Nhung chậm rãi ngẩng đầu. Ánh mắt cô gái tóc dài, da trắng lướt qua gương chiếu hậu, chạm vào gương mặt của Trần Vũ. Đó là một cái nhìn phức tạp, vừa có sự cầu xin thiết tha, lại vừa ẩn chứa một lời cảnh báo lạnh lẽo không lời. Trần Vũ gần như nín thở, chờ đợi.
NHUNG
(Giọng khẽ, cố tỏ ra bình tĩnh nhưng vẫn run rẩy)
Anh cứ lái thẳng đi, đừng dừng lại nữa. Sắp hết đèo rồi. Đừng hỏi thêm gì hết.
Lời nói của Nhung như một lưỡi dao sắc lạnh, cắt đứt hoàn toàn những ý nghĩ lẩn quẩn trong đầu Trần Vũ. Anh đột ngột cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải từ cơn mưa bên ngoài, mà từ chính lời nói của cô gái. Qua gương, Trần Vũ thấy Linh siết chặt môi đến trắng bệch, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào không gian vô định phía trước. Mai vẫn cúi gằm mặt, nhưng bàn tay nhỏ bé của cô bé ghì chặt chiếc túi màu đen đến mức các đốt ngón tay trở nên trắng bệch, run rẩy.
Sự im lặng lại bao trùm khoang lái, nhưng lần này còn nặng nề và đáng sợ hơn. Tiếng mưa gió bên ngoài như một bản giao hưởng kinh hoàng, hòa cùng tiếng tim Trần Vũ đập thình thịch. Anh siết chặt vô lăng, cố gắng giữ cho chiếc xe tải khổng lồ không chệch khỏi con đường đèo Bảo Lộc quanh co, trơn trượt. Mỗi khúc cua dường như dẫn anh sâu hơn vào một bí ẩn mà anh không hề muốn khám phá.
Trần Vũ siết chặt vô lăng, cố gắng giữ cho chiếc xe tải khổng lồ không chệch khỏi con đường đèo Bảo Lộc quanh co, trơn trượt. Mỗi khúc cua dường như dẫn anh sâu hơn vào một bí ẩn mà anh không hề muốn khám phá.
Đột nhiên, khi chiếc xe tải nặng nề lướt qua một gốc cây cổ thụ lớn, tán lá đen kịt vươn mình như những cánh tay quỷ dị giữa màn đêm và cơn mưa, đèn pha của Trần Vũ bỗng chập chờn dữ dội. Ánh sáng mạnh mẽ nhấp nháy liên tục, tựa như bị một luồng điện từ trường nào đó can nhiễu, khiến con đường phía trước lúc sáng lúc tối một cách kinh hoàng. Trần Vũ thầm rủa, anh chưa từng thấy hệ thống điện của xe trục trặc nặng nề đến vậy.
Ngay khoảnh khắc đó, một luồng khí lạnh buốt đến thấu xương chợt lướt qua khoang lái, lạnh hơn cả không khí bên ngoài, lạnh buốt đến mức làm rùng mình. Trần Vũ cảm nhận rõ ràng luồng khí đó đi xuyên qua anh, dù các cửa sổ đều đóng kín mít, không một khe hở. Anh rùng mình, sống lưng lạnh toát, một cảm giác ớn lạnh không thể giải thích len lỏi khắp cơ thể. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán và thái dương Trần Vũ, chảy ròng ròng xuống hai bên má. Anh cố gắng hít thở sâu, tập trung hết sức vào tay lái, hai mắt mở to nhìn thẳng về phía trước, nơi ánh đèn pha vẫn chập chờn như một tín hiệu cảnh báo chết chóc. Bên tai anh, tiếng gió rít qua cửa xe dường như biến thành những tiếng thì thầm ma quái.
Bên tai anh, tiếng gió rít qua cửa xe dường như biến thành những tiếng thì thầm ma quái. Trần Vũ siết chặt vô lăng, cố gắng tập trung khi chiếc xe tải nặng nề lao qua một đoạn dốc hiểm trở, mặt đường trơn trượt như đổ dầu. Cảm giác lạnh lẽo vẫn còn vương vấn, khiến anh bất giác rùng mình. Vô tình, ánh mắt Trần Vũ liếc qua gương chiếu hậu bên trong xe.
Khoảnh khắc đó, giữa ánh sáng lờ mờ và phản chiếu méo mó, anh thấy một bóng người. Một hình ảnh mờ ảo, cao lớn, thoáng qua phía sau hàng ghế của ba cô gái. Bóng hình đó không rõ ràng, như một làn sương đen mỏng tang, nhưng anh chắc chắn nó không phải là một trong ba cô gái. Nó đứng lù lù, che khuất một phần tầm nhìn phía sau.
Tim Trần Vũ đập mạnh một nhịp. Anh vội chớp mắt, dán chặt ánh nhìn vào gương chiếu hậu lần nữa. Nhưng lúc này, chẳng còn gì ngoài sự trống rỗng và hàng ghế sau như cũ. Ba cô gái vẫn ngồi im lìm, bất động. Nhung với mái tóc dài buông xõa, Linh đôi mắt sắc sảo khẽ cụp, và Mai nhỏ bé vẫn nắm chặt chiếc túi nhỏ màu đen trên đùi. Không ai trong số họ có vẻ gì là vừa di chuyển hay thay đổi vị trí. Trần Vũ lắc đầu, cố trấn an bản thân rằng có lẽ anh đã quá căng thẳng, hay mắt anh đã mờ đi vì thiếu ngủ. Nhưng sống lưng anh vẫn lạnh buốt, một cảm giác bất an len lỏi, khẳng định điều anh vừa thấy không phải là ảo giác.
Trần Vũ gồng mình, cố gắng xua đi hình ảnh mờ ảo vừa rồi cùng với những ý nghĩ tiêu cực về lời đồn ma quái trên đèo. Anh tự nhủ đó chỉ là do mình quá mệt mỏi và căng thẳng. Nhưng cảm giác lạnh lẽo vẫn luồn sâu vào từng thớ thịt, khiến anh không thể hoàn toàn gạt bỏ sự bất an. Tiếng mưa xối xả ngoài kia không ngừng đập vào kính xe, hòa cùng tiếng gió rít ù ù, tạo nên một bản giao hưởng rợn người. Sự im lặng đến đáng sợ trong khoang lái, chỉ có tiếng thở nhè nhẹ của ba cô gái phía sau, càng khiến anh thêm phần ngột ngạt.
Quyết định phá vỡ bầu không khí quỷ dị đó, Trần Vũ với tay bật radio to hơn một chút. Tiếng xoẹt xoẹt của sóng yếu ớt át đi tiếng mưa như trút nước. Anh dò đài, hy vọng tìm thấy một bản tin hoặc một chương trình ca nhạc vui tươi nào đó để đánh lạc hướng. Nhưng rồi, như một sự trêu ngươi của định mệnh, tiếng nhạc bolero buồn bã, day dứt lại vang lên, như lời ai oán của một linh hồn mắc kẹt. Giai điệu chậm rãi, u sầu không làm dịu đi không khí căng thẳng mà trái lại còn tăng thêm vẻ ma mị, huyền bí, như thể chính bản nhạc đang kể một câu chuyện bi thương, kéo Trần Vũ chìm sâu hơn vào nỗi lo sợ vô hình. Anh liếc nhanh qua gương chiếu hậu, nhưng ba cô gái vẫn bất động, đôi mắt ai nấy đều nhìn về phía trước như thể không hề nghe thấy gì.
Trần Vũ vẫn nhìn vào gương chiếu hậu, nhưng ba cô gái phía sau vẫn bất động, đôi mắt vô hồn nhìn thẳng về phía trước, dường như chìm đắm trong giai điệu bolero u buồn, hay một điều gì đó còn bí ẩn hơn. Anh định quay lại nhìn thẳng họ một lần nữa, nhưng rồi một âm thanh yếu ớt bất chợt vang lên, phá tan sự im lặng đáng sợ.
“A…!”
Đó là tiếng thốt lên của Mai, nhỏ xíu, gần như không nghe thấy giữa tiếng mưa gió. Nhưng Trần Vũ đã nghe rất rõ. Anh giật mình, vội vàng liếc mắt lên gương. Trong tích tắc, anh thấy Mai khẽ rùng mình, hai tay ôm chặt lấy ngực, đôi mắt nhắm nghiền lại. Đầu cô bé chậm rãi gục xuống, ngả sang một bên. Ngay lập tức, Nhung và Linh như bừng tỉnh, quay phắt sang phía Mai. Họ không nói một lời, chỉ vội vã đỡ lấy cô bé, ánh mắt tràn ngập vẻ lo lắng và sợ hãi đến tột độ, như thể cái chết đang chực chờ ập đến. Khuôn mặt Nhung trắng bệch, còn Linh thì cắn chặt môi, đôi mắt sắc sảo giờ đây chỉ còn lại sự hoang mang, kinh hoàng. Trần Vũ cảm nhận rõ một làn hơi lạnh buốt chạy dọc sống lưng, không phải từ cơn mưa ngoài kia, mà từ chính khoang xe phía sau.
Trần Vũ cảm nhận rõ một làn hơi lạnh buốt chạy dọc sống lưng, không phải từ cơn mưa ngoài kia, mà từ chính khoang xe phía sau. Anh giật mình quay phắt đầu lại, đôi mắt mở to nhìn vào ba cô gái. Linh và Nhung vẫn đang cố gắng giữ Mai, nhưng khuôn mặt cô bé đã tái mét, vô hồn tựa vào vai Linh.
“Có chuyện gì vậy? Mai bị sao thế?” Trần Vũ hỏi to, giọng đầy vẻ hoảng hốt, lẫn tiếng gió rít bên tai. Anh không thể tin vào mắt mình.
Linh vội vàng đáp, giọng gấp gáp, gần như là hét lên, như muốn át đi cả tiếng sấm chớp bên ngoài. Đôi mắt sắc sảo của cô bé giờ đây tràn ngập sự hoảng loạn.
“Không sao, em ấy chỉ hơi mệt thôi. Anh cứ lái nhanh lên một chút đi! Nhanh lên!”
Cô bé gần như hét lên, tay vỗ vỗ vào vai Mai, như muốn đánh thức cô em gái, hay là chính mình khỏi cơn ác mộng này. Linh nhìn thẳng vào Trần Vũ, ánh mắt khẩn thiết, dường như muốn thoát khỏi nơi đây càng nhanh càng tốt, thoát khỏi cái đèo Bảo Lộc mù mịt, âm u này. Trần Vũ nhìn thấy rõ mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán Linh dù trời đang rét căm.
Trần Vũ không còn nghĩ nhiều về những điều kỳ lạ. Nỗi sợ hãi và sự khẩn cấp trong mắt Linh đủ để anh hiểu rằng họ đang gặp nguy hiểm thực sự. Dù lý trí mách bảo điều gì đó không ổn, nhưng anh biết, giờ phút này chỉ có thể tiến về phía trước. Trần Vũ đạp ga mạnh hơn, tiếng động cơ gầm lên giữa màn mưa gió. Chiếc xe tải nặng nề lướt qua khúc cua “cây thông cô đơn” một cách gấp gáp, thân xe nghiêng ngả như muốn lật. Anh cảm thấy như có một áp lực vô hình đang đè nặng lên xe, kéo ghì từng bánh xe xuống mặt đường trơn trượt, và cả lên chính bản thân anh. Một luồng khí lạnh lẽo như băng giá từ phía sau ập đến, thấm sâu vào da thịt, xuyên qua cả lớp áo mưa dày cộm. Trần Vũ nuốt khan, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán và lưng. Anh cố gắng giữ bình tĩnh, hai tay siết chặt vô lăng đến trắng bệch, không để mất lái. Mỗi lần chiếc xe rẽ cua, Trần Vũ lại cảm thấy chiếc ghế sau như lún sâu hơn, và đèn pha phía trước chập chờn như bị nhiễu điện, soi rõ những hạt mưa trắng xóa như những hồn ma đang đuổi theo.
Trần Vũ cố gắng giữ bình tĩnh, hai tay siết chặt vô lăng đến trắng bệch, không để mất lái. Mỗi lần chiếc xe rẽ cua, Trần Vũ lại cảm thấy chiếc ghế sau như lún sâu hơn, và đèn pha phía trước chập chờn như bị nhiễu điện, soi rõ những hạt mưa trắng xóa như những hồn ma đang đuổi theo. Bỗng, một tia chớp lớn xẹt ngang bầu trời đêm, rạch một đường trắng xóa giữa tầng mây đen kịt. Ánh sáng mạnh đến chói mắt, xuyên qua khung cửa kính, chiếu rọi rực sáng cả khoang lái xe tải trong một phần nghìn giây. Trong khoảnh khắc kinh hoàng đó, Trần Vũ lướt mắt qua kính chiếu hậu, anh thấy rõ mồn một khuôn mặt Mai. Cô bé trắng bệch, đôi mắt thất thần mở to vô định, và khóe môi run rẩy như sắp bật khóc. Gần đó, đôi mắt của Linh bỗng chốc như phát sáng lên trong bóng tối lờ mờ còn sót lại, một thứ ánh sáng lạnh lẽo, sắc lẹm không thể nhầm lẫn. Trần Vũ giật mình tột độ, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, anh lập tức quay mặt về phía trước, tránh không dám nhìn lại.
Trần Vũ cố gắng trấn tĩnh, nhưng cảm giác ớn lạnh vẫn bò dọc sống lưng, đặc biệt là sau hình ảnh chớp nhoáng vừa rồi. Tiếng mưa đổ ào ạt và gió rít qua kẽ xe như tiếng ai đó đang than khóc. Trần Vũ nuốt khan, linh cảm điều chẳng lành không ngừng thôi thúc anh. Anh không thể tiếp tục giả vờ không có chuyện gì đang xảy ra. Cảm giác căng thẳng trong khoang xe tải quá lớn, gần như nghẹt thở. Anh quyết định, không thể giữ im lặng nữa.
Trần Vũ siết chặt vô lăng, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy quá mức, nhưng sự sợ hãi vẫn khiến thanh quản anh nghẹn lại. Anh nhìn thẳng vào con đường tối mịt phía trước, không dám quay đầu lại.
“Các em… rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?” Trần Vũ hỏi, giọng anh khẽ run, lẫn vào tiếng mưa và tiếng xe. “Các em… có cần tôi gọi cảnh sát hay bất kỳ sự giúp đỡ nào không?”
Khoang lái xe chìm vào sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng mưa quất rát vào kính xe và tiếng gió gào thét. Từ gương chiếu hậu, Trần Vũ thấy rõ Nhung đang nhìn mình, đôi mắt cô bé đỏ hoe, nước mắt lưng tròng. Vẻ tuyệt vọng bao trùm lấy khuôn mặt trắng bệch của cô. Nhung khẽ nhích người tới một chút, giọng nói run rẩy, gần như thì thầm, khó khăn lắm mới vượt qua được tiếng mưa.
“Anh đừng hỏi nữa… anh chỉ cần đưa tụi em xuống đèo an toàn thôi.”
Lời Nhung thốt ra như một lời cầu xin yếu ớt, lạc đi giữa đêm đen. Cô bé nấc lên một tiếng nghẹn ngào, rồi quay sang, ghé sát vào tai Linh thì thầm điều gì đó. Trần Vũ không nghe rõ, nhưng ánh mắt anh dán chặt vào hai cô gái. Anh thấy Linh khẽ giật mình, nhưng rồi cô bé từ từ gật đầu một cách nặng nề, vẻ mặt đầy cam chịu, như thể vừa chấp nhận một số phận đã được định đoạt. Không khí trong xe càng thêm đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở.
Trần Vũ tiếp tục giữ chặt vô lăng, mắt anh dán vào con đường phía trước, cố gắng không để bản thân bị cuốn vào bầu không khí nghẹt thở. Tiếng mưa ngoài kia vẫn dữ dội, như muốn nuốt chửng mọi thứ. Anh cảm nhận rõ ánh mắt của ba cô gái đang đổ dồn vào lưng mình, một gánh nặng vô hình đè nén khiến mỗi nhịp thở của Trần Vũ càng thêm nặng nhọc.
Bất chợt, một cảm giác lạnh buốt đột ngột ập đến, như có một sức nặng vô hình đè lên vai Trần Vũ. Nó không phải là cảm giác bị chạm vào, mà là một sự hiện diện, một áp lực rõ ràng, khiến xương sống anh lạnh toát. Như thể có ai đó đang đặt một bàn tay băng giá lên vai anh.
Trần Vũ giật mình, toàn thân cứng đờ. Tim anh đập thình thịch liên hồi, mỗi nhịp đập như muốn vỡ tung lồng ngực. Anh vội vã liếc nhanh sang bên ghế phụ, nơi đáng lẽ không có ai. Đúng như dự đoán, chỉ có khoảng không trống rỗng, một màu đen hun hút bởi màn đêm và tấm kính xe mờ hơi nước. Không có ai.
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Trần Vũ, ướt đẫm từng sợi tóc. Anh siết chặt vô lăng đến trắng bệch các khớp ngón tay, cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh, tập trung vào tay lái, nhưng nỗi sợ hãi đã dâng lên đến tột cùng, bóp nghẹt lấy anh. Toàn thân anh run rẩy, đầu óôi anh vang lên những tiếng gầm rú của gió và những lời đồn ma quái về con đèo Bảo Lộc này.
Trần Vũ run rẩy, đôi mắt dán chặt vào bóng đêm phía trước, cố gắng xua tan cảm giác lạnh lẽo đang lan khắp cơ thể. Anh ước mình có thể tăng tốc thêm nữa, nhưng con đèo trơn trượt không cho phép. Giữa lúc nỗi sợ hãi đạt đến đỉnh điểm, một ánh sáng lờ mờ bất chợt hiện ra phía xa. Trần Vũ nheo mắt nhìn. Đó là bảng chỉ dẫn!
Chiếc xe tải nặng nề cuối cùng cũng vượt qua bảng chỉ dẫn “Hết đèo Bảo Lộc”. Dòng chữ phản quang sáng lên trong chớp mắt, như một lời hứa hẹn về sự giải thoát. Cùng lúc đó, tiếng mưa lớn như trút nước đã bắt đầu ngớt dần, chỉ còn lại những hạt lất phất va vào kính xe. Trần Vũ cảm nhận rõ rệt một sự nhẹ nhõm vô bờ bến trào dâng, như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng. Lồng ngực anh giãn ra, hơi thở không còn nặng nề như trước.
Trần Vũ khẽ thở phào, một cảm giác thư thái hiếm hoi len lỏi qua từng thớ thịt căng cứng. Anh liếc nhìn gương chiếu hậu, thấy ba cô gái phía sau vẫn ngồi yên lặng. Linh đang ngước nhìn ra ngoài cửa kính, Mai vẫn nắm chặt chiếc túi nhỏ màu đen, còn Nhung thì tựa đầu vào ghế, vẻ mặt mơ màng. Tất cả đều không nói một lời nào kể từ khi chiếc xe bắt đầu hành trình.
Đoạn đường đã bằng phẳng hơn. Trần Vũ từ từ giảm tốc độ, định bụng tìm một chỗ an toàn để ba cô gái có thể xuống xe. Anh nghĩ, dù sao cũng đã gần ra khỏi đèo, sắp tới khu dân cư rồi. Anh đã hoàn thành lời hứa. Anh chuẩn bị buông lỏng vô lăng, đưa tay bật đèn xi nhan, báo hiệu cho các cô gái rằng chuyến đi đã đến hồi kết. Một cảm giác yên bình giả tạo bao trùm khoang lái.
Trần Vũ giảm tốc độ, ý định tìm một đoạn đường bằng phẳng, không có xe cộ qua lại để ba cô gái có thể xuống. Anh đã hoàn thành lời hứa. Anh chuẩn bị buông lỏng vô lăng, đưa tay bật đèn xi nhan, báo hiệu cho các cô gái rằng chuyến đi đã đến hồi kết. Một cảm giác yên bình giả tạo bao trùm khoang lái.
Trần Vũ khẽ quay đầu lại, định mở lời. “Các cô gái, chúng ta đã ra khỏi đèo rồi, các cô có thể xuống đây…”
Lời nói của Trần Vũ bỗng nghẹn lại trong cổ họng. Đôi mắt anh trợn tròn, con ngươi co rút lại đến cực điểm. Ghế sau! Ghế sau trống rỗng. Không một bóng người. Nhung, Linh, Mai – tất cả đã biến mất không dấu vết. Chỉ còn lại chiếc túi nhỏ màu đen của Mai nằm trơ trọi, nghiêng ngả trên đệm ghế, và một mùi hương nước hoa ngọt ngào, thoang thoảng còn vương lại, như một lời trêu ngươi tàn nhẫn.
Trần Vũ cảm thấy lạnh toát sống lưng, một cơn ớn lạnh kinh hoàng chạy dọc cột sống. Toàn bộ cơ thể anh cứng đờ. Anh giật mình đến tột độ. Lồng ngực anh đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh vội vã đạp phanh, chiếc xe tải khựng lại một cách đột ngột. Sự yên bình giả tạo vừa rồi bị xé toạc thành từng mảnh. Anh không dám tin vào mắt mình. Ba cô gái đã biến mất. Biến mất thật rồi.
Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm ướt lưng áo Trần Vũ. Tay chân anh bủn rủn, run rẩy đến nỗi vô lăng cũng dường như rung theo. Tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng mưa đập lộp bộp vào kính xe càng khiến không gian thêm ghê rợn. Ánh mắt Trần Vũ dán chặt vào chiếc túi đen nhỏ của Mai, vật duy nhất còn sót lại trên ghế sau. Một tia hy vọng mong manh lóe lên trong đầu anh, rằng bên trong có thể chứa đựng lời giải đáp cho tất cả những điều kỳ lạ này.
Với bàn tay run rẩy, Trần Vũ vươn tới chiếc túi, đầu ngón tay chạm vào chất vải lạnh ngắt. Anh nuốt khan, từ từ kéo khóa. Chiếc túi mở ra, bên trong không có gì nhiều. Một vài tờ tiền âm phủ cũ kỹ, nhàu nát, rơi ra. Chúng xám xịt, loang lổ những vết thời gian, mang theo một mùi hương ẩm mốc của đất. Trái tim Trần Vũ thắt lại. Anh chợt nhớ đến lời đồn về ba cô gái bí ẩn trên đèo Bảo Lộc, những câu chuyện về tài xế xe tải mất tích.
Bên cạnh những tờ tiền âm phủ, có một bức ảnh ố vàng. Trần Vũ nhặt lên, đôi mắt anh cố gắng xuyên qua lớp hoen ố của thời gian. Bức ảnh chụp ba cô gái đang tươi cười bên một cây cầu treo. Nhung với mái tóc dài buông xõa, Linh với đôi mắt sắc sảo quen thuộc, và Mai, cô gái út ít nói, đang nép mình vào hai người kia. Họ thật sự rất giống. Nhưng nét mặt họ mơ hồ như khói sương, không rõ ràng, như thể được vẽ nên từ một giấc mơ sắp tan biến. Chúng không thật, không có sự sống. Một cảm giác lạnh lẽo hơn cả cái lạnh của cơn mưa xối xả bên ngoài bủa vây lấy Trần Vũ. Anh biết, anh biết tất cả đã kết thúc. Nhưng không phải theo cách anh đã nghĩ.
Trần Vũ buông thõng bức ảnh, nó nhẹ nhàng trượt khỏi tay anh và nằm yên trên ghế. Anh gục đầu lên vô lăng, cố gắng điều hòa hơi thở nặng nề. Ngoài kia, tiếng mưa vẫn không ngớt, nhưng trong khoang lái, một sự tĩnh lặng đến rợn người bao trùm. Những cảm xúc ban đầu của sự kinh hoàng và hoảng loạn dần lắng xuống, nhường chỗ cho một nỗi trống rỗng khó tả. Anh ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, những vệt nước mưa chạy dài như những dòng nước mắt. Cuộc đời anh, từ một tài xế xe tải đường dài với những lo toan cơm áo gạo tiền, bỗng chốc rẽ sang một ngã khác, một ngã mà anh chưa từng nghĩ tới.
Trần Vũ nhớ lại chuyến hàng cuối cùng này, nhớ về những lời hứa hẹn sẽ về nhà đón Tết cùng gia đình. Giờ đây, Tết có còn ý nghĩa gì nữa không, khi anh đã đối mặt với điều siêu nhiên, với những linh hồn không thể giải thích? Anh đã lái xe qua biết bao cung đường, đối mặt với bao hiểm nguy của nghề, nhưng chưa bao giờ anh cảm thấy nhỏ bé và bất lực như lúc này. Có lẽ, những cô gái đó không muốn hại anh, họ chỉ muốn anh dừng lại, muốn anh nhận ra một điều gì đó. Có lẽ, họ là những nạn nhân của một lời nguyền nghiệt ngã, bị mắc kẹt giữa ranh giới sống và chết trên con đèo Bảo Lộc mịt mùng.
Anh không còn cảm thấy sợ hãi tột độ nữa, mà thay vào đó là một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Cuộc sống này còn nhiều điều bí ẩn hơn những gì Trần Vũ vẫn nghĩ. Những đồng tiền âm phủ và bức ảnh ố vàng là một lời nhắc nhở, một lời cảnh tỉnh. Anh đã hứa đưa họ ra khỏi đèo, và anh đã thực hiện lời hứa đó, dù họ không còn hiện hữu bằng xương bằng thịt. Có lẽ, đây là cách họ tìm thấy sự giải thoát, và cũng là cách Trần Vũ tìm thấy một phần của chính mình mà anh đã đánh mất trong guồng quay vội vã của cuộc đời. Anh nhắm mắt lại, một làn gió lạnh luồn qua khe cửa như một lời thì thầm, không còn đe dọa, mà như một lời từ biệt nhẹ nhàng. Kể từ giờ phút này, Trần Vũ biết cuộc sống của mình sẽ không còn như trước nữa. Anh sẽ trân trọng từng khoảnh khắc, từng con người anh gặp, và không bao giờ quên bài học mà những cô gái trên đèo Bảo Lộc đã để lại.

