Bỏ Qua Cô Giúp Việc Trộm Tiền, 7 Năm Sau Cái Kết Chấn Động…

Bắt Gặp Cô Giúp Việc Ăn Trộm Tiền, Nhưng Bà Chủ Lại Rộng Lượng Bỏ Qua Và Cái Kết Bất Ngờ Sau 7 Năm…”Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để gọi c;ông a;n, nhưng khi nhìn vào ánh mắt h/oảng l/oạn của cô ấy, tôi lại chỉ thở dài… Có lẽ, lòng tốt đôi khi là một canh bạc.”

Bà Hồng năm nay gần 50 tuổi, là chủ một cửa hàng thời trang nữ cao cấp ở quận trung tâm. Chồng mất sớm, con gái du học nước ngoài, bà sống một mình trong căn nhà ba tầng khang trang. Dù cuộc sống khá giả, bà Hồng luôn sống giản dị, thương người. Từ ngày một bên chân bị tai nạn nhẹ, bà thuê giúp việc để hỗ trợ việc nhà.

Một ngày đầu tháng Tư, bà nhận hồ sơ của một cô gái tên Trang, quê ở Quảng Ngãi, mới 21 tuổi. Trang gầy, da ngăm đen, giọng nhỏ nhẹ, ánh mắt luôn nhìn xuống. Trong đơn xin việc, Trang khai mồ côi mẹ từ nhỏ, ba bệnh nặng nằm một chỗ. Nhìn tấm ảnh thẻ cũ kỹ kẹp trên hồ sơ, bà Hồng mủi lòng, quyết định nhận cô về làm.

Ban đầu, Trang làm việc rất chăm chỉ: dậy sớm, nấu ăn, dọn dẹp sạch sẽ, không bao giờ nói nhiều. Bà Hồng thậm chí cảm thấy may mắn vì tìm được một người giúp việc như Trang.

Cho đến một buổi chiều nọ…

Bà Hồng đi làm về sớm vì bị đau đầu, định lên phòng nằm nghỉ. Khi vừa lên đến cầu thang tầng hai, bà sững người thấy cửa phòng mình hé mở. Trong phòng, Trang đang đứng trước tủ, tay run run cầm ra xấp tiền từ hộc ngăn kéo.

Tiếng bước chân khiến Trang giật mình quay lại. Xấp tiền rơi xuống đất.

Không ai nói gì trong vài giây. Không khí đặc quánh.

Bà Hồng bước vào phòng, ánh mắt nghiêm khắc:
— Em đang làm gì vậy?

Trang q/uỳ sụp xuống, nước mắt trào ra:
— Em xin lỗi… em biết sai rồi… Em không định lấy đâu… nhưng… nhưng ba em cần tiền mổ gấp… em đã vay khắp nơi… em không biết phải làm sao…

Cô vừa nói vừa nức nở, tay bấu lấy váy như muốn x/é t//oạc nỗi nh/ục nh/ã của mình.

Bà Hồng nhìn cô gái trước mặt. Trong bà, cảm xúc lẫn lộn: giận dữ, thất vọng, thương xót. Trước giờ, bà ghét nhất là dối trá và trộm cắp. Nhưng hôm nay, trong ánh mắt ấy, bà không thấy sự g;ian x;ảo—chỉ thấy tuyệt vọng.

Bà không gọi công an. Cũng không lớn tiếng.

— Đứng dậy đi. Dọn đồ rồi về quê lo cho ba em. Còn tiền… tôi sẽ cho mượn. Nhưng đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng.

Trang ch/ết l/ặng…Quý độc giả xem thêm tại đây
👉

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bỏ Qua Cô Giúp Việc Trộm Tiền, 7 Năm Sau Cái Kết Chấn Động…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt