Bố vợ cắ/m Sổ đỏ lấy 350 triệu cho con rể đi XKLĐ, ngày về anh cầm theo 5 tỷ, vợ bảo: “Anh đưa em 100 triệu em nộp viện phí cho ông ngoại m//ổ với, bố cần m//ổ gấp nếu không thì ng//uy”. Ai ngờ chồng nói thẳng băng: “Nhà cô tự lo đi, tiền tôi không phải là rác đâu. Đừng thấy thằng này đi về có tí tiền mà lợi dụng”… Để rồi…
Ngày anh muốn đi XKLĐ, Bố tôi – một người nông dân cả đời chưa biết đến con số hàng trăm triệu – im lặng rất lâu, rồi nói: “Nếu thằng ấy chịu khó làm ăn, bố sẽ giúp. Bố cắ/m sổ đỏ va/y ngân hàng cho chúng mày.”
Tôi bật kh/óc. Bố cắ/m sổ đỏ, va/y đúng 350 triệu đưa cho chồng tôi. Anh xúc động qu//ỳ xuống:
“Con hứa về sẽ trả gấp đôi, lo cho bố mẹ đàng hoàng.” Anh đi không phải 3 năm mà là 5 năm, tôi vừa nuôi con vừa chăm nhà nội. Anh bảo: “Đợi anh về, anh sẽ khiến em hãnh diện.” Tôi nghĩ tiền anh mang về dùng để trả cho bố mẹ tôi để rút sổ đỏ về và dùng xây lại nhà cửa và lấy vốn làm ăn sau này. Tôi tin chồng. Bởi vì tình yêu của tôi, là thật.
Cuối cùng cũng đến ngày chồng tôi về nước. Anh về, bảnh bao, quần áo sang, điện thoại đời mới. Vừa thấy tôi, anh cười nhạt: “Trông em vẫn… quê như ngày nào.”
Tôi cười, không để bụng. Quan trọng là anh về, bình an, mang theo 5 tỷ — số tiền anh khoe làm được sau 5 năm.
Cả họ nội kéo đến, khen anh “đổi đời”, “đàn ông bản lĩnh”.
Còn tôi, chỉ lặng lẽ nghĩ đến bố – người vẫn đang nằm li//ệt giư//ờng, mỗi lần ho lại rớ//m m//áu, bác sĩ bảo cần m///ổ gấp.
Đêm ấy tôi gọi cho chồng, giọng r/un r/un: “Anh ơi, bố em phải m//ổ gấp, bác sĩ bảo nếu không kịp thì ng//uy. Anh chuyển cho em 100 triệu để đóng vi/ện phí nhé.”
Anh đang ngồi nhậu cùng bạn, cười khẩy qua điện thoại: “Vừa về được nửa ngày đã hỏi tiền. Nhà cô tự lo đi. Tiền tôi không phải là rác đâu mà ai cũng xin. Đừng thấy thằng này về có tí tiền mà lợi dụng.”
Tôi ch//ết lặng.Từng chữ như d//ao đ//âm thẳng vào ti//m. Tôi đã làm 1 chuyện không ai ng//ờ…
Xem tiếp dưới bình luận…👇👇
Người vợ chết lặng. Từng chữ như dao đâm thẳng vào tim.
Cô vẫn cầm chiếc điện thoại trên tay, nhưng dường như tất cả mọi giác quan đều đã tê liệt. Tiếng cười khẩy của Người chồng, những lời lẽ tàn nhẫn về việc cô “lợi dụng” anh ta, cứ vang vọng không ngừng trong tâm trí Người vợ. Nước mắt không chảy ra ngoài mà như thấm ngược vào trong, mặn chát đến tận cùng trái tim. Đó không chỉ là sự đau đớn vì tình yêu bị phản bội, mà còn là nỗi nhục nhã, sự sụp đổ của tất cả những niềm tin Người vợ đã gầy dựng suốt 5 năm qua.
Người vợ đứng như một pho tượng, đôi mắt nhìn vô định vào khoảng không tại Gia đình người vợ. Cô nhớ lại những lời hứa hẹn của Người chồng khi đi xuất khẩu lao động, cái quỳ gối xin giúp đỡ, lời thề sẽ trả gấp đôi số tiền, sẽ lo cho Bố của người vợ đàng hoàng. Và giờ đây, khi Bố của người vợ đang đứng giữa lằn ranh sinh tử tại Bệnh viện, anh ta lại xem cô như kẻ lợi dụng, xem số tiền ân nghĩa đó như rác rưởi. Trái tim Người vợ vỡ vụn thành từng mảnh, không còn gì có thể hàn gắn.
Trong khoảnh khắc cùng cực ấy, khi sự đau khổ đã chạm đến giới hạn, một tia sáng lạnh lẽo chợt lóe lên trong tâm trí Người vợ. Một ý nghĩ, sắc bén như lưỡi dao, xuyên qua màn sương của nỗi tuyệt vọng. Cô sẽ không bao giờ, không bao giờ để mình và gia đình bị chà đạp thêm nữa. Sự yếu đuối đã giết chết Người vợ một lần, nhưng từ giờ trở đi, cô sẽ tự đứng lên. Đó không còn là sự cam chịu, mà là một lời thề. Người vợ siết chặt bàn tay, đôi mắt dần lấy lại tiêu cự, chứa đựng một thứ ánh nhìn kiên quyết đến lạnh lùng.
Người vợ vẫn giữ chiếc điện thoại lạnh ngắt áp vào tai, như thể đang cố níu giữ chút hơi ấm tàn dư từ cuộc gọi vừa rồi. Nhưng chẳng còn gì cả, chỉ là sự im lặng chết chóc. Nước mắt không ngừng tuôn rơi, nóng hổi và mặn chát, thấm ướt gương mặt đã hốc hác vì lo lắng. Cô đứng như bất động giữa Gia đình người vợ, căn phòng quen thuộc bỗng trở nên xa lạ và lạnh lẽo hơn bao giờ hết.
“Không thể trông cậy vào anh ta được nữa,” Người vợ thầm nhủ, giọng nói khản đặc như bị ai bóp nghẹt. Ý nghĩ đó xé nát những sợi hy vọng cuối cùng, nhưng đồng thời cũng gột rửa đi sự yếu đuối. Cô hít một hơi thật sâu, gạt phăng những giọt nước mắt còn đọng trên mi. Giờ đây, mọi sự tập trung, mọi ý chí của cô chỉ còn hướng về một người duy nhất: Bố của người vợ.
Trong tâm trí Người vợ, hình ảnh Bố của người vợ nằm bất động trên giường bệnh tại Bệnh viện, khuôn mặt tiều tụy, những cơn ho ra máu vẫn ám ảnh cô. Thời gian là vàng bạc, từng giây phút trôi qua đều có thể đánh đổi bằng mạng sống của ông. Người vợ cảm thấy trái tim mình thắt lại. Cô siết chặt điện thoại trong tay, đôi mắt nhìn xa xăm, tìm kiếm một tia sáng trong màn đêm u tối.
“Bố ơi…” Người vợ thì thầm, giọng nói vỡ vụn nhưng đầy quyết tâm, “Con phải làm gì đây để cứu bố?” Cô biết, dù có phải đánh đổi bất cứ thứ gì, cô cũng sẽ tìm ra cách.
Người vợ siết chặt điện thoại, đôi mắt đỏ hoe nhưng ẩn chứa một sự kiên định đến cùng cực. Cô lướt nhanh danh bạ, tìm kiếm bất cứ tia hy vọng nào có thể cứu Bố của người vợ. Cô bắt đầu bấm số.
Đầu dây bên kia, giọng một người họ hàng xa vang lên, mang theo sự ngái ngủ và sau đó là chút ngạc nhiên.
HỌ HÀNG
(Qua điện thoại, ngập ngừng)
Cháu nói gì cơ? 100 triệu đồng á? Trong đêm nay ư? Trời ơi, bác cũng muốn giúp cháu lắm, nhưng mà… nhà bác cũng đang có việc, làm sao xoay được số tiền lớn như thế trong một hai tiếng đồng hồ chứ? Thôi cháu cố gắng tìm cách khác xem sao…
Người vợ cắn chặt môi, trái tim cô như bị bóp nghẹt. Cô không nói thêm lời nào, chỉ cảm ơn lí nhí rồi kết thúc cuộc gọi. Nước mắt lại chực trào nhưng cô cố kìm nén. Lại một số điện thoại khác được bấm. Lần này là của một người bạn thân thiết.
NGƯỜI BẠN
(Qua điện thoại, giọng đầy ái ngại)
Tớ thật sự xin lỗi cậu, Người vợ à. Tớ cũng chỉ có chút tiền tiết kiệm cho con đi học thôi. 100 triệu đồng không phải là số nhỏ, mà cậu lại cần gấp gáp thế này… Tớ biết nói sao đây. Cậu thử gọi cho chú Hai bên nhà cậu xem sao?
Người vợ chỉ nghe tiếng thở dài của bạn mình rồi dập máy. Đêm đã về khuya, không gian Gia đình người vợ chìm trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng thở dốc và tiếng tim đập thình thịch của Người vợ. Hàng chục cuộc gọi, hàng chục lần hy vọng, rồi lại hàng chục lần thất vọng. Không một ai, không một ai có thể giúp cô gom đủ 100 triệu đồng trong cái thời khắc sinh tử này.
Cô gục xuống chiếc ghế sofa cũ kỹ, hai tay ôm chặt lấy khuôn mặt đã hốc hác. Những giọt nước mắt nóng hổi, mặn chát lăn dài trên kẽ tay. Cổ họng cô nghẹn ứ lại, khó thở. Hình ảnh Bố của người vợ nằm bất động trên giường bệnh, những cơn ho ra máu vẫn ám ảnh cô, bóp nghẹt trái tim cô.
NGƯỜI VỢ
(Nức nở, giọng vỡ vụn trong tuyệt vọng)
Còn cách nào khác không? Phải có cách!
Cô ngước nhìn lên trần nhà, đôi mắt sưng húp nhưng ẩn chứa một tia lửa. Một tia lửa của sự tuyệt vọng cùng cực, nhưng cũng là tia lửa của ý chí sống còn, của sự quyết tâm không thể lay chuyển. Cô phải tìm ra một lối thoát, bằng bất cứ giá nào.
Sáng hôm sau, ánh nắng yếu ớt len lỏi qua ô cửa sổ, rọi vào căn phòng nơi Người vợ gục đầu trên chiếc ghế sofa cũ. Đôi mắt cô sưng húp, hằn lên những vệt đỏ của một đêm không ngủ, nhưng ánh nhìn của cô không còn sự hoảng loạn của đêm qua, thay vào đó là một sự kiên quyết đến lạ lùng.
Cô chậm rãi đứng dậy, bước đến bàn thờ nhỏ nơi có di ảnh mẹ cô. Bàn tay Người vợ run rẩy chạm vào bức ảnh, rồi siết chặt lại. Cô hít thở sâu, như thể đang dồn nén tất cả nỗi đau và sự bất lực thành một sức mạnh duy nhất.
Người vợ lấy điện thoại, lướt qua danh bạ một lần nữa. Lần này, cô không tìm kiếm một tia hy vọng mong manh nữa, mà là một sự cam chịu, một sự đánh đổi. Cô dừng lại ở một cái tên. NGỌC. Một người bạn cũ, thân thiết nhưng đã lâu không gặp.
Tiếng chuông điện thoại đổ dài. Người vợ hồi hộp chờ đợi.
NGỌC
(Qua điện thoại, giọng ngạc nhiên)
Người vợ hả? Lâu quá rồi không gọi tớ. Có chuyện gì thế?
NGƯỜI VỢ
(Giọng khàn đặc, nghèn nghẹn)
Ngọc à… tớ… tớ cần cậu giúp một việc.
NGỌC
Chuyện gì vậy cậu? Trông giọng cậu có vẻ không ổn.
NGƯỜI VỢ
(Hít sâu, nén lại cảm xúc)
Bố của người vợ đang ở Bệnh viện, cần mổ gấp… Tớ cần tiền, 100 triệu đồng. Tớ đã cố gắng xoay xở khắp nơi rồi…
Đầu dây bên kia im lặng một lát, có lẽ Ngọc đang tiêu hóa thông tin.
NGỌC
(Giọng lo lắng)
Trời ơi! Bố của người vợ bị sao vậy? Nhưng 100 triệu đồng thì lớn quá, tớ… tớ cũng không biết giúp cậu thế nào.
NGƯỜI VỢ
(Giọng nói đột ngột trở nên mạnh mẽ, dứt khoát)
Tớ… tớ có mảnh đất nhỏ. Mảnh đất hương hỏa mẹ tớ để lại. Tớ muốn bán nó. Cậu có quen ai muốn mua đất không? Cậu giúp tớ rao bán thật nhanh được không?
Ngọc im lặng, cô hiểu được giá trị của mảnh đất đó với Người vợ. Đó là thứ tài sản cuối cùng cô trân quý nhất.
NGỌC
(Ngập ngừng)
Cậu chắc không, Người vợ? Đó là kỷ vật của bác gái mà…
NGƯỜI VỢ
(Nước mắt trào ra, nhưng giọng vẫn kiên định)
Tớ chắc. Vì Bố của người vợ, tớ chấp nhận tất cả! Cậu giúp tớ nhé, Ngọc. Tớ không còn cách nào khác.
Ngọc thở dài một tiếng, nhưng trong đó có sự thấu hiểu và sẻ chia.
NGỌC
Được rồi, Người vợ. Cậu đừng lo. Tớ sẽ cố gắng hết sức. Cậu cứ giữ gìn sức khỏe. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
Người vợ cúp máy, nước mắt tuôn như mưa. Cô đưa tay ôm chặt lấy bụng, nơi con trai của người vợ đang yên giấc. Mảnh đất ấy, di sản cuối cùng của mẹ cô, là tất cả những gì cô trân quý. Nhưng giờ đây, nó không còn quan trọng bằng mạng sống của Bố của người vợ. Trong tận cùng của nỗi đau, cô tìm thấy một sức mạnh, một sự hy sinh vô bờ bến.
Thời gian trôi qua như một cơn lốc. Sau cuộc gọi với Ngọc, Người vợ lập tức lao vào vòng xoáy của những cuộc điện thoại, gặp gỡ. Ngọc, đúng như lời hứa, đã dùng hết các mối quan hệ để tìm người mua. Sự tuyệt vọng của Người vợ biến thành một sức mạnh phi thường, cô thúc giục mọi thứ diễn ra nhanh nhất có thể.
Đúng như dự kiến, đến gần trưa, Người vợ đã cầm chắc trong tay một chiếc phong bì dày cộm. Bên trong là 100 triệu đồng, số tiền viện phí cấp bách để cứu lấy Bố của người vợ. Mảnh đất hương hỏa, kỷ vật cuối cùng của mẹ cô, đã đổi lấy cơ hội sống cho cha. Cầm số tiền trên tay, Người vợ cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến tột cùng, nhưng xen lẫn vào đó là nỗi đau âm ỉ. Cô siết chặt phong bì vào lồng ngực, nước mắt lăn dài. Ngọc đã đứng đó, lặng lẽ nhìn Người vợ, ánh mắt đầy sẻ chia.
NGỌC
(Giọng dịu dàng)
Cậu đã làm được rồi, Người vợ. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
Người vợ gật đầu lia lịa, không nói nên lời. Cô muốn ôm chầm lấy Ngọc để cảm ơn, nhưng thời gian không cho phép. Giờ phút này, mỗi giây đều quý giá.
NGƯỜI VỢ
(Giọng nghẹn ngào)
Cảm ơn cậu, Ngọc. Tớ nợ cậu cả đời này!
Cô quay người, không chút chần chừ. Đôi chân Người vợ thoăn thoắt bước ra khỏi con hẻm nhỏ, tìm một chiếc taxi. Lòng cô chỉ có một mục tiêu duy nhất: Bệnh viện. Chiếc taxi lao đi vun vút trên đường, bỏ lại phía sau những ồn ào của phố thị. Người vợ ngồi tựa vào cửa kính, ánh mắt nhìn xa xăm, nhưng trong đầu cô chỉ có hình ảnh Bố của người vợ. Ông đang chờ cô, chờ số tiền này để giành giật lại mạng sống. Cô nắm chặt phong bì tiền, hơi thở gấp gáp, như muốn tự mình đẩy chiếc xe chạy nhanh hơn nữa.
Mỗi giây trôi qua, Người vợ lại cảm thấy trái tim mình đập mạnh hơn. Cô tưởng tượng cảnh Bố của người vợ đang nằm trên giường bệnh, yếu ớt, và sự chờ đợi của ông. Cô thầm thì cầu nguyện, van xin ông cố gắng cầm cự.
Khi chiếc taxi dừng trước cổng Bệnh viện, Người vợ thậm chí còn chưa kịp đợi xe dừng hẳn đã mở cửa lao xuống. Cô chạy như bay qua hành lang, vượt qua những ánh mắt tò mò, chỉ hướng về phía phòng bệnh của Bố của người vợ. Tiếng giày cao gót của cô dội vào nền gạch men lạnh lẽo, tạo nên một âm thanh gấp gáp, đầy lo lắng. Cả thế giới như tan biến, chỉ còn lại con đường duy nhất dẫn đến người cha thân yêu.
Người vợ chạy đến phòng bệnh, cảnh tượng trước mắt khiến cô sững lại. Bố của người vợ đang được các y tá và điều dưỡng đẩy đi trên chiếc giường bệnh, khuôn mặt ông xanh xao, nhợt nhạt và yếu ớt. Một y tá vội vàng giải thích, ca mổ đã được chuẩn bị, họ đang đưa ông đến phòng mổ. Người vợ lập tức chạy theo, phong bì tiền trong tay cô như một ngọn lửa nóng bỏng.
NGƯỜI VỢ
(Thở dốc)
Khoan đã! Tiền đây ạ! Em có tiền rồi!
Một Bác sĩ mặc áo blouse trắng, vẻ mặt nghiêm nghị, tiến lại gần. Người vợ vội vàng đưa phong bì cho Bác sĩ.
NGƯỜI VỢ
(Giọng run rẩy)
Thưa Bác sĩ, đây là 100 triệu đồng. Làm ơn, xin hãy cứu bố cháu!
Bác sĩ nhận lấy phong bì, ánh mắt ông lướt qua Người vợ rồi nhìn về phía Bố của người vợ đang được đẩy đi.
BÁC SĨ
(Giọng trầm)
Chúng tôi sẽ làm hết sức mình. Cô cứ yên tâm. Bây giờ, cô đi theo tôi đến khu vực chờ phẫu thuật.
Người vợ gật đầu lia lịa, lòng tràn ngập hy vọng và nỗi sợ hãi. Cô đi theo Bác sĩ đến một hành lang dài, nơi dẫn đến khu phòng mổ. Khi cánh cửa inox nặng nề đóng sập lại, Người vợ cảm thấy cả thế giới như ngừng quay.
Cô ngồi xuống chiếc ghế lạnh lẽo trong khu chờ, từng phút trôi qua như cả thế kỷ. Tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường như tiếng đập mạnh của trái tim cô. Người vợ nắm chặt tay vào nhau, những ngón tay siết chặt đến trắng bệch. Cô ngước mắt nhìn lên trần nhà, lẩm bẩm những lời cầu nguyện không thành tiếng. Mỗi hơi thở của cô đều nặng trĩu, mang theo nỗi lo âu tột cùng. Cô tưởng tượng cảnh Bố của người vợ đang nằm trên bàn mổ, tưởng tượng những lưỡi dao sắc lạnh và những giọt mồ hôi của các Bác sĩ.
Đã ba tiếng trôi qua. Người vợ vẫn ngồi bất động, đôi mắt đỏ hoe, ánh nhìn vô định. Khu chờ yên ắng đến đáng sợ, chỉ có tiếng thở dài của cô và tiếng gió lùa qua khe cửa sổ. Đột nhiên, cánh cửa phòng mổ bật mở. Người vợ giật mình đứng phắt dậy.
Bác sĩ trưởng khoa bước ra, khẩu trang đã hạ xuống, để lộ khuôn mặt căng thẳng, đầy vẻ mệt mỏi. Trán ông lấm tấm mồ hôi. Người vợ vội vàng bước tới, trái tim cô đập như trống dấm.
NGƯỜI VỢ
(Giọng lạc đi)
Thưa Bác sĩ, bố cháu… ông ấy sao rồi ạ?
Bác sĩ nhìn thẳng vào mắt Người vợ, ánh mắt ông chứa đầy sự phức tạp.
BÁC SĨ
(Giọng trầm, nghiêm trọng)
Ca mổ rất phức tạp, Người vợ. Tình trạng của Bố của người vợ nặng hơn chúng tôi dự kiến. Có một biến chứng phát sinh trong quá trình phẫu thuật… nhưng chúng tôi đã xử lý kịp thời. Hiện tại, ông ấy đã qua cơn nguy kịch ban đầu, nhưng… vẫn chưa thể nói trước điều gì. Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức. Cô hãy chuẩn bị tinh thần.
Người vợ sững sờ nhìn theo bóng Bác sĩ quay trở lại phòng mổ. Lời của ông ta lặp đi lặp lại trong đầu cô: “qua cơn nguy kịch ban đầu”, nhưng lại là “chưa thể nói trước điều gì.” Nước mắt Người vợ chảy dài, một sự pha trộn giữa hy vọng mong manh và nỗi sợ hãi tột cùng. Cô lại khuỵu xuống chiếc ghế lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào cánh cửa inox nặng nề. Thời gian trôi qua, mỗi tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ trên tường như một nhát dao cứa vào lòng Người vợ. Một giờ. Hai giờ. Ba giờ nữa. Bóng tối dần bao trùm hành lang Bệnh viện. Mọi âm thanh đều trở nên vô nghĩa, chỉ còn lại tiếng vọng của sự chờ đợi khắc khoải.
Đột nhiên, cánh cửa phòng mổ lại bật mở. Lần này, một Bác sĩ khác, trẻ hơn, bước ra. Vẻ mặt anh ta đã giãn ra, không còn căng thẳng như vị Bác sĩ trước đó. Người vợ bật dậy, loạng choạng bước tới, trái tim cô đập như trống dồn.
NGƯỜI VỢ
(Giọng khản đặc)
Thưa Bác sĩ… bố cháu… ông ấy…
BÁC SĨ
(Mỉm cười nhẹ nhõm, ánh mắt chứa đựng sự chia sẻ)
Ca mổ đã thành công, Người vợ. Bố của người vợ đã qua khỏi cơn nguy kịch rồi! Chúng tôi đã xử lý được hết các biến chứng. Ông ấy sẽ được chuyển ra phòng hồi sức ngay bây giờ.
Người vợ nghe như sét đánh ngang tai. Ca mổ thành công! Qua khỏi nguy kịch! Cả thế giới như quay cuồng, mọi gánh nặng đè nén bấy lâu bỗng chốc tan biến. Hai chân Người vợ như nhũn ra, cô ngã khuỵu xuống sàn Bệnh viện lạnh lẽo. Nước mắt trào ra như suối, không phải của sợ hãi hay đau khổ, mà là những giọt nước mắt của hạnh phúc, của sự giải thoát tột cùng. Cô ôm mặt nức nở, tiếng khóc của cô vang vọng trong hành lang vắng lặng.
Bác sĩ nhìn Người vợ với ánh mắt thông cảm.
BÁC SĨ
Cô cứ bình tĩnh. Ông ấy sẽ ổn thôi. Nhưng… hành trình hồi phục sẽ còn rất dài. Sẽ cần rất nhiều thời gian và cả chi phí nữa.
Lời nói của Bác sĩ như một gáo nước lạnh tạt vào Người vợ. Nụ cười trên môi cô vụt tắt. Niềm hạnh phúc vỡ òa bỗng hóa thành một gánh nặng khác đè lên vai. Người vợ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Bác sĩ. Đúng vậy, thoát chết không có nghĩa là hết bệnh. Bố của người vợ đã nằm liệt giường, giờ lại trải qua một ca đại phẫu. Tiền… lại là tiền. Cô đã xoay sở được 100 triệu đồng này bằng cách nào? Liệu cô còn có thể xoay sở được bao nhiêu nữa? Tương lai phía trước mịt mờ như một màn đêm không lối thoát. Người vợ siết chặt nắm tay, cảm thấy một nỗi lo âu mới dâng lên, nặng trĩu hơn cả niềm vui vừa chạm tới.
Vài ngày sau, Người vợ bước vào Gia đình người vợ. Bước chân cô mệt mỏi nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một tia lửa lạ thường. Cô vừa trở về từ Bệnh viện, nơi Bố của người vợ đã qua cơn nguy kịch nhưng vẫn cần một hành trình hồi phục dài với vô vàn chi phí.
Trong phòng khách, Người chồng đang ngồi vắt chân xem tivi, tiếng nhạc xập xình từ màn hình phát ra át đi sự tĩnh lặng của ngôi nhà. Anh ta quay đầu lại, đôi mắt hờ hững lướt qua Người vợ rồi dừng lại ở khuôn mặt hốc hác của cô. Một nụ cười nhếch mép đầy khinh miệt nở trên môi anh ta.
NGƯỜI CHỒNG
(Giọng điệu lạnh lùng, đầy mỉa mai)
Tưởng em không về nhà nữa chứ? Chắc hết tiền lo cho ông già rồi à?
Người vợ đứng thẳng người, đôi vai không còn rũ rượi như những lần cãi vã trước. Cô nhìn thẳng vào mắt Người chồng, ánh mắt sâu thẳm không còn vẻ yếu đuối, cầu xin của ngày xưa mà thay vào đó là sự lạnh lùng, kiên định đến đáng sợ. Mọi nỗi đau, sự tủi nhục và cả sự tức giận dồn nén bấy lâu nay bỗng chốc hóa thành một bức tường kiên cố bao bọc cô. Cô không đáp lời, chỉ đứng đó, nhìn anh ta như nhìn một kẻ xa lạ.
Người vợ đứng đó, ánh mắt không rời khỏi anh ta. Cô cất tiếng, giọng điệu điềm nhiên đến bất ngờ.
NGƯỜI VỢ
Tôi đã tự lo được viện phí cho bố rồi. Anh không cần bận tâm.
Người chồng chợt tròn mắt, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt. Nhưng chỉ vài giây sau, anh ta nhanh chóng lấy lại vẻ khinh khỉnh thường thấy. Một tiếng cười khẩy vang lên, khô khốc và đầy mỉa mai.
NGƯỜI CHỒNG
(Cười khẩy)
Ồ, vậy à? Chắc lại đi vay mượn khắp nơi chứ gì?
Người vợ không nói thêm lời nào. Cô chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, đôi môi mỏng khẽ cong lên thành một nụ cười nhạt, nhưng ánh mắt và nụ cười ấy lại ẩn chứa sự khinh miệt sâu sắc, như nhìn một thứ rác rưởi không đáng để bận tâm.
Từ hôm đó, không khí trong ngôi nhà nhỏ của Người vợ như đặc quánh lại. Người vợ hoàn toàn giữ khoảng cách với Người chồng. Bữa ăn sáng, thay vì chuẩn bị sẵn đồ ăn nóng hổi và hỏi han anh ta như mọi khi, Người vợ chỉ đặt chiếc nồi cơm điện và hộp thức ăn nguội lên bàn, im lặng. Cô chỉ lo cho Con trai của người vợ ăn xong rồi vội vã đưa thằng bé đi học.
Người chồng nhíu mày. Anh ta cảm thấy bất ngờ trước sự thờ ơ của Người vợ.
NGƯỜI CHỒNG
(Càu nhàu)
Không hỏi han gì nữa à?
Người vợ không quay lại, không một lời đáp. Cô chỉ khẽ bước qua anh ta, tránh đi như thể có một bức tường vô hình ngăn cách. Đến tối, Người chồng ngồi xem tivi, cố tình nói lớn tiếng về những chuyện làm ăn, những dự định “đổi đời” của mình với Họ hàng bên nội (chồng) qua điện thoại. Anh ta mong Người vợ sẽ lại gần, sẽ lại nịnh nọt hoặc ít nhất là lắng nghe. Nhưng Người vợ vẫn cặm cụi ở bếp, rửa bát đĩa và dọn dẹp, không một cái liếc mắt.
Người chồng quăng điều khiển xuống sofa, bực bội. Anh ta cảm thấy khó chịu trước thái độ của Người vợ.
NGƯỜI CHỒNG
(Thầm nghĩ, đầy khinh thường)
Làm cao hả? Tưởng có tiền lo cho bố là ghê gớm lắm sao? Để xem cô giữ được cái vẻ mặt lạnh lùng này bao lâu.
Những ngày tiếp theo, sự xa cách càng rõ rệt. Người vợ không còn nấu các món mà Người chồng thích. Cô cũng không chủ động bắt chuyện hay hỏi anh ta đi đâu, về lúc nào. Khi Người chồng cố tình tìm cớ để nói chuyện, Người vợ chỉ đáp lại bằng vài từ cụt lủn, ánh mắt trống rỗng như nhìn một người xa lạ. Cô làm mọi thứ như một cái máy, chỉ xoay quanh Con trai của người vợ và công việc nhà. Đêm đến, Người vợ thường ôm Con trai của người vợ ngủ ở một góc giường, nhường hẳn một nửa giường còn lại cho Người chồng, nhưng vẫn giữ khoảng cách tối đa.
Người chồng cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt này, nhưng cái tôi quá lớn và sự khinh miệt đã ăn sâu khiến anh ta không thể thừa nhận. Anh ta chỉ nghĩ đó là chiêu trò của Người vợ, muốn anh ta phải xuống nước, phải “chiều chuộng” cô.
NGƯỜI CHỒNG
(Thầm nghĩ, tự mãn)
Để xem ai kiên nhẫn hơn. Cô ta muốn tôi phải săn đón sao? Mơ đi. Tôi có tiền, không thiếu gì đàn bà.
Người chồng càng ngày càng dành thời gian ở Quán nhậu với Bạn bè của người chồng, khoe khoang về số tiền 5 tỷ đồng kiếm được và phớt lờ Người vợ trong chính căn nhà của họ. Ngôi nhà vốn dĩ là tổ ấm, giờ đây lại trở thành một không gian chật chội nhưng lạnh lẽo, chia cắt bởi một bức tường vô hình do chính Người chồng tạo ra.
Ngay khi Người chồng lại vắng nhà để tụ tập ở Quán nhậu, Người vợ lặng lẽ gọi điện cho một người bạn cũ từng làm trong ngành luật, dò hỏi về một luật sư giỏi chuyên về các vụ ly hôn và tranh chấp tài sản. Người bạn lập tức giới thiệu một địa chỉ đáng tin cậy.
Ngày hôm sau, Người vợ viện cớ đi chợ xa, bí mật thuê xe ôm đến một văn phòng luật sư nổi tiếng ở trung tâm thành phố. Cánh cửa văn phòng bật mở, hiện ra một không gian chuyên nghiệp, đối lập hoàn toàn với sự hỗn độn trong lòng Người vợ. Một người luật sư trung niên, ánh mắt sắc sảo nhưng giọng nói điềm đạm, mời Người vợ ngồi xuống.
Người vợ hít một hơi thật sâu, từng lời cô nói ra như những mũi dao cứa vào vết thương lòng vẫn còn rỉ máu. Cô kể lại tất cả, từ những ngày đầu Người chồng tha thiết muốn đi Nước ngoài, hứa hẹn sẽ “đổi đời” cho cả gia đình.
NGƯỜI VỢ
(Giọng run run, nhưng ánh mắt kiên định)
Bố của người vợ, ông ấy tin tưởng con rể mình, đã cắm Sổ đỏ, tài sản duy nhất của gia đình, vay Ngân hàng 350 triệu đồng để anh ta đi. Anh ta hứa sẽ trả gấp đôi, sẽ lo cho bố mẹ đàng hoàng… Tôi ở nhà, vừa nuôi Con trai của người vợ, vừa chăm sóc gia đình anh ta… 5 năm trời, một mình tôi gánh vác tất cả.
Luật sư chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu và ghi chép.
NGƯỜI VỢ
(Tiếp lời, nuốt nghẹn)
Rồi 5 năm sau, anh ta trở về, khoe khoang kiếm được 5 tỷ đồng. Chúng tôi cứ tưởng… tưởng mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Nhưng khi Bố của người vợ bị Bệnh nặng, nằm Bệnh viện, cần gấp 100 triệu đồng để phẫu thuật… anh ta từ chối. Anh ta nói không có tiền, thậm chí còn mắng tôi.
Nói đến đây, Người vợ không kìm được nữa, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Nhưng cô nhanh chóng đưa tay lau đi, lấy lại vẻ kiên cường.
NGƯỜI VỢ
(Dứt khoát, ánh mắt nhìn thẳng vào Luật sư)
Tôi không thể tiếp tục sống với một người như vậy nữa. Tôi muốn ly hôn. Và tôi muốn đòi lại công bằng cho Bố của người vợ. Cả Sổ đỏ và số tiền anh ta đã hứa trả gấp đôi… Tôi muốn anh ta phải trả giá cho sự bội bạc này.
Luật sư khẽ đặt bút xuống, nhìn Người vợ với vẻ mặt thấu hiểu. Ông gật đầu chậm rãi, như đã nắm bắt được toàn bộ câu chuyện và sự quyết tâm của Người vợ.
LUẬT SƯ
(Giọng bình tĩnh, chuyên nghiệp)
Tôi hiểu. Đây là một vụ việc phức tạp, liên quan đến cả nợ tài sản, quyền lợi hôn nhân và có yếu tố chứng minh lời hứa. Nhưng nếu cô có đủ bằng chứng và quyết tâm, chúng ta hoàn toàn có cơ sở để đấu tranh. Chúng ta sẽ làm việc để thu thập chứng cứ, chuẩn bị các thủ tục pháp lý. Cô đã sẵn sàng cho một cuộc chiến kéo dài chưa?
Người vợ gật đầu không chút do dự, ánh mắt bùng lên ngọn lửa của sự kiên định chưa từng thấy. Cô đã sẵn sàng cho một cuộc chiến.
Sau buổi gặp gỡ luật sư, Người vợ bắt đầu âm thầm chuẩn bị cho cuộc chiến pháp lý. Các thủ tục được tiến hành một cách kín đáo, đúng như kế hoạch đã định. Mấy tuần sau, một phong bì dày cộm với con dấu Tòa án được gửi đến Gia đình người vợ.
NGƯỜI CHỒNG
(Từ bên ngoài bước vào, trên tay cầm phong bì, vẻ mặt sững sờ, mắt anh ta trợn ngược khi đọc được nội dung bên trong. Giấy triệu tập ly hôn. Anh ta không tin vào mắt mình. Toàn thân anh ta cứng đờ, máu dồn lên não. Gân xanh nổi đầy trên trán, anh ta xé toạc phong bì, những mảnh giấy vụn rơi lả tả xuống sàn.)
C-cái gì thế này?
Anh ta đọc lại, từng chữ như những nhát dao đâm vào sự kiêu ngạo của anh ta. Giấy triệu tập từ Tòa án, yêu cầu anh ta ra mặt giải quyết vụ kiện ly hôn do Người vợ khởi xướng. Kèm theo đó là đơn đề nghị phân chia tài sản, bao gồm cả số tiền 5 tỷ đồng anh ta kiếm được và khoản nợ Sổ đỏ 350 triệu đồng của Bố của người vợ.
NGƯỜI CHỒNG
(Lao thẳng vào bếp, nơi Người vợ đang lúi húi nấu ăn. Giọng anh ta gầm gừ, sắc như dao cạo, cả người run lên vì tức giận. Anh ta đập mạnh tờ giấy triệu tập lên bàn, làm cho bát đĩa loảng xoảng.)
Cô… cô dám làm thế với tôi ư? Cô tưởng cô là ai mà dám kiện tôi?
Người vợ, đang đảo thức ăn trong chảo, từ từ quay lại. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào Người chồng, lạnh nhạt, kiên quyết, không chút nao núng hay sợ hãi. Nó chất chứa năm năm tủi cực, những đêm khóc thầm, những lời hứa hão huyền và sự bội bạc đến tận cùng. Cô không nói một lời, chỉ im lặng đối diện với cơn thịnh nộ đang bốc lên từ Người chồng, như thể anh ta không còn tồn tại. Ánh mắt ấy, tựa như một bức tường băng giá, khiến Người chồng thoáng rùng mình, nhưng rồi cơn giận lại bùng lên dữ dội hơn.
NGƯỜI CHỒNG
(Tức tối, anh ta siết chặt nắm đấm, hằn học.)
Cô câm à? Nói đi chứ! Cô tưởng cô làm thế là hay lắm sao? Tôi cho cô ăn cho cô mặc, cô dám… dám lật mặt với tôi như vậy ư?! Con đàn bà khốn nạn!
Người vợ nhìn thẳng vào Người chồng, ánh mắt không hề nao núng, như thể bao nhiêu năm tháng tủi cực đã tôi luyện cô thành một tảng đá. Cô không đáp lời, chỉ quay người lại, tiếp tục công việc đang dang dở, bỏ mặc Người chồng đang sùi bọt mép trong cơn tức giận. Anh ta nhìn chằm chằm vào tấm lưng của Người vợ, bừng bừng lửa giận, nhưng cũng cảm thấy một sự lạnh lẽo vô hình đang bao trùm. Anh ta biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng.
Vài tuần sau, tại Tòa án, không khí đặc quánh sự căng thẳng. Người chồng ngồi trên ghế bị cáo, vẻ mặt cố giữ bình thản nhưng ánh mắt lại liên tục liếc nhìn về phía Người vợ và luật sư của cô. Người vợ ngồi cạnh luật sư, gương mặt thanh thản một cách đáng ngạc nhiên, ánh mắt cô hướng về phía thẩm phán, sẵn sàng cho những gì sắp diễn ra.
Thẩm phán gõ búa, phiên tòa bắt đầu. Luật sư của Người vợ, một người phụ nữ trung niên với ánh mắt sắc sảo và giọng nói trầm ấm, đứng dậy.
LUẬT SƯ CỦA NGƯỜI VỢ
(Giọng nói rõ ràng, dứt khoát vang khắp phòng xử án)
Thưa quý vị hội đồng xét xử, thưa tất cả những người có mặt tại đây. Hôm nay, chúng tôi đại diện cho Người vợ, nguyên đơn trong vụ kiện ly hôn và phân chia tài sản này, để trình bày sự thật đằng sau một bi kịch của lòng tham và sự bội bạc.
Luật sư dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Người chồng, khiến anh ta thoáng rùng mình.
LUẬT SƯ CỦA NGƯỜI VỢ
Năm năm về trước, khi Người chồng muốn đi xuất khẩu lao động tại Nước ngoài để đổi đời, ông Bố của người vợ, với tất cả tình yêu thương dành cho con rể, đã không ngần ngại cầm cố Sổ đỏ, tài sản duy nhất của gia đình, để vay 350 triệu đồng giúp anh ta. Đổi lại, Người chồng đã hứa sẽ trả ơn gấp đôi, sẽ lo cho Bố của người vợ và mẹ của Người vợ một cuộc sống đầy đủ khi trở về. Người vợ, với niềm tin son sắt vào lời hứa của chồng, đã ở lại, một mình gồng gánh nuôi Con trai của người vợ, chăm sóc gia đình chồng, chờ đợi ngày anh ta trở về.
Người chồng bắt đầu cảm thấy khó chịu, anh ta nhích người trên ghế, cố gắng tỏ ra không quan tâm.
LUẬT SƯ CỦA NGƯỜI VỢ
(Tiếp tục, giọng trầm hơn, như đang kể một câu chuyện đầy đau đớn)
Năm năm trôi qua. Người chồng trở về với 5 tỷ đồng trong tài khoản, với cuộc sống “đổi đời” mà anh ta hằng mơ ước. Nhưng cũng chính lúc đó, tai ương ập đến. Bố của người vợ bệnh nặng, liệt giường, ho ra máu, cần phẫu thuật gấp với chi phí 100 triệu đồng. Người vợ, không còn cách nào khác, đã gọi điện, van xin Người chồng giúp đỡ. Nhưng phản ứng của anh ta là gì? Anh ta đang ở Quán nhậu, cười đùa với Bạn bè của người chồng, và lạnh lùng từ chối. Anh ta nói rằng đó không phải là trách nhiệm của mình!
Cả phòng xử án xôn xao, những ánh mắt phẫn nộ đổ dồn về phía Người chồng. Anh ta cúi gằm mặt, trán lấm tấm mồ hôi.
LUẬT SƯ CỦA NGƯỜI VỢ
(Đưa ra một tập tài liệu)
Chúng tôi có đầy đủ bằng chứng, thưa quý vị. Đây là bản sao các tin nhắn giữa Người vợ và Người chồng, trong đó cô ấy van xin, và anh ta khước từ một cách tàn nhẫn. Đây là nhật ký cuộc gọi, cho thấy Người vợ đã cố gắng liên lạc với Người chồng hàng chục lần mà không được hồi đáp. Và đây là lời khai của Bác sĩ điều trị cho Bố của người vợ, xác nhận tình trạng bệnh nguy kịch và số tiền cần thiết cho ca phẫu thuật. Ngoài ra, chúng tôi còn có lời khai từ những người chứng kiến, những người đã nghe thấy Người chồng từ chối giúp đỡ ân nhân của mình ngay tại Quán nhậu.
Luật sư nhìn thẳng vào Người chồng, ánh mắt cô ấy như xuyên thấu qua lớp vỏ bọc kiêu ngạo của anh ta.
LUẬT SƯ CỦA NGƯỜI VỢ
Tất cả những bằng chứng này, thưa quý vị, không chỉ cho thấy một cuộc hôn nhân tan vỡ, mà còn lột tả một hành vi vong ân bội nghĩa, chà đạp lên tình nghĩa gia đình và sự hy sinh cao cả. Người chồng đã không chỉ bội bạc Người vợ, mà còn bội bạc chính ân nhân của mình, người đã cầm cố Sổ đỏ để anh ta có cơ hội “đổi đời”. Chúng tôi tin rằng, với những gì đã trình bày, hội đồng xét xử sẽ có cái nhìn công tâm và đưa ra phán quyết xứng đáng.
Người chồng ngồi bất động, khuôn mặt tái mét. Cả căn phòng như nín thở, chờ đợi phản ứng từ phía anh ta, nhưng anh ta chỉ có thể câm lặng, như bị trói buộc bởi những lời buộc tội đanh thép.
Thẩm phán lắng nghe cẩn thận những lời bào chữa yếu ớt từ phía Người chồng và luật sư của anh ta, rồi sau đó, toàn bộ hội đồng xét xử đã vào phòng nghị án. Không khí trong phòng xử án trở nên căng như dây đàn. Từng giây trôi qua nặng nề như chì. Người chồng liên tục đảo mắt, thỉnh thoảng liếc nhìn Người vợ với vẻ vừa căm ghét vừa lo sợ. Người vợ vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, đôi mắt kiên định nhìn thẳng về phía cửa phòng nghị án.
Sau một thời gian chờ đợi, cửa phòng nghị án mở ra. Thẩm phán cùng hội đồng xét xử trở lại vị trí. Tiếng gõ búa vang lên khô khốc, thu hút mọi sự chú ý.
THẨM PHÁN
(Giọng nói dõng dạc, nghiêm nghị)
Dựa trên những bằng chứng đã được trình bày, lời khai của các bên liên quan và kết quả điều tra của tòa án, Hội đồng xét xử đã đi đến thống nhất.
Người chồng nắm chặt tay, mồ hôi ướt đẫm lòng bàn tay. Người vợ khẽ thở ra, ánh mắt không rời khỏi thẩm phán.
THẨM PHÁN
(Tiếp tục, đọc rõ ràng từng điều khoản)
Về yêu cầu ly hôn: Tòa án chấp thuận đơn yêu cầu ly hôn của Người vợ. Về tranh chấp tài sản và nghĩa vụ:
Thứ nhất, buộc Người chồng phải hoàn trả toàn bộ số tiền 350 triệu đồng mà Bố của người vợ đã cầm cố Sổ đỏ để giúp anh ta đi xuất khẩu lao động.
Thứ hai, Người chồng phải bồi thường một phần tổn thất tinh thần cho Người vợ và Bố của người vợ với số tiền là 50 triệu đồng.
Thứ ba, về tài sản chung, tòa án tuyên chia đôi toàn bộ tài sản chung tích lũy trong thời kỳ hôn nhân.
Mọi người trong phòng xử án xôn xao. Người chồng, đang cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, bỗng nhiên cứng đờ người. Anh ta không ngờ bản án lại nghiêm khắc đến thế. Khuôn mặt anh ta từ tái nhợt chuyển sang trắng bệch, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào thẩm phán, như không tin vào những gì mình vừa nghe.
NGƯỜI CHỒNG
(Lẩm bẩm, giọng khàn đặc)
Không… không thể nào…
Anh ta ngã phịch xuống ghế, cảm giác như tất cả sức lực trong cơ thể đều bị rút cạn. Hàng loạt hình ảnh vụt qua trong đầu anh ta: những lời hứa ngày nào, cái Sổ đỏ của Bố của người vợ, những năm tháng vất vả của Người vợ, và cả 5 tỷ đồng mà anh ta từng tự hào. Tất cả giờ đây như một trò đùa nghiệt ngã.
Người vợ nhìn Người chồng, ánh mắt cô không còn sự oán hận hay căm ghét, mà chỉ là một nỗi buồn sâu sắc và một chút gì đó của sự giải thoát. Cô đã giành lại được công lý, nhưng cái giá phải trả cho “đổi đời” của anh ta và sự bội bạc của anh ta là quá đắt.
NGƯỜI CHỒNG
(Ngẩng đầu lên, giọng lạc đi trong vô vọng, nhìn về phía Người vợ)
Không thể nào… mọi chuyện lại thành ra thế này…
Anh ta vẫn không thể tin được, và tiếng “Không thể nào!” vang vọng trong căn phòng xử án lạnh lẽo, đánh dấu một kết cục chua chát cho kẻ vong ân.
“Người vợ” bước ra khỏi “Tòa án”, ánh nắng chiều hắt lên khuôn mặt cô. Dù mệt mỏi sau phiên tòa căng thẳng, trong mắt cô giờ đây là một tia sáng mới, của sự tự do và công lý đã được thực thi. Cô không dừng lại một giây, tâm trí chỉ hướng về một mục tiêu duy nhất. Số tiền 400 triệu đồng (bao gồm 350 triệu đồng hoàn trả “Sổ đỏ” và 50 triệu đồng bồi thường tổn thất tinh thần) đã được chuyển vào tài khoản của cô chỉ vài giờ sau phán quyết.
Ngay sáng hôm sau, “Người vợ” có mặt tại “Ngân hàng”. Nơi từng là nỗi ám ảnh, nơi “Bố của người vợ” đã phải dứt ruột cầm cố tài sản duy nhất của gia đình. Cô bước vào, lòng trĩu nặng bao nhiêu gánh lo giờ đây đã được thay thế bằng một sự kiên định lạ thường.
VIÊN CHỨC NGÂN HÀNG
(Mỉm cười nhẹ)
Chào cô. Cô muốn làm thủ tục gì ạ?
NGƯỜI VỢ
(Giọng nói rõ ràng, dứt khoát)
Tôi muốn chuộc lại “Sổ đỏ” của Bố tôi. Hồ sơ mang tên “Bố của người vợ”.
Cô đặt chứng minh thư và các giấy tờ liên quan lên bàn. Viên chức nhanh chóng kiểm tra thông tin. Mọi thủ tục diễn ra suôn sẻ, nhanh hơn cô tưởng. Cầm trên tay cuốn “Sổ đỏ” quen thuộc với dấu mộc đã được gỡ bỏ, “Người vợ” cảm thấy lồng ngực mình nhẹ bẫng. Cuối cùng, tài sản thiêng liêng ấy đã trở về với chủ nhân đích thực.
“Người vợ” không chần chừ. Cô lập tức đến “Bệnh viện”, nơi “Bố của người vợ” vẫn đang nằm điều trị sau cơn bạo bệnh. Cửa phòng bệnh mở ra, hình ảnh “Bố của người vợ” nằm trên giường, cơ thể gầy yếu nhưng ánh mắt vẫn dõi ra cửa sổ, chờ đợi.
NGƯỜI VỢ
(Bước vào, nụ cười rạng rỡ nở trên môi, tiến đến bên giường)
Bố ơi!
“Bố của người vợ” chậm rãi quay đầu lại. Ánh mắt ông bỗng sáng lên khi thấy con gái mình.
NGƯỜI VỢ
(Giơ cao cuốn “Sổ đỏ”, giọng run run vì xúc động)
Sổ đỏ… về rồi, Bố! Con đã chuộc lại được rồi!
“Bố của người vợ” nhìn cuốn “Sổ đỏ” trong tay con gái, rồi nhìn lên khuôn mặt rạng rỡ của cô. Nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo của ông, nhưng đó là những giọt nước mắt của niềm hạnh phúc vỡ òa. Ông cố gắng đưa tay ra, chạm nhẹ vào bìa cuốn sổ quen thuộc, như thể sợ nó sẽ biến mất.
BỐ CỦA NGƯỜI VỢ
(Giọng yếu ớt nhưng tràn đầy hạnh phúc)
Con gái… của Bố…
“Người vợ” nhẹ nhàng ôm lấy “Bố của người vợ”, những giọt nước mắt hạnh phúc cũng trào ra. Cuốn “Sổ đỏ” nằm gọn giữa hai cha con, như một biểu tượng của sự hàn gắn, của công lý đã được thực thi và gánh nặng đã được gỡ bỏ.
NGƯỜI VỢ
(Ôm chặt Bố)
Bố ơi, sổ đỏ về rồi! Cả nhà mình sẽ sống tốt và hạnh phúc! Con sẽ dùng số tiền còn lại để chăm sóc Bố thật khỏe mạnh, rồi chúng ta sẽ cùng “Con trai của người vợ” bắt đầu một cuộc sống mới, thật vui vẻ, không còn lo lắng gì nữa.
“Bố của người vợ” gật đầu, nở một nụ cười mãn nguyện. Ông biết, gánh nặng bao năm đã được con gái mình gỡ bỏ hoàn toàn.
Vài tuần sau, “Người vợ” tận tình chăm sóc “Bố của người vợ” tại “Gia đình người vợ”. Cô thuê thêm người giúp việc, đảm bảo ông được nghỉ ngơi và điều trị tốt nhất. “Bố của người vợ” dần bình phục, dù không còn được khỏe mạnh như trước, nhưng tinh thần ông đã tươi tỉnh hơn rất nhiều.
Một buổi chiều yên bình tại “Gia đình người vợ”, “Người vợ” ngồi đọc sách cho “Con trai của người vợ”, thằng bé cười khúc khích với những câu chuyện cổ tích. “Bố của người vợ” ngồi cạnh, mỉm cười hiền hậu nhìn hai mẹ con.
“Người vợ” ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt yêu thương và mãn nguyện của “Bố của người vợ”. Cô khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không còn là nụ cười gượng gạo, ẩn chứa nỗi đau hay sự cam chịu. Đó là nụ cười chân thành, mãn nguyện, tỏa sáng trên gương mặt cô, đánh dấu một khởi đầu mới, một cuộc sống mới đã thực sự bắt đầu. Nụ cười cuối cùng đã trở lại trên môi cô, rạng rỡ như ánh hoàng hôn dịu dàng tràn vào căn phòng, bao trùm lên ba con người nhỏ bé, nhưng giờ đây đã tìm thấy bình yên và hạnh phúc.
“Người chồng” bước ra khỏi “Tòa án” với vẻ mặt hằn học. Phiên tòa đã kết thúc, nhưng cảm giác cay đắng vẫn bủa vây anh. Anh đã mất căn nhà, mất đi phần lớn tài sản chung, chỉ giữ lại được số tiền 5 tỷ đồng mình đã mang về từ “Nước ngoài”. Trong suy nghĩ của anh, đó vẫn là một chiến thắng nhỏ, một minh chứng cho giá trị của bản thân. Anh tự nhủ, tiền có thể mua được tất cả, bao gồm cả sự tôn trọng.
Anh nhanh chóng lao vào cuộc sống hưởng thụ. Mỗi tối, “Người chồng” đều có mặt tại các “Quán nhậu” sang trọng, vung tiền bao bạn bè, mời mọc những người quen biết. Những “Bạn bè của người chồng” vây quanh anh, không ngớt lời tâng bốc, khen ngợi sự “đổi đời” của anh. “Họ hàng bên nội (chồng)” cũng thường xuyên qua lại, nịnh nọt, tung hô anh là “người thành công”, “có tiền”, “biết hưởng thụ”. Tiền bạc cứ thế chảy ra như nước.
NGƯỜI CHỒNG
(Cười lớn, giơ ly bia lên cao)
Ha! Đời này phải biết hưởng thụ! Tiền kiếm ra để làm gì nếu không biết tiêu? Cứ thoải mái đi anh em!
BẠN BÈ CỦA NGƯỜI CHỒNG 1
(Nịnh nọt)
Đúng là anh! Có tiền có tiếng! Chẳng bù cho mấy thằng chỉ biết cắm mặt làm việc!
HỌ HÀNG BÊN NỘI 1
(Xoa tay)
Ông trời có mắt! Ai tốt với anh thì được anh đối đãi, ai làm anh phật ý thì coi như xong!
“Người chồng” nghe những lời đó, trong lòng thấy hả hê. Anh tin rằng mình đã đúng khi từ bỏ “Người vợ” và những gánh nặng cũ. Cuộc sống độc thân, tự do, tiền bạc rủng rỉnh, không lo nghĩ, đó mới là hạnh phúc đích thực.
Tuy nhiên, niềm vui ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Tiền bạc cứ vơi dần, nhanh hơn “Người chồng” tưởng. Anh đã quen với việc vung tay quá trán, không có bất kỳ khoản đầu tư hay công việc làm ăn nào ổn định. Khi các cuộc nhậu thưa dần, những lời tâng bốc cũng ít đi. Anh bắt đầu cảm nhận được sự lạnh nhạt từ những người từng vây quanh mình.
Anh thử đầu tư vào một vài dự án nghe có vẻ “béo bở” theo lời khuyên của bạn bè, nhưng do thiếu kiến thức và kinh nghiệm, mọi thứ đều đổ vỡ. 5 tỷ đồng, con số khổng lồ ngày nào, giờ đây chỉ còn là một phần nhỏ.
Một ngày nọ, “Người chồng” mời một người bạn thân ra “Quán nhậu”, định rủ rê làm ăn lớn.
NGƯỜI CHỒNG
(Giọng có chút vội vã)
Này Hùng, tôi có ý tưởng này, làm lớn luôn! Anh em mình góp vốn…
BẠN BÈ CỦA NGƯỜI CHỒNG 2
(Ngắt lời, vẻ mặt hờ hững)
Thôi ông ơi, tôi bận lắm. Mấy bữa nay ông làm ăn thua lỗ tôi biết mà. Giờ làm ăn phải có vốn, có đầu óc chứ. Tiền ông có còn được bao nhiêu nữa?
“Người chồng” sững sờ. Anh ta nhìn vào ly bia trước mặt, nhận ra sự thật phũ phàng. Tiền đã không còn nhiều, và những người bạn “thân thiết” cũng dần rời xa anh. Những cuộc điện thoại ít dần, những lời mời mọc biến mất. Anh trở thành một người đàn ông cô độc, với ví tiền ngày càng mỏng.
Khi số tiền cạn kiệt hoàn toàn, “Người chồng” nhận ra mình không còn gì. Không bạn bè, không người thân thực sự, không công việc, không mục đích. Anh lang thang trên các con phố, nhìn những cặp vợ chồng hạnh phúc, những gia đình quây quần bên nhau, lòng trống rỗng.
Một lần, anh vô tình đi ngang qua một khu chợ nhỏ. Anh thấy “Bố của người vợ” đang chậm rãi đẩy xe hàng, bên cạnh là “Người vợ” đang tươi cười kể chuyện cho “Con trai của người vợ”. Cả ba người họ cùng cười vang, một nụ cười thật tâm, thật hạnh phúc. “Bố của người vợ” trông khỏe mạnh hơn nhiều, không còn vẻ tiều tụy như trước. “Người vợ” thì rạng rỡ, ánh mắt cô ánh lên niềm vui và sự bình yên.
“Người chồng” đứng chết lặng từ xa, ẩn mình trong bóng tối. Anh nhìn hình ảnh ấy, lòng quặn thắt. Anh nhớ lại những ngày tháng “Bố của người vợ” đã bán “Sổ đỏ” để anh đi xuất khẩu lao động. Nhớ lại “Người vợ” đã một mình tần tảo nuôi con, chăm sóc gia đình anh suốt 5 năm. Nhớ lại đêm mưa gió “Người vợ” gọi điện cầu xin anh chút tiền chữa bệnh cho bố, nhưng anh đã thẳng thừng từ chối, thậm chí còn nhạo báng.
Giờ đây, anh hiểu. Anh đã đánh đổi tất cả tình cảm, sự tử tế và lòng biết ơn để lấy 5 tỷ đồng hư danh. Và giờ đây, khi tiền không còn, anh cũng chẳng còn gì. Sự khinh miệt của xã hội hiện rõ trong từng ánh mắt, từng lời xì xào sau lưng. Nỗi cô độc vây lấy anh như một bóng ma, bóp nghẹt tâm hồn.
“Người chồng” quay lưng bước đi, bóng anh đổ dài trên con đường vắng. Bước chân nặng nề, lảo đảo. Tiền bạc không thể mua được tình cảm, không thể mua được sự tử tế, và càng không thể mua được sự bình yên trong tâm hồn. Anh đã phải trả một cái giá quá đắt cho sự bạc bẽo của mình, một cái giá mà anh sẽ phải chịu đựng đến cuối đời.
Nhiều năm trôi qua, cuộc sống của “Người chồng” vẫn chìm trong sự hối hận và cô độc. Anh không còn vung tiền, cũng chẳng còn ai để vung tiền cho. Những ngày tháng lang thang, nhìn người ta sống hạnh phúc, anh càng thấm thía hơn về những gì mình đã đánh mất. Có những đêm khuya thanh vắng, anh ngồi một mình trong căn phòng trọ thuê xập xệ, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt vô hồn dõi theo những vì sao xa xăm. Nỗi ân hận cứ thế gặm nhấm tâm can anh từng chút một, khiến anh không đêm nào được ngủ yên giấc. Anh nhớ về lời hứa năm xưa với “Bố của người vợ”, lời hứa sẽ trả ơn gấp đôi, sẽ lo cho ông cụ một cuộc sống an nhàn. Rồi anh lại nghĩ đến “Người vợ”, người phụ nữ đã kiên cường gánh vác mọi khó khăn, người đã vì anh mà hy sinh tuổi xuân, mà chịu đựng bao tủi nhục. Những hình ảnh ấy, giờ đây, trở thành những nhát dao vô hình cứa vào trái tim anh, khiến anh đau đớn không thôi.
Anh từng nghĩ, tiền bạc là tất cả, là chìa khóa mở ra mọi cánh cửa hạnh phúc. Nhưng giờ đây, khi đã mất đi tất cả, anh mới nhận ra rằng, sự giàu có đích thực không nằm ở số tiền trong tài khoản, mà nằm ở tình yêu thương, sự chân thành và lòng biết ơn mà anh đã từng có, nhưng lại bạc bẽo vứt bỏ. Cái giá của sự bạc bẽo, nó không chỉ là sự thiếu thốn về vật chất, mà còn là sự trống rỗng, lạnh lẽo trong tâm hồn. Đó là cái giá đắt nhất mà anh phải trả, một bản án lương tâm kéo dài mãi mãi, không một loại tiền bạc nào trên thế giới này có thể chuộc lại được. Cuộc đời vẫn tiếp diễn, nhưng đối với anh, mỗi ngày trôi qua đều là một lời nhắc nhở không ngừng về những sai lầm đã qua, về một trái tim đã từng lạnh giá đến vô tâm.

