Biệt tích sau 3 năm ly hôn, 1 ngày chồng bất ngờ đến thăm vợ cũ và con trai sau khi biết tin vợ mới v::ô si:;nh. Nhưng vừa thấy mặt tôi thì th:ằng b:é l:a h::ét thất thanh rồi bỏ ch:ạy. Vợ cũ từ trong bếp đi ra thấy tôi thì cười lạ::nh, chẳng nói một câu mà chỉ tay lên bàn thờ…. Hóa ra cô ấy đã…
Tôi ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế da sang trọng của phòng khám, tay cầm tờ kết quả x:ét ng:hiệm mà run rẩy. Vợ mới của tôi – người phụ nữ trẻ đẹp, sành điệu mà tôi đã bất chấp tất cả để chạy theo 3 năm trước – được bác sĩ kết luận: V:ô s:;inh thứ phát do lạm dụng th:;uốc tr:;ánh th:;ai và n:;ạo ph:;;á quá nhiều lần trong quá khứ. Bầu trời như sụp đổ dưới chân tôi. Tôi là độc đinh, gia sản tiền tỷ trong tay nhưng giờ đây lại đứng trước nguy cơ tu:yệt t:ự. Trong cơn tuyệt vọng, hình ảnh thằng Bi – đứa con trai 2t lẫm chẫm ngày nào hiện về trong tâm trí tôi.
Ba năm trước, khi sự nghiệp phất lên, tôi chán ngán người vợ “quê mùa”, chỉ biết bỉm sữa là Lan. Tôi ly hôn chóng vánh, để lại cho mẹ con cô ấy căn nhà cấp 4 cũ kỹ và một khoản tiền nhỏ gọi là “trách nhiệm”, rồi cắt đứt liên lạc hoàn toàn để vui vầy bên duyên mới. Tôi chưa từng gọi điện, chưa từng chu cấp 1 đồng, thậm chí chặn số của Lan để vợ mới không ghen tuông.
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Người chồng quay phắt lại, mắt dán chặt vào thứ Lan vừa chỉ. Trên chiếc bàn thờ kê sát tường, di ảnh của một cậu bé trai đang nở nụ cười ngây thơ, đôi mắt sáng long lanh. Đó chính là thằng Bi, con trai của Người chồng và Lan. Một chiếc khăn tang trắng tinh vắt ngang qua bức ảnh, như một lời khẳng định đau đớn, tàn nhẫn.
Toàn thân Người chồng như bị điện giật, tê dại. Anh ta đứng chết trân, đồng tử giãn ra, không tin vào những gì mình đang thấy. Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, khiến Người chồng run lên bần bật, hai chân như nhũn ra. Mọi suy nghĩ trong đầu anh ta đóng băng.
Lan vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn Người chồng. Đôi mắt cô hằn lên sự bi thương đến tận cùng, nhưng ẩn sâu trong đáy mắt lại phảng phất một tia hả hê đến đáng sợ, như thể đang thưởng thức nỗi đau của kẻ đối diện.
Người chồng chỉ có thể thốt ra một tiếng thì thầm, đứt quãng, chứa đựng nỗi kinh hoàng tột độ: “Không… thể… nào… Bi…”
Người chồng như bị rút cạn sức lực, hai đầu gối khuỵu xuống nền nhà lạnh lẽo. Anh ta ôm chặt lấy đầu mình, những ngón tay siết chặt như muốn bóp nát khối óc đang hỗn loạn. Cả thế giới, một lần nữa, đổ sụp dưới chân Người chồng, tan vỡ thành hàng ngàn mảnh vụn. Nỗi đau này còn khủng khiếp hơn cả cú sốc vô sinh, nó là sự trừng phạt tàn nhẫn nhất. Anh ta gào lên, giọng khản đặc, nghẹt thở trong sự tuyệt vọng tột cùng: “Chuyện gì đã xảy ra? Con… con trai của anh… Bi… Thằng Bi của anh… Nó đâu?”
Lan vẫn đứng đó, lặng lẽ. Đôi mắt cô nhắm nghiền lại một khắc, rồi từ từ mở ra, đối diện với nỗi đau đớn đến cùng cực của Người chồng. Cô cúi mặt, bờ môi mím chặt, rồi cất giọng nghẹn ngào, từng chữ như bị xé ra từ lồng ngực: “Nó đã đi rồi… cách đây vài tháng.”
Nước mắt Lan bắt đầu tuôn rơi, lăn dài trên gò má gầy gò, ướt đẫm cả vạt áo cũ. Giọng cô run rẩy, mỗi chữ thốt ra như một nhát dao cứa thẳng vào lồng ngực Người chồng đang chằng chịt vết thương.
“Thằng bé… thằng bé bị sốt cao… sốt cao lắm…” Lan nức nở, đưa tay ôm chặt ngực, “Tôi gọi anh… gọi anh mãi không được. Anh… anh chặn số tôi rồi…”
Người chồng bàng hoàng, một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng. Đúng vậy, anh đã chặn số cô, ba năm trước. Anh không muốn nghe bất cứ lời nào từ cô nữa.
“Nó… nó cứ gọi ba ba… ba ba hoài… rồi kiệt sức đi…” Lan nhắm nghiền mắt lại, như muốn xua đi hình ảnh đau lòng ấy, “Bệnh viện tư… thì đắt đỏ quá, tôi… tôi làm sao đủ tiền…”
Từng lời Lan nói ra là một đòn giáng mạnh, tàn nhẫn và chính xác. Người chồng cảm thấy tim mình bị bóp nghẹt, như có một bàn tay vô hình đang siết chặt, không cho anh thở. Hơi thở anh trở nên dồn dập, khó nhọc. Máu trong huyết quản như đông lại. Anh muốn gào lên, muốn tát vào mặt mình, muốn xé toang lồng ngực đang đau đớn tột cùng. Sự im lặng của Lan, xen kẽ những tiếng nức nở, nặng nề như ngàn tấn đá đè lên Người chồng. Anh nhắm mắt lại, chỉ thấy một màu đen kịt. Đó là bóng tối của sự hối hận.
Người chồng nhắm mắt lại, chỉ thấy một màu đen kịt. Đó là bóng tối của sự hối hận. Những lời Lan vừa thốt ra như những mũi kim châm thẳng vào màng não, khiến anh đau đớn đến tột cùng.
Anh gục xuống sàn nhà lạnh lẽo, tấm lưng run rẩy từng hồi. Trong đầu Người chồng, từng thước phim quay ngược, tua lại chuỗi ngày sống trong ảo vọng. Ba năm trước, khi anh dứt áo ra đi, để lại Lan và Thằng Bi trong căn nhà cấp 4 cũ kỹ, tâm trí anh chỉ tràn ngập hình ảnh Vợ mới – cô gái trẻ đẹp, sành điệu, người đã hứa hẹn một cuộc sống đẳng cấp, thoát ly khỏi sự “quê mùa” của vợ cũ.
Những bữa tiệc xa hoa, tiếng nhạc xập xình, ánh đèn lấp lánh như dát vàng trên những bộ cánh đắt tiền của Vợ mới. Cô ta cười nói, rạng rỡ, ôm eo Người chồng, rót vào tai anh những lời đường mật về tương lai của “chúng ta”. Họ du lịch khắp nơi, mua sắm không tiếc tay. Mỗi lần cầm ly rượu vang chạm nhẹ vào nhau, Người chồng lại quên mất rằng ở một nơi nào đó, có một đứa bé đang lớn lên, cần vòng tay của ba.
Chưa bao giờ, một lần nào, Người chồng nhớ đến Thằng Bi. Anh gặt bỏ mọi suy nghĩ về con trai mình, về Lan, về cuộc hôn nhân cũ như gạt đi một vết bẩn. Anh chặn số Lan, thay đổi cả số điện thoại, dứt khoát như chặt đứt một cành cây khô héo. Anh tin rằng mình đã thoát ly được gánh nặng, để sống một cuộc đời mới, rực rỡ và tự do.
Giờ đây, sự rực rỡ đó đã tắt ngúm. Tự do ấy hóa thành nhà tù giam cầm anh trong chính sự dằn vặt của bản thân. Nước mắt Người chồng bắt đầu chảy dài, nóng hổi trên gò má rồi nhanh chóng lạnh ngắt khi thấm vào sàn nhà. Anh ôm mặt, không thể ngăn những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ lồng ngực. Cơn đau không chỉ là sự hối hận, mà còn là nỗi sợ hãi tột cùng. Anh đã đánh mất tất cả. Gia sản tiền tỷ, địa vị, dòng tộc độc đinh – tất cả đang tuột khỏi tầm tay anh, chỉ vì sự thờ ơ và tàn nhẫn của chính mình. Người chồng chỉ ước có thể quay ngược thời gian, chỉ một lần thôi, để được nghe tiếng Thằng Bi gọi “Ba ba”. Nhưng lời ước ấy giờ đây chỉ là vô vọng. Bóng tối của sự hối hận càng lúc càng đặc quánh, nuốt chửng lấy anh.
Người chồng vẫn gục xuống sàn, thân thể như hóa đá trong bóng tối của sự hối hận. Những tiếng nấc đã tắt, chỉ còn lại sự câm lặng nặng nề. Rồi, giọng Lan lại vang lên, không còn là tiếng khóc tức tưởi, mà là sự chai sạn, chua chát của một người đã trải qua quá nhiều giông bão.
“Anh biết không?” Lan bắt đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào Người chồng đang co ro trên nền nhà, “Ba năm qua, tôi đã sống như một cái bóng. Từ khi anh vứt bỏ mẹ con tôi để chạy theo cái ‘tương lai rực rỡ’ của anh, cuộc đời tôi chỉ còn lại hai chữ: gồng gánh.”
Cô siết chặt bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. “Sáng đi làm công nhân ở xưởng, chiều về lại lao đầu vào mấy việc lặt vặt để kiếm thêm. Từng bữa ăn, từng viên thuốc cho Thằng Bi, đều là cả một cuộc vật lộn.” Giọng Lan nghèn nghẹn, nhưng cô cố nuốt nước mắt vào trong. “Nó ốm đau quặt quẹo từ nhỏ, có khi sốt li bì cả tuần. Tôi vừa đi làm vừa thấp thỏm, chỉ sợ nó có chuyện gì ở nhà không ai hay.”
Người chồng nghe từng lời như từng nhát dao cứa vào tim gan. Anh muốn nói, muốn thanh minh, nhưng cổ họng khô khốc, không tài nào thốt lên được lời nào.
“Anh có biết không?” Lan tiếp tục, giọng cô giờ đây đầy căm hờn. “Nó thèm một chiếc ô tô đồ chơi nhỏ cũng không dám đòi. Mỗi lần đi qua cửa hàng đồ chơi, nó chỉ đứng nhìn, ánh mắt long lanh rồi lại tự kéo tay tôi đi, bảo ‘Mẹ ơi, con không cần đâu.’ Anh có hiểu cảm giác của một người mẹ khi con mình thèm muốn một thứ nhỏ nhoi đến thế mà cũng không dám nói ra không?”
Câu nói của Lan như một cú đấm chí mạng, đánh sập mọi bức tường giả dối mà Người chồng đã dựng lên cho chính mình. Anh ngước mắt lên, khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt, nhìn vào đôi mắt đỏ hoe nhưng đầy kiên cường của Lan. Anh thấy hình ảnh Thằng Bi, khuôn mặt xanh xao, đôi mắt trong veo, và nỗi đau thấu tận tâm can.
Người chồng đưa tay ra, cố gắng níu lấy bàn tay đang siết chặt của Lan. Da thịt anh lạnh ngắt, run rẩy. Anh lắp bắp, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng, méo mó đến đáng thương.
“Anh… anh xin lỗi… Lan ơi… anh xin lỗi…” Anh gục đầu xuống, những giọt nước mắt nóng hổi thấm vào mu bàn tay Lan, “Anh… anh là một người cha tồi… Anh không biết… Anh thật sự không biết…”
Lan không hề nhúc nhích. Bàn tay cô, dù bị anh giữ chặt, vẫn cứng đờ như một khối băng. Ánh mắt cô, lạnh lẽo đến tận xương tủy, nhìn xoáy vào khuôn mặt nhem nhuốc của anh. Đó không còn là ánh mắt của người từng yêu, cũng không phải của người từng căm ghét. Nó là ánh mắt của một kẻ xa lạ, vô hồn, nhưng ẩn sâu trong đó là một ngọn lửa hờn căm đang cháy âm ỉ.
Cô từ từ giật mạnh tay ra, dứt khoát như thể chạm vào thứ gì đó ghê tởm. Người chồng sửng sốt, nhìn bàn tay trống rỗng của mình. Lan đứng thẳng dậy, đôi vai gầy guộc nhưng đầy kiên cường.
“Bây giờ thì anh biết rồi đấy, đúng không?” Giọng Lan vang lên, trầm đục và khô khốc, không một chút biểu cảm. Cô nhìn Người chồng, ánh mắt như xuyên thấu qua anh, đến một nơi xa xăm nào đó mà chỉ mình cô mới nhìn thấy.
Lan nhìn thẳng vào Người chồng, ánh mắt vẫn lạnh lùng nhưng khóe môi bất chợt cong lên một nụ cười khẩy đầy chua chát. Bàn tay cô khẽ giơ lên, ngón trỏ mảnh mai chỉ thẳng vào tờ giấy mà Người chồng đang run rẩy nắm chặt. Đó chính là tờ kết quả xét nghiệm vô sinh của Vợ mới mà Người chồng vừa nhận được tại Phòng khám, thứ đã khiến anh suy sụp.
“Anh thấy chưa?” Lan cất giọng, không còn vẻ khô khốc nữa, thay vào đó là sự mỉa mai đến tột cùng, “Anh có tiền tỷ để làm gì khi con anh đã mất? Ông trời có mắt cả đấy!”
Lời nói của Lan vang vọng, sắc như dao cứa vào tâm can Người chồng. Anh đứng sững sờ, cả người như bị đóng băng, đầu óc quay cuồng. Từng chữ của Lan như những mũi kim nhọn hoắt găm thẳng vào trái tim đang rỉ máu, xé toạc lớp vỏ bọc vô cảm mà anh đã cố gắng dựng lên bấy lâu nay. “Con anh đã mất…” — cụm từ ấy lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, kèm theo hình ảnh Thằng Bi, đứa con trai duy nhất mà anh đã bỏ rơi. Cú sốc về việc Vợ mới vô sinh thứ phát do lạm dụng thuốc tránh thai và nạo phá, cùng với sự thật nghiệt ngã về Thằng Bi, giờ đây được Lan xát muối trực tiếp. Người chồng choáng váng, ngọn núi tự mãn và kiêu căng trong anh sụp đổ hoàn toàn. Cả thế giới dường như tối sầm lại.
Người chồng đứng sững sờ, cả thế giới dường như tối sầm lại. Tờ xét nghiệm vô sinh của Vợ mới trong tay anh khẽ rơi xuống đất, nhàu nát. Anh không còn quan tâm đến nó nữa. Ánh mắt anh vô hồn lướt qua Lan, rồi dừng lại ở bàn thờ nhỏ đặt trong góc nhà, nơi di ảnh Thằng Bi mỉm cười hồn nhiên. Nụ cười ấy, giờ đây như một nhát dao sắc lẹm đâm thẳng vào tim anh.
Anh khuỵu gối xuống, cơ thể run rẩy, đôi mắt dán chặt vào gương mặt con trai. “Đánh đổi gia đình thật sự để chạy theo dục vọng…” Từng lời Lan nói, từng hành động của anh trong quá khứ hiện rõ mồn một. Anh đã vứt bỏ Lan, vứt bỏ đứa con duy nhất, chỉ vì một bóng hồng phù phiếm, vì cái gọi là “sành điệu,” “không quê mùa.” Giờ đây, anh độc đinh, đứa con trai ruột thịt đã mất, còn Vợ mới, người anh đã mù quáng theo đuổi, lại không thể sinh cho anh một mụn con nào. Sự trớ trêu của số phận vả thẳng vào mặt Người chồng, đau đớn đến tột cùng. Anh đã mất tất cả. Giá trị của gia sản tiền tỷ bỗng chốc trở nên vô nghĩa, rỗng tuếch. Nước mắt lã chã tuôn rơi, hòa cùng mồ hôi lạnh trên khuôn mặt tái nhợt của Người chồng. Anh ôm đầu, gào lên trong câm lặng, một tiếng gào xé nát tâm can mà không một âm thanh nào thoát ra được.
Người chồng vẫn khuỵu gối, cơ thể run rẩy, tiếng gào câm lặng vẫn vang vọng trong lồng ngực. Anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt dại đi, lướt qua Lan, rồi lại trân trân nhìn vào di ảnh Thằng Bi. Trong cơn hoảng loạn tột độ, một ý nghĩ điên rồ lóe lên. Anh ta vội vàng rút ví, những ngón tay run rẩy lôi ra một cọc tiền dày cộp, những tờ polyme xanh đỏ chói mắt. Anh ta đưa cọc tiền về phía Lan, như một kẻ đuối nước vớ được cọng rơm.
“Anh sẽ chu cấp… anh sẽ bù đắp…” Người chồng lắp bắp, giọng nói khản đặc, lạc hẳn đi. “Anh sẽ xây cho em một căn nhà mới, chu cấp cho em đến hết đời!”
Lan nhìn cọc tiền, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười khinh bỉ. Cô ta xua tay, như thể xua đi một thứ rác rưởi.
“Tiền ư?” Giọng Lan lạnh như băng, cắt vào không khí. “Anh nghĩ tiền có thể mua lại được con trai tôi sao? Anh nghĩ tiền có thể bù đắp được những gì anh đã làm sao?”
Người chồng sững sờ, cọc tiền vẫn run rẩy trên tay. Anh ta định nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn ứ. Lan không đợi anh ta phản ứng. Cô ta chậm rãi quay lưng lại, bóng dáng gầy gò đổ dài trên nền nhà cũ kỹ. Ánh mắt cô hướng về phía bàn thờ đơn sơ, nơi di ảnh Thằng Bi mỉm cười hiền lành. Cô ta như cố tình tránh ánh nhìn của Người chồng, không muốn đối mặt thêm một giây phút nào nữa với kẻ đã phá hủy tất cả.
“Anh về đi.” Giọng Lan vang lên, không còn gào thét nhưng lại càng lạnh lùng và sắc bén hơn dao. “Tôi không cần gì ở một người cha như anh nữa.” Mỗi lời cô nói ra như một nhát dao cứa vào tim Người chồng, kéo theo những tội lỗi mà anh ta đã cố chôn vùi. “Hãy sống với nỗi ân hận của anh đi!”
Câu nói cuối cùng như một lời nguyền rủa, đóng sầm cánh cửa cuối cùng giữa hai người. Người chồng đứng đó, khuỵu gối, cọc tiền rơi xuống sàn nhà lát gạch lạnh lẽo, những tờ polyme lăn lóc. Anh ta ngước nhìn tấm lưng gầy của Lan, rồi lại nhìn di ảnh Thằng Bi, một nỗi tuyệt vọng tột cùng nhấn chìm anh ta vào vực sâu của sự hối hận.
Người chồng cố gắng gượng dậy, đôi chân run rẩy không chịu nổi sức nặng của nỗi hối hận. Anh ta lảo đảo bước ra khỏi cánh cửa căn nhà cấp 4 cũ kỹ, mỗi bước đi như muốn ngã quỵ. Nắng chiều vàng vọt đổ xuống con đường đất, nhuộm một màu cam buồn bã, nhưng trong mắt Người chồng, chỉ có một màn đêm u tối đặc quánh bao trùm. Tâm trí anh ta mịt mờ, trống rỗng, chỉ còn lại âm thanh vang vọng của những lời Lan vừa nói.
Bên ngoài, tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ hàng xóm chợt vang lên, xé tan sự tĩnh lặng. Chúng vô tư chơi đùa, tiếng hò reo hồn nhiên vỡ òa giữa không gian chiều tà, như những mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim tan nát của Người chồng. Anh ta chợt thấy hình ảnh Thằng Bi ngày xưa, cũng chạy nhảy nô đùa như thế, nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là một di ảnh lạnh lẽo và một nỗi đau không thể chữa lành. Anh ta siết chặt nắm tay, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn đang trào dâng trong cổ họng, cảm thấy cả thế giới như đang sụp đổ dưới chân mình.
Người chồng quay lưng, bước đi như vô hồn. Bóng anh đổ dài trên con đường đất đã cũ kỹ theo từng bước chân nặng nhọc. Mỗi nhịp thở, lồng ngực Người chồng lại nhói lên một nỗi đau tột cùng, như có hàng ngàn mảnh thủy tinh vỡ vụn đang cứa vào tim. Anh ta không còn nhận thức được gì ngoài cảm giác tê dại đang lan dần khắp cơ thể.
Anh ta bước đến chiếc xe hơi sang trọng của mình, một chiếc Mercedes bóng loáng đậu hơi lệch trên nền đất, như một sự tương phản trớ trêu với căn nhà cấp 4 tồi tàn phía sau. Cánh cửa xe mở ra một cách nặng nề, tiếng bản lề kẽo kẹt như tiếng thở dài của chính Người chồng. Anh ta nặng nề đổ người vào ghế lái, thân thể mệt mỏi rã rời.
Đôi bàn tay Người chồng run rẩy, những ngón tay như không còn chút sức lực nào khi anh ta cố gắng đưa chìa khóa vào ổ. Một tiếng “cạch” khô khốc vang lên khi chìa khóa vừa vặn vào. Anh ta cố gắng bật máy, động cơ xe gầm lên một tiếng rồi im bặt, như thể chiếc xe cũng đang từ chối sự điều khiển của kẻ bại trận. Anh ta thử lại lần nữa, tay siết chặt vô lăng, mồ hôi lạnh toát ra. Động cơ cuối cùng cũng nổ, nhưng tiếng máy rền rĩ giờ đây nghe sao thảm hại, không còn một chút khí thế của sự giàu sang, quyền lực như ngày nào. Chiếc xe giờ đây giống như đang chở một kẻ tù tội vừa ra khỏi ngục, không còn chút hào quang nào.
Chiếc vô lăng trong tay Người chồng trở nên nặng trĩu. Anh ta cố gắng tập trung vào con đường phía trước, nhưng hình ảnh Lan cúi đầu, bàn tay Bi bé nhỏ nắm chặt ngón tay mình cứ luân phiên hiện lên, rồi lại là nụ cười hồn nhiên của con trai trong di ảnh. Một tiếng thở dài thoát ra, anh ta nhận ra mình không thể lái xe được nữa. Toàn bộ cơ thể Người chồng tê dại, anh ta chỉ muốn gục xuống.
Bỗng, tiếng chuông điện thoại réo lên inh ỏi, cắt ngang sự tĩnh lặng đến đáng sợ trong khoang xe. Người chồng giật mình, lờ đờ đưa mắt nhìn. Màn hình điện thoại hiện lên tên “Vợ mới” cùng hình ảnh cô tươi cười rạng rỡ. Một cảm giác chua chát lập tức dâng trào trong lồng ngực Người chồng. Anh ta do dự, rồi cũng đưa tay nghe máy.
“Alo, anh đang ở đâu đấy? Sao em gọi mãi không được?” Giọng Vợ mới thánh thót, tràn đầy sự vô tư, hờn dỗi nhẹ. “Anh có biết mấy giờ rồi không? Em có hẹn bạn đi spa chiều nay mà anh cứ biệt tăm. Về ngay đi chứ, còn đón em nữa!”
Người chồng im lặng, những lời nói của Vợ mới cứa vào anh ta như từng nhát dao. Cái sự vô tư, hồn nhiên đến vô tâm của cô ấy, trái ngược hoàn toàn với nỗi đau tột cùng, sự mất mát không thể bù đắp đang giày vò Người chồng. Anh ta cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết, như thể mình đang lạc lõng giữa một thế giới không ai hiểu thấu.
“Sao anh không nói gì? Anh bị làm sao thế?” Vợ mới tiếp tục, giọng nói pha chút khó chịu. “Thôi, anh về nhanh lên, em còn chuẩn bị nữa. Nhớ đấy!”
Cô ta không đợi Người chồng trả lời, lập tức cúp máy. Tiếng “tút tút” lạnh lẽo vang lên, càng khiến không gian trong xe thêm phần trống rỗng, u ám. Người chồng buông thõng tay, chiếc điện thoại rơi nhẹ xuống ghế phụ. Anh ta nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, đôi mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ chảy dài trên gò má. Sự chua chát hòa cùng nỗi cô đơn bủa vây, nhấn chìm Người chồng vào một vực sâu không đáy. Anh ta siết chặt vô lăng, cố gắng gồng mình lên nhưng cảm giác bất lực vẫn không ngừng gặm nhấm.
Người chồng hằn học nhìn chiếc điện thoại vẫn nằm lăn lóc trên ghế phụ. Anh ta vung tay, gạt mạnh nó xuống sàn xe, mặc kệ tiếng va đập khô khốc. Chiếc điện thoại lẳng lặng nằm đó, màn hình tối đen như chính tương lai mờ mịt của anh ta. Tiền bạc, địa vị, danh vọng, tất cả những thứ mà Người chồng từng tự hào, từng đánh đổi cả gia đình để có được, giờ đây chợt trở nên vô nghĩa đến lạ lùng. Một gia sản bạc tỷ, một sự nghiệp rạng rỡ, một cuộc sống xa hoa… để làm gì khi không có một tiếng trẻ thơ, không một người con nối dõi?
Anh ta nhắm nghiền mắt, cố xua đi hình ảnh mờ nhạt của Lan – người vợ cũ “quê mùa”, chỉ biết bỉm sữa, cùng với Thằng Bi, đứa con trai mà anh đã từ bỏ không chút hối tiếc ba năm về trước. Giờ đây, những hình ảnh đó lại hiện về rõ mồn một, như một lời chế giễu cay độc. Lan và Bi, hai con người mà anh từng coi thường, từng coi là gánh nặng, lại chính là những mảnh ghép của một gia đình thật sự, một mái ấm có tiếng cười, có tình yêu thương. Anh ta đã đánh đổi tất cả để chạy theo một ảo ảnh, một người vợ trẻ đẹp, sành điệu nhưng lại không thể mang đến cho anh một người con. Vô sinh thứ phát – cái kết luận lạnh lùng của Bác sĩ cứ vang vọng trong đầu Người chồng, xoáy sâu vào vết thương lòng. Tương lai của anh ta, một độc đinh mang gánh nặng gia tộc, giờ chỉ còn lại là một khoảng trống rỗng, lạnh lẽo không điểm tựa, không hy vọng. Anh ta đã thua, một ván bài cuộc đời cay đắng mà chính anh ta là người đặt cược và mất trắng.
Người chồng khụy xuống vô lăng, trán đập mạnh vào vành da lạnh lẽo, tiếng rên rỉ nghẹn ứ nơi cổ họng. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, thấm ướt lớp vải bọc vô lăng. Anh ta đã gục ngã hoàn toàn, không còn chút mạnh mẽ hay kiêu hãnh nào. Tiếng khóc nức nở của Người chồng bị nhấn chìm bởi một âm thanh khác, trong trẻo, non nớt nhưng lại xuyên thẳng vào tim anh: “Ba ba!”
Đó là tiếng của Thằng Bi. Tiếng gọi “ba ba” đầy yêu thương, trong trẻo như tiếng chim hót ngày nào, giờ đây chỉ còn là một vết cắt sâu hoắm trong ký ức. Người chồng nhắm nghiền mắt, cố tìm kiếm hình ảnh đứa con trai bé bỏng, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, nụ cười tươi rói khi gọi anh. Nhưng mọi thứ chỉ là một mảng mờ, một ảo ảnh đã bị anh xua đuổi ba năm về trước.
“Ba ba!” Tiếng gọi lại vang lên, rõ ràng hơn, như một lời trách móc từ quá khứ. Anh nhớ lại ngày mình lạnh lùng bỏ đi, bỏ lại Lan và Bi trong căn nhà cấp 4 cũ kỹ. Anh đã không quay đầu lại, không một lời từ biệt, thậm chí còn chặn số điện thoại, cắt đứt mọi liên lạc, chỉ để chạy theo một cuộc sống xa hoa, một người vợ trẻ đẹp mà anh nghĩ sẽ mang lại danh vọng và con cái nối dõi.
Giờ đây, tất cả sụp đổ. Cái giá phải trả quá đắt. Một gia sản bạc tỷ, một sự nghiệp rạng rỡ, nhưng tương lai chỉ là một khoảng trống rỗng. Người chồng gào lên trong câm lặng, từng thớ thịt trong lồng ngực như bị xé toạc. “Bi… Ba ba…” Anh thầm gọi tên con, nhưng chỉ có tiếng nức nở của chính mình đáp lại. Mọi thứ đã quá muộn để cứu vãn. Những lỗi lầm anh gây ra đã khắc sâu, không thể nào bù đắp được nữa. Anh đã mất đi tất cả, và điều tồi tệ nhất là anh đã tự tay đánh mất.
Người chồng từ từ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu, sưng húp sau trận khóc nức nở. Hơi thở anh vẫn còn đứt quãng, nhưng những giọt nước mắt đã cạn. Anh đưa mắt nhìn qua ô cửa kính xe, nơi ánh đèn vàng vọt từ căn nhà cấp 4 cũ kỹ vẫn còn le lói. Anh thấy Lan, bóng dáng cô đơn của vợ cũ, đứng lặng lẽ bên hiên, tựa vào cột nhà mục nát. Cô không nhìn về phía anh, chỉ hướng ánh mắt vô định vào khoảng không tối tăm phía trước.
Một cảm giác thắt nghẹn đến tột cùng dâng lên trong lồng ngực Người chồng. Chiếc xe sang trọng, bọc da cao cấp, điều hòa mát lạnh, giờ đây lại mang đến cho anh sự lạnh lẽo đến tận xương tủy. Anh đã từng tự hào về nó, về cuộc sống mà nó đại diện, về sự “lột xác” thoát khỏi cảnh quê mùa, nghèo khó. Nhưng giờ đây, nó chỉ là một chiếc lồng vàng nhốt chặt sự ân hận.
Anh khởi động xe, tiếng động cơ nhẹ nhàng nhưng nghe như một hồi chuông báo tử trong tâm trí anh. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, chầm chậm rời xa. Anh không dám quay đầu lại nhìn lần cuối. Trong gương chiếu hậu, căn nhà cũ kỹ, nơi có Lan và dấu tích của Thằng Bi, dần thu nhỏ lại, rồi chìm hẳn vào màn đêm đen kịt. Phía sau nó là những gì đã từng là gia đình anh, một gia đình mà anh đã tự tay phá nát.
Những con đường quen thuộc ngày nào giờ đây trở nên xa lạ và trống rỗng. Người chồng lái xe trong vô thức, ký ức ùa về như một thước phim quay chậm. Ba năm trước, anh đã vứt bỏ tất cả, chặn số điện thoại Lan, cắt đứt mọi liên lạc, chạy theo những phù phiếm hào nhoáng. Anh đã nghĩ Lan là gánh nặng, là sự cản trở cho danh vọng và tương lai. Anh đã khinh miệt cô “chỉ biết bỉm sữa”, không xứng với gia sản tiền tỷ mà anh đang sở hữu. Nụ cười chế giễu của anh ngày đó giờ hóa thành vết dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim.
Và cái giá anh phải trả là quá đắt. Một gia sản tiền tỷ vô nghĩa khi không có người nối dõi. Một cuộc hôn nhân mới tưởng chừng hoàn hảo, nay lại tan vỡ vì sự thật phũ phàng: Vợ mới vô sinh do lạm dụng thuốc tránh thai và nạo phá. Ngay cả cái tên “Thằng Bi” mà anh đã từng thờ ơ, giờ đây lại vang vọng như một lời nguyền rủa, một sự tiếc nuối không thể nào bù đắp. Anh là độc đinh, là niềm hy vọng của cả dòng họ, nhưng anh đã tự tay hủy hoại tương lai của chính mình.
Chiếc xe tiếp tục lướt đi trong màn đêm, mang theo nỗi ân hận khôn nguôi của Người chồng. Anh đã từng có tất cả: gia đình, con cái, sự nghiệp. Nhưng chính lòng tham và sự mù quáng đã khiến anh đánh mất đi những điều quý giá nhất. Giờ đây, anh chỉ còn lại nỗi cô đơn, sự trống rỗng và một gia đình tan nát, không bao giờ có thể hàn gắn lại được. Có lẽ, đây chính là cái giá phải trả cho những toan tính, cho những lỗi lầm mà anh đã gây ra. Cuộc đời không phải lúc nào cũng cho phép sửa chữa, và đôi khi, một quyết định sai lầm có thể để lại vết sẹo vĩnh viễn, không gì có thể xóa nhòa.
Thời gian vẫn cứ trôi, mặc cho nước mắt của những người ở lại, mặc cho sự hối hận của kẻ đã gây ra tội lỗi. Ánh đèn đường lướt qua cửa kính xe, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên khuôn mặt Người chồng, phản chiếu nỗi đau không thể gọi thành tên. Anh đã từng nghĩ, tiền bạc sẽ mua được hạnh phúc, địa vị sẽ mang lại sự tôn trọng. Nhưng giờ đây, mọi thứ chỉ còn là tro tàn. Tấm lòng của Lan, sự ngây thơ của Thằng Bi, những điều anh đã từng cho là “quê mùa” và tầm thường, mới chính là gia tài vô giá mà anh đã vứt bỏ không thương tiếc. Màn đêm bao trùm lấy tất cả, như một lời nhắc nhở không ngừng về những gì đã mất, về một cuộc đời sẽ mãi mãi mang theo gánh nặng của quá khứ.

