Bỏ vợ hiền vì hiếm muộn, cái kết ở cổng trường chết lặng…

Tôi kết hôn với vợ cũ suốt 3 năm nhưng cô ấy vẫn không thể s;inh con. Trước á;p lực từ mẹ, tôi buộc lòng phải ly hôn và tái hôn với người khác theo sự sắp đặt. Chỉ một năm sau, người vợ mới đã hạ sinh cho tôi một đứa con trai kháu khỉnh. Từ đó, tôi cắt đứt liên lạc hoàn toàn với vợ cũ để toàn tâm toàn ý chăm lo cho gia đình hiện tại.

Thế nhưng, trong một lần đưa con trai đến trường mẫu giáo, tôi bàng hoàng đứng chết lặng khi bắt gặp một đứa trẻ có gương mặt giống mình đến kỳ lạ. Sự thôi thúc khiến tôi tiến lại bắt chuyện và hỏi tên cha của đứa bé. Không ngờ cái tên mà tôi nghe được lại khiến tim tôi như bị bóp nghẹt…

Tôi và Thu gặp nhau khi cả hai vừa tốt nghiệp đại học. Cô ấy nhẹ nhàng, sâu sắc, còn tôi – một gã đàn ông bình thường, chỉ mong có được một mái ấm đơn sơ. Chúng tôi yêu nhau suốt 3 năm trước khi quyết định tiến tới hôn nhân. Ngày cưới, mẹ tôi không mấy vui. Bà luôn nghĩ Thu không “mắn con” bởi dù yêu nhau lâu vậy nhưng chưa từng một lần “dính bầu”.

Mẹ là người truyền thống, luôn xem trọng việc nối dõi tông đường. Tôi biết điều đó nhưng tin vào tình yêu và Thu – người con gái tôi chọn. Tuy nhiên, suốt 3 năm kết hôn, Thu vẫn không thể có con. Chúng tôi đã đi khắp các bệnh viện, thử đủ các phương pháp. Kết quả kiểm tra y tế cho thấy cả hai không ai có vấn đề gì nghiêm trọng, bác sĩ bảo “cứ kiên nhẫn, chuyện con cái đôi khi còn là chuyện duyên trời”.

Nhưng mẹ tôi thì không kiên nhẫn. Bà bắt đầu bóng gió, rồi thẳng thừng bảo tôi ly hôn. Tôi đã cãi lại nhiều lần. Thu biết, cô ấy âm thầm chịu đựng. Đã nhiều lần tôi về nhà thấy cô ngồi khóc trong bếp, hoặc lặng lẽ nhìn những đứa trẻ ngoài sân chơi từ ban công.

Một đêm mưa, khi tôi đi làm về muộn, bắt gặp mẹ đang lớn tiếng trách Thu. Tôi không còn sức để chống lại nữa. Áp lực, sự thất vọng, và những kỳ vọng không bao giờ nguôi của mẹ khiến tôi khuất phục.

Tôi ly hôn.

Thu không khóc, không níu kéo. Chỉ im lặng ký tên, dọn ra khỏi nhà với một vali nhỏ. Tôi tiễn cô ra cổng, cô quay đầu lại, nói rất khẽ:

– Em chỉ mong anh hạnh phúc. Và đừng hối hận.

Tôi cố gắng quên Thu, lao đầu vào công việc, để rồi vài tháng sau, quen Ly – người phụ nữ được mẹ tôi mai mối. Cô ấy đẹp, tháo vát, và rất biết chiều mẹ chồng. Chưa đầy một năm sau, Ly mang thai. Mẹ tôi vui như mở hội, còn tôi… có lẽ là nhẹ nhõm.

Con trai tôi ra đời, tôi đặt tên nó là Nam – với mong ước sau này nó mạnh mẽ, kiên cường.

Tôi toàn tâm lo cho gia đình mới, chưa từng liên lạc lại với Thu. Trong lòng tôi có chút gì đó trống vắng, nhưng tôi luôn dặn mình: lựa chọn đã đưa ra thì không được quay đầu….

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Bỏ vợ hiền vì hiếm muộn, cái kết ở cổng trường chết lặng…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt