“𝐕𝐨̛̣ 𝐬:: 𝐢𝐧𝐡 𝐱𝐨𝐧𝐠 𝐛𝐢̣ 𝐛: 𝐢𝐞̂́𝐧 𝐜𝐡: 𝐮̛́𝐧𝐠 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐭𝐡𝐞̂̉ đ𝐢 𝐥𝐚̣𝐢 𝐛𝐢̀𝐧𝐡 𝐭𝐡𝐮̛𝐨̛̀𝐧𝐠, 𝐜𝐡𝐨̂̀𝐧𝐠 𝐛𝐨̉ 𝐯𝐨̛̣ 𝐜𝐨𝐧 𝐦𝐨̛́𝐢 𝐬𝐢𝐧𝐡 𝐭𝐡𝐞𝐨 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐩𝐡𝐮̣ 𝐧𝐮̛̃ 𝐠𝐢: 𝐚̀𝐮 𝐜𝐨́ 𝐤𝐡𝐚́𝐜, 𝐯𝐚̀ 𝐫𝐨̂̀𝐢 đ𝐮́𝐧𝐠 𝟑 𝐧𝐚̆𝐦 𝐬𝐚𝐮 𝐛:𝐞̃ 𝐛:𝐚̀𝐧𝐠 𝐤𝐡𝐢 𝐧𝐠𝐡𝐞 𝐭𝐢𝐧…
Ca sinh kéo dài gần tám tiếng đồng hồ vì nhau tiền đạo, khiến cả ê-kíp y bác sĩ căng thẳng suốt đêm. Ai cũng nghĩ vượt cạn thành công là dấu hiệu của may mắn. Nhưng không ai ngờ, sau sinh, chị An bị b:iến ch:ứng hiếm gặp do t: ai b: iến sau gây t: ê t: ủy s:ống. Chỉ trong vòng vài ngày, chị mất cảm giác nửa thân dưới và được bác sĩ chẩn đoán liệt, phải sống trên xe lăn thời gian dài.
Chồng chị – anh Hưng – những ngày đầu tỏ ra thương cảm. Nhưng chỉ vài tuần sau, anh bắt đầu viện cớ làm về muộn, né tránh tiếp xúc với vợ, thậm chí không bế con một lần nào. Rồi một ngày, chị nhận được một tin nhắn lạnh lùng:
“Anh không thể sống cả đời với một người tàn phế. Anh xin lỗi.”
Không một cuộc trò chuyện. Không một lời tạm biệt. Anh dọn đồ rời khỏi nhà như thể chị chưa từng là vợ anh suốt 4 năm qua.
Ba tháng sau, người quen đồn rằng anh đã chuyển đến sống cùng người yêu mới – một nữ đại gia từng ly hôn, đang sở hữu hai căn biệt thự và một showroom ô tô. Có người nói họ đã qua lại từ trước khi chị sinh con.
Không oán hận, không kiện tụng.
Chị An ôm con về nhà mẹ ruột, bắt đầu cuộc sống của một người mẹ đơn thân trên xe lăn.
Trước khi lấy chồng, chị từng học Cao đẳng Mỹ thuật nhưng phải bỏ dở vì hoàn cảnh gia đình. Sau biến cố, chị lặng lẽ học lại từ đầu – từ các khóa thiết kế đồ họa online, tới dựng video, bán hàng kỹ thuật số. Ban đầu, chị mở lớp dạy miễn phí qua Zoom cho vài bà mẹ bỉm sữa cùng cảnh ngộ. Sau đó, chị lập kênh Tik:Tok để chia sẻ hành trình nuôi con, vượt lên nghịch cảnh.
Chẳng ai ngờ, video “Mẹ dạy con tô màu từ xe lăn” bất ngờ lan truyền, thu hút hàng trăm ngàn người theo dõi. Cô bé con đáng yêu, thường ngồi cạnh mẹ trong mỗi buổi dạy, chính là nguồn động lực của biết bao người.
Chị không chỉ dạy học.
Từ doanh thu Tik:Tok và lớp học online, chị
trích một phần lập quỹ học bổng cho học sinh nghèo vùng cao, xây thư viện cộng đồng tại quê nhà. Việc làm âm thầm của chị dần được các hội thiện nguyện và truyền thông chú ý.
Và rồi 3 năm sau, anh chồng đang ăn cơm thì rơi cả đũa khi nghe tin… 👇👇”
“Trong căn biệt thự xa hoa, Hưng đang ngồi dùng bữa tối cùng người tình đại gia. Bữa ăn thịnh soạn bày trên chiếc bàn gỗ cẩm thạch dài, nhưng không khí có phần tẻ nhạt. Chiếc TV màn hình lớn treo tường đang phát bản tin thời sự cuối ngày.
Giọng nữ MC vang lên trang trọng, thu hút sự chú ý của Hưng.
“”Và tiếp theo là một thông tin đáng chú ý. Sau nhiều vòng bình chọn gắt gao từ hội đồng chuyên môn và khán giả cả nước, hạng mục được mong chờ nhất của giải thưởng ‘Cống Hiến Vì Cộng Đồng’ đã tìm được chủ nhân. Người vinh dự nhận giải thưởng Phụ nữ Truyền cảm hứng của năm chính là chị Nguyễn Ngọc An…””
Cái tên “”Nguyễn Ngọc An”” như một luồng điện giật thẳng vào đại não của Hưng. Anh ta khựng lại, đôi mắt dán chặt vào màn hình. Trên đó, hình ảnh người phụ nữ ngồi trên xe lăn, mỉm cười rạng rỡ bên cạnh một cô bé con, đang hiện ra vô cùng rõ nét.
Là cô ta! Không thể nhầm được! Vẫn là gương mặt ấy, nhưng giờ đây không còn nét tiều tuỵ, đau khổ mà thay vào đó là sự tự tin và viên mãn.
*CẠCH!*
Đôi đũa ngà trên tay Hưng tuột ra, rơi xuống sàn đá hoa cương, tạo nên một tiếng động khô khốc, lạnh lẽo, phá tan sự im lặng trong phòng ăn.
Người tình đại gia ngồi đối diện nhíu mày khó chịu.
“”Anh làm sao thế? Ăn có bữa cơm cũng không yên.””
Nhưng Hưng không nghe thấy. Toàn bộ tâm trí anh ta đã bị hút vào bản tin. Nữ MC tiếp tục với giọng đầy ngưỡng mộ:
“”…Từ một người mẹ đơn thân không may gặp biến chứng sau sinh, chị Nguyễn Ngọc An đã trở thành một biểu tượng cho nghị lực phi thường. Kênh TikTok chia sẻ hành trình nuôi dạy con và làm việc của chị đã truyền cảm hứng cho hàng triệu người. Không chỉ vậy, quỹ học bổng do chị sáng lập đã giúp đỡ hàng trăm em nhỏ vùng cao có cơ hội đến trường…””
Từng lời, từng chữ như từng nhát dao cứa vào lòng tự trọng của Hưng. Người phụ nữ “”tàn phế”” mà anh ta ruồng bỏ ba năm trước, giờ đây lại đang đứng trên đỉnh vinh quang, được cả xã hội công nhận. Còn anh, gã đàn ông tự cho mình là khôn ngoan khi chọn cuộc sống giàu sang, giờ đây lại thấy mình thật nhỏ bé, thảm hại.
Nữ đại gia thấy vẻ mặt thất thần của Hưng, cũng liếc nhìn lên TV. Bà ta nheo mắt, nhìn kỹ gương mặt trên màn hình, rồi lại nhìn sang Hưng. Một tia nghi hoặc lóe lên trong mắt.
“”Khoan đã… Nguyễn Ngọc An… Sao cái tên này nghe quen thế nhỉ?””
Bà ta chợt sững người, giọng nói trở nên sắc lạnh, đầy dò xét.
“”Hưng, người phụ nữ trên TV… có phải là vợ cũ của anh không?”””
“Câu hỏi sắc lạnh của nữ đại gia như một gáo nước đá dội vào mặt Hưng, kéo anh ta ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Anh ta giật bắn người, lắp bắp, cố tìm một lời nói dối nhưng cổ họng đắng nghét, không thốt ra được nửa lời.
“”Anh… em…””
Nhìn vẻ mặt tái mét, lúng túng của Hưng, nữ đại gia cười khẩy một tiếng, nụ cười đầy vẻ chế giễu. Bà ta đã có câu trả lời. Chẳng cần Hưng phải xác nhận.
Bà ta ung dung quay lại bàn trà gần đó, cầm lên lọ sơn móng màu đỏ rực, thong thả chấm cây cọ nhỏ. Bà ta thổi nhẹ vào đầu móng tay vừa sơn xong, rồi liếc mắt về phía Hưng, ánh nhìn đầy vẻ khinh bỉ.
“”Làm gì mà thất thần thế? Con vợ què của anh lên TV thôi mà. Tưởng chuyện gì to tát.””
Giọng bà ta chua chát, kéo dài ra một cách đầy miệt thị. Hưng cúi gằm mặt, hai bàn tay nắm chặt lại, móng tay bấm sâu vào da thịt. Cảm giác nhục nhã dâng lên ngùn ngụt.
Nữ đại gia bĩu môi, tiếp tục dùng cây cọ lướt trên móng tay một cách điệu nghệ.
“”Chắc lại diễn trò kể khổ câu view chứ gì. Mấy cái con tàn tật hay có cái kiểu đấy, lấy nước mắt thiên hạ để kiếm chác. Anh xem, đến cái giải thưởng cũng phải có chữ ‘truyền cảm hứng’ mới được. Chứ tài cán gì mà trao với chả tặng.””
Từng lời nói như những mũi kim đâm thẳng vào lòng tự trọng vốn đã rách nát của Hưng. Người phụ nữ mà anh từng đầu ấp tay gối, mẹ của con gái anh, lại bị người tình của anh sỉ nhục bằng những lời lẽ cay độc nhất. Và anh, lại chẳng thể làm gì ngoài việc im lặng chịu đựng.
Bà ta ngắm nghía bộ móng tay mới sơn, hài lòng mỉm cười rồi đứng dậy, đi lướt qua Hưng. Bà ta dừng lại, vỗ nhẹ lên má anh ta, cái vỗ như một sự ban ơn.
“”Thôi, đừng có cái vẻ mặt đưa đám đó nữa. Một con đàn bà hết thời thôi. Anh nên thấy may mắn vì đã dứt được nó ra để đến với tôi. Ăn nốt bữa cơm đi, nguội cả rồi.””
Nói rồi, bà ta quay lưng bước lên lầu, bỏ lại Hưng một mình với bữa tối thịnh soạn đã nguội lạnh và một nỗi hổ thẹn không thể nào nuốt trôi. Trên TV, giọng nữ MC vẫn vang lên đầy tự hào, những hình ảnh về An và quỹ từ thiện vẫn tiếp tục trình chiếu, như một sự chế nhạo cay đắng dành cho anh ta.”
“Hưng đứng chôn chân giữa phòng ăn lạnh lẽo, tiếng TV vẫn oang oang nhưng tai anh đã không còn nghe thấy gì nữa. Mâm cơm sơn hào hải vị trước mặt bốc lên một mùi nguội ngắt, tanh tưởi, giống hệt như cảm giác trong lòng anh lúc này. Anh ta lảo đảo đứng dậy, không thèm dọn dẹp, lê bước chân nặng trĩu lên cầu thang, tiến về phía căn phòng ngủ xa hoa. Toà biệt thự rộng lớn bỗng trở nên trống rỗng, lạnh lẽo đếnน่า sợ.
Nửa đêm, Hưng trằn trọc không sao ngủ được. Bên cạnh, nữ đại gia đã say giấc, tiếng thở đều đều của bà ta như một sự tra tấn đối với Hưng. Anh nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh của An trên màn hình TV lại hiện lên rõ mồn một. Đó không phải là người vợ yếu đuối, khóc lóc trong bệnh viện mà anh đã ruồng bỏ. Đó là một An hoàn toàn khác, mạnh mẽ, tự tin, rạng rỡ. Ánh mắt cô sáng lấp lánh một niềm kiêu hãnh mà anh chưa từng thấy. Nụ cười của cô không còn dành cho anh nữa, mà dành cho cả thế giới đang ngưỡng mộ cô.
Một sự thôi thúc không thể cưỡng lại nổi lên. Hưng nhẹ nhàng, rón rén như một tên trộm, cầm lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường. Anh ta lén lút bước vào phòng tắm, khoá trái cửa lại rồi ngồi bệt xuống sàn gạch lạnh toát. Màn hình điện thoại sáng lên, hắt thứ ánh sáng xanh ma mị lên khuôn mặt đầy dằn vặt của anh.
Những ngón tay run run mở ứng dụng mạng xã hội. Anh ta hít một hơi thật sâu, gõ tên “”An”” vào thanh tìm kiếm.
Kết quả hiện ra như một cơn lũ quét qua tâm trí Hưng. Hàng loạt, hàng loạt các bài báo, video, bài đăng hiện ra. Anh ta sững sờ bấm vào một bài báo có lượng tương tác cao nhất. Tiêu đề đập vào mắt anh: “”Nghị lực phi thường của người mẹ đơn thân liệt nửa người, từ gánh nặng trở thành nguồn cảm hứng triệu view””.
Hưng lướt đọc như nuốt từng chữ. Bài báo kể lại chi tiết biến chứng sau sinh khủng khiếp, nỗi đau bị chồng bỏ rơi, những ngày tháng tuyệt vọng trong căn nhà nhỏ của mẹ ruột. Rồi đến bước ngoặt, khi cô bắt đầu với những video đầu tiên, dạy thiết kế đồ họa, bán các sản phẩm kỹ thuật số. Anh ta bấm vào một đường dẫn, và video “”Mẹ dạy con tô màu từ xe lăn”” hiện ra.
Trên màn hình, con gái anh, giờ đã lớn hơn một chút, đang líu lo bên cạnh chiếc xe lăn của mẹ. Nụ cười của con bé trong veo và hạnh phúc. An kiên nhẫn chỉ cho con từng nét vẽ, gương mặt cô ánh lên sự dịu dàng và một sức sống mãnh liệt. Hưng cảm thấy lồng ngực mình như bị ai đó bóp nghẹt.
Anh ta thoát ra, lại bấm vào một video khác. Lần này là An đang phát biểu tại một sự kiện, trao học bổng từ quỹ từ thiện mang tên cô cho các em học sinh nghèo vùng cao. Cô nói năng lưu loát, tự tin, mỗi lời nói đều nhận được những tràng pháo tay tán thưởng. Dưới phần bình luận, hàng ngàn lời ngưỡng mộ, ca tụng tuôn ra không ngớt.
Một cảm giác chua chát và khó chịu bắt đầu len lỏi trong lòng Hưng. Đó là sự tiếc nuối. Tiếc nuối người phụ nữ mà anh đã vứt bỏ như một món đồ hết giá trị. Nhưng còn hơn cả thế, đó là sự ghen tị. Một sự ghen tị cay đắng. Anh ta có tiền, có biệt thự, có xe sang, nhưng tất cả đều là nhờ vào sự ban phát của người đàn bà đang ngủ say ngoài kia. Anh ta chỉ là một kẻ ăn bám. Còn An, từ hai bàn tay trắng, từ tột cùng của bất hạnh, cô đã tự mình xây dựng nên tất cả: sự nghiệp, danh tiếng, và sự tôn trọng của xã hội.
Hưng siết chặt chiếc điện thoại, khớp ngón tay trắng bệch. Anh đã vứt đi một viên ngọc thô, để rồi giờ đây, viên ngọc ấy đã tự mài giũa và tỏa sáng rực rỡ trước mắt cả thiên hạ, chỉ riêng anh là kẻ đứng trong bóng tối mà ngước nhìn.”
“Ánh sáng lạnh lẽo từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt Hưng, biến những đường nét dằn vặt ban nãy thành một vẻ mặt đăm chiêu, tính toán. Sự ghen tị cay đắng dần đông cứng lại, biến thành một ý nghĩ lạnh lùng và tàn nhẫn. Một nụ cười khẩy méo mó từ từ nhếch lên trên môi anh ta.
“Nổi tiếng… nhiều tiền…” Hưng lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc trong không gian tĩnh mịch của phòng tắm. Anh ta lại nhìn vào hình ảnh đứa con gái đang cười rạng rỡ bên mẹ. Một ý định táo bạo và trơ tráo nảy ra trong đầu, như một con rắn độc ngóc đầu dậy. Anh ta nghĩ: “”Cô ấy giờ nổi tiếng và giàu có rồi. Con bé cũng là con mình, mình có quyền được chia sẻ chứ. Mình là bố nó cơ mà.””
Gánh nặng về sự ăn bám bấy lâu nay bỗng chốc như được trút bỏ, thay vào đó là một sự tự tin bệnh hoạn. Hưng không còn thấy mình là kẻ thất bại nữa. Anh ta thấy mình là người có quyền, một người cha có quyền đòi hỏi “”phần”” của mình từ thành công của người vợ cũ và đứa con mà anh ta đã nhẫn tâm vứt bỏ.
Sáng hôm sau, Hưng thức dậy sớm hơn thường lệ. Nữ đại gia vẫn đang ngủ say, tiếng ngáy khẽ vang lên trong căn phòng xa hoa. Anh ta rón rén rời khỏi giường, cầm lấy điện thoại rồi đi ra ngoài ban công, cẩn thận khép cửa lại. Gió sớm se lạnh nhưng không dập tắt được ngọn lửa tham lam đang bùng cháy trong lòng anh.
Hưng lướt danh bạ, dừng lại ở một cái tên cũ mèm: Tuấn, một người bạn chung thời còn qua lại với gia đình An. Anh ta hít một hơi, bấm gọi. Giọng Hưng cất lên, cố tỏ ra não nề và hối lỗi.
“”Alo, Tuấn à… Hưng đây. Lâu quá không gặp. Dạo này mày khỏe không?””
Đầu dây bên kia có vẻ ngạc nhiên, giọng nói có chút xa cách: “”Hưng à? Có chuyện gì không?””
Hưng bắt đầu vở kịch của mình: “”Không có gì, chỉ là… dạo này tao suy nghĩ nhiều quá. Tao biết tao đã sai với An và con. Mấy năm nay tao sống dằn vặt lắm. Giờ chỉ muốn hỏi thăm cô ấy một câu, xem mẹ con họ sống có tốt không thôi. Mày… mày có số của An không, cho tao xin được không?””
Tuấn im lặng một lúc, có vẻ do dự. Nhưng rồi giọng nói đầy kịch tính của Hưng cũng có tác dụng. Anh ta thở dài: “”Thôi được. Nhưng đừng làm phiền cô ấy đấy. Mẹ con họ đã khổ nhiều rồi.””
“”Tao biết rồi. Cảm ơn mày nhiều lắm!”” Hưng cúp máy ngay khi Tuấn vừa đọc xong dãy số, không thèm nói thêm một lời nào.
Màn kịch kết thúc. Khuôn mặt Hưng trở lại vẻ lạnh lùng, tham lam vốn có. Anh ta run run lưu dãy số vào máy, đặt tên danh bạ là “”An””. Nhìn vào cái tên vừa hiện lên trên màn hình, Hưng siết chặt điện thoại, đôi mắt hằn lên những tia nhìn độc địa. Giờ không phải là lúc hối hận, mà là lúc đòi lại những gì anh ta cho rằng thuộc về mình. Một kế hoạch chi tiết bắt đầu hình thành trong đầu, và anh ta biết, cuộc gọi này sẽ là phát súng đầu tiên.”
“Trong studio nhỏ ngập tràn ánh nắng, mùi màu vẽ và giấy mới quện vào nhau tạo thành một không khí ấm áp, sáng tạo. An, trên chiếc xe lăn, đang kiên nhẫn chỉ cho con gái cách pha màu nước. Tiếng cười trong trẻo của cô bé vang lên, lấp đầy không gian, xua đi mọi ký ức u ám. Đối với An, đây chính là thiên đường, là thành quả của ba năm đẫm nước mắt và nỗ lực không ngừng.
Bất chợt, chiếc điện thoại đặt trên bàn làm việc bên cạnh rung lên bần bật, màn hình sáng lên một dãy số lạ hoắc. Sự ồn ào đột ngột phá vỡ khoảnh khắc yên bình. Con gái tò mò ngước nhìn mẹ. An mỉm cười trấn an con, tay với lấy điện thoại, thoáng chút do dự trước khi vuốt nút nghe.
“”Alo, tôi nghe.”” Giọng cô bình thản.
Một khoảng lặng ngắn. Rồi một giọng nói đàn ông cất lên từ đầu dây bên kia, một giọng nói quen thuộc đến mức từng tế bào trong cơ thể An đều co rúm lại vì đau đớn và căm phẫn.
“”An à, là anh đây… Hưng đây.””
Cả người An đông cứng lại. Sống lưng cô lạnh toát. Cây cọ vẽ đang cầm trên tay tuột ra, rơi xuống sàn, tạo nên một vệt màu xanh lem luốc như một vết sẹo trên nền gỗ sáng bóng. Khuôn mặt cô tái đi, nụ cười dịu dàng tắt ngấm, chỉ còn lại sự sững sờ và một nỗi uất hận cuộn trào trong đáy mắt.
Giọng Hưng ở đầu dây bên kia tiếp tục, có chút ngượng ngùng, giả lả một cách lộ liễu. “”Anh… Anh thấy em trên TV. Chúc mừng em nhé. Em giỏi quá.””
Từng lời chúc mừng của hắn như những mũi kim châm vào vết thương cũ của An. Giỏi quá ư? Lời khen ngợi ấy, vào lúc này, từ miệng kẻ đã vứt bỏ cô lúc khốn cùng nhất, chỉ là một sự sỉ nhục trơ trẽn. Im lặng. An không nói gì, hơi thở cô trở nên nặng nề. Cô nghe rõ cả tiếng tim mình đang đập thình thịch trong lồng ngực.
Hưng dường như cảm nhận được sự im lặng băng giá đó. Hắn vội vã lấp liếm, giọng điệu chuyển sang não nề, đầy kịch tính. “”Mấy năm nay… anh ân hận lắm, An à. Anh chỉ muốn gọi hỏi thăm xem mẹ con em sống có tốt không thôi…””
Câu nói dối trá ấy chính là giọt nước làm tràn ly. An hít một hơi thật sâu, cố gắng điều khiển giọng nói đang run lên vì giận dữ của mình. Một ý nghĩ lạnh lùng loé lên trong đầu cô: “”Sau ba năm, cuối cùng hắn cũng gọi. Hắn muốn gì đây?””
Bàn tay đang cầm điện thoại của An siết chặt lại, các khớp ngón tay trắng bệch. Sự bình yên mà cô vất vả gây dựng suốt ba năm qua, chỉ trong một cuộc gọi, đã bị một vết nứt xé toang. Nhưng lần này, cô không còn là người phụ nữ bất lực trên giường bệnh nữa. Cô là một chiến binh. Và cuộc chiến mới, dường như chỉ vừa mới bắt đầu.”
“Bàn tay An siết chặt chiếc điện thoại, các khớp ngón tay trắng bệch. Sự bình yên mà cô vất vả gây dựng suốt ba năm qua, chỉ trong một cuộc gọi, đã bị một vết nứt xé toang. Nhưng lần này, cô không còn là người phụ nữ bất lực trên giường bệnh nữa. Cô là một chiến binh.
Sự im lặng của An khiến Hưng ở đầu dây bên kia càng thêm bối rối. Hắn hắng giọng, cố gắng tiếp tục vai diễn người chồng hối hận.
“”An à, em còn đó không? Anh… anh chỉ muốn nói là…””
An giữ im lặng, trái tim không một gợn sóng. Cô liếc nhìn con gái đang ngơ ngác nhìn mình, trong lòng dâng lên một sự khinh bỉ tột độ dành cho người đàn ông ở đầu dây bên kia. Cô quyết định để hắn tự lột bỏ lớp mặt nạ của mình. Sự im lặng của cô chính là lưỡi dao sắc bén nhất.
Cảm thấy không thể kéo dài màn kịch sướt mướt, Hưng nói thẳng vào vấn đề, giọng điệu chuyển từ ân hận sang một sự trơ trẽn không thể che giấu.
“”Anh biết là anh sai, nhưng dù sao con bé cũng là con anh.””
Nghe đến đây, một nụ cười lạnh lẽo, mỉa mai thoáng nở trên môi An. Con anh ư? Hắn còn nhớ đến điều đó sao?
Hưng nói tiếp, giọng điệu ngày càng thảm hại: “”Em bây giờ thành công rồi, nổi tiếng, kiếm được nhiều tiền. Liệu có thể… hỗ trợ anh một chút được không? Dạo này anh làm ăn khó khăn lắm.””
Từng chữ “”hỗ trợ”” như một cái tát vào mặt An. Khó khăn? Hắn định nghĩa sự khó khăn của hắn như thế nào? Bằng việc không thể đổi xe hơi mới, hay không đủ tiền mua túi hiệu cho nhân tình?
An cuối cùng cũng cất lời. Giọng cô không hề run rẩy, không một chút oán hận, chỉ có sự lạnh lẽo như băng.
“”Hỗ trợ?””
Cô lặp lại từ đó, như thể đang nếm một vị lạ và kinh tởm trên đầu lưỡi.
“”Anh Hưng, anh muốn tôi ‘hỗ trợ’ anh bao nhiêu? Cái giá để anh chối bỏ vợ con lúc tôi liệt nửa người là bao nhiêu? Hay cái giá cho ba năm mẹ con tôi vật lộn với đói nghèo và tuyệt vọng? Anh nói đi, tôi nghe.”””
“Những lời lẽ sắc như dao của An khiến Hưng ở đầu dây bên kia chết lặng. Hắn lắp bắp, không thể thốt ra một câu hoàn chỉnh, cảm giác như mọi lớp mặt nạ vừa bị lột phăng không thương tiếc.
“”An… Anh… Anh không có ý đó…””
Hắn cố gắng níu kéo, giọng điệu chuyển sang van lơn, một sự trơ trẽn đến cùng cực.
“”Dù sao anh cũng là cha của con bé. Em không thể đối xử với anh tàn nhẫn như vậy được. Chẳng lẽ em không nghĩ cho con sao?””
Nghe hai từ “”tàn nhẫn”” thốt ra từ chính miệng kẻ đã bỏ rơi mình lúc khốn cùng nhất, An bỗng bật cười. Một nụ cười khẽ, nhưng âm thanh của nó lại khiến Hưng lạnh sống lưng. Nụ cười ấy không chứa đựng sự vui vẻ, mà chỉ có sự khinh bỉ tột độ. Cô đã vượt qua ngưỡng của sự đau đớn và oán hận rồi. Giờ đây, đối diện với hắn, cô chỉ còn thấy một sự thương hại cho kẻ hèn mạt.
An mỉm cười nhẹ, một nụ cười lạnh như băng. Cô đáp rành rọt, từng chữ một như những mũi dao găm vào không khí.
“”Anh Hưng, ngày anh bỏ đi, anh nói không thể sống với người tàn phế. Con gái tôi cũng không có người cha nào tên Hưng cả. Khó khăn của anh, không liên quan đến mẹ con tôi.””
Cô không đợi hắn trả lời. Ngón tay dứt khoát nhấn nút đỏ, cắt đứt hoàn toàn âm thanh rên rỉ thảm hại từ quá khứ. Không gian trong căn phòng nhỏ bỗng trở nên trong lành đến lạ. An quay lại nhìn con gái, ánh mắt đã trở lại vẻ dịu dàng vốn có. Vết nứt trong lòng cô, do chính tay cô, đã được hàn lại, cứng rắn hơn bao giờ hết.”
“Tiếng “”tút… tút…”” kéo dài từ chiếc điện thoại trên tay Hưng như một bản án tử. Khuôn mặt hắn trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra sau gáy. Cảm giác nhục nhã và bất lực dâng lên cuồn cuộn. Hắn còn chưa kịp định thần sau cú sốc từ An thì một bóng người đã lẳng lặng đứng sau lưng hắn từ lúc nào.
Một giọng nói lạnh như băng, pha lẫn sự mỉa mai chết người, vang lên.
“”Nói chuyện với con vợ cũ của anh vui vẻ nhỉ?””
Hưng giật bắn mình, quay phắt lại. Nữ đại gia, người tình của hắn, đang khoanh tay đứng đó, đôi mắt sắc lẻm nhìn hắn như nhìn một con vật bẩn thỉu. Bà ta đã nghe thấy tất cả.
“”Em… em nghe anh giải thích…”” Hưng lắp bắp, vội vàng đứng dậy.
*XOẢNG!*
Chưa dứt lời, một vật cứng và lạnh đã bay thẳng vào ngực hắn. Chiếc điện thoại Vertu đắt tiền trên bàn cà phê bị nữ đại gia vớ lấy và ném không thương tiếc. Lực ném khiến Hưng loạng choạng lùi lại vài bước, đau điếng. Chiếc điện thoại rơi xuống sàn đá hoa cương vỡ tan tành.
“”Giải thích? Mày định giải thích cái gì?”” bà ta gầm lên, cơn thịnh nộ bùng nổ. Khuôn mặt trang điểm kỹ càng giờ đây trở nên dữ tợn. “”Đồ ăn bám! Tao nuôi mày chưa đủ hay sao mà còn tơ tưởng đến con vợ cũ?””
Bà ta sấn tới, chỉ tay thẳng vào mặt Hưng, kẻ đang co rúm lại vì sợ hãi.
“”Mày nghĩ mày là ai mà đòi tiền nó? Hả? Một thằng đàn ông bỏ vợ lúc nó khốn cùng nhất, giờ mặt dày quay lại xin tiền một người tàn phế? Mày không thấy nhục à?””
Từng lời nói của bà ta như từng nhát dao đâm sâu vào lòng tự trọng vốn đã rách nát của Hưng. Hắn chỉ biết cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa của người tình.
“”Anh… anh chỉ là…””
“”Câm mồm!”” bà ta quát lớn, cắt ngang lời bao biện yếu ớt của hắn. “”Loại đàn ông vô dụng như mày, không có tao thì giờ này đang ở xó xỉnh nào? Tao cho mày ăn sung mặc sướng, đi xe sang, ở biệt thự, để mày đi ve vãn lại con vợ cũ sao?””
Bà ta cười một tiếng khẩy bỉ, nụ cười khiến Hưng lạnh sống lưng. Ánh mắt bà ta quét từ đầu đến chân hắn, tràn ngập sự khinh miệt.
“”Hay là mày thấy nó nổi tiếng, kiếm được tiền rồi nên muốn quay lại bú liếm? Thứ ký sinh trùng!”””
“Hai từ “”ký sinh trùng”” như một cái tát trời giáng vào mặt Hưng. Hắn sững người, lồng ngực đau nhói. Cố níu kéo chút tự trọng cuối cùng, hắn ngẩng đầu lên, giọng run rẩy.
“”Không… không phải như vậy… Em… em yêu chị thật lòng mà…””
Nghe đến đây, nữ đại gia bỗng phá lên cười. Một tràng cười sắc lạnh, man rợ, vang vọng khắp phòng khách sang trọng. Bà ta như vừa nghe được câu chuyện hài hước nhất thế gian. Nụ cười tắt lịm, thay vào đó là một ánh nhìn lạnh lẽo đến tận xương tủy.
“”Yêu?”” Bà ta nhếch mép, tiến lại gần, ghé sát vào tai Hưng, giọng thì thầm nhưng đủ sức nghiền nát tâm can hắn. “”Mày tưởng tao yêu mày thật à?””
Hưng cảm thấy tai mình ù đi, toàn thân cứng đờ. Từng lời nói của người đàn bà này như sét đánh ngang tai.
“”Chẳng qua lúc đó tao mới ly hôn, vừa già vừa xấu, cần một thằng trai trẻ để mua vui, để thiên hạ thấy tao vẫn còn có giá. Mày chỉ là một món hàng tao mua về để trang trí cho cuộc đời tao thôi, hiểu chưa?””
Bà ta lùi lại, ngắm nhìn bộ dạng thất thần của Hưng với vẻ thỏa mãn. Cơn thịnh nộ đã qua, giờ chỉ còn lại sự khinh bỉ tột độ.
“”Tao đã chán cái trò chơi này rồi. Mày diễn quá tệ. Giờ thì…”” Bà ta hất hàm về phía cửa, giọng nói lạnh như băng, không một chút cảm xúc. “”…mày cút khỏi nhà tao!””
Cả thế giới của Hưng như sụp đổ. Hắn chết lặng. Đầu óc trống rỗng. Tình yêu, sự nghiệp, cuộc sống thượng lưu mà hắn từng tự hào… tất cả chỉ là một màn kịch rẻ tiền. Hắn không phải là người tình, không phải là đối tác. Hắn chỉ là một món đồ chơi không hơn không kém, một thằng hề mua vui cho bà ta trong suốt ba năm qua. Và giờ đây, khi đã hết giá trị lợi dụng, hắn bị vứt bỏ không thương tiếc.”
“Câu nói cuối cùng của nữ đại gia như một nhát dao kết liễu, đâm thẳng vào chút ảo tưởng cuối cùng của Hưng. Hắn vẫn đứng chôn chân tại chỗ, hai tai ù đi, không thể tin vào những gì vừa xảy ra.
Thấy bộ dạng thất thần của Hưng, nữ đại gia nhíu mày tỏ vẻ chán ghét. Bà ta không thèm nói thêm một lời nào, chỉ lạnh lùng búng tay một cái. Ngay lập tức, từ phía sau cánh cửa, hai gã vệ sĩ cao to, mặt lạnh như tiền bước vào, cúi đầu chờ lệnh.
“”Lôi nó ra khỏi nhà tao,”” bà ta ra lệnh, giọng khô khốc. “”Vứt hết đồ đạc của nó ra đường. À không,”” bà ta chợt dừng lại, một nụ cười mỉa mai hiện lên trên môi, “”chỉ vứt mấy bộ đồ rách nó mang đến đây ba năm trước thôi. Những thứ còn lại, coi như tiền tao bố thí cho trai bao.””
Hưng lúc này mới bừng tỉnh. Nỗi sợ hãi và nhục nhã bao trùm lấy hắn. Hắn quỳ sụp xuống, cố lết về phía người đàn bà.
“”Chị… chị ơi… em xin chị… Đừng đuổi em đi… Em biết lỗi rồi…””
Nhưng nữ đại gia chỉ khoanh tay, ánh mắt nhìn hắn như nhìn một con vật bẩn thỉu. Hai gã vệ sĩ không chút do dự tiến tới, xốc nách Hưng lôi đi. Hắn cố vùng vẫy trong tuyệt vọng, hai chân quờ quạng trên sàn đá hoa cương bóng loáng.
“”Không… Thả tôi ra! Chị ơi! Em yêu chị thật lòng mà! Chị!””
Tiếng kêu gào thảm thiết của Hưng bị bỏ lại phía sau. Hắn bị lôi xềnh xệch qua phòng khách lộng lẫy, qua sảnh chính nguy nga rồi bị quẳng một cách thô bạo ra vỉa hè bên ngoài cánh cổng sắt xa hoa.
*RẦM!*
Cánh cổng đóng sập lại ngay trước mặt hắn, lạnh lẽo và tàn nhẫn. Ngay sau đó, một chiếc túi vải cũ mèm, sờn rách bị ném qua hàng rào, rơi xuống cạnh Hưng. Bên trong là vài bộ quần áo nhàu nát, bạc màu – chính là toàn bộ gia tài của hắn khi đến với người đàn bà này.
Hưng ngơ ngác nhìn cánh cổng đóng kín, rồi lại nhìn xuống túi quần áo cũ. Mùi nước hoa đắt tiền trên người hắn vẫn còn phảng phất, nhưng giờ đây nó trở nên lạc lõng và kệch cỡm. Tiếng xe cộ ồn ào xung quanh như đến từ một thế giới khác. Ba năm sống trong nhung lụa, ba năm làm một “”thiếu gia””, giờ đây tất cả đã tan thành mây khói. Hắn đứng trơ trọi giữa lòng thành phố hoa lệ, không một xu dính túi, không chốn dung thân. Cảm giác trống rỗng và tuyệt vọng đến cùng cực xâm chiếm lấy tâm hồn hắn, lạnh lẽo hơn cả màn đêm đang dần buông xuống.”
“Hưng lê những bước chân vô định trên vỉa hè. Bóng đêm nuốt chửng lấy hắn, cũng giống như sự tuyệt vọng đang nuốt chửng tâm hồn hắn. Tiếng còi xe inh ỏi, ánh đèn neon nhấp nháy từ các tòa nhà cao tầng giờ đây như những mũi dao châm chích, chế giễu sự thảm hại của hắn. Ba năm trước, hắn từ một con hẻm tối tăm bước ra đây với ước mơ đổi đời. Ba năm sau, hắn lại bị ném trả về đúng vạch xuất phát, nhưng còn ê chề và nhục nhã hơn gấp vạn lần.
Hắn lang thang không mục đích, đôi chân mỏi rã rời đưa hắn đi qua những con phố quen mà lạ. Hắn không có nơi nào để đi. Bạn bè ư? Hắn đã cắt đứt liên lạc với tất cả những người bạn nghèo khó từ lâu. Gia đình An ư? Hắn không còn mặt mũi nào để nhìn họ.
Trong đầu hắn bỗng lóe lên một hình ảnh duy nhất, một nơi trú ẩn cuối cùng mà hắn đã cố tình lãng quên. Đó là căn nhà trọ ọp ẹp trong con hẻm sâu tít, nơi mẹ hắn đang sống lủi thủi một mình.
Một sự thôi thúc mãnh liệt kéo hắn đi. Hắn bắt một chuyến xe buýt đêm, ngồi co ro ở hàng ghế cuối cùng, cố giấu khuôn mặt bơ phờ của mình. Chiếc xe rời khỏi trung tâm hoa lệ, đi về phía những quận ven đô ngày càng cũ kỹ, xập xệ. Không khí giàu sang, xa hoa dần được thay thế bằng mùi ẩm mốc và khói bụi.
Cuối cùng, hắn cũng đứng trước con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo quen thuộc. Mùi cống rãnh và thức ăn thừa xộc lên mũi hắn, một mùi hương mà ba năm nay hắn đã dùng những loại nước hoa đắt tiền nhất để cố quên đi. Hắn ngập ngừng bước từng bước, cảm giác như mỗi bước chân đang đạp lên lòng tự trọng đã vỡ nát của mình.
Căn nhà trọ của mẹ hắn hiện ra trước mắt, cánh cửa gỗ đã bạc màu, ổ khóa rỉ sét. Hắn đứng bất động hồi lâu, không dám gõ cửa. Hắn sợ phải đối mặt với ánh mắt của mẹ.
Cuối cùng, sự kiệt sức và tuyệt vọng đã chiến thắng nỗi xấu hổ. Hắn giơ bàn tay run rẩy, gõ nhẹ lên cánh cửa.
*Cốc… cốc…*
Bên trong im lặng một lúc lâu, rồi có tiếng dép loẹt quẹt tiến ra. Cánh cửa kẽo kẹt mở ra. Mẹ hắn, mái tóc đã điểm bạc nhiều hơn, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn lo toan, nheo mắt nhìn ra.
Khi nhận ra đứa con trai đang đứng trước mặt mình trong bộ dạng thảm hại – quần áo hàng hiệu nhàu nát, râu ria lởm chởm, ánh mắt thất thần vô hồn – bà không hề tỏ ra ngạc nhiên hay vui mừng. Bà chỉ lặng lẽ nhìn hắn từ đầu đến chân.
Hưng không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ, hắn cúi gằm mặt, giọng lí nhí như một đứa trẻ phạm lỗi.
“”Mẹ…””
Mẹ hắn không đáp lời ngay. Bà chỉ thở dài một tiếng, một tiếng thở dài não nề chứa đựng cả sự mệt mỏi, thất vọng và cả sự cam chịu. Bà lùi lại một bước, để lộ ra không gian chật hẹp, tối tăm bên trong.
“”Gieo nhân nào thì gặt quả nấy thôi con ạ. Mẹ đã khuyên mày rồi.””
Câu nói của bà không hề gay gắt, không có một lời trách mắng, nhưng lại như một nhát búa cuối cùng giáng xuống tâm trí Hưng. Sức lực cuối cùng của hắn tan biến. Hắn khuỵu xuống, hai đầu gối đập mạnh xuống nền xi măng lạnh lẽo ngay trước ngưỡng cửa, nước mắt bắt đầu tuôn ra không thể kiểm soát.”
“Một tuần trôi qua trong sự ê chề và nhục nhã. Sống trong căn nhà trọ chật chội của mẹ, mỗi bữa ăn đều chan đầy những lời thở dài và ánh mắt thất vọng, Hưng cảm thấy mình như đang chết dần chết mòn. Hắn buộc phải gạt bỏ lòng tự trọng, vay mượn khắp nơi để có một bộ quần áo tươm tất, rải đơn xin việc ở bất cứ đâu có thể.
Hôm nay, hắn có một buổi phỏng vấn tại một công ty truyền thông nhỏ, nằm trong một tòa nhà văn phòng khiêm tốn. Hưng khoác lên mình bộ vest cũ mèm, cà vạt thắt lệch, gương mặt hốc hác cố tỏ ra tự tin. Hắn ngồi ở khu vực chờ, tim đập thình thịch vì lo lắng. Đây là hy vọng cuối cùng của hắn.
Qua khung cửa kính lớn, Hưng nhìn ra con đường bên ngoài để giết thời gian. Bất chợt, một chiếc sedan màu đen bóng loáng sang trọng từ từ đỗ lại ngay trước cổng chính. Ánh mắt Hưng dán chặt vào chiếc xe, một nỗi chua chát quen thuộc dâng lên trong lòng. Đó là loại xe mà hắn đã từng được ngồi, từng vênh váo coi là của mình.
Cánh cửa sau mở ra. Một bóng hình quen thuộc… nhưng lại xa lạ đến nao lòng. Là An!
Hưng chết sững. Toàn thân hắn đông cứng lại, hai mắt mở to không thể tin nổi. Không phải là An tiều tụy, khóc lóc trong ký ức của hắn. An của hiện tại, dù ngồi trên xe, vẫn toát lên một khí chất mạnh mẽ, điềm tĩnh. Cô mặc một bộ váy công sở thanh lịch, trang điểm nhẹ nhàng mà sắc sảo.
Một người đàn ông lịch lãm, phong độ bước xuống từ ghế lái. Hắn ta không phải là một tài xế. Từ bộ vest hàng hiệu đến chiếc đồng hồ đắt tiền trên cổ tay, tất cả đều cho thấy một địa vị không tầm thường. Người đàn ông mỉm cười, mở cốp xe, nhẹ nhàng lấy ra một chiếc xe lăn và đặt ngay ngắn bên cạnh cửa. Anh ta ân cần đỡ An ra khỏi xe, dìu cô ngồi vào chiếc xe lăn. Từng cử chỉ của anh ta đều toát lên sự trân trọng và dịu dàng.
Hưng như bị sét đánh ngang tai. Cổ họng hắn khô khốc. Hàng vạn câu hỏi xoáy trong đầu hắn như một cơn bão: Tại sao An lại ở đây? Cô ta quen người đàn ông kia sao? Sao cô ta lại có thể đi xe sang như vậy?
Đúng lúc đó, cô lễ tân ngồi gần đó khẽ nói với một đồng nghiệp:
“”A, giám đốc Minh đến rồi kìa. Chị An hôm nay cũng tới công ty sớm ghê.””
Giám đốc? Người đàn ông đó là giám đốc công ty này? Hưng cảm thấy trời đất quay cuồng. Hắn nhìn lại bộ dạng thảm hại của mình trong tấm kính phản chiếu, rồi lại nhìn An đang được vị giám đốc kia đẩy xe lăn tiến vào sảnh chính. Họ nói cười vui vẻ, trông vô cùng thân thiết.
An và vị giám đốc đi lướt qua khu vực chờ. An không hề liếc mắt về phía hắn, có lẽ cô không nhận ra, hoặc có lẽ trong mắt cô bây giờ, hắn chỉ là một kẻ vô hình không đáng để bận tâm.
“”Anh Hưng, mời anh vào phỏng vấn.””
Tiếng cô lễ tân vang lên như một bản án tử hình. Hưng giật bắn mình. Hắn nuốt nước bọt khan, hai chân như chôn chặt xuống sàn nhà. Hắn phải bước vào, đối mặt với người đàn ông đó, và cầu xin một công việc. Sự trớ trêu của số phận như một cái tát trời giáng, khiến hắn không thở nổi.”
“Lảo đảo, Hưng vịn vào thành ghế để đứng dậy. Cả cơ thể hắn nặng trịch như đeo chì. Mỗi bước chân tiến về phía phòng phỏng vấn giống như đang đi trên than hồng.
Đúng lúc đó, An và vị giám đốc cũng vừa đi tới. Lối đi hẹp buộc họ phải lướt qua nhau ở cự ly rất gần, gần đến mức Hưng có thể ngửi thấy mùi nước hoa thanh lịch, quen thuộc mà giờ đây xa lạ đến đau lòng của cô.
Hắn nín thở, tim đập như muốn vỡ tung lồng ngực. Hắn nên làm gì? Chào hỏi? Hay giả vờ không quen biết?
Nhưng Hưng đã không có cơ hội để lựa chọn.
Khi họ đi ngang qua, ánh mắt của An quét qua gương mặt hốc hác của Hưng chỉ trong một tích tắc. Không một gợn sóng cảm xúc. Không phải sự khinh bỉ, cũng chẳng phải hận thù, mà là một sự bình thản đến đáng sợ. Giống như nhìn một vật trang trí vô tri, một hạt bụi trong không khí. Rồi cô lập tức quay đi, mỉm cười nói tiếp với Giám đốc Minh, giọng trong trẻo và đầy tự tin.
“”Ý tưởng về chuỗi video ‘Vươn lên từ nghịch cảnh’ em nghĩ sẽ tạo được tiếng vang lớn. Chúng ta có thể kết hợp với các nhãn hàng về sản phẩm mẹ và bé, vừa truyền cảm hứng vừa có hiệu quả thương mại.””
Giám đốc Minh gật đầu, ánh mắt đầy tán thưởng. “”Rất hay. Anh hoàn toàn tin tưởng vào khả năng của em. Chiều nay chúng ta họp team để triển khai nhé.””
Từng lời của họ như những mũi dao vô hình đâm xuyên qua tim Hưng. Hắn cúi gằm mặt xuống đất, không dám nhìn thẳng. Bộ vest cũ kỹ trên người hắn bỗng trở nên ngột ngạt, thảm hại. Sự tồn tại của hắn lúc này, trong mắt cô, còn không bằng một người qua đường.
Họ đi lướt qua, tiếng bánh xe lăn êm ru trên sàn gạch bóng loáng. An không hề ngoảnh lại một lần nào nữa. Đối với cô, Hưng đã thực sự trở thành một quá khứ không đáng để bận tâm.
Hưng đứng chôn chân tại chỗ, nắm tay siết chặt đến trắng bệch. Sự thành công rực rỡ của cô, sự tự tin trong từng lời nói, sự trân trọng mà người đàn ông kia dành cho cô… tất cả như một cái tát trời giáng, nảy lửa, in hằn vết nhục nhã lên gương mặt thất bại của hắn. Hắn không chỉ mất đi một người vợ, hắn đã mất đi tất cả, trong khi người mà hắn ruồng bỏ lại có được mọi thứ. Sự đối lập nghiệt ngã này khiến hắn chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.”
“Hưng lết những bước chân vô hồn ra khỏi toà nhà văn phòng tráng lệ. Ánh nắng buổi chiều chói chang hắt vào mặt hắn, nhưng tất cả những gì hắn cảm nhận được là một cái lạnh buốt đến tận xương tuỷ. Hắn lang thang vô định trên phố, dòng người ngược xuôi nhưng hắn chỉ thấy mình cô độc, lạc lõng.
Tối hôm đó, trong căn phòng trọ tồi tàn, ẩm thấp, Hưng ngồi bất động trên chiếc giường ọp ẹp. Mùi ẩm mốc và mùi rượu rẻ tiền quện vào nhau, tạo thành một không khí đặc quánh của sự thất bại. Hắn đã uống, uống cho quên đi gương mặt bình thản đến tàn nhẫn của An, quên đi ánh mắt tán thưởng của gã giám đốc kia, quên đi sự thảm hại của chính mình.
Nhưng càng uống, hắn lại càng tỉnh.
Đúng lúc ấy, chiếc điện thoại cũ nát đặt trên chiếc bàn nhựa bên cạnh bỗng rung lên một tiếng “”Ting”” khô khốc. Âm thanh ấy trong đêm tĩnh mịch vang lên như một tiếng sét.
Màn hình sáng lên. Một tin nhắn báo biến động số dư. Một con số hiện ra, không nhiều không ít, vừa vặn một cách đáng ngờ. Tim Hưng đập thịch một cái. Ai?
Ngay sau đó, một tin nhắn nữa từ Zalo hiện lên. Từ một tài khoản không có tên, chỉ có một avatar mờ ảo mà hắn từng quen thuộc đến khắc cốt ghi tâm. Bàn tay Hưng run rẩy, hắn bấm mở tin nhắn.
Từng con chữ hiện ra, sắc lạnh, không một chút cảm xúc, như một nhát dao cuối cùng kết liễu chút tự tôn còn sót lại của hắn.
“”Đây là lần cuối cùng. Số tiền này đủ để anh làm lại từ đầu. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt mẹ con tôi nữa.””
Hưng sững người, đôi mắt dán chặt vào màn hình. Hắn đọc đi đọc lại dòng chữ, rồi lại nhìn sang con số trong tin nhắn ngân hàng. Hắn hiểu rồi. Hắn hiểu tất cả.
Đây không phải sự quan tâm. Đây là sự bố thí.
Đây không phải sự tử tế. Đây là một lời đoạn tuyệt được tính toán chính xác đến từng đồng. An đang dùng tiền để mua lấy sự bình yên, để gạt bỏ hắn, một phiền phức cuối cùng, ra khỏi cuộc đời cô một cách sạch sẽ và dứt khoát.
Cơn nhục nhã từ buổi chiều, cộng hưởng với sự khinh bỉ trong từng con chữ này, bùng lên thành một ngọn lửa điên cuồng trong lồng ngực Hưng. Hắn không chỉ bị bỏ rơi, không chỉ bị coi thường, mà giờ đây còn bị thương hại như một kẻ ăn mày.
Hắn bật cười. Một tiếng cười khan, méo mó, càng lúc càng to, vang vọng khắp căn phòng trọ tồi tàn. Tiếng cười nghe như tiếng khóc.
“”Thương hại tao sao? Mày dám thương hại tao sao An!””
Hưng gầm lên một tiếng như con thú bị thương, vơ lấy chiếc điện thoại và dùng hết sức bình sinh, ném thẳng nó vào bức tường đối diện.
“”CHOANG!””
Chiếc điện thoại vỡ tan tành. Màn hình nứt toác như mạng nhện, nhưng ánh sáng vẫn chưa tắt hẳn. Giữa những vết nứt, dòng chữ “”Đừng bao giờ xuất hiện…”” vẫn le lói, nhấp nháy, như một lời nguyền vĩnh viễn khắc sâu vào cuộc đời thất bại của hắn.”
“Tiếng “”choang”” khô khốc tan vào không khí, để lại một sự tĩnh lặng đến rợn người trong căn phòng trọ tồi tàn. Hưng thở dốc, lồng ngực phập phồng như muốn nổ tung. Cơn giận điên cuồng vừa rồi đã rút cạn toàn bộ sức lực của hắn, chỉ còn lại một cái vỏ rỗng tuếch và một sự trống rỗng lạnh lẽo.
Hắn từ từ quỳ xuống sàn nhà, bàn tay run rẩy nhặt lại cái xác điện thoại. Màn hình nứt toác như mạng nhện, nhưng ánh sáng xanh yếu ớt vẫn le lói phát ra từ con số biến động số dư.
Con số ấy, ngay lúc này, không còn là sự sỉ nhục nữa. Nó như một tấm gương lạnh buốt, soi chiếu thẳng vào tâm hồn mục ruỗng của hắn.
Hưng nhìn chằm chằm vào những con số. Hắn không còn thấy sự bố thí. Hắn thấy mồ hôi, nước mắt và cả máu của An trong đó. Hắn thấy những đêm An thức trắng trên xe lăn để học thiết kế, thấy những lần cô nén đau để dựng từng đoạn video, thấy nụ cười kiên cường của cô khi đối mặt với hàng ngàn bình luận trái chiều. Số tiền này là thành quả của ba năm địa ngục mà cô đã một mình vượt qua.
Bất chợt, nước mắt hắn trào ra. Không phải những giọt nước mắt của sự tức giận hay nhục nhã, mà là của sự hối hận muộn màng, đau đớn đến xé lòng.
Ký ức ùa về như một cơn lũ quét, không thể nào ngăn lại.
Hắn nhớ lại hình ảnh An cười rạng rỡ trong bộ váy cưới, ngây thơ nói rằng sẽ cùng hắn đi đến cuối cuộc đời. Hắn nhớ lại khoảnh khắc An đau đớn trên giường bệnh sau khi sinh, bàn tay vẫn cố nắm chặt lấy tay hắn tìm một chút hơi ấm. Hắn nhớ lại ánh mắt van xin của cô khi hắn lạnh lùng tuyên bố sẽ ra đi cùng người phụ nữ khác.
Và rồi, hắn nhớ đến sự xa hoa bên cạnh nữ đại gia, những cuộc vui thâu đêm, những chiếc xe đắt tiền. Nhưng lạ thay, tất cả những ký ức đó đều mờ nhạt, vô vị. Thứ duy nhất rõ nét, cắm sâu vào tim hắn như một mũi dao, chính là khoảnh khắc hắn quay lưng, bỏ lại người vợ vừa trải qua thập tử nhất sinh và đứa con gái đỏ hỏn còn chưa một lần được hắn bế trọn vẹn trong tay.
Hắn đã làm gì thế này?
Hắn đã vứt bỏ một viên ngọc quý để chạy theo một thứ phù du lấp lánh. Hắn đã chối bỏ trách nhiệm, chà đạp lên tình yêu và sự hy sinh của người phụ nữ đã vì hắn mà đánh cược cả mạng sống.
Hưng gục đầu xuống sàn nhà lạnh lẽo, tiếng khóc nức nở vỡ vụn trong đêm. Hắn khóc cho sự ngu ngốc của mình. Khóc cho những gì đã mất đi vĩnh viễn.
Giờ đây hắn mới thấm thía. Thứ quý giá nhất mà hắn đánh mất không phải là tiền bạc, danh vọng bên nữ đại gia. Thứ hắn đánh mất, chính là An, là gia đình, là tư cách làm người. Hắn nhận ra mình mất tất cả không phải vào cái ngày An bị liệt, mà là vào chính cái ngày hắn quyết định bội bạc cô.
Số tiền trong tài khoản, giờ đây, trở thành một sự sỉ nhục to lớn nhất, một bài học đắt giá mà hắn phải trả bằng cả cuộc đời thất bại còn lại.”
“Khác xa với căn phòng trọ tăm tối, mục nát của Hưng, nơi đây là một không gian ngập tràn ánh sáng và hơi ấm. Căn nhà nhỏ xinh, ngăn nắp, với những chậu cây xanh mướt đặt bên bệ cửa sổ. Ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt lên giá sách cao tới trần nhà, mùi sách mới và mùi gỗ thoang thoảng trong không khí.
Bên khung cửa sổ lớn nhìn ra bầu trời đêm đầy sao, An ngồi trên chiếc xe lăn. Nhưng giờ đây, chiếc xe không còn là biểu tượng của sự bất hạnh, mà chỉ đơn giản là một phần trong cuộc sống của cô. Gương mặt An không còn nét khắc khổ, lo âu, thay vào đó là sự bình yên và thanh thản đến lạ. Cô khẽ mỉm cười, đôi mắt lấp lánh phản chiếu ánh sáng từ những vì sao xa xôi.
Con gái nhỏ của cô, giờ đã là một cô bé lanh lợi, ngồi nép vào lòng mẹ, đôi mắt to tròn cũng đang say sưa ngắm nhìn bầu trời. Cô bé bỗng ngước lên, giọng trong veo.
CON GÁI CỦA AN
(Thì thầm)
Mẹ ơi, sau này con có thể mạnh mẽ như mẹ không ạ?
Câu hỏi ngây thơ của con trẻ như một dòng nước ấm áp chảy vào tim An. Cô cúi xuống, hôn nhẹ lên mái tóc mềm của con. Nụ cười của cô rạng rỡ hơn bất kỳ vì sao nào trên trời. Cô ôm con vào lòng, một cái ôm siết chặt, chứa đựng tất cả tình yêu thương, sự che chở và niềm tự hào vô bờ bến.
AN
(Giọng dịu dàng, kiên định)
Chỉ cần con sống lương thiện và không bao giờ bỏ cuộc, con sẽ còn mạnh mẽ hơn mẹ rất nhiều.
Cuộc đời An, sau ba năm, đã lật sang một trang hoàn toàn mới. Trang giấy ấy không còn những vết mực loang lổ của nước mắt và sự phản bội, mà được viết nên bởi những nét chữ của sự kiên cường và lòng nhân ái. Sóng gió đã qua đi, để lại một mặt hồ tĩnh lặng. An không còn bận tâm đến việc Hưng hay người đàn bà kia giờ ra sao, bởi thế giới của họ đã trở nên quá nhỏ bé và xa lạ so với vũ trụ mà cô đang xây dựng. Sự trả thù ngọt ngào nhất không phải là khiến kẻ khác đau khổ, mà là sống một cuộc đời rực rỡ mà họ không bao giờ có thể chạm tới. Chiếc xe lăn không ngăn được bước chân cô đi khắp các nẻo đường vùng cao, trao học bổng cho những đứa trẻ hiếu học. Màn hình máy tính không giới hạn được tầm nhìn của cô, giúp cô kết nối và truyền cảm hứng cho hàng triệu người. Cô đã biến nỗi đau của riêng mình thành sức mạnh cho cộng đồng, biến nghịch cảnh thành một bản di chúc về ý chí sống. Những đêm thức trắng bên máy tính, những giọt mồ hôi trên sàn tập vật lý trị liệu, tất cả đã được đền đáp bằng nụ cười và tương lai của con gái, bằng những thư viện cộng đồng được dựng lên, bằng sự bình yên tuyệt đối trong tâm hồn. An nhìn lên bầu trời, không phải để tìm kiếm một phép màu, mà để thấy rằng chính cô, bằng đôi tay và khối óc của mình, đã tự tạo ra những vì sao cho cuộc đời mình. Câu chuyện của cô không phải là một câu chuyện cổ tích về sự may mắn, mà là một bản anh hùng ca về việc không bao giờ đầu hàng số phận. Và trong sự tĩnh lặng của đêm, bên cạnh thiên thần nhỏ của mình, An biết rằng cô đã thực sự trọn vẹn.”

