Lần đầu về ra mắt nhà người yêu, bố mẹ anh đãi món thịt gà. Tôi theo thói quen ở nhà, thấy cái đùi là gắp ngay vì từ nhỏ đến lớn toàn ăn phần đó. Ai ngờ mẹ anh lườ//m ch//áy mặt, rồi gắp cái đùi còn lại cho em trai anh ấy và nói một câu khiến tôi b/ỏ v/ề trong nước mắt…
Hôm ấy là một ngày chủ nhật nắng nhẹ. Tôi dậy từ sáng sớm, mất gần hai tiếng trang điểm, chọn váy rồi soi đi soi lại trong gương. Lần đầu tiên về ra mắt nhà người yêu — chuyện trọng đại nhất trong hơn hai năm yêu nhau — tôi muốn để lại ấn tượng thật tốt. Anh bảo mẹ anh hơi khó tính, nên tôi càng cẩn thận hơn.
Trên đường đi, tim tôi đập loạn nhịp. Anh vừa lái xe vừa trấn an:
– Em cứ thoải mái, mẹ anh chỉ hơi nghiêm chứ không khó đâu.
Tôi cười gượng:
– Em chỉ s/ợ làm gì lỡ lời thôi…
Ngôi nhà ba tầng khang trang ở thị trấn nhỏ khiến tôi hơi choáng. Mẹ anh ra mở cửa, dáng người nhỏ nhắn, ánh mắt s/ắc sả/o. Bà không cười, chỉ gật đầu rồi nói:
– Vào đi cháu.
Tôi vội vàng cúi chào, biếu túi quà nhỏ mang từ Hà Nội về, toàn đặc sản quê tôi. Bà chỉ liếc qua, không nói gì thêm. Không khí trong nhà nặng nề đến lạ. Bố anh thì hiền lành, hỏi han đôi câu, còn cậu em trai anh ngồi lướt điện thoại, chẳng buồn ngẩng đầu.
Bữa cơm được dọn ra. Mâm cơm khá tươm tất: bát canh mồng tơi, đĩa rau luộc, đậu rán, và đặc biệt là một đĩa gà luộc vàng ươm đặt giữa mâm. Tôi nghĩ thầm: “À, chắc là gà nhà nuôi, thơm thế này cơ mà.”
Mẹ anh gắp cho mỗi người một miếng thịt ức, rồi cười nhạt:
– Gà ta đấy, nuôi mấy tháng mới được, ăn thử xem ngon không.
Cả nhà bắt đầu ăn. Tôi cũng cố gắng nhẹ nhàng, ý tứ, ăn chậm rãi. Nhưng rồi ánh mắt tôi lỡ dừng lại ở hai cái đùi gà còn lại trên đĩa. Từ bé đến lớn, tôi vốn thích ăn phần đó, đơn giản vì nó mềm, dễ ăn hơn thịt ức.
Chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, tôi khẽ gắp một cái đùi bỏ vào bát mình. Chỉ vừa đặt đũa xuống thì một ánh nhìn lạn/h buốt xuyên qua bàn ăn.
Mẹ anh lườ/m tôi, ánh mắt sắ/c đến mức tôi phải cúi gằm mặt. Bà không nói gì lúc đó, chỉ lặng lẽ gắp cái đùi còn lại cho cậu em trai và cất giọng. Chỉ 1 câu thôi nhưng khiến tôi lạ/nh người…
Mẹ người yêu hạ đũa, tiếng va chạm khẽ vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một nhát dao cứa vào sự im ắng. Bà nhìn thẳng vào Vy, ánh mắt dò xét như xuyên thấu tâm can, rồi cất giọng lạnh lùng, từng lời như găm vào không khí:
– Đùi gà này là để dành cho thằng út nhà tôi. Từ bé nó đã thích rồi. Cháu gắp làm gì mà không hỏi ai?
Tim Vy thắt lại. Cô cảm thấy như bị một cái tát nước vào mặt, nóng rát và ê chề ngay giữa bàn ăn. Xung quanh, không khí đặc quánh lại, mọi âm thanh dường như biến mất, chỉ còn tiếng tim Vy đập dồn dập trong lồng ngực. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng loạn vô thức chạm phải ánh mắt sắc lẹm, đầy vẻ trách móc của mẹ người yêu. Người yêu của Vy, đang ngồi cạnh cô, vội vàng đặt đũa xuống, vẻ mặt anh trắng bệch vì lo lắng và bối rối cực độ. Bố người yêu vẫn cúi gằm mặt, lẳng lặng ăn cơm, không dám lên tiếng. Cậu em trai vẫn thản nhiên lướt điện thoại, như thể mọi chuyện đang xảy ra chẳng liên quan gì đến mình. Vy chỉ muốn độn thổ ngay tại chỗ.
Cả bàn ăn chìm vào sự im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng đũa gõ nhẹ vào bát của Bố người yêu, nhưng cũng nhanh chóng ngưng bặt. Người yêu Vy khẽ nuốt khan, anh ngẩng mặt nhìn Mẹ người yêu với vẻ mặt sửng sốt tột độ, như thể không tin vào những gì mình vừa nghe. Sau đó, ánh mắt bối rối của anh quay sang nhìn Vy, vừa ái ngại vừa muốn trấn an. Bố người yêu vẫn cúi gằm mặt, né tránh mọi ánh nhìn, ông lẳng lặng đặt đũa xuống và ngừng ăn. Cậu Em trai người yêu vẫn dán mắt vào màn hình điện thoại, ngón tay lướt thoăn thoắt, cố tình giả vờ như không hề nghe thấy hay chứng kiến bất kỳ điều gì đang diễn ra. Hai má Vy nóng bừng, cảm giác lúng túng tột độ bủa vây lấy cô. Chiếc đùi gà nằm trên bát, giờ đây nặng trĩu như một tảng đá, khiến cô muốn tan biến ngay lập tức. Cô không biết phải làm gì, nói gì, chỉ muốn có một cái lỗ để chui xuống.
Vy cố gắng nén chặt cục nghẹn đắng chát đang dâng lên trong cổ họng. Bàn tay cô khẽ run lên, từ từ đặt đôi đũa xuống mép bát, tạo ra một tiếng động rất nhỏ nhưng lại vang vọng trong không gian im lặng đến đáng sợ. Ánh mắt Vy vô định lướt qua chiếc đùi gà vẫn còn nguyên vẹn trong bát mình, từng thớ thịt trắng ngần giờ đây trở nên thật nặng nề, như một gánh nặng tủi hổ đang đè nén trái tim cô. Vy cảm thấy tủi thân cùng cực, một cảm giác nhục nhã, bẽ bàng len lỏi khắp cơ thể. Nước mắt chực trào ra, nóng hổi và mặn chát, nhưng cô phải cố gắng cắn chặt môi, nghiến răng kìm nén, không cho phép một giọt nào lăn xuống. Vy hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể, dù trong lòng bão tố đang gào thét. Người yêu Vy lo lắng nhìn cô, ánh mắt anh đầy vẻ áy náy. Mẹ người yêu vẫn ngồi đó, ánh mắt sắc như dao đang dán chặt vào Vy, không hề có ý định rời đi hay nói thêm bất cứ điều gì.
Vy hít một hơi thật sâu, như muốn nuốt trọn cả cục nghẹn đắng lẫn bầu không khí ngột ngạt đang vây kín. Cô không thể chịu đựng thêm cảm giác bị sỉ nhục, bị coi thường đến mức này. Vy từ từ đứng dậy khỏi ghế, động tác của cô tuy nhẹ nhàng nhưng lại dứt khoát đến bất ngờ, khiến cả bàn ăn khẽ giật mình. Bàn tay Vy run rẩy vươn xuống, cầm lấy chiếc túi xách đang đặt cạnh chân ghế.
“Cháu… cháu xin phép được về trước ạ,” Vy nói, giọng cô run run đến lạc cả đi, nhưng trong lời nói ấy lại chứa đựng một sự kiên quyết đến lạnh lùng.
Cả bàn ăn chìm vào sự im lặng đến đáng sợ. Người yêu Vy ngẩng phắt dậy, ánh mắt anh vừa bàng hoàng vừa áy náy. Anh định mở miệng nói điều gì đó, nhưng rồi lại nuốt ngược vào trong. Bố người yêu và em trai người yêu cũng ngẩng đầu lên, nhìn Vy với vẻ mặt bối rối, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Duy chỉ có mẹ người yêu là vẫn ngồi yên vị. Bà nhìn thẳng vào Vy, ánh mắt sắc lạnh và vô cảm, không hề có lấy một chút bất ngờ hay thiện cảm. Bà không nói một lời nào, chỉ nhìn chằm chằm, như thể đây là điều bà đã dự đoán từ trước.
Người yêu Vy không thể ngồi yên thêm được nữa. Anh bật dậy khỏi ghế, chiếc ghế gỗ va vào nền nhà tạo ra tiếng kẹt két chói tai, phá tan sự im lặng chết chóc.
“Vy! Em làm sao thế? Sao lại về?” giọng anh đầy bối rối và lo lắng, cố gắng nắm lấy tay Vy khi cô vừa cầm chặt chiếc túi xách.
Nhưng Vy lập tức lảng tránh. Cô khẽ rụt tay lại, động tác nhanh đến nỗi anh không kịp giữ. Vy không muốn anh nhìn thấy sự yếu đuối hiện rõ trên khuôn mặt mình lúc này, không muốn anh chứng kiến những giọt nước mắt chực trào. Điều duy nhất cô muốn là nhanh chóng rời khỏi ngôi nhà này, thoát khỏi những ánh mắt phán xét và không khí ngột ngạt. Cô bước vội về phía cửa, bỏ mặc sự ngỡ ngàng của những người còn lại.
Vy không mảy may quay đầu lại. Những bước chân của Vy nhanh thoăn thoắt trên sàn gỗ, mỗi tiếng cộp cộp như một nhát dao cứa vào trái tim đang rỉ máu. Phía sau, giọng Người yêu vẫn vội vã vang lên. “Vy! Đừng đi mà!” Anh ta gọi. Nhưng Vy không dừng lại. Cô cảm thấy xấu hổ tột cùng, sự tức giận bùng lên như lửa đốt, và nỗi thất vọng đè nặng đến mức cô chỉ muốn vỡ òa. Vy chỉ muốn chạy thật nhanh, thật xa, thoát khỏi ngôi nhà này, thoát khỏi những ánh mắt phán xét đang đốt cháy lưng cô. Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, và Vy lao ra ngoài, như một con chim thoát khỏi lồng.
Vy lao ra ngoài, như một con chim thoát khỏi lồng. Gió lạnh thị trấn tạt vào mặt Vy, nhưng không thể làm nguội đi ngọn lửa giận dữ và tủi hổ đang thiêu đốt trong lòng Vy. Vừa đặt chân qua ngưỡng cổng, những giọt nước mắt nóng hổi đã không còn kìm nén được nữa, tuôn rơi lã chã trên gò má. Vy cắn chặt môi, cố gắng không bật thành tiếng, nhưng những dòng nước mắt cứ thế chảy dài, thấm đẫm chiếc khăn quàng cổ. Con đường làng vắng hoe trong buổi chiều tà trải dài trước mắt Vy. Vy không nghĩ ngợi, chỉ cắm đầu chạy thục mạng, từng bước chân như muốn xé toạc mặt đất. Tiếng giày Vy va vào sỏi đá khô khốc, hòa lẫn với tiếng nức nở không thành lời đang nghẹn ứ trong lồng ngực. Cảm giác tủi thân khi bị đối xử bất công, sự khinh miệt mà Vy phải hứng chịu, tất cả dồn nén lại, khiến Vy nghẹt thở. Vy cảm thấy thế giới xung quanh mình quay cuồng, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi đau. Vy muốn chạy thật xa, xa khỏi ánh mắt phán xét, xa khỏi ngôi nhà đầy rẫy sự lạnh lẽo đó.
Vy vẫn cắm đầu chạy, từng bước chân nặng trĩu. Con đường làng giờ đây như dài vô tận, nhưng Vy không cảm thấy mệt mỏi thể chất, chỉ có nỗi đau tột cùng đang vò xé tâm can. Bất chợt, tiếng chuông điện thoại réo rắt vang lên, cắt ngang sự tĩnh lặng của buổi chiều tà. Tiếng chuông dồn dập, không ngừng nghỉ, rung lên liên tục trong túi xách Vy.
Vy giật mình, theo phản xạ đưa tay vào túi. Màn hình điện thoại sáng rực, hiện rõ tên “Người yêu” cùng với một loạt cuộc gọi nhỡ. Anh đang gọi. Anh gọi không ngừng. Mỗi tiếng chuông như một nhát dao cứa vào vết thương lòng của Vy. Vy siết chặt quai túi xách, nhịp thở dồn dập. Cô không muốn nghe. Cô không thể nghe.
Làm sao Vy có thể đối mặt với anh lúc này, khi những lời nói lạnh lùng của mẹ anh còn văng vẳng bên tai? Làm sao Vy có thể giải thích sự tủi hổ mà cô vừa phải chịu đựng khi bị “Mẹ người yêu” khinh miệt chỉ vì một miếng đùi gà? Vy cảm thấy nghẹn đắng. Cô không có từ ngữ nào để diễn tả nỗi nhục nhã ấy mà không làm tổn thương anh, không làm rạn nứt mối quan hệ của họ. Nhưng nếu không nói ra, làm sao anh có thể hiểu?
Tiếng chuông lại vang lên, dai dẳng và ám ảnh. Vy cảm thấy như có một gánh nặng vô hình đè lên vai, khiến cô không thể bước tiếp. Cô muốn trốn tránh, muốn biến mất. Cái tên “Người yêu” cứ hiện lên rồi tắt đi, lặp đi lặp lại như một lời nhắc nhở về sự tan vỡ sắp xảy ra. Vy nhắm nghiền mắt, nước mắt lại trào ra, hòa lẫn với gió lạnh, mặn chát trên môi. Cô chỉ muốn mọi thứ biến mất, muốn thoát khỏi tình huống trớ trêu này. Vy vẫn đứng đó, bất động giữa con đường vắng, mặc cho tiếng chuông điện thoại vẫn đang réo gọi, như một lời trách móc không lời.
Vy cuối cùng cũng dứt ra khỏi cơn tê liệt. Cô chạy miết, không biết đi đâu, chỉ biết phải rời xa ngôi nhà ấy, rời xa những lời nói và ánh mắt khinh miệt. Khi đôi chân đã mỏi rã rời, Vy nhận ra mình đang đứng trước một con đường lớn, xa xa là một biển hiệu cũ kỹ: BẾN XE BUÝT.
Vy lê bước vào. Bến xe không quá đông, nhưng cũng chẳng vắng vẻ. Những chuyến xe vẫn nối đuôi nhau ra vào, chở theo những con người với những câu chuyện khác nhau. Vy tìm một chiếc ghế đá cũ kỹ nằm khuất sau một gốc cây bàng, nép mình vào đó. Cô ngồi co ro, ôm chặt lấy túi xách, như thể muốn tự thu nhỏ mình lại, biến mất khỏi thế giới này.
Tiếng còi xe, tiếng rao hàng, tiếng nói cười của hành khách, tất cả hòa lẫn vào nhau tạo thành một thứ âm thanh ồn ã, nhưng Vy lại thấy mình lạc lõng hơn bao giờ hết. Cô nhìn dòng người hối hả, mỗi người mỗi ngả, không ai để ý đến một cô gái đang thui thủi một mình.
Buổi ra mắt định mệnh ấy cứ hiện về trong tâm trí Vy như một thước phim kinh hoàng. Ánh mắt lườm cháy mặt của Mẹ người yêu, câu nói lạnh người về chiếc đùi gà, và cả sự im lặng của Người yêu khi cô bỏ đi. Tất cả như những mũi kim đâm vào tim Vy. Cô tự hỏi, mối quan hệ này sẽ đi về đâu? Liệu có còn tương lai nào nữa không khi ngay từ buổi đầu ra mắt, cô đã bị gia đình anh khinh thường đến vậy? Một nỗi sợ hãi vô hình bao trùm lấy Vy, bóp nghẹt hy vọng cuối cùng trong lòng cô. Cô cảm thấy lạc lõng, cô đơn giữa một thế giới rộng lớn, không biết phải đi đâu, về đâu.
Chiếc điện thoại trong túi Vy bỗng rung lên bần bật, phá tan sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm lấy cô. Vy giật mình, đôi mắt đỏ hoe chầm chậm nhìn vào màn hình. Tên của Người yêu nhấp nháy. Một thoáng do dự lướt qua, cô mặc kệ tiếng chuông cứ dai dẳng vang lên, như một lời nhắc nhở phũ phàng về cuộc gặp gỡ định mệnh. Nhưng rồi, sau những hồi chuông dài tưởng chừng bất tận, một cảm giác trống rỗng và cần một điểm tựa nho nhỏ trỗi dậy. Vy đưa tay, chậm rãi nghe máy.
Đầu dây bên kia, giọng Người yêu vang lên, đầy lo lắng và ân hận, như thể anh vừa chạy một quãng đường dài để tìm cô.
“Vy, em đang ở đâu?” Anh hỏi dồn dập, “Anh xin lỗi em nhiều lắm, mẹ anh không cố ý đâu. Em đừng giận mà, anh sẽ nói chuyện với mẹ.”
Từng lời của Người yêu rót vào tai Vy, nhưng không xoa dịu được nỗi đau đang cào xé trong lòng cô. Thay vào đó, chúng như những mũi kim châm vào vết thương lòng còn đang rỉ máu, khiến Vy càng thêm đau nhói. Cô nghe thấy sự cố gắng trấn an trong giọng anh, nhưng lại cảm nhận được sự bao biện vụng về cho Mẹ người yêu. Phải chăng anh không hiểu, hay không muốn hiểu cảm giác của Vy lúc này? Cô siết chặt chiếc điện thoại trong tay, cảm thấy nghẹn ứ nơi cổ họng, không thể thốt nên lời. Mọi cảm xúc lẫn lộn, từ tổn thương, giận dữ đến thất vọng, bủa vây lấy Vy, khiến cô chỉ biết im lặng. Tiếng thở dài nặng nề của Người yêu vọng qua điện thoại, nhưng Vy vẫn không thể đáp lại. Cô chỉ muốn khóc thật to, nhưng nước mắt lại chẳng thể rơi.
“Vy, em vẫn ở đó chứ?” Giọng Người yêu lại vang lên, cố gắng phá vỡ bức tường im lặng nặng nề. “Anh biết em đang giận, nhưng anh đã nói chuyện với mẹ rồi. Mẹ anh có tuổi rồi nên hơi khó tính một chút. Với lại, em trai anh… nó kén ăn lắm, món đùi gà là món duy nhất nó thích. Anh biết mẹ có lời nói không hay, nhưng mẹ chỉ muốn tốt cho em trai thôi, chứ không có ý xúc phạm Vy đâu. Anh xin lỗi em mà.”
Từng lời của Người yêu lọt vào tai Vy, nhưng không hề mang lại chút an ủi nào. Ngược lại, chúng như những mũi kim châm vào vết thương lòng còn đang rỉ máu. ‘Có tuổi’ và ‘kén ăn’ – Vy thầm nghĩ, những lý do đó nghe thật hợp lý trong mắt Người yêu, nhưng lại chất chứa sự thiên vị đến đáng sợ. Vậy ra, trong gia đình anh, cô là một người ngoài, một đối tượng có thể bị xúc phạm một cách dễ dàng như vậy sao? Cô siết chặt điện thoại, những ngón tay trắng bệch. Nước mắt không thể rơi, nhưng nỗi đau cứ dâng trào, bóp nghẹt lồng ngực Vy. Cô cảm thấy sự bất công đang thiêu đốt mình.
“Anh nghĩ em có thể chấp nhận lời giải thích đó sao?” Vy cất giọng, khàn đặc và yếu ớt, không trách móc, không gào thét, chỉ là một câu hỏi chất chứa tất cả sự tổn thương.
“Vy à, anh biết em buồn, nhưng em thử đặt mình vào vị trí của mẹ xem. Mẹ chỉ quen chiều em trai, nên…” Người yêu vội vã biện minh.
Vy cắt ngang, giọng cô vẫn nhỏ nhẹ nhưng đầy gai góc: “Chiều em trai đến mức coi thường cảm xúc của khách, của người yêu của con trai mình sao? Anh nói mẹ không cố ý xúc phạm em? Vậy ý của mẹ là gì khi cố tình nói câu đó ngay lúc em vừa gắp miếng đùi gà? Không lẽ chỉ là sự vô tình thôi sao?”
Đầu dây bên kia, Người yêu lại thở dài một tiếng nặng nề, tỏ vẻ bất lực. “Anh biết là mẹ sai. Anh sẽ nói chuyện lại với mẹ một lần nữa. Nhưng Vy, em đừng vì thế mà bỏ về như vậy chứ. Mẹ sẽ nghĩ…”
Vy cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng và bi kịch. “Mẹ anh sẽ nghĩ gì, không quan trọng bằng việc em cảm thấy thế nào lúc này.” Cô biết mình không thể tiếp tục cuộc nói chuyện này được nữa. Lời giải thích của Người yêu không xoa dịu được cô, mà chỉ khiến Vy nhận ra một sự thật phũ phàng: Anh không hoàn toàn đứng về phía cô, hoặc ít nhất, anh không hiểu được mức độ tổn thương mà Vy đang phải chịu đựng. Cô cảm thấy mệt mỏi cùng cực, chỉ muốn một mình đối diện với nỗi đau này.
Vy không đáp lời nữa, chỉ dứt khoát tắt máy. Tiếng “tút, tút” vô cảm vang lên, càng khoét sâu thêm vào nỗi cô đơn đang giày vò cô. Vy gục mặt xuống gối, hơi ấm từ chiếc điện thoại vẫn còn vương vấn trong lòng bàn tay. Giữa đêm khuya thanh vắng, nỗi cô đơn và sự tủi thân dâng trào, nhấn chìm cô trong một biển cảm xúc hỗn độn. “Mẹ anh có tuổi rồi nên hơi khó tính một chút. Em trai anh nó kén ăn lắm, món đùi gà là món duy nhất nó thích.” Những lời bào chữa của Người yêu cứ luẩn quẩn trong đầu Vy, nghe thật trơ trẽn và vô lý.
Cô tự hỏi, đó chỉ là khó tính, hay là sự coi thường trắng trợn? Ánh mắt Mẹ người yêu lườm cháy mặt cô khi Vy vừa gắp miếng đùi gà, câu nói lạnh người “Đùi gà đó là của thằng Tí”, tất cả tái hiện rõ mồn một trong tâm trí Vy, như một thước phim kinh hoàng. Vy bật người dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch của Hà Nội. Túi quà đặc sản từ Hà Nội, thứ cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng với bao nhiêu hy vọng, giờ nằm trơ trọi trên bàn, như một minh chứng cho sự thất bại ê chề.
Vy siết chặt nắm tay, móng tay hằn sâu vào da thịt. Cô chợt nhận ra, vấn đề không chỉ dừng lại ở miếng thịt gà luộc hay một câu nói xúc phạm. Nó là bức tranh thu nhỏ về cách Mẹ người yêu đối xử với cô, một người ngoài, một cô gái đến từ nơi khác. Liệu cô có thể nào hòa nhập được với gia đình anh, đặc biệt là với người phụ nữ quyền lực và khó tính ấy? Liệu cô có đủ sức để mỗi ngày phải đối mặt với những ánh nhìn dò xét, những câu nói bóng gió, và sự ưu ái rõ ràng dành cho Em trai người yêu được cưng chiều?
Từng hình ảnh của Mẹ người yêu, của Bố người yêu hiền lành nhưng không lên tiếng, của Em trai người yêu, tất cả đều hiện lên, vẽ ra một tương lai đầy rẫy chông gai. Vy run rẩy, ý nghĩ về một cuộc sống hôn nhân với Người yêu bỗng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Nếu ngay từ những bước đầu tiên đã đầy rắc rối và mâu thuẫn như thế này, thì liệu phía trước sẽ là gì? Chỉ là khởi đầu cho một chuỗi bi kịch, hay cô có thể vượt qua? Sự hoang mang, sợ hãi về tương lai bủa vây lấy Vy, khiến cô cảm thấy bất lực và lạc lối. Cô biết, mình cần phải có một quyết định, nhưng quyết định đó là gì, cô lại hoàn toàn không thể biết được.
Vy không đáp lời nữa, chỉ dứt khoát tắt máy. Tiếng “tút, tút” vô cảm vang lên, càng khoét sâu thêm vào nỗi cô đơn đang giày vò cô. Vy gục mặt xuống gối, hơi ấm từ chiếc điện thoại vẫn còn vương vấn trong lòng bàn tay. Giữa đêm khuya thanh vắng, nỗi cô đơn và sự tủi thân dâng trào, nhấn chìm cô trong một biển cảm xúc hỗn độn. “Mẹ anh có tuổi rồi nên hơi khó tính một chút. Em trai anh nó kén ăn lắm, món đùi gà là món duy nhất nó thích.” Những lời bào chữa của Người yêu cứ luẩn quẩn trong đầu Vy, nghe thật trơ trẽn và vô lý.
Cô tự hỏi, đó chỉ là khó tính, hay là sự coi thường trắng trợn? Ánh mắt Mẹ người yêu lườm cháy mặt cô khi Vy vừa gắp miếng đùi gà, câu nói lạnh người “Đùi gà đó là của thằng Tí”, tất cả tái hiện rõ mồn một trong tâm trí Vy, như một thước phim kinh hoàng. Vy bật người dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch của Hà Nội. Túi quà đặc sản từ Hà Nội, thứ cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng với bao nhiêu hy vọng, giờ nằm trơ trọi trên bàn, như một minh chứng cho sự thất bại ê chề.
Vy siết chặt nắm tay, móng tay hằn sâu vào da thịt. Cô chợt nhận ra, vấn đề không chỉ dừng lại ở miếng thịt gà luộc hay một câu nói xúc phạm. Nó là bức tranh thu nhỏ về cách Mẹ người yêu đối xử với cô, một người ngoài, một cô gái đến từ nơi khác. Liệu cô có thể nào hòa nhập được với gia đình anh, đặc biệt là với người phụ nữ quyền lực và khó tính ấy? Liệu cô có đủ sức để mỗi ngày phải đối mặt với những ánh nhìn dò xét, những câu nói bóng gió, và sự ưu ái rõ ràng dành cho Em trai người yêu được cưng chiều?
Từng hình ảnh của Mẹ người yêu, của Bố người yêu hiền lành nhưng không lên tiếng, của Em trai người yêu, tất cả đều hiện lên, vẽ ra một tương lai đầy rẫy chông gai. Vy run rẩy, ý nghĩ về một cuộc sống hôn nhân với Người yêu bỗng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Nếu ngay từ những bước đầu tiên đã đầy rắc rối và mâu thuẫn như thế này, thì liệu phía trước sẽ là gì? Chỉ là khởi đầu cho một chuỗi bi kịch, hay cô có thể vượt qua? Sự hoang mang, sợ hãi về tương lai bủa vây lấy Vy, khiến cô cảm thấy bất lực và lạc lối. Cô biết, mình cần phải có một quyết định, nhưng quyết định đó là gì, cô lại hoàn toàn không thể biết được.
Vy lẳng lặng thu dọn hành lý, gọi một chiếc taxi ra bến xe. Nước mắt không rơi, nhưng lòng cô như có lửa đốt. Chuyến xe khách cuối cùng về Hà Nội đã lăn bánh trong màn đêm, mang theo thân ảnh Vy và một trái tim đầy những vết xước. Cô ngồi tựa đầu vào cửa kính, nhìn những ánh đèn đường lướt qua như thước phim quay chậm. Chiếc xe lắc lư từng nhịp, nhưng không thể ru Vy vào giấc ngủ. Món thịt gà luộc, hai cái đùi gà bị cướp mất, ánh mắt lườm cháy mặt của Mẹ người yêu, câu nói lạnh như băng “Đùi gà đó là của thằng Tí” cứ tua đi tua lại trong đầu Vy, ám ảnh cô không ngừng. Ngay cả Người yêu, người lẽ ra phải bảo vệ cô, lại chỉ đứng đó, bào chữa một cách yếu ớt.
Vy nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đáng sợ, nhưng vô ích. Cả đêm trên xe, Vy chỉ có thể chợp mắt vài phút rồi lại giật mình tỉnh giấc bởi nỗi uất ức và tủi hổ. Cô đã dành bao nhiêu tâm huyết chuẩn bị túi quà đặc sản từ Hà Nội, gói ghém bao nhiêu hy vọng cho buổi ra mắt này, để rồi nhận lại chỉ là sự khinh thường. Cảm giác bị coi thường, bị đối xử như người ngoài len lỏi vào từng tế bào, khiến cô đau đớn đến tận xương tủy.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của Hà Nội vừa hé rạng, chuyến xe cuối cùng cũng về đến bến. Vy bước xuống xe, chân tay mỏi nhừ, cả cơ thể nặng trĩu như mang theo hàng tấn đá. Cô bắt taxi về căn hộ quen thuộc của mình. Cánh cửa vừa mở ra, mùi hương quen thuộc của căn nhà ập đến, lẽ ra phải mang lại sự bình yên, nhưng Vy lại cảm thấy trống rỗng hơn bao giờ hết. Cô thả chiếc vali xuống sàn, đổ ập người xuống ghế sofa. Mặc dù đã về đến nơi an toàn, nỗi buồn và sự tủi hổ vẫn đeo bám dai dẳng, không cho phép Vy được thanh thản. Mọi thứ trong nhà dường như đều trở nên vô nghĩa, không thể xua tan đi cái bóng tối đang bao phủ lấy tâm hồn Vy. Cô gục đầu xuống gối, nước mắt lặng lẽ lăn dài, ướt đẫm cả một mảng vải.
Vài ngày sau, khi những vết xước trong lòng Vy vẫn còn đau nhói, một cuộc gọi bất ngờ hiện lên trên màn hình điện thoại: Người yêu. Vy do dự một lát, rồi nhắm mắt lại, thở hắt ra một hơi. Cô không bắt máy, mà chỉ lặng lẽ tắt chuông. Cô không muốn nghe thêm bất cứ lời bào chữa yếu ớt nào nữa.
Nhưng Người yêu không bỏ cuộc. Chỉ vài giờ sau, tiếng chuông cửa căn hộ của Vy reo vang liên hồi. Vy giật mình, linh cảm mách bảo. Cô bước ra mở cửa, và đúng như dự đoán, Người yêu đứng đó, với vẻ mặt tiều tụy, đôi mắt hằn lên quầng thâm vì thiếu ngủ. Anh ta cầm trên tay một bó hoa hồng, nhưng không còn rạng rỡ như những lần hẹn hò trước.
“Vy…”, Người yêu khẽ gọi, giọng anh ta khản đặc.
Vy không nói gì, chỉ đứng đó, ánh mắt trống rỗng và đầy lạnh lùng. Cánh cửa vẫn hé mở một nửa, như một ranh giới vô hình giữa hai người.
Người yêu biết mình không thể chần chừ. Anh ta đặt bó hoa xuống sàn nhà, bước thêm một bước vào bên trong căn hộ, khẽ khàng đóng cửa lại.
“Anh biết em giận, Vy. Anh biết anh đã sai. Anh xin lỗi… một lần nữa. Lẽ ra anh phải bảo vệ em, nhưng anh đã quá hèn nhát.” Người yêu nhìn thẳng vào mắt Vy, giọng nói anh ta run rẩy. “Anh đã suy nghĩ rất nhiều. Anh đã nói chuyện lại với bố, và anh sẽ nói chuyện thẳng thắn với mẹ.”
Vy vẫn im lặng, nhưng đôi mắt cô không rời khỏi anh ta, dò xét từng cử chỉ, từng lời nói.
“Mẹ anh có thể hơi khó tính, nhưng anh tin bà không có ý xấu, chỉ là bà chưa quen với em, và cách thể hiện của bà chưa đúng thôi.” Người yêu cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng trong đôi mắt Vy. “Anh hứa sẽ cố gắng hòa giải mọi hiểu lầm. Anh sẽ làm cho mẹ hiểu em, và em hiểu mẹ.”
Anh ta tiến lại gần hơn, nắm lấy tay Vy, nhưng cô rụt lại.
“Vy, làm ơn, đừng vì chuyện này mà từ bỏ tất cả những gì chúng ta đã có. Đừng vội từ bỏ mối quan hệ này. Hãy cho mẹ anh thêm một cơ hội được không em? Một cơ hội để chứng minh bà ấy không phải là người như em đã nghĩ. Anh cầu xin em…”
Giọng Người yêu nghẹn lại, anh ta nhìn Vy với ánh mắt tuyệt vọng. Vy nhìn xuống bàn tay anh ta, rồi lại ngước lên nhìn khuôn mặt đầy hối lỗi đó. Nỗi đau, sự tổn thương vẫn còn đó, nhưng trong lời nói của Người yêu, cô nhận ra một sự chân thành mà cô đã mong đợi từ lâu. Cô cắn môi, những ký ức về buổi ra mắt kinh hoàng và nỗi tủi hổ dồn dập ùa về, nhưng kèm theo đó là hình ảnh về những ngày tháng hạnh phúc của hai người, về tình yêu mà họ từng có. Trái tim cô lại bắt đầu giằng xé.
Vy nhìn xuống bàn tay Người yêu đang run rẩy, rồi lại ngước lên nhìn khuôn mặt đầy hối lỗi đó. Nỗi đau, sự tổn thương vẫn còn đó, nhưng trong lời nói của Người yêu, cô nhận ra một sự chân thành mà cô đã mong đợi từ lâu. Vy cắn môi, những ký ức về buổi ra mắt kinh hoàng và nỗi tủi hổ dồn dập ùa về, nhưng kèm theo đó là hình ảnh về những ngày tháng hạnh phúc của hai người, về tình yêu mà họ từng có. Trái tim cô lại bắt đầu giằng xé.
Vy vẫn im lặng, từng lời anh nói lởn vởn trong tâm trí cô. “Mẹ anh có thể hơi khó tính…” Vy tự nhủ, “Khó tính hay là khinh thường?” Hình ảnh Mẹ người yêu với ánh mắt sắt lạnh, câu nói xé lòng về món đùi gà vẫn còn như khắc sâu trong tim. Vy biết Người yêu thật sự yêu mình, điều đó không thể phủ nhận. Tình yêu của anh từng là điểm tựa vững chắc nhất của Vy. Nhưng liệu tình yêu ấy có đủ lớn để làm tan chảy trái tim băng giá của Mẹ người yêu? Liệu nó có đủ mạnh mẽ để san bằng những rào cản vô hình mà gia đình anh đã dựng lên?
Vy thở dài một tiếng thật khẽ, gần như không thể nghe thấy. Cô nhìn sâu vào đôi mắt cầu xin của Người yêu, nơi chất chứa sự tuyệt vọng và cả một phần trách nhiệm. Cô không nghi ngờ tình cảm của anh, nhưng lại hoài nghi về năng lực của anh, và cả của chính cô, trong cuộc chiến không cân sức này. “Anh sẽ làm cho mẹ hiểu em, và em hiểu mẹ.” Lời hứa ấy nghe có vẻ dễ dàng, nhưng Vy biết rõ hơn ai hết, để phá vỡ bức tường định kiến ấy, có lẽ không chỉ cần tình yêu mà còn cần cả sự kiên cường đến tột cùng.
Vy tự hỏi, liệu mình có đủ mạnh mẽ để một lần nữa đối mặt với những lời lẽ khó nghe, với những cái lườm cháy mặt từ Mẹ người yêu? Liệu Vy có thể chịu đựng được áp lực khi phải cố gắng chứng minh giá trị của bản thân trước một gia đình mà dường như đã không chào đón mình ngay từ đầu? Nỗi sợ hãi len lỏi, không phải sợ mất Người yêu, mà là sợ hãi chính tương lai mà cô biết chắc chắn sẽ đầy rẫy thử thách, nước mắt và những tổn thương sâu sắc hơn nữa. Vy vẫn giữ chặt lấy cảm xúc của mình, không để Người yêu nhìn thấu hết sự giằng xé trong lòng cô. Cô chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ như không, ẩn chứa biết bao nhiêu nỗi đau và sự nghi ngờ chưa được giải tỏa.
Vy khẽ nhắm mắt, như để nén lại nỗi đau đang cuộn trào trong lòng. Khi mở mắt ra, ánh nhìn của cô không còn sự giằng xé mà thay vào đó là một sự kiên định đến lạ. Người yêu vẫn đang nắm chặt tay Vy, đôi mắt anh đỏ hoe đầy van nài. Anh cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt cô, một dự cảm không lành dâng lên.
“Vy… em nói gì đi,” Người yêu khẽ thì thầm, giọng khản đặc.
Vy chậm rãi rút tay ra khỏi bàn tay ấm nóng của anh. Cử chỉ nhỏ nhưng đầy dứt khoát ấy như một nhát dao cứa vào tim Người yêu. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, từng lời nói như được chắt lọc từ sâu thẳm trái tim đã vụn vỡ.
“Anh à, em xin lỗi. Em… em cần thời gian.”
Người yêu như bị đóng băng. Anh lắc đầu lia lịa, cố gắng không để nước mắt rơi. “Thời gian gì chứ, Vy? Anh biết mẹ anh sai rồi. Anh sẽ nói chuyện với mẹ. Anh sẽ bảo vệ em. Xin em đừng như vậy…”
Vy khẽ cười buồn. Nụ cười ấy chất chứa quá nhiều sự mệt mỏi và tổn thương. “Anh không hiểu sao, Người yêu? Vết thương lòng này… không phải chỉ một lời xin lỗi là có thể lành lại được. Anh có thể nói chuyện với mẹ anh, anh có thể bảo vệ em. Nhưng anh có chắc chắn sẽ thay đổi được định kiến của bà, thay đổi được cách bà nhìn em không? Hay em sẽ cứ phải sống trong lo sợ, cố gắng chứng minh mình xứng đáng, rồi lại nhận về những ánh nhìn khinh miệt, những câu nói lạnh lùng đến xé lòng?”
Người yêu cố gắng ôm lấy Vy, nhưng cô khẽ lùi lại. “Không phải em không yêu anh. Em vẫn yêu anh rất nhiều, Người yêu à. Nhưng tình yêu không thể là tất cả. Em sợ. Sợ một tương lai mà ngày nào em cũng phải chiến đấu để được chấp nhận. Sợ một gia đình mà nơi đó, em không bao giờ thực sự thuộc về.”
Những lời nói của Vy như gáo nước lạnh tạt vào Người yêu. Anh đứng sững lại, bàn tay lơ lửng giữa không trung. Anh biết, cô nói đúng. Anh đã quá vô vọng, quá yếu đuối để bảo vệ cô trong buổi ra mắt đó. “Vậy… vậy đây là dấu chấm hết sao, Vy?” Giọng anh run rẩy, đầy tuyệt vọng.
Vy cúi đầu, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô không trả lời trực tiếp. “Em cần thời gian để suy nghĩ, để chữa lành. Buổi ra mắt đó… nó đã ám ảnh em quá nhiều. Em không biết liệu mình có đủ dũng khí để đối mặt với tất cả một lần nữa hay không.”
Cô ngước lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định. “Hãy để em một mình một thời gian, Người yêu. Em cần phải tìm lại chính mình, cần phải quyết định xem liệu tình yêu của chúng ta có đủ sức mạnh để vượt qua tất cả những điều này, hay nó chỉ là một giấc mơ đẹp nhưng không thể thành hiện thực.”
Vy quay lưng bước đi, mỗi bước chân nặng trĩu. Người yêu đứng chết lặng nhìn theo bóng cô khuất dần, cả thế giới như sụp đổ dưới chân anh. Anh muốn đuổi theo, muốn giữ cô lại, nhưng đôi chân anh không thể nhúc nhích. Anh biết, quyết định này của Vy không phải là sự buông bỏ tình yêu, mà là một sự tự bảo vệ, một lời cảnh tỉnh đau đớn cho cả hai.
Dù cho mọi thứ có kết thúc ở đây hay không, cuộc gặp mặt định mệnh ấy tại Nhà người yêu đã trở thành một cột mốc không thể nào quên trong cuộc đời Vy. Nó không chỉ là một kỷ niệm buồn, mà còn là một bài học đắt giá về giá trị bản thân, về giới hạn của tình yêu và sự chấp nhận. Vy đã học được rằng, đôi khi, sự tự trọng và bình yên trong tâm hồn còn quý giá hơn một mối tình mà phải đổi lại bằng sự đau khổ và tủi nhục. Con đường phía trước có thể đầy rẫy chông gai và cô đơn, nhưng Vy tin rằng, chỉ khi đối diện với nỗi sợ hãi và vết thương lòng của chính mình, cô mới có thể tìm thấy con đường dẫn đến hạnh phúc thực sự. Có thể, đó không phải là hạnh phúc bên Người yêu, mà là hạnh phúc từ sự trưởng thành, sự mạnh mẽ và khả năng tự chữa lành của chính cô. Và dù kết cục có ra sao, Vy cũng đã học được cách yêu bản thân mình nhiều hơn, và biết rằng, không một tình yêu nào xứng đáng để đánh đổi đi sự bình yên nội tại. Cô sẽ bước tiếp, dù không có anh ở bên, với trái tim vẫn còn đau nhưng đã được tôi luyện để trở nên kiên cường hơn. Cuộc sống vẫn sẽ tiếp diễn, và Vy tin rằng, rồi một ngày, ánh mặt trời sẽ lại rọi sáng tâm hồn cô, mang theo một khởi đầu mới, một hy vọng mới, không còn những ám ảnh của quá khứ.

