Chia sẻ lên đây để bạn nhân viên sớm tìm được điện thoại 😢
Sếp Hùng vừa đăng bài kêu gọi giúp đỡ trên nhóm chat công ty, tiếng thông báo vang lên khô khan giữa Văn phòng công ty. Nhân viên Thanh, đang ngồi co ro tại bàn làm việc, ánh mắt đầy lo lắng nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính. Bàn tay Nhân viên Thanh run rẩy đưa xuống dưới, liên tục kiểm tra chiếc túi xách của mình. Nhân viên Thanh mở khóa, lục lọi bên trong. Mỗi lần không chạm phải thứ mình tìm, khuôn mặt Nhân viên Thanh lại thêm một phần tái nhợt. “Không thể mất được,” Nhân viên Thanh thầm tự nhủ, giọng đầy hoảng loạn vang vọng trong tâm trí. “Bao nhiêu dữ liệu quan trọng trong đó! Toàn bộ dự án cả tuần nay… mất rồi thì sao?” Nhân viên Thanh ngước nhìn quanh Văn phòng công ty, lướt qua các đồng nghiệp đang bận rộn. Một cảm giác bất lực dâng trào trong Nhân viên Thanh. Cô đã để chiếc điện thoại bị mất ở đâu? Phòng họp nhỏ? Hay Khu vực sảnh tòa nhà? Nỗi lo sợ về số phận những dữ liệu quý giá trong chiếc điện thoại bị mất cứ xoáy sâu trong tâm trí Nhân viên Thanh.
Nỗi lo sợ về số phận những dữ liệu quý giá trong chiếc điện thoại bị mất cứ xoáy sâu trong tâm trí Nhân viên Thanh. Ngay lập tức, màn hình của các đồng nghiệp trong Văn phòng công ty sáng rực lên với hàng loạt thông báo mới. Những tiếng “ting, ting” liên tục vang lên từ các góc làm việc, báo hiệu bài viết của Sếp Hùng đang được lan truyền nhanh chóng.
“Mọi người ơi, giúp Nhân viên Thanh nhé!” – Chị Lan phòng Marketing, với vẻ mặt đầy sốt sắng, gõ nhanh tin nhắn vào nhóm chung, kèm theo biểu tượng mặt cầu xin.
Chỉ vài giây sau, hàng loạt bình luận và lượt chia sẻ bắt đầu xuất hiện. “Đã chia sẻ rồi nhé Sếp Hùng, mong Nhân viên Thanh sớm tìm lại được!” một đồng nghiệp tên Minh viết. “Có ai thấy gì lạ không mọi người, kiểm tra giúp Nhân viên Thanh nha!” một người khác thêm vào.
Không khí trầm lắng ban nãy trong Văn phòng công ty nhanh chóng bị xua tan. Thay vào đó là một sự rộn ràng, gấp gáp nhưng đầy quan tâm. Các đồng nghiệp bắt đầu xôn xao bàn tán, không ít người tự động đứng dậy, đảo mắt nhìn quanh các khu vực làm việc của mình, thậm chí có người còn đi tới gần bàn của Nhân viên Thanh, nhìn Nhân viên Thanh đầy thông cảm. Nhân viên Thanh vẫn ngồi đó, chứng kiến sự ủng hộ bất ngờ, một tia hy vọng mỏng manh bắt đầu le lói trong lòng Nhân viên Thanh, đẩy lùi phần nào nỗi sợ hãi đang đeo bám.
Dù vậy, cảm giác hoang mang vẫn chưa tan biến hoàn toàn. Nhân viên Thanh cố gắng trấn tĩnh, hít thở thật sâu. Cô nhắm chặt mắt, đẩy lùi những tiếng xôn xao của các đồng nghiệp, ép buộc bản thân hình dung lại từng khoảnh khắc của buổi sáng định mệnh. Bộ não cô như một cuộn băng tua nhanh, chiếu lại chuỗi sự kiện. 10 giờ sáng… Nhân viên Thanh nhớ như in mình đã đặt chiếc điện thoại đen bóng lên mặt bàn kính trong Phòng họp nhỏ, ngay cạnh tập tài liệu thuyết trình. Lúc đó, Sếp Hùng vừa gọi cô gấp gáp, bảo cô ra Khu vực sảnh tòa nhà đón một vị khách VIP vừa đến sớm hơn dự kiến. Cô vội vàng thu dọn, gần như chạy ra khỏi Phòng họp nhỏ. Hình ảnh ấy hiện rõ mồn một trong tâm trí Nhân viên Thanh. Liệu mình có cầm lại không nhỉ? Một câu hỏi lớn, như một khối đá nặng trĩu, đè lên lồng ngực Nhân viên Thanh.
Một lúc sau, trong khi Nhân viên Thanh vẫn đang bồn chồn cố lục tìm ký ức, tiếng chuông điện thoại Sếp Hùng bất ngờ vang lên, phá tan sự tĩnh lặng căng thẳng. Anh nhíu mày nhìn màn hình, là tin nhắn từ bảo vệ tòa nhà. Tay Sếp Hùng run nhẹ khi mở tin nhắn, mắt anh lướt nhanh qua từng dòng chữ: “Anh Hùng, có một người phụ nữ nói thấy điện thoại ở sảnh tầng 1, nhưng không dám nhặt vì sợ bị đổ oan.” Một luồng điện hân hoan chạy dọc sống lưng Sếp Hùng. Anh ngẩng phắt dậy, gương mặt giãn ra, thay thế vẻ lo lắng thường ngày bằng nụ cười rạng rỡ. Sếp Hùng gần như hét lên, tiếng anh vang vọng cả Văn phòng công ty: “Thanh ơi, có tín hiệu rồi!”
Nhân viên Thanh quay phắt lại, ánh mắt sáng rực lên, vẻ hoài nghi ban đầu tan biến nhường chỗ cho sự mừng rỡ tột độ. Cô chạy vội đến chỗ Sếp Hùng, khuôn mặt đầy vẻ mong chờ.
“Sếp Hùng, có tín hiệu gì vậy ạ? Ai thấy điện thoại của em?” Nhân viên Thanh dồn dập hỏi, tay cô vô thức nắm chặt vạt áo.
Sếp Hùng không kịp giải thích nhiều, anh đã vội vã kéo Nhân viên Thanh. “Bảo vệ nói có người thấy ở sảnh tầng 1. Chúng ta phải xuống phòng bảo vệ ngay để xem camera!”
Anh gần như kéo lê Nhân viên Thanh đi xềnh xệch khỏi Văn phòng công ty. Sự gấp gáp của Sếp Hùng lây sang cả Nhân viên Thanh. Họ lao xuống cầu thang bộ thay vì chờ thang máy, từng bước chân nện thình thịch như thể muốn đuổi kịp thời gian. Hơi thở cả hai gấp gáp khi họ đến được phòng bảo vệ.
Một nhân viên bảo vệ trẻ tuổi đã chờ sẵn. Anh ta chỉ tay vào màn hình giám sát lớn treo trên tường, nơi đang hiển thị cảnh Khu vực sảnh tòa nhà chộn rộn người qua lại.
“Là camera này, Sếp Hùng. Chị ấy nói thấy lúc… khoảng thời gian đó.” Nhân viên bảo vệ giải thích, giọng có chút ngập ngừng.
Sếp Hùng và Nhân viên Thanh lập tức dán mắt vào màn hình. Nhân viên bảo vệ điều chỉnh tua nhanh đoạn băng, nhưng Sếp Hùng ra hiệu dừng lại khi đến khung giờ quan trọng.
“Chạy chậm lại, xem kỹ từng chút một,” Sếp Hùng ra lệnh, giọng căng như dây đàn.
Từng khung hình tua chậm chạp, như kéo dài sự chờ đợi đến vô tận. Nhân viên Thanh đứng sát màn hình, ánh mắt quét từng góc nhỏ của sảnh tầng 1. Cô không bỏ sót bất kỳ bóng người nào, bất kỳ vật thể lạ nào trên sàn. Chiếc điện thoại, hoặc ít nhất là dấu hiệu của nó, đang nằm ở đâu đó trong mớ hình ảnh mờ ảo này. Tim Nhân viên Thanh đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi nhịp đập như một cú búa gõ vào thần kinh cô. Cô siết chặt bàn tay đến mức móng tay găm vào lòng bàn tay, đau nhói nhưng cô không hề hay biết. Hy vọng và nỗi sợ hãi cứ thế giằng xé trong cô, tạo thành một vòng xoáy cảm xúc hỗn loạn. Từng giây trôi qua là một cực hình. Họ đã xem đi xem lại, ánh mắt dán chặt vào từng chi tiết nhỏ, nhưng chiếc điện thoại vẫn bặt vô âm tín. Chỉ có những bóng người lướt qua, không ai dừng lại hay nhặt thứ gì.
Sếp Hùng nhíu mày, sự căng thẳng hiện rõ trên gương mặt anh. Anh quay sang hỏi Nhân viên bảo vệ.
“Người phụ nữ báo tin có nói rõ vị trí hơn không? Hay mô tả người đã nhặt?” Sếp Hùng hỏi, giọng anh trầm xuống, sự sốt ruột ngày càng tăng.
Nhân viên bảo vệ lắc đầu. “Dạ không ạ. Chị ấy chỉ nói thấy nó nằm trên ghế chờ ở sảnh. Chị ấy ngại phiền phức nên không dám động vào.”
Nhân viên Thanh thở hắt ra, một cảm giác thất vọng len lỏi qua sự hồi hộp ban đầu. Camera vẫn chỉ hiện lên những hình ảnh vô vọng, không một manh mối nào đủ rõ ràng để họ nắm bắt.
Sếp Hùng thở dài, quay lại màn hình. “Chị ấy thấy trên ghế chờ. Vậy thì…”
Đúng lúc đó, mắt Nhân viên Thanh dán chặt vào một góc màn hình. Cô thấy một bóng người lướt qua khu vực sảnh tòa nhà, ngay gần hàng ghế chờ mà nhân viên bảo vệ vừa nhắc đến. Bóng người đó xuất hiện đúng khung giờ mà người phụ nữ kia đã báo.
“Khoan đã, Sếp Hùng!” Nhân viên Thanh kêu lên, giọng cô bỗng trở nên căng thẳng lạ thường. “Dừng lại! Chỗ này!”
Sếp Hùng lập tức ra hiệu cho nhân viên bảo vệ. Đoạn băng dừng lại, rồi tua chậm từng khung hình một. Tim Nhân viên Thanh đập thình thịch, cả Sếp Hùng cũng nín thở chờ đợi.
Bóng người đó chậm rãi bước vào khung hình. Đó là một người đàn ông mặc áo sơ mi tối màu, lưng đeo một chiếc túi chéo, dáng vẻ vội vã. Anh ta bước ngang qua hàng ghế chờ, rồi đột ngột dừng lại. Ánh mắt anh ta hướng xuống đất, đúng vào vị trí mà chiếc điện thoại có thể nằm.
Màn hình camera không đủ rõ nét để nhìn rõ khuôn mặt, nhưng họ có thể thấy người đàn ông khẽ cúi xuống, đôi mắt nhìn chằm chằm vào thứ gì đó dưới chân. Anh ta đứng bất động vài giây, đầu hơi nghiêng, có vẻ như đang phân vân điều gì đó, rồi lại thở dài, lắc đầu nhẹ. Sau đó, anh ta quay lưng lại, bước nhanh về phía cửa ra vào, khuất dần khỏi khung hình.
Sếp Hùng nhíu mày thật chặt, ánh mắt anh dán vào màn hình, cố gắng phân tích từng chi tiết nhỏ nhất. “Là ai đây nhỉ? Trông hơi lạ mặt.”
Sếp Hùng nhìn Nhân viên Thanh, ánh mắt anh đầy vẻ băn khoăn. “Anh ta cúi xuống nhìn, rồi lại lắc đầu đi thẳng. Cứ như… không phải là điện thoại của em vậy.”
Nhân viên Thanh cắn môi dưới, cảm giác lo lắng len lỏi khắp người. “Nhưng anh ta xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ bảo vệ nói. Lại còn dừng lại nhìn xuống đất nữa chứ.”
Sếp Hùng gật đầu. “Đúng là đáng ngờ. Anh sẽ cho người kiểm tra lại danh sách khách ra vào tòa nhà ngày hôm đó, xem có ai khớp với mô tả này không.”
Anh ta quay sang nhân viên bảo vệ. “Cậu lưu lại đoạn camera này và giúp tôi rà soát các camera khác trong hành lang, thang máy xem có bắt được rõ mặt anh này không.”
Nhân viên bảo vệ vâng lời. Trong khi đó, Sếp Hùng và Nhân viên Thanh rời khỏi phòng bảo vệ, quay trở lại văn phòng. Nhưng chỉ trong chốc lát, câu chuyện về “người lạ mặt” đã lan nhanh như một đám cháy nhỏ trong công ty. Những lời thì thầm bắt đầu râm ran từ góc này sang góc khác.
Tại khu vực làm việc, Nhân viên Thanh chỉ vừa đặt chân tới bàn mình thì đã nghe thấy tiếng các đồng nghiệp xôn xao.
“Nghe nói Sếp Hùng và Nhân viên Thanh tìm ra manh mối gì rồi đó.”
“Có người lạ mặt xuất hiện trong camera an ninh ngay chỗ điện thoại bị mất.”
“Thật á? Là ai vậy? Trông như thế nào?”
Một đồng nghiệp nữ tên Mai ghé sát tai một đồng nghiệp khác. “Tôi nghe phong phanh là một người đàn ông lạ, mặc áo sơ mi tối màu, lưng đeo túi chéo. Có vẻ như anh ta đã nhìn thấy chiếc điện thoại.”
Đồng nghiệp nam tên Minh chen vào. “Nhưng sao anh ta không cầm lên? Hay anh ta thấy rồi mà cố tình bỏ qua? Thậm chí còn giả vờ như không liên quan?”
Các đồng nghiệp khác bắt đầu tập trung lại, tạo thành một nhóm nhỏ, ai nấy đều thì thầm bàn tán với vẻ mặt đầy hiếu kỳ và nghi vấn.
“Liệu có phải là người quen của Nhân viên Thanh không?”
“Hay là anh ta thấy điện thoại, nhưng lại sợ phiền phức nên không nhặt?”
“Biết đâu đấy…” Một đồng nghiệp tên Lan hạ giọng thì thầm, ánh mắt lướt qua Nhân viên Thanh đang ngồi phía xa với vẻ mặt không giấu được sự căng thẳng. “Hay là… anh ta chính là người đã lấy chiếc điện thoại, rồi lại giả vờ như không có gì, chỉ để đánh lạc hướng?”
Nhân viên Thanh ngồi ở bàn làm việc, cố gắng phớt lờ những ánh mắt tò mò và tiếng xì xào xung quanh. Mỗi lời thì thầm về “người lạ mặt” đều như một nhát dao cứa vào sự lo lắng của cô. Cô cảm thấy bất lực, chỉ biết chờ đợi.
Sếp Hùng bước nhanh vào khu vực làm việc, những lời bàn tán chợt im bặt, nhưng không khí căng thẳng vẫn đọng lại. Anh lướt mắt qua một lượt các đồng nghiệp, rồi dừng lại ở Nhân viên Thanh, người đang cúi gằm mặt. Anh ta hiểu, việc tìm kiếm theo cách thủ công sẽ mất rất nhiều thời gian, trong khi sự lo lắng của Nhân viên Thanh và sự tò mò của mọi người đang lên đến đỉnh điểm.
Anh không nói một lời nào, đi thẳng về phía bàn làm việc của mình, mở laptop. Một vài cú click chuột nhanh gọn, Sếp Hùng truy cập vào nhóm chat nội bộ của công ty trên ứng dụng Zalo. Anh đã nhận được file hình ảnh từ camera an ninh do nhân viên bảo vệ gửi, một bức ảnh được cắt ra rõ ràng nhất có thể về người đàn ông lạ mặt. Dù không quá sắc nét, nhưng vẫn đủ để nhận diện các đường nét cơ bản.
Nhân viên Thanh và các đồng nghiệp nín thở theo dõi từng động tác của Sếp Hùng. Họ không biết anh ta đang làm gì, nhưng cảm giác có một điều gì đó sắp xảy ra.
Sếp Hùng dán bức ảnh vào khung chat. Ngón tay anh lướt nhanh trên bàn phím, gõ một dòng chữ ngắn gọn, dứt khoát:
**SẾP HÙNG (NHÓM CHAT NỘI BỘ):** “Có ai nhận ra người này không? Rất quan trọng!”
Anh nhấn gửi. Ngay lập tức, thông báo “Đã gửi tin nhắn” hiện lên màn hình. Toàn bộ khu vực làm việc chìm trong sự im lặng. Tất cả các đồng nghiệp, từ Nhân viên Thanh đến Mai, Minh, Lan, và những người khác, đều đồng loạt mở điện thoại hoặc nhìn vào màn hình máy tính của mình. Bức ảnh người đàn ông lạ mặt, cùng với dòng chữ đầy tính chất “khẩn cấp”, hiện lên sừng sững trong nhóm chat chung của công ty.
Một làn sóng xôn xao nhẹ nhàng nhưng đầy bất ngờ bùng lên. Ánh mắt mọi người dán chặt vào bức ảnh, cố gắng nhận ra gương mặt đó. Sự tò mò và nghi ngờ giờ đây đã chuyển thành một nhiệm vụ chung, một áp lực vô hình bao trùm toàn bộ văn phòng. Nhân viên Thanh nhìn dòng tin nhắn của Sếp Hùng, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong lòng cô, nhưng đồng thời, cảm giác lo lắng lại càng nhân lên gấp bội. Cô tự hỏi, liệu có ai thực sự nhận ra người đàn ông bí ẩn này không? Và nếu có, câu trả lời sẽ là gì?
Sự im lặng bao trùm văn phòng kéo dài như vô tận. Mỗi giây trôi qua, Nhân viên Thanh lại cảm thấy lồng ngực mình siết chặt hơn. Các đồng nghiệp vẫn dán mắt vào điện thoại hoặc màn hình máy tính, chờ đợi. Không ai nói một lời nào, chỉ có tiếng gõ phím lách cách đều đều của Sếp Hùng, hoặc tiếng thở dài cố kìm nén của ai đó.
Rồi, một âm thanh bất ngờ vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Đó là một tiếng reo lên đầy kinh ngạc, từ phía bàn làm việc của Chị Hương ở phòng Hành chính.
“Ôi!” Chị Hương bật thốt, đôi mắt tròn xoe, tay vẫn giữ chặt điện thoại. Các đồng nghiệp lập tức quay phắt về phía cô. Nhân viên Thanh cũng ngước lên, tim đập thình thịch.
Chị Hương đưa điện thoại ra phía trước, chỉ vào bức ảnh mà Sếp Hùng vừa đăng. Khuôn mặt cô vẫn không giấu nổi vẻ sửng sốt.
“Đây… đây là anh giao hàng thường xuyên đến công ty mình mà!” Chị Hương lắp bắp, giọng nói vẫn còn run rẩy vì bất ngờ. “Tên là Tuấn!”
Cả phòng ồ lên kinh ngạc. Tiếng xì xào bùng lên nhanh chóng, nhưng giờ đây không còn là những lời thì thầm nghi ngờ mà là sự bất ngờ tột độ. “Thật sao?” “Anh Tuấn á?” “Sao lại là anh ta?” Những câu hỏi bật ra liên hồi.
Nhân viên Thanh cảm thấy toàn thân cứng lại. Anh Tuấn? Người giao hàng mà cô vẫn thường gặp ở sảnh? Người đàn ông lịch sự, luôn mỉm cười khi trao gói hàng cho mọi người? Một làn sóng cảm xúc hỗn loạn dâng lên trong lòng Nhân viên Thanh – từ sự nhẹ nhõm vì không phải là một kẻ gian lạ mặt, cho đến sự bàng hoàng và một chút hoài nghi khó hiểu. Tại sao anh Tuấn lại xuất hiện trong camera an ninh khi cô mất điện thoại? Và điều quan trọng hơn, liệu anh ta có liên quan gì đến việc chiếc điện thoại của Nhân viên Thanh biến mất không?
Sếp Hùng không chần chừ một giây. Anh lập tức quay sang Chị Hương. “Chị Hương, em có thể xin số điện thoại của anh Tuấn không?”
“À, có chứ, để em tìm ngay!” Chị Hương vội vàng lục lọi danh bạ, các ngón tay lướt nhanh trên màn hình. Chỉ vài giây sau, cô đưa điện thoại cho Sếp Hùng.
Sếp Hùng nhanh chóng bấm số. Cả văn phòng nín thở lắng nghe. Tiếng chuông đổ dài trong sự im lặng đáng sợ. Nhân viên Thanh siết chặt tay, mắt dán vào Sếp Hùng, một tia hy vọng mong manh cùng nỗi lo sợ mơ hồ đan xen.
Đầu dây bên kia bắt máy.
“Alo, Tuấn à? Anh Hùng đây, bên công ty ABC.” Sếp Hùng nói, giọng điệu chuyên nghiệp nhưng vẫn có một chút gấp gáp. “Anh có thể nói chuyện với em một lát được không? Chuyện là… bên anh có Nhân viên Thanh mất điện thoại, mà camera an ninh có ghi lại hình ảnh của em ở sảnh khu vực đó vào khoảng thời gian xảy ra sự việc.”
Có một khoảng im lặng ngắn ngủi từ phía đầu dây bên kia. Các đồng nghiệp nhìn nhau đầy nghi ngại. Nhân viên Thanh thấy tim mình đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Rồi, giọng Anh Tuấn vang lên, qua loa ngoài mà Sếp Hùng đã bật. “Dạ, anh Hùng ạ? Vâng, em nghe đây. Điện thoại của Nhân viên Thanh ạ? Em… em không biết gì về việc đó cả.”
“Em nhớ là em có đi giao hàng ở đó khoảng giữa chiều không?” Sếp Hùng hỏi thẳng.
“Dạ đúng rồi, em có đến công ty mình giao vài đơn hàng.” Anh Tuấn đáp, giọng có vẻ hơi ngập ngừng. “Nhưng mà, điện thoại thì em không có thấy ạ.”
Sếp Hùng nhìn Nhân viên Thanh, ánh mắt ra hiệu cô cứ nghe. Nhân viên Thanh gật đầu.
“Anh Tuấn này, camera có ghi lại cảnh em ở khu vực gần bàn Nhân viên Thanh làm việc,” Sếp Hùng tiếp tục, giọng điệu chuyển sang dò xét hơn. “Em có thấy bất kỳ thứ gì lạ ở trên sàn hay không?”
“À… cái đó thì…” Anh Tuấn ngập ngừng, rồi nói tiếp, “Dạ, em nhớ là có thấy một vật sáng lấp lánh trên sàn, nhưng mà em không chắc là cái gì ạ. Nó nhỏ lắm. Lúc đó em đang vội giao hàng nên không dừng lại nhặt.”
Một làn sóng thất vọng và nghi ngờ lại dâng lên trong lòng Nhân viên Thanh. Một vật sáng lấp lánh? Có phải là chiếc điện thoại của cô không?
“Anh Tuấn, em có thể khẳng định lại một lần nữa không?” Sếp Hùng nhấn mạnh từng lời. “Em có thấy chiếc điện thoại nào không? Hoặc có nhặt được cái gì tương tự không?”
“Không ạ!” Giọng Anh Tuấn dứt khoát hơn. “Em không hề thấy cái điện thoại nào cả, chỉ là một cái gì đó nhỏ thôi, như kiểu một mảnh kim loại hoặc đá nhỏ lấp lánh thôi ạ. Em thề là em không có cầm nhầm cái gì của ai đâu.”
Anh Tuấn liên tục khẳng định mình không thấy điện thoại, chỉ là một vật nhỏ không xác định. Lời giải thích này không làm Nhân viên Thanh bớt lo lắng, ngược lại, nó còn khiến cô cảm thấy khó hiểu và hoang mang hơn. Nếu không phải điện thoại, vậy vật sáng lấp lánh đó là gì? Và nếu Anh Tuấn không nhặt, vậy ai đã làm điều đó? Phòng làm việc lại chìm vào sự tĩnh lặng, nặng trĩu những suy đoán.
Phòng làm việc lại chìm vào sự tĩnh lặng, nặng trĩu những suy đoán. Các đồng nghiệp thở dài, những gương mặt lộ rõ vẻ thất vọng tột cùng. Có lẽ, đây là ngõ cụt. Sếp Hùng cũng gật đầu bất lực, ánh mắt anh Hùng nhìn Nhân viên Thanh đầy ái ngại, như thể muốn nói lời xin lỗi vì không thể giúp gì hơn. Anh Hùng định lên tiếng kết thúc cuộc tìm kiếm, chấp nhận thực tế cay đắng.
“Thanh à, có lẽ chúng ta…” Sếp Hùng bắt đầu, nhưng chưa kịp dứt lời.
Bỗng nhiên, Nhân viên Thanh khựng lại. Một tia sáng lóe lên trong đầu cô. Cô nhớ lại một điều gì đó mơ hồ, một khoảnh khắc tưởng chừng vô nghĩa giờ đây lại hiện rõ mồn một. Gương mặt Nhân viên Thanh bỗng bừng sáng với một niềm hy vọng mong manh.
“Sếp Hùng! Mọi người!” Nhân viên Thanh kêu lên, giọng đầy gấp gáp. “Em nhớ ra rồi! Em đã để điện thoại ở phòng họp nhỏ!”
Không chần chừ một giây, Nhân viên Thanh lao như bay về phía phòng họp nhỏ, nơi cô đã dành cả buổi sáng để làm việc với các số liệu. Sếp Hùng và các đồng nghiệp nhìn theo, bán tín bán nghi, nhưng rồi họ cũng vội vã chạy theo sau. Cánh cửa phòng họp nhỏ bật mở, Nhân viên Thanh tiến thẳng đến chiếc bàn làm việc mà cô đã ngồi. Tim cô đập thình thịch, một nửa hy vọng, một nửa sợ hãi. Nếu không có ở đó, thì sao?
Nhân viên Thanh vội vàng mở ngăn kéo bàn. Ánh mắt cô dán chặt vào khoảng trống bên trong. Và rồi, điều bất ngờ đã xảy ra. Nằm gọn gàng giữa những tập tài liệu, không chút sứt mẻ, là chiếc điện thoại của Nhân viên Thanh. Màn hình vẫn còn sáng lờ mờ, hiển thị một vài thông báo. Nó ở đó, bình an vô sự.
Nhân viên Thanh sững sờ, mắt tròn xoe nhìn chiếc điện thoại đang phát sáng. Màn hình vẫn nhấp nháy vài thông báo cuộc gọi nhỡ và tin nhắn chưa đọc. Một dòng ký ức vụt qua trong đầu cô, rõ ràng đến từng chi tiết. Cô nhớ lại cái khoảnh khắc mình vội vàng nhét nó vào ngăn kéo bàn này, ngay sau khi nhận được một cuộc gọi khẩn liên quan đến công việc, rồi lại quên bẵng đi vì quá tập trung vào các số liệu. Cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn sự hổ thẹn bỗng ập đến, khiến Nhân viên Thanh muốn bật khóc.
“Ôi trời ơi, nó ở đây này!” Nhân viên Thanh thốt lên, giọng run rẩy nhưng đầy kinh ngạc, như không tin vào mắt mình.
Sếp Hùng và Các đồng nghiệp, những người đang đứng phía sau Nhân viên Thanh, nín thở theo dõi. Khi nghe thấy tiếng kêu của cô, họ lập tức đổ dồn ánh mắt vào chiếc điện thoại. Khuôn mặt Sếp Hùng từ căng thẳng chuyển sang hoàn toàn sửng sốt, rồi giãn ra thành một nụ cười nửa mếu nửa cười. Các đồng nghiệp cũng không giấu nổi vẻ ngỡ ngàng, rồi tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên khắp phòng.
“Thanh… Thanh à, em có chắc đây là điện thoại của em không?” Sếp Hùng lắp bắp hỏi, vẫn còn chưa thể tin nổi.
Nhân viên Thanh gật đầu lia lịa, tay run rẩy cầm chiếc điện thoại lên. “Vâng, chính nó! Ôi, em xin lỗi mọi người quá. Em… em thực sự đã quên mất.”
Nụ cười trên môi Nhân viên Thanh chợt méo xệch, rồi nước mắt bất ngờ trào ra, lăn dài trên gò má. Cô bật cười qua tiếng nấc, những giọt nước mắt nóng hổi trộn lẫn với niềm vui sướng và sự nhẹ nhõm đến tột cùng. Mắt cô nhắm nghiền lại một khoảnh khắc, như để thấm thía hết cảm xúc đang cuộn trào.
“Ôi, Sếp Hùng!” Nhân viên Thanh đột ngột lao tới, ôm chầm lấy Sếp Hùng, đầu cô vùi vào vai anh, những tiếng nấc nghẹn ngào rung lên. “Em xin lỗi… em xin lỗi tất cả mọi người vì đã làm mọi người lo lắng. Em thực sự không biết nói sao cho hết sự ngớ ngẩn của mình nữa.”
Sếp Hùng hơi khựng lại vì bất ngờ, nhưng rồi anh lập tức vòng tay ôm nhẹ lấy Nhân viên Thanh, vỗ về tấm lưng cô. Nụ cười nửa mếu nửa cười vẫn còn trên môi anh. “Thanh à, không sao, không sao đâu em. Quan trọng là tìm thấy nó rồi.”
Các đồng nghiệp xung quanh cũng không giấu nổi niềm vui sướng. Họ tiến lại gần, vỗ vai động viên Nhân viên Thanh, tiếng cười nói nhẹ nhõm và xen lẫn trêu chọc vang lên. Ánh mắt Nhân viên Thanh, vừa rạng rỡ vì mừng rỡ, vừa ánh lên chút ngượng ngùng vì sự đãng trí của mình, nhìn khắp lượt những gương mặt thân quen đang bao quanh. Cô buông Sếp Hùng ra, rồi quay sang ôm những đồng nghiệp khác một cách vội vã, đầy cảm kích.
Sếp Hùng đưa tay vỗ nhẹ lên vai Nhân viên Thanh, khóe môi vẫn cong lên nụ cười đầy bao dung. Các đồng nghiệp khác cũng vây quanh, không khí căng thẳng ban nãy tan biến nhường chỗ cho sự hân hoan.
“Cũng may là tìm được rồi, hú vía!” Chị Hương phòng Hành chính thốt lên, giọng vẫn còn chút run rẩy nhưng ánh mắt đã ngập tràn ý cười, theo sau là tiếng thở phào nhẹ nhõm của nhiều người.
Sếp Hùng nháy mắt với Nhân viên Thanh, vẻ mặt tinh nghịch. “Lần sau nhớ đánh dấu vị trí điện thoại vào bản đồ nhé Thanh! Cứ làm mọi người một phen đứng tim.” Anh trêu chọc, rồi bật cười vang, kéo theo cả một tràng cười đồng điệu từ mọi người xung quanh.
Nhân viên Thanh mỉm cười, nụ cười còn vương chút nước mắt nhưng giờ đã thật sự rạng rỡ. Cô gật đầu lia lịa, lòng cảm thấy thật ấm áp và biết ơn. “Dạ, em xin rút kinh nghiệm sâu sắc ạ! Lần sau có mất, chắc em ‘tắt thở’ luôn chứ không cần mọi người lo lắng thế này nữa.”
Tiếng cười lại rộ lên, xua đi những lo lắng, căng thẳng còn sót lại. Mọi người đều cảm thấy nhẹ nhõm và vui vẻ khi thấy chiếc điện thoại đã an toàn trở về với chủ nhân, và trên hết, thấy Nhân viên Thanh đã hoàn toàn bình tâm trở lại.
Tiếng cười rộn ràng vẫn còn vang vọng, Nhân viên Thanh vừa cười vừa lau vội khóe mắt. Nụ cười hạnh phúc vẫn đọng trên môi cô, xen lẫn chút ngượng ngùng khi mọi ánh mắt đổ dồn về phía mình. Cô biết, câu chuyện này chắc chắn sẽ trở thành giai thoại vui trong công ty một thời gian dài.
Sếp Hùng mỉm cười ấm áp, đưa tay vỗ nhẹ lưng Nhân viên Thanh, rồi quay sang nhìn khắp lượt các đồng nghiệp đang vây quanh. “Thôi được rồi,” Sếp Hùng nói, giọng điệu chuyển từ trêu chọc sang một sự nghiêm túc nhưng vẫn đầy bao dung. “Cũng là dịp để mọi người thấy chúng ta đoàn kết thế nào! May mà lần này mọi người nhiệt tình, chứ không thì Nhân viên Thanh mất điện thoại, mất cả tinh thần làm việc rồi.”
Các đồng nghiệp nhao nhao hưởng ứng, ánh mắt nhìn Nhân viên Thanh đầy thân thiện. “Đúng rồi đó, lần sau Nhân viên Thanh nhớ cẩn thận hơn nha!” Chị Hương hóm hỉnh nhắc nhở, rồi tự mình bật cười. “Nhưng mà công nhận, vụ này đúng là một pha ‘đi vào lòng đất’ đó nha. Ai mà ngờ được điện thoại lại nằm ở chỗ đó!”
Nhân viên Thanh gật đầu lia lịa, lòng dâng trào sự cảm kích. “Dạ, em biết ơn mọi người nhiều lắm ạ! Không có mọi người giúp đỡ, chắc em chẳng biết xoay sở thế nào. Em xin hứa sẽ rút kinh nghiệm sâu sắc ạ, từ giờ đi đâu em cũng sẽ ‘dán’ điện thoại vào người!” Cô nói đùa, khiến cả nhóm lại phá ra cười.
Không khí văn phòng bỗng trở nên gắn kết hơn bao giờ hết. Vụ việc tưởng chừng nhỏ nhặt này không chỉ là một phen hú vía, mà còn trở thành sợi dây vô hình thắt chặt tình đồng nghiệp. Mỗi người đều hiểu rằng, ngoài những giờ làm việc căng thẳng, họ còn có một tập thể luôn sẵn sàng sẻ chia và hỗ trợ lẫn nhau. Sếp Hùng nhìn một lượt, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện. Ông cảm thấy tự hào về đội ngũ của mình. Đây không chỉ là một công ty, mà là một gia đình lớn.
Tiếng cười vừa dứt, không khí văn phòng không những không trở lại vẻ nghiêm túc thường ngày mà còn trở nên ấm áp lạ thường. Mọi người vẫn còn bàn tán rôm rả về “phi vụ” tìm điện thoại của Nhân viên Thanh, mỗi câu chuyện đều được kể lại với một chút kịch tính hóa và rất nhiều tiếng cười.
Sếp Hùng, sau khi chứng kiến sự đoàn kết của tập thể, quyết định tạo thêm một chút niềm vui cho buổi chiều. “Thôi được rồi, mọi người làm việc căng thẳng cả buổi sáng rồi,” ông nói, nở nụ cười hài lòng. “Hôm nay chúng ta ‘kết án’ bằng trà sữa nhé! Ai thích vị gì cứ nói, tôi bao hết!”
Đề nghị của Sếp Hùng lập tức nhận được sự hưởng ứng nhiệt liệt. Tiếng reo hò, tiếng gọi món trà sữa vang lên khắp phòng. Nhân viên Thanh, với nụ cười tươi tắn nhất từ sáng đến giờ, vội vàng đi lấy chiếc điện thoại của mình. Lần này, cô cẩn thận đặt nó ngay ngắn trên bàn làm việc, giữa tầm mắt, như để nhắc nhở bản thân về bài học vừa qua.
Khi những ly trà sữa thơm ngon được mang đến, cả văn phòng chìm vào không khí thư giãn và vui vẻ. Những câu chuyện phiếm được nối dài, những tiếng cười giòn tan lấp đầy không gian. Nhân viên Thanh nhấp một ngụm trà sữa mát lạnh, cảm thấy lòng mình thật sự bình yên sau một ngày đầy biến động.
Khoảnh khắc ấy, khi mọi người cùng nhau nhâm nhi ly trà sữa, trò chuyện vui vẻ, Nhân viên Thanh bất giác nhìn xung quanh. Nụ cười không còn mang theo sự lo lắng hay ngượng ngùng, mà là sự chân thành và cảm kích. Cô nhận ra rằng, dù chỉ là một chiếc điện thoại, nhưng sự cố mất mát này lại vô tình trở thành cầu nối, kéo mọi người lại gần nhau hơn. Cô đã từng nghĩ về công ty như một nơi làm việc đơn thuần, nơi mỗi người chỉ hoàn thành nhiệm vụ của mình. Nhưng hôm nay, cô đã thấy một điều khác: sự quan tâm, sự giúp đỡ vô điều kiện, và một tình đồng nghiệp sâu sắc.
Bài học không chỉ là sự cẩn thận với tài sản cá nhân, mà còn là giá trị của sự kết nối. Trong một thế giới ngày càng số hóa, nơi con người đôi khi bị cuốn vào những thiết bị công nghệ mà quên đi những giá trị thật, thì những khoảnh khắc như thế này lại càng trở nên quý giá. Đó là sự hiện diện của con người dành cho nhau, là những lời động viên, những hành động nhỏ bé nhưng chất chứa tình cảm. Cuộc sống vốn dĩ không tránh khỏi những rắc rối bất ngờ, nhưng chính cách chúng ta đối mặt và sự hỗ trợ từ những người xung quanh mới định hình nên giá trị của mỗi trải nghiệm.
Buổi chiều tà dần buông xuống, ánh nắng cuối ngày xuyên qua khung cửa sổ, dát vàng lên những nụ cười rạng rỡ. Một ngày làm việc kết thúc không chỉ với những nhiệm vụ đã hoàn thành mà còn với những sợi dây gắn kết mới, bền chặt hơn. Nhân viên Thanh hít một hơi thật sâu, vị ngọt của trà sữa lan tỏa, hòa cùng cảm giác ấm áp trong lòng. Cô biết, đây không chỉ là một ngày đáng nhớ mà còn là một khởi đầu mới, với một tâm thế khác, trân trọng hơn những gì mình đang có.

